PDA

View Full Version : Hàn Mặc Tử



Tay Doc
06-04-2002, 02:10 AM
ĐÔI D̉NG TIỂU SỬ

Hàn Mặc Tử tên thật là Nguyễn Trọng Trí sinh ngày 22 tháng 9 năm 1912 tại Lệ Mỹ, Đồng Hới.

Thuở nhỏ ông học trung học ở Huế (1928-1930), làm viên chức sở đạc điền ở Quy Nhơn (1932-1933), vào Sài G̣n làm báo rồi lại trở về Quy Nhơn (1934-1935).

Ông mắc bệnh phong từ năm 1937, phải vào nhà thương Quy Ḥa tháng 9 năm 1940, và rồi mất ở đấy ngày 11 tháng 11 năm 1940.
Hàn Mặc Tử bắt đầu làm thơ rất sớm với thể thơ Đường luật và bút danh Minh Duệ thị, Phong Trần; nổi tiếng v́ được cụ Phan Bội Châu họa thơ và đề cao. Từ năm 1935 ông đổi bút hiệu thành Lệ Thanh, rồi Hàn Mạc Tử, và cuối cùng Hàn Mặc Tử.

Tác phẩm tiêu biểu: các tập thơ Gái Quê ( 1936, tập thơ duy nhất được xuất bản trong sinh thời tác giả ), Thơ Điên (hay Đau Thương), Thượng Thanh Khí, Cẩm Châu Duyên, Chơi Giữa Mùa Trăng...

Hàn Mặc Tử đem đến cho Thơ Mới một phong cách độc đáo và sáng tạo: bên cạnh những tác phẩm b́nh dị, trong trẻo, chan chứa t́nh quê là các tác phẩm đầy những cảm hứng lạ lùng, huyền bí, thậm chí đến điên loạn, phản ảnh trực tiếp các cơn bệnh đau đớn dày ṿ.


Từng phút - Anh đến gần cửa huyệt
Từng phút - anh tan vào cơi thiêng
Ôm riết từng giây từng nhân ảnh
Khuôn ngọc tṛn trăng , mặt chữ điền
Thính sắc đồng trinh nguyên vẹn trắng
Vẫn c̣n bẽn lẽn lúc quy tiên
.....
Thi tài lĩnh vận vào oan nghiệt
Xuân mấy mươi tàn , huyết chữa tan
Tâm linh tinh biến trong vô thức
Để hồn trang trải nợ trần gian

Tiểu sử theo trong sách
Hoài Thanh - Hoài Chân

(dưới sự đánh máy của Bạch Nha Đầu )

Hàn Mặc Tử (1912-1940)

Nhà thơ với cuộc đời đau thương có một không hai này, tên thật là Nguyễn Trọng Trí, sinh ngày 22-9-1912 ở Lệ Mỹ (Đông Hới). Ông làm thơ từ thuở nhỏ. Lấy hiệu là Phong Trần và Lệ Thanh trong những năm 16 tuổi. Vốn ở Qui Nhơn từ nhỏ, cha mất sớm, nhà nghèo, học đến năm thứ ba ở trường Qui Nhợn Kế đó, ông mắc bịnh hủi, đưa vào nhà thương Qui Ḥa rồi mất ở đó, ngày 11-10-1940.

Ông từng chủ trương tờ phụ trương văn chương báo Saigon mới đổi hiệu là Hàn Mặc Tử.

Đă đăng thơ: Phụ Nữ Tân Văn, Saigon, Trong Khuê Pḥng, Đông Dương Tuần Báo, Người Mới.

Đă xuất bản: Gái quê (1936), Thơ Hàn Mặc Tử (1959) gồm có: Thơ Đường Luật, Gái Quê, Đau Thương, Xuân Như Ư.

