Thông báo

Thông báo Module
Collapse
No announcement yet.

Thế Lữ

Page Title Module
Move Remove Collapse
X
Conversation Detail Module
Collapse
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Thế Lữ



    Thế Lữ (06.10.1907 - 03.6.1989)

    Nhà thơ Thế Lữ, tên thật là Nguyễn Thứ Lễ, c̣n có bút danh Lê Ta, sinh ngày 06 tháng 10 năm 1907 tại ấp Thái Hà, Hà Nội. Quê quán: làng Phù Đổng, huyện Tiên Du (nay là Tiên Sơn), tỉnh Bắc Ninh. Mất ngày 03 tháng 6 năm 1989. Là hội viên sáng lập Hội Nhà văn Việt Nam.

    Thuở nhỏ Thế Lữ học ở Hải Pḥng. Năm 1929 học xong bằng thành chung, ông vào Trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương, sau đó một năm (1930), ông bỏ học. Năm 1932, Thế Lữ bắt đầu tham gia Tự lực văn đoàn và là một trong những cây bút chủ lực của báo Phong hóa, Ngày nay. Năm 1937, ông bắt đầu hoạt động sân khấu, làm diễn viên, đạo diễn, lưu diễn tại các tỉnh miền Trung… và có hoài băo xây dựng nền sân khấu dân tộc. Cách mạng tháng Tám, ông hào hứng chào đón cách mạng, lên Việt Bắc tham gia kháng chiến: là Ủy viên thường vụ Hội Văn nghệ Việt Nam, chỉ đạo nghệ thuật Đoàn sân khấu Việt Nam. Sau đó, ông lần lượt phụ trách đoàn kịch Chiến thắng (Quân đội), chỉ đạo nghệ thuật đoàn Văn công nhân dân Trung ương. Từ 1957, ông là Chủ tịch Hội Nghệ sĩ Sân klhấu Việt Nam.

    Tác phẩm đă xuất bản:
    Về Thơ: Mấy vần thơ, 1935;

    Về truyện: Vàng và máu, 1934; Bên đường thiên lôi, 1936; Lê Phong phóng viên, 1937; Mai Hương và Lê Phong, 1937; Đ̣n hẹn, 1939; Gói thuốc lá, 1940; Gió trăng ngàn, 1941; Trại Bồ Tùng Linh, 1941; Dương Quư Phi, 1942; Thoa, 1942; Truyện vừa: Truyện t́nh của anh Mai, 1953; Tay đại bợm, 1953. Về Kịch bản: Cụ Đạo sư ông, 1946; Đoàn biệt động, 1947; Đợi chờ, 1949; Tin chiến thắng Nghĩa Lộ, 1952.

    Ông c̣n dịch nhiều vở kịch của Shakespeare, Goethe và Pogodin…

    Thế Lữ tuy sáng tác thơ không nhiều nhưng ông lại được đánh giá cao. Trong Thi nhân Việt Nam, sau khi “cung thỉnh” tiên sinh Tản Đà, Hoài Thanh – Hoài Chân đă trân trọng đặt ông vào vị trí số một (chọn ra bảy bài: Nhớ rừng, Tiếng trúc tuyệt với, Tiếng sáo Thiên Thai, Bên sông đưa khách, Cây đàn muôn điệu, Vẻ đẹp thoáng qua, Giây phút chạnh ḷng) của phong trào Thơ Mới với lời nhận định: “Độ ấy Thơ Mới vừa ra đời, Thế Lữ như vừng sao đột hiện ánh sáng chói khắp cả trời thơ Việt Nam. Dầu sau này danh vọng Thế Lữ có mờ đi ít nhiều nhưng người ta không thể không nh́n nhận cái công Thế Lữ đă dựng thành nền thơ mới ở xứ này… Thơ Thế Lữ về thể cách mới không chút rụt rè, mới từ số câu, số chữ, cách bỏ vần, cho đến tiết tấu âm thanh”.

    Trong tập chuyên khảo Thơ mới những bước thăng trầm, Lê Đ́nh Kỵ cũng đă xếp ông vào vị trí thứ nhất: “Thế Lữ, người mở đầu phong trào Thơ Mới. Thế Lữ say sưa ru ḿnh, dẫn người đọc vào cảnh tiên nga, mỹ nữ, múa lượn trong tiếng đàn tiếng sáo, có suối trong giếng ngọc, vàng dội lung linh… Những h́nh ảnh ấy như một làn gió trong lành đưa lại một ít nguôi quên, làm một thứ giải tỏa cho tâm hồn giữa ṿng vây của biết bao điều tệ lậu, ngang trái, xấu xa đầy rẫy trong xă hội bấy giờ. Sau này, Thơ Mới ít thấy có những vần thơ trong sáng, “thanh sạch” như của Thế Lữ”.

