View Full Version : Thơ Nguyễn Khoa Điềm
Thien Sat Ma Yeu
11-06-2003, 03:48 PM
Đất ngoại ô
--------------------------------------------------------------------------------
Khu phố ngoại ô
Tầm tă rụng bên ḍng sông
những người dân nghèo về đây
như vỏ hến chiều chiều tấp lên các bến
Khu phố ngoại ô
Chân đất, đội áo nối vai
Le te chợ Hôm, chợ Mai
Đầu tắt mặt tối
Khu phố ngoại ô nằm nghe mưa nguồn và sóng vỗ
Đêm thầm tính những chuyến đ̣ về trong giấc ngủ
Trăn trở tôn đi những năm nào
vỗ về một ngày lam lũ
trong tiếng hát nấc dài cuối ngă ba sâu
Tôi lớn lên trên khu phố buồn đau
Không c̣n gặp cụ Trâu và những lâu đài xưa cũng ch́m dần trong lá xanh trùm kín cửa
Vườn thơ xưa không c̣n gă áo trắng đi về
Ngơ ngẩn đọc thơ buồn trong tiếng guốc cạo râu
Chỉ c̣n người phu xe cũ
nghiên cốc rượu chiều nḥe những mái tôn
Chỉ có nắng trời làm rát mặt những quán nghèo bám bờ đường nhựa
Chỉ c̣n mẹ tôi ngồi bán hàng suốt mùa mưa
Nước mắt thương chồng lạnh như hạt mưa đọng qua cửa thùng gương
Ôi những cuộc đời sụt lở dần theo con nước mỗi năm lùa vô Đập Đá
Chỉ có tiếng xe đoàn lê dương lăn lạo xạo trên những đốt sống lưng trần
Chỉ có tiếng c̣i tàu há mồm những con gịi rúc vào mạch máu
Trước Phu Văn Lâu lá cờ vàng như tài cải úa
trước bến Văn Kâu
Đau biết mấy lần mẹ hát khúc ca dao
Lũ chúng tôi lớn lên
Con gái đi học về c̣n biết ra sông gánh nước
Con trai c̣n biết đọc Lục Vân Riên và thơ mụ Đội cho bà
Qua hoàng thành cha ông gọi tên tôi tôi ù ù trong họng súng thần công
Hịch Cần vương tưởng c̣n vang qua chín cửa
Sắc đẹp ngh́n xưa thấm từng trang lịch sử
Đời bà con nghèo đọng giữa đáy truyền đơn
Nước mặn lên lúa héo ở bên cồn
Mẹ vẫn dặn "đổi nước ngọt" chứ đừng "bán nước"
Nắng tháng năm run rẩy những oan hồn
Người c̣n sống nhớ "Ngày thất thủ"
Ôi mùa phượng hay ḷng tôi cháy đỏ
Chúng tôi đi. Từ cửa ngoại ô này
Cái vẫy tay cuối cùng của thành phố thân yêu.
Mười lăm năm đâu phải một ngày xa
Thằng bạn cũ đă thành đồng chí
Đêm đêm khơi từng ngọn lửa
Kể tôinghe chuyện mụ lư, ông c̣...
Những tấm ḷng bền bỉ
Cứng như ḥn đất chai
Thở bằng hơi nghĩa khí
Làm trăm nghề chỉ chừa nghề cho Mỹ
Làm trăm thân cũng dân dă cụ Hồ
Ơi đất phải ra đi và Đất phải trở về
Là gạch ngói đau thương là chiến hào căm giận
Là Trường Sơn dựng lên ngàn bệ phóng
Là kỳ đài xưa ta khắc một câu thề
Giải phóng!
Có bao giờ như buổi sáng Xuân nay
Chúng ta hay, nh́n độ lửa, ta hay
Đất đuổi giặc đất vươn dài bén gót
Mang Cá tan hoang, Phú Bài vỡ mặt
Ngoại ô mở rồi trăm cửa ta băng băng
Trái tim hồng lắp đầu súng chống tăng
Ta đă lớn, ơi mẹ, em, đồng chí
Dưới mái xưa nh́n theo ta ứa lệ
Sức trăm năm nay chuyển xuống ḷng đường
Cả ngoại ô làm chiến lũy sông Hương
Bắn tàu giặc như lá trúc vàng héo rụng
Em gái cứu thương, em trai cầm súng
Mẹ may cờ, em nhỏ đón văn công
Cửa ủy ban rực rỡ lá cờ hồng
Người lại, kẻ qua, thợ nề, thự mộc
Cả chị tiểu thương năm nào tuyệt thực
đều ngồi đây điểm mặt những quân thù...
Cảm ơn mẹ sinh con trên thành phố. Ngàn ngày nắng và mưa, mười lăm năm bỡ ngỡ
Nay con lại chào Người dưới một vùng đạn lửa
Người đẹp vô cùng với khẩu súng trong tay
Con lại về thăm ảnh cha xưa
người chiến sĩ đánh Tây
Mười lăm nắm, mới có mặt trên bàn thờ
Bạn con đến thắp nén nhang thơm ngát
Mắt cha vui phấp phới bóng trăm cờ...
Ngoại ô bừng bừng tiếng hát
Ngực căng phồng Người trấn cửa Thuận An.
4-1968 - 4-1969
Thien Sat Ma Yeu
11-06-2003, 03:51 PM
Nơi Bác từng qua
--------------------------------------------------------------------------------
Nơi mẹ sinh ra con, nơi Bác từng qua
Năm tháng ấy bây giờ con chưa rơ
Tóc mẹ bạc rồi, những năm đói khổ
Kinh đô đau buồn - nơi Bác từng qua
Lớp học nào Người đă đến ngồi đây
Những mùa thu im ĺm lá đổ
Như vùi sâu cả bầu trời xứ sở
Xuống ḷng sông nức nở khúc Nam ai?
Góc chợ Xép, nơi nào Người đến ở
Hàng phượng nào c̣n nhớ một mùa hoa
Từng trải đỏ tâm hồn Người buổi đó
Một sắc cờ vẫy gọi buổi Người xa?
Ôi trái mù u động dưới chân Người
C̣n muốn theo người ra cản giặc
Người cu ly nào hai càng xe khóa chặt
Sẽ cầm cờ đi trong tương lai?
Kinh đô mất, nhưng ḷng Người không rắt
Từ đau thương, chân lư đến nơi này
Tổ quốc lớn lao là Tổ quốc Người chân đất
Hát dân ca và cầm búa cầm cày
Từ buổi ấy...
Người đi không trở lại
Những thành phố vẫn đi trên những bước chân Người
Thành phố vẫn khoác hai màu trời thu nhớ măi
Năm Bốn mươi lăm ngày Bác mất, Bác Hồ ơi!
Thành phố Bác qua đă thành nơi đ̣i giải phóng
Đuổi Nhật, Tây và hất đổ ngai vàng
Giặc Mỹ kéo vào. Mỗi tiếng Người vang động
"V́ độc lập tự do..." - Thành phố lại lên đường
Thành phố ấp ủ những dấu chân hy vọng
Người trồng cây đến hái trái cây về
Nên, hôm nay trước trận cuối cùng đánh thắng
Bước Người về cả thành phố lắng nghe...
Con lớn lên Mùa Thu thành kỷ niệm
Của đời riêng trong sắc biếc Người cho
Khi thành phố c̣n một giờ giặc chiếm
Con xót xa nơi Bác từng qua
Ôi nơi mẹ sinh con là nơi Bác từng qua
Vệt ánh sáng rải đường con chiến đấu
Con xin nguyện, dù trăm lần đổ máu
Chọn đất này - nơi Bác từng qua
4-1970
Thien Sat Ma Yeu
11-06-2003, 03:52 PM
Cái nền câm hờn
--------------------------------------------------------------------------------
Những cái nền tro xám
Để lại trong làng vắng
Để lại trong hoang vắng
Những cái nh́n rất đau
Bà con ơi, đi đâu
Mà nền xưa để lại
Cái nền sẫm bóng người
Nay lấp vào cỏ dại?
Nơi ta và tổ tiên
Vẫn đi về trước cửa
Nơi mùa màng vất cả
Vẫn thơm lừng mái phên
Nơi em buổi đầu tiên
Khóc trong mùa sen lên
Mười lăm năm với giặc
Súng em giờ chạm hiên
Nơi cha đi nhận đất
Và ta nhớ mùa đầu
Cái nền ta bỗng chật
Lúa vàng và cờ sao
Ôi cái nền làng ta
Dựng lên cùng thớ đất
Ta quen đi chân trần
Thăm nhau mà thấy mát
Nền quan về một hướng
Người đi chung một đường
Đất với người chung thủy
Đất với người kiên cường...
Bà con ơi, đi đâu
Mà nền xưa để lại
Cái nền sẫm bóng người
Nay lấp vào cỏ dại?
Con ơi, con chớ hỏi
Giặc Mỹ cày nát thôn
Nhà đốt, người lùa trại
C̣n cái nền căm hờn...
20-8-1970
Thien Sat Ma Yeu
11-06-2003, 03:56 PM
tiễn bạn cuối mùa đông
Gửi theo T.V.Th.X
--------------------------------------------------------------------------------
Tiễn bạn về vùng sâu
Mùa Xuân vừa kịp đến
Rừng sâu hoa đẹp hiếm
Xin vui trong tiếng chào
Cầm tay nhau bịn rịn
Gió Xuân lùa trước sau...
Hẳn người c̣n thương nhớ
Một chóp núi biên thùy
Nhiều mưa và ít nắng
Bom rung tàn lửa khuya
Những trang đời, trang viết
Nặng nghĩa đời sau, xưa
Hẳn người đang nh́n thấy
Qua ngàn núi ngàn mây
Quê hương ḿnh lớn dậy
Mùa Xuân nở thêm ngày
Ôi quê hương ta đấy
Gọi ta về sáng nay
Ôi thành phố yêu thương
Ta xa Người thế nớ
Những đêm dài trăn trở
Ai gọi ta lên đường?
Vết bùn tràn dặm cỏ
Ai đang ra chiến trường?
Không được đi một lần
Tôi xin cùng non nước
Những suối nào theo chân
Qua A nhâm, A Đợt
Cho ḷng tôi đến trước
Làm bông hoa trắng ngần
Là mùa xuân ở đó
Là t́nh yêu văn chương
Là lộ tiêu chiến đấu
Là dấu về quê hương...
Tiễn bạn ngày cuối đông
Tôi về trong nắng chói
Trên vai ngàn đồng đội
Mang mùa Xuân đi cùng
Mang ngày về thắng lợi
Hóa trời xanh mênh mông...
Cuối đông Kỷ Dậu
Thien Sat Ma Yeu
11-06-2003, 03:58 PM
Người con gái chằm nón bài thơ
Tặng O Thanh
--------------------------------------------------------------------------------
Tôi chưa về con sông quê em
Ngắm em chằm nón buổi đầu tiên
Bàn tay xây lá, tay xuyên chỉ
Mười sáu vàng, mười sáu trăng lên
Ôi cả đôi tay rất đẹp lành
Làm nên êm mát những trưa hanh
Bài thơ nho nhỏ in màu nắng
Dọi xuống hồn ai những khoảng xanh
Ôi nón bài thơ của xứ nhà
Có bàn tay nhỏ nở như hoa
Có thành phố cổ giàu mưa nắng
Bóng nón đi về thêm thiết tha
Nhưng giặc kia, đạp gẫy vành
Nón in màu máu nhữn dân lành
Em đi... Cùng với bao bè bạn
Bảo vệ quê nhà với chú, anh
Có những đêm dài em vót chông
Như ngày từng chuốt những vành cong
Trên quê hương đó - giờ tan nát
Mà mạnh đường dao, cháy bỏng ḷng!
Có những tháng ṛng dưới đất sâu
Thèm từng giọt nắng chuyển trên đầu
Chập chờn bóng giặc qua ô nhỏ
Súng nổ? - Trang ơi mi chết sao?
Trang gọi em lên! Thù quyết trẻ!
Nửa đêm, xác giặc đổ chất chồng
Lót ḷng chuối chát ăn vài quả
Lại nối đường dây, lại vượt đồng
Cứ thế giặc chà xát mấy mươi
Hàng cây sém lửa vẫn xanh tươi
Cũng như em vậy, thêm từng trải
Đất bụi ḅ lên: miệng lại cười...
Chống giặc dồn dân, đuổi giặc càn
Từng đêm, Đảng ủy họp vừa tan
Một ḿnh một súng, đi từng ngơ
Gọi chú, d́ đi tính chuyện làng
O phó bí thư mười bảy tuổi
"Ăn chưa no, lo chưa tới" mẹ ơi
Mà nay hạt gạo trên sáng đó
Tay xếp, tay đan những chuyện đời
Chiếc nón ngày nào che nắng mưa
Quê hương xanh mát... Đến bây giờ
Vẫn đi đón cả ngày giông băo
Dựng dậy phong trào, soi ước mơ
Như buổi mai nào, mẹ đến thăm
(Từ trong rào ấp giặc giam cầm)
Mẹ thương con gái đầu sương ướt:
- "biết đến bao lâu nónlại chằm?"
