PDA

View Full Version : Phan Bội Châu



Ngao_0p
03-16-2005, 04:07 AM
Tiểu sử

Phan Bội Châu sinh vào tháng Chạp năm Đinh Măo, tức là năm Tự Đức thư 20 (1867), cha mẹ đặt tên là Phan Văn San. Về sau, v́ sợ phạm húy với Hoàng tử Vĩnh San, tức vua Duy Tân, con thứ của vua Thành Thái, nên đổi lại là Phan Bội Châụ Bội-Châu có nghĩa là đeo ngọc.

Sinh trưởng trong một gia đ́nh lễ giáo, thân phụ ông là Phan Văn Phổ, một nhà nho chân chính rất trọng chữ thanh cần. Thân mẫu ông là bà Nguyễn Thị Nhàn, một nữ sĩ được tiếng là người đức hạnh.

Phan Bội Châu quê ở xă Đông Liệt, tỉnh Nghệ An. Năm lên 3 tuổi, ông phải theo cha mẹ về ở nơi quê của nội tổ ở làng Đan Nhiệm, tổng Xuân Liễm, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An.

Từ thuở bé, Phan Bội Châu đă được hấp thụ một nền giáo dục rất chặt chẽ nhờ vào sự đảm đang nuôi nấng, dạy dổ của mẫu thân, nhưng phần lớn cũng nhờ vào sự nghiêm khắc của thân phụ, lúc bấy giờ làm nghề dạy học.

Phan Bội Châu rất mực thông minh. Năm lên 6 tuổi được cho đi học, chỉ trong ba ngày, ông học he^'t cuốn Tam Tự Kinh. Lên bảy tuổi học đến sách Luận ngữ, ông đă mô phỏng để làm cuốn Phan tiên sinh luận ngữ, có ư mỉa mai chúng bạn nên bị phụ thân quở phạt. Năm 1874, ở Nghệ An có phong trào Văn Thân, dù chỉ mới là một đứa bé lên tám, Phan Bội Châu cũng muốn noi gương của Trần Quốc Toản xưa đă giúp Hưng Đạo Vương để đại phá quân Nguyên ở Bến Chương Dương nêu cao lá cờ phá cường tặc báo hoàng ân nên ông đă tụ tập bọn trẻ con lại để tập trận giả bằng những súng đạn do chính ông
làm ra.
Năm 1885, hưởng ứng phong trào Cần Vương, Phan Bội Châu tổ chức Sĩ-tử Cần Vương đội. Nhưng nhận thấy rằng công cuộc Cần Vương chỉ có thể đem lại kết quả tốt đẹp khi nào người lănh đạo là một nhân vật có chân khoa bảng xuất thân, nhất là phải có danh vọng, ông phải đành quay về với lối học cử nghiệp.

Dù rất thông minh và hay chữ, Phan Bội châu thi Hương bao nhiêu lần vẫn trượt. Sở dĩ có chuyện lạ
như thế v́ :

* Lối văn khoa cử không thích hợp với người đă có sẵn một tinh thần cách mạng. Do đó, Phan Bội Châu không chịu ép ḿnh trong khuôn khổ của trường quy.

* Nhà nghèo, ông thường làm bài mướn để lấy tiền tại trường thị Đă có lần v́ phạm húy, ông bị bôi tên trong danh sách thí sinh trọn đời. Về sau, nhờ sự vận động của quan Tế-Tửu Trường Quốc Tử Giám là Khiêu Năng Tĩnh, thầy học của ông, ông được đi thi lại. Khóa thi Hương năm Canh Tư (1900), ông thi đỗ Thủ Khoa tại trường thi Nghệ An lúc bấy giờ ông đă 33 tuổi.

Năm 1901, ông có thi Hội nhưng không đỗ, ông cũng chẳng màng đến công danh nữa. Con đường cử nghiệp đối với ông chỉ là phương tiện giúp cho ông mưu đồ việc lớn, chớ chí khí của nhà cách mạng lăo thành Phan Bội Châu đâu đă chịu gởi nơi trường khoa danh.

Tiếng tăm hay chữ và mảnh bằng Giải nguyên đă giúp Phan Bội Châu có uy tín trong việc lănh đạo công cuộc khởi nghĩa Cần Vương. Ông bắt đầu hoạt động mạnh trong nước.

Sau khi Phan Đ́nh Phùng mất, phong trào Cần Vương xuống dần và cơ hồ tan ră, Phan Bội Châu đă nối chí nhà lănh đạo tiền bối. Phan Bội Châu đứng ra kêu gọi dân chúng ở miền Thượng du khởi nghĩa.

Nhận thấy con đường cử nghiệp làm cho dân tộc đi đến chổ yếu hèn, Phan Bội Châu kêu gọi canh tân. Để khích động ḷng ái quốc của nhóm sĩ phu và nhân dân trong nước, ông đă viết ra tập Lưu cầu huyết lệ tâm thư. Ông đă vào Nam ra Bắc để liên lạc với những nhà ái quốc trong nước để vận động cho cuộc cách mạng có kết quả.
Lúc bấy giờ, những người cùng chí hướng với Phan Bội Châu ở miền Trung như Đặng Nguyên Cản, Đặng Thái Thân, Trần Quư Cáp, Ngô Đức Kế, Huỳnh Thúc Kháng, Phan Chu Trinh, Nguyễn Cần, ở miền Bắc có Nguyễn Thượng Hiền, Lê Đại, Nguyễn Quyên, Lương Văn Can, ở miền Nam có Nguyễn Thần Hiến, Trần Chánh Chiếu. Phan Bội Châu cũng đă lên tận Yên Thế xin gặp Hoàng Hoa Thám. Để cho công cuộc Cần Vương được thống nhất, ông bàn với ông Tiểu La Nguyễn Văn Thành đồng tôn Kỳ Ngoại Hầu Cường Để lên làm Hội Chủ.

Nhận thấy c̣n phải có sự viện trợ của ngoại bang trong việc cách mạng kháng Pháp, ông bàn với các bạn cho ông được xuất dương.

Năm 1905, Phan Bội Châu xuống tàu, giả làm thương khách qua Tàu rồi sau đó sang Nhật.

Sau khi xuống tàu sang Hương Cảng rồi đến Nhật, Phan Bội Châu đến gặp Lương Khải Siêu, người lănh đạo công cuộc duy tân của Trung Hoa và sau cuộc chính biến phải lưu vong sang Nhật. Tại đây, Lương Khải Siêu giới thiệu Phan Bội Châu với những vị chính khách Nhật như Bá tước Đại Ôi và Khuyển Dương Nghị. Hai vị này khuyên ông nên về nước mời Kỳ Ngoại Hầu sang Nhật. Sau đó ít lâu, ông lại sang Nhật.

Năm 1906, Kỳ Ngọai Hầu Cường Để và nhiều du học sinh sang Nhật. Phan Bội Châu lại xin cho các du học sinh vào học ở Chấn Vơ Học Hiệu và Đồng Vạn Thư Viện. Cũng trong năm ấy, ông Phan Chu Trinh sang Hương Cảng và qua Nhật. Hai nhà cách mạng cùng họ Phan đă gặp nhau và luận bàn quốc sự. Dù Phan Chu Trinh và Phan Bội Châu có bất đồng ư kiến, nhưng cả hai đều rất quư mến nhaụ

Cuối năm 1906, Phan Bội Châu lại về nước một lần nữa để dọ đường hầu để chở khí giới về cho Hoàng Hoa Thám ở Yên Thế.

Năm 1907, Phan Bội Châu lại trở sang Nhật. Sau khi kư thương ước với Pháp xong (năm 1908) chính phủ Nhật đă ra lệnh trục xuất những nhà cách mạng Việt Nam ra khỏi lănh thổ. Phan Bội Châu và các đồng chí phải trở lại Trung Hoa hoạt động.

Năm 1912, do theo lời yêu cầu của các bạn, Phan Bội Châu qua Xiêm (Thái Lan) một thời gian. Cũng trong năm này, cuộc cách mệnh Tân Hợi của Trung Hoa thành công. Từ Xiêm, ông trở lại Trung Hoa, lập ra Việt Nam Quang Phục Hội chủ trương theo chính thể dân chủ.

Năm 1912, Trung Hoa Dân Quốc được thành lập, Phan Bội Châu được đốc quản tại Thượng Hải là Trần Kỳ Mỹ và đô đốc Auq?ng Tây là Hồ Hán Dân giúp đỡ về tài chánh và tinh thần. Trong thời gian này, Phan Bội Châu giữ chức quyền Tổng lư Việt-Nam-Quang-Phục Hội.

Năm 1913, nhân việc ném bom ở Thái B́nh HàNoi Hotel, Hội đồng Đề H́nh của thực dân Pháp xử tất cả 14 án chém, Phan Bội Châu và Kỳ Ngoại Hầu Cường Để đứng đầu sổ.

Quân lính ở tỉnh thành Quảng Đông gây biến, Long Tế Quang đem binh đến dẹp và nhậm chức đô đốc Quảng Đông. V́ ăn của lót của thực dân Pháp, Long Tế Quang bắt Phan Bội Châu giam vào ngục. Chính trong thời gian bi giam giữ, ông đă viết ra tập Ngục Trung Thư Cuộc thương thuyết của Pháp và Long Tế Quang chưa xong th́ chiến cuộc Âu châu bùng nổ (1914-1918), Long tế Quang bị hạ, đảng cách mạng Trung Hoa cứu Phan Bội Châu ra khỏi ngục Quảng Châụ

Năm 1914, Phan Bội Châu lập tại Quảng Châu một cơ quan lấy tên là Tâm Tâm Xă dùng làm nơi liên lạc với những đồng chí và dự định viết sách gởi về nước để giục ḷng yêu nước của đồng bào và tuyên truyền tinh thần dân nước.

Trong tháng ba năm ấy, được biết tin toàn quyền Merlin sang công cán bên Nhựt, Phan Bội Châu liền triệu tập các đồng chí quyết đón đường hạ sát Merlin. Phạm Hồng Thái được chọn th́ hành việc này. Quả bom ở Sa-Điện nổ, tuy không giết được Merlin nhưng đă thức tỉnh được sự say ngủ của đồng bào trong nước và gây một tiếng vang khắp thế giới đều biết.

Năm 1925, nghe theo lời Lư Thụy và Lâm Đức Thụ, Phan Bội Châu gia nhập vào tổ chức Toàn thế giới bị áp bức nhược tiểu dân tộc nhưng sau đó Lư Thụy và các đồng chí lập mưu bắt Phan Bội Châu nộp cho thực dân Pháp để :

1. Tổ chức lấy được một số tiền thưởng (vào khoảng 15 vạn bạc) hầu có đủ phương tiện hoạt động.

2. Gây một ảnh hưởng sâu rộng trong việc tuyên truyền tinh thần ái quốc trong quốc dân.

Thế là Phan Bội Châu bị bắt tại Thượng Hải, bị giải về Hương Cảng rồi về Hải Pḥng, sau cùng bị giam tại nhà giam Hỏa Ḷ, Hà Nội. Để tránh việc làm cho dư luận quá xôn xao về tin Phan Bội Châu bị bắt, thực dân Pháp gắn cho ông cái tên tù quốc phạm là Trần Văn Đức.

Hội Đồng Đề H́nh nhóm xử ngày 25 tháng 11 năm 1925 dưới sự chủ tọa của viên giám đốc Brida, Đốc lư Hàno^.i là Dupuy và đại úy Bollie làm phụ thẩm, Boyer làm bồi thẩm và Arnoux Patrick làm lục sự. Hội Đồng Đề H́nh cử luật sư Bona ở Hànoi và luật sư Larre ở Hải Pḥng biện hộ cho Phan Bội Châu.

Trước những lời lẽ buộc tội gắt gao của Hội Đồng Đề H́nh, Phan Bội Châu ung dung và chẫm răi đối đáp một cách rơ ràng khúc chiết. Để bênh vực cho hành động hợp lư và quang minh chính đại của ḿnh.

Sau khi hay tin Phan Bội Châu bi án tử h́nh, phong trào vận động ân xá cho ông nổi lên rầm rộ. Hội Thanh Niên Việt Nam in ra bốn ngàn lá đơn gởi đến các cơ quan chính phủ Pháp, các sứ thần liệt quốc ở Ba Lê, các tổ chức quốc tế yêu cầu can thiệp. Việt kiều ở Pháp họp đại hội bênh vực Phan Bội Châu, gởi điện tín kháng nghị hoặc yêu cầu tới những cơ quan có liên hệ đến vụ án Phan Bội Châụ

Trước sự công phẩn của quốc dân, ngày 24/12/1925, Toàn quyền Varenne, sau khi đề nghị về Pháp, quyết định xin ân xá cho nhà chí sĩ yêu nước. Sau khi được ân xá, Toàn quyền Varenne đưa Phan Bội Châu về an trí ở miền sông Hương núi Ngự (Huế) gọi là để di dưởng tuổi già nhưng kỳ thật chúng định giam lỏng ông.
Tuy nhiên, tấm ḷng thiết tha yêu nước của ông không v́ thế mà chịu lu mờ. Ông đă âm thầm nhận lănh chức Cố vấn của Việt-Nam-QuốcDDân Đảng. Đă có lần V.N.Q.D.DD định âm mưu đem ông trốn thoát ra ngoại quốc nhưng không thành v́ không sao thoát được sự ḍm ngó của thực dân Pháp.

Năm 1940, khi phái bộ Nhật tiến vào Đông Dương th́ cũng chính là lúc thời cuộc đă chuyển sang giai đoạn mới cho cuộc Cách mạng dân tộc. Tiếc thay, trong giờ phút nghiêm trọng của lịch sử này, nhà cách mạng lăo thành Phan Bội Châu đă ĺa bỏ cơi đời theo tiền nhân về bên kia thế giới, lưu lại cho hậu thế một tấm gương sáng và nổi niềm thương nhớ không nguôi.

Trước giờ sắp lâm chung, ông đă cố gắng lấy hết hơi tàn và góp nhặt thần trí, đọc lên một bài khẩu chiếm có những lời lẽ thống thiết như sau :

Nay đang lúc tử thần chờ trước của
Có vài lời ghi nhớ về sau
Chúc phường hậu tử tiến mau.

Phan Bội Châu mất vào ngày 29/10/1940.

Ngao_0p
03-16-2005, 04:10 AM
Tự Vịnh

Vẫn là hào kiệt vẫn phong lưu,
Chạy mỏi chân th́ hăy ở tù.
Đă khách không nhà trong bốn biển,
Lại người có tội giữa năm châu.
Bủa tay ôm chặt bồ kinh tế,
Mở miệng cười tan cuộc oán thù.
Thân nọ hăy c̣n, c̣n sự nghiệp,
Bao nhiêu gian hiểm, sá ǵ đâu!

Phan Bội Châu

Ngao_0p
03-16-2005, 04:16 AM
Chúc Tết Thanh Niên

Dậy! Dậy! Dậy!
Bên án một tiếng gà vừa gáy
Chim trên cây liền ngỏ ư chào mừng
Xuân ơi xuân, xuân có biết cho chăng?
Thẹn cùng sông, buồn cùng núi, tủi cùng trăng
Hai mươi lẻ đă từng bao chua với xót
Trời đất may c̣n thân sống sót
Tháng ngày khuây khỏa lũ đầu xanh
Thưa các cô, các cậu lại các anh
Trời đă mới, người càng nên đổi mới
Mở mắt thấy rơ ràng tân vận hội
Ghé tay vào xốc vác cựu giang san
Đi cho êm, đứng cho vững, trụ cho gan
Dây đoàn thể quyết phen thành nghiệp lại
Ai hữu chí từ nay xin gắng gỏi
Cởi lốt xưa mà tu dưỡng lấy tinh thần
Chẳng thèm chơi, chẳng thèm mặc, chẳng thèm ăn
Đúc gan sắt để dời non lấp bể
Xôi máu nóng để rửa vết dơ nô lệ
Mới thế này mới là mới hỡi chư quân
Chữ rằng: nhật nhật tân, hựu nhật tân.

