• Nếu bằng hữu muốn bàn thảo chung vui với các cao thủ trong Cốc th́ bằng hữu cần đăng kư danh tánh (bấm vào ḍng "đăng kư danh tánh" để bắt đầu ghi tên gia nhập.

Thông báo

Collapse
No announcement yet.

Kiếm phổ 002 - PHONG VÂN CỐ QUỐC

Collapse
This topic is closed.
X
X
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Kiếm phổ 002 - PHONG VÂN CỐ QUỐC

    Lời ngỏ: Truyện này xây dựng trên cùng một bối cảnh với một truyện ḿnh [tác giả] đă viết trước là Thất Nguyệt Tử về Vô Ảnh Thần Kiếm Âu Dương Đông Phong. Trong truyện có nhắc đến nhân vật này nhưng hoàn toàn không phụ thuộc về câu truyện trước.

    ***

  • #2
    Tiếng mơ đêm báo hiệu canh ba. Gió nổi lên cuốn bay những chiếc lá khô chen lẫn với tiền giấy. Đó là dấu hiệu của Dạ Quỷ đến, Dạ Quỷ hút máu của người. Những kẻ không nhà đều biết như vậy. Họ sợ đến nổi chạy không nổi. Quỷ xuất hiện không hẹn ngày giờ và mỗi lần xuất hiện th́ có đến hơn mười người chết thê thảm. Xác teo lại như người chết đói. Chính v́ vậy các bộ đầu chỉ phán một câu là chết đói rồi không thèm t́m hiểu chi cho mệt. Họ nghèo rớt mồng tơi th́ chết đói đâu có chi là lạ. Hơn nữa nếu quả thật là có Dạ Quỷ th́ hắn cũng làm việc rất tốt. Kinh thành quá nhiều bọn ăn mày, chết bớt đi để khỏi chật đất.

    Thật ra th́ không phải là không có ai quan tâm đến những người cùng khổ này. Đă từng có một Đại Tiên giả dạng lang y và một Tiên Đồng trong lốt công tử từ trời bay xuống quan tâm tới họ. Nhưng vào một đêm cách đây ba năm, tiên quỷ gặp nhau và tiên đă thua dưới kiếm của quỷ. Kiếm của quỷ đen ś ś xuyên qua tim của Đại Tiên. Tiên Đồng sợ quá bay mất và từ đó không dám đến gian trần nữa. Cái số phải khổ là như thế! Đến tiên thần cũng không cứu được. Bây giờ th́ họ đă an phận nhận chịu. Quỷ kêu ai th́ người ấy phải theo, chống cự cũng vô ít. Không biết chết rồi có sướng hơn sống không?



    ***



    Túy Hoa đứng dưới đồi nh́n lên cái khuôn viên nguy nga, tráng lệ của Bảo Định Vương Phủ. Cha của chàng Hoàng Thiên Thạch ở trong đó. Không những ông ở trong đó mà c̣n làm chủ nó nữa ḱa! V́ ông chính là Bảo Định Vương, người anh hùng đánh đuổi quân Hạ xâm lược, chồng của vị Quận Chúa Quỳnh Hương nổi tiếng xinh đẹp và hiểu biết. Nhưng đời đâu phải là thơ, bà quận chúa xinh đẹp ấy không phải là mẹ chàng. Cổ chàng tắt nghẽn khi nhớ về mẹ... Người đàn bà chân yếu tay mềm đă bị nhục nhă đánh đuổi ra khỏi làng v́ tiếng chửa hoang. Không gia đ́nh, không nhà cửa, không tài sản, mẹ chàng đă phải làm cái nghề đê tiện nhất đối với một người đàn bà để cho chàng tiếng khóc chào đời, để có được miếng cơm thừa canh cặn cho con thơ đở ḷng. Chàng nhớ cái chết khủng khiếp của mẹ, đôi mắt đứng tṛng mở to đầy oán hận v́ bạo khách đă vùi liễu, dập hoa không thương tiếc. Lúc đó chàng mới năm tuổi, cái kiếp sống tưởng chừng không thể nào nhục nhă, khổ sở hơn của một đứa con hoang đột nhiên tăng lên vạn lần. Không có mẹ che chở, chàng lănh trọn những trận đ̣n vô cớ của bà chủ chứa, những cơn đói kinh khủng của chiếc dạ dày lép xẹp.

    Chàng bỗng nhớ đến A Cừ. A Cừ lớn nhất trong bọn con nít ở kỷ viện, hơn chàng đến năm tuổi. Chàng nhớ cái ánh mắt hung dữ của của hắn, nhưng lại không sợ cái ánh mắt đó. A Cừ trộm cắp của khách, thậm chí giết người nhưng lại hạ ḿnh kết bạn với cái đứa nhỏ nhất, nhút nhát nhất của bọn, chàng. Chàng nhớ bàn tay nhỏ bé thoa những giọt dầu ăn cắp trên cái lưng rớm máu đầy roi vọt, những cái bánh lạnh ngắt luồn vào tay chàng mỗi khi bà chủ quay lưng. T́nh bạn trong thời khốn khó, ôi sao đáng quư! A Cừ, huynh bây giờ ở đâu?

    Đó là một cái ngày định mệnh. Hôm đó, A Cừ bị bệnh thèm một cái đùi gà. Trời ơi đùi gà ở đâu mà có! Chàng có chết đói cũng không đi ăn trộm nhưng v́ A Cừ chàng đă đi. Chẳng may lần đầu tiên phạm tội chàng lại bị bắt gặp. Thế là những trận đ̣n tới tấp đă ập đến. Không chịu nổi chàng đă lâm bệnh nặng và bị vứt ra đường như một con chó chết. Người đi, xe chạy, họ tránh chàng như tránh bệnh dịch. Cả một ngày đêm chàng mê mang trong cơn sốt cao không người nh́n đến. Thế rồi chàng nhớ ánh mắt to tṛn ngây thơ của tiểu sư muội Thu Tử, đôi bàn tay rắn chắc nhưng dịu dàng của sư phụ. Chàng không nhớ cuộc hành tŕnh dài đăng đẵng xa rời cố hương đến Hồng Lạc. Khi chàng tỉnh lại trên chiếc giường êm ái và tiếng hát ru dịu dàng của sư mẫu, chàng cố t́nh quên đi cái tên Hoàng Thiên Ngọc với những chuỗi ngày đen tối để trở thành Âu Duơng Túy Hoa, đại đệ tử của Vô Ảnh Thần Kiếm Âu Dương Đông Phong. Nhưng trong chàng vẫn âm ỉ lời trăn trối của mẹ, nguyện vọng của mẹ để gặp lại người xưa và cái tiếng cha thân thương. Thế là sau 15 năm sống trong t́nh thương yêu, bảo bọc của sư phụ, chàng đă lên đường trở về Hàn Quốc.

    Quê hương là tiếng gọi thân thương, là niềm khao khát của những người tha hương, nhưng với chàng, nó như là một địa ngục. Đặt chân lên quê mẹ, đập vào mắt chàng là cảnh lầm than của những người cùng khổ. Từ Hồng Lạc quá tươi đẹp với những ṭa nhà cổ kính, những con đường thơm ngát muôn hoa, những cánh đồng bát ngát và tiếng cười đùa trẻ thơ chàng bỗng dưng trở về với những gương mặt cúi đi lầm lủi, những chiếc áo rách tả tơi, những đứa bé dơ bẩn ngữa tay xin chút t́nh thương. Lam Tiên Nữ xin hăy rủ ḷng xót thương! Chàng thành tâm khấn nguyện. Thành thật mà nói, Hàn Quốc không chỉ có người nghèo. Cạnh những người đói rách lam lủ là những kẻ giàu, đeo vàng dát ngọc. Họ đi mắt hếch lên trời, kênh kênh, kiệu kiệu! Họ giàu có và quyền lực có lẽ hơn những nhà giàu trung lưu của Hồng Lạc. Họ ăn chơi xa hoa, coi tiền như rác. Dần dần, chàng thấm hiểu đuợc sự khác biệt giữa hai quốc gia. Hồng Lạc không phải là không có những người nghèo vô gia cư hay những kẻ giàu nứt vách đổ tường vung tiền qua của sổ, nhưng họ chỉ là thiểu số so với cái khối khổng lồ trung lưu sống sung túc đầy đủ bằng sức lao động của ḿnh. Thành phần thượng lưu và trung lưu ở Hàn Quốc rất nhỏ so với phần đông dân chúng nghèo khổ.

    Cái tiếng cha thiêng liêng đă làm chàng vượt núi băng đèo đến đây. Trong thâm tâm chàng mường tượng đến h́nh ảnh người cha nghèo khổ, có thể đă tàn tật sau bao năm chinh chiến, sống vật vưỡng nhớ đến người vợ bạc số và đứa con thơ nay đă mất tích. Chàng sẽ chạy đến, qú xuống ôm chân người để xin tha tội bất hiếu. Nhưng khi biết đuợc cha ḿnh chính là vị Bảo Định Vương anh hùng, vương giả th́ thay v́ tự hào, chàng lại thấy cay đắng, thê thảm. Không, Túy Hoa không ngược đời. Chàng cay đắng v́ chàng biết rơ ngày cha chàng sánh duyên cùng vị quận chúa cao sang tại kinh đô hoa lệ này là ngày dân làng đánh đuổi mẹ chàng ra khỏi căn nhà đơn sơ, bắt đầu chuỗi ngày lầm than vô tận. Có phải đó là do bọn dân làng ngu dốt đă cố t́nh làm vậy, hay là sự ghen tương của vị công nương cao sang? Lam Tiên Nữ nhân từ, xin đừng cho đó là tại người đàn ông bạc t́nh kia xúi dục!

    Chàng đă khóc. Khóc suốt một đêm dài. Cho mẹ chàng hay cho cái thần tượng người cha sụp đổ? Túy Hoa không rơ. Chàng chỉ biết một điều. Chàng muốn biết sự thật, cho dù là có đau ḷng đến cỡ nào, cho dù chàng biết ḿnh không đủ can đảm trả thù. Chàng biết ḿnh không có can đảm giết chết bọn dân ngu, chàng biết ḿnh không đủ can đảm giết chết người đă cùng cha chăn gối, và cũng không can đảm giết chết đấng đă tạo nên ḿnh cho dù họ đă bạc bẽo đến cỡ nào. Sự giáo dục đầy "mềm yếu, ủy mị" của sư phụ và Hồng Lạc đă ăn quá sâu vào tâm trí chàng. Chàng chỉ c̣n đủ can đảm để t́m ra sự thật, để hiểu đuợc t́nh đời.

    Túy Hoa nh́n xuống bộ vải thô cũ kỹ nhưng sạch sẽ chàng mới mua đuợc trên phố. Đây không phải là bộ áo chàng ước muốn khi đến trước mặt cha. Chàng muốn mặc một bộ đồ ăn mày để xem cha phản ứng thế nào nhưng phải bỏ ư định đó v́ không thực dụng. Không ai sẽ cho chàng bén mảng đến cổng vương phủ trong bộ đồ như thế. Dĩ nhiên chàng không hề có ư định cho ai biết ḿnh chính là Âu Dương Túy Hoa. Sư phụ chàng dù có nổi tiếng là "mềm yếu, ủy mị" đến đâu, không ai khùng đến nỗi dám nghĩ đừng nói là đụng chạm đến con người kiếm pháp cao nhất giang hồ, giàu nhất Thập Nhị Hệ Tinh và là nghĩa đệ thân yêu của vị Hoàng Đế Hồng Lạc binh hùng tướng mạnh. Đụng đến đại đệ tử của ông ta lại càng khùng hơn, kiếm pháp Âu Dương Túy Hoa suưt soát sư phụ, có tiếng là lạnh lùng và cộc cằn với tất cả mọi người trừ sư muội Thu Tử và sư đệ Xuân Hoa nhưng không hiểu tại sao đuợc mọi người ở Âu Dương Kiếm Trang cưng như trứng, hứng như hoa. Chưa ai kịp đụng đến chàng th́ cả bầy đă bu lại binh. Túy Hoa hít một hơi dài, lấy lại cái bề mặt lạnh lùng cộc cằn để che đi cái tâm mềm yếu của chàng, và cất bước về phía vương phủ.

    Vương phủ càng gần càng nh́n bề thế, oai nghiêm. Khuôn viên đó trải đài hơn mấy dặm, cổng kính, tường cao. Đáng tiếc cái giàu sang bề thế này đối vời Túy Hoa không ra ǵ cả. Cái khuôn viên sư phụ dành riêng cho chàng tại Âu Dương Kiếm Trang cũng rộng cở vậy. Chàng gơ cửa.

    "Tiểu tử sao dám đến đây phá phách?"

    Một tên lính mở cửa. Khi thấy chàng trai nghèo khổ đơn độc, hắn lên tiếng nạt nộ. Chưa ǵ đă thị uy! Túy Hoa lạnh lùng nh́n hắn, mắt lóe lên tia dữ dội. Tên lính canh bất giác thụt lùi. Không biết cái tên nghèo kiết xác này sao lại có vẻ ǵ rờn rợn. Mà tại sao hắn lại giống tiểu vương gia như vậy. Không phải là cái rờn rợn lạnh lùng, tiểu vương gia tuy đă được phong làm đại tướng nhưng rất vui vẻ, cởi mở. Cái giống là gương mặt, đôi mắt, cái mũi. Ôi thôi sao y như anh em vậy!

    "Ta muốn gặp Hoàng Thiên Thạch!" Túy Hoa phán.

    Tên lính muốn tát cho kẻ xấc láo cùng đinh một cái nhưng không dám. Thật là kỳ, hắn đă từng xông pha chiến trận cùng vương gia bao năm, coi cái chết như về lại cảm thấy sợ một thằng nhăi. Không phải v́ sợ hắn bà con với vương gia mà là v́ cái uy ngầm tiềm ẩn trong con người này, cho dù là Thiên Tử cũng không dám gọi vương gia cộc lốc như thế.

