• Nếu bằng hữu muốn bàn thảo chung vui với các cao thủ trong Cốc th́ bằng hữu cần đăng kư danh tánh (bấm vào ḍng "đăng kư danh tánh" để bắt đầu ghi tên gia nhập.

Thông báo

Collapse
No announcement yet.

Sắc Màu Cuộc Sống ...

Collapse
X
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Sắc Màu Cuộc Sống ...

    Hơn cả sự bất tử




    Có câu chuyện kể rằng khi sáng tạo ra thế giới Thượng đế đă dạy cho mọi vật cách duy tŕ ṇi giống. Với con người, Thượng đế đem một người đàn ông và người đàn bà tới cánh đồng và nói:

    - Các ngươi hăy sống và phát triển giống ṇi, một năm sau ta sẽ quay trở lại".

    Một năm trôi qua, Thượng đế trở lại vào lúc rạng đông, Ngài thấy người đàn ông và người đàn bà ngồi trước ngôi nhà tranh, quanh họ là đồng lúa chín vàng, cạnh họ là chiếc nôi có đứa trẻ đang ngủ. Họ nh́n nhau trong ánh mắt ngời lên vẻ đẹp mà Ngài chưa từng thấy bao giờ, vẻ đẹp lung linh hơn cả bầu trời, êm ả hơn làn gió, ấm áp hơn cả vầng dương. Ngài run lên v́ xúc động:

    - Ta tạo ra thế giới nhưng chưa từng tạo ra vẻ đẹp đó, nó sinh ra từ đâu nhỉ?

    - Thưa Thượng đế, vẻ đẹp ấy chính là t́nh yêu đấy ạ.

    - T́nh yêu là cái ǵ vậy? – Ngài tiến lại gần con người khẩn khoản - Con người hăy dạy ta yêu đi.
    Con người thậm chí không nhận ra Thượng đế đang đặt tay lên vai họ. Họ mải mê nh́n vào mắt nhau.

    - Con người kia, các người không muốn dạy ta yêu ư? Vậy th́ các người sẽ phải già đi, mỗi giây sẽ lấy đi của nhà ngươi tuổi trẻ và sức lực, để xem 50 năm nữa c̣n lại ǵ. Thượng đế thét lên.

    Đúng như lời hẹn 50 năm sau Thượng đế quay trở lại. Căn nhà tranh đă được thay thế bằng nhà gỗ, trên cánh đồng trai gái say sưa làm việc và hát ca, bày trẻ ríu rít nô đùa. Trên bậc thềm hai cụ già ngồi sát bên nhau, khi th́ nh́n lên bầu trời, khi th́ nh́n vào mắt nhau tŕu mến. Thượng đế không phải chỉ nh́n thấy t́nh yêu mà Ngài c̣n nh́n thấy cả ḷng chung thủy. Thượng đế giận dữ:

    - Tuổi già không trùng phạt được các ngươi sao? Vậy th́ các ngươi sẽ phải chết, thân xác bị vùi dưới đất, thịt da sẽ mục nát. Bấy giờ ta xem c̣n lại gi trong mắt các ngươi.

    Vài năm qua đi, Thượng đế đến thật. Ngài thấy cụ ông ngồi bên một nấm đất. Dưới đó cụ bà đang yên nghỉ. Đôi mắt ông cụ u buồn song khoé mắt ánh lên tia sáng không chỉ của t́nh yêu, của ḷng chung thủy mà c̣n có cả sự hoài niệm quá khứ. Ngài đến sát cạnh ông cụ:

    - Con người, ngươi cứ giữ lấy tuổi thanh xuân cùng sức mạnh. Ngươi xin ǵ ta cũng đồng ư. Hăy nhường ta t́nh yêu đi.

    Ông cụ đáp:
    - Kẻ hạ thần không thể làm vừa ḷng Ngài được. Hạ thần không muốn đổi lấy những ân huệ đó. Tất cả không thể so sánh được với t́nh yêu. Giá của t́nh yêu quá đắt. Nó chỉ có thể trả giá bằng cái chết mà Ngài th́ lại bất tử.

    Thượng đế đứng đậy lặng lẽ bỏ đi.

    -------------------------------

    Em chẳng biết làm sao để anh hiểu giá trị của t́nh yêu, em càng không muốn để đến khi chết rồi, ngồi khóc bên nấm mộ mới nhận ra t́nh yêu đáng giá. Em lại càng không muốn con người sẽ mất đi t́nh yêu v́ thế em đă chạy theo nài nỉ Thượng đế hỏi xem Ngài đă đi đâu sau khi cuộc thương thuyết đổi t́nh yêu lấy cuộc sống bất tử với ông cụ không thành. Thượng đế không trả lời chỉ mỉm cười đầy ẩn ư như muốn nói cuộc sống sẽ không đơn giản như vậy nữa đâu.

    Chẳng ai biết Ngài đi đâu, nhưng em đoán rằng Thượng đế đi tạo thêm Phản bội, Ích kỷ, Dối trá và Nghi ngờ. Bởi v́ Thượng đế nhận thấy ông cụ đang sống trong thời kỳ sơ khai của loài người. Lúc này con Người c̣n hồn nhiên và đơn giản lắm. Con người sẽ tiếp tục phát triển và tự phức tạp hoá cuộc sống của ḿnh, vậy nên phải có những khó khăn tương ứng để thử thách t́nh yêu.

    Ngài phải xem trong thời hiện đại, con người giữ ǵn nuôi dưỡng t́nh yêu bằng cách nào. Có thể ngài sẽ nghĩ ra cái ǵ đó hay ho hơn để thương lượng.

    Chứ bây giờ hơn ai hết Ngài biết ông cụ nói đúng: Giá của t́nh yêu quá đắt. Nó chỉ có thể trả giá bằng cái chết mà Ngài th́ lại bất tử.

    Sưu tầm

  • #2


    Món quà cho cha


    Có một người cha nghèo đă quở phạt đứa con gái 3 tuổi của ḿnh v́ tội lăng phí cả một cuộn giấy gói quà màu vàng. Tiền bạc eo hẹp, người cha nổi giận khi đứa bé cắt cuộn giấy quư ra thành từng mảnh nhỏ trang trí một cái hộp giấy. Sáng sớm hôm sau, đứa con gái nhỏ vẫn mang hộp quà đến nói với cha: "Con tặng cha!". Người cha cảm thấy bối rối v́ cơn giận dữ của ḿnh tối hôm trước nhưng rồi cơn giận dữ lại bùng lên khi ông mở ra, thấy cái hộp trống rỗng.

    Ông mắng con gái. Đứa con gái nhỏ ngước nh́n cha, nước mắt rưng rưng: Cha ơi, đó đâu phải là cái hộp rỗng, con đă thổi đầy những nụ hôn vào hộp để tặng cha mà.Người cha giật ḿnh. Ông ṿng tay ôm lấy đứa con gái nhỏ cầu xin con tha thứ.

    Đứa con gái nhỏ không bao lâu sau đă qua đời trong một vụ tai nạn. Nhiều năm sau, người cha vẫn khư khư giữ cái hộp giấy bên ḿnh, mỗi khi gặp chuyện nản ḷng, ông lấy ra một nụ hôn tưởng tượng và nghĩ đến t́nh yêu mà đứa con gái bé bỏng của ông đă thổi vào chiếc hộp.

    Trong cuộc sống, chúng ta đă và sẽ nhận được những chiếc hộp quư giá chứa đầy t́nh yêu và những nụ hôn vô tư từ con cái của chúng ta. Trên đời này, chúng ta không thể có được tài sản nào quư giá hơn những chiếc hộp chứa đầy t́nh yêu vô tư như thế .

    Sưu tầm
    Last edited by Y Vu~ Hoa`i Mo*; 10-11-2012, 08:43 PM.

    Comment


    • #3


      Tấm ḷng tự trọng

      Ông nhà giàu dạo bước
      Trên phố quen hoàng hôn
      Gặp chú đánh giày buồn
      Lam lũ gầy khổ sở
      Chú nhóc năn nỉ mời
      Ông đánh giày cho con
      Để kiếm vài đồng gầy
      Mua cơm nuôi em nhỏ
      Chạnh ḷng thương trẻ khó
      Ông lơ đăng gật đầu
      Có đáng là bao nhiêu
      Vài ba đồng tiền lẻ…

      Giày xong ông móc ví
      Đưa tờ 200 ngàn
      Chú bé cầm ngần ngừ
      Ông chờ con đi đổi
      5 đồng thôi ông hỡi
      Đủ bữa tối hôm nay
      Anh em con gặp may
      Xin ông chờ một chút…

      Đă qua 30 phút
      Cậu bé không trở về
      Ông lắc đầu : chán ghê
      Trẻ nghèo hay gian lắm…
      Cơm tối xong đứng ngắm
      Trăng mới mọc gió hiu
      Trong vườn hoa thơm nhiều
      Quên bực ḿnh trẻ gạt…

      Chuông cửa reo, tiếng quát
      Đi chỗ khác mà xin
      Nghèo khổ biết phận ḿnh
      Lộn xộn tao bắt nhốt…
      Ông thong thả cất bước
      Thấy một nhóc gầy g̣
      Đang mếu máo co ro
      Giống tên đánh giày đó…

      Có việc ǵ đấy cháu
      Từ từ nói ta nghe
      Anh bảo vệ yên nha
      Đừng làm trẻ con sợ …
      Thằng bé con ấp úng
      Hồi chiều nay anh tôi
      Cầm tiền của ông rồi
      Băng qua đường đi đổi
      Chẳng may bị xe cán
      Găy mất chân rồi ông
      "Một trăm chín lăm đồng"
      Bảo t́m ông trả lại !

