• Nếu bằng hữu muốn bàn thảo chung vui với các cao thủ trong Cốc th́ bằng hữu cần đăng kư danh tánh (bấm vào ḍng "đăng kư danh tánh" để bắt đầu ghi tên gia nhập.

Thông báo

Collapse
No announcement yet.

Kiếm phổ 008 - TÀNG KINH LẦU

Collapse
This topic is closed.
X
X
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Kiếm phổ 008 - TÀNG KINH LẦU

    Hồi 1
    Thiên thu ngàn thuở ngậm hờn
    V́ t́nh nên lụy anh hùng nơi đây



          Vơ lâm thịnh rồ́ suy, suy rồi thịnh là một quy luật bất biến của vơ lâm từ xưa nay. Sự chém giết trong giang hồ không bao giờ ngừng và luôn được tiếp diễn không bao giờ ngưng nghỉ, không một ai phân biệt được là đúng là sai. Hắc bạch hai đạo là sự phân định rất mơ hồ trong giang hồ đầy ân oán … Những công án vơ lâm vẫn tiếp diễn và không bao giờ có lời giải thích hợp lư, lời đáp rơ ràng. Các đoạn công án dù là quan trọng tới đâu rồi nó cũng quên lăng theo thời gian. Trong các đoạn công án, đoạn công án đă một thời làm chấn động vơ lâm Trung Nguyên xảy ra vào 300 năm trước, khi giang hồ đang hồi cực thịnh, hai giới chánh tà có rất nhiều nhân tài ra đời. Sự việc sẽ không tránh khỏi là một trận tranh hùng giữa hai giới chánh tà. Nhưng sự việc lại khác hẳn 152 vị kỳ nhân, giáo chủ và bá chủ một phương đă mất tích một cách bí mật. Công án nầy đă làm cho vơ lâm giang hồ rúng động suốt mấy mươi năm liền. Nhưng nó vẫn rơi vào quên lăng.

         Nhưng hiện tại một đoạn công án sầu thảm trong vơ lâm lại tiếp tục mở màn bên thềm Vạn Trượng Nhai. Một đôi thanh niên nam nữ đang bị dồn bên bờ vực thẳm muôn trượng của Vạn Trượng Nhai. Chàng thanh niên trong bộ đồ nho sinh xanh đă nhuộm đỏ bởi máu và máu nhưng vẫn không che giấu được chính khí và vẻ hiên ngang của chàng. Người thiếu phụ đứng kế bên tuy quần áo đă để lại nhiều vết tích của một cuộc chiến ác liệt với mái tóc rối nhưng vẫn không che giấu nổi nét đẹp chim sa cá lặn của nàng đă làm điêu đứng bao nhiêu anh tuấn trong vơ lâm.

         Ṿng vây càng siết chặt với gần 24 cao thủ trong y phục xanh có h́nh cây kiếm ở giữa ngực. Một người có thêu 5 cây kiếm trên áo lên tiếng.

         - Côn Luân Nhất Kiếm Âu Dương Trường, khôn hồn th́ giết ma nữ nầy rồi theo chúng tôi về Minh Kiếm Minh thọ tội cùng minh chủ.

         Th́ ra chàng trai là Côn Luân Nhất Kiếm Âu Dương Trường, đệ tử duy nhất của Nhất Hạt Thượng Nhân và cũng là sư đệ của Thiên Kiếm Chân Nhân chưởng môn hiện nhậm Côn Luân phái. C̣n người thiếu phụ đứng kế bên là vợ anh ta và cũng là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân Nam Kiều Hoàng Tiểu Phụng con gái của giáo chủ Bích Hợp Giáo, đệ nhất tà giáo của Trung Nguyên. Kiếm thủ năm kiếm chính là đại hộ pháp của Minh Kiếm Minh Thiết Bút Sinh Hoa Dương Vạn Tùng. Minh Kiếm Minh được thành lập từ 200 năm trước từ cửu đại môn phái để chống lại các thế lực ngày càng lớn mạnh của hắc đạo.

         - Tùng huynh, xin huynh về nói với minh chủ tại hạ có lỗi với minh chủ, đă phụ ơn tài bồi của minh chủ.