    "Đừng có hỗn!" Hắn cố lấy lại can đảm nhưng lại x́u xuống ngay. "Người phải cho ta biết tên và cần gặp vương gia làm ǵ”.

    "Hoàng Thiên Ngọc!" Túy Hoa trả lời nhát gừng và rút ra một cái khăn cũ dính máu thêu h́nh uyên ương. "Đưa cái này cho ông ta!"

    Tên lính run lên khi nghe tên vị con trưởng của vương gia mà chưa ai đă từng gặp mặt. Người tưởng là đă chết. Hắn nhớ cảnh vương gia mười mấy năm truớc gào lên đau thương như một con thú đốt rụi cả cái thanh lâu đáng nguyền rủa. Chút nữa ông đă giết toàn bộ lũ dân làng ngu đần đó. Hắn chụp cái khăn, quên cả đóng cửa, chạy thẳng vào trong. Hành động của tên lính làm Túy Hoa ngạc nhiên. Chẳng lẽ cha đă từng nhắc đến chàng? Chưa đầy năm phút, chàng đă thấy một con người sang trọng, lạ hoắc nhưng lại quen quen chạy ra và ôm chầm lấy.

    "Ôi Ngọc Nhi, con đấy ư? Cha t́m con khổ cực biết chừng nào!" Người đàn ông xúc động vuốt ve chàng, nh́n từ đầu đến chân như để cố in h́nh bóng chàng vào tâm trí của ḿnh. Túy Hoa cảm động đến lặng người. Ôi sao thế này? Không thể được, chàng nhất định không thể bỏ qua.

    "Th́ ra là cha đă từng đi t́m tôi”. Chàng nói một cách lạnh lùng cộc cằn. Bảo Định Vương dường như quá mừng không để ư đến thái độ của chàng.

    "Vào nhà! Vào nhà!" Ông kéo mời. Túy Hoa lạnh lùng theo ông.

    "Mở tiệc! Mở tiệc mau lên!" Ông ra lệnh cho kẻ hầu. "Vào báo phu nhân và công tử đă kiếm đuợc đại công tử!"

    Cả phủ tưng bừng như mở hội. Đối với một người con cô độc không nhà th́ cái cảnh này chắn sẽ làm cảm động rớt nước mắt nhưng đối với chàng, sau 15 năm dư thừa t́nh cảm, lại rất thường. Sư phụ, sư mẫu thương chàng như con, đôi khi lại có phần hơn. Họ thường nghĩ về sự bất hạnh và thiếu thốn về cả tinh thần và vật chất của chàng khi xưa nên cực kỳ nuông chiều, chỉ cần đi xa vài ngày trở về th́ thế nào cũng có tiệc. Chàng lạnh lùng dửng dưng nh́n. Bảo Định Vương cười vui toe toét. Ông quay lại nh́n chàng tŕu mến.

    "Vào trong tắm rửa thay quần áo mới đi con!"

    "Cách ăn mặc của tôi làm cha quê à?"

    Bảo Định Vương giật ḿnh. Lần đầu tiên ông mới nhận ra vẻ lạnh lùng của con. Tim ông nhói đau. Ông chợt hiểu là nó hận ông. Một cái hận hoàn toàn chính đáng. Lỗi tại ông. Lỗi tại ông làm mẹ nó chết, làm nó lang thang phiêu bạt. Nhưng ông tự hứa sẽ không bao giờ giận, sẽ đền bù xứng đáng cho nó. Trong thoáng mắt ông như già hẳn.

    "Con ăn mặc như thế nào cũng không quan trọng, chỉ vui là đuợc rồi!"

    Cặp mắt lạnh lùng của con ông thoáng xao động, nhưng chỉ là một thoáng rồi lạnh lùng như cũ. Ông biết cái cửa sổ tâm hồn ấy lại nhanh chóng khép kín v́ con người vừa đến. Ông chỉ biết gượng cười chứ làm sao hơn.

    "Ngọc Nhi, con chào quận chúa đi con!" Ông tránh từ "mẹ kế" v́ sợ con đau ḷng.

    "Quận Chúa!" Con ông ngoan ngoăn cúi đầu. Cái chào lịch sự, chuẩn mực đến mức bất lịch sự nhưng chẳng thể nào bắt lỗi đuợc. Thật không thể ngờ nó lại am hiểu cái kiểu cách giết người không dao của bọn quyền quư. Quận Chúa Quỳnh Hương sinh ra và lớn lên trong triều nội làm sao bà không nhận ra đuợc thái độ của người con ghẻ. Bà chợt hiểu nổi khổ của chồng và cười tươi như không thấy ǵ.

    "À! Là Ngọc Nhi đă về!" Bà nói với chàng trai lạnh lùng như thể không phải đây là lần đầu tiên bà gặp chàng mà là chàng sống ở đây đă lâu, chỉ đi đâu rồi mới về. Bà c̣n tính nói nữa th́ con bà đă đâm sầm ra. Nó cười như hoa nở không biết ḿnh vừa bước vào một băi chiến trường.

    "Phụ vương! Mẫu nương!" Nó cúi đầu chào rồi hoan hỉ quay lại nh́n người anh mới đến không chớp mắt. Ông bà ngạc nhiên khi thấy ánh mắt lạnh lùng của Túy Hoa dịu đi thấy rơ. Đó là một cái phản ứng rất Hồng Lạc. Nơi t́nh anh em đuợc coi là thứ t́nh cảm cao quí nhất, vượt cả chữ hiếu và t́nh yêu, ông bà làm sao có thể ngờ đuợc.

    "Đại ca!" Hoàng Thiên Hùng ngập ngừng chào. Sinh ra trong tướng gia, đuợc phong làm tướng khi mới 16, lần thứ hai trong đời Thiên Hùng mất tự tin, có cảm giác như hoàn toàn bị khuất phục. Lần thứ nhất là ở B́nh Dương, khi chàng gặp cậu bé Âu Dương Xuân Hoa, con trai độc nhất của Vô Ảnh Thần Kiếm Âu Dương Đông Phong. Xuân Hoa hào hoa phong nhă, anh chàng lại có vẻ lạnh lùng cộc cằn, không hiểu tại sao chàng lại có cảm giác họ giống hệt nhau.

    "Đệ đệ!" Túy Hoa mỉm cười. Lần đầu tiên chàng cười khi bước vào ngôi nhà này. Cái không khí nặng nề như được cất đi. Mọi người, từ vương gia đến kẻ nô tỳ, trong đại sảnh chới với trước nụ cười đầy mị lực. Nếu chàng cười một cái nữa rồi bảo họ tự sát th́ cũng không ít người tuân theo.

    "Chúng ta vào ăn nói rồi bàn chuyện sau!" Vương gia là người phục hồi sớm nhất trước nụ cười như bùa mê ấy.


    ***

    Comment


    • #3
      Đêm nay lại có gió lớn và tiền giấy tung bay, Dạ Quỷ lại đến rồi lại đi. Lại thêm hơn chục người chết. Nhưng lần này quỷ vừa đi th́ Tiên Đồng bỗng xuất hiện an ủi họ. Tiên Đồng đă lớn. Mắt Tiên Đồng không c̣n trong sáng ngây thơ như ngày nào. Trong đó là cả một bầu trời đau khổ và thù hận. Tiên Đồng an ủi rồi nhanh chóng bỏ đi theo dơi hành động của Dạ Quỷ.

      Sau khi Tiên Đồng ra đi được một lúc th́ Tiên Nữ tới. Tiên Nữ thường xuất hiện từ sau khi Đại Tiên gặp nạn. Tiên Nữ luôn thăm ḍ hỏi những mẩu chuyện của Đại Tiên và Tiên Đồng. Họ không biết Đại Tiên và Tiên Đồng là ai mà biết cũng không dám nói. Có ǵ bảo đảm Tiên Nữ không phải là ma quỉ biến thành?



      ***



      Tiếng gió hú từng hồi vang lên từ dưới vực. Tiên Phong Đại Tướng Quân Hoàng Thiên Hùng nheo mũi trước cái mùi rượu nồng nặc bay ra từ pḥng anh của chàng. Hôm nay anh chàng lại uống rượu nữa rồi! Nói một cách chính xác là anh chàng chưa ngưng uống rượu từ lúc đến đây. Chàng không sao hiểu đuợc Thiên Ngọc lại bày cái tṛ này. Y như tự sát chậm bằng rượu vậy. Chỉ trong ba ngày ngắn ngủi ở kinh thành, không một ai không biết tới cái tên Hoàng Thiên Ngọc. Anh chàng đă ngang nhiên mở ra một trại nuôi trẻ mô côi mặc cho tiếng chê bai, giễu cợt của tất cả các quí tộc! Thiên Hùng biết họ nói ǵ về anh. "Con hoang" là cái từ nhẹ nhàng nhất! Dĩ nhiên họ cũng cười vào mặt của cha mẹ và chàng, nhưng cả nhà không ai dám nói động đến Thiên Ngọc. Họ là những con nợ, chàng là chủ nợ nên tất cả phải ngậm tăm. Thiên Hùng bỗng tái mặt khi nh́n thấy anh đứng cheo leo, ngật ngưỡng trên cái lan can. Lạy trời, anh ta đang định làm ǵ? Thiên Hùng muốn lướt tới ôm anh lại nhưng cho dù khinh công giỏi cách mấy chàng cũng sẽ không kịp. Hăi quá chàng qú xuống định năn nỉ. Thật là kỳ, anh chàng say ngật ngưỡng như thế, lại đứng xoay lưng lại nhưng dường như có mắt đằng sau.

      "Đệ làm cái ǵ mà quỳ như vậy?"

      "Đại ca đừng làm cái chuyện điên khùng đó. Bất cứ đại ca muốn ǵ phụ vương cũng đồng ư hết, đệ cũng đồng ư hết. Đừng làm cái chuyện điên khùng đó!"

      "Ta làm cái ǵ điên khùng?" Túy Hoa ngạc nhiên quay lại. Tim Thiên Hùng thót lên. Trời ơi, sao lại dám quay lưng lại với cái vực thẳm sau phủ như thế. Rủi trượt chân th́ sao? Gió ở đây lộng quá!

      "Đại ca nhảy xuống đi!"

      "Bộ có cái ǵ hay lắm dưới đó hả?" Túy Hoa quay người nh́n xuống vực. "Hay đệ làm rớt cái ǵ muốn ta lấy lên giùm?"

      "Không! Không phải! Không có!" Thiên Hùng hoảng lên. "Đại ca vào trong này đi, đừng đứng ngoài đó nữa!"

      "Được rồi!" Túy Hoa nhún vai khó hiểu nhưng cũng nhảy xuống. "Đệ đứng lên đi, thật ra là đệ muốn ǵ?"

      Thấy anh nhảy xuống, Thiên Hùng thở phào nhẹ nhơm. Dường như Thiên Ngọc tưởng chàng c̣n muốn cái ǵ nữa. Dĩ nhiên chàng chớp nhanh cơ hội.

      "Đại ca đừng uống rượu nhiều quá như thế, sẽ có hại cho sức khoẻ”.

      "Nếu ta không uống rượu nhiều th́ c̣n ǵ là Túy..”. Túy Hoa giật ḿnh ngậm miệng. Một chút xíu th́ chàng đă để lộ ra thân phận. Với em, chàng không cảnh giác như với cha và quận chúa. "Ta thích rượu nhưng nếu đệ muốn ta sẽ bớt đi!"

      Thiên Hùng vui mừng như mở cờ. Chàng đă nhận ra anh không lạnh lùng với ḿnh như với cha mẹ nhưng không ngờ lại nghe lời dễ dàng như thế. Người ta nói "đuợc đằng chân lên đằng đầu", chàng lập tức năn nỉ.

      "Tiểu đệ phải vào cung, đại ca đi với đệ cho vui nhé!" Thật ra Bảo Định Vương muốn dẫn Túy Hoa vào cung ra mắt hoàng thượng nhưng lại không dám nói thẳng v́ sợ chàng hiểu lầm.

      "Ừ!"

      Th́ ra anh hảo ngọt! Thiên Hùng cười đắc ư. Bây giờ phát hiện ra yếu điểm này, chàng sẽ tận dụng nó. Dĩ nhiên là hơi có hạ thấp nhân phẩm một chút, chàng là đại tướng quân mà lại nhỏng nhẽo như con nít nhưng nó sẽ kềm đuợc cái ông anh bất kham này. Cha mẹ chàng vui vẻ lên th́ có hạ thấp nhân phẩm một chút cũng không sao! Túy Hoa nh́n nụ cười tinh quái của ông em th́ biết ḿnh đă hết thời. Sư muội Thu Tử và sư đệ Xuân Hoa vẫn thường cười như thế!


      "Thần nhi Hoàng Thiên Ngọc, Hoàng Thiên Hùng tham kiến Hoàng bá phụ! Kính chúc người vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!" Túy Hoa qú xuống theo em nhưng không phụ họa câu chúc tụng. Thật là kỳ, con người có sống lâu lắm th́ cũng trăm năm. Cầu c̣n chẳng dễ dàng được lại đ̣i đến vạn năm! Chàng dư biết ḿnh có tư tưởng nổi loạn so với những người con dân nước Hàn. Biết làm sao được! Chàng lớn lên ở Hồng Lạc, lại là đại đệ tử của sư phụ chàng. Trong đầu óc chàng, Thái Tử để đi chơi trốn t́m với và Hoàng Thượng dùng để làm mục tiêu cho những tṛ tinh quái. Chàng hồi tưởng cảnh ḿnh đă từng lănh đạo quần hùng gồm có sư muội Thu Tử, sư muội Đông Nhi, sư muội Hạ Hồng, sư đệ Xuân Hoa, và Tiểu Thái Tử sư đệ Thiên Hoa đặt một thau nước bên trên, cột dây vào cánh cửa. Lúc Thái B́nh Hoàng Đế, cha của Thiên Hoa, vừa bước ra th́ thau nước đổ ập xuống làm ông ta ướt mẹp! Chàng phải nín lắm mới không bật cười ngay lúc này.