Tất cả các thi phẩm nầy được nhà xuất bản Tân Việt in lại (1959). Càng ngày thơ Hàn Mặc Tử càng được phổ biến rộng và có nhiều người say sưa. Phần nhiều những người mê thơ Hàn Mặc Tử, lớp thanh niên ngày nọ... thường lê thê lếch thếch ở cá hè quán dơ bẩn và điên loạn... họ điên loạn để tỏ ra giống Hàn Mặc Tử, họ bày đặt đau thương khốn đốn, thơ th́ dùng chữ cho sáo, cho kêu, tiếc rằng không t́m được một Hàn Mặc Tử thứ hai để cho ḿnh chiêm ngưởng.

Ngày nào c̣n b́nh tỉnh tôi chỉ thích đọc thơ Xuân Diệu, thơ Lưu Trọng Lư với những linh hồn sầu mộng muôn đời đó, cũng như những người làm thơ hôm nay... cái nhẹ và cao sâu của Trần Dạ Từ, Đỗ Qui Toàn và những bài thơ lục bát của Trần Đức Uyển vậy... nhưng, lúc tỉnh cũng như lúc điên... gịng thơ Việt với đôi h́nh sắc lạ thường rẻ thành hai nẻo... cùng hướng vọng về ân sủng của Thượng Đế, chỉ có Huy Cận ngày xưa, không cầu mong Thượng Đế điều ǵ, v́ thi nhân mang cả cái linh hồn trần gian nầy mà trả lại cho Người. Nhưng đến lúc sầu hận điên đảo khôn nguôi, tôi trở về với Ôn Như Hầu... với Chế Lan Viên... và nhất là với Hàn Mặc Tử. Thơ không vốn để vỗ về lấy đau thương của ai cũng không phải để nói lên cái đau khổ, mà để tạo lập một vũ trụ một cơi mới lạ... điều nói của Loài Người cả đấy thôi... th́ dù ở đâu, ở hoang đảo nào, ở một thế giới nào đi nữa, chúng ta vẫn cắm lều cô độc, chúng ta vẫn đến cái đỉnh chót vót của tâm hồn tẻ quạnh của ta và chừng đó hoặc là trở về cô độc bằng thái độ sống, nếu không, th́ chúng ta sẽ điên, điên như Chế Lan Viên, kinh dị như Hàn Mặc Tử và sau này trên một nguồn đó c̣n có nhà thơ Viên Linh với Hóa Thân xuất bản vừa rồi.

Nhà thơ đi lọc ánh sáng để gieo vần, đơn độc đắm ḿnh trong suối ngọc cỏ thơm, trong niềm đau thương xô đẩy đến một thế giới trăng sao lộng lẫy. Thi ca là nguồn suối ở trên cơi siêu h́nh đảo lộn cả mọi suy tưởng đậm đà của t́nh nhân gian sầu mộng. Ở đó chỉ có linh hồn thi nhân và trân châu ngọc bích của Thượng Đế. Ở đó sự kỳ lạ được nhà thơ điểm vào óng ánh tinh khí, thực thể trơ thành huyền hoặc lư lẽ cơi đời không có đất nẩy mầm, cơi điên loạn dị thường được soi trong cặp kính của một v́ Sáng Thế, được gảy bởi cung đàn thiên tiên bất tuyệt.

Từ lắng nghe niềm đau thương vọt máu của sự t́nh đến khao khát ân ái của nhục thể, từ lang thang cô đơn ở trong xă hội gọi là chỗ hợp quần này tương trợ và thông cảm này... rốt lại chỉ c̣n ṿ vơ từng đêm, hoảng hốt và đau buốt xương da từng đêm trong bệnh viện Qui Ḥa. Từ cơi bị đày này, thi nhân xưa vẫn là người tiên ở thượng giới cho đến cơi tạm bợ đày đọa này, rồi lại bị đày thêm lần nữa ở một vũng cô liêu cũ vạn đời...

