Tốt Đen
08-09-2007, 02:54 AM
Ngồi đọc lại mấy thi tửu của các tiền bối hay quá, gửi lên cho huynh đệ tỉ muội ngồi lai rai với Cognac của Hoa huynh ...
"Ta đem trái đất ngâm thành rượu
Ta lấy càn khôn nướng thành mồi
Ước gì gặp được người tri kỷ,
Đem rượu, đem mồi túy lúy chơi"
Làm vài ly ngẫm bài Say của cụ Nguyễn thấy đời bàng bạc, sống sao nặng thế khi say lòng lại nhẹ tênh, hồn bồng bềnh giữa đất trời khoái hoạt, muốn cười to hét lớn, hỏi trăm năm có là bao ...
SAY
Hạnh hoa thôn đã đây rồi,
Chơi đi cho thỏa một đời thông minh,
Nợ men gấp mấy nợ tình,
Cõi trần ướm hỏi Lưu Linh mấy chàng?
Hưng trung hữu Lý Bạch,
Đã say sưa mặc quách thế nhân cười.
Mượn màu men giả dạng làng chơi,
Cơn chuếnh choáng coi ra trời đất nhỏ.
Ai muốn lấp sầu thiên vạn cổ,
Cùng ta hãy cạn một hồ đầy.
Doành nước mây, một tớ một thầy,
Vành gió bụi, ai tỉnh? Ai say? Ai ngất ngưởng?
Đảo phá sầu thành thi thị tướng,
Trường truy cùng tặc tửu vi binh,
Rượu ngà say quên lẫn cả mình,
Khi túy lúy thoát hình ngoài cõi tục.
Mặc ai đàm tiếu ai trong đục,
Tỉnh mà cho cho nhọc chẳng khề khà,
Nợ nần gỡ mãi không ra.
Nguyễn Tuân
Rồi cái tình của Vũ Hoàng Chương ... sao sắc quá! Rượu đổ trăng tàn thấy đời sao vắng lặng!
Ðời vắng em rồi
Sóng dậy đìu hiu biển dấy sầu
Lênh đênh thương nhớ giạt trời Âu
Thôi rồi - tay nắm tay lần cuối
Chia nẻo giang hồ vĩnh biệt nhau.
Trai lỡ phong vân gái lỡ tình
Này đêm tri ngộ xót điêu linh
Niềm quê sực thức lòng quan ải
Giây phút dừng chân cuộc viễn trình
Tóc xõa tơ vàng nệm gối nhung
Ðây chiều hương ngát lả hoa dung
Sóng đôi kề ngọn đèn hư ảo
Mơ kiếp nào xưa đã vợ chồng.
Quán rượu liền đêm chuốc đắng cay
Buồn mưa trăng lạnh nắng hoa gầy
Nắng mưa đã trải tình nhân thế
Lưu lạc sầu chung một hướng say
Gặp gỡ chừng như truyện Liêu Trai
Ra đi chẳng hứa một ngày mai
Em ơi lửa tắt bình khô rượu
Ðời vắng em rồi say với ai
Phương Âu mờ mịt lối quê nàng
Trăng nước âm thầm vạn dặm tang
Ghé bến nào đây người hải ngoại
Chiều sương mặt bể có mơ màng.
Tuyết xuống phương nào lạnh lắm không
Mà đây lòng trắng một mùa đông
Tương tư nối đuốc thâu canh đợi
Thoảng gió trà mi động mấy bông.
Vũ Hoàng Chương
Rượu hết, kết lại vài câu với Tửu Tiên ...
"Khí ngã khứ giả,
Kim nhật chi nhật bất khả lưu
Loạn ngã tâm giả,
Kim nhật chi nhật đa phiền ưu"
Lý Bạch
"Ta đem trái đất ngâm thành rượu
Ta lấy càn khôn nướng thành mồi
Ước gì gặp được người tri kỷ,
Đem rượu, đem mồi túy lúy chơi"
Làm vài ly ngẫm bài Say của cụ Nguyễn thấy đời bàng bạc, sống sao nặng thế khi say lòng lại nhẹ tênh, hồn bồng bềnh giữa đất trời khoái hoạt, muốn cười to hét lớn, hỏi trăm năm có là bao ...
SAY
Hạnh hoa thôn đã đây rồi,
Chơi đi cho thỏa một đời thông minh,
Nợ men gấp mấy nợ tình,
Cõi trần ướm hỏi Lưu Linh mấy chàng?
Hưng trung hữu Lý Bạch,
Đã say sưa mặc quách thế nhân cười.
Mượn màu men giả dạng làng chơi,
Cơn chuếnh choáng coi ra trời đất nhỏ.
Ai muốn lấp sầu thiên vạn cổ,
Cùng ta hãy cạn một hồ đầy.
Doành nước mây, một tớ một thầy,
Vành gió bụi, ai tỉnh? Ai say? Ai ngất ngưởng?
Đảo phá sầu thành thi thị tướng,
Trường truy cùng tặc tửu vi binh,
Rượu ngà say quên lẫn cả mình,
Khi túy lúy thoát hình ngoài cõi tục.
Mặc ai đàm tiếu ai trong đục,
Tỉnh mà cho cho nhọc chẳng khề khà,
Nợ nần gỡ mãi không ra.
Nguyễn Tuân
Rồi cái tình của Vũ Hoàng Chương ... sao sắc quá! Rượu đổ trăng tàn thấy đời sao vắng lặng!
Ðời vắng em rồi
Sóng dậy đìu hiu biển dấy sầu
Lênh đênh thương nhớ giạt trời Âu
Thôi rồi - tay nắm tay lần cuối
Chia nẻo giang hồ vĩnh biệt nhau.
Trai lỡ phong vân gái lỡ tình
Này đêm tri ngộ xót điêu linh
Niềm quê sực thức lòng quan ải
Giây phút dừng chân cuộc viễn trình
Tóc xõa tơ vàng nệm gối nhung
Ðây chiều hương ngát lả hoa dung
Sóng đôi kề ngọn đèn hư ảo
Mơ kiếp nào xưa đã vợ chồng.
Quán rượu liền đêm chuốc đắng cay
Buồn mưa trăng lạnh nắng hoa gầy
Nắng mưa đã trải tình nhân thế
Lưu lạc sầu chung một hướng say
Gặp gỡ chừng như truyện Liêu Trai
Ra đi chẳng hứa một ngày mai
Em ơi lửa tắt bình khô rượu
Ðời vắng em rồi say với ai
Phương Âu mờ mịt lối quê nàng
Trăng nước âm thầm vạn dặm tang
Ghé bến nào đây người hải ngoại
Chiều sương mặt bể có mơ màng.
Tuyết xuống phương nào lạnh lắm không
Mà đây lòng trắng một mùa đông
Tương tư nối đuốc thâu canh đợi
Thoảng gió trà mi động mấy bông.
Vũ Hoàng Chương
Rượu hết, kết lại vài câu với Tửu Tiên ...
"Khí ngã khứ giả,
Kim nhật chi nhật bất khả lưu
Loạn ngã tâm giả,
Kim nhật chi nhật đa phiền ưu"
Lý Bạch