    Nhà thơ Hoài Anh đă tạo chân dung Thế Lữ “Từ máu đúc nên vàng” trong Chân dung Văn học (tập 1) rằng: “ông không phải chỉ là một nhà văn, một nhà thơ, mà “muốn làm nhà nghệ sĩ nhiệm màu, lấy thanh sắc trần gian làm tài liệu”. Hoài Anh từng hoạt động sân khấu nên có những ḍng nhận định thật chân thật và tinh tế. Dẫu là người trong cuộc nhưng ông vẫn để Thế Lữ “đứng” riêng trong cái chung của một nghệ sĩ thực tài…

    Nhà phê b́nh Vũ Ngọc Phan trong Nhà văn hiện đại khẳng định thật chính xác “công đầu” của Thế Lữ bằng ngôn từ rất… chính kiến: “Ông là một thi sĩ có công đầu trong việc xây dựng nền Thơ Mới. Phan Khôi, Lưu Trọng Lư chỉ là những người làm cho người ta chú ư đến Thơ Mới mà thôi, c̣n Thế Lữ mới chính là người làm cho người ta tin cậy ở tương lai của thơ mới… Tâm hồn ông thật là phức tạp. Điều chắc chắn là ông rất giàu tưởng tượng, nên về thơ cũng như về tiểu thuyết, ông đă tỏ ra một thi gia và một tiểu thuyết gia có biệt tài”.

    Nhà văn Nguyên Hồng trong hồi kư “Bước đường viết văn” đă kể lại chuyện lần đầu gặp Thế Lữ vào năm 1934 bằng vài nét chấm phá chân dung: “Thế Lữ cười hẳn thành tiếng ồ ồ à à một cách rất thích thú, nghe vừa có sự chân thật vừa khách t́nh.

    - Phải đấy! Cố mà viết! Phải chịu khó mà viết (anh nói tiếp bằng tiếng Pháp và như không chỉ để nói với tôi mà với cả những ai ấy ở trước mặt, hay như với những khán giả trước sân khấu vậy)”.

    Riêng các truyện mà ông sáng tác, Lê Đ́nh Kỵ cũng đă khẳng định tên tuổi Thế Lữ: “cho đến nay, trong lịch sử văn học Việt Nam, không có một tên tuổi nào đáng được xếp bên cạnh Thế Lữ trong thể loại sáng tác độc đáo này”.

    Về sân khấu, Thế Lữ đă lập Ban kịch Tinh Hoa, Thế Lữ, Anh Vũ rồi làm Chủ tịch Hội Sân khấu Việt Nam, theo Dương Ngọc Đức nh́n nhận: Thế Lữ “là người đưa kịch nói từ tŕnh độ nghiệp dư lên chuyên nghiệp”.

    Hoàng Chương trong Chân dung nghệ sĩ, đă xếp một Nghệ sĩ Nhân dân Thế Lữ “Nhà thơ, nhà hoạt động sân khấu xuất sắc” vào vị trí đầu đàn trong phần Nghệ sĩ kịch nói: “góp nhiều công sức làm cho sân khấu kịch nói Việt Nam có được nhũng bước đi nghiêm túc đầu tiên… đă tập hợp được nhiều văn nghệ sĩ có tên tuổi cùng tham gia hoạt động kịch với ḿnh… vừa là đạo diễn, lại vừa là diễn viên xuất sắc đă đóng tới gần ba mươi vai kịch

    Người đang yêu đă yêu và sẽ yêu khi gặp nhau dù trong bất cứ hoàn cảnh nào hay những t́nh bạn tri âm tri kỷ… cũng sẽ mở đầu: “Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy. Ngh́n năm chưa dễ đă ai quên”. Chính là của Thế Lữ để lại trong hồn dân tộc một di sản văn chương, hoạt động nghệ thuật đồ sộ. Chúng ta nhớ đến ông và cảm ơn ông đă nói hộ những tâm t́nh rất “đời” ấy…
    Nhân duyên tiền định vô lai khứ
    Lực bất ṭng tâm Hận Hoài Không

