• Nếu bằng hữu muốn bàn thảo chung vui với các cao thủ trong Cốc th́ bằng hữu cần đăng kư danh tánh (bấm vào ḍng "đăng kư danh tánh" để bắt đầu ghi tên gia nhập.

Thông báo

Collapse
No announcement yet.

Thư giăn cuối tuần

Collapse
X
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Thư giăn cuối tuần


  • #2
    I have a Dream ...

    Tôi đă xem đoạn clip này nhiều lần, và mỗi lần xem lại đều cho tôi một nụ cười măn nhản cùng cảm giác xúc động ... trong mỗi chúng ta, ai cũng có những niềm mơ . Hăy cố gắng bạn ạ! , dù người đời đôi khi cho ta những đôi mắt khinh khi, dè biểm



    http://www.youtube.com/watch?v=VSrAJ...layer_embedded
    Last edited by Y Vu~ Hoa`i Mo*; 09-09-2012, 12:28 AM.

    Comment


    • #3
      Câu chuyện thật của thế kỷ 21


      Câu hỏi được đặt ra là tại nơi chốn thông thường trong giờ giấc không thuận lợi cho lắm, liệu chúng ta có nh́n ra được tài năng với bối cảnh không ngờ, và liệu chúng ta có nhận thức được cái đẹp và ngưng lại để thưởng thức nó hay không ?




      Xem clip : http://www.youtube.com/watch?v=hnOPu0_YWhw


      Tại trạm xe điện ngầm Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn vào buổi sáng tháng giêng lạnh lẽo năm 2007, một người đàn ông đàn liên tục 6 tấu khúc của Bach trên cây đàn vĩ cầm trong 45 phút . Ước chừng hơn 2000 người qua lại trạm xe điện ngầm trong khoảng thời gian đó và hầu hết những người ấy đều trên đường đi làm.

      Sau ba phút, một người đàn ông trung niên nhận ra là có người đang chơi nhạc. Ông ta chậm bước và ngừng chân trong vài giây rồi lại hối hả theo thời khắc biểu đă định sẵn.

      Bốn phút sau, người đàn vĩ cầm nhận được đồng tiền đầu tiên: một phụ nữ vừa đi vừa liệng tiền vô cái nón mà không hề ngừng lại.

      Phút thứ sáu: một thanh niên trẻ dựa vào tường và lắng nghe tiếng đàn, sau đó liếc nh́n đồng hồ đeo nơi tay và bước đi.

      Phút thứ mười: một bé trai khoảng 3 tuổi đứng lại nhưng bị mẹ lôi đi vội vă. Cậu bé tŕ lại và nh́n người chơi đàn lần nữa. Dù bị mẹ kéo đi, cậu bé vẫn luôn ngoái đầu nh́n. Nhiều đứa bé khác cũng quay đầu nh́n như thế và không cha mẹ nào lại không nhanh chóng kéo con ḿnh đi cả.

      Bốn mươi lăm phút đàn không ngừng, chỉ có 6 người thật sự dừng hẳn lại và lắng nghe trong một lúc. Khoảng 20 người cho tiền mà vẫn tiếp tục bước đi. Người chơi đàn nhận được tất cà là 32 đô la.
      Sau một giờ, người đàn ông chấm dứt, thôi đàn và không gian trở nên im vắng. Không ai để ư. Không ai vỗ tay khen và cũng chẳng có ai lưu tâm. Nhưng không một ai biết điều này, người chơi đàn vĩ cầm đó là Joshua Bell, một cầm thủ lẫy lừng trên thế giới. Với cây đàn vĩ cầm trị giá trên 3 triệu rưỡi đô la, Joshua Bell đă đàn lên những tấu khúc tuyệt vời mà không ai có thể viết hay hơn đưọc nữa. Hai ngày trước đây, Joshua Bell đă tŕnh diễn ở Boston, nơi mà giá trung b́nh là 100 đô la một vé và nhạc viện bán sạch không c̣n dư một vé nào.

      Đây là một câu truyện thật: việc Joshua Bell lặng lẽ chơi đàn tại trạm xe điện ngầm được báo Washington Post sắp xếp để xem cảm xúc con người trong xă hội như thế nào, họ nhận thức và lựa chọn ra sao…

      Câu hỏi được đặt ra là tại nơi chốn thông thường trong giờ giấc không thuận lợi cho lắm, liệu chúng ta có nh́n ra được tài năng với bối cảnh không ngờ, và liệu chúng ta có nhận thức được cái đẹp và ngưng lại để thưởng thức nó hay không ?

      Có thể kết luận về chuyện này như sau: Nếu chúng ta không có th́ giờ ngừng lại một chút để lắng nghe người nghệ sĩ lừng danh trên thế giới đàn những tấu khúc mà không ai có thể viết hay hơn được nữa trên một cây đàn có những âm thanh tuyệt vời nhất th́ chúng ta sẽ c̣n mất mát và bỏ qua bao nhiêu thứ tốt đẹp khác nữa trên cơi đời này….


      Comment


      • #4
        Nghệ sĩ chơi đàn

        Keith Medley Ancestors - 27 string guitar

        Comment


        • #5
          Mời bạn đọc những truyện ngắn liêu trai giữa đời thường, đâu đó trong cơi dương gian này, họ sống quanh ta, thăng trầm cùng chúng ta giữa dương trần bể khổ ...tôi đă sưu tầm và lưu lại trên trang blog của vợ chông ḿnh, hôm nay, mời các bạn cùng đọc .


          Người ăn trưa trong xe


          Người đàn bà điên tầng 9


          Chuyến xe đêm
          Last edited by Y Vu~ Hoa`i Mo*; 09-23-2012, 12:34 PM.

          Comment


          • #6
            Người Mẹ Điên

            Tác giả Vương Hằng Tích, Như Nguyện chuyển dịch.
            Chu Ly và Trần Thiên Lang diễn đọc.





            Hai mươi ba năm trước, có một người con gái trẻ lang thang qua làng tôi, đầu bù tóc rối, gặp ai cũng cười cười, cũng chả ngại ngần ngồi tè trước mặt mọi người.

            V́ vậy, đàn bà trong làng thường nhổ nước bọt khi đi qua cô gái, có bà c̣n chạy lên trước dậm chân, đuổi “Cút cho xa!”. Thế nhưng cô gái không bỏ đi, vẫn cứ cười ngây dại quanh quẩn trong làng.

            Hồi đó, cha tôi đă 35 tuổi. Cha làm việc ở băi khai thác đá bị máy chém cụt tay trái, nhà lại quá nghèo, măi không cưới được vợ.

            Bà nội thấy con điên có sắc vóc, th́ động ḷng, quyết định mang cô ta về nhà cho cha tôi, làm vợ, chờ bao giờ cô ta đẻ cho nhà tôi “đứa nối dơi” sẽ đuổi đi liền.

            Cha tôi dù trong ḷng bất nhẫn, nhưng nh́n cảnh nhà, cắn răng đành chấp nhận. Thế là kết quả, cha tôi không phải mất đồng xu nào, nghiễm nhiên thành chú rể.

            Khi mẹ sinh tôi, bà nội ẵm cháu, hóp cái miệng chẳng c̣n mấy cái răng vui sướng nói: “Cái con mẹ điên này, mà lại sinh cho bà cái đứa chống gậy rồi!”. Có điều sinh tôi ra, bà nội ẵm mất tôi, không bao giờ cho mẹ đến gần con.

            Mẹ chỉ muốn ôm tôi, bao nhiêu lần đứng trước mặt bà nội dùng hết sức gào lên: “Đưa, đưa tôi...” bà nội mặc kệ. Tôi c̣n trứng nước như thế, như khối thịt non, biết đâu mẹ lỡ tay vứt tôi đi đâu th́ sao? Dù sao, mẹ cũng chỉ là con điên.

            Cứ mỗi khi mẹ khẩn cầu được bế tôi, bà nội lại trợn mắt lên chửi: “Mày đừng có ḥng bế con, tao c̣n lâu mới đưa cho mày. Tao mà phát hiện mày bế nó, tao đánh mày chết. Có đánh chưa chết th́ tao cũng sẽ đuổi mày cút!”

            Bà nội nói với vẻ kiên quyết và chắc chắn. Mẹ hiểu ra, mặt mẹ sợ hăi khủng khiếp, mỗi lần chỉ dám đứng ở xa xa ngó tôi. Cho dù vú mẹ sữa căng đầy cứng, nhưng tôi không được một ngụm sữa mẹ nào, bà nội đút từng th́a từng th́a nuôi cho tôi lớn. Bà nói, trong sữa mẹ có “bệnh thần kinh”, nếu lây sang tôi th́ phiền lắm.

            Hồi đó nhà tôi vẫn đang giăy giụa giữa vũng bùn lầy của nghèo đói. Đặc biệt là sau khi có thêm mẹ và tôi, nhà vẫn thường phải treo niêu. Bà nội quyết định đuổi mẹ, v́ mẹ không những chỉ ngồi nhà ăn hại cơm nhà, c̣n thỉnh thoảng làm thành tiếng thị phi.

            Ngày nọ, bà nội nấu một nồi cơm to, tự tay xúc đầy một bát cơm đưa cho mẹ, bảo: “Con dâu, nhà ta bây giờ nghèo lắm rồi, mẹ có lỗi với cô. Cô ăn hết bát cơm này đi, rồi đi t́m nhà nào giàu có hơn một tí mà ở, sau này cấm không được quay lại đây nữa, nghe chửa?”

            Mẹ tôi vừa và một miếng cơm to vào mồm, nghe bà nội tôi hạ “lệnh tiễn khách” liền tỏ ra kinh ngạc, ngụm cơm đờ ra lă tă miệng. Mẹ nh́n tôi đang nằm trong ḷng bà, lắp bắp kêu ai oán: “Đừng... đừng...”. Bà nội sắt mặt lại, lấy tác phong uy nghiêm của bậc gia trưởng nghiêm giọng hét: “Con dâu điên mày ngang bướng cái ǵ, bướng th́ chả có kết quả tốt lành ǵ đâu. Mày vốn lang thang khắp nơi, tao bao dung mày hai năm rồi, mày c̣n đ̣i cái ǵ nữa? Ăn hết bát đấy rồi đi đi, nghe thấy chưa hả?”

            Nói đoạn bà nội lôi sau cửa ra cái xẻng, đập thật mạnh xuống nền đất như Dư Thái Quân nắm gậy đầu rồng, “phầm!” một tiếng. Mẹ sợ chết giấc, khiếp nhược lén nh́n bà nội, lại chậm răi cúi đầu nh́n xuống bát cơm trước mặt, có nước mắt rưới trên những hạt cơm trắng nhệch.

            Dưới cái nh́n giám sát, mẹ chợt có một cử động kỳ quặc, mẹ chia cơm trong bát một phần lớn sang cái bát không khác, rồi nh́n bà một cách đáng thương hại. Bà nội ngồi thẫn thờ, hóa ra, mẹ muốn nói với bà rằng, mỗi bữa mẹ sẽ chỉ ăn nửa bát, chỉ mong bà đừng đuổi mẹ đi. Bà nội trong ḷng như bị ai ṿ cho mấy nắm, bà nội cũng là đàn bà, sự cứng rắn của bà cũng chỉ là vỏ ngoài.

            Bà nội quay đầu đi, nuốt những giọt nước mắt nóng, rồi quay lại sắt mặt nói: “Ăn mau ăn mau, ăn xong c̣n đi. Ở nhà này cô cũng chết đói thôi!”. Mẹ tôi dường như tuyệt vọng, đến ngay cả nửa bát cơm con cũng không ăn, thập thễnh bước ra khỏi cửa, nhưng mẹ đứng ở bậc cửa rất lâu không bước ra.

            Bà nội dằn ḷng đuổi: “Cô đi, cô đi, đừng có quay đầu lại. Dưới gầm trời này c̣n nhiều nhà người ta giàu!”. Mẹ tôi quay lại, đưa một tay ra phía ḷng bà, th́ ra, mẹ muốn được ôm tôi một tí.

            Bà nội lưỡng lự một lúc, rồi đưa tôi trong bọc tă lót cho mẹ. Lần đầu tiên mẹ được ẵm tôi vào ḷng, môi nhắp nhắp cười, cười hạnh phúc rạng rỡ. C̣n bà nội như gặp quân thù, hai tay đỡ sẵn dưới thân tôi, chỉ sợ mẹ lên cơn điên, quăng tôi đi như quăng rác. Mẹ ôm tôi chưa được ba phút, bà nội không đợi được giằng tôi trở lại, rồi vào nhà cài chặt then cửa.

            Khi tôi bắt đầu lờ mờ hiểu biết một chút, tôi mới phát hiện, ngoài tôi ra, bọn trẻ chơi cùng tôi đều có mẹ. Tôi t́m cha đ̣i, t́m bà đ̣i, họ đều nói, mẹ tôi chết rồi. Nhưng bọn bạn cùng làng đều bảo tôi: “Mẹ mày là một con điên, bị bà mày đuổi đi rồi”. Tôi t́m bà nội ṿi vĩnh, đ̣i bà phải trả mẹ lại, c̣n chửi bà là đồ “bà lang sói”, thậm chí hất tung mọi cơm rau bà bưng cho tôi. Ngày đó, tôi làm ǵ biết “điên” nghĩa là cái ǵ đâu, tôi chỉ cảm thấy nhớ mẹ tôi vô cùng, mẹ trông như thế nào nhỉ? mẹ c̣n sống không?

            Không ngờ, năm tôi sáu tuổi, mẹ tôi trở về sau 5 năm lang thang.

            Hôm đó, mấy đứa nhóc bạn tôi chạy như bay tới báo: “Thụ, mau đi xem, mẹ mày về rồi ḱa, mẹ bị điên của mày về rồi!” Tôi mừng quá đít nhổng nhổng, co gị chạy vội ra ngoài, bà nội và cha cũng chạy theo tôi. Đây là lần đầu tiên tôi nh́n thấy mẹ, kể từ khi biết nhớ. Người đàn bà đó vẫn áo quần rách nát, tóc tai c̣n những vụn cỏ khô vàng khè, có trời mới biết là do ngủ đêm trong đống cỏ nào.

            Mẹ không dám bước vào cửa, nhưng mặt hướng về phía nhà tôi, ngồi trên một ḥn đá cạnh ruộng lúa trước làng, trong tay c̣n cầm một quả bóng bay bẩn thỉu.

            Khi tôi và lũ trẻ đứng trước mặt mẹ, mẹ cuống cuồng nh́n trong đám tôi t́m con trai mẹ. Cuối cùng mẹ dán chặt mắt vào tôi, nh́n tôi cḥng chọc, nhếch mép bảo: “Thụ... bóng... bóng...” Mẹ đứng lên, liên tục giơ lên quả bóng bay trong tay, dúi vào tôi với vẻ lấy ḷng. Tôi th́ liên tục lùi lại. Tôi thất vọng ghê gớm, không ngờ người mẹ ngày đêm tôi nhớ thương lại là cái h́nh người này.

            Một thằng cu đứng cạnh tôi kêu to: “Thụ, bây giờ mày biết con điên là thế nào chưa? Là mẹ mày như thế này đấy!”

