Thông báo

Collapse
No announcement yet.

Mưa!

Collapse
X
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Mấy tháng nay say Nguyễn Đ́nh Toàn, say c̣n hơn ngày trước say Vũ Thành An vậy. Nhưng ngày trước thấm cái đau của Vũ Thành An chỉ là cái đau tưởng tượng, cái đau ngẫm trên hoàn cảnh của kẻ khác, cái đau của kẻ ngoài cuộc vốn đáng lẽ phải bàng quan. Lúc sau này không c̣n mê mẩn như ban đầu nữa, nói đúng ra là tôi giận Vũ Thành An ông là người không có chính kiến, đă viết ra những thứ như kim đâm muối xát vào ḷng con gái người ta, th́ thôi cứ hiên ngang là ḿnh v́ ôm hận, nên ḿnh phải ch́ chiết cho hả giận ḷng ḿnh, sao c̣n viết lại lời, ủy mị và nhạt lăng nửa vời, cao thượng h́nh thức, làm mất đi cái cực đoan, cái tột cùng thê thiết của ông đi.

    C̣n bây giờ thấm cái đau của Nguyễn Đ́nh Toàn là thứ ứng thực với ḿnh.
    Lạnh không hỡi đá tuổi tôi,
    Buồn không son xóa môi cười

    Comment


    • Bạch Nhăn xuất chiêu ở trên:

      Đọc bài

      Tặng tô mà ḿnh đang sử dụng, phải nói là t́nh cảm khá mặn nồng rồi
      Tỷ hiểu. Đàn ông các đệ vẫn cứ hay tưởng bở như thế nên nhiều khi không khổ qua mà vẫn đắng, không ăn ớt mà vẫn thấy cay!
      Lạnh không hỡi đá tuổi tôi,
      Buồn không son xóa môi cười

      Comment


      • Lâm Hiểu Nhiên xuất chiêu ở trên:

        Đọc bài

        Tỷ hiểu. Đàn ông các đệ vẫn cứ hay tưởng bở như thế nên nhiều khi không khổ qua mà vẫn đắng, không ăn ớt mà vẫn thấy cay!
        Vậy hóa ra đệ hiểu lầm à? Đối với người như đệ, cái bút ch́ không dùng được nữa cũng chưa nỡ bỏ đi, cái ḿnh đă sử dụng rồi th́ giống như một phần của ḿnh, cho mượn th́ c̣n có thể chứ cho luôn th́ không bao giờ. Đệ có cho ai th́ mua cái mới nguyên để cho, ḿnh dùng cái cũ, không bao giờ đệ lấy đồ ḿnh đang dùng đem cho đâu. V́ vậy gặp mấy cô như tỷ chắc đệ bị lừa lên lừa xuống quá.

        Comment


        • Tỷ tặng luôn cái tô là để khỏi phải mượn qua mượn lại mất công leo lên leo xuống mấy tầng lầu đó mà.
          C̣n đồ dùng hử, tỷ là chúa cho tặng đồ đang xài, v́ tỷ thích cái mới hơn, cho mà có người nhận thật quá tốt!.
          Lạnh không hỡi đá tuổi tôi,
          Buồn không son xóa môi cười

          Comment


          • Thời gian như con nước, đều đặn và áp đặt . Mới đó mà đă đến mùa mưa . Năm nay chỉ biết ngó mưa từ trong một vùng khô ráo và ấm áp nào đó mà không dám nghênh ngang chạy tới lui . Bởi v́ từ đầu mùa mưa đến giờ đă hai lần v́ nhiễm mưa mà sinh bệnh . Bệnh tật là điều không ai chờ đợi, không ai mong muốn . Chỉ đáng tiếc bệnh tật lại là thứ không thể luôn biết trước để pḥng bị .
            Không hiểu sao một năm trở lại đây rất thường hay đau yếu . Đôi khi nghĩ vẩn vơ hay có thể ḿnh đang có một chứng bệnh nguy hiểm tiềm ẩn . Cũng dấy lên nột chút sợ hăi, có sợ v́ thân này đang tráng niên, hiện tại b́nh ổn, tương lai gần vẫn là b́nh ổn, nếu một khi sức khoẻ sa sút, rất thường tâm tính cũng hèn nhược hơn .
            Sợ! Sợ phải hai tay buông bỏ cuộc sống hiện tại . Tuy thực tại không có ǵ hoa lệ, nhưng thực tại vẫn là thứ duy nhất . Buồn .
            Lạnh không hỡi đá tuổi tôi,
            Buồn không son xóa môi cười

            Comment


            • Lâm Hiểu Nhiên xuất chiêu ở trên:

              Đọc bài

              Thời gian như con nước, đều đặn và áp đặt . Mới đó mà đă đến mùa mưa . Năm nay chỉ biết ngó mưa từ trong một vùng khô ráo và ấm áp nào đó mà không dám nghênh ngang chạy tới lui . Bởi v́ từ đầu mùa mưa đến giờ đă hai lần v́ nhiễm mưa mà sinh bệnh . Bệnh tật là điều không ai chờ đợi, không ai mong muốn . Chỉ đáng tiếc bệnh tật lại là thứ không thể luôn biết trước để pḥng bị .
              Không hiểu sao một năm trở lại đây rất thường hay đau yếu . Đôi khi nghĩ vẩn vơ hay có thể ḿnh đang có một chứng bệnh nguy hiểm tiềm ẩn . Cũng dấy lên nột chút sợ hăi, có sợ v́ thân này đang tráng niên, hiện tại b́nh ổn, tương lai gần vẫn là b́nh ổn, nếu một khi sức khoẻ sa sút, rất thường tâm tính cũng hèn nhược hơn .
              Sợ! Sợ phải hai tay buông bỏ cuộc sống hiện tại . Tuy thực tại không có ǵ hoa lệ, nhưng thực tại vẫn là thứ duy nhất . Buồn .
              Lâm tỷ ui, hồi xưa muội cũng ít khi đau ốm cực ư, chỉ vào bệnh viện đúng 1 lần hồi bé thôi ạ, nhưng 3 năm gần đây th́ cứ trung b́nh mỗi năm muội nhập viện 1-2 lần. Muội từ chỗ chán ghét ghê sợ cái mùi bệnh viện bây giờ lại trở nên quen thuộc với nó, ngửi thấy nó là như cảm nhận được sự mong manh của sinh mệnh con người. Đúng là chẳng ai hiểu rơ được t́nh h́nh các bộ phận cơ thể ḿnh đang hoạt động thế nào, đến lúc nào nó đột nhiên đ́nh công đ̣i nghỉ cho nên tốt nhất là ḿnh phải chăm sóc, thương yêu, đối xử tử tế với chúng nó, định kỳ khám xét, kiểm tra cho chúng nó muội thấy lúc ḿnh khỏe th́ chẳng vấn đề ǵ, nhưng lúc ốm đau th́ chẳng ai chia sẻ được đâu tỷ ạ bởi cho dù là ai, dù yêu thương ḿnh đến độ nào th́ họ cũng chỉ chăm sóc, cảm thông thui, c̣n nỗi đau, nỗi sợ th́ vẫn là của riêng ḿnh
              Nam quan sương rắc sầu vạn cổ
              Ải Bắc mưa tuôn mộng hải hồ

              Comment


              • Đa tạ muội muội!

