• Nếu bằng hữu muốn bàn thảo chung vui với các cao thủ trong Cốc th́ bằng hữu cần đăng kư danh tánh (bấm vào ḍng "đăng kư danh tánh" để bắt đầu ghi tên gia nhập.

Thông báo

Collapse
No announcement yet.

Kiếm Phổ 003 - VƠ LÂM T̀NH SỬ

Collapse
This topic is closed.
X
X
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Kiếm Phổ 003 - VƠ LÂM T̀NH SỬ

    Hồi 1
    HẠI THÂN V̀ BỮA RƯỢU


         Trong một tửu điếm, thực khách rất đông và đang nói chuyện ồn ào. Giữa khung cảnh huyên náo đó, chẳng ai thèm chú ư đến một chiếc bàn đặt trong góc khuất của tửu điếm. Bốn người ngồi nơi chiếc bàn đó, có vẻ như họ không thích ai để ư đến chuyện của ḿnh nên mới chọn nơi kín đáo như vậy. Đầu tiên là một đại hán trạc tứ tuần, tướng người cao lớn vận hoàng y, lưng đeo trường kiếm, khuôn mặt toát lên vẻ đoan chính. Đối diện với đại hán là một lăo nhân đă quá ngũ tuần, tay cầm cây trượng. Mặc dầu đă già, nhưng mái tóc chỉ điểm sương. Cặp mắt th́ liếc qua liếc lại, ánh mắt lộ vẻ gian xảo. Theo sau lăo nhân là hai chàng thiếu niên. Một người vận thanh y, khuôn mặt khôi ngô tuấn tú. Trên môi của thiếu niên luôn nở một nụ cười và ít ai hiểu được chàng ta đang cười điều ǵ. Dáng vẻ chàng toát lên một cung cách phi phàm, chẳng hiểu sao lại đi chung với lăo nhân kia. Bên cạnh chàng thiếu niên bận thanh y là một thiếu niên khoát chiếc áo đen, khác với người thiếu niên bận thanh y, thiếu niên bận hắc y vẻ mặt nghiêm khắc. Tuy c̣n trẻ nhưng nh́n có vẻ giống một ông cụ. Lăo nhân quay qua hai người thanh niên và nói:

         - Hai ngươi hăy ra chợ mua sắm đồ dùng cần thiết để đem về núi. Ta và Lư đại hiệp có chuyện cần bàn.

         Th́ ra đại hán bận hoàng y là Lư Lương Hoàng, một đại hiệp nổi tiếng trên giang hồ. Không biết Lư Lương Hoàng đến t́m lăo nhân này v́ chuyện ǵ mà lại làm ra vẻ rất thần bí.

         Hai thiếu niên bèn cúi đầu chào lăo nhân và Lư đại hiệp rồi bước ra.

         Ra đến bên ngoài, hắc y thiếu niên bèn hỏi chàng thanh y :

         - Sư huynh, huynh nghĩ Lư Lương Hoàng đến t́m sư phụ có việc ǵ chăng ?

         - Chắc là đ̣i nợ nần ǵ đó, có thể là Lư Lương Hoàng muốn t́m lại món đồ ǵ đó. Trên giang hồ sư phụ nổi tiếng là thần thâu mà, chắc là lấy cái ǵ đó của Lư Lương Hoàng rồi. Hắn tên Hoàng mà, chắc vàng bạc nhiều, sư phụ ngứa tay nên ra chiêu rồi.

         Thanh y thiếu niên nói về vấn đề đó nửa đùa nửa thật, lại thêm nụ cười trên môi th́ khó có thể làm cho người ta tin hắn.

         Đang đi trên đường, bất chợt hai sư huynh đệ nh́n thấy một cô gái nhan sắc tuy không đẹp ǵ lắm, nhưng cũng đủ làm cho người ta để ư.

         Nh́n thấy cô gái đó th́ tên hắc y đă mất đi cái vẻ nghiêm khắc, thay vào đó là nụ cười ra vẻ khoái trá v́ vừa nghĩ ra một chuyện thật là hay.

         Hắn quay sang nói với sư huynh :

         - Huynh có thấy cô gái áo trắng đó không ?

         Theo hướng tay của tên hắc y, thanh y thiếu niên có thể thấy một cô gái bận áo trắng. Gương mặt cô ta thật lạnh lùng, nh́n thoáng ai cũng có cảm giác cô ta không được hiền thục cho lắm, nếu không muốn nói là có vẻ đanh đá, dữ dằn. Những người trên đường, ai thấy cô ta đi đến cũng liền tránh ra xa xa.

         - Thấy, rồi sao ?

         - Lâu quá rồi huynh đệ ḿnh chưa có uống rượu, giờ đệ cá với huynh, nếu ai thua th́ trả tiền rượu.

         - Cá như thế nào ?

         - Huynh làm thế nào mà cô ta hôn huynh một cái th́ đệ chịu thua.

         - Hoho, đệ muốn hại chết huynh à ? Đệ không biết cô gái đó là ai hay sao mà c̣n đưa huynh vào chỗ chết ?

         - Th́ biết mới cá với huynh chớ.

         Th́ ra cô gái đó nổi tiếng giang hồ với ngoại hiệu “La Sát Tiên Tử”. Chàng trai nào nghe tiếng cũng tránh xa, v́ tính t́nh cô ta hỷ nộ bất thường mà lại hay ra tay đánh người vô cớ. Vơ nghệ của nàng tuy không lấy ǵ làm cao, nhưng sư phụ và cha mẹ nàng là những người có bản lănh kinh hồn, nên không ai dám chọc nàng.

         Thanh y thiếu niên nói:

         - Được rồi, đệ chuẩn bị tiền rượu đi.

         Sau đó hắn đi chầm chậm, nhẹ nhàng tới sau lưng “La Sát Tiên Tử”. Dù sao cũng là đệ tử của Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu nên khinh công của hắn khó làm cho người ta phát hiện. Sau khi đă đứng ngay sau lưng nàng La Sát rồi, th́ hắn lại la lên:

         - Cô nương, đừng quay mặt qua đây nghen, đừng, đừng…

         Phản ứng tự nhiên của con người là sẽ quay lại xem có chuyện ǵ xảy ra. Giá mà hắn đừng la c̣n đỡ. Khi nghe tiếng la, th́ nàng La Sát liền quay mặt lại. V́ khoảng cách giữa chàng thanh y và cô gái quá gần, khi quay lại th́ môi nàng đụng trúng ngay miệng hắn. Hắn bèn la lên :

         - Cô làm ǵ thế ? Tại hạ đă nói là cô nương đừng quay lại mà, c̣n quay lại làm ǵ ?

         Dù nổi tiếng là “La Sát” nhưng cô gái cũng e thẹn qua cái chạm đó. Không biết mặt cô ta đỏ v́ giận hay là v́ e thẹn. Nàng La Sát bèn vung tay lên tát cho chàng thanh y một cái. Cái tát của cô gái đă nhanh, mà chàng thanh y chụp lại lại càng nhanh hơn.

         - Ơ, cô nương đưa tay cho tại hạ làm ǵ thế ? Chỗ này là chốn đông người, cô nương muốn tại hạ nắm tay cô nương sao ? Tại hạ thiệt không dám, sư phụ tại hạ có dạy là ra đường nên cẩn thận, đừng có đụng nhằm nàng La Sát th́ mệt. Không biết nàng La Sát ra sao, nhưng tại hạ luôn đề pḥng các cô gái. Xin lỗi, tại hạ không thể nắm tay cô nương được. Xin chào.

         Vừa nói xong, thanh y thiếu niên liền chạy lại chỗ sư đệ của hắn. Thừa biết giang hồ vẫn gọi sau lưng ḿnh với danh từ “La Sát Tiên Tử”, nhưng trước giờ chưa có ai dám gọi như vậy trước mặt nàng. Nay lại có kẻ dùng nó để chửi xiên, chửi xỏ nàng th́ hỏi sao nàng không tức.

         - Hừ, cái tên chết bằm, có ngày ngươi sẽ trả gấp mười lần cho ngày hôm nay.

         Nàng vừa la vừa đuổi theo tên thanh y.

         - Chạy lẹ lên đệ ơi, không th́ hôm nay rượu chưa được uống mà đă bị ăn đ̣n.

         Thế là hai sư huynh đệ lẻn vào đám đông và chạy vào tửu lầu.

         - Huynh thiệt lợi hại, đệ phục huynh luôn. Ngay cả La Sát Tiên Tử mà huynh cũng dám chọc. Nếu nàng biết huynh là học tṛ của Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu th́ chắc mai này sư phụ khó mà làm ăn, huynh đệ ḿnh chắc chắc bị đuổi tận giết tuyệt. Hehe, sư huynh, cảm giác được nàng La Sát hôn như thế nào hả huynh ?

         - Đệ muốn biết hả ? Muốn biết th́ đệ đi thử đi th́ biết. Nếu đệ dám, huynh thua cho đệ bao tiền này luôn.

         Vừa nói, thanh y thiếu niên đă móc ra một túi, trên túi có thêu những bông hoa nhỏ màu đỏ, trông qua là cũng nhận thấy ngay đó là vật của một nàng con gái.

         - Ủa, cái túi này ở đâu huynh có vậy ? Không phải là lúc năy thừa dịp huynh lấy của nàng La Sát chớ hả.

         - Th́ sẵn dịp, lấy xài đỡ mà đệ. Lấy đi uống rượu.

         - Thật không hổ danh là đại đệ tử của Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu.

         - Thôi ăn uống lẹ đi, rồi c̣n ra chợ mua đồ cho sư phụ.


    ----- oo0oo -----
    Last edited by Kiếm Phổ; 11-30-2002, 04:53 AM.

  • #2
         - Lăo phu nói một lần nữa, lăo phu không có lấy món đồ đó. Hoàng đại hiệp đă t́m lộn chỗ rồi. Lăo phu tuy có nghe nói về món đồ đó, và cũng biết là giang hồ đang đổ xô để đi t́m nó, nhưng lăo phu lại không biết nó ra sao và không có lấy. Tin hay không là tuỳ đại hiệp.

         - Các hạ là Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu, làm sao tại hạ tin các hạ được. Với lại người giữ món đồ đó có gặp qua các hạ, và sau đó th́ món đồ bị mất. Trong giang hồ hiện tại, chỉ có các hạ là khả nghi nhất. Tốt hơn hết các hạ hăy giao món đồ đó ra đi, không th́ sau này đừng mong có chỗ đứng trên giang hồ.

         - Haha, lăo phu đă sống từng tuổi này rồi, sau này tất nhiên là không đứng vững trong giang hồ th́ cũng là chuyện thường thôi. Hoàng đại hiệp mang tiếng là đại hiệp, sao lại ăn nói hồ đồ, không có bằng chứng lại vu oan cho lăo phu thế ? Xin cho lăo phu biết người giữ món đồ đó là ai, để dễ dàng phân trắng đen.

         - Tại hạ đă hứa với người đó là không nói tên họ người đó ra, để bảo toàn mạng sống cho người đó. Có phải các hạ tính giết người diệt khẩu không ? C̣n tại hạ đây th́ các hạ đừng mong làm chuyện đó.

         Lăo già giận dữ, tay nắm cây trượng nổi gân, như sắp sửa xuất chiêu.

         - Dù sao sức nhẫn nại của lăo phu có hạn, xin Hoàng đại hiệp đừng ép bức lăo phu.

         - Nếu các hạ không giao món đồ đó ra, th́ hôm nay đừng mong rời khỏi chỗ này.

         - Được, lăo phu cũng muốn coi công phu của Lư Lương Hoàng ra sao, có như giang hồ đồn đăi không, hay chỉ hữu danh vô thực.

         Cả hai đều là cao thủ nổi tiếng trên giang hồ, nên ai cũng thận trọng khi ra chiêu, v́ biết đối thủ của ḿnh là tay lợi hại, ra chiêu mà không đắc thủ th́ chính ḿnh sẽ chết. Giờ đây Lư Lương Hoàng tay đă cầm kiếm, ngưng thần. Và cuối cùng Lư Lương Hoàng đă xuất chiêu. Đúng là gừng càng già càng cay, Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu rốt cuộc vẫn có sức nhẫn nại hơn là Lư Lương Hoàng. Nhưng đúng là Trường Giang sóng sau dồn sóng trước. Khi thấy Lư Lương Hoàng ra chiêu th́ lăo già cũng vung cây trượng của ḿnh. Không ai thấy chiêu thức của họ ra sao, chỉ thấy ánh sáng lóe lên và một màu đỏ. Cây trượng của Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu th́ chỉ trước ngực của Lư Lương Hoàng và lăo già từ từ ngă xuống, và ngay cổ họng máu phun chảy ra xối xả.

         Vừa lúc đó th́ hai tên học tṛ của Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu trở về, trên tay họ là những vật dụng cần dùng. Cảnh tượng đập vào mắt họ là cảnh sư phụ nằm dưới đất và kế bên là Lư Lương Hoàng trên tay đang cầm thanh kiếm nhuộm máu. Nghe tiếng động, Lư Lương Hoàng quay người lại và thấy hai tên thanh niên.

         - Đồ vật mà sư phụ các ngươi đă lấy cách đây ba hôm đâu ? Đưa ra đây th́ ta sẽ cho hai ngươi con đường sống.

         Thanh y thiếu niên giận dữ trả lời :

         - Đồ vật ǵ ? Tuy sư phụ ta là Thần Thâu, nhưng không phải ham đồ quư báu, thứ ǵ cũng lấy đâu. Ngươi mang danh đại hiệp mà chưa phận biệt trắng đen, đă giết người. Danh môn chánh phái là như vậy đó sao.

         - Đừng nhiều lời.

         Lư Lương Hoàng dần dần tiến về hai sư huynh đệ.

         - Sư phụ, ra tay đi.

         Lư Lương Hoàng nghe thấy liền giật ḿnh, quay lại th́ thấy xác của Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu vẫn c̣n đó. Thừa cơ hội đó, hai sư huynh đệ của chàng thanh y liền kéo nhau bỏ chạy. Khi Lư Lương Hoàng tỉnh ngộ th́ đă không thấy bóng dáng họ đâu nữa cả.


    ----- oo0oo -----

    Comment


    • #3
           - Giờ làm sao đây sư huynh ? Sư phụ đă bị lăo Lư Lương Hoàng giết rồi. Mà không biết v́ vật ǵ mà lăo Lư Lương Hoàng lại giết sư phụ.

                Gă hắc y với vẻ căm hận, hắn nghiến răng nói từng chữ :

           - Huynh cũng không rơ, nhưng chắc vật này không tầm thường đâu, giờ sư phụ chết rồi, huynh cũng không biết sư phụ có lấy vật đó hay không nữa. Giờ huynh đệ ḿnh nên chia tay tại đây, đệ ráng t́m danh sư mà học vơ để sau này c̣n điều tra vụ này và rửa hận cho thầy.

            - C̣n huynh th́ sao ?

            - Huynh cũng sẽ t́m danh sư và cũng sẽ điều tra vụ này.

            Thế là hai huynh đệ gạt nước mắt chia tay.

            Đang đứng trầm tư th́ tên thanh y nghe tiếng :

           - Chính là hắn đó sư phụ, hắn đă trêu ghẹo đệ tử và c̣n lấy túi bạc của đệ tử nữa.

           Thanh y thiếu niên nh́n về phía có tiếng nói và thấy đi đầu là “La Sát Tiên Tử “ và theo sau là một thiếu phụ khoảng ngũ tuần, vẻ mặt có thể nói c̣n dữ dằn hơn cả cô đệ tử La Sát. Thanh y thiếu niên nghĩ thầm trong đầu :

           - Đúng là thầy sao tṛ vậy, sư phụ ḿnh là thần thâu, nên ḿnh lâu lâu cũng ngứa tay c̣n cô này sư phụ la sát hèn chi tạo ra một la sát.

           La Sát Tiên Tử cất giọng hỏi :

           - Tên kia, ngươi danh tánh là ǵ ? Đồ đệ của ai ? Sao dám ghẹo ta và lấy túi bạc của ta ?

            - Thầy tại hạ coi tướng thấy sau này chết về tay phái yếu, nên thầy đặt cho cái tên là Anh Yểu.

           - Anh Yểu, Anh Yểu

           Cô gái lập đi lập lại tên của thanh y, và chợt mặt biến sắc :

           - Ngươi.....

           Nàng liền bước tới, đánh một chưởng vào mặt thanh y thiếu niên. Nhưng thanh y thiếu niên đă né được chiêu đó :

           - Đấu với nàng th́ ta không sợ, nhưng c̣n sư phụ nàng th́ làm sao ta chống nổi.

           Chàng liền hét lớn :

           - Đỡ ám khí đây.

           Hai sư đồ chợt biến sắc v́ thấy cát bay tới. Họ nghĩ rằng là độc sa. Hai thầy tṛ bèn né ra. Và khi bụi đă bay hết th́ không thấy thanh y đâu cả.

           - Đứng lại, tên lưu manh.

            Hai thầy tṛ bèn tung ḿnh đuổi theo thanh y.


      *****

      Comment


      • #4
        Hồi 2
        CHỐN GIANG HỒ


             Khi đă chạy xa, và tin rằng đă bỏ xa thầy tṛ La Sát Tiên Tử rồi, thanh y thiếu niên bèn quay trở lại khách điếm nơi xảy ra án mạng. Không c̣n thấy Lư Lương Hoàng đâu, nhưng lại thấy một đám đông đang vây quanh xác của thầy ḿnh. Thanh y thiếu niên bèn chen vào đám đông, và mang xác thầy đi chôn. Từ thuở nhỏ, chàng đă mồ côi cha mẹ, nhờ thầy mang về nuôi nấng. Tuy thầy là một tay thần thâu nổi tiếng giang hồ, nhưng rất yêu thương và hết ḷng dạy dỗ chàng. Mặc dầu không muốn cho chàng đi vào con đường thần thâu như sư phụ, mang tiếng tăm không tốt, nhưng v́ chàng gần sư phụ lâu ngày nên cũng học lóm được vài chiêu. Nh́n nấm mồ của thầy mà nước mắt của chàng không ngừng tuôn rơi. Trước giờ, ba thầy tṛ không câu nệ tiểu tiết, hay giỡn chọc nhau và chàng nhận ra một điều là luôn luôn phải cười. Đây là lần đầu tiên mà chàng chảy nước mắt.

