View Full Version : Hoàng Phủ Ngọc Tường
Thien Sat Ma Yeu
11-28-2003, 04:35 PM
Bản giao hưởng một ngày đang tới
Tôi nghe từ trong lửa đỏ hôm nay
Đang trỗi dậy những ngày mai ca hát
Tôi sẽ đến với bạn bè trong đêm ḥa nhạc
Tâm hồn tôi thành giọt nước trong ngần
Giữa quê hương tràn ngập biển thanh âm
Dào dạt vỗ cuộc đời t́m thấy lại
Bản giao hưởng của một ngày đang tới
Tôi đang lắng im nghe:
Tiếng đàn tiếng đàn- ôi tiếng đàn!
Có phải tiếng đàn Kiều da diết bấy nhiêu năm
Chợt đầm ấm xôn xao ngày họp mặt
Tiếng tha thiết của ḷng người Nam Bắc
Tiếng giận hờn t́nh tự buổi đầu tiên
Giữa tiếng th́ thầm nhịp đập trái tim
Bỗng vang động muôn ngh́n âm hưởng
Của cuộc sống lớn lao bền vững
Mang bài ca hồn nước anh hùng
Từ ven trời xa thẳm mấy ngh́n năm
Tin chim Lạc báo tin mùa xuân lớn
Một mùa xuân từ nay sẽ dài vô tận
Tôi biết rằng những đêm hội mùa xuân
Cửa để ngỏ không có người đứng gác
Vẫn cần thiết như một điều tự giác
Tôi góp tấm vé của ḿnh
Bằng cuộc chiến đấu hôm nay
Nếu ngày mai thành phố vắng tôi
Có ǵ đâu, chỉ là điều rất nhỏ
Bé thơ ơi, em hăy đến ngồi vào chỗ đó
Ước mong em lớn lên giữa tiếng hát cuộc đời
Những ngày mai cất tiếng hát trong tôi
Trên đất nóng của chiến hào đánh Mỹ
Là sức mạnh bàn tay tôi hôm nay cầm vũ khí.
Thien Sat Ma Yeu
11-28-2003, 04:38 PM
Bài ca sao
Nháy hoài trong cây khuya
Một ngôi sao xanh biếc
Là mắt em tinh nghịch
Trốn t́m qua đời anh
Giữa mây hồng đẹp xinh
Có ngôi sao vàng chói
Là chiếc nhẫn làm tin
Anh trao em ngày cưới
Trên kỷ niệm giận hờn
Có ngôi sao chiều tím
Là môi em cúi xuống
Trên ḿnh anh, vết thương
Có nàng tiên nhân từ
Nuôi một ngôi sao trắng
Là giọt nước mắt em
Trôi về ngoài xa thẳm
Cách xa em thấy không
Một ngôi sao hồng tươi
Đóm lửa thuốc chờ mong
Anh thắp ở bên trời
Bên ven trời xa xăm
Một ngôi sao bé nhỏ
Là ngôi sao mệnh chủ
Một đời anh đăm đăm
Thien Sat Ma Yeu
11-28-2003, 04:40 PM
Bên kia những ngày thường
Về những ǵ chúng ta chia sẻ mỗi ngày
Thử úp mặt vào ḷng bàn tay
Trong khoảnh khắc
Bên kia những ngày thường
Em c̣n nhớ ǵ không?
Xin biết ơn, trên bàn tay và gương mặt em
Mỗi ngày lo toan vất vả
Đất nước vẫn c̣n thời buổi khó
Làm sao anh đỡ đần
Cũng đôi khi bạn bè gặp gỡ
Em rót cho anh ly rượu đầy
Em cho anh một chiều thong thả
Chỉ nhắc chừng anh say
Không đâu em, trong ly rượu này
Anh vẫn nghe vị chát của những rễ cây dại
Của ngọn cỏ hoang nào anh không biết tên
Bạn bè anh đă ăn qua những năm đói
Bao năm qua anh uống nước suối trong rừng
Em đừng băn khoăn
Nếu anh vẫn mang đôi giày cũ
Đôi bít tất đă sờn
Chắc em chưa quên
Anh đă về t́m em
Bằng đôi dép ṃn nhảy qua núi đá
Ngày ấy em cười anh gầy như mũi tên
Đừng buồn nghe em
Nếu lần ấy anh không mang tặng em
Những bông hoa sinh nhật
Em hiểu đấy, những ǵ anh yêu thương
Là đỏ thắm hơn màu hoa Cẩm Chướng
Là máu của bạn bè đă chảy ra trên mặt đất
Mà suốt đời anh vẫn giữ nguyên màu trong đôi mắt
Bên kia những ngày thường
Có cây đàn anh để lại
Có một bông cúc dại
Nở trong gió đầu mùa
Trên ngọn đồi sim mua
Có em về ăn trái
Xa xanh trời một phương
Bên kia những ngày thường
Có anh bơi t́m em qua những ḍng sông
Hăy ngẩng mặt khỏi ḷng bàn tay
Và mở mắt
Bên kia những ngày thường
Em có thấy điều ǵ khác?
Nếu tất cả chẳng c̣n đâu h́nh bóng
Đă im bặt một phương trời vang vọng
Thế nghĩa là em đă xa anh..
Thien Sat Ma Yeu
11-28-2003, 04:43 PM
Bềnh bồng cho tới mai sau
Có con thuyền trong sương trắng
Bềnh bồng như một cánh chim
Có em chèo thuyền áo trắng
Xôn xao như trốn như t́m
Có vầng mặt trời rựng sáng
Bồi hồi như một trái tim
Em chèo thuyền về phía hừng đông
Hứng chút phấn mặt trời trên má
Bụi mặt trời vương đầy gót chân
In những dấu hoa hài trên sóng
Anh măi nghe từ đáy màu sương mỏng
Bài hát t́nh yêu dậy một phương hồng
Từ thuở nào vũ trụ đă sinh ra
Mà sao mặt trời mỗi ngày vẫn trẻ
Mà sao anh như đă từ vạn kỷ
Bên sông này đứng hát mặt trời lên
Vẫn đi hoài trong cơi vô biên
Mặt trăng là mảnh gương riêng soi trái đất
Trái đất trôi như một cánh bèo dâu
Mặt trời nhiều khi phập phồng hơi thở
Mê man nhớ những tinh cầu
Những hành tinh ngẫm rồi thấy lạ
Bềnh bồng mà vẫn theo nhau
Anh với em, ừ th́ cũng lạ
Bềnh bồng cho tới mai sau
Thien Sat Ma Yeu
11-28-2003, 04:45 PM
Biệt Tiền Giang
Đàn ca bềnh bồng trong đêm sương
Về sông Tiền gặp lại sông Hương
Sông hồng sông xanh tuy có khác
Một biệt ly rồi cũng vấn vương
Mai ta về với gió heo may
Gởi lại trường giang một nét mày
Chợt nhớ màu tóc xanh Ấp Bắc
Trông hoài phương Nam mây trắng bay
Thien Sat Ma Yeu
11-28-2003, 04:46 PM
Bốn mùa
Từ ngày em về thăm
Bốn mùa đi lặng lẽ
Như bước chân âm thầm
Của gót hài rất nhẹ
Mùa xuân về mở hội
Đón niềm vui đầu mùa
Cỏ xanh thơm ngoài nội
Bông cỏ đầm giọt mưa
Mùa hạ đến thật nhanh
Nồng nàn hoa phượng vĩ
Thương loài hoa thế hệ
Biết đỏ hết sức ḿnh
Mùa thu trời đầy gió
Cúc vàng chân giậu quê
Sương mù bay ngoài ngơ
Áo trắng tưởng người về
Mùa đông ngày giá rét
Hoa vắng nở trên cành
Gương mặt em xinh đẹp
Làm hoa riêng cho anh!
