• Nếu bằng hữu muốn bàn thảo chung vui với các cao thủ trong Cốc th́ bằng hữu cần đăng kư danh tánh (bấm vào ḍng "đăng kư danh tánh" để bắt đầu ghi tên gia nhập.

Thông báo

Collapse
No announcement yet.

Kiếm phổ 001 - TU*O*NG NHÂN NGỌC (Đệ nhất truyền kỳ)

Collapse
This topic is closed.
X
X
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Kiếm phổ 001 - TU*O*NG NHÂN NGỌC (Đệ nhất truyền kỳ)

    [list=1][*] Hồi 1 : Kiếm Sĩ - Phần 1 - Phần 2
    [*] Hồi 2 : Tâm Kiếm Hợp Nhất - Phần 1 - Phần 2
    [*] Hồi 3 : Thiết Hoa Bang - Phần 1 - Phần 2
    [*] Hồi 4 : Âm mưu - Phần 1 - Phần 2
    [*] Hồi 5 : Chân T́nh - Phần 1 - Phần 2[/list=1]
    -------------------------------------

    Hồi 1
    Kiếm Sĩ


         Tương Nhân Ngọc bước từng bước thật dài, gió lạnh lướt trên người hắn như những nhát dao sắc vô h́nh, thân h́nh hắn run lẩy bẩy. Những giọt mưa, từng giọt rơi trên người hắn như những mũi kim, cái lạnh thấu đến tận xương tủy của hắn. Áo của hắn, vốn đă mỏng, nó chẳng giúp đỡ ǵ được cho hắn đối với cái lạnh khốc nghiệt này, trái lại sự ẩm ướt c̣n khiến hắn thấy lạnh hơn. Bây giờ hắn mới biết, thiên nhiên thật đáng sợ vô cùng.

         Tương Nhân Ngọc đưa tay vuốt tóc, mặt hắn xám xanh v́ lạnh.

         Khuôn mặt hắn rất b́nh thường, một khuôn mặt mà ở đâu cũng có thể thấy được. Không thể nói là hắn xấu trai, cũng không thể nói là hắn là mỹ nam tử. Thân h́nh hắn cũng b́nh thường, không cao, không thấp. Nói tóm lại, hắn là một loại người mà khi nh́n vào, không để lại một ấn tượng sâu sắc nào cả.

         Hắn chỉ khác với người b́nh thường ở một chỗ, đó là nơi hông của hắn có mang một thanh kiếm.

         Thanh kiếm dài ba thước, vỏ kiếm màu đen. Sự chạm trổ rất đơn sơ, nh́n qua y hệt như một thanh kiếm b́nh thường.

         Mà đúng ra nó là một thanh kiếm b́nh thường thật, hắn mua nó chỉ với giá 30 lạng bạc.

         Người dáng b́nh thường, kiếm cũng b́nh thường, nhưng khi người và kiếm hợp nhất lại phi thường.

         Nh́n hắn, có ai tưởng nổi, Hàn Thu vừa chết dưới lưỡi kiếm của hắn.

         Xuân Phong Lầu, có bán rượu, rượu toàn là những loại hảo hạng.

         Xuân Phong Lầu, có món cá chép rất ngon, ai đă ăn qua một lần là sẽ nhớ măi.

         Nhưng Xuân Phong Lầu không phải nổi tiếng nhờ cá và rượu, mà nó nổi tiếng nhờ người.

         Người đây, không phải là chủ quán, mà cũng không phải là đầu bếp.

         Người, là người giang hồ !

         Xuân Phong Lầu là nơi người giang hồ tụ tập nhiều nhất, họ đến đó không phải chỉ v́ ăn cá uống rượu, mà chủ yếu để thu hoạch tin tức giang hồ.

         Chủ quán họ Tiêu, một con người mà nụ cười không bao giờ tắt. Khách đến, dù già hay trẻ, trai hay gái, hắn đều đón họ với một nụ cười thật niềm nở. Tuy là chủ quán, nhưng thân h́nh mập ú của hắn lúc nào cũng có ở mọi nơi, khách chỉ cần cau mày, là chớp mắt hắn đă xuất hiện trước người đó liền. Khách hàng là vua, mỗi tối hắn đều nh́n gương mà lặp đi lặp lại đúng một trăm lần. Sau đó hắn mới cho phép hắn đi ngủ.

         Họ Tiêu rất có đầu óc kinh doanh. Hắn biết tin tức đối với người giang hồ rất quan trọng, c̣n những người không ở trong giang hồ cũng rất thích nghe những câu chuyện giang hồ. Đối với những trận đánh kinh thiên động địa, những sự tích anh hùng của những đại hiệp, ai ai cũng thích nghe cả.

         Bởi vậy, hắn đă dựng nên một hệ thống truyền tin rất quy mô. Người của hắn rải rác mọi nơi, chỉ cần có biến cố ǵ trên giang hồ là Xuân Phong Lầu đều biết cả. Bồ câu truyền tin của họ thật không ai bằng.

         Tuy nhân công không phải là nhỏ, ngân lượng phải chi không phải là ít, nhưng bù lại, Xuân Phong Lầu của hắn bây giờ là nơi nổi tiếng nhất giang hồ. Không có lúc nào là không có khách, tiền bạc hàng tháng vào như nước chảy. Hắn thật sự thỏa măn với sự thành công này.

         Ở Xuân Phong Lầu ngay lúc này, khách khứa đông nghẹt, không c̣n một bàn trống nào cả.

         Ngay chính giữa những bàn ăn là một cái bục, một người trung niên văn sĩ đang thao thao bất tuyệt. Đây vốn là người kể truyện do hắn mướn về, mỗi ngày ba lần, hễ đúng giờ là những câu truyện nóng hổi của giang hồ đều do người văn sĩ này kể ra. Dĩ nhiên, câu truyện được thêm bớt chút đỉnh để lôi cuốn người nghe, nhưng không được đi quá xa sự thật. Khách ghét nhất là bị lừa gạt, họ Tiêu vốn không phải là người ngu, dĩ nhiên hắn hiểu rơ điều này.

         Ngoài văn nhân kể truyện ra, hắn c̣n kiêm thêm dịch vụ điều tra. Những ai muốn biết tin tức, lai lịch của ai, chỉ cần giao dịch với hắn là sẽ không thất vọng.

         Bây giờ văn nhân đang kể chuyện Hoàng Hà Song Quái quen thói ghẹo gái, ai ngờ gặp phải sát tinh mới nổi danh giang hồ, Tri Âm Âm, bị ả đánh cho tơi bời mặt mũi. Mọi người đều khúc khích cười.

         Văn nhân đang kể đến lúc gay cấn, mặt mày ửng đỏ, giọng nói oang oang thỉ bỗng một giọng nói chợt vang lên :

         - Ta muốn nghe chuyện Tương Nhân Ngọc.

         Giọng nói này phát ra không phải là lớn, nhưng giữa bao tiếng ồn ào mọi người vẫn nghe rất rơ. Giọng kể của văn nhân lớn thế mà vẫn bị tiếng nói đó lấn đi.

         Văn nhân mất hứng, chưng hửng.

         Mọi người đều quay về phía phát ra tiếng nói.

         Người xuất ngôn là một chàng công tử mặc áo trắng, mặt mũi sáng sủa, tay cầm quạt phe phẩy, miệng thoáng nụ cười.

         Văn nhân khẽ nhíu mày :

         - Công tử muốn nghe chuyện Tương Nhân Ngọc ?

         Chàng công tử áo trắng mỉm cười, gật đầu.

         Văn nhân nh́n mọi người trong quán, cất cao giọng :

         - Vị công tử này muốn nghe chuyện Tương Nhân Ngọc, không biết các vị có ư kiến ǵ không ?

         Không ai trả lời. Chuyện của Tương Nhân Ngọc quả thật hấp dẫn hơn chuyện Tri Âm Âm và Hoàng Hà Song Quái nhiều. Nhất là chuyện của hắn gần đây.

         Văn nhân nh́n qua nh́n lại, thấy không ai phản đối, chắp hai tay, cất giọng :

         - Chuyện của Tương Nhân Ngọc văn sinh biết không nhiều, có ǵ sơ sót mong quư vị bỏ qua cho.

         Mọi người mỉm cười. Chuyện mà văn nhân không biết th́ có lẽ thiên hạ không ai biết cả. Văn nhân này quả thật là người có tài, ngoài cái duyên ăn nói ra, những tài liệu do họ Tiêu thu thập được, văn nhân chỉ đọc một lần là không bao giờ quên.

         Văn nhân nh́n mọi người, miệng nở một nụ cười, rồi từ từ thốt :

         - Tương Nhân Ngọc thật ra đă xuất hiện trên giang hồ ba năm nay. Thân thế của hắn là một sự bí mật, người của bọn tại hạ vẫn chưa điều tra ra được…

         Văn nhân nhắm mắt lại, vẻ mặt trầm ngâm. Mọi người đều im lặng như tờ, họ biết văn nhân đang ôn lại những dữ kiện cũ. Họ mến tài văn nhân nên không làm kinh động hắn, cũng không thúc giục. Họ kiên nhẫn chờ đợi.

         Văn nhân vụt mở mắt, giọng nói lại vang lên, thật ấm :

         - Tương Nhân Ngọc dùng kiếm ! Trong ṿng ba năm đă đánh đúng mười ba trận. Thua mười hai trận và thắng một trận. Trận đánh cuối cùng cách đây mười ngày trước, ở Bắc Kiếm Sơn Trang, đấu với Bắc Kiếm Hàn Thu. Ở chiêu thứ sáu mươi mốt, Hàn Thu đâm trúng cánh tay trái của Tương Nhân Ngọc. Ở chiêu tám mươi ba, Tương Nhân Ngọc đâm trúng yết hầu của Hàn Thu…

         Nói đến đây, văn nhân ngừng lại, vẻ mặt đăm chiêu.

         Mọi người trong Xuân Phong Lầu cũng đăm chiêu như hắn.

         Tương Nhân Ngọc xuất đạo đă lâu, nhưng giang hồ không có ai để ư đến hắn. Hắn như một con đom đóm bay giữa bao ánh đèn rực rỡ , ánh của đom đóm bị che mờ, mọi người đều quên sự tồn tại của nó. Và có lẽ đó là một điều tốt cũng nên.

         Nhưng bây giờ hắn không c̣n là đom đóm nữa.

         Nam Bắc Nhị Kiếm nổi danh trên giang hồ đă mười năm nay. Kiếm thuật của họ thuộc vào hàng đệ nhất lưu. Muốn kiếm một người có thể tiếp nổi ba mươi chiêu của họ thật không dễ dàng.

         Bốn năm trước Nam Kiếm Mạc Phong tiếp được bốn mươi hai chiêu của Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm Lệnh Cô Hồ.

         Mà kiếm thuật của Bắc Kiếm Hàn Thu c̣n có phần trội hơn Nam Kiếm Mạc Phong.

         Hàn Thu lại chết dưới kiếm của Tương Nhân Ngọc !

         Giang hồ sững sờ !

         Nhiều khi có những chi tiết nhỏ nhặt xảy ra, ḿnh không để ư đến nó, nhưng lúc kết cục, ḿnh sẽ giật ḿnh. Những chi tiết đó quả thật không nhỏ nhặt chút nào.

         Văn nhân ngững mặt lên trời, thở dài và tiếp tục :

         - Con người Tương Nhân Ngọc quả thật là quái lạ !

         Một giọng nói già nua chợt vang lên :

         - Hắn không phải v́ danh.

         Người phát ngôn là một lăo già, nh́n vào nét mặt và giọng nói, th́ có lẽ lăo đă già lắm rồi, nhưng lạ ở chỗ là râu tóc lăo vẫn c̣n đen, không một điểm trắng.

         Lăo già thốt ra câu đó xong, đưa tay với b́nh rượu mà tu ừng ực. Thái độ của lăo như là câu nói đó không phải do lăo thốt ra vậy.

         Chàng công tử áo trắng năy giờ vẫn ngồi im, giờ chợt lên tiếng :

         - Quả thật Tương Nhân Ngọc không phải v́ danh.

         Văn nhân gật đầu.

         Ba người bọn họ, mỗi người nói một câu, khách khứa trong Xuân Phong Lầu không ai hiểu cả, bọn họ xôn xao cả lên.

         Văn nhân đưa tay, bảo mọi người b́nh tĩnh. Bọn khách khứa từ từ im lặng lại.

         Văn nhân chậm răi thốt :

         - Nếu tại hạ nhớ không lầm, trong mười hai trận đấu của Tương Nhân Ngọc, càng về sau đối thủ càng mạnh hơn gấp nhiều lần.

         Lăo già tay cầm b́nh rượu, gục gặc cái đầu ra vẻ đồng ư.

         Văn nhân tiếp tục :

         - Trận thứ mười Tương Nhân Ngọc đấu với Tôn Ngũ, trận thứ bảy đấu với Dương Thiên. Các vị nghĩ coi Dương Thiên chịu được mấy chiêu của Tôn Ngũ ?

         Chàng công tử áo trắng mỉm cười :

         - Cao nhất là bốn mươi chiêu !

         Văn nhân hỏi tiếp :

         - Tương Nhân Ngọc đấu với Tôn Ngũ đến chiêu thứ mấy th́ bại ?

         Chàng công tử áo trắng mỉm cười, giơ ba ngón tay lên :

         - Chiêu thứ ba trăm.

         Văn nhân lại hỏi :

         - Vậy nếu Tương Nhân Ngọc đấu với Dương Thiên, quư vị nghĩ ai sẽ thắng ?

         Mọi người la ồ lên :

         - Dĩ nhiên là Tương Nhân Ngọc rồi !

         Văn nhân đập đùi đánh chét một cái :

         - Đúng vậy ! Chỉ cần Tương Nhân Ngọc quay lại tái đấu với Dương Thiên là hắn sẽ thắng, gỡ lại sĩ diện. Nhưng hắn lại không làm như vậy.

         Lăo già tiếp nối văn nhân :

         - Và chỉ cần hắn chọn một đối thủ có vơ công tương đương với Dương Thiên là hắn sẽ thắng, giương danh giang hồ. Nhưng hắn lại không làm như vậy.

         Chàng công tử áo trắng thở dài :

         - Hắn luôn luôn chọn đối thủ mạnh hơn hắn. Trong ba năm nay, hắn luôn bại chẳng phải v́ kiếm thuật hắn thấp, mà chỉ v́ dục vọng hắn thấp thôi. Danh lợi không hề vương vấn nổi hắn.

         Mọi người ồ lên :

         - Tại sao vậy ?

         Văn nhân, chàng công tử áo trắng và lăo già chợt thốt lên cùng một lúc :

         - Bởi v́ hắn là kiếm sĩ !


    -----o0o-----

  • #2
    Hồi 1 (tiếp theo)
    Kiếm Sĩ


         Tương Nhân Ngọc rút kiếm, dùng vạt áo khẽ lau kiếm một cách âu yếm.

         Trong ṿng ba năm nay, kiếm pháp hắn đă tiến bộ rất nhiều, hắn cảm nhận được điều đó. Nhưng hắn vẫn không dám tự măn với ḿnh. Tự măn sẽ mang tới kiêu ngạo, kiêu ngạo sẽ mang tới sự lười biếng. Mà trong mắt của một kiếm thủ, không thể có hai chữ lười biếng.

         Ngoài trời gió lạnh căm căm, càng về tối gió càng lạnh hơn, ngôi miếu đổ nát lại không có cửa, Tương Nhân Ngọc cảm thấy hơi lạnh. Hắn ước ǵ có một chiếc áo bông để mặc. Hắn tự mỉm cười với ư nghĩ đơn sơ đó.

         Hắn lại mỉm cười lần nữa khi hắn nghĩ đến những lời đồn đăi của giang hồ mà hắn nghe lúc c̣n nhỏ. Hắn đă từng say mê nghe những câu chuyện của người lớn kể lại, nào những vị cao thủ biết bay, nào những anh hùng không sợ nóng lạnh, nào những vị công tử vung tiền như nước. Đối với một đứa nhỏ, những câu chuyện đó quả thật là hấp dẫn.

         Từ nhỏ hắn đă say mê về kiếm. Kiếm, đối với hắn mà nói, là sanh mạng của hắn. Năm bốn tuổi hắn đă cầm khúc cây mà luyện kiếm một ḿnh. Nói là luyện kiếm, nhưng thật ra chỉ là một đứa bé cầm khúc cây quơ bậy bạ.

         Nhớ tới lúc c̣n nhỏ, ḷng hắn bỗng nổi lên một cảm giác vui vui…

         Rồi hắn cũng có sư phụ thật sự, và hắn cũng bắt đầu luyện kiếm bằng kiếm thật sự. Thời gian hoan lạc nhất trong đời hắn là lúc đó. Hắn chỉ biết luyện kiếm và vui chơi, đầu óc không hề vương vấn bất cứ một chuyện ǵ.

         Nhưng lúc hắn lớn lên, sự việc không c̣n đơn giản như xưa nữa.

         Hắn phải tự lập để kiếm sống. Thân bôn ba giang hồ, làm những việc lặt vặt để kiếm bát cơm qua ngày. Sáng làm công, tối luyện kiếm. Cuộc sống hắn rất đơn giản và khổ cực. Nhưng mỗi buỗi tối sau khi làm việc cực nhọc, chỉ nh́n thấy cây kiếm là bao nhiêu sự mệt mỏi đều tan biến hết. Kiếm, là người bạn chí thân và cũng là niềm an ủi của hắn.

         Tương Nhân Ngọc quơ kiếm, kiếm vốn không phải là bảo kiếm nên nó không ngân, nhưng Tương Nhân Ngọc lại cảm thấy được cái ngân của ḷng hắn.

         Hắn từ từ múa kiếm, đó là thói quen của hắn. Dù là trời mưa hay trời tuyết, mỗi ngày hắn đều siêng năng tập luyện. Vơ học không tiến th́ chỉ có lùi. Đó là câu nói đầu tiên mà sư phụ Tương Nhân Ngọc dạy hắn, và hắn không bao giờ quên.

         Kiếm pháp của Tương Nhân Ngọc không hoa lệ, cũng không ngụy dị. Kiếm pháp rất b́nh thường, y hệt như con người của hắn.

         Tương Nhân Ngọc múa kiếm mà nghĩ đến Hàn Thu. Kiếm pháp của Hàn Thu quả nhiên là độc địa hết sức, từng chiêu từng thức sát khí đều dày đặc, đối thủ chỉ cần sơ ư một chút là mất mạng ngay. Giết Hàn Thu, Tương Nhân Ngọc quả thật không muốn, nhưng hắn càng không muốn bị giết hơn.

         Đây cũng là một thói quen của Tương Nhân Ngọc, sau khi đấu với một đối thủ, hắn đều t́m cách hóa giải kiếm pháp của họ bằng một cách thuận tiện nhất. Nếu bây giờ gặp lại Hàn Thu, Tương Nhân Ngọc tự tin rằng chỉ cần năm mươi sáu chiêu là hắn có thể đánh bại đối thủ.

         Tương Nhân Ngọc đang luyện kiếm, bỗng hắn có cảm giác là có người đến.

         Hắn chú ư lắng nghe, thính giác của hắn không phải là tệ, giữa tiếng gió rít hắn vẫn nghe có tiếng chân người đang đến gần. Tiếng chân rất nhẹ, có không dưới ba người.

         Hắn thu kiếm, ngồi rút người vào một xó.

         Không bao lâu, một giọng nói thanh tao vang lên :

         - May quá, có ngôi miếu hoang ḱa sư phụ, chúng ta có chỗ trú qua đêm rồi !

          Tiếng ngân của giọng nói thiếu nữ c̣n chưa dứt th́ ngay cửa miếu xuất hiện ba người.

          Người bước vào đầu tiên là một thanh niên mặc chiếc áo vá chằng chịt, khuôn mặt lem luốc, dơ bẩn. Hắn cười ha hả :

         - Tốt quá ! Tốt quá ! Đối với một tên ăn mày th́ cái miếu hoang này như hoàng cung vậy !

          Hắn chẳng kiêng kỵ ǵ, ngồi ngay dưới đất, miệng vẫn cười thật tươi.

          Bên cạnh gă ăn mày là một thiếu nữ c̣n rất trẻ, tóc nàng ta búi lên như hai trái đào vậy, khuôn mặt ngây thơ xinh xắn, ai nh́n vào cũng thấy mến. Nàng ta chu môi:

         - Sư phụ thật là tính nào tật đấy, thật là dơ dáy quá đi ! Chờ đệ tử quét dọn một chút rồi hăy ngồi có chết không ?

          Th́ ra gă ăn mày là sư phụ của thiếu nữ, Tương Nhân Ngọc hơi ngạc nhiên, nhất là tuổi tác của họ không cách xa nhau mấy.

          Người bước vào sau cùng là một trung niên mặc áo gấm màu lam, tướng tá cao ráo, nơi hông có đeo một thanh kiếm. Vỏ kiếm có chạm ba viên ngọc, chỉ thoáng nh́n qua là biết ngay là ngọc quư. Gió thổi khiến hàm râu rung rinh, vạt áo bay tà tà, nh́n người trung niên có vẻ tiêu dao thoát tục.

         Người trung niên mỉm cười, thốt :

         - Ân đệ tính t́nh sảng khoái, không thích câu nệ tiểu tiết. Trúc hiền điệt đừng lấy làm phiền.

         Vị cô nương họ Trúc bĩu môi, xí một cái rồi quay mặt đi.

         Cái quay mặt đó khiến cô ta nh́n thấy Tương Nhân Ngọc.

         Nàng ta kêu lên một tiếng thất thanh :

          - Sư phụ …có … người !

         Người trung niên áo lam giật ḿnh, mặt thoáng biến sắc, nhưng lại khôi phục thần thái như cũ.

         Hắn quay ḿnh nh́n Tương Nhân Ngọc, cặp mắt hắn sáng như sao, ánh mắt của hắn như muốn thọc thủng con người Tương Nhân Ngọc.

         Đột nhiên, Tương Nhân Ngọc cảm thấy không có mấy thiện cảm với con người này.

         Người trung niên mặc áo lam mỉm cười, ṿng tay :

          - Bọn tại hạ không kiếm được quán trọ, định tạm trú qua đêm nơi đây, chắc không làm phiền các hạ chứ ?