  • #2
    Nhớ Rừng

    Tặng Nguyễn Tường Tam
    (Lời con Hổ ở vườn Bách thú)

    Gặm một khối căm hờn trong cũi sắt,
    Ta nằm dài, trông ngày tháng dần qua.
    Khinh lũ người kia ngạo mạn, ngẩn ngơ,
    Giương mắt bé riễu oai linh rừng thẳm
    Nay sa cơ, bị nhục nhằn tù hăm
    Để làm tṛ lạ mắt, thứ đồ chơi.
    Chịu ngang bầy cùng bọn gấu dở hơi,
    Với cặp báo chuồng bên vô tư lự.

    Ta sống măi trong t́nh thương nỗi nhớ,
    Thủa tung hoành, hống hách những ngày xưa.
    Nhớ cảnh sơn lâm, bóng cả, cây già,
    Với tiếng gió gào ngàn, với giọng nguồn hét núi,
    Với khi thét khúc trường ca dữ dội
    Ta bước chân lên, dơng dạc, đường hoàng,
    Lượn tấm thân như sóng cuộn nhịp nhàng,
    Vờn bóng âm-thầm, lá gai, cỏ sắc.
    Trong hang tối, mắt thần khi đă quắc
    Là khiến cho mọi vật đều im hơi.
    Ta biết ta chúa tể muôn của loài
    Giữa chốn thảo hoa, không tên không tuổi.

    Nào đâu những đêm vàng bên bờ suối,
    Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan?
    Đâu những ngày mưa chuyển bốn phương ngàn
    Ta lặng ngắm giang san ta đổi mới?
    Đâu những b́nh minh cây xanh nắng gội
    Tiếng chim ca giấc ngủ ta tưng bừng?
    Đâu những chiều lênh láng máu sau rừng
    Ta đợi chết mảnh mặt trời gay gắt
    Để ta chiếm lấy riêng phần bí mật?
    Than ôi! thời oanh liệt nay c̣n đâu?

    Nay ta ôm niềm uất hận ngàn thâu
    Ghét những cảnh không đời nào thay đổi,
    Những cảnh sửa sang, tầm thường, giả dối:
    Hoa chăm, cỏ xén, lối phẳng, cây trồng;
    Giải nước đen giả suối, chẳng thông ḍng
    Len dưới nách những mô g̣ thấp kém;
    Dăm vừng lá hiền lành không bí hiểm
    Cũng học đ̣i bắt chước vẻ hoang vu
    Của chốn ngàn năm cao cả, âm u.

    Hỡi oai linh, cảnh nước non hùng vĩ!
    Là nơi giống hùm thiêng ta ngự trị,
    Nơi thênh thang ta vùng vẫy ngày xưa
    Nơi ta không c̣n được thấy bao giờ!
    Có biết chăng trong những ngày ngao ngán
    Ta đang theo giấc mộng ngàn to lớn
    Để hồn ta phảng phất được gần ngươi
    Hỡi cảnh rừng ghê gớm của ta ơi!

    1936
    THẾ LỮ
    Nhân duyên tiền định vô lai khứ
    Lực bất ṭng tâm Hận Hoài Không

    Comment


    • #3
      Yêu
      Thế Lữ

      Ta đi thơ thẩn bên vườn mộng
      Em nép sau hoa khúc khích cười
      Ngững bước ta c̣n đương bỡ ngỡ
      Lẳng lơ em ngắt đoá hồng tươi

      Em ném cho ḷng ta đón lấy
      Bông hoa phong kín ư yêu đương
      Ngờ đâu hoa giấu mầm gai sắc
      Sướt cạnh ḷng ta mấy vết thương

      Yêu em từ đó ta phơi phới
      Sống ở trong nguồn thú đắm say
      Nhưng cũng sống trong đau khổ nữa
      Miệng cười trong lúc nhắm chua cay
      Nhân duyên tiền định vô lai khứ
      Lực bất ṭng tâm Hận Hoài Không