Thien Sat Ma Yeu
11-28-2003, 04:48 PM
Bỗng nhiên
Bỗng nhiên hai người làm quen
Bỗng nhiên anh chờ điện thoại
Bỗng nhiên thèm nghe giọng nói
Bỗng nhiên trời dài một phương
Gặp em đi dạo Hồ Tây
Gió đùa tóc em bối rối
Mùa thu ngập trời Hà Nội
Lá rơi động bước chân người
Em đi tà áo muôn trùng
Hồ Tây mịt mờ sương khói
Xin cho ḷng anh theo với
Thương hoài áo lụa Hà Đông
Từ anh lạc loài thành phố
Bỏ quên chiếc áo đầu đ́nh
Anh nhớ bóng tầm xuân nhỏ
Nhớ người quan họ Bắc Ninh
Từ anh hết tuổi ưu phiền
Hết mong điều ǵ mới lạ
Gặp em, anh thầm nhủ dạ:
Đời ḿnh rồi sẽ "bỗng nhiên"
Thien Sat Ma Yeu
11-28-2003, 04:49 PM
Câu hỏi
Giờ địa dư, em hỏi
Biên giới nước ta đâu?
Đinh ninh thầy nhắc lại
Nam Quan đến Cà Mau.
Sao bản đồ Việt Nam
Không giống h́nh chữ S?
Đất nước c̣n khó khăn
Sau này em sẽ biết.
Sao sông ng̣i Việt Nam
Em không thấy sông Hồng?
Sông Hồng dù vắng mặt
Vẫn chảy vào biển Đông.
Học sử xưa em hỏi:
Khi đất nước gian nguy
Có phải chăng Nguyễn Trăi
Xếp bút nghiên ra đi?
Trán nhăn niềm nghĩ ngợi
Thầy lặng im không nói
***
Chúc b́nh yên cho em
Quà Noel nho nhỏ
Trong hang đá Belem
Chúa nằm trên máng cỏ
Em hỏi thầy: Bom Mỹ
Có giết trẻ con không?
Rằng: Làng quê khói lửa
Nào thương Chúa Hài Đồng
Em nhớ bày máng cỏ
Ở trong hầm ca-nông.
Sáng nay mang khăn trắng
Em thành trẻ mồ côi
Hôm qua trên đồng vắng
Mỹ giết mẹ em rồi
Em nh́n thầy muốn hỏi
Nước mắt thầy tuôn rơi
Đừng hỏi nữa em ơi!
Thầy lên đường đánh Mỹ.
Thien Sat Ma Yeu
11-28-2003, 04:51 PM
Chim và hoa trên đất em nằm
Khi mùa đông trở nắng
Mùa xuân gọi xa xa
Chim hải âu về biển
Cây xương rồng nở hoa
Tháng năm dài xa dần
Mặt biển xanh soi bóng
Tóc người và cánh chim
Giữa đất trời cao rộng
Yêu loài chim anh dũng
Đi về ngoài chân mây
Chim một đời vượt sóng
Không biết mỏi đường bay
Tháng năm dài xa dần
Hoang khô vùng biển cát
Bát xương rồng thay cơm
Cây nuôi em đánh giặc
Yêu loài cây gian khổ
Chông gai như đời dân
Cây một đời nắng lửa
Nở bông hoa trắng ngần
Em là chim- là hoa
Của ngàn năm quê mẹ
Từ đất khổ sinh ra
Lớn thành h́nh thế hệ
Từ buổi ấy em đi
Để ḷng dân thương nhớ
Cát biển vẫn c̣n ghi
Dấu chân em qua đó
Hoa xương rồng trắng xa
Thiêng liêng hồn liệt sĩ
Con chim âu ngẩn ngơ
Nhớ mong hoài người chị
Nơi em nằm bây giờ
Bốn mùa tung gió sóng
Biển hát bài trường ca
Chào quê hương giải phóng
Chim biển đang gọi xuân
Cánh mang về nắng mới
Bông hoa đời nở măi
Trên mảnh đất anh hùng
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 02:49 AM
Cỏ, chim sẻ và châu chấu
1.
Có nhiều khi tôi quá buồn
Tôi ước mong về ngồi dưới cội cây xưa
Em có nhắn điều ǵ theo lá rụng
Kư ức nào khẽ động vai tôi
Dáng ai như tôi đi qua cánh đồng
Thu nhặt lại ḿnh trên ngọn gió
Giống như con chim sẻ nọ
Thu về từng cọng vàng khô
2.
Có nhiều khi tôi quá buồn
Tôi ước mong chung quanh chỗ tôi ngồi
Mọc lên thật nhiều cây cỏ
Cây xấu xỉ đau ǵ mà rủ lá
Tôi gập người trên bóng tôi
Không nghe tiếng ai nói cười
Tôi c̣n ngồi chi đây một ḿnh
Cắn móng tay từng kư ức mong manh
Giống như con châu chấu nọ
Gặm hoài lá cỏ xanh.
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 02:50 AM
Dạ khúc
Có một buổi chiều nào như chiều xưa
Anh về trên cát nóng
Đường dài vành môi khát bỏng
Em đến dịu dàng như một cơn mưa
Có buổi chiều nào như chiều qua
Ḷng tràn đầy thương mến
Mang cả xuân th́ em đến
Thắm nồng như một bông hoa
Có buổi chiều nào người bỏ vui chơi
Cho tôi chiếc hôn nồng cháy
Nỗi đau bắt đầu từ đấy
Ngọt ngào như trái nho tươi.
Có buổi chiều nào mộng mị vây quanh
Nửa vành mi cong hờn dỗi
Em xơa muộn sầu trên gối
Rối bời như mớ tơ xanh
Có buổi chiều nào h́nh như chưa nguôi
Vầng trăng sáng màu vĩnh viễn
Em có lời thề dâng hiến
Cho anh trọn một đời người
Có buổi nào như chiều nay
Căn pḥng anh bóng tối dâng đầy
Anh lặng thầm như là cái bóng
Hoa tàn một ḿnh mà em không hay
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 02:51 AM
Dấu dép cao su trong vườn mẹ
Xuân năm nay con chưa về nhà
V́ đất nước chưa yên tiếng súng
Biết con chưa về mẹ ngồi mẹ ngóng
Như ngày xưa con đi học xa
Mẹ bỗng nhớ mùa xuân Mậu Thân
Hoa mai vàng thành phố lên đường
Đàn con đi rồi mẹ về hiu quạnh
Vườn đào sau nhà in đầy dấu chân
Giặc lùng vào từng ngơ nhà dân
Trả thù mỗi dấu người để lại
Như bầy quỷ điên cuồng sợ hăi
Kéo nhau đi t́m xóa dấu thiên thần
Chị thầm lo dấu dép sau vườn
Mẹ bảo: "Nhà ai bộ đội chẳng vào
Đừng xóa đi để nh́n cho nhớ
Chúng đến đây làm ǵ được tao!"