         Không đợi cho Âu Dương Trường nói hết lời Vạn Tùng lên tiếng:

         - Âu Dương Trường, minh chủ đă bỏ qua cho ngươi khi ngươi làm lễ thành hôn với Hoàng ma nữ nhưng không ngờ ngươi lại giết đi ái tử của minh chủ rồi cướp đi Kim Quy Đơn cùng Vạn Lưu bí phổ bỏ trốn, ngươi làm sao ăn nói với minh chủ và anh em trong minh.

         Âu Dương Trường nét mặt ân hận nói:

         - Tùng huynh, đệ có nổi khổ tâm riêng. Hiền nội …

         Thiết Bút Sinh Hoa chặn lời trong giận dữ và nói:

         - V́ lư do ǵ ngươi cũng không nên giết ái tử của môn chủ … Ngươi lấy bí cấp th́ thôi ngươi lại c̣n … c̣n … Hôm nay ta không chết th́ ngươi chết, ngươi nên suy nghĩ kỹ đi …

         Âu Dương Trường đáp:

         - Tùng huynh, ái tử của minh chủ không phải do đệ giết mà là …

         - Thôi ngươi không cần ngụy biện nữa, ta thề không đợi trời chung với ngươi. T́nh nghĩa mấy chục năm của chúng ta coi như đứt đoạn từ đây.

         Thiết Bút Sinh Hoa sử dụng đôi quán quan bút điểm vào thiên cơ huyệt của Côn Luân Nhất Kiếm. Chàng sử dụng chiêu thứ 3 trong Thái Thanh Kiếm Pháp của Côn Luân … hơn hai mươi cao thủ liền xông tới quần công Hoàng Tiểu Phụng. Cuộc chiến ác liệt bắt đầu. Song quyền nan địch tứ thủ, thời gian trôi qua … xác chết bỏ lại bên Vạn Trượng Nhai ngày càng nhiều. Vợ chồng Âu Dương Trường ngày càng đuối sức và bị dồn ngày càng gần Vạn Trượng Nhai. Hoàng Tiểu Phụng từ từ yếu sức. Một xác người là một nhát kiếm vào thân thể nàng … Bây giờ nh́n nàng không thể tin đây là thiên hạ đệ nhất đại mỹ nhân của vơ lâm. Trong phút sơ ư nàng bị một chưởng vào vai bên trái và rơi vào giữa miệng vực thẳm của Vạn Trượng Nhai.

         Âu Dương Trường đang quyết đấu với Vạn Tùng. Trong phút phân tâm chàng liền bị một bút vào chiên trung huyệt sẩy chân rơi vào Vạn Trượng Nhai. Dương Vạn Tùng phóng nhanh tới chụp tay của Âu Dương Trường nhưng đă quá muộn.

         Vạn Tùng bùi ngùi nói:

         - Trường đệ, đệ an nghỉ đi, những ân ân oán oán trong giang hồ nầy thật là quá nhiều rồi.

         
    Sau nhiều giờ mê mang rốt cuộc Tiểu Phụng đă tỉnh lại, nàng thấy ḿnh đang nằm trong một căn nhà nhỏ cũ kỷ nhưng rất sạch sẽ, nàng định ngồi dậy th́nh ĺnh một tiếng nói vang lên:

         - Nha đầu, ngươi chưa khoẻ đừng có ngồi dậy, các vết thương c̣n chưa lành nên nằm nghỉ cho khỏe.

         Bước vào là một vị tiền bối với mái tóc bạc nhưng khuôn mặt rất hiền từ và tŕu mến. Trên tay lăo đang bưng một chén thuốc. Đang đi tới chỗ Tiểu Phụng.

         Tiểu Phụng cất giọng hỏi.

         - Xin hỏi tiền bối là ...

         - À ta là Lư Mộng Tích …V́ sao ngươi và tiểu tử kia cùng rơi xuống đây ?

         - Ồ. Tướng công của tiện nữ cũng rơi xuống đây à ? Hiện tại tướng công của tiểu nữ có sao không tiền bối.