                Tự nhiên nằm trên giường đầu óc giống như sắp bị mụ đi (chắc buồn ngủ quá mà tưởng tượng thêm ra ) thế là ... sợ, sợ nên mở choàng mắt ra ráng cho tỉnh, ṃ máy viết mấy ḍng lâm li bi đát trên. Đa tạ muội muội quan hoài, cũng may hôm nay tỷ lại đă thấy khỏe trở lại.

                Tỷ khám phá ra tại sao ḿnh ốm vặt rồi, là v́ mấy tháng rồi chưa đi chơi. Phải xách ba lô làm một chuyến thôi!
                Last edited by Lâm Hiểu Nhiên; 06-13-2011, 09:30 PM.
                Lạnh không hỡi đá tuổi tôi,
                Buồn không son xóa môi cười

                Comment


                • Mùa mưa đă đến, hoa dầu đă rụng gần hết rồi. Gió quẩn quanh mang hơi nước luồn khắp các con đường. Những cánh phượng đỏ rụng bệt xuống mặt đường ướt át. Những mảng lường lốm đốm thâm, rêu bắt đầu mọc xanh trên nền xi măng cũ kỹ. Chim kéo về hàng đàn, bay lao xao qua những khóm cây.

                  Càng ngày càng cảm thấy ham muốn mănh liệt có một khoảng sân nhiều nắng. Khoảng sân có thiên hài vây quanh, có thường xuân ḅ lan lên bậc thềm, có những khóm hoa hồng trắng tỏa hương mê say. Làm lụng không chắt chiu bao năm, đôi khi v́ cuộc vui trước mắt nên cứ để cho giấc mộng yên lành là giấc mộng. Giấc mộng nhẹ nhàng là giấc mộng. Giấc mộng đánh đu. Để rồi khi ham muốn phồng lên và giấc mộng vẫn là ảo ảnh xa vời th́ bắt đầu cảm thấy khổ sở.

                  Mùa hè, mặt trời dậy sớm, trừ những hôm có mưa sáng. 5 rưỡi nhỏm dậy, xuống bếp xát đậu nấu sữa. Buổi sáng có một cốc đậu nành nóng nghi ngút khói bên một tô ḿ, cảm giác ḿnh đang sống rất đều đặn và yên ổn.

                  Sang tuần, sẽ lát lại toàn bộ khoảng sân phía trước bằng gạch tàu. Màu gạch tàu ấm áp, bước đi không rét chân. Xin mẹ trồng một cây khế chỗ gốc ti gôn bây giờ, và đặt thêm vài chậu dương xỉ. Sẽ sơn lại toàn bộ cửa nhà sang màu trắng. Tháo hết rèm màn. Lắp kính màu thay cho kính trong.

                  Hai tháng nữa sẽ thi. Bắt đầu cảm thấy rối rắm trong mớ kiến thức nhồi nhét qua loa vội vàng. Mỗi buổi học mỗi thêm mơ hồ. Những người học chung cũng im lặng, cắm cúi ghi chép. Ḿnh hoang mang tự hỏi họ thực sự thông hiểu vấn đề hay cũng lơ mơ như ḿnh nên không c̣n tự tin náo nhiệt nữa.
                  Lạnh không hỡi đá tuổi tôi,
                  Buồn không son xóa môi cười

                  Comment


                  • Với những người tha hương như đệ mà đọc phải những ḍng tâm sự của Hiểu Nhiên tỷ th́ chỉ biết lắc đầu trách bản thân vô dụng. Không kiếm nổi một mái ấm để tư lự nữa...
                    Nợ em một nụ cười, hoàn trả lại em một đời nước mắt...

                    Comment


                    • Bất tửu xuất chiêu ở trên:

                      Đọc bài

                      Với những người tha hương như đệ mà đọc phải những ḍng tâm sự của Hiểu Nhiên tỷ th́ chỉ biết lắc đầu trách bản thân vô dụng. Không kiếm nổi một mái ấm để tư lự nữa...
                      Gầm cầu, vỉa hè đều có thể đứng xem mưa được đệ à

                      Comment


                      • Hôm nay lục thùng sách, lôi ra bao nhiêu là những truyện. Đều là những truyện hay, yêu thích qua bao lâu, vẫn muốn dành dụm để về sau c̣n đọc lại: Trở lại thiên đàng, Người đua diều, Trên đồi cao chăn bầy thiên sứ, Trường hận ca, Hoàng hậu Mác gô, Cuộc đời của Pi, Một chút mặt trời trong nước lạnh, T́nh anh lính chiến... và cả vài cuốn truyện tranh Hoa hồng Vec xây nữa. Ngày sinh viên đọc Hoa hồng Vec xây, giật ḿnh tự hỏi tại sao truyện tranh cho thiếu nhi, như nhóc em ḿnh lúc ấy mới học lớp 6, mà đă nói về đồng tính luyến ái. Có là tầm bậy tầm bạ quá không? Tầm bậy vậy mà nhóc em tuần nào cũng canh mua, hay là nhóc em ưa cái sự tầm bậy? Không biết, ḿnh thật không biết nhóc em mê v́ cái ǵ, nhưng rơ là ḿnh mê. Mà ḿnh không mê v́ chuyện đồng tính luyến ái, ḿnh mê v́ cái cốt lịch sự của nó, trước cái thời được kể trong Hoàng hậu Mác gô.

                        Trong thùng ngoài sách ra c̣n có đĩa nhạc. Gồm có tuyển tập Thái Thanh, tuyển tập Văn Cao, bộ hơn 20 đĩa gồm ballad, death, black, melodic, doom, symphony, ... tá lả các kiểu metal, ác chiến hơn c̣n có cả một đĩa progressive mới thật là kiêu ngạo. Smooth Jazz có 2 đĩa, ḥa tấu dân tộc 2 đĩa, ca trù 1 đĩa, cỡ 5, 7 đĩa nhạc không lời và gần 1 chục đĩa nhạc giao hưởng. Khiêm nhuờng quá, chẳng dám kể cho ai nghe, sợ lại bảo vờ vịt nghe những thứ khác đời cho ra dáng.