Với niềm đau thương của Hàn Mặc Tử người đời c̣n có thể nhắc tới. Nhưng tiếc rằng nhắc tới để cảm thấy một cuộc đời rất là say đắm... rất là khốn cùng... rất là thơ mộng!!! Chứ nào ai đă cảm nhận một người đó vượt khỏi cái âm u, hoang lạnh của hư vô bủa vây trùng điệp... đen tối mịt mù như thứ mê hồn trận. Những giờ phút tê điên hồn phách, sượng sùng xương da, ở giữa một căn nhà với ngọn nến, trông ra bốn bể đêm tối bủa vây, băi tha ma hoang lạnh. Linh hồn kinh dị đến tột cùng, choáng ngộp cơ hồ nghẹt thở... đau đớn bốc dậy cùng từng sớ thịt, từng đường gân, từng mạch máu, từng phút từng lo âu và khẩn nguyện.

Như một kẻ lâm vào ác mộng, vũ trụ quay cuồng, vang vọng đến tiếng gọi rợn người của tử thần ŕnh rập. Cựa quậy khôn thoát, cuối cùng thể xác đành ngă gục... đành tê điên, đành tan rả, nhưng linh hồn Người đă đến một nơi cư ngụ b́nh yên... Trong đời ta, ít nhất là ta đă va chạm một lần với cái chết khủng khiếp, ta mê cuồng và thét gọi; ta điên đảo và bấu víu vào đời sống này một cách vừa bi thảm vừa run sợ. Ít nhất là như thế... ta mới cảm thông với một người trải nhiều ác mộng, luôn luôn thấy bàn tay lông lá của tử thần vương đến chụp xuống đầu cổ, ṿ bóp xương da. Cuộc chiến đấu bất lực của con người với định mệnh ác nghiệp, cuộc chiến đấu giữa thể xác tanh hôi gh́ kéo linh hồn ch́m ngập trong đó, và ư chí thi bay vượt lên, điểm linh hồn với cơi trú ngụ mông lung mù mịt của thế giới trăng sao huyền hoặc của tho Người.

Thơ Hàn Mặc Tử không nên đọc trong lúc b́nh tỉnh v́ nó sẽ dẫn ta vào chơi vơi hoang đảo trong đêm biển mù tăm. Nhưng lúc quá đau thương, ta vào cơi thơ của người để mà lảo đảo, hít làn tinh khí trăng sao, của hoa trái thanh tân, nh́n thấy ngất trời tinh đẩu, với nỗi đau đớn lạ thường, cảm giác lạnh tê. Ở đó, ta chịu nhận hồn ta vào cơi vô cùng nọ, ta cùng lùa ánh sáng như lùa một thứ t́nh mộng, như lù những làn sóng trong ngần của bầu trời tinh mơ, của biển vàng rực rỡ. Ta sẽ vơi bớt nỗi đau đớn mà cảm thấy một hồng ân, bánh mật của Thượng Đế. Và kẻ nào từ chối thứ bánh mật đó, từ chối mọi ân sủng thiêng liêng đó... cũng đứng lên than văn cơi đời ô trọc làm chi nữa, đừng t́m làm chi nữa hạnh phúc ở trong cơi trần này. Nếu có gan liều phó mặc với triều sóng thời gian đẩy ra khơi măi th́ đừng đọc thơ Hàn Mặc Tử nữa, sẽ tự dựng lấy một thế giới riêng, ở đó mặc t́nh vùng vẫy.

Nói về thơ Hàn Mặc Tử, ngẫm nghĩ lại, ḿnh không nói được ǵ cả... bao nhiêu lời từ trước đến giờ như là cây mục, như là cỏ khô... bởi v́ thơ người quá ư tràn trề ánh sáng, nhưng lúc tắm trong vùng ánh sáng nọ, thoát nó lại biến mất... lúc ta ngỡ thơ chàng là ánh sáng thái dương th́ thơ chàng lại là vầng trăng thiên cổ... lúc ta nắm được linh hồn, nắm được bản chất thơ của Người ở cơi đời này... th́ thơ chàng đâu có... mà ta cầm nắm đâu, v́:

Người thơ chưa thấy ra đi nhỉ?
Trinh bạch ai chôn tận đáy mồ.

Và chân lư mà ta thấy được ở tận cơi xa mù nào... không thể hiểu nỗi nữa!