Phan Bội Châu

Ngao_0p
03-16-2005, 04:19 AM
Sống

Sống tủi làm chi đứng chật trời
Sống nh́n thế giới hổ chăng ai ?
Sống làm nô lệ cho người khiến
Sống chịu ngu si để chúng cười
Sống tưởng công danh, không tưởng nước
Sống lo phú quư, chẳng lo đời
Sống mà như thế đừng nên sống
Sống tủi làm chi đứng chật trời.

Phan Bội Châu

Ngao_0p
03-16-2005, 04:23 AM
Chết

Chết mà v́ nước, chết v́ dân,
Chết đấng nam nhi trả nợ trần.
Chết buổi Đông Chu, hồn thất quốc,
Chết như Tây Hán lúc tam phân.
Chết như Hưng Đạo, hồn thành thánh,
Chết tựa Trưng Vương, phách hóa thần.
Chết cụ Tây Hồ danh chẳng chết,
Chết mà v́ nước, chết v́ dân.

Phan Bội Châu

Thủy Vân
09-19-2011, 09:46 PM
Gủi phường hậu tử

Mạc sầu tiền lộ vô tri kỷ
Thiên hạ thùy nhân bất thức quân
Bảy mươi tư tuổi trải phong trần
Nay được bạn mới tinh thần hoạt hiện
Những ước anh em đầy bốn biển
Ai ngờ trăng gió nhốt ba gian
Sống xác thừa mà chết cũng xương tan
Câu tâm sự gởi chim ngàn cá biển
Mừng được đọc bài văn ‘sinh văn’
Chữ đá vàng in mầy đoạn tâm can
Tiếc ḿnh nay sức mỏng trí thêm khan
Lấy ǵ đáp khúc đàn tri kỷ
Dương dương hồ chí tại lưu thủy
Nga nga hồ chí tại cao sơn
Đàn Bá Nha mấy kẻ thưởng âm
Chung Kỳ chết, ném cầm không gẩy nữa
Nay đang lúc tử thấn chờ trước cửa
Có vài lời ghi nhớ về sau
Chúc phường hậu tử tiến mau.

Thủy Vân
09-19-2011, 09:48 PM
Khát nước

V́ cớ đâu mà khát nước hoài?
Trà đâu? Ta hăy uống mà chơi!
Không Tàu th́ Huế tha hồ thú,
Pha tục và tiên, đục bỏ đời.
Ấm lạnh t́nh đời năm bảy chén,
Lạt nồng mùi thế một vài hơi.
Trà ơi! C̣n nước là vinh hạnh,
Cháy lưỡi khô môi, thảm những mùi.

Thủy Vân
09-19-2011, 09:52 PM
Tu hú đẻ nhờ

Ổ mi nào phải của chi mi
Sao ổ ai mà đến chiếm đi
Chồng vợ tôi đành công chịu khó
Bố con bác chớ bợm làm lỳ
Tưởng rằng ở đậu đôi ba bữa
Ai biết chơi luôn tám chín kỳ
Thiên hạ có đâu kỳ quái dữ
Không mời mà đến, đuổi không đi.

Thủy Vân
09-19-2011, 09:54 PM
Đồng hồ náo

V́ sợ người ta ngủ quá say,
Liều công đánh thức cả đêm ngày.
Giờ th́ ghi nhớ mười hai tiếng,
Máy thánh thiêng liêng một sợi dây.
Chuông có hồi kêu người phải tỉnh,
Phút không khi nghĩ đất hằng xoay.
Khen cho tài ngủ người ḿnh nhỉ,
Reo đă bao lâu cũng kệ thây.

Ngao_0p
09-19-2011, 10:56 PM
Vào thành

Vào thành ra cửa Đông
Xe ngựa chạy tứ tung
Vào thành ra cửa Tây
Sa gấm rực như mây
Vào thành ra cửa Nam
Áo mũ đỏ pha chàm
Vào thành ra cửa Bắc
Mưa gió đen hơn mực
Dạo khắp trong với ngoài
Đàn địch vang tai trời
Đau ḷng có một người!
Hỏi ai? Ai biết ai?

Phan Bội Châu

Ngao_0p
09-19-2011, 10:58 PM
Ru em

Ru hời, ru hỡi, ru hời
Nín đi em hỡi chị ngồi chị ru
Nước ta từ dựng cơ đồ
Bốn ngàn năm lẻ địa đồ c̣n kia.
Rừng vàng bể bạc thiếu ǵ
Non sông đất nước cũng th́ người ta
Mà thử ngẫm: Xiêm La, Nhật Bản
Một vót lên cùng bạn liệt cường
Nước ḿnh thua kém trăm đường
Sống hay chết dở mơ màng điếc câm
Nghĩ lắm lúc âm thầm chị giận
Không chủ quyền nên mất tự do
Cơ đồ tiên tổ để cho
Chỉ v́ con cháu không lo giữ ǵn
Nay đến nỗi không quyền tự trị
Tám mươi năm sỉ nhục lắm ai ơi
Ru hời, ru hỡi, ru hời
Mong em khôn lớn lên người
Ơn nhà nợ nước em thời lo toan
Lo toan đem lại giang san
Đừng tham sống cái nhân tuần như ai.

Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-05-2011, 07:22 PM
CÂY CỜ


Ai ơi xin thử ngó cây cờ
Một lá ḱa kia dáng phất phơ
Cao thấp quyền về tay kẻ múa
Trắng vàng màu lựa mặt người ưa
Trên cao mấy cửa chiêu bài hăo
Xoay đủ tứ bề ngọn gió đưa
Rồi cũng về tay ai nấy phất
Xôn xao dưới bóng bọn vẩy hùa.


Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-05-2011, 07:25 PM
KHÔNG ĐỀ


Muốn nói nhưng mà nói với ai?
Nín câm, chẳng lẽ nín câm hoài?
Giữa đường gặp măi người gai mắt,
Ngoài cửa đưa vào chuyện choáng tai.
Tiếng súng Măn Châu xoay cả đất,
Con tàu Hồng Hải cháy luôn trời.
Dưới đèn ngẫm nghĩ gương kim cổ,
Ḿnh nói ḿnh nghe, khóc lại cười.


Phan Bội Châu

------------
Sau khi tác giả được tha về ở bến Ngự, thường ngày bị mật vụ ḍ xét, muốn bày tỏ chí hướng mà không nói được với ai. Lúc đó thời cục đă biến chuyển, Nhật đă gây hấn ở Măn Châu, ông làm bài thơ này cho hả nỗi căm hờn. Sách không ghi đầu đề bài thơ.

Ngao_0p
10-05-2011, 07:30 PM
VỊNH CÁI TRỐNG


Khen khéo cho ai chế tạo mầy
Có danh mà thực chẳng ra ǵ
Mặt ĺ thây kệ hai đầu đánh
Bụng rỗng không trơn một tư giày
Ra lịnh ba hồi vang tiếng ác
Kẻ rồng năm sắc phỉnh người ngây
Da trâu tang nứt thôi đừng láo
Chờ sấm trời kêu sẽ biết tay.


Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-05-2011, 07:34 PM
HỌA "CHÙA HOANG"


Ba vạn giang sơn chút tẻo teo
Ai ḍ bể Phật tới nguồn đâu
Kệ thần mặc ư trong ḷng niệm
Đèn tuệ tha hồ trước gió treo
Bờ nọ thuyền đưa gịng họ tới
Trời này mưa móc cỏ cây dầu
Xưa nay Phật pháp vô biên lượng
Muôn ước ngh́n non một tiếng kêu.


Phan Bội Châu
------------
Hoạ vần bài thơ "Chùa hoang" của Hàn Mặc Tử. (Xem thêm bài Hàn Mặc Tử trong riêng tư , tác giả Nguyễn Bá Tín ở Thần Phong Viện)

Ngao_0p
10-05-2011, 07:36 PM
HỌA "GÁI Ở CHÙA"


Bản lai không vết cậy ǵ thoa
Hoá gặp đâu th́ cũng thế à
Một chữ đă đành thân quư trọng
Trăm năm phải tính cuộc gần xa
Tải v́ cái kiếp con không mẹ
Hổ cũng như ai săi có chùa
Khuya sớm hương tâm nguyền với Phật
Nhành dương mưa rưới vạn ngh́n hoa


Phan Bội Châu
------------
Hoạ vần bài thơ "Gái ở chùa" của Hàn Mặc Tử. (Xem thêm bài Hàn Mặc Tử trong riêng tư , tác giả Nguyễn Bá Tín ở Thần Phong Viện)

Ngao_0p
10-05-2011, 07:38 PM
HỌA "THỨC KHUYA"


Chờ đợi trường danh tư chẳng màng,
Sao ăn không ngọt, ngủ không an?
Trăm năm ngán đó tuồng đâu bể,
Muôn họ nhờ ai bạn chiếu chăn.
Cửa sấm gớm ghê người đánh trống,
Tai trâu mệt mỏi khách đưa đàn.
Ḷng sen đàng đẵng tơ sen vướng,
Mưa gió bao phen gốc chửa tàn.


Phan Bội Châu
------------
Hoạ vần bài thơ "Thức khuya" của Hàn Mặc Tử. (Xem thêm bài Hàn Mặc Tử trong riêng tư , tác giả Nguyễn Bá Tín ở Thần Phong Viện)

Ngao_0p
10-09-2011, 09:38 PM
ÁI QUỐC


Nay ta hát một thiên ái quốc,

Yêu ǵ hơn yêu nước nhà ta.

Trang nghiêm bốn mặt sơn hà,

Ông cha để lại cho ta lọ vàng.

Trải mấy lớp tiền vương dựng mở,

Bốn ngàn năm giăi gió dầm mưa,

Biết bao công của người xưa,

Gang sông, tấc núi, dạ thưa, ruột tằm.

Hào Đại Hải âm thầm trước mặt,

Dải Cửu Long quanh quất miền tây,

Một toà san sát sinh thay,

Bên kia Vân, Quảng, bên này Côn Lôn.

Vẻ gấm vóc nước non thêm đẹp.

Rắp những mong cơ nghiệp dài lâu.

Giống khôn há phải đàn trâu,

Giang sơn nỡ để người đâu vẫy vùng?

Hai mươi triệu dân cùng của hết,

Bốn mươi năm nước mất quyền không.

Thương ôi! công nghiệp tổ tông,

Nước tanh máu đỏ, non chồng thịt cao.

Non nước ấy biết bao máu mủ.

Nỡ nào đem nuôi lũ Sài Lang?

Cờ ba sắc, xứ Đông Dương,

Trông càng thêm nhục, nói càng thêm đau!

Nhục v́ nước, mà đau người trước,

Nông nỗi này, non nước cũng oan.

Hồn ơi về với giang san,

Muôn người muôn tiếng hát ran câu này:

"Hợp muôn sức ra tay quang phục.

Quyết có phen rửa nhục báo thù..."

Mấy câu ái quốc reo ḥ,

Chữ đồng tâm ấy phải cho một ḷng.




Phan Bội Châu
(1910)

Ngao_0p
10-09-2011, 09:42 PM
ÁI CHỦNG


Ḷng ta ta phải yêu nhau,

Đem lời ái chủng mấy câu dặn ḷng.

Năm ngàn vạn, họ đồng tông,

Da vàng máu đỏ con ḍng Hùng Vương,

Bốn ngàn năm, cơi Viêm phương,

Đua khôn Hoa Hán, mở đường văn minh

Tài anh kiệt, nối đời sinh,

Phá Nguyên mấy lớp, đánh Minh mấy lần.

Mở mang Chân Lạp, Xiêm Thành,

Trời Nam lừng lẫy, ḍng thần ở Nam

Ngán thay giống tốt ṇi sang,

Bởi đâu sa sút mà mang tiếng hèn?

Xưa sao đứng chủ cầm quyền?

Rày sao nhẫn nhục chịu hèn làm tôi?

Người Tây như thánh như trời,

Người Nam đày đoạ dưới nơi A T́.

Giang sơn thẹn với tu mi,

Đá kia cũng nát, sóng kia cũng nhàu.

Nào anh, nào chị em đâu?

Họ hàng ta phải bảo nhau thế... nào.

Cùng nhau chung giọt máu đào,

Giống thần minh ấy là đâu bây giờ?

Giống hèn ta phải nên lo,

Giống khôn khi đă ra tṛ th́ thôi

Giống ta nay chẳng dại rồi,

Chân tay cật dạ muôn người cùng nhau.

Muốn cho ḍng giống thịnh giàu,

Đi về họp bụng mà mưu chấn hoàng

Mưu sao kéo lại giống vàng.

Uống say máu giặc, ăn tương thịt thù.

Mấy câu ái chủng reo ḥ,

Chữ đồng tâm ấy phải cho một ḷng.



Phan Bội Châu
(1910)

Ngao_0p
10-09-2011, 09:44 PM
ÁI QUẦN



Trời sinh ra một giống ta,

Non sông riêng một nước nhà Việt Nam.

Kể năm hơn bốn ngh́n năm,

Ông cha một họ, anh em một nhà.

Giống vàng riêng một mầu da,

Đen răng, dài tóc ai mà khác ai?

Chỉ v́ tan tác từng người,

Phen này đến nỗi lạc loài xót xa.

Ai ơi! nghĩ lại kẻo mà,

Ḱa gương giống đỏ có xa đâu nào!

Chữ rằng: "đồng chủng, đồng bào"

Anh em liệu tính làm sao bây giờ?

Sao cho nội ngoại tương phù,

Ba mươi sáu tỉnh cũng như một nhà.

Sao cho Nam Bắc hiệp hoà,

Hơn hai mươi triệu mà ra một người.

Chớ cậy thế, chớ tham tài, Bỏ điều lợi nhỏ, tính bài lợi chung.

Chớ ganh khí, chớ khoe công,

Dứt t́nh ghen ghét, bỏ ḷng xai nghi.

Ai ơi, xin sửa ḿnh đi!

Công tư đức ấy hai bề vẹn hai.

Những điều nát nước, tan loài,

Rước voi cơng rắn th́ thôi xin chừa.

May ra trời có chuyển cơ,

Anh em ta được như xưa sum vầy.

Họ hàng đông đủ cánh vây,

Chen vai ưu thắng, ra tay cạnh tồn.

Thể đoàn như đá chẳng ṃn,

Như thành chẳng lở, như non chẳng dời.

Đừng như đàn quạ giữa trời,

Gặp cơn mưa gió vội rời nhau xa.

Có đàn th́ mới có ta,

Đàn là rất trọng, ta là rất khinh.

Dù khi sóng gió bất b́nh,

Lợi đàn th́ dẫu thiệt ḿnh cũng cam.

Làm cho cố kết ngh́n năm,

Mới hay rằng bọn người Nam anh hùng.

Làm cho nổi tiếng Lạc Hồng,

Vẻ vang ḍng dơi con Rồng cháu Tiên.

Nước nhà cơ nghiệp vẹn tuyền,

Chúng ta, ta giữ lợi quyền của ta.

Mấy câu thuận miệng ngâm nga,

Ai ơi xin nhớ bài ca hợp đàn...



Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-10-2011, 09:15 PM
CÔNG THƯƠNG


Loanh quanh ngày tháng sống qua th́

C̣n vắt tiền mua cái tiếng "si"

Bạc nợ nhà băng đ̣i riết tới

Vốn nhà phố xá bán không đi

Giàu sang mừng thấy vui xuân mới

Túng bấn thêm cho tháng nhuận tŕ

Thôi lại tết cùng ba chén rượu

C̣n trời c̣n đất mặc chi chi!



Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-10-2011, 09:18 PM
THỢ THUYỀN



Biết bao máy móc cướp trơn nghề

Tết lấy ǵ đây? Sợ Tết về

Tiền bạc bọn trong mười ngón ép

Tháng ngày qua trọn một đời thuê

Mua vui nhưng tởm ma trêu chọc

Bán dại c̣n e nợ bộn bề

Cặm cụi lo co xong mấy bữa

Tết ǵ cực quá hỡi xanh tê!



Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-10-2011, 09:20 PM
LAO ĐỘNG



Nghĩ tới anh em phải choáng đầu

Tết ai, nào phải Tết ḿnh đâu?

Kiếm cơm năm suốt mười hai tháng

Bán sức ngày vừa ít chục xu

Con đói v́ khô hai vú sữa

Thân c̣m than cực mấy phen xâu

Tết hoài, Tết huỷ vui ǵ há?

Pháo láng giềng kêu tởm điếc mù.



Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-10-2011, 09:23 PM
NHÀ GIÀU


Than trách thây ai trẻ với già

Ta vui cái thú sống riêng ta

Xe hơi chen chúc dừng đầy ngơ

Áo gấm vào ra rộn cả nhà

Tiếng chúc tiếng mừng xen tiếng pháo

Câu cười, câu tán lẫn câu ca

Tết như thế măi vui đâu hết

Sông biển mây rừng chán ngó xa



Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-10-2011, 09:26 PM
NHÀ VĂN



Tết mới đi qua Tết lại về

Nghe người Tết Tết, khiến ḿnh ghê

Bếp không pháo láo ngoài sân nổ

Bụng trống thơ điên trước cửa đề

Say gượng chén trà mua thú mướn

Ngồi mềm đầu óc bán bài thuê

Tết như thế hử? Âu không Tết

Bốn bể năm Châu nợ bộn bề.




Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-10-2011, 09:31 PM
THẦY TU



Rằng Tết thời vui chẳng mấy ai

Duy ḿnh vui Tết nhất trên đời

Hương hoa vô số người mê cúng

Chè oản tha hồ phật sống xơi

Sướng tột là không xâu thuế tới

Giờ thừa lại có kiệu cờ chơi

Rày nghe hội Phật cùng lan khắp

Cứ việc Nam mô tụng niệm hoài



Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-10-2011, 09:40 PM
Bài thơ tặng một cô gánh nước



V́ nỗi thương người, phải nhọc ḿnh,

Hai vai một gánh nặng đôi b́nh.

Sóng vơi giếng cạn, ḷng đầy măi,

Nắng dăi mưa dầm, gót chạy lanh.

Rưới cỏ thêm màu cho đất trắng,

Làm mưa chia sức với trời xanh.

Nhà nhà có nước là vui vẻ,

Chẳng quản công tŕnh, chẳng kể danh.



Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-10-2011, 09:42 PM
BÁN M̀NH



Muốn bán ḿnh đi, bán với ai?

Ai mua ta cũng thử rao chơi.

Thân vừa đúng mực hơn năm thước,

Tuổi hăy c̣n son ngoại sáu mươi.

Miệng tựa chuông đồng vang dậy đất,

Râu ria sao chổi quét ngang trời.

Nếu có ai hỏi: nghề chi rứa?

Tôi đă cồng khua mơ gióng hoài!



Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-10-2011, 09:45 PM
BÁNH M̀



Ḿ kia gốc phải nước ḿnh không?

Nghe tiếng rao ḿ thốt động ḷng.

Chiếc bánh năo nùng mùi đất lạ,

Bát cơm đau đớn máu cha ông.

Văn minh những vỏ chưng ba mặt,

Thấm thía tim gan lệ mấy ḍng.

Nhớ lại sáu mươi năm trở ngược.

Say ḿ lắm kẻ bán non sông.




Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-10-2011, 09:53 PM
出洋留別


生為男子要希奇,
肯許乾坤自轉移。
於百年中須有我,
起千載後更無誰。
江山死矣生圖汭,
賢聖遼然誦亦癡。
願逐長風東海去,
千重白浪一齊飛。


Phiên âm:


XUẤT DƯƠNG LƯU BIỆT


Sinh vi nam tử yếu hi ḱ,

Khẳng hứa càn khôn tự chuyển di!

Ưu bách niên trung, tu hữu ngă,

Khởi thiên tải hậu, cánh vô thùy?

Giang sơn tử hĩ sinh đồ nhuế,

Hiền thánh liêu nhiên tụng diệc si!

Nguyện trục trường phong Đông hải khứ,

Thiên trùng bạch lăng nhất tề phi!


Dịch nghĩa:


Đă sinh làm kẻ nam nhi th́ cũng phải mong có điều lạ,
Há lại để trời đất tự chuyển vần lấy sao!
Giữa khoảng trăm năm này, phải có ta chứ,
Chẳng nhẽ ngàn năm sau lại không có ai (để lại tên tuổi) ư?
Non sông đă chết, sống chỉ nhục,
Thánh hiền đă vắng th́ có đọc sách cũng ngu thôi!
Mong đuổi theo ngọn gió dài đi qua biển Đông,
Ngàn đợt sóng bạc cùng bay lên.


Dịch thơ:


Khác thường bay nhảy mới là trai,

Chẳng chịu vần xoay mặc ư trời!

Trong cuộc trăm năm đành có tớ,

Rồi sau muôn thuở há không ai?

Non sông đă mất, ḿnh khôn sống,

Hiền thánh đâu c̣n, học cũng hoài.

Đông hải xông pha nương cánh gió.

Ngh́n làn sóng bạc múa ngoài khơi.


Bản dịch Đào Trinh Nhất

Ngao_0p
10-11-2011, 07:47 PM
Xem gương trong lúc bệnh


I


Tủm tỉm xem gương quá nực cười,

Mặt ḿnh ḿnh ngỡ mặt nhà ai!

Mắt xanh dường biển thêm sâu hoáy,

Râu bạc hơn sương lại khí dài.

Cồn má đen thui trồi núi sắt,

Lông mày trắng toát vạch đường vôi.

Gan vàng một khối nghe sôi măi,

Biết đă sờn chưa, sẽ hỏi trời.


II

Người ở đời này bệnh quá đông,

Muôn người e chẳng một người không.

H́nh cưa mặt hộc dân hàng lũ,

Mắt thỏ râu chồn cụ mấy ông?

Áo mũ dễ ǵ che mũi khỉ?

Đầu cằm khó nỗi vẽ nên rồng.

Đời này há lẽ đời ma bệnh,

Gương có thần chăng, ngán kẻ trông.



Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-11-2011, 07:53 PM
Buổi rạng đông



Vui vẻ ǵ hơn buổi rạng đông,

Chim kêu gà gáy giục vừng hồng.

Mây khoe sắc đẹp trên đầu núi,

Nguyệt chiếu giương bờ dưới đáy sông.

Đánh thức bà con c̣i mục tử,

Rủ ranh phường bạn tiếng ngư ông.

Người đời hăm hở lo công việc,

Mê ngủ c̣n ai tỉnh dậy trông!



Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-11-2011, 08:26 PM
Bệnh hạ huyết lại phát,
có bạn gái cho tiền uống thuốc


Thân này đáng chết sống là thừa,

Bệnh có người thương, thiệt chẳng ngờ!

Bạc giấy mấy tờ, ơn đáng vạn,

Ḷng son một tấm, nghĩa từ xưa.

C̣n trời ắt hẳn ṇi chưa diệt,

Không nước, thôi đành của cũng lưa[1]

Sẽ mướn nường trăng soi thấu dạ,

Ngh́n thu vàng đá mấy hàng thơ.



Phan Bội Châu

1: Lưa: c̣n.

Ngao_0p
10-11-2011, 08:30 PM
Bệnh trung cảm tác



Đau đi đau lại cứ đau hoài,

Chết quách thời xong, khéo sống dai!

Có lẽ ḷng trời khuyên bác gắng,

Hay là gan đất sợ ông xơi?

Chưa mang bộ xác đi theo quỷ,

Hăy vác cḥm râu ngạo với đời.

Tính tuổi gần đây vừa bảy chục,

So cùng Bành Tổ hăy c̣n trai.



Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-11-2011, 08:36 PM
Xă hội bé con



Trên bờ cát bạc trắng phau phau,
Dười bờ nước biếc chảy veo veo,
Đá con lố nhố năm bảy ḥn,
Xúm nhau ngồi chơi lũ bé con.

5. Bé gái bé trai bảy tám tuổi,
Lao xao tiếng cười pha tiếng nói,
Ngó xem cũng thành một xă hội.
Ḿnh vừa đi qua hỏi nó chơi,
Chúng nó không thèm đáp một lời.

10.Trông thấy vui vui đi không dứt,
Lại bên chúng nó xen vào ngồi,
Mới biết chúng nó con làng chài,
Nó thấy ḿnh lại không đoái hoài,
Đoạn rồi chúng nó chia công buổi:

15. Đứa đi bắt rạm, đứa hái củi
Đứa chạy xuống thuyền lấy chén đọi.
Luôn dịp ngồi dai xem nó làm,
Lúc đó gió mát lại trời im.
Ba đứa gái bé đi bắt rạm,

20. Bắt rạm đưa về nói lảm nhảm.
Hai ba đứa trai mang củi về,
Bắt tay nhau ngồi chung một đám,
Nhóm lửa đốt rạm, đốt rồi xơi,
Vừa ăn vừa cùng nói chuyện chơi.

25. Ăn rạm xong rồi kéo nhau tắm,
Lùm bùm, đứa hụp, đứa lội bơi.
Tắm xong lên băi hái quả sung,
Quả xanh, quả chín bày lung tung,
Trong tay mỗi đứa bấy nhiêu quả,

30. Dắt nhau về thuyền cười ha hả.
Ngồi xem một buổi trời đầu hôm,
Đầu non vừa lú trăng lưỡi liềm.
Trông trăng lại nghĩ thú làm người,
Như lũ trẻ con khi mới rồi,

35. Rơ là b́nh đẳng thật tự do,
Không lớn, không bé, không thứ ngôi,
Làm đến bao nhiêu ăn bấy nhiêu.
Không ai nạnh tị, ai tranh nhiều,
Không ai lười biếng, không ai kiêu

40. Thế cũng Hi Hoàng, cũng Thuấn Nghiêu..



Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-11-2011, 08:40 PM
Vịnh hoa hàm tiếu


Lời dẫn:

Trước sân tôi có trồng một cây hoa hàm tiếu, hoa nó vàng lợt mà thơm, thường lúc đêm khuya người vắng, mùi hương càng nồng; mà lạ nhất là hoa nó chỉ ngậm nụ cho đến khi kết quả mới thôi. Người thưởng hoa chẳng bao giờ thấy ḷng hoa. Ở trong làng hoa như nó, có sắc mà chẳng ḷe đời, có hương mà chẳng cầu tục biết, có lẽ một bực dật nhân sĩ trong loài hoa chăng?

Đối hoa cảm xúc thành bài thi này:


Dở cười dở khóc ngán tuồng đời,

Cười với ai, hay khóc với ai?

Đành ngậm máu son chờ Phật nhả,

Cố ôm ḷng đỏ đợi trời soi.

Nghiêng thành nghiêng nước thây đồ quỷ,

Như ngọc như vàng chán mặt ngoài!

Nhắn hỏi đông hoàng tri kỉ chứ,

Khi vui chẳng lọ miệng đùa cười.



Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-11-2011, 08:48 PM
Văn tế Phan Châu Trinh


Năm 1925, Phan Châu Trinh ở Pháp về Sài G̣n định ra Huế hội kiến với Phan Bội Châu, nhưng chưa kịp ra đi th́ đă mất (1926). Trong buổi lễ truy điệu Phan Châu Trinh của nhân dân Huế, Phan Bội Châu làm bài văn tế này. Đương thời, bài văn có tác dụng kích thích ḷng yêu nước của nhân dân rất lớn.



Than ôi!

Tuồng thiên diễn mưa Âu gió Mĩ, cuộc nọ kém thua hơn được, ngó non sông nên nhớ bậc tiên tri;
Dấu địa linh con Lạc cháu Hồng, người sao trước có sau không, kinh sấm sét dễ đau ḷng hậu bối.
Vẫn biết tinh thần di tạo hóa, sống là c̣n mà thác cũng như c̣n;
5. Chỉ v́ thời thế khuất anh hùng, xưa đă rủi mà nay càng thêm rủi.
Lấy ai đây nối gót ngh́n thu,
Vậy ta phải kêu người chín suối.

Nhớ tiên sinh xưa:
Tú dục Nam châu;
10. Linh chung Đà hải[1]
Nghiệp thừa gia cung kiếm cũng pha đường;
Nền tác thánh thi thư từng thuộc lối.
Gan to tày bể, sức xông pha nào kể ức muôn người;
Mắt sáng hơn đèn, tài linh lợi từ khi năm bảy tuổi.
15. Vận nước gặp cơn dâu bể, đeo vai thân sĩ, c̣n ḷng đâu áo mũ xênh xang;
Thói nhà chăm nghiệp bút nghiên, giấu mặt hào hùng, th́ tạm cũng khoa trường theo đuổi.

Song le:
Khí vẫn tranh vanh, chí càng viễn đại.

Tài Mă Ni đang chứa sức hô hào;
20. Tuồng Lỗ Dịch quyết ra tay đào thải[2].
Đội tiên phong đâu tá, gió duy tân từ Đông Hải thổi vào;
Gương ngoại quốc kia là, sóng cách mạng bởi Âu châu dồn tới.
Dọc ngang trời đất, rực vẻ văn minh.
Tức tối nước nhà, cam đường hủ bại.
25. Cá chậu chim lồng vơ vẩn thế, áng công danh thôi vất lối tầm thường;
Rồng mây cọp gió lạ lùng chi, miền thanh khí thử hô người trung ngoại.
Cậy tân học dặn ḍ đường tự chủ, Lư Thoa, Mạnh Đức so sánh người xưa;[3]
Mượn Đông du thăm hỏi bạn đồng tâm, Hương Cảng, Hoành Tân, lỏi len đường mới.
Ba tấc lưỡi mà gươm mà súng, nhà cường quyền trông gió cũng gai ghê;
30. Một ng̣i lông vừa trống vừa chiêng, cửa dân chủ khêu đèn thêm rạng chói.

Phỏng khiến:
Tŕnh độ dân ta cao;
Trí thức dân ta giỏi.
Khí dân ta ngày một dồi dào;
35. Sức dân ta ngày càng cứng cỏi.
Một tiếng xướng có muôn tiếng họa, thần tự do nên đủng đỉnh về đây;
Bạn người Việt với thầy người Tây, ma chuyên chế dám dùng dằng ở măi.

Nào hay:
Trời đă éo le,
40. Người càng quỉ quái.
Chứa chan máu quốc, nước vẩn vơ hồn;
Xao xác tiếng gà, trời mờ mịt tối.
Trường nô lệ chung quanh là rắn rết, văn cứu thời khen khéo gây oan;
Ổ dă man ngan ngát những hùm bao, miệng ái quốc hóa nên buộc tội.
45. Thành Hà Nội ùn ùn mây ác độc, nào kẻ lánh ḿnh, nào người chống thế, chữ âm mưu tô vẽ đủ trăm đường;
Đảo Côn Lôn rực rực lửa oan cừu, thấy người yêu nước, thấy kẻ thương dân, tơ xướng loạn dệt thêu ra một mối.
Sương đơn gió kép, giữa hội mịt mù;
Mưa dập sóng dồn, xót ông ch́m nổi.
Thân Dậu Tuất bấy nhiêu năm tân khổ, khi đào cây, khi lượm đá, giữa bể trần gió bụi vẫn thung dung;
50. Đặng Hoàng Ngô ba bốn bác hàn huyên, khi uống rượu, khi ngâm thơ, ngoài cửa ngục lầm than mà khảng khái.[4]
Hồi đen may cũng lần lừa;
Ḷng đỏ vẫn c̣n hăng hái.
Quay đầu lại giả ơn tù đảo, tấm thân già c̣n nặng gánh giang sơn;
Bước chân đi t́m bạn Âu châu, đôi tay trắng quyết phất cờ xă hội.
55. Án tái phạm v́ lời thông Đức, dạ sắt vàng thêm thử lại thêm bền;
Thư thất điều đón giá như Tây, uy sấm sét chẳng kinh cùng chẳng hăi.
Gương vĩ nhân treo những bao giờ;
Hồn cố quốc mới về năm ngoái.
Trước mặt nào ai hớn hở, thấy ngựa xe luống ngẩn ngơ chiều;
60. Bên tai những tiếng kêu van, nghe sưu thuế càng ngao ngán nỗi.
Dưới miệng cọp gửi đàn con đỏ, phúc trùng lai thêm bận dạ tha hương;
Trên quyền người đeo giống da vàng, ḷng cảm tử quyết lùa quân hậu đội.
Ước những chuông đều trống nhịp, khắp ba ḱ cho vang tiếng reo ḥ;
Mới là anh trước em sau, dắt một lũ để đồng bào gắng gỏi.
65. Khéo vô t́nh trời chẳng chiều người;
Nên bất hạnh mừng mà hóa tủi.
Tiệc hoan nghênh mới đó, năo nùng rượu chửa phai mùi;
Hội truy điệu gần đây, thấp thoáng hương đà bén khói.