      Anh tôi giờ nằm liệt
      Chỉ muốn xin gặp ông …
      Một lần nữa chạnh ḷng
      Rảo bước theo thằng bé
      Đến ổ chuột xập xệ
      Gặp thằng anh đang nằm
      Mặt xanh tái như chàm
      Thở ra tuồng hấp hối
      Nói gấp hơi như vội
      Xin ông thương em con…
      Cha mẹ đă không c̣n
      Con đánh giày nuôi nó…
      Nay không may con khổ
      Chỉ xin ông việc này :…
      Cho em con đánh giày
      Mỗi ngày cho ông nhé …
      Kiếm lấy vài đồng lẻ
      Mua cơm sống mà thôi …

      Chợt thằng anh duỗi tay
      Hơi thở lịm như tắt …
      Ông già trào nước mắt
      Ta sẽ lo em con
      Cho ăn học b́nh thường
      Như bao đứa trẻ khác
      Cứ b́nh tâm an lạc
      Bệnh viện tiền ta cho…
      Thằng anh đă xuội lơ
      Hồn bay về thiên giới
      Nhân cách nghèo cao vợi
      Môi nhợt thoáng nụ cười
      Nó sống trọn kiếp người
      Dù nghèo nhưng tự trọng
      Bao người giàu-danh vọng
      Đă chắc ǵ bằng đâu !

      Comment


      • #4
        Trả hiếu

        truyện thật ngắn

        Thằng Út đói bụng, t́m Lan. Chị ơi nấu cho em gói ḿ. Từ sáng đến giờ hai chị em chưa ăn ǵ cả. Nhà hết ḿ gói ăn liền lại hết cả gạo.
        Lan dỗ dành , ba đi thồ về thế nào cũng mua bánh ḿ cho em. Trời tối dần vẫn không thấy ba về, Lan dẫn em ra đầu hẽm nơi anh Tư sửa xe gắn máy, ngồi đợi. Tư và Lan thương nhau đă hơn hai năm. Tư đang cố dành dụm ít tiền để sang năm làm đám cưới. Trời tối hơn, chú Bảy xe thồ chạy về báo tin ba bị xe đụng găy chân rồi. Bệnh viện đ̣i 5 triệu mới chịu bó bột.
        Lan về nhà thay áo, chạy vội ra nhà d́ Năm đầu phố. D́ ơi con bằng ḷng. Đêm bán trinh cho ông Đài Loan, Lan khóc lặng lẽ. Anh Tư ơi, cho em xin lỗi…



        TRĂNG NGHẸN
        Hoài Tường Phong

        Mẹ sinh tôi vào một đêm rằm mưa gió ngày xưa,
        Lúc chào đời đă lỡ hẹn cùng vầng trăng viên măn.
        Vùng tản cư hồi nầy ruộng hoang nhà trống,
        Rước được bà mụ vườn, ngoại cực trần thân.

        Tôi lớn trong quê mùa như cây tạp vườn hoang,
        Bảy tuổi biết leo lưng trâu, không từng ngồi xe đạp.
        Không biết lời bải buôi để mua ḷng người khác,
        Nên thua thiệt cả đời v́ không thể dối lừa ai.

        Ngơ ngác buổi ra thành, trước cuộc sống đua chen,
        Mười năm sau chưa gội rửa cho ḿnh thành dân chợ.
        Lớp phèn hết bám chân, nhưng chất chân quê vẫn c̣n đó,
        Tôi tranh thủ những tháng hè, thích về lại thăm quê.

        Bè bạn theo đuôi trâu một thời, mơ ước nh́n tôi,
        Tưởng tôi thoát kiếp ngài, nhởn nhơ hóa bướm.
        Tôi nh́n vẻ hồn nhiên của đám bạn xưa thèm quá,
        Cộng một chút phù hoa đâu thêm lớn tâm hồn.

        Mỗi lần về quê bè bạn cũ lại vắng hơn,
        Gái mười bảy đă lấy chồng, trai hai mươi đ̣i vợ.
        Cô bạn xưa nách con ngang nhà mua chịu rượu,
        Đôi mắt ướt một thời bẽn lẽn ngó bàn chân.

        Xóm bên sông nhiều cô gái rời quê,
        Về thăm nhà xênh xang lụa là hàng hiệu.
        Vài căn nhà xây, đổi đời nhờ những đồng tiền báo hiếu,
        Khởi sắc một vùng quê sao nghe có chút bùi ngùi.

        Đồng bằng quê hương tôi nhiều cái nhất ngậm ngùi:
        Sản lượng lúa nhiều, vùng cá ba sa lớn nhất,
        Đầu tư văn hóa thấp và khó nghèo cũng nhất,
        Và cũng dẫn đầu, những cô gái lấy chồng xa.

        Chập tối buồn ra nh́n bến nước cô đơn,
        Vầng trăng vừa lên đă bị mây mưa vần vũ.
        Tôi chợt nhớ lần lỗi hẹn đầu đời, trăng cũ,
        Vầng trăng nghẹn hoài, chưa tỏa sáng một vùng quê.
        ...
        Có người chuyển bài thơ tự do sang thể song thất lục bát

        VẦNG TRĂNG NGHÈN NGHẸN

        Mẹ sinh tôi vào đêm mưa gió
        Lúc chào đời chẳng có trăng thu
        Tản cư vườn trống hoang vu
        Cưả nhà tan tác chiụ nhiều khổ đau

        Tôi lớn theo cỏ khô hoang dại
        Trên lưng trâu bảy tuổi lầm than
        Loanh quanh xó bếp nghèo hèn
        Đồ chơi chẳng có tuổi xuân héo ṃn

        Tôi ngơ ngác đua chen thành thị
        Mười năm sau bi lụy chân quê
        Dật dờ khắp nẻo sơn khê
        Đói ăn thiếu mặc lại về cố hương

        Bạn bè tôi cũng cùng số kiếp
        Tưởng đời tôi hoá kiếp nhả tơ
        Mộng mơ thành bướm vi vu
        Ngào ngờ cô quạnh phù du hăo huyền

        Mỗi lần về tâm hồn trống trải
        Gái hay trai thân thế cầu toàn
        Cô hàng xóm đă có con
        Sang nhà mua rượu không tiền xin anh

        Xóm bên sông trời xanh mây toả
        Lắm cô về áo luạ xênh xang
        Xây nhà báo hiếu rộn ràng
        Mà nghe sao động tiếng ḷng tái tê….

        Đời tha hương ngậm ngùi rơi lệ
        Đi làm dâu xứ sở người ta
        Quê nhà sông cá ba sa
        Luá nhiều sản lượng vẫn nghèo thế ư ?

        Chập tối buồn sương sa bến nước
        Bóng hoàng hôn thầm ước trăng lên
        Mây mù vần vũ cô đơn
        Vầng trăng nghèn nghẹn thủa con ra đời….

        Lu Hà.
        Last edited by Y Vu~ Hoa`i Mo*; 10-11-2012, 09:57 PM.

        Comment


        • #5
          Gia đ́nh là.......



          Gia đ́nh là nơi mà khi nghĩ về bạn thấy tâm hồn ḿnh thật b́nh yên…

          Gia đ́nh là nơi bạn có thể quay về khi bạn vấp ngă hay thất bại trong cuộc sống…

          Gia đ́nh là nơi bạn luôn luôn nhận được yêu thương và dạy bảo mỗi khi bạn làm sai điều ǵ…

          Gia đ́nh là nơi bạn có thể sống thật nhất mà không phải tạo cho ḿnh một vỏ bọc nào cả…

          Gia đ́nh là nơi đă nuôi bạn khôn lớn mà không đ̣i hỏi bất ḱ điều ǵ…

          Gia đ́nh là điểm tựa quan trọng nhất trong cuộc đời bạn dù bạn có muốn thừa nhận hay không. Đó vẫn là sự thật.

          Gia đ́nh là nơi đă trang bị cho bạn những hành trang quư giá nhất để bạn bước vào ngưỡng cửa cuộc đời.

          Gia đ́nh là nơi rơi nước mắt nhiều nhất v́ bạn và cũng là nơi cười nhiều nhất v́ bạn…

          Sưu tầm

          Comment


          • #6
            Nắm tay con


            Một cô bé và cha đi ngang qua cây cầu. Cha hơi sợ và hỏi cô con gái nhỏ:

            “Con yêu, hăy nắm lấy tay cha để con khỏi rơi xuống sông.”

            Cô bé đáp:

            “Không, cha ơi. Cha nắm tay con đi.”

            “Như vậy th́ khác ǵ đâu con ?”

            Người cha lúng túng hỏi.

            “Rất khác đó cha ơi.”

            Cô bé đáp.

            “Nếu con nắm tay cha và có điều ǵ đó xăy ra với con, rất có thể là con thả tay cha ra. Nhưng nếu cha nắm tay con, con biết là cho dù điều ǵ xăy ra, cha sẽ không bao giờ buông tay con ra.”

            Sưu tầm

            Comment


            • #7
              Giá trị bản năng

              Bạn ngắm một v́ sao do hai lẽ: một là v́ nó sáng, hai là nó vượt quá tầm hiểu biết. Bên cạnh bạn có một ánh sáng êm dịu hơn và huyền bí hơn, đó là người phụ nữ.



              1. Cả cuộc đời của người phụ nữ là một bài lịch sử về những yêu thương.


              2. Nếu phụ nữ không hiện hữu, tất cả tiền bạc trên thế giới đều vô nghĩa


              3. “Phụ nữ mạnh mẽ nhất khi họ vũ trang cho ḿnh bằng sự yếu đuối.”