             - Sư phụ, đệ tử sẽ t́m ra chân tướng của vụ này và sẽ rửa hận cho sư phụ.

             Nói xong, chàng quay lưng bước đi.


        -----oo0oo-----



             Chợ là nơi đông người, hỗn tạp nhất. Nơi đây có đủ hạng người, từ giàu sang cho tới bần hèn. Người giàu sang và bần hèn đâu có khác ǵ nhau đâu. Nếu có khác nhau, th́ người giàu được người ta kính trọng, ăn mặc đẹp đẽ hơn mà thôi. Đúng là "bần cư náo thị vô nhân vấn, phú tại thâm sơn hữu viễn thân". Người giàu dù ở nơi xa xôi th́ cũng có kẻ t́m tới để kết bạn, c̣n kẻ nghèo dù giữa chợ cũng chẳng ai hỏi han đến. Thanh y thiếu niên mặc dầu trước đây vẫn thường nghe câu này, nhưng giờ đây chàng mới thấm thía được điều đó. Mấy tháng rong ruổi giang hồ, chiếc áo màu xanh bây giờ đă trở thành màu đất. Người ta thấy chàng, không ai hỏi han, không kết bạn mà lại c̣n tránh xa. Chàng thầm nghĩ trong đầu :

             - Phải chi ḿnh sạch sẽ chút, gần bọn này rồi ḿnh móc túi chúng cũng có tiền xài đỡ. Cái thứ bọn này, gặp kẻ giàu th́ bưng bợ c̣n gặp người nghèo th́ khinh bỉ, móc hết tiền chúng cũng đáng mà.

             Bây giờ th́ bụng đói cồn cào, mà tiền th́ không có. Chàng tự nhủ :

             - Phải chi ta là con nhà giàu th́ đỡ rồi.

             Trước mặt chàng là một tên ăn mày, quần áo chàng so với tên ăn mày đó cũng không khác ǵ mấy. Tên ăn mày h́nh như cố t́nh trêu chàng, trên tay đang cầm cái bánh bao ăn và c̣n vài cái trong bị nữa. Chàng đi tới gần tên ăn mày và vỗ vào vai tên ăn mày.

             - Chào huynh đài, huynh đài trông quen quá.

             Khi tên ăn mày quay lại th́ chàng chết sửng v́ không ngờ là một là một "nữ hành khất". Chàng tự nhủ : ”Không ngờ Thanh Bằng ta hôm nay phải ra tay với một cô con gái.”

             - Huynh đài nhận lầm rồi, tôi làm ǵ có quen huynh đài.

             - Vậy th́ cho tại hạ xin lỗi, và xin tặng cô nương cái bánh bao này.

             - Cảm ơn huynh đài, tôi đă có bánh đủ ăn cho ngày rồi. Huynh đài hăy giữ lấy mà dùng.

             - Vậy th́ xin chào cô nương.

             Chàng vội vă đi về phía trước, trên tay là một chiếc bánh bao.

             Chàng vừa đi vừa nói :

             - Xin lỗi nàng nha, ta bất đắc dĩ thôi. Mai mốt ta sẽ trả lại.

             Và hắn lại nghĩ :

             - Lỡ mai mốt không có, lấy ǵ trả ? Chẳng lẽ đem thân đền đáp sao ?

             Hắn ph́ cười cho ư nghĩ ngộ nghĩnh đó của hắn :

             - Thêm cái thân ta, chắc nàng phải đi ăn xin siêng năng hơn để nuôi cái tấm thân ta nữa.

             Th́ ra thừa lúc vỗ vai, chàng đă lấy được cái bánh bao trong bị, nhưng v́ phát hiện đối tượng của ḿnh là con gái, nên chàng phải trả lại bằng cách là tặng. Không lẽ nói “trả lại cho cô nương cái bánh bao tôi vừa lấy của cô nương”.

             - Tại cô không lấy lại thôi đó nha, không phải tôi không trả lại cho cô nương đâu, không thể nói là tôi lấy cắp được.

             Với cái bánh bao, chàng vào một ngôi miếu đổ nát, ăn ngon lành cái bánh bao và đánh một giấc.

             Đang nằm ngủ th́ chàng nghe tiếng động, giật ḿnh thức giấc th́ thấy “nữ hành khất” đang đi vào miếu để trú qua đêm.

             - Chào huynh đài, không ngờ huynh cũng ở đây.

             Chàng mỉm cười và cũng chào nữ hành khất, nạn nhân mới nhất của ḿnh. Chàng không biết là nàng có phát hiện ra cái bánh bị mất không nữa.

             Đang suy nghĩ th́ nữ hành khất đă mở túi, và nàng ngạc nhiên :

             - Ủa, sao mất đâu cái bánh rồi ?

             - Hehe, thiệt là xin lỗi cô nương. Tại hạ lấy, tuy có trả lại nhưng cô nương không chịu lấy th́ tại hạ không biết làm sao.

             - Th́ ra là huynh, không ngờ huynh lại là một cao thủ trong môn này.

             Đang nói chuyện, chợt chàng nghe tiếng bước chân người đi tới. Người chưa thấy bóng dáng nhưng âm thanh đă vang vọng.

             - Sư phụ à, vào nghỉ ngơi đằng trước đi. Nghỉ xong mai hăy t́m tên đó.

             Nghe tiếng này, chàng hết cười nổi, v́ cái giọng đó chàng đă nghe qua một lần và khó mà quên được. Chính là La Sát Tiên Tử. Chàng hoảng loạn, chưa biết nên nấp vào đâu th́ hai sư đồ đă vào tới nơi. Và họ cũng bất ngờ khi thấy Thanh Bằng. Giọng của La Sát Tiên Tử lại cất lên:

             - Lần này th́ ngươi đừng ḥng mà chạy.

             - Ai nói là tại hạ muốn chạy chớ. Tại hạ đợi hai thầy tṛ cô nương ở đây đă lâu rồi.

        Comment


        • #5
               Thấy giọng chàng không có vẻ ǵ là sợ sệt, hai thầy tṛ cũng hơi nghi, v́ không biết chàng có mai phục hay mưu đồ ǵ không nữa. Hai thầy tṛ tuy có nh́n thấy nữ hành khất, nhưng nàng đối với họ chẳng có một chút giá trị ǵ hết, họ không coi nàng vào đâu. Nhưng nàng La Sát thấy Thanh Bằng là lửa giận nổi lên, nàng liền tấn công chàng một chưởng. Thanh Bằng bèn né qua bên phải tránh chiêu chưởng, vừa né qua bên phải th́ lại thấy sư phụ nàng tấn công. Chàng không kịp né chiêu đó và chàng đă bị điểm huyệt, không c̣n động đậy được nữa.

               La Sát Tiên Tử lại mở miệng nói, nhưng nàng nghiến răng, nói giọng nghe thật khó nghe :

               - Huynh đài tránh ra, đừng để tay ta đụng phải

               Và nàng tát vào mặt Thanh Bằng một cái thật mạnh :

               - Sao kỳ vậy, tại sao không tránh ? Người đời chuyên môn làm chuyện ngược đời không, đă kêu tránh lại không tránh.

               Nàng dùng những lời lẽ mà Thanh Bằng trước đây dùng để ghẹo nàng. Không lẽ trời trả báo hay sao ? Thanh Bằng trước nay không có tin vào quả báo tuần hoàn, nhưng giờ sự thật rành rành trước mặt, không tin cũng khó. La Sát Tiên Tử tát luôn bốn, năm cái vào mặt chàng. Chàng không ngờ được nàng hôn có một cái mà lănh tới mấy cái tát. Hèn chi không tên nào dám hôn nàng và cũng không dám cho nàng hôn.

               - Bàn tay này chỉ dùng để lấy trộm đồ thôi, nếu mà chặt đi th́ sau này giang hồ đỡ nạn mất đồ. Bổn cô nương thay giang hồ trừ khử những tên trộm.

               Cầm thanh kiếm trên tay, kiếm vẫn chưa rút ra khỏi vỏ. Nàng dùng thanh kiếm đánh vào hai tay của Thanh Bằng. Thầy Thanh Bằng luôn nói “Kẻ cắp gặp bà già”, giờ th́ kẻ cắp gặp la sát. Kẻ cắp gặp la sát coi bộ c̣n nguy hiểm hơn bà già nữa. Giờ th́ kiếm đă rút ra khỏi vỏ, nàng La Sát Tiên Tử thật sự muốn chặt tay chàng. Chàng không ngờ v́ một vụ cá độ với tiểu đệ mà gây nhiều rắc rối vậy.

               Đột nhiên một viên đá bay đến đánh trúng vào tay nàng, và cả sư phụ nàng. Cả hai giật ḿnh, v́ không rơ là cao nhân nào ra tay mà hai người vẫn không phát hiện ra được. Họ sợ hăi, chạy ra ngoài xem xét. Khi cả hai đi ra ngoài th́ nàng khất cái lại gần Thanh Bằng và giải huyệt cho chàng.

               - Lấy cái bánh bao th́ không sao, nhưng lần sau nên cẩn thận một chút, mấy người như nàng ấy th́ đừng nên đụng vào.

               Giọng nói nàng nhẹ nhàng, hiền dịu, không có vẻ ǵ là giận dữ khi biết chàng đă lấy đồ của nàng. Chàng cũng không nói ǵ, v́ biết rằng lời nói lúc này là vô dụng. Một người đă bỏ qua những lầm lỗi của ḿnh, không nhắc đến th́ là người bao dung biết bao. Biết khuyết điểm của người khác, và chấp nhận nó th́ trên đời không có mấy người. Chàng chỉ nói được câu :

               - Chào cô nương, hẹn ngày tái ngộ.

               Chàng từ biệt nữ hành khất, và quên hỏi tên nàng. Oái ăm thay, chàng lại đi về hướng mà thầy tṛ La Sát Tiên Tử mới vừa đi. Vừa đi được vài trượng th́ lại gặp thầy tṛ họ :

               - Ai thả ngươi ra ?

               Lại cái giọng khó nghe của La Sát Tiên Tử. Đem cái giọng này so sánh với cái giọng của nàng khất cái thiệt là một trời một vực. Một người th́ quần áo lem luốc, mặt th́ dơ bẩn nhưng giọng nói lại ngọt ngào, người nghe cảm thấy như là một điệu nhạc du dương. C̣n nàng La Sát Tiên Tử này, tuy có chút nhan sắc nhưng giọng nói làm cho người nghe khó chịu, khó chịu hơn là bị cực h́nh. Và khi nàng nghiến răng, rít giọng th́ lại càng ghê rợn.

               Nh́n thấy bên trái ḿnh có một con đường nhỏ, chàng lại chạy nhanh vào đó. Mặc kệ cho thầy tṛ hai người đuổi theo phía sau. Con đường thật nhỏ, gai xương rồng dày đặt. Nhưng v́ sự sống, chàng chạy vào đó mà không hề thấy đau đớn. Chàng quay lại phía sau vừa chạy vừa nói :

               - Không lẽ số ta đào hoa tới vậy sao, lần nào cũng có nữ nhân đeo đuổi. Cha, cha, cô tiểu la sát th́ c̣n được, c̣n đại la sát th́ già quá, không lẽ cũng thích Thanh Bằng ta sao ?

               Hai thầy tṛ tuy giận nhưng v́ là phận đàn bà con gái, điên hay sao mà chạy vào đó cho gai xương rồng đâm. C̣n ǵ là nhan sắc.


          *****

          Comment


          • #6
            Hồi 3
            CHUYỆN ĐỜI TRƯỚC


                 Thanh Bằng chạy bán mạng, chàng không c̣n biết đau là ǵ. Trong cơ thể con người, có một sức mạnh mà b́nh thường sẽ không lộ ra, chỉ khi mà nguy hiểm cận kề, khi đă đứng trước cái ranh giới giữa sống và chết th́ cái tiềm lực đó mới bộc phát. Chàng phải nhanh chân chạy để khỏi bị thầy tṛ La Sát Tiên Tử đuổi giết, và cũng phải ra khỏi cái rừng xương rồng này. Càng ở lâu chừng nào th́ càng đau đớn chừng đó. Nhưng cái đau ở trong cái rừng xương rồng c̣n đỡ hơn là ở chung với La Sát Tiên Tử.

                 Càng chạy h́nh như càng vào sâu hơn trong cái rừng gai xương rồng. Chàng chạy hoài, chạy măi nhưng không làm sao có thể thoát ra khỏi cái rừng gai. Bốn hướng xung quanh chàng, chỗ nào nh́n cũng chỉ thấy gai là gai. Gai xương rồng đâm vào làm chàng cảm thấy đau đớn khó chịu. Thân h́nh chàng giờ trông như một con nhím, ḿnh mẩy bị gai đâm ê ẩm; chỗ nào cũng là gai, không biết tránh chỗ nào cho được yên thân. Chàng nh́n đám gai, mà thấy đám gai này như là giang hồ. Chàng ở chỗ nào cũng bị hại hết. Trốn tránh sao cũng bị La Sát Tiên Tử và người đời khinh khi v́ tai tiếng thần thâu. Họ chẳng khác chi đám gai này, luôn t́m cách làm cho chàng đau. Nhưng chàng cảm thấy an ủi khi nghĩ tới nàng tiểu hành khất. Nàng ta là người duy nhất thông cảm cho chàng.

                 Đột nhiên chàng nghe tiếng động, và một mảnh vải xuất hiện trước mặt chàng. Và tiếng nói của một người đàn bà trung niên thiếu phụ vang lên. Nghe giọng nói chàng đoán chắc là người đàn bà này lúc c̣n trẻ rất đẹp.

                 - Ngươi có sức chịu đựng cũng khá quá chớ hả. Gai đâm như vậy mà c̣n chưa la lên. Ngươi có biết là lạc vào trận pháp của ta, nếu không biết thuật ngũ hành th́ khó mà ra khỏi đây được. Hăy nắm lấy mảnh vải, ta sẽ dẫn ra khỏi trận.

                 Chàng tuy chưa gặp người này, nhưng chàng tin chắc là nắm mảnh vải đó, là ngươi kia sẽ dẫn chàng ra khỏi nơi này. Tuy có một chữ “tin” nhưng mà thật khó làm đối với người giang hồ. V́ giang hồ đầy cạm bẫy, ngay cả huynh đệ và thầy tṛ cũng c̣n không tin nhau. Nhưng chàng lại tin và nắm lấy mảnh vải đó. Chàng cảm nhận được là người đàn bà đó đang kéo miếng vải, và chàng đi theo người đó theo bản năng, không hề có một chút phản kháng. Khi con người trong vũng bùn, th́ chính ḿnh khó mà thoát ra được. Càng vẫy vùng bao nhiêu th́ sẽ càng lún sâu bấy nhiêu, chỉ có ngoại nhân mới có thể kéo ḿnh ra. Chàng tuy bây giờ không ở trong vũng bùn lầy, đang ở trong một rừng gai. Nhưng mà việc làm của chàng có phải là chính ḿnh đang ở trong vũng lầy không ? Và miếng vải dùng để kéo chàng ra đó, làm chàng liên tưởng tới nữ hành khất. Người này để lại ấn tượng cho chàng nhiều nhất.

                 Cuối cùng th́ cũng ra khỏi trận xương rồng. Bây giờ th́ ḿnh mẩy chàng ê ẩm, đau nhức.

                 - Giống lắm, giống lắm.

                 Người đàn bà lẩm bẩm.

                 Chàng nh́n lại người đàn bà, chàng đă đoán không lầm. Bà ta đúng là một mỹ nhân. Tuy thời gian có làm cho con người già đi, nhưng đường nét c̣n lại vẫn cho thấy rằng bà ta khi c̣n trẻ quả là một mỹ nhân.

                 - Ngươi là ai ? Đệ tử của môn phái nào ? Sao lại chạy lạc vào đây ?

                 Người đàn bà không để cho chàng trả lời đă hỏi câu kế tiếp. Chàng cười thầm, đúng là già mà tính vẫn không thay đổi.

                 - Văn bối từ nhỏ đă mồ côi cha mẹ, được sư phụ là Đệ Nhất Thần Thâu đem về nuôi dạy cho tới bây giờ.

                 - Vậy ngươi không biết cha ḿnh là ai sao ? Dung mạo của ngươi làm ta liên tưởng đến một cố nhân.

                 Chàng vốn muốn hỏi người đó là ai, hy vọng có thể qua đó mà biết được thân thế của ḿnh. Nhưng h́nh như chuyện xưa là một chuyện buồn, nên chàng không muốn khơi lại nỗi buồn của người khác.

                 - Vào nhà rồi hăy nói.

                 Chàng đi theo người đàn bà, v́ chàng biết nơi đây chắc chỗ nào cũng là trận thế, rủi mà lạc th́ chàng không thể tưởng tượng ra được việc ǵ.

                 Và chàng đă thấy một mái nhà thấp thoáng xa xa. Nhà làm làm bằng tranh, thật đơn sơ nhỏ bé, lại ẩn ḿnh trong rừng cây xanh ngát. Khung cảnh thật vô cùng thanh nhă. Nhưng cảnh tượng một chiếc đèn dầu leo lét, một mái nhà tranh cô độc làm cho ḷng chàng dâng lên một cảm xúc thê lương, buồn tẻ.