                        Dưới xấp đĩa có một hộp đựng rất nhiều những vỏ ṣ màu hồng, trắng và huyết dụ. Em mèo tặng cho nhân một lần em về nhà, ṣ quê biển em đó, chị giữ dần trang trí những thứ linh tinh. Có một lần ḿnh cắt lấy khuôn mặt trong một tấm h́nh ḿnh ra, và dán vào ḷng vỏ ṣ, rồi gửi ra Huế cho T. Sau ngày T mất, không biết nó đă lưu lạc nơi nào.

                        Dưới nữa là một cuốn sách dạy vẽ họa h́nh chân dung, và một quyển giấy A4 tự đóng lại, dăm trang đầu có những h́nh vẽ bút ch́, là ḿnh đă say mê vẽ đi vẽ lại những bức h́nh mẫu trong sách. Phần c̣n lại là giấy trắng. Sách lỏng lẻo, v́ rất nhiều những trang vẽ không ra hồn đă bị xé đi, ai chẳng vậy nhỉ, những ǵ kém cỏi, ai dại phô bày ra.

                        Dưới nữa là một bức h́nh vẽ một bông hoa hướng dương bằng bút ch́. Nét vẽ b́nh thường, được bọc trong một tấm b́a kính, dán keo bốn góc. Là của anh V tặng sinh nhật hôi..., ờ hồi nào ấy nhỉ, găi găi cái tay, nghĩ lại coi nào, đó là năm 2005, tức là mới 6 năm về trước. Cố nhân ơi, người hiểu ta nhiều quá, ta chẳng phụ ḷng người, vẫn sống nhiệt t́nh và sôi nổi, vẫn vươn lên b́nh ổn giữa những phiền muộn, giữa thanh xuân cô đơn và dằn vặt, v́ những sai lầm không bao giờ sửa chữa, v́ những hối tiếc không bao giờ cạn, v́ những tháng năm không mong đợi vẫn tiếp nối không ngừng. Ta vẫn làm bông hoa mặt trời, kiêu hănh và cố chấp, chỉ quay mặt về một hưóng, hướng không phải nh́n cái bóng đen ngả xuống của ḿnh.

                        Trời đang mưa, mưa tháng bảy đang về, mưa ngâu, dầm dũi, âm ỉ. Ta sẽ thức dậy giữa tiếng mưa tinh tang đập trên mái tôn, trong hơi gió lạnh mát và ṿm ánh sáng đùng đục của một buổi sáng yên ả. Sẽ ra ngồi bên cửa sổ, ngó những cây húng dũi gập ḿnh xuống mặt đất lấm lem. Những ngọn hoa giấy trổ ngọn hoa đỏ tía, và những cây lim trắng bên những mái nhà thâm nâu xanh tốt tươi.
                        Lạnh không hỡi đá tuổi tôi,
                        Buồn không son xóa môi cười

                        Comment


                        • Vốn là muội rất yêu thích cách viết của tỷ
                          Nam quan sương rắc sầu vạn cổ
                          Ải Bắc mưa tuôn mộng hải hồ

                          Comment


                          • Triệu Mẫn xuất chiêu ở trên:

                            Đọc bài

                            Vốn là muội rất yêu thích cách viết của tỷ
                            Nhưng có yêu tỷ hay không th́...
                            Em lạnh c̣n ta đâu có ấm
                            Ḍng đời đưa đẩy mấy cho nguôi?
                            Ngỡ ḿnh làu thông ba vạn sáu
                            Ngờ đâu chữ ái viết chửa xuôi

                            Quan san nan việt, thùy bi thất lộ chi nhân?
                            B́nh thủy tương phùng, tận thị tha hương chi khách!

                            Comment


                            • Triệu Mẫn xuất chiêu ở trên:

                              Đọc bài

                              Vốn là muội rất yêu thích cách viết của tỷ
                              Hông có nút cảm ơn, chứ hông là tỷ bấm nút đó một chục lần rồi! Hihi
                              Lạnh không hỡi đá tuổi tôi,
                              Buồn không son xóa môi cười

                              Comment


                              • Đệ không thích cách viết của tỷ

                                Comment


                                • Bạch Nhăn xuất chiêu ở trên:

                                  Đọc bài

                                  Đệ không thích cách viết của tỷ
                                  Kệ đệ!
                                  Không có nút Dislike, hông là tỷ nhấn 100 lần rồi!
                                  Lạnh không hỡi đá tuổi tôi,
                                  Buồn không son xóa môi cười

                                  Comment


                                  • hic, quỷnh rồi làm thơ , hê hê

                                    À ơi .....
                                    Trời mưa bong bóng phập pḥng
                                    Sao không thấy chú Cóc đồng nghiến răng
                                    À, híc .... chú măi mê ăn
                                    Nui, bơ, đường, sữa hàm răng chú ... hổng c̣n

                                    Vạn Xuân

                                    Comment


                                    • Cho một ngày mưa...