Trần Tuấn Kiệt

_______________________________________
* Trích Thi Nhân Việt Nam Hiện Đại - Quyển I của Trần Tuấn Kiệt.


Tác Giả


Tôi đă nghe người ta mạt sát Hàn Mạc Tử nhiều lắm. Có người bảo: "Hàn Mạc Tử? thơ với thẩn ǵ! toàn là nói nhảm." Có người c̣n nghiêm khắc hơn nữa: "Thơ ǵ mà rắc rối thế! ḿnh tưởng có ư nghĩa khuất khúc, cứ đọc đi đọc lại hoài, th́ ra nó lừa ḿnh!" Xuân Diệu có lẽ cũng nghĩ đến Hàn Mạc Tử trong khi việt đoạn này: "Hăy so sánh thái độ can đảm kia (thái độ những nhà chân thi sĩ) với những cách đột nhiên mà khóc, đột nhiên mà cười, chân vừa nhảy, miệng vừa kêu: tôi điên đây! tôi điên đây! -- Điên cũng không dễ làm như người ta tưởng đâu. Nếu không biết điên, tốt hơn là cứ tỉnh táo như thường mà yên lặng sống."

Nhưng tôi cũng đă nghe những người ca tụng Hàn Mạc Tử. Trong ư họ, thi ca Việt Nam chỉ có Hàn Mạc Tử. Bao nhiêu thơ Hàn Mạc Tử làm ra họ đều chép lại và thuộc hết. Mà thuộc hết thơ Hàn Mạc Tử đâu có phải chuyện dễ. Đă khúc mắt mà lại nhiều: tất cả đến sáu bảy tập. Họ thuộc hết và chọnn những lúc đêm khuya thang vắng, họ sẽ cao giọng, ngâm một ḿnh. Bài thơ đă biến thành bài kinh và người thơ đă trở nên một v́ giáo chủ. Chế Lan Viên nói quả quyết: "Tôi xin hứa hẹn với các người rằng, mai sau, những cái tầm thường, mực thước kia sẽ biến tan đi, và c̣n lại của cái thời kỳ này, chút ǵ đáng kể đó là Hàn Mạc Tử."

Ngót một tháng trời tôi đă đọc thơ Hàn Mạc Tử. Tôi đă theo Hàn Mạc Tử từ lối thơ Đường đến vở kịch bằng thơ Quần Tiên Hội. Và tôi đă mệt lả. Chính như lời Hàn Mạc Tử nói trong bài tựa Thơ Điên, vườn thơ của người rộng rinh không bờ bến, càng đi xa càng ớn lạnh. Bây giờ đă ra khỏi cái thế giới kỳ dị ấy và đă trở về với cuộc đời tầm thường mà ư nhị, tôi thử xếp đặt lại những cảm tưởng hỗn độn của tôi.

Thơ Đường Luật: Theo Ông Quách Tấn, Phan Sào Nam hồi trước xem Thơ Đường Luật Hàn Mạc Tử có viết trên báo đại khái nói: "Từ về nước đến nay, tôi được xem thơ quốc âm cũng khá nhiều, song chưa gặp được bài nào hay đến thế... Ôi hồng nam nhạn bắc, ước ao có ngày gặp gỡ để bắt tay nhau cười lên một tiếng lớn ấy là thỏa hồn thơ đó." Thơ Đường Luật Hàn Mạc Tử làm ra nhiều nhưng bị thất lạc gần hết, tôi không được xem mấy bài. Song trong những bài tôi được xem, tôi cũng đă gặp ít câu hay, chẳng hạn như:

Nằm gắng đă không thành mộng được,
Ngâm tràn cho đỡ chút buồn thôi.

Dầu sao tôi vẫn nghĩ cái khuôn khổ bó buộc của luật Đường có lẽ không tiện cho sử nẩy nở một nguồn thơ rào rạt và lạ lùng như nguồn thơ Hàn Mạc Tử.