Anh em ta:
70. Đất rẽ đôi đường;
T́nh chung một khối.
Gánh tồn vong ai cũng nặng nề;
Nghĩa chung thủy ḷng càng bối rối.
Sóng gió một con thuyền chung chạ, mái chèo đương lúc cheo leo;
75. Mây mù muôn dặm đất xa khơi, dấu ngựa nhờ ai rong ruổi.
Ngại ngùng thay người ngọc mù sa;
Ngao ngắn nhẽ giọt châu mưa xối.

Thương ôi!
Bể bạc c̣n trơ;
80. Trời xanh khó hỏi.
Ngh́n vàng khôn chuộc được anh hào;
Tấc dạ dám thề cùng sông núi.
Trước đă giỏi mà sau thêm giỏi nữa, dấu cộng ḥa xin rán sức theo đ̣i;
Thác c̣n thiêng thời sống phải thiêng hơn, thang độc lập quyết ra tay vin vói.
85. Lời này ông xét cho chăng?
Ḷng ấy đă trời soi dọi!



Phan Bội Châu

--------------

1. Nguyên hai câu nghĩa là: Vẻ tốt đẹp cơi Nam (Quảng Nam); khí thiêng liêng bể Đà (Đà Nẵng) hun đúc lại.
2. Mă Ni: Mă Chi Ni (Mazzini) cùng với Gia Lư Ba Đích (Garibaldi) là hai nhà ái quốc có công lớn trong việc thống nhất nước Ư hồi thế kỷ XIX. Lỗ Dịch: Louis XVI, tên vua cuối cùng của nền quân chủ chuyên chế Pháp bị cách mạng tư sản Pháp xử tử năm 1793.
3. Lư Thoa (Rousseau) - nhà văn và nhà tư tưởng tiến bộ Pháp thế kỷ XVIII. Mạnh Đức (Mạnh Đức Tư Cưu - Montesquieu), nhà văn và nhà tư tưởng Pháp thế kỷ XVIII.
4. Thân, Dậu, Tuất: 1908, 1909, 1910. Đặng, Hoàng, Ngô: [[w:Đặng Nguyên Cẩn|]], [[w:Huỳnh Thúc Kháng|]], [[w:Ngô Đức Kế|]].

Ngao_0p
10-11-2011, 08:53 PM
Can Anh


I

Anh chớ đi! Anh chớ đi!
Em cố can anh, anh cứ đi!
Anh ơi anh, phải nghĩ suy,
Sau lưng anh đă có những ǵ?


II

Anh chớ chạy! Anh chớ chạy!
Em cố can anh, anh cứ chạy!
Anh ơi anh, anh phải nghĩ,
Trước mắt những ǵ anh từng thấy?


III

Anh chớ nóng! Anh chớ nóng!
Em cố can anh, anh cứ nóng!
Anh ơi anh, hăy tự trọng,
Lỡ một nước cờ, muôn việc hỏng!



Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-11-2011, 09:05 PM
Uống rượu thiếu đồ nhắm



Vẫn là túng thiếu lại nghê ngưu,

Tiền đă không trơn rượu cứ ṿ!

Đồ nhắm may c̣n ba trái khế,

Bữa ăn e ngót một đồng xu.

Đời xưa khéo vẽ tài thi thánh.

Đời ấy nên mang tiếng tửu đồ.

Thôi biết lấy ǵ xuôi chén rượu,

Kinh năm ba bộ, sách vài pho.



Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-11-2011, 09:11 PM
Chơi xuân



Quân bất kiến Nam, Xuân [1] tự cổ đa danh sĩ

Đă chơi xuân đừng quản nghĩ chi chi:

Khi ngâm nga, xáo lộn cổ kim đi,

Tùa [2] tám cơi thu về trong một túi.


Thơ rằng:

Nước non Hồng Lạc c̣n đây măi,

Mặt mũi anh hùng há chịu ri! [3]

Giang sơn c̣n tô vẽ mặt nam nhi,

Sinh thời thế phải xoay nên thời thế,


Phùng xuân hội, may ra ừ cũng dễ,

Nắm địa cầu vừa một tí con con!

Đạp toang hai cánh càn khôn,

Đem xuân vẽ lại trong non nước nhà!

Hai vai gánh vác sơn hà,

Đă chơi, chơi nốt, ố chà chà xuân!



Phan Bội Châu

------

1. Huyện Nam Đàn, xă Xuân Liễu (quê Phan Bội Châu). Ư cả câu: "Anh chẳng thấy đất Nam, Xuân, từ xưa vốn nhiều danh sĩ".
2. Tùa: vơ.
3. Ri: thế này.

Ngao_0p
10-11-2011, 09:16 PM
Vô đề



Chán khóc ai rồi lại khóc ḿnh,

Dở cười dở nói, dở làm thinh,

Lung tung sóng bể, à đa sự,

Lấp ló trăng đêm, ủa hữu t́nh!

Cương ngựa, ách trâu, cười một giống,

Tiếng gà, máu quốc, khách năm canh.

Ngán cho ḱa chiếc thuyền con cỏn

Chở nổi bao nhiêu khối bất b́nh!




Phan Bội Châu
1929

Ngao_0p
10-11-2011, 09:18 PM
Vô Đề


I

Một xó nằm co một lăo ngông
Mắt ḷng soi khắp nỗi dân cùng.
Ước thân này hóa ngh́n muôn nước,
Dạo bắc rồi nam, tây rồi đông.


II

Dân khổ bao nhiêu đau bấy nhiêu,
Nước kia ai đắm, lửa ai thiêu?
Trơ trơ thế măi, trơ trơ măi,
Hạn lụt c̣n lưa, lại cái nghèo!


III

Trót chẳng đi đâu măi cứ ngồi,
Cứ ngồi nhưng lại muốn đi hoài,
Muốn đi mà lại đi chưa đặng,
Thôi hăy ngồi suông thủng thẳng chơi.



Phan Bội Châu
1935

Ngao_0p
10-11-2011, 09:26 PM
Bài văn tế cụ Thái Xuyên Trần Quư Cáp



Chúng ta có sinh ra làm người dân mất nước mới biết rằng:

Hiền nhân quân tử là phạm vào cấm vật của nhà cầm quyền,

Triết học chân lí là can vào tội điều của nhà pháp luật.

Nếu chúng ta không là dân vong quốc, làm ǵ mà biết được việc như thế!

5. Đau đớn thay! Một người bạn tinh thần của chúng ta là ông Thái Xuyên:

Năm Mậu Thân đời Thành Thái bị chính phủ bảo hộ nước Pháp vô cớ khép cho ông cái án "Mạc tu hữu"[1] xử ông bằng luật trảm quyết!

Ngày rằm tháng Năm đem ông ra giết ở Diêm Khánh, lúc đó toàn quốc nhân sĩ ai cũng biết là oan.

Nhưng mà có oan ǵ đâu!

Hễ người đă làm dân vong quốc, đă nấp nép dưới chánh phủ cường quyền thời cái sự vô cớ đắc tử h́nh là tầm thường lắm.

10. Ông Thái Xuyên!

Sinh b́nh thờ cha mẹ hết sức hiếu, ở với anh hết sức dễ, ở với làng nước, bạn bè hết sức trung tín.

Làm thầy dạy học tṛ thời hết nghĩa vụ làm thầy.

Đọc sách thánh hiền, một lời nói, một việc làm, tất hết sức theo khuôn nẩy mực.

Nhớ khi ông ra tới trường chém, dao đă kề cổ, c̣n thung dung xin với người giám trảm cho đặt án đốt hương, áo măo nghiêm trang, bái tạ quốc dân ngũ bái, rồi khẳng khái tựu h́nh, sắc mặt in như khi nhóm tṛ giảng sách!

15. Chao ôi! Thảm thiết! Mà cũng tráng liệt thay!
Chúng ta đọc sách cũ Đông phương, thấy luật "yêu ngôn" của Tần Thủy Hoàng, luật "phúc phỉ" của Hán Vơ Đế, thường nghĩ rằng: nghiêm h́nh oan ngục của đời quân chủ chuyên chế thiệt không ai độc hơn.

Ai dè làm dân bảo hộ của nước dân chủ tự do mà oan thảm lại ghê gớm hơn nữa!

Nếu một người đạo đức, phẩm hạnh, học vấn văn chương như ông Thái Xuyên ta, mà sinh ở đời Tần Thủy Hoàng, chắc c̣n làm được Phục Sinh, Thân Công,[2] ở đời Hán Vơ Đế c̣n làm được Cấp Âm, Đổng Trọng Thư, có đâu đến nỗi làm một chí sĩ mất đầu, phải rơi máu dưới lưỡi dao vô đạo;

Ôi, Thái Xuyên!

20. Ôi, Thái Xuyên!

Oan thảm cho ông! Đành oan thảm cho ông! Mà nhất là oan thảm cho đồng bào ta vậy.

Từ xưa tới nay, nhà chính trị thường nói rằng pháp luật là v́ người có tội mới đặt ra.

Nhưng chẳng qua nhà cường quyền đụng nhà cường quyền thời mới nói thế; nếu dân nhược tiểu mà đụng nhà cường quyền th́ chớ nhận như thế là lầm to vậy.

Nghĩ như ông Thái Xuyên mà bị kết án xử tử thời tội ǵ? Chỉ v́ là trung hiếu thiên tính.

25. Hay là tội ông giảng học mới? Thời học mới từ Âu châu truyền qua, cớ ǵ cấm người nước ta không được giảng?

Hay là tội ông giảng bài công lí? Thời công lí là một lẽ rất phổ thông, cớ ǵ cấm người nước ta không được kể?

Hoặc giả v́ lúc đó dân Quảng Nam có việc xin xâu mà ông bị hiềm nghi phiến động hay sao?

Thời lại không phải, bởi v́ lúc đó ông c̣n làm thầy dạy học ở Khánh Ḥa, ông chưa về Quảng Nam bao giờ. Chắc cái việc xin xâu ông hoàn toàn không biết tới.

Thế mà đột nhiên đắc tử h́nh!

30. Thế thời ông bị giết v́ tội ǵ? Chỉ v́ một tội: chính v́ tội ông là người mất nước!

Pháp luật mà chi! Đạo lí mà chi! Chúng ta nhắc đến lịch sử ông Thái Xuyên, chúng ta khóc ông Thái Xuyên, càng khóc dự bị cho hai mươi lăm triệu đồng bào nữa vậy.

Hỡi ôi! Than ôi!

Gươm vô đạo chẳng từ ai, mạng thánh hiền mà đành như vậy!

Trời chí công sao nỡ thế!

35. Gương nhật tinh há lẽ mờ chăng?

Suối đỏ kia ai thăm viếng! Huyết Trành Hằng biếc nhuộm non xanh!

Giống vàng chắc chưa diệt đâu! Hồn Tinh Vệ thế điền biển bạc!

Mấy lời bạn cũ,

Tấc dạ thần soi!



Phan Bội Châu

---------
1.Mạc tu hữu: chẳng cần phải có.
2.Phục sinh, Thân Công: là hai người đă đọc thầm cho nhau viết lại những kinh truyện bị nhà Tần đốt.

Ngao_0p
10-11-2011, 09:32 PM
Con đ̣ trên sông


Cái kiếp sinh ra ở giữa vời

Quản bao vào lộng lại ra khơi.

Tha hồ giông tố liều cho nước,

Chẳng quản công lao cốt vớt người.

Hào hiệp giang hồ đều bạn cũ,

Trung trinh tiết tháo có trời soi.

Thế gian ai nấy tri ấm đó,

Không nước thôi thời hết ngược xuôi.



Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-11-2011, 09:34 PM
Cười ḿnh



Không ngồi, không đứng, cũng không đi,

Cũng giống điên, mà cũng giống si.

Bịt cả đổi tai nghe bể rống,

Nhắm liền hai mắt, thấy trời xoay.

Đương quên mặc áo toan ra chạy,

Trót mới xâu giày, chốc cởi ngay.

Lũ bé thấy ông, nghi bệnh rượu,

Hóa ra nghiện nước, vậy mà say.



Phan Bội Châu
1929

Ngao_0p
10-11-2011, 09:41 PM
Họa bài thơ Vịnh bức địa đồ rách của Tản Đà


I

Thôi để rồi ta sẽ liệu bồi,

Ta bồi cho chúng chị em coi.

Giận cho con cái đà hư thế,

Nhớ đến ông cha dám bỏ hoài.

C̣n núi, c̣n sông nh́n vẫn rơ,

Có hồ, có giấy dễ như chơi,

V́ chưng hồ giấy ta chưa có

Đành chịu ngồi trông rách tả tơi.


II

Hóa rách ra lành thế mới hay

Trời giăng giấy khắp, đất hồ đầy,

Non sông sẵn vóc thêu hoa gấm,

Gan óc ghe phen trổ gió mây.

Trắng úa, hồng tươi tùy thợ ư,

Bột rền, keo dẻo cốt thầy tay.

Người đà mới mới ta nên mới,

Bồi vá mà chi, kéo khuấy rầy.



Phan Bội Châu
1927

Ngao_0p
10-11-2011, 10:01 PM
Tự trào

Nhân xem bức ảnh ḿnh 32 năm trước



Râu mày trơ trẽn với non sông,

Thiệt phải ḿnh chăng? Ḷng hỏi ḷng.

Sấm điếc gió câm trời đất trọi,

Muông qua chim lại tháng ngày chung.

Có đôi (ném) xác thịt, đôi không đặng,

Toan vớt đồng bào, vớt chẳng xong.

Biết nói cùng ai, cười với bóng,

Ông xanh xanh hỡi thấu chăng ông?



Phan Bội Châu
1937

Ngao_0p
10-13-2011, 02:18 AM
TẶNG THANH NIÊN



Duyên nợ mặn mà non nước cũ,

T́nh cờ gặp gỡ tháng ngày xuân...

C̣n trời, c̣n đất, c̣n đây đấy,

Ai nấy chia nhau gánh một phần.




Phan Bội Châu
1928

Ngao_0p
10-13-2011, 02:25 AM
Tặng cô gái bé bơi xuồng



Gởi thân vào áng dinh hoàn,

Khác ǵ một lá giữa ngàn rừng xanh?

Thuyền con lơ lửng một ḿnh,

Lại c̣n trống troảng như h́nh không ta.



Th́nh ĺnh thấy chiếc xuồng qua,

Có cô gái bé mười ba tuổi đầu.

Vóc cô non yếu mặc dầu,

Nhưng tài chèo chống lại giàu hơn trai.



Giữa cơn mưa gió nhàm trời,

Mà ḿnh bát cạy[1] như chơi mới ḱ.

Hứng lên xúc cảnh thành thi,

Có bài tứ tuyệt cậy mây gởi thuyền.