                                      Đi làm về, thấy bố ngồi khoanh chân xem đá banh ở pḥng khách. "Chào bố!" Bố không lên tiếng, chỉ gật đầu. Mấy hôm rày bố bị viêm chu vai, đêm đau nhức cứ trở ḿnh hoài. Sáng nay nghe tin ốm mấy bác mấy chú trong xóm, trong ban điều hành khu phố ghé thăm, tặng phong b́ thăm bệnh. Bố phấn chấn hơn hẳn, buổi trưa ăn cháo, chiều đă muốn ăn cơm.
                                      Bỏ giỏ xách vô pḥng rồi xuống bếp, gần hết hành lang th́ gặp má từ duới bếp đi lên:
                                      - "Má!"
                                      - "Ờ, cô về rồi hả"
                                      - "Dạ! Má có ǵ đăi con hông?"
                                      - "Cứt chó!"
                                      Hai má con cười hà hà. Má bưng b́nh chè mới hăm lên bàn cho bố, rồi trở xuống, hai má con lặt rau nấu cơm. Má ngồi xổm rửa cá rô, một chân kiễng lên, đó là cái chân phải nối gân hồi mấy năm trước của má, má tập luyện hoài cho nó dẻo, nhưng nó vẫn đơ đơ ra, má coi nó như cái chân giả. Má biểu tuy nó là da thịt của ḿnh, nhưng không làm chủ được.
                                      Ḿnh ngồi lặt rau cải. Canh cải nấu cá rô, cho thêm chút bún khô th́ c̣n ǵ ngon bằng. Cá rô anh ba câu từ mấy khoảnh vườn ngợp nước giáp triền sông. Anh ba dạo này đă thuê được người làm, nên thảnh thơi trưa nào cũng vác cần đi câu hết. Cái mặt cháy nắng đen thùi lùi, đen như mớ cá rô ḅ luẫy nguẫy trong xô vậy.
                                      Má nhổm dậy nhắc nồi nước luộc cá, rồi chợt ngó qua ḿnh:
                                      " Thu nè, con trai nhà bác Đăng muốn gặp th́ mày có gặp lại không?"
                                      Ồ, từ ngày nhà có cháu, má lúc nào cũng gọi ḿnh là cô. Má tự động thăng cho ḿnh một cấp, để nhắc cho ḿnh biết ḿnh đă ở ĺ nhà của má đến meo mốc lên rồi.
                                      Nghe má hỏi, ḿnh cười:
                                      - "Dạ! Gặp th́ gặp chứ ǵ đâu má. Con từng tuổi này rồi chứ gái mới lớn đâu mà ngại gặp giai".
                                      Má cũng cười:
                                      - "Ờ, th́ hỏi trước ư mày vậy."
                                      Nhớ lại chuyện nhà bác Đăng lại buồn cười. Ra cái anh chàng mà bố mẹ ḿnh với bố mẹ chàng ta ḥ hẹn đă nom mắt ḿnh 1 lần cách đây 2 năm rồi, nay vẫn chưa lấy vợ. Chẳng biết từ ấy đến nay nhà anh đă hỏi qua mấy đám, không đám nào ưng hay không ưng được đám nào, giờ lại quay lại nhà ḿnh, xem ra rất có thành ư!
                                      Ḿnh lặt rau xong, rửa ráy đặt lên kệ. Má đứng nh́n trời qua ô cửa, ngó đông ngó tây, "sắp mưa rồi". Những hạt nước li ti theo gió tạt vào nhà, đậu lên tay má.
                                      Má hạ thấp cửa, rồi ngồi xuống ghế. Có một khoảng thời gian, vào khi tôi chừng 10 đến 15 tuổi, tôi thấy má hầu như không biến đổi. Tóc má đen, da đỏ au, dáng thon thả mềm mại, răng đều như bắp. Nh́n má người ta nghĩ đến sự chỉn chu và linh hoạt. Giờ má vẫn c̣n cái vóc dáng thanh cao đó, vẫn chỉn chu tuơm tất thế, nhưng tóc má bạc văn rồi, chân má lại phẫu thuật một lần, dáng đi hơi nghiêng về một phía. Má vẫn hay cuời, vẫn bảo "sắp" cho những điều má biết chắc không bao giờ xảy ra.
                                      - "Con gái nhà bà sắp cho chúng tôi uống rượu chưa?"
                                      - "Nó sắp rồi! Bao giờ nó cưới tôi đăi tiệc ba ngày ba đêm cả xóm."
                                      - "Má! Chị hai có tới sớm nấu cơm phụ má hông?"
                                      - "Nó sắp rồi!"
                                      - "Má! Anh Tư hồi năy có đánh đ̣n Kin không?"
                                      - "Nó sắp rồi!"
                                      Mưa đă bắt đầu nhả những hạt đều đặt lên mặt tôn mái bếp, những ḍng nước chảy dài xuống như một tấm rèm trong suốt. Trời tối dần. Má bần thần nh́n dọc hành lang, nơi đầu cùng vùng sáng của pḥng khách bừng hơn cả. Chừng như hơi lạnh, má đứng dậy đi lấy áo khoác. Tôi nấu nốt nồi canh, rồi trở lên uống nước chè xanh ngồi xem tivi với bố.
                                      Lạnh không hỡi đá tuổi tôi,
                                      Buồn không son xóa môi cười

                                      Comment


                                      • Đọc bài của Hiểu Nhiên tỷ lúc nào cũng thấy rất thoải mái và vui vẻ. Thiệt là thấy hàm ơn tỷ nhiều quá.....
                                        Nợ em một nụ cười, hoàn trả lại em một đời nước mắt...

                                        Comment


                                        • Kể từ ngày mẹ cắt bỏ cây ti gôn, sân nhà giữa mùa mưa mà vẫn khô cằn quá.

                                          Ngày mẹ cắt cây ti gôn, ḿnh ngồi ở cửa, buồn chẳng muốn ra phụ. Những ngọn ti gôn rực hồng rơi lả tả xuống sân, những cánh hoa bé vương văi khắp nơi, rắc màu hồng tấm lấm trên mặt xi măng. Người ta bảo hoa ti gôn như là tim vỡ, nhưng lá ti gôn lại là những trái tim xanh c̣n nguyên.

                                          Dàn ti gôn đă dọn rồi, sân nhà bừng sáng, gay gắt trong nắng trưa vàng. Chim sẻ không c̣n về rỉa những cái râu ti gôn cong cong, không đậu lên chấn song thập tḥ dưới ṿm lá, không cḥng nhau líu ríu mỗi sớm mai và nép ḿnh dưới mái hiên trốn mưa chiều. Chim sẻ đă theo ti gôn về đâu mất.

                                          Chỉ c̣n những cơn mưa vẫn theo nhau đều đặn kéo về. Những ḍng nước chảy loang trên bức tường rêu bám xanh đen. Những con ốc sên từ dưới gốc cây lan đất ḅ ngược lên hàng rào, thỉnh thoảng rơi độp xuống.

                                          Những ngày tháng tám.
                                          Trận ốm c̣n chưa qua, mẹ đă gầy rộc.

                                          Buổi sáng, sau một đêm vừa ngừng cơn sốt, mẹ ngồi tựa cửa, tóc buông xuống giữa lưng. Tóc mẹ xưa dài lắm, nhưng xác xơ dần, mẹ cắt đi một đoạn cho dễ tắm gội. Màu thời gian đă nhuốm đầy lên tóc, nắng sớm chiếu lấp lánh trên những lọn tóc ngả vàng. Đă bao lần mẹ định cắt ngắn đi, nhưng rồi chẳng bao giờ đủ can đảm, v́ bố muốn trông thấy tóc mẹ lúc nào cũng dài như thế.

                                          Ti gôn không c̣n, mẹ nh́n ǵ trước mặt.
                                          Mẹ buâng quơ nh́n những chấn song hàng rào cách đều nhau. Một vùng trống trải với ánh sáng mênh mang trên cao. Xa xa là ngọn cây lim trắng xanh ŕ, và những chậu hoa mai nghiêng ngả loáng thoáng nở những cánh hoa trái mùa. Trẻ con đều đă đến trường, chim sẻ cũng không về nữa, con hẻm nhỏ yên tĩnh như ngưng lặng.