Nh́n dấu chân đọng nắng trong vườn
Ḷng mẹ trải muôn trùng sông núi
Dấu dép cao su không ṃn không mỏi
Như bước chân người bền vững tháng năm
Mẹ mừng thầm, ngỡ con mẹ ngày xưa
Gót hào hoa tuổi trẻ quên thù
Nay đă dép cao su quần đùi, cùi bạt
Đă trung kiên người lính cụ Hồ
Xuân năm nay con vẫn xa nhà
Nhưng đất nước vang lừng tin thắng lợi
Biết con chưa về mẹ ngồi mẹ đợi
Mai bên thềm trải mấy độ hoa
Mẹ thương con ra đứng ngơ sau
Gió xuân qua động lá vườn đào
Bồi hồi nhớ dấu chân năm nọ
Tưởng nghe tiếng cười trong nắng xôn xao
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 02:52 AM
Ḍng sông đời mẹ
Nhớ năm xưa đọc sách châu Ô
Ḷng đă yêu một con sông màu ngọc
Ḍng sông ấy quẫy trăm lần không đục
Lọc trăm lần nước chẳng thể trong hơn.
Ngày thương yêu anh về Kiến Giang
Thấy bóng nước con đ̣ trong chuyện kể
Càng thấu hiểu ḍng sông đời mẹ
Vẫn xanh hoài trong nắng trong mưa
"Làng em đây, anh đừng xa lạ
Đây là nơi em đă sinh ra"
Với anh không có ǵ khác cả
Nếu bảo rằng: nơi anh đă sinh ra
Nước trôi đi lồng lộng sắc trời
Sông gửi lại màu xanh trong sử sách
Ai người làm thơ, ai người giúp nước
Năm mái ḥ trên sóng măi ngân nga
Anh trở về ngụp lặn trên sông
Tắm đời ḿnh trong cội nguồn sâu thẳm
Rửa sạch hết bao nhiêu bụi lấm
Anh soi ḿnh trên mặt nước như gương
Nguồn Kiến Giang rừng có nhiều trầm
Mẹ nói thế, trầm thơm từ vạn cổ
Điều anh măi tự hào xứ sở:
So với người, trầm đâu phải thơm hơn
Nếu bao giờ em quên đi năm tháng
Phủi nghĩa đời như bụi trên tay
Em sẽ hiểu hết niềm căm giận
Của ḍng sông em đă soi mày
Nếu bao giờ đời bắt anh dừng chân
Anh sống lại từng ngày sông núi
Trong cơi riêng, anh sẽ về lặn lội
Nơi ḍng sông thương nhớ tới vô cùng.
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 02:53 AM
DÙ NĂM DÙ THÁNG
Anh hái cành phù dung trắng
Cho em niềm vui cầm tay
Màu hoa như màu ánh nắng
Buổi chiều chợt tím không hay
Nh́n hoa bâng khuâng anh nói:
Mới thôi, mà đă một ngày
Ruộng cấy người trông cơn mưa
Ruộng gặt người trông cơn nắng
Chăm lo cánh đồng t́nh yêu
Anh đếm từng vầng trăng sáng
Thiết tha anh nói cùng trăng
Mới thôi, đă tṛn một tháng
Mùa xuân lên đồi cỏ thơm
Mùa hạ nh́n trời mây khói
Thu tím chân cầu tím núi
Đông xa ngày trắng mưa dầm
Nh́n trời ngẩn ngơ anh nói:
Mới thôi, mà đă một năm
Rồi sẽ một ngày trắng tóc
Nhưng ḷng anh vẫn khôn nguôi
Thời gian sao mà xuẩn ngốc
Mới thôi, đă một đời người
Dù năm dù tháng em ơi
Tim anh chỉ đập một đời
Nhưng trái tim mang vĩnh cửu
Trong từng hạt máu đỏ tươi.
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 02:54 AM
Đất- núi- thành phố
Muôn năm t́nh lớn rộng
Ḷng tôi cất tiếng vang
Hỡi Núi cha, Đất mẹ
Thành phố Người yêu thương.
Hiên ngang đầu đội mây
Cha dạy con đứng thẳng
Gia tài truyền cho con
Hận thù cau nếp trán.
Vú mẹ tuôn tháng ngày
Ngọt ngào ḍng sữa lúa
Con mang trong thân này
Máu phù sa ướt đỏ.
Phố dài tóc lá xanh
Hương sầu đông nhớ tuổi
Đèn vàng chong đường khuya
Mắt người yêu mong đợi.
Đất- Núi- Thành phố ơi
Muôn năm t́nh lớn rộng
V́ Người, tôi dâng đời
V́ Người, tôi cầm súng
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 02:55 AM
Đêm qua
Thôi em cảm tạ bàn tay
Anh so đời với những ngày trống không
Đêm qua trời đất mông lung
Có con chim nhạn bềnh bồng trong sương
Thôi em cảm tạ chờ mong
Ngày anh đi hái phù dung chưa về
Đêm qua hương đă tàn mê
Mày ai c̣n dấu trăng thề như in
Thôi em cảm tạ ngày xanh
Trái cây chín đỏ trên cành mộng mơ
Đêm qua đứng ngóng bơ thờ
Mưa thời gian đă giăng mờ bên sông
Thôi em cảm tạ con người
Đă thương đă ghét giữa đời vắng không
Đêm qua rơi xuống cội ḷng
Vàng im ngọn lá ngô đồng thiên thu
Bây giờ đă hết tṛ chơi
Đă tàn cuộc rượu để người ra đi
Đêm qua không biết làm ǵ
Muốn về t́m gă Trương Chi nghe đàn
Thôi em xa thẳm Trường Sơn
Ngày xưa anh vẫn cô đơn đă thường
Đêm qua nằm nhớ mưa nguồn
Con chim tắt lửa kêu buồn mấy năm
Thôi em ṛng ră suối khe
Anh về mắc vơng nằm mê đợi người
Đêm qua nhớ lũ đười ươi
Lang thang rũ một trận cười trong mây
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 02:55 AM
Địa chỉ buồn
Nhà tôi ở phố Đạm Tiên
"Dưới ḍng nước chảy bên trên có cầu"
Có mùi hương cỏ đêm sâu
Có loài hoa biết nuôi sầu tháng năm
Tôi về ngủ dưới vầng trăng
Có em từ chốn vĩnh hằng nh́n tôi
T́nh xa, xa măi trong đời
Tóc xanh tiên nữ rối bời trên tay
Tôi c̣n ngọn nến hao gầy
Chảy như nước mắt từ ngày sơ sinh
Tôi xin em chút ḷng thành
Cài lên một phiến u t́nh làm hoa
Những nhiều Bến Ngự giăng mưa
Chừng như ai đó mơ hồ gọi tôi
Tôi ra mở cửa đón người
Chỉ nghe tiếng gió thổi ngoài hành lang
Nhà tôi ở phố Đạm Tiên
"Dưới ḍng nước chảy, bên trên có cầu"
Cây sầu đông, cây sầu đau
Thương tôi, cây cũng nở màu hoa râm
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 02:56 AM
Đoản khúc ở rừng
1.
Xa rồi, em đă như mây
Vùi trong trí nhớ những ngày gấm hương
Đêm rừng giấc ngủ gió sương
Nh́n sao đổi bóng sâm thương bên trời
II.
Người đi đá núi cũng ṃn
T́nh đi biền biệt không c̣n dấu chân
Vỗ tay vách đá vọng âm
Nhớ niên hoa, chợt bâng khuâng nụ cười
III.
Ḷng như hoa nhớ mặt trời
Ngày trên đỉnh nắng em ngồi hướng dương
Hát thầm bài hát quê hương
C̣n vuông khăn nhỏ bên đường vẫy anh
Hoa nào nở buổi lâm hành
Con chim nào hát ngày anh lên đường
Đêm đông nghe đổ mưa nguồn
Nghe thời gian xơa sợi buồn xuống vai.