              4. Tôi thà tin vào bản năng của người phụ nữ hơn là lí trí của người đàn ông


              5. Một người đàn ông tạo nhiều dấu chấm hỏi, tuy nhiên, người phụ nữ là bí ẩn hoàn toàn.


              6. Để có được trái tim của người phụ nữ, người đàn ông trước hết phải sử dụng chính trái tim ḿnh


              7. Phụ nữ khôn ngoan hơn nam giới v́ họ biết ít hơn nhưng hiểu nhiều hơn.


              8. Phụ nữ luôn lo lắng về những ǵ đàn ông quên; đàn ông luôn lo sợ về những điều phụ nữ nhớ


              9. Cái ǵ tốt hơn sự thông thái, khôn ngoan? Đó là phụ nữ. Cái ǵ quí hơn một người phụ nữ tốt? Chẳng có ǵ.


              10. “Người phụ nữ giống như trà túi lọc. Họ chỉ biết sức mạnh/ chất đậm đà của ḿnh khi bỏ vào trong nước sôi.”


              ... ...và hăy t́m hiểu những giá trị cao đẹp cho bản sắc của ḿmh ...




              “Đàn ông đích thực sẽ làm điều anh ta phải làm - dù có nguy hiểm, cam go, đó chính là giá trị cơ bản của đạo đức”.

              “Đàn ông như những thanh thép. Khi thanh thép mất đi nhiệt độ cần thiết, nó đồng thời cũng mất đi giá trị”.

              “Ở một độ tuổi nhất định, đàn ông phải tự chịu trách nhiệm về bộ mặt của anh ta”.

              “Việc lớn dành cho những người đàn ông biết chứng tỏ khả năng của họ cả trong những việc nhỏ nhất”.

              “Giữa đàn ông và đàn bà không có t́nh bạn trong sáng. Chỉ có sự đam mê, thù hằn, sùng kính, yêu đương, và tuyệt nhiên không có t́nh bạn đơn thuần nào”

              “Không phải danh hiệu, chức vị khiến đàn ông nổi tiếng, lẫy lừng mà chính đàn ông làm cho những danh hiệu trở nên rạng rỡ, vinh quang”.

              “Khi một người đàn ông nói xấu bạn bè, anh em của anh ta, không ai c̣n muốn tin anh ta nữa”.


              Sưu tầm

              Comment


              • #8
                Ocarina -Sáo cổ

                Ocarina là một cây sáo cổ xưa thuộc nhạc cụ bộ hơi . Có rất nhiều biến thể, nhưng một Ocarina điển h́nh là một không gian kín bao quanh kèm theo 4-12 lỗ ngón tay và một miệng thổi nhô ra từ thân nhạc cụ. Nó thường bằng gốm sứ , nhưng các vật liệu khác cũng có thể được sử dụng, chẳng hạn như gỗ, nhựa, thủy tinh, đất sét, và kim loại.




                Ocarina thuộc về nhạc cụ rất cổ xưa, người ta tin rằng nó đă có trên 12.000 năm. Ocarina là loại nhạc cụ đặc biệt quan trọng trong nền văn hóa Trung Quốc và Trung Mỹ . Đối với Trung Quốc, nhạc cụ này đóng một vai tṛ quan trọng trong suốt chiều dài lịch sử về các bài hát và vũ đạo . Ocarina có các tính năng tương tự như Tấn (埙), một nhạc cụ quan trọng của Trung Quốc (nhưng có sự khác nhau, Ocarina sử dụng một ống dẫn để thổi hơi vào bên trong, trong khi Tấn được thổi xuyên qua ŕa bên ngoài). Ở Nhật Bản, Ocarina truyền thống được biết đến như tsuchibue (chữ Hán:土笛, nghĩa là " sáo đất "). Trong các cuộc thám hiểm khác nhau về Trung Mỹ, một trong những cuộc thám hiểm được thực hiện bởi Cortés, kết quả là đă giới thiệu Ocarina cho các cung điện nhà vua ở châu Âu. Cả người Maya và Aztec đă sản xuất các phiên bản khác nhau về Ocarina, nhưng nó đă được người Aztec - người đă đưa bài hát và vũ đạo đến châu Âu đi kèm với Ocarina . Ocarina đă trở nên phổ biến trong cộng đồng châu Âu như một nhạc cụ đồ chơi trẻ con.

                Sự khác biệt giữa Ocarina - Chinese Xun (Tấn Trung Quốc) là ở cách thổi




                Sử dụng sớm nhất ở châu Âu vào thế kỷ 19 tại Budrio , một thị trấn gần Bologna, nước Ư , nơi mà Giuseppe Donati biến Ocarina từ một món đồ chơi, khi mà chỉ chơi được vài nốt thành một nhạc cụ toàn diện hơn (được gọi là "cổ điển đầu tiên "ocarina). Từ Ocarina trong phương ngữ của người Bologna có nghĩa là " con ngỗng nhỏ ". H́nh dạng đầu tiên được biết đến ở châu Âu như là một gemshorn (tù và) , được làm từ sừng linh dương Nam Phi (” gems” có nghĩa là “viên ngọc” ).

                Giuseppe Donati đă phát minh ra "Ocarina khoai lang" ( sweet potato ocarina)

                Vào năm 1998, Ocarina được sử dụng trong video game của Nintendo: The Legend of Zelda: Ocarina of Time , đă thu hút một sự gia tăng đáng kể về thị hiếu và doanh số bán.

                Theo Wikipedia

                Comment


                • #9
                  Người quan trọng nhất trong cuộc đời



                  Có khi nào bạn tự đặt ra câu hỏi: "Ai là người quan trong nhất trong cuộc đời của bạn?"
                  Mời các bạn đọc và suy nghiệm có phải câu trả lời của người sinh viên này là đúng hay sai ...với ḿnh ?
                  Chuyện xảy ra tại một trường đại học của Mỹ.

                  Sắp hết giờ giảng, giáo sư bỗng đề nghị với các sinh viên: "Tôi cùng mọi người thử một trắc nghiệm nhỏ, ai muốn cùng tôi thử nào?"
                  Một nam sinh bước lên.

                  Giáo sư nói: "Em hăy viết lên bảng tên của 20 người mà em khó có thể dời bỏ". Chàng trai làm theo. Trong số tên đó có tên của hàng xóm, bạn bè, và người thân...

                  Giáo sư nói: "Em hăy xoá tên của một người mà em cho rằng không quan trọng nhất!" Chàng trai liền xoá tên của người hàng xóm.

                  Giáo sư lại nói: "Em hăy xoá thêm một người nữa!". Chàng trai xoá tiếp tên của một đồng nghiệp.

                  Giáo sư nói tiếp: "Em xoá thêm tên một người nữa đi". Một người không quan trọng nhất trong cuộc đời. chàng trai lại xoá tiếp.....

                  Cuối cùng, trên bảng chỉ c̣n lại ba cái tên, bố mẹ, vợ, và con. Cả giảng đường im phăng phắc, mọi người lặng lẽ nh́n vị giáo sư, cảm giác dường như đây không c̣n đơn thuần là một tṛ chơi nữa rồi!!

                  Giáo sư b́nh tĩnh nói tiếp: "Em hăy xóa thêm một tên nữa!" chàng trai chần chừ, rất khó khăn mới đưa ra được sự lựa chọn....anh đưa viên phấn lên..... và gạch đi tên của bố mẹ!

                  "Hăy gạch một cái tên nữa đi !", tiếng của vị giáo sư lại vang lên bên tai. chàng trai sững lại, rồi như một cái máy, từ từ và kiên quyết gạch bỏ tên của đứa con trai...

                  Và anh bật khóc thành tiếng, dáng điệu vô cũng đau khổ.
                  Vị giáo sư chờ cho anh b́nh tĩnh lại hồi lâu và hỏi: "Lẽ ra người thân thiết nhất với em, phải là cha mẹ và đứa con, bởi cha mẹ là người sinh thành và dạy dỗ em nên người, đứa con là do em dứt ruột sinh ra, c̣n người vợ th́ có thể t́m người khác thay thế được, vậy tại sao, với em người vợ lại là người mà em khó dời xa nhất?"

                  Cả giảng đường im lặng, chờ nghe câu trả lời.

                  Chàng trai b́nh tĩnh và từ tốn nói: "Theo thời gian, cha mẹ sẽ là dời bỏ tôi mà đi, con cái khi trưởng thành, cũng chắc chắn sẽ rời xa tôi, người luôn ở bên, làm bạn với tôi suốt đời, thực sự chỉ có vợ tôi!"

                  Sưu tầm

                  Comment


                  • #10
                    7 Kỳ quan thế giới Phật giáo

                    Hôm nay, mời các bạn đi "du lịch cuối tuần" xem 7 Kỳ quan thế giới Phật giáo, phim tài liệu tiếng Anh có phụ đề Việt ngữ do đài BBC thực hiện rất công phu.



                    Phim do Sử gia Bettany Hughes trực tiếp thăm viếng 7 Kỳ Quan:


                    1. Bồ Đề Đạo Tràng, Ấn Độ
                    2. Bảo tháp Boudhanath, Kathmandu, Nepal
                    3. Chùa Răng (Temple of the Tooth), Kandy, Tích Lan
                    4. WatPhoTemple, Bangkok, Thái Lan
                    5. Angkor Wat, Campuchia
                    6. Giant Buddha, Po Lin, Hồng Kông
                    7. HsiLaiTemple, Los Angeles, Hoa Kỳ





                    Tường thuật và diễn giải sâu sắc về Cuộc đời Đức Phật, sự hành tŕnh kế thừa suốt 26 thế kỷ, và đưa ra kết luận rất hay...


                    Phụ tá với Sử gia Bettany Hughes, có Giáo sư Robert Thurman dạy Triết lư Phật Giáo đại học Columbia, Tiến sĩ Ulrich Pagal về Ngôn ngữ & Tôn giáo, và Ông Richard Coombrich Đại học Oxford.