Em vẫn cười vui: "Mẹ cứ lo
Con đi đánh giặc, rồi con vô
Bao giờ hết giặc, trên khuôn mứi
Vành vạch trăng tṛn, xây nón xưa..."
Cảm ơn người con gái quê ta
Cho tôi yêu quư nón bài thơ
Và trong cả những ngày gian khổ
Cả cuộc đời em, điệp tiếng thơ.
Đầu Xuân 1970
Thien Sat Ma Yeu
11-06-2003, 04:00 PM
Mùa Xuân ở A Đời
--------------------------------------------------------------------------------
Em lại về A Đời
Mùa xuân theo em đó
Những cánh rừng hoa lau mênh mông...
Ơi A Đời thôn nhỏ
Chưa từng qua mà sao nhớ mong
Bạn anh vẫn bảo
ở đó có sao Hôm
Gần ta hơn bất cứ nơi nào mặt đất
Gần ta như ngọn lửa cơm nhiều của mẹ
Ngày ta đi xa về...
Bạn anh vẫn bảo
ở đó có ḍng sông
Nuôi những con thằn lằn trong hốc đá
Và những mái nhà
đẹp như ngày xưa...
Nhưng đồng bào c̣n đói
Người già c̣n đau
Rựa chưa lên rẫy
Trẻ chưa học bài
Em c̣n về đó
Gùi gạo trên lưng
Xắc thuốc bên vai
Anh thấy dáng em mảnh khảnh
Qua dốc Ngàn Tám, chiều nay
Giữa hai lần đi
Em để lại cho anh
Ngày kết nạp Đảng
và nụ cười cô nữ sinh thành phố thương yêu...
Có bao giờ như chiều nay
Đàn ve rừng gọi rối cả ḷng anh
Mong em ở lại
Kể cho anh nghe
Một v́ sao Hôm
Đẹp như mắt nhỏ
Chảy một ḍng sông
Đá ghềnh ấp ủ
Và những bản làng
xôn xao tiếng trẻ
xanh rờn mái rẫy
Đẹp như ngày xưa
Đẹp hơn ngày xưa
Đạp ngày em xa...
3-1970
Thien Sat Ma Yeu
11-06-2003, 04:03 PM
Con chim thời gian
--------------------------------------------------------------------------------
I
Côộc
Côộc
Côộc
Con gơ kiến đại ngàn
Gơ nhịp thời gian
Từng bước
Từng bước chân
Dẫm lên lối ṃn đồng đội
Ôi bàn chân bé tí
Chân nao
Gạo nặng vai
Hơi em ngắn dập dồn chiến dịch
Nhịp con tim
Nhịp lời chim
Thánh thót mồ hôi
Giữa ngàn núi xưa cúi đầu lặng lẽ
Bóng nhỏ gần bên mặt trời
II
Côộc
Côộc
Côộc
Những người Tà Ôi da màu than rẫy cũ
Truốt vào ḷng tay sần sùi da gỗ bứa
Từng hạt vàng ẩm ướt mồ hôi
Từng hạt vàng in sắc máu bàn tay
Từng hạt vàng chiến thắng
Tiếng con chim
Đếm cho ta hạt thóc
Đếm ḷng ta hạt ngọc
Và trái tim không biết rụng rơi
Ta chắt chiu nuôi cách mạng nên người
Côộc. Tiếng chim vang vọng
Thành phố sau màu mây
Ôi thương nhớ vẫn hôn lên cùng nắng hồng mỗi sáng
Một thành phố cuối con suối này
Uống nước đục ngầu mỗi chiều đầy bom đạn
Đây, thành phố ta là những sa bàn
Những mái đầu hoa râm đăm đăm nếp trán
Lần bày tay rẽ lối những binh đoàn
Đường phố thân yêu
Ta lại học tên em theo hướng những binh đoàn xuất trận
Ta vuốt ve ngàn mái ngói mênh mang
Tay ta đau với trường thành vỡ rạn
Và con cầu như tiếng nấc nằm ngang
Cho ta làm một trái mù u
Lăn theo chân các anh các chị
Những trận xuống đường, những đêm không ngủ
Cùng nhạc ngựa cha ông, cho ta đi nữa
Về giữa phá Tam Giang.
III
Cánh rừng này mấy trận B.52?
Cây cụt ngọn dựng bia vào trời xanh căm giận
Nương sắn xương gầy mục nấm lân tinh
Những con suối quay nguồn về huyện bom ngàn tấn
Chim vỗ cánh về đây
Khắc lên cây cháy bỉng
Bằng một nốt rê trầm
Ta bỗng nghe
Tiếng nhặt khoan nhịp sênh tiền mẹ hát
Tiếng âm ấm giọt tranh vừa nặng hạt
Tiếng phồng căng con gà đất đầu xuân
Tiếng ch́m sâu buổi phóng cọc Bạch Đằng
Tiếng đục vào đất đêm
Tiếng khoan tường xuyên phố
Tiếng đất rang lật dưới chân cha vỡ
Tiếng bào thai mẹ đạp ngốt hầm sâu
Và tiếng em rơi rơi...
Như những mảnh lá đêm, mùa chia tay Hà Nội
Ôi Tổ quốc ta yêu Người vời vợi
Khi Người khổ đau không làm ta sợ hăi
Trong căm hờn ta biết đường ta lên
Như hôm nay trầm tĩnh tiếng chim
Gơ không mỏi vào cửa ngày gian khổ nhất
Vững tin.
Vững tin
Vững tin.
IV
Côộc... Côộc... Côộc...
Mũi tên bay thần tốc
Những trận đánh chuyển giông trời lập hạ
Những trận đánh làm lịch sử vặn ḿnh trong nếp đá
Biển tung xao sóng cuộn đằng đông
Lũ phăng phăng thốc xuống đồng bằng
Xáp thành cột, nhận ch́m loài giặc nước
Côộc. Côộc. Côộc...
Những trống đồng Ngọc Lũ
Những cồng trận Đam San
Tiếng hô vang anh Trỗi
Cùng ba mươi mốt triệu người nổi lên băo tố
Côộc. Côộc. Côộc...
Nhịp thời gian cấp tập nụ x̣e
Đă bén lửa, hỡi mùa hè sáu chín!
Thien Sat Ma Yeu
11-06-2003, 04:05 PM
Nỗi nhớ
--------------------------------------------------------------------------------
- Con là đứa hay quên
Con lớn qua bao nhiêu lần áo
Con nằm biết mấy ngày đau
Con quên...
- Con chỉ nhó dài thầy dạy
Con nhớ lối đi học về
Tiếng con hát ḍn ngơ vắng
Đọng vào tháng năm...
- Con là đứa hay quên
Mà mẹ th́ hay nhớ
Cái áo là từ con gà mái quạ
Đẻ trứng liền hai năm
Mùa con đau là mùa chạy giặc
Em gái con mờ hai mắt
Chữa hai con là thuốc dấu, thuốc thầm...
- Mẹ ơi, mẹ th́ hay nhớ
Chuyện này nối qua chuyện kia
Nỗi nhớ nhân thành nỗi nhớ
Buồn đau bạn với buồn đau
Nên mẹ nhớ nguồn nhớ cội
Riêng nỗi nhớ ba con
Có bao giờ mẹ nói
Mà tay con sâu vợi
Chạm vào trên sợi tóc hoa...
Con là đứa hay quân
Mười lăm năm xa mẹ
Sáu năm nằm chiến trường
Chỉ v́ con hiểu mẹ
Chỉ v́ con nhớ mẹ
Nên bây giờ ít quên.
Thien Sat Ma Yeu
11-06-2003, 04:08 PM
Con gà đất, cây kèn và khẩu súng
Nhân nghĩ về người thổi kèn trong "Mũi thép" kịch của Nguyễn Vũ
--------------------------------------------------------------------------------
I.
Con gà đất bảy màu
Sống bằng hơi con trẻ
Hùng dũng gọi mùa xuân
Mặt trời vàng long lanh trên chợ Gia lạc
Ngày vui bay trong tiếng gà gịn giă
Buổi sáng, buổi trưa, buỗi chiều, hối hả
Ôi tiếng gà đầu năm
Hạnh phúc tṛn trong hơi sữa
Nồng nàn mùi đất sang xuân
Những con gà đất không ăn được
Nó vỡ trên tay, trong giấc ngủ trẻ thơ
Nó vở trên tay, một sự thật, không ngờ
Mẹ ít tiền không đủ mua con khác
Hẹn con mùa xuân sau.
Mùa xuân sau, tuổi thơ đi qua
Con gà đất của anh không c̣n gáy nữa
Hạnh phúc chuyền môi một thằng bé bên nhà
Cũng tiếng gà, cũng ngày xuân, hối hả...
Lời mẹ hẹn thành xót xa.
II
Thành phố mọc như nấm độc những xnách-ba
Mỹ và đĩ
Lưỡi dao găm và đồng đô la
Xe nhà binh trút vào đây hối hả
Một mùa xuân quay cuồng và tan ră
Một mùa xuân cố trốn một mùa đông
Những con gà ướt trụi trốn mưa giông
Anh đến:
Hai tay nâng một cây kèn
Một con gà sắt tây mẹ chưa hề hứa hẹn
Và anh không mong
Nhưng phải có tiền để không phải mua con gà mà mua sự sống
Phải có tiền để được đứng ngả ba đường
Ôi! tiếng kèn giật tṛn như một ṿng tḥng lọng
Riết lất cổ anh
Treo anh lên giữa tiếng cười nghiêng ngửa
Những tiếng kèn
Nấc lên giữa bốn bức tường địa ngục
Ngoài cửa kia những em giơ tay gầy chầu chực
Cuối đường kia rung đất tiếng bom rơi
Đất nước đau thương giận cho anh điệu nhạc
Chẳng chia buồn, như một kẻ xa xôi
Người thổi kèn thấy đời ḿnh xoay trong ống sắt
Muốn ngắt hơi
Anh bỗng mơ một con gà bảy sắc
Nở như hoa trên môi
Đó là con gà bốn mùa không vở nát
Gáy dưới mặt trời
Bằng nhịp thở cuộc đời
Vang trong xóm mạc
Những con gà giục mùa sinh sôi...
III
Một mùa xuân tiếng đại bác rầm rầm
Bản hành khúc những binh đoàn giải phóng
Vút từng không tiếng gió phất cờ sao
Ôi ngày hội của những người đứng lên đ̣i được sống
Những âm thanh ngàn sóng đại dương trào...
Người thổi kèn nhận phần ḿnh khẩu súng
Như nhận một chỗ ngồi dưới tay nhạc trưởng
Chợt hiểu rằng, đây khao khát thẳn sâu
Mẹ đă hẹn một lần và anh đợi từ lâu
Anh đă đi từ
Con gà đất cây kèn và khẩu súng
Để nhận lấy t́nh yêu của thuở ban đầu
Thien Sat Ma Yeu
11-06-2003, 04:09 PM
Bếp lửa rừng
--------------------------------------------------------------------------------
Bếp lửa quây quần suốt mấy anh em
Không ai nh́n ai, chúng tôi nh́n lửa
ở đó cháy cùng ư nghĩ
Và tỏa hồng trên mỗi trán say mê.
Đêm Trường Sơn. Lá với nước rầm ŕ
Hơi đá lạnh nép mái nhà nghe ngóng
Chúng tôi ngồi x̣e tay trên lửa nóng
Máu bàn tay mang hơi lửa vào tim
Bếp đầu hôm tỏa sáng hồn nhiên
Như trẻ nhỏ - lửa reo cười nhảy múa
Nổ lách tách. Bọt sôi trong lơi nhựa
Chuyện đầu tiên vẫn chuyện một ngày
Bếp vào đêm c̣n lại dăm cây
Thân lớn nhất chụm đầu im lặng
Lửa không ngọn mà màu hồng rất đọng
Chuyện bây giờ mở suốt đời nhau
Đất nước. T́nh yêu. Mơ ước mai sau
Tên mấy đưa đêm này không sưởi lửa
Tên dăy phố ta mơ về gơ cửa
Sâu chập chùng giữa than củi lung linh
Bỗng thấy thương nhau hơn khi vai bạn sát vai ḿnh
Bẻ củ sắn, chia đôi điều giản dị
Bếp lửa soi một dư vang bền bỉ
Ơi Trường Sơn đốt lửa mấy năm trời...