      Comment


      • #4
        Bông Hoa Rừng
        Tặng Đoàn-phú-Tứ

        Trèo lên trên đỉnh non cao
        Nghe lời chim gọi, gió dào dạt thưa...
        Bỗng đâu gặp gỡ t́nh cờ,
        Cô nàng cao váy ỡm-ờ đứng trông,
        Tóc cô gió lẳng lơ cḥng,
        Nắng vàng rỡn cặp má hồng hồng tươi.
        Mắt như nước lặng in trời,
        Cánh đào thắm nét miệng cười trong mơ.
        Khiến ta ḷng những say sưa:
        "Phải người ta vẫn đợi chờ, đây chăng?"
        Trái tim đếm bước ngập ngừng,
        Lại gần ta hỏi ai rằng: "Ai ơi!
        Theo đường nước chẩy mây trôi.
        Để ḷng ra khắp phương trời, ta xem
        Ở đây nhắn gió đưa chim,
        Ở đâu thiếu-nữ trông t́m người yêu.
        Tới đây thấy cảnh đ́u-hiu,
        Phải chăng người ở trên đèo mong ta?"
        Bồi hồi, ta đợi lời thưa,
        Nhưng cô sơn-nữ hững hờ trông mây...
        Sóng rờn đôi mắt lung lay,
        T́nh xuân nồng đượm đôi mày thanh thanh,
        Cười duyên đắm đuối trời t́nh
        Ḷng ta như muốn tan thành hư không.
        Ta ôm thiếu-nữ trong ḷng:
        Người yêu thoắt biến thành bông hoa rừng.

        Bông hoa nay vẫn c̣n hương,
        Ḷng ta c̣n vết đau thương, không cùng,
        Đính hoa ở một bên ḷng,
        Ngàn năm tiếc giấc mơ ṃng khi xưa
        Nhân duyên tiền định vô lai khứ
        Lực bất ṭng tâm Hận Hoài Không

        Comment


        • #5
          Bâng Khuâng

          Trời xanh dịu, sợi mây hồng vơ vẩn,
          Trên bờ sông cô em đang thơ-thẩn,
          Đứng lặng nh́n mặt nước chiếc thuyền trôi
          Với ánh chiều thu bầm tím chân trời.
          Cô buồn. Mà v́ đâu, cô chẳng biết.
          Có lẽ bao nỗi âm thầm, tha thiết
          Bấy lâu nay vẫn ẩn kín một bên ḷng,
          Bỗng dưng nhân một phút hư không
          Trước cảnh mộng mịt mùng nơi sông nước,
          Đă khiến cho tâm hồn cô man-mác.

          Gió đưa cành lá, ghẹo áng tóc mai,
          Cùng cô em chung một tiếng thở dài,
          Mà giọt sương chiều điểm thưa trên má
          Cùng long lanh với hạt châu trên lá.

          Tuy nhiên, trong lúc bâng khuâng,
          Cô thấy ḷng cô phơi phới lâng lâng
          Như bay cao, như tan theo mây gió,
          Cô khoan khoái trong khi buồn thảm đó,
          Chính v́ hồn thu vi vút ban chiều
          Đă nhắc cho cô thấy ḷng cô yêu.
          Lần đầu hết, ḷng cô mang t́nh ái,
          Ôi vết thương xâu dịu dàng tê tái!
          Nhưng yêu ai? mà đă có ai yêu?
          Cô chỉ biết trông sông nước đ́u hiu.
          Trông mây gió gửi nỗi buồn êm ái
          Nhân duyên tiền định vô lai khứ
          Lực bất ṭng tâm Hận Hoài Không

          Comment


          • #6
            Chiều

            Cảnh vắng. Trời hanh. Giáng mai chiều
            Buồn xa ngưng lại nỗi đ́u hiu...
            Bỗng đâu xao-xuyến cây reo gió,
            Bụi chạy đường khô lá đuổi theo.
            Nhân duyên tiền định vô lai khứ
            Lực bất ṭng tâm Hận Hoài Không

            Comment


            • #7
              Đàn Nguyệt

              (Trên sông Hương một đêm trăng)

              Ḷng ta hỡi! Thôi đừng lên tiếng nữa!
              Lặng mà nghe đờn nẩy khúc sầu thương.
              Ngón tay rung, rung động cả đêm sương.
              Khiến trăng nước đắm mơ hồ ly-biệt,
              Khiến trong gió ngưng đọng niềm thống-thiết
              Của bao nhiêu người đẹp khát t́nh duyên
              Ôm nhớ nhung c̣n nức nở bên đèn.

              Đêm khuya vắng thêm gợi thời xa vắng,
              Tiếng bi-ai như vẽ h́nh cay đắng
              Của chia-phôi, cùng thương tiếc đợi chờ
              Trong bao thiên t́nh sử năo nùng xưa.

