• Nếu bằng hữu muốn bàn thảo chung vui với các cao thủ trong Cốc th́ bằng hữu cần đăng kư danh tánh (bấm vào ḍng "đăng kư danh tánh" để bắt đầu ghi tên gia nhập.

Thông báo

Collapse
No announcement yet.

Nguyễn Bính

Collapse
X
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Nguyễn Bính

    NGUYỄN BÍNH - ĐÔI D̉NG TIỂU SỬ

    Tên thật là Nguyễn Trọng Bính, sinh năm 1918 tại làng Thiện Vinh, huyện Vụ Bảng, tỉnh Nam Định (nay là Hà Nam Ninh). Ông mồ côi mẹ từ nhỏ, tự học ở nhà, bắt đầu làm thơ từ năm 13 tuổi.

    Nguyễn Bính được giải khuyến khích thơ của nhóm Tự Lực Văn Đoàn năm 1937 với tập thơ Tâm Hồn Tôi. Năm 1958, Nguyễn Bính làm chủ bút báo Trăm Hoa.

    Ông mất ngày 20 tháng 1 năm 1966 tại Hà Nội.

    Tác phẩm tiêu biểu: các tập thơ Lỡ Bước Sang Ngang (1940), Tâm Hồn Tôi (1940), Hương Cố Nhân (1941), Mây Tần (1942), Người Con Gái Ở Lầu Hoa (1942), T́nh Nghĩa Đôi Ta (1960), Tuyển Tập Nguyễn Bính (1984); kịch thơ Bóng Giai Nhân (1942); truyện thơ Truyện Tỳ Bà(1944)...

    Thơ Nguyễn Bính "chân quê": giản dị, mộc mạc, nhẹ nhàng, trong sáng, và hồn nhiên như ca dao trữ t́nh. Ông viết về làng quê qua lăng kính t́nh cảm lăng mạn, biểu lộ một t́nh quê, một hồn quê chân t́nh và gần gũi. Giáo Sư Lê Đ́nh Kỵ có nhận xét về thơ Nguyễn Bính: "Nổi bật lên ở Nguyễn Bính là ca dao, ở cảm xúc lẫn tư duy, ở cả ư, t́nh, và điệu..."

    Hai lần lỡ bước sang ngang
    Thương con bướm đậu trên giàn mồng tơi
    Trăm hoa thân ră cánh rời
    Thôi đành lấy đáy giếng thôi làm mồ

    ....Sững sờ trước giậu mồng tơi
    Hỏi người , người đă mấy hồi sang ngang
    Một đời hệ lụy tràng giang
    Ba ngày tết , hóa khăn tang ba ṿng
    Tiếng thưa như gió thoảng qua ...
    Tiếng mau xầm xập như trời đổ mưa ...

  • #2
    Cô Hái Mơ

    CÔ HÁI MƠ

    Thơ thẩn đường chiều một khách thơ
    Say nh́n xa rặng núi xanh lơ
    Khí trời lặng lẽ và trong sáng
    Thấp thoáng rừng mơ cô hái mơ .
    Hỡi cô con gái hái mơ già
    Cô chửa về ư đường c̣n xa
    Mà ánh chiều hôm dần một tắt
    Hay cô ở lại về cùng ta ?

    Nhà ta ở dưới gốc cây dương
    Cách động Hương Sơn nửa dặm đường
    Có suối nước trong tuôn róc rách
    Có hoa bên suối ngát đưa hương

    Cô hái mơ ơi, cô gái ơi
    Chẳng trả lời tôi lấy một lời
    Cứ lặng mà đi, rồi khuất bóng
    Rừng mơ hiu hắt lá mơ rơi .


    Nguyễn Bính
    Thế sự thăng trầm quân mạc vấn
    Yên ba thâm xứ hữu ngư châu ....

    Comment


    • #3
      NHỮNG BÓNG NGƯỜI TRÊN SÂN GA


      Những cuộc chia ĺa khởi tự đây
      Cây đàn sum họp đứt từng dây
      Những đời phiêu bạt thân đơn chiếc
      Lần lượt theo nhau suốt tối ngày.


      Có lần tôi thấy hai cô gái
      Sát má vào nhau khóc sụt sùi
      Hai bóng chung lưng thành một bóng
      "Đường về nhà chị chắc xa xôi ?"


      Có lần tôi thấy một người yêu
      Tiễn một người yêu một buổi chiều
      Ở một ga nào xa vắng lắm
      Họ cầm tay họ bóng xiêu xiêu.


      Hai người bạn cũ tiễn chân nhau
      Kẻ ở sân toa kẻ dưới tàu
      Họ giục nhau về ba bốn bận
      Bóng nḥa trong bóng tối từ lâu.


      Có lần tôi thấy vợ chồng ai
      Thèn thẹn chia tay bóng chạy dài
      Chị mở khăn giầu anh thắt lại:
      "Ḿnh về nuôi lấy mẹ, ḿnh ơi !"


      Có lần tôi thấy một bà già
      Đưa tiễn con đi trấn ải xa
      Tàu chạy lâu rồi, bà vẫn đứng
      Lưng c̣ng đổ bóng xuống sân ga.


      Có lần tôi thấy một người đi
      Chẳng biết về đâu nghĩ ngợi ǵ
      Chân bước hững hờ theo bóng lẻ
      Một ḿnh làm cả cuộc phân ly.


      Những chiếc khăn màu thổn thức bay
      Những bàn tay vẫy những bàn tay
      Những dôi mắt ướt nh́n đôi mắt,
      Buồn ở đâu hơn ở chốn này ?


      Hà Nội, 1937
      Tiếng thưa như gió thoảng qua ...
      Tiếng mau xầm xập như trời đổ mưa ...

      Comment


      • #4
        Hai Ḷng

        HAI L̉NG

        Ḷng em như quán bán hàng,
        Dừng chân cho khách qua đàng mà thôi
        Ḷng anh như mảng bè trôi,
        Chỉ về một bến, chỉ xuôi một chiều
        Ḷng anh như biển sóng cồn
        Chứa muôn con nước, ngàn con sông dài
        Ḷng em như cánh lá khoai
        Đổ bao nhiêu nước ra ngoài bấy nhiêu

        Ḷng anh tựa hoa hướng dương,
        Trăm ngh́n đổ lại một phương mặt trời
        Ḷng em như cái con thoi,
        Thay bao nhiêu suốt mà thoi vẫn lành .

        Nguyễn Bính
        Thế sự thăng trầm quân mạc vấn
        Yên ba thâm xứ hữu ngư châu ....

        Comment


        • #5
          TƯƠNG TƯ

          TƯƠNG TƯ


          Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông,
          Một người chín nhớ mười mong một người.
          Gió mưa là bệnh của giời,
          Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng.
          Hai thôn chung lại một làng,
          Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này ?
          Ngày qua ngày lại qua ngày,
          Lá xanh nhuộm đă thành cây lá vàng.
          Bảo rằng cách trở đ̣ giang
          Không sang là chẳng đường sang đă đành
          Nhưng đây cách một đầu đ́nh,
          Có xa xôi mấy mà t́nh xa xôi...
          Tương tư thức mấy đêm rồi,
          Biết cho ai biết, ai người biết cho !
          Bao giờ bến mới gặp đ̣ ?
          Hoa khuê các, bướm giang hồ gặp nhau ?


          Nhà em có một giàn giầu
          Nhà anh có một hàng cau liên pḥng.
          Thôn Đoài th́ nhớ thôn Đông
          Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào ?
          Tiếng thưa như gió thoảng qua ...
          Tiếng mau xầm xập như trời đổ mưa ...

          Comment


          • #6
            Anh Lái Đ̣

            ANH LÁI Đ̉

            Năm xưa chở chiếc thuyền này
            Cho cô sang băi tước đay chiều chiều
            Để tôi mơ măi mơ nhiều:
            Tước đay se vơng nhuộm điều ta đi
            Tưng bừng vua mở khóa thi
            Tôi đỗ quan Trạng vinh quy về làng
            Vơng anh đi trước vơng nàng
            Cả hai chiếc vơng cùng sang một đ̣

            Đồn rằng đám cưới cô to
            Nhà trai thuê chín chiếc đ̣ đón dâu
            Nhà gái ăn chín ngh́n cau
            Tiền cheo, tiền cưới chừng đâu chín ngh́n

            Lang thang tôi dạm bán thuyền
            Có người trả chín quan tiền, lại thôi!

            Nguyễn Bính
            Thế sự thăng trầm quân mạc vấn
            Yên ba thâm xứ hữu ngư châu ....

            Comment


            • #7
              QUA NHÀ

              QUA NHÀ


              Cái ngày cô chưa có chồng
              Đường gần tôi cứ đi ṿng cho xa
              Lối này lắm bưởi nhiều hoa...
              (Đi ṿng để được qua nhà đấy thôi)
              Một hôm thấy cô cười cười
              Tôi yêu yêu quá nhưng hơi mất ḷng
              Biết đâu, rồi chả nói cḥng:
              "Làng ḿnh khối đứa phải ḷng ḿnh đây !"