Triền khe hoa trắng rụng đầy
Ḷng khe nước cũng mai ngày về sông
Hóa theo con nước xuôi ḍng
Nhớ thương theo máu chảy ṿng về tim.
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 02:57 AM
Đường phố ấy
Đường phố ấy ngày xưa em đă chọn
Để đi về trong những tháng năm xanh
Đường đưa em đến những ngày khôn lớn
Niềm tin yêu hoa cỏ vẫn nguyên lành
Đường qua phố như ḍng sông áo trắng
Tiếng guốc nào vang động tuổi thơ qua
Và phượng ơi! Những cánh hoa thầm lặng
Mỗi sắc hồng gọi những ước mơ xa
Hai hàng cây cứ xanh hoài như tuổi
Mùa xuân, mùa thu lá đẹp như hoa
Những chuyến buưt chiều mưa em đứng đợi
Đón những khoang đời náo nức ghé qua
Yêu tuổi trẻ từ một màu lá biếc
Yêu đồng bào từ bát nước ḷng dân
Yêu đất nước từ con đường phố hẹp
Tâm hồn em mở rộng muôn lần
Đường phố ấy bây giờ giặc chiếm
Ngă ba ngă tư quỉ sứ đứng giăng bầy
Từng hơi thở của mái trường uất nghẹn
Trong khói mù lựu đạn hơi cay
Không thể mặc cho loài bán nước
Vung bàn tay cướp đoạt những thiêng liêng
Không thể mặc cho quân xâm lược
Dẫm gót giày lên thành phố yêu thương
Lời đất nước giương trùng trùng biểu ngữ
Người đi lên, tóc lộng nắng như cờ
Đường áo trắng hôm nay thành sông lửa
Nổi đuốc thiêng nh́n rơ mặt quân thù
Có bao giờ ta sống đầy tuổi trẻ
Như hôm nay cùng đất nước đứng lên
Nên ḍng máu trên ngực em tươi đỏ
Nở hoa hồng trên màu áo trinh nguyên
Đường phố ấy ngày xưa em đă chọn
Tháng năm xanh cầm tay bạn đến trường
Với thành phố bỗng bây giờ lớn rộng
Thành chiến hào em giữ quê hương.
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 02:58 AM
Gửi cho người
Thôi xem em là bông hoa
Một ngày qua một ngày qua một ngày
Thôi xem anh là đám mây
Một đường bay một đường bay một đời
Tài hoa cũng chuyện đùa chơi
Làm sao thưa hết một lời yêu thương
Anh đi t́m khắp thiên đường
Chỉ c̣n một đóa vô thường gửi em
Gửi em một nét sông mềm
Con đ̣ áo trắng đă ch́m trong mưa
Rằng sông buồn tự thuở xưa
Vầng trăng mộng mị bây giờ là anh
Về trong huyền sử cũng đành
Gửi em hương phấn kinh thành chưa nguôi
Mùa thu anh góp tơ trời
Dệt vàng lụa gửi một người Huyền Trân
Gửi hoa hồng cho mùa xuân
Môi hồng riêng gửi thiên thần đắm say
Anh cầm ngọn gió trên tay
Gửi cho trần thế những ngày rong chơi
Gửi ngh́n năm cho mây trời
Gửi cơn mê đắm cho đời phù du
Gửi thêm một chút sương mù
Vào trong đôi mắt hồ thu của người
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 02:59 AM
Hành trang
Tôi trèo lên trên đỉnh Trường Sơn
Nh́n thấy quê hương nguyên h́nh chữ S
Thấy con sông Hồng đỏ máu ra khơi
Thấy mũi Cà Mau nhọn vút chân trời
Đêm giă từ thành phố
Ánh đèn ngoại ô
Hành trang cũ:
Niềm kiêu hănh lâu đời
Và nắm cơm gian khổ chuyền tay
Từ những chuyến đi xưa c̣n măi đến hôm nay.
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 03:00 AM
HOA HỒNG Ở LÀNG CÁCLÔPHERƠ
Khi mỗi gương mặt là một hoa hồng
Ta muốn nh́n say mê dù quen hay lạ
Để mắt ra in bóng h́nh tất cả
Mỗi nụ cười thành một dấu môi hôn
Khi ḷng ta là một hoa hồng
Hơi thở người yêu hóa thành ngọn gió
Niềm hạnh phúc là một làn hương nhỏ
Theo hương bay bát ngát giữa đời
Khi trái tim ta là một hoa hồng
Ta kiêu hănh nở hoa giữa ngực
Màu đỏ hoa là lời thề đất nước
Đem đời ta làm một chiến công
Khi đất nước ta là một hoa hồng
Ta dám thách với muôn lần băo táp
Đất vẫn nở Đóa Hồng bất diệt
Bởi thân ta làm lá chắn Thành Đồng
Khi tự do là một hoa hồng
Ta nắm lấy, dù gai đâm xé thịt
Dù bàn tay ta máu hồng nhỏ giọt
Thấy lạ lùng, màu máu giống màu hoa
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 03:01 AM
Hoa thuỷ tiên
Có một loài hoa không biết tên
Vàng tươi như là nỗi buồn riêng
Tôi e những hạt linh hồn ấy
Rơi xuống thành hoa giữa tự nhiên
Nghe nói người Tiên vẫn hiện h́nh
Bước ra từ những coi u linh
Em như cô Tấm trong hoa thị
Về đứng nh́n tôi trên nước xanh
Yên tĩnh rừng thông rộng bốn bề
Mặt hồ mờ mịt khói giăng che
Có con chim nhỏ trong lau sậy
Thoảng giọng người t́nh chợt lắng nghe.
Chim nhạn bay về thu vắng không
Ḿnh tôi trở lại với đồi thông
Sao trên làn nước trong xanh ấy
Vẫn hiện xôn xao một bóng hồng
Hoa dại người đời chẳng biết tên
Sinh ra như loài cỏ ưu phiền
Nhớ em ngà ngọc bên hồ nước
Tôi gọi em là Hoa Thủy Tiên
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 03:02 AM
Không đề
Niềm vui chung cho bao người
Sầu đau dành cho riêng tôi
Tôi nằm ôm cơn sốt bỏng
Như ôm linh hồn để sống
Như con gấu buồn mùa đông
Ôm trái tim chờ mùa xuân
Bỗng nhiên chiều nay em đến
Hân hoan, thắm nồng, thương mến
Em mang cho anh bông hoa
Rằng ngày buồn sẽ trôi qua
Rồi em vội vă ra đi
Hân hoan, nồng thắm, xuân th́
Và hoa tàn trong phút chốc
Không c̣n ai người để khóc
Anh chết một ḿnh đêm qua...
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 03:03 AM
Kinh cầu trong mưa
Mưa một trời hư không
Buồn đau sao muôn trùng
Mưa bay ngoài muôn trùng
Ḷng sao như rỗng không
Hai hàng cây âm thầm
Nhớ một làn môi đỏ
Một cung mưa rất trầm
Nhớ hai người qua phố
Trôi trên hai nấm mộ
Một ngh́n năm mông lung
Một nỗi khát vô cùng
Khô trên hai phiến đá
Gơ hai đầu âm dương
Một kinh cầu vô vọng
Gửi hai cành hoa trắng
Về một màu khói hương
Hai cánh chim bay về
Một tinh cầu đă tắt
Hai ánh sao sa mạc
Tan thành một cơn mưa
Trên tài hoa nhầu nát
Trên trần gian khói sương
Trên mặt người biến sắc
Mưa in dấu vô thường
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 03:03 AM
Kỷ niệm dành riêng cho hoa viôlet
Có một lần như thế trong đời
Một bông hoa Viôlet nhỏ
Đă nở cho riêng tôi.