         Tương Nhân Ngọc b́nh thản thốt :

          - Miếu này không phải của tại hạ, dĩ nhiên tại hạ không có quyền đuổi người.

         Trung niên mặt áo lam bật cười, hàm răng hắn thật trắng :

          - Miếu vô chủ, các hạ đến trước th́ miếu của các hạ. Bọn tại hạ dù sao cũng chỉ là khách thôi. Thật là cám ơn các hạ dung túng.

         Thiếu nữ họ Trúc bỗng chen vào :

          - Cũng tại đám người vơ lâm đó, họ đă giành hết tất cả mọi pḥng. Cả một trấn lớn như vậy mà không có được một pḥng trống. Thiệt là tức quá đi ! Khiến ḿnh phải kiếm một ngôi miếu hoang để ngủ, tức quá thiệt là tức quá !

          Gă ăn mày chợt lên tiếng :

          - Diệp Thanh, ngươi thật là bất lễ phép quá đi. Người lớn đang nói chuyện mà lại xen vào. Ta đă dạy ngươi bao nhiêu lần mà ngươi không nghe.

          Nàng họ Trúc bị sư phụ mắng trước mặt người lạ, mặt đỏ như trái táo, hậm hực kiếm một xó mà ngồi xuống.

          Gă ăn mày đứng dậy, mặt đính sắc :

         - Đệ tử của tại hạ c̣n non dại, mong huynh đài đừng trách.

          Tương Nhân Ngọc cũng đứng dậy, miệng thoáng cười :

         - Không có ǵ.

          Gă ăn mày thốt :

         - Chắc huynh đài cũng đi xem cuộc chiến giữa Lệnh Cô Hồ và Tương Nhân Ngọc ngày mai, v́ không t́m được pḥng nên ra đây tạm trú qua đêm ?

          Tương Nhân Ngọc ầm ừ cho qua chuyện.

          Gă ăn mày tiếp :

         - Tại hạ họ Ân, c̣n đây là vị nghĩa huynh của tại hạ…

          Người trung niên ngắt lời :

         - Tại hạ họ Chu, không biết quư danh huynh đài là ǵ ?

          Họ Chu và họ Ân, Tương Nhân Ngọc chưa hề nghe nói qua về hai nhân vật này.

          Hắn hàm hồ :

         - Tại hạ họ Phó.

          Người họ Chu thoáng cau mày, hắn chưa hề nghe nói tới nhân vật mang họ Phó lần nào cả. Chắc chỉ là một tên vô danh tiểu tốt, hắn nghĩ. Vả lại, bộ dáng của Tương Nhân Ngọc quả thật giống một tên vô danh tiểu tốt.

          Gă ăn mày họ Ân tiếp :

         - Trận chiến giữa Lệnh Cô Hồ và Tương Nhân Ngọc ngày mai nếu coi được th́ sống không uổng kiếp này.

          Người họ Chu thốt :

         - Đúng vậy, nh́n cao thủ đánh một trận, c̣n hơn luyện kiếm mười năm. Hai người họ đều là những kiếm thủ bậc nhất. Họ có rất nhiều điều để cho chúng ta học hỏi.

          Tương Nhân Ngọc cười thầm trong bụng. Hắn tự hỏi hắn biến thành một kiếm thủ bậc nhất từ hồi nào vậy, giang hồ nhiều lúc thật buồn cười, hắn nghĩ.

         Nghĩ đến trận chiến ngày mai, ḷng hắn hơi xao xuyến. Tuy đối với hắn, thắng bại không phải là chuyện quan trọng, sống chết cũng không phải là vấn đề nhưng mỗi khi nghĩ đến so kiếm với một người được tôn là Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm, ḷng hắn không tránh nổi sự hồi hộp.

         Trúc Diệp Thanh bỗng la lên :

          - Ta đói quá ! Đói quá ! Có ai có ǵ ăn không ?

         Người họ Chu bật cười thành tiếng, thốt :

          - Có ! Có ! Ta có chuẩn bị mà.

         Hắn lấy trong người ra một cái bọc, bánh bao tỏa mùi thơm phức.

         Tương Nhân Ngọc bỗng cảm thấy đói. Thật ra hắn đói đă lâu rồi, nhưng ngân lượng đă hết, hắn đành phải nhịn. Đối với hắn, nhịn đói là chuyện xảy ra thường ngày, hắn đă quen rồi.

         Nàng họ Trúc lướt đến, chụp lấy bánh bao ăn ngấu nghiến. Gă ăn mày thoáng cau mày. Hắn lắc đầu một vẻ chán nản, đưa tay lấy một cái, ăn từ từ.

         Tương Nhân Ngọc suưt nữa bật cười thành tiếng, bây giờ hắn mới hiểu sự liên hệ giữa gă ăn mày và thiếu nữ này.

         Người họ Chu giơ tay :

         - Huynh đài đừng khách sáo, ăn một tí cho chắc bụng.

         Tương Nhân Ngọc thoáng do dự. Nếu b́nh thường th́ có lẽ hắn đă từ chối, nhưng nghĩ đến trận chiến ngày mai, hắn làm mặt dày lấy một cái.

         Bụng đói mà đi đánh nhau th́ không có kết quả tốt, lúc nhỏ sư tỷ hắn thường cú đầu hắn và nói vậy. Nghĩ đến sư tỷ hắn, mắt hắn lộ một vẻ thống khổ cùng cực…

         Hắn hít một hơi mạnh, thốt :

         - Đa tạ !

         Bánh bao nhân thịt, quả thật rất ngon ! Trong chốc lát hắn đă ăn hết một cái.

         Gă ăn mày và trung niên họ Chu cũng ăn hết một cái.

         Vị cô nương họ Trúc ăn hết ba cái !

         Nàng họ Trúc ăn xong, đứng dậy uốn ḿnh, thốt :

         - No rồi, giờ đi ngủ.

         Câu nói vừa dứt th́ nàng ta lăn quay ra đất ngủ.

         Gă ăn mày bật cười :

         - Cái con nhỏ này, vậy mà hồi năy chê đất dơ dáy !

         Bỗng nụ cười trên mặt gă chợt biến, mặt hắn đổi sắc.

         Tương Nhân Ngọc bỗng nhiên thấy buồn ngủ kinh khủng, mi mắt hắn chĩu xuống, hắn chớp mắt một cái.

         Chỉ là một cái chớp mắt, nhưng phải cố gắng lắm hắn mới mở mắt ra được.

         Mắt Tương Nhân Ngọc vừa mở th́ vật đầu tiên hắn thấy là một thanh kiếm màu xanh.

         Thanh kiếm cách yếu hầu hắn hai tấc.

         Tương Nhân Ngọc giật ḿnh, người hắn ngă ngữa ra sau một cách thần tốc, lưỡi kiếm lướt qua trên mặt hắn, kiếm phong thổi vào mặt hắn rát buốt.

         Thanh kiếm trượt mục tiêu, không hề ngừng lại, lưỡi kiếm khẽ xoay, chém thẳng xuống bụng hắn, chiêu thức cực kỳ hiểm độc. Chân Tương Nhân Ngọc điểm nhẹ, người hắn như bị một sức mạnh vô h́nh kéo về phía sau, vừa vặn tránh khỏi chiêu kiếm trí mạng.

         Thanh kiếm như bị người của hắn thu hút, vụt theo hắn như tia chớp.

         Tương Nhân Ngọc rút kiếm !

         Thanh kiếm màu xanh c̣n cách yết hầu Tương Nhân Ngọc nửa tấc th́ bỗng nhiên thụt lùi lại.

          Nó thụt lùi măi, quay hai ṿng rồi rơi xuống đất, rung lên mấy cái rồi bất động.

          Kiếm bất động, chủ nhân của kiếm cũng bất động.

          Người họ Chu nằm giữa miếu, giữa yết hầu bị thủng một lỗ, máu chảy ra như suối.

    ----- o0o -----

    Comment


    • #3
      Hồi 2
      Tâm Kiếm Hợp Nhất


           Sự việc xảy ra chỉ trong nháy mắt, Tương Nhân Ngọc bàng hoàng !

           Hắn quay đầu nh́n gă họ Ân, gă ăn mày nằm dưới đất, hai mắt trợn ngược, cổ họng có vết kiếm chém, máu không ngừng tuôn.

           Gă ăn mày tuy đă chết nhưng hai mắt vẫn trợn trừng, ánh mắt lộ vẻ bi phẫn và ngạc nhiên hết sức. Cho đến chết, hắn vẫn không hiểu tại sao vị nghĩa huynh lại hạ độc thủ với hắn.

            Tương Nhân Ngọc nh́n qua gă họ Chu, hắn thở dài. Giang hồ hiểm ác, câu nói này quả thật không sai. Tương Nhân Ngọc có nằm mơ cũng không nghĩ rằng sự việc sẽ xảy ra như thế này.

            Gă họ Chu nằm trên đất, đôi mắt trợn trừng, thái độ y hệt như gă họ Ân.

            Đến chết gă vẫn không tin rằng kiếm pháp của một tên vô danh tiểu tốt quê mùa lại lợi hại tới mức đó.

            Cô nương họ Trúc vẫn ngủ ngon lành !

            Tương Nhân Ngọc lại thấy mi mắt nặng chĩu, thuốc mê của gă họ Chu thật là lợi hại. Nói bộc phát là bộc phát liền.

            Tương Nhân Ngọc hít một hơi mạnh, cố sức đề kháng nhưng cơn buồn ngủ càng lúc càng tăng.

            Gă họ Chu cũng ăn bánh bao nhưng không việc ǵ, chắc hắn đă uống trước thuốc giải, Tương Nhân Ngọc nghĩ thầm.

            Tương Nhân Ngọc chệnh choạng bước tới xác chết, tḥ tay vào áo mà lục.

            Hắn moi ra được hai b́nh nhỏ, một b́nh đựng loại thuốc màu xanh, một b́nh màu trắng.

            Tương Nhân Ngọc phân vân. Nếu lúc b́nh thường th́ hắn mặc kệ, lăn ra đất ngủ một giấc rồi hăy tính. Đây vốn chỉ là thuốc mê chứ không phải thuốc độc.

            Nhưng hắn đă có hẹn quyết đấu với Lệnh Cô Hồ sáng mai. Đối với hắn, nếu bị sai hẹn thà chết c̣n hơn.

            Thuốc mê lại cực mạnh, hắn không biết bao giờ hắn mới tỉnh dậy. Năm, ba ngày không phải là không có thể.

            Mi mắt Tương Nhân Ngọc lại chĩu xuống. Hắn lấy đại một viên thuốc màu trắng bỏ vào miệng.

            Thuốc rất thơm, vừa lọt qua cổ họng th́ lập tức tan thành một hơi ấm, hắn thấy rất dễ chịu.

            Nhưng hơi ấm đó càng ngày càng tăng, và cơ thể hắn thấy càng ngày càng nóng. Hắn giật ḿnh, chẳng lẽ hắn uống nhầm thuốc độc ?

            Người hắn càng lúc càng nóng, máu chảy bừng bừng trong cơ thể hắn, một sự khác lạ càng lúc càng tăng trong cơ thể hắn.

            Bất giác, hắn quay qua nh́n vị cô nương họ Trúc.

            Tim hắn bỗng đập mạnh gấp mấy lần b́nh thường !

            Hắn bỗng thấy nàng ta đẹp một cách đê mê huyền bí. Từng đường cong, từng nét trên cơ thể nàng ta bốc ra một uy lực chết người. Máu trong cơ thể hắn như muốn bùng nổ ra ngoài, mắt hắn đỏ ngầu.

            Hắn chợt hiểu tại sao gă họ Chu lại hạ độc thủ với nghĩa đệ của hắn.

            Nữ nhân là sự bắt nguồn của bao nhiêu tội lỗi, kẻ nói ra câu nói này chẳng phải không có lư.

            Ngày mai là cuộc chiến giữa hắn và Lệnh Cô Hồ, long xà hỗn tạp đều tụ tập về nơi đây. Gă họ Chu định lợi dụng cơ hội này để ra tay, hắn quả thật là nham hiểm. Có trời mới biết là do hắn làm.

            Hắn bước vội vă ra khỏi miếu. Hắn phải rời khỏi nơi này khi hắn c̣n chịu đựng được.

            Đi được vài bước bỗng hắn quay ḿnh, đi lại phía nàng họ Trúc. Khi c̣n cách nàng ta một sải tay, hắn ngồi xuống, nh́n nàng ta chằm chặp.

            Phải chăng hắn đă chịu không nổi, định làm bậy ?

            Hắn nh́n nàng ta không chớp mắt, người hắn run bần bật.


      -----o0o-----


           
            Thời gian trôi chậm mà nhanh, chim hót líu lo, đêm đă qua, ánh tinh mai đă rọi trên ngôi miếu.

            Tương Nhân Ngọc đứng thẳng người dậy, hắn vặn ḿnh, xương kêu răng rắc.

            Người hắn ướt đẫm mồ hôi, nhưng vẻ mặt lại vô cùng sảng khoái. Hắn cười thật tươi, một nụ cười đắc thắng.

            Trúc Diệp Thanh vẫn nằm dưới đất, quần áo vẫn chỉnh tề, khuôn mặt vẫn thoáng vẻ tươi cười.

            Nhưng quần áo Tương Nhân Ngọc lại xốc xếch, tóc tai hắn bơ phờ.

            Chỉ một đêm, nhưng đối với Tương Nhân Ngọc như là một năm vậy.

            Đêm qua, vốn hắn đă định bỏ đi nhưng sự cao ngạo đă giữ hắn lại.

            Kiếm tự tại tâm, tâm tự tại kiếm. Là một kiếm thủ, dĩ nhiên hắn biết điều này nhưng hắn vẫn chưa làm được.

            Nhưng đêm nay, hắn đă làm được.

            Uống nhằm xuân dược, nữ nhân trước mắt, không có nam nhân nào mà kiềm chế được, dù người đó là một quân tử thật sự.

            Hắn không phải là quân tử, tâm của hắn cũng là cái tâm của nam nhân.

            Nhưng tâm của kiếm lại khác !

            Đêm qua, đă có nhiều lúc hắn tưởng ḿnh không kiềm chế nỗi, xém nữa là hắn đă làm bậy. Nhưng mỗi khi nh́n thanh kiếm là dục hỏa của hắn tạm lắng xuống. Kiếm ở trong ḷng ta, tâm của ta tức là kiếm, hắn đă lặp đi lặp lại câu nói này không biết bao nhiêu lần.

            Và cuối cùng hắn đă thắng !

            Hắn thắng nhờ sự đam mê về kiếm, nhờ một ư chí phi thường.

            Sự khổ cực bao năm nay đă giúp đỡ hắn rất nhiều trong cuộc chiến đêm qua. Nhịn đói, chịu lạnh, bôn ba dưới phong sương đă huấn luyện cho hắn một sự nhẫn nại và kiên tŕ phi thường.

            Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật mạnh và từ từ thả ra. Hắn cảm thấy con người hắn đă thay đổi rất nhiều. Tâm hắn phẳng lặng như mặt hồ không sóng, người hắn thấy nhẹ bổng. Bao nhiêu ưu phiền, bao nhiêu gánh nặng trong tâm hắn đều đă mất. Hắn cảm nhận ḿnh đă bước vào một ngưỡng cửa kiếm đạo khác.

            Sự quyết định ở lại đêm qua quả nhiên nguy hiểm, nhưng sự gặt hái đă không làm hắn thất vọng.

            Hắn nh́n vị cô nương họ Trúc, nàng ta quả thật rất xinh.

            Hắn moi b́nh, lấy viên thuốc màu xanh cho vào miệng nàng.

            Không bao lâu, nàng vụt đứng dậy.

            Nàng ta dụi mắt, miệng lầu bầu :

           - Ta ngủ quên từ lúc nào vậy ? Sao đầu ta lại nhức quá vậy ? Kỳ quái !

            Nàng ta đưa tay đập binh binh vào đầu.

            Tương Nhân Ngọc không nói ǵ, hắn chợt cảm thấy tội nghiệp cho cô bé.

            Trúc Diệp Thanh lờ đờ bước đi, bỗng nàng ta rú lên :

           - Sư phụ !

            Tương Nhân Ngọc định giải thích th́ Trúc Diệp Thanh lại rú lên :

           - Trời ! Chu bá bá !

            Trúc Diệp Thanh đứng như trời trồng, ánh mắt lộ một vẻ sợ hăi cùng cực. Rồi nàng ta bật khóc.

            Tương Nhân Ngọc thở dài. Hắn chẳng biết bắt đầu làm sao nữa. Chẳng lẽ hắn nói vị Chu bá bá mà cô ta thường ngày rất kính mến kia là một tên ḷng lang dạ sói.

            Bỗng Trúc Diệp Thanh chụp cây kiếm nằm dưới đất, đâm thẳng vào ngực Tương Nhân Ngọc.

            Kiếm pháp của Trúc Diệp Thanh không phải là tệ, kiếm xé gió, rít vi vu. Chiêu vừa phát th́ đă chia ra làm bảy thức, đâm vào bảy yếu huyệt trên ngực Tương Nhân Ngọc.

            Tương Nhân Ngọc thở dài, nghiêng đầu, xoay ḿnh, giơ chân. Trong chốc lát đă tránh khỏi ba mươi hai chiêu kiếm của Trúc Diệp Thanh. Hắn vẫn không hoàn thủ, hắn biết nàng ta đang tức giận và bi phẫn, hắn để cho nàng ta phát tiết.

            Trúc Diệp Thanh đă đánh ra một trăm ba mươi hai kiếm, đâm có, chém có, nhưng vẫn không làm sao đụng tới vạt áo của Tương Nhân Ngọc được.

            Trúc Diệp Thanh bỗng dừng tay, ném kiếm xuống đất, bật khóc tức tưởi :

            - Ta không phải là đối thủ của ngươi, nhưng một ngày nào đó ta sẽ giết ngươi để trả thù cho sư phụ và bá bá ta !

            Tương Nhân Ngọc lại thở dài :

            - Ta vốn không phải là hung thủ.

            Trúc Diệp Thanh hét lên :

           - Ở đây chỉ có ta và ngươi, ngươi không phải là hung thủ vậy chứ là ta chắc ?

            Tương Nhân Ngọc lắc đầu :

           - Không phải là ta, cũng không phải là ngươi.

            Hắn giơ tay chỉ vị Chu bá bá :

           - Hung thủ là hắn.

            Trúc Diệp Thanh càng hét lớn lên :

           - Ngươi đừng có gạt ta, người chết không thể giết người !

            Tuy nàng nói là Tương Nhân Ngọc gạt nàng, song chính ra nàng đang muốn lừa gạt chính bản thân nàng. Bánh bao có vấn đề, nàng cảm nhận được điều đó.

            Tương Nhân Ngọc chậm răi thốt, giọng nói thật ấm :

           - Trong bánh bao mà Chu bá bá của cô nương đưa có bỏ mê dược, sư phụ của cô nương cũng chết dưới tay của hắn, nếu tại hạ không may mắn th́ đă cùng chung số phận.

            Trúc Diệp Thanh lại hét lên, giọng nói cô ta đă khàn :

           - Chu bá bá và sư phụ ta là huynh đệ kết nghĩa, ông ta có lư do ǵ để hại sư phụ ta chứ ?

            Tương Nhân Ngọc nh́n Trúc Diệp Thanh bằng ánh mắt tội nghiệp :

           - Cái đó ta không biết, nhưng sự thật vẫn là sự thật.

            Hắn không muốn nói ra lư do thật sự, Trúc Diệp Thanh đă bị đả kích đủ rồi.

            Trúc Diệp Thanh ngồi bệt bên cạnh xác sư phụ, ôm mặt khóc thành tiếng.

            Tương Nhân Ngọc tiếp :

           - Cô nương là một người thông minh, tại hạ tin rằng cô nương sẽ nhận ra việc nào đúng, việc nào sai.

            Hắn nâng mặt Trúc Diệp Thanh lên, nh́n thẳng vào mắt nàng ta :

           - Nếu sau này cô nương vẫn tin rằng tại hạ là hung thủ, có thể kiếm tại hạ trả thù bất cứ lúc nào. Tại hạ là Tương Nhân Ngọc.

            Nói xong hắn bỏ đi.

            Trúc Diệp Thanh thoáng chấn động, không phải v́ danh tiếng của hắn, mà v́ ánh mắt của hắn. Nàng ta cảm nhận được ánh mắt của Tương Nhân Ngọc thật là sáng, thật là trong, nó như trong suốt đến tận tâm hồn của hắn vậy. Một kẻ nham hiểm không thể nào có ánh mắt đó, đó là ánh mắt của một con người có cái tâm thanh khiết…

            Trúc Diệp Thanh chưa bao giờ nh́n thấy một ánh mắt như vậy, nàng ta sững sờ…

            Tương Nhân Ngọc cất bước từ từ, không phải hắn muốn bỏ rơi Trúc Diệp Thanh trong lúc này. Chỉ v́ hắn biết, một con người đang đau khổ thường không thích có ai ở bên cạnh, họ cần sự yên tịnh một ḿnh. Hắn chỉ mong nàng ta đừng làm chuyện dại dột.

            Tương Nhân Ngọc cất bước nhanh hơn một chút, không phải v́ hắn vội vă mà v́ hắn muốn cho cơ thể hoạt động một chút. Trước mỗi trận đấu hắn đều làm như vậy. Hắn muốn từng cơ bắp, từng thớ thịt, từng mạnh máu đều điều ḥa. Đây cũng là một thói quen của hắn.

            Lệnh Cô Hồ, hắn nhắc tới cái tên này mà mỉm cười. Hắn mong sẽ học hỏi được nhiều điều từ cái tên này…

            Đoạn đường nào rốt cục rồi cũng đến kết thúc, huống hồ đoạn đường của hắn chẳng phải là xa.

            Vương Kiếm Sơn Trang đă hiện ra trước mắt hắn.

            Trước sơn trang đông nghịt những người, hắn hơi ngạc nhiên, hắn đến đă sớm họ c̣n đến sớm hơn. Hắn vẫn từ từ tiến tới. Trong đám đông có vài người nh́n hắn nhưng phần lớn chỉ phớt lờ, không ai để ư đến hắn cả. Họ làm sao tưởng được một tên quần áo lam lũ, dáng người b́nh thường lại là Tương Nhân Ngọc, một kiếm thủ mới nổi danh mà họ đang chờ đợi.