         Vị lăo nhân đưa chén thuốc cho Tiểu Phụng và nói:

         - Nha đầu ngươi nói thiếu niên rớt xuống đáy nhai chung với ngươi đó à ?

         - Dạ xin tiền bối cho biết hiện giờ chàng sao rồi ?

         - Tiểu tử đó à, nó bị đánh vào trọng huyệt e rằng …

         Tiểu Phụng hoảng hồn nôn nóng hỏi:

         - Xin tiền bối chỉ chổ cho tiểu nữ đến gặp chàng.

         Vị lăo nhân cười và nói:

         - Có phải ngươi nghĩ hắn không c̣n sống bao lâu nữa nên muốn gặp mặt hắn lần cuối phải không.

         - Tiểu nữ …

         - Thật ra hắn không dễ ǵ chết đâu, có lăo quỉ Nam Hoa Thiết Trụ trị thương th́ hắn muốn chết cũng rất khó.

         Tiểu Phụng mừng và nói:

         - Thương thế của chàng ra sao thưa lăo tiền bối ?

         Lăo nhân ngồi xuống cái ghế đá trả lời:

         - Thật ra th́ hắn bị điểm trúng chiên trung huyệt. Tuy đây không phải là trọng huyệt nhưng đối với đường lối vơ công của hắn th́ khác …

         - Vậy chàng …

         - Ngươi an tâm tuy rằng ảnh hưởng tới vơ công là hắn không thể sử dụng vơ công được nếu không th́ sẽ chết ngay, c̣n tính mạng th́ không nguy hiểm.

         - Tiểu nữ có thể tới thăm chàng ?

         - Bây giờ th́ chưa phải lúc, ngươi nên nghĩ ngơi v́ 3 ngày sau ta cùng lăo Nam Hoa Thiết Trụ sẽ đấu một trận như thường lệ … trong khoảng thời gian sau đó người cần phải chăm sóc cho tiểu tử kia nên bây giờ ngươi nghỉ ngơi đi.

         Ba ngày chớp mắt rồi cũng qua mau … Tiểu Phụng đi ra nơi mà hai vị ân nhân cứu mạng quyết đấu. Đó là một băi đất trống ở giữa đáy nhai rộng trên trăm trượng vuông, bằng phẳng rất thích hợp cho các cuộc quyết chiến của vơ lâm. Trước mặt Tiểu Phụng là Âu Dương Trường, chàng đang ngồi trên một phiến đá cách xa hai lăo tiền bối khoảng 15 trượng. Khi Tiểu Phụng đi tới gần, Âu Dương Trường ra dấu im lặng và nói:

         - Muội hăy ngồi xuống đây im lặng coi cuộc quyết chiến kinh thiên nầy.

         - Thương thế của huynh ...

         - Không sao Nam Hoa lăo tiền bối nói nếu huynh không vận nội lực th́ vết thương không sao.

         Hai vị Nam Hoa lăo nhân và Lư Mộng Tích lăo nhân đang thi đấu định lực, vợ chồng Âu Dương Trường sốt ruột ngồi coi, mà trong ḷng cảm thấy lạ thường … xung quanh hai vị lăo nhân cát đá chuyển động tưởng chừng nhưng có băo tố đang kéo tới. Thời gian từ từ nặng nề trôi qua, rốt cuộc hai lăo nhân cũng sáp lại gần nhau, hai bên cùng tung ra các tuyệt kỷ vơ công độc đáo riêng của ḿnh mà Âu Dương Trường và Hoàng Tiểu Phụng tưởng tượng cũng không tưởng tượng nổi trên vơ lâm lại có vơ công như vậy … Hai vị lăo nhân sử dụng tất cả các môn từ ám khí, nội công chưởng, chỉ, quyền cước nhưng rốt cuộc vẫn không phân thắng bại, 2000 hiệp trôi qua nhanh chóng. Mặt trời lặn, trăng đă lên, nhưng hai lăo vẫn chưa phân thắng bại. Thời gian kéo dài tới ngày thứ ba, hai người đều kiệt sức và cùng ngồi xuống vận công trị thương.