            Tôi tức tối đáp lại nó: “Nó là mẹ mày ấy! Mẹ mày mới là con điên ấy, mẹ mày mới là thế này!” Tôi quay đầu chạy trốn. Người mẹ bị điên này tôi không thèm. Bà nội và bố th́ lại đưa mẹ về nhà.

            Năm đó, bà nội đuổi mẹ đi rồi, lương tâm bà bị chất vấn dày ṿ, bà càng ngày càng già, trái tim bà cũng không c̣n sắt thép được nữa, nên bà chủ động đưa mẹ về, c̣n tôi lại bực bội, bởi mẹ đă làm tôi mất thể diện.

            Tôi không bao giờ tươi tỉnh với mẹ, chưa bao giờ chủ động nói với mẹ, càng không bao giờ gọi “Mẹ!”, khi phải trao đổi với mẹ, tôi gào là chủ yếu, mẹ không bao giờ dám hé miệng.

            Nhà không thể nuôi không mẹ măi, bà nội quyết định huấn luyện cho mẹ làm việc vặt. Khi đi làm đồng, bà nội dắt mẹ đi “quan sát học hỏi”, bà bảo mẹ không nghe lời sẽ bị đánh đ̣n.

            Sau một thời gian, bà nội nghĩ mẹ đă được dạy dỗ tương đối rồi, liền để mẹ tự đi cắt cỏ lợn. Ai ngờ mẹ chỉ cắt nửa tiếng đă xong cả hai bồ “cỏ lợn”.

            Bà nội vừa nh́n đă tá hỏa sợ hăi, cỏ mẹ cắt là lúa giống vừa làm đ̣ng trỗ bông trong ruộng nhà người ta. Bà nội vừa sợ vừa giận phát cuồng chửi rủa: “Con mẹ điên lúa và cỏ mà không phân biệt được...”

            Bà nội c̣n đang chưa biết nên xoay xở ra sao, th́ nhà có ruộng bị cắt lúa t́m tới, mắng bà cố ư dạy con dâu làm càn. Bà nội tôi lửa giận bốc phừng phừng, trước mặt người ta lấy gậy đánh vào eo lưng con dâu, chửi: “Đánh chết con điên này, mày cút ngay đi cho bà...”

            Mẹ tuy điên, nhưng vẫn biết đau, mẹ nhảy nhỏm lên chạy trốn đầu gậy, miệng phát ra những tiếng lắp bắp sợ hăi: “Đừng... đừng...” Sau rồi, nhà người ta cũng cảm thấy chướng mắt, chủ động bảo: “Thôi, chúng tôi cũng chẳng bắt đền nữa. Sau này giữ cô ta chặt một tí là được...”

            Sau khi cơn sóng gió qua, mẹ oại người dưới đất thút thít khóc. Tôi khinh bỉ bảo: “Cỏ với lúa mà cũng chả phân biệt được, mày đúng là lợn!” Lời vừa dứt, gáy tôi bị một cái tát lật, là bà. Bà trừng mắt bảo tôi: “Thằng ngu kia, mày nói cái ǵ đấy? Mày c̣n thế này nữa? Đấy là mẹ mày đấy!” Tôi vùng vằng bĩu môi: “Cháu không có loại mẹ điên khùng thế này!”

            “A, mày càng ngày càng láo. Xem bà có đánh mày không!” Bà nội lại giơ tay lên, lúc này chỉ thấy mẹ như cái ḷ xo bật từ dưới đất lên, che giữa bà nội và tôi, mẹ chỉ tay vào đầu mẹ, kêu thảng thốt: “Đánh tôi, đánh tôi!”

            Tôi hiểu rồi, mẹ bảo bà nội đánh mẹ, đừng đánh tôi. Cánh tay bà trên không trung thơng xuống, miệng lẩm bẩm: “Con mẹ điên này, trong ḷng nó cũng biết thương con đây!”

            Tôi vào lớp một, cha được một hộ chuyên nuôi cá làng bên mời đi canh hồ cá, mỗi tháng lương 50 tệ. Mẹ vẫn đi làm ruộng dưới sự chỉ bảo của bà, chủ yếu là đi cắt cỏ lợn, mẹ cũng không c̣n gây ra vụ rầy rà nào lớn nữa.

            Nhớ một ngày mùa đông đói rét năm tôi học lớp ba, trời đột ngột đổ mưa, bà nội sai mẹ mang ô cho tôi. Có lẽ trên đường đến trường tôi mẹ đă ngă ́ oạch mấy lần, toàn thân trông như con khỉ lấm bùn, mẹ đứng ở ngoài cửa sổ lớp học nh́n tôi cười ngớ ngẩn, miệng c̣n gọi tôi: “Thụ... ô...”

            Có mấy đứa bạn tôi cười khúc khích, tôi như ngồi trên bàn chông, oán hận mẹ khủng khiếp, hận mẹ không biết điều, hận mẹ làm tôi xấu hổ, càng hận thằng Hỷ cầm đầu trêu chọc.

            Trong lúc nó c̣n đang khoa trương bắt chước mẹ, tôi chộp cái hộp bút trước mặt, đập thật mạnh cho nó một phát, nhưng bị thằng Hỷ tránh được. Nó xông tới bóp cổ tôi, chúng tôi giằng co đánh nhau.

            Tôi nhỏ con, vốn không phải là đối thủ của nó, bị nó dễ dàng đè xuống đất. Lúc này, chỉ nghe một tiếng “vút” kéo dài từ bên ngoài lớp học, mẹ giống như một đại hiệp “bay” ào vào, một tay tóm cổ thằng Hỷ, đẩy ra tận ngoài cửa lớp.

            Ai cũng bảo người điên rất khỏe, thật sự đúng là như vậy. Mẹ dùng hai tay nhấc bổng thằng bắt nạt tôi lên trên không trung, nó kinh sợ kêu khóc gọi bố mẹ, một chân béo ị khua khoắng đạp loạn xạ trên không trung. Mẹ không thèm để ư, vứt nó vào ao nước cạnh cổng trường, rồi mặt thản nhiên, mẹ đi ra.

            Mẹ v́ tôi gây ra đại họa, mẹ lại làm như không có việc ǵ xảy ra. Trước mặt tôi, mẹ lại có vẻ khiếp nhược, nh́n tôi vẻ muốn lấy ḷng. Tôi hiểu ra đây là t́nh yêu của mẹ, dù đầu óc mẹ không tỉnh táo, th́ t́nh yêu của mẹ vẫn tỉnh táo, v́ con trai của mẹ bị người ta bắt nạt.

            Lúc đó tôi không ḱm được kêu lên: “Mẹ!” đây là tiếng gọi mẹ đầu tiên kể từ khi tôi biết nói. Mẹ sững sờ cả người, nh́n tôi rất lâu, rồi y hệt như một đứa trẻ con, mặt mẹ đỏ hồng lên, cười ngớ ngẩn. Hôm đó, lần đầu tiên hai mẹ con tôi cùng che một cái ô về nhà.

            Tôi kể sự t́nh cho bà nội nghe, bà nội sợ rụng rời ngă ngồi lên ghế, vội vă nhờ người đi gọi cha về. Cha vừa bước vào nhà, một đám người tráng niên vạm vỡ tay dao tay thước xông vào nhà tôi, không cần hỏi han trắng đen ǵ, trước tiên đập phá mọi bát đũa ṿ hũ trong nhà nát như tương, trong nhà như vừa có động đất cấp chín.

            Đây là những người do nhà thằng Hỷ nhờ tới, bố thằng Hỷ hung hăn chỉ vào cha tôi nói: “Con trai tao sợ quá đă phát điên rồi, hiện đang nằm nhà thương. Nhà mày mà không mang 1000 tệ trả tiền thuốc thang, mẹ mày, tao cho một mồi lửa đốt tan cái nhà mày ra”.

            Một ngh́n tệ? Cha đi làm một tháng chỉ 50 tệ! Nh́n những người sát khí đằng đằng nhà thằng Hỷ, cha tôi mắt đỏ lên dần, cha nh́n mẹ với ánh mắt cực kỳ khủng khiếp, một tay nhanh như cắt dỡ thắt lưng da, đánh tới tấp khắp đầu mặt mẹ.

            Một trận lại một trận, mẹ chỉ c̣n như một con chuột khiếp hăi run rẩy, lại như một con thú săn đă bị dồn vào đường chết, nhảy lên hăi hùng, chạy trốn, cả đời tôi không thể quên tiếng thắt lưng da vụt lạnh lùng lên thân mẹ và những tiếng thê thiết mẹ kêu.

            Sau đó phải trưởng đồn cảnh sát đến ngăn bàn tay bạo lực của cha. Kết quả ḥa giải của đồn cảnh sát là: Cả hai bên đều có tổn thất, cả hai không nợ nần ǵ nhau cả. Ai c̣n gây sự sẽ bắt luôn người đó.

            Đám người đi rồi, cha tôi nh́n khắp nhà mảnh vỡ nồi niêu bát đũa tan tành, lại nh́n mẹ tôi vết roi đầy ḿnh, cha tôi bất ngờ ôm mẹ tôi vào ḷng khóc thảm thiết. “Mẹ điên ơi, không phải là tôi muốn đánh mẹ, mà nếu như tôi không đánh th́ việc này không thể dàn xếp nổi, nhà ḿnh làm ǵ có tiền mà đền cho người. Bởi nghèo khổ quá mà thành họa đấy thôi!”

            Cha lại nh́n tôi nói: “Thụ, con phải cố mà học lên đại học. Không th́, nhà ta cứ bị người khác bắt nạt suốt đời, nhé!” Tôi gật đầu, tôi hiểu.

            Mùa hè năm 2000, tôi thi đỗ vào trung học với kết quả xuất sắc. Bà nội tôi v́ làm việc cực nhọc cả đời mà mất trước đó, gia cảnh ngày càng khó khăn hơn. Cục Dân Chính khu tự trị Ân Thi (Hồ Bắc) xếp nhà tôi thuộc diện đặc biệt nghèo đói, mỗi tháng trợ cấp 40 tệ. Trường tôi học cũng giảm bớt học phí cho tôi, nhờ thế tôi mới có thể học tiếp.

            V́ học nội trú, bài vở nhiều, tôi rất ít khi về nhà. Cha tôi vẫn đi làm thuê 50 tệ một tháng, gánh tiếp tế cho tôi đặt lên vai mẹ, không ai thay thế được. Mỗi lần bà thím nhà bên giúp nấu xong thức ăn, đưa cho mẹ mang đi.

            Hai mươi ki lô mét đường núi ngoằn ngoèo ruột dê làm khổ mẹ phải tốn sức ghi nhớ đường đi, gió tuyết cũng vẫn đi. Và thật là kỳ tích, hễ bất cứ việc ǵ làm v́ con trai, mẹ đều không điên tí nào. Ngoài t́nh yêu mẫu tử ra, tôi không c̣n cách giải thích nào khác. Y học cũng nên giải thích khám phá hiện tượng này.

            27/4/2003, lại là một Chủ nhật, mẹ lại đến, không chỉ mang đồ ăn cho tôi, mẹ c̣n mang đến hơn chục quả đào dại. Tôi cầm một quả, cắn một miếng, cười hỏi mẹ: “Ngọt quá, ở đâu ra?” Mẹ nói: “Tôi... tôi hái...” không ngờ mẹ tôi cũng biết hái cả đào dại, tôi chân thành khen mẹ: “Mẹ, mẹ càng ngày càng tài giỏi!” Mẹ cười h́ h́.

            Trước lúc mẹ về, tôi theo thói quen dặn ḍ mẹ phải cẩn thận an toàn, mẹ ờ ờ trả lời. Tiễn mẹ xong, tôi lại bận rộn ôn tập trước kỳ thi cuối cùng của thời phổ thông.

            Ngày hôm sau, khi đang ở trên lớp, bà thím vội vă chạy đến trường, nhờ thầy giáo gọi tôi ra ngoài cửa. Thím hỏi tôi, mẹ tôi có đến đưa tiếp tế đồ ăn không? Tôi nói đưa rồi, hôm qua mẹ về rồi. Thím nói: “Không, mẹ mày đến giờ vẫn chưa về nhà!” Tim tôi thót lên một cái, mẹ tôi chắc không đi lạc đường? Chặng đường này mẹ đă đi ba năm rồi, có lẽ không thể lạc được.

            Thím hỏi: “Mẹ mày có nói ǵ không?” Tôi bảo không, mẹ chỉ cho cháu chục quả đào tươi. Thím đập hai tay: “Thôi chết rồi, hỏng rồi, có lẽ v́ mấy quả đào dại rồi!”. Thím kêu tôi xin nghỉ học, chúng tôi đi men theo đường núi về t́m. Đường về quả thực có mấy cây đào dại, trên cây chỉ lơ thơ vài quả cọc, bởi nếu mọc ở vách đá mới c̣n giữ được quả. Chúng tôi cùng lúc nh́n thấy trên thân cây đào có một vết găy cành, dưới cây là vực sâu trăm thước.

            Thím nh́n tôi rồi nói: “Chúng ta đi xuống khe vách đá t́m!” Tôi nói: “Thím, thím đừng dọa cháu...” Thím không nói năng kéo tôi đi xuống vách núi...

            Mẹ nằm yên tĩnh dưới khe núi, những trái đào dại vương văi xung quanh, trong tay mẹ c̣n nắm chặt một quả, máu trên người mẹ đă cứng lại thành đám màu đen nặng nề.

            Tôi đau đớn tới mức ngũ tạng như vỡ ra, ôm chặt cứng lấy mẹ, gọi: “Mẹ ơi, Mẹ đau khổ của con ơi! Con hối hận đă nói rằng đào này ngọt! Chính là con đă lấy mạng của mẹ... Mẹ ơi, mẹ sống chẳng được hưởng sung sướng ngày nào...”

            Tôi sát đầu tôi vào khuôn mặt lạnh cứng của mẹ, khóc tới mức những ḥn đá dại trên đỉnh núi cũng rớt nước mắt theo tôi.

            Ngày 7/8/2003, một trăm ngày sau khi chôn cất mẹ, thư gọi nhập học dát vàng dát bạc của Đại học Hồ Bắc đi xuyên qua những ngả đường mẹ tôi đă đi, chạy qua những cây đào dại, xuyên qua ruộng lúa đầu làng, “bay” thẳng vào cửa nhà tôi.

            Tôi gài lá thư đến muộn ấy vào đầu ngôi mộ cô tịch của mẹ: “MẸ, con đă có ngày mở mặt mở mày rồi, MẸ có nghe thấy không? MẸ có thể ngậm cười nơi chín suối rồi!”

            Comment


            • #7
              Đọc xong truyện ngắn này, tôi lại càng cảm nhận càng thương yêu, trân trọng cái t́nh yêu của vợ dành trọn cho ḿnh ...v́ tôi từng là người nghiện thuốc lá mà, hôm nay giới thiệu và mời quí bạn cùng đón nhận, nhất là những bạn trai trẻ đang chuẩn bị lập gia đ́nh, tên của truyện ngắn tôi phải tự đặt lấy, v́ dịch giả không đặt tên cho truyện ngắn nàỵ mời bạn cùng đọc ...