Thơ rằng:


Chẳng vẩy vây mà cũng thạo bơi,

Chiếc xuồng xuống ngược lại lên xuôi.

Kinh ḍng cản gió nên như thế,

Trông gió xoay buồm lọ kể ai.



Phan Bội Châu

1. Bát, cạy: lái phải, lái trái.

Ngao_0p
10-13-2011, 02:31 AM
Tạ ơn người bạn gái cho cái bao đầu


Tôi vẫn là một lăo đầu trần đă trót mấy năm nay. Than ôi! Nửa đời hồ hải, chiếc bóng càn khôn, dưới chân tôi đành vô địa khả dung, mà trên đầu tôi cũng vô thiên khả đái. Nên tôi đi ra chỉ đầu trần lủi thủi, nhưng tự trong ḷng tôi cho như thế là thích hợp lắm!

Ai ngờ có người bạn tôi thương, không muốn tôi mang một quả đầu già trơ trọi dưới ngọn gió thu heo hắt, nghỉ cho tôi một cái mũ chụp đầu. Chỉ thắt thành dây, tốn công mười ngón, vải xe làm mũ đáng giá ngh́n vàng.

Tôi nhờ cái bao đầu đó mà đầu tôi mới cản ngự được cái phong hàn. Tôi cảm kích ơn người, chẳng biết lấy ǵ đền trả.

Ruột tằm chưa héo, phải nhả vài lời tạ ơn:


Tuy vẫn đầu suông vẫn cứ đầu,

Trời kia chung đội với ai đâu!

C̣n vai c̣n sọ càng như thế,

Bao nắng bao mưa cũng mặc dầu!

Ghê những xiêm đai mà cỏ rác,

Biết đâu khăn yếm, chẳng mày râu!

Ơn người tri kỉ thương đầu bạc,

Vấn vít tơ t́nh măi măi lâu!



Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-13-2011, 02:46 AM
Tạ lỗi cô men



Ḿnh từ tránh niên

Mắc bệnh uất phiền

Nỗi lo trời sụp

Nỗi tủi sức hèn.

Tấm thân góc bể

Chiếc bóng bên đèn.

Nhiều khi buồn quá

Cơ hồ phát điên!

T́m phương giải uất,

Đụng gặp cô men.

Bên hồ trước chén,

Địa đảo thiên điên

Vừa ngâm vừa dốc

Đọc thánh đọc hiền.

Từ đó với cô,

Ríu rít t́nh duyên.

Hễ nghe cô tới,

Ḱ lạc vô biên.

Nhưng khổ yêu cô,

Tất phải có tiền.

Tiền c̣n, cô tới,

Tiền hết, cô quên!

V́ có như thế,

Ḿnh khó lưỡng tuyền.

Muốn được ḷng cô,

Sự tiền phải lo

Mà sự lo tiền.

Lại càng gay go.

Trời ách thằng ngu,

Túi vẫn không xu.

Gần đây mấy tháng.

Trong túi càng khô,

Thần tiền tránh xa,

Cô men vắng nhà.

Ma sầu ríu rít,

Như ngẩn như ngơ.

Trên trời dưới đất,

Trơ một ḿnh ta!


------


Nghĩ cho ra chước,

Tính xuôi tính ngược.

Hạn định mỗi ngày

Cùng cô hai giác...[1]




Phan Bội Châu

------

1. Hai giác: hai hào.

Ngao_0p
10-13-2011, 02:50 AM
Tượng vôi đứng trước cửa đền sập



Khéo khéo làm chi đứng măi đây?

Râu mày, áo măo lại cân đai.

Thành xiên đất lở đành trương mắt,

Kẻ vái người van cứ điếc tai!

Xôi thịt quanh năm gào lễ cúng,

Cửa nhà trăm vạ mặc thây ai!

Thần quyền mạt vận, hay chăng nhỉ?

Mưa gió tan tành một đống vôi!




Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-13-2011, 02:54 AM
Trận mưa th́nh ĺnh



Ông mưa ông chẳng bảo cho hay,

Bỗng chốc mê man bốn bể đầy,

Nhà dột ba gian thành nước ngập,

Rèm thưa mấy lớp thấy rồng vây.

Căng dù ngồi giữ vài chồng sách,

Đội nón ra xem mấy khóm cây.

Khô hạn bấy lâu khao khát vũ,

Phen này ông Vũ mới ra tay.



Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-13-2011, 02:58 AM
Trông mưa



Ông nhác ông mưa, lại giả mưa,

Vừa mừng vừa sợ bị ông lừa.

Đồng điền ba tháng thiêu như lửa,

Chày cối liền năm lặng tựa tờ.

Thở ngốt hơi trâu phường chợ búa.

Kêu khan giọng cuốc bạn cày bừa.

Bắc thang lên tột xanh xanh hỏi:

Keo nước làm chi măi bây giờ?



Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-13-2011, 03:01 AM
Trách trời hạn



I

Hạn bắc rồi nam hạn hạn hoài,
Hạn sao ngông thế hỡi ông trời!
Đồng phơi xương trắng no đàn chó,
Giếng thấy bùn đen vắng tiếng người.
Già trẻ xôn xao trơ mắt khóc,
Trâu ḅ đủng đỉnh ngó nhau cười.
Dân e chết ráo ôi trời hỡi!
Trơ trọi ḿnh ông sướng với ai?


II

Hạn măi trời toan giết chúng con,
Mấy lâu mong nước, nước đâu c̣n!
May chi cô cóc chưa khan tiếng,
Tội quá thân lươn dám quản bùn.
Khô quá đồng vàng trên sáu thẻ,
Rồi đây giá gạo dưới ba lon.
Nếu ông cứ hạn này măi măi.
Dốc cả sông mà chảy cả non.


III

Thần hạn rồi đây đến thế nào?
Mỡ dầu trăm họ rẻ hơn bèo,
Nam phương hóa đức càng dong tới.
Đông để xuân phong lựa dịp vào.
Mây luống bồi hồi rồng dưới giếng,
Lửa e chan chứa cá trong ao.
Nếu hi sinh lăo mà mưa tới,
Chi chút thân già dám tiếc sao?



Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-13-2011, 03:07 AM
T́nh tự với rượu



I

Buồn tẻo, buồn teo, hỡi chị men,
Thôi thời với chị kể nhân duyên.
Non sông nợ cũ đền chưa trắng,
Gió sấm luồng xưa rủi đă đen.
Thân vẫn c̣n đây trời ngó xuống,
Đời như xáo nữa, đất bùng lên.
Ừ năm ba chén cười hay khóc,
Khóc lại cười ư cũng đảo điên.


II

Mưa khéo trêu nhau gió chọc nhau,
Núi sông bỏ chặt những dây sầu.
Bà đâu vắng ngắt bà cùng chén,[1]
Bạn luống trông hoài, bạn với bầu[2]
Khấn nguyện đàn sau chim đỉnh núi.[3]
Kêu rêu hồn nước cuốc đêm thu[4]
Trời ơi, chớ bảo say là quấy!
Trời nếu như tôi cũng gật gù.


III

Muốn tạ thần thơ, thần cứ tiến[5]
Toan đuổi ma sầu, ma lại đến,
Có sống thôi đi đỡ với đời,
Chẳng say thời cũng chi hơn chén,
Văn minh nhảy nhót gái xô trai,[6]
Phấn đấu lung tung vàng lẫn vện,[7]
Giốc hồ đạp án nói trời kêu,
Này ta quyết với trời già, kiện



Phan Bội Châu

-----------------

1. Tác giả nói đến vợ.
2. Bầu bạn.
3. Thế hệ hậu sinh.
4. Thục Đế hóa chim cuốc, kêu nước.
5. Thần thơ không chịu đi.
6. Tác giả mỉa mai lối sâu Âu hóa (nhảy đầm).
7. Con người đua tranh danh lợi, như chó vàng chó vện.

Ngao_0p
10-13-2011, 03:14 AM
Tiêu khiển ngâm



Thẩn thơ thơ thẩn thẩn thơ,

Khi vào ngồi ngó khi ra đứng ḍm.

Địa cầu lăn sớm rồi hôm,

Mưa xong liền nắng, gió nồm liền nam.

Hỏi ông có chuyện chi làm?


Ba li rượu trắng, một ḥm thơ son.

Hỡi ông, chớ nói bé con,

Thơ đuổi giặc, rượu chiêu hồn đặng đâu!

Ông từng ba chục năm thâu,

Đông Kinh, Hương Cảng khắp Tàu qua Xiêm.

Biết bao chân cứng đá mềm,

Mùng trời chiếu đất lấy đêm làm ngày.

Nay ông khoanh cẳng bó tay.

Chắc ông rách mắt chau mày nghiến răng.

Sao ông đủng đỉnh thung thăng,

Ngâm liều say tít như mừng như điên.

Ông nghe xưa Sở Khuất Nguyên,

Gieo thân trung ái vào miền ḍng sông.

Lại như đời Hán Tử Pḥng.

Thù Hàn rửa sạch, Xích Tùng bạn chơi.

Chứ ông thiệt quá nực cười,

Chiếc thuyền lơ lửng rông chơi cái ǵ?


........


Đă không như cụ Khuất Nguyên,

Th́ nên tịch cốc tùng tiên cho rồi.

Hay chi than vắn thở dài,

Chi bằng liều vứt cái đời mới gan,

Chẳng tiên chẳng tục dở dang.

E ông tiếc nắm xương tàn hay sao?

Xương tàn ai có tiếc đâu.

Khổ v́ gánh nặng trên đầu chưa xong.

Bắc Nam lần lượt tin hồng,

Đầu gành quốc quốc bên sông kêu hè.

Thôi th́ ta hăy ngồi nghe,

Hồn đi rồi chắc hồn về rày mai.




Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-13-2011, 03:20 AM
Thơ viết trong tù



Nếu chết xong đi cái cũng hay,

C̣n ta ta lại tính cho mày.

Trời đâu có ngục chôn thần thánh?

Đất há không đường ruổi gió mây?

Tát cạn bể Đông chèo tấc lưỡi,

Mở quang ngàn Bắc vẫy đôi tay.

Anh em ai nấy xin thêm gắng,

Công nghiệp ngàn thu há một ngày!



Phan Bội Châu
1914

Ngao_0p
10-13-2011, 03:30 AM
Đá tự thuật



I

Tên tôi là Đá vẫn trời trao,
Hàn thử phong sương trải biết bao.
Một tấm gan bền thi với đạn,
Muôn cân xương cứng chọi cùng dao.
Đau trời khuyết phải liều thân vá,
Tức biển sâu, nên ném khối vào,
Đoàn thể may c̣n vô số mạnh,
Ức muôn ḥn chất thấy non cao.


II

Trót mang lấy tiếng đá từ xưa,
Với sắt thi gan há phải vừa!
Giáng búa ngh́n cân thây kệ nó,
Dựng bia muốn thuở phải chờ ta.
Vá trời đặng kín tha hồ luyện,
Ghép đất cho bằng chẳng quản xa.
Phỏng khiến ḷng trời là đất cả,
Những tuồng mềm nắn có đâu mà!



III

Liếc mắt trên đời chán những tuồng,
Thấy mềm th́ nắn, rắn th́ buông.
Phải thi gan sắt xông ngh́n đạn,
Từng trải ḷng son khắp vạn truông
Hùm mới hiện h́nh non biết mặt[1]
Chim đà ngậm giận biển quay luồng[2]
Chờ thay cuộc mới ta làm khánh[3]
Nam Bắc vang lừng với tiếng chuông.



Phan Bội Châu

--------------------

1. Dùng điển "Lư Quảng thấy đá, tưởng hùm, giương cung bắn".
2. Chim Tim vệ ngậm đá lấp biển.
3. Khánh bằng đá.

Ngao_0p
10-13-2011, 03:42 AM
Đêm gần sáng



Ngọn đèn leo lét quá đêm thâu

Chợt thấy vừng đông hé nửa đầu.

Dùi trống Linh Quang khua xóm núi,

Chày chuông Thiên Mụ đuổi thuyền câu.

Lưng trời nắng nhạt sao đôi nụ,

Mặt bể hồng tươi nước một màu.

Ba tiếng gà kêu thiên hạ rạng

Dậy xem tia sáng khắp năm châu



Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-13-2011, 10:03 PM
Đêm mưa thương người bán bánh rao



I


Sao ông ăn hiếp măi thằng bần,
Gió táp mưa sa chọc tấm thân,
"Ai ăn bánh ḿ không?"... rao rát miệng,
Đường bùn lầy quá bước chồn chân,
Trương liều tấc bụng cho trời thấy,
Bấm chặt đôi gị kẻo đất lăn,
Đành tủi cho em nhưng chẳng tủi,
Xưa nay hào kiệt vẫn gian tân![1]



II


Đường trơn như mỡ bấn như dưa,
Nách kẹp đi hoài mới ngán chưa?
Dài họng kêu to khua quỷ đói,
Cứng chân bước dơi đuổi thần mưa,
Mang ḿ sẽ nếm ḷng thiên hạ,
Bán miệng mừng không thuế nước nhà.
Lũ đó có chăng phường Ngũ Tử[2]
Thường ngày tiếng sáo dọi tai ta.



Phan Bội Châu

-------------

1. Gian nan, tân khổ.
2. Ngũ Tử Tư đời Xuân Thu thổi ống tiêu xin ăn khắp chợ, phục thù cho nước Sở.

Ngao_0p
10-13-2011, 10:09 PM
Đêm mưa vịnh chơi



I

Mưa sao mưa măi măi hoài,
Thần nắng đi đâu chẳng tới nơi?
Bốn vách rêu đầy liền trét đất,
Năm canh ếch gáy, sấm vang trời.
Cha xanh[1] e muốn tù con chứ?
Thầy nước[2] hay toan chọc lăo chơi?
Xung quá quyết nhào luôn bốn bể,
Ngập thời ngập nốt kể ǵ ai!


II

Trông ngoài mấy tháng khát khao mưa
Mưa chết cḥm này chẳng ngán thơ?
Nước sẵn oai quyền lên đáo để,
Trời dư giọt mắt khóc bơ vơ!
Phu xe luống sợ đi trơn té,
Cụ lớn thêm mừng giấc dậy trưa!
Ai chớ tưởng nhầm minh gió sấm
Tiếng trùng tiếng ếch tiếng ngâm thơ...



Phan Bội Châu

--------------

1. Cha xanh: Trời xanh.
2. Thầy nước: Mưa

Ngao_0p
10-13-2011, 10:43 PM
Đêm ngồi một ḿnh


I

Một ngọn đèn xanh giỡn bóng chơi.
Toan đem câu chuyện hỏi cùng trời.
Năm canh chuông mơ nghe đâu Phật,
Bốn mặt non sông vắng ngắt người.
Tiếng ngáy xung quanh e sấm thở,
Hồn thơ lơ lửng tưởng trăng cười.
Không đi chẳng lẽ ngồi hoài măi?
Đông lại xuân qua, tối lại mai.


II

Khuya khoắt ḿnh riêng nghĩ vắn dài,
Ngó xuôi ngó ngược bóng theo người.
Nhét năm ba chữ thêm đầy bụng,
Kể ức ngàn thu, quá ngán đời.
Ếch réo tư bề mừng được nước,
Dế ngâm bốn vách khóc không trời.
Thôi th́ ḿnh biết ḿnh là đủ,
Cũng chẳng chiều ai chẳng lụy ai.



Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-13-2011, 10:48 PM
Đêm thu cảm tác



Khen ai khéo vẽ nét trời thu,

Nước biếc non xanh một bức đồ,

Bên vách rỉ reo đờn cánh dế,

Ngoài sân lác đác mơ nhành ngô.

Mây năm tầng bủa, rồng phun nước,

Trống bốn bể vang, ếch được mưa.

Đêm vắng cùng ai tṛ chuyện nhỉ?

Chuông chùa xen với tiếng nam mô.



Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-17-2011, 08:30 PM
Đêm trăng hỏi bóng



Đêm lơ lửng ḿnh cùng trời đứng,
Ḿnh hỏi trời, trời lửng làm thinh.
Trên trăng, dưới nước, giữa ḿnh.
Thôi thời với bóng tự t́nh vân vi...
Khen cho bóng thực tay lanh đỡ,
Chưa dứt câu đă mở miệng rồi,
Rằng: “Ai như nghĩa ông tôi,
Khi đi, khi đứng, khi ngồi theo ông.
Sao ông vẫn h́nh dung buồn bă?
Khiến cho tôi rầu ră v́ ông.
Điều ǵ uất kết ở trong,
Xin ông kể thực nỗi ḷng tôi nghe!”
– “Ừ muốn nói, nhưng e đêm ngắn,
Lời quá dài thêm bận ḷng ngươi;
Lạ lùng cho mụ bà trời
Th́nh ĺnh đẻ rớt một người là ông.
Oa một tiếng non sông nứt nẻ,
Nối Rồng Tiên xin kể một người.
Sáng hai mắt, tỏ hai tai
Khuôn thân bảy thước khá dài, khá to.
Đầu óc vân tṛn vo sâu hoáy
Râu mày xem dáng thảy nam nhi.
Mĩ Âu đất há chật ǵ?
T́nh cờ sinh ở Trung Kỳ Việt Nam!
Sao chẳng điếc, chẳng câm cho rảnh?
Sao hay mang, hay gánh hoài hoài?
Chân không, sao muốn đá trời?
Tay không, sao muốn lấp trời dời non?
Lưỡi khua mơ chẳng ṃn sao nhỉ?
Ruột quay tơ chẳng nghĩ ǵ sao?
Gân đồng xương sắt thế mà?
Đành cho muôn sặt (tên) bắn vào bia thân?
Sao măi măi phong trần không đă.
Mà gan vàng dạ đá trơ trơ?
Ích ǵ nghĩ vẩn nghĩ vơ
Nghĩ ḿnh, ḿnh luống ngẩn ngơ tháng ngày.
Chẳng ích ǵ sao hay làm măi?
Làm măi sao chẳng cái ǵ thành?
Tại ai? Hay tội tại ḿnh?
Tại ḿnh? Hay cũng sự t́nh tại ai?”
Bóng nghe hỏi, thở dài mà nói:
– “Kể đầu đuôi, thưa tội tại ông
Miệng đời độc ngọt gian nồng
Sao ai lừa gạt mà ông nghe liều?
Ông xem xét c̣n nhiều hờ hững
Việc trăm năm tưởng những rày mai,
Ḷng ai, ông tưởng như ai
Biết đâu rắn rết hươu nai đầy đường!
Người khôn khéo ông càng thua vụng,
Trước bầy ma phun giọng phật linh.
Ngu sao chúng trọc ḿnh thanh [1]
Cuồng sao chúng túy ḿnh tinh [2] là ǵ?
Ông chẳng thấy thời này danh giá
Chẳng ǵ hơn xe ngựa lâu đài?
No cơm, ấm áo là rồi,
Ai c̣n nghĩ đến việc ngoài thân gia?
Dù lịch sử ông cha, thây kệ,
Nhục hay vinh họ kể ǵ đâu?
Việc ǵ ông cứ bo bo,
Trong thiên hạ kể rất ngu ai bằng
Ông thử dắt nường trăng xuống hỏi,
Xem như lời tôi nói phải không?”
Nghe lời ḷng lại dặn ḷng:
Đă xe trước đổ, c̣n ḥng xe sau.
Bóng hỡi bóng, giùm nhau tính rốn
C̣n sau này với bạn tâm tri!
Vừng trăng vừa ẩn non Tây
Trần đông lừng lựng lại mày với ta.



Phan Bội Châu

-----------

1. Chúng trọc ḿnh thanh: mọi người dơ bẩn, ḿnh trong sạch.
2. Chúng túy ḿnh tinh: mọi người say, ḿnh tỉnh.

Ngao_0p
10-17-2011, 08:33 PM
Đêm trăng lên núi Ngự B́nh



I


Cây dáng xanh um, nguyệt dáng trong

Ngự B́nh sơn, phải núi ḿnh không?

Đát trơ trẽn mặt, non như thẹn,

Gió gớm ghê chiều, đá dễ long,

Trải mấy bể dâu và bức họa,

Nỏ bao mưa nắng một chồi thông,

Bốn mươi năm trước từng bầu bạn,

Ông nhớ ḿnh chăng? Sẽ hỏi ông.



II


Ông nhớ ḿnh chăng? Sẽ hỏi ông,

Hồn đi đâu vắng? Núi nằm không?

Đứng năm canh suốt, bao anh đá [1]

Reo một ḿnh suông, mấy cụ tùng? [2]

Trời ngẩn ngơ say, người chếch bóng,

Gió thờ ơ mát, nguyệt tṛn ṿng,

Ngự B́nh! Há lẽ quên sao nhé?

Vun đắp ngh́n thu dấu tổ tông.




Phan Bội Châu

----------

1. Bái thạch vi huynh (chú thích của tác giả)
2. Tùng đại thụ (chú thích của tác giả)

Ngao_0p
10-17-2011, 08:39 PM
Đầu mùa hè



Xuân đó mà nay đă hạ rồi,

Bầu sen nghe có khí hương bay

Nắng nung cỏ biếc, màu xanh nhạt,

Gió xác hoa hồng, sắc đỏ phai.

Lửa lựu đầu thềm phơi cánh bướm,

Vườn hè núp bóng tỉnh hồn ve.

Hi Hoàng giấc mộng ḱa ai tá?[1]

Thời đại đâu xưa thế giới này!




Phan Bội Châu

-------------------

1. Đào Tiềm đời Tấn, tiết hạ ngồi cửa sổ hóng gió, tự xưng là người đời Hi Hoàng.

Ngao_0p
10-17-2011, 08:41 PM
Đậu thuyền dưới chùa Thiên Mụ, đụng trời mưa



Một ông già một chiếc thuyền con,

Đầu chẳng vui ǵ cũng chẳng buồn.

Bầu bạn với trời trên mặt nước,

Láng giềng cùng Phật dưới sườn non.

Gió năm ba trận ngang rồi dọc,

Trăng một vài hôm khuyết lại tṛn.

Đụng nhịp th́nh ĺnh, mừng đáo để:

Sau cơn can hạn chốc mưa dồn.




Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-17-2011, 08:45 PM
Đề cây hoàng mai ở trước bia cô Ấu Triệu [1]



May sao hoàng chủng trổ ra mầy[2]

Muôn tía ngh́n hồng nhượng bậc thầy!

Sẵn chất vàng mười chi lọ nhuộm?

Thấy ai trắng nhất, chẳng hề say.[3]

Trước mồ liệt nữ chung hồn phách.

Trên bảng khôi nguyên trổ mặt mày.

Ai hỡi t́m xuân, này sẽ bảo:

Xuân thay, bản sắc chẳng hề thay!




Phan Bội Châu


--------------------


1. Nữ chí sĩ Lê Thị Đàn.
2. Hoàng chủng: giống cây trổ sắc (hoa) vàng, ngụ ư nói giống da vàng.
3. Không ham hố sắc trắng kẻ khác (nghĩa bóng: không say - v́ mê thích hoặc v́ ngă ḷng - trước bọn người da trắng).

Ngao_0p
10-17-2011, 08:47 PM
Đề cảnh xưa thành Thăng Long



Một đỉnh non cao với một tôi,

Hỏi non non đứng đă bao hồi?

Nổi ch́m kim cổ xem mây lượn,

Ấm lạnh xuân thu sẵn đá bồi.

Hồn nước, thề ḿnh son một tấm,

Tuồng đời thây kẻ bạc đôi người.

Ngại ngùng gió bắc kinh đàn nhạn,

Có nhớ nam chăng, nhạn nhạn ôi!



Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-17-2011, 08:51 PM
Đọc tập thơ Cao Bá Quát


I


Ừ, thế non sông mới thấy tài!

Tài cao há lẽ mẹp như ai?

Xung lên, trời muốn hai tay đấm,

Hứng tới, vời [1] toan một cẳng bơi.

Mây gió xoay tṛn đầu ngọn bút,

Càn khôn chết lỏng nửa tṛng ngươi.

Khí thiêng đất nước c̣n nguyên đó,

Chín suối ai ơi đứng dậy cười.



II


Cười ngất ông xanh quá thiệt thà,

Sinh ta nhưng cố bắt làm ta,

Ngoài năm châu lớn ǵ ǵ huậy?

Trong bốn ngh́n năm thế thế a?

Trót chẳng hay ư, nhưng chẳng dở,

Đành không trẻ nữa, ngán không già,

Ṃ t́m quên quách cḥm râu bạc,

Bảy chục c̣n nghi tuổi mới ba.



III


Thấy vui liền vác tập thơ ra,

Đồ nhắm xưa nay cụ với ta.

Son mực thảy thừa oan kiếp giấy.

Gió mưa lầm lạc rủi đời hoa.

Tấm bia vạn cổ trời đề chữ,

Nắm cốt ba sinh đất gán nhà.

Trên án hương tâm, hồn hỡi dậy.

Sau li rượu cúc, trước chung trà.




Phan Bội Châu

--------------------

1. Vời: biển khơi.

Ngao_0p
10-17-2011, 08:56 PM
Giang hồ măn địa nhất ngư ông



I


Núi đó ai đây bể đó ai?

Giang hồ đầy đất một cha chài.

Mênh mông nước bạc trời mù tít,

Đủng đỉnh thuyền câu lăo sống dai.

Trước mắt đă làm cơ tạo hóa

Trong tay chi sót ng̣n c̣ trai?

Từng phen ghềnh thác, từng giông tố?

Nhắm cuộc năm châu tủm tỉm cười.



II


Tai nón kia ḱa đó biết ai?

Giang hồ đầy đất một cha chài.

Nhà trên mặt nước mênh mông biển,

Chài giữa ḷng sông ngất ngưởng trời.

Đă kiếp trong đời mong gánh vạn,

Phải gan đầu gió vững phân mười.

Rày mai kiếm cách câu cho thú

Bắt lũ ḱnh nghê nhốt lại chơi.




Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-17-2011, 09:06 PM
Gửi bạn


I


Con đường Vinh - Huế chẳng bao xa,

Bảy tám năm trời vắng chẳng ta.

Duy có mộng hồn mau chóng tuyệt:

Chỉ trong nửa phút lại liền qua.



II


Đêm ngày mơ tưởng mặt Hồng Lam

Nếu hóa thân làm ngọn gió nam,

Thổi miết một hơi về tận Nghệ,

Câu thơ bầu rượu, họp anh em.



III


Ước ao gió thổi Bác vào kinh,

Gió thổi Nam hoài, quá bực minh

Nếu có tàu bay lên vặn miết,

Trong ba mươi phút tới thành Vinh.




Phan Bội Châu
1933

Ngao_0p
10-17-2011, 09:12 PM
Hoa sen



Một vùng kim bích giữa hồ đầm,

Thần múa, tiên cười trước gió nam.

Tṛn lửng bóng in trăng đáy nước,

Hồng tươi sắc khiếp ráng chiều hôm,

Trên tay Phật Thích càng thêm thánh [1]

Dưới gót Phan Thi [2] chẳng kể phàm,

Quân tử hay hoa ai biết chẳng,

Ngàn thu ruột đắng với ḷng thơm.




Phan Bội Châu
1932


-----------------------

1. Trên tay tượng Phật người ta thường để hoa sen.
2. Xưa bà Phan Thi đẹp tuyệt sắc, mỗi bước đi như nụ hoa sen nở. Người xưa có câu thơ "Bộ bộ sinh liên hoa" (mỗi bước đi như nở ra hoa sen).

Ngao_0p
10-17-2011, 09:15 PM
Hỡi con chim cu kia ơi!



Hỡi con chim cu kia ơi!

Khi xưa mày ở trên trời,

Mày bay mày nhảy theo bầu bạn.

Nước, trời sinh ra cho mày uống,

Ruộng, người cày có lúa cho mày ăn,

Cớ làm sao mày quên bản quên căn?

Chốn rừng xanh mày nỡ phụ,

Nơi đồng bằng mày cũng lánh xa!

Mày tham chi chút bả vinh hoa?

Búp tre non mày không đỗ,

Ngọn tre già vắng tiếng mày kêu?

Ở trong ḷng mày chỉ gáy cho chủ mày yêu!

Nước đầy vơi mày không quản,

Lúa ít nhiều đă có chủ mày lo!

Ta nghĩ cái phúc mày cũng đă to,

Nước không lo mà cũng mát dạ,

Lúa không lo mà cũng no ḷng!

Hỡi con chim cu kia ơi!

Ta nghĩ: Mày không ṇi không giống,

Không tổ, không tông... thảy chẳng ra ǵ!

Mày gáy làm chi cúc cu cu!

Hỡi con chim cu kia ơi!




Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-17-2011, 09:40 PM
Khóc báo Dân



Oe oe một tiếng chốc trăm năm,

Trông thấy khôn ngăn giọt lụy ngầm.

Thần thánh vẫn thiêng sao thảm đạm!

Giang sơn chưa chết há âm thầm?

Vài hồi trống tủi sai đường tính,

Mấy lũ dân đen miệng nó câm.

C̣n vợ c̣n chồng c̣n đẻ nữa,

Trên đường sự sống phải đồng tâm!



Phan Bội Châu

1938

-------------

Tờ báo của Đảng Cộng sản ở Trung Bộ, xuất bản ở Huế, bị Pháp đóng cửa năm 1938

Ngao_0p
10-19-2011, 08:28 PM
Khuê phụ thu hoài



Ngô một lá th́nh ĺnh khiếp gió,

Giật ḿnh nghe trận tố chiều hôm;

Trăm dâu đổ cả đầu tằm

Ngậm ngùi thân thế, ăn nằm sao yên?

Tài bồ liễu đă hèn lại vụng,

Bạn chị em may cũng theo đ̣i;

Lần hồi năm tháng đưa thoi,

Trẻ trung mới đó, chốc ngoài ba mươi.

Nhịp hát múa tư bề gió sấm,

Gái không chồng thôi dám bi ai?

Cơ đồ đă bán cho trời,

Liều thân muốn chuộc một vài về tay.

Từng có lúc dắt bầy kéo bạn,

Chê đường xa không vốn buông chày;

Lạ lùng mấy thuở xưa nay,

Đôi bàn tay trắng vạch mây đấm trời!

Cũng có lúc qua vời vượt núi,

Nặng hai vai một túi quan hà;

Dăi đầu gió táp mưa sa,

Biết nhau một mảnh trăng tà với em.

Cũng có lúc ruột tằm khô ráo

Khúc ṿ tơ dần héo quặn đau.

Những là rày ước mai ao,

Vóc thừa mây tía gấm thêu ráng hồng.

May anh chị sẵn ḷng tương ái,

Mà con chồng vừa lại nên con;

Ḥ nhau chung gánh bể non,

Muôn cay ngh́n đắng tấc son một niềm.

Đau nông nỗi v́ em khờ dại,

Gặp trận buôn thế giới phi thường;

Ngón buông, người đủ trăm đường,

Mà ḿnh hờ hững trễ tràng ra chi!

Từng nhiều lúc vân vi than thở,

Đă dở cười lại dở khóc thêm;

Bóng ai thấp thoáng trước rèm?

Hồn ai lai láng cạnh nằm đêm thu?

Ngồi ngẫm nghĩ mấy câu chuyện cổ,

Nghề bán buôn chợ búa phen này;

Học khôn học khéo cho hay,

Trải phen thất bại là ngày thành công.

Quẹt nước mắt hỡi chồng chồng hỡi,

Thiêng liêng thời thứ tội cho em;

Gớm ghê máu chảy ruột mềm

Thế anh chị với thân em lâu dài.