         Nam Hoa lăo nhân thểu năo nói:

         - Đă sáu mươi năm rồi … sáu mươi năm vẫn chưa phân thắng bại. Lư huynh thật không ngờ lần tỉ thí nầy chúng ta lại bất phân thắng bại.

         - Nam Hoa huynh, theo vơ công của chúng ta dù là đấu thêm mười năm nữa, trăm năm nữa th́ cũng như nhau thôi … Vậy chúng ta hăy bỏ qua chuyện đó đi.

         - Lư huynh, chuyện ǵ cũng được nhưng c̣n bảo tàng vơ lâm th́ tính sao.

         - Nam Hoa huynh, ta có đề nghị nầy. Tiểu nha đầu đó đang có mang trong người, hay chúng ta quyết định thu nhận nó làm đệ tử truyền lại vơ công cho nó. Vậy th́ bảo tàng vơ lâm cũng thuộc về nó, cũng như thuộc về huynh đệ chúng ta, vậy th́ tranh giành làm ǵ …

         Âu Dương Trường và Hoàng Tiểu Phụng cùng nghe về bảo tàng vơ lâm. Cả hai cùng thắc mắc, bảo tàng ǵ mà kiến cho hai tay vơ lâm cao thủ thuộc vào bậc nhất vơ lâm phải tranh giành với nhau cả sáu mươi năm nay. Nổi mừng thứ hai là cả hai đều nghe Lư Mộng Tích lăo nhân nói là Tiểu Phụng đă có mang. Đây quả là một tin mừng lớn lao đối với Âu Dương Trường. Ḍng họ Âu Dương nhất mạch đơn truyền, sau lần bị thương Âu Dương Trường rất lo lắng về việc nầy … Nhưng tin nầy đă giải quyết hết các vần đề và một tin vui nữa là cả hai quyết định nhận con hai người làm đệ tử và thừa hưởng bảo tàng ǵ nữa.

         Nam Hoa lăo nhân bước chậm lại Tiểu Phụng và nói:

         - Từ ngày mai lăo sẽ chỉ cô nương cách điều ḥa chân khí và thuốc để tạo căn bản cho cho tiểu hài tử.

         - Nam Hoa lăo huynh, huynh chuyển tính rồi à … mà truyền Tiếp Dẫn thần công cho người khác. Tiểu nha đầu sao không đáp tạ ơn chiếu cố của Nam Hoa lăo.

         Tiểu Phụng định cúi người tạ lễ nhưng cảm thấy có một làn khí vô h́nh nâng gối không cho nàng quỳ xuống, c̣n đang thắc mắc th́ nghe Nam Hoa lăo nhân lên tiếng.

         - Lư lăo bộ muốn hành hạ tiểu đệ tử của ta hay sao mà bắt tiểu nha đầu nầy cúi ḿnh chào thế. Thôi miễn lễ, không cần những tiểu tiết thế tục rườm rà đó.

         Lư lăo vừa cười vừa nói:

         - Nam Hoa lăo đổi tính rồi sao mà biết lo lắng cho người khác thế.

         Nam Hoa lăo nhân cười theo và nói:

         - Đó không phải là điều Lư huynh muốn hay sao mà nói lăo phu.

         Cả hai cùng cười và đi tới chỗ đứng của Âu Dương Trường và Hoàng Tiểu Phụng. Cả hai đă chịu không nổi sức ép của hai lăo khi đấu nhau nên đă lui về xa gần 30 trượng để đứng xem cuộc so tài hiếm có trong vơ lâm. Lư Mộng Tích lăo nhân vừa đi vừa cười và đến trước mặt Tiểu Phụng nói:

         - Tiểu nha đầu, ngươi thắc mắc về kho tàng vơ lâm lắm phải không?

         Tiểu Phụng cúi đầu nhưng không đáp, Lư lăo nhân vừa cười vừa tiếp lời.

         - Không phải chỉ có ḿnh tiểu nha đầu ngươi mà cả ngay hai lăo già ta đây đánh bán sống bán chết suốt sáu mươi năm nay nhưng vẫn không biết trong kho tàng đó có ǵ.

         Âu Dương Trường đứng năy giờ mới thắc mắc lên tiếng.

         - Vậy sao hai lăo tiền bối lại tranh với nhau ?