                 Chàng bước theo người đàn bà vào nhà, trong nhà chỉ có 1 cái bàn và 1 cái giường. Nhà tranh đơn sơ nhưng lại rất sạch sẽ. Có thể nói đây là nơi cư ngụ của những bậc cao nhân ẩn sĩ, chán chuyện trần thế.

                 - Ngồi xuống đây, cởi áo ngoài ra để ta lấy gai ra cho.

                 Bà ta đem một b́nh rượu ra, và lấy rượu chà lên ḿnh Thanh Bằng. Chất rượu làm cho những cây gai trên ḿnh chàng nhô ra, có thể dùng tay mà nhổ được. Người đàn bà bèn dùng công lực hút những cây gai ra. Chàng tuy rất đau đớn nhưng vẫn cắn răng, không rên la một tiếng.

                 Tuy đă lấy hết những cây gai cắm trên ḿnh chàng xuống nhưng người đàn bà đó vẫn nh́n chăm chăm vào Thanh Bằng:

                 - Ngươi nh́n rất giống cố nhân khi xưa của ta. Không biết là ngươi có phải là con của cố nhân hay chăng.

                 - Xin tiền bối cho biết văn bối giống người nào.

                 Người đàn bàn mắt nh́n vào khoảng trống, như cố nhớ lại một dĩ văng. Trong dĩ văng đó có vui buồn và đau thương.

                 - Cách đây khoảng ba mươi năm, có thể nó là thời kỳ đen tối nhất của vơ lâm. Hầu như cả vơ lâm đều bị khuynh đảo bởi một bang phái bí mật là “Hắc Kỳ Bang”. Hắc Kỳ Bang đi đến đâu là gây nên những trường huyết kiếp đến đó. Những môn phái không chịu đầu phục Hắc Kỳ Bang đều bị tiêu diệt. Cả vơ lâm bao trùm một màu tang tóc và sát khí như làm cho không gian thêm phần nặng nề nhuốm màu chết chóc. Vơ lâm lúc đó bỗng xuất hiện hai vị đại hiệp, luôn hành hiệp trượng nghĩa. Đó là Tây Vũ và Thanh Đông. V́ muốn văn hồi đại cuộc vơ lâm, ngăn chặn bàn tay khủng bố của Hắc Kỳ nên họ quyết tâm sẽ tiêu diệt bang phái này, đem lại thanh b́nh cho vơ lâm. Ta lúc đó cũng đầy nhiệt huyết, muốn góp một phần sức lực cho vơ lâm nên cũng dấn thân vào giang hồ. Biểu muội của ta cũng cùng chung ư niệm, nàng vơ công th́ không lấy ǵ làm cao lắm, nhưng văn thơ xuất chúng và tinh thông kim cổ.V́ nhận thấy thế lực của Hắc Kỳ Bang quá lớn, khó có thể chống lại bọn chúng khi chúng ta th́ quá ít người nên chúng ta đă hạ chiến thư khiêu chiến cùng bang chủ Hắc Kỳ Bang với hy vọng là Hắc Kỳ Bang khi mất chủ sẽ tự động giải tán khỏi giang hồ.

                 - Cha của văn bối có trong số những người đó không ?

                 Người đàn bà không trả lời câu hỏi của Thanh Bằng, bà ta tiếp tục kể chuyện:

                 - Tây Vũ th́ đă có vợ, c̣n Thanh Đông là nghĩa đệ của Tây Vũ. Con người hắn làm như tiếc lời nói và ít khi mở miệng. Nhưng mà mỗi khi hắn nói ra th́ có người nghe nể sợ, và cũng có rất nhiều người ghét. V́ lời hắn nói toàn những lời người khác không thích nghe. Ngoài ra c̣n rất là nóng tính, nhưng hắn rất cương trực, và cũng có suy nghĩ nhiều, không như những kẻ nóng tính khác. Họ hẹn gặp Hắc Kỳ bang chủ trên Ngũ Đài Sơn. Tây Vũ không muốn người khác giúp sức nên đă tự ḿnh đơn đấu với Hắc Kỳ bang chủ.

                 - Rồi thắng bại ra sao ?

                 Người đàn bà lại nh́n Thanh Bằng ra vẻ khó chịu v́ đă cắt đứt lời nói của bà :

                 - Văn bối xin lỗi, xin tiền bối cứ tiếp tục.

                 - Hắc kỳ bang chủ quả thật là vơ công cao cường. Khi lâm trận, đă chiếm tiên cơ. Tây Vũ mấy lần xém bị bại. Cuối cùng Tây Vũ dùng hết sức đánh ra chiêu Thiên Địa Càn Khôn làm cho Hắc Kỳ bang chủ bị thương, nhưng chính ḿnh cũng bị thương nặng không thể tiếp tục cuộc chiến được. Hắc Kỳ bang chủ tính kết thúc mạng của Tây Vũ th́ Thanh Đông v́ nóng ḷng cứu nghĩa huynh đă nhảy vào, chịu một kiếm của Hắc Kỳ bang chủ và đă ra tay giết được Hắc Kỳ bang chủ. Không như họ dự tính, tuy Hắc Kỳ bang chủ chết, nhưng bang Hắc Kỳ lại không tan ră. Những kẻ c̣n lại vẫn muốn tiếp tục thống trị giang hồ nhưng bọn chúng không dám công khai hành động nữa, liền rút vào bí mật để chờ thời cơ. Nhờ đó mà giang hồ mới được yên lặng một thời gian.

                 - Rồi sau đó ra sao nữa ?

                 Khi hỏi câu đó, chàng biết ḿnh đă vô t́nh lại cắt ngang câu chuyện của người đàn bà. Chàng đành phải làm thinh.

                 - Để đào tạo những nhân tài trẻ tuổi để sau này có thể gánh vác chuyện giang hồ. Hàng năm vơ lâm đều tổ chức những cuộc thi đấu cả văn lẫn vơ để chọn ra những tay kiệt xuất. Người có vơ công cao nhất sẽ được Ngọc Kiếm, c̣n văn th́ Bông Sen Vàng. Đặc biệt biểu muội ta được tặng Bông Sen Ngọc. Sau đó th́ ta v́ chán cảnh giang hồ nên về đây để ẩn cư. Ta nghe tin là Thanh Đông sau đó th́ thành hôn, và có một đứa con trai. Nhưng ta không biết phu nhân của hắn là ai. Thật sự th́ ta cũng muốn biết ai có thể chịu được cái tánh nóng nảy của hắn nhưng ta đă không c̣n qua lại giang hồ nên rốt cuộc cũng chẳng biết là ai. Và ngươi có dung mạo rất giống Thanh Đông.

                 - Tiền bối cho rằng văn bối là con của Thanh Đông ?

                 - Không chắc lắm, nhưng dung mạo của ngươi giống hắn lắm. Ta không biết ngươi có nóng như hắn hay không mà thôi.

                 - Tại làm sao cha mẹ văn bối lại bỏ rơi văn bối ?

                 - Ta nghĩ chắc là họ đă xảy ra biến cố ǵ có, không chừng chính là người của Hắc Kỳ Bang t́m họ để phục thù. Ngươi không nên trách họ làm ǵ.

                 - Văn bối đâu dám trách họ.

                 Người đàn bà lại chỉ cái giường :

                 - Thôi ngươi ngủ lại đây đi, ngày mai ta sẽ đưa ngươi ra.

                 - Văn bối ngủ trên giường rồi tiền bối ngủ ở đâu. Xin tiền bối ngủ trên giường, văn bối nằm dưới đất được rồi.

                 - Ngươi nằm trên đó ngủ đi, tối nay chắc ta sẽ không ngủ được.

                 Chàng không dám nói nhiều, vội nên nằm ngủ v́ biết rằng người đàn bà đang nhớ lại dĩ văng đó. Chàng biết có nhiều điều bà ta đă giấu chàng, không nói ra, nhưng chàng cũng không dám hỏi,v́ không muốn làm cho bà ta buồn ḷng.



            *****

            Comment


            • #7
              Hồi 4
              KẺ CẮP GẶP KẺ CẮP


                   Đêm đó là đêm mà chàng ngủ ngon nhất từ khi một ḿnh xông pha giang hồ. Từ khi xông pha giang hồ, ngày ngày chàng luôn lo sợ sẽ có người t́m đến chàng để đ̣i cái vật mà thầy chàng tuy không có lấy nhưng họ cứ gán cho thầy chàng. Phần v́ sợ gặp thầy tṛ La Sát Tiên Tử nên khi ngủ cũng phải đề pḥng.

                   Sáng ra, người đà bà đă làm bữa ăn sáng cho chàng. Bữa ăn tuy đạm bạc, nhưng đối với chàng đỡ hơn là lúc mà chàng đă xông pha giang hồ bữa th́ có ăn, bữa th́ không.

                   - Sao ngươi không đi cùng sư phụ ngươi mà lại bị đuổi để chạy vào trận thế của ta ?

                   - Sư phụ văn bối bị người ta vu oan là lấy đồ, lấy cái ǵ th́ chính văn bối không được rơ.

                   - Giờ ngươi có tính toán ǵ hay không ?

                   - Văn bối muốn t́m một danh sư để học vơ để trả thù cho sư phụ.

                   - Ngươi ăn xong, hăy ra khỏi đây, ráng mà t́m danh sư học vơ để sau này c̣n điều tra thân thế ḿnh, và báo thù cho sư phụ ngươi. Theo ta biết th́ sư phụ ngươi có một sư huynh, cũng nổi danh là thần thâu. Nhưng ta đă không nghe về sư bá của ngươi trong một thời gian dài, không biết lăo c̣n sống hay đă chết .

                   - C̣n thân thế của văn bối ?

                   - Trước hết ngươi học thành tài đi đă rồi hăy tới đây t́m ta.

                   - Văn bối sẽ cố gắng không phụ ḷng của tiền bối. Văn bối xin cáo biệt.

                   - Để ta đưa ngươi ra khỏi đây, không có ta đưa, ngươi khó mà ra khỏi được trận thế của ta.

                   Người đàn bà lại đi trước, thoạt rẻ trái, thoạt rẻ phải, khi tiến khi lùi. Chàng không dám lơ là, cẩn thận bước đi theo bà ta. Khi ra khỏi trận thế th́ cái rừng gai bây giờ đă sau lưng chàng. Chàng nhớ lại chiều qua chạy ṿng ṿng trong rừng gai mà hăy c̣n sợ. Nếu không nhờ người đàn bà dẫn ra, chắc giờ này chàng đă là một con nhím rồi.

                   - Thôi ngươi hăy đi đi.

                   - Xin cho văn bối được biết danh tánh của tiền bối.

                   - Chuyện đó giờ không phải là chuyện quan trọng, khi nào ngươi hoàn thành mọi việc, trở lại đây ta sẽ nói cho ngươi biết.

                   Chàng không dám hỏi ǵ thêm, cất bước đi.

                   Vừa đi chàng vừa suy nghĩ những chuyện vừa qua. Chàng mong tất cả chỉ là một giấc mơ. Chàng muốn khi tỉnh dậy th́ thầy và đệ đệ c̣n đó, và chàng không phải rong ruổi giang hồ, chịu nhiều cực khổ như vầy.

                   Với những ư nghĩ trong đầu, làm cho chàng quên đi thời gian, quên đi mệt nhọc để tiếp tục dấn bước. Nhưng chàng đi mà không biết ḿnh đi đâu. Tới trưa, chàng thấy bụng đă đói cồn cào, nhưng cũng ráng nhịn chớ biết làm sao hơn. Chàng lẩm bẩm :

                   - Chắc là phải trổ tài thần thâu rồi, không th́ làm sao mà đi nổi. Bao nhiêu năm theo sư phụ, chỉ học đủ để kiếm cơm qua ngày thôi. Đúng là dân ăn trộm, không bao giờ mang đồ trong người, cả tiền bạc cũng ít khi mang theo.
                   Đột nhiên Thanh Bằng thấy phía trước có một lăo già. Lưng th́ gù, mặt th́ nhăn nheo. Tuy không xấu lắm nhưng rất là khó nh́n. Lăo già đang ăn miếng thịt gà ngon lành.

                   - Ta th́ không có đồ để ăn, c̣n lăo già này th́ ăn gà. Trời thiệt là bất công. Lăo này già rồi, đáng lẽ phải để cho ta ăn mới phải chớ. Lăo đă ăn mấy chục năm rồi, dù có ra tay với lăo này chắc cũng không quá đáng.

                   Thế là chàng quyết định sẽ ra tay lấy đồ của lăo già khó coi này. Chàng đi lại gần lăo già, lăo già làm như không để ư vẫn cầm con gà, không biết rằng trong chốc lát con gà và những đồ vật trong người ḿnh sẽ chuyền tay, không biết rằng người trẻ tuổi đang đi tới là học tṛ của Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu. Khi chàng cách lăo già chỉ c̣n có 1 thước, đủ để giơ tay ra là lấy được con gà rố sẽ chạy. Chàng liền dùng bàn tray trái chụp con gà và tay phải móc đồ trong người lăo già. Nhưng khác với dự định của chàng, lăo già nhanh nhẹn né thế chụp của chàng, và chàng cảm giác tay kia của lăo cũng tḥ vào túi ḿnh.

                   Con gà đă không lấy được, trong túi cũng không có đồ, chàng thất vọng nhưng không lo lắng mất đồ, v́ chàng đâu có ǵ trong người đâu mà mất.

                   - Hoho, cây trâm này cũng đáng giá quá chớ. Mà ngươi là con trai làm sao có trâm ? Có phải là đem tặng cho người yêu không ? Hay là mới chôm được của cô nào chớ ǵ ?

                   Chàng rất ngạc nhiên, không rơ cây trâm nằm trong túi chàng khi nào, v́ sau khi chôn cất sư phụ và vài ngày xông pha giang hồ th́ trên người chàng chẳng c̣n ǵ ngoài cái mạng không đáng giá bao nhiêu.

                   - Trả lại cho ta.

                   Tuy không biết nằm trong túi ḿnh lúc nào, nhưng chàng cũng không muốn để mất cây trâm đó. Không phải v́ giá trị của cây trâm có thể mang lại cho chàng một bữa ăn, nhưng v́ chàng có linh cảm rằng người đă đưa cho chàng cây trâm đó rất thân quen và gần gũi vơi chàng, cây trâm đó đối với chàng rất đặc biệt.

                   - Ngươi gặp ta mà cũng giở tṛi móc túi hả. Tài nghệ ngươi c̣n kém cỏi lắm, ngươi sợ c̣n kém hơn tên đệ tử của ta nữa là khác. Ngươi không biết cái luật là dân thần thâu không mang đồ trong người bao giờ sao ? Sao lại c̣n tḥ tay vào túi ta lấy đồ ?

                   Tài nghệ Thanh Bằng tuy không cao bằng sư phụ, nhưng trước giờ chàng chỉ thua có sư phụ, chớ chưa thua ai, và mỗi lần ra tay luôn thành công, chỉ có lần này không được ǵ mà c̣n bị mất nữa.

                   - Ngươi làm ǵ mà ngẩn người ra thế ? Bị mất cây trâm chắc là không có quà đi gặp người yêu nên lo lắng chớ ǵ ? Ta cũng không muốn ra tay làm ǵ, nhưng không ngờ ngươi lại chọn Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu ta làm đối thủ, nên ta phải ra tay trừng trị thôi. Đồ ăn của ta mà ngươi cũng dám lấy nữa hả ?

                   - Tại v́ thấy tiền bối đă già, ăn bấy nhiêu năm cũng đă đủ rồi, nên để cho văn bối ăn.

                   - Ta chỉ c̣n sống nhiều lắm th́ vài năm, ngươi tương lai c̣n dài, mấy chục năm nữa để ăn, vậy mà lại đi giành với ta.

                   Năy giờ lo miếng ăn, giờ chàng mới nhớ lăo này xưng là Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu, danh hiệu của sư phụ chàng.

                   - Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu ? Tiền bối là Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu? Xin hỏi tiền bối trong giang hồ có bao nhiêu Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu ?

                   - Th́ một ḿnh ta chớ mấy. Bộ có ai nữa sao ? À ... à ... mà có, đệ đệ của ta, hắn cũng đáng làm thần thâu. Ngươi là học tṛ của ai, của hắn hả ?

                   - Văn bối là học tṛ của Lang Phi, được giang hồ cho là Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu.

                   - Ta và hắn là huynh đệ lâu lắm rồi vẫn chưa gặp lại nhau, nhớ ngày nào ta và hắn một đêm quét sạch những nhà giàu trong thành Trường An. Sáng hôm sau th́ quan nha đổ xô nhau đi t́m hung thủ, và trong thành vang lên những tiếng chửi rủa. Ta lúc đó thấy v́ tương lai hắn c̣n dài, nên đứng ra nhận hết mọi tội lỗi, nên họ gán cho ta danh hiệu Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu. Giờ sư phụ ngươi sao rồi ?

                   - Sư phụ vừa qua đời cách đây 3 tháng.

                   - Cái ǵ, hắn bị giết chết rồi hả ? Ai ? Có phải hắn hành nghề bị giết không ?

                   - Lư Lương Hoàng giết sư phụ, hắn gán cho sư phụ lấy một vật ǵ đó, văn bối không biết. Đúng là cây cao chịu gió lớn, những ǵ bị mất th́ đều t́m sư phụ văn bối v́ danh người là Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu mà.

                   - Ta bị mọi người truy đuổi, nên lánh giang hồ đă lâu năm, cái danh tiếng Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu của ta không mấy người c̣n nhớ và c̣n nhắc đến. Không ngờ sư phụ ngươi vẫn hành nghề để rồi chết v́ nghề.