Ta vẫn nghe tim bạn đập bồi hồi
Trong ánh cuối một ngày kháng chiến
Ơi ta yêu phút này đây: khói, cây, những tiếng
Cùng bạn ḿnh, như ánh lửa, kề bên
Vẫn như xưa mà như buổi đầu tiên
Ta thấy bạn và ḿnh đều có lớn
Bạn đă đến những ngày ta sẽ sống
Ta cùng về thăm bạn nẻo ưu tư
Và chúng ta với sức trẻ tràn bờ
Chân bay tới những nẻo đường có giặc
Chia điếu thuốc ngắm chấm ḷe quen thuộc
Ḷng bập bùng những bếp lửa xa xôi
Mai ta đi. Súng vác, đạn gùi
Ta về giáp ranh, ta tràn xuống biển
Trăm bếp lửa, rải đường, ra trận tuyến
Có bếp nào không bóng bạn và tôi.
Thien Sat Ma Yeu
11-06-2003, 04:12 PM
Cát trắng Phú Vang
--------------------------------------------------------------------------------
Tôi chưa được một lần
In chân vào mặt cát
Để hiểu hết Phú Vang
Trong cát này nặng gót
Tôi chưa từng theo mẹ
Lăn dưới bánh xe cày
Để hiểu ngày đánh Mỹ
Chiến lũy là cát xây
Tôi chưa từng theo cha
Ngă trước ḅ rú cát
Hàng cây giặc muốn phát
Ngậm máu người đơm hoa
Tôi chưa từng theo em
T́m vết chân cán bộ
Để nhớ ngày gian khổ
Cát mang h́nh niềm tin
Tôi chưa từng theo bạn
Vùi ḿnh trong cát sâu
Để nghe vùng cát nóng
Rang ta trong căm thù
Tôi chưa từng theo anh
Về diệt bầy "b́nh định"
Những xóm nghèo mỏng dính
Cát xô lên chiến hào...
Ôi hạt cát quê ta
Tự ḷng ta tỏa sáng...
Ôm vành biển hiền ḥa
Mang ngàn năm ánh sáng
Lăn qua nhiều truông, động
Cát là niềm tư do
Ôi dân ta Phú Vang
Mấy mươi năm giữ cát
Cát không là ngà ngọc
Mà đúc nên Thành đồng...
Có phải chăng hỡi mẹ
Từ ấy đến bây giờ
Thấm mồ hôi, máu đỏ
Cát thơm hồn ông cha?
Nên chiều nay ra trận
Ḷng con là b́nh nhang
Mẹ đong đầy cát trắng
Quyện tâm hồn Phú Vang
10-1970
Thien Sat Ma Yeu
11-06-2003, 04:13 PM
Khoảng trời yêu dấu
--------------------------------------------------------------------------------
Khi nhà em ở phía đông
Mỗi ban mai, mặt trời hồng chỗ em
Tưởng như em đó, bên thềm
Hồng hào chải mái tóc mềm xuống vai
Ḷng anh bát ngát ngày dài
Mênh mông hoa lá mang hoài nắng em
Hỡi người con gái dịu hiền
Hóa thân làm mặt trời bên cuộc đời
Yêu em, yêu cả khoảng trời
Sương giăng buổi sớm, nắng dời chiều hôm
Tháng tư giông chuyển bồn chồn
Hạt mưa vây ấm, nỗi buồn cách xa...
Phía em, phía của quê nhà
Trắng là tóc mẹ, xanh là áo em
Anh đi kháng chiến trăm miền
Hướng dương thương nhớ vẫn nghiên phía này.
6-1970
Thien Sat Ma Yeu
11-06-2003, 04:14 PM
Từ những ǵ các anh trao
--------------------------------------------------------------------------------
Buổi sáng ấy ra tù
Tôi xin vào bộ đội
Tôi không thấy ai chú ư đến tôi nhiều
Tất cả nh́n về hướng đánh
Và tôi, độc cái quần lót ngắn
Tôi cũng không chú ư đến tôi...
Anh em đưa tôi một khẩu A.K
Báng gỗ xước v́ mảnh đạn
Cũng mảnh ấy làm đồng chí ḿnh ngă xuống
Khi đưa súng t́ vai
Tôi thấy má ḿnh t́ má người đă khuất...
Sau một trận đánh phản kích
Trước chùa Bảo Quốc
Tôi nhận về một đôi dép lốp cao su
Quai xém thuốc bom, gót đọng máu thù
Anh ấy ngă trên ḷng đường xuất kích.
Đôi dép ngắn hơn chân tôi một ít
Tôi bỗng thấy ḿnh đi bằng chân anh...
Buổi chiều sau về hậu cứ tiểu đoàn
Tôi được nhận bộ tô châu
Có mùi hôi đồng chí nào không trở lại
Đêm ấy tôi nằm trăn trở vải
Nhớ anh tận làn da...
Cứ như thế
Hai mươi năm ngày làm chủ
Người lính mới trong tôi
Đă là người lính cũ
Mang h́nh đội ngũ
Từ những ǵ các anh trao
Cả những dân thành phố gặp tôi chào
- Đồng chí quân giải phóng!
Thien Sat Ma Yeu
11-06-2003, 04:16 PM
Thưa mẹ con đi
--------------------------------------------------------------------------------
I.
Giữa mùa chiến đấu
Chúng con lên đường
Con gái con trai đều đội mũ tai bèo
Con gái con trai đầu đi dép lốp
Quân phục xanh là tổ quốc may
Tiếng cười là đồng đội dạy
Chúng con gọi phía sau là kỷ niệm
Quyển nhật kư trắng ngần
- Nhật kỳ hành quân
Chúng con dành cho phía trước
- Thưa mẹ, con đi...
Nghẹn ngào muốn mẹ nói:
- ừ th́ con đi đi...
Cuối nẻo đường muôn ngàn tay mẹ vẫy
Chúng con đi trong gió những bàn tay...
II.
Đất nước thân yêu thành cao điểm diệt thù
Chúng con lớn nới từng quai súng mới
Bỗng chiều nào bâng khuâng con hỏi:
- Mẹ ơi sao mẹ nói
"ừ, th́ con đi đi..."?
- Có phải là, thưa mẹ
Cho con buổi lên đường
Giao con làm chiến sĩ
Mẹ chỉ giữ chữ "th́"
Nối căn pḥng mẹ ở
Với chân trời con đi?
Con đi xa thương măi
Một chữ "th́" chia ly...
III.
... Mười bảy năm
Con nhớ mùa hè ấy
Hoàng hôn vào thành phố
Theo con tàu đón con
Mắt mẹ hay sao hôm
Mà long lanh ngấn lệ
Con cúi đầu nói khẽ:
- Thưa mẹ, con lên đường
Mẹ thầm th́: con đi đi
Như cha con ngày đó...
Và nước mắt lặng lẽ
Mẹ đón vào áo dài
Không một hạt bùi ngùi
Thấm chân con bước tới...
IV.
Những năm xa...
Con đi bên đồng chí
Quen khẩu lệnh của ngày diệt Mỹ
Giục giă tâm hồn con
- "Tất cả xung phong!"
Con nhảy lên, với anh em, xông về phía giặc
Mặt đất quê hương làm tấm gương sáng rực
Soi bóng chúng con trong sông núi tự hào
Con biết phía sau, mẹ nh́n thấy từ lâu
Mẹ lại tiễn con bằng cái nh́n ao ước.
- ừ, th́ con đi đi
Mẽ sẽ chờ con từ phía trước!
- Con nhớ thằng lính ngụy
Quát: "Hầm đâu khai ra!"
Con nh́n hai mắt nó
Với họng súng là ba
Rồi con nh́n rất rơ
dáng của mẹ hôm nào
Vuốt tóc con mẹ bảo:
"- Rằng cho kịp anh em"
Vâng, con sẽ lặng im
Để nh́n vào tiếng nổ
ở cuối đường con đi
V.
Nhưng con không chết đâu
Không thể nào chết được
trong tiếng mẹ thầm th́
Giục con đi tới trước
Khi đường về hẹn ước
Mẹ lát dưới chân con
Khi ngàn đêm cămhờn
Mẹ tiễn con ra trận
Khi t́nh yêu bất tận
Mẹ nối một chữ "th́"
Ngày đất nước gian nguy
Lại sẵn sàng tất cả!
Mẹ ơi ḷng con đó
Bao năm vẫn trở về
Để "Thưa mẹ, con đi"
Trước chặng đường mới mẻ
Bởi v́ con hiểu mẹ
Lại sẵn sàng tiễn con
Bởi v́ con hiểu hơn
Con là con hiếu thảo
Không quay đầu phản bội
Con đường mẹ tiễn đi...
Theo kháng chiến thần kỳ
Con bay lên bằng cánh
Của bàn tay thô nặng
Mẹ vẫy vẫy chào con
Trao con với nước non
Đưa con vào đội ngũ
4-4-1971
Thien Sat Ma Yeu
11-06-2003, 04:17 PM
Tôi lại đi đường này
--------------------------------------------------------------------------------
Tôi lại đi đường này
Để đi cho đến cuối
Khi cái điều mong đợi
Đang vang ở chân trời...
Tôi lại đi đường này
Dù lần đầu mới gặp
Đường cha tôi đánh giặc
Đường bạn tôi giao liên
Đường em tôi chạy giặc
Bà tôi ra bưng biền
Đường đỏ cờ độc lập
Mẹ tôi mơ ngày đêm.
Con đường rừng mới cắt
Sên, muỗi nhiều như gai
Con đường qua đồn địch
Mũi súng đi trước người
Con đường sông Hai Nhánh
Vừa chạy gằn vừa bơi
Con đường qua núi Chuối
Chân cọp trộn chân người
Con đường qua A Lưới
Dép tám quai c̣n hai
Và con đường hậu địch
Bụng làm chân, không lùi!
Nhà của tôi trên đường
Cái ba lô tôi đó
Có khe là có ở
Treo vơng rồi che tăng
Nắng chiều thường hối hả
Nhật kỳ ghi vài ḍng
Nờu cơm vừa hong áo
Hỏi đường mai hành quân
Thư quê nhà thường vắng
Được thư qua miệng người
Địa chỉ chồng địa chỉ
Đến tay thường b́ rơi
Không hề ǵ bạn ơi
Ta vào ngày đánh Mỹ
Chung cái buồn miền vui
Đọc thư mà nhớ hết
Cả con đường thư đi
Tôi lại đi đường này
Con đường đi cứu nước
Hôm qua men một lối
Hôm nay nhiều ngă tư
Hôm qua phải xóa dấu
hôm nay gỗ nát nền
Hôm qua súng trường Mát
Hôm nay dàn đại liên
Hôm qua là mũ vải
Hôm nay sáng mũ đồng
Binh chủng chào binh chủng
Cười reo ran mặt đường
Tôi lại đi đường này
Không bao giờ sợ lạc
bạn bè cho nhành cây
là con đường sáng rực
Tâm hồn theo chân tay
Tôi yêu người đi trước
Tôi yêu người đi sau
Làm hướng ta rộng mở
Làm đường ta phẳng phiu
Trường Sơn đường trăm cửa
Tự do tung cánh chào...
Nếu tôi phải ngă xuống
Xin đặt tôi bên đường
Cho tôi vành sao nhỏ
Gác đường Hồ Chí Minh
Người qua đây sẽ nhớ
Hăy dồn nhanh bước chân
Nối mạch đường tôi ở
Với tinh cầu hành quân...
18.3.1971
Thien Sat Ma Yeu
11-06-2003, 04:18 PM
Nghĩ về một nhăn hiệu
--------------------------------------------------------------------------------
Đinh không phải là để đóng cầu
Để đóng ghế, treo tranh, để gắn liền sự vật
Đinh để đóng vào thịt, vào xương, vào mạch đập
Để cắt rời cỏ cây khỏi sông núi xanh tươi
Để nhựa chảy thành ḍng, máu rơi xuống đất
Để tượng Giê su một lần đinh nhọn hoắt
Cối đinh... rốc két đinh... đinh, đinh... những mũi nhọn giết người
Những cái đinh của thế kỷ hai mươi
Đóng xuống Việt Nam
Làm tại Mỹ
Bi không phải để lăn tṛn trên mặt đất
Trong tay trẻ con hay thí nghiệm Galilê
Bi không quay bánh xe, không chuyền cỗ máy
Để mồ hôi con người bớt chảy
Để chạm nhau cho tiếng trẻ con cười
Bo để khoét tế bào, đốt hồng cầu khét cháy
Giết trẻ con hàng loạt giữa sân chơi.