              Thấy chăng ai? trên sông khuya im sóng
              Bâng-khuâng trôi một con thuyền mơ mộng,
              Thuyền lênh đênh gieo giữa cơi sương tan
              Tiếng ngậm-ngùi muôn thủa của thời-gian.
              Biết chăng ai? bao nhiêu điều cực-khổ
              Với bao nỗi hờn oan trong vũ-trụ
              Cùng hẹn-ḥ thu lại một đêm nay,
              Đương nỉ non thánh thót ở trên giây,
              Theo ngón đê-mê của bàn tay nghệ-sĩ.

              Thuốc độc êm đềm, ôi! giọng đàn kiều-mị,
              Bởi v́ đâu gieo xuống măi ḷng ta
              Những giọt nồng tê-tái vị say xưa?
              Nhân duyên tiền định vô lai khứ
              Lực bất ṭng tâm Hận Hoài Không

              Comment


              • #8
                Mấy Vần Ngây Thơ
                Tặng Nguyễn-Lương-Ngọ


                TÔI

                Suốt đêm thức để trông ai,
                Ô ḱa ánh lửa đỏ ngời phương đông.
                Nhởn nhơ cây núi nhuộm hồng,
                Đẹp như cô gái yêu chồng đêm nao?

                CÔ MÁN

                Đêm qua trăng khóc trên trời,
                Để cho nước mắt nó rơi trên cành,
                Giọt châu trắng, lá cây xanh,
                Anh kia có biết tâm t́nh tôi chăng?

                TÔI

                Ḱa cô con gái thẩn thơ,
                Đứng trên đỉnh núi trông chờ ai đây?
                Cỏ bay cái váy cũng bay...
                Trên không con nhạn đón mây chập chờn.

                CÔ MÁN

                Chập chờn con nhạn đón mây,
                Cỏ cao đơn gió, tôi đây trông chồng.
                Ḷng tôi anh biết cùng không?
                Ngày tưng bừng cũng lạnh lùng như đêm.

                TÔI

                Đêm ngày cô những lạnh lùng,
                Bởi chưng cô chửa có chồng, như ai.
                Hỡi cô con gái kia ơi!
                Thôi đừng khóc nữa, kẻo tôi thêm buồn.

                CÔ MÁN

                Tôi buồn tôi lại buồn thêm,
                Tôi trông mây nước tôi thèm duyên tơ.
                Mắt tôi, nước mắt như mưa,
                Tôi không muốn gạt, tôi chờ ai lau.

                TÔI

                Ai lau nước mắt cô ḿnh?
                Dưới đây duy có một ḿnh ta thôi.
                Cầm khăn ḷng những bồi hồi,
                Lệ ta cũng chửa ai người lau cho.

                Thân ta lưu lạc giang hồ,
                Giận đời muốn khuất những tṛ đảo điên,
                Để ḷng theo đám mây huyền,
                Mây đưa ta bước tới miền gió trăng.

                Ở đây mây núi, cây rừng,
                Nước non thanh sạch cách chừng phồn hoa.
                Chim đèo nhắn gió đèo ca,
                Du hồn như một giấc mơ không cùng.

                Gi Giữa nơi bát ngát mịt mùng,
                Tấm ḷng thơ cũng nặng ḷng ái-ân.
                Thân tuy muốn thoát duyên trần,
                Nhưng c̣n vương mối nợ trần muôn năm.

                Đờn ḷng, ta sắt ta cầm
                Lại đây ḥa điệu, ḥa âm, ta cùng.
                Du dương chung khúc mơ ṃng...
                -- Mây cao với núi chập trùng kia ơi!
                Nhân duyên tiền định vô lai khứ
                Lực bất ṭng tâm Hận Hoài Không