              Một năm đến lắm là ngày
              Mùa thu mùa cốm vào ngay mùa hồng
              Từ ngày cô đi lấy chồng
              Gớm sao có một quăng đồng mà xa
              Bờ rào cây bưởi không hoa
              Qua bên nhà thấy bên nhà vắng teo.


              Lợn không nuôi, đặc ao bèo
              Giầu không dây chẳng buồn leo vào giàn
              Giếng thơi mưa ngập nước tràn
              Ba gian đầy cả ba gian nắng chiều.


              1936
              Tiếng thưa như gió thoảng qua ...
              Tiếng mau xầm xập như trời đổ mưa ...

              Comment


              • #8
                DỐI L̉NG

                DỐI L̉NG


                Xé bao nhiêu lụa rồi,
                Em không cười một miệng.
                Đốt bao nhiêu lửa rồi,
                Em không lên một tiếng.

                Ḷng anh như lụa đây,
                T́nh anh như lửa đấy
                Bao Tự ngày xưa em !
                Nàng dễ chiều biết mấy !


                Trên đường môi nho nhỏ,
                Trên mầu môi hồng hồng,
                Cái ǵ anh đă thấy,
                H́nh như là mùa đông ?


                Hương lầu hoa ch́m ch́m...
                Cửa lầu hoa vẫn đóng,
                Có khác ǵ môi em !
                Cơ hồ anh tuyệt vọng.


                Có khác ǵ ḷng em,
                Cửa lầu hoa vẫn đóng.
                Nghe hồn anh ch́m ch́m...
                Nghe buồn anh rộng rộng.


                Một toán quân khát nước,
                Đương đi t́m rừng mơ,
                Sao em không bắt chước
                Nói dối như người xưa ?


                Anh dối ḷng anh măi.
                Rằng đây là rừng mơ.
                Anh dối ḷng anh măi
                Rằng em là Nàng Thơ.
                Anh dối ḷng anh măi:
                "Em sắp cười bây giờ"
                Tiếng thưa như gió thoảng qua ...
                Tiếng mau xầm xập như trời đổ mưa ...

                Comment


                • #9
                  T́nh Tôi

                  T́nh tôi là giọt thủy ngân
                  Dù nghiền chẳng nát dù lăn vẫn tṛn
                  T́nh cô là đóa hoa đơn
                  B́nh minh nở để hoàng hôn mà tàn.
                  Ḷng tôi rối những tơ đàn
                  Cao vời những ước đầy tràn những mơ
                  Ḷng cô chẳng có dây tơ
                  Ước sao đến thấp mà mơ đến nghèo!

                  Hồn tôi giếng ngọt trong veo
                  Trăng thu trong vắt biển chiều trong xanh
                  Hồn cô cát bụi kinh thành
                  Đa đoan vó ngựa chung t́nh bánh xe .
                  Thế sự thăng trầm quân mạc vấn
                  Yên ba thâm xứ hữu ngư châu ....

                  Comment


                  • #10
                    Mùa Đông Đan Áo


                    Đă quyết không... không... được một ngày
                    Rồi yêu mất cả buổi chiều nay
                    Chiều nay bướm trắng ra nhiều quá!
                    Không biết là mưa hay nắng đây ?

                    Lâu nay tôi thấy ở ḷng tôi
                    Như có tơ vương đến một người
                    Người ấy , nhưng mà tôi chả nói
                    Tôi đành ngậm miệng nữa mà thôi .

                    Tôi quen ngậm miệng với t́nh xưa
                    T́nh đă sang sông đă tới bờ
                    T́nh đă trao tôi bao oán hận
                    Và đem đi cả một thuyền mơ .

                    Mơ có năm năm đă vội tàn ,
                    Có nàng đan măi áo len đen.
                    Có nàng áo đỏ đi qua đấy ,
                    Hương đượm ba ngày hương chưa tan.

                    Mà hương đượm măi ở hồn tôi ,
                    Tôi biết là tôi yêu mất rồi!
                    Tôi biết từ đây tôi khổ lắm ,
                    Chiều nay gió lạnh đấy , nàng ơi!

                    Tất cả mùa đông đan áo len
                    Cho người cho tất cả người quen
                    C̣n tôi người lạ , tôi người lạ ,
                    Có cũng nên mà không cũng nên.

                    Oán đă bao la , hận đă nhiều
                    Cớ sao tôi vẫn chả thôi yêu ?
                    Tôi đi măi măi con dường ấy
                    Qua lại hôm nay, sáng lại chiều .
                    Last edited by Tri_A^m; 05-28-2002, 09:20 PM.
                    _Nếu như tất cả nhờ duyên phận
                    _Cần chi say đắm yêu một người

                    Comment


                    • #11
                      Vụn Vặt

                      VỤN VẶT

                      _Nhất áp xuân giao vạn lư t́nh
                      Đoạn trường phương thảo đoạn trường oanh
                      Nguyệt tương song lệ đề vi vũ
                      Minh nhật lưu quân , bất xuất thành

                      _Chén xuân chan chứa bao t́nh
                      Cỏ thơm sơ xác con oanh thẩn thờ
                      Sớm mai chàng đă đi chưa
                      Xin đem nước mắt làm mưa giữ chàng
                      _Nếu như tất cả nhờ duyên phận
                      _Cần chi say đắm yêu một người

                      Comment


                      • #12
                        CÁNH BUỒM NÂU

                        CÁNH BUỒM NÂU

                        Hôm nay dưới bến xuôi đ̣
                        Thương nhau qua cửa ṭ ṿ nh́n nhau
                        Anh đi đấy, anh về đâu ?
                        Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm...
                        Tiếng thưa như gió thoảng qua ...
                        Tiếng mau xầm xập như trời đổ mưa ...

                        Comment


                        • #13
                          HÀNH PHƯƠNG NAM

                          HÀNH PHƯƠNG NAM


                          Đôi ta lưu lạc phương Nam này
                          Trải mấy mùa qua én nhạn bay
                          Xuân đến khắp trời hoa rượu nở
                          Riêng ta với ngươi buồn vậy thay

                          Ḷng đắng, sá ǵ muôn hớp rượu
                          Mà không uống cạn mà không say
                          Lời thề buổi ấy cầu Tư Mă
                          Mà áo khinh cừu không ai may

                          Ngươi giam chí lớn ṿng cơm áo
                          Ta trói chân vào nợ nước mây
                          Ai biết thương nhau từ buổi trước
                          Bây giờ gặp nhau trong phút giây

                          Nợ t́nh chưa trả tṛn một món
                          Ṣng đời, thua đến trắng hai tay
                          Quê nhà xa lắc, xa lơ đó
                          Ngoảnh lại tha hồ mây trắng bay

                          Tâm giao mấy kẻ th́ phương Bắc
                          Ly tán v́ cơn gió bụi này
                          Người ơi buồn lắm mà không khóc
                          Mà vẫn cười qua chén rượu đầy
                          Vẫn dám tiêu hoang cho đến hết
                          Ngày mai ra sao rồi hăy hay
                          Ngày mai có nghĩa ǵ đâu nhỉ !
                          Cốt nhất cười vui trọn tối nay
                          Răy ruồng châu ngọc, thù son phấn
                          Mắt đỏ lên rồi cứ chết ngay

                          Hỡi ơi Nhiếp Chính mà băm mặt
                          Giữa chợ ai người khóc nhận thây
                          Kinh Kha giữa chợ sầu nghiêng chén
                          Ai kẻ dâng vàng, kẻ biếu tay ?
                          Mơ ǵ ấp Tiết thiêu văn tự,
                          Giầy cỏ, gươm cùn, ta đi đây

                          Ta đi nhưng biết về đâu chứ ?
                          Đă dấy phong yên lộng bốn trời,
                          Thà cứ ở đây ngồi giữa chợ,
                          Uống say mà gọi thế nhân ơi !

                          Thế nhân mắt trắng như ngân nhũ,
                          Ta với nhà ngươi cả tiếng cười
                          Dằn chén hất cao đầu cỏ dại
                          Hát rằng phương Nam ta với ngươi
                          Ngươi ơi ! Ngươi ơi ! Hề ngươi ơi !
                          Ngươi sang bên ấy sao mà lạnh,
                          Nhịp trúc ta về lạnh mấy mươi...


                          Đa Kao, 1943
                          Tiếng thưa như gió thoảng qua ...
                          Tiếng mau xầm xập như trời đổ mưa ...