            Trong thâm tâm họ, Tương Nhân Ngọc là một người phi phàm, dĩ nhiên y phục phải phi phàm, phong độ phải khác người. Có nằm mơ họ cũng không tưởng nổi là Tương Nhân Ngọc đang đứng chung với họ.

            Họ vẫn chưa hiểu ra rằng sự tiến bộ của vũ thuật là do sự siêng năng tập luyện, là do sự kiên tŕ. Cơ cốt và sự thông minh có th́ tốt, luyện vũ thuật sẽ dễ dàng hơn nhưng không phải không có nó th́ sẽ thất bại.

            Hắn là một chứng cớ tốt nhất. Hắn vốn chỉ là một con người b́nh thường, không phải là loại thần đồng đọc sách một lần là thuộc, hắn cũng chẳng có sức mạnh trời cho. Nói tóm lại hắn chỉ là một con người b́nh thường, nhưng kiếm đạo vẫn tiếp đón hắn như thường.

            Cái cần nhất của vũ thuật, là sự đam mê !

            Đam mê là cái ch́a khóa để mở cửa kho tàng vũ thuật bao la bát ngát. Chỉ cần có đam mê, là sẽ phấn khích sự luyện tập.

            Hắm đam mê kiếm, nên trở thành kiếm thủ !

            Đám đông có đến cả mấy trăm người, già có, trẻ có, nam có, nữ có, bọn họ nhao nhao cả lên.

            Một giọng nói ồm ồm vang lên :

            - Mẹ kiếp ! Sao giờ này Tương Nhân Ngọc c̣n chưa đến vậy ? Lệnh Cô Hồ cũng chưa ra nữa !

            Một giọng nói khác vang lên :

            - Lăo tam không nên xuất ngôn bừa băi, chưa đến giờ đâu, nóng nảy làm ǵ.

            Người được gọi là lăo tam h́nh như vẫn c̣n bực, định văng tục thêm mấy câu nữa nhưng gặp phải ánh mắt lạnh lùng của đại ca hắn, hắn giật ḿnh im miệng.

            Quả thật giờ ước hẹn giữa Tương Nhân Ngọc và Lệnh Cô Hồ chưa đến thật, Tương Nhân Ngọc vẫn đứng chung với đám đông, hắn b́nh tĩnh chờ đợi.

            Thời gian chậm chạp trôi qua, đám đông càng lúc càng sốt ruột. Tương Nhân Ngọc vẫn đứng đó, hắn không nói chuyện với ai cũng không ai nói chuyện với hắn cả.

            Bỗng một giọng nói chợt vang lên :

           - Chào các hạ.

           Câu nói đó do một gă công tử mặc áo trắng thốt ra, hắn đứng trước mặt Tương Nhân Ngọc, nh́n chàng mỉm cười, nụ cười thật tươi.

           Tương Nhân Ngọc liếc hắn, gă công tử này dáng vẻ thanh cao, chắc xuất thân từ danh gia vọng tộc. Bên cạnh hắn là một trung niên mặc áo văn nhân, trung niên nh́n hắn, ánh mắt chớp, ṿng tay :

           - Văn sinh kính chào tôn giá.

           Tương Nhân Ngọc chưa bao giờ gặp qua hai người này, nhưng hắn cũng ṿng tay :

           - Chào hai vị.

           Chàng công tử mặc áo trắng khẽ thốt, miệng vẫn giữ nụ cười :

           - Có phải các hạ họ Tương ?

           Giọng nói của hắn rất khẽ, nhưng Tương Nhân Ngọc vẫn nghe được.

           Tương Nhân Ngọc không ngờ gă nhận ra chàng, đành gật đầu.

           Vị văn nhân ánh mắt sáng lên :

           - Văn sinh họ Du, tên Tử Trọng, đă ngưỡng mộ tôn giá từ lâu. Hôm nay được gặp mặt thật là tam sinh hữu hạnh !

           Tương Nhân Ngọc mỉm cười :

           - Th́ ra là văn sĩ nổi tiếng của Xuân Phong Lầu, hân hạnh !

           Hắn đă từng nghe qua danh tiếng người này.

           Người văn nhân mặt thoáng đỏ :

           - Không ngờ hư danh của kẻ hèn này lại làm bẩn tai tôn giá, thật là có lỗi !

           Chàng công tử mặc áo trắng bỗng xen vào :

           - Tại hạ là Trương Khiết, hân hạnh được quen biết Tương huynh.

           Mắt Tương Nhân Ngọc vụt sáng :

           - Th́ ra là Trương huynh, thất lễ !

           Bọn họ đang c̣n khách sáo với nhau th́ đám đông bỗng la lên :

           - Lệnh đại hiệp xuất hiện rồi !

           Lệnh Cô Hồ quả nhiên đă xuất hiện. Cánh cửa Vương Kiếm Sơn Trang mở toang, Lệnh Cô Hồ từ từ bước ra. Hắn mặc một cái áo trắng như tuyết, tóc búi lên cao, lộ rơ khuôn mặt đầy kiên nghị. Hông hắn đeo một thanh kiếm, kiếm dài ba thước, thuộc loại cổ kiếm.

           Hắn từ từ bước, từng cái nhấc tay, nhấc chân của hắn đều toát ra một sự cao sang quyền quí. Bao nhiêu ánh mắt đều nh́n hắn một cách hâm mộ.

           Họ hâm mộ cũng phải, hai mươi năm nay không có ai nổi danh hơn Lệnh Cô Hồ. Hai mươi năm nay cũng không có ai đánh bại được hắn, hầu hết những kiếm thủ trẻ đều coi hắn là thần tượng. C̣n nữ nhân tự tử v́ hắn cũng không ít. Nói tóm lại, nếu có một người được coi là gần sự hoàn mỹ nhất, người đó là Lệnh Cô Hồ.

      Comment


      • #4
        Hồi 2 (tiếp theo)
        Tâm Kiếm Hợp Nhất


             Tương Nhân Ngọc đưa tay chào Trương Khiết và Du Tử Trọng, hắn b́nh thản bước về phía Lệnh Cô Hồ.

             Sự b́nh thản của hắn khiến Trương Khiết hơi đổi sắc.

             Đám đông bị phong cách của Lệnh Cô Hồ quyến rũ, ai cũng dán mắt vào Lệnh Cô Hồ, chẳng có ai để ư đến Tương Nhân Ngọc cả.

             Lệnh Cô Hồ đi chậm, Tương Nhân Ngọc cũng đi chậm, nhưng cuối cùng hai người cũng gặp nhau.

             Đứng gần, Tương Nhân Ngọc hơi ngạc nhiên, Lệnh Cô Hồ trẻ hơn hắn nghĩ nhiều.

             Lệnh Cô Hồ cất tiếng đầu tiên, giọng nói không lạnh cũng không ấm :

             - Tương Nhân Ngọc ?

             Tương Nhân Ngọc gật đầu.

             Cái gật đầu của hắn làm đám đông xôn xao, họ giật ḿnh, họ không ngờ hắn là Tương Nhân Ngọc.

             Lệnh Cô Hồ ánh mắt sáng như sao trời, nh́n thẳng vào mặt Tương Nhân Ngọc, ánh mắt có uy lực khiếp người.

             Tương Nhân Ngọc b́nh thản nh́n thẳng vào mắt Lệnh Cô Hồ lại.

             Hai người nh́n nhau một lúc lâu, Lệnh Cô Hồ thu ánh mắt lại, vẻ mặt hắn không được tự nhiên cho lắm.

             Lệnh Cô Hồ cảm thấy tay hơi lạnh, hắn vừa gặp một sự việc mà hắn chưa từng trải qua. Hồi năy hắn đă nh́n thẳng vào mắt Tương Nhân Ngọc, nhưng mắt Tương Nhân Ngọc quá b́nh thản, chẳng có phản ứng ǵ.

             Hai năm trước có một kiếm thủ trẻ t́m Lệnh Cô Hồ khiêu chiến, chỉ bị hắn nh́n một cái đă sợ quá ngất đi !

             Nhưng ánh mắt Tương Nhân Ngọc lại không phản kháng, cũng không phản ứng.

             Hắn không ngờ cái tâm của Tương Nhân Ngọc lại mạnh như vậy.

             Lệnh Cô Hồ thốt :

             - Ta đợi ngày này đă lâu lắm rồi. Đừng chần chờ ǵ nữa, rút kiếm đi.

             Ngày mà Lệnh Cô Hồ chờ đợi, là ngày gặp phải một đối thủ chân chính.

             Tương Nhân Ngọc mỉm cười, hắn rút kiếm, giơ ngang ngực thủ.

             Bỗng Lệnh Cô Hồ cau mày, thốt :

             - Khoan đă !

             Tương Nhân Ngọc nh́n Lệnh Cô Hồ, mặt hắn thoáng cười :

             - Chờ một chút cũng không sao !

             Hắn thu kiếm, mặt vẫn tươi cười.

             Lệnh Cô Hồ quay ḿnh về phía Vương Kiếm Sơn Trang, thốt :

             - Bạch Vân ! Mang cây Tụ Phong Kiếm ra đây.

             Giọng nói của Lệnh Cô Hồ vang như sấm động, lá cây rơi lả tả, mặt đất dường như rung rinh. Mấy trăm người gần đó thấy đầu óc vang u u, xém tí nữa là ngă lăn ra đất.

             Giọng của Lệnh Cô Hồ c̣n vang chưa dứt th́ một bóng trắng đă nhẹ nhàng đáp cạnh hắn như một chiếc lá rụng.

             Đó là một nàng thiếu nữ cũng mặc bộ đồ màu trắng, da mịn má hồng, đôi mi cong vút, quả thật là một mỹ nhân hiếm thấy.

             Nàng ta cất tiếng, giọng nói ngọt như đường :

             - Thưa cha, Tụ Phong Kiếm đây.

             Lệnh Cô Hồ nh́n đứa con gái một cách tŕu mến :

             - Không phải đưa cha, mà đưa cho Tương thiếu hiệp.

             Hắn quay sang Tương Nhân Ngọc :

             - Bảo kiếm tặng hiệp sĩ, chắc các hạ không nỡ từ chối chứ ?

             Tương Nhân Ngọc đă nghe danh Tụ Phong Kiếm qua rồi, nghe nói nó chém sắt như chém bùn, là một bảo vật của thiên hạ.

             Tương Nhân Ngọc lắc đầu :

             - Tại hạ không muốn lấy.

             Lệnh Cô Hồ đưa tay vỗ thanh kiếm đeo ngay hông :

             - Kiếm tại hạ rất sắc bén, nếu các hạ dùng Tụ Phong Kiếm th́ cuộc đấu này sẽ công bằng hơn.

             Tương Nhân Ngọc mỉm cười :

             - Nếu các hạ là tại hạ, các hạ có lấy không ?

             Lệnh Cô Hồ bật cười ha hả :

             - Là lỗi của ta ! Bạch Vân, con mang kiếm cất đi.

             Tương Nhân Ngọc mỉm cười :

             - Đa tạ !

             Người ta mang kiếm cho hắn, hắn không nói, người ta mang kiếm đi, hắn mới nói đa tạ.

             Tương Nhân Ngọc rút kiếm, lặp lại thế thủ cũ.

             Lệnh Cô Hồ cũng rút kiếm, kiếm vừa ra khỏi vỏ th́ sát khí đă bốc mịt trời, không gian thấy như ngưng đọng lại. Lệnh Cô Hồ đưa kiếm lên cao, ánh sáng của kiếm tỏa ra lóe mắt. Gió thổi vạt áo trắng của Lệnh Cô Hồ bay tà tà, nh́n Lệnh Cô Hồ bây giờ y hệt như một thiên thần vậy.

             Lệnh Cô Hồ càng oai phong lẫm liệt bao nhiêu th́ Tương Nhân Ngọc càng b́nh thường bấy nhiêu. Kiếm của hắn không có sát khí, người của hắn cũng không có sát khí, áo hắn lại lem luốc. Nh́n hai người như hai thái cực trái hẳn nhau vậy.

             Mấy trăm người đều nín thở, không gian im lặng như tờ, họ có thể nghe ngay cả nhịp đập của trái tim người bên cạnh.

             Lệnh Cô Hồ là người xuất thủ trước, chiêu thức vừa đánh ra th́ kiếm khí đă phát ra mù mịt, một chiêu chia thành mười ba thức, mỗi thức trong đó lại chia thành mười ba thức nữa, tổng cộng một trăm sáu mươi chín thức, đều đánh ập vào người Tương Nhân Ngọc. Mà trong một trăm sáu mươi chín thức đó c̣n biết bao nhiêu là biến hóa nữa.

             Đây là chiêu thức đắc ư nhất của Lệnh Cô Hồ, tên là Nhật Nguyệt Phong Vân. Trận đấu mới bắt đầu hắn đă dùng hết nội lực đánh ra để mong dành lấy tiên cơ. Hắn biết đối thủ của hắn là một kiếm thủ phi thường, muốn chiếm được tiên cơ của Tương Nhân Ngọc, chỉ có chiêu thức này.

             Lệnh Cô Hồ vừa xuất kiếm th́ Tương Nhân Ngọc đă cảm thấy ngực hắn nặng chịt. Không khí xung quanh hắn h́nh như bị tan ră, hắn cảm thấy khó thở hết sức. Chiêu kiếm của Lệnh Cô Hồ như cái vơng chụp xuống đầu hắn.

             Hắn b́nh tĩnh bất động, giương mắt ngó vào chiêu kiếm của Lệnh Cô Hồ. Mới nh́n vào, hắn đă biết lời đồn đăi của giang hồ sai lạc rất là nhiều.
             

             Mạc Phong tiếp được bốn mươi hai chiêu của Lệnh Cô Hồ là một chuyện không thể nào, trừ khi Lệnh Cô Hồ cố t́nh không bộc lộ kiếm pháp thật sự.

             Tương Nhân Ngọc đă từng thấy qua kiếm pháp của khá nhiều danh gia, mỗi điểm hay, dở của họ hắn đều biết rơ.

             Nay mới nh́n vào chiêu kiếm của Lệnh Cô Hồ, hắn đă biết chiêu này đă bao gồm tất cả tinh hoa của kiếm thuật. Chiêu trong chiêu, thức trong thức, không biết có bao nhiêu trăm ngàn biến hoá nữa. Phá nó không phải là chuyện có thể làm trong chốc lát.

             Phá không được th́ tránh. Người Tương Nhân Ngọc vẫn đứng tư thế cũ nhưng thân h́nh hắn lùi lại nhanh như một làn khói. Người ngoài nh́n vào có cảm tưởng như là hắn bị điểm huyệt và bị người khác kéo đi vậy.

             Lệnh Cô Hồ thấy bức lùi được Tương Nhân Ngọc, hắn thoáng mừng, kiếm liền biến chiêu.

             Tương Nhân Ngọc lùi đă nhanh nhưng tiến c̣n nhanh hơn, thân h́nh hắn vừa lùi lại th́ đă bật tiến tới, y hệt như có một sợi giây vô h́nh trói hắn vào chỗ lúc đầu vậy. Giây hết đà nên kéo hắn trở về.

             Tương Nhân Ngọc lao đến vừa vặn đúng lúc Lệnh Cô Hồ biến chiêu, một sự vừa vặn không phải do t́nh cờ. Kiếm hắn vung lên, xẹt thẳng vào ngực Lệnh Cô Hồ như tia chớp.

             Lệnh Cô Hồ bật la :

             - Hay thật !

             Lại đến phiên Lệnh Cô Hồ giật lùi, Tương Nhân Ngọc bám theo như h́nh với bóng, kiếm hắn xé gió kêu vun vút.

             Hồi năy Tương Nhân Ngọc vừa làm một việc rất nguy hiểm. Hắn biết kiếm pháp của Lệnh Cô Hồ thật là lợi hại, nếu để Lệnh Cô Hồ chiếm tiên cơ th́ hắn bại là cái chắc. Nên hắn đành mạo hiểm quay ngược ván cờ.

             Hồi năy thân h́nh hắn vừa lùi th́ đă tiến lên, mà hắn tiến lên lúc chiêu kiếm sát thủ của Lệnh Cô Hồ c̣n chưa biến chiêu. Hắn đă tính toán rất kỹ càng, nếu hắn chờ Lệnh Cô Hồ biến chiêu th́ đă quá trễ rồi.

             Mà hồi năy nếu Lệnh Cô Hồ không biến chiêu th́ hắn đă tự đâm ḿnh vào kiếm của Lệnh Cô Hồ !

             Tương Nhân Ngọc tin vào cảm giác của hắn, cảm giác này càng lúc càng mạnh từ khi hắn đă luyện được tâm kiếm.

             Tương Nhân Ngọc vẫn tấn công Lệnh Cô Hồ tới tấp, Lệnh Cô Hồ đă bị mất tiên cơ nên rơi vào thế thủ. Kiếm khí của Tương Nhân Ngọc tuy dày đặc, bao chặt Lệnh Cô Hồ nhưng vẫn không làm ǵ được hắn.

             Hay người họ xoáy tít với nhau thành hai cái bóng mờ nhạt, cát bụi bay mù mịt, kiếm phong như những cơn lốc, bốc những chiếc lá rơi đến tận chân trời.

             Bảy mươi ba chiêu đă qua, thủy chung vẫn không có tiếng kiếm chạm nhau !

             Mấy trăm người đứng coi há hốc miệng, sững sờ. Kiếm pháp của Tương Nhân Ngọc và Lệnh Cô Hồ làm họ xanh mặt. Họ đă biết kiếm pháp của hai người rất cao, nhưng không ngờ là cao tới mức độ đó.

             Tương Nhân Ngọc càng đánh càng thấy khó chịu, đây là một cảm giác mà hắn chưa từng có trong cuộc đời hắn.

             Hắn khó chịu không phải v́ hắn đă đánh một trăm lẻ hai kiếm mà không làm sao thọc lủng được ṿng kiếm quang của Lệnh Cô Hồ.

             Hắn khó chịu v́ tổng cộng hắn đă nh́n thấy mười một sơ hở của Lệnh Cô Hồ.

             Tuy thấy sơ hở, nhưng Tương Nhân Ngọc lại không thể đánh vào được, bởi vậy hắn mới thấy khó chịu.

             Mỗi lần thấy sơ hở trong kiếm pháp Lệnh Cô Hồ, Tương Nhân Ngọc định đánh vào là hắn có cảm giác bất an. Quả thật kiếm pháp của Lệnh Cô Hồ có nhiều sơ hở thật, nhưng mỗi sơ hở đó đều được bảy thức biến hóa kèm bên cạnh. Tương Nhân Ngọc cảm nhận được rằng nếu hắn công vào sơ hở của Lệnh Cô Hồ th́ chính thân thể hắn sẽ lộ ra sơ hở cho bảy thức biến hóa kia thọc vào.

             Nếu Tương Nhân Ngọc đánh vào th́ hắn sẽ là người chết trước.

             Cái mà hắn khó chịu, là những sơ hở đó là những sơ hở thật sự của kiếm pháp Lệnh Cô Hồ, không phải là hắn cố t́nh lộ ra để dụ địch.

             Thêm năm mươi chiêu nữa qua, Tương Nhân Ngọc vẫn chưa nghĩ ra cách đánh bại Lệnh Cô Hồ.

             Công không thâu được kết quả ǵ th́ hắn thủ.

             Tương Nhân Ngọc thâu kiếm về thủ, hắn muốn t́m ra sơ hở của Lệnh Cô Hồ lúc hắn công.

             Tương Nhân Ngọc vừa rút kiếm về th́ Lệnh Cô Hồ đă vung kiếm, một ánh hào quang rực rỡ đập xuống người Tương Nhân Ngọc, kiếm xé gió nghe rợn người.

             Lệnh Cô Hồ đă chờ cơ hội này lâu lắm rồi, hắn b́nh tĩnh thủ năy giờ, chờ Tương Nhân Ngọc tiêu hao sức lực rồi hắn mới hoàn thủ.

             Giờ Tương Nhân Ngọc mới biết, pḥng thủ kiếm pháp của Lệnh Cô Hồ là một việc khó chịu nhất thế gian này.

             Lệnh Cô Hồ vừa công th́ Tương Nhân Ngọc thấy một áp lực thật nặng nề bao vây hắn, hắn nghẹt thở. Áp lực đó càng ngày càng tăng, Tương Nhân Ngọc pḥng thủ một cách vất vả, mồ hôi hắn ướt đẫm áo.

             Tổng cộng Lệnh Cô Hồ đánh ra sáu mươi mốt chiêu kiếm nhanh như điện xẹt, người ngoài nh́n vào chỉ thấy một ṿng hào quang bao chặt lấy Tương Nhân Ngọc.

             Trong sáu mươi mốt chiêu của Lệnh Cô Hồ th́ Tương Nhân Ngọc nh́n ra bốn sơ hở. Nhưng hắn lại chẳng đánh vào bất cứ một sơ hở nào cả.

             Tương Nhân Ngọc không vung kiếm, chẳng phải v́ hắn không muốn, mà là hắn không có thời gian để làm.

             Hắn lo tránh né những chiêu kiếm chí mạng của Lệnh Cô Hồ đă vất vả rồi, c̣n dư hơi sức đâu mà hoàn thủ. Nói đúng ra là kiếm pháp của Lệnh Cô Hồ chiêu này tiếp nối chiêu kia, nhanh như sao xẹt trên trời, bức lùi hắn liên tiếp, dồn hắn vào đường cùng, hắn không hề có cơ hội ra kiếm.

             Bây giờ Tương Nhân Ngọc mới ngộ ra đạo lư của kiếm chiêu.

             Con người không có ai là hoàn mỹ, cũng như không có chiêu kiếm nào là không có sơ hở.

             Con người khi có khuyết điểm, họ luôn luôn t́m cách để che đậy khuyết điểm của họ. Họ t́m bao nhiêu cách, nào tiền bạc, nào danh vọng để đè lên khuyết điểm đó. Thiên hạ có thể không nh́n ra, nhưng chính bản thân họ lại biết rơ hơn ai hết, khuyết điểm của họ vẫn c̣n đó.