Hoa không nói với tôi điều ǵ
Dịu dàng như ngôi sao chiều tím
Mọc lặng lẽ giữa ḷng tôi thầm kín
Hỡi bông hoa xinh đẹp vô ngần
Sắc đẹp ấy lạ lùng như chẳng có
Hoa bên tôi- ḷng tôi không bớt nhớ
Tôi hỏi thầm, hoa có thực hay không?
Tôi trở về trên ngọn đồi mộng mơ
Chợt gặp lại sắc hoa ngày ấy
Mười năm đi dọc đường lửa cháy
Tôi ngại chừng hoa chết đă xa xưa
Mười năm xa đất có ḷng chờ
Nuôi cho tôi một sắc đời mê mải
Thành phố ấy và màu hoa ấy
Tâm hồn tôi nắng gió chợt bâng khuâng
Đời sinh hoa kín ẩn, ngại ngùng
Chút thời gian tím hoài dưới lá
Rồi nhiễm đau một chiều sương rất lạ
Nên yêu thương hoa khẽ bảo tôi rằng...
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 03:04 AM
Lời ngu ngơ của một gă mù chữ
Bằng mấy nét vỡ vụn của tên em
Ta đọc lại thế giới
trong một ngôn ngữ khác
Và xóa khỏi số phận hẩm hiu của ta
nỗi khốn khổ
của một gă mù chữ
Ta đọc trên trang giấy cũ của linh hồn em
Khát vọng cao lớn của chim phượng
đă bay về phương trời khác
Đọc trên áo em màu xanh trời
Cái bóng buồn sầu của ta
để lại trong vườn khuya
Đọc trên môi em
Sức nóng của màu hoa phượng đốt cháy thành phố, ôi, thành phố
mộng mơ ta đă lơ đăng đi qua hết thời trẻ trai không có em
Vâng, trên môi em
ta đọc lại ngọn lửa của nhân loại đă tắt ngấm
Trên bông huệ đồng ướt đẫm trong đêm tối
ta đọc nỗi cuồng vọng ẩn giấu
của con rắn năm xưa ta đă gặp ở vườn Địa Đàng
Đọc trong ḍng nước thánh thiện chảy ra
từ mắt em
vị mặn dịu dàng
của Luân Hồi
Và khi thế giới đă được tái tạo trong ngôn ngữ mới
ta đọc lại nét ngu ngơ trên cát biển
của con dă tràng tiền sử
mê mải
viết
tên em
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 03:05 AM
Một chút sương mù trên bàn tay
Bỏ quên đôi cánh trên trời
Em về mặt đất làm loài phù du
Tưởng cho ta cả thiên thu
Hoá ra một chút sương mù trên tay
Người đi ta ở phương này
Phố cao trời rộng nhớ ngày lang thang
Sáng trưng mấy dặm hoa vàng
Ngẩn ngơ màu áo nữ hoàng ngày xưa
Hương thông nồng ấm sau mưa
T́m đâu mùi tóc ngày chưa biết người
Em nay măi tận bên trời
Sao ta nghe vọng tiếng cười trong cây
Người c̣n giấu bóng quanh đây
Cỏ ven hồ giấu gót giày đi qua
Giấu vai sau ngực thiên nga
Màu môi thắm giấu trong hoa anh đào
Ngậm ngùi ta hỏi non cao
- Trần gian ơi, về phương nào hoa bay?
Cho ta t́m lại một ngày
Một bông hồng nở trên tay một người
Em dù khát vọng khôn nguôi
Dấu ta thôi cũng mây trôi tuyệt mù
Nửa chừng ngảnh lại thiên thu
Người phù du ta phù du với người
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 03:06 AM
Một ngày bỗng nhớ một ngày
Em xơa tóc chờ mong
Thuở lên đồi hái trái
Từ đó giữa đời anh
Có mùi hoa cỏ dại
Hái cành hoa thạch thảo
Của những ngày thu xưa
C̣n chút ǵ giữ lại
Của cơn gió đầu mùa
Nơi ấy hoa chạc ch́u
Nở trên đồi bom lửa
Từ một lần thương yêu
Trắng ngần trong nỗi nhớ
Chiều năm nọ anh đi
Chào em trên đồi gió
Người về đôi môi đỏ
Bài hát xa muôn trùng
Nhiều lần anh hỏi Dạ
Em có được vui ḷng
Bên đời anh rất nhỏ
Giữa cuộc đời riêng chung
Nhiều khi anh chợt nghe
Dù không c̣n trẻ măi
Một nỗi ḷng say mê
Của t́nh yêu thơ dại
Hỡi mùi tóc chiêm bao
Ta nhớ người như thế
Hỡi ngọn đồi trăng sao
Ta xa người đến thế
C̣n đấy không, vầng tóc xanh bối rối
Dấu môi nào cắn trái trên đồi kia
Mà anh nghe xôn xao chiều gió nổi
Hương của loài hoa núi ấy bay về.
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 03:07 AM
Một thân cây
Một tàng lá
Một bông hoa
1.
Em, chắc em sẽ không quên
Gốc sấu già đỗ bóng dài trên mặt cỏ
Anh đứng chờ em ở đó
Đêm ấy mưa bay trên hồ Gươm
Khuôn mặt em nghiêng gần
Anh nh́n rất lâu trong đôi mắt
Để anh hiểu một điều ǵ có thật
Có phải mùa thu đeo cho em hoa tai
Mà giọt mưa ngâu lấp lánh hoài trên những sợi tóc mai
Em, lứa tuổi chúng ḿnh
Trong từng ngày đất nước gian lao
Trên vầng trán bạn bè
Ta rất dễ nhận ra nhau
Em thân thiết từ lần đầu gặp gỡ
Như đất nước anh không hề xa lạ
Như Hà Nội anh chưa về bao giờ
Từ những năm ở một cánh rừng xa
Trong tim anh
Đă in bóng Tháp Rùa rất cổ
2.
Chắc em sẽ không quên
Dù chúng ḿnh chỉ về những ngày rất vội
Hà Nội- phố dài- mái ngói
Và màu lá xanh như ngọc trên đầu
Chắc em nhớ hoài
Cây liễu xưa vẫn đứng bên hồ
Như một bóng người Hy Lạp cổ
Trên thân h́nh vạm vỡ
Nỗi trầm tư mơ mộng ngh́n năm
Mùa hè là con chim ăn trái xanh
Làm rụng sấu xuống mặt đường im lặng
Cây cơm nguội ửng vàng nhớ nắng
Những phố bàng đông đúc trẻ con
Anh đă qua những thành phố biếc xanh
Thành phố đường me lá nhỏ rung rinh
Thành phố tóc thề áo trắng
Thành phố đứng bên hồ trầm lặng
Giữa đồi thông mặc áo sương mù
Những nơi đó anh lớn lên
Những năm c̣n trẻ
Ôi những năm không yên
Có nhiều khi anh lặng nh́n một ngọn lá xanh bên đường
Chợt sững sờ muốn khóc
Như trong anh một cái ǵ đă mất
Thế đấy, nhưng có bao giờ, bao giờ
Như giữa ḷng Hà Nội chiều nay
Anh đưa em đi dưới những hàng cây
Mà bống thấy ḷng ḿnh yên tĩnh quá
Nỗi yên như điều kỳ lạ
Ngỡ ḷng anh chưa có bao giờ.