                          Comment


                          • #14
                            Trời Mưa ở Huế

                            TRỜI MƯA Ở HUẾ

                            Trời mưa ở Huế sao buồn thế!
                            Cứ kéo dài ra đến mấy ngày
                            Thềm cũ nôn nao đàn kiến đói
                            Trời mờ ngao ngán một loài mây .
                            Trường Tiền vắng ngắt người qua lại
                            Đập Đá mênh mang bến nước đầỵ
                            Đ̣ vắng khách chơi nằm bát úp
                            Thu về lại giở gió heo may ...

                            Chúng tôi hai đứa xa Hà Nội
                            Bốn tháng h́nh như kém mấy ngày
                            Lăn lóc có dư mười mấy tỉnh
                            Để rồi nằm mốc ở nơi đây

                            Thuốc lào hút măi người ra khói
                            Thơ đọc suông t́nh hết cả hay
                            Túi rỗng nợ nần hơn Chúa Chổm
                            Áo quần trộm mượn, túng đồ thay .

                            Hàng xóm có người con gái lẻ
                            Ư chừng duyên nợ với nhau đây
                            Chao ơi! ba bốn tao ân ái
                            Đă đủ tan tành một kiếp trai .

                            Tôi rờn rợn lắm giai nhân ạ!
                            Đành phụ nhau thôi, kẻo đến ngày
                            Khăn gói gió đưa sang xứ lạ
                            Ai cười cho được lúc chia tay ?

                            Trời mưa ở Huế sao buồn thế!
                            Cứ kéo dài ra đến mấy ngày
                            Xa xôi ai nhớ mà thương nhớ?
                            Mà nhớ mà thương đến thế này!

                            Cố nhân chẳng khóa buồng xuân lại
                            Vung văi ân t́nh khắp đó đây .
                            Mưa chiều, nắng sớm, người ta bảo
                            Cả đến ông trời cũng đổi thay

                            Gia đ́nh thiên cả lên thành thị
                            Buôn bán loanh quanh bỏ cấy cày
                            "Anh em cánh nhạn người Nam Bắc
                            Tâm sự hồn quyên lệ ngắn dài ..."

                            Trời mưa ở Huế sao buồn thế!
                            Cứ kéo dài ra đến mấy ngày
                            Hôm qua c̣n sót hơn đồng bạc
                            Hai đứa bàn nhau uống rượu say

                            Nón lá áo tơi ra quán chợ
                            Trơ vơ trên bến nước sông đầy
                            Sầu nghiêng mái quán mưa tong tả
                            Chén ứa men lành lạnh ngón tay .

                            Ôn lại những ngày mưa gió cũ
                            Những chiều quán trọ, những đêm say
                            Người quen nhắc lại từng tên một
                            Kể lại từng nơi đặt dấu giầy

                            Trôi dạt dám mong ǵ vấn vít
                            Ṣng đời thua nhẵn cả thơ ngây
                            Tỉ tê gợi tới niềm tâm sự
                            Cúi mặt soi gương chén rượu đầy

                            Bốn mắt nhuộm chung màu lữ thứ
                            Đôi ḷng ḥa một vị chua cay
                            Đứa thương cha yếu thằng thương mẹ
                            Cha mẹ chiều chiều ... con nước mây

                            Không hiểu v́ đâu hai đứa lại
                            Chung lưng làm một chuyến đi đầy ?
                            Trời mưa ở Huế sao buồn thế!
                            Cứ kéo dài ra đến mấy ngày ...
                            Thế sự thăng trầm quân mạc vấn
                            Yên ba thâm xứ hữu ngư châu ....

                            Comment


                            • #15
                              Hôn Nhau Một Lần Cuối

                              Hôn Nhau Một Lần Cuối

                              Cầm tay, anh khẽ nói:
                              Khóc lóc mà làm chi
                              Hôn nhau một lần cuối
                              Em về đi, anh đi .
                              Rồi một hai ba năm
                              Danh thành anh trở lại
                              Với em, anh chăn tằm,
                              Với em, anh dệt vải .

                              Ta sẽ là vợ chồng.
                              Sẽ yêu nhau măi măi .
                              Sẽ se sợi chỉ hồng,
                              Sẽ hát câu ân ái .

                              Anh và em sẽ sống
                              Trong một mái nhà tranh
                              Lấy trúc thưa làm cổng
                              Lấy tơ liễu làm mành.

                              Nghe lời anh, em hỡi!
                              Khóc lóc mà làm chi,
                              Hôn nhau một lần cuối,
                              Em về đi, anh đi ...
                              Thế sự thăng trầm quân mạc vấn
                              Yên ba thâm xứ hữu ngư châu ....

                              Comment


                              • #16
                                Chân Quê

                                CHÂN QUÊ


                                Hôm qua em đi tỉnh về
                                Đợi em ở măi con đê đầu làng
                                Khăn nhung quần lĩnh rộn ràng
                                Áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi !

                                Nào đâu cái yếm lụa sồi ?
                                Cái dây lưng đũi nhuộm hồi sang xuân ?
                                Nào đâu cái áo tứ thân ?
                                Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen ?

                                Nói ra sợ mất ḷng em
                                Van em, em hăy giữ nguyên quê mùa
                                Như hôm em đi lễ chùa
                                Cứ ăn mặc thế cho vừa ḷng anh

                                Hoa chanh nở giữa vườn chanh
                                Thày u ḿnh với chúng ḿnh chân quê
                                Hôm qua em đi tỉnh về
                                Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều.


                                1936
                                Tiếng thưa như gió thoảng qua ...
                                Tiếng mau xầm xập như trời đổ mưa ...

                                Comment


                                • #17
                                  Xóm Ngự Viên

                                  Lâu nay có một người du khách
                                  Gió bụi mang về xóm Ngự Viên
                                  Giậu độ dây leo suồng să quá
                                  Hoa tàn con bướm cánh nghiêng nghiêng
                                  Buồn thu rơi nhẹ đôi tờ lá
                                  Xóm vắng rêu xanh những lối hèn
                                  Khách du lần dở trang hoài cổ
                                  Mơ lại thời xưa xóm Ngự Viên.

                                  Có phải ngày xưa vườn Ngự Uyển
                                  Là đây, hoa cỏ giống vườn tiên?
                                  Sớm Đào, trưa Lư, đêm Hồng phấn,
                                  Tuyết Hạnh, sương Quỳnh, máu Đỗ quyên

                                  Đức vua một sớm đầu xuân ấy
                                  Ḷng đẹp theo trời, dạo Ngự viên
                                  Cung tần mỹ nữ ngời son phấn
                                  Theo gót nhà vua nở gót sen

                                  Hương đưa bát ngát ngoài trăm dặm
                                  Cung nữ đa t́nh vua thiếu niên
                                  Một đôi công chúa đều hay chữ
                                  Hoàng hậu nhu ḿ không biết ghen

                                  Đất rộng can chi mà đổi chác
                                  Thời b́nh đâu dụng chước ḥa Phiên
                                  Mẫu đơn nở đỏ nhà vua nhớ
                                  Câu chuyện : "Hô lai bất thượng thuyền"

                                  Có phải ngày xưa vườn Ngự Uyển
                                  Là đây, hoa cỏ giống vườn tiên?
                                  Gót son bước nhẹ lầu Tôn nữ
                                  Ngựa bạch buông chùng áo Trạng nguyên

                                  Mười năm vay mượn vào kinh sử
                                  Đă trả xong rồi nợ bút nghiên
                                  Quan trạng tân khoa tàn yến tiệc
                                  Đi xem hoa nở mấy hôm liền

                                  Đường hoa, má phấn tranh nhau ngó
                                  Nhạc ngựa vang lừng khắp bốn bên
                                  Thắp hương Tôn nữ xin Trời Phật:
                                  "Phù hộ cho con được phỉ nguyền"

                                  Ḷng Trạng lâng lâng màu phú quư
                                  Quả cầu nho nhỏ bói lương duyên.
                                  Tay ai ấy nhỉ gieo cầu đấy
                                  Nghiêng cả mùa xuân Trạng ngước nh́n.

                                  Trạng bắt sai rồi, lầu rũ sáo
                                  Có người đêm ấy khóc trăng lên
                                  Bóng ai thấp thoáng sau bờ trúc
                                  Chẳng Tống Trân ư cũng Nguyễn Hiền?

                                  Khách du buồn nỗi buồn sông núi
                                  Núi lở sông bồi cảnh biến thiên
                                  Ngự viên ngày trước không c̣n nữa
                                  Giờ chỉ c̣n tên xóm Ngự Viên.

                                  Khoa cử bỏ rồi, thôi hết Trạng!
                                  Trời đem hoa cỏ trả vườn tiên
                                  Tôn nữ ngồi đan từng chiếc áo
                                  Dân thường qua lại lối đi quen

                                  Nhà cửa xúm nhau thành một xóm
                                  Cay nồng hơi thuốc lẫn hơi men
                                  Mụ vợ Bắc Nam người tứ xứ
                                  Anh chồng tay trắng lẫn tay đen

                                  Đổi t́nh thay nghĩa như cơm bữa
                                  Khúc "Hậu đ́nh hoa" hát tự nhiên.
                                  Nhọc nhằn tiếng cửi trong canh vắng
                                  Nhao nhác đàn dơi lúc đỏ đèn...