         Lư lăo nhân mới trả lời.

         - Hai ngươi có biết vào khoảng 300 năm trước trên vơ lâm giang hồ cao thủ như hội, nhưng đứng đầu hai phe hắc bạch lên đến 174 cao thủ vơ lâm. Trong cùng một ngày tất cả các kỳ nhân điều nhận được một lá thư. Trên lá thư có vẻ một bản địa đồ nói rơ là nơi cất giấu bí kíp vơ lâm của Huyền Huyền Tử, Vơ Thánh của vơ lâm vào thời tiền Châu. Bọn tà ma th́ muốn được bí kíp để xưng bá vơ lâm c̣n phe bạch đạo th́ đi để ngăn cản tai kiếp của vơ lâm. Nhưng sư tổ của ta và của lăo Nam Hoa th́ đang bế quan luyện công nên không thể y hẹn. Sau đó tất cả các kỳ nhân cùng một lượt mất tích một cách huyền bí. U Minh Giáo mới từ Tây Vực xâm nhập Trung Nguyên nên sư phụ của ta và sư phụ của lăo Nam Hoa phải lo chống lại sự bành trướng của U Minh Giáo vào trong giang hồ nên không có cơ hội theo đồ h́nh mà đi tới đây. Sau khi sư phụ của chúng ta quá cảnh th́ hai chúng ta mới theo di nguyện của người mà đi tới đây. Không ngờ chúng ta lại gặp nhau và đánh với nhau coi ai có được bảo tàng nầy. Thật không ngờ chớp mắt là sáu mươi năm.

         Nói tới đây th́ cả bốn người cũng vừa đi tới một cốc khẩu. Nếu không để ư th́ không thể phát hiện là ở đây lại có một cốc khẩu ẩn chứa một bí mật kinh thiên của vơ lâm. Lư lăo mới đi tới dùng nội công tạo ra một luồng cương khí chém đứt đi những cây bám vào và che đi động khẩu. Cả bốn người bắt đầu đi vào động. Trong động âm u và ẩm thấp v́ lâu ngày không có dấu chân người. Càng đi vào bốn người càng phát hiện những bộ xương người nằm rải rác khắc nơi trên đường đi vào cốc khẩu. Những vết kiếm, đao, chưởng chỉ in lại trên vách động thật nhiều vô kể. Đi tới cuối động th́ gặp một cánh cửa bằng đá. Nam Hoa lăo nhân cũng Lư lăo nhân dùng nội công đẩy mạnh cánh cửa và trước mắt hai người, thật không thể tưởng tượng. Một kho châu báu với các đống vàng bạc nhiều vô số kể. Nhưng rải rác trong đó là nhiều bộ xương người với các tư thế khác nhau.

         Bốn người mới chia ra đi rải rác để thăm ḍ pḥng rộng lớn nầy. Đột nhiên Tiểu Phụng la lên và nói:

         - Các vị tiền bối đến coi nè, đây là bí kiếp vơ công bí truyền của Thiếu Lâm Đạt Ma kinh. C̣n đây là vơ công của Băng Băng Đảo Hàn Phát Chưởng …

         Đột nhiên Âu Dương Trường kêu lên.

         - Các vị tiền bối và Phụng muội lại coi nè.

         Th́ ra trên tường trước mặt của Âu Dương Trường là những ḍng lưu lại của Vơ Lâm Vạn Thông Trần Thanh. Âu Dương Trường mới đọc:

         Chúng ta y như mật đồ tới điểm hẹn và t́m ra hang nầy. Nhưng chúng ta thật không ngờ là mắc lừa bởi Trung Vương Chi Ma giáo chủ U Minh Giáo. Sau một trận tương tàn của các vơ lâm cao thủ th́ Trung Vương Chi Ma lại xuất hiện và yêu cầu tất cả quy thuận U Minh Giáo, nhưng rất may tất cả đă đoàn kết và tiêu diệt được Trung Vương Chi Ma. Nhưng chất độc mà Trung Vương đă sử dụng không c̣n cách ǵ có thể cứu. Trung Vương Chi Ma không ngờ nơi mà hắn giả tạo lại chính là nơi tịnh hóa của Huyền Huyền Tử. Tất cả chúng ta đều chết nhưng sợ tuyệt kỷ của vơ lâm sẽ phải mai một nên tất cả đều viết lại vơ công độc đáo của ḿnh mong người hữu duyên t́m ra và tạo phước cho vơ lâm.
    Trần Thanh tuyệt bút.