                                          Mẹ có nhớ cây ti gôn không?
                                          Con đă yêu cái cây ấy biết nhường nào. Con yêu cái màu hồng tươi tắn trong buổi sáng yên ả và mặt trời mọc sớm. Con yêu những cái râu ti gôn dài rung rinh trong gió mưa, những giọt nước đậu trên mặt lá, và bóng tối loang vào nhà khi mây đen kéo ngang.

                                          Cây ti gôn đă chết rồi. Những ngọn hoa rơi dập xuống mặt bê tông nhanh chóng lả ra, những cái lá xanh thẫm màu co lại, héo dần rồi tóp đi. Những đoạn thân leo to như ngón tay bị cắt khúc ra hoặc vo lại. Mẹ gom tất cả vào một cái túi ni lon lớn, rồi xách ra đường bỏ rác.

                                          Con trồng một bụi hồng vào chỗ gốc ti gôn.

                                          Hoa hồng chưa nở, lá đă ngả vàng, cành trơ trụi.

                                          Con trồng vào một gốc lan đất.

                                          Lan đất không nở hoa, chỉ có những ngọn lá xanh rười rượi. Ốc sên kéo về rất nhiều, đậu đầy dưới nách lá, và ḅ lung tung ra mặt sân.

                                          Mùa mưa vẫn đi rất thong thả, gió vẫn thốc hơi lạnh vào nhà, mưa vẫn nhả hạt lao xao trên mái tôn, nhỏ những hàng nước trong suốt. Sân nhà vẫn tường rêu loang lổ, con hẻm nhỏ ngày hai lượt con đi về, chỉ thiếu hoa ti gôn và chim sẻ, mà dường như nỗi cô đơn lại rộng thêm đến mấy phần.


                                          Nhớ cái mái hiên, chụp từ cửa sổ tầng gác xuống.
                                          Lạnh không hỡi đá tuổi tôi,
                                          Buồn không son xóa môi cười

                                          Comment


                                          • Lâm Hiển Nhiên,
                                            bài viết cô nương (bà bà, tỷ tỷ) gợi nhiều h́nh ảnh làm phiền lụy tâm năo quá.
                                            thí dụ như "Lan đất không nở hoa, chỉ có những ngọn lá xanh rười rượi. Ốc sên kéo về rất nhiều, đậu đầy dưới nách lá, và ḅ lung tung ra mặt sân.

                                            Mùa mưa vẫn đi rất thong thả, gió vẫn thốc hơi lạnh vào nhà, mưa vẫn nhả hạt lao xao trên mái tôn, nhỏ những hàng nước trong suốt. Sân nhà vẫn tường rêu loang lổ, con hẻm nhỏ ngày hai lượt con đi về, chỉ thiếu hoa ti gôn và chim sẻ, mà dường như nỗi cô đơn lại rộng thêm đến mấy phần."

                                            Thật sự click với Dead tận cùng. Ḷm nhớ lại nhà bên việt nam lúc Dead c̣n 7-8 tuổi đi bắt mấy con ốc sên đổ muôi vô nó.
                                            Life is not the number of breaths
                                            you take, it is the moments that
                                            take your breath away

                                            Comment


                                            • deadcpu xuất chiêu ở trên:

                                              Đọc bài

                                              Lâm Hiển Nhiên,


                                              Thật sự click với Dead tận cùng. Ḷm nhớ lại nhà bên việt nam lúc Dead c̣n 7-8 tuổi đi bắt mấy con ốc sên đổ muôi vô nó.
                                              hic, nhớ tức là không quên, mà không quên tức là nhớ, không nhớ chưa chắc đă quên, mà đă quên chưa chắc là không nhớ phải không đít
                                              Vạn Xuân

                                              Comment


                                              • Cả một ngày mưa...
                                                Hơn nửa tháng 9 đă qua đi, có phải mùa thu chừng như không gơ cửa? Mà Sài G̣n có mùa thu không nhỉ? Có chứ, Sài G̣n có mưa thu, những cơn mưa muộn màng và lạnh lẽo, với những cây bàng đỏ lá, những quả sa kê chuyển sang màu vàng nắng, và thời gian chầm chậm trôi đi.

                                                Một đêm nghe Dạ Khúc trong căn pḥng nhỏ, chăn gối thơm mềm, chợt nghe ḷng ḿnh cũng mềm như chăn gối. Người ta giấu được ǵ trong đêm, nỗi oan ức và những lời th́ thầm c̣n chưa thổ lộ, rồi nín thinh và ước ḿnh sẽ tan ra trong tăm tối mênh mông. Tâm tư trong đêm, sẽ cuồng nộ rồi tan chảy, có thật là tan chảy được không?

                                                Thời gian như mưa, lúc cần nhanh cho ta qua đi th́ chậm lại, khi cần chậm cho ta nán lại th́ tạnh rất nhanh.

                                                Ai chờ tôi ở cuối con đường? Khi hai tay ung dung, khi hân hoan hạnh ngộ. Chỉ tiếc đường dài đau đáu cô đơn. Cô đơn giống như những cái gai nhọn, vươn ra thinh không, đâm vào bóng tối. Nếu tâm tư có thể tan chảy được rồi, vậy có c̣n thấy đau đớn lắm không? Đau đớn nhiều rồi, hạnh ngộ sau cùng có c̣n sung sướng lắm không?
                                                Lạnh không hỡi đá tuổi tôi,
                                                Buồn không son xóa môi cười

                                                Comment


                                                • Lâm Hiểu Nhiên xuất chiêu ở trên:

                                                  Đọc bài

                                                  Ai chờ tôi ở cuối con đường? Khi hai tay ung dung, khi hân hoan hạnh ngộ. Chỉ tiếc đường dài đau đáu cô đơn. Cô đơn giống như những cái gai nhọn, vươn ra thinh không, đâm vào bóng tối. Nếu tâm tư có thể tan chảy được rồi, vậy có c̣n thấy đau đớn lắm không? Đau đớn nhiều rồi, hạnh ngộ sau cùng có c̣n sung sướng lắm không?
                                                  Biết đâu là cuối đường biết đâu là đầu đường . Thiện tai, thiện tai!
                                                  Hạnh ngộ làm ǵ có đầu tiên mà làm ǵ là sau cùng trong khi trái đất vẫn tṛn . Đọc mấy ḍng cảm xúc của Lâm cô nương chợt nhớ một bài thơ Quang Dũng có đoạn:

                                                  "Bỏ em, anh đi
                                                  Đường hai mươi năm
                                                  Dài bao chia ly
                                                  Có những vợ chồng
                                                  Không là trăm năm
                                                  Mà t́nh thương yêu…..