      "Ta miễn lễ! Hăy b́nh thân!" Hoàng thượng phán.

      Túy Hoa đứng lên như vừa trút được một gánh nặng. Chàng không quen quỳ! Minh Quang Hoàng Đế ngắm nh́n con trai trưởng của người em rể ḿnh. Thiên Ngọc quả thật là một cây ngọc trời ban. Dẫu trong bộ áo bần hèn, chàng vẫn đẹp và hiên ngang. Thiên Hùng được cho là một trong những công tử sáng giá nhất trong triều. Gương mặt to tṛn đẹp trai, thân người cao lớn, vạm vỡ, bắp thịt cuồn cuộn. Hai g̣ thái dương nhô cao chứng tỏ là một cao thủ của cả nội và ngoại công. Oai hùng như một tướng nhà trời nhưng đứng bên cạnh Thiên Ngọc lại có vẻ dềnh dàng, vụng về. Cùng là gương mặt đẹp trai ấy nhưng xương xương gầy gầy, đôi mắt sáng quắc, lạnh như băng. Cùng chiều cao ấy nhưng thân người thon chắc, từng chuyển động đều nhẹ nhàng mềm mại như mèo. So với những vương tôn, công tử có mặt hôm nay, chàng nổi bật như phụng hoàng trong bầy gà. Đáng tiếc không mấy người ở đây nhận ra điều đó. Phần lớn đều đánh giá con nguời qua bộ quần áo sang trọng và bao nhiêu ngọc ngà đuợc dát trên đó. Bảo Định Vương thường là người có cái nh́n rất chính xác nhưng chắc rối rắm và ám ảnh quá nhiều nên mới không nhận ra một vơ lâm cao thủ ngay trước mắt ḿnh. Minh Quang không hề có ư định uổng phí đi một nhân tài hiếm có.

      "Thí tọa cho Thiên Ngọc!"

      Một cái đôn gấm lập tức đuợc đem đến. Túy Hoa cúi đầu tạ ơn và ngồi xuống không chút khách sáo trước ánh mắt đầy ghen tương của những vương tôn công tử khác.

      "Điệt nhi năm nay niên canh bao nhiêu?" Minh Quang ân cần hỏi.

      "Thưa 20”.

      "Chà, c̣n khá trẻ! Điệt nhi có dự tính ǵ cho tương lai?"

      "À..”. Túy Hoa lơ đăng đáp. "Chỉ lang thang thôi”. Có vài tiếng cười nhạo báng vang lên v́ câu trả lời có phần ngô nghê của chàng. Thiên Hùng hắng giọng nhưng Túy Hoa tảng lờ. Minh Quang Hoàng Đế cười nhưng không cười.

      "Điệt nhi thích làm ǵ nhất?"

      "Đánh kiê...sáo”.

      "Ta chỉ nghe thổi sáo chứ chưa nghe 'đánh' sáo bao giờ!" Minh Quang dài giọng. Một loạt cười nhạo lại vang lên phụ họa. "Điệt nhi 'đánh' sáo thử cho ta xem!"

      "Ngài chưa nghe 'đánh' sáo th́ cũng chẳng nên mạo hiểm làm ǵ”. Túy Hoa nhún vai cười tỉnh bơ rút cây sáo trúc ra. "Điệt nhi thổi tặng ngài một bài”.

      Tiếng sáo bắt đầu mênh mông vô tận, khao khát dày ṿ chuyển sang nhẹ nhàng quanh co, reo vang vui vẻ rồi ầm ầm sôi động, hạnh phúc mơ màng và cuối cùng tan vỡ, nuối tiếc. Tiếng sáo chấm dứt nhưng cái nuối tiếc vẫn đọng lại, u uất. Lâu, lâu lắm mọi người mới tỉnh lại. Tiếng vổ tay vang lên nhất loạt. Trên mắt nhiều người c̣n đọng những giọt nước mắt lóng lánh. Bảo Định Vương buột miệng hỏi.

      "Ngọc nhi, đó là bài ǵ?"

      "Thủy Nộ".

      "Thủy Nộ?" Bảo Định Vương lẩm bẩm. "Phải, cơn giận của nước, nhẹ nhàng, âm ỉ nhưng lại không kém phần mănh liệt!"

      "Hay! Hay lắm!" Minh Quang Hoàng Đế tán thưởng, rút ra một miếng ngọc h́nh rồng. "Cái này thưởng cho điệt nhi để khi nào cần có thể 'đánh' sáo riêng cho ta xem!"

      Long Ngọc Lệnh Bài! Một vật tượng trưng cho uy quyền của Hoàng Đế Hàn Quốc. Một nội thị cầm chiếc mâm son bước đến đỡ món quà mà rất nhiều vương tôn công tử dám đánh đổi cả gia tài và sinh mạng để có được đem đến trước mặt của Túy Hoa. Chàng liếc nh́n nó trề môi.

      "Sao hoàng thượng khôn quá vậy?"

      Cả đại điện im thin thít, đến cười cũng không nổi, khóc cũng không xong. Quả thật là hết nói mà! Minh Quang cảm thấy ḿnh như trẻ hẳn trước cái giọng điệu tai quái của đứa cháu bất đắc dỉ. Ông buộc miệng dùng lại giọng điệu ấy.

      "Dĩ nhiên là ta phải khôn rồi! Hoàng đế th́ phải anh minh chứ!"

      "À th́ ra là thế! Điệt nhi quả là không ngờ!" Túy Hoa thản nhiên tḥ tay bốc miếng ngọc bỏ vào túi.


      ***

      Comment


      • #4
        Thần và tiên là có thật. Khi xưa họ đă từng chứng kiến Đại Tiên cứu người chết sống lại. Tiên Đồng không có phép thần thông như Đại Tiên nhưng cũng đủ để an ủi họ. Hai vị đă từng đem đến cái hy vọng le lói cho những kẻ đă hết niềm tin. Nhưng niềm tin không ăn được, không tránh được cái rét. Thiện Nhân là người đi trên mặt đất nên thực tiển hơn, xây cho họ một cái mái che mưa, phân phát cho họ quần áo và thức ăn. Thiện Nhân c̣n t́m việc làm cho họ. Thiện Nhân gần gủi hơn thần tiên, lại có nhà cửa, có tên họ. Tên họ của Thiện Nhân là Hoàng Thiên Ngọc. Họ cần có thể đến tận nhà, kêu tận tên để nhờ vả. Người nhà của Thiện Nhân không thích họ đến kêu cửa nhưng rất sợ phật ḷng Thiện Nhân nên phải tiếp họ đàng hoàng và dẫn vào gặp Thiện Nhân. Thiện Nhân là một chỗ dựa vững chắc. Chính v́ vậy họ không muốn Thiện Nhân gặp Dạ Quỷ để rồi chết như Đại Tiên. Họ sẽ không bao giờ, không bao giờ cho Thiện Nhân biết về Dạ Quỷ.


        ***



        "Trước khi xuất quân mà đụng cái bản mặt 'con hoang' của hắn th́ thật là xui xẻo!" Trực Ngôn cố t́nh nói lớn để cho Túy Hoa nghe thấy.

        "Suỵt!" Liễu Thanh phó tướng của chàng nhắc nhở. "Hắn đang được hoàng thượng sủng ái lắm đó!"

        Lời nói của Liễu Thanh như đổ dầu vào lửa, Trực Ngôn lớn tiếng hơn tức giận.

        "Hừ! Chỉ cậy vào phúc ấm của cha thôi chứ có tài cán ǵ mà hoàng thượng đă thèm để ư đến đồ điếm con như hắn!"

        "Ngươi nói ǵ?" Thiên Hùng gầm lên. Trực Ngôn giật ḿnh, lúc này mới nhận ra Thiên Hùng đă đến từ lúc nào. Trước đây họ là đôi bạn thân đồng sinh cộng tử, thật không ngờ chỉ v́ một gă điếm con mà trở mặt thành thù. Nhà chàng sáu đời khanh tướng, cha chàng ta Tử Long Vương, sao lại có thể hạ ḿnh ngồi chung với một tên con hoang? Trực Ngôn tức lắm. Tức cho một t́nh bạn gắn bó bỗng chốc tan theo mây khói. Tức cho em gái ḿnh, Quận Chúa Kim Tiên chỉ v́ một câu lỡ lời đă bị Thiên Hùng bỏ rơi không nh́n nhỏi ǵ đến. Thiên Hùng có biết rằng hắn ngu lắm không? Từ khi Thiên Ngọc đến, chàng là trời đối với Bảo Định Vương, Thiên Hùng chỉ c̣n là cái bóng mờ trong ḷng ông. Chàng đoán chắc hoàng thượng tỏ ra ưu ái đối với Thiên Ngọc cũng v́ Bảo Định Vương chứ hắn có tài cán ǵ. Một tên du côn cộc cằn, thô lổ. Chàng đám cá hắn không có lấy một chữ trong đầu. Có lẽ th́ hắn cũng biết quơ quào mấy cái để có thể kiếm ăn như một tên ma cô nhưng vơ công chân chính th́ chắc chưa thấy bao giờ. Thế đấy! Vậy mà Thiên Hùng lại ngu đến nổi tôn thờ hắn. Thiên Hùng có biết Bảo Định Vương định phế chàng lập Thiên Ngọc làm Thế Tử không? Ngu! Ngu! Ngu!

        "Ta nói hắn là một tên điếm con!" Trực Ngôn gằn giọng. Thiên Hùng gầm lên lao đến. Trực Ngôn thủ thế. Hôm nay chàng sẽ đánh cái ngu ra khỏi Thiên Hùng, có bị đập một trận mới làm hắn sáng mắt. Nhưng đột nhiên Túy Hoa đă bên cạnh em, giữ em lại. Máu nóng dồn lên đầu, Trực Ngôn không nhận ra khoảng cách từ Túy Hoa đến Thiên Hùng gấp năm lần từ Thiên Hùng đến chàng, vậy mà Túy Hoa lại đến bên Thiên Hùng trước. Chàng không nhận thấy Túy Hoa chỉ để nhẹ tay đă giữ đuợc đứa em nóng giận.

        "Thiên Hùng, thôi đi!" Túy Hoa nhẹ nhàng khuyên bảo.

        "Hắn dám nhục mạ đại ca!" Thiên Hùng lồng lộn nhưng không thoát ra được bàn tay dịu dàng của anh.

        "Hắn chỉ nói sự thật, tội ǵ đệ phải tức”. Túy Hoa thản nhiên nói.

        "Đại ca!"

        "Mẹ đă bán thân để nuôi ta th́ bà là điếm, ta là con bà th́ là điếm con. Đúng quá rồi!" Túy Hoa nhún vai bất cần. "Ta đói rồi, đi ăn đi”.

        Thiên Hùng riu ríu đi theo anh. Trực Ngôn đột nhiên cảm thấy hụt hẫng và một chút khâm phục ghen tương. Thật không ngờ Thiên Ngọc lại can đảm nh́n nhận như thế và giá như Trực Thắng em chàng dám lao vào để bảo vệ danh dự cho anh như thế. Không, nếu chàng gục ngă, Trực Thắng sẽ không đỡ dậy, hắn sẽ đạp lên chàng mà đi tới. Trực Thắng đang theo hùa Ngũ Hoàng Tử Minh Tiến làm chuyện tày trời. Chàng v́ danh dự gia đ́nh không thể tố cáo hắn. Hy vọng là hắn nghĩ lại trước khi cả nhà bị tru di cửu tộc. Trước kia hắn đâu có thế! Hắn vui tươi hồn nhiên lắm. Phụ Vương thường bảo hắn là thằng chỉ biết mơ mộng. Nhưng ba năm trước, chỉ trong một đêm hắn vụt đổi khác. Mất đi cái ngây thơ để trở thành thâm trầm và thủ đoạn. Dẹp đi tâm sự nặng nề, chàng quay người lo cho cuộc xuất quân càn quét bọn thổ phỉ trên núi Phục Hổ sắp tới.


        ***

        Comment


        • #5
          Đêm qua gió lại nổi, tiền giấy lại bay. Thiện Nhân đă bắt đầu nghi ngờ đến những cái chết trong đêm tối. Tại sao họ đói quá lại không xin giúp đỡ? Tại sao những người chung quanh không giúp đỡ họ? Thiện Nhân hỏi nhưng không ai hé răng. Thiện Nhân rất giận nhưng thà để Thiện Nhân giận họ mà sống c̣n hơn chết về tay Dạ Quỷ. Họ nhất định không nói.


          ***



          Trực Ngôn thổ huyết đau đớn nh́n tàn quân năm ngàn bây giờ chỉ c̣n một nữa. Lỗi của chàng đă đánh thua Huyết Ma để cho đám tạp chủng thổ phỉ này chiến thắng. Liễu Thanh bước tới đỡ chàng. Nếu không nhờ Liễu Thanh, cả quân và tướng đều đi tong. Liễu Thanh bao giờ cũng thế, âm thầm lặng lẽ nhưng là chỗ dựa vững chắc của chàng. Với kinh nghiệm và vơ công đó, đáng ra hắn phải là chủ tướng chứ không phải là chàng. Nhưng hắn chỉ là con thường dân, leo lên chức phó tướng đă khó lắm rồi. Mấy ai có tài và gặp thời như Bảo Định Vương. Chàng vùng người ra khỏi tay bạn nhưng cơn đau khiến người chàng rủ xuống. Liễu Thanh lại phải bước đến đỡ. Lạ lùng hắn không có vẻ khinh khi mà lại dường như tán thưởng chàng.

          "Ngôn huynh, đệ thật không ngờ vơ công huynh lại cao cường như thế! Huynh dám đối chưởng với Huyết Ma!"

