View Full Version : Những Nét Mực Ðời
truongbachlangvan
06-15-2003, 02:25 PM
BÊN BỜ AO RAO MUỐNG
Hăm mấy năm em mới trở về
Còn ao rau muống lá dừa che
Còn cầu ao để em ngồi vọc
Những cánh bèo xanh mướt nắng quê...
Hăm mấy năm em vẫn thuở nào
Tóc bềnh bồng gió chải lao xao
Không ai nhìn nói em là lạ
Chỉ thấy em hiền như ca dao..
Hăm mấy năm em ngồi rửa chén
Cái sơ mướp trắng bọt xà bông
Và tay em trắng như chườm ngọc
Mỗi ngón tay còn một nhớ nhung !
Hăm mấy năm còn một nụ cười
Thấy còn nguyên vẹn tuổi đôi mươi
Là bao xao xuyến - cô em nhỏ
Mà nói làm sao nhỉ ? Với người ?
Hăm mấy năm em về mấy bữa
Rồi đi để lại chút hương xa
Tôi buồn đứng ngó ao rau muống
Những cánh bèo ... ! Em hỡi . Nở hoa !
Hăm mấy năm em chẳng hẹn gì
Em về chi vậy, để rồi đi
Lá dừa từ buổi em đi lại
Rũ xuống buồn thiu nắng đỏ hoe...
Lá dừa che khuất bóng người đi...
Trời đất mà cho mộng ước tròn
Tôi nghĩ bài thơ này chắc đẹp
Ngàn năm tôi giữ đợi ! Em thương !
Ca Dao
truongbachlangvan
06-15-2003, 02:30 PM
Thôi Em Cứ Mãi Là Con Gái
Em có nghe không gió chuyển mùa ? Chiều đang mát lạnh, khéo mà mưa ! Em choàng khăn nhé, đêm nay rét. Anh muốn nhìn em trong giấc mơ !
Em có nghe không nhịp bước buồn khi em đi bộ, em cô đơn ? Sáng nào sương ướt trên đầu tóc, em giữ cho ai chút tủi hờn ?
Em có nghe không tiếng quạ rừng bay về thành phố gọi người dưng ? Nhớ thời châu thổ, anh đi ngược, em ở đâu mà anh nhớ mong !
Em có nghe không tiếng rất thầm ? Anh tìm em đó bạn trăm năm ! Một trăm năm đủ cơn chờ đợi, đâu để ngàn năm để vạn năm !
Em có nghe không gió giật mình ? Bắc Nam vừa hẹp chút mông mênh, anh nhìn mưa đậu trên tà áo. Tà áo ai bay thuở bạc tình ?
Em có nghe gì nữa tiếng thơ ! Mặc anh trăm tuổi bóng anh mờ ... Thôi em cứ mãi là con gái, áo lụa phơi vàng hiên gió xưa ...
Trần Vấn Lệ
( Trích trong tuyển thơ "Hỏi Sao Không Buồn Cho Được" )
truongbachlangvan
06-15-2003, 02:36 PM
Cơn Bão Ðêm Qua Chưa Phải Cuối Cùng
Ta với Em lâu không ra biển
cho nên hôm nay suýt xuống nhầm tàu
cho nên bây giờ gió nghe như bão
cho nên chân trời căng áo cho nhau
Ta với em lâu rồi không biển
Sóng đông chiều nay rung núi xô đồi
đau đáu xa xôi khát khao vẻ lạ
Con chữ di cư can trường mồ côi
Ta với Em lâu không nhớ biển
bao chuyện suối sông mắc bến vướng bờ
bao lời gió trăng chừng như phù phiếm
Biển chợt cả cười... Tan tác ưu tư !
Ta với Em lâu không trên biển
bao nhiêu thong dong ..bao nhiêu lênh đênh..
bao nhiêu long lanh..bao nhiêu mong manh..
Thơ không chóng mặt, không say ... Không thành..
Ta với Em lâu không nghĩ biển..
mặc ai loay hoay dập xóa chân trời
Bao Thủy Mộ tan. Bao cuồng lưu xiết
chợt ngộ chín chiều tiếng hát ma chơi..
Ta với Em lâu không như biển..
bất chấp bao nhiêu tàu đắm thuyền chìm
mãi hát vô tư bao lời ngọc lạ
từng biết một ngày người cá thành chim..
Ta với Em lâu không là biển..
Ta chật. Ta nông. Ta cạn. Ta tù..
cứ tự tương tàn, nội thương, nội chiến..
Bỗng gọi nhau thầm. Chợt khóc âm u
Ta với Em lâu không gọi biển..
thi thoảng Thủy Thần về lúc nửa khuya
Như hát ?
Như ngâm ?
Chân trời thổn thức
Hồ như biển gọi ta thành Thiên Nhiên..
Ta với Em mãi chưa tới biển
làm sao quên được con trai Thổ Công
Con gái Thủy Thần như là ảo ảnh
Cơn bão đêm qua chưa phải cuối cùng..
Thế Dũng
truongbachlangvan
06-18-2003, 01:19 PM
Tác giả Ca Dao : Lai lịch tương tự như TTKH... nhưng nổi tiếng (hehe .. ) chỉ với một bài thơ "Bên Bờ Ao Rau Muống" trong Ðặc san Kiên Giang !
Tác giả Trần Vấn Lệ : Là dòng dõi của Trần tướng quân và Trần phu nhân . Có nhiều tuyển tập thơ nổi tiếng (kaka ... ) do Người Tàu xuất bản ("Hỏi Sao Không Buồn Cho Ðược"), Người Huế xuất bản ("Gửi Em Một Ðóa Hoa Hồng"), v.v....
Tác giả Thế Dũng : Nổi tiếng (hihi ... ) trên các tạp chí bên Mỹ (Hợp Lưu, Suối Văn...) và được biết đến nhiều nhất qua bài thơ "Cơn Bão Ðêm Qua Chưa Phải Cuối Cùng" !
3 người này nổi tiếng dzị mà Ðường chủ của Thủy Vân Lâu không biết ... kể cũng lạ !
Powered by vBulletin™ Version 4.0.3 Copyright © 2012 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.