                   Đang nói chuyện, bụng chàng kêu lên v́ đang đói mà trước mặt lại là con gà. Đang đói, trước mặt có đồ ăn mà không được ăn khác nào “cám treo mà heo nhịn đói”. Lăo già cười nói :

                   - Hoho, đói rồi phải không, thôi ăn đỡ cái này đi, chút nữa đệ tử ta về chắc là sẽ có thêm đồ ăn, ta kêu nó đi “làm” đồ ăn rồi.

                   Thanh Bằng không khách sáo bèn cầm lấy đùi gà ăn,. Lăo già lại bỏ cây trâm vào túi chàng.

                   - Ngươi là đệ tử thần thâu th́ phải biết là ra ngoài hành nghề th́ không nên mang đồ quư giá trong người. Lại c̣n mang trâm nữa. Sư phụ chưa chết bao lâu mà ngươi đem đi cho gái rồi, thiệt là hết nói nổi. Con gái rắc rối lắm, ta có con nhỏ đệ tử mà điên đầu v́ nó.

                   Thanh Bằng rất là ngạc nhiên v́ không ngờ đệ tử của sư bá ḿnh lại là con gái. Chàng không thể tưởng tượng khi nàng ra chiêu sẽ thế nào. Chàng cũng đâu dám nói là cây trâm vào túi lúc nào không biết. Trước giờ toàn là tḥ tay vào túi người ta, đây lần đầu tiên bị người ta tḥ tay vào túi để đồ c̣n không biết th́ làm sao dám nói ra. Chàng nghĩ là người đàn bà chắc đă để vào túi chàng khi chàng ngủ. Nhưng mặc dầu ngủ,chàng cũng rất nhạy bén, làm sao mà bà ta bỏ đồ vào túi cho được.

                   - Nó tuy là con gái, nhưng ra tay cũng khá lắm, học gần hết chân truyền của ta.

                   Lời nói của Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu làm cho chàng giật ḿnh, cắt ḍng suy nghĩ của chàng.

                   - Ngươi làm ǵ mà nh́n đờ đẫn quá vậy ? Thôi rồi, ngươi gặp phải khắc tinh rồi, đúng là hết thuốc chữa mà.

                   Thanh Bằng mặt đỏ bừng v́ thẹn, nhưng không biết nói làm sao. Trước mặt lăo già này, chàng thấy ḿnh như bị cứng lưỡi. Lăo gán tội ǵ cho chàng th́ chàng im lặng mà chấp nhận, như một quan án phán tử h́nh kẻ tử tội. Giờ chàng mới nhận ra là lăo già này thật là miệng lưỡi thật ghê gớm. Chàng chỉ biết im lặng mà thôi, v́ biết rằng càng nói càng lộ sơ hở cho lăo tấn công. Nhưng không trả đ̣n được th́ ấm ức, khó chịu. Thanh Bằng vốn là người miệng lưỡi, nhưng cũng đành chịu thua lăo này. Đang lúc đó th́ chàng nghe thấy một giọng con gái.

                   - Sư phụ à, có đồ ăn rồi.

                   - Hoho, đồ đệ của ta chưa tới mà cái miệng đă tới rồi. Thiệt là dạy dỗ bao nhiêu lần rồi mà vẫn tính nào tật nấy. Sau này tên nào mà lấy phải ngươi chắc về bị bịnh điếc sớm quá.

                   - Sư phụ nói ǵ kỳ vậy sư phụ. Ủa đây là tên nào vậy sư phụ ? Năy con đi lo đồ ăn trưa, gặp tên ngố ngố lắm sư phụ. Đói bụng mà không biết làm sao lấy đồ ăn, con phải đi lấy cho hắn đó.

                   - Th́ là tên chồng của ngươi đó, đệ tử của sư thúc ngươi. Hắn c̣n mang trâm tới tặng cho ngươi nữa. Ngươi không tin th́ hỏi hắn coi.

                   Thanh Bằng nghe thầy tṛ họ đối đáp, không biết xen vô chỗ nào. Không lẽ giờ chàng lên tiếng la là không phải, chàng tới đây không phải là đem trâm để tặng nàng. Chàng nói trong đầu :

                   - Lại một lần nữa v́ bữa ăn mà hại cái thân.

                   - Nó tên là Trúc DiệpThanh, lá trúc xanh lè đó, học tṛ của ta. Ngươi coi có được không ? Thôi sau này để cho hai ngươi đi móc túi thiên hạ, ta già rồi, nên ở nhà ăn thôi.

                   - Có trâm tặng cho tiểu muội hả ?

                   Năy giờ hai thầy tṛ thay phiên nhau nói, chàng chỉ có nước đứng nh́n, im lặng nghe mà thôi. Đúng là thầy sao tṛ vậy. Nh́n hai thầy tṛ này, làm chàng liên tưởng tới thầy tṛ La Sát Tiên Tử. Thấy họ có thầy, c̣n chàng đau buồn v́ thầy ḿnh đă qua đời.

                   - Có trâm tặng cho tiểu muội hả ?

                   Nàng ta hỏi lại một lần nữa, Thanh Bằng mới nhớ là ḿnh chưa trả lời câu hỏi của nàng lá trúc xanh lè.

                   - Làm ǵ có, cô nương đừng tin lời sư bá, sư bá chỉ nói giỡn thôi.

                   - Hoho, ta th́ nói giỡn, nhưng hai ngươi th́ mong là thật. Sẽ làm cho thật, có phải vậy không ? Con nhỏ ngốc, sao không hỏi coi hắn có trâm trong người không ? Không lẽ sư phụ mà ngươi cũng không tin, ta gạt ngươi bao giờ chớ ? C̣n tên kia, sao không đem trâm đưa cho nó, rồi dẫn nó đi cho ta nhờ cái. Ta cũng sắp bị điếc rồi đây nè.

                   - Văn bối lo cho cái thân ḿnh c̣n chưa xong, làm sao mà lo cho người khác được. Cô nương, trâm th́ thật là tại hạ có trong người, nhưng không thể đem ra tặng được.

                   - Không tặng được, vậy để huynh cài hả ?

                   - Ngươi không lo được cho nó th́ để nó lo cho ngươi cũng được, không sao đâu.

                   Chàng chưa thấy ai như hai thầy tṛ này, thầy tṛ sao mà hợp quá không biết nữa.

                   - Thôi, hai ngươi ăn trưa cho xong đi, xong rồi th́ lo kiếm bữa ăn tối đi, ta đi ngủ cái đă.

                   - Tiền bối, mới vừa ăn trưa xong mà, sao đă lo ăn tối rồi.

                   - Th́ ăn trưa xong th́ lo ăn tối, không lẽ ngươi đợi tối rồi mới lo ăn tối hả ? Lúc đó sợ ai cũng vô nhà hết, ai đi đường để hai ngươi móc túi. Hehe, với lại hai ngươi cần t́m hiểu nhau đó mà, đi đi.

                   Chàng không biết làm sao, đành cất bước đi theo Trúc Diệp Thanh. Trong đầu chàng có rất nhiều điều muốn nói với vị sư bá này, nhưng cũng đành nín lặng mà đi t́m đồ ăn tối cho lăo. Vừa đi chàng vừa lẩm bẩm:

                   - Già sắp xuống lỗ rồi mà c̣n ăn chi cho lắm.

                   - Hoho, phải rồi, ngươi mong ta xuống lỗ cho sớm để hai ngươi được tự do.

                   Thanh Bằng giật ḿnh, không ngờ lỗ tai của lăo này thính tới như vậy, chàng lẩm bẩm mà lăo cũng nghe được.

                   - Đi, đi lẹ lên huynh, sao chậm vậy ?

                   Chàng đành cười trừ rồi bước theo Trúc Diệp Thanh. V́ chàng biết đối với những cô gái như nàng, nói ít chút th́ có lợi hơn. Có nhiều cô th́ ḿnh phải chủ động, c̣n nhiều cô th́ nên thụ động. Và con gái như Trúc Diệp Thanh th́ ḿnh nên thụ động.




              *****

              Comment


              • #8
                Hồi 5
                NHẤT CHIÊU NHẤT KIẾM


                     Giờ đi chung với Trúc Diệp Thanh, Thanh Bằng mới để ư, thấy nàng có vẻ ngây thơ, chưa trải sự đời, chưa biết ǵ là đau khổ. Về phần nhan sắc th́ có thể nói là nàng đẹp.

                     - Huynh có thấy cái lăo già kia không ? Tướng lăo nh́n cũng là bậc hào phú đó, chắc tối nay có bữa ăn ngon rồi huynh ơi.

                     - Muội tính ra tay trên ḿnh lăo đó hả ? H́nh như lăo cũng là một vơ lâm cao thủ đó muội, nên cẩn thận.

                     Mặc dầu sư phụ ḿnh là sư đệ của lăo già ăn mày, nhưng chàng gọi Trúc Diệp Thanh là sư muội v́ chàng lớn hơn, với lại nàng cũng gọi chàng là huynh nên khó mà sửa lại cách xưng hô.

                     - Huynh đứng đó đi, coi muội ra tay nè. Huynh coi thử coi tay nghề của muội xài có được không.

                     Chàng muốn cản nàng ta lại, nhưng đă quá muộn. Trúc Diệp Thanh chạy tới gần lăo già rồi.

                     - Chào lăo bá bá, bá bá có nhớ cháu không ? Lâu quá không gặp mà bá bá vẫn như xưa.

                     - Cô nương nhận lầm người rồi, một lăo già như lăo phu th́ làm sao quen biết được một cô nương trẻ như cô chớ. Với lại lăo phu đi lại giang hồ có một thân một ḿnh, được bạn hữu tặng cho danh hiệu là Phi Độc Hành.

                     - Xin lỗi lăo bá bá nhiều, không dám làm phiền lăo bá bá nữa, tiểu điệt xin cáo biệt.

                     Trúc Diệp Thanh vừa cất bước đi th́ nghe tiếng của lăo già Phi Độc Hành.

                     - Đứng lại, muốn đi cũng được, nhưng trả túi bạc lại đây rồi hăy đi. Nếu không để túi bạc lại th́ đừng ḥng rời khỏi đây.

                     Th́ ra khi Trúc Diệp Thanh tới hỏi chuyện th́ lăo già Phi Độc Hành đă nghi ngờ. Thấy nàng tới và đi quá nhanh, làm lăo thêm nghi. Khi thấy nàng bước đi lăo kiểm tra lại túi bạc trong người th́ không cánh mà bay.

                     Đă lỡ ra tay rồi, không lẽ Trúc Diệp Thanh lại tự “móc túi” ḿnh để đưa lại cho lăo. Nàng đành đánh bài liều :

                     - Đă vào tay bổn cô nương rố th́ làm sao trả lại, có ngon th́ qua đây lấy. Chạy đi sư huynh ơi.

                     Trúc Diệp Thanh không biết kẻ mà nàng đang chọc với ngoại hiệu Phi Độc Hành, tất nhiên khinh công phải có chỗ hơn người. Mặc dầu hai người là học tṛ của những tay thần thâu nổi tiếng, nhưng công lực c̣n non kém th́ làm sao sánh được với một lăo già có tu vi lâu năm. Có thể nói những năm lăo Phi Độc Hành luyện khinh công c̣n nhiều hơn so với số tuổi của hai người. Nên hai người vừa tính chạy th́ thấy lăo ở ngay trước mặt.

                     - Không phải lăo phu muốn làm khó hai trẻ, nhưng lăo phu đi lại giang hồ tiền bạc th́ không cần mấy nhưng dùng trong những lúc nguy cấp. Nếu không th́ cũng tặng không cho hai ngươi rồi.

                     Chạy th́ không được, mà trả tiền lại cũng không xong, trả lại th́ c̣n ǵ là danh tiếng Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu của sư phụ. Trong đầu Thanh Bằng lại lóe lên một cách:

                     - Tiền bối tự phụ là có khinh công cao cường, văn bối xin được tỷ thí khinh công cùng tiền bối. Nếu tiền bối thắng th́ tiểu muội của văn bối sẽ hoàn lại số tiền cho tiền bối, c̣n nếu văn bối may mắn không thua th́ số tiền này để cho văn bối cùng tiểu muội mang đi.

                     - Haha, rốt cuộc phần lợi cũng về các ngươi. Nếu ngươi thua th́ đâu có mất mát ǵ, c̣n lăo phu thua th́ mất cả túi bạc. Vậy là gọi tỷ thí công bằng hay sao. Nhưng thôi cũng được, ta muốn coi khinh công ngươi ra sao. Giờ tỷ thí làm sao đây ?

                     Thanh Bằng lại chỉ một cây ven đường:

                     - Chúng ta tỷ thí khinh công bằng cách đứng trên cái cành nhỏ trên đó, coi thử ai đứng lâu hơn th́ thắng. Nếu cành cây gẫy trước, hay rơi xuống trước th́ thua. Tiểu bối đă đưa ra đề nghị, tất nhiên văn bối sẽ lên đó trước.

                     Nói xong th́ chàng phi thân, nhảy lên cành cây lớn bằng 1 ngón tay, có thể găy bất cứ lúc nào. Nhưng chàng ráng vận công, làm cho thân h́nh ḿnh nhẹ đi, v́ chàng biết rằng bữa tối nằm trong cái trận này.

                     Chàng đứng trên đó tuy mới có một tuần trà, nhưng mồ hôi đổ giọt, như là chàng đang bị nung trong ḷ lửa vậy. Thời gian một tuần trà đối với chàng lúc này dài đăng đẳng. Và chàng đă không c̣n vận khí làm cho thân ḿnh nhẹ được nữa, chàng nghe tiếng rắc............ rắc và thân chàng rơi từ trên cao rơi xuống. Chàng tưởng chuyến này chắc cũng găy vài cái xương sườn, nhưng khi sắp đụng đất th́ lăo già Phi Độc Hành đă đưa tay ra đỡ chàng.

                     - Tuổi trẻ mà có khinh công như thế cũng là khá lắm rồi. Ráng luyện vài năm nữa th́ mặc may sẽ thắng ta. Thôi đưa túi tiền đây ta c̣n lên đường, đừng có làm mất thời giờ quư báu của ta. Hôm nay ta nói như vầy là nhiều quá rồi.

                     Thanh Bằng vội vă nói:

                     - Tiền bối chưa lên đó mà, làm sao biết ai hơn ai thua chớ. Biết đâu văn bối sẽ may mắn thắng sao.

                     - Thôi cũng được, cho hậu bối ngươi sáng mắt, không trổ chút tài nghệ th́ ngươi coi lăo già này chỉ là nắm xương, không coi ra ǵ hết.

                     Vừa nói xong th́ lăo phi thân lên cành cây. Cành cây này c̣n nhỏ hơn là cành mà Thanh Bằng mới vừa đứng. Lăo ta đứng trên đó, mà cành cây chỉ động nhẹ rồi im ĺm, như sức nặng của người lăo ta chỉ là 1 chiếc lá. Trên cành cây mà có thêm một chiếc lá th́ đáng ǵ. Lăo đang dương dương tự đắc th́ nghe tiếng Thanh Bằng:

                     - Chạy lẹ lên muội muội, c̣n đợi ǵ nữa ? Chẳng lẽ muội đợi lăo xuống lấy lại túi bạc hay sao ?

                     Trúc Diệp Thanh chưa hiểu chuyện ǵ th́ chàng nắm tay Trúc Diệp Thanh kéo nàng chạy. C̣n lăo già Phi Độc Hành th́ đứng trên cây than:

                     - Đúng là già vẫn c̣n dại.

                     Giờ nếu lăo nhảy xuống đuổi theo Trúc Diệp Thanh và Thanh Bằng th́ chẳng khác ǵ lăo thua. Mà không đuổi theo th́ mất tiêu túi bạc. Lăo đành cười trừ mà thôi.

                     - Nay phải trả giá quá đắt để học một bài học, nhưng cũng đáng.


                -----oo0oo-----



                     Khi Thanh Bằng và Trúc Diệp Thanh về lại chỗ cũ th́ lăo già ăn mày đang ngủ say.

                     - Sư phụ, sư phụ, tối nay ăn được một bữa ngon rồi.

                     - Ngủ mà không yên với ngươi nữa. Nay gặp ai mà trúng mánh thế ?

                     - Là lăo già Phi Độc Hành đó sư phụ.

                     - Ǵ ? Lăo già đó hả ? Hoho, lăo là đệ nhất khinh công, làm sao các ngươi chạy khỏi tay lăo ?

                     - Nhờ Thanh Bằng sư huynh đó sư phụ, huynh ấy giỏi lắm, gạt được lăo Phi Độc Hành rồi mang túi bạc chạy về đây.

                     - Hoho, vậy mà giỏi. Chỉ biết chạy không, ta không biết giỏi chỗ nào. Thiệt là làm mất mặt ta quá mà, mất mặt luôn sư phụ ngươi nữa. Thôi con vào lo bữa tối đi, để ta dạy hắn vơ để sau này c̣n đi lại giang hồ, chớ kiểu này th́ c̣n ǵ mặt mũi ta nữa.

                     Thanh Bằng không ngờ lăo già trước mặt cũng biết vơ, chàng nghĩ lăo chỉ biết móc túi, trộm vặt thôi chớ.

                     - Lại đây để ta dạy cho ngươi chiêu kiếm này.

                     Thanh Bằng bước theo lăo già, lăo ta bẻ một cành cây và thi triển chiêu thức. Khi lăo múa th́ chàng không thấy cành cây đâu cả, chỉ nghe tiếng gió phát ra bởi cành cây mà thôi. Lăo ta lại đánh chiêu một lần nữa, lần này th́ chậm để cho chàng coi. Và lần thứ ba, chiêu kiếm đó tri triển trên người chàng. Khi chiêu thức đánh ra th́ người bị tấn công tưởng chừng như bị tấn công mọi hướng, khó biết đường đỡ. Chàng không biết đỡ làm sao, và người bị cây đánh trúng tới mấy chỗ. May là cành cây thôi, nếu là kiếm chắc chàng đă ra thành mấy khúc.