          "Cao cường cái con khỉ”. Trực Ngôn bực ḿnh cáu gắt. "Mới một chưởng đă phải cúp đuôi chạy dài. Đệ thật không c̣n mặt mũi nào gặp lại hoàng thượng”.

          "Huynh sống sót là may, xưa nay chưa hề ai sống sót dưới Huyết Chưởng! Huynh phải biết Huyết Ma là một trong Vơ Lâm Thập Tứ Kỳ. Không ai có thể đánh lại. Đệ đă xin viện binh”.

          "Nếu không ai đánh lại th́ xin viện binh có ích ǵ? Quân ta gấp năm lần số quân phỉ, có làm ǵ đuợc chúng đâu?"

          "Viện binh th́ không có ích nhưng hoàng thượng biết được t́nh h́nh. Ngài có trong tay một cao thủ giấu kín, huynh c̣n nhớ vụ ám sát cách đây hai tuần không?"

          "Phải! Vị cao thủ ẩn mặt nào đó chỉ dùng một cành hoa đă chặn đứng được hơn trăm cái ám khí. Một cái phất tay đă làm gục ba cao thủ mà trăm thị vệ không làm ǵ đuợc. Vị cao thủ đó là ai? Liệu có đủ sức chống với Huyết Ma không?"

          "Cái đó th́ không biết đuợc”. Liễu Thanh trầm ngâm. "Theo lẽ chỉ có một trong Vơ Lâm Thập Tứ Kỳ mới có thể cầm cự đuợc với Huyết Ma. Đánh bại đuợc hắn th́ trừ phi là Vơ Lâm Tam Thánh hay Vơ Lâm Ngũ Đại Công Tử mới đủ sức. Người ẩn mặt là ai, có đủ hỏa hầu không th́ đệ không biết”.

          "Đệ không rơ lắm về giang hồ. Liễu huynh có biết những ai là Vơ Lâm Tam Thánh và Vơ Lâm Ngũ Đại Công Tử không?"

          "Vơ Lâm Tam Thánh là ba nhân vật đuợc suy tôn là vơ công cao nhất giang hồ. Đó là Vô T́nh Trưởng Môn Tây Môn Báo, Vô Ảnh Thần Kiếm Âu Dương Đông Phong và phu nhân của ông ta Bách Hoa Cung Chủ Hoa Hồng Liên. Vơ Lâm Ngũ Đại Công Tử là năm cao thủ trẻ tuổi đáng sợ nhất trong giang hồ. Họ gồm có Vô T́nh Công Tử Tây Môn Khánh, ba đệ tử của Vô Ảnh Thần Kiếm là Âu Dương Túy Hoa, Lư Thiên Hoa, và Âu Dương Xuân Hoa và sát thủ trẻ tuổi là Kim Kiếm Sát Thủ mà không ai biết tên thật là ǵ, mặt mũi ra sao”.

          "Cao thủ kia h́nh như c̣n trẻ, chắc không phải là Vơ Lâm Tam Thánh rồi! Không biết có phải là một trong Vơ Lâm Ngũ Đại Công Tử không?"

          "Có hay không th́ sẽ biết sớm thôi”. Ánh mắt Liễu Thanh đột nhiên lóe lên tia căm thù. "Nếu thắng Huyết Ma th́ chắc chắn phải là Kim Kiếm Sát Thủ không sai!"

          "Sao Liễu huynh lại cho đó chính là Kim Kiếm Sát Thủ mà không phải là một trong bốn người kia?" Trực Ngôn vô t́nh không thấy ánh mắt kỳ lạ của bạn.

          "Cái đó th́ dễ thôi”. Liễu Thanh cười gằn. "Vô T́nh Công Tử cực kỳ kiêu ngạo, khi nào lại nghe lời ai sai bảo. Tam Hoa thờ ơ với danh lợi, sao lại cúi ḿnh thờ ai. Chỉ có Kim Kiếm tham tiền việc ǵ cũng làm mà thôi!"

          Một tiếng ầm vang lên khủng khiếp, đất đá tung bay. Hai bóng vàng đỏ bay lên nh́n nhau đối địch. Họ hợp lại rồi một tiếng hét kinh khủng, bóng đỏ rớt xuống. Bóng vàng bay đi.
          "Đứng lại!" Liễu Thanh hét lên căm hờn bỏ Trực Ngôn té lăn quay bay theo bóng vàng. Bóng vàng quay lại.

          "Có chuyện ǵ?" Bóng vàng hỏi cộc lốc. Trực Ngôn gượng ngồi lên nh́n cái nhân vật hung ác nhất giang hồ Kim Kiếm Sát Thủ. Con người cao, thon chắc, ánh mắt sáng quắc đầy ma lực, mặt bịt tấm sa trắng. Nh́n thấy chàng lăn quay duới đất, đôi mắt đó thoáng vẻ tội nghiệp rồi lạnh lùng như cũ. "Uống cái này vào!" Hắn ném cho chàng một viên thuốc.

          "Người không phải là Kim Kiếm Sát Thủ!" Liễu Thanh buộc miệng kêu lên. "Kim Kiếm Sát Thủ không có t́nh!"

          "Dĩ nhiên ta không phải là Kim Kiếm Sát Thủ”. Bóng vàng lạnh lùng nói. "Ngươi chặn ta lại có chuyện ǵ?"

          "Đại hiệp xin hăy nhận tôi làm đệ tử”. Liễu Thanh đột ngột qú xuống dập đầu binh binh. "Xin hăy làm ơn”.

          Trực Ngôn há hốc miệng kinh ngạc, bóng vàng bước tránh cái lạy của Liễu Thanh.

          "E rằng ta không đủ tư cách để làm sư phụ con người cao quí như Liễu tướng quân”. Bóng vàng lạnh lùng đáp rồi lướt đi.

          "Người không nhận tôi sẽ theo quấy rầy người suốt kiếp!" Liễu Thanh gào lên. "Đừng tưởng tôi không đoán ra đuợc người là ai!"

          Nhưng bóng vàng đă biến mất từ bao giờ. Liễu Thanh gục xuống lẩm bẩm. "Tôi chưa bao giờ hạ nhục người mà, chưa bao giờ!"

          "Liễu huynh!" Trực Ngôn ôm ngực ngập ngừng gọi. Liễu Thanh ngước đầu nước mắt lăn dài. Trực Ngôn giật ḿnh, ba năm chinh chiến vào sinh ra tử chưa bao giờ chàng thấy Liễu Thanh khóc.

          "Liễu Thanh chàng hỡi, thiếp sẽ báo thù cho chàng!" Liễu Thanh lẩm bẩm.

          Chết rồi sao thế này! Chẳng lẽ hắn là con gái?

          "Liễu huynh!" Trực Ngôn cao giọng. Liễu Thanh giật ḿnh quay về thực tại lập tức đua tay quẹt nước mắt. Lúc này để ư th́ hắn quả là giống con gái hết mức. Cả hành động cũng giống! Bây giờ làm thế nào, vạch trần ra hay làm ngơ không biết. Nếu nói ra hắn tất mang tội khi quân. Hắn đă cứu mạng chàng nhiều lần, thôi th́ đành làm ngơ vậy! Liễu Thanh nhặt viên thuốc lên ngửi bất giác cau mày, giơ tay cởi áo Trực Ngôn. Hốt hoảng chàng vội lùi lại giữ chặt mép áo.

          "Huynh làm cái ǵ vậy?" Liễu Thanh gắt. "Đệ chỉ muốn xem vết thương của huynh!"

          "À...à!" Ngượng chín người nhưng Trực Ngôn cũng phải bỏ tay. Chàng giật ḿnh khi thấy một vết đỏ như máu trước ngực.

          "May mà hắn tinh ư nên cho thuốc!" Liễu Thanh chép miệng. "Huynh uống cái này mau lên”.

          "Thuốc ǵ vậy?" Trực Ngôn buộc miệng hỏi.

          "Linh Chi Đơn của Bách Hoa Cung. Thứ thuốc này cực quí, trị bách độc. Kẻ trúng Huyết Chưởng mà không có thứ thuốc này th́ trong ṿng tám giờ sẽ tan thành huyết dịch. May mà hắn không chấp nhất những lời chế nhạo của huynh”.

          Trực Ngôn rùng ḿnh nuốt viên thuốc rồi vận công điều trị. Đột nhiên chàng nhớ đến câu trách kỳ lạ của Liễu Thanh vội mở mắt hỏi.

          "Đệ có chế nhạo ǵ vị đại hiệp đó mà Liễu huynh lại nói như vậy? Dường như Liễu huynh nhận ra vị đại hiệp đó là ai?"

          "Hoàng Thiên Ngọc!" Liễu Thanh gằn từng chữ.

          "Hả! Liễu huynh không nói giỡn chứ!" Trực Ngôn tái mặt lạnh ngắt.

          "Đừng đem bề ngoài và xuất thân ra đánh giá một con người, Ngôn huynh ạ! Đó là lời khuyên chân thành của đệ”. Liễu Thanh đứng lên bỏ đi.

          Trực Ngôn nhớ lại cái con người ngang tàng ngông nghênh kia. Thật là lạ, lúc trước thấy hắn lố bịch cỡ nào bây giờ xét với cái vơ công khủng khiếp của hắn, lại thấy không có ǵ đáng trách. Chàng nhớ ánh mắt kia nh́n ḿnh thoáng tội nghiệp bỗng thấy ḿnh trẻ con quá.


          Túy Hoa bỏ đi ḷng băn khoăn. Không phải v́ chàng tiếc viên Linh Chi Đơn đă cho Trực Ngôn. Đối với chàng, thuốc là để chữa bệnh, cứu người, cho dù thuốc quí cánh mấy hay đối tượng đă từng làm nhục ḿnh đi nữa. Thật ra mà nói chàng không giận Trực Ngôn. Hắn là ngoại nhân, hắn nghĩ sao về chàng đều không có chút phân lượng ǵ hết. Chàng chỉ quan tâm đến người thân nghĩ sao về ḿnh mà thôi. Hơn nữa Trực Ngôn đâu khác ǵ những vương tôn công tử bề ngoài th́ làm ra vẻ thông minh nhưng trong đầu không có cái ư ǵ cho riêng ḿnh, chỉ biết nói theo trào lưu mà thôi. Thật chẳng bù với em hắn Trực Thắng! Lần này vấp ngă thua trận có khi lại là cái tốt cho hắn. Hắn sẽ biết soi kiếng lại, suy nghĩ trước khi nói. Đáng tiếc là mấy trăm binh lính lại phải bỏ mạng để cho hắn một bài học này.

          Túy Hoa biết hoàng thượng để ư đến Trực Ngôn, muốn đào tạo hắn. Với mạng lưới t́nh báo chằng chịt, ông thừa biết bọn thổ phỉ có Huyết Ma chống lưng nhưng lại không nhờ đến chàng ngay lúc đầu. Ông muốn cho Trực Ngôn lănh thất bại. Minh Quang Hoàng Đế là một vị vua khá nhưng không có nghĩa là không tàn nhẫn và thủ đoạn. Ngoại trừ Hồng Lạc, hoàng đế nước nào cũng vậy, nếu không sợ không ngồi vững được trên ngai vàng. Sở dĩ Thái B́nh Hoàng Đế có thể không cần tàn nhẫn và thủ đoạn v́ ông là một Thề Tử, bán nhân bán tiên, mà thôi. Chính v́ hiểu điều đó, tuy bất nhẫn với cách rèn luyện và thanh lọc tướng sĩ của Minh Quang, Túy Hoa cũng không để ḷng.

          Cái làm chàng băn khoăn là hành động của Tu La Nữ, một trong Vơ Lâm Thập Tứ Kỳ. Hôm trước chàng đă nhận ra nàng bên cạnh Trực Ngôn nên tin rằng nàng sẽ kềm chế Huyết Ma. Không ngờ Tu La Nữ nổi tiếng thế thiên hành đạo lại nhẫn tâm nh́n cái chết của hai ngàn quân mà không ra tay cứu giúp. Tại sao nàng lại thay đổi như vậy? Nàng c̣n lầm tưởng chàng là Kim Kiếm Sát Thủ khát máu giang hồ và dường như căm hận hắn lắm th́ phải? Một cái căm hận cá nhân chứ không phải bất b́nh v́ dị đạo. Thần Y Liễu Thanh của nàng đâu? Tại sao nàng lại phải lấy tên chàng, giả trai và đi cặp kè với chàng khờ Trực Ngôn. Thật là quái lạ!

          Chàng nhận ra có cái ǵ không ổn trong những cái chết của những kẻ vô gia cư trong kinh thành. Họ chết hàng loạt cả chục người trong một ngày. Bẵng đi cả tuần rồi một loạt nữa. Không phải là ngẫu nhiên. Tại sao mặc cho chàng hỏi ǵ, ai cũng câm như hến. Họ vẫn thường tâm sự với chàng về nhiều vấn đề, nhờ chàng giúp đỡ cái này cái nọ. Tại sao lại không tin chàng mà nói cho chàng biết. Vụ này quá lớn không thể làm ngơ được. Chàng tính một tháng có đến gần trăm người chết. Chàng cần người giúp đỡ và biết có một người chàng đặt ḷng tin hơn cả chính ḿnh. Túy Hoa ngắt một chiếc lá xanh trên cành. Trong chốc lát chiếc lá chuyển sang màu đỏ tím, chàng huưt sáo. Một con chim anh vũ xuất hiện. Chàng giao chiếc lá cho nó với cả niềm thương nhớ.


          ***

          Comment


          • #6
            Thiện Nhân đă không hỏi họ về Dạ Quỉ nữa. Họ thở phào v́ đă giựt cái mạng lại cho Thiện Nhân. Nhưng một số lại đâm ra lo lắng hơn. Thiện Nhân rất cứng đầu, xưa nay muốn làm cái ǵ không bao giờ bỏ ngang. Thật ra Thiện Nhân đang tính toán cái ǵ trong đầu?