                                                  Sông ơi! Dài sao
                                                  Rộng ơi! Biển cả
                                                  Thôi em nước mắt
                                                  Đừng rơi lă chă!

                                                  Em măi là hai mươi tuổi
                                                  Ta măi là mùa xanh xưa
                                                  Giữ trọn t́nh người cho đẹp "
                                                  Vạn Xuân

                                                  Comment


                                                  • T́nh cờ quá, tiểu muội cũng rất thích thơ của Quang Dũng, rất cảm ơn huynh!

                                                    Hạnh ngộ sau cùng, là gặp gỡ rồi không c̣n chia ly nữa, không chia ly th́ không tái ngộ, ấy là hạnh ngộ sau cùng.
                                                    Lạnh không hỡi đá tuổi tôi,
                                                    Buồn không son xóa môi cười

                                                    Comment


                                                    • Màu thời gian biêng biếc
                                                      Mùa xanh rồi qua đi
                                                      Đôi lần buâng quơ hỏi
                                                      Buồn nào hơn chia ly?
                                                      Buồn nào hơn chia ly.
                                                      Tay giấu trong vạt áo,
                                                      Mắt lên màu hanh hao

                                                      Mắt không hỏi tại sao
                                                      Môi không hỏi tại sao
                                                      Ḷng tựa như con lũ
                                                      Chảy tràn qua đê bao.

                                                      Đừng nh́n thêm lần nữa
                                                      Tóc dài thêm một mùa
                                                      Đừng nói thêm câu nữa
                                                      Tay thon c̣n hứng mưa.

                                                      Màu thời gian biêng biếc
                                                      Mùa xanh rồi qua đi.
                                                      Buồn nào hơn chia ly
                                                      Lạnh không hỡi đá tuổi tôi,
                                                      Buồn không son xóa môi cười

                                                      Comment


                                                      • Lâu rồi không ghé vào xem bài của Hiểu Nhiên tỷ. Giờ vẫn một cảm giác như xưa, thật lạ!
                                                        Nợ em một nụ cười, hoàn trả lại em một đời nước mắt...

                                                        Comment


                                                        • Trưa nắng rất to, và gió lồng lộng. Tôi mở cổng khiêng chậu hồng ra phơi. Cả tuần rồi thiếu nắng trông nó như dớt deo đi. Những bông hoa mỏng tang vừa bung nở đă nứt cánh, trông đến thảm thương. Hoa thơm quá! Mùi hoa hồng là thứ mùi dễ chịu nhất trong các loại hương hoa. Thứ mùi mát, nhẹ nhàng lẩn khuất nhưng làm cho người ta không thể nào quên được.

                                                          Tôi vẫn hằng dậy sớm mỗi buổi mai. Mở cửa ra chỉ để hít hà không khí tinh khôi, hứng ngọn gió rất lành và trong trẻo, nghe tiếng chim lích rích chuyền trên hàng rào đi ăn sớm, và kiểm xem những cây nào vừa đâm thêm nhành non. Khi trời c̣n mờ tối, tôi nấu một ấm nước hăm một b́nh trà xanh, tiếng nước sôi reo ù ù lắng dần lại khi hương trà thanh thanh bắt đầu lan tỏa, khoảng khắc ấy ai có thể bảo là thời gian trôi rất nhanh.

                                                          Ngày mới bắt đầu như thế. Tôi tự hỏi tại tại sao người ta luôn thức thật khuya và dậy thật muộn trong khi ngủ sớm và dậy sớm sẽ tốt hơn. Cũng như tại sao không ăn ǵ vào buổi sáng nhưng lại nhét đầy bao tử vào buổi tối hoặc đêm rồi lên giường đi ngủ... Những thói quen tai hại. Như là sự nuông chiều chính ḿnh một cách dễ dăi, lăng quên sự cần thiết của những chuẩn mực, và sẽ duy tŕ như một sự hợp lư, nhưng chắc chắn là không tốt cho bản thân.

                                                          Những ngày tạm ngưng việc thật dễ chịu với những buổi sáng nhàn nhă đi uống cà phê. Bây giờ, những quán yêu thích nhất chỉ c̣n lại một vài, và là những quán không có nhạc. Thay vào đó, ở đó, có lá reo lắp tắp trên đầu, có chim sẻ rủ nhau hàng đàn chuyền qua những chấn song, những ṿm me thong thả buông những đợt lá vàng lứt mứt xuống ḷng đường. Chung quy, không có thứ âm thanh nào do con người tạo nên lại có thể đem lại những xúc cảm lâu bền và toàn mỹ hơn âm thanh của tự nhiên đó.

                                                          Đôi khi băn khoăn ai sẽ chờ ta ở cuối con đường. Khi hai tay ung dung, khi hân hoan hạnh ngộ. Trong chuỗi đời sống êm ả đă dần quen biến cố và thôi đi âu lo, kết thúc sẽ chỉ là đơn giản là người ta cô đơn trong chiếc quan tài của ḿnh. Vậy th́ hạnh ngộ cuối con đường cũng đâu cầu phải có ai nữa, phải không?

                                                          Ngày qua đă qua, ngày mai không đoán định, chỉ có hôm nay b́nh an và hạnh nguyện, trong mỗi buổi mai lành, trong mỗi tiếng chim, trong những cơn nắng đổ lên mặt đường vàng óng. Hoa như nụ cười, lá như tay vẫy, và những người nối đuôi nhau trên đường, lặng thinh trong suy nghĩ quẩn quanh và hạn hẹp, vẫn đang t́m kiếm những thứ ở bên ngoài đời sống thực tại.

                                                          Chỉ v́, ta đang sống cuộc sống này, với đầy đủ trách nhiệm và bổn phận, nhưng cũng đầy tự do và ân hưởng, sẽ đi tiếp trên con đường rất hẹp một cách hân hoan.
                                                          Lạnh không hỡi đá tuổi tôi,
                                                          Buồn không son xóa môi cười

                                                          Comment


                                                          • Cho tôi xin một cốc rượu cay
                                                            Uống một lần thôi có thể say hết cuộc đời.
                                                            Tôi sẽ quên con đường rất dài
                                                            Và thôi không đợi một người không đến gặp.
                                                            Lạnh không hỡi đá tuổi tôi,
                                                            Buồn không son xóa môi cười

                                                            Comment


                                                            • Đă vào giữa tháng ba.