                     - Xong rồi, ngươi hiểu được chưa ?

                     - Có một chiêu thôi hả tiền bối ?

                     - Th́ một chiêu thôi, chớ ngươi muốn mấy chiêu ? Cái này đi giết người chớ phải đi múa vơ đâu mà ngươi muốn cho nhiều ?

                     - Văn bối nghĩ sẽ nhiều chiêu chớ.

                     - Đồ ngốc, chớ sư phụ ngươi dạy ngươi bao nhiêu chiêu để đi móc túi thiên hạ ?

                     - Dạ chỉ một.

                     - Không cần nhiều, chỉ cần một là đủ rồi. Ngươi hiểu chưa ?

                     - Dạ, văn bối đă hiểu, thế này gọi là ǵ vậy tiền bối ?

                     - Chiêu này ngươi muốn gọi ǵ th́ gọi, tên không quan trọng, miễn sao giết người được th́ thôi.

                     - Xin cho văn bối được biết danh tánh tiền bối.

                     - Ta tên là Thái An, chiêu kiếm này là một vị cao thủ kiếm thuật truyền lại cho ta. Ngươi ráng mà luyện. Ta đi ngủ đây.

                     Thế là lăo già bỏ đi, Thanh Bằng ở lại một ḿnh cầm cành cây múa đi múa lại chiêu thức mà chàng đă vừa học. Nh́n qua tưởng là một chiêu đơn giản, nhưng chàng luyện đi luyện lại chỉ hiểu được một phần mười mà thôi. Đang luyện kiếm th́ chàng nghe tiếng Trúc Diệp Thanh

                     - Đi ăn tối huynh ơi, ăn xong rồi hăy luyện tiếp.

                     Khi chàng tới nơi thấy lăo già đă ăn rồi. Chàng cũng không khách sáo, ngồi vào ăn. Và sau khi ăn xong chàng lại đi luyện kiếm tiếp. Tới khuya, chàng quá mỏi mệt, nên dựa vào gốc cây mà ngủ. Sáng ra th́ không thấy thầy tṛ Thái An đâu nữa. Chàng nghĩ chắc là họ đă đi rồi. Giờ điều mà chàng cần làm là t́m lăo Lư Lương Hoàng và hỏi cho ra lẽ chuyện của sư phụ. Chàng cần một thanh kiếm, nhưng hiện giờ trong túi chàng không c̣n tiền, chỉ có cây trâm. Bán cây trâm có thể mua được nhiều thứ, nhưng chàng không nỡ bán. Với lại người như chàng, lấy một thanh kiếm không có khó.




                *****

                Comment


                • #9
                  Hồi 6
                  BÍ MẬT VỀ BÔNG SEN NGỌC


                       Trên đường đi, có một thanh niên với vẻ mặt nghiêm nghị và lạnh lùng. Áo quần th́ cũ, nhưng vẫn sạch sẽ, không như những tên khất cái. Tay chàng cầm kiếm, chứng tỏ chàng là người vơ lâm.

                       Nếu ai biết rơ Thanh Bằng, và bây giờ gặp chàng chắc họ sẽ ngạc nhiên v́ chỉ mới có vài ngày mà chàng đă thay đổi quá nhiều. Với chiêu kiếm mà chàng đă được sư bá chỉ dạy, chàng tự tin là có thể t́m Lư Lương Hoàng để trả thù cho sư phụ. Giờ đây, nụ cười thường có nơi mặt chàng đă biến mất, thay vào đó là một khuôn mặt nghiêm nghị và lạnh lùng. Có phải chiêu kiếm đó đă biến con người chàng như vậy hay không ? Chính chàng cũng không rơ.

                       Thấy trời đă khá trưa, chàng vào một tửu quán, và chọn một bàn trong góc để tiện qua sát t́nh h́nh và tránh gây sự chú ư cho nhiều người. Số tiền mà chàng lấy được của lăo Phi Độc Hành, chàng đă đưa hết cho Trúc Diệp Thanh và sư bá. nhưng chuyện kiếm tiền đối với chàng vốn không khó nên hiện tại chẳng những chàng có đủ tiền mua thanh kiếm mà c̣n thừa tiền đủ để cho chàng dùng trong mấy hôm nay. Đang ngồi ăn, chàng thấy một người đi vào. Người mà chàng đang khổ công để t́m kiếm, Lư Lương Hoàng. Chàng bèn trả tiền, và lại gần bàn lăo Lư Lương Hoàng và nói:

                       - Canh hai đêm nay, hẹn gặp tại băi tha ma ngoài thành.

                       - Các hạ là.....

                       - Đêm nay gặp sẽ biết.

                       Thế là chàng bỏ đi ra khỏi quán. Đang đi đường, chàng thấy những hành khất hai bên đường làm chàng nhớ tới nữ hành khất. Nếu không nhờ nàng chắc giờ này chàng đă là “độc thủ đại hiệp” hay là không c̣n thủ nào luôn, sợ là luôn cái thủ cấp cũng không c̣n. Chàng mong ước được gặp lại được người nữ hành khất này. Lần trước v́ vội vă đi, chàng đă quên hỏi tên nàng.

                       Chàng không ngờ là trên đời có thần tiên làm cho mọi điều ước của ḿnh được thực hiện. Nhưng quả thật là điều chàng mong ước đă thành thật. Chàng thấy phía trước có một hành khất và tướng người này y hệt người nữ hành khất mà chàng đă gặp, cái dáng vẻ mà chàng khó ḷng quên được. Chàng vội vă chạy lại và qua mặt người hành khất.

                       - Xin chào cô nương, thật là hạnh ngộ.

                       - À, th́ ra là huynh đài.

                       - Lần trước nhờ cô nương cứu mạng, chẳng những không khiển trách tại hạ về việc lấy đồ của cô nương, làm tại hạ thiệt cảm kích. Tại hạ là Thanh Bằng, là học tṛ của Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu. Tại hạ mạo muội xin hỏi cô nương tên ǵ ?

                       - Th́ ra là học tṛ của Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu, thành thật chia buồn cùng huynh đài về sư phụ huynh. Tiểu muội tên là Tuyết Vân, chuyện lần trước chỉ là người trong giang hồi giúp nhau thôi, xin huynh đài chớ bận tâm. Bây giờ huynh sẽ đi đâu ?

                       Chàng không muốn nói cho nàng biết là chàng có hẹn với Lư Lương Hoàng, nhưng cũng không muốn nói dối nàng ta. Chàng không biết làm sao. Thấy chàng như vậy, Tuyết Vân bèn nói :

                       - Nếu không tiện th́ huynh có thể không nói.

                       - Cảm ơn cô nương đă thông cảm. Tại hạ quả thật có điều khó nói.

                       Nàng ta không hỏi tiếp chuyện của chàng, chỉ mỉm cười.

                       - Huynh có điều tra được ǵ về cái chết của sư phụ huynh không ?

                       - Tại hạ không biết tại sao Lư Lương Hoàng t́m sư phụ tại hạ, lăo đ̣i món ǵ đó, lăo cho rằng sư phụ tại hạ lấy. Chính tại hạ cũng không biết đó là thứ ǵ.

                       - Muội nghe giang hồ đồn đăi là sư phụ huynh mang trong ḿnh Bông Sen Ngọc.

                       - Bông Sen Ngọc ? Tại hạ có nghe qua, nghe nói là trước đây Bông Sen Ngọc được tặng cho Bạch Ngọc, không biết có đúng không ?

                       - Đúng đó, và họ đồn là trên đó có khắc bí kíp.

                       - Quả thật trên đó có bí kíp hay sao ?

                       - Cái đó th́ muội cũng không được rơ, muội cũng chưa thấy qua Bông Sen Ngọc ra sao, nên khó mà nói được.

                       Chàng muốn nói nhiều với Tuyết Vân, nhưng giờ đây chàng không biết nói ǵ. Giờ đây chàng vừa lo cho trận đấu với Lư Lương Hoàng tối nay nữa. Chàng đành cáo từ Tuyết Vân và đi.

                       - Tại hạ có chuyện cần đi, chào cô nương. Mong sẽ gặp lại trong tương lai.

                       Đúng là tương kiến thời nan biệt diệt nan.

                       Chàng không dám chần chờ lâu. Chàng vào ngôi miếu cũ, ngồi ôn lại chiêu thức mà chàng đă học được. Những câu hỏi lại hiện lên trong đầu chàng. Có phải sư phụ chàng thật sự có Bông Sen Ngọc không ? Tại sao Bông Sen Ngọc lại lưu lạc giang hồ, trong khi nó là sở hữu của Bạch Ngọc ? Người đàn bà trong ngôi nhà tranh kia có điều ǵ giấu chàng ? Thế lực của Hắc Kỳ c̣n không ? Sao chàng lại không thấy chúng trong giang hồ ? Phải chăng chúng đang ẩn náu, mưu đồ thôn tính giang hồ ?

                       Với những câu hỏi trong đầu không giải được, chàng đành nhắm mắt ngủ để dưỡng sức cho trận chiến tối nay. Khi chàng mở mắt thức dậy, thấy trời đă tối và bụng th́ đói. Và chàng ngạc nhiên là thấy gần đó có những món ăn mà ai đó đă để sẵn. Chàng ngạc nhiên không biết ai đă để đó. Vừa lúc đó th́ chàng thấy Tuyết Vân bước vào.

                       - Huynh thức dậy rồi hả, ăn tối đi.

                       - Làm sao cô nương biết được tại hạ ở tại đây ?

                       - Hihi, bí mật mà.

                       Chàng biết hỏi cũng không ra, chàng chỉ mỉm cười mà thôi. Và chàng cũng ngạc nhiên là chính ḿnh khi sư phụ chết đă không c̣n cười như trước, và vài ngày nay th́ chàng lại càng ít nói chuyện và cười, nhưng thiếu nữ này đă mang lại niềm vui cho chàng. Chàng để ư th́ thấy nàng rất đẹp, y phục nàng mặc đơn giản, sạch sẽ, không giống hành khất chút nào. Chàng nhận thấy con người trước mặt rất kỳ bí, tài năng không tầm thường nhưng những cái đó không lộ ra ngoài.

                       - Xin hỏi bây giờ là giờ ǵ rồi cô nương ?

                       - Cũng gần canh hai rồi.

                       - Tại hạ phải đi rồi. Xin chào cô nương.

                       Chàng bước ra khỏi miếu, không quay đầy lại, hay không dám quay đầu lại. Chàng đi thẳng ra băi tha ma ngoài thành và thấy Lư Lương Hoàng đă đứng đó tự bao giờ. Vừa thấy chàng Lư Lương Hoàng đă cất tiếng:

                       - Các hạ thật đúng hẹn. Không biết hẹn tại hạ ra đây có ǵ chỉ dạy ?

                       - Đ̣i nợ.

                       - Đ̣i nợ ?

                       - Đúng như vậy.

                       - Không biết là nợ ǵ ?

                       - Ngươi có nhớ trước đây đă hạ sát Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu không ? Ta chính là học tṛ của Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu, nay ta phải báo thù cho sư phụ. Ngươi vu oan cho thầy ta lấy một món mà thầy ta vốn không lấy, và ngươi đă ra tay giết thầy ta.

                       - Tại hạ sau đó mới biết là món đó vốn thầy các hạ không có lấy. Tại hạ cũng bị người đó giựt dây mà thôi.

                       - Xin hỏi món đồ đó là ǵ ?

                       - Bông Sen Ngọc.

                       - Bông Sen Ngọc ?

                       - Phải.

                       - Các hạ có biết bây giờ Bông Sen Ngọc trong tay ai không ?

                       - Trong tay tại hạ. Tại hạ đă giết kẻ đó và Bông Sen Ngọc đang trong tay tại hạ đây. Nếu các hạ muốn lấy th́ phải coi tài năng các hạ thế nào ? Coi thử có hơn thầy ḿnh không.

                       Dứt lời, Lư Lương Hoàng liền tấn công chàng với chiêu kiếm hiểm độc. Thanh kiếm nhắn ngay vào yết hầu chàng tấn công. Lư Lương Hoàng muốn một chiêu giết chàng, v́ lăo không muốn bí mật lăo có Bông Sen Ngọc lộ ra giang hồ, và cũng muốn nhổ cỏ tận gốc.

                       Thanh Bằng liền lùi lại, nhưng chiêu kiếm vẫn theo sát chàng. Tốc độ chàng lùi lại chậm hơn tốc độ mà thanh kiếm đi tới, tuy chàng lùi trước khi thanh kiếm tới, nhưng nếu đà này th́ thanh kiếm sẽ đâm thủng yết hầu chàng và chàng sẽ chết. Chàng đành đánh ra chiêu “Thiên Địa Vô T́nh”, tên mà chàng đặt cho chiêu kiếm, v́ chàng thấy luyện chiêu kiếm đó, con người dường như vô t́nh.

                       Quả thật chiêu kiếm thật vô t́nh. Kiếm chiêu vừa ra th́ Lư Lương Hoàng bị trúng nhiều chỗ. Tay cầm kiếm th́ bị đứt ĺa, và yết hầu cũng bị trúng một kiếm. Máu từ yết hầu của Lư Lương Hoàng phun ra xối xả, và lăo ngă gục xuống. Tuy chiêu kiếm giết chết Lư Lương Hoàng, nhưng Thanh Bằng cũng phải trả giá đắt. Tại v́ chàng ra chiêu hơi chậm, và ra chiêu trong khi tự vệ nên chàng cũng bị lưỡi kiếm của Lư Lương Hoàng đâm vào ngực, cách tim chỉ trong đường tơ kẽ tóc. Dù sao cũng may mắn là không đâm vào yết hầu chàng, nếu không giờ băi tha ma lại thêm hai cái xác chết. Chàng cũng không c̣n đủ sức để đứng vững, thân h́nh bèn ngă xuống.

                       Cũng vừa lúc đó th́ Tuyết Vân lại xuất hiện. Chàng biết nàng này là một con gái rất lợi hại, nên không ngạc nhiên v́ sự xuất hiện của nàng ta vào lúc này.

                       - Huynh không sao chớ ?

                       Chàng cảm nhận được sự lo lắng quan tâm từ nàng. Trước đây th́ chàng cảm nhận được sự lo lắng từ sư phụ mà thôi. Sau khi sư phụ chết đi, chàng nghĩ là đời sẽ rất cô đơn. Nhưng chàng đă lầm.

                       - Tại hạ không sao, lấy.... lấy Bông Sen Ngọc trong ḿnh Lư........ Lư Lương Hoàng.

                       Nói xong được lời đó, chàng ngất xỉu.

                       Khi chàng tỉnh lại, chàng thấy lờ mờ ánh nến và ngoài trời tối đen. Chàng đoán rằng chắc chàng hôn mê cũng gần một ngày một đêm. Cách chàng không bao xa, chàng thấy Tuyết Vân đang ngủ gục trên bàn. Chàng cũng đoán ra là Tuyết Vân đă lo lắng cho chàng, nên giờ mệt mỏi đang ngủ thiếp đi. Chàng thấy vết thương đă được băng bó lại, không c̣n đau đớn nữa. Chàng rất cảm động trước những hành động của nàng Tuyết Vân. Chàng bèn lấy mền đắp cho Tuyết Vân. Vừa lúc đó th́ Tuyết Vân cũng tỉnh giấc.

                       - Huynh đă khỏe chưa ?

                       - Cảm ơn cô nương đă chăm sóc, tại hạ đă b́nh phục lại rồi.

                       - Đây là Bông Sen Ngọc lấy từ người của Lư Lương Hoàng.

                       Thanh Bằng cầm Bông Sen Ngọc coi, chàng thấy đây chỉ là một bông sen làm bằng ngọc, không hơn không kém. Ngọc làm bông sen xanh lợt, không đậm như những ngọc mà chàng đă thấy. Chàng không thấy bí kíp viết ở đâu cả. Lờ mờ như trong ngọc có chữ, nhưng chàng không tin vào mắt ḿnh. Chàng không nghĩ là người ta có thể để một pho bí kíp vào trong một bông sen chỉ bằng bàn tay một đứa trẻ.

                       - Cô nương có tin là bí kíp vơ công trong này không ?

                       - Sao huynh lại dùng từ cô nương hoài như vậy, không gọi muội được sao ?

                       - M......... Muội ...

                       Chàng không phải là lần đầu tiên gọi muội. Trước đây chàng cũng đă từng gọi Trúc Diệp Thanh là muội, nhưng không hiểu sao, lần này chàng lại bị vấp khi gọi tiếng muội.

                       - Hihi, có tiếng “muội” thôi mà, làm ǵ mà huynh bị cà lăm vậy ?

                       - Huynh........ huynh........ huynh.....

                       Lần này nàng ta không chọc chàng về chuyện cà lăm nữa. Chàng nghĩ thiệt tức cười, hàng ngày, miệng lưỡi chàng đâu có tệ, sao giờ cà lăm vầy nè.

                       - Muội tin lời đồn không sai đâu, chắc là trong Bông Sen Ngọc thật sự có bí kíp, nhưng phải t́m cách để lấy thôi. Huynh ráng cẩn thận giữ Bông Sen Ngọc, đừng để mất, rồi từ từ nghiên cứu.