            ***



            Thiên Hùng ngẩn ngơ nh́n nàng tiên đang ngồi nói chuyện với mẹ chàng. Nàng mặc một chiếc áo màu thu chết đơn giản, không son phấn nữ trang, mái tóc dài cài một chiếc lá đỏ. Gương mặt trái soan với đôi mắt to mơ màng, đôi môi như hoa hồng hé nở. Đẹp quá, đẹp như tiên sa. Nhưng cái đẹp cũng thật là thuần khiết, khiến người ta tôn thờ chứ không dám chiếm hữu.

            "Thiên Hùng, con đă về à! Thiên Ngọc đâu?"

            "Thưa mẫu nương hài nhi mới về, đại ca cùng về chung đang đứng nói chuyện với Tần thúc thúc ngoài vườn”.

            "Nhắc với anh con có sư muội Thu Tử từ dưới quê lên thăm!"

            "Sư muội" ư? Chà, sao đại ca diễm phúc quá mức, mới đi có mấy tháng nàng đă theo sau. Rơ ràng họ là một đôi mà!

            "Thu Tử tỉ tỉ!" Thiên Hùng cúi đầu lễ phép. Nàng tiên nhoẻn miệng cười hồn nhiên với chàng và cũng không xưng hô khách sáo.

            "Hùng đệ đệ!"

            "Đệ sẽ lập tức ra bắt đại ca dâng cho tỉ tỉ!" Chàng đoan hứa. Nàng tiên gật đầu giả nghiêm trang. Nhưng chàng chưa kịp đi ra th́ Túy Hoa đă đi vào.

            "Thu muội!" Túy Hoa reo lên cười như một đứa trẻ nít, cái vẻ lạnh lùng cộc lốc vỡ tan đi như một tấm mặt nạ gốm bị bể. Nàng tiên cũng bất chấp sự có mặt của mẹ và chàng chạy đến đu lấy cổ anh. Túy Hoa quay nàng một ṿng lớn và nàng cười nắc nẻ. Cái kiểu tự do biểu lộ t́nh cảm này thật là... là "phi Hàn Quốc". Dĩ nhiên, anh chàng là ngoại lệ và mọi người không ai dám nói ra nói vào bất cứ chuyện ǵ. Túy Hoa đặt nàng xuống rồi nói.

            "Quận chúa, Thu muội sẽ ở đây một thời gian”.

            "Ta sẽ cho người dọn pḥng ngay!" Mẹ chàng gật đầu.

            "Cám ơn Quận chúa nhưng có lẽ không cần”. Túy Hoa nh́n Thu Tử. "Thu muội ở hậu viện với tiểu ca luôn cho tiện nhé”.

            "Vâng!" Nàng tiên gật đầu không do dự.

            Quận chúa cười hiểu biết nhưng không nói ǵ. Những chuyện tế nhị như vậy th́ tốt nhất không nên có ư kiến.

            Nghe quận chúa kể đến vị "sư muội" của Túy Hoa đến kiếm, Bảo Định vương bất giác thở dài. Thiên Hùng lập tức bênh vực anh.

            "Phụ Vương, hài nhi thấy đại ca và Thu Tử tỉ tỉ thật là xứng đôi”.

            "Thiên Ngọc bao nhiêu năm sống ngoài giang hồ, cuộc sống vốn buông thả”. Bảo Định Vương lắc đầu. "Ta làm sao trách hắn đuợc. Vậy cũng là tốt rồi, dầu sao hắn cũng yên bề”.

            "Chàng như đang có chuyện ǵ lo nghĩ?" Quận chúa hỏi.

            "Chỉ là hoàng thượng đột nhiên gởi Nhị Hoàng Tử Minh Thành đến đây ở một thời gian..”.

            "Các hoàng tử lại giành nhau ngôi Thái Tử nữa rồi sao?" Quận chúa kêu lên.

            "Các hoàng tử, trừ nhị hoàng tử, đă khi nào thôi giành nhau đâu? Họ đă dám ám sát Thái Tử Minh Viễn hai năm truớc th́ c̣n có ǵ từ nan. Lần này có lẽ sẽ đến phiên nhị hoàng tử”.

            "Thật là buồn khi huynh đệ tương tàn!" Thiên Hùng thở dài.

            "Phải!" Bảo Định Vương nói. "Con phải nhớ cái cảnh thê thảm này mà đừng nghe lời dèm xiểm của người ngoài để anh em trở mặt”.

            "Hài nhi biết! Đại ca trở thành Thế Tử hay con trở thành Thế Tử th́ cũng vậy”.

            "Con biết nghĩ như vậy là giỏi lắm. Tuy nhiên ta cũng cho con biết là sẽ không đổi việc thừa tự. Lúc đầu ta có ḷng đào tạo nhưng Thiên Ngọc dường như không màng, hơn nữa lại không là người có tâm cơ, quyền biến. Đưa vào sâu trong chính trường e sẽ họa nhiều hơn phúc”.

            "Xin phụ vương cho đại ca thêm cơ hội, đại ca là người rất thông minh ...”.

            "Ta không nói Thiên Ngọc không thông minh chỉ nói là không có tâm cơ hay cầu tiến. Hắn thích nhàn nhă rong chơi, đàn nhạc uống rượu, ta sẽ để hắn toại nguyện. Ngày ta không c̣n, con chiếu cố đến hắn là đuợc!"

            "Phụ Vương!"

            "Đừng nói đến chuyện này nữa, hăy lo vào chuyện chính là an nguy của Nhị Hoàng Tử”.

            "Thiếp sẽ cho người chuẩn bị Tây Viện cho hoàng tử”. Quận Chúa nói. "Nhưng mà thiếp thật có thắc mắc. Nếu hoàng huynh muốn bảo vệ Nhị Hoàng Tử, sao không tăng cuờng cao thủ trong phủ để bảo vệ mà lại bảo phải đến đây?"

            "Việc này chính ta cũng không hiểu mà Nhị Hoàng Tử cũng khá bực ḿnh. Theo như hoàng thượng nói th́ trong ba người Tứ Hoàng Tử, Ngũ Hoàng Tử và Bát Hoàng Tử có một người đă bỏ tiền mời Kim Kiếm Sát Thủ làm hậu thuẫn. Với vơ công của người này, cho dù thiên binh vạn mă không bảo vệ đuợc”.

            "C̣n cái vị đại hiệp lần trước cứu giá và hạ Huyết Ma th́ sao? Sao hoàng thượng không gọi đến người này?"

            "Ta cũng đă tâu vậy nhưng hoàng thượng chỉ cười mà nói con người này không thể sai khiến và cũng không cách ǵ mua chuộc. Thích th́ làm, không thích th́ thôi. Cho dù năn nỉ mấy cũng không làm”.

            "Như vậy Nhị Hoàng Tử đến nhà ta th́ có lợi ǵ?"

            "Hoàng thượng nói đó là cầu may, thấy Nhị Hoàng Tử nguy nan trước mắt người đó chắc không thể ngoảnh mặt làm ngơ!"

            "Bộ hoàng huynh muốn đem sinh mạng của Nhị Hoàng Tử ra để thi gan với người này sao?" Quận chúa kêu lên.

            "Dường như là như vậy. Tội nghiệp Nhị Hoàng Tử là người hiếu thuận, thấy hoàng thượng muốn vậy đành phải nhắm mắt nghe theo”.


            ***

            Comment


            • #7
              Gió heo hắt, giấy tiền vàng bạc tung bay. Dạ Quỷ lại xuất hiện gọi hồn nhưng lần này lại khác. Một nhóm bảy vị thần tiên xuất hiện. Họ bước ra từ không khí vây lấy Dạ Quỷ. Trận chiến kinh hồn giữa tiên và quỷ lại tái diễn nhưng lần này Dạ Quỷ yếu thế. Hắn gào lên mang thương tích bỏ chạy. Bảy vị thần tiên rượt theo nhưng Dạ Quỷ đă biến đi đằng nào. Tuy vậy mọi người cũng rất hả hơi. Bảy vị thần tiên không nhận ra Dạ Quỷ v́ hắn biết thay h́nh đổi dạng. Nhưng họ bảo mọi người đừng quá lo. Những vị thần tiên sẽ bảo vệ họ. Những vị thần tiên này là của Thiện Nhân gọi đến. Họ đă biết mà, Thiện Nhân không bao giờ bỏ việc giữa chừng. Chỉ có điều họ không ngờ Thiện Nhân có thể sai phái thần tiên biết bay. Nếu biết họ đă sớm nói cho Thiện Nhân biết về Dạ Quỷ.


              ***



              Mấy ngày tiếp đó Bảo Định Vương Phủ nhộn nhịp người ra kẻ vào. Việc Nhị Hoàng Tử Minh Thành đến đây ở, dù chỉ là tạm thời, đă làm xáo trộn cả trật tự trong phủ. Chỉ có Túy Hoa và Thu Tử là không bị ảnh hưởng bởi sự thay đổi này. Ngay lúc mới đến, Túy Hoa đă chọn khu hậu viện, sát cạnh với vực sâu ngàn trượng. Khu này vắng vẻ yên tỉnh ít người văng lai. Từ khi nàng đến, Thu Tử muốn đích thân lo việc ăn mặc của chàng nên các nô tỳ bận tất bật chuẩn bị ngoài trước cũng không cần phải ra sau phục dịch nữa. Bảo Định Vương và Thiên Hùng lo cắt đặt việc an ninh nên không đến thăm. Sau khi hôm thất trận, Trực Ngôn đă chủ động đến làm ḥa với chàng và xin lỗi Túy Hoa. T́nh bạn đă được nối lại và dĩ nhiên t́nh yêu cũng như gương vỡ lại lành giữa chàng và quận chúa Kim Tiên. Khi hoàng thượng hỏi vương phủ có cần thêm người, chàng đă lập tức chỉ Trực Ngôn. Thế là Liễu Thanh và Trực Ngôn đuợc điều đến vương phủ.

              Đến tối nay, khi Nhị Hoàng Tử đă yên ổn, Bảo Định Vương mở tiệc khao mới nhớ đến Tuư Hoa và cho Thiên Hùng đi mời. Trong nhà, chàng giữ nhiệm vụ làm môi giới giữa cha và anh. Thiên Hùng dẫn theo Kim Tiên để khỏi thất lễ với Thu Tử. Họ vừa bước vào khu hậu viện th́ ngây người sửng sốt. Hoa cỏ hoang dại của khu vườn sau đột nhiên thơ mộng hẳn lên. Không phải là mất đi vẻ hoang dại, trái lại lại tăng lên. Nhưng cái nét hoang dại này khiến người ta ngẩn ngơ như lạc vào tiên cảnh. Họ vén áo đi ṿng qua các bụi hoa rực rỡ. Cảnh vật bên trong nhà cung hoàn toàn thay đổi. Tiểu viện sáng rực với bức tranh "Thu Đổi Lá" khổng lồ bằng cả một bức tường. Nét bút tung hoành sinh động đến nổi người ta như đang bước vào thu, ngửi và nếm đuợc cả hương vị của nó. Bàn ghế ngay ngắn không một chút bụi. Thoảng đâu đó mùi rượu đào thơm ngát nổi tiếng của Hồng Lạc.

              Chàng bước vào trong và bất giác ngẩn ngơ. Thiên Ngọc hôm nay không mặc áo vải thô cũ kỹ mà cực kỳ anh tuấn trong bộ vơ phục màu vàng của lá thu, bảo kiếm dắt sau lưng. Thu Tử đang cười với chàng. Nụ cười thiên kiều bá mị hớp cả hồn người. Cái đẹp thơ ngây của cô tiên nữ bây giờ sắc nét khiến tim chàng đập loạn. Kim Tiên cũng sửng sốt trước phong thái oai hùng của Thiên Ngọc. Nàng xin lỗi chàng hôm trước chỉ v́ muốn làm ḥa với Thiên Hùng. Thật ra nàng vẫn khinh bỉ chàng mặc cho Trực Ngôn khuyên giải. Bây giờ nàng mới nhận ra ḿnh đă lầm. Thiên Ngọc quả không đon giản như nàng đă nghĩ và dẫu là nữ nhân kiêu ngạo, nàng cũng phải công nhận ḿnh thua kém Thu Tử về nhan sắc.

              "Đại ca! Tỉ tỉ" Thiên Hùng đánh tiếng.

              Túy Hoa và Thu Tử không giật ḿnh v́ họ biết Thiên Hùng và Kim Tiên đi vào, chỉ có điều họ măi bàn luận việc ǵ đó nên không thật sự để ư đến hai người. Nghe gọi họ mới quay lại.

              "Đại ca, tỉ tỉ ra ngoài dùng tiệc!" Thiên Hùng mời.

              "Tiệc ǵ?" Túy Hoa hỏi. "Có cần thiết lắm không?"

              "Phụ Vương đặt tiệc tẩy trần cho Nhị Hoàng Tử, không đi e sẽ thất lễ”.

              "Được rồi, ta thay áo!" Túy Hoa mở tủ lấy ra bộ áo cũ. Thiên Hùng không giữ kịp miệng buộc kêu lên.

              "Đại ca mặc bộ này đẹp hơn!"

              "Đúng là như vậy!" Thu Tử cười cười.

              "Được rồi, không thay th́ không thay!" Túy Hoa giơ tay đầu hàng.


              Túy Hoa và Thu Tử đuợc chào đón bằng những ánh mắt kinh dị và những cái mồm há hốc. Họ khẽ cúi đầu chào.

              "Cha! Quận chúa! Nhị Hoàng Tử! Quí vị!"

              "Hoàng đại vương tử hôm nay có tiến bộ!" Nhị Hoàng Tử nheo mắt cười nói.

              "Thu Tử thích tại hạ ăn mặc như vầy hơn”. Túy Hoa lạnh lùng nhún vai.