              V́ một người em yêu




              Nghiện thuốc lá suốt nhiều năm, anh không tài nào bỏ được. Chỉ c̣n cách giấu người yêu hút vụng trộm. Cô đành bỏ qua, vờ như không biết người yêu vẫn lén lút "hôn môi" với những chiếc đầu lọc thuốc lá.


              Có lúc bực quá, cô cũng cằn nhằn:


              - Hút thuốc lá ngon không? – Cô nhíu mày hỏi.


              - Không ngon lành ǵ cả, nhưng không thể không hút.


              - Em và thuốc lá, anh chọn ai?


              - Cả hai. Em có cằn nhằn anh th́ anh cũng không thể ngừng yêu em.


              C̣n nhớ hồi mới quen nhau, anh hút thuốc nhiều kinh khủng. Cứ rảnh ngón tay ra là lại thấy điếu thuốc kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa. Lúc thức đêm viết báo cáo th́ càng khỏi nói, hút như đang tham gia cuộc thi hút thuốc lá nào đó. Cô thường ngạt thở, rát họng v́ khói thuốc của người yêu.


              Sau khi yêu nhau, anh mới bắt đầu bớt dần thuốc lá, những lúc vui vẻ ngồi quán với bạn bè, thường lẻn ra ngoài toa-lét một lúc châm điếu thuốc rồi vào ngay. Có lần vẫn bị bắt quả tang khi ai cũng ngửi thấy trên người anh mùi thuốc lá trộn với mùi nước hoa và nước tiểu của toa-lét công cộng, họ khẽ nhăn mặt.


              Lần ấy, cô giận người yêu ghê lắm, căi nhau to, chiến tranh lạnh suốt mấy ngày.


              Có tối trời đẹp, trăng sao sáng lấp lánh, hai người bên nhau tận hưởng những giây phút lăng mạn của t́nh yêu, cô ngả vào ḷng anh rồi… im bặt.


              Anh cúi đầu xuống hỏi:


              - Sao em tự dưng im ắng thế?


              - Lúc năy anh vừa hút thuốc lá à?


              - Anh… à ừ… – Anh ấp úng.


              Cô lập tức đẩy anh ra, đứng lánh sang một bên.


              - Có một điếu thôi mà… anh không nói dối em! – Anh khổ sở cầu hoà.


              - Sao anh không thể v́ em mà bỏ thuốc lá đi? – Cô giận dỗi, và xen lẫn cả thất vọng.


              - Em hăy cho anh một thời gian nữa được không?


              - Em chỉ muốn tốt cho anh thôi, anh có biết không hả?


              Kỷ niệm ba năm yêu nhau, họ hẹn nhau ra băi biển kỷ niệm. Trên xe ô tô, bất ngờ cô sờ tay thấy một bao thuốc hút dở dưới khe ghế ngồi.


              Cô không giận, như thể đă quen với việc ấy, nhưng cô giữ luôn bao thuốc. Anh sợ hăi nh́n người yêu, cô không có ư định trả bao thuốc cho anh.


              - Anh hứa với em đi, anh hút nốt ba điếu cuối cùng trong bao thuốc này, rồi đừng hút nữa nhé!


              Không nói nên lời, có điều ǵ cảm động dâng lên ăm ắp quanh đó. Anh chỉ biết cười ngượng nghịu, gật đầu.


              Lúc ấy cho dù bắt anh lên rừng gươm, xuống biển lửa, anh cũng sẵn ḷng.


              Cô cũng biết bỏ thuốc lá đâu phải một sớm một chiều. Chỉ có điều, thấy người yêu không quyết tâm làm việc đó, cô muốn nghĩ cách giúp người yêu ḿnh bỏ thuốc. Nào kẹo cai thuốc, thuốc đặc trị dứt cơn nghiện thuốc lá… cô đều cố mọi cách mà chẳng mang lại kết quả ǵ.


              - Hay là em cũng học hút thuốc là, rồi em nghiện thuốc, rồi em sẽ cai thuốc làm gương cho anh?


              - Ngốc lắm, có ai làm thế bao giờ!


              - Biết đâu sẽ có tác dụng?


              - Tại sao em lại phải ép ḿnh làm cái điều chính em không muốn?


              - Vậy làm thế nào để anh cai thuốc đây? – Cô lo lắng hỏi.


              - Anh đă cố hết sức rồi! Ngốc ạ!


              Vào giữa chợ đêm trung tâm thành phố, cô kéo anh vào hàng chụp ảnh Hàn Quốc, nhét đồng xu vào máy ảnh, rồi dán tấm ảnh nhỏ của ḿnh vào ví anh:


              - Lúc nào anh định bật diêm châm thuốc lá, anh hăy nh́n h́nh em!





              Giằng co nhiều năm, anh phát chán v́ việc cai thuốc như một bóng ma lởn vởn bao quanh họ, làm họ xung đột, giằng co, coi thường nhau, trách móc nhau, rốt cuộc, anh đề nghị chia tay nhau!


              Họ cùng để nước mắt rơi suốt một đêm, sau khi gác máy điện thoại, tối hôm ấy. Anh chờ cô bỏ máy trước, rồi mới gác máy, kết thúc cuộc t́nh suốt mấy năm.


              Cô sống nhẹ nhơm, nhưng cứ cảm thấy như cuộc sống đă thiếu đi thứ ǵ đó. Dường như anh đă tan biến đi trong cuộc đời cô, những vấn đề khó khăn quanh việc cai thuốc cũng tan biến đi. Nhưng giờ đây, cứ mỗi khi có ai hút thuốc, ngửi thấy hơi khói ấy, cô lại nhớ người yêu cũ da diết. Cô nhớ mùi thuốc lá trên người anh.


              Nhớ tha thiết những giây phút ngả đầu lên vai anh, vai anh có mùi khói thuốc. Nhớ những lần anh t́m trăm phương ngh́n kế để xua đi mùi khói thuốc ám quanh ḿnh.


              Cô bắt đầu điếu thuốc đầu tiên của ḿnh như thế. Lúc ấy, nỗi nhớ anh trở nên mănh liệt hơn bao giờ hết.


              Cô bắt đầu điếu thuốc thứ hai trong căn pḥng, khói mờ bao phủ khắp, cả đệm ga giường có mùi khói thuốc, cũng như đă biến thành những chăn gối ám khói của anh ngày xưa mà cô từng căm ghét.


              Ngửi thấy hơi thuốc phảng phất đâu đây, cô mới an tâm ch́m vào giấc ngủ.


              Ngày nối ngày qua, cô không thể xa điếu thuốc lá nữa. Là nghiện thuốc, là yêu cơn ghiền ấy, tất cả cảm xúc không c̣n rơ rệt nữa. Cô chỉ biết là ḿnh đă nghiện.


              Một năm sau, họ gặp nhau bất ngờ ở góc phố. Như những người bạn cũ đă lâu không gặp gỡ, họ ra bờ biển ngồi hàn huyên. Cô đă gầy xanh đi rất nhiều, anh nh́n cô thương xót, đó có lẽ là v́ lỗi lầm của anh.


              Cô châm lên một điếu thuốc.


              - Em hút thuốc? – Anh kinh ngạc nh́n cô.


              - Vâng. Anh hút không? – Cô rít một hơi thật sâu, đưa cả gói thuốc cho anh.


              - Không, anh bỏ thuốc lá rồi!


              - Hả? Anh bỏ thuốc hồi nào? – Cô kinh ngạc nh́n anh.


              - Nửa năm trước, v́ một người anh yêu.


              Cô lặng đi. Điếu thuốc giữa ngón tay run rẩy. Bao năm yêu nhau, tha thiết như thế, chỉ hy vọng người yêu bỏ thuốc lá, vậy mà không mạnh bằng một người yêu gặp sau đó nửa năm.


              Cô cảm thấy ḿnh đă thất bại hoàn toàn, trong đời, trong t́nh cảm.


              Và cô im lặng ngồi hút hết những điếu thuốc c̣n lại.


              - Và em, v́ sao bây giờ em lại nghiện thuốc lá?


              - Từ một năm trước, v́ một người em yêu.


              - Vậy… có phải v́ em muốn giúp anh ta cai thuốc không? – Anh nghĩ đến một người nào đó đă đến thế chỗ ḿnh trong đời cô. Hay đó là ḿnh, một năm trước là lúc anh đ̣i chia tay.


              Anh mở ví ra, đưa cô xem tấm ảnh nhỏ nhoi c̣n trong đó.


              - Đây là người đă giúp anh cai thuốc, v́ anh muốn được quay trở lại bên người đó!


              Cô nh́n nhoà đi trong nước mắt, những giọt nước mắt to lăn xuống dọc theo g̣ má.


              - Anh đă bỏ thuốc lá rồi. Giờ hăy để anh giúp em bỏ thuốc, có được không?

              ...


              Trang Hạ dịch
              Last edited by Y Vu~ Hoa`i Mo*; 10-04-2012, 10:29 PM.

              Comment


              • #8
                Nghệ thuật vị ... ... ?

                âm nhạc rất mănh lực có thể làm mgười nghệ sĩ đam mê đến ngẫu hứng !

                Last edited by Y Vu~ Hoa`i Mo*; 10-06-2012, 11:45 PM.

                Comment


                • #9
                  Kỷ niệm 60 năm ngày cưới


                  Cụ ông bàn với cụ bà

                  "Chúng ḿnh sẽ t́m về hương vị thuở ban đầu khi mới yêu nhau, em nhé".
                  Cụ bà đồng ư, chiều hôm đó, đang ngồi trong pḥng, đột nhiên có một cục giấy được bắn qua cửa sổ, cụ bà nhặt lên, xúc động và run rẩy mở ra xem: "19h tối nay, hẹn em ở chân cầu Chà Và nhé".

                  18h 45, tay cầm bó hoa hồng, ông cụ vừa huưt sáo vừa đến chân cầu chờ cụ bà.

                  19h, rồi 19h45, kim đồng hồ lên 20h... 20h30... 21h, hết kiên nhẫn v́ lúc này sương xuống nhiều, cụ ông hầm hầm về nhà, mở cửa và quát: "Sao bà không ra?"

                  Cụ bà ngồi ủ rũ, thút thít:

                  ... ..."Má không cho em đi!" ...

                  Comment


                  • #10
                    Join The Army

                    Comment


                    • #11
                      Gangnam Style

                      Đă từ lâu rồi, co-worker người Nam Hàn có cho biết nguồn gốc của người Đại Hàn có nguyên gốc từ Mông Cổ, tôi cũng chỉ ngờ ngợ không dám tin. Sau khi sức hấp dẩn của Gangnam style lan tràn khắp thế giới, có lẻ, bây giờ tôi cũng tin thật . Hơn 35 năm trước, người dân Nam Hàn sống cực khổ dưới chế độ độc tài Park Chung Hy ...cũng tù đày, thủ tiêu những người bất đông chính kiến, thiếu ăn, thiếu mặc, thiếu điện nước ...như cuộc sống của người Việt Nam sau năm 1975, nhưng chính quyền của ông Park là một chính quyền có tầm nh́n rộng và thực tiễn ...nói là làm, và giờ đây đất nước Nam Hàn th́ như các bạn đă thấy .

                      Cơn sốt “Gangnam Style” được tạo ra bởi Ca sĩ PSY, tên thật là Park Jae Sung người Hàn Quốc. Theo ghi nhận th́ ca khúc "Gangnam Style" của anh này đă vươn lên vị trí dẫn đầu bảng xếp hạng ca khúc của nước Anh. Hiện tại Gangnam Style vẫn đang trên đà chinh phục các bảng xếp hạng khác của thế giới. Tờ Los Angeles Times b́nh luận rằng ca khúc này sẽ vươn khỏi thế giới

                      Đơn thuần chỉ là điệu nhảy mô phỏng h́nh ảnh phi ngựa nhưng Gangnam Style đang khiến phần c̣n lại của thế giới âm nhạc phải ngả mũ kính phục bởi độ hot và sức lan tỏa nhanh của nó




                      Đằng sau điệu nhảy có phần lộn xộn, hài hước của ca khúc chinh phục toàn thế giới là một bài luận xă hội tinh tế về những người giàu mới nổi ở Gangnam - một quận giàu có của thủ đô xứ sở kim chi. Gangnam chỉ là một góc nhỏ của Seoul nhưng nó gợi cảm hứng về một phức hợp của nỗi khao khát, thèm muốn và cả ghen tỵ.
                      Quận Gangnam nghĩa đen là phía nam con sông. Khoảng gần hai thế kỷ trước, Gangnam chỉ là những ngôi nhà hoang hóa bao bọc bởi những rănh thoát nước và vùng đất nông nghiệp rộng lớn. Tuy nhiên, Gangnam bắt đầu phát triển bùng nổ vào khoảng những năm 1970 của thế kỷ trước. Hiện tại, giá trung b́nh một căn hộ ở Gangnam khoảng hơn 700.000 USD (14,5 tỷ đồng) - con số mà một hộ gia đ́nh ở Hàn Quốc mất khoảng18 năm để tích góp. Sự giàu có nhanh chóng đă thu hút về Gangnam các cửa hiệu thời thượng nhất, các câu lạc bộ, các địa chỉ phẫu thuật thẩm mỹ cùng nền giáo dục tư hàng đầu dành cho con nhà giàu... Đây cũng là nơi nổi tiếng của tiệc tùng xa hoa, nơi người dân phung phí tiền của vào các mặt hàng xa xỉ để làm nổi bật sự giàu có của họ. Gangnam trở thành địa chỉ được thèm muốn nhất ở Hàn Quốc nhưng cũng khiến người ta nảy sinh sự đố kỵ, dị ứng. Và "Gangnam Style" - một khái niệm phổ biến ở Hàn Quốc - chính là để chỉ phong cách sống của tầng lớp người giàu mới nổi này. Tóm lại, hiểu theo nghĩa bóng của dân ḿnh một cách thô thiển ... nghĩa là giàu có rồi tự nhiên trở chứng .. ... " ngựa " !

                      Comment


                      • #12
                        Payphone - Maroon 5 Wiz Khalifa

                        Cứ mỗi lần , tôi đi rước đứa cháu gái tan học ở trường về và mỗi lần nhảy lên xe, cô cháu bé 12 tuổi của tôi luôn music on hoặc là Ipod hoặc là FM radio trong xe của tôi suốt trên đoạn đường về nhà . Đă từ rất lâu, ḿnh không c̣n thói quen nghe nhạc Âu Mỹ, nếu có, đôi khi cũng chỉ nghe lại những giai điệu của những năm 70's, 80's , 90's trong một bất chợt nào đó, tự nghĩ, ḿnh cũng đă qua cái thời trẻ rồi. ...ḿnh th́ cũng chả có quan tâm cho lắm chuyện của trẻ con thích nghe nhạc, tâm lư của giới trẻ mà ...ḿnh vẫn để vậy cái channel cho trẻ nó nghe, tôi cũng nghe những thể loại nhạc trẻ này, riết rồi cũng quen, đôi khi cũng cảm thấy tâm hồn khoáng đại dành cho cháu gái của ḿnh.