             Những kiếm thủ cũng vậy, họ luôn luôn t́m cách để hoàn mỹ chiêu kiếm của họ. Họ muốn chiêu kiếm của ḿnh thành chiêu kiếm vô địch, không có sơ hở. Nhưng từ trước đến nay đă có ai làm được.

             Chỉ có t́nh thương mới lấp mờ được khuyết điểm.

             Cha mẹ sanh ra một đứa con tật nguyền, họ vẫn thương yêu nó như thường. Họ chấp nhận nó, họ không v́ khuyết điểm mà bỏ rơi nó. Trái lại họ càng giúp đỡ nó gây dựng những ưu điểm của nó. V́ họ yêu nó.

             Tương Nhân Ngọc bỗng nhiên khâm phục Lệnh Cô Hồ hết sức.

             Chỉ có một kiếm thủ yêu kiếm như Lệnh Cô Hồ mới có một kiếm pháp như vậy.

             Lệnh Cô Hồ tuy là Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm nhưng kiếm pháp của hắn vẫn có rất nhiều sơ hở. Dĩ nhiên hắn nhận ra điều đó nhưng hắn vẫn không t́m cách bỏ đi những sơ hở đó. Trái lại hắn lại bù đắp những sơ hở bằng những ưu điểm của kiếm pháp hắn. Lệnh Cô Hồ quả nhiên có một t́nh thương vĩ đại đối với kiếm.

             Tương Nhân Ngọc thở dài, hắn thấy kiếm đạo của hắn vẫn chưa bằng Lệnh Cô Hồ.

             Thêm sáu mươi chiêu nữa lại qua, Tương Nhân Ngọc hơi thở nặng nhọc. Hắn biết hắn sắp bại tới nơi rồi. Tuy vậy hắn vẫn rất vui. Trận đấu hôm nay hắn đă học hỏi được nhiều điều bổ ích.

              Bỗng Tương Nhân Ngọc có cảm giác là kiếm pháp của Lệnh Cô Hồ bị khựng lại, sự khựng lại đó chỉ bằng một phần mười của cái chớp mắt, nhưng Tương Nhân Ngọc vẫn cảm nhận được.

              Hắn không bỏ qua cơ hội, kiếm trong tay hắn xẹt ra. Chiêu kiếm này hắn đă vận dụng hết sức lực và tâm hồn của hắn, kiếm vừa phát ra th́ đă tỏa mờ, biến thành cả trăm thức xen vào kiếm pháp của Lệnh Cô Hồ.

              Choang ! Kiếm của Tương Nhân Ngọc đánh trúng kiếm của Lệnh Cô Hồ.

              Trận chiến xảy ra năy giờ, đây là lần đầu tiên mà họ chạm kiếm.

              Kiếm của Lệnh Cô Hồ là bảo kiếm.

              Kiếm của Tương Nhân Ngọc có giá ba mươi lạng bạc, muốn mua nó chỗ nào cũng có bán cả.

             Dĩ nhiên là kiếm của Tương Nhân Ngọc phải găy !

             Kiếm găy nhưng thân h́nh Tương Nhân Ngọc không hề dừng lại, hắn nghiêng ḿnh, dùng đoạn kiếm găy đâm vào hông Lệnh Cô Hồ.

             Lệnh Cô Hồ giật lùi, Tương Nhân Ngọc tiến theo. Hắn chỉ quơ nhẹ thanh kiếm nhưng Lệnh Cô Hồ lại lùi. Tương Nhân Ngọc bám theo như h́nh với bóng.

             Trong lúc bị kiếm pháp của Lệnh Cô Hồ bao chặt, Tương Nhân Ngọc đă nghĩ ra cách phá giải kiếm pháp pḥng thủ của Lệnh Cô Hồ.

             Kiếm Tương Nhân Ngọc dài, kiếm của Lệnh Cô Hồ cũng dài. Hồi năy nếu chàng đánh vào sự sơ hở của Lệnh Cô Hồ th́ tạo cho hắn một cơ hội đánh vào sơ hở của chàng.

             Muốn đánh vào sơ hở của Lệnh Cô Hồ mà bản thân không lộ ra sơ hở, Tương Nhân Ngọc chỉ có cách nhập nội, mà vũ khí phải ngắn. Hắn đă ngộ ra điều này.

             Tuy hắn đă ngộ ra nhưng vẫn không có cơ hội để làm. Kiếm pháp Lệnh Cô Hồ bỗng nhiên khựng lại đă tạo cho hắn một cơ hội rất tốt.

             Tương Nhân Ngọc đánh ra năm chiêu kiếm liên hoàn, Lệnh Cô Hồ cứ lùi măi. Cứ theo đà này th́ Lệnh Cô Hồ bại là cái chắc.

             Bỗng Lệnh Cô Hồ đâm ngược thanh kiếm về phía sau, người hắn xoay ḿnh. Thanh kiếm theo đà quay của hắn, từ sau ra trước, chém thẳng vào ngực Tương Nhân Ngọc.

             Tương Nhân Ngọc bật thốt :

             - Hảo kiếm pháp !

             Năy giờ Tương Nhân Ngọc làm chủ được t́nh thế tại kiếm hắn ngắn, dễ xoay xở, c̣n kiếm Lệnh Cô Hồ lại dài. Nay Lệnh Cô Hồ bỗng nhiên dùng một chiêu thức tuyệt dịu, khiến thế công của hắn bị khựng lại.

             Tương Nhân Ngọc xoay ḿnh như cái chong chóng, vừa tránh khỏi chiêu kiếm, thân h́nh hắn lại dính vào Lệnh Cô Hồ. Hắn phải luôn giữ cái tư thế nhập nội này.

             Mười hai chiêu kiếm được Tương Nhân Ngọc phóng ra trong nháy mắt.

             Bỗng nhiên hắn thở dài.

             Lệnh Cô Hồ quả nhiên là kỳ tài của vơ học, trong chốc lát hắn đă bổ sung khuyết điểm của kiếm pháp hắn. Kiếm pháp hắn tuy vẫn c̣n sơ hở, nhưng Tương Nhân Ngọc lại cần vũ khí dài để đánh vào.

             Tương Nhân Ngọc tự hỏi tại sao hắn lại giục bỏ vỏ kiếm của hắn. Nếu bây giờ hắn có lẫn vỏ kiếm lẫn đoản kiếm, không phải là hay hơn sao.

             Đây cũng là một thói quen khác của Tương Nhân Ngọc, mang vỏ kiếm nơi hông làm cản trở thân pháp của hắn, nên trước mỗi trận đấu hắn đều giục bỏ. Đó là một thói quen tốt.

             Nhưng hôm nay nó lại biến thành không tốt !

             Thêm bốn mươi chiêu nữa trôi qua, Tương Nhân Ngọc mồ hôi đầy ḿnh, chân tay ră rời. Nhưng hắn vẫn tấn công tới tấp. Hắn biết kiếm pháp hắn chỉ cần giảm uy lực một chút là kiếm của Lệnh Cô Hồ sẽ vùng lên như một con thần long giữa biển liền.

             Tương Nhân Ngọc mỉm cười, Lệnh Cô Hồ được tôn là Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm quả nhiên không phải là hư danh, bại dưới tay hắn, Tương Nhân Ngọc không hề hổ thẹn. Huống hồ, Tương Nhân Ngọc đă quen bại rồi.

             Bỗng nhiên kiếm pháp Lệnh Cô Hồ lại khựng lại một lần nữa, lần này lâu hơn lần trước rất nhiều. Kiếm chiêu Tương Nhân Ngọc bỗng mất sự kiềm chế, xẹt tới cổ họng Lệnh Cô Hồ nhanh như tia chớp.

             Tương Nhân Ngọc giật ḿnh, muốn thu kiếm về như không kịp, kiếm hắn lướt qua cổ họng Lệnh Cô Hồ ngọt xớt.

             Hai mắt Lệnh Cô Hồ trợn trừng, ánh mắt lộ ra một vẻ ngạc nhiên và bi phẫn hết sức.

             Tương Nhân Ngọc cũng sững sờ, hắn đứng như trời trồng. Hồi năy hắn cảm thấy có sự khác lạ, muốn thu kiếm về nhưng quả thật không kịp. Hắn đang tấn công mà kiếm pháp Lệnh Cô Hồ lại khựng lại một cách bất ngờ, giống như một người đang vận hết sức để đẩy một bức tường mà bức tường đó bỗng nhiên biến mất, dĩ nhiên người đó phải té.

             Không gian im lặng một cách chết chóc, tuy xung quanh đó có mấy trăm người nhưng không hề có một tiếng động.

             Lệnh Bạch Vân đă ngất xỉu trước khi Lệnh Cô Hồ ngă xuống.

        -----o0o-----

        Comment


        • #5
          Hồi 3
          Thiết Hoa Bang


                Vương Kiếm Sơn Trang vốn là một nơi huy hoàng nhất giang hồ, nó sáng rực như ngôi sao Bắc Đẩu trên bầu trời vơ lâm vậy. Nhưng bây giờ nó lại ảm đạm hơn bao giờ hết.

               Ba tháng đă qua sau cuộc đấu giữa Lệnh Cô Hồ và Tương Nhân Ngọc. Đám tang cũng đă làm xong. Bao nhiêu người hiếu kỳ đi coi trận đấu, trở thành khách dự tiệc, cũng đă trở về.

               Cũng không ai biết tung tích Tương Nhân Ngọc sau trận đấu kinh thiên động địa đó.

               Vương Kiếm Sơn Trang có rất nhiều hoa đẹp. Bây giờ giữa vườn hoa có một thiếu nữ đang ngồi. Hoa tuy đẹp, nhưng nàng ta c̣n đẹp hơn.

               Thiếu nữ là Lệnh Bạch Vân, trong ba tháng nay, nàng đă tiều tụy đi rất nhiều. Khuôn mặt nàng lúc nào cũng u sầu, không bao giờ có nụ cười. Nhưng sự u buồn đó lại khiến nàng ta đẹp hơn gấp mấy lần.

               Thiếu nữ thở dài, đôi mắt u buồn nh́n vào cơi chân trời xa xăm.

               Bỗng một giọng nói vang lên :

               - Xin mời tiểu thơ ăn một bát cháo yến cho khỏe ạ !

               Người xuất ngôn là một tên gia đinh, gă không cao lắm cũng không thấp lắm, khuôn mặt xanh xao vẻ bệnh hoạn.

               Lệnh Bạch Vân cau mày :

               - Lâm Tứ, ta đă dặn ngươi bao nhiêu lần rồi. Ta không gọi ngươi đừng bao giờ đến làm phiền ta cả, ngươi quên rồi sao ? Bộ ngươi muốn ta đuổi ngươi ra khỏi sơn trang hả ?

               Tuy Lệnh Bạch Vân nặng lời nhưng trong ḷng nàng ta rất thích tên gia đinh này. Ba tháng trước v́ có quá nhiều khách đến dự đám tang nên Lệnh Bạch Vân đă mướn thêm hắn. Lâm Tứ làm việc rất tốt, nàng chỉ cần ǵ, chưa mở miệng là hắn đă biết rồi.

               Lâm Tứ sợ quá, giọng nói đă run :

               - Xin tiểu thơ đừng trách tiểu nhân, là do Nhị phu nhân bảo tiểu nhân đưa đến đó.

               Lệnh Bạch Vân hơi cau mày, nàng ta vốn không thích vị Nhị phu nhân này. Ả ta họ Mộc tên Tiểu B́nh. Cha nàng mới cưới ả được hai năm, tuy b́nh thường ả ta rất tốt với nàng, nhưng nàng vẫn có ác cảm với ả.

               Mẹ nàng bệnh hoạn đă lâu, sau khi cha nàng chết th́ v́ đau thương quá độ, khiến bệnh mẹ nàng trở nặng. Chỉ hai tháng sau là mẹ nàng cũng qua đời. Bây giờ trên thế gian này chỉ c̣n ḿnh nàng, không có ai là người thân cả. Bất giác nàng cảm thấy thật cô đơn, nàng khẽ thốt, giọng đă dịu hơn nhiều :

               - Được rồi ! Ngươi cứ để xuống đó đi, lát nữa ta sẽ ăn.

               Có thể Mộc Tiểu B́nh tốt với ḿnh thật ḷng sao, nàng ta nghĩ. Bây giờ ḿnh chỉ c̣n cô ta là người thân, phải nương tựa lẫn nhau mà sống, gây gổ làm ǵ, nàng nghĩ đến đó mà thở dài.


          -----o0o-----



               Đêm đă khuya nhưng pḥng của Nhị phu nhân vẫn c̣n sáng, Mộc Tiểu B́nh nằm trên giường, nàng ta vẫn chưa ngủ. Quả thật Mộc Tiểu B́nh rất đẹp, môi nàng đỏ mộng, da nàng trắng như tuyết. Thân h́nh nàng chỗ cần cong th́ rất cong, chỗ cần phải nhô cũng nhô cao. Nhất là ánh mắt của nàng, ánh mắt đó gợn đầy sóng t́nh. Nam nhân mà nh́n vào ánh mắt đó, nàng bảo chết, họ cũng nghe.

               Mộc Tiểu B́nh đưa mắt nh́n lên trần nhà, ánh mắt nàng như đang thiếu thốn một cái ǵ đó.

               Bỗng có một giọng nói thật trong vang lên :

               - Nàng chưa ngủ, có phải đợi ta chăng ?

               Mộc Tiểu B́nh mắt sáng lên, bật dậy khỏi giường.

               Trong pḥng nàng từ lúc nào đă xuất hiện một người mặt áo đen, khuôn mặt cũng được che kín bằng vải đen, chỉ lộ ra hai con mắt.

               Hắn mở cửa sổ, lọt vào, đóng cửa sổ lại, những động tác đó chỉ bằng một cái chớp mắt. Hắn lại không gây ra một tiếng động nào, khinh công của người này quả nhiên không phải tầm thường.

               Mộc Tiểu B́nh con người như không có xương, ngă vào ḷng người áo đen. Người áo đen một tay ôm chặt nàng, một tay nhè nhẹ vuốt tóc Mộc Tiểu B́nh. Con người hắn bốc ra một mê lực huyền bí.

               Mộc Tiểu B́nh nhẹ nhàng nói :

               - Sao đến bây giờ chàng mới đến, thiếp đợi chàng muốn chết luôn.

               Người áo đen thốt :

               - Ta bận mà, khi rảnh th́ ta lập tức chạy ngay đến đây để gặp nàng, nàng tưởng ta không nhớ nàng sao ?

               Hắn vuốt má Mộc Tiểu B́nh.

               Mộc Tiểu B́nh càng tựa sát vào ḿnh người áo đen hơn, nàng thốt :

               - Bao giờ chàng mới dẫn thiếp rời bỏ nơi này ?

               Người áo đen khẽ thốt :

               - Bây giờ chưa phải là lúc thuận tiện đâu nàng ạ.

               Giọng Mộc Tiểu B́nh hờn dỗi :

               - Sao chàng nói chỉ cần Lệnh Cô Hồ chết, là chàng sẽ có thể dẫn thiếp đi mà ?

               Người áo đen cười :

               - Nhắc tới vụ Lệnh Cô Hồ, nàng làm thật là giỏi đó, Lệnh Cô Hồ đến chết cũng không ngờ được là do chính người vợ yêu quư của hắn hạ thủ.

               Mộc Tiểu B́nh nh́n người áo đen một cách đắm đuối :

               - Cũng nhờ độc dược của chàng đưa thật là lợi hại thôi.

               Người áo đen cười một cách kiêu ngạo :

               - Độc của ta không mùi không sắc, người uống vào không thể nào biết là ḿnh trúng độc. Chỉ khi lúc giao chiến, nội lực vận đến độ chót th́ độc tánh mới phát tác.

               Hắn cười ha hả :

               - Ta cũng phải cám ơn Tương Nhân Ngọc một phần. Không có hắn, làm sao kế hoạch của ta thành công.

               Hắn quay lại nh́n Mộc Tiểu B́nh :

               - Muốn tiếp cận Lệnh Cô Hồ cũng rất khó, không nhờ nàng th́ kế hoạch không có suông sẻ như vậy, nàng muốn ta thưởng ǵ nào ?

               Mộc Tiểu B́nh nũng nịu :

               - Thiếp không cần ǵ hết, chỉ cần chàng thôi.

               Người áo đen khẽ nâng cằm Mộc Tiểu B́nh lên, đặt vào đôi môi đỏ mộng của nàng một nụ hôn nồng cháy.

               Mộc Tiểu B́nh run lên bần bật, người nàng nóng ran, giọng nói nàng đứt đoạn :

               - Đêm nay… chàng… ở lại với thiếp nhé.

               Người áo đen mỉm cười, hắn khẽ quơ tay, ngọn nến trong pḥng vụt tắt.

               Trong pḥng vọng ra những tiếng rên của sự khoái lạc.

               Lệnh Cô Hồ là một mỹ nam tử, danh vọng lại thuộc vào bậc nhất, mà vợ của hắn lại đầu độc hắn v́ một nam nhân khác, nằm mơ cũng không ai ngờ.

               Thời gian lặng lẽ trôi qua. Những áng mây đen bay tà tà che lấp dáng chị Hằng. Có lẽ chị Hằng không muốn nh́n thấy cảnh dơ bẩn này nên đă lấy mây che mắt lại.

               Nhưng vô t́nh, chính chị Hằng lại giúp họ. Mây che ánh trăng ngà, không gian u tối, mà bóng tối lại là bằng hữu với những người bại hoại.

               Bỗng cửa sổ pḥng Mộc Tiểu B́nh vụt mở, một bóng đen bay ra như một làn khói. Thân ảnh biến mất trong bóng đêm.

               Bóng đen đó vừa đi bay ra khỏi cửa sổ th́ cách đó không xa, một thân ảnh từ trong bụi cây bám theo như một tia chớp.

               Người bịt mặt áo đen lướt trong đêm tối như một bóng ma vậy, mỗi một chút hắn lại quay đầu nh́n lại một cách bất ngờ, hắn quả nhiên là một con người cẩn thận.

               Nhưng thân ảnh bám theo hắn như có linh tính vậy, trước khi hắn quay đầu lại một sát na, thân ảnh đó đă vụt mất, mặc dù người áo đen không có động tác ǵ chứng tỏ là hắn sẽ quay đầu cả.

               Độ khoảng thời gian ăn được một bữa cơm, người áo đen dừng lại trước một hang động, hắn bước vào.

               Một lát sau, một người mặc áo gấm màu nâu bước ra. Người này cỡ khoảng năm mươi tuổi, nhưng thân thể vẫn c̣n rất tráng kiện. Mặt mũi hồng hào, ánh mắt sáng rực. Người hắn bốc ra một tà khí khiếp người.

               Mặt hắn mỉm cười, bước đi một cách thanh thản. Bộ mặt và nụ cười hắn rất dễ mến và hiền lành, nhưng ánh mắt hắn lại ác độc không sao kể xiết.

               Người áo gấm vừa bước ra khỏi hang động th́ một người trong bóng tối hiện ra, mặt người này xanh xao một cách bệnh hoạn, hắn là Lâm Tứ.

               Ánh mắt Lâm Tứ thoáng có sát khí, hắn thốt một cách lạnh lùng :

               - Th́ ra là Trương Bang Chủ của Thiết Hoa Bang ! Hân hạnh !

               Ngoài Vương Kiếm Sơn Trang ra th́ Thiết Hoa Bang là một bang phái nổi danh nhất giang hồ. Bang chủ là Trương Bạch, chưởng pháp của hắn mười năm trước đă được thiên hạ tôn là đệ nhất.

               Hai năm trước Lâm Tứ đă từng thấy qua mặt Trương Bạch, mặc dù hắn không quen biết nhưng hắn cứ ngỡ Trương Bạch là một hào kiệt. Bây giờ hắn mới biết là hắn lầm.

               Một người là Đệ Nhất Kiếm, một người là Đệ Nhất Chưởng. Nhưng danh vọng Vương Kiếm Sơn Trang vẫn trên Thiết Hoa Bang một bậc. Có lẽ đó là nguyên nhân khiến Trương Bạch hạ độc thủ.

               Danh và lợi, Lâm Tứ thở dài…

               Trương Bạch không ngờ có người theo hắn, giật ḿnh.

               Trương Bạch thốt :

               - Ngươi là ai ?

               Câu nói vừa dứt th́ hắn đă vung tay, một trận mưa ám khí bắn vào người Lâm Tứ.

               Trương Bạch quả nhiên thật nham hiểm, hắn biết một người khi nói chuyện sự đề pḥng sẽ giảm bớt. Cho nên hắn hỏi rồi mới ra tay.

               Trương Bạch nổi tiếng về chưởng pháp, không ngờ ám khí của hắn cũng lợi hại không kém. Cả trăm cái kim trâm bắn ra, dày đặc khiến một con muỗi cũng không qua lọt.

               Chỗ lợi hại là chính kim trâm cũng có biến hoá nữa, Lâm Tứ cảm nhận được rằng có hai mươi bảy cái sẽ chuyển hướng khi sẽ c̣n cách hắn ba tấc.

               Lâm Tứ rút kiếm, thân và kiếm hợp nhất, một ánh hào quang bay thẳng vào đống ám khí. Ám khí chưa kịp biến hóa th́ đă bị hắn đánh bật ra hết. Hàng trăm cây kim trâm chạm vào kiếm tóe lửa. Trong bóng đêm y hệt như những con đom đóm vậy, trông thật đẹp mắt.

               Trong lúc Lâm Tứ dùng kiếm đánh bạt ám khí th́ Trương Bạch đă như một làn khói bay thẳng vào hang động.

                Lâm Tứ không đuổi theo, hang động tối om, cửa động lại nhỏ. Với vơ công của Trương Bạch, nếu đứng đó để ám toán th́ trên thiên hạ này không có ai tránh được.

                Lâm Tứ b́nh tĩnh ngồi xuống, hắn chờ. Nhẫn nại đă là bằng hữu của hắn lâu nay.

                Thời gian trôi qua thật chậm, nhưng cuối cùng trời cũng đă sáng. Ánh sáng chiếu vào, hắn đă thấy hang động một cách rơ ràng hơn.

                Lâm Tứ múa kiếm bao bọc lấy thân ḿnh, người hắn lao vào hang động, nh́n vào như một trái cầu bạc vậy, kiếm pháp luyện tới mức này thiên hạ có mấy người.