              "A!" Nhị Hoàng Tử đứng dậy cúi đầu chào nàng pha tṛ. "Bổn hoàng tử xin thay mặt toàn thể mọi người cám ơn Thu Tử cô nương!"

              Kiêu kỳ như một nữ hoàng, Thu Tử khẽ gật đầu phán. "Không có chi!"

              "Nàng đẹp quá! Thanh thoát quá!" Minh Thành nghĩ. "Nếu..”. Chàng vội xua đi ư nghĩ bất thiện này.

              Liễu Thanh đứng dậy cúi rạp đầu. "Âu Dương cô nương! Thật là hân hạnh!"

              Đến bây giờ mọi người, kể cả người của vương phủ, mới biết nàng họ Âu Dương. Một họ rất hiếm chỉ có ở Hồng Lạc. Cái vị Liễu Thanh tướng quân này dường như là một con người hiểu biết rất nhiều.

              "Liễu tướng quân!" Thu Tử cũng là người hiểu biết rất nhiều. Không cần đến giới thiệu nàng đă nhận ra con người đối diện.

              "Cô nương là người Hồng Lạc!" Nhị Hoàng Tử nói. Tuy đây là một câu khẳng định nhưng Thu Tử gật đầu.

              "Cô nương cùng họ vậy có quen biết Vô Ảnh Kiếm Khách Âu Dương Đông Phong không?" Trực Ngôn kêu lên háo hức.

              "Có một chút!"

              "Ồ!" Mọi người trầm trồ.

              Vương gia, Quận chúa, và Nhị Hoàng Tử tuy cười nói nhưng trong ḷng đă có chút cảnh giác. Vị "sư muội" của Thiên Ngọc e rằng không đơn giản. Nàng thành thục với kiểu cách của chính trường. Trả lời mà như không trả lời. Đột nhiên Túy Hoa chuyển động. Kiếm chàng lướt tới chỉ cách cổ Nhị Hoàng Tử không đầy một tấc. Một tiếng rú lên, bóng người lăn từ trên nóc nhà xuống nằm im ĺm. Cái tách trà bay trở về trên ngón tay xinh xinh của Thu Tử. Tim đập th́nh th́nh, bây giờ Nhị Hoàng Tử mới thấy mấy khúc kim xanh xanh rớt dưới đất trước mặt ḿnh. Túy Hoa thu kiếm nhanh đến nổi không ai kịp trông thấy chàng thu kiếm thế nào. Mắt chàng lóe hàn tinh, giọng lạnh lùng như mộ địa.

              "Quả là khốn kiếp dám ám toán người trước mặt của ta! Lôi hắn vào đây!"

              Bây giờ chàng chẳng c̣n chút nào giống cậu bé hờn dỗi thích căi lời cha. Chàng chẳng c̣n ǵ giống tên du đăng con thất học ngông ngông nghênh nghênh. Vương gia và Nhị Hoàng Tử chợt hiểu tại sao hoàng thượng lại nói là phải dọn đến Bảo Định Vương Phủ. Trực Ngôn đứng dậy lôi tên sát thủ nằm dưới đất vào trong.

              "Độc Tŕ!" Túy Hoa lạnh lùng. "Ngươi quả là đă ăn gan hùm!"

              "Ngươi..”. Tên sát thủ Độc Tŕ định thóa mạ đột nhiên tái mặt run lên như cầy sấy. Hắn cố nuốt nước bọt. "Tiểu nhân không biết công tử có mặt ở đây. Nếu biết, cho dù Kim Kiếm Sát Thủ có đưa bao nhiêu tiền, tiểu nhân cũng không dám!"

              "Hừ!" Túy Hoa phất tay giải huyệt cho hắn. "Ngươi về báo với Kim Kiếm Sát Thủ biết điều th́ cút đi. Nếu c̣n lăng văng th́ dừng trách ta sao lại chen vào việc làm ăn của hắn. Cút!"

              Độc Tŕ ôm đầu lui chạy. Thu Tử vỗ tay, bảy cao thủ xuất hiện.

              "Đại công tử! Thiếu cung chủ!"

              "Theo dơi hắn!" Mắt nàng sáng quắt lên.

              "Dạ!"

              Họ đi cũng như là đến, y như là từ không khí.

              "Khinh công của Bách Hoa Cung quả là danh bất hư truyền!" Liễu Thanh buộc miệng tán thưởng.

              "Liễu tướng quân quá khen!" Thu Tử cười dịu dàng.

              Bảo Định Vương chấn động. Th́ ra vị cô nương này là Thiếu Cung Chủ của Bách Hoa Cung. Nếu nàng là sư muội của chàng vậy Thiên Ngọc cũng là người của Bách Hoa Cung ư? Thằng bé quả đă được gặp may trên con đuờng khổ nạn của nó! Ông vui quá. Những tháng qua ông buồn phiền và lo sợ v́ nghĩ rằng Túy Hoa du côn, thất học. Ông cố mời thầy về dạy văn vơ nhưng ông trời con của ông nh́n như thể ông điên và bỏ đi uống rượu. Bảo Định Vương muốn điên lên đuợc nhưng bây giờ ông hiểu. Hắn dĩ nhiên đâu có coi những thứ vỡ ḷng đó ra cái ǵ, không bỏ đi uống rượu th́ làm cái ǵ?

              "Đa tạ vương tử và Âu Dương cô nương đă cứu mạng!" Nhị Hoàng Tử cúi đầu hành lễ. Túy Hoa nhún vai quay lại bên cạnh Thu Tử. Bây giờ Minh Thành mới hiểu đuợc sự bực tức bất lực của cha. Con người này tính t́nh cực kỳ phóng túng không cách ǵ kềm chế đuợc. Thiên Hùng chăm chăm nh́n anh. Từ nhỏ khi nghe kể về anh, chàng đă đau đớn biết bao nhiêu, hằng mơ ước có ngày t́m lại được người anh thân yêu. Chàng là con một, đơn độc, chưa từng có những kinh nghiệm về sự xích mích, ghen tức giữa huynh đệ nên đă thần thánh hóa thứ t́nh cảm đó. Khi anh chàng đến, lạnh lùng, cộc lốc, rượu chè, phóng túng nhưng đối với ai khác chứ không phải là chàng. Đối với chàng anh rất mực yêu thương, nuông ch́u nên tuy không dùng anh làm kim chỉ nam, cái thần thánh hóa t́nh cảm kia vẫn c̣n nguyên, cháy bỏng. Ai đụng đến Túy Hoa, chàng giận c̣n hơn đụng đến chàng. Bây giờ nh́n anh tài năng như vậy, chàng lập tức tôn thờ ngay. Quên mất cả buổi tiệc và quan khách, chàng nhảy tót lại bên cạnh vỗ tay đắc ư.

              "Đại ca! Đại ca thật là tài quá!" Chàng hí hửng. "Đại ca dạy kiếm cho tiểu đệ nhé!"

              Anh xoa đầu chàng cười. "Ừ!"

              Thiên Hùng cười híp mí quay lại. Bất giác chàng đông cứng lại trước con mắt mở to kinh ngạc của mọi người. Xưa nay chàng thường đợi đến khi nào một ḿnh th́ mới nhỏng nhẽo với Thiên Ngọc. Lúc năy chàng quên mất! Quê quá nhưng không biết chữa thẹn làm sao, chàng nhún vai, một cái nhún vai rất Thiên Ngọc, và trở về bàn.


              ***

              Comment


              • #8
                Đă hơn mười ngày Dạ Quỷ không trở lại. Mọi người vui mừng đến điên lên được nhưng sáng nay lại có xác chết. Xác chết của những kẻ lạ mặt trôi trên sông. Họ chết giống như là cái chết Dạ Quỷ đem đến. Bảy vị thần tiên ra xem và nhăn mặt. Không ai nhận ra lai lịch của những xác chết này.


                ***



                "Chát!" Ngũ Hoàng Tử Minh Tiến như muốn né cái tát nảy lửa của Kim Kiếm Sát Thủ nhưng không cách nào né được. Bọn tay chân thủ hạ của hắn lập tức nh́n đi nơi khác như không thấy. Tay Minh Tiến nắm thành quả đấm, mắt dường như có ánh xanh. Nhưng nó chỉ thoáng một cái rồi biến mất. Có một ngày Minh Tiến sẽ cho tên giết mướn này biết ở đây ai mới thật sự là chủ nhân. Bây giờ th́ không nên, người đang rất cần.

                "Ta đă nói biết bao lần không được đụng đến Bảo Định Vương sao ngươi dám qua mặt ta cho người ám sát Minh Thành tại vương phủ? Ngươi có tin ta sẽ bỏ mặc ngươi không?"

                "Không!" Minh Tiến muốn trả lời. "Ngươi c̣n muốn đào thêm nhiều tiền của ta nữa”. Nhưng dĩ nhiên là hắn không nói ra.

                "Bổn hoàng tử không hiểu tại sao 'đại hiệp' lại sợ Bảo Định Vương đến thế. Ông ta tuy giỏi việc hành quân nhưng vơ công đâu chỉ vào loại khá mà thôi”.

                "Hắn th́ có vơ công ǵ, chẳng qua chỉ là loại hạng ba thôi. Người ta nói 'vuốt mặt phải nể mũi'. Ta chỉ không muốn Túy Hoa 'xù lông' lên mà thôi!"

                "Túy Hoa là ai? Liên quan ǵ đến Bảo Định Vương?"

                "Túy Hoa là Âu Dương Túy Hoa. Hắn đuợc xếp ngang hàng với ta th́ vơ công dứt khoát không thể tầm thường. Hắn c̣n đồng thời lại là Hoàng Thiên Ngọc!"

                "Không ngờ cái tên điếm con lại ghê gớm như thế. Hèn chi Độc Tŕ mới thất bại. Vơ công của 'đại hiệp' có hơn hắn không?"

                "Chưa giao đấu th́ khó mà phân định nhưng quan trọng là ta lại không thể giết hắn?"

                "Tại sao?"

                "V́ ta c̣n muốn sống! Chỉ cần hắn có rớt cọng lông nào th́ cả Âu Dương Kiếm Trang và Bách Hoa Cung sẽ coi ta là kẻ thù số một. Và ngươi cũng đừng tưởng sẽ phủi đuợc trách nhiệm. Chỉ cần Hồng Lạc cúp viện trợ lúa gạo, con dân nước Hàn sẽ đem ngươi ra thiêu sống! Không ai có thể cứu đuợc ngươi đâu”.

                "Hắn có liên quan đến Hồng Lạc à?"

                "Ha! Ha! Ha!" Kim Kiếm Sát Thủ cười lên như điên dại. "Ngươi quả là ngu dốt! Hắn chính là pḥ mă tương lai của Hồng Lạc Vĩnh Thu Công Chúa đó! Biết điều th́ hăy tránh xa hắn. À! Ta cần 10 tên tội nhân để luyện kiếm. Đem bọn chúng đến cho ta!"

                Minh Tiến không nói ǵ nhưng trong đầu đă h́nh thành một kế hoạch. Nếu Thiên Ngọc có thế lực như vậy, tại sao lại không mua chuộc chàng? Kim Kiếm Sát Thủ càng ngày càng khó kềm chế. Đă đến lúc cho hắn ra ŕa. Tuy nhiên cho đến khi nào hắn nắm được Thiên Ngọc trong tay th́ mới nên lật bài với Kim Kiếm Sát Thủ. Minh Tiến đột nhiên thèm máu. Máu tươi của người!


                ***

                Comment


                • #9
                  Lại có thêm nhiều xác chết trôi sông nữa. Lần này họ nhận mặt được một người, điệt nhi của Trương Thùng Rác. Nghe nói hắn từng đi ăn trộm, bị lính bắt được. Thất Tiên đến rồi một lát sau Thiện Nhân cung đến. Đi với Thiện Nhân là Mỹ Nhân và ba vị tướng quân. Mỹ Nhân đẹp và hiền hơn Tiên Nữ rất nhiều. Có đứa trẻ thích quá thất lễ giơ tay ra sờ nhẹ lên tóc nàng, vậy mà nàng c̣n quay lại cười với nó. Mỹ Nhân cúi xuống khám xét xác chết một hồi rồi tuyên bố.

                  "Huyết Ảnh Ma Công!"

                  "Dường như nó đă tuyệt tích giang hồ lâu lắm rồi mà!" Thiện Nhân nói.

                  "Đúng vậy! Một trăm năm trước Huyết Ảnh Lăo Quỷ đă bị Vô T́nh Trưởng Môn đời trước giết chết. Không hề nghe nói lăo ta có truyền nhân”.

                  "Theo huynh đoán những người này là tù nhân”.

                  "Muội cũng cho là vậy. Truyền nhân của Lăo Quỷ sau khi không thể âm thầm giết dân chúng nữa nên đă chuyển sang tù nhân. Điều này chứng tỏ hắn rất có thế lực”.

                  "Âu Dương cô nương không nghĩ đây là hành động của Kim Kiếm Sát Thủ à?" Vị Tướng Quân/Tiên Nữ hỏi.

                  "Giang hồ đồn Kim Kiếm Sát Thủ v́ tiền có thể giết cả phụ mẫu không biết có đúng hay không nhưng thiết nghĩ đâu có ai cho tiền để hắn giết những người này. Hơn nữa vơ công hắn đă đạt tới mức cao nhất, cần ǵ phải luyện Huyết Ảnh Ma Công? Theo thiển ư th́ không phải là hắn!"

                  "Nếu không phải là hắn th́ là ai?"



                  ***



                  "Ta đă nhận ra từ lâu Thiên Ngọc là nhân tài hiếm có. Không ngờ hắn lại có lai lịch quá lớn như vậy!" Minh Quang Hoàng Đế trầm ngâm. "Trực Thắng, ngươi có chắc không?"

                  "Điều này thần nghe từ chính miệng của Kim Kiếm Sát Thủ nói ra, c̣n sự thật thế nào, thần không rơ?" Trực Thắng cúi đầu nói.