                        Cho đến hôm nay, vô t́nh khi G+ t́m lyric ...tôi bổng dưng cảm thấy giật ḿnh và hiểu rằng v́ sao trẻ thơ thời nay được "thẩm thấu" nhiều hơn là tôi nghỉ.



                        I'm at a payphone trying to call home
                        All of my change I spent on you
                        Where have the times gone
                        Baby it's all wrong, where are the plans we made for two?

                        Yeah, I, I know it's hard to remember
                        The people we used to be
                        It's even harder to picture
                        that you're not here next to me

                        You say it's too late to make it
                        But is it too late to try?
                        And in our time that you wasted
                        All of our bridges burned down

                        I've wasted my nights
                        You turned out the lights
                        Now I'm paralyzed
                        Still stuck in that time when we called it love
                        But even the sun sets in paradise

                        I'm at a payphone trying to call home
                        All of my change I spent on you
                        Where have the times gone
                        Baby it's all wrong, where are the plans we made for two?

                        If happy ever after did exist
                        I would still be holding you like this
                        All those fairytales are full of sh*t
                        One more stupid love song I'll be sick

                        You turned your back on tomorrow
                        Cause you forgot yesterday
                        I gave you my love to borrow
                        But just gave it away

                        You can't expect me to be fine
                        I don't expect you to care
                        I know I've said it before
                        But all of our bridges burned down

                        I've wasted my nights
                        You turned out the lights
                        Now I'm paralyzed
                        Still stucked in that time when we called it love

                        But even the sun sets in paradise
                        I'm at a payphone trying to call home
                        All of my change I spent on you
                        Where have the times gone
                        Baby it's all wrong, where are the plans we made for two?

                        If happy ever after did exist
                        I would still be holding you like this
                        All those fairytales are full of sh*t
                        One more stupid love song I'll be sick

                        Now I'm at a payphone...

                        [Wiz Khalifa]

                        Man work that sh*t
                        I'll be out spending all this money while you sitting round
                        Wondering why it wasn't you who came up from nothing
                        Made it from the bottom
                        Now when you see me I'm stunning
                        And all of my cars start with the push up a button
                        Telling me the chances I blew up or whatever you call it
                        Switched the number to my phone
                        So you never could call it
                        Don't need my name on my show
                        You can tell it I'm ballin'
                        Swish, what a shame could have got picked
                        Had a really good game but you missed your last shot
                        So you talk about who you see at the top
                        Or what you could've saw
                        But sad to say it's over for
                        Phantom pulled up valet open doors
                        Wiz like go away, got what you was looking for
                        Now ask me who they want
                        So you can go and take that little piece of sh*t with you

                        I'm at a payphone trying to call home
                        All of my change I spent on you
                        Where have the times gone
                        Baby it's all wrong, where are the plans we made for two?

                        If happy ever after did exist
                        I would still be holding you like this
                        All those fairytales are full of sh*t
                        One more stupid love song I'll be sick

                        Now I'm at a payphone...









                        Last edited by Y Vu~ Hoa`i Mo*; 10-21-2012, 11:49 PM.

                        Comment


                        • #13
                          Câu Chuyện của lá Phong



                          Truyện ngắn của Trần Mộng Tú

                          Câu Chuyện của lá Phong
                          Last edited by Y Vu~ Hoa`i Mo*; 10-27-2012, 10:44 PM.

                          Comment


                          • #14
                            Music video history

                            In the moment , watch this EVERY Halloween

                            Comment


                            • #15
                              Đúng ... Em chỉ cần tiền!


                              “Anh sẽ về, nhất định em phải đợi anh nhé.”

                              Anh ôm chặt lấy cô vào ḷng, hôn lên tóc cô và th́ thầm nói.
                              Nép vào ngực anh, cô lặng lẽ gật đầu, bao nhiêu điều muốn nói nhưng không thể nói ra.
                              Nước mắt cô lăn dài trên má. Vậy là chỉ cần trời sáng, chỉ cần đồng hồ cất lên 9 tiếng chuông lạnh lùng, anh sẽ xa cô và chẳng để lại cho cô điều ǵ ngoài một chữ ‘đợi’.

                              Anh, con nhà giàu, đẹp trai, sự nghiệp sáng lạng được biết bao người ngưỡng mộ. Cô, chỉ là một đứa trẻ mồ côi, tứ cố vô thân không nơi nương tựa, tương lai của cô chỉ có thể dựa vào tấm bằng đại học c̣n chưa lấy được. Đơn nhiên chuyện t́nh của họ cũng như bao chuyện t́nh không môn đăng hộ đối khác. Gia đ́nh anh, bạn bè anh phản đối và nh́n cô với ánh mắt khinh thường. Khinh thường một con nhỏ trèo cao không biết thân phận. Nhưng t́nh yêu có bao giờ chịu thua số phận, anh bất chấp tất cả để ở bên cô, sống với cô. Cô đă từng hạnh phúc, đă từng mơ và rồi giấc mơ ấy cũng tan vỡ. Bố mẹ anh dùng đủ mọi cách bắt anh ra nước ngoài, thậm chí là dùng cả sức khỏe và mạng sống của họ.

                              Anh đầu hàng số phận và ra đi. Cô không trách, cũng không thể trách điều ǵ cả, nếu giữa t́nh yêu và bố mẹ thứ anh chỉ có thể mất là t́nh yêu.

                              Nh́n bóng lưng anh đi xa dần, cô khuỵu xuống đất, nấc lên không thành tiếng. Chỗ dựa duy nhất của cô, người thân yêu duy nhất của cô đă đi. Giờ đây cô lại chỉ có một ḿnh.

                              ***

                              4 năm, đối với một số người trôi qua thật nhanh, nhưng đối với anh đó là quăng thời gian dài dường như vô tận. Bốn năm, giờ đây anh đă có được tất cả những ǵ mà một con người thành đạt cần có. Nhưng t́nh yêu của anh th́ đă mất và có thể măi măi không thể t́m lại được. Khi anh đi cô đă hứa sẽ đợi anh, vậy mà tất cả những ǵ cô có thể làm là bặt vô âm tín rồi chỉ sau 2 năm anh nghe tin cô lấy chồng. Một người chồng giàu có, lớn tuổi và có thể cho cô tất cả những ǵ cô muốn. Anh đă không muốn tin nhưng không thể liên lạc với cô để hỏi rơ mọi chuyện. Anh đau khổ, dằn vặt, chờ đợi, cho tới một ngày một tấm thiệp cưới được gởi tới cho anh và tên cô nghiễm nhiên nằm trên đó. Anh đă tin và bắt đầu chấp nhận. Giờ đây khi quay trở lại, mong ước duy nhất của anh là t́m cô để nh́n thấy cô thật sự hạnh phúc…. Và đó cũng là lần cuối anh muốn gặp cô.

                              ***

                              Khi những chiếc lá đă bắt đầu ngả màu vàng, khi mà thời tiết đă bắt đầu trở lạnh, cô vội vă khoác lên ḿnh chiếc áo ấm dày, với tay kéo chiếc mũ sụp xuống che đi gương mặt ḿnh.
                              Cô nhanh tay vơ lấy những tờ tiền vươn văi trên tấm gra giường nhàu nhĩ và bước vội ra khỏi khách sạn. Cô cứ cúi mặt đi, đi rất nhanh như để lẩn trốn ánh mắt dè bỉu của mọi người. Cũng có thể chẳng ai nh́n cô đâu, nhưng một khi đă sai trái th́ cảm giác bị người khác khinh rẻ luôn bám theo ḿnh. Vô t́nh, lúc cô bước đi, một người nh́n thấy cô và sửng sờ làm rơi chiếc cốc rượu.

                              Anh đứng phắt dậy, đẩy bàn và chạy theo bóng dáng người phụ nữ kia. Có thể cách ăn mặc, trang điểm ḷe loẹt và chiếc mũ che đi gần hết khuôn mặt nhưng với anh, h́nh ảnh của cô đă in đậm trong kí ức nên không thể nào anh không nhận ra cô. Chạy nhưng điên cuồng về phía trước, anh thấy cô đứng lặng lẽ bên cột đèn đường, ánh đèn hắt lên người cô một cách mờ ảo. Anh định chạy tới níu lấy tay cô nhưng rồi một chiếc xe sang trọng trờ tới, cô bước lên xe một cách lạnh lùng và khi chạy lướt qua anh, anh thấy người đàn ông trên xe bắt đầu nhào tới kéo áo cô như một con thú, điên cuồng. Chết lặng…. đây đâu phải là viễn cảnh anh từng nghĩ tới.

                              Người chồng của cô kia ư? hạnh phúc của cô là kia ư? vậy cô đến khách sạn để làm ǵ? Bao nhiêu câu hỏi dằn vặt anh, bao nhiêu nghi ngờ dồn nén trong anh bộc phát khiến anh không sao trả lời cho chính ḿnh được. Cầm trên tay những tờ tiền xanh nhạt cô nhẹ nhàng vuốt thẳng nó một cách cẩn thận và yêu chiều. Với một số người đây là đồng tiền bẩn thỉu nhưng với cô đây là tất cả những hi vọng cô có thể gom lại để mua lấy một hạnh phúc mong manh. Cầm xấp giấy được thám tử đưa cho ḿnh, nh́n gương mặt cô hiện rơ trên tờ giấy phẳng phiu đó…. Anh bỗng thấy lợm người, tờ giấy trắng trong tay, khuôn mặt tươi cười của cô khiến anh cảm thấy thật buồn nôn. Th́ ra đây chính là con đường cô đă chọn, nhơ nhớp và đáng khinh làm sao.

                              Cô vẫn đứng lặng lẽ trên vỉa hè để chờ người khách tối nay. Chiếc váy đỏ nhẹ nhàng ôm lấy cô làm cô thật nổi bật, vẻ nổi bật đó được đổi lại nhờ ánh mắt soi mói của người đi đường. Khẽ nhếch môi, chính cô c̣n khinh ḿnh nữa là…. Nụ cười của cô chợt tắt ngấm khi nh́n người đang đứng trước mặt ḿnh.

                              Anh nh́n cô bằng ánh mắt lạnh lẽo tăm tối nhất. Trong trí nhớ của cô anh luôn nh́n cô ấm áp và dường như hiểu ra mọi chuyện cô bất ngờ cười lớn, cười thật to nhưng đuôi mắt đă ươn ướt từ lúc nào. Nắm tay cô kéo lên xe, anh lái như điên tới một nơi vắng vẻ….

                              Sau giây phút yên lặng để anh và cô nh́n nhau, t́m ở nhau những điểm ǵ thay đổi sau từng ấy năm xa cách và thoáng giật ḿnh khi cả hai cùng nhận ra rằng anh vẫn vậy nhưng cô đă thay đổi gần như hoàn toàn.

                              “Anh nghe nói em đă lấy chồng, vậy chồng em đâu?” anh lạnh lùng nh́n cô rồi cất giọng
                              .
                              “Em th́ nghe nói anh đă lấy vợ, vậy vợ anh đâu mà để anh đi t́m ‘gái’ thế này?” cô nheo mắt hỏi ngược lại anh. Anh sửng sờ nh́n cô. Tṛ đùa ǵ thế này?

                              Nhíu mày nh́n cô, anh không thể thốt lên một lời nào cả. Th́ ra có những việc, mọi người sắp đặt thật là khéo, thật là hay…. Dù đó là hiểu lầm nhưng nh́n cô lúc này anh cũng không thể nào nguôi hận. Cứ cho là v́ anh, cô cũng không nên biến ḿnh thành loại người như hôm nay.

                              “Anh nh́n đủ chưa? Đủ rồi th́ đưa em về lại chỗ cũ ngay đi….” Cô gắt lên. Đưa tay mở cửa xe.

                              “Tại sao?” mắt vẫn không nh́n cô, bàn tay siết chặt lấy vô lăng anh hỏi cô một cách nặng nề, mệt mỏi.

                              “Em cần tiền….”

                              Tiền, tất cả chỉ v́ đồng tiền thôi sao? Anh tức giận đưa tay lôi cô vào xe và nhấn ga lao đi.
                              Thoáng bàng hoàng nh́n anh, nhưng rồi cô nhanh chóng lấy lại vẻ mặt bất cần của ḿnh.
                              Có ǵ đâu, khi bây giờ đă không c̣n đáng được yêu thương và tôn trọng.

                              Chiếc xe lao nhanh đến một khách sạn gần đó, anh lôi cô vào trong, nhận ch́a khóa rồi lại kéo tay cô lôi lên pḥng. Đẩy mạnh cô xuống giường, anh đưa tay đè cô xuống và hôn tới tấp vào môi cô. Nụ hôn mạnh bạo chứa đầy tức giận, đau khổ, không c̣n là những cữ chỉ âu yếm ngọt ngào như trước đây. Khi chiếc váy trượt xuống khỏi cơ thể, những vết bầm tím trên vai, ngực cô hiện lên rơ ràng dưới ánh đèn, anh ngừng lại. Cô bây giờ không c̣n là cô gái trong sáng chỉ thuộc về anh, cô bây giờ đă nhàu nhĩ cũ nát và héo úa đến mức đáng giận. Đẩy cô ra, anh đứng dậy nhặt chiếc áo sơ mi mặc vội vào người.

                              Trước khi quay đi, anh vung tay ném lên giường cho cô những tờ năm trăm ngàn mới tinh rồi bước vội ra khỏi pḥng.
                              ” Em cần tiền…. Chỉ cần tiền mà thôi….” Cô cười lên như điên dại, nhặt những đồng tiền anh vứt ra như nâng niu một thứ ǵ đó đáng quư nhưng rất tiếc là đă vỡ nát mất rồi.

                              ***

                              Những ngày sau đó anh lao vào công việc.
                              Những ngày sau đó cô lại lao vào kiếm tiền.
                              Chỉ khi đêm về anh lặng lẽ ôm vào ḷng khuôn mặt cô cách đây bốn năm, một khuôn mặt xinh đẹp, trong sạch. Chỉ khi đêm về, cô lại lê những bước chân nặng nề trên nền gạch bệnh viện, lặng lẽ ôm vào ḷng hạnh phúc nhỏ nhoi của riêng cô bằng tấm thân nhơ nhuốc của ḿnh. Và họ không gặp nhau, dù là vô t́nh hay cố ư.

                              ***

                              Anh lái xe chậm răi trên những con đường trước đây anh và cô cùng đi qua. Những kỉ niệm đẹp bỗng trở về nhưng không c̣n mang lại hơi ấm hạnh phúc, ngọt ngào mà dường như chỉ gợi lại những chua chát, đau thương. Thẩn thờ nh́n về phía bên kia đường, một cảnh tưởng đập vào mắt khiến anh khó chịu. Một người đàn bà to béo đang ra sức đánh chửi tới tấp vào mặt một cô gái trẻ. Một tay bà nắm tóc cô, tay kia ra sức kéo tay cô ra và tát mạnh vào mặt cô. Đúng. Cô gái đó chính là cô ấy, là người một thời anh yêu thương, ôm ấp. Những câu chửi rủa từ người đàn bà đó và từ những người xung quanh đập vào tai anh, nhức nhối.