                                                              Ngày tháng cứ trôi đều như đếm, và đếm đều lại thành ra rất nhanh, ừ thế là đă giữa hè. Mặt trời mọc rất sớm, nhanh chóng xua tan chút hơi mát ít ỏi của sương đêm c̣n sót lại. Đường phố ngợp người qua lại, tiếng c̣i xe inh ỏi, tiếng động cơ ầm ào. Những hàng quán bán thức ăn ban sáng bày ra lề đường, sẵn sàng trao tay những phần ăn đă gói sẵn.

                                                              Hoa bằng lăng đang nở tím đường, và hoa muồng vàng cũng thi nhau thả những chùm hoa rực rỡ. Trong ánh nắng mùa hè mênh mông và chói lọi, mọi thứ sẽ tươi tắn lên để rồi kiệt sức rất nhanh chóng. Mồ hôi luôn rịn ra trên tóc mai, người ta sẽ chào nhau bằng câu than thở rằng trời sao nóng quá.

                                                              Mùa mưa đă sắp về rồi. Chậu cúc áo đă cao đến bốn mươi phân, bắt đầu nhú những cái hoa bé bằng ngón tay út tim tím. Màu hoa của mùa hè, màu của những con nắng hanh hao. Khi mưa về, phố sẽ ngập nước và lều bều rác. Những đợt bụi trên mái nhà và mặt lá được gột rửa thi nhau nhỏ những giọt nước nâu.
                                                              Lạnh không hỡi đá tuổi tôi,
                                                              Buồn không son xóa môi cười

                                                              Comment


                                                              • Lâu rồi không thấy Nhiên tỉ xuất chiêu, nhớ lạ lùng!
                                                                Tháng sáu ...! Trời mưa ....!
                                                                Chiều nay trời mưa, mưa hạ ồn ào và nghịch ngợm như một đứa trẻ ,lẩn quẩn đâu đó, sau lùm hoa giấy hay bụi chè tàu , thoảng lại ào ra nghich chuông nhà hàng xóm rồi trốn mất dạng ! Mới đó c̣n nắng chang chang, ấy vậy mà chỉ chốc lát sau , đất trời đột nhiên buồn hẳn, gió cứ lấy bụi làm thú tiêu khiển, tung lên, xoay tṛn, thỉnh thoảng c̣n hứng chí lên nghịch đám lá khô . Và mưa, như một tấm màn che phủ cả đất trời, trùm lên vạn vật, luồn vào từng ngóc ngách như cố xua bằng hết cái oi ả của mùa hè, như muốn chiếm giữ lấy tất cả dù chỉ trong chốc lát .Mấy hàng ăn vặt trước đường sau một hồi dọn dẹp chạy mưa th́ đứng túm tụm với nhau dưới hiên nhà chỉ trỏ và buôn chuyện, thôi th́ đủ mọi chuyện chồng con, vật giá, xăng dầu... Ḿnh cố dỏng tai t́m một tiếng sấm, nhưng chỉ nghe những âm thanh đ́ đùng rất nhỏ như vọng về từ xa lắm. Mưa vẫn ào ạt như trút... Nhưng đứa trẻ th́ vẫn măi là đứa trẻ, nghịch ngợm, đáng yêu nhưng có bao giờ dai sức . Đến nhanh, và khi ta c̣n ngỡ ngàng chưa kịp cảm nhận th́ lại đi cũng thật nhanh ...!
                                                                Trời lại xanh như chưa hề có mây phủ, nắng lại vàng ươm như chưa từng phải có một cuộc chạy trốn, nhưng đó đây, vẫn c̣n vương cái cái mát mẻ của cơn mưa mùa hạ, cái cảm giác dễ chịu đó cứ phảng phất quanh nhà, quanh vườn, bên nồi bánh canh của bà bán hàng chỗ ngă tư đường, và một chút, có lẽ một chút thôi, trong chính ḿnh .
                                                                Bó gối ngồi bên của sổ, nh́n mấy giọt mưa c̣n đọng lại rơi tong tong, cảm giác thật thú vị, lâu lắm rồi mới lại có một buổi chiều hiếm hoi như vậy, với mưa, và một ḿnh . Chợt nghe tiếng ồn ào trước sân, cô hàng xóm đang xách cổ cậu con trai lén mẹ đi tắm mưa với lũ trẻ hàng xóm về, vừa đi vừa mắng, ḿnh lại thấy buồn cười, cứ tưởng lũ trẻ bây giờ chỉ biết chúi đầu vào mỗi game và học . Thằng nhóc bị mẹ mắng vẫn cười toe, c̣n lén đưa tay ra vẫy vẫy lũ bạn đang tụ tập gần đó. Quay bước vào nhà, chân chợt khựng lại, dàn ti gôn lưa thưa mới trồng hôm trước trông tười tỉnh hẳn, lú nhú vài nụ hồng lấm tấm xinh xinh.
                                                                Đời có phụ, ta mặc kệ đời phụ
                                                                Ta th́ vô sự thản nhiên chơi
                                                                Kết giao thiên hạ không biết chán
                                                                Rảnh ngồi ngâm thơ đăi bạn hiền !

                                                                Comment


                                                                • Mùa mưa đă sắp qua rồi. Cây ngọc lan trong sân trường vẫn rụng những cánh hoa trắng thơm lựng trong cơn mưa muộn. Buổi chiều nhiều gió và lăng đăng chút hanh hao của mùa giáng sinh đến gần. Lối đi lát gạch tàu rêu cũ nối đến thư viện và hàng ghế đá u buồn trong khuôn viên nhỏ bé ấy trở thành một không gian riêng tư. Tôi vẫn thích đứng ở giữa lối đi ngắn đó, ngửa cổ nh́n lên ṿm ngọc lan trên cao. Gió lùa xào xạc, những quả ngọc lan chín già rơi xuống gốc, chim chóc không hót trong ṿm lá bao giờ. Chỉ có những bông hoa nhỏ lấp ló trong nách lá, thả hương thơm lừng vào những buổi chiều của tháng mười một mênh mông.