                                  Hôm nay có một người du khách
                                  Ngự Viên mà nhớ Ngự Viên.
                                  Thế sự thăng trầm quân mạc vấn
                                  Yên ba thâm xứ hữu ngư châu ....

                                  Comment


                                  • #18
                                    CHỜ NHAU

                                    CHỜ NHAU


                                    Láng giềng đă đỏ đèn đâu
                                    Chờ em ăn dập miếng giầu em sang
                                    Đôi ta cùng ở một làng
                                    Cùng chung một ngơ vội vàng chi anh
                                    Em nghe họ nói mong manh
                                    H́nh như họ biết chúng ḿnh với nhau.

                                    Ai làm cả gió đắt cau,
                                    Mấy hôm sương muối cho giầu đổ non.


                                    1937
                                    Tiếng thưa như gió thoảng qua ...
                                    Tiếng mau xầm xập như trời đổ mưa ...

                                    Comment


                                    • #19
                                      Cô Lái Đ̣

                                      Xuân đă đem mong nhớ trở về
                                      Ḷng cô gái ở bến sông kia
                                      Cô hồi tưởng lại ba xuân trước
                                      Trên bến cùng ai đă nặng thề
                                      Nhưng rồi người khách t́nh quân ấy
                                      Đi biệt không về với núi sông
                                      Đă mấy lần sông trôi, trôi măi
                                      Mấy lần cô lái mỏi ṃn trông

                                      Xuân này đến nữa đă ba xuân,
                                      Đóm lửa t́nh duyên tắt nguội dần
                                      Chẳng lẽ ôm ḷng chờ đợi măi
                                      Cô đành lỗi ước với t́nh quân.

                                      Bỏ thuyền, bỏ lái, bỏ ḍng sông,
                                      Cô lái đ̣ kia đi lấy chồng.
                                      Vắng bóng cô em từ dạo ấy,
                                      Để buồn cho những khách sang sông.
                                      Thế sự thăng trầm quân mạc vấn
                                      Yên ba thâm xứ hữu ngư châu ....

                                      Comment


                                      • #20
                                        Cô Hàng Xóm


                                        Nhà nàng ở cạnh nhà tôi,
                                        Cách nhau cái dậu mùng tơi xanh rờn.
                                        Hai người sống giữa cô đơn,
                                        Nàng như cũng có nỗi buồn giống tôi.
                                        Giá đừng có dậu mùng tơi,
                                        Thế nào tôi cũng sang chơi thăm nàng.

                                        Tôi chiêm bao rất nhẹ nhàng...
                                        Có con bướm trắng thường sang bên này.
                                        Bướm ơi ! Bướm hăy vào đây !
                                        Cho tôi hỏi nhỏ câu này chút thôi...
                                        Chả bao giờ thấy nàng cười,
                                        Nàng hong tơ ướt ra ngoài mái hiên.
                                        Mắt nàng đăm đắm trông lên...

                                        Con bươm bướm trắng về bên ấy rồi !
                                        Bỗng dưng tôi thấy bồi hồi,
                                        Tôi buồn tự hỏi: "Hay tôi yêu nàng ?"
                                        -- Không, từ ân ái lỡ làng,
                                        T́nh tôi than lạnh gio tàn làm sao ?
                                        Tơ hong nàng chả cất vào,
                                        Con bươm bướm trắng hôm nào cũng sang.

                                        Mấy hôm nay chẳng thấy nàng,
                                        Giá tôi cũng có tơ vàng mà hong.
                                        Cái ǵ như thể nhớ mong ?
                                        Nhớ nàng ? Không ! Quyết là không nhớ nàng !
                                        Vâng, từ ân ái nhỡ nhàng,
                                        Ḷng tôi riêng nhớ bạn vàng ngày xưa.

                                        Tầm tầm giời cứ đổ mưa,
                                        Hết hôm nay nữa là vừa bốn hôm.
                                        Cô đơn buồn lại thêm buồn,
                                        Tạnh mưa bươm bướm biết c̣n sang chơi ?

                                        Hôm nay mưa đă tạnh rồi !
                                        Tơ không hong nữa, bướm lười không sang.
                                        Bên hiên vẫn vắng bóng nàng,
                                        Rưng rưng... tôi gục xuống bàn rưng rưng...
                                        Nhớ con bướm trắng lạ lùng !
                                        Nhớ tơ vàng nữa, nhưng không nhớ nàng.

                                        Hỡi ơi ! Bướm trắng tơ vàng !
                                        Mau về mà chịu tang nàng đi thôi !
                                        Đêm qua nàng đă chết rồi,
                                        Nghẹn ngào tôi khóc... Quả tôi yêu nàng.

                                        Hồn trinh c̣n ở trần gian ?
                                        Nhập vào bướm trắng mà sang bên này !
                                        Tiếng thưa như gió thoảng qua ...
                                        Tiếng mau xầm xập như trời đổ mưa ...

                                        Comment


                                        • #21
                                          VÂNG

                                          VÂNG


                                          Lạ quá ! Làm sao tôi cứ buồn ?
                                          Làm sao tôi cứ khổ luôn luôn ?
                                          Làm sao tôi cứ tương tư măi,
                                          Người đă cùng tôi phụ rất tṛn ?

                                          Th́ ra chỉ có thế mà thôi !
                                          Yêu đấy, không yêu đấy, để rồi
                                          Mắc hẳn đường tơ sang cửi khác,
                                          Dệt từng tấm mộng để dâng ai.

                                          Khuyên măi sơn cho chữ "Ái t́nh"
                                          Mộng ḷng trang điểm măi cho xinh.
                                          Có người, đêm ấy, khoe chồng mới:
                                          "Em chửa yêu ai, mới có ḿnh"

                                          Có người trong gió rét mùa đông
                                          Chăm chỉ đan cho trọn áo chồng
                                          C̣n bảo: "Đường len đan vụng quá !
                                          Lần đầu đan áo kiểu đàn ông."

                                          Vâng ! chính là cô chửa yêu ai,
                                          Lần đầu đan áo kiểu con trai.
                                          Tôi về thu cả ba đông lại,
                                          Đốt hết cho cô khỏi thẹn lời !
                                          Tiếng thưa như gió thoảng qua ...
                                          Tiếng mau xầm xập như trời đổ mưa ...

                                          Comment


                                          • #22
                                            LỠ BƯỚC SANG NGANG


                                            LỠ BƯỚC SANG NGANG


                                            I


                                            "Em ơi em ở lại nhà
                                            Vườn dâu em đốn, mẹ già em thương
                                            Mẹ già một nắng hai sương
                                            Chị đi một bước trăm đường xót xa.
                                            Cậy em, em ở lại nhà
                                            Vườn dâu em đốn, mẹ già em thương
                                            Hôm nay xác pháo đầy đường
                                            Ngày mai khói pháo c̣n vương khắp làng
                                            Chuyến này chị bước sang ngang
                                            Là tan vỡ giấc mộng vàng từ nay.
                                            Rượu hồng em uống cho say,
                                            Vui cùng chị một vài giây cuối cùng.
                                            ( Rồi đây sóng gió ngang sông,
                                            Đầy thuyền hận, chị lo không tới bờ )
                                            Miếu thiêng vụng kén người thờ,
                                            Nhà hương khói lạnh, chị nhờ cậy em.
                                            Đêm nay là trắng ba đêm,
                                            Chị thương chị, kiếp con chim ĺa đàn.
                                            Một vai gánh vác giang san...
                                            Một vai nữa gánh muôn vàn nhớ thương.
                                            Mắt quầng, tóc rối tơ vương
                                            Em c̣n cho chị lược gương làm ǵ !
                                            Một lần này bước ra đi
                                            Là không hẹn một lần về nữa đâu,
                                            Cách mấy mươi con sông sâu,
                                            Và trăm ngh́n vạn nhịp cầu chênh vênh
                                            Cũng là thôi... cũng là đành...
                                            Sang ngang lỡ buớc riêng ḿnh chị sao ?
                                            Tuổi son nhạt thắm phai đào,
                                            Đầy thuyền hận có biết bao nhiêu người !
                                            Em đừng khóc nữa, em ơi !
                                            Dẫu sao th́ sự đă rồi nghe em !
                                            Một đi bảy nổi ba ch́m,
                                            Trăm cay ngh́n đắng, con tim héo dần
                                            Dù em thương chị mười phần,
                                            Cũng không ngăn nỗi một lần chị đi."