                Lâm Tứ xông vào hang, không có ám khí bắn về hắn. Cũng không có chưởng phong ập vào người hắn. Hang động vốn không có người.

                Hang động này c̣n có một lối ở sau, Trương Bạch đă thoát ly bằng lối đó không biết từ lúc nào. Coi bộ Trương Bạch chọn hang động này không phải là không có nguyên nhân. Hắn quả thật là một con người chu đáo.

                Lâm Tứ nghiến răng :

               - Ngươi thoát được hôm nay, nhưng sẽ không thoát được nay mai đâu.

          -----o0o-----

          Comment


          • #6
            Hồi 3 (tiếp theo)
            Thiết Hoa Bang


                  Mộc Tiểu B́nh đứng dậy vươn vai, đêm qua nàng ngủ rất ngon. Nàng cảm thấy rất thỏa măn, thân xác lẫn tinh thần. Nàng mặc quần áo vào, tự ngắm ḿnh trước gương. Nàng cảm thấy nàng rất đẹp, đôi môi mộng đỏ thoáng nụ cười.

                  Bỗng nàng có cảm giác là ai đó đang nh́n nàng, nàng quay ḿnh. Lâm Tứ đă ở trong pḥng nàng từ lúc nào.

                  Mộc Tiểu B́nh nổi giận, nàng định cho gă ta một cái bạt tai về tội vô lễ này, nhưng chạm phải ánh mắt hắn, nàng giật ḿnh.

                  Ánh mắt của Lâm Tứ thật sắc lạnh, nó sáng rực như hai ngôi sao vậy.

                  Mộc Tiểu B́nh cố trấn tĩnh, nàng thốt :

                  - Ngươi …ngươi không phải… là Lâm Tứ.

                  Lâm Tứ lắc đầu, hắn đưa tay vuốt mặt, bộ mặt xanh xao đă biến mất.

                  - Ta là Tương Nhân Ngọc.

                  Mộc Tiểu B́nh biến sắc, giọng nói đă run :

                  - Ngươi … cải trang làm gia đinh, trà trộn vào đây với mục đích ǵ ?

                  Tương Nhân Ngọc thốt, giọng nói lạnh như băng :

                  - Để trả thù cho Lệnh Cô Hồ !

                  Sắc mặt Mộc Tiểu B́nh tái nhạt :

                  - Cái đó… có liên quan ǵ tới ta ?

                  Tương Nhân Ngọc cười lạnh :

                  - Ngươi khỏi cần giả vờ nữa, ta đă biết rơ chuyện giữa ngươi và Trương Bạch.

                  Người của Mộc Tiểu B́nh run lên bần bật. Nàng sợ quá, dường như sắp ngất đi.

                  Tương Nhân Ngọc thốt :

                  - Đáng lẽ các ngươi nên biết, ta ghét nhất là bị người khác lợi dụng. Vả lại, Lệnh Cô Hồ quả thật xứng đáng là bằng hữu của ta.

                  Mộc Tiểu B́nh bật khóc :

                  - Ta… ta… quả thật không muốn làm vậy đâu.

                  Tương Nhân Ngọc cười nhạt :

                  - Vậy sao ?

                  Bỗng Mộc Tiểu B́nh hét lớn :

                  - Ta van xin ngươi, ngươi đừng giết ta. Ta c̣n trẻ lắm, ta thấy đời đẹp lắm, ta vẫn c̣n chưa muốn chết đâu.

                  Tương Nhân Ngọc bỗng thở dài :

                  - Ta đến đây vốn không phải để giết ngươi.

                  Ánh mắt Mộc Tiểu B́nh thoáng vẻ hy vọng :

                  - Ngươi … là một đại kiếm khách, chắc sẽ không giết một người đàn bà yếu đuối như ta chứ.

                  Ánh mắt Tương Nhân Ngọc lộ ra vẻ tội nghiệp :

                  - Hành động ngươi tuy sai, nhưng ngươi chỉ là một công cụ của Trương Bạch thôi. Ngươi nên biết, hắn không hề yêu ngươi đâu.

                  Mộc Tiểu B́nh nói trong tiếng khóc :

                  - Ngươi gạt ta, ta không tin đâu. Ta là người đàn bà mà Trương Bạch yêu nhất trên thế gian này. Dù ngươi nói ǵ, ta cũng không tin đâu.

                  Tương Nhân Ngọc thở dài, một nữ nhân khi yêu th́ quả thật đáng sợ vô cùng. V́ nam nhân yêu thích, bất cứ chuyện ǵ họ cũng dám làm cả. Họ cũng đáng tội nghiệp vô cùng.

                  Tương Nhân Ngọc thốt, giọng nói đă hơi dịu :

                 - Ta đến đây, là muốn ngươi lấy công chuộc tội. Bây giờ ngươi là người thân duy nhất của Lệnh Bạch Vân, nàng ta đang rất cô đơn. Ta muốn ngươi chiếu cố nàng ta thật tốt để bù lại lỗi lầm mà ngươi đă làm.

                  Mộc Tiểu B́nh vẫn khóc, đôi mắt nḥa lệ.

                  Tương Nhân Ngọc thốt :

                 - Hôm nay ta cho ngươi một cơ hội, đường đi là do ngươi chọn. Mai sau chết dưới kiếm của ta hay không, đều là do ngươi quyết định.

                  Nói xong Tương Nhân Ngọc bỏ đi. Khi hắn bỏ đi th́ vẻ mặt Mộc Tiểu B́nh lộ ra vẻ hơi khác lạ.

                  Bước ra khỏi Vương Kiếm Sơn Trang, Tương Nhân Ngọc hít một hơi mạnh. Hắn vẫn không biết hắn tha cho Mộc Tiểu B́nh là một hành động đúng hay sai nữa.

                  Tương Nhân Ngọc lao đi như cơn gió, mục tiêu hắn bây giờ là Trương Bạch.

                  Thân pháp Tương Nhân Ngọc đang như đằng vân th́ bỗng nhiên hắn khựng lại. Trước mặt hắn là hai con đường.

                  Đi thẳng là đến Thiết Hoa Bang, quẹo trái là đến ngôi miếu đổ nát khi xưa.

                  Nghĩ đến ngôi miếu, ḷng Tương Nhân Ngọc bỗng thấy hơi ấm. Hắn đắn đo một chút rồi hắn chọn con đường bên trái.

                  Ngôi miếu vẫn hoang tàn như xưa, những vết máu của hai người họ Chu và họ Ân cũng đă mất theo năm tháng. Không biết Trúc Diệp Thanh bây giờ ra sao, Tương Nhân Ngọc nghĩ thầm trong ḷng.

                  Bỗng hắn nghe thấy tiếng kiếm vi vu trong không khí. Một cảm giác là lạ nổi lên. Tương Nhân Ngọc tiến về phía đó.

                  Cách ngôi miếu đổ nát không xa có một con suối, bên cạnh con suối là một ngôi nhà tranh được dựng một cách rất đơn sơ. Trước ngôi nhà có một thiếu nữ đang múa kiếm.

                  Kiếm pháp của thiếu nữ bao la mà phẳng lặng như mặt hồ vậy. Từng chiêu, từng thức phát ra rất chuẩn. Nh́n vào kiếm pháp của thiếu nữ, chính Tương Nhân Ngọc cũng cảm nhận được sự b́nh an do nó phát ra.

                  Người thiếu nữ này, Tương Nhân Ngọc có cảm giác rất quen. Hắn không biết đă từng gặp qua nàng ta ở nơi nào.

                  Bỗng nhiên Tương Nhân Ngọc nhận ra thiếu nữ đó chính là Trúc Diệp Thanh.

                  Hắn buột miệng :

                 - Trúc cô nương !

                  Trúc Diệp Thanh dừng kiếm, quay lại nh́n Tương Nhân Ngọc, ánh mắt thoáng vẻ ngạc nhiên :

                 - Th́ ra là Tương huynh, lâu không gặp, dạo này huynh vẫn khỏe chứ ?

                  Giọng nói của nàng ta ấm và b́nh thản vô cùng.

                  Tương Nhân Ngọc ngạc nhiên, mới ba tháng không gặp mà dường như Trúc Diệp Thanh đă biến thành con người khác. Từng vẻ mặt, cử chỉ, giọng nói lộ ra một vẻ chững chạc không ngờ. Cô bé nhí nhảnh khi xưa đă không c̣n nữa, thay vào đó là một thiếu nữ đứng đắn thùy mị. Có lẽ v́ sự thay đổi đó khiến Tương Nhân Ngọc đă không nhận ra nàng ta.

                  Tương Nhân Ngọc mỉm cười :

                 - Tại hạ vẫn khỏe, c̣n cô nương ?

                  Trúc Diệp Thanh phóng tầm mắt nh́n những đám mây đang bay, khẽ đáp :

                 - Tiểu muội vẫn b́nh thường. Sư phụ bị ám toán, uất ức mà chết. Chắc linh hồn của sư phụ vẫn c̣n lai văng quanh đây. Tiểu muội dựng lên căn nhà, mỗi ngày đều cúng điếu, mong rằng linh hồn của sư phụ sớm ngày về nơi cực lạc.

                  Tương Nhân Ngọc nh́n Trúc Diệp Thanh, nàng ta nh́n Tương Nhân Ngọc. Bất giác, hai người đều điểm nụ cười.

                  Tương Nhân Ngọc thốt :

                 - Kiếm pháp của cô nương chỉ trong một thời gian ngắn đă tiến bộ rất nhiều.

                 Trúc Diệp Thanh đáp :

                 - Mỗi lần nghĩ đến sư phụ, tiểu muội đều thấy rất buồn. Chỉ có lúc luyện kiếm, ḷng mới thấy thanh thản.

                  Nàng ta cười, lộ hàm răng trắng như ngọc :

                 - Thật là lạ, tiểu muội luyện kiếm càng lúc càng say mê. Mỗi khi luyện kiếm là tiểu muội thấy con người cởi mở rất nhiều, thể xác lẫn tâm hồn.

                  Tương Nhân Ngọc chớp mắt, Trúc Diệp Thanh đă bước vào ngưỡng cửa kiếm đạo. Hắn mừng cho nàng ta.

                  Tương Nhân Ngọc nói :

                 - Mộ của Ân huynh ở đâu, tại hạ muốn đốt vài nén hương cho người đă khuất.

                  Trúc Diệp Thanh giơ tay chỉ :

                 - Mộ tiên sư ở ngay sau nhà, tiểu muội chỉ cho.

                  Xung quanh mộ có rất nhiều hoa tươi, trên mộ có khác bốn chữ Tiên Sư Ân Khất. Bên cạnh là một ngôi mộ khác, khắc ba chữ Chu Công Quan.

                  Tương Nhân Ngọc không ngờ Trúc Diệp Thanh lại cũng thờ cúng cho mộ của kẻ thù.

                  Trúc Diệp Thanh dường như đoán được ư nghĩ của Tương Nhân Ngọc, nàng ta mỉm cười :

                 - Lúc Chu bá bá c̣n sống, có lẽ người đă làm nhiều việc không tốt. Nhưng người đă chết, thù oán cũng nên theo người mà xuống ḷng đất lạnh.

                  Tương Nhân Ngọc nghiêm sắc mặt, nh́n Trúc Diệp Thanh :

                 - Nếu ai ai cũng được như cô nương, th́ thật là phúc đức cho giang hồ.

                 Trúc Diệp Thanh nh́n hắn một cách dịu dàng :

                 - Cũng nhờ Tương huynh chỉ giáo khi xưa, nhất là ánh mắt của huynh, đă khiến muội ngộ ra cách sống của con người thật sự.

                 Hai người họ nh́n nhau, họ thấy ḷng họ thật ấm.

                 Đó là cảm giác của t́nh bằng hữu !

            -----o0o-----

            Comment


            • #7
              Hồi 4
              Âm Mưu


                    Thiết Hoa Bang là một đại bang lớn nhất giang hồ, thế lực đâu đâu cũng có, dĩ nhiên tổng đàn phải pḥng thủ thật nghiêm ngặt. Ngày cũng như đêm, không có chỗ nào trong tổng đàn lại không có người canh gác.

                   Nơi ở của bang chủ, dĩ nhiên là phải pḥng bị càng nghiêm ngặt hơn.

                   Trước pḥng ngủ của bang chủ, Ngạo Tiên đứng vững như một ngọn núi. Ngạo Tiên là cận vệ đắc lực nhất của Trương Bạch. Lúc Trương Bạch ăn th́ hắn đứng, lúc Trương Bạch ngủ th́ hắn thức. Hắn bảo toàn sự an nguy của Trương Bạch c̣n hơn sự an nguy của hắn. Đối với hắn, bảo vệ cho Trương Bạch là lư do duy nhất để cho hắn sống.

                   Đêm nay cũng như mọi đêm, hắn lại đứng trước cửa pḥng Trương Bạch. Ánh mắt hắn sáng rực, không hề lộ vẻ mệt mỏi. Ai muốn đụng tới một cọng tóc của Trương Bạch, phải bước qua xác chết của hắn.

                   Xung quanh Ngạo Tiên có mười ba người, họ là Thập Tam Thiết Hoa, là những cao thủ bậc nhất trong Thiết Hoa Bang. Trương Bạch xuất hiện ở đâu là họ và Ngạo Tiên cũng có đó, như h́nh và bóng vậy.

                   Lâu lâu cũng có vài sát thủ kiếm tới Trương Bạch, nhưng Trương Bạch chưa bao giờ phải đích thân ra tay. Bọn họ dư sức để đối phó bất cứ sát thủ nào trên giang hồ.

                   Đêm nay lại khác, bởi người đến lại là Tương Nhân Ngọc.

                   Tương Nhân Ngọc như một bóng ma, hiện ra trước mặt bọn họ không một tiếng động.

                   Ngạo Tiên và Thập Tam Thiết Hoa biến sắc, họ hét :

                   - Ngươi là ai ? Đến đây với mục đích ǵ ?

                   Tương Nhân Ngọc cười lạnh :

                   - Ta đến đây để giết bang chủ của các ngươi.

                   Ngạo Tiên cười to :

                   - Lại thêm một tên điên, các huynh đệ, hăy mau siêu độ hắn.

                   Thập Tam Thiết Hoa ùa lên như một cơn sóng, họ vây Tương Nhân Ngọc vào giữa.

                   Thập Tam Thiết Hoa mỗi người đều có một loại vũ khí riêng. Người th́ dùng kiếm, kẻ th́ dùng đao, nào là búa, móc, tiên, thương, ǵ cũng có cả. Ngay cả những loại vũ khí mà Tương Nhân Ngọc chưa từng thấy qua bao giờ cũng có.

                   Mỗi loại vũ khí này nếu đánh ra một ḿnh th́ uy lực không lớn lắm, nhưng lúc tất cả hợp lại th́ biến thành một trận pháp uy lực kinh người.

                   Tương Nhân Ngọc chưa bao giờ gặp qua Thập Tam Thiết Hoa, cũng chưa bao giờ thấy họ thi triển trận pháp, nhưng tâm của hắn lại cảm thấy sự khác lạ.

                   Tâm của hắn nói cho hắn biết, nếu để cho trận pháp này thi triển, th́ phá nó rất tốn nhiều thời gian.

                   Hắn không muốn lăng phí thời gian, vả lại hắn đến đây là để giết người, không phải đến để tỷ vơ.

                   Tương Nhân Ngọc xuất kiếm, Thập Tam Thiết Hoa chưa kịp dàn thành trận pháp th́ một người đă trúng kiếm ngă quay.

                   Mười hai người c̣n lại sững sờ, họ không tưởng rằng người huynh đệ của họ là trúng kiếm một cách dễ dàng thế.

                   Khi họ khôi phục lại thần trí th́ lại có thêm hai người ngă quay trên đất.

                   Kiếm pháp của Tương Nhân Ngọc cực nhanh, lại chuẩn. Tương Nhân Ngọc mỉm cười, kiếm pháp của hắn càng lúc càng tiến bộ. Trận đánh với Lệnh Cô Hồ đă khiến hắn tiến bộ rất nhiều.

                   Mười người c̣n lại trong Thập Tam Thiết Hoa không tin vào chính mắt ḿnh, họ tưởng Tương Nhân Ngọc dùng tà thuật.

                   Quen biết với nhau đă lâu, họ biết rơ tài nhau, đánh chết họ cũng không tin đồng đội của họ lại bị Tương Nhân Ngọc đánh ngă như con nít vậy.

                   Nhưng đến lúc kiếm của Tương Nhân Ngọc hướng vào người họ, họ mới biết tại sao.

                   Kiếm của Tương Nhân Ngọc đánh ra, bề ngoài nh́n có vẻ b́nh thường lắm nhưng họ không tài nào tránh được. Thanh kiếm của Tương Nhân Ngọc như có hồn vậy, dường như nó đoán được hành động kế tiếp của họ. Dù họ tránh né cách nào cũng trúng kiếm như thường.

                   Tương Nhân Ngọc đánh ra mười ba kiếm, mười ba người ngă lăn ra đất.

                   Sự việc xảy ra trong nháy mắt.

                   Ngạo Tiên điếng người, trong đời hắn chưa thấy ai có kiếm pháp cao siêu như vậy.

                   Thật ra kiếm thuật Tương Nhân Ngọc chưa cao đến mức như Ngạo Tiên nghĩ, Tương Nhân Ngọc thắng một cách dễ dàng tại hắn đă chiếm tiên cơ. Lệnh Cô Hồ c̣n sợ hắn chiếm được tiên cơ, huống hồ Thập Tam Thiết Hoa chỉ lợi hại khi dàn thành trận pháp.

                   Ngạo Tiên nh́n qua Thập Tam Thiết Hoa, sắc mặt hắn c̣n tái hơn. Mười ba người họ vẫn c̣n sống, nhưng bất động, Tương Nhân Ngọc đă dùng kiếm điểm huyệt bọn họ.

                   Ngạo Tiên hít một hơi mạnh, hắn rút cây trường thương ra. Hắn biết hắn không phải là đối thủ của Tương Nhân Ngọc, nhưng hắn vẫn phải xuất thủ. Đó là nhiệm vụ của hắn.

                   Ngạo Tiên vung tay, thanh trường thương như một con rắn, lượn qua lượn lại trong không khí. Đầu thương mổ vào ba yếu huyệt trên ngực Tương Nhân Ngọc.

                   Tương Nhân Ngọc cười nhạt, khẽ xoay ḿnh, ba cái mổ đều rơi vào khoảng không. Ngạo Tiên vận nội lực, cây thương hạ xuống, quét vào chân Tương Nhân Ngọc.

                   Tương Nhân Ngọc nhún ḿnh nhảy lên, Ngạo Tiên dường như đoán trước được hành động của Tương Nhân Ngọc, cây thương hắn biến chiêu vụt lên cao, định điểm vào thân h́nh Tương Nhân Ngọc ở trên không.

                   Nhưng cái nhảy của Tương Nhân Ngọc rất kỳ lạ, y như hắn vừa nhảy lên th́ đầu đụng phải một bức tường vô h́nh nên phải rớt xuống vậy. Thương của Ngạo Tiên lại đánh vào khoảng không.

                   Kiếm của Tương Nhân Ngọc đâm thẳng vào ngực Ngạo Tiên, lưỡi kiếm rung đúng bảy lần.

                   Thân h́nh của Ngạo Tiên bị bắn vụt ra sau, thương của hắn bị đứt thành bảy đoạn.

                   Ngạo Tiên không chết, hắn cũng chỉ bị điểm huyệt.

                   Một giọng nói chợt vang lên :

                   - Kiếm pháp đơn giản nhưng bao la như biển cả, người b́nh thường nhưng tâm lại phi thường. Ngoài Tương Nhân Ngọc ra th́ thiên hạ này c̣n có ai ?

                   Trương Bạch đă xuất hiện trước mặt Tương Nhân Ngọc.

                   Tương Nhân Ngọc cười nhạt :

                   - Ngươi đă chịu xuất hiện rồi sao, ta c̣n cứ tưởng ngươi núp măi trong đó chứ ?

                   Trương Bạch vẫn không giận, hắn cười :

                   - Được một vị đại kiếm khách giá lâm, bổn bang thật là vinh hạnh. Bọn thuộc hạ không biết nên đắc tội, cũng may được Tương huynh hạ thủ lưu t́nh. Tại hạ thay mặt bọn chúng cám ơn Tương huynh.

                   Tương Nhân Ngọc thốt :

                   - Ta vốn không thích giết người vô tội.

                   Trương Bạch thốt, nụ cười vẫn giữ trên môi :

                   - Tại hạ càng già trí nhớ càng kém, không biết ḿnh đă đắc tội với Tương huynh từ lúc nào nhỉ ?

                   Tương Nhân Ngọc lạnh lùng :

                   - Ngươi làm ǵ th́ chính ngươi tự biết lấy.

                   Tương Nhân Ngọc vốn không có bằng chứng, chẳng lẽ lại bảo Mộc Tiểu B́nh đứng trước thiên hạ bảo rằng chính cô ta đă đầu độc chồng ḿnh sao ?

                   C̣n Trương Bạch th́ dĩ nhiên là không chịu nhận, nếu Tương Nhân Ngọc nói ra, mọi người sẽ nghĩ rằng hắn kiếm cớ vu khống Trương Bạch. Tương Nhân Ngọc không muốn phiền phức sự việc, chỉ cần hắn biết là đủ rồi.

                   Trương Bạch thốt :

                   - À ! Th́ ra là như vậy ! Nhưng tại hạ vẫn không biết là tại hạ đă làm chuyện ǵ.

                   Tương Nhân Ngọc đă nghe hàng trăm tiếng chân người đang tiến tới, Trương Bạch quả thật là một lăo cáo già, hắn muốn kéo dài thời gian để người của hắn đến.

                   Tương Nhân Ngọc vung kiếm, bây giờ chỉ có kiếm mới giải quyết được vấn đề.

                   Tương Nhân Ngọc vừa xuất kiếm th́ bóng chưởng của Trương Bạch cũng bao trùm cả không gian. Chưởng pháp của Trương Bạch quả nhiên danh bất hư truyền, chiêu thức ngụy dị, nội lực hùng hậu. Tương Nhân Ngọc cảm thấy kiếm của hắn bị chậm lại rất nhiều.