                    Cần xem, nên xem, học hỏi từng câu từng chữ cũng như cung cách thể hiện (body language) rất tự tin và thuyết phục qua thuyết minh, chúng ta sẽ cảm nhận được trí tuệ quảng bá, sự chân thành, khách quan, và khiêm hạ của tác giả mặc dù bà không nhận ḿnh là Phật tử.


                    Và trên hết, xin chân thành nói lời biết ơn tới nhà sử học Bettany Hughes, cùng chư vị giáo sư, tiến sĩ phụ tá của bà, và tất cả những bàn tay, khối óc làm ra bộ phim tài liệu giá trị này.

                    Chân thành cảm ơn một người bạn học năm xưa đă share cho vợ chồng chúng tôi những thước phim nàỵ





                    Comment


                    • #11
                      Cho một đêm Giáng Sinh

                      Last edited by Y Vu~ Hoa`i Mo*; 12-25-2012, 12:01 AM.

                      Comment


                      • #12
                        Mẹ lạnh lắm phải không?



                        Vào một đem Giáng sinh, một thiếu phụ mang thai lần bước đến nhà một người bạn nhờ giúp đỡ. Con đường ngắn dẫn đến nhà người bạn có một mương sâu với cây cầu bắc ngang. Người thiếu phụ trẻ bỗng trượt chân chúi về phía trước, cơn đau đẻ quặn lên trong chị. Chị hiểu rằng ḿnh không thể đi xa hơn được nữa. Chị ḅ người phía bên dưới cầu.

                        Đơn độc giữa những chân cầu, chị đă sinh ra một bé trai. Không có ǵ ngoài những chiếc áo bông dày đang mặc, chị lần lượt gỡ bỏ áo quần và quấn quanh ḿnh đưa con bé xíu, ṿng từng ṿng giống như một cái kén. Thế rồi t́m thấy được một miếng bao tải, chị trùm vào người và kiệt sức bên cạnh con.

                        Sáng hôm sau, một người phụ nữ lái xe đến gần chiếc cầu, chiếc xe bỗng chết máy.Bước ra khỏi xe và băng qua cầu, bà mẹ nghe một tiếng khóc yếu ớt bên dưới. Bà chui xuống cầu để t́m.Nơi đó bà thấy một đứa bé nhỏ xíu, đói lả nhưng vẫn c̣n ấm, c̣n người mẹ đă chết cóng.

                        Bà đem đưa bé về và nuôi dưỡng. Khi lớn lên, cậu bé thường hay đ̣i mẹ nuôi kể lại câu chuyện đă t́m thấy ḿnh. Vào một ngày lễ Giáng sinh, đó là sinh nhật lần thứ 12, cậu bé nhờ mẹ nuôi đưa đến mộ người mẹ tội nghiệp. Khi đến nơi, cậu bé bảo mẹ nuôi đợi ở xa trong lúc cậu cầu nguyện. Cậu bé đứng cạnh ngôi mộ, cúi đầu và khóc. Thế rồi cậu bắt đầu cởi quần áo . Bà mẹ nuôi đứng nh́n sững sờ khi cậu bé lần lượt cởi bỏ tất cả và đặt lên mộ mẹ ḿnh.

                        "Chắc là cậu sẽ không cởi bỏ tất cả - bà mẹ nuôi nghĩ - cậu sẽ lạnh cóng!". Song cậu bé đă tháo bỏ tất cả và đứng run rẩy. Bà mẹ nuôi đi đến bên cạnh và bảo cậu bé mặc đồ trở lại. Bà nghe cậu bé gọi người mẹ mà cậu chưa bao giờ biết: "Mẹ đă lạnh hơn con lúc này, phải không mẹ?" Và cậu bé oà khóc.

                        Tác giả: Khuyết Danh

                        Comment


                        • #13
                          Viết cho ngày cuối năm (Dương lịch)



                          Ngày cuối cùng của năm cũ. Thật ra năm dương lịch tuy rằng quan trọng, nhưng đóng một vai tṛ rất b́nh thường trong đời sống tâm linh của người Việt Nam, tôi cũng vậy.

                          Có điều, chỉ trong giờ phút chuyển giao của năm dương lịch thế này, tôi mới có được sự thanh nhàn để mà chiêm nghiệm sự đời mà thôi. Cuối năm âm lịch đó hả, bận cứ gọi là tối mắt, chạy ḷng ṿng ngoài đường, về đến nhà th́ luôn tay luôn chân, ăn uống tắm rửa c̣n phải tiết chế, lấy đâu ra thời gian mà viết blog. Đó là niềm vui của năm mới cổ truyền.

                          C̣n niềm vui của năm mới Tây phương ư? Có lẽ là một chút lắng đọng, một chút thờ ơ, một chút b́nh yên, một chút tầm thường, một chút hớn hở (v́ vô duyên mà được nghỉ làm, vẫn có lương).

                          Vậy mà hôm qua lại bị bệnh, đến hôm nay mới đỡ, nhưng vẫn c̣n mệt lắm, đầu nặng nề và tâm chậm chạp, c̣n trái tim th́ đập nhẹ đến mức tôi đă sờ cả một ngày trời rồi, thỉnh thoảng mới cảm nhận được một vài nhịp đập yếu ớt mỏng manh dưới da. Cơ thể giống như tranh thủ lúc được nghỉ ngơi lại bênh hoạn thế này để xả hơi luôn nên mọi chức năng đều giảm sút. Chả sao, tôi không quá quan tâm.

                          Từ lúc bước qua tuổi 20, có một cảm nhận rất khác đối với bước đi của thời gian, và nảy sinh những phản ứng rất khác đối với thời điểm trước thềm năm mới.

                          Bạn bè theo nhau thành gia lập thất. Vui mừng dùm người ta, rồi lại lo lắng dùm người ta, mặc dù chỉ là một thoáng cảm giác, nhưng sự bất an luôn đi theo ta trong tất cả những thời điểm vui vẻ nhất, đó là quy luật.

                          Hy vọng mọi người sẽ luôn bên nhau, dù sóng gió là bất biến.

                          Đối với quá khứ có một chút vô tâm, tuy rằng ghi nhớ, nhưng từ lâu rồi, đă xuất hiện một vết rạn trên cây cầu nối thời gian với nhau, Nếu tôi vẫn c̣n muốn giữ tuổi thơ trong tâm thức của ḿnh, tốt nhất là tránh bước đi trên chiếc cầu đó, lỡ may nó lại đổ.................

                          Đối với tương lai có một chút trống rỗng.

                          Đối với hiện tại rất rất rất là choáng váng (nghĩa đen lẫn bóng).

                          Năm mới, tuy rằng không chính thức, nhưng vẫn muốn chúc bản thân mau hết bệnh trên thân, bệnh trong tâm th́ chả có nên vẫn trâu ḅ, không dám tơ ṃng b́nh b́nh an an cả năm không sóng không gió, chỉ mong sóng gió qua đi vẫn là một h́nh hài mà cha sinh mẹ đẻ, vô t́nh vô tâm, vô thương vô hận, vô khuyết vô rạn, vô thanh vô sắc, vô h́nh vô vị, có thể yên ổn th́ tuyệt đối không muốn phiền phức, có thể tránh xa th́ tuyệt đối không muốn tiếp xúc, có thể lăng quên th́ tuyệt đối không muốn ghi tâm tạc dạ, có thể mỉm cười th́ tuyệt đối sẽ không giả dối mà xă giao hời hợt trên môi, có thể gánh vác được th́ tuyệt đối sẽ không trốn tránh, thậm chí có không thể gánh vác được th́ tuyệt đối sẽ không cưỡng ép bản thân, sẽ v́ bản thân mà cầu xin sự giúp đỡ, có thể cứu vớt th́ tuyệt đối sẽ không chà đạp người khác mà làm lơ............

                          Năm mới lại đến.......................

                          CAO NGUYÊN BẢO NGỌC

                          Comment


                          • #14
                            Vội ( Thích Tánh Tuệ )

                            Những ngày đầu năm , có một người bạn đă chia sẽ với ḿnh ...

                            Ta cứ tưởng trần gian là cơi thật Thế cho nên tất bật đến bây giờ.
                            Xin gởi đến qúy ba.n bài thơ dưới đây để suy gẫm chút xíu về cuộc đời





                            VỘI
                            Thích Tánh Tuệ


                            Vội đến, vội đi, vội nhạt nḥa

                            Vội vàng sum họp vội chia xa.

                            Vội ăn, vội nói rồi vội thở

                            Vội hưởng thụ mau để vội già.


                            Vội sinh, vội tử, vội một đời

                            Vội cười, vội khóc vội buông lơi.

                            Vội thương, vội ghét, nh́n nhau lạ!

                            Vội vă t́m nhau, vội ră , rời...


                            Vội bao nhiêu kiếp rồi vẫn vội

                            Đuổi theo hạnh phúc cuối trời xa.

                            Ngoài hiên đâu thấy hoa hồng nở

                            Vội ngày, vội tháng, vội năm qua.


                            Cứ thế ngh́n thu đời vẫn vội

                            Mặt mũi ngày xưa không nhớ ra.

                            '' Đáy nước t́m trăng'' mà vẫn lội

                            Vội tỉnh, vội mê, vội gật gà...


                            Vội quên, vội nhớ vội đi, về

                            Bên ni, bên nớ măi xa ghê!

                            Có ai nẻo Giác bàn chân vội ?

                            '' Hỏa trạch '' bước ra, dứt năo nề...


                            “Là con Phật, nếu không nói được những ǵ Phật nói, hăy im lặng như chánh pháp, đừng nói những lời ác, xuyên tạc, bịa đặt, vu khống, làm tổn hại kẻ khác ; nếu không làm được những ǵ Phật làm, hăy im lặng và lắng nghe, quán sát, học hỏi những thiện tri thức, đừng vọng động làm những điều thương tổn đến tha nhân”. Đức Đạt Lai Lạt Ma
                            Last edited by Y Vu~ Hoa`i Mo*; 02-19-2013, 10:51 PM.