                  "Thật là tội cho ngươi quá, phải chịu oan ức từ cha và anh ngươi!"

                  "Một chút nhẫn nhịn th́ có hại ǵ!" Trực Thắng thở dài.

                  "Ngươi vẫn chưa t́m ra thân phận thật sự của Dạ Quỷ? Không phải là Kim Kiếm Sát Thủ sao?"

                  "Bẩm chưa! Thần có cảm giác như họ không phải là một người. Nhưng một điều chắc chắn là hắn ở phủ của Ngũ Hoàng Tử. Hạ thần đă theo dơi ba năm nay, hắn mất tích tại đây”.

                  "Hà! Ngươi biết là không có đủ chứng cớ, ta không thể nào xét phủ của Minh Tiến!"

                  Một nội thị xuất hiện.

                  "Tâu hoàng thượng bát vị hoàng tử đă có mặt đầy đủ”.

                  "Được rồi!" Minh Quang nói nhưng vẫn chưa đứng dậy.

                  "Hoàng thượng”. Trực Thắng ngập ngừng. "Người tính lập vị nào làm Thái Tử?"

                  "Ngươi có nghĩ là ḿnh ṭ ṃ quá không?"

                  "Hoàng thượng, hạ thần chỉ mong người để tâm đến một chuyện. Nếu người không có ư định lập Nhị Hoàng Tử làm Thái Tử mà lại để hoàng tử ở cạnh Bảo Định Vương và Hoàng đại vương tử quá lâu th́ không nên. Một người là người nắm giữ binh quyền của cả nước. Người kia lại có lai lịch quá lớn. Để lâu sinh t́nh, nếu họ pḥ Nhị Hoàng Tử th́ khó có thể lập người khác”.

                  "Việc này ta sẽ cân nhắc!"

                  Minh Quang thở dài vẫy tay cho Trực Thắng lui. Ông phát rầu, mười đứa bây giờ chỉ c̣n có tám. Nối tiếp nhau là cái chết của hai đứa mà ông tâm đắc nhất, thằng Cả và thằng Tam. Bây giờ ông không biết chọn đứa nào. Thằng Nhị ông vẫn thương nhất từ nhỏ. Hắn hiếu thuận, tài giỏi, khoan dung, độ lượng. Hắn là đứa tốt nhất, quân tử nhất đến nỗi chỉ có thể thần chứ không thể làm vua! Vậy mà cái bọn ngu ngốc này lại không biết, cứ ganh ghét với nó. Đứa c̣n lại có thể lèo lái cái con thuyền sắp đắm này là thằng Cửu. Nhưng hắn lại c̣n quá nhỏ, mới mười sáu, không đủ lông cánh đấu lại các anh. Thôi th́ đành để thằng Nhị trong nguy hiểm làm b́nh phong cho hắn, nhưng ông sẽ cho thằng Nhị biết để hắn liệu đường mà né. Trực Thắng nói đúng một nửa, việc này Bảo Định Vương cũng cần phải biết để pḥ trợ thằng Cửu, c̣n Thiên Ngọc biết th́ cũng tốt nhưng chẳng cách ǵ lay chuyển đuợc chàng. Chàng đă tuyên bố với ông cho dù tên ăn xin ngoài cổng thành lên làm vua chàng cũng chẳng màng đến. Thật là ngông hết chỗ nói!

                  Dĩ nhiên Minh Quang không dễ ǵ chịu nhịn ai mà không có lợi cho quốc gia. Ngoại trừ kiếm pháp vô song, chàng c̣n là cái mỏ vàng không đáy, và cái động cơ đă thay đổi nhân sinh quang của Hàn Quốc. Chàng đến đây không đầy nửa năm đă vực dậy cái nền kinh tế đang lụi tàn, gợi lên cái t́nh người từ lâu đă chết. Bảo Định Vương là vơ tướng nên không hiểu cái rùng ḿnh thay đổi của quốc gia và cái tầm quan trọng của Thiên Ngọc nhưng Minh Quang và các bác học sĩ đều thấy rơ. Cứ chín người giễu cợt cái ngu ngốc của Thiên Ngọc khi lập ra cô nhi viện th́ một kẻ thức tỉnh trong giấc mộng hoang đàng của ḿnh. Và trong mười người thức tỉnh đó th́ một người bắt chước hành thiện. Không phải là tất cả đều vô tư như Thiên Ngọc, có kẻ v́ danh, có người v́ cái lợi về sau nhưng điều đó đâu quan trọng. Quan trọng là cái tâm tàn nhẫn mà mọi người đă tự xây cho ḿnh trong cuộc chiến tàn khốc với Hạ Quốc đă bắt đầu sụp đổ.

                  Sự có mặt của Thiên Ngọc c̣n đem đến sự biệt đăi của Tập Đoàn Thương Gia đối với Hàn Quốc. Một cái gật đầu của chàng, Minh Quang có thể mượn cả chục tỉ không cần đến thế chấp. Một ư kiến của chàng, mười kẻ bỏ vốn làm theo. Nạn đói ở Đại Lương, chàng kêu gọi các nhà hảo tâm giúp đỡ. Nạn lụt ở B́nh Dương, chàng cầm Long Ngọc Lệnh Bài bắt quân lính phải đắp đê. Những việc chàng làm xưa nay chưa từng có, cái thói ngông nghênh của chàng không cách ǵ thay đổi nhưng Hàn Quốc rơ ràng nhờ chàng mà hồi xuân. Minh Quang không dám mơ Hàn Quốc hùng mạnh và thịnh vượng như Hồng Lạc. Họ đông nguời, nước lớn nên nhiều nhân tài và tài nguyên. Nhưng một ngày, Hàn Quốc sẽ không c̣n là một trong những quốc gia nghèo nhất Thập Nhị Hệ Tinh.

                  C̣n cái tên Kim Kiếm Sát Thủ và Dạ Quỷ ǵ ǵ đó th́ chắc phải nhờ đến chàng nữa, chàng và Bách Hoa Thiếu Cung Chủ Âu Dương Thu Tử. Ông chỉ nói như vậy với Trực Thắng chứ đă từ lâu ông đă biết chàng chính là Âu Dương Túy Hoa và nàng chính là Vĩnh Thu Công Chúa. Thiên hạ mà biết đuợc nàng công chúa rất mực xinh đẹp tài hoa kia đang ở Bảo Định Vương Phủ th́ vương phủ chắc sẽ đại loạn! Bảo Định Vương giỏi hành quân như thần mà việc trong nhà th́ mù như dơi. Minh Quang Hoàng Đế uể oải đứng dậy ra điện để ủy lạo cái đám con trời đánh của ḿnh.


                  ***

                  Comment


                  • #10
                    Họ quây quần hội họp. Thiện Nhân tối nay mặc đồ đen, bịt mặt bằng vải đen, đến cả bàn tay và đôi mắt cũng xoa cái bột ǵ đó đen đen. Nếu chàng không ra ngoài ánh đèn th́ không có cách nào nhận biết được chàng và bóng tối. Sau khi bàn tính, chàng bỗng biến đi như tan vào màn đêm. Th́ ra Thiện Nhân c̣n tài giỏi hơn thần tiên, đáng sợ hơn cả ma quỷ. Họ đợi.

                    ...Qua canh hai...

                    ...Qua canh ba...

                    Mọi người đều lo sợ chỉ trừ có Mỹ Nhân và Thất Tiên. Họ thản nhiên cười đùa. Nhờ vậy người khác mới gắng gượng tinh thần.

                    ...Qua canh tư...

                    Thiện Nhân hiện về giũ bỏ màn đêm trên người.

                    "Dấu vết dừng lại ở Phủ Đệ của Ngũ Vương Tử. Huynh không tiện vào v́ Kim Kiếm Sát Thủ đang có mặt ở đó. E rằng sẽ lộ chân tướng đánh động ác xà”.

                    "Có hai cách”. Mỹ Nhân nói. "Một là t́m người ḍ thám, hai là trực tiếp giáp mặt Kim Kiếm Sát Thủ”.

                    "Trực Thắng cũng ở trong đó, ta có thể bảo hắn theo dơi”.

                    "Sợ rằng hắn không chịu lại làm lộ chuyện”. Một vị tướng lắc đầu.

                    "Ngôn tướng quân đánh giá em ḿnh thấp quá!" Thiện Nhân cười. "Nếu Trực Thắng không có tài th́ đă không thâm nhập vào đó nằm vùng lâu như thế!"

                    "Nằm vùng!" Vị tướng kêu lên thất thanh.

                    "Cho hoàng thượng!"



                    ***



                    Nắng nhạt bên mái đ́nh nhỏ, Bảo Định Vương mỉm cười hạnh phúc quàng tay quận chúa Quỳnh Hương. Bà cũng dựa vào ông với nụ cười măn nguyện. Họ nh́n ra sân nắng nơi Thiên Ngọc đang nhẫn nại hướng dẫn Thiên Hùng luyện kiếm. Đă lâu rồi họ không có cảm giác b́nh an như vầy. Từ khi biết Thiên Ngọc là người của Bách Hoa Cung, một gánh nặng như đă cất đi. Họ vẫn cảm thấy có lỗi với chàng nhưng cái day dứt đă dịu. Chàng đă thành người. Chàng vẫn lạnh lùng và cộc cằn xưng tôi với họ, nhưng bây giờ họ đă nhận ra chàng không hề hận họ. Chỉ là không tiện biểu lộ cái t́nh cảm của chàng đối với họ mà thôi.

                    Nh́n cảnh huynh đệ tương tàn chỉ v́ chút danh lợi trong triều nội rồi sự tŕu mến của chàng đối với Thiên Hùng và niềm kính mến của Thiên Hùng đối với anh, họ cảm thấy trời xanh đă quá thương t́nh ưu đăi họ. Họ đă sửng sốt hôm trước tại tiệc khi bắt gặp Thiên Hùng nhỏng nhẽo với anh nhưng đồng thời cũng nhận ra lỗi lầm của ḿnh đối với Thiên Hùng. Khi mất Thiên Ngọc, Bảo Định Vương đă dồn hết tin yêu và hy vọng của ḿnh lên người Thiên Hùng. V́ thế ông đối với chàng yêu thương nhưng cũng cực kỳ nghiêm khắc. "Thương cho roi cho vọt”. Ông dạy chàng rất nghiêm, bắt chàng phải chững chạc nghiêm trang. Quận chúa sinh ra trong triều nội nên không hề biết đến lối giáo dục khác. Tuổi thơ Thiên Hùng đi qua rất mau hay nói chính xác chàng chẳng hề có tuổi thơ. Trước mặt tất cả mọi người, kể cả ông bà, chàng hoạt bát, vui vẻ, khoan hồng, nhưng cũng rất nghiêm túc, một vị vương tử, một vị tướng quân.

                    Nhưng đối với Túy Hoa, chàng chỉ là đứa em bé bỏng mặt dù chỉ thua anh có một tuổi. Túy Hoa không đ̣i hỏi ǵ ở chàng lại nuông ch́u rất mực, y như đối với các sư đệ, sư muội vậy. Chàng phát hiện ra điều này nên ṿi vỉnh đủ thứ. Nên biết vơ công tuyệt học không thể tự tiện dạy cho bất kỳ ai vậy mà Túy Hoa cũng ch́u và chàng đă không hề ngượng miệng khi xin! Sau khi hỏi lại các cận tướng của chàng, Bảo Định Vương và Quận Chúa mới biết ra đó không phải là lần đầu chàng hành động như vậy. Dĩ nhiên trước khi biết Túy Hoa có kiếm pháp tuyệt diệu th́ những đ̣i hỏi kia nhỏ hơn, đồ chơi, bánh kẹo đủ loại. Những cái mà họ không bao giờ mua cho và chàng dầu có dư tiền cũng không tự ḿnh mua lấy. Nó không quan trọng, quan trọng là Túy Hoa mua nó cho chàng. Chàng giấu trong pḥng một tủ lớn đầy ắp, quí nó như vàng! Họ mới nhận ra chàng chỉ 19 tuổi chứ đâu già dặn ǵ. Họ đă vô t́nh làm mất tuổi thơ của chàng nhưng Túy Hoa đă cố t́nh cho lại.

                    Sự b́nh an của họ bị phá tan bởi sự xuất hiện của một cận tướng.

                    "Tướng quân," đối với các quân tướng, ông măi măi là tướng quân của họ chứ không phải là vị vương gia quyền quí. "Ngũ Hoàng Tử và một số đại thần đến thăm”.

                    À thế đấy! Ông biết họ đến đây v́ Thiên Ngọc chứ không phải v́ ông. Người trong triều thay mặt lẹ hơn thay áo. Mới hôm nào thằng con ông bị khinh miệt chế giễu không ai muốn ngồi cùng bàn, bây giờ lại đuợc xu nịnh, mua chuộc thiệp mời chất như núi. Tại sao mọi người không biết như vậy là phản tác dụng đối với Thiên Ngọc. Khiến hắn cảm thấy khinh họ. Hắn mà ngông lên nói bậy th́ mặt dầy cách mấy cũng phải đỏ. Ông thở ra. Họ đă đến đây th́ ông không thể không tiếp, nhất là hôm nay lại có mặt của Ngũ Hoàng Tử. Không biết ông phải đưa ra cái lư do ǵ để nói dối họ đây? Có một người đang làm khách ở nhà ông thạo cái việc nói không dối nhưng không phải là sự thật này hơn ông.

                    "Tần đệ, đệ qua mời Nhị Hoàng Tử nói rằng xin hăy tiếp họ giùm đến lúc huynh ra!"

                    "Vâng!" Tần tướng quân nheo mắt cười. "Đệ sẽ nói là huynh đang rất bận!"