                   Tương Nhân Ngọc gia tăng nội lực, kiếm hắn xé gió nghe rợn người, một ánh cầu vồng màu bạc bao trùm cả thân h́nh Trương Bạch, kiếm phong thổi tạt Thập Tam Thiết Hoa và Ngạo Tiên đang nằm dưới đất dạt ra xa.

                   Trương Bạch như con cá vẫy vùng trong lưới, hắn xoay tả, xoay hữu, đánh trên, đánh dưới, nhưng vẫn không làm sao thoát được khỏi ṿng áp chế của kiếm Tương Nhân Ngọc. Bây giờ Trương Bạch mới biết, Tương Nhân Ngọc c̣n lợi hại hơn lời đồn đăi của giang hồ nhiều.

                   Trương Bạch hú lên một tiếng dài, hắn vận hết nội lực, hai bàn tay đỏ rực như máu, ḱnh phong phát ra khiến đất đá bay lên mù mịt. Đây là tuyệt chiêu khiến hắn nổi danh giang hồ, Huyết Chưởng.

                   Bây giờ có hai ṿng hào quang. Bạc là kiếm của Tương Nhân Ngọc, đỏ là chưởng của Trương Bạch, hai màu bạc đỏ quấn vào nhau như hai con rồng giữa biển, trông vào thật đẹp mắt.

                   Màu bạc có vẻ trội hơn, nhưng nó không bành trướng ra được một chút nào.

                   Trong nháy mắt tám mươi chiêu đă trôi qua, bao nhiêu viện thủ của Trương Bạch, nghe được tiếng động, đều chạy đến. Nhưng họ không có cách nào xen vào trận chiến giữa hai người, ai nấy chỉ biết há miệng ra nh́n.

                   Kiếm của Tương Nhân Ngọc và chưởng của Trương Bạch quấn vào nhau khiến cát bụi bay mù mịt, gian pḥng của Trương Bạch đă đổ mất một nửa. Cát bụi càng bay mù mịt, những người bên ngoài nh́n vào đă không thấy ǵ.

                   Bỗng có một tiếng rú vang lên, đồng thời hai đạo hào quang cũng biến mất.

                   Mọi người đều bất ngờ, họ vừa ngạc nhiên vừa sợ hăi. Vẫn không ai biết đă xảy ra chuyện ǵ, họ bàng hoàng.

                   Khi họ sực tỉnh lại th́ họ nhớ h́nh như có một thân ảnh đă từ đám cát bụi mờ mịt bay ra, lướt qua đầu họ.

                   Thiết Hoa Bang là nhà của Trương Bạch, dĩ nhiên hắn không bỏ đi, vậy cái bóng đó phải là Tương Nhân Ngọc.

                   Tương Nhân Ngọc bỏ đi v́ bại hay v́ đă thắng ? Người của Thiết Hoa Bang thấy thật hồi hộp, con tim họ đập th́nh thịch.

                   Khi cát bụi tạm lắng th́ họ thấy Trương Bạch nằm bất động tên mặt đất, cả người hắn đều là máu.

                   Họ rú lên một cách hăi hùng :

                   - Trời ! Bang chủ !

              -----o0o-----

              Comment


              • #8
                Hồi 4 (tiếp theo)
                Âm Mưu


                      Ánh trăng ngà nhuộm lên những chiếc lá c̣n đọng sương, gió thổi lung linh, lá lấp lánh, tỏa ra một vẻ đẹp huyền bí trong bóng đêm tịch mịch.

                      Ngạo Tiên lướt trong bóng đêm không một tiếng động, khinh công hắn cũng thuộc vào loại khá. Mắt hắn liếc qua liếc lại, lộ ra một vẻ mặt nham hiểm.

                      Hắn xuyên vào một con rừng, phóng sang trái, đi qua phải, hành động rất thuần thục. Trong chốc lát, hắn đă đến một căn nhà tranh. Căn nhà rất đơn sơ, là loại nhà mà thợ săn dùng để tạm trú.

                      Hắn dừng chân trước căn nhà, quỳ xuống, giọng nói cực kỳ cung kính :

                      - Thuộc hạ Ngạo Tiên, tham kiến Lầu Chủ.

                      Một giọng nói êm như gió mùa thu vang lên :

                      - Ngươi không cần đa lễ.

                      Ngạo Tiên đứng dậy :

                      - Đa tạ Lầu Chủ.

                      Giọng nói lại vang lên :

                      - Sự việc ra sao rồi ? Không gặp phải điều ǵ trở ngại chứ ?

                      Ngạo Tiên đáp :

                      - Nhờ hồng phước của Lầu Chủ, mọi việc đă xảy ra đúng theo kế hoạch, Trương Bạch đă chết. Bây giờ người của Thiết Hoa Bang đang lùng kiếm Tương Nhân Ngọc để trả thù.

                      Từ trong căn nhà vọng ra một tiếng cười thánh thót :

                     - Hay lắm ! Lệnh Cô Hồ và Trương Bạch đều đă chết, Tương Nhân Ngọc ngày tàn cũng sắp đến nơi. Ngày mà Thủy Vân Lầu hùng bá thiên hạ không c̣n xa nữa.

                      Ngạo Tiên nói một cách ngưỡng mộ :

                     - Cũng nhờ Lầu Chủ tài trí hơn người, chỉ trong một thời gian ngắn mà có thể hạ được Vương Kiếm Sơn Trang và Thiết Hoa Bang một cách dễ dàng.

                      Giọng nói vang lên :

                     - Tất cả cũng nhờ Tương Nhân Ngọc, thật ra bọn ta phải cám ơn hắn rất nhiều.

                      Ngạo Tiên thốt :

                     - Ngay cả Tương Nhân Ngọc cũng chỉ là một con cờ của Lầu Chủ, tài trí của Lầu Chủ thiên hạ thật không ai sánh bằng.

                      Nữ nhân trong nhà không nói ǵ, h́nh như nàng ta rất thích được thuộc hạ nịnh bợ.

                      Ngạo Tiên tiếp :

                     - Kế hoạch của Lầu Chủ thật là chu đáo. Đầu tiên cho người dụ dỗ Mộc Tiểu B́nh, khiến nàng ta đầu độc Lệnh Cô Hồ. Sau khi Lệnh Cô Hồ đă chết, Lầu Chủ phát giác Tương Nhân Ngọc trà trộn vào Vương Kiếm Sơn Trang, nên cho người đó giả dạng thành Trương Bạch. Tương Nhân Ngọc thật là một tên ngu ngốc, quả nhiên hắn đi kiếm Trương Bạch thanh toán. Trương Bạch chết, Tương Nhân Ngọc sẽ không có một ngày được yên. Chỉ một cái nhấc tay của Lầu Chủ đă khiến nửa thiên hạ nằm trong tay Thủy Vân Lầu, tại hạ thật là ngưỡng mộ Lầu Chủ không sao kể xiết.

                      Nữ nhân thần bí lại cười :

                     - Kế hoạch này thành công cũng nhờ ngươi một phần. Muốn chế tạo một cái mặt nạ tinh xảo y hệt Trương Bạch, muốn biết từng dáng đi cử chỉ của hắn, ngoài người thân thiết nhất của hắn là Ngạo Tiên ra th́ có ai biết được.

                     Ngạo Tiên được chủ nhân khen, mặt sáng rỡ :

                     - Đa tạ Lầu Chủ khen thưởng.

                     Giọng nói lại vang lên :

                     - Ngươi làm tốt lắm, ngươi muốn ta thưởng cái ǵ nào ?

                     Ngạo Tiên mặt bỗng hơi đỏ, hắn ấp úng :

                     - Thuộc hạ…không muốn phần thưởng ǵ, chỉ muốn… thấy dung nhan Lầu Chủ một lần thôi.

                     Thủy Vân Lầu là một tổ chức cực kỳ bí mật, không những giang hồ không ai biết mà ngay cả những người gia nhập cũng không hề biết mặt nhau.

                     Giọng nói nữ nhân ngọt lịm :

                     - Được rồi, ta sẽ cho ngươi toại ư.

                     Cánh cửa vụt mở, một nữ nhân che mặt bước ra. Nàng ta mặc một bộ áo màu đen, mái tóc dài cũng đen huyền. Tuy nàng ta che mặt nhưng nh́n vào thân thể mê ly và giọng nói, cũng biết nàng ta là một mỹ nhân trăm năm mới có một.

                      Tim Ngạo Tiên đập th́nh thịch. Nữ nhân vừa xuất hiện đă mang theo một mùi hương quyến rũ, Ngạo Tiên ngây ngất.

                      Nữ nhân bước tới gần hắn, Ngạo Tiên thấy tim ḿnh càng đập mạnh hơn.

                      Nữ nhân nói bằng một giọng nói ngọt như đường, chỉ cần nghe giọng nói tim Ngạo Tiên đă xém nhảy ra khỏi ḷng ngực :

                     - Ngươi hăy nh́n kỹ mặt ta nhé.

                      Ngạo Tiên trợn tṛn đôi mắt, hắn hận cha mẹ không sanh ra hắn có thêm một đôi mắt nữa. Hắn chờ giây phút này đă lâu lắm rồi.

                      Bỗng Ngạo Tiên thấy ngực hắn hơi lạnh, tim hắn h́nh như cũng ngừng đập. Lúc đầu hắn tưởng v́ ḿnh quá hồi hộp. Nhưng cái lạnh ngay ngực bỗng biến thành đau đớn vô tả, Ngạo Tiên thấy hai mắt tối sầm, hắn ngă lăn ra đất. Trước ngực hắn có cắm một thanh trủy thủ.

                      Nữ nhân nh́n cái xác của Ngạo Tiên dưới đất, giọng nói vẫn thật ngọt :

                     - Thế nào ? Bộ mặt ta đă không làm ngươi thất vọng chứ ?

                      Ngạo Tiên tuy đă chết, nhưng ánh mắt hắn vẫn lộ ra một vẻ sợ hăi cùng cực. Bộ mặt cuối cùng mà hắn thấy, là bộ mặt của tử thần.

                      Nữ nhân nh́n Ngạo Tiên, thốt :

                     - Ai muốn thấy mặt ta, đều phải chết !

                      Bỗng một giọng nói chế giễu vang lên :

                     - Ta là một người đă chết, muốn thấy mặt ngươi chắc không phải là vấn đề chứ ?

                      Nữ nhân giật ḿnh, xoay người.

                      Trương Bạch trong bóng tối từ từ bước ra, mặt tươi cười.
                      Nữ nhân hành động thật thần tốc, nàng khẽ điểm chân, thân h́nh phóng ngược về phía sau. Trương Bạch vẫn không đuổi theo, cũng không xuất thủ, nhưng người của nữ nhân lại bị bắn bật lại.

                      Tương Nhân Ngọc cũng từ trong bóng tối bước ra, hắn nh́n nữ nhân một cách quái dị.

                      Thân h́nh nữ nhân hơi run, muốn phá được sự liên thủ giữa Tương Nhân Ngọc và Trương Bạch, thiên hạ chắc chẳng có ai làm được.

                      Nàng ta hít một hơi mạnh, thốt :

                     - Là lỗi của ta… các ngươi thật ra thông minh hơn ta tưởng.

                      Tương Nhân Ngọc thốt :

                     - Ta vốn không thông minh ǵ cho lắm.

                      Trương Bạch cười hóm hỉnh :

                     - Ta cũng không phải là người thông minh.

                      Bỗng một giọng nói khác cũng thốt lên :

                     - C̣n ta, cũng không thông minh ǵ hơn bọn họ.

                      Người vừa thốt ra câu nói đó là một chàng công tử mặc áo trắng, hắn là Trương Khiết.

                      Nữ nhân thốt, giọng nói lạnh như băng :

                     - Ta vẫn không hiểu kế hoạch ta có sơ hở ở chỗ nào ?

                      Trương Bạch thốt :

                     - Không có kế hoạch nào là không có sơ hở.

                      Trương Khiết thốt :

                     - Ta là chỗ sơ hở của kế hoạch ngươi. Chắc ngươi không ngờ ta và Tương huynh là bằng hữu chứ ?

                      Tuy kế hoạch nữ nhân kể ra cũng là chu đáo, nhưng nàng ta lại không biết một điểm là Tương Nhân Ngọc quen biết với Trương Khiết, mà Trương Khiết lại là con của Trương Bạch.

                      Sau khi rời khỏi Vương Kiếm Sơn Trang, Tương Nhân Ngọc cảm thấy chuyện này h́nh như có một sự khác lạ nào đó, mà hắn vẫn không biết sự việc khác lạ ở chỗ nào. T́nh cờ làm sao, hắn lại gặp Trương Khiết. Tương Nhân Ngọc là một người cẩn thận. Vả lại đối với hắn, thà tha lộn mười người có tội c̣n hơn giết lầm một người vô tội.

                      Trương Khiết đă bí mật đưa Tương Nhân Ngọc gặp Trương Bạch. Mới gặp Trương Bạch, cái tâm của Tương Nhân Ngọc đă cho hắn biết Trương Bạch không phải là người áo đen bịt mặt ở Vương Kiếm Sơn Trang.

                      Từ người áo đen bốc ra một tà khí kinh người, Tương Nhân Ngọc cảm nhận được. Trương Bạch không hề có cái tà khí này. Huống hồ, Trương Bạch quả thật hôm đó đang ở một nơi khác.

                      Trương Bạch và Tương Nhân Ngọc muốn dụ kẻ chủ mưu đứng trong bóng tối nên bọn họ đă dựng lên một vở kịch này.

                      Trương Bạch cười ha hả :

                     - Ta vốn không phải thông minh ǵ cho lắm, nhưng ta thường nghe nói người gần ḿnh nhất là người nguy hiểm nhất. Mà người gần ta th́ không có nhiều. Ta đă nhận thấy Ngạo Tiên có vấn đề, quả nhiên ta đă đoán đúng.

                      Từ năy đến giờ Tương Nhân Ngọc vẫn nh́n nữ nhân một cách quái dị.

                      Nữ nhân thở dài :

                     - Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên. Ta không có điều ǵ để nói nữa.

                      Dứt lời nàng rút từ trong ḿnh ra một thanh nhuyễn kiếm, thanh kiếm xanh biếc, lưỡi kiếm đen ś, chứng tỏ có thoa thuốc độc cực mạnh.

                      Nàng rung tay, thanh kiếm hóa thành một luồng ánh sáng xanh lè, xẹt thẳng tới người Trương Bạch. Kiếm pháp vừa nhanh vừa độc, kiếm khí rít rợn người. Một nữ nhân mà kiếm pháp luyện tới mức này, thiên hạ chắc chỉ có nàng.

                     Trương Bạch rùng ḿnh, đôi tay đỏ rực như máu, liên tiếp phóng ra mười ba chưởng, khí thế kinh thiên động địa. Trương Khiết thấy cha đă xuất thủ, hắn cũng ra tay, thêm một ánh chưởng đỏ rực bao lấy kiếm quang xanh lè.

                     Tương Nhân Ngọc bất động, hắn không xuất thủ, người hắn thoáng run.

                     Thấm thoát bốn mươi hai chiêu đă qua, tuy cha con Trương Bạch liên thủ nhưng vẫn không sao đàn áp được kiếm pháp của của nữ nhân. Trương Bạch thoáng ngạc nhiên, hắn cảm thấy kiếm pháp của nàng ta hơi giống kiếm pháp của Tương Nhân Ngọc. Nó khác ở chỗ là kiếm pháp Tương Nhân Ngọc hiền dịu nhưng bao la, nó tỏa ra khắp mọi nơi. Cho nên dù đơn giản nhưng không ai tránh né được. Trái lại kiếm pháp nữ nhân lại chật hẹp, nhưng ác độc hết sức. Nếu tả kiếm pháp Tương Nhân Ngọc như một miếng vải mềm mại nhưng to lớn, bao trùm lấy đối thủ, th́ kiếm pháp nữ nhân như những cây kim vậy, tuy nhỏ bé nhưng rắn chắc, đâm thẳng vào những huyệt đạo.

                     Bỗng nữ nhân hú lên một tiếng thánh thót, kiếm biến chiêu, một luồng ánh sáng xanh lè, tuy thu mỏng lại như một sợi tơ nhưng lại dày đặc, chém xuống vùng chưởng ảnh đỏ rực.

                     Trương Bạch giật ḿnh, hắn giật lùi.

                     Trương Khiết vơ công kém hơn nữ nhân một bậc, năy giờ hắn vẫn không bị ǵ tại hắn dựa vào chưởng lực của cha hắn. Nay nữ nhân dùng một chiêu kiếm tuyệt dịu tách hai người ra, Trương Khiết lúng túng.

                      Ánh kiếm xanh lè xẹt tới Trương Khiết nhanh như sao xẹt, Trương Bạch rú lên một tiếng hăi hùng. Lưỡi kiếm có độc, chỉ cần xướt nhẹ Trương Khiết là hắn toi mạng.

                      Trương Khiết giật ḿnh, hắn chỉ thấy toàn là kiếm với kiếm. Ngực hắn nặng chịt. Trước mắt hắn toàn là một màu xanh, hắn chẳng biết đánh vào chỗ nào, cũng chẳng biết thủ ở chỗ nào. Trương Khiết chỉ biết nhắm mắt chờ chết.

                      Bỗng Trương Khiết cảm thấy một luồng gió mát lướt đến từ sau lưng hắn. Luồng gió đó len lỏi qua nách hắn, chân hắn, hông hắn, hắn cảm thấy mát rượi. Nhưng luồng gió nhẹ nhàng đó vừa lướt qua người hắn lại biến thành một luồng kiếm khí kinh người, đánh thẳng vào ánh sáng xanh lè trước mặt Trương Khiết.

                      Tương Nhân Ngọc đă xuất thủ kịp thời, cứu Trương Khiết thoát chết trong đường tơ kẽ tóc. Hắn biết nếu hắn đánh vào Thủy Vân Lầu Chủ th́ nàng ta sẽ mặc kệ, chấp nhận chết chung với Trương Khiết, nên hắn phải đánh tới từ sau lưng.

                      Chiêu kiếm này mới thức dậy trong tâm hắn, đây là lần đầu tiên hắn sử dụng.

                      Tương Nhân Ngọc thả hồn vào kiếm, hắn, tức là kiếm, ḷng của hắn, tức là kiếm khí. Kiếm khí tuy không phân biệt được bạn hay địch, nhưng ḷng của hắn lại biết rơ.

                      Chiêu kiếm của Tương Nhân Ngọc không những giải nguy cho Trương Khiết, nó c̣n phá tan chiêu thức của Thủy Vân Lầu Chủ.

                      Trương Khiết bỗng thấy ngực nhẹ bổng, mọi vật trước mắt đă hiện ra rơ ràng. Hắn vung tay, chưởng của hắn đánh trúng ngực Thủy Vân Lầu Chủ một cái ầm.

                      Thủy Vân Lầu Chủ trúng chưởng, thân h́nh bị bắn ra xa như một con diều đứt giây, rơi xuống đất nặng nề như một tảng đá.

                      Trùng hợp làm sao, thanh kiếm của nàng ta lại khẽ quẹt trúng chính cánh tay nàng.

                      Tương Nhân Ngọc mặt hơi tái, lúc Thủy Vân Lầu Chủ bị trúng chưởng, người hắn run lên y như phát chưởng đó đánh trúng hắn vậy.

                      Trương Bạch đưa tay lau mồ hôi :

                     - Nguy hiểm thật ! Không nhờ Tương huynh chắc khuyển tử đă mất mạng rồi.

                      Tương Nhân Ngọc không đáp, người hắn lao tới bên cạnh Thủy Vân Lầu Chủ như một mũi tên.

                      Thủy Vân Lầu Chủ c̣n sống, nhưng nàng ta đă không c̣n hơi sức xuất thủ. Thiên hạ này không có con người nào bằng xương bằng thịt mà có thể chịu được một chưởng của Trương Khiết mà vẫn không bị ǵ.

                      Tương Nhân Ngọc giơ tay tháo tấm khăn che mặt của Thủy Vân Lầu Chủ xuống, tay hắn hơi run.

                      Một khuôn mặt c̣n rất trẻ hiện ra, mắt của Trương Bạch và Trương Khiết bỗng sáng rực, họ chưa bao giờ thấy một nữ nhân nào mà đẹp như thế cả. Tuy nàng ta đă bị thương, sắc mặt nhợt nhạt, nhưng nét đẹp mê hồn vẫn c̣n đó.

                      Người của Tương Nhân Ngọc run lên bần bật, giọng hắn đă lạc đi :

                     - Quả nhiên là sư tỷ…

                      Hắn tiếp :

                     - Đệ đă bôn ba khắp thiên hạ, mong kiếm được tỷ, không ngờ lại gặp được hôm nay, với hoàn cảnh này.

                      Thủy Vân Lầu Chủ nh́n Tương Nhân Ngọc, ánh mắt nàng ta bỗng lộ vẻ xúc động. Nàng ta mỉm một nụ cười ảm đạm, thốt :

                      - Tỷ đă muốn hại cả thiên hạ và hại luôn cả đệ nữa, thế mà đệ c̣n gọi tỷ là sư tỷ sao ?

                      Tương Nhân Ngọc ôm chặt lấy thân h́nh nàng ta :

                     - Lâm tỷ măi măi là người sư tỷ tốt của đệ. Cho dù bất cứ sự việc ǵ xảy ra, cho dù tỷ có thay đổi ra sao đi nữa, t́nh cảm của đệ đối với tỷ vẫn không bao giờ thay đổi.

                      Thủy Vân Lầu Chủ mỉm cười, mắt của nàng ta đă hơi ướt.

                      Tương Nhân Ngọc ôm lấy thân h́nh nàng, ḷng hắn ấm hơn bao giờ hết. Hắn đă muốn t́m kiếm lại cảm giác này suốt bao nhiêu năm qua.

                      Thủy Vân Lầu Chủ khẽ thốt :

                     - Sư phụ vẫn c̣n khỏe chứ ?

                      Tương Nhân Ngọc thở dài :

                     - Sau khi tỷ bỏ đi th́ nửa năm sau lăo nhân gia cũng qua đời. Có lẽ đó cũng là một điều tốt… Một con người sống mà trái tim đă chết, thời gian đối với họ là một cực h́nh đau khổ nhất …

                      Hắn tiếp :

                     - Sau đó đệ cũng bỏ đi, với hy vọng kiếm được tỷ. Ngoài sư phụ ra, tỷ là một người mà đệ yêu mến nhất trên thế gian này… Không có ngày nào là đệ không mong ước có ngày được gặp tỷ.