Bom bi, pháo bi, lựu đạn bi tung ra h́nh miệng
Rót máu người vào ṭa Nhà trắng tanh hôi
Làm tại Mỹ
Màu da cam không phải của mùa cam
Làm nên sắc xanh trời thu, dịu dàng giọng nói
Màu da cam thành màu phản bội
Thiêu cháy trăm tầng là biếc quê hương
Cướp vỏ quế mẹ già, chùm mơ em gái
Thui chột những mầm thai chín tháng mười ngày mong đợi.
Đốt những lâu đài trong triệu thớ gỗ mát Trường Sơn
Hóa học Mỹ, màu da cam chúng đấy
Mười năm trời rải ở Việt Nam
Làm tại Mỹ
Làm tại Mỹ
Những côca - côla những Plây Bôi
Những "quốc gia" và những giống lai
Những nguyên thủ làm hề, những nông dân mất đất
Tên chửi Truyện kiều và thằng ăn gan uống mật
Làm tại Mỹ
Những quốc kỳ vằn vện, những chiến phục rằn ri
Những AR.15, những Thần tượng, những Uyt-xky
Những yêng hùng của Công Bơ Ring, Mỹ Lai, Thụy Dân, Quỳnh Lập
Làm tại Mỹ
Những khu dồn dân, những rào chiến lược
Cả công thức thay màu da xác chết
Và những siêu h́nh, Thực dụng, Cơ cấu... cũng từ nước Mỹ ra đi
Làm tại Mỹ
Những siêu âm và phản lực
Những chữ "khổng lồ" những chữ "tối tân"
Chúng bay có thể nặn thêm trái đất
Để quay tṛn trong quỹ đạo kiêu căng của Lỗu Ngũ Giáo
Nhưng không bao giờ
Không thể có bao giờ
Bay có thể khuất phục một Việt Nam
Làm ra một Việt Nam
Rồi đóng lên một nhăn hiệu trơ ṃn:
Làm tại Mỹ
Một đất nước
Từ buổi đầu tiên
Mang dấu hiệu cặp cánh tự do của bầy chim Lạc
Qua suốt bốn ngàn năm
Đến đôi dép Bác Hồ
Đạp lên đầu ba tên đế quốc
Là đất nước không bao giờ chịu nhục
Chịu gói ḿnh thành món hàng của chủ nghĩa tư bản cuồng điên
Là đất nước dám cầm vũ khí, dụng cụ, tài năng sức lực
Xây dựng trên mặt đất này những giá trị to lớn, quanh vinh
13.3.1971 - Viết sau ngày diệt một trung đoàn ngụy ở 723 đường 9, trước ngày Toàn quốc chống Mỹ
Thien Sat Ma Yeu
11-06-2003, 04:20 PM
Gửi anh Tường
--------------------------------------------------------------------------------
Về những ǵ tôi muối nói cùng anh
Là buổi cách xa mà mùa xuân đẹp quá
Hoa riềng trắng bên hiên nhà yên ả
Và lũ ve rừng kêu khi trăng lên
Bom vẫn rền xé nát cả trời đêm
Truyền đơn giặc bên đường như xác lá
Nhưng tất cả không thể nào đe dọa
Một giọt nắng lành chầm chậm chuyển trên vai
Cùng những điều tôi muốn nói chiều nay
... Trong chiến tranh này ai nói dùm ta
Những kỳ diệu như một mùa nước lớn
Mà trí tuệ riêng quá chừng bé bỏng
Trong cuộc đấu tranh xoáy sóng bốn bề
Ôi những điều cần phải hát say mê
Là bài hát vô cùng Tổ quốc
Những năm tháng trường chinh đánh giặc
Không phút nghỉ ngơi, không thoáng chần chừ
Lối đường làng ta chọc chú ve xưa
Nay là lối em ta đào hầm đặt bẫy
Những trận giả trẻ con ta từng chơi, buổi ấy
Em ta nay là máu, lửa căm thù
Không kịp nghe Thạch Sanh và tṛn tiếng mẹ ru
Đứa xuống hầm nôi đưa ḷng đất
Giấc ngủ nào cũng mơ mặt trời lên
Trang sử nhà trường chỗ ta nhớ ta quên
Bỗng sáng rực trong đầu giừ xuất trận
Và trong sáng như bầu trời chiến thắng
Bốn ngàn năm dựng nước chúng ta thề
Theo tiếng Bác Hồ trên Đất tổ của trăm quê...
Thành phố tuổi thơ tôi chưa từng đi hết
Anh biết chăng tôi lại học tên Người
Trên những hướng các binh đoàn xuất trận
Trên những hướng đi về phía mặt trời
Và Ưu Điềm nơi mẹ đẻ ra tôi
Chao thương nhớ là tiếng b́m bịp nước
Ngày ba bữa nghẹn khoai và rau luộc
Hai mươi năm vẫn thắc thỏm một ngày về
Sống lại những ǵ làm nên thịt da se
Tôi lại gặp đồng chí bí thư chỉ c̣n bàn tay mặt
(Anh vấn thuốc như ta cầm búp ngọc lan thơm mát)
Chỉ một bàn tay nắm chặt mấy vùng thôn
Tự đậy hầm và bắn lũ ác ôn
Ngày đen tối giữ tṛn t́nh đồng chí
Ôi có cách nào tôi trao cho anh bàn tay tôi nhỏ bé
Anh dễ dàng giữ măi đất ḷng tôi...
Và thế đó những ǵ ta nhận được
Trên giác quan mở rộng đến ngh́n ngày
Từ một buông làng khuất dưới bóng Chư Lây
Hay một sóc Bom Bo bỗng ngân thành tiếng hát
Đều cho nhớ cho thương, cho nước mắt
Tưởng như ta từ nơi ấy sinh ra
Đă ngắt ngọn rau rừng và vung nhịp chày ba...
Ôi Hà Nội có bao gị thương nhớ thế
Một đóa hoa rừng đủ nhó một công viên
Một quăng dốc nhớ thang lầu đại học
Đêm Hà Nội bắn rớt máy bay thù, bỗng vang giọng Bích Liên
Tưởng như chính "Ta đi trên đường Hà Nội..."
Tưởng kiêu hănh như sắc hồng lửa chói
Tưởng ngoại ô nhường chỗ chuyến tàu chen
Đêm cuối tuần ai cũng thấy thân quen
Nhưng không phải nhớ nhung chính nơi này tôi lại thấy
Tất cả ai cũng đi từ Hà Nội
Từ một nụ cười sắc áo dáng đi
Từ một chiến công hay nét chữ phong b́
Trong kỷ niệm và trong nhiều mơ mộng
Hà Nội đó bắt đầu sự sống
Mỗi đời riêng và đất nước hôm nay...
Chúng ta đi, ngày tháng đường dài
Ḷng ấm áo muôn vàn t́nh cảm lớn
Biết xếp gọn những ǵ c̣n lướng vướng
Biết nh́n ra nước mắt bạn bè
Biết quư trọng quăng đường ta đă từng đi
Ta đi tiếp để trở về cùng có mặt
Tận buổi cờ hoa tung vẫy chúng ta về...
Anh nhớ đêm nào nghe nhạc Bét Tô Ven
Mưa thấm qua hầm dĩ nhờn trên mặt
Bom tọa độ vung x̣e năm ngón sắc
Muốn bới tung chỗ kiêu hănh chúng ta nằm
Trong chương cuối cùng bản giáo hưởng thứ năm
Đó là lúc trái đất vừa tỏa nắng
Ta reo lên cho nhạc sĩ nghe cùng:
- Thiên tài ơi, trận đánh. Anh cũng tấn công!
Anh nghĩ ǵ hỡi bạn mến thương ơi
Khi tiếng gà rừng vui như đường phố sớm mai
Khi sao hôm xanh như ngọn đèn trước ngơ
Lạc đêm rừng nhớ trăm bạn bè một thuở
Chở vơng giữa mùa đông vơng bạn cũng lay cùng
Lội trăm suối rừng xuôi nhớ một ḍng sông
Có phải ta bỗng yêu đời ta kỳ lạ
Yêu mặt trời thêm một ngày hối hả
Yêu Việt Nam ta yêu Huế của ḷng ta
Yêu Bác Hồ mặc chiếc áo vải đà
Để tất cả choàng trăm hoa chiến thắng
Yêu hạt muối đă giàu thêm vị mặn
Của mồ hôi xương máu đường dài
Yêu nụ cười và từng cái bắt tay
Ngày bè bạn đi vào vùng hậu địch...
Anh Tường ơi sao những ǵ muốn nói
Là buổi chiều rạo rực những hàng cây
Đứng giăng hàng cành với là chen xây.
Mà nỗi nhớ như trời xanh bất chợt
Bỗng sáng hiện trong cành sâu kín nhất
Là nỗi ḷng người bạn đă đi xa
Sau cuộc hành quân, ngồi lại hát thầm th́...
4-1970
Thien Sat Ma Yeu
11-06-2003, 04:22 PM
Khúc hát ru
Những em bé lớn trên lưng mẹ
--------------------------------------------------------------------------------
Em cu Tai ngủ trên lưng mẹ ơi
Em ngủ cho ngoan đừng rời lưng mẹ
Mẹ giă gạo mẹ nuôi bộ đội
Nhịp chày nghiêng giấc ngủ em nghiêng
Mồ hôi mẹ rơi má em nóng hổi
Vai mẹ gầy nhấp nhô làm gối
Lưng đưa nôi và tim hát thành lời:
Ngủ ngoan a Kay ơi, ngủ ngoai a Kay hỡi
Mẹ thương a Kay, mẹ thương bộ đội
Con mơ cho mẹ hạt gạo trắng ngần
Mai sau con lớn vung chày lún sau..
Em cu Tai ngủ trên lưng mẹ ơi
Em ngủ cho ngoan đừng rời lưng mẹ
Mẹ đang tỉa bắp trên núi Ka Lưi
Em ngủ ngoan em đừng làm mẹ mỏi
Mặt trời của bắp th́ nằm trên đồi
Mặt trời của mẹ, em nằm trên lưng
Ngủ ngoan a Kay ơi, ngủ ngoan a Kay hỡi
Mẹ thương a Kay, mẹ thương làng đói
Con mơ cho mẹ hạt bắp lên đều
Mai sau con lớn phát mười Ka Lưi..
Em cu Tai ngủ trên lưng mẹ ơi
Em ngủ cho ngoan đừng rời lưng mẹ
Mẹ đang chuyển lán, mẹ đi đạp rừng
Thằng Mỹ đuổi ta phải rời con suối
Anh trai cầm súng, chị gái cầm chông
Mẹ địu em đi để đánh trận cuối
Từ trên lưng mẹ, em đến chiến trường
Từ trong đói khổ em vào Trường Sơn
Ngủ ngoan a Kay ơi, ngủ ngoan a Kay hỡi
Mẹ thương a Kay mẹ thương đất nước
Con mơ cho mẹ được thấy Bác Hồ
Mai sau con lớn làm người Tự do..
25.3.1971
Thien Sat Ma Yeu
11-06-2003, 04:25 PM
LAU
--------------------------------------------------------------------------------
Xe đi trong rừng lau
Lau làm mây, lau làm bàn tay
Vuốt nhẹ vào buồng lái
Buồng lái ta có giàn tre làm mái
Thêm lau che đường, buồng lái hóa nhà ta
Kỷ niệm tuổi thơ phơ phất bóng lau qua
Lớp trẻ đi những triền đồi băi sóng
Trên vai bạn cờ lau tập trận
Lịch sử ngàn xưa là ước mơ nay
Xe đi trong rừng lau gió lay..
Những ḥm đạn ba-mươi-cân nén chặt thùng xe
Những tải gạo năm-mươi-cân căng tṛn nóng hực
Truyền thuyết xưa và thần thoại nay
Lấp lánh khung trời cánh hoa lau bay
Thung lũng A Xo một bầu cộng hưởng
Bê-năm-hai và pháo địch rú gào
Nhưng năm năm trời xe ta đi là thế
D́u dắt cửa ngoàn vẫn tiếng lau xao
Yêu những đồi lau ra trận đêm nao
Lau thắp sáng hai bờ vực thẳm
Qua trọng điểm gạt mồ hôi thấp nhám
Những bông lau vướng vít tự bao giờ
Một màu hoa sáng loáng cả mùa khô
Màu tốc độ trên tuến đường vận chuyển.
15.3.1971
Thien Sat Ma Yeu
11-06-2003, 04:27 PM
H́nh dung về Chê Ghêvara
--------------------------------------------------------------------------------
Tôi h́nh dung Chê đi trong rừng
Với khẩu A.K
Những viên đạn cài trong băng
Như hàm răng nghiến chặt
Tôi h́nh dung Chê đi trông đêm
Đầu hơi cúi để nhận hướng từ mặt đất
Những đống lửa rừng và ngôi sao không tên
Đều cháy lên từ t́nh yêu Tổ quốc
Tôi h́nh dung Chê cuộn ḿnh trong cơn sốt rừng
Thèm một bàn tay vuốt lên vầng trán
Ôi khi bàn tay người yêu ta bị mười cái đinh nhọn cắm
Kẻ thù! Nhăn buốt trán Chê vùng đi!