                              ” Con điếm, mày chết đi…. Dám bu bám theo chồng bà à…. Mày đúng là thứ cặn bă mà.”
                              ” Cái thứ này không đáng để cứu….” “Cặn bă….”
                              ” Sao chúng nó c̣n chường mặt ra ngoài xă hội nhỉ….”
                              “Chỉ biết đổ lỗi cho hoàn cảnh….”

                              Anh bật cười, cái giá cho đồng tiền em kiếm được chỉ như vậy thôi đấy. Em thấy không, đến anh c̣n thấy khinh em nữa là người khác. Cúi đầu bật ch́a khóa, anh không c̣n muốn can thiệp vào cuộc đời cô nữa rồi. Một tiếng hét chói tai vang lên, kéo sự chú ư của anh trở lại nơi cô đang đứng…. Cô lấy sức đẩy người đàn bà đó ra, nhưng lại bất ngờ bị bà ta đẩy ngược lại một cái thật mạnh. Cô bị đẩy ra đường, một chiếc ô tô bất ngờ lao tới không thể tránh kịp đă tông vào cô. Cô nằm đó, máu cứ không ngừng chảy, ướt đẫm mặt đường. Đẩy cửa xe thật mạnh anh chạy tới chỗ cô, đưa đôi tay run rẩy nâng cô dậy. Anh nh́n cô đau đớn, nỗi đau đè nặng lồng ngực khiến việc gọi tên cô cũng thật khó khăn. Cô nh́n anh, ánh mắt mờ đục, đưa tay quờ quạng như muốn t́m một thứ ǵ đó.

                              ” Giúp em…. ………. Túi……. Xách ……” cô thều thào nh́n anh van nài.

                              Nhặt chiếc túi xách đưa cho cô, cô run rẩy mở túi xách, nhưng sức cô yếu quá rồi, đến chiếc khóa kéo cũng không thể mở được. Gỡ tay cô ra, anh cúi đầu mở túi, bên trong không có ǵ cả, ngoài một cuốn sổ cũ kĩ và ố vàng, một tấm ảnh chụp một đứa bé trai ngộ nghĩnh đang cười toe toét. Ấn cuốn sổ vào tay anh, cô ôm lấy tấm ảnh rồi khẽ mỉm cười.

                              “Giúp ……………. Em ………….. cứu đứa….trẻ này….. được không?”

                              Không kịp nghe câu trả lời từ anh, mắt cô dần khép lại, đôi tay vẫn ôm chặt tấm ảnh vào ḷng, môi mỉm cười. Nụ cười cuối cùng của một cuộc đời đầy nước mắt. Trời bắt đầu mưa nặng hạt và cô đă ra đi măi măi….

                              ***

                              Nhiều khi anh cũng tự cảm thấy bản thân ḿnh là một người lạnh lùng. Kể cả lúc nh́n thấy cô nằm trên vũng máu đỏ, đến lúc nh́n chiếc xe cứu thương chở xác cô đi tuyệt nhiên anh không rơi một giọt nước mắt. Ngồi lặng lẽ trong căn pḥng quen thuộc của ḿnh, chiếc áo sơ mi trắng anh mặc trên người vẫn loang lỗ những vệt máu của cô.
                              Đưa tay giở từng trang sổ, nét chữ nghiêng nghiêng quen thuộc, từng ḍng, từng ḍng, những tâm sự của cô chất chứa trong bốn năm hiện lên trước mắt anh.

                              Ngày…. Tháng …. Năm…..

                              Hôm nay anh đi, em về lại căn nhà của chúng ta mà sao thấy trống vắng quá. Thật sự em không muốn như vậy chút nào, nhưng em vẫn sẽ đợi. Em hứa chắc đấy!

                              Ngày…. Tháng…. Năm….

                              Lâu lắm rồi không nghe được tin tức ǵ từ anh vậy mà lúc nghe được lại là tin anh lấy vợ. Em thật sự hoang mang lắm, không biết có nên tin hay không đây? Nhưng anh yên tâm, em đă hứa sẽ đợi th́ nhất định em sẽ đợi….

                              Ngày…. Tháng…. Năm….

                              Hôm nay em thấy khó chịu trong người quá, đă mấy ngày nay không thể ăn được ǵ cả.
                              Em nhớ anh, nếu anh ở đây anh sẽ chạy ngược chạy xuôi mua thuốc và thức ăn cho em. Hạnh phúc chỉ như vậy thôi nhưng sao lại ngắn ngủi vậy hả anh?

                              Ngày…. Tháng…. Năm….

                              Em có thai rồi, đáng lẽ ra phải vui nhưng sao không thể cười nỗi,nước mắt cứ không ngừng tuôn ra. Có con, nhưng em như vậy làm sao nuôi được con đây, làm sao báo cho anh biết đây…. Em bổng tủi thân, tủi thay cho cả con của ḿnh….

                              Ngày…. Tháng…. Năm….

                              Bụng em ngày càng lớn, em phải nghỉ học thôi, ước mơ của em chắc chỉ có thể được đến như vậy. Nhưng cũng thật may, có người nhận em vào làm tạp vụ tại một quán ăn, lại thêm một việc nữa để em có thể kiếm tiền mua cho con một chút đồ ǵ đó khi con ra đời.
                              Anh à, bao giờ anh sẽ trở về hả anh?

                              Ngày…. Tháng…. Năm….

                              Hôm nay tự nhiên lại ngă, nh́n máu chảy ra không ngừng em sợ lắm, em không muốn mất con đâu…. Đi khám th́ tất cả vẫn ổn, không sao cả, em mừng đến phát khóc anh ạ,. Tối nay lại đau không chịu được, em vỗ nhẹ và th́ thầm với con ‘thương mẹ th́ đừng làm mẹ đau nữa nhé, làm xong việc này mẹ sẽ về cho con nghỉ ngơi mà’. Đúng là con của anh, ngoan lắm, em hết đau ngay lập tức. Có thể với em bây giờ là hạnh phúc.

                              Ngày…. Tháng…. Năm….

                              Con ra đời rồi anh ạ, trông đáng yêu lắm.
                              Nh́n con ngủ ngoan trong tay ḿnh em lại thấy mắt cay cay, ước ǵ anh ở đây để bế con. Chỉ một lần thôi….

                              Ngày…. Tháng…. Năm….

                              Sinh nhật con tṛn hai tuổi, nhưng ông trời lại tặng con ḿnh món quà độc ác quá anh ạ. Nó đă không có bố, không được sống đầy đủ vậy mà giờ đây lại mắc bệnh ung thư máu. Phải làm sao hả anh? Em nh́n con mê man trong cơn sốt, nh́n những vết bầm tím trên người con mà không thể cầm ḷng. Đến giờ phút này em không thể mạnh mẽ được nữa rồi….

                              Ngày…. Tháng…. Năm…
                              .
                              Xin lỗi anh, em không c̣n cách nào khác.
                              Tiền điều trị cho con cao quá, em không thể cầm cự được nữa rồi. Công việc hàng ngày của em không đủ đề chi cho những ngày con nằm viện. Em không muốn mất con, em muốn con được ăn ngon, được uống thuốc, em đành phải đánh mất chính ḿnh thôi. Lần đầu làm thật không dễ, nhưng rồi sẽ quen thôi. Em quyết định sẽ không đợi anh nữa v́ con cần em hơn. Xin lỗi!!!!

                              Ngày…. Tháng…. Năm…..

                              Cuối cùng anh cũng trở về, thật buồn cười khi giờ đây anh nh́n em như vậy. Thấy em khác quá nhiều so với tưởng tượng của anh đúng không? Anh nh́n em bằng ánh mắt ghê tởm, đúng là con người em đă rách nát thật rồi. Anh vung tiền cho em để xem sĩ diện của em có c̣n hay không hả? Xin lỗi anh em không cần sĩ diện nữa rồi, em cần tiền. Tự nhiên em lại thấy vui, tối nay con lại được tiêm thuốc, ăn ngon và là lần đầu tiên con có quà sinh nhật từ bố. Chắc con cũng sẽ vui như em….

                              Ngày…. Tháng…. Năm….

                              Tủy của em không tương thích với con, nhưng em nghĩ anh sẽ thích hợp. Sáng mai em sẽ t́m anh, em sẽ cho con gặp anh…. Chờ em nhé….

                              Một giọt nước mắt nhỏ lên những trang giấy đă nḥe nhoẹt nước mắt của cô. Ôm cuốn nhật kí vào ḷng anh khẽ khóc lên không thành tiếng.

                              ***

                              Anh nhẹ nhàng khép cửa, đứa bé ngước đầu nh́n anh mỉm cười, mặc cho người y tá lấy đi một xi lanh đầy máu, nó vẫn không khóc lấy một tiếng chỉ khẽ nhíu mày. Khuôn mặt đứa trẻ nh́n kháu khỉnh, thông minh và giống anh như đúc. Đưa tay xoa đầu con anh cúi xuống hỏi nhỏ.

                              ” Con có đau không?”

                              “Đau…. Nhưng con không khóc đâu, mẹ đă dặn là con trai th́ không được khóc.” Đưa bàn tay nhỏ gầy guộcđầy dây nhợ nắm chặt lấy vạt áo của anh, đứa bé yếu ớt reo lên.

                              “Bố về rồi, từ giờ con không phải nh́n bố trong ảnh nữa rồi phải không?”

                              “Ừm, bố đă về.” Anh nh́n con âu yếm.

                              ” Mẹ đâu rồi ạ?” Đứa trẻ lại thều thào hỏi.

                              Ôm con vào ḷng, anh vỗ nhẹ vào lưng con.
                              “Mẹ mệt rồi, mẹ phải nghỉ ngơi con ạ. Từ giờ bố thay mẹ chăm sóc con được không?” Thằng bé ngọ nguậy gật đâu, những giọt nước mắt nóng hổi của bố lăn dài và ướt đẫm áo nó.

                              Anh ra đi để lại cho em chữ ‘đợi’ bây giờ em bỏ đi cũng chỉ để lại cho anh một chữ ‘đau’….



                              Cảm ơn 1 người bạn đă cho tôi một truyện ngắn hay ...
                              Last edited by Y Vu~ Hoa`i Mo*; 11-12-2012, 01:06 AM.

                              Comment


                              • #16
                                A Phỏn

                                Gần hai mươi giờ ngủ ngồi gật gưỡng trong băng ghế, tôi tỉnh dậy bởi tiếng loa thông báo phi cơ sửa soạn đáp xuống. Phi cơ ngừng hẵn, tôi đứng dậy, với lấy cái xách hành lư, cửa mở bước lẹ ra ngoài.

                                Hai người tiếp viên đứng chào khách có vẻ khó chịu khi thấy tôi không được tế nhị trong việc đi đứng. Mặc kệ, t́nh trạng muốn nôn mửa và đầu óc quay cuồng thôi thúc tôi cần một chút không khí khoáng đăng. Tôi lảo đảo, quảy xách hành lư lên vai, bước từng bước ngắn dọc theo hành lang cổng số. Ḍm thấy đúng bảng số muốn t́m, tôi bước xà vào băng ghế trống gần nhứt. Ngồi một lúc lâu thấy đỡ mệt. C̣n hơn bốn giờ nữa mới tới chuyến bay của ḿnh. Tôi đảo mắt ḍm chung quanh. Hành khách ngồi chờ thưa thớt. Mấy ngọn đèn từ trên cao chiếu xuống, ánh sáng dịu dàng mát mắt gợi tôi so sánh những ṿm ánh sáng hắt hiu của các con đường ở quê nhà. Lần đi cảm giác bồi hồi náo nức bao nhiêu, th́ lần trở về thất vọng và mỏi mệt bấy nhiêu. Trên con đường ṃn vào xóm nhà xưa cũ, nhà tổ phụ hiện ra trước mắt bỗng gợi nhắc tôi nhớ đến gian nhà cạnh bên có người con gái với đôi bím dài thả lơ lửng bờ vai, với đôi mắt tṛn, to ngơ ngác. Bây giờ tuổi Phỏn cũng quá nửa chừng xuân. Ḷng tôi rộn lên niềm thương xót. Những lời giao ước âm thầm của hai đứa đêm nào như c̣n văng vẳng bên tai ḥa cùng tiếng rào rào của sóng nước. Nàng trao thân, dâng hiến mảnh băng trinh con gái cho tôi. Ba mẹ Phỏn không khứng sự cầu hôn của gia đ́nh tôi. Chút tự trọng và bất măn tôi ra đi không lời từ biệt. Ngày đó tôi t́m quên lảng bằng cách lăn xả vào con đường binh nghiệp. Chí trai chưa vẹn th́ lửa đỏ lan tràn đốt cháy quê hương. Tôi chạy dạt đến xứ người. Bây giờ kiếm t́m vô vọng bởi bóng dáng Phỏn mất biệt từ hai mươi mấy năm qua.

                                Ngoài khung kiếng trong suốt của pḥng chờ, từ chân mây ṿng tṛn đỏ đă xuống hết nửa phần, không gian dấy lên màu tro xám. Đôi mắt tôi thoáng thấy một khuôn mặt người nào đó như đang mỉm cười trong bóng kiếng. Tôi nhắm mắt lại định thần, lúc mở mắt liếc ḍm bên kia hàng ghế nhận ra người đàn bà Tàu đôi mắt bà ta cũng đang chăm chăm hướng về bên nầy. Tôi quay mặt phía khác. Người đàn bà rời chỗ ngồi ngập ngừng bước đến gần tôi, ấp úng :

                                - Ông, có phải là Đạt nhà ở xóm Tàu cạnh sông Bảo Định không?

                                Tôi sững sờ ḍm người đàn bà lạ:

                                - Sao bà biết tôi?

                                - Ở Việt Nam, nhà tôi sát nhà ông.

                                Tim tôi bỗng dưng nghe chừng ngưng đập. Hồn tôi như bị cuốn nâng lên trên một băi nhung tơ nào đó, và nghe thấy chính tiếng của ḿnh hỏi lại như trong cơn mê.

                                - Mỹ Phương, có phải Mỹ Phương không?

                                Trả lời cho tôi bằng những giọt nước mắt chảy tràn trên khuôn mặt vừa cảm nhận hân hoan lẫn nỗi tủi buồn. Mỹ Phương ngồi nghiêng người xuống chiếc ghế trống cạnh tôi. Tay nàng lạnh ngắt trong tay tôi. Chúng tôi nghẹn lời... Thời gian như ngừng động, hồn tôi bay ngược về quá khứ. H́nh ảnh của kư ức làm thân thể tôi căng phồng. Hiện lần trong trí những ngày vui với nhau trên con đường nhỏ nhiều cây lá bao quanh, ṿng vèo theo ŕa con sông đầy nước. T́nh yêu nồng nàn, ấm áp bị ngọn gió đông ập thổi làm điêu tàn cây lá. Nỗi buồn cũ kỹ lan tới ngập hồn. T́nh xưa dang dở không thể nối kết. Mỹ Phương ơi! bao nhiêu năm qua mọi sự đổi thaỵ Hiện giờ chúng ta đang trong hoàn cảnh trái ngang. Tôi đă có gia đ́nh, không thể giữ Mỹ Phương cho ḿnh. Một lần nữa, tôi đành làm người t́nh phụ.