Em, có lẽ nào anh quên
Lẽ nào anh không thấy
Đống gạch vỡ phố Khâm Thiên
Chim sẻ làm tổ trên đầu hồi lửa cháy
Và rất gần anh mái tóc em
Chừng cũng chưa nguôi mùi lửa đạn
C̣n cả đấy, đâu đă là dĩ văng
Nhưng có điều ǵ rất đỗi lớn lao
Trên tất cả dấu bom lửa
Trên cả hạnh phúc chiều nay anh có
Là sự sống bền lâu
Là nỗi yên kỳ diệu ấy
Là Hà Nội một ngh́n năm c̣n rất trẻ
Là ngàn lá xanh như vầng sáng chẳng thay màu
3.
Chùm hoa sữa đầu mùa
Toả một vùng hương ấm
Xôn xao trong ḷng anh
Như mùa thu nhạy cảm
Nghe hương bay từ xa
Biết một chùm hoa vắng
Những ngày sắp đi xa
Hiểu ḷng em thầm lặng
Cho ước mong mai sau
Đời đơm hoa kết nụ
Xoă làn tóc ban đầu
Hương bay đầy mái phố
Giữ lâu trong tóc em mùi hoa sữa thơm nồng đêm khuya
Góp ḷng ta cho những người Hà Nội chưa về
4.
Hoa nở trên lá
Lá xanh trên cây
Cây chạy dài thành con đường
Con đường này nối những con đường khác
Từ chỗ này
Ta đi tới những miền đất nước
Có t́nh yêu nào dừng lại
T́nh yêu mở tới những chân trời
Có con đường nào cho ta yên nghỉ
Đường đưa ta đi giữa cuộc đời
Mai giă từ Hà Nội
Chắc em sẽ không quên
Gốc sấu già, tàng lá xanh
và mùa hoa sữa đầu tiên
Mai giă từ Hà Nội
Ta về miền nắng chói
Nhưng có bóng im nào che đời ta mát hơn
Một không gian xanh biếc giữa tâm hồn
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 03:08 AM
Mùa xuân anh trở lại
Mùa xuân này anh trở lại A Sao
Trong nỗi nhớ cánh rừng đă chết
Trong kỷ niệm hăng nồng mùi hóa chất
Chim phượng hoàng từ ấy đă bay xa
Ḷng bồi hồi như trong giấc mơ
Anh đứng giữa cây rừng sống lại
Hai nhánh tùng của mưa ngàn gió núi
Anh trở về, sương khói đầy tay
Mùa xuân này anh về Hóa Châu
T́m ngọn giáo nơi triền sóng gió
Đất vẫn ôm từng vầng đá cổ
Người Hóa Châu giữ nước ngh́n năm
Chiến lũy xưa giờ đă nên đồng
Làng Châu Hóa rau xanh lá biếc
Nghe miên man dậy thầm hương đất
Cải ng̣ bay thơm ngát ngă ba sông
Mùa xuân về sau những chuyến đi xa
Anh gặp lại em nồng nàn, tươi thắm
Chợt giật ḿnh, những tháng năm lơ đăng
Anh biết đâu em khóc em cười
Anh yêu em rộng răi những chân trời
Và mới mẻ như ngày đầu anh đến
Với hương lạ sóng cồn cửa biển
Chim phượng hoàng gọi nắng rừng xa
Xin cảm ơn mùa xuân và cỏ hoa
Đă đánh thức tâm hồn anh nhạy cảm
Vươn măi tới những tầm khát vọng
Đủ sức yêu đủ sức sống cuộc đời
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 03:08 AM
Năm năm ta đi
Năm năm qua ta măi tang bồng
Thành phố ơi, c̣n nhớ ta không
Ta vẫn thấy cột cờ kiễng chân nh́n núi biếc
Những cửa ô đội nón ngóng trông
Chắc bây giờ trên những lối đi xưa
Dấu giày ta đă đọng vết rêu mờ
Đă ngủ yên dưới hàng cây im lặng
Bước ta đi giữa ngày tháng ưu tư
Khi ta nhớ, hương sầu đong đầy ngơ
Khi ta yêu, phượng thắm dấu môi son
Thù hận chín giữa phố hè lửa đỏ
T́nh yêu ta cũng mọc giữa căm hờn
Chào những bầy hoa ngũ sắc ven đường
Cười sặc sỡ bên khung trời thơ ấu
Chào giă từ con cầu trắng đêm sương
Ta đi qua những tâm hồn giông băo
Thành phố tắm đời ta trong sắc biếc
Nên cỏ hoa mang đầy dấu ấn tâm hồn
Máu đă viết nên ngh́n trang sử đẹp
Nuôi đời ta khôn lớn giữa đời dân
Xưa yêu Huế ḷng ta sao thấy chật
Bởi đo bằng những con phố ta qua
Nay đến tận nguồn sông ta lại gặp
Bạn bè đông, thành phố rộng không ngờ
Mai ta về trên đồi cỏ may
Kể em nghe gian khổ đường dài
Trong mắt em trong ngần ta sẽ ngắm
Trên thành xưa cờ lộng nắng sao bay
Không có tấm biển nào bên góc phố
Mang tên tôi giữa những anh hùng
Tôi thầm lặng dâng Người tất cả
Ôi Việt Nam ngh́n năm, Núi Sông... Núi Sông
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 03:10 AM
Ngọn cỏ làm chứng
Anh hái cho em một bông hoa ở Lạng Sơn
Không có ǵ lạ đâu, chỉ là một ngọn cỏ không tên
Nhưng không đâu như nơi này anh đăm đăm nh́n mặt đất
V́ ở đấy tự ngh́n năm cỏ hoa đă định h́nh Tổ quốc
Nơi đây một người con trai lau nước mắt từ biệt cha
Nỗi riêng chung, cỏ hoa làm chứng đến bây giờ
Từ cây số không, bắt đầu tất cả những ǵ ta có
Nên lịch sử mỗi đời người cũng bắt đầu ở đó
Mai ta theo dân về dựng nhà trên băi Cà Mau
Nh́n lại bông hoa này mà suốt đời thương nhau
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 03:10 AM
Người khát vọng bầu trời
Có một lần tôi về bên đá cũ
Nghe thông ngàn kể chuyện trăm năm
Cánh bướm thời gian về theo nắng gió
Mang hương xưa bay tới chỗ tôi nằm
Tôi lặng ngắm say mê qua vầng trán
Một sắc trời xanh măi tới bao la
Chợt bồi hồi tôi hỏi cùng Vô Hạn:
Trời Côn Sơn xanh thẳm tự bao giờ?