                      Thủy Vân Lầu Chủ thở dài :

                     - Tỷ không những đă lánh mặt đệ, mà c̣n muốn hại đệ nữa. Tỷ quả thật không phải là con người.

                      Tương Nhân Ngọc đưa tay bịt miệng nàng, hắn thốt :

                     - Đệ biết con người tỷ vốn rất tốt, có lẽ đă có sự việc ǵ khiến tỷ thay đổi… Nhưng chỉ cần tỷ quay đầu, một con đường khác sáng rạng sẽ hân hoan tiếp đón tỷ.

                      Thủy Vân Lầu Chủ mỉm một nụ cười buồn :

                     - Chỉ sợ là tỷ không có cơ hội thôi …

                      Dứt lời nàng ói ra một ngụm máu, máu đen ś, cỏ xanh dưới đất bị máu của nàng rơi phải, nó biến thành vàng úa trong nháy mắt.

                      Tương Nhân Ngọc biến sắc, hắn thốt :

                      - Bộ tỷ không mang theo thuốc giải độc sao ?

                      Thủy Vân Lầu Chủ thở dài.

                      Tương Nhân Ngọc thốt, giọng nói hắn đă lạc đến chính hắn c̣n không nhận ra :

                      - Thuốc giải tỷ để ở đâu ? Đệ sẽ lập tức mang tỷ đi lấy !

                      Thủy Vân Lầu Chủ nh́n hắn tŕu mến, nàng mỉm cười :

                      - Độc trên kiếm của tỷ không có thuốc giải.

                      Nàng ta bật cười :

                      - Nó tên là Thủy Vân Diêm Vương Độc. Nghe cái tên chắc đệ cũng đoán ra rồi, nếu một độc dược mà có thuốc giải, th́ làm sao khiến thiên hạ run sợ.

                      Nàng nở một nụ cười thật tươi :

                      - Có lẽ đó là một điều tốt, tỷ chết dưới chính lưỡi kiếm của ḿnh, coi như là ông trời có mắt…

                      Tương Nhân Ngọc hét lên :

                      - Không ! Đệ sẽ không để cho tỷ chết đâu !

                      Hắn đặt hai tay sau lưng Thủy Vân Lầu Chủ, nội lực hắn cuồn cuộn tuôn vào người nàng ta…

                      Lại một đêm nữa lại trôi qua, mặt trời đă mọc trên cao, người Tương Nhân Ngọc ướt đẫm mồ hôi. Hắn vẫn không ngừng truyền nội lực cho Thủy Vân Lầu Chủ, nhưng bao nhiêu công sức hắn đều như thảy đá vào biển cả.

                      Trương Bạch và Trương Khiết vẫn đứng đó, bọn họ quả thật không ngờ Thủy Vân Lầu Chủ là sư tỷ của Tương Nhân Ngọc. Tuy nàng ta là kẻ đối đầu của bọn họ, nhưng khi nàng chết, bọn họ lại không thấy vui một chút nào cả.

                      Trương Bạch thở dài, bước tới cạnh Tương Nhân Ngọc, hắn dịu dàng thốt :

                      - Truyền nội lực vào một xác chết, sẽ không mang lại một kết quả nào đâu Tương huynh à…

                      Thủy Vân Diêm Vương Độc quả nhiên là lợi hại hết sức, không thể nào dùng nội công mà đè nén nó được. Thủy Vân Lầu Chủ thật ra đă qua đời được vài canh giờ rồi, chính Tương Nhân Ngọc cũng cảm giác được nhưng hắn vẫn không chịu thua. Hắn không trả lời Trương Bạch, vẫn cố gắng truyền nội lực vào người Thủy Vân Lầu Chủ. Mặt hắn đă nhợt nhạt v́ dùng sức quá độ.

                      Người sư tỷ mà hắn yêu mến nhất đă chết, đó là một sự đả kích quá lớn đối với hắn.

                      Trương Khiết cũng bước tới cạnh Tương Nhân Ngọc, hắn thốt :

                     - Nếu Tương huynh tự làm khổ lấy bản thân ḿnh, nàng ấy biết th́ sẽ đau ḷng lắm đó.

                      Tương Nhân Ngọc trầm ngâm…

                      Bỗng hắn thở dài, buông tay, từ từ đứng dậy. Chỉ mới một đêm mà thấy hắn đă thấy già đi rất nhiều.

                      Tuy thân h́nh hắn đă đứng dậy, nhưng ánh mắt của hắn vẫn vô hồn, nh́n hắn thật tiều tụy hết sức.

                      Đứng như vậy cũng khá lâu bỗng Tương Nhân Ngọc hít một hơi mạnh, nh́n Trương Khiết mỉm cười. Khi hắn cười, Trương Khiết cảm thấy dường như hắn trẻ ra mấy tuổi.

                     - Cám ơn Trương huynh nhắc nhở.

                      Trương Bạch và Trương Khiết cũng nh́n hắn mỉm cười, Tương Nhân Ngọc đă không làm cho họ thất vọng. Họ quả thật không muốn thấy một Tương Nhân Ngọc ủ rũ, đau sầu. Tương Nhân Ngọc mà họ quen biết, là một con người có ư chí phi thường.

                      Tương Nhân Ngọc khoác vai Trương Khiết, cười :

                     - Trương huynh có biết trồng hoa hồng không ?

                -----o0o-----


                      Một cái mộ được dựng lên bên cạnh một ḍng thác, xung quanh mộ trồng hàng trăm đóa hoa hồng. Trên bia mộ ghi ba chữ Lâm Đại Ngọc.

                      Tương Nhân Ngọc nh́n mộ mỉm cười :

                     - Lúc sinh thời sư tỷ tại hạ rất thích hoa hồng, nếu biết mộ ḿnh có nhiều hoa hồng như vậy, chắc nàng ta sẽ thích lắm.

                      Trương Khiết thốt :

                     - Dĩ nhiên là nàng ta rất thích, tuy tại hạ là nam nhân, nhưng c̣n thích nữa là.

                      Hai người họ nh́n nhau, đồng thời cười vang.

                -----o0o-----

                Comment


                • #9
                  Hồi 5
                  Chân T́nh


                       Tiếng chân ngựa chạm phải sỏi đá, tiếng bánh xe lăn lăn, nó tạo ra một âm thanh nghe thật vui tai. Ngồi trong xe lại cực kỳ êm ái, y hệt như trên đất bằng vậy.

                       Trong xe có đủ mọi vật dụng, nào là rượu, nào là lương thực, không thiếu một thứ ǵ cả. Ngoài trời ánh nắng tươi mát, chim hót líu lo, cây xanh nước biếc, quả là một ngày đẹp trời. Hôm nay ai mà bước ra khỏi nhà, đi dạo một ṿng chắc sẽ thấy khoan khoái lắm.

                       Nhưng người ngồi trong xe lại không khoan khoái chút nào, nàng ta là Lâm Đại Ngọc.

                       Phải ! Lâm Đại Ngọc chưa chết. Thủy Vân Diêm Vương Độc cũng không phải là không có thuốc giải. Tất cả đều là một màn kịch do nàng diễn ra.

                       Bị chưởng của Trương Khiết đánh trúng, Lâm Đại Ngọc lợi dụng cơ hội đó, cố t́nh để thanh độc kiếm chém trúng cánh tay ḿnh.

                       Ba người bọn Tương Nhân Ngọc đă bị nàng gạt. Không những họ không biết Lâm Đại Ngọc có thuốc giải mà c̣n không biết trên đời này có một loại thuốc mà khi uống vào, con người sẽ biến thành y hệt như một người chết thật sự vậy. Tim sẽ ngừng đập, người sẽ biến thành lạnh, dù có khám kinh mạch cũng không phát giác ra được. Ba ngày sau, khi thuốc tan, người chết sẽ sống lại.

                       Dĩ nhiên Lâm Đại Ngọc có loại thuốc đó. Trước khi lâm trận, phải nghĩ đến đường rút lui trước, đó là nguyên tắc của Lâm Đại Ngọc.

                       Ba người Tương Nhân Ngọc vốn không phải là ngu cho lắm. Chỉ tự nhiên, khi một nam nhân gặp nữ nhân đẹp, th́ trí thông minh của họ đă giảm đi mất nửa phần. Nếu nữ nhân đó nhỏ lệ, hoặc làm ra vẻ tội nghiệp, th́ cho dù b́nh thường nam nhân đó có thông minh đến mấy cũng bị gạt như thường. Càng không thể trách Tương Nhân Ngọc. Trong ba người, có lẽ chàng là người ngu nhất. Chàng đă đặt niềm tin tuyệt đối vào Lâm Đại Ngọc.

                       Lâm Đại Ngọc không khoan khoái, tại v́ kế hoạch của nàng ta đă hoàn toàn thất bại. Nàng đă đánh giá sai Tương Nhân Ngọc và hai cha con Trương Bạch.

                       Nghĩ đến Tương Nhân Ngọc, ḷng nàng bỗng nảy ra một cảm giác khó tả. Nàng không ngờ t́nh cảm của Tương Nhân Ngọc đối với nàng vẫn c̣n sâu đậm như vậy. Nhất là lúc nàng ra khỏi mộ, đă thấy bao nhiêu đóa hoa hồng trồng cạnh đó. Nàng rất yêu thích hoa hồng, nàng không ngờ Tương Nhân Ngọc vẫn c̣n nhớ rơ.

                       Lâm Đại Ngọc cảm thấy hơi hổ thẹn với lương tâm. Tương Nhân Ngọc đối với nàng như vậy mà nàng lại chỉ muốn hại hắn.

                       Thật ra không phải là nàng không có t́nh cảm với Tương Nhân Ngọc, chỉ là t́nh cảm đó đă quá xa xôi rồi. Dường như nó đă bị trái tim nàng quên lăng, bây giờ trái tim nàng chỉ thuộc về "hắn".

                       Nghĩ đến "hắn", mắt Lâm Đại Ngọc sáng rực, bao nhiêu cảm giác hối hận về Tương Nhân Ngọc đều bị dập tắt.

                       Hắn, là chủ nhân của nàng, là t́nh nhân của nàng, là một nam nhân mà nàng ngưỡng mộ nhất trong đời. Thể xác và tâm hồn của nàng đều thuộc về hắn. Hắn bảo nàng nhảy vào đống lửa, nàng cũng không hề cau mày. Hắn cũng là lư do khiến nàng rời bỏ sư phụ nàng và Tương Nhân Ngọc.

                       Mọi sự việc nàng làm, đều là do hắn sai bảo.

                       Mặt Lâm Đại Ngọc tươi như hoa, chỉ cần không gặp hắn vài ngày là nàng đă thấy khó chịu không thể tả. Chỉ cần gặp hắn là nàng thấy ấm cúng và hạnh phúc hết sức.

                       Lâm Đại Ngọc nhắm mắt lại, chỉ cần nghĩ đến hắn là mọi sự phiền năo của nàng đều tan hết. Lâm Đại Ngọc lim dim, nàng từ từ rơi vào giấc ngủ, miệng nàng thoáng cười. Nàng mong là sẽ gặp hắn trong cơn mơ.

                       Khi Lâm Đại Ngọc thức tỉnh th́ trời đă về chiều. Nàng vừa mở mắt, th́ thấy gă phu xe đang chăm chăm nh́n nàng, mặt gă lộ ra một vẻ si ngây ngờ nghệch.

                       Cũng không thể trách gă được, có lẽ đây là lần đầu tiên mà gă thấy một nữ nhân đẹp như vậy. Không ngắm th́ thật là uổng phí.

                       Gă phu xe bị Lâm Đại Ngọc bắt gặp gă đang nh́n trộm, giật ḿnh, luống cuống nói :

                       - Thưa cô nương… đă tới nơi rồi ạ.

                       Lâm Đại Ngọc thốt :

                       - Tốt lắm !

                       Câu nói vừa dứt th́ gă phu xe đă bị bật ngược về sau như con diều đứt giây, máu theo thân h́nh của gă tỏa ra bốn phía như những đóa hoa hồng, trước ngực gă bị thủng một lỗ bự.

                       Lâm Đại Ngọc vỗ mạnh lên con ngựa, nó hí lên một tiếng đau đớn, phóng đi như cơn lốc, chốc lát đă mất đi trong tầm mắt.

                       Lâm Đại Ngọc vung tay, một làn phấn từ trong tay nàng bay thẳng vào xác chết. Trong chốc lát, cái xác liền biến thành một băi nước vàng hôi thối. Lâm Đại Ngọc quơ tay, đất cát bay lên đè lấp băi nước đó lại.

                       Những hành động đó nàng làm một cách thuần thục, như đă quen tay lắm rồi.

                       Lâm Đại Ngọc vốn không phải là con người hiếu sát. Nhưng tại v́ đây là mệnh lệnh của hắn, hắn không muốn cho bất cứ ai có thể dựa vào một việc ǵ mà điều tra ra tung tích của hắn.

                       Lâm Đại Ngọc điểm chân, thân h́nh lướt đi, nàng quay lại hướng mà xe ngựa vừa đi qua. Cho dù có người theo dơi, họ cũng ngờ rằng nàng lại quay lại con đường đă đi.

                       Đi được một lúc, Lâm Đại Ngọc bỗng rẽ sang bên phải, một lát nữa nàng lại rẽ sang bên trái. Tổng cộng nàng đă chuyển hướng đi tám lần. Cuối cùng nàng cũng đă tới nơi mà nàng muốn tới.

                       Nàng đứng trước một cái động nhỏ, có viết ba chữ Đường Mật Động, nét chữ như rồng bay phượng múa. Lâm Đại Ngọc bước vào, nàng rất vui, gặp được hắn là nàng vui rồi.

                       Trong động có bàn, ghế, giường ngủ một cách đàng hoàng. Những đồ vật lặt vặt cũng có đầy đủ. Cái động coi y hệt như một ngôi nhà nhỏ vậy.

                       Một người đang ngồi uống rượu một ḿnh, hắn mặc một cái áo màu đen, vẻ mặt c̣n rất trẻ. Từ người hắn bốc ra một sự quyến rũ kỳ bí. Mắt, môi, mũi hắn nếu tách ra th́ nh́n vào cũng chỉ thấy b́nh thường, nhưng khi nó hợp lại th́ khiến hắn biến thành một mỹ nam tử khó kiếm trên thế gian này. Cái điểm lạ, là h́nh như từng cơ bắp, thớ thịt hắn cũng ḥa hợp với nhau y như mặt hắn vậy. Điều đó khiến hắn có một sự thu hút ma quái, nó cũng khiến người hắn tỏa ra một tà khí kinh người.

                       Lâm Đại Ngọc bay xà vào người hắn.

                       Hắn khẽ cười, ôm chặt lấy Lâm Đại Ngọc, miệng thốt :

                       - Nàng đă về rồi hả ?

                       Giọng nói của hắn quyến rũ không kém ǵ thân h́nh hắn.

                       Bỗng nhiên Lâm Đại Ngọc vùng ra khỏi tay hắn, nàng quỳ xuống đất.

                       - Thiếp đă không làm tṛn nhiệm vụ của chàng giao phó. Xin chàng trách phạt.

                       Người áo đen bật cười :

                       - Nàng làm ǵ vậy, đứng lên đi chứ. Chuyện đó không phải là lỗi của nàng, sao ta lại nhẫn tâm trách phạt nàng chứ.

                       Hắn khẽ nâng Lâm Đại Ngọc lên, ṿng tay khẽ ôm nàng, Lâm Đại Ngọc mặt thoáng đỏ.

                       Lâm Đại Ngọc cuối đầu :

                       - Bọn họ là những nhân vật rất khó đối phó, nhất là Tương Nhân Ngọc. Thiếp xém tí nữa đă không có cơ hội trở về đây để gặp lại chàng.

                       Người áo đen cười :

                       - Việc đó ta đă biết rồi, nàng thật là tội nghiệp, phải chịu khổ trong ḷng đất dơ dáy.

                       Lâm Đại Ngọc nh́n hắn, mắt nàng chớp :

                       - Làm việc cho chàng, thiếp cực khổ cỡ nào cũng không sao.

                       Người áo đen thốt :

                       - Tốt ! Mưu kế bất thành th́ sẽ bày lại cái khác, nhưng mất nàng th́ đại sự sẽ hỏng. Để chúc mừng sự trở về an toàn của nàng, ta mời nàng một ly.

                       Hai người họ nâng ly, Lâm Đại Ngọc thấy rượu hôm nay thật là ngon.

                       Người áo đen bỗng thốt :

                       - Dường như Tương Nhân Ngọc rất yêu thích nàng th́ phải ? C̣n nàng, nàng có thích hắn không ?

                       Hắn nh́n Lâm Đại Ngọc, ánh mắt cười cười.

                       Lâm Đại Ngọc hơi giật ḿnh, nàng thốt :

                       - Hắn yêu thích thiếp là một chuyện, mà thiếp yêu thích chàng là một chuyện khác. Chàng phải tin tưởng thiếp chứ !

                       Người áo đen cười khanh khách :

                       - Ta chỉ giỡn chơi với nàng cho vui thôi, không tin tưởng nàng th́ ta tin tưởng ai bây giờ ?

                       Hắn tiếp :

                       - Nàng chắc chắn là bọn Tương Nhân Ngọc không biết là nàng giả chết chứ ?

                       Lâm Đại Ngọc thốt :

                       - Chắc họ không biết đâu.

                       Người áo đen nói :

                       - Ta có một cách khiến họ không thể nào khám phá ra được.

                       Hắn mỉm cười một cách thần bí.

                       Lâm Đại Ngọc hỏi :

                       - Cách ǵ vậy chàng ?

                       Người áo đen nh́n Lâm Đại Ngọc một cách thần bí, đáp :

                       - Chỉ chốc lát nữa thôi, là nàng sẽ biết.

                       Lâm Đại Ngọc đưa tay khẽ đấm vào ngực người áo đen, vừa cười vừa nói:

                       - Chàng xấu quá đi, cứ ấp ấp mở mở hoài !

                       Bỗng Lâm Đại Ngọc cảm thấy trong người ḿnh có khác lạ, mặt nàng biến sắc.

                       Bộ mặt tươi cười của người áo đen bỗng biến thành một khuôn mặt hung ác hết sức, hắn cười lạnh :

                       - Chỉ cần nàng bị trúng độc thật, và chết cũng thật, là mọi đầu mối điều tra sẽ bị đứt hết. Cho dù có kẻ nào hiếu kỳ đào mộ nàng lên nữa, hắn cũng chỉ t́m thấy một xác chết mà thôi. Ai là Thủy Vân Lầu Chủ thật sự măi măi là một sự bí mật.

                       Dứt lời người áo đen cười ha hả, giọng cười hắn lộ một vẻ khoái trá cùng cực. H́nh như hại người đối với hắn là lạc thú vậy.

                       Lâm Đại Ngọc cảm thấy con tim ḿnh như tan nát. Những lời lẽ của hắn c̣n khiến nàng đau đớn gấp trăm ngàn lần so với cơn đau đớn do độc tánh phát tác.

                       Nàng bật khóc :

                       - Ngươi …nỡ ḷng đối xử với ta vậy sao ?

                       Người áo đen bật cười cuồng ngạo :

                       - Nữ nhân đối với ta, y hệt như rác rưới vậy. Ta muốn ai, là nữ nhân đó quỳ trước mặt ta liền. Ngươi tưởng ngươi là ai chứ ?

                       Lâm Đại Ngọc khóc tức tưởi, nàng không ngờ nàng đă trao trái tim cho một gă không c̣n tánh người.

                       Lâm Đại Ngọc ngă lăn ra đất, mặt nàng đă đen ś. Loại độc người áo đen dùng, coi bộ không thua kém Thủy Vân Diêm Vương Độc chút nào. Lâm Đại Ngọc không biết tên loại độc này, cũng không có thuốc giải.

                       Mà dù cho có, nàng cũng không muốn dùng. Bây giờ, nàng chỉ muốn chết càng nhanh càng tốt, sống thêm giây phút nào là nàng đau khổ thêm giây phút đó. Bất giác, nàng thoáng nghĩ tới Tương Nhân Ngọc.
                       
                        Người áo đen nh́n Lâm Đại Ngọc dưới đất, hắn lấy trong ḿnh ra một cái b́nh màu xanh, quơ quơ trước mặt nàng.

                       - Thuốc giải ở trong b́nh này, nàng có muốn không nào ? Hăy van xin ta đi, có thể ta sẽ cho nàng.

                        Nói xong hắn bật cười một cái khoái trá.

                        Lâm Đại Ngọc nghiến răng, nàng nhắm mắt lại, không trả lời.

                        Bỗng một cái bóng ở ngoài động vọt vào, thân ảnh nhanh không thể nào tả nổi. Người áo đen c̣n đang ngạc nhiên th́ cái b́nh trên tay đă bị cái bóng đó đoạt mất.

                        Cái bóng là Tương Nhân Ngọc, vừa đoạt được thuốc giải, tay chàng khẽ bóp, b́nh vỡ tan, tay chàng búng nhẹ, viên thuốc đă lọt vào miệng Lâm Đại Ngọc. Những hành động đó xảy ra trong nháy mắt, cho dù người áo đen muốn can thiệp cũng không kịp.

                        Huống hồ chưa chắc người áo đen đă muốn can thiệp.

                        Tương Nhân Ngọc vừa đến, Lâm Đại Ngọc thấy một cảm giác khó tả, nàng bây giờ chỉ muốn chết. Gặp Tương Nhân Ngọc, nàng cảm thấy xấu hổ. Nàng không c̣n mặt mũi ǵ để gặp hắn.

                        Tương Nhân Ngọc hành động quá nhanh, dường như đă có tính toán trước. Viên thuốc lọt qua cổ họng Lâm Đại Ngọc nàng mới giật ḿnh.

                        Tương Nhân Ngọc mắt sáng rực như sao, ánh mắt chàng thoáng có sát khí. Chàng thốt một cách lạnh lùng :

                        - Ngươi không phải là một con người, hôm nay ta sẽ giết ngươi.