                                Sửa lại thế ngồi, tôi hỏi Mỹ Phương:

                                - Em qua đây bao lâu rồi, ở với ai?

                                - Hơn hai mươi năm. Em ở với con.

                                Vừa nói Mỹ Phương vừa mở bóp t́m kiếm, đưa cho tôi tấm ảnh một người con trai khoảng chừng hai mươi lăm tuổi. Thằng nhỏ trong h́nh giống in tôi thời c̣n trai trẻ. Tôi hốt hoảng kêu lên.

                                - Nó là con anh phải không Mỹ Phương?

                                Tôi nghe trong sâu thẳm ḷng ḿnh những tiếng kêu vang thống thiết, xót xa, và tuyệt vời đau đớn. Ruột tôi quặn từng khúc và tâm hồn điên đảo. Tiếng nói của Mỹ Phương nghèn nghẹn bên tai.

                                - Tên nó là Thành, bây giờ con đi làm lo cho em. Bao nhiêu năm em đă sống một ḿnh, gặp lại nhau nên coi như bạn thâm giao. T́nh yêu của chúng ta từ lâu em đă để lắng sâu vào dĩ văng. Chút ân t́nh cũ sót lại là đứa con đă lớn khôn.'

                                Bên ngoài, ṿm trời đêm đen thẫm, loáng thoáng vài ngôi sao nhợt nhạt không đủ soi buồn đáy mắt, tôi từ tạ nàng với ngấn lệ long lanh. Những giọt nước mắt bồi hồi nhớ lại đêm t́nh ái đầu đời và sự thương cảm đang dày xéo hồn tôi. Tôi đă vô t́nh gieo nỗi đắng cay cho nàng suốt cuộc đời. Ngồi đây mà thân xác tôi dường như phiến băng ră tan trong nước sông đêm nồng nàn đó và c̣n lờ mờ thấy lại h́nh ảnh lớp sương phủ dầy là đà trên triều sóng luân lưu. Tha lỗi cho tôi. Hăy tha thứ như tha thứ cuộc đời đă bắt em vào nẻo đoạn trường. Hăy quên và xem như chúng ta chưa cùng một lần ân ái. Quên hết những buổi chiều mưa, những khúc nhạc bên sông, những ảo vọng thần tiên làm ngẩn ngơ kỷ niệm và quên luôn trên mặt đất nầy có một người đàn ông đă khước từ bổn phận bỏ đi biền biệt không hề biết chấm dứt cuộc hành tŕnh.

                                Tiếng loa nhắc nhở chuyến bay của Mỹ Phương sắp khởi hành. Nàng đứng lên với lấy cái xách tay cúi đầu đi thẳng. Tôi ḍm theo cho tới khi dáng nàng khuất ch́m vào ṿm cửa sâu hun hút. Tôi ngồi đó bàng hoàng như người nằm mơ vừa tỉnh dậy. Trống không. Bây giờ thẳng thắn ôn lại lần cuối, cuộc sống đă qua như một giấc mơ đời.



                                * * * * *

                                - A Phỏn ơi... ! A Phỏn!

                                Chú Ngầu đứng đàng sau nhà kêu con gái, âm thanh vang dội trên mặt sông.

                                Mới sáu giờ sáng.

                                Ḍng Bảo Định giang c̣n đẫm ḿnh trong màn sương trắng. Không khí trong lành ḥa cùng làn gió nhẹ phả về tứ phía. Ḷng sông thấp thoáng ghe, xuồng khẳm lừ hướng về phía chợ. Từ dăy nhà ven sông đến phần nhà bên kia đường lố nhố lầu có, trệt có, cuồn cuộn khói bếp đùn lên lan tỏa trong không khí cùng tiếng khua động nổi trôi đây đó. Xóm nhà của người Tàu chộn rộn mỗi đầu ngày như những năm tháng trước.

                                Sàn nhà phơi tương bắt dài ra gần giữa sông. Năm bảy chục cái khạp có nắp đậy kín được sắp ngay hàng thẳng lối phơi ḿnh theo tháng ngày bất định. Chú Ngầu đứng giữa sàn phơi tương cất tiếng kêu con lần nữa.

                                - A Phỏn... , nị đâu rồi.

                                Không lên tiếng, Phỏn ló ra cửa sau, đủng đỉnh đi về chỗ cha đang lúi húi. Chú Ngầu chỉ cho con gái mấy cái khạp tương cần phải lấy ra bán hôm nay, rồi bỏ đi lên nhà trước. Phỏn lặng lẽ làm việc hằng ngày của ḿnh. Dở nắp khạp, lấy gáo nhựa có cán dài thọc sâu vào khạp tương mút ra đổ vào mấy cái thau chồng lên nhau đă gát sẵn trên nắp khạp cạnh bên. Những hột tương mập tṛn mộng nước sền sệt lẫn lộn với những khoanh gừng nhiều h́nh thể khác nhau, toát ra không khí mùi thơm đặc biệt. Hằng ngày đă quen với mùi tương như vậy mà mũi Phỏn cũng thun lại hít hít như thưởng thức thêm hương vị đă có sẵn từ lâu phất phưởng trong không khí đó đây. Phỏn bưng từng thau nho nhỏ đặt dài theo lối đi giữa hai đám khạp tương. Phần tương ngọt và tàu x́ lấy ít hơn, mỗi thứ vài thau. Lấy tương đủ như lời Pá dặn, Phỏn khuân từng thau đem ra sân gạch trước nhà sắp ngay ngắn vào chiếc xe cây có tay đẩy. Màu vàng ngoách tươi tắn của những thau tương gừng khơi dậy vị giác nằm kiêu hănh bên mấy thau tương ngọt và thau tào x́ đen đủi. Xong xả, Phỏn phủ lên mấy thau tương tấm nhựa mỏng màu xanh, che đậy bụi đường và che luôn sự lộ liễu. Ngày nào cũng vậy, đem tương ra chợ cho mẹ bán và dẫn hai đứa em trai đi học ở trường tiểu học cách chợ vài con đường. Công việc thường ngày quá quen thuộc, Phỏn làm việc với nét mặt tư lự cố hữu. Thường từ chợ trở về trước khi băng qua đường đẩy xe vô ngơ, Phỏn luôn ḍm vào căn nhà bên cạnh, như thử t́m kiếm bóng dáng người yêu. Nhưng anh vẫn biệt tâm.

                                Hôm nay, Phỏn cũng ḍm vào căn nhà cuối dăy, thấy một người con trai từ căn nhà đó đi lướt qua, mắt mở lớn ngơ ngẩn ḍm theo. Sao người đó lại giống hệt anh vậy. Vẻ mặt tươi cười trong sáng. Vầng trán cao, mớ tóc bồng bềnh. Dáng dấp vừa tinh nghịch vừa oai hùng ngang ngược. Có phải anh không? Thấy em mà anh lạnh lùng hờ hững. Trên khúc đường nầy dưới ḍm trời xanh lồng lộng, cơn gió lốc ngất ngây mùi sông nước lẫn với mùi đậu nành rang. Anh đă ra, vào, đi về, đă có những nỗi vui, buồn, giận với em. Bây giờ đă quên em, quên mất biệt đứa con gái Tàu xấu số. Chúng ḿnh đă xa nhau hơn hai tháng. Pá em đâu hiểu được chúng ta tuy hai người nhưng đă thành là một, đành đoạn từ chối lời cầu hôn của mẹ anh. Pá c̣n quá câu nệ giữa hai chủng tộc khác nhau. Pá đâu biết rằng sự từ chối của ông đă gây cho em nỗi thống hận. Tưởng giận hờn trong phúc chốc, ra đi cho nguôi ngoai rồi anh sẽ trở về. Em quay quắt đợi chờ ṃn mỏi. Anh ở đâu? Có thấu hiểu được hiện giờ ḥn máu nhỏ của anh đang lớn dần trong cơ thể em. V́ anh, em sẽ nhận chịu tất cả mọi điều, khốn khổ và ô nhục trong cuộc sống. Không có chuyện tày trời xảy đến. Không có trường hợp kết tinh và sự tượng h́nh một bào thai của hai đứa, em cũng cố gắng quên đi, xem như chúng ta chưa hề quen biết. Niềm hạnh phúc ước ao xa vời, không bao giờ thành tựu được trong đời của một người con gái bất hạnh như em. Sự gần gũi chỉ một lần, nên anh đă coi giữa chúng ta không một dây tơ ràng buộc nào. Coi như giờ trước, hôm qua, chiều nay, đêm nay, ngày mai, măi măi suốt đời không có phút giây nào tái hội. Không lẽ nào chúng ta phải sống xa nhau, khi người này đă chan ḥa trong máu, huyết tủy xương của người kia. Chúng ta chỉ chung sống một đêm. Một đêm thần tiên bằng đằng đẵng một năm hạ giới. Em đă trân quí vô ngần, những thời gian anh ở bên em. Nhớ anh em chỉ biết ngốn vào miệng những kỷ niệm và uống từng mảnh nhỏ thời gian chúng ḿnh quấn quưt. Nhà anh bên kia. Nhà em bên này. Cắt chia ranh bởi hàng rào bùm xụm. Hai đứa quen nhau từ ấu thợ Lớn lên cùng một vùng đất đai mầu mỡ, một ḍng sông, một con đường. Cùng đi học. Hai lượt đi, về trên đường có hàng điệp đỏ. Thân thiết. Rồi yêu nhau. Yêu cho đến nỗi không thể kềm giữ... Nhưng thôi, không c̣n mấy thời gian nữa... Cái thai mỗi ngày một lớn. Làm sao che đậy được xóm diềng. Làm điếm nhục gia phong. Pá biết được sẽ không để em sống. Nhớ tới sự nghiêm khắc thường có hằng ngày trong nhà, Phỏn run rẩy và liên tưởng tới sự trừng trị. Phải làm sao? Phỏn úp mặt vào đôi bàn tay nức nở.

                                Bóng tối của đêm mênh mang lành lạnh, trời tối đen với những v́ sao trắng toát. Gió lùa lay động cành lá. Những giọt sương khuya rơi lộp độp trên mái tôn sau nhà. Nằm trong pḥng trăn trở, toan tính không biết phải than thở cùng ai khi biết được một lần nữa Pá đă khước từ lời cầu hôn của cha mẹ A Dźn. Lần nầy lấy cớ hai nước thù hằn từ ngàn xưa, Quảng Đông không làm sui gia với Hẹ. Uổng công Phỏn đă đầu mày cuối mắt quyến rủ. Cắn răng nhắm mắt, sắp đặt, hiến dâng thân xác cho A Dźn để cứu văn cái thai đă ba tháng. Gục đầu vào gối, kêu mẹ thầm trong cổ họng với nỗi ngán ngao tuyệt vọng. Phỏn nghẹn ngào nất lên trong sự nghiệt ngă của ḿnh. Điều muốn liều thân hủy mạng sống cho trôi theo ḍng nước vẫn nhuốm lên nhắc nhở trở lại khi bước đường cùng, khó khăn, một ḿnh trong ṿng vây trùng điệp của định mạng. Hai hàng nước mắt chảy dài, Phỏn đành phải dùng cái chết. Đó là biện pháp cuối cùng. Kết quả của một phút yếu mềm mà đời ḿnh có những tháng năm hờn tủi, những ngày gượng gạo vui cười. Có ai biết cái chết đang gần kề với tôi không? Bên ngoài đêm đen vẫn vây phủ bầu trời, những v́ sao khuya đă ẩn ḿnh trong mây. Đă quyết định, Phỏn bước khỏi giường, nhẹ nhàng mở cửa ra đi. Lần theo lối ṃn thôn xóm, băng ḿnh thầm lặng luồn lách qua những bụi bờ, ẩn hiện như hồn ma trong bóng tối. Đi hoài theo cạnh ḍng Bảo Định hiền ḥa mà Phỏn cảm thấy ḷng ḿnh không yên ổn, xôn xao như lượng nước nhấp nhộ Phía trời xa nỗi lên vài tia chớp ngoằn ngoèo, và tiếng gầm gừ tưởng như trời sắp sập. Phỏn nghĩ có lẽ sập trời th́ sướng biết bao. Qua khỏi cầu bà Tàu, cơn mưa đêm bỗng nhiên đổ ập xuống. Tấm màn nước khổng lồ thường trực tuôn đều đặn những dăy nước căm căm lạnh buốt xương dạ Phỏn lao đao, hai con mắt ríu lại mịt mù ướt nước và mê sảng đi giữa sự lùng bùng của cây lá ven sông. Mưa lất phất rơi Người Phỏn đă lạnh và sũng nước. Lần ḍ hoài trong tăm tối cho đến khi cơn sốt hoành hành, đầu váng, mắt hoa. Quanh quất đâu đây những cụm bần, những cây bằng lăng hàng hàng, lớp lớp chen chúc. Liều chết, Phỏn đă bất kể thân xác bắt đầu bật nóng dữ dội. Ước độ đă thật xa nhà. Mù mờ qua đáy mắt một cây bần cao mọc xiêng thẳng giữa sông. Lẩy bẩy Phỏn đến dưới gốc cây.Trèo lên. Ṃ mẫm ḅ gần ngọn. Cắn chặt môi đè tiếng khóc. Phỏn hành động như người điên. Nhắm mắt buông tay...



                                Phỏn thấy ḿnh ngă mạnh vào một tấm liếp cửa lá của căn cḥi hoang nào đó trong cánh rừng thưa. Cơn gió nhẹ từ hướng nào trong cơi âm u lạnh lùng thổi tới. Chung quanh tối đen như mực, Phỏn tự hỏi, đây là đâu? địa ngục a tỳ?Tự hỏi nhưng không thể trả lời. Nhướng mắt, thấy có cây đèn trứng vịt nhập nḥa bên trong. Phỏn bật ngồi dậy định đi vào chỗ có cây đèn th́ cánh cửa và căn cḥi bỗng quay tít. Một con quái vật từ bên ngoài cửa liếp phóng tới chụp vào cấu xé, Phỏn la hét giăy giụa căn cḥi chuyển động, sập xuống đè người Phỏn dẹp lép dưới mấy tấm vách lá chồng chất lên nhau.

                                Phỏn tỉnh dậy trong trạng thái đau nhứt khắp châu thân. Đưa mắt liếc ḍm căn pḥng kín bưng, chút ánh sáng xiêng qua kẽ hở lờ mờ soi bốn bức vách cây. Cựa ḿnh chiếc giường tre phát ra tiếng kêu cót két. Đỉnh mùng ngă màu vàng pha mấy ṿng tṛn hoen ố. Bàn tay Phỏn vô t́nh bấu vô chiếc chiếu dưới lưng mềm nhũn, sợi chiếu đứt tả tơi. Đây là đâu? Ai cứu tôi. Qua rồi cái chết. Hạn hán thổi bay những hơi nước ẩm ướt trong tṛng mắt. Không c̣n khóc được nữa. Không biết bên ngoài sáng hay tối Phỏn tự hỏi như vậy và lắng tai nghe dường như có tiếng khua động trong nhà. Tiếng dép lẹp xẹp, bước chân của ai đó mỗi lúc một gần thêm, một người đàn bà bước vào. Phỏn tṛn mắt ḍm người lạ:

                                - Cháu đă tỉnh lại rồi.