Trời xanh kia nào của riêng đâu
Hịch B́nh Ngô c̣n rung tiếng trống
Không thể tước của đời dân lớn rộng
Một vầng xanh lồng lộng trên đầu
Không riêng ai, trời che và đất chở
Mặt trời mặt trăng không soi riêng ai
Và ánh sáng của muôn v́ tinh tú
Là tự do của mỗi con người
Người ngẩng mặt nh́n lưỡi gươm bạo ngược
Vầng hào quang trên trán cũng bay đi
Bay lên cao, vào không gian bát ngát
Trên đỉnh trời mọc sáng sao Khuê
Rêu thạch bàn tươi nguyên màu nắng ấy
Niềm nghĩa nhân sáng măi núi sông này
Người ra đi, chỗ ngồi c̣n lại
Sáu trăm năm mây trắng ngẩn ngơ bay
Gió thông reo, núi cũ thanh u
Tiếng chim nào ngân trong như tiếng hạc
Đá Côn Sơn in dấu hài minh triết
Người về đây khát vọng một bầu trời
Sáu trăm năm tôi làm người tự do
Hiểu biết mấy cái sắc trời xanh thẳm
Màu xanh ấy là đổi bằng máu thắm
Đâu phải màu trời của buổi nguyên sơ
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 03:11 AM
Nói với bóng ḿnh in trên vách
Đă đến lúc phải nghĩ về món quà tặng sau cùng đời dành cho anh
Không phải là lời nguyện cầu về ngh́n thu
(anh biết đấy, thời gian với anh lúc ấy đă cùng tận)
Hoa cũng không c̣n nghĩa lư ǵ
(anh biết đấy, rồi ra chỉ c̣n cỏ mọc lên quanh anh)
Món quà tặng sau cùng đời dành cho anh
làm nấm đất ủ hơi bàn tay bạn bè
sẽ gửi theo anh
Tôi biết anh vẫn c̣n đủ th́ giờ
để dành cho những cuộc phiêu lưu
cho tiền của và hư danh
Chính v́ thế phải nghĩ ngay từ bây giờ
Ôi, cuộc sống đáng quư biết bao nhiêu!
Bởi v́ không ai ngoài anh ra
để tiên cảm về món quà tặng kia
rằng, đó là nỗi ngậm ngùi đưa anh về đất
nỗi tiếc thương một người bỗng nhiên vắng mặt.
Hay chỉ là công việc nhọc nhằn
của người phu mộ
để chôn đi thật nhanh một kẻ đă chết
đă chết hẳn
không c̣n lại ǵ trong những người khác
Ôi, cuộc sống đáng quư nhưng thật không dễ dàng
và mọi người sống dễ tính nhưng cũng rất nghiêm nghị.
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 03:12 AM
Nơi tôi gửi bóng
Đến tận cùng trái đất
Sông dài và biển khơi
Chỉ ḷng giếng ấy thôi
Suốt đời tôi soi mặt
Mưa của nhiều thế kỷ
Qua ḷng đất thẳm sâu
Lặng lẽ nh́n đêm sao
Nước đọng đầy ánh sáng
Như cầm riêng trong tay
Tấm gương trong vằng vặc
Tôi soi tận chân mày
Khuôn mặt tôi trung thực
Dẫu đi hết cuộc đời
Nơi này tôi gửi bóng
Gửi cả tiếng khóc cười
Của đời tôi vang vọng
Khoảng trời xanh mông lung
Tôi đi hoài chẳng tới
Tôi ném vào tận đáy
Nỗi khát vọng vô cùng
Có ǵ đâu xa xôi
Sao mà em bỡ ngỡ
Giếng thẳm sâu đời tôi
Là đời em đó thôi
Giữ hoài cho màu nước
Sáng trong như ḷng tin
Đừng để thấy trong em
Gương mặt tôi tan vỡ
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 03:13 AM
Ta lại hát như thời trai trẻ
Năm xưa thời tuổi trẻ ngang tàng
Ta hát vang bài t́nh ca trong gió
Gửi trời đất giữ riêng ta nỗi nhớ
Ta khắc tên em trên gốc cây thông
Rồi ta đi mê mải phong trần
Qua tháng năm mịt mờ đạn khói
Giấc ngủ rừng nơi đầu sông cuối núi
Lại hiện về gương mặt đẹp như hoa
Lại hiện về những núi non xa
Trái táo hồng in dấu môi để lại
Mái tóc bồng của một thời con gái
Gió thổi tung trong màu nắng thông vàng
Mới thôi mà, ḍng sông thời gian
Đưa ta về giữa hai bờ lau trắng
Một ḿnh ta với mùa thu im lặng
Ta lang thang t́m lại gốc thông già
Có ngờ đâu, rừng vẫn giữ giùm ta
Nét tên em dưới mũi dao ngày nọ
Và những ǵ em cho ta năm tháng cũ
Ch́m trong cây thành một vết thương sâu
Gió cuồng lên hoang dại thuở ban đầu
Ta lại hát như thời trai trẻ
Bài t́nh ca qua một đời dâu bể
Bay t́m em không biết tận phương nào
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 03:14 AM
Thiền định
Ngày ấy, tôi thường hay đến đây
Đăm đăm soi mặt nước hồ này
Khói sương nhả tự trên trời xuống
Chỉ một ḿnh tôi với bóng cây
Tôi thích về ngồi giữa lặng im
Rừng thông thoảng nhẹ khí thu ch́m
Không ai cười nói, không ai khóc
Chỉ một ḿnh tôi với bóng chim
Tôi vẫn ngồi trong gió heo may
Một phiến hồ thu, nước lại đầy
Ngày không thiên sứ, chiều không nắng
Chỉ một ḿnh tôi với bóng mây
Em kể tôi nghe chuyện núi đồi
Chỉ là ảo tưởng đấy mà thôi
Tôi nh́n trong khoảng mông lung ấy
Chỉ có tôi ngồi với bóng tôi
Em gọi tên tôi khắp mọi nơi
Gọi tôi vang động cả ṿm trời
Tôi ngồi im vắng như lau sậy
Mờ mịt như màu sương khói thôi.
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 03:15 AM
T́nh sử Hy Lạp
Ngh́n năm trước có một người Hy Lạp
Đứng hát t́nh sầu bên ḍng sông
Ḍng sông măi trôi không c̣n lưu bóng
C̣n một người đứng trước mênh mông
Xưa nàng sống trong cây nguyệt quế
Mấy ngh́n năm xanh biếc ở nơi này
Cây bỗng chết giữa giờ định mệnh
Tiên nữ buồn đă rũ nát trong cây.
Chàng thi sĩ về quỳ bên mộ đá
Lời bi ca động tới muôn vàn
Tôi là gă t́nh si kêu gào vĩnh cửu
Gặp người tiên lưu lạc giữa trần gian
Như em sống trong cây nguyệt quế
Tôi trong em, ḥa lẫn thịt và xương
Hẹn cùng nhau ta băng qua Giới Hạn
Có ngờ đâu em cũng vô thường
Chàng hóa làm phù du cánh phấn
Nhẹ thênh thênh bay tới thiên hà
Tôi sẽ t́m em giữa mịt mờ vô tận
Dù một ngày c̣n đập cánh tài hoa
Cánh phù du bay hoài không nghỉ
Chút thời gian lay động ở trên cao
Bụi phù du kết thành tinh thể
Người trần gian mê mải nh́n sao
Từ đó những v́ sao Hy Lạp
Trong thiên thu mang khát vọng con người
Từ đó trên trời đêm Hy Lạp
Niềm say mê cháy măi không nguôi
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 03:16 AM
Tóc cũng theo người
Giặc tràn về quê ta
Người thành o du kích
Gửi mẹ nón bài thơ
Tóc theo người đánh giặc
Giặc rào làng gom dân
Trên đồng chiêm mưa gió
Mỗi tấc đất, tấc ḷng
Tóc người ôm chân lúa
Người vô lao Thừa Phủ
Tóc thề thành của tin
Tóc như đời xanh trẻ
Tóc dặn người kiên trinh
Rồi kháng chiến đường dài
Tóc theo người lên núi
Người trèo non lội suối
Tóc người đẹp như mây
Người qua nhiều lửa đạn
Qua gian khổ dài lâu
Tóc người và ánh sáng
Toả mùa xuân trên đầu
Trên một vùng đất lửa
Có một khoảng trời xanh
Tóc nghiêng xuống ḷng anh
Mát hiền như tơ lụa
Mai về đồng chiêm cũ
Hôn mái tóc quê hương
Anh nghe mùi đất thơm
Ấm nồng trong hơi thở
Mai ta về thành phố
Ḷng anh nhớ Trường Sơn
Nghe trong làng tóc đỏ
Cả hương nồng núi non
Đă góp vào đất nước
Cuộc chiến đấu âm thầm
Hiếu nghĩa đời tha thiết
Thương tóc hoài ngàn năm.