Tôi h́nh dung mắt Chê lấp lánh điều ch
Chê rủ đất sau trận bom rải thảm
Ôi đôi mắt có tận cùng ánh sáng
Của t́nh yêu và trang sách Mác xanh tươi
Tôi h́nh dung Chê đứng trước cuộc đời
Mười họng súng kẻ thù gương tận ngực
Tỳ tay lên cái chết làm diễn đàn
"Hăy nhớ lấy lời tôi"-Chê kêu gọi
"Nhân loại cần nhiều ViệtNam cho nhân loại!"
Tôi đi hoài với những h́nh dung
Về Chê Ghêvara, người nghĩa quân
Như mang một chiếc Tây-ban-cầm trước ngực..
Từ mặt đất và trong ḷng đất
Nơi in sâu những dấu chân du kích
Quê hương tôi, Việt Nam
Tôi bỗng nhận ra trong những dấu chân
Trọn vẹn trang nhật kư đời Chê
Đă được viết lên
Trên mỗi thước đất của loài người đi tới..
11-12-1972
Thien Sat Ma Yeu
11-06-2003, 04:30 PM
T́nh Ca
--------------------------------------------------------------------------------
Đừng yêu ai, em nhé
Chỉ yêu ḿnh anh thôi
Dẫu tất cả con trai
Bên em đều tốt đẹp
Đừng thương ai, em nhé
Chỉ thương về anh thôi
Dộu anh không c̣n trẻ
Không có chỉ hơn người
Đừng nhớ ai, em nghe
Ngoài anh, người bạn cũ
Dộu ngàn ngày quyến rũ
Là ngàn ngày chưa qua
Chỉ một lần thiết tha
Chỉ một điều mơ mộng
Như chỉ một bài ca
Hăy v́ anh đồng vọng
Yêu anh từ nước mắt
Rơi trong ngày biết yêu
Yêu anh từ tiếng hát
Khi sao xanh những chiều
Yêu anh không lỗi hẹn
Một bông hoa đợi chờ
Nở trong ḷng thầm kín
Mặc tháng ngày vụt qua
Yêu anh từ rất xa
Chiến trường anh gối ngủ
Tóc em cùng suối đổ
Trong giấc mơ nhớ thương
Yêu hơn mọi yêu thương
Mà cuộc đời đă có
Nhớ trước mọi nẻo đường
Đă thổi từng trận gió
Từ tháng ngày chiến đấu
Ta chọn t́nh yêu ta
Em ơi em-đồng chí
Ngọn cờ và t́nh ca
Những ǵ ta đă có
Là em hay cánh đồng
Là mây trên thành phố
Hay trăng treo cuối rừng
Đều cũng là lửa máu
Của đồng đội, đồng bào
Những ǵ ta phải đổi
Đến tận cùng gian lao..
Nên v́ sao em ơi
Môi anh đau điếng gọi
Anh muốn nói một lời
Yêu anh luôn em ơi
V́ không ai có được
Như anh, một tầm ḷng
Càng đi vào mặt trận
Càng sáng bừng thủy chung
Càng lao lên lửa bỏng
Càng yêu em tận ḷng
Trên ngọn nguồn sông núi
Biết yêu thành mênh mông..
1973
Thien Sat Ma Yeu
11-06-2003, 04:32 PM
Vỗ Hờn
--------------------------------------------------------------------------------
Vỗ nói làng xưa bên sông A Mong
Ngày vơ xa, c̣n lũ ḅ rừng
Gương sừng đi trong rừng lau sắc
Những hố bom in đầy dấu chân
Lên rẫy cao vỗ gieo hạt bắtp
Lên núi cao, nghe Đảng mà đi
Vỗ nói nhiều đêm mắt không nhắm được
Nghe A Mong dưới ấy rầm ŕ
Rồi con cái đi, người già ở lại
Chông phải vót đêm, lúa phải trĩa ngày
Quen với lửa bàn tay thành sắt
Quen nắng mưa bàn tay thành cây
Vỗ sống những năm trọn ngày gió nắng
Vỗ sống những mùa trọn ḿnh đất đai
Vỗ trĩa vào hố bom nồng thuốc súng
Mồ hôi ḿnh với lúa và khoai
Vỗ ngả từng cây đại thụ ngút ngàn
Lại chăm chỉ truốt từng hạt lúa
Nuôi cách mạng với bàn tay đó
Vỗ trao ta cả sức Trường Sơn
Thương lắm đàn con những chiều ghé bản
Vỗ cười cười cái tẩu đất rung rung
Cái mẫu đất A Mong trên miệng vỗ
Nở khói xanh như màu ḍng sông
Vỗ nói mong ngày địch thua ta thắng
Vỗ lại về A Mong quê ta
Rồi nhả khói, vỗ ngồi im lặng
Tự bao giờ như một trường ca..
1973
Thien Sat Ma Yeu
11-06-2003, 04:34 PM
Trên núi sông
--------------------------------------------------------------------------------
Anh hái cho em một đóa hoa trên cánh rừng này
Rồi anh gửi lại hoa vào một cánh rừng khác
Anh nhặt cho em một vỏ hàu giữa truông cát vùng sâu
Rồi anh đặt hàu trên bờ sông thượng nguồn xanh thẳm
Anh không lơ đăng đâu em, ngày anh đi kháng chiến
Anh gửi trên núi sông cả mối t́nh anh thầm kín
Có bao nhiêu mặt đất với độ cao khác nhau anh đă từng nằm
Có bây nhiêu nỗi nhớ của anh trải xuống rất đằm
Chắc những đứa con của Âu Cơ từng lên rừng và xuống bể
Cũng không nhớ thương nhau nhiều như ta nhỉ?
Anh nhớ em làm mỗi ngọn lửa cũng nhớ em
Lửa cháy trong Trường Sơn bao đêm
Nhưng anh biết chúng ra rồi ra hạnh phúc
Bởi chúng ra yêu nhau trong mỗi ngày đất nước
Ôi mỗi sợi tóc mai trên mai trên má em cũng thương anh hoài như rứa sao
Những năm anh lấy tuổi trẻ ḿnh dâng cho xứ sở dài lâu
Cám ơn em và cám ơn cuộc đời
Cho anh một trái tim nhạy cảm đường chân trời..
23.6.1973
Thien Sat Ma Yeu
11-06-2003, 04:35 PM
Màu xanh lên đường
--------------------------------------------------------------------------------
Trong trẻo suốt một đời
Những hàng mưa dưới lá
Rừng gọi tên tôi thế đó
Những hạt mưa rừng trong trẻo rơi..
Những hạt mưa rừng ơi
Rung vang trên mặt lá
Những hạt mưa rừng ơi
Treo sáng quanh vành mũ
Mưa không trôi màu xanh mặt lá
Mưa không trôi màu xanh bầu trời
Tôi đi qua mùa mưa
Thấy áo xanh màu khói lá
Thấy ngón tay bồi hồi như mỗi chồi non
Chào cả mùa xuân đến sớm
Sáng nay tôi lên đường
Đi cùng ta lá nhé
Những ngọn măng rừng thân thiết nuôi nhau
Những bông tàu bay sáng bừng ngọn gió
Che cho nhau rừng lim, rừng dẻ
Sưởi ấm nhau rừng gội, rừng chè
Ai nhớ không U Rằng, A Rí
Phong lan thơm suốt một triền cao
Đi cùng ta lá nhé
Những năm lớp lớp chiến hào
Lá che ngàn ngày đánh giặc
Dộu khi héo v́ chất độc
Lá lại xanh vào đời ta..
Ta đi bao năm gian khổ
Vỗ tay hát dưới cội rừng
Ngước lên nước mắt rưng rưng
Nghe thấy từ trên ngọn biếc
Tâm hồn trong sáng yêu thương..
Lá ơi
Cùng ta đi nhé
Màu xanh cuộc đời ta mang hai vai
Tội ác quân thù ta ghi trên lá
ở đây c̣n máu đổ
ở đây c̣n đường dài
Ta c̣n đi măi
Ta đi giải phóng quê hương
Ta đi từ bài hát cũ
"Lá c̣n xanh như anh đang c̣n trẻ"
Ta đi với súng với người
Đây những ngày đi đông đủ
Lao xao tiếng chân bạn bè
Bỗng nhớ khoảng rừng em ngủ
Mùa về thiêng liêng đất nâu
Thương em ḷng ta thắm đỏ
Ôi màu áo người bạn cũ
Xuân này thấp thoáng triền cao..
Giờ ta đi lên đỉnh núi
Bẻ nhành lá sáng quê hương
Vẫy chào một ngày chiến đấu
Mùa xuân-xanh trời tiền phương..
12-1978
Thien Sat Ma Yeu
11-06-2003, 04:37 PM
Bước chân - Ngọn đèn
--------------------------------------------------------------------------------
Tiếng chân bước rất êm
Bàn chân không để dấu
Mà bền mà nung nấu
Chân của người đi đêm
Chân của người bán đất..
Một ngọn đèn sáng lên
Cháy trong từng ánh mắt
Dây théo gai bốn mặt
Một ngọn đèn đêm đêm
Thức cho ta t́m giặc
Canh cho ta đi lên
Một ngọn đèn niềm tin
Hơn mọi nguồn ánh sáng
Mà nỗi mong của mẹ
Là ánh nh́n của em
Im lặng mà đi lên
Với tầm đèn trước mặt
Dây thép gai th́ cắt
Ḿn ta lần dây vương
Chân ta quen đẫm đất
Lờy chân mà nắm đường
Vấp th́ ta rẽ quặt
Đau th́ cố nghiến răng
Nếu chúng muốn hung hăng
Chặn đường ḥng phục kích
Lấy súng mà rẽ giặc
Lấy súng mà đi lên
V́ bước chân-ngọn đèn
Không phải là khoảng cách
Của con đường chúng ta!
Xin chào mẹ, chào cha!
Xin chào em, chào út!
Cha mẹ chào các con!
Thương con muốn đứt ruột!
Ngồi lại dưới ngọn đèn
Gỡ cho con hạt đất
Vá cho anh miếng rách
Đây việc mẹ đă làm
Đây việc em đảm trách
Cả một ngày xáp giặc
Nói qua từng mũi kim.
Ngày mai mẹ xuống đường
Giành cho con mặt đất
Ngày mai dẫu c̣n đêm
Ngọn đèn càng sáng rực
Con lại đến trước đèn
Trong-ngoài khơi chấm lửa
Một b́nh minh phá kềm
1973
Thien Sat Ma Yeu
11-06-2003, 04:39 PM
Hồi kết cuộc
--------------------------------------------------------------------------------
Chúng nó đă đi rồi
Những tên đă đến 100 năm
Những tên vừa đến 20 năm
Chúng nó đă lội ra biển Đông
Chúng nó đă bay về trời Tây
Lũ cá sấu và ó diều
Những tên xâm lược!
Vào một ngày mai
Xin mời bạn đến đây
(Cả những kẻ hôm nay mới cúi đầu rời bước)
Các bạn sẽ được b́nh an trên mặt đất
Không biết dưới chân ḿnh là một hố bom
Nhưng ngày ấy chúng tôi không cần nói ra điều đó nữa.
Không nói đến những cái hố
Mà đáy của nó
Lại nằm trong đáy mắt mẹ tôi
Những hố đen xa vời
Mẹ từng nh́n trong trăm năm đời mẹ.
Và có thể con cái chúng tôi
Sẽ rủ bạn đến một hố bom đă thành ao cá
Cháu sẽ ném vào đấy một sợi chỉ câu
Một sợi chỉ không gây nên sóng nước
Và cháu sẽ giật ra từ màu xanh yên tĩnh
Những con cá bạc
Những con cá mà lũ cá sấu và ó diều không thể tha dị.
1973
Thien Sat Ma Yeu
11-06-2003, 04:40 PM
Xanh xanh bóng núi
--------------------------------------------------------------------------------
Rồi ngày em hiểu anh hơn
Những câu thơ với nỗi buồn của anh
Yêu em, chưa được ngọn ngành
Nói em hết nỗi yêu ḿnh đă yêu
Mai sau công việc bận nhiều
Chắc anh chẳng nói những điều hôm nay
Những ngày đi, nối những ngày
Thủy chung với nước, vơi đầy với em
Chỉ c̣n sâu thẳm êm đềm
Rừng xưa vây kín nỗi niềm đôi ta
Những chiều em ngước mắt xa
Xanh xanh bóng núi, đó là ḷng anh..