                                                                  Tôi vẫn hay ngồi ĺ trong pḥng học đến khuya, bất chấp chung quanh ai về ai c̣n ở lại. Đôi khi trong khoảng không gian buồn tẻ đó, tôi nghĩ đến anh V, người luôn nghĩ đến tôi với sự ân cần và tŕu mến. Tôi nhớ đến những đêm trắng làm hoa với chị H, nhớ những câu chuyện thâu đêm, khi trời tờ mờ sáng và chúng tôi đă thấm mệt, những bản nhạc đơn điệu chúng tôi cùng nghe chung không biết bao lần. Cuộc sống ban cho tôi nhiều may mắn quá. Những người bạn ân cần và chân thành, với thiện tâm không ǵ lay chuyển, và mối quan hoài thủy chung. Tôi cũng không có ǵ ngoài những ân cần. Trong đời sống ngắn ngủi này, người ta ngày càng sợ nỗi cô đơn và hời hợt. Tôi không mong đợi những ǵ tôi chưa từng cho đi, nhưng may mắn sao vẫn nhận được nhiều hơn thế.
                                                                  Tôi không nghi ngờ ǵ, hai năm sắp tới này là hai năm vất vả, nhưng cũng là hai năm tuyệt vời. Tôi không thông minh, cũng không có tính kiên tŕ, nhưng nếu cuộc sống đă cho tôi một cơ hội, tôi biết ḿnh phải làm ǵ để xứng đáng với món quà đă được trao.
                                                                  Lạnh không hỡi đá tuổi tôi,
                                                                  Buồn không son xóa môi cười

                                                                  Comment


                                                                  • Đêm nay đứng gió, trăng mười sáu đùng đục trong mây.

                                                                    Thế là sắp hết năm, thế là sắp tết rồi. Tết giống như một chủ nợ, chỉ chăm chăm đ̣i người ta phung phí thời gian và tiền bạc. Tết cũng để làm ǵ, ân t́nh cất giữ ở trong ḷng, tỏ bày lúc nào mà chẳng được.
                                                                    Hôm rồi mọi người háo hức đón ngày tận thế!
                                                                    Tôi cũng tự hỏi ḿnh, nếu tận thế thật, tôi sẽ làm điều ǵ?
                                                                    À không? Nếu tôi chỉ c̣n sống được trong một khoảng thời gian ngắn, rất ngắn. Tôi sẽ làm ǵ?
                                                                    Có phải khi quỹ thời gian là có hạn, người ta sẽ làm những ǵ họ mong muốn nhất hay không?
                                                                    Mong muốn cùng cực của tôi là ǵ?
                                                                    Nếu tôi c̣n 1 ngày, đương nhiên tôi ở rịt nhà, hối thúc mọi người mặc áo quần đẹp nhất, ngồi ăn bữa cơm cuối cùng.
                                                                    Nếu tôi c̣n 2 ngày. Ngày cuối cùng đương nhiên như khi chỉ có một ngày. C̣n ngày đầu tiên: tôi sẽ bay ra Côn Đảo, tắm mà không mặc ǵ.
                                                                    Nếu tôi có 3 ngày. Hai ngày cuối sẽ hệt như trên. Nhưng ngày đầu tiên, tôi sẽ đặt vé ra miền Bắc, gặp một người, hay chỉ để nh́n thấy họ thêm một lần nữa, ngày vĩnh quyết, nhất định tất cả những khoảng trống bấy lâu trong tâm tưởng tôi sẽ được lấp đầy.
                                                                    Nếu tôi có 5 ngày. 3 ngày cuối không cần phải nói, sẽ y hệt như trên. C̣n 2 ngày trước đó, tôi sẽ mua hoa về trưng khắp mọi chỗ trong nhà, và gói 50 phần quà, gửi cho những người đă thương mến và ân cần với tôi.

                                                                    Nhưng mà bây giờ, khi thời gian không hạn định, ư chí lại chỉ như một lát đậu phụ, chỉ cần bóp nhẹ đă nát bét.
                                                                    Last edited by Lâm Hiểu Nhiên; 12-28-2012, 10:26 AM.
                                                                    Lạnh không hỡi đá tuổi tôi,
                                                                    Buồn không son xóa môi cười

                                                                    Comment


                                                                    • Ta gặp nhau,…
                                                                      Vào một ngày Sài G̣n hanh gió
                                                                      Nụ cười anh trái tim em để ngỏ
                                                                      Những đắm say quên lăng lại trở ḿnh.

                                                                      Bước bên nhau phố hẹp bỗng mênh mông
                                                                      Tay em lạnh trong ḷng tay anh ấm
                                                                      Phố quen cũ chiều nay sao lạ lẫm
                                                                      Lá xôn xao trên những nẻo đi về.

                                                                      Ta đă yêu trong cuộc vội si mê
                                                                      Yêu hấp tấp, yêu cuống cuồng, yêu hối hả
                                                                      Trong tay anh, em của anh, tất cả!
                                                                      Quên nhân gian, quên dâu bể đoạn trường.

                                                                      Rồi anh đi,… một buổi sáng mù sương
                                                                      Phố Sài G̣n lạnh hơn bao giờ hết
                                                                      Em không tiễn chân anh, không nói lời từ biệt
                                                                      Như thế nhân chưa hội ngộ bao giờ.

                                                                      Mắt em gầy và mắt phố bơ vơ
                                                                      Đêm quạnh quẽ những ngọn đèn nhấp nháy
                                                                      Ta xa nhau, cô đơn từ dạo ấy
                                                                      Đă theo em lạnh lẽo đến muôn trùng.
                                                                      Lạnh không hỡi đá tuổi tôi,
                                                                      Buồn không son xóa môi cười

                                                                      Comment


                                                                      • Bỏ em anh đi,
                                                                        Trời Sài G̣n tháng mười hai hanh hút
                                                                        Em làm con sâu ngủ vùi trong kén
                                                                        Chờ chiếc lá mởn xanh mới khai tiệc nhập trần.

                                                                        Nỗi đau bao giờ cũng rất dài
                                                                        Và đau hơn tất thảy những lần từng chảy máu
                                                                        Ngày anh đi thế giới không c̣n tồn tại
                                                                        Không thời gian và sắc màu biến mất
                                                                        Chỉ c̣n màu pha lê của nước mắt rưng rưng

                                                                        Ngày mai chắc chắn mặt trời vẫn mọc ở đằng Đông
                                                                        Em vẫn mặc váy x̣e đi xuống phố
                                                                        Uống cà phê bên bờ kênh Nhiêu Lộc
                                                                        Vẫn lắc đầu trước những người bán vé số
                                                                        Và đăm chiêu nh́n mặt nước xa xăm

                                                                        Em thở dài và cố bước thật khoan thai
                                                                        Đôi ta không c̣n nh́n thấy nhau lần nữa,
                                                                        Ngày vẫn trôi đi,
                                                                        Trong cơi đời này
                                                                        Tháng năm trở thành thông lệ
                                                                        Như loài chim thiên di.
                                                                        Lạnh không hỡi đá tuổi tôi,
                                                                        Buồn không son xóa môi cười

                                                                        Comment

                                                                        Working...
                                                                        X