                  *****

                  Comment


                  • #10
                    Hồi 7
                    OAN GIA CHẠM TRÁN


                         Thanh Bằng ở lại trong miếu ngày cố gắng luyện vơ. Chàng kêu Tuyết Vân đừng có làm hành khất nữa. Chàng hứa sẽ lo bữa sáng, bữa trưa, bữa tối cho, nhưng nàng không chịu v́ không muốn chàng đi móc túi người khác. Bữa nào nàng cũng mang về những món ăn thịnh soạn. Tuyết Vân chăm sóc cho chàng, để chàng luyện vơ được tiến nhanh. Nhưng chàng không thấy tiến triển ǵ cả.

                         Thật ra th́ cũng có chút tiến triển, nhưng chàng không nhận ra điều đó. Thấy chàng luyện vơ hoài, nên một buổi chiều Tuyết Vân rủ chàng đi dạo chung quanh phố.

                         Đi cùng với Tuyết Vân, Thanh Bằng không biết nói ǵ, không biết mở miệng nói sao. Trong cổ họng chàng như có ǵ ngăn chặn. Khi chàng tính mở miệng nói điều ǵ, nhưng thấy không ổn nên đành im lặng. C̣n Tuyết Vân th́ cười nói tự nhiên. Chàng chỉ biết mỉm cười và bước đi thôi. Vừa đi chàng cứ nghĩ tới chiêu kiếm, rồi suy nghĩ lung tung.

                         Đang đi trên đường th́ họ lại gặp Phi Độc Hành. V́ lo suy nghĩ, nên Thanh Bằng không để ư những người đi đường. Khi nh́n thấy Phi Độc Hành th́ Thanh Bằng không biết tránh đi đâu. Chàng c̣n nhớ lần trước chàng gạt lăo. Lần này gặp lại, chắc là khó mà yên ổn ra đi.

                         Chàng chưa biết nói sao th́ Phi Độc Hành đă lên tiếng:

                         - Lần trước cô gái khác, sao lần này cô gái khác vậy ? Hehe, ngươi thật đào hoa hay là Sở Khanh đây ? Ngươi sao cũng mặc kệ, lần này lấy cái ǵ của ta đây ?

                         Thanh Bằng đỏ mặt. Đỏ mặt không phải v́ chuyện chàng lấy bạc của lăo. Đối với chàng, lấy bạc là chuyện thường, Tuyết Vân cũng biết quá rơ rồi, không có ǵ để giấu. Nhưng v́ lăo nói chàng việc lần trước đi cùng một cô gái, lần này cô gái khác.

                         - Văn bối lần này đâu có lấy ǵ của tiền bối đâu chớ.

                         - Dù sao cũng được, ngươi trả lại số bạc lần trước cho ta, th́ mọi chuyện ta bỏ qua, không th́ ngươi và cô gái đừng ḥng rời khỏi đây.

                         - Lần trước tiền bối thua số bạc đó cho văn bối mà. Sao giờ lại bắt văn bối trả. Với lại chuyện đó đâu có liên quan ǵ tới vị cô nương này. Xin tiền bối chớ làm khó dễ cô ta.

                         - Muốn ta không làm khó dễ cô ta th́ trả lại số tiền lần trước đây. Ta không muốn nói dài ḍng.

                         Chàng muốn lấy cây trâm ra đưa cho lăo cho rồi, v́ cảm thấy lần trước gạt lăo như vậy là không đúng. Nhưng h́nh như cây trâm đó có ǵ đặc biệt đối với chàng, không thể đưa ra được. Trong khi chàng đang suy nghĩ th́ Tuyết Vân cầm trên tay một viên ngọc, giá trị không nhỏ. Nh́n thấy, chàng đă biết Tuyết Vân tính làm ǵ.

                         - Muội, đừng có đưa cho lăo.

                         Chàng chận Tuyết Vân lại.

                         Thừa lúc chàng và Tuyết Vân đang nói chuyện, lăo Phi Độc Hành liền tấn công chàng. Theo phải ứng tự nhiên, chàng né qua một bên. Và khi chàng né qua th́ lăo đă bắt Tuyết Vân. Chàng hối hận là lúc năy không mang theo kiếm. Nếu có kiếm th́ chưa chắc ǵ lăo đă bắt được Tuyết Vân. Giờ Tuyết Vân nằm trong tay lăo, chàng tấn công th́ không được. Chàng đành rút cây trâm ra. Luyến tiếc, nhưng mạng sống của Tuyết Vân quan trọng hơn. Lăo Phi Độc Hành lại cất tiếng nói tiếp:

                         - Lần trước ngươi khoái cá độ, để lần này ta cá độ với ngươi. Nếu ngươi thắng ta, ta sẽ không đ̣i món nợ lúc trước, c̣n thả cô ta ra.

                         - Tiền bối muốn cá làm sao ?

                         Lăo Phi Độc Hành bèn vung tay, cái cây cách đó 5 trượng bị lăo đấm một cái, nắm tay của lăo in vào thân cây ba phân sâu. Tuy là chưa bằng Thất Thương Quyền, nhưng một quyền đó không phải là nhẹ.

                         Thanh Bằng thấy vậy bèn nói:

                         - Văn bối không làm được như vậy, xin chịu thua. Tiền bối muốn ǵ văn bối cũng chịu, chỉ cần thả muội muội văn bối ra là được rồi.

                         - Ngươi chịu nổi ba quyền của ta, th́ ta sẽ thả ra.

                         Như thân cây mà c̣n không chịu nổi, nhưng chàng không do dự, ưng chịu liền:

                         - Xin tiền bối ra tay đi.

                         Phi Độc Hành liền đánh ra một quyền vào người Thanh Bằng. Chàng hứng trọn một quyền vào người, lùi hơn trượng mới ngừng lại, thân h́nh th́ vẫn chao đảo. Máu từ miệng chàng phun ra ướt đẫm cả vạt áo. Lăo Phi Độc Hành không cho chàng có thời gian chuẩn bị, liền đánh tiếp một quyền. Lúc này, khoảng cách tuy có xa hơn, nhưng chàng vẫn bị đánh lùi ra xa hơn, v́ sức chịu đựng không c̣n mănh liệt như lúc đầu nữa. Chàng đang đợi quyền thứ ba của lăo, th́ lại thấy lăo bỏ tay Tuyết Vân ra, chạy như bay, vừa chạy vừa nói :

                         - Nếu ta được như hắn, th́ nàng đâu có giận ta. Không được, ta phải t́m nàng.

                         Thanh Bằng tính t́m hiểu ẩn ư trong câu nói lăo. Nhưng chàng không c̣n chịu đựng được nữa, bèn ngă xuống.

                         Khi chàng tỉnh dậy, th́ thấy ḿnh nằm trên băi cỏ, gần bờ hồ. Chàng thấy Tuyết Vân đang ở gần đó, thấy chàng tỉnh lại, Tuyết Vân mừng rỡ:

                         - Huynh không sao chớ ?

                         - Không sao đâu muội, chỉ có vài đấm th́ đâu ăn nhằm ǵ.

                         Chàng giờ tuy ḿnh mẩy ê ẩm, nhưng cũng nói là không sao, v́ không muốn Tuyết Vân lo lắng. Chàng gắng gượng bước lại bờ hồ, cầm Bông Sen Ngọc.

                         - Không biết là bí kíp nằm ở đâu trong cái Bông Sen Ngọc này.

                         Chàng rất là tức giận, muốn liệng đi cái Bông Sen Ngọc cho rồi. Vừa lúc đó th́ chàng nghe tiếng của Tuyết Vân.

                         - Huynh, coi ḱa huynh.

                         Thanh Bằng theo hướng tay Tuyết Vân chỉ, th́ chàng thấy trên mặt nước có hiện ra chữ. Th́ ra là chữ được khắc trong Bông Sen Ngọc, nhưng ngược. Khi ánh sáng chiếu xuyên qua Bông Sen Ngọc th́ chữ đă hiện lên.

                         Thanh Bằng chú ư, và thấy chữ trên mặt nước là “Chuyên Cần Tập Luyện”. Không thấy khẩu quyết cho vơ công đâu cả. Chàng thật thất vọng, bao nhiêu hy vọng của chàng đă để vào Bông Sen Ngọc và hy vọng bí kíp trong Bông Sen Ngọc sẽ giúp cho vơ công chàng tăng tiến. Tuyết Vân h́nh như hiểu được nổi thất vọng của chàng.

                         - Huynh à, cái đó đúng là bí quyết để thành vô địch thiên hạ đó huynh. Người ta nói “Văn ôn vơ luyện”. Khi xưa đâu phải Bạch Ngọc tự nhiên mà tài giỏi, cũng phải qua một thời gian học tập, học hỏi.

                         Nghe Tuyết Vân nói vậy, chàng tuy biết là phải luyện thêm nữa th́ mới tiến được, ḷng thất vọng cũng không c̣n nữa. Chàng biết bí kíp th́ không nhiều, mà dù là bí kíp nào đi nữa, th́ chàng cũng phải bỏ một thời gian dài để tập luyện. Người xưa cho thấy là không ai sinh ra là tài giỏi liền, phải trải qua một thời gian luyện tập.

                         - Muội nói đúng, huynh đặt hy vọng vào cái Bông Sen Ngọc này nhiều quá.

                         Chàng đưa Bông Sen Ngọc cho Tuyết Vân.

                         - Muội giữ cái Bông Sen Ngọc này đi, muội xứng đáng được giữ nó. Huynh th́ biết ḿnh cần phải làm ǵ.

                         Thế là từ đó, chàng ngày ngày chuyên cần luyện kiếm, c̣n Tuyết Vân th́ lo lắng bữa ăn cho chàng. Chàng và nàng tuy không nhập bọn với khất cái, nhưng hai người bây giờ cũng không khác ǵ là khất cái cả.

                         Một bữa kia, Thanh Bằng và Tuyết Vân đang ngồi trong miếu, th́ chàng nghe ở ngoài có tiếng động. Chàng nh́n ra th́ thấy những người khất cái đang bị một chàng trai đánh. Nh́n thấy chàng trai nọ, Thanh Bằng muốn chạy ra ôm lấy hắn. V́ hắn không ai khác hơn là đệ đệ chàng là Tử Tâm. Sau lưng hắn là Trúc Diệp Thanh. Chàng không hiểu sao Trúc Diệp Thanh và hắn lại đi cùng đường. Chàng không biết hắn đă được sư bá dạy cho chiêu kiếm đó chưa ? Hắn có t́m được danh sư để học vơ hay không ? Những tao ngộ của hắn ra sao chàng rất muốn biết, nhưng chàng chưa ra mặt.

                         Đang chần chờ, th́ chàng thấy hắn thi truyển chiêu kiếm Thiên Địa Vô T́nh trên một khất cái.

                         Tuy không phải là khất cái, nhưng chàng giờ đây cũng đâu khác khất cái là bao nhiêu, với lại họ là những người vô tội. Chàng không nỡ thấy cảnh đó, bèn ra chiêu chận thanh kiếm của Tử Tâm lại và cũng thi triển chiêu Thiên Địa Vô T́nh và chàng chỉ thanh kiếm ngay yết hầu của Tử Tâm. Tử Tâm rất ngạc nhiên, hắn la lên :

                         - Nhất chiêu nhất kiếm của sư bá, ngươi là ai ?

                         - Là sư huynh của ngươi đó.

                         Trúc Diệp Thanh đă tới sau lưng hắn và lời đó là của Trúc Diệp Thanh.

                         Th́ ra người mà Trúc Diệp Thanh kể cho sư phụ nàng nghe, lúc đó có Thanh Bằng chính là sư đệ chàng Tử Tâm. Sư đệ chàng tuy từ nhỏ có theo sư phụ là Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu, nhưng hắn nhát, chưa dám ra tay lần nào. Trúc Diệp Thanh lần nào đi vào thành cũng gặp hắn, và làm quen mới biết hắn là sư đệ của Thanh Bằng. Khi dẫn về, th́ lăo Thái An lắc đầu, v́ hắn là đệ tử của Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu mà không giống sư huynh hay thầy chút nào. Lăo cũng dạy cho hắn chiêu kiếm mà lăo đă dạy cho Thanh Bằng. So với Thanh Bằng, Tử Tâm học c̣n lẹ hơn. Mấy ngày ở gần Trúc Diệp Thanh, Tử Tâm đà nảy sinh t́nh cảm, nhưng thấy nàng không để ư tới hắn, hắn hỏi nhiều lần mới biết là hai thầy tṛ đă gặp Thanh Bằng. Hắn bèn rủ Trúc Diệp Thanh cùng hắn đi t́m Thanh Bằng. Nhưng có trời mới biết hắn đang tính toán ǵ.

                         Gặp lại sư đệ ḿnh, Thanh Bằng rất là mừng. Chàng muốn chạy lại ôm hắn vào ḷng và hỏi hắn về những ngày đă qua:

                         - Sư đệ.....

                         Và chàng bước tới.

                         Khi chàng tới gần, thanh kiếm hắn lại chỉa ngay yết hầu của Thanh Bằng. Chàng nằm mộng cũng không ngờ chuyện này xảy ra. Cả Tuyết Vân và Trúc Diệp Thanh cũng sửng sốt.

                         - Canh hai đêm nay, huynh đệ ḿnh gặp nhau ở băi tha ma.

                         Nói xong lời đó, hắn đút kiếm vào vỏ và bước đi. Không cần biết bao nhiêu con mắt đang nh́n hắn, và cũng không cần biết Trúc Diệp Thanh có đi theo không.

                         - Trúc Diệp Thanh muội, chuyện ǵ đă xảy ra cho hắn thế ?

                         Thanh Bằng hy vọng là Trúc Diệp Thanh biết chuyện ǵ. Nhưng nàng lắc đầu không biết.

                         Tuyết Vân mời Trúc Diệp Thanh vào trong miếu, chàng cũng bước vào. Tuyết Vân liền hỏi chàng:

                         - Canh hai đêm nay huynh có đi không ?

                         - Phải đi chớ muội, dù sao th́ huynh và hắn cũng là huynh đệ.

                         Tuyết Vân muốn nói ǵ đó, nhưng lại thôi. Trong miếu ba người im lặng không nói một tiếng nào.

                         Thanh Bằng không ngờ vừa gặp lại sư đệ ḿnh, hắn lại hẹn ḿnh nơi mà chàng đă hẹn Lư Lương Hoàng để quyết đấu. Ḷng chàng rối bời.

                         Tuyết Vân th́ trong ḷng có chuyện ǵ đó, nhưng nàng đă không nói ra. Nàng biết Thanh Bằng ḷng đang rối bời, muốn để cho chàng yên tĩnh.

                         Trúc Diệp Thanh không ngờ hai sư huynh đệ vừa gặp nhau lại dùng chiêu kiếm mà sư phụ ḿnh truyền cho để đánh nhau, mà không rơ nguyên nhân v́ đâu.

                         Rồi thời gian lặng lẽ trôi qua, và cũng gần tới canh hai. Thanh Bằng đứng dậy, cầm kiếm và bước ra khỏi miếu.

                         - Hai muội ở đây đợi huynh, huynh đi chút sẽ về.

                         Hai nàng đồng thanh lên tiếng:

                         - Muội muốn đi theo.

                         Chàng không đáp lời, trầm ngâm suy nghĩ một chút rồi khẽ gật đầu.

                         Thế là ba bóng người cất bước hướng về băi tha ma. Đêm tối, nếu người nào yếu vía nh́n vào chắc là rất sợ hăi. Và băi tha ma đă ở trước mặt họ và họ đă nh́n thấy Tử Tâm.

                         - Hai muội đừng lại gần.

                         Hai nàng biết chàng có chuyện cần giải quyết với đệ đệ của ḿnh, không muốn hai nàng biết. Nên họ đành đứng xa nh́n. Thanh Bằng chậm răi bước tới chỗ của đệ đệ ḿnh. Giờ đây khoảng cách hai người chỉ một trượng. Hai nàng không nghe rơ hai huynh đệ nói ǵ. Chỉ thấy họ mấp máy môi một hồi rồi họ liền rút kiếm động thủ.

                         V́ là hai huynh đệ từ nhỏ đă ở bên nhau, họ biết đối phương không có vơ ǵ v́ sư phụ chỉ dạy khinh công không có dạy vơ. Gần đây hai sư huynh đệ điều được sư bá chỉ dạy cho một chiêu kiếm. Nhưng sự lănh ngộ của mỗi người một khác. Nhưng họ biết rằng chiêu kiếm đó khi đánh ra, th́ huynh đệ họ sẽ có người chết. Tử Tâm th́ lănh ngộ nhanh hơn Thanh Bằng, nhưng ngược lại Thanh Bằng dày công tập luyện hơn.

                         Nhưng rồi chiêu kiếm cũng phải đánh ra. Hai nàng thấy kiếm của Tử Tâm loé lên, trùm xuống đầu Thanh Bằng. Nhưng Thanh Bằng c̣n chưa ra chiêu, khi chiêu kiếm cách đầu Thanh Bằng c̣n một gang th́ Thanh Bằng lại thi triển cũng chiêu kiếm đó. Nhưng kiếm của Thanh Bằng xen vào kiếm của Tử Tâm và đâm thẳng vào yết hầu Tử Tâm. Nhưng khi cách cũng c̣n một gang th́ lại thấy Thanh Bằng thâu kiếm về, và thừa lúc đó Tử Tâm đâm một kiếm vào tay Thanh Bằng và kiếm Thanh Bằng rơi xuống.

                         Lại thấy Thanh Bằng lượm kiếm lên, hai huynh đệ lại mấp máy nói ǵ đó. Hai nàng tưởng rằng họ sẽ đánh tiếp, tính ra cản th́ lại thấy hai huynh đệ nắm chặt tay nhau, rồi Thanh Bằng lại chậm răi đi về phía họ như lúc chàng bước đi gặp người đệ đệ của ḿnh.

                         - Huynh có sao không ?

                         Tuyết Vân chạy lại hỏi khi gặp Thanh Bằng.