                                            Chị tôi nước mắt đầm đ́a,
                                            Chào hai họ để đi về nhà ai...
                                            Mẹ trông theo, mẹ thở dài,
                                            Dây pháo đỏ bỗng vang trời nổ ran.
                                            Tôi ra đứng ở đầu làng
                                            Ngùi trông theo chị khuất ngàn dâu thưa.


                                            II


                                            Giời mưa ướt áo làm ǵ ?
                                            Năm mười bẩy tuổi chị đi lấy chồng.
                                            Người ta: pháo đỏ rượu hồng
                                            Mà trên hồn chị: một ṿng hoa tang.
                                            Lần đầu chị bước sang ngang,
                                            Tuổi son sông nước đ̣ giang chưa tường.
                                            Ở nhà em nhớ mẹ thương
                                            Ba gian trống, một mảnh vườn xác xơ.
                                            Mẹ ngồi bên cửi se tơ
                                            Thời thường nhắc: "Chị mầy giờ ra sao ?"
                                            "-- Chị bây giờ"... nói thế nào ?
                                            Bướm tiên khi đă lạc vào vườn hoang.
                                            Chị từ lỡ bước sang ngang
                                            Trời dông băo, giữa tràng giang, lật thuyền.
                                            Xuôi ḍng nước chảy liên miên,
                                            Đưa thân thế chị tới miền đau thương,
                                            Mười năm gối hận bên giường,
                                            Mười năm nước mắt bữa thường thay canh.
                                            Mười năm đưa đám một ḿnh,
                                            Đào sâu chôn chặt mối t́nh đầu tiên.
                                            Mười năm ḷng lạnh như tiền,
                                            Tim đi hết máu, cái duyên không về.
                                            "Nhưng em ơi một đêm hè,
                                            Hoa soan nở, xác con ve hoàn hồn.
                                            Dừng chân bên bến sông buồn,
                                            Nhà nghệ sĩ tưởng đ̣ c̣n chuyến sang.
                                            Đoái thương, duyên chị lỡ làng.
                                            Đoái thương phận chị dở dang những ngày.
                                            Rồi... rồi... chị nói sao đây !
                                            Em ơi, nói nhỏ câu này với em...
                                            ...Thế rồi máu trở về tim
                                            Duyên làm lành chị duyên t́m về môi.
                                            Chị nay ḷng ấm lại rồi,
                                            Mối t́nh chết, đă có người hồi sinh.
                                            Chị từ dan díu với t́nh,
                                            Đời tươi như buổi b́nh minh nạm vàng."


                                            Tim ai khắc một chữ "nàng"
                                            Mà tim chị một chữ "chàng" khắc theo.
                                            Nhưng yêu chỉ để mà yêu,
                                            Chị c̣n dám ước một điều ǵ hơn.
                                            Một lần hai lỡ keo sơn,
                                            Mong ǵ gắn lại phím đàn ngang cung.

                                            Rồi đêm kia, lệ ṛng ṛng
                                            Tiễn đưa người ấy sang sông chị về.

                                            Tháng ngày qua cửa buồn the,
                                            Chị ngồi nhặt cánh hoa lê cuối mùa.


                                            III


                                            Úp mặt vào hai bàn tay,
                                            Chị tôi khóc suốt một ngày một đêm.

                                            "Đă đành máu trở về tim,
                                            Nhưng không ngăn nỗi cánh chim giang hồ.
                                            Người đi xây dựng cơ đồ...
                                            Chị về trồng cỏ nấm mồ thanh xuân.
                                            Người đi khoác áo phong trần,
                                            Chị về may áo liệm dần nhớ thương.
                                            Hồn trinh ôm chặt chân giường,
                                            Đă cùng chị khóc đoạn trường thơ ngây.
                                            Năm xưa đêm ấy giường này,
                                            Nghiến răng... nhắm mắt... chau mày... cực chưa !
                                            Thế là tàn một giấc mơ,
                                            Thế là cả một bài thơ năo nùng !
                                            Tuổi son má đỏ môi hồng,
                                            Bước chân về đến nhà chồng là thôi !
                                            Đêm qua mưa gió đầy giời,
                                            Trong hồn chị, có một người đi qua...

                                            Em về thương lấy mẹ già,
                                            Đừng mong ngóng chị nữa mà uổng công.
                                            Chị giờ sống cũng như không
                                            Coi như chị đă sang sông đắm đ̣."




                                            Tiếng thưa như gió thoảng qua ...
                                            Tiếng mau xầm xập như trời đổ mưa ...

                                            Comment


                                            • #23
                                              Ghen

                                              Cô nhân t́nh bé của tôi ơi!
                                              Tôi muốn môi cô chỉ mỉm cười
                                              Những lúc có tôi và mắt chỉ
                                              Nh́n tôi những lúc tôi xa xôi
                                              Tôi muốn cô đừng nghĩ đến ai
                                              Đừng hôn dù thấy đóa hoa tươi
                                              Đừng ôm gối chiếc đêm nay ngủ
                                              Đừng tắm chiều nay bể lắm người

                                              Tôi muốn mùi thơm của nước hoa
                                              Mà cô thường xức chẳng bay xa
                                              Chẳng làm ngây ngất người qua lại
                                              Dẫu chỉ qua đường, khách lại qua

                                              Tôi muốn những đêm đông giá lạnh
                                              Chiêm bao đừng lẩn khuất bên cô
                                              Bằng không tôi muốn cô đừng gặp
                                              Một trẻ trai nào trong giấc mơ

                                              Tôi muốn làn hơi cô thở nhẹ
                                              Đừng làm ẩm áo khách chưa quen
                                              Chân cô in vết trên đường bụi
                                              Chẳng bước chân nào được dẫm lên

                                              Nghĩa là ghen quá đấy mà thôi!
                                              Thế nghĩa là yêu quá mất rồi!
                                              Và nghĩa là cô là tất cả...
                                              Cô là tất cả của riêng tôi!
                                              Thế sự thăng trầm quân mạc vấn
                                              Yên ba thâm xứ hữu ngư châu ....

                                              Comment


                                              • #24
                                                Xuân Về

                                                Nguyễn Bính


                                                Đă thấy xuân về với gió đông .
                                                Với trên màu má gái chưa chồng
                                                Bên hiên hàng xóm cô hàng xóm
                                                Ngước mắt nh́n giời đôi mắt trong

                                                Từng đàn con trẻ chạy xun xoe
                                                Mưa tạnh trời quang nắng mới hoe
                                                Lá nơn nhành non ai tráng bạc
                                                Gió về từng trận gió bay đi


                                                Thong thả dân gian nghỉ việc đồng
                                                Lúa th́ con gái mượt như nhung
                                                Đầy vườn hoa bưởi hoa cam rụng
                                                Ngào ngạt hương bay, bướm vẽ ṿng


                                                Trên đường cát mịn một đôi cô
                                                Yếm đỏ khăn thâm trảy hội chùa
                                                Gậy trúc giắt bà già tóc bạc
                                                Lần lần tràng hạt niệm nam mô .

                                                1937

                                                Comment


                                                • #25
                                                  ÁI KHANH HÀNH

                                                  ÁI KHANH HÀNH


                                                  ... Không phải gặp em từ buổi ấy
                                                  H́nh như gặp em từ ngàn xưa
                                                  Ḷng em thương anh không có bến
                                                  T́nh anh yêu em không có bờ
                                                  Viết viết có đến ngh́n trang giấy
                                                  Làm ra có đến ngh́n bài thơ
                                                  Tương tư một đêm năm canh chẵn
                                                  Nhớ nhung một ngày mười hai giờ.
                                                  Chao ơi!
                                                  Em ngon như rau cải
                                                  Em ngọt như rau ngót.
                                                  Em gịn như cùi dừa.
                                                  Em hiền như nước mưa
                                                  Em nhổ nước bọt xuống mặt biển
                                                  Mặt biển thơm lên hai mươi bốn giờ
                                                  Em là con Tướng trong tam cúc
                                                  Anh là quân Xe trong bàn cờ
                                                  Ví chăng có một nước T́nh ái
                                                  Em là Hoàng Hậu, anh làm Vua.
                                                  Nhất đóa phù dung trầm ảnh thủy
                                                  Phiến vân thiên thượng khứ du du
                                                  Băng hàn ngọc kết như minh nguyệt
                                                  Tâm đồng tri kỷ đáo muôn thu