                            Comment


                            • #15
                              Vội nhiều khi lại hay, như Sài g̣n một chiều vội mưa và vội nắng, như cái vội vàng của tuổi trẻ thời đi học đầy nhiệt huyết và đam mê, hễ chuông reo là phắn. Nếu không vội th́ cuộc sống hẳn cũng chán và buồn tẻ biết bao, như ḍng sông lừ đừ chậm trôi vô định, như một bản nhạc đều đều không có cao trào và một bức tranh toàn gram màu lạnh.

                              Thà một phút huy hoàng rồi chợ tắt
                              C̣n hơn buồn le lói suốt trăm năm
                              (Xuân Diệu)

                              Hoan hô vội.
                              KÉO QUẦN GIỮ
                              Dù em ca những lời yêu đương, hay chuyện t́nh găy gánh giữa đường....
                              Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt. Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà.
                              Một chữ T́nh duy tŕ thế giới, một chữ Tài tô điểm càn khôn.


                              Tiêu Dao Môn

                              ____(\
                              _____\)._
                              __.---'..'.)
                              o(..)..._-\
                              _`"""`...``

                              Comment


                              • #16
                                Y Vu~ Hoa`i Mo* xuất chiêu ở trên:

                                Đọc bài

                                “Là con Phật, nếu không nói được những ǵ Phật nói, hăy im lặng như chánh pháp, đừng nói những lời ác, xuyên tạc, bịa đặt, vu khống, làm tổn hại kẻ khác ; nếu không làm được những ǵ Phật làm, hăy im lặng và lắng nghe, quán sát, học hỏi những thiện tri thức, đừng vọng động làm những điều thương tổn đến tha nhân”. Đức Đạt Lai Lạt Ma
                                Thuyết nhà Phật là cái ǵ cũng không, nhưng nh́n lại th́ thấy Phật giáo, Phật tử, thầy chùa, ni cô đều đ̣i làm những chuyện "có hậu (quả)" như khuyên người ta làm việc thiện, không nói lời ác, bắt chước theo Phật ...v.v. mục đích để làm ǵ? Nói chung mục đích xa nhất là để thành chánh quả, là được về với Phật ... Ngẫm lại th́ những truy cầu này là do tâm không tịnh ... sân si c̣n đủ ... cho nên vẫn c̣n muốn này muốn nọ ... Theo lăo phu nhận xét th́ Phật tử chân chính là đối với cái ǵ cũng bất cần, không cần chú ư chuyện ḿnh làm, lời ḿnh nói, cứ sống tự nhiên như cha mẹ, trời đất sinh ra, không truy cầu bất cứ điều ǵ ... như vậy th́ mới đúng với nghĩa giáo lư Phật giáo


                                Trăm năm bia đá cũng ṃn,
                                Bia chai cũng vỡ, chỉ c̣n ... bia ôm

                                白衣人 - 第八凶

                                Comment


                                • #17
                                  Nguồn gốc bài hát Silent Night

                                  "Silent night" đă được dịch thành hàng trăm thứ tiếng và được cất lên hàng triệu triệu lần vào những dịp cuối năm.

                                  Bài hát này vang vọng từ những ngôi nhà thờ nhỏ bé ở Andes cho đến những thánh đường hoành tráng ở Antwerp hay La Mă. Ít ai biết được “Silent Night” lôi cuốn bao người có một nguồn gốc kỳ lạ...

                                  Câu chuyện bắt đầu từ 11-12-1792, tại Salzburg, Áo. Cậu bé Joseph Mohr sinh ra trong gia đ́nh một thợ đan nghèo, cha bỏ đi. Đến ở với bà ngoại nghèo khổ túng thiếu, mỗi khi đói rét, Joseph thường lang thang đâu đó để quên đi. Chính những lần cuốc bộ đó đă làm thay đổi cuộc đời cậu và cả cách thức chào đón Noel trên thế giới. Một lần, Joseph ghé vào một nhà thờ trong làng và gặp ông Johann Hiernle, người chỉ huy dàn hợp xướng. Joseph bắt đầu tham gia sinh hoạt cộng đồng. Nhận thấy tài năng thơ ca, âm nhạc của Joseph, khi cậu đủ tuổi, Hiernle cho cậu vào học tại một trường ngữ văn nổi tiếng tại Kremsmnster. Rồi Joseph tốt nghiệp trường ḍng, được phong linh mục khi vừa 23 tuổi. Về một nhà thờ ở miền núi xinh đẹp, Joseph sáng tác rất nhiều bài thơ. Xúc cảm từ một mùa Noel tuyết trắng phủ không khí yên ắng của đất trời trong một buổi sáng nọ, Joseph ngồi xuống chiếc bàn gỗ và viết một mạch bài thơ ngắn mang tên “Stille Nacht! Heilige Nacht!” (tiếng Anh có nghĩa là “Silent Night! Holy Night!”; tạm dịch “Đêm thinh không! Đêm linh thiêng!).

                                  Rồi Joseph chuyển đến nhà thờ Thánh Nicholas. Đêm trước Noel 1818, cây đàn dương cầm bị hỏng. Không thể để ngày Noel thiếu lễ nhạc, cha Joseph nảy ra ư định cho ca đoàn hát cùng với tiếng đệm guitar. Thời gian cấp bách, ông nhớ lại bài thơ ngắn “Stille Nacht! Heilige Nacht!” và đề nghị Franz Gruber (người chơi đàn cho nhà thờ) lo phần nhạc, Joseph đệm guitar và hát giọng nam cao, Franz hát giọng trầm và cứ sau mỗi đoạn th́ ca đoàn của nhà thờ sẽ ḥa chung phần điệp khúc. Vào gần nửa đêm, giáo dân trong vùng tưởng như thường lệ người chơi đàn đại phong cầm tấu lên những bài ca mừng Noel hùng tráng... Nhưng không, chỉ nghe thánh thót luyến láy tiếng đàn guitar nhẹ nhàng nâng giai điệu Silent Night phảng phất âm hưởng dân ca vùng nông thôn nước Áo chầm chậm lan tỏa ra trong tĩnh lặng thinh không của một thời khắc thiêng liêng…. Một Noel thật đáng nhớ.

                                  Sau đó Joseph Mohr được thuyên chuyển đến nơi khác và trong suốt 7 năm sau đó Silent Night đă chẳng bao giờ được cất lên. T́nh cờ một người thợ tên Karl Mauracher đến sửa đàn cho nhà thờ Thánh Nicholas. Sửa xong, Mauracher mời ông Gruber thử đàn. Khi Gruber lướt phím xướng cho đoạn nhạc mở đầu của Silent Night, Mauracher cảm ngay vẻ đẹp bài hát nên xin đem cả nhạc và lời của “Silent Night” về làng Kapfing. Hai gia đ́nh ban nhạc nổi tiếng Rainers và Strassers được mời thưởng thức và liền bị cuốn hút, quyết định đưa bài hát mới vào các lễ hội âm nhạc mừng Noel. Sau đó nhà Strasser đă đưa Silent Night ṿng quanh Bắc Âu. Đến năm 1834, họ biểu diễn cho Đức vua Frederick William đệ IV của nước Phổ, quá ấn tượng, vua truyền lệnh ca đoàn của cung đ́nh phải xướng bài hát này vào mỗi dịp Noel. Gia đ́nh Rainers th́ lại sang Mỹ vào năm 1839 và đă biểu diễn Silent Night bằng tiếng Đức ngay tại Đài tưởng niệm Alexander Hamilton ở bên ngoài khuôn viên nhà thờ Trinity của New York. Năm 1863, Silent Night được Jane Campbell và John Young dịch sang tiếng Anh…

                                  Silent Night vẫn được cho là của các thiên tài âm nhạc như Haydn, Mozart, Beethoven... Măi đến 1995, cuộc tranh luận mới chấm dứt khi người ta t́m lại được bản viết tay của Joseph Mohr. Ngay trên góc trên bên phải của bài nhạc, Joseph viết “Soạn nhạc: Fr. Xav. Gruber”.


                                  Mời thưởng thức Silent Night. Rất hay!
                                  http://www.youtube.com/watch?v=iAH0qm6OWKk

                                  and.... Stille Natch-original version of Silent Night (in German). Tuyệt vời!
                                  http://www.youtube.com/watch?v=4puLybRGSAw