                         - Huynh không có sao đâu muội.

                         Liền quay qua Trúc Diệp Thanh nói:

                         - Muội hăy chăm sóc hắn dùm huynh. Huynh c̣n nhiều chuyện phải làm.

                         Và Thanh Bằng nắm tay Tuyết Vân đi khuất vào bóng đêm.

                         Tuyết Vân chỉ hỏi vết thương của chàng có sao không; nàng không hỏi hai huynh đệ đă nói ǵ và tại sao lại đánh nhau.



                    *****

                    Comment


                    • #11
                      Hồi 8
                      HẮC KỲ BANG XUẤT HIỆN


                           Dưỡng thương vài ngày, khi đă b́nh phục rồi, Thanh Bằng bèn nói với Tuyết Vân:

                           - Huynh phải đi t́m hiểu về thân thế ḿnh, cáo từ muội và mong một ngày gần đây nhất, chúng ta sẽ gặp lại.

                           - Huynh đi đâu để t́m hiểu về thân thế của ḿnh ?

                           - Có một người đàn bà, sống ở giữa rừng gai xương rồng, bà ta nói là huynh giống một người quen của bà năm xưa. Nhưng rừng gai xương rồng là trận thế, lần trước muội giải thoát cho huynh khỏi tay thầy tṛ La Sát Tiên Tử, đi một chút th́ huynh lại gặp hai thầy tṛ họ. Huynh chạy vào đó lánh nạn và gặp bà ta.

                           - Huynh có duyên với La Sát Tiên Tử quá ha.

                           Nghe nàng nói vậy, chàng không biết nói ǵ luôn, chỉ cười trừ.

                           - Cho muội đi với huynh đi, muội biết cách phá trận thế đó đó.

                           - Muội biết hả ? Nhưng muội ở lại đây đi, huynh linh tính được chuyến đi này nguy hiểm lắm.

                           - Nguy hiểm vậy th́ muội phải cần đi cùng để giúp cho huynh.

                           Chàng trầm tư, chàng không muốn Tuyết Vân dấn thân vào chỗ nguy hiểm. Chàng đang c̣n suy nghĩ th́ Tuyết Vân đă bắt đầu bước đi.

                           - Đi lẹ đi huynh, nếu tới đó lúc tối th́ khó mà phá trận được đó.

                           Chàng không biết làm sao hơn, đành cất bước theo nàng.

                           Khi tới nơi, chàng nhớ lại lần đầu tiên gặp gỡ Tuyết Vân. May cũng nhờ nàng mà chàng trốn thoát. Chuyện đó đối với chàng như mới xảy ra hôm qua mà thôi.

                           - Cái rừng xương rồng đó đó hả huynh ?

                           - Ừ, cái rừng đó đó muội.

                           Tuyết Vân không nói ǵ, chỉ cười và bước vào rừng gai. Chàng lo sợ cho nàng nhưng tin vào tài trí của nàng nên cũng bước theo.

                           - Huynh theo sát muội, đừng có đi trật, coi chừng bị gai đâm đó.

                           Nói tới gai đâm, chàng nhớ tới lần trước cũng bị vây hăm trong trận này, và chàng nhớ tới nàng, và những suy nghĩ của chàng khi trước lại trở về.

                           Lần này chàng bước theo nàng, th́ lạ thay, những cây gai không c̣n đâm nữa. Trước mặt chàng dường như là một lối đi, và những cây gai chỉ là những cây gai hai bên vệ đường, không c̣n đâm chàng như lần nào chàng đă vào đây.

                           Đang đi, họ lại nghe tiếng nói, giọng nghe rất quen:

                           - Muội, cho huynh gặp mặt muội đi. Huynh đứng trong chỗ này vài ngày, vài tháng hay vài năm cũng được. Xin tha thứ cho huynh, cho huynh gặp mặt muội.

                           Họ đi về phía trước, và nh́n sang th́ thấy người cất tiếng nói là Phi Độc Hành. Họ ngạc nhiên không biết sao lăo lại tới đây, và gọi người trong kia là muội. Thấy lăo như vậy, Thanh Bằng cũng thấy tội nghiệp.

                           - Lăo tiền bối làm sao lạc vào đây ?

                           - Hai ngươi cũng tới đó hả, tới đây làm ǵ ? Đây là chuyện của ta và nàng, hai ngươi không phải người trong cuộc, đừng xen vào. Hăy đi ra khỏi đây đi.

                           - Muội có thể dẫn lăo tiền bối ra không ?

                           - Dẫn ra th́ dễ thôi, nhưng muội sợ người trong kia sẽ không vui đâu.

                           - Không sao đâu, có ǵ huynh chịu cho.

                           - Ta không cần hai ngươi dẫn ta ra, ta t́nh nguyện ở đây.

                           Chàng không ngờ lăo này lại cổ quái vậy, thích đứng trong cái rừng gai này. Chàng không biết làm sao hơn, đành nháy mắt ra hiệu cho Tuyết Vân. Nàng hiểu ư và cất bước đi, và giờ đây căn nhà tranh đă hiện ra trước mắt.

                           Nh́n thấy căn nhà tranh, ḷng chàng dâng lên một cảm xúc khó tả. Rồi đây, những thắc mắt về thân thế chàng sẽ được người trong căn nhà tranh giải đáp.

                           Chàng vừa bước lại gần cánh cửa th́ nghe tiếng của người đàn bà.

                           - Ai đó ?

                           Chàng chưa kịp lên tiếng th́ Tuyết Vân đă cất tiếng:

                           - Là đệ tử đây sư phụ.

                           Lời nói của Tuyết Vân, làm chàng ngạc nhiên, không ngờ Tuyết Vân là đệ tử của bà ta. Chàng nh́n Tuyết Vân bằng ánh mắt ngạc nhiên. Đáng ra chàng phải biết từ sớm chớ, v́ nàng là đệ tử nên mới biết đường đi nước bước trong trận đồ này.

                           - Vào đi.

                           - Có người muốn gặp sư phụ.

                           Tuyết Vân đi vào, Thanh Bằng cũng nối bước vào theo.

                           Vừa thấy chàng, bà ta hơi ngạc nhiên, nhưng rồi cũng lấy lại vẻ mặt b́nh thường.

                           - Th́ ra là ngươi đó hả ?

                           - Vâng, văn bối trở lại để thỉnh giáo tiền bối vài việc.

                           - Về thân thế của ngươi đó hả ?

                           - Vâng.

                           - Ngươi đă học được tuyệt nghệ hả ?

                           - Văn bối may mắn gặp được sư bá, người truyền cho đệ tử một chiêu kiếm.

                           - Một chiêu kiếm th́ nói làm ǵ. Dù là một trăm chiêu đi nữa cũng chưa chắc đă trả được thù của ngươi.

                           - Xin cho văn bối biết thân thế văn bối, và cha mẹ.

                           - Ngươi hăy thi triển chiêu kiếm đó cho ta coi coi.

                           Thanh Bằng liền y lời, tất cả tinh thần tập trung vào chiêu kiếm và thi triển chiêu Thiên Địa Vô T́nh. Ánh kiếm bao phủ, tràn ngập cả căn pḥng. Từ khi phát hiện ra điều bí mật từ Bông Sen Ngọc, chàng đă gắng tập luyện. Và giờ đây chàng có thể thu phát chiêu kiếm theo ư ḿnh. Chàng cũng thấu hiểu thêm về chiêu kiếm, chàng gần như lănh hội được gần hết chiêu kiếm.

                           - Chiêu kiếm cũng khá lắm. Ngươi có nhớ lần trước ta nói ngươi giống ai không ?

                           - Tiền bối nói văn bối giống Thanh Đông.

                           - Vậy ngươi c̣n nhớ chủ nhân của Bông Sen Ngọc, ta nói cho ngươi lần trước không ?

                           - Sư phụ, chàng có Bông Sen Ngọc.

                           Tuyết Vân bèn lấy Bông Sen Ngọc ra đưa cho sư phụ nàng. Bà ta nh́n Bông Sen Ngọc, ḷng thêm đau. Bà nhớ tới muội muội của ḿnh.

                           - Bông Sen Ngọc này thuộc về hắn đó, con hăy giao lại cho hắn.

                           Khi bà ta nói như vậy, chàng đă hiểu, biết rơ thân thế chàng.

                           - Huynh đă tặng muội Bông Sen Ngọc, muội hăy giữ nó đi. Xin cho văn bối biết tại sao cha mẹ văn bối chết ?

                           - Tuy Tây Vũ và cha ngươi giết chết Hắc kỳ bang chủ, nhưng sau đó Hắc Kỳ bang quật khởi và t́m cha và bá phụ ngươi. Cha mẹ ngươi th́ bị giết chết, c̣n gia đ́nh bá phụ ngươi sao th́ ta không rơ.

                           - Xin hỏi tiền bối, lăo Phi Độc Hành ngoài kia có liên hệ thế nào với tiền bối ? Lăo đă chịu đựng gai đâm chắc cũng đă lâu, mà h́nh như muốn gặp mặt tiền bối th́ phải.

                           - Đừng nhắc tới lăo đó. Lăo là trượng phu của ta đó. V́ năm đó cũng có tham gia tham gia chống lại Hắc Kỳ bang, nên sau đó chúng t́m ta để trả thù. Lúc đó, hai chúng ta bị đánh th́ lăo thấy đánh không lại bọn họ nên đă bỏ chạy trước. Đúng là tiểu nhân mà, may mà lúc đó ta có cao nhân trợ giúp, giải thoát cho ta. Nếu không có cao nhân, th́ giờ đây thân ta đă dưới ḷng đất lạnh. Thử hỏi kẻ như vậy có đáng cho ta bận tâm không ?

                           Chàng không biết trả lời ra, nói làm sao. Giờ đây chàng mới hiểu được câu nói của lăo trước khi đi hôm trước và không đánh chàng quyền thứ ba, không th́ giờ đây thân chàng cũng đă năm dưới ḷng đất lạnh. Chàng tính nói tốt cho lăo, th́ nghe ngoài kia tiếng binh khí, và đánh nhau. Mọi người nghe tiếng đánh nhau th́ ra ngoài thấy lăo Phi Độc Hành đang đơn thân độc đấu với một nhóm bịt mặt bận đồ đen. Bọn họ bịt mặt bận đồ đen, từ trên xuống dưới một màu đen. Cái màu chết chóc, tang thương. Vừa nh́n thấy họ, sư phụ của Tuyết Vân bèn kêu lên.

                           - Hắc Kỳ bang, bọn chúng là người của Hắc Kỳ bang.

                           Vừa nghe tới ba chữ Hắc Kỳ bang, Thanh Bằng muốn nhảy vào giết bọn chúng ngay. Dường như hiểu được ư của Thanh Bằng, Tuyết Vân la lớn:

                           - Huynh cẩn thận, coi chừng lạc trong trận thế, để muội vào với huynh.

                           Nói xong nàng bèn đi trước dẫn đường, Thanh Bằng cũng bước theo. Và sư phụ của Tuyết Vân qua một phút phân vân cũng bước theo.

                           Vừa bước vào, Tuyết Vân đă bị một tên trong Hắc Kỳ tấn công liền. Nàng dùng khinh công né tránh. Khi nàng thi triển khinh công th́ dường như có rất nhiều Tuyết Vân, khó phân đâu là thiệt đâu là giả. Chàng nh́n vào thấy hoa mắt. Chàng cũng thi triển chiêu Thiên Địa Vô T́nh, giết những tên nào cản đường chàng. Có tên bị kiếm đâm ngay yết hầu mà chết, có kẻ bị đâm xuyên tim. Kiếm chiêu không g̣ bó, khi tấn công một chỗ nào đó, nhưng phát hiện ra sơ hở th́ liền biến chiêu và tấn công vào chỗ sơ hở nhanh như chớp làm cho địch thủ khó mà đỡ kịp.

                           Ai cũng tham gia trận chiến, chỉ có bà lăo th́ đừng ngoài nh́n. H́nh như đối với bà, những điều xảy ra trước mặt không làm cho bà bận tâm. Bà ta đang nhớ lại chuyện đả xảy ra cách đây hai mươi năm. Bà nhớ lại cảnh hai vợ chồng bà bị Hắc Kỳ bao vây đánh. Đang suy tư th́ một tên hắc y đă đâm bà một kiếm.

                           - Uyển muội coi chừng !

                           Lăo Phi Độc Hành tuy năy giờ đánh với bọn Hắc Kỳ, nhưng khi thấy bà ta xuất hiện th́ luôn quan tâm cho bà. Nay thấy bà ta sắp bị Hắc Kỳ đâm một kiếm, lăo ta bèn nhảy sang hứng lấy một kiếm vào tim. C̣n bà ta th́ giật ḿnh khi nghe tiếng của lăo Phi Độc Hành, và khi nh́n lại th́ thấy lăo đă chịu một kiếm của tên kia và cũng đâm hắn một kiếm.

                           Tuy miệng bà ta nói không quan tâm mấy lăo Phi Độc Hành v́ nhớ tới trước đây đă bỏ mặc bà mà chạy, nhưng nếu cho trở ngược về thời gian, bà cũng sẽ cố ngăn chặn bọn Hắc Kỳ cho lăo chạy. Nh́n thấy Phi Độc Hành đang năm dưới đất, bà đă nhỏ lệ.

                           - Muội cuối cùng cũng đă gặp mặt huynh rồi hả ? Huynh biết muội giận huynh về chuyện hai mươi năm về trước.

                           Bà ta chưa kịp nói ǵ th́ Phi Độc Hành đă nhắm mắt, tắt thở. Bà ta muốn nói rằng không c̣n giận lăo, nhưng đă quá muộn.

                           Trận chiến giờ đây chỉ c̣n hai tên Hắc Kỳ, Thanh Bằng và Tuyết Vân. Thanh Bằng liền thi triển chiêu Thiên Địa Vô T́nh, và giết đối thủ của ḿnh. Chàng quay sang th́ thấy Tuyết Vân đang giao chiến tên cuối cùng.

                           - Dừng tay.

                           Nghe tiếng hét của chàng, Tuyết Vân bèn nhảy lùi lại, và nàng thấy sư phụ nàng đang khóc bên xác của lăo Phi Độc Hành.

                           - Ngươi về nói lại với bang chủ ngươi, rằm tháng tám này sẽ gặp nhau trên Sanh Tử Kiều.

                           Nghe tới địa điểm “Sanh-Tử” tất phải có kẻ chết và chỉ một kẻ được sống sót rời khỏi đó mà thôi.

                           Tên đó nghe vậy, quay ḿnh đi. Nhưng liền quay lại:

                           - Xin dẫn tại hạ ra khỏi trận này.

                           Thanh Bằng nháy mắt cho Tuyết Vân. Nàng bèn đi trước dẫn tên Hắc Kỳ sống sót ra khỏi trận. Khi nàng trở lại th́ mọi người ta vào nhà tranh, và trời cũng đă tối.

                           Đôi với Thanh Bằng, mái nhà tranh, ngọn đèn dầu là điều thê lương. Nhưng nay lại càng thê lương hơn khi có chuyện buồn xảy ra. Chàng chỉ biết im lặng đứng nh́n mà thôi.


                      *****

                      Comment


                      • #12
                        Hồi 9
                        QUYẾT CHIẾN TẠI SANH TỬ KIỀU


                             C̣n chỉ hai chục ngày nữa là tới ngày Thanh Bằng sẽ đi phó hội cùng Hắc Kỳ bang chủ. Nh́n thấy chàng hàng ngày luyện vơ để đấu với Hắc Kỳ bang chủ, người đàn bà nhớ tới cảnh trước đây. Tuy đă nhiều năm trôi qua, nhưng đối với bà chuyện đó h́nh như chỉ mới xảy ra đây thôi. Thanh Bằng giống như cha hắn khi xưa, cùng nghĩa huynh là Tây Vũ, cùng bà và sư muội của bà đấu với Hắc Kỳ bang chủ. Sự kiện th́ giống, hoàn cảnh th́ hơi giống nhưng người xưa th́ giờ đây nơi nào.

                             Thanh Bằng hàng ngày luyện chiêu kiếm mà chàng được sư bá truyền dạy. Với sự chỉ dẫn của người thiếu phụ và sự lo lắng, chăm sóc của Tuyết Vân, kiếm chiêu của chàng tiến triển rất nhiều. Nhưng chàng biết, với chiêu kiếm đó, chàng chưa chắc thắng được Hắc Kỳ bang chủ. Chàng cố t́nh nghĩ ra chiêu kiếm mới, mạnh mẽ hơn để giết kẻ thù. Nhưng tốn bao công sức nhưng chàng cũng chưa t́m được chiêu kiếm trọn vẹn.

                             Trong khi ở tại ngôi nhà tranh. Thanh Bằng chứng kiến thấy sự đau buồn của người đàn bà tên Uyển và Phi Độc Hành. Bà ta đau buồn v́ khi muốn nói ra lời tha thứ, nói lên nổi ḷng của ḿnh th́ quá muộn. Nh́n thấy cảnh ngộ đó, nhiều lúc chàng cũng muốn nói lên nổi ḷng của ḿnh với Tuyết Vân. Nhưng rồi nghĩ sao đó, chàng lại thôi.

                             Thấm thoát cũng gần tới ngày rằm. Chàng bèn từ giă người đàn bà và Tuyết Vân để lên đường. Khi chia tay, chàng lại một lần nữa định cất tiếng nói với Tuyết Vân. Nhưng chàng lại làm thinh, chàng đứng lặng nh́n hai thầy tṛ họ một hồi rồi quay lưng bước đi. Sau lưng chàng vẫn c̣n vang tiếng của Tuyết Vân “Huynh hăy ráng mau quay về, muội có điều muốn nói với huynh”. Chàng không dám quay đầu lại, chỉ biết nh́n về phía trước mà đi. Chàng sợ khi quay đầu lại sẽ thấy những giọt nước mắt của Tuyết Vân. Từ nhỏ tới lớn, chàng không bao giờ thích cảnh người ta khóc lóc chia tay. Nh́n cảnh đó, chàng cũng buồn bă, dầu là cảnh chia tay của người ta. Lần này th́ không phải của người ta, mà là chính của chàng. Đời người rồi ai cũng phải có lần đầu tiên.