                    ***

                    Comment


                    • #11
                      Tối nay có đủ mọi người, kể cả Tiên Đồng. Họ gặp nhau mới ngớ ra. Tiên Nữ đi kiếm Tiên Đồng cả 3 năm bây giờ mới gặp nhau vừa mừng vừa xót xa. Th́ ra Tiên Nữ và Đại Tiên là một đôi thần tiên và Tiên Đồng là học tṛ của Đại Tiên. Họ đụng nhau hằng ngày nhưng v́ không biết nên làm mặt lạ. Vị tướng quân anh của Tiên Đồng bây giờ mới biết ra về "thành tích" của đứa em ḿnh. Tiên Đồng theo dơi cả ba năm mới đến được phủ của Ngũ Hoàng Tử. Vậy mà Thiện Nhân có một tối đă đến tận đích rồi. Họ bàn bạc, đối chiếu dữ kiện. Mọi người khác nghe mà chẳng hiểu nên bỏ đi ngủ. Khác với các bậc thần tiên, sáng mai họ phải thức dậy sớm đi làm.


                      ***



                      Kim Kiếm Sát Thủ đứng trên lầu nh́n xuống đại sảnh, nơi Ngũ Hoàng Tử Minh Tiến đang vui vẻ nói cười với Túy Hoa. Hắn nh́n những nụ cười giả dối kia mà lạnh đến xương tủy, tay hắn co lại thành nắm đấm, mắt hắn long lên. Nếu không v́ cái mặt nạ vàng th́ mọi người chắc sẽ sửng sốt v́ gương mặt đau khổ của hắn. Ngũ Hoàng Tử đang giăng bẫy bắt nai tơ và con nai tơ đó quá ngây thơ đă đến ăn cỏ trong bàn tay kẻ sắp làm thịt. Trời ơi!

                      "Chạy đi A Ngọc!" Hắn muốn gầm rú lên nhưng không thể. Bao nhiêu ngày tháng xương máu hắn đă bỏ ra để tạo cái uy danh Kim Kiếm Sát Thủ này. Kim Kiếm không t́nh, có tiền có thể thuê hắn giết cả phụ mẫu. Thật sự mà nói, hắn có biết phụ mẫu là ai đâu mà giết! Từ lâu ḷng hắn như băng giá, nguội lạnh hoàn toàn. Đối với hắn chỉ có tiền. Hắn đă thề chỉ có tiền là trên hết. Vậy mà khi con người kia đột nhiên xuất hiện, tất cả bỗng trở nên hư ảo, mây khói. Ḷng hắn bổng nhiên ấm lại. Hắn không c̣n là sinh vật máu lạnh nữa. Chỉ nh́n con người kia có một lần mà tay kiếm đă không c̣n cứng cáp nữa. Nó run khi thấy máu!

                      Con người đó đă từng là lương tâm của hắn, là cái mà hắn nâng niu cố giữ cho nó trong sáng bằng mọi giá. Một lần hắn bị bệnh, hắn đă đánh mất lương tâm. Hắn đă đi t́m, t́m khắp nơi không gặp. Tại sao khi hắn đă an phận, đă buông trôi cho số mạng, lương tâm lại lù lù đến hâm lại trái tim băng giá của hắn? Hắn đă tránh lương tâm bằng mọi cách. Hắn đă hù dọa Ngũ Hoàng Tử để tên rắn độc đó tránh xa lương tâm, thế mà kết quả lại ngược. Dường như đó là câu chuyện của đời hắn, lúc nào cũng ngược ngạo. Hắn đâu có sợ sự thù hằn của Âu Dương Kiếm Trang và Bách Hoa Cung, từ lâu hắn đă là công địch của toàn vơ lâm mà vẫn sống đó chứ. Hắn chỉ sợ cho lương tâm mà thôi!

                      Đợi Túy Hoa vừa rời phủ, hắn đă lao xuống chụp lấy cổ áo của Minh Tiến. Hắn luôn lạnh lùng xa cách trong mọi vấn đề, trừ khi nó liên quan đến lương tâm, hắn lịch sự không nổi.

                      "Ta đă bảo phải tránh xa hắn, ngươi không nghe sao!" Hắn gầm lên.

                      "'Đại hiệp' từ từ nghe bổn hoàng tử nói!" Giọng Minh Tiến ngọt như mía lùi. "Đây, uống chén trà này cho dịu lại”.

                      Hắn cầm chén trà uống cái ực. Giọng Minh Tiến vẫn ngọt.

                      "Bổn hoàng tử chỉ muốn lôi kéo hắn về phía chúng ta mà thôi. Hắn lai lịch như vậy, tài năng như thế sẽ rất có lợi cho chúng ta. Tại sao 'đại hiệp' lại phản đối”.

                      "Ngươi đừng tưởng ta ngu! Ngươi muốn dùng hắn thế ta!" Hắn cười gằn.

                      Đột nhiên Ngũ Hoàng Tử cười lớn đổi giọng.

                      "Th́ ra ngươi cũng có một chút thông minh, nhưng muộn rồi!"

                      "Ngươi..”. Hắn đứng dậy, đầu óc quay cuồng. Hắn quả thật đă sơ ư! Mặc dù đang vận công nén độc ra, hắn cười gằn tự tin rút kiếm. "Th́ ra là chén trà có độc. Ngươi tưởng một chút độc dược tầm thường đó có thể hạ nổi Kim Kiếm Sát Thủ sao?"

                      Ngũ Hoàng Tử vẫn cười.

                      "Dĩ nhiên là không đủ!" Gương mặt của Minh Tiến thay đổi. Mặt trắng ra như tuyết, miệng bổng ngoác ra, đỏ như máu. Một cây kiếm đen ś ś xuất hiện trên tay. Hắn giật ḿnh. Th́ ra con rắn độc này đă lén luyện tà công.

                      Kiếm chạm như chớp ngang trời! Hai chưởng giao nhau vỗ ầm ầm. Kim Kiếm Sát Thủ rú lên quay người bỏ chạy.

                      "Chạy cung vô ích, chỉ chết lẹ hơn thôi! Không ai có thể sống sót một khi đă trúng Huyết Ảnh”. Giọng Minh Tiến cười vang. Hắn cung không thèm đuổi. Kim Kiếm Sát Thủ ai ai cũng oán ghét, hắn c̣n chỗ nào để đi. Ai dám che chở cho hắn? Không sớm th́ muộn hắn cũng phải gục mà thôi!

                      Kim Kiếm Sát Thủ cũng biết như vậy. Nếu như trước kia, hắn đă không chạy. Trước khi chết hắn sẽ bắt Minh Tiến trả một giá thật đắt. Nhưng bây giờ hắn chỉ nghĩ đến một người, lương tâm của hắn! Bằng mọi giá phải cho chàng biết! Không thể để lương tâm trong trắng vấy bẩn bởi một tên độc xà. Hắn phi thân theo tiếng gọi mơ màng của lương tâm, phóng qua mái nhà.

                      "Thích khách! Thích khách!"

                      Tiếng báo động vang lên, cung nỏ hàng loạt bắn tới. Hắn gạt đi gần hết, một cái xuyên qua lồng ngực. Hắn vẫn chạy. Lương tâm của hắn xuất hiện như mặt trời xé tan màn đêm. Đường kiếm tuyệt dịu lóe sáng lướt tới tim hắn. Hắn không tránh lao thẳng tới.

                      "A Ngọc!"

                      Mũi kiếm chỉ cách hắn có một đường tơ vụt chuyển hướng. Kỳ tuyệt! Quả là tâm kiếm hợp nhất! Đâu đó cái lạnh lùng của một kiếm sĩ trong hắn tán thưởng.

                      "A Cừ!"

                      Giọng nói ngày xưa non nớt bây giờ trầm ấm. Một cánh tay rắn chắc luồn qua người đỡ hắn. Ngốc ơi là ngốc! Bao nhiêu năm xa cách, hắn đă là tên sát thủ nổi tiếng thủ đoạn và độc ác nhất giang hồ vậy mà cái lương tâm này lại chẳng chút đề pḥng. Hắn quả là có chết cũng không an tâm được!

                      "Đề pḥng Ngũ Hoàng Tử, hắn đă luyện thành Huyết Ảnh Ma Công!"

                      Hắn dùng hết sinh lực c̣n lại để nói trọn một câu cần thiết. Bóng tối phủ đầy, níu kéo hắn xuống.


                      Minh Tiến rót một ly rượu tự thưởng cho ḿnh. Thật là quá khoái! Hắn nhớ cái ánh mắt sửng sốt của Kim Kiếm Sát Thủ mà cười lên ha hả. Đột nhiên hắn ngậm miệng quay phắt lại. Không phải là hắn nghe động tỉnh ǵ mà là bổng cảm thấy sát khí lan tỏa. Con nai tơ sập bẫy đang đứng trước mắt hắn, chỉ có điều lúc này lại không có ǵ giống nai tơ cả.

                      "A! Hoàng Đại Vương Tử ghé thăm có điều chi dạy bảo?" Miệng nói ngọt như mía lùi nhưng Minh Tiến đă âm thầm vận công đề pḥng. Thiên Ngọc chưa bao giờ lạm dụng vơ công. Lúc nào cũng đến bằng xe, gơ cửa đưa bái thiệp. Hôm nay quá bất thường, pḥng người bao giờ cũng tốt.

                      "Ta đến đây giết ngươi!" Túy Hoa nói như thể chàng đến đây để uống một ly rượu vậy nhưng sát khí đă bao trùm cả pḥng.

                      "Ngươi dám làm phản sao?" Minh Tiến rùng ḿnh trước ánh mắt của chàng.

                      "Hoàng thượng nhờ ta giết Dạ Quỷ!" Túy Hoa thản nhiên nhưng kiếm lướt đến. Thanh kiếm đen ś đưa đỡ hụt hẫng vào khoảng không, lập tức Huyết Ảnh bao bọc người Minh Tiến. Bóng kiếm trắng chập chờn mờ ảo không biết đâu là hư, đâu là thực. Đây chính là chỗ lợi hại của Vô Ảnh Kiếm. Đột nhiên Minh Tiến rú lên ngă xuống. Trước ngực hắn là một vết đâm nhỏ, thẳng vào tim, sâu đúng ba phân.

                      Vừa lúc đó cánh cửa đại sảnh vụt mở, Minh Quang Hoàng Đế, Bảo Định Vương, Nhị Hoàng Tử Minh Thành, Thiên Hùng và các tướng ùa vào.

                      "Chết rồi à!" Minh Quang thảng thốt xót xa nói. "Ngươi không thể tha cho hắn sao?"

                      "Không!" Túy Hoa cộc lốc nói. Mắt chàng lạnh hơn băng.


                      A Cừ thức dậy. Cái đầu tiên hắn thấy là nụ cười trong sáng của lương tâm. Hắn cười đáp rồi theo bản năng sinh tồn đă thành quán tính liếc một ṿng cảnh giác. Cách trang trí ở căn pḥng này rất lạ, không giống cách trang trí của Hàn Quốc chút nào.

                      "Đây là đâu?" Hắn bâng khuâng. Hỏi để cho có hỏi vậy thôi chứ A Ngọc ngồi đây, hắn mặc kệ là thiên đường hay địa ngục.

                      "Hồng Lạc Đại Sứ Quán!" A Ngọc cười. "Yên tâm, cho dù trời có sập A Ngọc cũng sẽ chống đở!"

                      "Ta biết!" Hắn cũng cười rồi nhắm mắt ngủ tiếp.


                      ***

                      Comment


                      • #12
                        Hoàng Thượng hạ thánh chỉ tuyên bố Dạ Quỷ đă bị một trong Vơ Lâm Ngũ Đại Công Tử Âu Dương Túy Hoa đại hiệp tiêu diệt. Dân chúng từ nay có thể yên tâm ngủ kỹ. Tuy nhiên thánh chỉ không nhắc ǵ đến thân thế của Dạ Quỷ. Điều đó không cần thiết, miễn hắn không c̣n giết người nữa là được rồi. Kèm với tuyên chiếu là lệnh truy nă nhân vật Kim Kiếm Sát Thủ độc ác đă ám sát Thái Tử cách đây 2 năm, Tam Hoàng Tử cách đây một năm, và Ngũ Hoàng Tử mới hôm qua. Kỳ lạ là cho dù sục lùng cách mấy cung không ai kiếm ra được hành tung của hắn. Kim Kiếm Sát Thủ hoàn toàn đă biến mất như chưa từng bao giờ có mặt trên đời. Một năm sau giang hồ bỗng xôn xao với sự xuất hiện của một tài năng trẻ vơ công không thua ǵ Vỏ Lâm Ngũ Đại Công Tử tên là Cừ Thiên Kiếm. Nghe nói hắn là huynh đệ kết nghia với Âu Dương Túy Hoa đại hiệp.



                        THỦY NỘ
                        Từ mênh mông vô tận
                        Đáp tiếng gọi của bờ
                        Ḷng ôm một mối hận
                        Chỉ chực chờ vỡ tung.

                        Nhớ tuổi thơ trong sáng
                        Sinh ra từ đất mẹ
                        Cất bước đi đầu tiên
                        Lượn lờ quanh đồi vắng.

                        Gặp bạn cùng lứa tuổi
                        Ḥa ḿnh nhập thành sông
                        Theo con nước xuôi ḍng
                        Mang tràn trề nguồn sống.

                        Vượt qua bao ghềnh đá
                        Bồng bột hú liên hồi
                        Nhảy xuống vực sâu ôi
                        Ầm ầm thác nước đổ.

                        T́nh yêu bỗng đâu tới
                        Ôm nắng ấm lên trời
                        Ḷng miên man chơi vơi
                        Rong chơi quên năm tháng.

                        Bỗng một đêm giông tố
                        Hạnh phúc vụt tan mau
                        Lệ tuôn rơi ngàn ḍng
                        Mặn chát mùi muối biển.

                        Tâm từ đây sạn sỏi
                        Măi hoài tưởng đến bờ
                        Bạc đầu khóc băi xưa
                        Tan tành bọt biển vỡ.


                        ----- HẾT -----

                        Comment

                        Working...
                        X