                Comment


                • #9
                  Tiếng Sáo Thiên Thai

                  Tặng Ngô-Bích-San

                  Ánh xuân lướt cỏ xuân tươi,
                  Bên rừng thổi sáo một hai Kim Đồng.
                  Tiếng đưa hiu hắt bên ḷng,
                  Buồn ơi! xa vắng, mênh mông là buồn...
                  Tiên-Nga tóc xơa bên nguồn.
                  Hàng tùng rủ rỉ trên cồn đ́u hiu;
                  Mây hồng ngừng lại sau đèo,
                  Ḿnh cây nắng nhuộm, bóng chiều không đi.
                  Trời cao, xanh ngắt. - Ô ḱa
                  Hai con hạc trắng bay về Bồng-lai.
                  Theo chim, tiếng sáo lên khơi,
                  Lại theo gịng suối bên người Tiên-Nga.
                  Khi cao, vút tận mây mờ,
                  Khi gần, vắt vẻo bên bờ cây xanh,
                  Êm như lọt tiếng tơ t́nh,
                  Đẹp như Ngọc-Nữ uốn ḿnh trong không,
                  Thiên-Thai thoảng gió mơ ṃng,
                  Ngọc-Chân buồn tưởng tiếng ḷng xa bay...
                  Nhân duyên tiền định vô lai khứ
                  Lực bất ṭng tâm Hận Hoài Không

                  Comment


                  • #10
                    Tối


                    Trời cao vàng tắt, trên cây
                    Con chim bé nhỏ gọi ngày hôm sau,
                    Âm thầm mây rủ-rê nhau
                    Kéo đi trốn cảnh u-sầu đem tăm.
                    Nhân duyên tiền định vô lai khứ
                    Lực bất ṭng tâm Hận Hoài Không

                    Comment


                    • #11
                      Vẻ Đẹp Thoáng Qua


                      Hôm qua đi hái mấy vần thơ,
                      Ở măi vườn tiên gần Lạc-Hồ:
                      Cảnh tĩnh trong hoa chim mách lẻo.
                      - Gió đào mơn trớn liễu buông tơ.

                      Nước mát hơi thu thắm sắc trời,
                      Trời xanh, xanh ngắt đượm hồng phai.
                      Ái ân, bờ cỏ ôm chân trúc,
                      Sau trúc, ô ḱa! xiêm áo ai?

                      Rẽ lá, thi-nhân bước lại bên
                      Mấy ṿng sóng gợn mặt hồ yên,
                      Nhởn nhơ vùng vẫy ba cô tắm
                      Dưới khóm hoa quỳnh lá biếc xen.

                      Hồ trong như ngọc tẩm thân ngà,
                      Lồ lộ da tiên thô sắc hoa,
                      Mỉm miệng anh đào tan-tác rụng,
                      Tóc buông vờn mặt nước say xưa.

                      Say xưa, người khác lạ bồng-lai,
                      Giận lũ chim kia khúc khích hoài.
                      Van khẽ gió đừng vi-vút nữa.
                      - Nhưng mà chim, gió có nghe ai?

                      Lời oanh trên liễu, yến bên hồng,
                      Hạc ở trong không, phụng dưới tùng,
                      Bỗng chốc cùng nhau cao tiếng họa,
                      Đờn tiên rộn ră khắp tiên cung...

                      Hoa lá cùng bay bướm lượn qua,
                      Người tiên biến mất, -- Khách trông ra:
                      Mặt hồ nước phẳng nghiêm như giận.
                      - Một áng hương tan, khói tỏa mờ.
                      Nhân duyên tiền định vô lai khứ
                      Lực bất ṭng tâm Hận Hoài Không

                      Comment


                      • #12
                        Ư Thơ

                        B́nh tĩnh lại, bao nỗi ḷng huyên náo!
                        V́ giờ đây muôn vật lắng trong đêm:
                        Trong gió đứng, thanh âm treo khúc dạo,
                        Trong sương khuya, ngưng đọng áng hương ch́m;

                        Hoặc lặng sống trong đài khoan độ nở,
                        Cây âm-thầm khép lá gượm xôn xao;
                        Nương bóng tối muôn loài sâu nín thở;
                        -- Thời gian qua, nghỉ bước trên từng cao.

                        Này là phút băn-khoăn trong ngóng đợi,
                        Phút anh-linh, huyềnđiệu của tâm tư
                        Ghi dấu vết giữa tháng năm thay đổi
                        Để ngàn sau nối lại với ngàn xưa.

                        Ấy là lúc ư thơ rung ánh ngọc,
                        Cùng Thi-tiên say giấc khói hương ngà.
                        Nhà thi-sĩ nâng niu bầu cảm xúc
                        Của trời mây đúc lại mấy lời hoa.
                        Nhân duyên tiền định vô lai khứ
                        Lực bất ṭng tâm Hận Hoài Không

                        Comment

                        Working...
                        X