                                                  Comment


                                                  • #26
                                                    Anh Về Quê Cũ

                                                    Anh về quê cũ: thôn Vân
                                                    Sau khi đă biết phong trần ra sao?
                                                    Từ nay lại tắm ao đào,
                                                    Rượu đâu mà cất, thuốc lào nào phơi.
                                                    Giang hồ sót lại t́nh tôi,
                                                    Quê người đắng khói, quê người cay men.
                                                    Nam kỳ rồi lại Cao miên,
                                                    Tắm trong một cái biển tiền người ta ...
                                                    Biển tiền, ôi biển bao la,
                                                    Ḿnh không bần được vẫn là tay không ...
                                                    Thôn Vân có biếc có hồng,
                                                    Hồng trong nắng sớm, biếc trong vườn chiều.
                                                    Đê cao có đất thả diều,
                                                    Trời cao lắm lắm có nhiều chim bay.
                                                    Quả lành nặng trĩu từng cây,
                                                    Sen đầy ao cá, cá đầy ao sen.
                                                    Hiu hiu gió quạt trăng đèn,
                                                    Với dăm trẻ nhỏ thả thuyền ra chơi.
                                                    Ăn gỏi cá, đánh cờ người,
                                                    Thần tiên riêng một góc trời thôn Vân.
                                                    Ơi thôn Vân, hỡi thôn Vân!
                                                    Phương nao kết dăi mây Tần cho ta.
                                                    Từ nay khi nhớ quê nhà,
                                                    Thấy mây Tần biết đó là thôn Vân.
                                                    Ơi thôn Vân, hỡi thôn Vân!
                                                    Anh em ly tán, lâu dần thành ra
                                                    Không c̣n ai ở lại nhà.
                                                    Hỏi c̣n ai nữa? Để hoa đầy vườn.
                                                    Trăng đầy ngơ, gió đầy thôn,
                                                    Anh về quê cũ có buồn không anh?


                                                    1942

                                                    Comment


                                                    • #27
                                                      ÁO ANH

                                                      1.
                                                      Tằm em ăn rỗi hôm nay,
                                                      Hái dâu em bận suốt ngày hôm qua.
                                                      Mong sao tằm tốt tơ già,
                                                      May đôi áo nái làm quà cho anh.

                                                      2.
                                                      Hẹn cho em một hẹn anh chờ,
                                                      Em may áo nái bao giờ mới xong ?
                                                      Lạy trời tắt gió ngang sông,
                                                      Qua đ̣ biếu áo yên ḷng em tôi.

                                                      3.
                                                      Đưa anh đến bến đ̣ ngang,
                                                      Con sào đẩy sóng thuyền nan vào bờ.
                                                      Anh đi sương gió vật vờ,
                                                      Em về chọn kén chuốt tơ chăm tằm.

                                                      Đến mùa gió bấc sang năm,
                                                      Bao nhiêu lụa bấy nhiêu làm áo anh.
                                                      Mong sao sự nghiệp chóng thành,
                                                      Áo anh đă có em anh may giùm.

                                                      1939
                                                      Nhất đóa phù dung trầm ảnh thủy
                                                      Phiến vân thiên thượng khứ du du
                                                      Băng hàn ngọc kết như minh nguyệt
                                                      Tâm đồng tri kỷ đáo muôn thu

                                                      Comment


                                                      • #28
                                                        BẢY CHỮ

                                                        Mây trắng đang xây mộng viễn hành,
                                                        Chiều nay tôi lại ngắm trời xanh,
                                                        Trời xanh là một tờ thư rộng,
                                                        Tôi thảo lên trời mấy nét nhanh.

                                                        Viết trọn năm dài trên vách đá,
                                                        Bốn bề lá đổ ngợp hơi thu,
                                                        vừa may cánh nhạn về phương ấy,
                                                        Tôi gửi cho nàng bức ngọc thư.

                                                        Xe ngựa chiều nay ngập thị thành,
                                                        Chiều nay nàng bắt được trời xanh,
                                                        Đọc xong bảy chữ th́ thương lắm,
                                                        "Vạn lư tương tư, vũ trụ t́nh."

                                                        Bắc Giang 1940

                                                        Comment


                                                        • #29
                                                          BÊN SÔNG

                                                          Có hai em bé học tṛ,
                                                          Xem con kiến gió đi đ̣ lá tre.
                                                          Nứa xuôi từng một thôi bè,
                                                          Nắng sang băi cát bên kia có chiều.
                                                          Thoáng như một lớp phù kiều,
                                                          Chim đàn nối cánh bay vèo ngang sông.
                                                          Thuyền buôn đă mấy ngày ṛng,
                                                          Nằm suông, lái chửa ăn xong giá hàng.

                                                          1937

                                                          Comment


                                                          • #30
                                                            BƯỚC ĐI BƯỚC NỮA

                                                            Xê lại gần đây, xích lại gần đây!
                                                            Lại đây cho mẹ nhủ câu này:
                                                            Mẹ không muốn thế nhưng mà nghĩ
                                                            Bấy lâu mẹ đă nhiều đắng cay .

                                                            Kể con cũng lớn khôn rồi,
                                                            Chín suối cha con hẳn ngậm cười .
                                                            Mẹ muốn bước thêm bước nữa,
                                                            C̣n đàn em nhỏ cậy con nuôi .

                                                            Con ơi! mẹ khóc suốt đêm kia,
                                                            Khóc suốt đêm qua nữa, chỉ v́ ...
                                                            Con mẹ có c̣n thương mẹ dại
                                                            Th́ con gái mẹ nhận lời đi!

                                                            Mẹ cũng không mong sướng lấy ḿnh,
                                                            Nhưng mà số phận bắt điêu linh.
                                                            Vả chăng thiên hạ nào riêng mẹ,
                                                            Gái góa qua đ̣ uổng tiết trinh.

                                                            Mai mốt ... con ơi! mẹ lấy chồng,
                                                            Chúng con coi mẹ có như không.
                                                            Khuya rồi đấy nhỉ! con đi nghỉ,
                                                            Gió bấc đêm nay lạnh ngập pḥng.
                                                            Nhất đóa phù dung trầm ảnh thủy
                                                            Phiến vân thiên thượng khứ du du
                                                            Băng hàn ngọc kết như minh nguyệt
                                                            Tâm đồng tri kỷ đáo muôn thu

                                                            Comment


                                                            • #31
                                                              Chẳng biết yêu nhau phải những ǵ?

                                                              Năm đă qua rồi, trong lớp học
                                                              Tôi nghe Uyển đọc bài thi
                                                              Hai ta trẻ lắm t́nh thơ dại
                                                              Chẳng biết...yêu nhau phải những ǵ?

                                                              1936

                                                              Comment


                                                              • #32
                                                                BÓNG BƯỚM

                                                                Cành dâu cao, lá dâu cao
                                                                Lênh đênh bóng bướm trôi vào mắt em
                                                                Anh đi đèn sách mười niên
                                                                Biết rằng bóng bướm có lên kinh thành.

                                                                Cành dâu xanh, lá dâu xanh
                                                                Một ḿnh em hái, một ḿnh em thương
                                                                Mới rồi măn khoá thi hương
                                                                Ngựa điều vơng tía qua đường những ai?

                                                                Comment


                                                                • #33
                                                                  CHÙA HƯƠNG XA LẮM

                                                                  Chùa Hương xa lắm, em ơi!
                                                                  Đ̣ giang cách trở... chịu thôi cô ḿnh!
                                                                  Câu này anh nói thực t́nh.
                                                                  Anh đi th́ phải cho anh mượn tiền.
                                                                  Chùa Hương ví độ đường liền,
                                                                  Anh xin điểm chỉ một ngh́n ngón tay.

                                                                  Để dành tấm áo mẹ may,
                                                                  Để dành, em ạ! Đến ngày đôi ta.

                                                                  Comment


                                                                  • #34
                                                                    Túi Ba Gang

                                                                    Nhân nắng xuân đầm ấm
                                                                    Vườn xuân rộn tiếng chim
                                                                    Chị kể cho các em
                                                                    Nghe một câu chuyện cổ
                                                                    Các em t́m trong đó
                                                                    Những ư nghĩa sâu xa
                                                                    Có bổ ích cho ta
                                                                    Tuổi măng non tươi sáng

                                                                    Nào các em im lặng
                                                                    Ngồi sát lại cho vui
                                                                    Ngày xưa có hai người
                                                                    Anh Kỷ, em là Ất

                                                                    Xảy khi cha mẹ mất
                                                                    Vội chẳng kịp trối trăn
                                                                    Chỉ dặn hai con rằng
                                                                    Cơ nghiệp cùng chung hưởng

                                                                    Kỷ cậy ḿnh là trưởng
                                                                    Lại vốn tính tham lam
                                                                    Chẳng thương xót ǵ em
                                                                    Cả gia tài chiếm hết

                                                                    Nào tường hoa cây mít
                                                                    Nào ao cá, nhà lim..
                                                                    Chỉ chia cho người em
                                                                    Một mảnh vườn nhỏ bé

                                                                    Trơ trọi một cây khế
                                                                    Xa tít tận cuối làng
                                                                    Ất chẳng tính thiệt hơn
                                                                    Cứ vui ḷng nhận lấy

                                                                    Hai vợ chồng trồng cây
                                                                    Mùa rau tiếp mùa khoai
                                                                    Khi khế chín vàng cây
                                                                    Vợ chồng đem chợ bán

                                                                    Hôm ấy vừa tảng sáng
                                                                    Có một con Phượng Hoàng
                                                                    Từ đây bay vào vườn
                                                                    Đậu cành, ăn khế măi

                                                                    Ất ra vườn thấy thế
                                                                    Cất tiếng bảo chim rằng:
                                                                    - Nhà ta vốn nghèo nàn
                                                                    Chỉ trông vào cây khế

                                                                    Chim ơi! mày ăn khế
                                                                    Là khốn vợ chồng ta!
                                                                    Chim Phượng chừng nghe ra
                                                                    Cất tiếng kêu vội vă:

                                                                    - Ăn một quả
                                                                    Trả nén vàng
                                                                    May túi ba gang
                                                                    Đem đi mà đựng!