                                  Comment


                                  • #18




                                    Cầu chúc bạn một năm mới Dương Lịch tài đức vẹn toàn, trí lực công thành mỹ măn

                                    NHỮNG LỜI HAY CỦA KHỔNG TỬ

                                    H́nh hài của mẹ của cha
                                    Trí khôn đời dạy, đói no tự ḿnh
                                    Sang hèn trong kiếp nhân sinh
                                    Buồn vui sướng khổ thường t́nh thế thôi
                                    Không hơn hăy cố gắng bằng người
                                    Cho thiên hạ khỏi ai cười ai khinh
                                    Có chí th́ ham học
                                    Bất chí th́ ham chơi
                                    Trí khôn tạo nên người
                                    Đức nhân t́m ra bạn
                                    Thành đạt nhờ đức dày
                                    Làm nên nhờ có thầy
                                    Đủ đầy nhờ có bạn
                                    Gái ngoan nhờ đức hạnh
                                    Trai mạnh nhờ lực cường
                                    Tươi đẹp lắm người thương
                                    Lực cường nhiều kẻ mạnh
                                    Dễ thích nghi th́ sống
                                    Biết năng động th́ nên
                                    Đủ tài trí làm nên
                                    Đủ sức bền th́ thắng
                                    Biết ḿnh khi hoạn nan
                                    Hiểu bạn lúc gian nguy
                                    Nghèo hèn bởi tự ti
                                    Ngu si v́ tự phụ
                                    Tài đức cao hơn phú
                                    Hạnh phúc đủ hơn giàu
                                    Sống trung tín bền lâu
                                    T́nh nghĩa sâu hạnh phúc
                                    Đủ tài th́ đỡ cực
                                    Đủ sức th́ đỡ nghèo
                                    Dốt nát hay làm theo
                                    Hiểu biết nhiều th́ lợi
                                    Hỏng việc th́ hấp tấp
                                    Va vấp bởi vội vàng
                                    Cảnh giác với lời khen
                                    B́nh tâm nghe lời trách
                                    Quá nghiêm th́ ít bạn
                                    Dễ dăi bạn khinh nhờn
                                    Không hứa hăo là khôn
                                    Không tin xằng ít vạ
                                    Làm ơn đừng mong trả
                                    Được ơn nhớ đừng quên
                                    Nhu nhược bị ép trèn
                                    Quá cương th́ bị găy
                                    Cái quư th́ khó thấy
                                    Dễ lấy thường của tồi
                                    Của rẻ là của ôi
                                    Dùng người tội sinh vạ
                                    Đẹp ḷng hơn tốt mă
                                    Nền nă hơn kiêu ḱ
                                    Thận trọng từng bước đi
                                    Xét suy khi hành động
                                    Hiểu biết nhiều dễ sống
                                    Luôn chủ động dễ thành
                                    Thận trọng trước lợi danh
                                    Giữ ḿnh đừng buông thả
                                    Tránh xa phường trí trá
                                    Tai vạ bởi nể nang
                                    Tài giỏi chớ khoe khoang
                                    Giàu sang đừng kênh kiệu
                                    Học bao nhiêu vẫn thiếu
                                    Học bao nhiêu chẳng thừa
                                    Nhân đức chớ bán mua
                                    Được thua không nản trí
                                    Đủ đức tài bớt lụy
                                    Đủ dũng khí chẳng hàng
                                    Có vợ đảm th́ sang
                                    Có bạn vàng th́ quư
                                    Đói nghèo v́ bệnh sĩ
                                    Quẫn trí dễ làm liều
                                    Tỉnh táo với t́nh yêu
                                    Biết điều khi yếu thế
                                    Lo việc nhà chớ kể
                                    Ân nghĩa chớ đếm đong
                                    Người phúc lộc nhờ nguồn
                                    Sống bất nghĩa tai ương
                                    Sống bất lương tù ngục
                                    Phải cầu xin là nhục
                                    Phải khuất phục là hèn
                                    Hay đố kị nhỏ nhen
                                    Hay ép trèn độc ác
                                    Lắm gian truân càng sáng
                                    Nhiều hoạn nạn càng tinh
                                    Với ḿnh phải nghiêmminh
                                    Với chúng sinh thân ái
                                    Đang thắng pḥng khi bại
                                    Gặt hái pḥng mất mùa
                                    Thói quen thường khó chừa
                                    Say sưa thường khó tỉnh
                                    Sống ỉ lại ăn sẵn
                                    Dễ bạc phân tán ḿnh
                                    Sống dựa dẫm ngu đần
                                    Sống bất cần phá sản
                                    Hay đua đ̣i hoạn nạn
                                    Quá nể bạn tai ương
                                    Gia đ́nh trọng yêu thương
                                    Sống nhịn nhường hỉ hả
                                    Thiếu t́nh thương man trá
                                    Gắn vàng đá cũng tan
                                    Biết dạy dỗ con ngoan
                                    Chịu bảo ban con giỏi
                                    Tinh khôn nhờ học hỏi
                                    Cứng cỏi nhờ luyện rèn
                                    Sống v́ nhau dễ bền
                                    Sống v́ tiền đổ vỡ
                                    Rèn con từ mới nở
                                    Khuyên vợ lúc mới về
                                    Muốn hiểu cần lắng nghe
                                    Khốn nạn quên mẹ cha
                                    Tốt đẹp hăy bày ra
                                    Xấu xa nên đậy lại
                                    Có ích th́ tồn tại
                                    Có hại th́ diệt vong
                                    Nhiều tham vọng long đong
                                    Lắm ước mong lận đận
                                    Hay vội vàng hối hận
                                    Quá cẩn thận lỗi thời
                                    Biết được người là sáng
                                    Hiểu được bạn là khôn
                                    Khiêm tốn là tự tôn
                                    Kiêu căng là tự sát
                                    Hứa trước th́ khó đạt
                                    Hèn nhát th́ khó thành
                                    Thù hận bởi lợi danh
                                    Tranh giành v́ chức vị
                                    Giàu sang hay đố kị
                                    Tài trí sinh ghét ghen
                                    Tham giàu th́ cuồng điên
                                    Tham quyền th́ độc ác
                                    V́ tiền th́ dễ bạc
                                    V́ t́nh nghĩa bền lâu
                                    Người hiểu nói trọn câu
                                    Người dốt tâu phách lối
                                    Có quyền th́ hám lợi
                                    Có tội thường xum xoe
                                    Khờ dại hay bị lừa
                                    Nó bừa hay vạ miệng
                                    Đa ngôn th́ tai tiếng
                                    Ngậm miệng dễ được tin
                                    Hám lợi hay cầu xin
                                    Hám quyền hay xu nịnh
                                    Thật thà hay oan trái
                                    Thẳng thắn hay bị hại
                                    Thông thái hay bị ngờ
                                    Chiều con quá con hư
                                    Tiền của dư con hỏng
                                    Giàu mạnh thường thao túng
                                    Nghèo vụng dễ theo đuôi
                                    Người tài giỏi khó chơi
                                    Kẻ trây lười khó bảo
                                    Thành tâm th́ đắc đạo
                                    Mạnh bạo việc dễ thành
                                    Quân tử th́ trọng danh
                                    Tiểu nhân th́ trọng lợi
                                    Bất tài hay đ̣i hỏi
                                    Lộc lơi khó khiêm nhường
                                    T́nh nghĩa thường khó quên
                                    Nợ nhân duyên khó trả
                                    Khó thuần phục kẻ sĩ
                                    Khó pḥng bị tướng tài
                                    Biết chấp nhận thảnh thơi
                                    Hay hận đời đau khổ
                                    Của quư th́ khó giữ
                                    Con cầu tự khó nuôi
                                    Nhà dư của hiếm hoi
                                    Nhà lắm người bạc cạn
                                    Khó gần người quá sạch
                                    Vắng khách tại quá nghèo
                                    Dễ nổi danh kị hiền
                                    Dễ kiếm tiền khó giữ
                                    Kiếp người là duyên nợ
                                    Lành vỡ lẽ thường t́nh
                                    Bại thành từ lực trí
                                    Thời gian đừng uổng phí
                                    Biết suy nghĩ sâu xa.


                                    Cảm ơn một người ba.n đă bỏ công viết tặng tôi những lời hay đẹp này
                                    Last edited by Y Vu~ Hoa`i Mo*; 12-27-2013, 10:20 PM.

                                    Comment


                                    • #19

                                      Một bài thơ hay của tác giả Đào Thúy Vân, hiện đang sống và làm việc tại Hà Nội, xin mạn phép cùng tác giả để được chia sẻ một bài thơ hay.

                                      HOA MỘC LAN

                                      Mùa hoa nở thiết tha đông muộn
                                      Muốn kể chuyện t́nh người vợ thủy chung
                                      Một dạ sắt son hy sinh hết cho chồng
                                      Vắt kiệt giọt máu tươi cuối cùng... thành cây hoa dại

                                      Thêu bức tranh có hồn cho nhân loại
                                      Cá lội chim bay hoa lá biết cười
                                      Bởi yêu chồng nàng quên tuổi xuân tươi
                                      Lấy máu của ḿnh làm hồn cho tranh sống

                                      Hoa Mộc Lan ươm nụ mùa đông
                                      Hẹn ngày xuân chen hoa trỗ thắm
                                      Một màu trắng tinh khôi rạo rực
                                      Lưu luyến hồng trần kể câu chuyện bi ai

                                      Sự tích Mộc Lan nào ai biết đúng sai
                                      Cây hoa trắng rắc hoa đầy lối nhỏ
                                      Khi đông tàn xuân về trước ngơ
                                      Kín một trời màu trắng Mộc Lan ơi

                                      Trong vắt kiêu sa nét rạng ngời
                                      Đằm thắm đẹp như t́nh người con gái
                                      Yêu biết mấy ôi bông hoa dại
                                      Xao xuyến bồi hồi khi đến mỗi mùa hoa

                                      Hàng Mộc Lan cánh trắng bay x̣a
                                      Góc xóm nhỏ xuân về ấm áp
                                      Nghe mẹ kể rằng ngày xưa xa tít tắp
                                      Có một người vợ trẻ yêu chồng... biến thành hoa.......


                                      ĐTV 12/12/13

                                      Comment


                                      • #20
                                        Ngựa trong tranh Trung Quốc

                                        Năm 2014 theo Âm Lịch là năm của Ngựa , một bài viết hay về ngựa trong tranh cổ Trung Hoa mà tôi sưu tầm từ rất lâu, xin được chia xẻ trên thư các này

                                        tác giả Lê Anh Minh 01/09/2006


                                        Ngựa là chủ đề quen thuộc trong tranh Trung Quốc. Để hiểu lư do tại sao tranh Trung Quốc thường có một chủ đề như vậy, chúng ta cần xét hai điểm: một là ư nghĩa và giá trị đích thực của ngựa trong lịch sử Trung Quốc và hai là ư nghĩa biểu tượng của ngựa trong quan niệm dân gian.