         Thật may là các bức họa đồ không có lưu truyền ra ngoài vơ lâm nếu không th́ thật là vô phước cho vơ lâm Trung Nguyên. Đó là ư nghĩ của Âu Dương Trường, c̣n đang măi mê suy nghĩ th́ đột nhiên Tiểu Phụng kêu lớn:

         - Hai lăo tiền bối và Trường ca vào xem tiểu nữ đă t́m ra nơi hóa thân của Huyền Huyền lăo tiền bối rồi nè.

         Vừa nói đến đó th́ Tiểu Phụng chạy lại định cầm lên bí kiếp được cầm trong tay một bộ xương đang ngồi xếp bằng ở trên một giường hàn ngọc. Âu Dương Trường nh́n thấy liền lên tiếng đừng, nhưng đă không kịp, không cần suy nghĩ chàng liền phóng tới và ôm Tiểu Phụng lăn tṛn trên mặt đất để tránh các ám tiễn của cơ quan nhưng mà chàng đă bị trúng một mũi tên ngay ngực. Nam Hoa lăo nhân liền tới đưa tay và mệnh môn huyệt. Nhưng thở dài và nói: Tiễn có độc mà Âu Dương hiền điệt đang bị thương nhưng lại vận dụng chân khí làm tổn thương kinh mạch trầm trọng gây lại vết thương cũ và mới nên lăo phu sợ không qua khỏi.

         Tiểu Phụng vừa khóc và vừa nói:

         - Phu quân lỗi tại thiếp, thiếp đă hại phu quân rồi …

         Âu Dương Trường đang được sự hổ trợ công lực của Nam Hoa lăo nhân và nói:

         - Phụng muội đây có lẽ là số phần. Anh đă vay nên bây giờ anh phải trả. Em hăy cố gắng nuôi con nên người.

         Âu Dương Trường nh́n Lư lăo nhân và nói:

         - Hiền điệt có một thỉnh cầu mong hai vị tiền bối nhận cho.

         Lư lăo nhân đỡ lời và nói:

         - Có việc ǵ hiền điệt cứ nói ra, nếu giúp được lăo đây sẽ sẵn sàng giúp hết sức của ḿnh.

         Âu Dương Trường nói:

         - Hiền điệt mong sau nầy khi hài nhi lớn lên và ra ngoài giang hồ th́ đem những kinh sách của cửu đại môn phái hoàn trả lại cho họ, coi như chuộc một phần lỗi của hiền điệt với cửu đại môn phái.

         Lư lăo nhân đáp:

         - Việc nầy hiền điệt đừng lo, hài tử đă là truyền nhân của hai huynh đệ chúng ta th́ kho tàng này cũng thuộc về nó. Di huấn của phụ thân nó th́ nó sẽ thực hiện.

         Âu Dương Trường nói:

         - Hiền điệt đội ơn hai vị tiền bối.

         Âu Dương Trường quay sang Tiểu phụng và lấy hơi nói trong khó khăn.

         - Phụng muội, sau nầy muội hăy chăm sóc tốt cho hài tử, đừng để nó lầm đường lạc lối như ta. Hối hận không kịp.

         Tiểu Phụng nói trong nước mắt:

         - Vậy phu quân đặt tên cho con là ǵ ?

         Âu Dương Trường yếu ớt trả lời:

         - Tùy muội.

         Tiểu Phụng không suy nghĩ và đáp:

         - Thiếp sẽ đặt tên là Toàn Vũ, thiếp muốn con chúng ta là một nhân tài am hiểu tất cả các môn và chí hướng của …

         Vừa mới nói đến đây th́ Âu Dương Trường đă yếu ớt xuôi tay. Hoàng Tiểu phụng cũng chết giấc liền tại chỗ.


    *****



    {c̣n tiếp} ...
Working...
X