1974
Thien Sat Ma Yeu
11-06-2003, 04:42 PM
Ngày vui
--------------------------------------------------------------------------------
Tôi qua ḍng sông yên tĩnh
Con cầu như tiếng ngân vui
Tiếng ve ấm bừng trí nhớ
Sen lên thơm bốn mặt thành
Ngày vui của đời ta đó
Gió thổi đường dài bâng khuâng
Đất nước ba mươi năm
Trên vai sắt thép
Đi suốt cuộc trường chinh
Đi qua tuổi trẻ
Đi qua những cuộc tiễn đưa lặng lẽ, không hoa
Và bây giờ đất nước nở hoa
Gần trong hai mươi mốt phát đại bác rung trời
Chào chiến thắng!
Đất nước của tôi
Tôi muốn quỳ trước chân Người
Đặt môi ḿnh trên cát mặn
Im mặt ḿnh lên trên nguồn thẳm
Tung tăng hoài dưới mỗi gốc lúa làng quê
Hát khúc đồng dao về độc lập, tự do,
Mẹ ơi, con trở lại nhà
Sau lưng con cánh cửa chiều khép nhẹ
Mẹ lại ngồi trước bếp lửa chiều lặng lẽ
Nấu cơm cho chúng con ăn
Ôi những hạt gạo nổi ch́m ba mươi năm
Đời mẹ tảo tần cay đắng
Từng nuôi chúng con làm nên chiến thắng
Bây giờ chưa đủ chúng con no
Nhưng căn nhà ḿnh lộng gió tự do
Lộng ánh sáng trước ngày sắp đến
Mẹ thân yêu, với tấm ḷng trọn vẹn
Mẹ vẫn khơi bếp lửa hồng như cổ tích ca dao
Và những ǵ nồng thắm của mai sau..
1975
Thien Sat Ma Yeu
11-06-2003, 04:46 PM
Tháng chạp ở Hồng Trường
--------------------------------------------------------------------------------
Những viên đá đứng theo chiều nhân loại
Và tuyết bay như năm tháng bay qua
Tháng chạp, ở Hồng Trường, tôi trở lại
Nghe ngân chuông trên tháp Xpat-xkai-a..
Chào ngọn tháp mới lần đầu gặp mặt
Mà tiếng chuống đă vang biết bao lần
Trong tâm tư, những ngày trăn trở nhất
ở miền Nam bùn máu dưới bàn chân
"Vùng lên hỡi các nô lệ ở thế gian"
Lời chuông nhắc-lời Lênin kêu gọi
Ôi có phải khi miền Nam thắng lợi
Chinh chúng ta đang đi suốt bài ca
Ba phần tư thế kỷ sắp đi qua
Những băo táp và ngọn trào cách mạng
Chiếc đồng hồ vàng như vành hào quang tỏa sáng
Cho những ai biết sống ngẩng cao đầu
Mắt rưng rưng tôi nhớ hết từng câu
Tôi đă hát trong buổi ḿnh kết nạp
Tôi nhớ bạn bè phút giây sống chết
Nhớ quê hương cuộc sống mới bắt đầu
Nghe chuông ngân trên tháp Xpat-xkai-a
Tháng chạp, ở Hồng Trường, tôi trở lại
Những viên đá đứng theo chiều nhân loại
Và tuyết bay như năm tháng bay qua..
Maxcơca, 12-1975
Thien Sat Ma Yeu
11-06-2003, 04:48 PM
Chiều Hương Giang
--------------------------------------------------------------------------------
Sau chiều nay, c̣n buổi chiều khác nữa
Có thể mây cao, có thể nắng vàng
Cơn gió thổi những buổi chiều chưa tới
Tóc bao người bay rợi cả không gian
Nhưng chiều nay con ḅ gặm cỏ
Bên ḍng sông như chưa biết chiều tan
Tôi với nó lặng im bè bạn
Mắt nó nh́n d́u dịu nước Hương Giang
Những buổi chiều, những buổi chiều quê hương
Tôi đă sống và tôi chưa được sống
Nhưng chiều nay vô t́nh trong nắng muộn
Mắt tôi nh́n trong suốt nước Hương Giang
Thien Sat Ma Yeu
11-06-2003, 04:59 PM
Lời chào
--------------------------------------------------------------------------------
Ta đi qua những năm tháng không ngờ
Vô tư quá để bây giờ xao xuyến
Bỡo lục b́nh mênh mang màu lục tím
Nét chữ thiếu thời trôi nhanh như ḍng sông
Ta lớn lên bối rối một sắc hồng
Phượng cứ nở hoài hoài như đến tuổi
Nhưng chiều nay, một buổi chiều dữ dội
Ta nhận ra ḿnh đang lớn khôn.
Biết ơn những cánh sẻ nâu đă bay đến cánh đồng
Rút những cọng rơm vàng về kết tổ
Đă dạy ta với cánh diều thơ nhỏ
Biết kéo về cả một sắc trời xanh
Biết ơn mẹ vẫn tính cho con thêm một tuổi sinh thành
"Tuổi của mụ" con nằm tṛn bụng mẹ
Để con quư yêu tháng ngày tuổi trẻ
Buổi mở mắt chào đời, phút nhắm mắt ra đi
Biết ơn tṛ chơi tuổi nhỏ mê ly
"chuyền chuyền một.." miệng, tay buông bắt
Ngôn ngữ lung linh, quả chuyền thoặn thoắt
Nên một đời tiếng Việt măi ngân nga..
Biết ơn dấu chân bấm mặt đường xa
Những dấu chân trần, bùn nặng vết
Ta đi học quen dẫm vào, không biết
Dáng cuộc đời in măi dáng ta đi
Biết ơn ḍng sông dựng dáng kiếm uy nghi
Trong tâm trí một nhà thơ khởi nghĩa
Cao Bá Quát ngă ḿnh trên chiến địa
Trăm năm rồi sông vẫn sáng màu gươm
Trăm năm rồi ra đến trước sông Hương
Vẫn soi thấy niềm đau và nỗi giận
Khuôn mặt trẻ bỗng già trên lớp sóng
Ngẩng đầu lên, ta thấy mặt quân thù!
Thien Sat Ma Yeu
11-06-2003, 05:05 PM
Báo động
--------------------------------------------------------------------------------
Buổi sáng ấy
Ta không quên
H́nh dáng những chiếc tàu há mồm ngoạm vào thành phố
Trên bến đổ quân của trăm năm giặc Pháp
Lại những lốt giày kiểu mới dẫm lên
Những lốt giày viễn chinh
Cắt h́nh răng chó
Cắm ngập vào phù sa đỏ
Chiếc mũ sắt lù lù nửa mặt
áo quần sặc diêm sinh và máy móc
Những con cá sấu Đại Tây Dương
Trườn lên bờ sông
Gai góc đầy ḿnh những súng đạn
Chúng phá vào không gian mùi mặn
Của máu những cuộc săn người
Của mồ hôi nhiều hải cảng
Của xương trên cánh buồm cướp biển
Và những mưu đồ tăm tối bên kia đường chân trời
Ngón tay đặt lên ṿng c̣
Nằm xuống và trườn lên
Chúng hét lên những khẩu lệnh man rợ
Gờm gờm nh́n chúng ta
Thành phố lập tức bị đặt trước tầm súng
Thành phố lập tức biến thành cánh rừng
Những cánh rừng Viễn đông có giây thép gai và bao cát
Chúng ta biến thành tên mọi da màu
Cho người Mỹ truy kích lùng săn
Viễn Tây-Viễn Đông
Kim địa bàn quay ngược
Quả đất quay ngược
Việt Nam sẽ trở về 200 năm trước
Đội mũ lông chim và cầm búa đá
Ngă gục dưới mũi súng tối tân
Và bông hoa của chủ nghĩa thực dân
Sẽ x̣e cánh trên núi sông ta đó
Bông hoa đó là dấu giày răng chó!
Lịch sử đă lặp lại rồi chăng?
Một nỗi đau từ vô tận vô cùng
ùa vào mỗi căn nhà, góc phố
Những tiên cảm gớm ghê, đày đọa
Đều vẽ ngày thất thủ kinh đô
Nhưng lịch sử qua đi, đă đủ
Những đạo quân thực dân
Trở thành đạo quân của "Ḥa b́nh, Danh dự"!
Ḱa các bạn Việt Nam
Các bạn hăy cài then, ngủ kỹ
Mặc chúng tôi với giây thép gai ngoài đường
Chúng tôi đến đây v́ một lời cam kết
Súng đạn này là để chống xâm lăng
Để chứng minh cho lời nói việc làm
Buổi sáng nay
Khi chúng tôi c̣n trên tàu
Chúng tôi đă ném xuống sông những lon đồ hộp
Cho những đứa bé Việt Nam lặn ṃ ngoi ngóp
Người Mỹ chúng tôi dáng thiện cảm biết bao
Đă hết ḷng khích lệ, vỗ tay reo
Người Mỹ thích vui, lại vô cùng giàu có
ưa giản dị nên làm thân bằng kiểu đó!
Buổi chiều ấy
Trước con tàu và trước ḍng sông
Chúng ta hỏi nhau và như tự hỏi:
Chúng ta hiểu thế nào là cam kết?
Sự có mặt này để cam kết với ai?
Trong lặng im, ai đó trả lời:
Người Mỹ đừng quên đây là xứ sở
Của những Yừt Kiêu bất tử!
Ta quay nh́n. Sông đă hóa mênh mông
Từ trầm tư, sông vỗ sóng trùng trùng
Nối lịch sử những bờ không giới hạn
Những cam kết hôm nay với trăm đấng anh hùng
Thien Sat Ma Yeu
11-06-2003, 05:07 PM
Giặc Mỹ
--------------------------------------------------------------------------------
Khi tên lính Pháp cuối cùng đi đến trước ḍng sông
Vươn qua thành cầu soi mặt ḿnh dưới nước
Nó bỗng nhổ nước bọt vào nơi nó vừa ngắm được
Khuôn mặt chủ nghĩa thực dân cũ tan rồi trên sông nước quê ta
Tên lính Pháp quay đi
Tên lính Mỹ vào ngay..
Không ở đâu bằng đất nước Việt Nam này
Nơi nhân loại thêm một lần nh́n thấy
Những tội ác con người đă đi qua bỗng hồi sinh trở lại
Như những tầng diệp thạch vỡ làm đôi
Và những con ḅ sát khổng lồ ùa ra múa vuốt liếm môi
Rồi những Khan Tác-Ta bỗng bước ra từ băo cát
Rồi những cuộc Thập tự chinh với đầu người trên mũi mác
Rùng rùng đi tàn phá nước non này
Những bọn chúa tự hào lối đánh bánh xe quay?
Giờ đă có trực thăng treo người vào không khí
Xưa giết người bằng hóa chất, điện tử, prô-tông
Xưa quan lại đánh ta bằng đầu gậy bịt đồng
Nay chúng quật ta bằng cao su đột sắt
Quật chết người vẫn không hề tái mặt
V́ giết người máu chẳng dính tay chán
Xưa chúng âm u mở ṭa án giảo h́nh
Bắt trí tuệ đến đây quỳ gối xuống
Nay "Sám hối" vẫn tràn đầy ánh sáng
Điện một ngh́n oát xoay chiều vào cốt lơi thần kinh
Chuồng cọp của lănh chúa xưa đáng gọi hôi tanh
Nay miệng những thằng ác ôn đă thanh ng̣m gan với máu
Xưa "Luật cọ vế" và vinh hoa sáng tạo
Nay thú tính, dâm ô thành lư thuyết tôn thờ
Xưa một người chỉ đâm chết một người
Nay một cái bấm nút, một cái đạp càn bom Mỹ giết ta hàng chục hàng trăm ngọt xớt
Xưa đinh đóng bằng tay, nay đinh đóng bằng bom rốc-két
Mặt thằng giặc lái giết người vẫn có dáng ngắm trăng sao
Xưa khủng bố dân, chúng đem ta ra giữa chợ chặt đầu
Nay hiện đại, vô tuyến truyền h́nh sẽ đưa vào bữa cơm chiều nhân loại
Để loài người vừa ăn vừa xem máu văi
Dần dà quen các chết tựa cơm ăn
Quen lối giết người, quen mặt xâm lăng
Quen kinh sợ, quen vục đầu trong vật chất!
