PDA

View Full Version : Đoàn Phú Tứ



Ngao_0p
03-17-2005, 09:21 AM
Đoàn Phú Tứ (1910 - 1989)

Vài nét về tiểu sử:

Đoàn Phú Tứ sinh ngày 10 tháng 9 năm 1910 tại Hà Nội, quê quán Tử Nê, huyện Tiên Du (nay là huyện Tiên Sơn), tỉnh Bắc Ninh. Ông đậu Tú tài Pháp năm 1932 sau đó, khi đang học dở trường Luật năm thứ hai th́ bỏ học đi làm báo. Ông viết cho các báo Phong hoá, Ngày nay, Hà Nội báo, Tinh hoa. Năm 1942, cùng với Nguyễn Lương Ngọc, Nguyễn Đỗ Cung, Nguyễn Xuân Sanh, Phạm Văn Hạnh, Nguyễn Xuân Khoát sáng lập nhóm Xuân thu nhă tập. Ông là cây bút ṇng cốt của nhóm chủ trương h́nh thức văn chương không theo khuôn mẫu này. Trong sự nghiệp sáng tác, Đoàn Phú Tứ soạn kịch, hoạt động sân khấu là chính và ít làm thơ, ngoài ra ông c̣n là dịch giả của nhiều tác phẩm của các tác giả lớn phương Tây.

Ông là đại biểu Quốc hội Việt Nam Dân chủ Cộng hoà khoá I, giảng viên Trường Văn hoá kháng chiến Liên khu V, giảng viên Trường Văn hoá kháng chiến Liên khu IV (1947–1948), làm việc tại tạp chí Văn nghệ Việt Bắc.

Ông qua đời năm 1989 tại Hà Nội.

Tác phẩm:

- Màu thời gian (thơ, 1941)

- Những bức thư t́nh (kịch, 1941)

- Ngă ba (kịch, 1943)

- Trở về (kịch, 1949)

- Ghen (kịch, 1937)

- Mơ hoa (tập kịch ngắn, 1941)

- Phương pháp viết kịch (1950)

Dịch phẩm: Với bút danh Tuấn Đô, ông đă dịch một số kịch và tiểu thuyết:

- Lăo hà tiện (L'Avare ou l'École du mensonge của Molière)

- Trưởng giả học làm sang (Le Bourgeois gentil homme của Molière)

- Đỏ và đen (Le Rouge et le Noir của Stendhal)

- Tuyển tập kịch Muy-sê (Alfred de Musset)

- Hài kịch Shakespeare, tập I

- Pantagruel (của François Rabelais)

Ngao_0p
03-17-2005, 09:28 AM
MÀU THỜI GIAN


Sớm nay tiếng chim thanh
Trong gió xanh
D́u vương hương (2) ấm thoảng xuân t́nh

Ngàn xưa không lạnh nữa, Tần Phi (3)
Ta lặng dâng nàng
Trời mây phảng phất nhuốm thời gian (4)

Màu thời gian không xanh
Màu thời gian tím ngát (5)
Hương thời gian không nồng
Hương thời gian thanh thanh (6)

Tóc mây một món chiếc dao vàng (7)
Ngh́n trùng e lệ phụng (8) quân vương
Trăm năm t́nh cũ ĺa không hận
Thà nép mày hoa thiếp phụ chàng (9)

Duyên trăm năm đứt đoạn
T́nh muôn thuở c̣n hương
Hương thời gian thanh thanh
Màu thời gian tím ngát (10)

Đoàn Phú Tứ


Lời chú của Hoài Thanh và Hoài Chân (trích Thi Nhân Việt Nam):

(1) Không ai ngờ một cái đầu đề có tính cách triết học như thế lại dùng để nói một câu chuyện tâm t́nh.

(2) Hăy để ư đến cái âm điệu vấn vương của mấy chữ này.

(3) Thi nhân mượn sự tích người xưa để giữ vẻ kín đáo cho câu chuyện. Xưa có ngựi cung phi, nàng Lư phu nhân, lúc gần mất, nhất định không cho vua Hán Vơ Đế xem mặt, sợ trông thấy nét mặt tiều tụy vua sẽ hết yêu. Cái tên Tần phi, thi nhân đặt ra v́ một lẽ riêng.

"Ngàn xưa không lạnh nữa" : Chuyện xưa đă hầu quên nay nhớ lại ḷng lại thấy nôn nao.

(4) Thi nhân muốn nói dâng hồn ḿnh cho người yêu. Song nói như thế th́ sẽ sỗ sàng quá. Vả người thấy ḿnh không có quyền nói thế, v́ t́nh yêu ở đây chưa từng được san sẻ. Nên phải mượn cái h́nh ảnh "trời mây phảng phất nhuốm thời gian" để chỉ hồn ḿnh. Chữ "nhuốm" có vẻ nhẹ nhàng không nặng nề như chữ "nhuộm". Chữ "dâng" hơi kiểu cách.

(5) Người Pháp thường bảo thời gian màu xanh. Nhưng thi nhân nhớ lại thời xưa, hồi người đương yêu, cứ thấy màu thời gian tím ngát v́ người riêng thích một thứ hoa tím, và màu hoa lẩn với người yêu.

(6) Hương thời gian là hương thứ hoa kia mà cũng là hương yêu, một thứ t́nh yêu qua đă lâu rồi, nên chỉ thấy thanh sạch, nhẹ nhàng.

(7) Nàng Dương Quư Phi lúc mới vào cung, tính hay ghen, bị Đường Minh Hoàng đưa giam một nơi. Nhưng nhà vua nhớ quá, sai Cao Lực Sĩ ra thăm. Dương Quư Phi cắt tóc gửi vào dâng vua. Vua trông thấy tóc thương quá, lại vời nàng vào cung.

Đoàn Phú Tứ hợp chuyện này và chuyện Lư phu nhân làm một và tưởng tượng một người cung phi lúc gần mất không để vua xem mặt chỉ cắt tóc dâng, gọi là đáp lại trong muôn một mối t́nh tŕu mến của đấng quân vương.

Ở đây không có chuyện cắt tóc nhưng có chuyện khác cũng tương tự như vậy.

(8) Chữ "phụng" rất kín đáo, chữ "dâng" sẽ quá xa vời, chữ "tặng" quá suồng să.

(9) Ư nói: thà phụ ḷng mong mỏi của chàng; c̣n hơn gặp chàng trong lúc dung nhan tiều tụy để di hận về sau.

(10) "Tím ngát" tả đúng mối t́nh d́u dịu. "Tím ngắt" sẽ đau đớn quá.

Ngao_0p
03-17-2005, 09:39 AM
Ánh Trăng


Mải miết đường đời đă bấy lâu,
Biếng nh́n trăng cũ muốn quên sầu;
Đêm nay bỗng thấy bên song ngơ
Một ánh xanh mờ thoáng tự đâu,
Leo lét gợi khêu t́nh quá văng,
Ḷng thơ bao xiết nỗi thương đau;
Vung chăn toan rũ màn đen tối,
Mắt lệ đờ trong vành ngọc cao.

_ Tinh hoa số 2, 20-3-1937

Đoàn Phú Tứ

Thủy Vân
10-04-2011, 08:45 PM
TỦI

“Vật ḿnh tức tối mộng không xong”

Nhắm mắt ôm vùi chiếc gối bông,
Bâng khuâng t́m giấc phấn hương nồng;
Phấn hương chưa ủ t́nh yêu lạnh,
Em chết ! Trời ơi ! Anh tủi ḷng...

Đoàn Phú Tứ