                                Ngập ngừng và bối rối Phỏn chóng tay ngồi dậy theo thói quen quờ quạng hai chân t́m đôi đép. Người đàn bà cuối xuống cầm đôi dép đang mang tra vào chơn nàng:

                                - Cháu mang đỡ đôi dép nầy. Hăy nằm xuống nghỉ trông cháu c̣n mệt lắm -vừa nói người đàn bà vừa đỡ nàng nằm xuống - D́ đă nấu cháo. Mấy đêm, ngày cháu hôn mê đâu có cơm cháo ǵ, ráng b́nh tỉnh ăn uống lấy lại sức. Củng may hôm đó mưa lớn không đi nữa được, phải núp ghe dưới khóm bần. Trời tối đen như mực. Ông nhà tôi ṃ hồi lâu mới kéo được cháu lên, xóc nước. Sao dại dột vậy? Có chuyện ǵ th́ nói thật với mẹ chạ Chết như vậy không nên đâu.

                                Bà kể lể một hơi. Phỏn lặng thinh. Nghẹn ngào. Ḍm người đàn bà lạ, có gương mặt hiền lành, đôi mắt xót xa của bà ngó thẳng vào mặt người đối diện cho một cảm tưởng được bao che, an ủi. Ḷng chợt nguôi ngoai như trong cơn nóng bức có một luồng gió mát lạnh ào ào thổi đến. Cuối cùng Phỏn bập bẹ như mới tập nói :

                                - Thưa d́, d́ thật nhơn đức. Được d́ cứu sống. Cháu không dám trở về nhà. Có thai... Cháu lỡ dại... Nếu được chết th́ đỡ khổ hơn.

                                Người đàn bà tốt bụng như hiểu hoàn cảnh khó khăn của nàng:

                                - Cháu yên ḷng ở đây với d́. D́, dượng không có con. Thủng thẳng rồi cho gia đ́nh cháu biết. Từ đây về sau cháu kêu là 'd́ haí nha.

                                Phỏn yên lặng với hai hàng nước mắt chảy dài theo khóe... cùng lúc tay Phỏn xoa chung quanh bụng ḿnh.

                                Buổi chiều trong phố chợ hoang vu như thành phố không người. Rời rạc mấy người bộ đội súng ống đi rơn, cuối cùng mất hút sau dăy nhà lầu cao. Phỏn đảo mắt ḍm quanh, đi nhanh về phía căn nhà của cha mẹ. Cửa nhà đóng kín, vắng lặng. Phỏn đứng trước nhà. Năm ngón tay run lên trên khung cửa, Phỏn ngập ngừng không dám gọi. Ḍm lên cao, hàng chữ trong tấm bản treo phía trên cửa đập vào mắt cho biết căn nhà đă bị niêm phong. Tay bồng con, tay chỏi vào vách nhà chảy nước mắt Phỏn cắn răng để khỏi bật tiếng khóc. Quanh đây đâu c̣n ai mà nhờ vả. Pá và má nàng đă đi thật rồi. Phỏn nghĩ nhanh hay ḿnh trở lại nhà d́ Hai. Nhưng mà... Thời điểm bơ vơ lạc loài dấy lên trong trí, nước mắt không ngừng tuôn khi ḍm đứa con đang ngủ vùi trên vai. Thở dài, ngao ngán cho phận ḿnh. Bỗng nghe tiếng một chiếc xe nào đó qua đường, chạy chậm lại khi ngang chỗ Phỏn đứng. Chiếc xe ngừng hẵn. Một người đàn ông mở cửa xe bước mau về phía Phỏn. Tiếng nói thất thanh trong gió thoảng 'A Phỏn lên xe về nhà anh, mau đị' Dầu mặt quay vào trong cửa, Phỏn cũng biết ai kêu réo ḿnh. Bối rối chưa biết phải hành động sao cho đúng th́ người đàn ông đó đă tới sát bên Phỏn sớt bồng đứa nhỏ, miệng hối thúc 'Lên xe mau đi Phỏn, đừng ngại, ngày mai anh đưa em rời nơi đây với gia đ́nh anh, sẽ gặp được Pá và má của em bên kia. Liếc ḍm thoáng nhận ra ánh mắt tŕu mến của người đàn ông đang chiếu châm bẩm vào mặt thằng nhỏ. Trong đà này chắc chắn A Dźn tưởng thằng bé trên tay là con của anh? Không nói một lời, nàng cúi đầu lẵng lặng bước theo như người mộng dụ Tiếng cửa đóng mạnh đứa bé giật ḿnh tỉnh giấc, mếu máo. Giọng ru của người đàn ông nhè nhẹ : Ầu... Ơ... Ghe xuồng đặc lệt bờ kinh. Anh về... thu xếp cùng t́nh nuôi con... Mặt bừng nóng như mới nhắp chun rượu cay nồng, Phỏn vội quay ḍm dăy phố dọc theo đường vă vờ như không nghe câu hát ru con của người đàn ông ngồi phía trước.

                                Nguyễn Thị Long An
                                Last edited by Y Vu~ Hoa`i Mo*; 11-17-2012, 04:39 AM.

                                Comment


                                • #17
                                  Đọc A Phỏn có nỗi buồn man mác làng quê như văn Hồ Biểu Chánh, đa tạ Hoài Mơ cô nương đăng truyện và bài hay, vô đọc ké hoài chưa cám ơn, hihị
                                  KÉO QUẦN GIỮ
                                  Dù em ca những lời yêu đương, hay chuyện t́nh găy gánh giữa đường....
                                  Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt. Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà.
                                  Một chữ T́nh duy tŕ thế giới, một chữ Tài tô điểm càn khôn.


                                  Tiêu Dao Môn

                                  ____(\
                                  _____\)._
                                  __.---'..'.)
                                  o(..)..._-\
                                  _`"""`...``

                                  Comment


                                  • #18
                                    Nhan Si xuất chiêu ở trên:

                                    Đọc bài

                                    Đọc A Phỏn có nỗi buồn man mác làng quê như văn Hồ Biểu Chánh, đa tạ Hoài Mơ cô nương đăng truyện và bài hay, vô đọc ké hoài chưa cám ơn, hihị

                                    Đa tạ bằng hữu đă cho một lời khen, chỉ là đọc thấy hay, rung động cho những câu chuyện đời thường nên muốn chia sẽ cùng mọi người, thứ đến nữa là tại hạ góp nhặt lại nhũng ǵ ḿnh đọc được, bạn bè gởi cho ...tại hạ có mong muốn lưu giữ tại nơi này, để khi có thời gian ḿnh sẽ t́m đọc lại . Đa tạ bằng hữu có ḷng cố chiếu quan tâm .

                                    Comment


                                    • #19
                                      A Phỏn

                                      Bạn thích nghe Audio truyện : vào share link nơi đây

                                      A Phỏn

                                      Comment


                                      • #20
                                        Cái Chuông gió



                                        nghe audio : CÁI CHUÔNG GIÓ


                                        Tiểu Mai và Quân yêu nhau trong cảnh bần hàn. Một hôm, hai người đi chơi phố rẽ vào một cửa hàng thấy trong tủ kính có treo một cái chuông gió. Tiểu Mai buột miệng khen:
                                        - Anh Quân ơi! Cái chuông gió kia xinh biết bao!

                                        Quân nói với ngựi yêu:
                                        - Nếu em thich anh sẽ mua cho em.

                                        Nhưng khi nh́n thấy mảnh giấy nhỏ đính trên chiếc chuông gió ghi giá 100 ngh́n th́ anh ngượng ngùng nh́n Tiểu Mai và nở một nụ cười như cáo lỗi với cô.

                                        Về nhà. Quân lấy giấy gấp một chiếc chuông gió giống hệt như chiếc chuông gió bằng bạc treo ở cửa hàng. Chiếc chuông gió ấy cũng xinh như thế, cũng sơn màu tím như thế và anh đem tặng Tiểu Mai.

                                        Tiểu Mai đă treo chiếc chuông gió bằng giấy Quân làm tặng cô treo ở đầu giường của ḿnh. Mỗi khi gió từ cửa sổ hé mở lùa vào, chiếc chuông gió đung đưa phát ra tiếng kêu sột soạt, khô khốc nhưng Tiểu Mai nghe vẫn thấy tiếng chuông ngân vang lảnh lót. Cặp mắt Tiểu Mai lúc này ánh lên chứa chan hạnh phúc. Cô tự nhủ: “Ḿnh sẽ măi măi treo chiếc chuông gió này trong trái tim của ḿnh”.


                                        Số phận đẩy đưa thế nào, cuối cùng Tiểu Mai lại không lấy Quân mà lấy Tân. Khi Tiểu Mai vào pḥng riêng của hai vợ chồng, cô liền lấy từ trong túi ra chiếc chuông gió mà Quân làm bằng giấy treo lên đầu giường.

                                        Tân thấy vậy liền nói vớI Tiểu Mai:
                                        - Cái chuông này làm bằng giấy th́ treo lên làm ǵ?

                                        Tiểu Mai bướng bỉnh nói:
                                        - Nhưng em thấy nó đẹp, em cứ treo.

                                        Tân nói:
                                        - Chiếc chuông ấy là do Quân làm tặng em chứ ǵ? Thảo nào!

                                        Tiểu Mai im lặng… Cuối cùng Tân thở dài nói:
                                        - Thôi em cứ treo lên cũng đựơc!

                                        Hôm sau, Tân ra cửa hàng mua về một chiếc chuông gió được làm bằng bạc. Gió khẽ thổi chuông cũng đong đưa và phát ra tiếng kêu tinh tang, rất vui tai.

                                        Khi con trai của Tân và Tiểu Mai lên ba tuổi, nó nghịch vặt đi một quả chuông nhỏ trong chiếc chuông giấy rồi xé vụn đi, Tiểu Mai giận quá phát thằng bé mấy cái thật đau. Thấy vậy, Tân chỉ im lặng. Anh lấy giấy ra gấp một quả chuông, cũng tô màu tím rồi xâu chỉ vào chiếc chuông gió rồi treo lên như cũ. Thấy thế, Tiểu Mai rưng rưng nước mắt, cô nói với Tân:
                                        - Anh thật tốt với em!

                                        Thằng con trai sợ mẹ, nên ko c̣n dám nghịch vào chiếc chuông ấy nữa. Nó chỉ nghịch chiếc chuông làm bằng bạc. Nó rất thích nghe tiếng chuông gió kêu tinh tang tinh tang cất lên từ cái chuông làm bằng bạc ấy.

                                        Nghe chán, thằng bé cũng vặt từ chiếc chuông bằng bạc ra một quả để chơi. Thấy thế, Tiểu Mai cũng ko đánh mà cũng chẳng mắng ǵ nó. Tân cũng mặc kệ. Anh cũng không treo quả chuông đó lên chiếc chuông bạc nữa. Thế là chùm chuông bạc ấy thiếu đi một quả. Nó vẫn được treo lên đầu giường cùng chiếc chuông làm bằng giấy. Khi có gió thổi, chiếc chuông gió bằng bạc lại reo lên tinh tang tinh tang từng hồi.

                                        Rồi không may, nhà Tân bị hoả hoạn.Tân vội bế con và nắm tay vợ kéo chạy ra ngoài. Nhưng Tiểu Mai lại giằng tay ra và chạy vào trong nhà. Tân kéo vợ ta, Tiểu Mai lại quẩy ra. Cô nói với Tân:
                                        - Em vào lấy cái này.

                                        Tân bảo:
                                        - Để anh vào lấy ra cho!

                                        Nói xong, anh xông vào căn nhà đang xông khói mù mịt để giật chiếc chuông giấy rồi chạy ra ngoài. Chẳng may, Tân vấp phải ngưỡng cửa ngă sóng xoài. Khi ḅ dậy đựơc th́ ngọn lửa đă cháy xém cả mặt anh.

                                        Tân thoát ra khỏi cửa th́ ngất lịm đi, nằm vật ra đất. Chiếc chuông gió được làm bằng giấy vẫn c̣n nguyên không mảy may bị suy suyển. Vừa lúc đó th́ đội cứu hoả đến. Ngọn lửa nhanh chóng được dập tắt.

                                        Sau một thời gian điều trị, Tân đựoc tháo băng. Trong gương hiện lên một khuôn mặt nhăn nhúm toàn sẹo. Tân uất ức đấm vỡ tan cái gương. Tay anh bị mảnh kính rạch toạc ra, máu từng giọt, từng giọt nhỏ xuống mặt đất.

                                        Ra viện, Tân và đứa con bỏ đi biệt tích.
                                        Khi đi, Tân viết lại cho Tiểu Mai một bức thư:

                                        “Mai!
                                        Em hăy đi t́m và sống với Quân, người mà em vẫn yêu đi! Đừng t́m anh làm ǵ. Em có t́m cũng ko thấy đâu. Cầu mong cho em được hạnh phúc”.

                                        Tiểu Mai đầm đ́a nước mắt, cô nói:
                                        - Anh Tân ơi! Sao anh lại đối xử với em như thế ? Em yêu anh cơ mà!

                                        Tiểu Mai ấp cái chuông bạc vào ngực ḿnh. Nứơc mắt cô từng giọt, từng giọt nhỏ xuống chiếc chuông bạc.

                                        Mấy năm sau, Quân li dị vợ. Anh đến t́m Tiểu Mai. Thế là Tiểu Mai lại bứơc vào nhà Quân. Cô lại lấy từ trong túi ra chiếc chuông gió bằng bạc vào treo lên đầu giường. Mặt Quân trắng bệch ra như phủ một lớp băng giá. Quân ko muốn có một kỷ vật ǵ của người đàn ông khác lưu lại trong nhà anh.

                                        Cảm nhận được sự lạnh lẽo toát ra từ khuôn mặt Quân. Tiểu Mai thấy rùng ḿnh. Cô lặng lẽ gỡ chiếc chuông gió xuống rồi xếp nó vào trong túi. Sau đó, cô xách túi đi ra khỏi nhà Quân.

                                        Quân gọi:
                                        - Tiểu Mai! Em đi đâu? Ở lại đây với anh!

                                        Tiểu Mai lạnh lùng đáp:
                                        - Anh đừng giữ tôi lại làm ǵ!

                                        Tiểu Mai lại quay về ở trong ngôi nhà của Tân. Cô lấy chiếc chuông gió làm bằng giấy và bật diêm đốt đi. Trong tích tắc, ngọn lửa đă biến cái chuông gió làm bằng giấy thành một dúm tro tàn.

                                        Tiểu Mai lại treo chiếc chuông gió bằng bạc lên đầu giường. Cô thẫn thờ ngồi ngắm măi chiếc chuông bằng bạc ấy.

                                        Gió thổi.