Phan Bội Châu

--------------

Khuê phụ thu hoài, tức Niềm thu khuê phụ, tác giả mượn nỗi ḷng của người khuê phụ trong mùa thu để kư thác tâm sự yêu nước của ḿnh

Ngao_0p
10-19-2011, 08:31 PM
Một ḿnh ngồi thuyền



Trên nước tiêu dao một chiếc tṛng,

Chẳng chi là rắn chẳng chi rồng,

Ông tù đặc biệt ḷng trời đất,

Lăo ngốc vô danh bóng núi sông.

Ba chục năm xưa chim mặt biển,

Bảy tư tuổi mới cọp trong lồng.

Sầu vài li rượu ǵ ǵ nữa,

Đôi nắm xương tàn vạn sự xong.




Phan Bội Châu
1940

Ngao_0p
10-19-2011, 08:33 PM
Mừng Tết



Mừng lúc gặp tam đương thai thái

Cờ gió đông phấp phới trước thềm hoa.

Đàn chim oanh cất tiếng nhặt khoan.

Xui giục khách mở màn ngồi dậy nói.

À Tết, Tết rày đà tới đó,

Tết những ǵ xin hỏi họ nhà ta?

Ḱa nhà pháo nổ, ḱa cửa treo hoa;

Ḱa xôi thịt heo gà mâm cỗ trực,

Rằng vui vẻ, ừ vui vẻ thật.

Gánh cu li chưa vứt, tính sao đây?

Tết sao Tết lại Tết đi!

Tết bầy nô lệ ấy th́ Tết ta!

Tết dân chủ cộng ḥa ḱa Tết hộ,

Tết ma vương ai trông ngó vào đâu?

Rồi đây lại cuộc bể dâu,

Xin ai ngó lại về sau kẻo mà!

Mấy câu mừng Tết gọi là...



Phan Bội Châu
1935

Ngao_0p
10-19-2011, 08:37 PM
Mừng Đông Dương tạp chí



"Kê kí minh hĩ!

Đông phương minh hĩ!" [1]

Đọc hai câu thơ ấy, vội mừng ngâm.

Đêm năm canh ảm đạm âm thầm

Gáy một tiếng vang ầm ba bốn mặt!

Thôi giục vừng hồng trên quả đất,

Sau tiếng gà gáy bỗng thấy mặt trời lên.

Màn mây mù quét sạch, hiện thanh thiên,

Luồng đau khổ đánh tan, tŕnh hỉ khí[2]

Nào bạn lao nông, nào nhà chính trị,

Nào làng văn sĩ, nào cửa thần quyền.

Thời thế ấy quyết vai liền cánh rập.

Nước quạnh non khơi dầu mấy lớp,

Máu chung ruột thịt há đôi đường?

Ǵ danh, ǵ lợi, chi màng!

Đồng tâm hai chữ đá vàng chẳng phai!

Ai ơi! Đông dă dựng rồi,

Rập nhau ta dựng vũ đài ta lên!

Chí bền, vạn sự phải nên!




Phan Bội Châu

--------------

1. "Gà gáy, phương Đông đă sáng!".
2. Tŕnh hỉ khí: bộc lộ rơ khí tượng mừng vui.

Ngao_0p
10-19-2011, 09:01 PM
Ngâm trong khi ốm



Vóc hạc xương mai tuyết nặng nề,

Hồn thơ như tỉnh lại như mê

Trong đau ḍng giống, mây tan tác,

Ngoài cảm non sông, bụi bốn bề.

Thần thánh mơ màng trời giấc mớ

Ma tà lồng loạt nguyệt canh khuya,

Đông qua có lẽ xuân về chóng

Ai chớ ḷng chồn để xác ve.




Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-19-2011, 09:08 PM
Thiên vấn phú



Trời cao mênh mông
Này tôi hỏi ông?
Nước Việt Nam tôi,
Một góc Á Đông.

Dân Việt vẫn con trời thảy, cỏ cây vẫn đội trời chung;
Ai vắt nên h́nh chữ S, ai ban cho hiệu con Rồng?
Chẳng Mường Mọi, sao kêu bằng Lạc?
Chẳng cánh lông, sao gọi bằng Hồng?
Sao dài dặc hơn bốn ngàn năm, sống chẳng sống, chết chẳng chết?

Sao so với năm châu muôn nước, có chẳng có, không chẳng không?
Mở pho dân tộc toàn cầu, họ dân tôi sao lộn xộn chẳng vàng chẳng trắng;
Xem bức địa đồ thế giới, sắc nước tôi sao lem nhem, chẳng lục chẳng hồng?
Vẫn từng nghe thiên đạo chí công, há lẽ cường phù nhược ức?[1]
Vẫn cũng biết thiên ân phổ biến, v́ sao bỉ sắc tư phong?[2]

Tôi quá nghi ông!
Này tôi xin kể
Sử cũ nước tôi
Nhiều trang sứt mẻ:

Thục An Dương Vương, có đức ǵ mà vương?
Triệu Úy Đà có công ǵ mà đế?
Sao lờ mờ sử Việt, hơn hai ngàn năm xưa,
Mà tên họ người Nam, không một trang đếm xỉa?
Tới Trưng Trắc bắt đầu dựng nước,
Thiệt tổ tiên tôi đó, sao ông quá ác không cho
Bà vạn đại xưng vương?
Ḱa Mă Viện thạo ngón cướp người,
Là thù địch của tôi, sao ông bất nhân đă giúp nó nhất thời đắc thế?
Núi Tản, sông Lô mây nghịt nghịt tức tối v́ ai?
Cẩm Khê, Lăng Bạc máu ṛng ṛng thảm thương chăng nhỉ?
Lại như sử Lư, Trần, Lê máu pha giọt mực,
Thủ lĩnh Hán mười thằng chín ác, sao ông c̣n chắp cánh cho hùm?
Đô hộ Đường ba bị chín quai, sao ông c̣n dẫn đường đưa giặc?
Lư Thường Kiệt nhiều phen đánh Tống, rất có công cùng chủng tộc, th́ sao thân bách chiến, ông đành cho chịu cung h́nh?
Ngô Vương Quyền độc lập thoát Tàu đáng thịnh thọ sơn hà, mà sao mới sáu năm, ông vội bắt về thiên quốc?
Tám đời Lư, cha con thầy tớ, chung vai gánh non sông bốn mặt, lẽ đáng thương là trọn, sao th́nh ĺnh đẻ mụ Lư Chiêu Hoàng?
Một nhà Trần, ông cháu cha con, hùn sức lùa beo cọp trăm bầy, há để giống nào lai, sao cắc cớ sinh thằng Trần Ích Tắc?
Quư hóa thay! Trần B́nh Trọng hăng hái thề làm Nam quỷ, sao ông chẳng tiếc, nỡ để chết dưới ngọn dao Nguyên?
Tàn ác thay! Giặc Thoát Hoan lăm le giết sạch Nam dân, ông sao quá thương, để nó sống về bên đất Bắc?
Mấy ngàn quân trung thành với nước, trên tay đề "Sát Thát" vẫn phục tùng mệnh ông đó, sao ông để Mă Nhi, Lỗ Xích vằm xẻo sướng tay?
Mấy triệu dân tức giận v́ thù, đầy ruột chứa "B́nh Ngô" há chênh lệch đạo ông đâu, sao ông dung Trương Phụ, Liễu Thăng giày bừa phỉ sức?
Phục Trần nọ, những phường xỏ lá, chắc ông dư biết, sao ông quá chiều ḷng giặc, cha con Hồ, thảy nhét miệng ḱnh;
Tôn Lê kia, những lũ bẻ măng, sao ông dở say, nỡ bắt đày đọa trời Minh, vua tôi Việt, hồn đau tiếng quốc!
Tôn Sĩ Nghị, thiệt tay gian xảo, đáng xương băm đất Việt, sao ông cho nách xéo khỏi Nam Quan?
Nguyễn Quang Trung, thiệt đấng anh hùng, đáng bia tạc trời Nam, sao ông lại vu oan bằng Tây tặc?

Tôi dám xin ông,
Trả lời cho sáng!
Ngôi ông vẫn cao,
Đức ông vẫn rạng.
Có lẽ ông quá già chăng nọ, gương nhật tinh hồ loạn thị phi,
Những mong ông cải cách chóng cho, uy lôi điện phân minh h́nh thưởng.
Non nước ấy vẫn c̣n non nước cũ, bao tá thánh hiền hào kiệt, xin ông nay mở lượng tài bồi;
Đồng bào tôi cũng như đồng bào ai, thảy là con cháu chắt chiu, nhờ ông hăy rộng đường lai văng.
Đợi đợi... Chờ chờ... Năm năm... Tháng tháng...!



Phan Bội Châu

--------------

1. Cường phù nhược ức: phù kẻ mạnh, ức chế kẻ yếu.
2. Bỉ sắc tư phong: cái này hơn, cái kia kém.

Ngao_0p
10-19-2011, 09:39 PM
Thuyền đêm tức cảnh



Một lá thuyền lơ lửng

Năm canh nguyệt ủ ê,

Mưa lùa xe ngựa chạy,

Gió thổi nón tơi về.

Gà gáy mơ hồ sáng,

Quyên kêu sắp sửa hè.

Ông này quá vô sự:

Ba chén ngáy khè khè!



Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-19-2011, 09:46 PM
Thuyền đêm trời lụt tứ tuyệt



I

Dưới đèn bên gối gió thu vào,

Chào bạn lâu nay ở chốn nào?

Một tiếng hát chài, kinh thột dậy,

Té ra, trời biển cách xa nhau!


II

Gió đêm cuốn bể dựng non triều,

Thoát mới nghe ra tưởng đất reo,

Đau đớn những ai say giấc quá,

Bên tai sấm sét cố nằm liều.


III

Tuồng lụt tuồng mua diễn quá hay,

Ếch lên giành núi, cá giành cây.

Cơ trời xoay chuyển mưa rồi nắng,

Cây núi đâu mà chứa bọn mày?


IV

Khát nước lâu ngày nước lại no,

Cua bơi cá nhảy, bấy tha hồ!

Rồng thiêng đủng đỉnh trên mây bạc,

Ngó xuống nhân hoàn biển chửa to.


V

Ma lụt gù nhau nuốt núi sông,

Lại toan cướp tuốt chiếc thuyền ông.

Liều gan chống thử cùng mưa gió.

Thua được chờ xem lúc cuối cùng.


VI

Bạn gió cùng trăng trải bấy nay,

Chào ông thần sóng lại phen này.

Biển non ch́m ngấm về tay Cổn [1]

Hạ Vơ[2] nào đâu xuất hiện ngay.


VII

Biển kêu như sấm nước như trời,

Ḱa chiếc thuyền ai lủng lẳng bơi,

Một lăo ba thằng cười khúc khích,

Bầy ma thấy cũng vỗ tay cười.


VIII

Ôi lũ con đen lút tới cùng,

C̣n ai tai mắt đỡ đầu ngong?

Thuyền ai c̣n đó e rồi nữa,

Đẩy một bè xương tới biển đông.


IX

Rồng thiêng không nước lấy ǵ bay?

Được lụt xem chừng có lẽ may,

Vi vảy sẵn sàng chờ biến hóa,

Trong ao vừa đó đă lên mây,


X

Dưới cầu Bến Ngự dựa cây sung,

Một chiếc thuyền con sóng tứ tung.

Giữa kiếp trầm luân ôi các bạn,

Gánh non lấp bể gắng nhau cùng!




Phan Bội Châu

-----------------

1. Cổn: là người được vua Nghiêu giao trách nhiệm trị nạn lụt ở sông Hoàng Hà, ông Cổn không làm được mà c̣n gây thêm nhiều thiệt hại cho dân chúng và mùa màng.
2. Hạ Vơ: tức Hạ Vũ, vị vua đầu tiên của nhà Hạ. Ông Vũ là con của ông Cổn. Đời vua Thuấn ông Vũ được thay thế cha làm công việc trị thủy sông Hoàng. Ṛng ră ba mươi năm, ông Vũ chế ngự được nạn lụt và được vua Thuấn nhường ngôi lập ra nhà Hạ.

Ngao_0p
10-19-2011, 09:53 PM
Than thở một ḿnh tính không ngủ được



I


Không ăn không nói cũng không làm

Khóc ngấm cười thầm trước gió nam.

C̣n dính mùi đời nên nuốt gắng,

Chưa xong mở miệng phải phô thàm[1]

Ba chung rượu cạn tiên pha quỉ.

Một cuộc cờ xoay thánh lẫn phàm.

Mua nước không tiền đành chịu khát,

Khát xong toan dốc cả sông Lam.



II


Bạn với ai đây, với một ḿnh,

Ngoài ba chén rượu chợt vô t́nh,

Cu li, phú lít, nghề chưa thạo,

Cụ bếp, ông bồi nghiệp chửa rành

Toan học đĩ giai, đà quá nhảm,

Muốn theo làng hát miệng không lanh

Chỉ hay một việc là ông cách,[2]

Chợ ế hàng thừa phải ngậm thinh.



III


Chẳng trách ǵ ai chỉ trách ḿnh,

V́ ḿnh nhầm lỗi uổng tài t́nh.

Miệng cười ghê gớm đen pha bạc,

Đống cát lô nhô sỏi với sành.

Toan, dạ ấy phơi, ḷng ấy tỏ,

Nhưng chân chưa vững bước chưa lanh,

Hỏi trời, trời biết say hay tỉnh,

Muốn hét to lên, lại ngậm thinh.




Phan Bội Châu

-----------------

1. Nói bậy.
2. Ông cách: cách mạng.

Ngao_0p
10-19-2011, 09:55 PM
Than nhà quê



Nghe nói “nhà quê” mấy kẻ ưa,

Chẳng quê th́ có lịch bao giờ?

Lầu cao, máu mủ anh vôi cát,

Áo tốt, chân tay chị vải tơ.

Tiền cậy mớ dầu ông đóng góp,

Cơm nhờ vải vóc cụ cày bừa.

Chẳng quên th́ cứ trau giồi lịch,

Nói rơ người hèn đă biết chưa?




Phan Bội Châu
1931

Ngao_0p
10-19-2011, 09:59 PM
Ngày mồng 5 tháng 5



C̣n lại nhân gian hăy bấy lâu,

Sáu phen Đoan Ngọ ở Thần Châu [1],

Sông yêu khách lạ đưa trăng biếu,

Non nhớ người xưa khiến gió hầu,

Vắng bạn say liều khuyên bóng múa,

Ngạo đời, hát bướng bảo trời chầu.

Thiên Thai nghe nói gần đâu tá

Thăm hỏi Lưu đâu với Nguyễn đâu?



Phan Bội Châu

-------------

1. Tổ quốc thiêng liêng.

Ngao_0p
10-19-2011, 10:00 PM
Người lượm phân



Việc này khó nhất ở trần gian,

Ta gánh làm chơi chẳng khó khăn.

Báu quư ngọc trời bôi cội lúa,

Yêu v́ hương nước, dưỡng chồi lan.

Ruột người đủ món vơ nhào sạch,

Màu đất ra tay rắc rải chan.

Thả cuốc buông cào trông bốn bể,

Ai làm lúa tốt cả nhân gian?



Phan Bội Châu
1927

Ngao_0p
10-19-2011, 10:03 PM
Ngồi dưới cây tùng tức cảnh



I


Say nh́n lơ lửng bóng cây tùng,

D́ gió t́nh cờ lại bỡn ông.

Đưa tới mùi hoa, hương thấu năo,

Thổi tan hơi nắng, mát đầy hông.

Mây khoe tuồng mới đàn lá gấm,

Chim nhớ duyên xưa hót núi sông.

Thoạt nghĩ ba mươi năm trở ngược,

Dốc hồ, gọi bể, với trời không.



II


Hỏi trời, ông có hiểu chăng ông?

Lăo ấy là ai? Bạn với tùng.

Lạnh chẳng sờn gan, sương hết phép,

Nóng càng tươi lá, nắng ghê ḷng.