                        Tương Nhân Ngọc vốn rất ghét giết người, nhưng hôm nay hắn lại muốn giết người áo đen hết sức. Gă ta không những hại sư tỷ hắn, hại hắn, hại bằng hữu hắn, mà c̣n muốn hại cả thiên hạ nữa. Gă là một con người bại hoại nhất trên thế gian này.

                        Người áo đen nh́n Tương Nhân Ngọc, mắt hắn cười cười :

                        - Vậy sao ?

                        Bỗng Lâm Đại Ngọc rú lên một cách đau đớn, người nàng ta lăn qua lăn lại trên mặt đất, mặt co lại như đang phải chịu đựng một sự đau đớn cùng cực, tay nàng bấu vào đất chảy cả máu.

                        Tương Nhân Ngọc biến sắc, nh́n người áo đen.

                        Người áo đen khẽ điểm một nụ cười độc ác, hắn thốt :

                        - Ta đă phát giác có người ở bên ngoài, mà người theo Lâm Đại Ngọc mà không bị phát giác, ngoài ngươi ra th́ có ai. Lâm Đại Ngọc cứ tưởng ngươi là một người ngu, nhưng thật ra ả đă lầm. Ngay chính ta cũng đă đánh giá ngươi quá thấp.

                        Hắn tiếp :

                        - Sau khi phát hiện ra ngươi, ta bỗng nghĩ ra một cách. Viên thuốc đó quả thật giải được độc tố, nhưng nó cũng tạo ra một độc tố khác. Nhưng ngươi đừng lo, độc tố đó không làm nàng ta chết liền đâu, nó chỉ làm nàng ta đau đớn không thể tả suốt ba ngày ba đêm rồi mới chết.

                        Người áo đen h́nh như rất đắc ư, hắn thao thao bất tuyệt tiếp :

                        - Ta biết rằng kiếm pháp ngươi rất cao, nhưng ngươi có thi triển được nó không khi người yêu đau đớn quằn quại bên cạnh. Ngươi muốn giết ta, nhưng chỉ sợ chính ta lại giết ngươi thôi.

                        Người áo đen lại nh́n Tương Nhân Ngọc, cười một cách chế giễu :

                       - Ngươi đừng có nh́n ta như vậy, là chính ngươi đă khiến nàng ta đau đớn đến mức đó. Có trách, th́ ngươi nên trách ngươi. Ngươi tưởng có thể đoạt được bất cứ một vật ǵ trong tay ta một cách dễ dàng hay sao ?

                        Vật mà hắn nói, có hàm ư hai nghĩa, vừa là cái b́nh, vừa là Lâm Đại Ngọc.

                        Nói xong người áo đen bật cười ha hả, mỗi khi hại được ai, khiến ai đau khổ là hắn thấy sung sướng hết sức. Chỉ cần nh́n bộ mặt đau khổ của Tương Nhân Ngọc, là hắn nhịn cười không được. Hắn cười, cười măi.

                        Mặt Tương Nhân Ngọc xám xanh, chàng nh́n Lâm Đại Ngọc mà người run lên bần bật. Từng tiếng la hét, từng tiếng rú, từng cái lăn đi lăn lại của nàng ta khiến chàng đau đớn không thể tả, tim chàng như vỡ nát ra vậy.

                        Bỗng chàng nh́n người áo đen, giọng nói b́nh thản, mặt cũng trở thành b́nh thản hết sức :

                       - Thuốc giải ở đâu ?

                        Giọng nói của chàng khiến người áo đen giật ḿnh. Hắn tưởng làm Lâm Đại Ngọc đau đớn sẽ khiến chàng phân tâm. Hắn không ngờ chàng lại có một cái tâm vững chắc như vậy.

                        Hắn nh́n Tương Nhân Ngọc, lấy ra trong ḿnh một cái b́nh khác. Hắn nói :

                       - Thuốc giải nằm ở trong b́nh này, phải coi ngươi có tài để lấy nó không.

                        Tay phải hắn đă xuất hiện một thanh đao không biết từ lúc nào. Thanh đao rất quái dị, như là nửa đao, nửa kiếm. Hàn khí từ đao bốc ra lạnh toát.

                        Hắn vung tay, cái b́nh bay vọt lên không, đồng thời đao của hắn cũng nhằm cái b́nh mà xẹt tới. Sát khí từ đao bốc ra mù mịt, đao pháp của hắn ngụy dị và nhanh không thể tả, khí thế như chẻ núi.

                        Cái b́nh vừa được thảy lên th́ Tương Nhân Ngọc và kiếm cũng bay lên như một cơn gió. Người chàng lao thẳng vào bóng đao ảnh mờ mịt.

                        Tiếng đao chém vào xương người nghe rợn người, bất cứ ai chỉ cần nghe qua âm thanh này suốt đời sẽ không quên nổi.

                        Tương Nhân Ngọc đáp xuống, trong tay chàng cầm b́nh thuốc giải, cả người chàng da thịt bầy hầy, máu chảy như suối, vẻ mặt vẫn b́nh thản hết sức.

                        Người áo đen thoáng sững sờ, hắn không ngờ Tương Nhân Ngọc lại không thèm tránh đỡ những nhát đao của hắn, chàng chỉ muốn lấy được cái b́nh, bất chấp mọi hậu quả.

                        Người Tương Nhân Ngọc đă bị trúng mười ba đao, miệng vết thương hở ra trông thấy cả xương. Bất cứ ai trúng phải một trong mười ba đao này cũng phải ngả xuống, nhưng Tương Nhân Ngọc vẫn đứng thẳng, vẻ mặt b́nh thản hết sức. Đao pháp của người áo đen cực kỳ lợi hại, Tương Nhân Ngọc không có cách nào để vừa phá nó vừa lấy được b́nh thuốc. Chàng đành hóa giải được phần nào hay phần đấy, chấp nhận để cho mười ba nhát đao chém vào người.

                       Tương Nhân Ngọc móc b́nh, lấy thuốc giải cho vào miệng Lâm Đại Ngọc, khi chàng cử động, máu từ vết thương vọt ra như suối.

                       Lâm Đại Ngọc nuốt lấy viên thuốc giải, hai ḍng lệ nóng từ khóe mắt nàng chảy ra.

                       Người áo đen vẫn nh́n Tương Nhân Ngọc như một quái vật vậy.

                       Lâm Đại Ngọc uống thuốc xong, sự đau đớn đă giảm đi, người không c̣n quằn quại nữa. Tương Nhân Ngọc thở ra một hơi dài.

                       Chàng quay người lại, nh́n thẳng người áo đen, mặt không đổi sắc.

                       Người áo đen thở dài :

                       - Nếu ta không quen biết ngươi, có lẽ ta đă cho ngươi là người ngu ngốc nhất thiên hạ. Nhưng ta biết cái tâm của ngươi sáng suốt vô cùng, có lẽ thiên hạ này không có ai có được cái tâm như ngươi, ta thật không hiểu tại sao ngươi lại v́ một nữ nhân mà dám hy sinh cả tánh mạng ḿnh ?

                       Tương Nhân Ngọc nh́n ngươi áo đen một cách tội nghiệp, chàng thốt :

                       - Có lẽ cả đời ngươi chỉ biết hại người, lợi dụng t́nh cảm của những người khác. Ngươi đâu biết, thiên hạ này có một cái gọi là chân t́nh.

                       Lâm Đại Ngọc nằm dưới đất, lệ không ngừng chảy, nhưng đây là lệ hoan lạc. Bây giờ nàng đă biết cái ǵ gọi là chân t́nh.

                       Người áo đen thốt :

                       - Ngươi v́ một người đàn bà đă từng qua tay ta mà làm như vậy, ngươi quả thật không hối hận ?

                       Tương Nhân Ngọc mỉm cười :

                       - Một viên ngọc, dù có lỡ rớt xuống bùn lầy, khi mang lên lại vẫn rực sáng như thường. Ngọc tuy dơ, nhưng bản chất của nó vẫn trong sạch, thanh khiết.

                       Người áo đen nh́n Tương Nhân Ngọc, hắn thốt :

                       - Ta hiểu rồi.

                       Hai người họ bất động, nh́n nhau chăm chăm.

                       Người áo đen vẫn không dám xuất thủ. Hắn biết Tương Nhân Ngọc bị thương nặng, có lẽ chàng sắp chết. Một ngọn nến sắp tắt th́ sẽ bừng lên sáng rực, huống hồ là Tương Nhân Ngọc. Hắn biết chàng trước khi ngă xuống sẽ đánh ra một chiêu thí mạng. Kiếm pháp của Tương Nhân Ngọc vốn đă ghê gớm lắm rồi, huống ǵ lúc chàng liều chết.

                       Người áo đen vẫn nh́n Tương Nhân Ngọc không chớp mắt, hắn chú ư mọi cử động của chàng.

                       Máu của Tương Nhân Ngọc đă chảy rất nhiều, cả người chàng đều toàn là màu đỏ. Dưới chân chàng, máu đọng thành từng vũng. Tiếng máu rơi từ người chàng tí tách nghe ghê gợn vô cùng.

                       Bỗng người áo đen tự nhận ra hắn không phải là một con người thông minh lắm. Năy giờ hắn chỉ lo pḥng bị cái nguy trước mắt mà quên cái nguy sau này.

                        Tương Nhân Ngọc tuy nguy hiểm, nhưng Tương Nhân Ngọc và Lâm Đại Ngọc hợp lại c̣n nguy hiểm hơn nhiều. Người áo đen hối hận đă không xuất thủ sớm hơn. Hắn hít một hơi mạnh, chuẩn bị ra tay.

                        Bỗng Lâm Đại Ngọc đứng bật dậy, mắt nàng sáng rực như sao, nh́n người áo đen một cách thù hận.

                        Người áo đen thoáng giật ḿnh, hắn nở một nụ cười thật tươi, khuôn mặt hắn thật hấp dẫn một cách kỳ lạ.

                        - Nàng đă không sao rồi à ? Ta vốn nghi ngờ là nàng bị Tương Nhân Ngọc theo dơi, nên cố t́nh bày ra vở kịch này để dụ hắn ra thôi. Nàng nên biết, nàng là nữ nhân mà ta yêu nhất trên đời này. Làm sao ta có thể hại nàng được chứ ?

                        Lâm Đại Ngọc cười nhạt, nàng không thèm trả lời hắn. Nàng quay sang Tương Nhân Ngọc, giọng nói chứa đựng đầy t́nh cảm.

                       - Con đường mà đệ nói, nó vẫn chấp nhận tỷ chứ ?

                        Tương Nhân Ngọc mỉm cười, gật đầu.

                        Lâm Đại Ngọc rút kiếm ra, đứng sát bên người Tương Nhân Ngọc. Hai mũi kiếm hướng về người áo đen.

                        Ba người họ đứng bất động như những bức tượng, không gian dầy đặc sát khí, cả ba đều vận dụng hết sức lực và tâm cơ của họ. Chỉ cần ai để lộ ra một sơ hở trước là người đó sẽ vĩnh viễn nằm xuống.

                        Thế thủ của người áo đen như bao gồm tất cả thế thủ của đao pháp trên thiên hạ, nó vững chắc như tường đồng vách sắt, Tương Nhân Ngọc vẫn chưa kiếm ra được sơ hở để đánh vào.

                        Máu chàng chảy càng lúc càng nhiều, chàng biết sẽ không cầm cự được bao lâu nữa.

                        Bỗng kiếm của Tương Nhân Ngọc xẹt tới người áo đen nhanh như sao xẹt, kiếm khí bao trùm cả hang động. Hào quang sáng rực, kiếm quang sáng ḷa, không khí dường như bị tan ră bởi chiêu kiếm của Tương Nhân Ngọc. Khí thế của chiêu này thật là kinh thiên động địa không sao tả hết.

                        Tương Nhân Ngọc đă vận dụng hết sức lực c̣n lại để vào chiêu kiếm này. Chiêu này là một chiêu thức tấn công thuần túy nhất trong thiên hạ, không có một thức hay biến hóa nào dùng để pḥng thủ cả. Tất cả mọi thức, mọi biến chuyển Tương Nhân Ngọc đều dồn vào thế công hết, người chàng đầy sơ hở, chỉ cần một người mới học kiếm cũng nh́n ra được. Với chiêu kiếm này, Tương Nhân Ngọc muốn chết chung với đối thủ. Dù không được, nó cũng tạo cho Lâm Đại Ngọc một cơ hội để đánh vào sơ hở của người áo đen.

                        Kiếm pháp Tương Nhân Ngọc ập xuống người áo đen như một cơn lũ. Hang động vốn đă không lớn, nay dưới áp lực của kiếm Tương Nhân Ngọc, người áo đen càng thấy nó nhỏ hơn.

                        Không c̣n đường tránh né, bất đắc dĩ, người áo đen đành bạt đao vào vùng kiếm quang của Tương Nhân Ngọc.

                        Đao chạm phải kiếm, thức chạm phải thức, biến hóa gặp biến hóa, cả hang động rung rinh như muốn sập đổ. Kiếm và Đao phong phát ra từ cửa hang khiến cây cối gần đó sụp đổ, cát bụi bay mù mịt. Không gian dường như ngưng đọng lại.

                        Tương Nhân Ngọc cảm thấy h́nh như đao của người áo đen đă đâm trúng người hắn, nhưng hắn vẫn mỉm cười… một nụ cười măn nguyện… mắt hắn tối sầm lại…

                  -----o0o-----

                  Comment


                  • #10
                    Chân T́nh


                          Một căn nhà đơn sơ nằm cạnh sườn núi, xung quanh nhà trồng hàng trăm hàng ngàn đóa hoa hồng, chim hót líu lo, bướm bay vờn hoa. Cảnh tượng đẹp như tranh vẽ.

                          Tương Nhân Ngọc vụt mở mắt, mọi vật dần dần hiện ra rơ ràng hơn trước mắt hắn. Hắn đang nằm trên một chiếc giường thật êm, hắn muốn ngồi dậy nhưng chân tay đều không chịu nghe lời hắn, cả người hắn như là không có sức vậy. Hắn đă cố gắng ngồi dậy mấy lần nhưng đều không được.

                          Bỗng một giọng nói nghẹn ngào vang lên :

                          - Đệ… đă tỉnh rồi hả ? Thật …là cám ơn trời phật !

                          Người vừa thốt là Lâm Đại Ngọc, giọng nói nàng run run, mắt nàng ửng đỏ. Cuối cùng th́ Tương Nhân Ngọc cũng đă tỉnh, thật không uổng công nàng chờ đợi suốt mấy năm qua.

                          Lâm Đại Ngọc chạy đến bên cạnh Tương Nhân Ngọc, nàng nắm chặt tay hắn, nước mắt nàng chảy từng giọt trên mặt hắn. Mặt nàng lộ vẻ sung sướng hết sức.

                          Tương Nhân Ngọc nh́n nàng, mỉm cười :

                          - Th́ ra là Lâm tỷ, đây là chỗ nào vậy ?

                          Lâm Đại Ngọc nh́n hắn, mặt nàng tươi như hoa :

                          - Đây là căn nhà do tỷ dựng lên để chờ đệ tỉnh dậy.

                          Tương Nhân Ngọc ngạc nhiên :

                          - Chờ đệ tỉnh dậy ? Bộ đệ đă hôn mê lâu lắm sao ?

                          Lâm Đại Ngọc nhẹ nhàng vuốt má hắn :

                          - Đệ đă hôn mê hơn bốn năm trời rồi đó.

                          Tương Nhân Ngọc la lên :

                          - Bốn năm trời ?

                          Lâm Đại Ngọc mỉm cười, nh́n hắn một cách âu yếm :

                          - Thương thế của đệ vốn rất nặng, một người b́nh thường th́ có lẽ đă chết rồi, nhưng sức sống của đệ quá mạnh, nên đệ vẫn chưa chết.

                          Tương Nhân Ngọc trầm ngâm :

                          - Bốn năm…

                          Lâm Đại Ngọc tiếp :

                          - Trong ṿng ba năm, tỷ đă bôn ba khắp thiên hạ, t́m kiếm bao nhiêu danh y, nhưng họ đều lắc đầu. Họ bảo đệ chỉ là một cái xác thôi, họ không có cách nào khiến đệ tỉnh lại được.

                          Lâm Đại Ngọc khẽ vuốt tóc hắn, nàng tiếp :

                         - Nhưng tỷ vẫn không bỏ cuộc, tỷ biết rằng đệ không dễ dàng chịu thua như vậy đâu. Tỷ đă dựng lên căn nhà này, ngày ngày chăm sóc đệ. Tỷ biết chắc rằng một ngày nào đó đệ sẽ tỉnh dậy.

                         Mắt của Tương Nhân Ngọc đă hơi đỏ :

                         - Đệ làm lăng phí bao nhiêu năm tháng của tỷ, đệ thật là có lỗi.

                         Lâm Đại Ngọc bịt miệng hắn lại :

                         - Đệ đừng nói vậy, cho dù có chờ đệ mười năm, hai mươi năm tỷ cũng không hề oán trách.

                         Tương Nhân Ngọc cố nhịn ḍng lệ nóng đang muốn trào ra, hắn thốt:

                         - Tỷ… thật là… tốt với đệ quá…

                         Lâm Đại Ngọc khẽ cú đầu hắn :

                         - Tỷ không tốt với đệ th́ tốt với ai bây giờ ? Rơ là đồ ngốc !

                         Tương Nhân Ngọc bật cười. Khi xưa mỗi khi hắn nói một điều ǵ sai th́ nàng ta cũng cú đầu hắn một cách âu yếm như vậy.

                         Lâm Đại Ngọc cũng nh́n hắn cười.

                         Bỗng Tương Nhân Ngọc thốt :

                         - "Hắn" ra sao rồi ?

                         Lâm Đại Ngọc trả lời :

                         - Chiêu kiếm của đệ đă khiến đao pháp của hắn lộ ra sơ hở, và hắn đă chết dưới kiếm của tỷ.

                         Giọng nói Lâm Đại Ngọc vẫn b́nh thường, không hề xúc động. Đối với nàng ta, dường như đó là quá khứ của một người khác vậy.

                         Tương Nhân Ngọc thốt :

                         - Hắn chết th́ đỡ. Người đó mà chưa chết, th́ thiên hạ sẽ không có ngày nào được yên.

                         Lâm Đại Ngọc bỗng nh́n hắn mỉm cười :

                         - Sao đệ biết là tỷ giả chết vậy hả ? Tỷ nhớ là đệ đâu có thông minh như vậy đâu ?

                         Tương Nhân Ngọc bật cười :

                         - Đệ quả thật không thông minh ǵ cho lắm, đệ khám phá ra được nhờ hoa hồng nói cho đệ biết đấy.

                         Lâm Đại Ngọc thắc mắc :

                         - Hoa hồng ?

                         Tương Nhân Ngọc cười :

                         - Những đóa hoa hồng trồng trên mộ tỷ vẫn thắm tươi vô cùng. Thủy Vân Diêm Vương Độc rất là mạnh, nếu tỷ mà bị trúng độc th́ nó đă héo rồi.

                         Hắn tiếp :
                         - Cũng nhờ đệ đă trồng hoa hồng cho tỷ, nếu không đệ vốn không thể nào phát giác ra được.

                         Lâm Đại Ngọc thở dài :

                         - Và nếu tỷ không thích hoa hồng th́ đệ đă không trồng, mọi việc dường như được ông trời sắp đặt sẵn vậy.

                         Tương Nhân Ngọc nói tiếp :

                         - Đệ vốn biết tỷ không phải là người chủ mưu, thật ra đệ đă gặp qua "hắn" ở Vương Kiếm Sơn Trang rồi. Chỉ có hắn mới có một tà khí như vậy, chỉ có hắn mới đủ độc ác để chỉ huy một tổ chức như vậy.

                          Tương Nhân Ngọc ho lên mấy tiếng, rồi chàng tiếp :

                         - Tỷ chưa chết, là một cơ hội tốt nhất để kiếm ra hắn, nên đệ đă theo dơi tỷ. Chuyện là vậy.

                          Lâm Đại Ngọc cười :

                         - Thôi được rồi, biết đệ giỏi rồi, đừng khoe khoang nữa. Nằm yên nha, để tỷ đi nấu cháo cho đệ ăn.

                          Nói xong nàng bỏ đi, Tương Nhân Ngọc nh́n theo dáng đi của nàng mà ḷng thấy vui sướng không thể tả. Hắn thật thấy hạnh phúc khi được ở chung với nàng ta.

                          Tương Nhân Ngọc nh́n lên trần nhà, đầu hắn suy nghĩ lung tung. Bốn năm quả thật không phải là một thời gian ngắn. Không biết Trúc Diệp Thanh đă ra sao rồi ? Hai cha con Trương Bạch có c̣n khỏe mạnh như xưa không ? Lệnh Bạch Vân có c̣n u sầu không ? Mộc Tiểu B́nh nữa, tuy nàng ta đă mưu sát chồng, lại c̣n gạt hắn nữa, nhưng hắn vẫn cảm thấy nàng ta tội nghiệp vô cùng. Không biết nàng ta đă đi vào con đường chánh đạo chưa ? Giang hồ có kiếm thủ nào mới nổi bật hay không ? Hắn nằm suy nghĩ vẩn vơ như một đứa con nít vậy.

                          Lâm Đại Ngọc bưng một tô cháo nóng hổi vào, nàng ta thốt :

                         - Đệ đang suy nghĩ vẩn vơ ǵ vậy ? Đệ đang c̣n rất yếu, suy nghĩ quá sẽ không tốt cho sức khỏe đâu.

                          Tương Nhân Ngọc nh́n nàng một cách hóm hỉnh, hắn thốt :

                         - Đệ đang suy nghĩ sẽ làm ǵ tỷ khi đệ cử động được đấy.

                          Mặt Lâm Đại Ngọc ửng đỏ như trái táo, nàng đưa tay nhéo Tương Nhân Ngọc.

                         - Đệ thật là hư quá đi, cho đệ chết nè !

                          Tương Nhân Ngọc đau quá la lên, hắn vừa la vừa cười.

                          Lâm Đại Ngọc cũng cười một cách vui vẻ. Bỗng hai người họ nh́n nhau, ḷng thấy thật ấm, họ cảm giác được một tương lai thật hạnh phúc đang chờ đón họ…


                    ----- HẾT -----

                    Comment

                    Working...
                    X