                                        Quả chuông lại đong đưa đong đưa. Tiếng chuông lại kêu tinh tang tinh tang theo gió bay đi xa măi.

                                        Nước mắt Tiểu Mai lại trào ra, cô lẩm nhẩm gọi:
                                        “Anh Tân ơi! Anh có nghe thấy tiếng chuông gió tinh tang tinh tang không anh?”.

                                        Sưu tầm
                                        Last edited by Y Vu~ Hoa`i Mo*; 12-23-2012, 12:03 AM.

                                        Comment


                                        • #21
                                          Đầu gối tay ấp



                                          Bạn có thể nghe Audio truyện tại đây


                                          Khi gả về nhà anh, chị mười sáu, anh lên năm tuổi.

                                          1. Cảnh nghèo.

                                          Anh là con độc đinh, cha mẹ quư hơn vàng, chỉ tiếc anh quá nhiều bệnh tật. Ông nội ở ngoài buôn bán nhỏ, gom được tí tiền. Bà nội tin Phật, một ḷng thành kính, một lần bà nội xin được một quẻ xăm giữa miếu ngụt khói hương, nói phải cưới một cô vợ hơn tuổi cho thằng cháu đích tôn th́ nó mới qua được vận hạn. Bà nội đương nhiên tin vào lời Phật dạy chúng sinh nơi khói hương ṿng quanh chuông chùa ngân nga, bởi thế ông bà nội bàn tính, đưa lễ hậu, kháo tin quanh vùng t́m mối nhân duyên cho anh.

                                          Nhà chị năm miệng ăn, trông vào mấy sào ruộng bạc màu, chỉ đủ miếng cháo, mùa đông, cha chị v́ muốn kiếm thêm ít đồng ra đồng vào, theo người ta lên núi đập đá, tiền chưa kiếm được, nhưng bị đá vỡ dập lưng, tiêu hết cả gia sản, bán sạch cả lương thực, bệnh không khỏi. Hằng ngày cha chị chỉ có thể nằm trên giường, muốn chết mà chẳng chết cho. Hai đứa em trai c̣n chưa đủ tuổi lớn. Nỗi khổ sở của gia đ́nh, nỗi ai oán của mẹ, làm những năm thời con gái của chị mang một gánh nặng tâm tư.

                                          V́ thế bà mối đến, réo rắt: "Gả cô nhà đi, tiền th́ để dưỡng bệnh cho cha, c̣n đỡ đần được tiền tiêu trong nhà".

                                          Mẹ chị lắc đầu, nào có ai muốn đẩy đứa con gái thơ dại của ḿnh vào ḷ lửa? Nhưng chị xin: "Mẹ, cho con đi nhé, chỗ tiền ấy có lẽ chữa khỏi cho cha!"

                                          Tiếng kèn đón dâu thổi váng đầu ngơ trước ngôi nhà nhỏ của chị. Bố chị nằm trên giường tự đấm ngực ḿnh; Con gái phải đem đổi tuổi thanh xuân, chấp nhận lấy một người chả xứng với ḿnh chỉ v́ cứu tôi và cứu gia đ́nh này thôi ư! Mẹ chị chảy nước mắt, tự tay ḿnh cài lên tóc con gái cây trâm gài. Chị mặc áo đỏ đi giày thêu cúi lạy cha mẹ, tự buông tấm khăn đỏ che đầu ḿnh, nước mắt lúc đó mới chảy ra, trộn phấn má hồng.

                                          Từ đó, số phận cuộc đời chị và hôn nhân giao cả về tay một đứa con nít vô tri.

                                          2. Cười xót xa.

                                          Bà mẹ chồng trẻ tuổi không phải là người khắt khe khó tính, bố chồng ở xa cũng chẳng cần chị tam khấu cửu bái, lạy chào dạ vâng. Anh vâng lời mẹ gọi chị là Chị gái. Hằng ngày, chị ngoài việc giúp mẹ chồng chăm ruộng rau và làm xong việc nhà, th́ cắt thuốc cho chồng, sắc thuốc, may áo cho chồng, giặt giũ, cho chồng chơi, cho chồng ngủ, có lúc, anh ho suốt đêm, sốt cao, chị thức cả đêm chườm khăn hạ sốt, cho anh uống nước, uống thuốc.

                                          Trong tim chị, chị coi anh như một đứa em trai.

                                          Hàng xóm láng giềng gặp chị, chị thường cúi đầu lặng lẽ, không nói, vội vă đi qua. Không biết là ứng với quẻ xăm của Phật, hay nhờ chính sức ḿnh mà anh vượt qua được bệnh tật, dưới sự chăm chút của chị, anh lần lượt chiến thắng mọi cơn bệnh tật lớn nhỏ: Ho gà, viêm màng năo, lở loét v.v...

                                          Dần dà, những t́nh cảm anh dành cho chị vượt quá t́nh cảm dành cho mẹ ḿnh. Giữa những kẽ hở lúc bận rộn, hoặc khi anh đă ngủ say, chị thường khóc nước mắt nóng rồi thờ thẫn tự hỏi ḿnh: "Đây là hôn nhân của ḿnh ư, đây là chồng của ḿnh ư?"

                                          Đến tuổi đi học, chị may cho anh một chiếc túi xách, dắt tay anh đến lớp. Những đứa trẻ trong và ngoài thôn thường vây lấy chị hát to: "Cô con dâu, cô con dâu, làm cái ǵ? Tắt đèn, thổi nến, lên giường..."

                                          Chị không biết trong ḷng ḿnh là nỗi đau hay nỗi buồn, cúi gằm xuống, mặt đỏ lên rồi trắng bệch, trắng rồi đỏ. Một buổi tối, anh nằm trong chăn nói:

                                          "Chị ơi, em yêu chị!"

                                          Chị lại là vợ. Vợ lại là chị. Chị nh́n gương mặt ngây thơ non nớt của anh, im lặng. Lần đầu tiên chị cười đau khổ.

                                          3. An ủi nhỏ nhoi.

                                          Cha anh ở ngoài buôn bán nhiễm phải thói cờ bạc, chỉ vài ngày mà thua sạch bách bao gia sản tích cóp khổ sở lâu nay. Sau khi bố mẹ chồng chửi bới căi vă ầm trời, bố chồng chị dứt áo bỏ nhà ra đi, từ đó không ai gặp lại ông nữa, nghe người ta nói khi đó ông bị lính bắt đi làm phu. Lúc đó trên người mẹ chồng chị c̣n vài thứ trang sức, cầm đi đổi lấy vài đồng tiền.

                                          Mẹ chồng và chị bàn nhau mua lấy ba mẫu đất. Không thể mượn người làm nữa rồi, mẹ chồng con dâu xoay ra xắn ống quần lên lội ruộng, ngày c̣n ở nhà chị từ nhỏ đă giúp cha mẹ làm ruộng, khổ sở ǵ chị cũng đă nếm trải qua. Chỉ khổ cho bà mẹ chồng chị xưa nay chưa từng phải trồng lúa bao giờ.

                                          Một nhà vốn giàu có bỗng chốc hoá bần cùng, đàn ông bỏ đi không tăm tích, bà mẹ chồng vừa đau vừa hận, lại thêm việc làm ruộng nặng nhọc, làm bà kiệt quệ, ốm rồi không dậy nổi. Trước lúc lâm chung, bà kéo tay chị, gần như van vỉ nói:

                                          "Nó hăy c̣n nhỏ dại, xin cô chăm sóc nó, nếu cô muốn ra đi, xin hăy đợi lúc nó trưởng thành".

                                          Chị nắm chặt tay anh. Từ đó, số mệnh của anh lại bị chị dắt đi.

                                          Chị là người phụ nữ trọng t́nh nghĩa, chưa từng hứa ǵ, nhưng chị vẫn cùng anh như cũ. Từ đó về sau, ngay cả chính chị cũng không nhận ra ḿnh rốt cuộc là vợ, là chị hay là mẹ của anh? Chị quần quật không ngày không đêm, làm việc để anh tiếp tục đi học. Cuộc sống của họ trôi qua khổ nhọc nhưng b́nh lặng giữa t́nh chị em sâu nặng, t́nh yêu bao la như t́nh mẫu tử bền chặt.

                                          Khi anh tốt nghiệp trung học thi đỗ vào một trường Đại học sư phạm, chị thay anh thu xếp hành lư, lại một lần nữa đưa anh tới trường. Chị nh́n cậu con trai trẻ măng vừa qua tuổi dậy th́, do chính tay ḿnh nuôi lớn từ nhỏ đến giờ, chị chỉ dặn anh hăy cố mà học hành, ngoài ra chị không nói thêm điều ǵ nữa.

                                          Nhưng anh vẫn nói: "Chị, chờ tôi quay về nhé!"

                                          Tim chị đập nhẹ một nhịp, nhưng mặt vẫn b́nh thường, có điều khoé miệng ẩn một nụ cười hân hoan rất nhẹ mà người khác khó nh́n thấy. Khoé cười ấy không phải v́ câu nói của anh, mà v́ những ǵ chị bỏ ra, đă được đáp đền lần đầu.

                                          4. Kiếp này.

                                          Chị vẫn làm ruộng như trước, nhịn ăn nhịn mặc dành tiền gửi đi.

                                          Hai năm đầu, nghỉ hè và nghỉ Tết anh đều về quê giúp chị làm việc. Nhưng năm thứ ba đại học, anh viết thư về nói: Chị đừng gửi tiền nữa. Và kỳ nghỉ tôi cũng không về nữa đâu. Tôi muốn ra ngoài kiếm việc làm thêm, đỡ gánh nặng cho chị.

                                          Lúc đó chị đă 29 tuổi.

                                          Ở quê, người như chị đă là mẹ của mấy đứa con. Người trong làng đều bảo, chị nuôi anh lớn khôn, lại c̣n cho anh thoát li đi học, thế coi như là đă quá tốt với anh rồi, chị già hơn anh mười một tuổi, thôi đừng chờ chồng nữa. Bây giờ anh đă đi xa, ở ngoài thế giới bao nhiêu xanh đỏ tím vàng, biết chồng ḿnh có về nữa hay là không về nữa!

                                          Chị cũng không biết trong ḷng ḿnh là đang thủ tiết, giữ đạo phu thê: Dù sao th́ mười mấy năm trước chị cũng là một cô dâu gả cưới đàng hoàng về nhà anh; hay là ḿnh đang v́ câu nói trước ngày anh lên đường đi xa: "Chị, chờ tôi quay về nhé!"; hay là chị đang lo âu như người mẹ không yên tâm về đứa con nhỏ của ḿnh đang ở xa; chị cứ chờ.

                                          Chị cứ giữ sự yên tĩnh và ít lời như mấy chục năm nay đă từng.

                                          Cuối cùng cũng đă đến lúc anh tốt nghiệp. Anh quay về. Anh đă là một người đàn ông trưởng thành có phong cách và khí chất, dáng dấp một người đàn ông nho nhă hiểu biết. C̣n chị, dăi nắng dầm sương, gương mặt nhọc nhằn lao khổ đă sớm bay hết những nét đẹp thời trẻ, là một người đàn bà nhà quê đích thực.

                                          Trong ḷng chị chỉ c̣n coi anh là một đứa em trai thân yêu. Chị không dám ngờ anh đă nói với chị: "Chị, tôi đă trưởng thành, giờ chúng ta có thể thành thân!"

                                          Chị nh́n anh, như đang nằm mơ, chị sợ ḿnh đang nghe nhầm. Anh cũng là một người đàn ông trọng t́nh trọng nghĩa như chị?

                                          Chị cười, tự đáy ḷng dâng lên miệng cười rạng rỡ, cũng để rơi xuống những giọt nước mắt đẹp đẽ nhất đời người.

                                          5. Xin lỗi.

                                          Anh ở lại thị trấn dạy học, chị ở nhà làm ruộng. Họ có với nhau một con trai một con gái. Sau này, anh đến khu mỏ dầu dạy học, lên chức hiệu trưởng một trường Trung học nhờ vào bằng cấp và kinh nghiệm dạy học của ḿnh. V́ hộ khẩu, con cái vẫn để ở nhà cho chị nuôi nấng. Sau khi nhập được hộ khẩu, anh về quê đưa vợ con lên trường.

                                          Các giáo viên trong trường đến giúp hiệu trưởng dọn nhà. Có một giáo viên bộc tuệch chạy ra nói:

                                          "Hiệu trưởng, sao anh đón mẹ và em trai lên ở mà không đón cả chị nhà và các cháu luôn?"

                                          Một sự im lặng bao trùm, mọi người đều ngoái đầu nh́n chị. Lúc ấy, mặt chị sượng trân trân, không biết nên nói ǵ, chị cười méo mó, nh́n anh biết lỗi. Anh ngoái đầu nh́n chị, nói với tất cả mọi người với giọng chắc nịch:

                                          "Chị các chú đây. Có cô ấy mới có tôi ngày hôm nay, thậm chí cả tính mạng tôi."

                                          Chị nghe anh nói, mắt chị dâng lên toàn là nước mắt.

                                          6. Năm tháng như bài ca, t́nh yêu như ngọn lửa

                                          Bây giờ chị đă bảy mươi hai, v́ làm việc nặng nhọc quá nhiều, sức khoẻ kém, bệnh phong thấp làm chị đi tập tễnh. Anh sáu mươi mốt, đă về hưu từ lâu.

                                          Hai năm nay họ dọn về khu nhà này ở, nếu hôm nào trời không mưa gió, hoặc ngày quá lạnh, đều có thể gặp bóng dáng họ ở khu sân chơi, bồn hoa; chị nắm gậy chống, anh đỡ một bên, đi chậm chạp từng bước một về phía trước, như đang d́u một đứa trẻ tập đi, chăm sóc như thế, ân cần như thế.

                                          Những người biết chuyện của họ đều nh́n theo, cảm động bởi mối t́nh sâu nặng và bền chặt của anh và chị, mang nghĩa đủ t́nh đầy đi dọc một kiếp người. Anh nói:

                                          "Cô ấy mang cho tôi sinh mệnh, cho mẹ tôi sự ấm áp, cho tôi một mái nhà, bây giờ, tôi dành nửa cuối đời tôi chăm sóc cô ấy."

                                          Anh dắt tay chị, như ngày đó chị dắt tay đứa bé năm tuổi, họ cùng mỉm cười, đẹp như nét mây chiều êm ái nơi chân trời mùa hạ.

                                          Trịnh Tiến Nhất (Đài Loan)
                                          Trang Hạ dịch
                                          Last edited by Y Vu~ Hoa`i Mo*; 12-25-2012, 10:02 PM.

                                          Comment


                                          • #22
                                            Remember When - Alan Jackson

                                            Chưa phải là cuôí tuần, t́m một chút thư giản trên Utube, được nghe lại Alan Jackson qua giai điệu nhạc đồng quê ...và ...chỉ mong sao, trong mỗi cuộc sống gia đ́nh của mọi người được thanh b́nh và hạnh phúc ... like this cartoon .

                                            Last edited by Y Vu~ Hoa`i Mo*; 03-12-2013, 09:50 PM.

                                            Comment

                                            Working...
                                            X