Bao phen gió sấm từng nuôi hạc,

Chờ dịp mây mưa sẽ hóa rồng.

Trời cũng cười cho đời tẻ nhỉ?

Một cây cổ thụ, một thằng ngông.



III


Một ông đầu bạc cạnh tùng xanh,

Ngắm cũng vô t́nh, cũng hữu t́nh.

Trước mặt non cao trơ trọi lá,

Sau cơn gió dữ lẻ loi ḿnh,

Ḷng mười phần đỏ gương trời dọi,

Sóng bốn mùa reo phách quỷ kinh.

Thế giới nắng nồng, riêng mát mẻ,

Mây râm màn phủ khắp xung quanh.




Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-19-2011, 10:07 PM
Ngồi thuyền đụng trời mưa trách trời



Một chiếc tṛng con đủng đỉnh chơi,

Ông c̣n mang nước xối vào tôi!

Thánh hiền ba chén con chi thú?

Mây mạng tư bề ngán quá đời!



Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-19-2011, 10:11 PM
Nhà nông than băo lụt



I


Trời oán thù chi với chúng ta?

Thường năm băo lụt măi không tha.

Áo tơi ướt át người ra quái,

Cồn băi mênh mông, nước nuốt nhà.

Bèo sậy được mùa thâu lúa rụng,

Cá rồng sẵn dịp bắt thây ma.

Mùa màng ngó đă không trơn ráo,

Hỏng tháng mười rồi ngóng tháng ba!



II


Hỏng tháng mười rồi ngóng tháng ba!

Nhưng ông lụt măi, tính sao mà>

Long vương chiếm cả vườn và ruộng,

Phong bá xô toang cửa lẫn nhà.

Non nước vẫy vùng tôm ếch cá,

Đói cơm khóc lóc trẻ trai già.

Ông ơi! Thương nể quân ḿnh với!

Sống sót c̣n xương bọc lấy da!




Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-23-2011, 08:20 PM
Nhàn ngâm


I

Như ḿnh thong thả, có ai đâu,

Thong thả càng thêm nỗi tức đau.

Hồn Thục kêu hoài khan giọng cuốc,

Cung cầm, đàn măi lăng tai trâu.

Khúc cầu duyên cũ hoa rơi lụy,

Kể chuyện đời nay, đá lắc đầu.

Muốn kéo nường trăng xuôi cạnh gối,

Nường trăng gai tởm đạn phương Âu.


II


Chuyện quá buồn nghe, vẫn cứ nghe,

Tiếng than ngoài ngơ, khóc bên hè.

Con mèo ăn chuột, chuột ngang dọc,

Thằng bếp coi cơm, cơm nhăo nhè,

Trước mắt, trộm ghen trăng biển mọc [1]

Bên tai ngựa kệ gió đông về [2]

Tội t́nh cô gái, xuân vừa nụ,

Mắc bợm thầy tu thả thuốc mê.



Phan Bội Châu

----------------------

1. Trộm tất ghét trăng dọi.
2. “Đông phương xuy mă nhi” (chú thích của tác giả)

Ngao_0p
10-23-2011, 08:22 PM
Nhớ nhà



Bỏ nhà trót đă bấy nhiêu năm,

Lửng cả non Hồng với nước Lam

Thiệt có quên chăng, trời mới biết,

Nếu c̣n về nữa, đất e lầm.

Gửi t́nh thăm viếng, mây ra Bắc,

Nặng ước đoàn viên, nguyệt ghé rằm.

Muốn kháp mặt nhau trong giấc mộng,

Canh khuya chưa ngủ, gượng lên nằm.




Phan Bội Châu
1933

Ngao_0p
10-23-2011, 08:24 PM
Nói chuyện với cây cừa bên thuyền



Nhân duyên lạ thiệt lăo cùng mầy,

Chung chiếc thuyền con bấy tháng ngày,

Lấp biển đây đă khô tủy đá,

Che trời đó cũng sói đầu cây.

Nếu c̣n thời thế cho xoay ngón,

Há lẽ anh hùng măi bó tay?

Thôi lăo cùng mầy tṛ chuyện khoác

Chán chi hùm gió với rồng mây.




Phan Bội Châu

1937

Ngao_0p
10-23-2011, 08:27 PM
Nói chuyện với muỗi



Giữa đêm thu trời yên gió lặng,

Một ḿnh nằm cố lắng tai nghe...

Lắng nghe d́ Muỗi vo ve,

Bên màn dậy hỏi tí te mấy lời:

Hỏi d́ Muỗi sao lười biếng thế?

Thiếu chi nghề kiếm kế nuôi thân,

Mà đi hút máu nhân dân,

Hại người đang buổi mê man cho đành?

Sao chẳng quản hôi tanh nhơ nhuốc,

Bị chê bai có được ích ǵ?

Vả chăng, ăn xổi ở th́,

Những nghề hèn mạt sao d́ lại ưa?

Giờ trở đi nên chừa thói cũ

Noi theo đường sáng sủa làm ăn,

Mấy lời khuyên nhủ ân cần,

Nên chăng xin hăy phân trần cùng nhau...

Muỗi ngẫm nghĩ hồi lâu đáp lại:

- Thời buổi này trái, phải sá chi?

Chúng tôi là vật vô tri,

Hễ ḿnh no bụng, biết ǵ đến ai?

Ḱa thử hỏi loài người ta đó,

Lũ tham quan nào có thương ai?

Chỉ đi bóc lột của người,

Làm nên giàu có một đời sướng thân.

Nào có tưởng đến dân đói khổ,

Tiếng chê cười gác bỏ ngoài tai!

Huống chi khác giống khác loài?




Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-23-2011, 08:43 PM
Năm hết tết đến




Cờ thế sự tốt đương toan giục

Chốc ba trăm sáu chục lại năm ngày.

Xa chưa ra, mă chưa tới, pháo chưa bay,

Thoắt ngoài cửa trông vào, đông đă đến!

Đau vạn sự hoa tàn nguyệt khuyết,

Mừng tân cơ đông hết lại xuân về!

Bâng khuâng chuông sớm đêm khuya,

Mai đưa tin gió, hạnh chia mối t́nh.

Trót duyên nợ ba sinh đành phải trả.

Tuổi càng cao, vai càng nở, lưng càng tỏ.

Da chưa mồi, đầu chưa bạc, tai chưa điếc, mắt chưa mù.

Nợ non nước phải tính sao cho xong xả.

Nhất thiết chúng sinh đô thị ngă

Bách chư khổ thống nhẫn khang nhân[1]

Đă đày thân xuống giữa cơi trần,

Dầu chẳng phật cũng xả thân v́ đại chúng.

Ai pháo nổ, ai nêu cao, ai hương dân hoa cúng?

Tấc son ḿnh e cũng thấu thần minh,

Xuân xanh với bạn đầu xanh,

Mới thời mới măi cho ḿnh mới theo.

Ước ao người muốn, trời chiều.




Phan Bội Châu

----------------

1. Chúng sinh đều là ta; trăm sự thống khổ càng làm người ta cứng cỏi.

Ngao_0p
10-23-2011, 08:46 PM
Phan Bội Châu khóc cháu



Thoát nghe đến tiếng cụ nghè Ôn,

Dầu cháu cũng thương, chẳng lọ con,

Chín suối bao giờ quên lịch sử,

Ngh́n thu chưa dễ thác linh hồn.

Bác c̣n nhớ cháu khi tṛ chuyện,

Nay đă hồn xưa nợ nước non!

Khóc chẳng làm ǵ, thôi phải hát,

Sống như thác vậy, chết như c̣n.




Phan Bội Châu

--------

Một cô cháu gái, cháu của cụ nghè Nguyễn Xuân Ôn.

Ngao_0p
10-23-2011, 08:48 PM
Năm mới 1936



Th́ giờ là của báu,

Đi mau như nước chảy lau lảu

Mới năm một ngàn chín trăm ba mươi lăm,

Đă thấy năm một ngàn chín trăm ba mươi sáu.

Năm cũ không ra sao!

Năm mới sẽ thế nào?

Trái đất quay hoài không biết mệt,

Con ma "khủng hoảng" không chịu chết.

Duy có người đời khéo nhố nhăng,

Tết lại Tết đi cứ dặng Tết.

Cái Tết mặt trời,

Đi lại mừng tuổi ầm xe hơi!

Rồi đây Tết mặt trăng,

Danh thiếp chúc năm gửi lăng xăng!

Mỗi năm mỗi lần rộn như vậy,

Không biết khi nào trái đất kia thôi chạy!




Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-23-2011, 08:51 PM
Phu quét đường



Ngan ngát chông gai gớm mọi đường,

Thương người ta phải quét cho quang,

Đồ dơ cậy sức tay liều lĩnh

Tưới bụi nhờ ơn nước sẵn sàng.

Dọc đất ngang trời, sao chổi múa,

Chống mưa cản gió, dặm mây trường.

Miễn cho thiên hạ không gai mắt,

Khó khẳng từ đâu, sướng chẳng màng.



Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-23-2011, 08:54 PM
Phu xe than trời mưa



I


Gió dập mưa dồn dợn tứ tung.

Trời ôi sao nỡ hiếp thằng cùng?

Bùn lầy choán cả trăm đường ngả,

Tơi nón đành riêng một núi sông.

Nuôi xác ḱa ai thêm nặng thịt,

G̣ lưng khiến tớ quá đau ḷng.

Cha trời con cũng con chung cả,

Tuồng bất b́nh kia có chán không?



II


Lụt mưa chi măi hỡi cha trời,

Cướp nón chưa rồi dựt cả tơi.

Chở xác ghê cho thần thánh thịt,

Khuống chân thương nỗi ngựa trâu người.

Đường nguyên chung chạ không cao thấp,

Lẽ phải xô bồ có một hai.

Khó nhọc mặc ḷng săn (lẹ) bước tới

Sẵn c̣n đôi cánh với đôi vai.




Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-23-2011, 08:56 PM
Sau trận băo Quy Nhơn



Dưới trăng bày rơ cảnh tang thương

Ghê gớm thua chi băi chiến trường!

Băi rộng, bùn bôi, thưa bóng lửa,

Chùa hiu, gió thoảng vắng mùi hương.

Cây đưa mấy dặm phơi xương trắng,

Ngói đổ đầy nơi nhuộm máu hường.

Họa kiếp dân lành đâu đến nỗi?

Thường năm thường gặp chuyện tai ương




Phan Bội Châu

Ngao_0p
10-23-2011, 08:59 PM
Sắp xuất dương *




Xuất dương rồi sẽ xuất dương hoài,

Địa phủ, thiên đường dạo khắp nơi.

Chẹt họng, Diêm Vương tra tổ quỷ,

Bắt tay Thương Đế hỏi thù trời.

Thây ai dẫn độ, ba tuồng láo,

Mặc chú du hành bốn bể khơi.

Sẵn dịp vui chân vào quăng nguyệt.

Ngó xuôi trần thế vuốt râu cười!




Phan Bội Châu


-------------------

*: Cụ Phan thấy ḿnh quá yếu, đă chuẩn bị cho cái chết của ḿnh. Xuất dương: nghĩa đen là dương khí trong thân thể toát hết ra ngoài và chết; nghĩa bóng là ra ngoài cơi dương thế.

Ngao_0p
10-23-2011, 09:08 PM
Thác lời Nguyễn Thái Học cùng chị em cô Giang, cô Bắc



Từ năm 1927 đến 1930, phong trào thanh niên "Việt Nam quốc dân đảng" nổi lên rầm rộ, đánh thức ḷng hoạt động yêu nước của các tầng lớp xă hội và làm sôi nổi xứ Bắc, với những cuộc tổ chức bí mật, những vụ ám sát, băi công, những cuộc khởi nghĩa máu sắt ở Yên Bái, ở Lâm Thao, ở Vĩnh Bảo. Phong trào lúc ấy có nhiều phụ nữ tham gia, đóng góp tài sức vào mọi việc hoạt động của đảng rất đắc lực. Cô Nguyễn Thị Giang, sau khi việc đảng vở lỡ và vụ đổ máu Yên Bái, vẫn mạo hiểm làm trọn nhiệm vụ liên lạc giữa đảng trưởng Nguyễn Thái Học và các anh em đồng chí ẩn núp khắp nơi. Cô khéo giữ tung tích, đến nỗi mật thám Pháp lùng bắt cô ráo riết mà không sao bắt được. Trong khi ấy, cô vẫn ở quanh Hà Nội, vẫn làm việc đảng như thường.

Cho tới ngày 16 tháng sáu 1930, Thái Học lên đoạn đầu đài ở Yên Bái với 12 bạn đồng chí, cô Giang trà trộn chung quanh, lấy tâm hồn tiễn đưa đảng trưởng, rồi đáp xe lửa xuống Vĩnh Yên, rút súng lục tự tử giữa cánh đồng làng Thổ Lang, chính là quê hương Thái Học.

Cách đó không lâu, cụ Phan gởi đăng ở một tuần báo trong Sài G̣n, mấy bài thơ này. Cụ thác ra chuyện một đôi nhân t́nh gắn bó, nhưng chẳng may cậu trai bị nạn chết, cô gái đặt bàn thờ khóc tế bằng một bài thơ. Hồn cậu trai cũng làm thơ đáp lại, giăi bày tâm sự. Sau cô gái thác theo ư trung nhân. Người chị thương em, khóc than cảm khái. Lúc bấy giờ, ai cũng thấy rơ cụ Phan kư thác vào chuyện Thái Học và chị em cô Giang cô Bắc mà làm ra mấy bài thơ này.


Bài 1: Cô khóc cậu


Th́nh ĺnh một tiếng sét ngang lưng,

Nuốt nghẹn, t́nh tơ xiết nói năng!

Mây mịt mờ xanh, trời vẫn hắc,

Giọt chan chứa đỏ, bẽ khôn bằng.

Thân vàng đành cậu liều theo cát,

Dạ tuyết thôi em gửi với trăng.

May nữa duyên sau c̣n gặp gỡ,

Suối vàng cười nụ, có ngày chăng?



Bài 2: Hồn cậu trả lời


I


Gặp ḿnh, ḿnh lại thẹn cùng ḿnh,

Ai khiến em mà vội gặp anh?

Vẫn nghĩ hữu chung ví hữu thủy,

Thôi thề đồng tử chẳng đồng sinh.

Trăm năm cuộc bụi, dâu hay bể,

Một tấm ḷng son, sắt với đinh.

Gió dữ mưa cuồng, thây kệ nó,

Dắt nhau ta tới tận thiên đ́nh.


II

Dắt nhau ta tới tận thiên đ́nh

Quyết dẹp cho yên sóng bất b́nh.

Mặt nước em c̣n hồng giọt máu,

Nợ đời anh chửa trắng tay tanh.

Trăm năm thề với trời riêng đội,

Bảy thước âu là mẹ chẳng sinh ,

Ḿnh hỡi! Ḿnh đừng buồn bă quá,

Hồn c̣n mạnh khoẻ, phách c̣n linh!



Bài 3: Chị khóc em khi em chết theo người yêu


I

Em ơi! Em vậy, chị thời sao?

Ghê gớm mà cùng tiếc biết bao!

Chung nợ cha sinh và mẹ dưỡng

Rẽ đường vực thẳm với bờ cao

Ngại ngùng gió yếu, mây trơ mực

Tức tối trời say, máu úa đào

Hồn có thiêng liêng, dúm tính nhỉ

Mẹ già em bé nghĩ dường nao!


II

Mẹ già em bé nghĩ dường nao!

Và nợ chồng con nặng biết bao

Nổ đất th́nh ĺnh tay vỗ kép

Nhuộm trời ghê gớm máu phun đào

Giữa trường tân khổ no cay đắng

Trước trận phong ba nổi gió trào

Chị có ngờ đâu em đặng thế

Biển ngần ấy rộng, núi ngần cao!




Phan Bội Châu
(1930)