                                                                    Thế rồi cứ sáng sáng
                                                                    Chim Phượng lại bay về
                                                                    Ăn khế ngọt chán chê
                                                                    Lại kêu lên giục giă:

                                                                    - Ăn một quả
                                                                    Trả nén vàng
                                                                    May túi ba gang
                                                                    Đem đi mà đựng

                                                                    Vợ chồng Ất bàn định
                                                                    Thử đi một chuyến xem
                                                                    Vợ liền lấy chỉ kim
                                                                    Khâu cho chồng túi vải

                                                                    Y theo lời chim nói
                                                                    Sáng sau, chim Phượng Hoàng
                                                                    Từ phương xa bay lại
                                                                    Ất liền mang túi vải
                                                                    Cưỡi lưng Phượng mà đi
                                                                    Qua sông biển ầm ́
                                                                    Phượng liền sà cánh đỗ

                                                                    Xuống một ḥn đảo nhỏ
                                                                    Vô số là bạc vàng
                                                                    Ất chẳng có ḷng tham
                                                                    Chỉ lượm vừa túi nhỏ

                                                                    Khi mặt trời đứng ngọ
                                                                    Đă giục chim bay về
                                                                    Nhờ được số vàng kia
                                                                    Hai vợ chồng sung sướng

                                                                    Mua trâu rồi tậu ruộng
                                                                    Giúp đỡ những người nghèo
                                                                    Cuộc sống thật phong lưu
                                                                    Hơn người anh gấp bội

                                                                    Kỷ biết tin tức tối
                                                                    Liền hộc tốc sang chơi
                                                                    Ất kể rơ đầu đuôi
                                                                    Kỷ máy tham bỗng nổi

                                                                    Liền gạ em đánh đổi
                                                                    Lấy cơ nghiệp của ḿnh
                                                                    Vợ chồng Ất hiền lành
                                                                    Nên chẳng hề suy tỵ

                                                                    Đổi ngay nhà cho Kỷ
                                                                    Không đ̣i hỏi ǵ thêm
                                                                    Kỷ dọn sang nhà em
                                                                    Ngày lại ngày ngóng đợi

                                                                    Quả nhiên chim lại tới
                                                                    Ăn khế chín trên cây
                                                                    Kỷ chạy ra nói ngay
                                                                    Chim cũng liền đáp lại:

                                                                    - Ăn một quả
                                                                    Trả nén vàng
                                                                    May túi ba gang
                                                                    Đem đi mà đựng!

                                                                    Kỷ ḷng mừng hí hửng
                                                                    May luôn túi sáu gang
                                                                    Cốt đựng cho nhiều vàng
                                                                    Thỏa ḷng tham không đáy

                                                                    Sáng sau chim bay tới
                                                                    Kỷ vội cưỡi mà đi
                                                                    Qua sóng biển ầm ́
                                                                    Hạ xuống ḥn đảo quư

                                                                    Kỷ tha hồ tự ư
                                                                    Nhét vàng đầy túi to
                                                                    Ḷng tham vẫn chưa vừa
                                                                    Thấy vàng là cứ nhặt

                                                                    Túi áo nhồi đă chặt
                                                                    Lại giắt kín lưng quần
                                                                    Chim giục giă mấy lần
                                                                    Kỷ vẫn c̣n tiếc rẻ

                                                                    Kỷ mang nhiều vàng quá!
                                                                    Chim bay qua biển khơi
                                                                    Mỏi ră cánh, hụt hơi
                                                                    Liền hất tung Kỷ xuống

                                                                    Ḷng biển sâu muôn trượng
                                                                    Mặt biển rộng mù khơi
                                                                    Đă d́m Kỷ chết tươi
                                                                    Với ḷng tham không đáy

                                                                    Câu chuyện cổ như vậy
                                                                    Các em hẳn nhận ra
                                                                    - Tham lam là xấu xa
                                                                    - Thực thà là đáng quư

                                                                    Các em đừng quên nhé
                                                                    Câu chuyện Túi Ba Gang.
                                                                    Thế sự thăng trầm quân mạc vấn
                                                                    Yên ba thâm xứ hữu ngư châu ....

                                                                    Comment


                                                                    • #35
                                                                      MAI TÀN

                                                                      Hoa mai trắng xóa dưới chân đồi,
                                                                      Theo gió xuân đưa rụng tả tơi...
                                                                      Nàng hỡi! Xuân nay nàng có nhớ
                                                                      Xuân xưa ai nhặt cánh hoa mai?

                                                                      Gói lại, thân đưa đến tận nàng.
                                                                      Nàng ơi! Nay những cánh mai tàn.
                                                                      Nhặt trên đồi nọ, trong khi đó
                                                                      Nhắn bảo: "t́nh duyên tôi lỡ làng"

                                                                      Ai đi tha thiết vời giầu sang
                                                                      Chỉ thắm se rồi lại dở dang...
                                                                      Thôi nhé! Từ nay tôi chả dám
                                                                      Ngửa tay xin một trái tim vàng

                                                                      Của người đẹp nữa! V́ người đẹp
                                                                      Đâu muốn tim vàng ở mái tranh!
                                                                      Với cảnh ngựa xe, hài hán ấy,
                                                                      Ḷng ai riêng bạc, mắt ai xanh.

                                                                      Ngày đó, ta đi... một buổi chiều,
                                                                      Ta đi theo đuổi mộng cao siêu
                                                                      Quên h́nh ảnh cũ, quên t́nh cũ,
                                                                      Lơ đăng như người chửa biết yêu.

                                                                      Đă mấy năm quên hận cũ rồi,
                                                                      Chiều này dừng bước ở chân đồi,
                                                                      Thấy hoa mai trắng, ḷng ta nhớ...
                                                                      Đốm lửa tinh duyên dậy sáng ngời.

                                                                      Ta ngồi xuốn đó nhặt hoa mai.
                                                                      Hoa nhặt bây giờ để tặng ai?
                                                                      Ḷng đă không mong yêu dấu nữa
                                                                      Hay ǵ tô lại bức tranh phai!

                                                                      Comment


                                                                      • #36
                                                                        THỜI TRƯỚC


                                                                        Sáng giăng chia nửa vườn chè
                                                                        Một gian nhà nhỏ đi về có nhau
                                                                        V́ tằm tôi phải chạy dâu
                                                                        V́ chồng tôi phải qua cầu đắng cay
                                                                        Chồng tôi thi đỗ khoa này
                                                                        Bỏ công đèn sách từ ngày lấy tôi
                                                                        Kẻo không rồi chúng bạn cười
                                                                        Rằng tôi nhan sắc cho người say sưa.
                                                                        Tôi hằng khuyên sớm khuyên trưa
                                                                        "Anh chưa thi đỗ th́ chưa động pḥng"

                                                                        Một quan là sáu trăm đồng
                                                                        Chắt chiu tháng tháng cho chồng đi thi
                                                                        Chồng tôi cưỡi ngựa vinh quy
                                                                        Hai bên có lính hầu đi dẹp đường.
                                                                        Tôi ra đón tận gốc bàng
                                                                        Chồng tôi xuống ngựa, cả làng ra xem.
                                                                        Đêm nay mới thật là đêm
                                                                        Ai đem giăng giải lên trên vườn chè.


                                                                        1936
                                                                        Tiếng thưa như gió thoảng qua ...
                                                                        Tiếng mau xầm xập như trời đổ mưa ...

                                                                        Comment


                                                                        • #37
                                                                          BẾN MƠ

                                                                          Bến mơ thuyền đậu, dưới thuyền mơ.
                                                                          Tôi đă mơ màng chuyện tóc tơ.
                                                                          Bỏ dở khăn thêu, nàng lẳng lặng
                                                                          Đến xem chàng nối mấy vần thơ.

                                                                          Bỗng nàng sung sướng vỗ tay reo,
                                                                          -Thi sĩ, chồng em, anh đáng yêu!
                                                                          Những vận thơ anh huyền ảo quá!
                                                                          Và thiêng liêngquá! Và cao siêu!