                                        Ngựa (equus caballus) đóng vai tṛ rất quan trọng trong lịch sử Trung Quốc. Nguồn gốc ngựa của Trung Quốc là từ Trung Á nhưng các chủng loại ngựa phổ biến hiện nay có gốc Mông Cổ. Ngựa đă xuất hiện ở Trung Quốc tự bao giờ? Giống động vật lớn này được thuần dưỡng tại Trung Quốc có lẽ khoảng 2500 năm tcn, nghĩa là cách nay khoảng trên 4000 năm. Đó là loài gia súc quư báu, sang trọng, cần chăm sóc đặc biệt. Những mảnh giáp cốt khai quật cho thấy ngựa đă được sử dụng vào đời Thương 商. Cuối đời Thương, việc nuôi ngựa và sử dụng xe ngựa càng thấy rơ. Sử Kư Tư Mă Thiên từng ghi chép rằng dân đời Thương rất giỏi buôn bán, họ đă đánh xe đến những nơi xa xôi buôn bán rồi quay về. Từ ngữ Thương nhân 商人 ban đầu ám chỉ cụ thể là «dân đời Thương» về sau được dùng để chỉ tất cả những người hoạt động kinh doanh (cũng giỏi giang như dân đời Thương); và đây chính là từ nguyên của từ tố «thương» trong các từ ngữ thương nghiệp 商業, thương mại 商賣, thương nhân 商人, v.v...

                                        Nhiều người chưa quen với ư nghĩ cho rằng việc cưỡi ngựa cũng là một phát minh quan trọng như bao phát minh khác. Song song với việc nuôi ngựa là sự xuất hiện của các chiến xa hai bánh do ngựa kéo. Tuy nhiên, theo Wolfram Eberhard, xe ngựa không phải là phát minh của Trung Quốc, mà nó được du nhập từ Thổ Nhĩ Kỳ. Các chiến xa hai bánh phổ biến cuối đời Thương chở ba người: người đánh xe, chiến sĩ (giới quư tộc), và người phục dịch (thí dụ đưa mũi tên hoặc trao vũ khí cho chiến sĩ sử dụng). Chiến xa là tài sản quư giá phải do thợ chuyên nghiệp chế tạo. Lúc đầu xe có hai càng, về sau cải tiến một càng cho hai ngựa kéo. Ngựa th́ luôn đắt và hiếm tại Trung Quốc, và trong nhiều thời kỳ lịch sử của Trung Quốc, ngựa được mua trực tiếp từ các bộ tộc du mục ở các phương Bắc và Tây. Đồng thời, Trung Quốc đă tiếp thu thuật sử dụng ngựa như chiến mă, thuật nuôi dưỡng, thắng yên cương, v.v... tức là tiếp thu nền văn minh thảo nguyên của các bộ tộc du mục như Đột Quyết, Hung Nô, Si Vưu, Mông Cổ.
                                        Trong chiến tranh ở Trung Quốc cổ đại, ngựa giữ vai tṛ rất quan trọng có thể gọi là nền tảng của sức mạnh quân sự. Các kỵ binh du mục trên lưng các chiến mă thần tốc và dũng mănh luôn là mối kinh hoàng cho binh quân của Trung Quốc. Do đó Trung Quốc rất quan tâm tới vấn đề cung cấp và huấn luyện ngựa cho quân đội. Binh bộ v́ thế cũng gọi là Tư Mă 司馬. V́ ngựa rất cần cho quân đội, nên nghề buôn ngựa có quan hệ đến giới lănh đạo quân đội và chính trị của triều đ́nh (như trương hợp của Lă Bất Vi, tương truyền ông là một người buôn ngựa). Một trong những danh tướng đời Hán là Mă Viện (14 tcn-49 cn) (tức Phục Ba tướng quân) nổi tiếng là sành ngựa. Tổ tiên của Mă Viện vốn là quan tướng của nước Triệu, một nước chuyên xuất khẩu ngựa và có lực lượng kỵ binh hùng mạnh. Tổ tiên của Mă Viện có danh hiệu là Mă Phục Quân (người giỏi thuần dưỡng ngựa) và v́ thế con cháu về sau đều lấy họ Mă. Chính Mă Viện ban đầu là nhà chăn nuôi giàu có ở biên giới phía bắc, chuyên nuôi trâu, ḅ, cừu, ngựa. Ông có công chiến đấu giúp thành lập nhà Hậu Hán, nên trở thành danh tướng, và đă gả con gái cho một hoàng tử. Mă Viện thích cưỡi ngựa bắn cung. Mă Viện từng lấy một trống đồng (chiến lợi phẩm) nấu ra và đúc thành h́nh con ngựa, trên đó ghi dấu những vị trí mà người giám định ngựa cần biết, ngoài ra ông c̣n khắc nguồn gốc hiểu biết và kinh nghiệm về ngựa của ông tức là ông khắc tên thầy dạy ngựa cho ông và tên thầy của vị thầy đó, cứ thế lần lên đến 4 đời thầy dạy ngựa. Ông c̣n khắc trên tượng ngựa đồng rằng: «Ngựa là cơ sở của sức mạnh quân sự, là tài nguyên lớn của quốc gia.» Theo từ điển Từ Hải ghi chép, quan điểm của Mă Viện về chí khí nam nhi phải là xông pha trận mạc, da ngựa bọc thây, chứ không phải nằm chết trên giường trong ṿng tay của thê tử.



                                        Tranh Hàn Cán (đời Đường)

                                        Ngoài giá trị quan trọng của ngựa trong vận tải và quân sự, người ta c̣n t́m thấy giá trị y học của ngựa, được mô tả trong Bản Thảo Cương Mục (xuất bản 1596). Theo sách này, chữ mă 馬 (ngựa) trong Hán văn là chữ tượng h́nh (xem h́nh bên cạnh), phác họa h́nh dáng của ngựa. Rồi sách liệt kê tên các chủng loại ngựa và loại nào có tác dụng về mặt y học kèm theo sự mô tả giản lược, chẳng hạn giống ngựa thuần bạch là có tác dụng y học rất tốt. Loài ngựa phương nam và phương đông th́ nhỏ thó và yếu đuối. Muốn biết tuổi ngựa th́ xem răng của nó. Cho ngựa ăn lúa th́ chân nó sẽ nặng nề. Cho nó ăn phân chuột th́ bụng nó sẽ dài ra, v.v... (đại khái là cách nuôi dưỡng ngựa). Một tác phẩm khác xuất hiện vào thế kỷ XVII cn là Mă Kinh (sách kinh điển giảng về ngựa), trong đó ghi chép cách xem tướng ngựa, v.v...



                                        Tranh Hàn Cán (đời Đường)

                                        V́ những giá trị thực tế và quan trọng (thậm chí rất quư giá) của ngựa trong lịch sử Trung Quốc như vậy, nên không có ǵ ngạc nhiên khi ngựa trở thành một đề tài quen thuộc trong hội họa Trung Quốc. Tuy nhiên, c̣n một lư do khác nữa để giải thích điều này, xuất phát từ quan niệm dân gian.

                                        Dân gian cho rằng ngựa có đức tính trinh tiết, ư thức rơ quan hệ truyền chủng, không vi phạm cái mà luân lư loài người gọi là loạn luân. Như Dịch Kinh từ đời Chu đă ca ngợi là «Tẫn mă chi trinh» 牝馬之貞 (đức trinh tiết của ngựa cái). Ngựa c̣n có đức tính trung thành, một đức tính mà Nho gia rất coi trọng trong các mối quan hệ xă hội. Câu chuyện ngựa xích thố của Quan Vân Trường (tức Quan Công) thời Tam Quốc là một giai thoại tiêu biểu.


                                        Người cưỡi ngựa (Nhân kỵ đồ 人騎圖) - tranh Triệu Mạnh Phủ (đời Nguyên)







                                        Anh hùng có Lă Bố, tuấn mă có Xích Thố




                                        Ngựa xích thố mỗi ngày đi ngh́n dặm (nên gọi là thiên lư câu). Lúc đầu xích thố thuộc Đổng Trác. Lư Túc và Lư Nho lập mưu bảo Trác đem vàng bạc châu báu và ngựa xích thố tặng cho Lă Bố để mua chuộc Bố bỏ cha nuôi là Đinh Nguyên mà đầu quân bên Trác. Khi Bố thua chạy về thành Hạ B́, bị quân Tào Tháo vây khổn. Thuộc hạ của Bố là Hầu Thành ban đêm trộm ngựa rồi dâng Tào Tháo. Hôm sau hai thuộc hạ khác là Tống Hiến và Ngụy Tục lừa dịp Bố ngủ bèn trộm cây phương thiên họa kích và trói gô Lă Bố đem nạp cho Tháo. Sau khi Tháo xử trảm Lă Bố, ngựa xích thố thuộc về Tháo. Khi Quan Vũ tá túc bên Tào Tháo, được Tháo hết ḷng trọng đăi, và ngựa xích thố là món quà của Tháo nhằm mua ḷng Quan Vũ. Về sau khi Quan Vũ bị Tôn Quyền chém chết, ngựa xích thố nhịn ăn mà chết. Người đời lập miếu thờ ngài cũng đắp tượng thờ ngựa xích thố, và tục này cũng lan sang Việt Nam. Sự trung thành đối với chủ của ngựa (mă) cũng như chó (khuyển) luôn được người đời coi trọng. Những kẻ bội tín thường bị mạ lị khinh rẻ là thua cả loài chó ngựa.