Không ở đâu trí tuệ bị gọi nhầm tên kỳ quặc
Bằng những mưu đồ của Giôn Xơn, Ních Xơn
Mượn những công tŕnh của máy tính, vi phân
Chúng phân tích máu xương ta thành tỷ lệ
Uốn công lư quăn quen làm thước kẻ
Rồi viết lên những định luật Việt Nam
Làm tiền đề cho sự tàn bạo thế gian
Chúng công bố:
Để phá 5 tấn thóc Việt cộng phải phá 50 tấn thóc của dân chúng
Ngược lại: Phải giết 500 dân Mỹ Lai để đừng sót một tên Việt cộng
Để khuất phục một dân tộc trong 10 năm "thời kỳ Việt Nam" phải dám đẩy lùi dân tộc ấy về đồ đá ngàn năm
V́ một cuộc hành quân phải hủy diệt hàng vạn mẫu tây rừng
V́ một đ̣n pháo kích ở Plây-cu phải trả đũa xuống sông Hồng Hà Nội
V́ một thành phố Mỹ Tho cần cứu nguy phải hạ sát ngay thành phố ấy
V́ sự tồn vong của học thuyết màu da, phải đầu cơ, hàng vạn xác da vàng
V́ một một tên bù nh́n, nửa triệu lính Mỹ phải đem sang
V́ lợi ích của 400 ông vua, 200 triệu người Mỹ phải góp tiền, góp máu
V́ tinh thần một tên lính Mỹ phải nói có 2.000 Việt cộng bị giết mỗi tuần trên mặt báo
(Thiếu chừng nào th́ moi cốt, giết vào dân!)
V́ quyền giết người Việt Nam phải giết 4 sinh viên Mỹ ở Ken
V́ tổng thống, phải xích tay hàng vạn người biểu t́nh nổi loạn
V́ và phải.. cái tương quan độc đoán
Cái mệnh đề, cái lô-gích cuồng điên
Các tỷ lệ ném ra bất chấp cán cân
Chỉ cần sự bảo chứng của đô la và súng máy
Cùng cái đầu tối tăm của Giôn xơn, Ních Xơn đặt vào trên đấy!
Không ở đâu con người trước con người
Thành "chó dại", "Trâu điện" và "Đĩa đói"
Điều kinh tởm, chúng vẫn mượn tiếng người để nói
(Vẫn phải "nói" với ta v́ ta vẫn là người)
Thú tính gầm lên trong chữ nghĩa, câu lời:
"Tao đánh mày cho tuyệt đường sinh nở!"
Tao moi gan mày thử xem to nhỏ!"
Tao đập vỡ óc mày xem tư tưởng Việt Cộng ra sao?
"Tao phá tiết trinh của mày để mày đừng mơ với mộng!
"Tao giết con mày để xem mày thương con hay Việt cộng!"
"Tao vặt râu thằng già này v́ nó dám bằng tuổi cha tao!"
Chúng đánh để ta không t́m được chiều cao
Của thân thể, của ước mơ, hạnh phúc
Chúng đánh ta bật rễ ngoài mặt đất
Hết cầm cày, cầm búa, dắt trẻ, yêu thương
Chúng đánh ta tê liệt những phản ứng b́nh thường
Vui cới con người, buồn khi nắng xuống
Chúng đánh ta trụy hết những bào thai truyền thống
Từng đẻ ra nhân nghĩa, anh hùng, Nguyễn Trăi, Nguyễn Du..
Chúng đánh cho ta khắc nghiệt trước cái hôn Juliet-Romeo
Không bén mảng những cánh rừng của Ăng Đéc Xen, những băi biển Ta Go nh́n đầy non trẻ
Chúng đánh cho cả dân tộc ta biến h́nh thành sứa
Trôi bập bềnh theo cuồng lưu của chủ nghĩa thực dân
Và trên nền đau của thế kỷ bị xâm lăng
Chúng biểu diễn cuộc đời ta thành véc-tơ, đồ thị
Bằng chính máu chúng ta nhằm chứng minh hiệu năng vũ khí?
Tên Mỹ kia! Mày bị căm ghét đời đời
Mày không giết nổi ta, cũng như không giết nổi sự kinh miệt của loài người
Không giết nổi sự dày ṿ sẽ di truyền trong huyết hệ
Của chính mày. Vào những năm 60, 70 thế kỷ
Mày đến Việt Nam. Và đánh mất ở đây tất cả những giá trị cao quư con người
Đánh mất Linh Côn, Giép Phốc Xơn, Hê Minh Uê..trong những băi B.52
Mất tất cả để trở thành số không khủng khiếp
(Cái mày muống giáng cho ta, th́ chính mày lănh hết)
Không tự do, không sức mạnh, không hài ḥa
Không quan vinh, không trí tuệ, không thơ ca
Không là không dẫu nhân với triệu lần Ních Xơn toan tính
Để chỉ là hư vô tiếng chuông, mịt mùng số lính
Cứ ngày đêm đồng vọng giữa Oa Sinh Tơn
Trong khi các người trả món nợ oán hờn
Ngă gục chết trên mũi giày tội ác
Ngă gục chết trong cô đơn đậm đặc
Với vết giày răng chó gặm vào tim..
Thien Sat Ma Yeu
11-06-2003, 05:10 PM
Tuổi trẻ không yên
--------------------------------------------------------------------------------
Chúng ta lớn lên nhữngnăm không b́nh yên
Dẫu em vẫn màu áo trắng yêu tin
Đi trên đường "Mười Tám tuổi"
Dẫu anh đi quen
Con đường kẽm gai quằn quại
Dẫu thành phố hoàng hôn
Chuông thu không hai mươi ngôi chùa thong thả
Dẫu bầu trời ta ở
Nóc nhà thờ Cứu thế như một lời xin
Ḷng ta không b́nh yên
Ḷng ta vẫn đầy khắc khỏi
Bốn tao nôi day khung trời ngang trái
Mẹ đưa ta vào đời
Thành phố đă đầy bóng giặc
Thành phố đầy dáng người ngửa tay
Ôi những con c̣ "????" khô gầy (chỗ này ai biết bổ sung dùm)
Đêm đêm lại về hàng cây thành phố.
Lao xao t́m chốn ngủ
Những bờ băi nào không dành cho c̣ nữa
Những lũy tre nào bom đă khai quang?
Ôi những hàng cây từng in bóng huy hoàng
Trên đại lộ những năm đời mới lớn
Giờ đổi lá trầm ngâm màu tóc trắng
Của bụi đường và khói hơi cay..
Thành phố bên sông bè bạn rất đầy
Chợt trở lại, hoang vu bày quán xá
Khói thuốc lá của những người xa lạ
Vẽ những ngày không ai gọi tên..
Bao nỗi buồn đă được gọi lên
Trong sổ điểm danh, giọng thầy giáo cũ
Người vắng mặt: những dấu không như miệng hố
Người c̣n đây: những chấm không b́nh yên
Xe bắt lính ngoài đường
Rào kẽm gại ngoài đường
Mẹ cha chạy gạo ngoài đường
Xe Mỹ chẹt người ngoài đường
Hồi trống trường không khép ta vào yên tĩnh nữa
Nh́n màu bảng đen nhớ màu mặt đường
Thầy giáo đến rồi. Chúng con đứng lên
Chúng con chào thầy như hối lỗi
Thầy đừng trách chúng con là "bầy khói nói"
Chúng con là "loài cúp lang thang".
Có ǵ đây chúng con nh́n lên bản đồ Việt Nam
Sao Tổ quốc mà chỉ c̣n nửa nước
Dẫu địa lư chúng con thường ít thuộc
Nhưng nỗi đau này chúng con nhớ hơn
Có ǵ đâu, chúng con muốn yêu thương
Sao thầy giảng chỉ những lời cay đắng
Máu th́ đỏ mà phấn thầy th́ trắng
Có vẽ nổi tâm hồn con không?
Thầy đừng buồn cái giấy gọi Quang Trung
C̣n đồng nghĩa với mười năm đi học
Chúng con đến đây cho những thằng CIA điểm mặt
Thầy có ǵ đuổi chúng giúp con không?
Phượng vẫn rơi từng cánh tươi hồng
Đau như máu những tâm hồn son trẻ
Sao con học để làm bầy nô lệ
Súng Mỹ hôm nay thành giáo cụ học đường?
Sông Hương ơi sông Hương
Người c̣n nguồn với bể
Để đi và để đến
C̣n ta 25 tuổi
Trôi cạn trên mặt đường
Ta lớn như mùa lũ
ào ào thành phố tuổi thơ
Rồi ngày mai mỗi kiệt phố chơ vơ
Những vết bùn chúng ta để lại..
25 năm qua chưa một đời trai trẻ?
Ta soi gương, tái mặt
Này tóc, này râu, nấu cơm, bồng trẻ
Để mẹ làm thuê tối mặt tối mày
Để em đi trường cho Mỹ vuốt má
Để cha đi làm, ho trong hai tay
Chúng ra chưa qua một đời trai trẻ
Ra đường bị bắt lính ngay
Nên phải ở những nơi dán ở
Nên đeo gương cho cận thị suốt đời
Nên ngốn đi-a-mốc cho một đêm khô hai lít nước
Nên nhịn đói, thức đêm đốt cháy con người
Nên ăn tỏi cho tim rung, hút thuốc nhiều cho phổi nám
Uống nhị thiên đường cho thắt ruột té xe
Hủy hoại hết từng đường gân thớ thiệt
Từ màu mắt trong đến nụ cười hồng
Hủy hoại hết những ǵ mẹ cha trao xương gửi thịt
Để vật vờ như cỏ lác đầu sông
Đất nước mai sau có tha thứ ta không?
Chúng ta không thể cầm bay, nâng búa nữa
Ôi ta đă đốt cháy hôm nay để không cầm vũ khí
Có ngờ đâu ta thiêu cháy cả tương lai.
Có ngờ đâu không muốn cầm súng giết người
Ta lại giết chính ta
Ta để trôi sông những ngà những ngọc
Trước quân giặc ta không vươn vai dài vóc
Lại hăm ḿnh thành đứa trẻ lên ba
Ta đă đau thương, phủ phục, mù ḷa
Nhận bị trị khi lằn roi vừa giáng xuống
Ta căm giận ngàn đời chúng mày, giặc Mỹ!
Ta đau buồn, đất nước hiểu ta không?
Thien Sat Ma Yeu
11-06-2003, 05:11 PM
Đất nước
--------------------------------------------------------------------------------
Khi ta lớn Đất Nước đă có rồi
Đất Nước có trong những cái "ngày xửa ngày xưa.." mẹ thường hay kể
Đất Nước bắt đầu với miếng trầu bây giờ bà ăn
Đất Nước lớn lên khi dân ḿnh biết trồng tre mà đánh giặc.
Tóc mẹ th́ bới sau đầu
Cha mẹ thương nhau bằng gừng cay muối mặn
Cái kèo, cái cột thành tên
Hạt gạo phải một nắng hai sương xay, giă, giần, sàng
Đất Nước có từ ngày đó..
Đất là nơi anh đến trường
Nước là nơi em tắm
Đất Nước là nơi ta ḥ hẹn
Đất Nước là nơi em đánh rơi chiếc khăn trong nỗi nhớ thầm
Đất là nơi "con chim phượng hoàng bay về ḥn núi bạc"
Nước là nơi "con cá ngư ông móng nước biển khơi"
Thời gian đằng đẵng
Không gian mênh mông
Đất Nước là nơi dân ḿnh đoàn tụ
Đất là nơi Chim về
Nước là nơi Rồng ở
Lạc Long Quân và Âu Cơ
Đẻ ra đồng bào ta trong bọc trứng
Những ai đă khuất
Những ai bây giờ
Yêu nhau và sinh con đẻ cái
Gánh vác phần người đi trước để lại
Dặn ḍ con cháu chuyện mai sau
Hằng năm ăn đâu làm đâu
Cũng biết cúi đầu nhớ ngày giỗ Tổ
Trong anh và em hôm nay
Đều có một phần Đất Nước
Khi hai đứa cầm tay
Đất Nước trong chúng ta hài ḥa nồng thắm
Khi chúng ra cầm tay mọi người
Đất Nước vẹn tṛn, to lớn
Mai này con ta lớn lên
Con sẽ mang Đất Nước đi xa
Đến những tháng ngày mơ mộng
Em ơi em Đất Nước là máu xương của ḿnh
Phải biết gắn bó và san sẻ
Phải biết hóa thân cho dáng h́nh xứ sở
Làm nên Đất Nước muôn đời..