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 03:17 AM
Tôi biết nơi kia có một chỗ ngồi
Tôi biết nơi kia có một chỗ ngồi
Một phiến đá bên hồ xanh thẳm
Thuở ưu tư tôi thường ngồi ngắm
Bóng chim trời lặng lẽ bay qua
Con chim nào giấu mặt trong sương
Khi chiều xuống cùng tôi tṛ chuyện
Chim hỏi tôi: Người từ đâu đến?
Thưa chim rằng: Tôi từ cỏ sinh ra
Tôi trở về t́m trong hương cỏ
Dịu dàng một chút b́nh yên
Tự do nhiều khi là im lặng
Để đừng nghe ai gọi tên
Tôi biết nơi kia có một chỗ ngồi
Tháng năm qua tôi không trở lại
Lẽ thường thôi, dù muôn vàn cát bụi
Người phải đi hết cuộc hành tŕnh
Tháng năm tôi đi tới chân trời
Thở bát ngát giữa đời lộng gió
Khi chân mỏi, bên đường nắng nỏ
Dưới cây kia tôi ngồi hát nghêu ngao
Tôi biết nơi kia có một chỗ ngồi
Đă lâu lắm tôi chưa trở lại
Chắc bây giờ, chim trời- cỏ dại...
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 03:18 AM
Trên dấu rêu mờ
Hỡi con dế buồn sầu của linh hồn tôi
Đêm nay ngươi hát nơi đâu
Đêm nay
Ta cầu xin cho nỗi khát của ngươi
Một giọt sương bên trời
Ở đâu, ngươi có nghe chăng
Bước chân ta lang thang đi t́m ngươi
Suốt đời
Ta đi tận cuối trời
Bàn chân ta rướm máu
Trên dấu đá rêu mờ
Của những con suối Hy Lạp
Đă khô....
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 03:20 AM
Trái tim hồng
Cây cỏ dại xanh xanh
Bám trên vầng đá rắn
Gian khổ suốt một đời
Nở bông hoa đỏ thắm
Như ngọn cỏ trên đá
Nở bông hoa cho đời
Trái tim hồng tôi đó
Xin hiến máu cho Người
Tổ quốc mến yêu ơi!
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 03:21 AM
Trở lại đất Hùng
Nước đi vẫn nhớ nguồn sông
Đưa tôi về lại đất Hùng ngàn năm
Đường về trận địa miền Nam
Ḷng tôi lại giục âm vang trống đồng
Nước đi vẫn nhớ nguồn sông
Qua trăm sông, vẫn nhớ ḍng sông Thao
Ngàn xưa, không ngoái nh́n sau
Nh́n lên Nghĩa Lĩnh, ngẩng cao mái đầu
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 03:22 AM
Vẽ tôi
Vẽ tôi một nửa mặt người
Nửa kia mê muội của thời hoang sơ
Vẽ tôi nghe tiếng mơ hồ
Bàn tay em vỗ bên bờ hư không
Vẽ tôi một đóa bông hồng
Tàn phai từ bữa em cầm trên tay
Vẽ tôi một nét môi cười
Một ḍng nước mắt một đời phù du
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 03:25 AM
Về nụ hồng em đă cho anh
Sao cháy bỏng- có phải là nỗi khát
Sao thèm ăn- có phải là nho tươi
Sao sâu thẳm- có phải là kiếp trước
Hỡi hoa hồng, ngươi có phải là Môi?
Sao thơm hoài- có phải là hương phấn
Sao vội vàng- có phải là hôm qua
Sao lặng im- có phải là vô vọng
Hỡi môi hồng, ngươi có phải là Hoa?
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 03:26 AM
Về chơi với cỏ
Thưa rằng người đă quên tôi
Tôi về chơi với ngọn đồi cỏ may
Một đường hoang một dấu giày
Một người ngồi một tháng ngày bóng nghiêng
Cảm ơn người trái đào tiên
Tôi về lăng đăng nơi miền cỏ gai
Cỏ gai hoa thắm mặt người
Trinh nữ ơi trinh nữ ơi- tôi buồn
Thôi người ở lại soi gương
Tôi đi về phía con đường cỏ lau
Nợ người một khối u sầu
T́m người tôi trả ngày sau luân hồi
Mai kia rồi cũng xa người
Tôi về ngủ dưới khung trời cỏ hoa
Có nàng xơa tóc tiên nga
Quỳ hôn cát bụi khóc ̣a như mưa
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 03:26 AM
Xin người chút không
Cho ta một chút yêu kiều
Chút sương áo mỏng chút chiều tóc bay
Trăm năm c̣n gió heo may
Mùa thu hồng nhạn c̣n đầy trong ta
Cho ta một chút mày hoa
Chút môi hạnh thắm người xa tới gần
Để ta kể với phù vân
Dù sao đời đă một lần có em
Cho ta một chút thuyền quyên
Chút hương thân thể bay lên ngọt ngào
Mai về ngủ dưới trăng sao
Nằm nghiêng gối cũ chiêm bao thấy người
Này em mắt biếc nh́n đời
Cho ta soi bóng làm người tương tri
Mênh mông cát bụi ra ǵ
Chỉ xin một chút yêu v́ làm may!
Em c̣n ngà ngọc bàn tay
Cho ta cầm tới bên này hư không
Chỉ cầm theo một chút ḷng
Chút tóc xanh chút môi hồng, chút thôi!
Buồn từ dạo ấy chưa nguôi
Ngoài kia sương khói đă trời sang thu
Ta c̣n một chút phù du
Hóa thành một kiếp đền bù cho em
Thien Sat Ma Yeu
11-29-2003, 03:42 AM
Nhớ một người
Có đôi khi tôi ghé thăm vườn cũ
Hỏi người đi dạo ấy có quay về?
Cỏ bảo rằng: - Nàng về thăm một độ
Đốt khói trầm nghi ngút, lại bay đi
Tôi bồi hồi hỏi sang cây cổ thụ:
- Đường xưa c̣n vàng nắng áo mơ phai?
Nắng bảo rằng: - Nàng nhớ mùa thu cũ
Tận bên trời vẫn ngóng gió heo may.
Có một lần qua sông tôi hỏi gió:
Rằng tháng năm như nước chảy qua cầu
Gió mách rằng: - Nàng chờ người bạn cũ
Dẫu thời gian theo nước chảy về đâu.
Có nhiều ngày tôi nhớ em tha thiết
Nhớ bừng bừng như ngọn lửa trong tim
Đời lăng tử có một lần li biệt
Để buông nhau. Để quay quắt đi t́m
Có nhiều đêm tôi trở về gặp tôi
- Người là ai? Là đóm lửa ven đời
Ôi đóm lửa vẩn từng đêm hiu hắt
Nhớ một người. Và măi măi khôn nguôi.
Powered by vBulletin™ Version 4.0.3 Copyright © 2012 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.