                                        Tranh của Từ Bi Hồng (1895-1953)



                                        Ngựa – loài vật quư giá với đức tính trinh tiết và trung thành, đứng hàng thứ 7 trong 12 địa chi – xuất hiện trong tranh Trung Quốc như là biểu tượng của sự mau chóng và thành đạt. Thí dụ bức tranh có chủ đề phổ biến nhất là «mă đáo thành công» thể hiện qua một bầy ngựa phi nước đại gió bụi mịt mù. Nguyên ư câu này là «Kỳ khai đắc thắng, mă đáo thành công» 旗開得勝馬到成功 (Cờ phất [làm hiệu th́] chiến thắng, ngựa quay về [báo tin] thành công). Ngày xưa khi xuất binh phải phất cờ hiệu, mà cờ đă phất rồi th́ phải chiến thắng; tướng soái khi lấy đầu tướng giặc, chiến mă quay về tất báo tin thành công. Ư nghĩa câu «mă đáo thành công» 馬到成功 ngày nay chỉ c̣n tượng trưng là tốc chiến tốc thắng. Và một bức tranh «mă đáo thành công» làm quà khai trương cho một cửa hiệu chỉ đơn giản tương tự như là «khai trương hồng phát» 開張鴻發 (mở cửa tiệm th́ phát đạt lớn) chứ không có ư là mau chóng thành công nhờ ... cứa cổ khách hàng. Tranh vẽ một chú khỉ (hầu 猴) cưỡi trên lưng ngựa (mă thượng 馬上) lại là một lời cầu chúc tốt đẹp. Hầu 猴 (khỉ) đồng âm hầu 侯 (chức tước hầu); mă thượng 馬上 c̣n có nghĩa là ngay tức khắc. Do đó tranh chúc này có nghĩa rộng là «Chúc cho mau chóng thăng quan tiến chức».

                                        Bát Tuấn (tám con ngựa hay) của Chu Mục Vương (1001-746) đời Chu cũng là một chủ đề nổi tiếng trong tranh cổ. Mục Vương có 8 tuấn mă, đặt tên khác nhau (Xích Kư, Đạo Ly, Bạch Nghĩa, Du Luân, Sơn Tử, Cừ Hoàng, Hoa Lưu, Duyên Nhĩ), và có một xa phu tên Tạo Phụ, đánh xe đưa vua ngao du khắp nơi. Trong những miếu thờ dọc đường, người ta thấy tranh vẽ Mă Vương vốn là thần nhân xấu xí có 3 mắt, 4 tay, mang vũ khí. Đó là thần mà dân nuôi ngựa phải thờ cúng. Tương tự như thế, dân nuôi trâu ḅ thờ Ngưu Vương, cũng có tranh thờ trong miếu. Mă Vương được vẽ cùng với một con ngựa, Ngưu Vương được vẽ cùng với con trâu. Theo tin tưởng của dân chăn nuôi trâu và ngựạ, hai vị thần này có thể bảo vệ ngựa và trâu ḅ khoẻ mạnh, không bị tà ma quấy nhiễu.






                                        Tắm ngựa (Dục mă đồ 浴馬圖)- Triệu Mạnh Phủ đời Nguyên


                                        Họa gia vẽ ngựa nổi tiếng đời Đường th́ có Hàn Cán 韓幹 và Tào Bá 曹霸; đời Nguyên th́ có Triệu Mạnh Phủ 趙孟頫. Hàn Cán (không rơ năm sinh và năm mất) người Kinh Triệu 京兆 (nay thuộc Thiểm Tây), có thuyết nói ông người Đại Lương 大梁 (nay thuộc Hà Nam). Ông làm chức Thái Phủ Tự Thừa 太府寺丞 (vào đời Đường, Thái Phủ Tự là cơ quan phụ trách ngân khố của hoàng cung), nhưng ông lại nổi tiếng về vẽ ngựa và vẽ nhân vật cũng như thầy ông là Tào Bá 曹霸. Tào Bá (không rơ năm sinh và năm mất) người quận Tiêu 譙 (nay là huyện Bạc 亳 của tỉnh An Huy) là họa gia của triều đ́nh, chuyên vẽ ngựa và chân dung các công thần. Ông cũng giữ chức quan Tả Vũ Vệ tướng quân 左武衛將軍. Nhà thơ Đỗ Phủ xem tranh của Tào Bá vô cùng thích thú và không tiếc lời tán tụng. Đến đời Nguyên, thư pháp gia kiêm họa gia Triệu Mạnh Phủ (tức Triệu Tùng Tuyết) ghi nhận xét trong Tùng Tuyết Trai Văn Tập rằng: «Đời Đường có nhiều họa gia giỏi về vẽ ngựa, nhưng nổi bật nhất là Hàn (Cán) và Tào (Bá).» (Đường nhân thiện hoạ mă giả thậm chúng, nhi Hàn, Tào vi chi tối 唐人善畫馬者甚眾而韓曹為之最).


                                        Triệu Mạnh Phủ 趙孟頫 (1254-1322) tự là Tử Ngang 子昂, hiệu là Tùng Tuyết đạo nhân 松雪道人, Thủy Tinh Cung đạo nhân 水晶宮道人. Ông là đạo sĩ tại gia, nguyên quán Hồ Châu 湖州 thuộc Chiết Giang 浙江, và ḍng dơi tôn thất nhà Tống. Cuối đời Nam Tống ông giữ chức Tư Hộ Tham Quân 司戶參軍 ở Chân Châu 真州. Qua đời Nguyên ông giữ nhiều chức quan như Binh Bộ Lang Trung 兵部郎中, Tập Hiền Trực Học Sĩ 集賢直學士, Tập Hiền Thị Giảng Học Sĩ 集賢侍講學士, Hàn Lâm Học Sĩ 翰林學士, và được phong là Ngụy Quốc Công 魏國公. Người đời khen tặng ông là «Vinh tế ngũ triều, danh măn tứ hải» 榮際五朝名滿四海 (Vinh hiển trải năm đời vua, danh tiếng đầy bốn biển). Khi mất, ông được tên thụy là Văn Mẫn 文敏. Về thư pháp ông giỏi đủ loại thư thể. Thể chữ Khải của ông (gọi là Triệu thể) thật yểu điệu kiều lệ, đứng ngang hàng với ba đại thư pháp gia đời Đường là Liễu Công Quyền, Nhan Chân Khanh, Âu Dương Tuân. Từ đời Nguyên đến nay người luyện chữ Khải phải nghiên tập không ngoài bốn kiểu chữ Khải của tứ đại thư pháp gia này. Không chỉ thế, Triệu Mạnh Phủ c̣n giỏi vẽ ngựa, nhân vật, trúc thạch, sơn thủy. Về vẽ nhân vật, ông chịu ảnh hưởng phong cách đời Tấn, đời Đường. Ông học vẽ ngựa nơi họa gia Lư Công Lân李公麟, học vẽ sơn thủy nơi các họa gia Đổng Nguyên 董源 và Lư Thành 李成. Giới thưởng ngoạn xem ông là «Nguyên họa chi quán» 元畫之冠 (người đứng đầu hội họa đời Nguyên).




                                        Tranh của Từ Bi Hồng (1895-1953)




                                        Đến thời hiện đại, nổi tiếng vẽ ngựa có Từ Bi Hồng 徐悲鴻 (1895-1953). Ông quê ở Nghi Hưng 宜興, tỉnh Giang Tô 江蘇. Bi Hồng từng du học hội họa ở Pháp. Khi về nước ông vừa dạy hội họa vừa sáng tác. Ông chủ trương dung hợp cách vẽ truyền thống của Trung Quốc (gọi là Quốc họa) với lối vẽ theo định luật phối cảnh và một số kỹ pháp khác của hội họa Tây phương. Nhưng Từ Bi Hồng không phải là người duy nhất theo chủ trương này. Chủ trương dung hợp hội họa Đông Tây như vậy là một phong trào bấy giờ mà họa phái Lĩnh Nam do Cao Kiếm Phụ sáng lập là một thí dụ tiêu biểu (phái Lĩnh Nam về sau được Lương Thiếu Hàng truyền vào Chợ Lớn, Việt Nam, và hiện nay kế tục là nhóm Nam Tú Nghệ Uyển). Trong tranh của Trung Quốc người ta thấy rơ hai loại bút pháp: Công bút và ư bút. Tranh cổ đại đa số là công bút, vẽ vật thể ǵ th́ cũng phải có đường viền, rồi tỉ mỉ tô màu lên, lá lan lá tre th́ cũng thế, nên những đường viền này làm nét vẽ cứng và thiếu sinh động. Ư bút th́ ngược lại, nét bút phóng khoáng sinh động v́ loại bỏ các đường viền. Một lá lan lá tre chỉ do một nét bút nhưng chính độ đậm nhạt của màu đă tạo ra sáng tối và sự sinh động. (Trước lúc vẽ, búp lông của cây bút được tẩm màu tươi sáng, rồi ngọn bút được chấm vào màu tối; do đó chỉ một nét vẽ mà hiệu quả sáng tối đậm nhạt đều có đủ). Tranh theo chủ trương dung hợp Đông Tây có xu hướng dùng ư bút. Ư bút thể hiện rất rơ trong các tranh vẽ ngựa của Từ Bi Hồng. Những mảng sáng tối, những chỗ chừa trắng, những nét bút phóng khoáng ở bờm và đuôi ngựa, và bố cục theo luật phối cảnh Tây Phương, tất cả những điều ấy đă giúp tranh có sinh khí và thần thái. Ngoài Từ Bi Hồng, c̣n có Diệp Túy Bạch cũng là họa gia hiện đại cũng rất nổi tiếng về vẽ ngựa.●





                                        Bạn có thể xem bài Những con ngựa nổi tiếng trong sử sách Trung Quốc :

                                        http://vnexpress.net/tin-tuc/the-gio...c-2928917.html
                                        Last edited by Y Vu~ Hoa`i Mo*; 12-31-2013, 06:48 PM.

                                        Comment

                                        Working...
                                        X