Những người vợ nhớ chồng c̣n góp cho Đất Nước những núi Vọng Phu
Cặp vợ chồng yêu nhau góp nên ḥn Trống Mái
Gót ngựa của Thánh Gióng đi qua c̣n trăm ao đầm để lại
Chín mươi chín con voi góp ḿnh dựng đất Tổ Hùng Vương
Những con rồng nằm im góp ḍng sông xanh thẳm
Người học tṛ nghèo góp cho Đất Nước ḿnh núi Bút non Nghiên
Con cóc, con gà quê hương cùng góp cho Hạ Long thành thắng cảnh
Những người dân nào đă góp tên Ông Đốc, Ông Trang, Bà Đen, Bà Điểm
Và ở đâu trên khắp ruộng đồng g̣ băi
Chẳng mang một dáng h́nh, một ao ước, một lối sống ông cha
Ôi Đất Nước sau 4.000 năm đi đâu ta cũng thấy
Những cuộc đời đă hóa núi sông ta
Em ơi em
Hăy nh́n rất xa
Vào 4.000 năm Đất Nước
Năm tháng nào cũng người người lớp lớp
Con gái, con trai bằng tuổi chúng ta
Cần cù làm lụng
Khi có giặc người con trai ra trận
Người con gái trở về nuôi cái cùng con
Ngày giặc đến nhà th́ đàn bà cũng đánh
Nhiều người đă trở thành anh hùng
Nhiều anh hùng cả anh và em đều nhỏ
Nhưng em biết không
Có biết bao người con gái, con trai
Trong 4.000 lớp người giống ta lứa tuổi
Họ đă sống và chết
Giản dị và b́nh tâm
Không ai nhớ mặt đặt tên
Nhưng họ đă làm ra Đất Nước
Họ giữ và truyền cho ta hạt lúa ta trồng
Họ chuyển lửa qua mỗi nhà, từ ḥn than qua con cúi
Họ truyền giọng điệu ḿnh cho con tập nói
Họ gánh theo tên xă, tên làng trong mỗi chuyến di dân
Họ đắp đập be bờ cho người sau trồng cây hái trái
Có ngoại xâm th́ chống ngoại xâm
Có nội thù th́ vùng lên đánh bại
Để Đất Nước là Đất Nước nhân dân
Đất Nước của nhân dân, Đất Nước của ca dao thần thoại
Dạy anh biết "yêu em từ thở trong nôi"
Biết quư công cầm vàng những ngày lặn lội
Biết trồng tre đợi ngày thành gậy
Đi trả thù mà không sợ dài lâu
Ôi những ḍng sông bắt nước từ đâu
Mà khi về Đất Nước ḿnh th́ bắt lên câu hát
Người đến hát khi chèo đ̣, kéo thuyền vượt thác
Gợi trăm màu trên trăm dáng sông xuôi
Người dạy ta nghèo ăn cháo ăn rau
Biết ăn ớt để đánh lừa cái lưỡi
Cái cuốc, con dao, đánh lừa cái tuổi
Chén rượu đánh lừa con mỏi, cơn đau
Con nộm nag tre đánh lừa cái chết
Đánh lừa cái rét là ăn miếng trầu
Đánh lừa thằng giặc là chuyện Trạng Quỳnh
Nhưng lạ lùng thay, nhân dân thông minh
Không hề lừa ta dù cao dao, cổ tích
Ta lớn lên bằng niềm tin rất thật
Biết bao nhiêu hạnh phúc có trên đời
Dẫu phải cay đắng dập vùi
Rằng cô Tấm cũng về làm hoàng hậu
Cây khế chua có đại bàng đến đậu
Chim ăn rồi trả ngon ngọt cho ta
Đất đai cỗi cằn th́ người sẽ nở hoa
Hoa của đất, người trồng cây dựng cửa
Khi ta đến gơ lên từng cánh cửa
Th́ tin yêu ngay thẳng đón ta vào
Ta nghẹn ngào, Đất Nước Việt Nam ơí
Em nghe không trái thị đă rơi xuống tay người
Trai không chỉ rơi v́ sức hút đất đai
Trái rơi v́ tay người ao ước
Khi trái chạm tay người và người ấm ủ
Th́ lừng hương và cô Tấm bước ra
Đi trả thù và sống Tự do
Không rơi xuống bùn, ôi trái thị quê ta
Để bùn lấm và thành bùn vạn kiếp
Rơi vào tay người, đó là định luật
Của đấu tranh và nhân nghĩa Việt Nam
Tuổi trẻ ơi trong sương gió tháng năm
Ta đă lớn rồi, chín đầy hy vọng
Hăy ngă xuống tay nhân dân, hỡi sắc vàng của nắng
Hỡi hương thơm của nồng mặn mồ hôi..
Hăy ngă vào tay nhân dân, đừng văi đừng rơi
Đừng do dự, đừng hoài nghi nữa
Hăy yêu nhân dân và nghe người nhắn nhủ
Hăy t́m sức mạnh trên cơ thể nhân dân
Nhân dân đang đi lên đội ngũ trùng trùng
Thế vô tận của ngh́n năm giết giặc
Lửa đă cháy hồng hào mặt đất
Mùa chín t́nh yêu, mùa chín hận thù
Không bao giờ xương máu phải bơ vơ
Ôi sông núi uy nghi ngàn dặm đất
Có nghe tiếng chúng con: Xin có mặt
Nguyện làm người xung kích của quê hương
Đấy tiếng hát chúng con: tiếng hát xuống đường!
Thien Sat Ma Yeu
11-06-2003, 05:13 PM
Xuống đường
--------------------------------------------------------------------------------
Hăy xuống đường để nh́n thấy khuôn mặt anh chị em ta
Ôi khuôn mặt được đúc bằng chân lư
Từ Việt Nam từ con đường đánh Mỹ
Hôm nay rạng rỡ tự hào!
Hăy xuống đường để nh́n thấy khuôn mặt anh chị em ta!
Những ánh mắt sau đêm dài, nh́n thấy
Kẻ thù kia và đây đồng đội
Tàn bạo kia, đánh chính nghĩa là ḿnh
Cái đích một đời, cái nghĩa hy sinh
Lẽ sống lớn lao, t́nh yêu cháy bỏng
Phút này đây chúng ta đều tiếp cận
Phút này đây đồng nghĩa cuộc đời ḿnh
Ta vụt lớn lên trong nhịp bước tuần hành
Ngực trải rộng chứa cả tầm biểu ngữ
Trường thành cổ, ta làm trường thành trẻ
Sông lặng im, ta đổ sóng mặt đường
Ta không c̣n là ta của đau thương
Ta là quê hương, ta là sức mạnh
áo ta trắng và hồn ta đầy ánh sas1ng
Ta vững vàng thế trước mặt sau lưng
Thành phố hồi sinh trên khắp mặt đường
Người xô cửa nhập với người, tiến bước
Những người thợ một đời cầm gang sắt
Những mẹ nghèo buôn thúng bán bưng
Những nông dân bị cướp ruộng, mất làng
Những trí thức đau một thời chữ nghĩa
Em bé đánh giày, bậc tu hành cứu khổ
Để xuống đường chung một mạch tâm tư
Cỏ cây ơi, cây cao lớn bất ngờ
Vươn cành lá đón từng băng biểu ngữ
Và đá nữa, cậy lên từ mặt nhựa
Đi với người, đá sẽ nặng hờn căm.
Đả đảo Bân Cơ, bè lũ Thiệu Hương!
Tên cướp nước và bầy bán nước
Đả đảo chiến tranh thực dân chém giết!
Đập tan ngay tṛ quân sự hóa học đường!
Ta quỳ xuống mặt đường
Ta vỗ xuống quê hương
Nào anh chị em, ta hát:
"Không bao giờ nô lệ một ngày
Không bao giờ nô lệ một giờ
Không bao giờ nô lệ một giây.."
Ôi ta hát chào phố phường đứng dậy
Đời màu xanh trả lại cho rừng
Đ̣i nụ cười cho những lứa yêu thương
Đ̣i cơm ăn trả về em nhỏ
Đ̣i chủ quyền trả về xứ sở
Đ̣i đời ta rả về quê hương
Đả đảo sưu cao, thuế nặng, tham nhũng, gian thương!
Tẩy chay văn hóa ngu dân, văn chương xác thịt!
Đánh đổ cường quyền hành hung phát xít
Trả bạn bè ta, phải trả ngay!
Ta quỳ xuống đất đai
Ta hát với đất dày
Nào anh chị em ơi, ta hát
Ta là bồ câu trắng
Ta là đóa hướng dương
Ta là vừng mây ấm
Ta là người biết chết quê hương
Lựu đạn cay không xóa được sắc màu
Màu ta đỏ con đường ta trước mắt
Dùi cui bay không làm ta cúi gục
Mắt hận thù quen mở giữa thương đau
Nào thép gai, ta xé thép gia!
Nào xe Mỹ, ta đốt bùng xe Mỹ!
Hồ sơ quân sự bọc học đường th́ ta quăng vào lửa!
ảnh Thiệu, Ních Xơn ta vạch mặt, bôi vôi!
Anh em cảnh binh hăy đứng về phía chúng tôi
Không đứng lẫn bọn ác ôn thú dữ
Chúng muốn lửa, chúng ta có lửa
Bom xăng ta ném cháy mặt từng thằng!
Bắt tên Mỹ giết người phải quỳ trước nhân dân!
Ai dạy cho mày đến đây làm ác
Mày xem mạng người Việt Nam như cỏ rác
Máu oan khiên c̣n dính chặt bàn chân!
Ta xông lên chiếm hết mặt đường
Ta chiếm bục công an. Cả đô thành mở hướng
Người người đi.. Đi lên như nước cuốn
Trật tự này trật tự của nhân dân
Ôi những bước tự do chuyển động phố phường
Đại lộ nghiên đi làm thác đổ
Đội ngũ tiến lên! Tiến lên là đội ngũ!
Mặt đường là mặt người, mặt đường là thanh niên..
Chúng sợ rồi, dây thép cũng run lên!
Thằng ty trưởng công an ôm máu đầu chạy trốn
Những thằng Mỹ rúc đầu như chuột cống
Hết một thời ra ngơ ngông nghênh!
Trên mái nhà trực thăng rít cuồng điên
Như bầy quạ đen gào mất tổ
Phi tiễn, lựu đạn cay và tiếng nổ
Ḷng phố thành chiến hào sạm đen
Máu đổ rồi! Máu học sinh sinh viên
Máu đỏ rực trên nền áo trắng
Máu càng thắm, Tự do càng chói sáng
Máu Việt Nam, máu yêu nước tươi hồng!
Máu thấm sâu xuống mỗi mặt đường
Trần Hưng Đạo, Phan Bội Châu, Lê Lợi
Trên trăm lối những anh hùng để lại
Máu cháu con ḥa với máu cha ông
Hăy nâng máu ta lên làm ngọn cờ hồng
Trên cao điểm gian truân mùa giữa nước!
Ôi tuổi trẻ có ǵ cao quí nhất
Bằng hôm nay ta hiến máu xương ḿnh!
Bằng hôm nay cho Tổ quốc quyết sinh
Ta cảm tử và xông lên quyết chiến
Những đường phố theo ta vào kháng chiến
Ḍng sông xưa gươm sáng mặt kinh thành
Bạn ở đâu giữa thành phố xuống đường
Phút hân hoan tôi gọi thầm tên bạn
Ôi thành phố nửa phần là gió nắng
Mà nửa phần là khuôn mặt yêu thương
Cho tôi hôn tay bạn trăm lần
Những tay súng và tay cầm biểu ngữ
Cho tôi chào tiếng cao sang này: - Đồng chí!
Cho tôi chào "đồng chí" ơi em!
Tôi mê đi trong tiếng bước chân
Tôi, giọt máu và tôi là giọt lệ
Tôi xin gửi vào cuộc tuần hoàn này sức trẻ
Cuộc đời tôi, ôi Tổ quốc mến thân!
Xin trút một đời vào sức nặng bàn chân
Góp với đô thành, đô thành nổi dậy
Nếu trái đất là trái tim vĩ đại
Tim sẽ đập v́ bước chân Việt Nam
Bạn thấy không cả nước đă lên đường
Tôi yêu quá những ngă đường gặp gỡ
Những đội ngũ. Những đường lên cửa mở
Những giá trị định h́nh trong sức gió ta đi
"Mở đường mà tiến, đánh địch mà đi!"
Mở sông núi những bước dài vạn dặm
Mở thế trận với muôn trùng thế trận
Khép ṿng vây, dội lửa xuống đô thành!
Đạp lên đầu thù! Hành quân, hành quân..
Sông núi cài lá ngụy trang xanh
Bán đảo uốn ḿnh thành trận lốc
Ta lên cao điểm, tràn cao ốc
Ta gọi tên bằng hiệu lệnh tiến công
Ta chào nhau bằng tiếng súng hiệp đồng
Ta đan lửa những vùng trời cao rộng
Ta đan dấu những mặt đường cháy nóng!
Đất Nước muôn năm1
Những ngựa đá lại xuống đường
Những rồng đá phải bay lên mà đuổi giặc
Những bà mẹ đo chân vào thần tích
Để hoài thai triệu triệu những anh hùng
Những anh hùng Việt Nam chống Mỹ
Đang xuống đường như nắng xuống quê hương..
Tháng 12-1971
Powered by vBulletin™ Version 4.0.3 Copyright © 2012 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.