                                                                          Chàng ngước nh́n nàng trong luyến ái:
                                                                          -Ḿnh ơi! ḿnh nối hộ thơ, ḿnh!
                                                                          -Em chả nối thơ đâu đấy nhé!
                                                                          Suốt đời em chỉ muốn hôn anh.

                                                                          Một chiếc, một chiếc lại một chiếc,
                                                                          Má chàng in có vạn đôi môi.
                                                                          Chàng cười như nấc đi từng lúc:
                                                                          - Anh lạy cô ḿnh, anh xin thôi!
                                                                          Nhất đóa phù dung trầm ảnh thủy
                                                                          Phiến vân thiên thượng khứ du du
                                                                          Băng hàn ngọc kết như minh nguyệt
                                                                          Tâm đồng tri kỷ đáo muôn thu

                                                                          Comment


                                                                          • #38
                                                                            GỈNG DƯ LỆ

                                                                            Tặng T.T.Kh.

                                                                            Cho tôi ép nốt gịng dư lệ
                                                                            Rỏ xuống thành thơ khóc chút duyên.

                                                                            T.T.Kh.

                                                                            Gió đưa xác lá về đường,
                                                                            Thu sang nhuộm cả sầu thương một trời.
                                                                            Sầu thương quyện lấy hồn tôi,
                                                                            Đêm qua ngồi đọc thơ người xa xăm.
                                                                            Một ngàn năm, một vạn năm,
                                                                            Con tằm vẫn kiếp con tằm vương tơ.
                                                                            Tặng người gọi một gịng thơ,
                                                                            Hay là gịng nước mắt thừa đêm qua.
                                                                            Đường về Thanh Hóa bao xa,
                                                                            Bao giờ ra nhớ rủ ta với, chàng !
                                                                            Bảo rằng quan chẳng cho sang,
                                                                            Ai đời quan cấm đ̣ ngang bao giờ !

                                                                            Vườn Thanh qua đấy năm xưa,
                                                                            Trọ nhờ đêm ấy giời mưa tối giời.
                                                                            Quanh ḷ sưởi ấm, bên tôi,
                                                                            Bên người lăo bộc đương ngồi quay tơ.
                                                                            Tuổi nàng năm ấy c̣n thơ,
                                                                            C̣n bao hứa hẹn đợi chờ một mai.
                                                                            (Rồi đây bao gió bụi đời,
                                                                            Tôi quên sao được con người vườn Thanh).
                                                                            Lạnh lùng canh lại sang canh,
                                                                            Ḷng tôi thao thức với t́nh bâng quơ.
                                                                            Bởi sinh làm kiếp giang hồ,
                                                                            Dám đâu toan tính se tơ giữa đàng.

                                                                            Thu sang, rồi lại thu sang,
                                                                            Cúc bao lần nở, lá vàng bao rơi ?
                                                                            Bao nhiêu vật đổi sao dời ?
                                                                            Đường bao dặm thẳm ? hỡi người bốn phương ?
                                                                            Trọ bao nhiêu quán bên đường,
                                                                            Nhưng không lần nữa qua vườn Thanh xưa.
                                                                            Cô nàng đêm ấy quay tơ.
                                                                            Tôi quên sao được hẳn chưa lấy chồng.
                                                                            Một hôm ḷng lại nhủ ḷng:
                                                                            Nơi đây giáp với cánh đồng vườn Thanh.
                                                                            Rồi tôi len lén một ḿnh,
                                                                            Ra đi với một tấm t́nh hay hay.
                                                                            Đường ṃn tràn ngập bông may,
                                                                            Gió heo báo trước một ngày thu sang.
                                                                            Dừng chân trước cửa nhà nàng,
                                                                            Thấy hoa vàng với bướm vàng hôn nhau.
                                                                            T́m nàng chẳng thấy nàng đâu,
                                                                            Lá rơi lả tả trên đầu như mưa...
                                                                            Chợt người lăo bộc năm xưa,
                                                                            Từ đâu mang mảnh guồng tơ lại nhà.


                                                                            Một hai xin phép ông già,
                                                                            Trọ nhờ đêm ấy nữa là hai đêm.
                                                                            Ông già nể khách người quen,
                                                                            Ngậm ngùi kể lại một thiên "hận t́nh".
                                                                            Rồi ông kết: (giọng bất b́nh)
                                                                            "Trời cay nghiệt thế cho đành ? Thưa ông.
                                                                            Cô tôi nhạt cả môi hồng,
                                                                            Cô tôi chết cả tấm ḷng ngây thơ.
                                                                            Đâu c̣n sống lại trong mơ,
                                                                            Đâu c̣n sống lại bên bờ sông yêu ?
                                                                            Buồn the sầu sớm thương chiều,
                                                                            Khóc thầm biết có bao nhiêu lệ rồi !
                                                                            Tơ duyên đến thế là thôi,
                                                                            Thế là uổng cả một đời tài hoa.
                                                                            Đêm đêm bên cạnh chồng già,
                                                                            Và bên cạnh bóng người xa hiện về..."

                                                                            Rùng ḿnh, tôi vội gạt đi:
                                                                            "Già ơi ! Thảm lắm ! Kể chi dài gịng.
                                                                            Cháu từ mắc số long đong,
                                                                            Yêu thương ch́m tận đáy ḷng đă lâu.
                                                                            Đau thương qua mấy mươi cầu,
                                                                            Cạn gịng nước mắt, c̣n đâu khóc người."


                                                                            "Dối già một chút mà thôi,
                                                                            Nghe lời già kể, cháu mười đêm luôn
                                                                            Chợt thương, chợt khóc, chợt buồn,
                                                                            Cháu như một kẻ mất hồn, già ơi!"



                                                                            Chuyện xưa hồ lăng quên rồi,
                                                                            Bỗng đâu xem được thơ người vườn Thanh.
                                                                            Bao nhiêu oan khổ v́ t́nh,
                                                                            Cớ sao giống hệt chuyện ḿnh gặp xưa ?
                                                                            Phải chăng. Ḿnh có nên ngờ,
                                                                            Rằng người năm cũ bây giờ là đây ?
                                                                            Tiếng thưa như gió thoảng qua ...
                                                                            Tiếng mau xầm xập như trời đổ mưa ...

                                                                            Comment


                                                                            • #39
                                                                              NUÔI BƯỚM

                                                                              Cả mùa xuân thắm đă trôi đi
                                                                              Giếng ngọc, hương sen muốn dậy th́
                                                                              Sực nhớ lời xưa tôi có hẹn
                                                                              Một bài thơ mới để dâng Nhi.

                                                                              Tôi đến thăm Nhi giữa nắng hồng
                                                                              Với bài thơ mới sắp làm xong
                                                                              Nỡ nào Nhi lại đi xa vắng
                                                                              B́nh lạnh hoa tươi, tôi nhớ nhung.

                                                                              Thiếu một vần thôi đủ dở dang
                                                                              Tay ai giăng mắc hộ dây đàn?
                                                                              Đường sang xứ ấy nhiều hoa lắm
                                                                              Nhi bắt cho tôi chiếc bướm vàng.

                                                                              Tay áo giang hồ tôi sẽ nuôi
                                                                              Bướm vàng như thể đứa con côi
                                                                              Nơi nào xa vắng Nhi, tôi hỏi,
                                                                              Nó nói: "Cô Nhi đă bắt tôi".

                                                                              Mấy tiếng đơn sơ ấy đủ rồi,
                                                                              Đủ là thơ mới của ḷng tôi,
                                                                              Có ai điên dại như tôi nhỉ?
                                                                              Nuôi bướm làm con để nhớ người!
                                                                              Nhất đóa phù dung trầm ảnh thủy
                                                                              Phiến vân thiên thượng khứ du du
                                                                              Băng hàn ngọc kết như minh nguyệt
                                                                              Tâm đồng tri kỷ đáo muôn thu

                                                                              Comment


                                                                              • #40
                                                                                ĐÀN TÔI


                                                                                Đàn tôi đứt hết dây rồi
                                                                                Không người nối hộ, không người thay cho
                                                                                Ŕ rào những buổi gieo mưa
                                                                                Ḷng đơn ngỡ tiếng quay tơ đằm đằm

                                                                                Có cô lối xóm hàng năm
                                                                                Trồng dâu tốt lá, chăn tằm ươm tơ
                                                                                Năm nay biết đến bao giờ
                                                                                Dâu cô tới lứa, tằm cô chín vàng ?
                                                                                Tơ cô óng chuốt mịn màng
                                                                                Sang xin một ít cho đàn có dây.
                                                                                Tiếng thưa như gió thoảng qua ...
                                                                                Tiếng mau xầm xập như trời đổ mưa ...

                                                                                Comment

                                                                                Working...
                                                                                X