                             Chàng không hề quay đầu lại, cất bước đi. Nhưng bước đi thật chậm răi, v́ chàng không muốn xa mái nhà tranh, xa người đang tiễn biệt chàng. Nhưng rồi cái ǵ tới rồi cũng tới, và chàng cũng đă thấy “Sanh Tử Kiều” ở phía trước.

                             Sanh Tử Kiều đúng là một nơi nguy hiểm. Chiếc cầu bắt ngang một vực thẳm, bên dưới là vực thẳm không thấy đáy và trên là những vầng mây. Khi đứng trên chiếc cầu, làm cho người ta đang đứng giữa không trung. Chiếc cầu bề ngang chỉ có hơn trượng, và chiều dài nối từ bờ bên nay qua tới bên kia.

                             Chiếc cầu đă nhiều năm không được sửa chữa, không có chắc cho lắm. Không biết tại sao lúc trước người ta lại làm nên cây cầu này để rồi giờ đây vận mạng của chàng cũng có thể chết tại đây.

                             Chàng đi chầm chậm từ bên này đi qua, và Hắc Kỳ bang chủ cũng từ bên kia đi tới. Chàng muốn càng chậm càng tốt, v́ chàng không dám tin chắc là sau lần phó hẹn này chàng sẽ được trở về. Những điều mà đă xảy ra cho chàng bao lâu nay làm chàng không thể nào quên được. Chàng nhất định phải trở về, v́ khi ra đi, chàng chưa nói điều mà chàng muốn nói với Tuyết Vân. Cơ hội có đến với chàng lần nữa chăng ? Hay chàng đă bỏ mất cơ hội. Chàng trách ḿnh sao không nói ra những điều chất chứa trong ḷng.

                             Hắc Kỳ bang chủ từ trên xuống dưới bận một bộ đồ đen, ngay cả mặt cũng được che bằng vải đen. Chỉ có hai con mắt là có thể nh́n thấy được thôi. Khi nh́n thấy đôi mắt đó, Thanh Bằng thấy rất là quen, nhưng chàng nghĩ là ḿnh lầm.

                             - Ngươi là cái tên hẹn ta tới đây đó hả ?

                             Giọng nói h́nh như rất quen, nên hắn đă cố t́nh sửa giọng. Chàng không bao giờ nghĩ rằng Hắc Kỳ bang chủ là một trong những người quen của chàng.

                             - Tại hạ hẹn bang chủ tới đây để thanh toán mối thù của cha mẹ, và những nợ nần mà bang chủ đây gây cho chốn giang hồ.

                             - Sao ngươi không gia nhập với Hắc Kỳ bang, cùng ta xây dựng cơ nghiệp, cần ǵ phải đấu sống chết với ta. Ta biết mối thù giữa ta và ngươi khó mà xóa bỏ được. Thôi như vầy, nếu ngươi thắng ta th́ ta sẽ chịu chết với kiếm ngươi, c̣n nếu ngươi thua th́ ở dưới quyền chỉ huy của ta và từ nay về sau, không bao nhờ được nhắc tới mối thù này và cũng đừng t́m cách báo thù.

                             Thanh Bằng suy nghĩ, chàng không chắc là chàng có thể diệt được hắn. Nhưng nếu đánh cá, nếu thua lần này th́ chàng không c̣n cơ hội để trả thù v́ sẽ vĩnh viễn dưới quyền hắn. C̣n nếu không đánh cá th́ chắc hắn sẽ giết chàng khi chàng thua và cơ hội cũng sẽ không tái diễn. Nếu đây chỉ là một canh bạc b́nh thường, đặt cuộc không phải là mạng sống chàng và gia thù th́ chàng không do dự. Nhưng lần này, không phải là một canh bạc b́nh thường. Chàng thua th́ sẽ không có cơ hội mà gỡ gạt, dù có th́ chắc cũng sẽ lún sâu vào nợ nần mà thôi. Không nên đánh bạc nếu ḿnh không nắm chắc phần thắng. Nhưng có ai nắm chắc ḿnh sẽ thắng khi vào ṣng bạc ?

                             - Nếu như ta thua, nhưng vẫn mưu đồ phục thù th́ sao ?

                             - Ta tin tưởng lời nói của ngươi, ta không cần ngươi thề độc.

                             Chàng bất ngờ v́ thấy Hắc Kỳ bang chủ rất tin tưởng vào lời nói của ḿnh. Nhưng chàng đă quyết định sự việc:

                             - Tại hạ không muốn đánh ván bài này. Tại hạ sẽ nhất quyết trả thù này, ngày nào ḿnh c̣n sống sẽ vẫn t́m các hạ trả thù. Cách tốt nhất là nếu các hạ thắng th́ hăy giết tại hạ đi.

                             - Được, vậy coi chiêu.

                             Và kiếm của Hắc Kỳ bang chủ đă rút ra đánh về phía chàng một chiêu rất tầm thường. Nh́n thấy chiêu này, chàng nghi ngờ rằng phía sau thế nào cũng có sát chiêu. Chàng cũng đánh ra một chiêu rất thường để đỡ chiêu kiếm và chuẩn bị nếu có sát chiêu th́ chàng sẽ thi triển chiêu Thiên Địa Vô T́nh. Nhưng không như chàng nghĩ, hết chiêu kiếm đó, Hắc Kỳ bang chủ lại đánh ra một chiêu tầm thường nữa. Thanh Bằng cũng như lần trước mà tiếp chiêu.

                             Hai người qua lại cũng trên năm mươi chiêu, toàn những chiêu tầm thường. Giống như là hai người đang luyện kiếm trên một chiếc cầu nguy hiểm và có thể mất mạng bất cứ lúc nào.

                             Thanh Bằng thấy đă đến lúc kết thúc trận đấu. Chàng đợi Hắc Kỳ bang chủ ra chiêu và chàng trả lại bằng chiêu Thiên Địa Vô T́nh. Chàng đinh ninh rằng với chiêu kiếm này của chàng, Hắc Kỳ bang chủ khó mà thoát. Nhưng ngoài dự liệu của chàng, lăo ta phá kiếm chiêu của chàng cũng bằng vào một chiêu thật b́nh thường.

                             Chàng rất ngạc nhiên, điều này là điều chàng không ngờ tới. Điều làm chàng ngạc nhiên không phải là Hắc Kỳ bang chủ phá được chiêu kiếm của chàng, mà điều làm chàng ngạc nhiên là dùng một chiêu kiếm b́nh thường để phá giải chiêu kiếm của chàng. Dường như người này rất am hiểu về chiêu kiếm này của chàng. Chàng không cam tâm, bèn thi triển chiêu Thiên Địa Vô T́nh một lần nữa. Và cũng như lần trước, Hắc Kỳ bang chủ phá kiếm chiêu của chàng không mấy khó khăn.

                             Thấy rằng chiêu kiếm của ḿnh không giết được đối thủ, bao nhiêu hy vọng của chàng tiêu tan. Chàng đem tất cả hy vọng đặt vào chiêu kiếm này, chàng nghĩ dù không giết được kẻ thù th́ cũng làm hắn bị thương. Nhưng ngay cả vạt áo của kẻ thù chàng cũng không đụng được th́ nói chi đến việc giết. Tuy rằng hy vọng đă tiêu tan, nhưng chàng không buông xui, bó tay chịu chết.

                             Thấy rằng tấn công không hiệu quả, chàng bèn đổi cách đánh. Chàng không tấn công thẳng trước mặc Hắc Kỳ bang chủ nữa, mà chàng tấn công vào hai chân của hắn. Tuy hơi bất ngờ v́ chàng đổi mục tiêu, nhưng Hắc Kỳ bang chủ không nao núng. Hắc Kỳ bang chủ liền lùi lại tránh chiêu kiếm. V́ mục tiêu đă bị di động, không trúng vào chân của Hắc Kỳ bang chủ, nhưng lại chém trúng Sanh Tử Kiều. Giờ ngay giữa chiếc cầu có một đường chém và bị đứt ngay chỗ đó. Tuy bị đứt ngay giữa nhưng mà vết đứt đó không làm cho cây cầu rơi xuống v́ hai bên bờ được người ta làm thật kiên cố. Nếu mà cây cầu rớt xuống vực thẳm chắc là Hắc Kỳ bang chủ và Thanh Bằng đều cùng chung số mạng với chiều cầu, khó mà thoát chết v́ họ đang đứng ngay chính giữa của cây cầu, dù khinh công nhanh thế nào cũng không trở về bên bờ được.

                             Nh́n thấy cái cầu bị cắt đứt, Thanh Bằng chợt năy ra một kế. Chàng tính đánh Hắc Kỳ bang chủ từ trên đánh xuống. Chàng đứng ngay chỗ cắt và nhún ḿnh nhảy lên, nhờ sức bắn của chiếc cầu chàng bay cao lên và lại thi triển chiêu Thiên Địa Vô T́nh trên không, tấn công vào đầu của Hắc Kỳ bang chủ.

                             Mặc dầu có thế đánh từ trên cao xuống, nhưng Hắc Kỳ bang chủ cũng phá chiêu bằng cách chỉ kiếm xuyên vào khe hở của chiêu kiếm của và đâm vào đùi của Thanh Bằng. Hắc Kỳ bang chủ cũng nhảy lên cao và từ trên đánh xuống. Thanh Bằng bèn chém một đường nữa trên cây cầu và lùi lại. Hắc Kỳ bang chủ đánh hụt Thanh Bằng, khi rơi xuống th́ là không có chỗ đáp chân v́ bây giờ cây cầu đă mất đi một khoảng trống.

                             Thanh Bằng đinh ninh rằng Hắc Kỳ bang chủ sẽ rớt xuống vực sâu mà chết. Nhưng khinh công của Hắc Kỳ bang chủ không phải là tầm thường. Chân phải liền đạp chân trái lấy thế nhảy lên lại. Thanh Bằng không bỏ qua cơ hội, chàng nằm rạp xuống cầu và bắn ḿnh bay tới, thanh kiếm đâm ngay vào yết hầu của Hắc Kỳ bang chủ. Trước khi chết, Hắc Kỳ bang chủ đă thi triển chiêu kiếm đâu vào ngực Thanh Bằng. Chỗ đâm chỉ cách tim Thanh Bằng vài tất. Nếu nhích qua chút th́ Thanh Bằng cũng đă chết. Lạ thay là chiêu kiếm mà Hắc Kỳ bang chủ thi triển lại là chiêu mà chàng không bao giờ quên v́ nó không lạ ǵ với chàng. Đó là chiêu Thiên Địa Vô T́nh.

                             Xác của Hắc Kỳ bang chủ từ từ rơi xuống vực thẳm, mang theo luôn thanh kiếm của Thanh Bằng c̣n đang cắm trong yết hầu của Hắc Kỳ bang chủ. Thanh Bằng không có cơ hội để mà coi coi Hắc Kỳ bang chủ là ai ? Hắc Kỳ bang chủ là ai, vĩnh viễn chàng sẽ không bao giờ biết được. Chàng mang vết thương trên người, và cất bước nhanh nhẹn đi về cái nơi mà chàng mong ước sẽ về nhanh v́ chàng biết nơi đó chắc sẽ cũng có kẻ đang đợi chàng. Dù muốn nhanh, nhưng mà sức chàng hầu như đă kiệt, chàng có thể ngă xuống bất cứ lúc nào. Cái mà làm cho chàng c̣n đủ sức để đi về nơi mà chàng mong muốn đó là “hy vọng”. Chàng hy vọng rằng về tới đó để gặp “nàng”. Hy vọng là chiếc ch́a khóa để mở cánh cửa năng lực của con người. Nếu không có hy vọng, th́ nhiều người đă chết từ lâu rồi. Khi ra đi, chàng đi chậm răi nhưng khi về lại mong muốn về nhanh.

                             Vừa đi, chàng vừa suy nghĩ, Hắc Kỳ bang chủ là ai ? Tại sao lại biết được chiêu kiếm Thiên Địa Vô T́nh. Trong giang hồ, có bao nhiêu người biết được chiêu kiếm đó ? Người đó rất am hiểu chiêu kiếm Thiên Địa Vô T́nh và rất quen thuộc đối với chàng nên đă cố t́nh sửa giọng và che mặt. Không lẽ là............... ? Không........ Không thể nào đâu.


                        *****

                        Comment


                        • #13
                          Hồi 10
                          TRỞ VỀ


                               Chàng về tới miếu mà chàng trước đây đă cư ngụ để luyện vơ. Nh́n thấy cảnh này, chàng lại mong muốn được gặp Tuyết Vân. Nhưng trong miếu không có ai cả. Chàng nghĩ chắc nàng ở trong căn nhà tranh. Nếu trong căn nhà tranh th́ một chuyện khó khăn cho chàng v́ trận đồ trong đó chàng không biết cách giải. Chắc là phải như lăo Phi Độc Hành nhảy vào trận gai rồi la làng để nàng ra mà thôi.

                               Trước khi về căn nhà tranh, chàng muốn ghé qua nơi bờ hồ. Nơi chàng và Tuyết Vân vẫn thường tới chơi, nơi mà chàng phát giác ra bí mật của Bông Sen Ngọc.

                               Khi chàng tới bờ hồ, xa xa chàng thấy bóng dáng một người giống y hệt như Tuyết Vân. Chàng không tin vào mắt ḿnh, không lẽ mới đây mà điều chàng mong muốn lại thành thực ? Đúng thực là Tuyết Vân.

                               - Tuyết Vân muội.

                               - Huynh, huynh đă trở về đó hả ?

                               Nàng rất mừng v́ thấy Thanh Bằng đă trở về, dù là mang trên người mấy vết thương. Dù là thương tích, nhưng vẫn c̣n mạng sống.

                               - Huynh phải trở về, v́ khi huynh đi có điều huynh chưa nói với muội. Huynh sợ cơ hội sẽ không tái diễn. Giờ gặp muội đây, nên không muốn bỏ lỡ cơ hội.

                               - Muội hiểu ư huynh. Huynh không cần phải nói. Lúc huynh đi, chính muội cũng sợ cơ hội sẽ không tái diễn. Nhưng sợ nếu nói ra th́ huynh có thêm điều để bận tâm và cuộc chiến khó có thắng.

                               - Huynh, ai là Hắc Kỳ bang chủ vậy ?

                               - Chính huynh cũng không biết nữa, v́ xác của Hắc Kỳ bang chủ đă rơi xuống vực sâu muôn trượng rồi. Đó không c̣n là chuyện quan trọng nữa. Chuyện quan trọng là.... là huynh sẽ lo cho muội, sau này muội khỏi làm hành khất nữa, huynh sẽ lo lắng cho muội.

                               - Huynh lo lắng cho muội bằng cách nào ?

                               - Huynh có đôi tay mà.

                               - Không phải huynh tính đi móc túi thiên hạ để nuôi muội chớ ?

                               - Huynh sẽ không làm như vậy nữa đâu.

                               - Hihi, Huynh móc túi dở ẹt, người ta tḥ tay vào túi ḿnh mà ḿnh cũng không biết. Vậy bị người ta lấy hết sao có thể nuôi muội được ?

                               Chàng rất ngạc nhiên, dầu là sư bá của chàng tḥ tay vào túi chàng, chàng c̣n phát giác ra được. Không lẽ có người nào tḥ tay vào túi ḿnh mà ḿnh không biết hay sao ?

                               Thấy chàng ngạc nhiên, Tuyết Vân mỉm cười:

                               - Lần đó giải cứu cho huynh, muội đă bỏ cây trâm vào đó để huynh sau này lưu lạc giang hồ có thể dùng. Nhưng không ngờ là huynh vẫn giữ nó.

                               - Th́ ra....... th́ ra........ là muội ...

                               Chàng lấy cây trâm ra, th́ ra cây trâm này là của Tuyết Vân cho nên khi lăo Phi Độc Hành đ̣i nhưng chàng vẫn không đưa ra v́ chàng cảm thấy nó có ǵ đó thân thiết với chàng, không nỡ trao nó cho người khác.

                               - Thôi để lần này huynh dùng nó cho muội vui ḷng.

                               - Huynh dùng vào chuyện ǵ ?

                               - Th́ trâm để cho người ta cài, huynh cài cho muội.

                               Cây trâm đă được cài lên, hành động đă thay cho bao nhiêu lời nói. Hai người đă hiểu nhau, nên không cần nói nhiều.

                               Từ đó giang hồ không c̣n thần thâu nữa. Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu đă không c̣n trên thế gian. Thanh Bằng th́ không ra tay nữa. Sư bá, sư đệ và Trúc Diệp Thanh không c̣n thấy trên giang hồ nữa. Nghi vấn trong ḷng chàng vẫn chưa được giải đáp.

                               Ai là Hắc Kỳ bang chủ ?

                               Hắc Kỳ bang chủ là ai không quan trọng, điều quan trọng là chàng đă t́m ra được hồng nhan tri kỷ, đă đưa chàng ra khỏi vũng bùn mà chàng trước đây đă cố gắng vẫy vùng để bước ra. Chàng đă may mắn, cơ hội đă đến với chàng lần thứ hai. Nhưng cơ hội sẽ không tái diễn trong nhiều cuộc sống tương lai của chàng hoặc bất cứ ai.



                          ----- HẾT -----

                          Comment

                          Working...
                          X