Gái Quê: Nhiều bài có thể là của ai cũng được. C̣n th́ tả t́nh quê trong cảnh quê. Lời thơ dễ dàng, tứ thơ b́nh dị. Nhưng t́nh ở đây không có cái vẻ mơ màng thanh sạch như mối t́nh ta vẫn quen đặt vào trong khung cảnh những vườn tre, những đồi thông. Ấy là một thứ t́nh nồng nàn, lơi lả, rạo rực, đầy h́nh ảnh khêu gợi. Ông Phạm Văn Kỳ đề tựa tập thơ ấy là phải lắm: Gái Quê và Une voix sur la voie đều bắt nguồn trong t́nh dục.

Thơ Điên: Thơ Điên gồm có ba tập:
1) Hương Thơm
2) Mật Đắng
3) Máu Cuồng và Hồn Điên

Hương Thơm: Ta bắt đầu bước vào một nơi ánh trăng, ánh nắng, t́nh yêu và cả người yêu đều như muốn biến ra hương khói. Một trời t́nh ái mới dựng lên đâu đây. Tuy có đôi vần đẹp, cảm giác chung nhạt tẻ thế nào.

Mật Đắng: Ta vẫn đi trong mờ mờ. Nhưng thỉnh thoảng một luồn sáng lạ chói cả mắt. Nguồn sáng tỏa ra từ một linh hồn vô cùng khổ năo. Ta bắt gặp dấu tích c̣n hoi hóp của một t́nh duyên vừa chết yểu. Thất vọng trong t́nh yêu, chuyện ấy trong thơ ta không thiếu ǵ, nhưng thường là một thứ buồn dầu có thấm thía vẫn dịu dịu. Chỉ trong thơ Hàn Mạc Tử mới thấy một nỗi đau thương mănh liệt như thế. Lời thơ như dính máu.

Máu Cuồng và Hồn Điên: Đến đây ta đă hoàn toàn ra khỏi cái thế giới thực và cái thế giới mộng của ta. Xa lắm rồi. Ta thấy những ǵ chung quanh ta? Trăng, toàn trăng, một ánh trăng gắt gao, ghê tởm, linh động như một người hay đúng hơn một yêu tinh. Trăng ở đây cũng ghen, cũng giận, cũng cay nghiệt, cũng trơ tráo và cũng náo nức dục t́nh. Hàn Mạc Tử đi trong trăng, há miệng cho máu tung ra làm biển cả, cho hồn văng ra, và rú lên những tiếng ghê người... Ta rùng ḿnh, ngơ ngác, ta đă lục lọi khắp trong đáy ḷng ta, ta không thấy có tí ǵ giống cái cảnh trước mắt. Trời đất này thực của riêng Hàn Mạc Tử. Ta không hiểu được và chắc cũng không bao giờ ai hiểu được. Nghĩ thế ta bỗng thương con người cô độc. Đă cô độc ở kiếp này và e c̣n cô độc đến muôn kiếp. Hàn Mạc Tử chắc cũng biết thế nên lúc sinh thời người đă nguyền với Chúa sẽ không bao giờ cho xuất bản Thơ Điên. Một tác phẩm như thế, ta không có thể nói hay hay dở, nó đă ra ngoài ṿng nhân gian, nhân gian không có quyền phê phán. Ta chỉ biết trong văn thơ cổ kim không có ǵ kinh dị hơn. Ta chỉ biết ta đương đứng trước một người sượng sần v́ bệnh hoạn, điên cuồng v́ đă quá đau khổ trong t́nh yêu. Cuộc t́nh duyên ra đời với tập Hương Thơm, hấp hối với tập Mật Đắng, đến đây th́ đă chết thiệt rồi, nhưng khí lạnh c̣n tỏa lên nghi ngút.

Một nhà chuyên môn nghiên cứu những trạng thái kỳ dị của tâm linh người ta xem tập Máu Cuồng và Hồn Điên có lẽ sẽ lấy được nhiều tài liệu hơn một nhà phê b́nh văn nghệ. Tuy thế, đây đó ta gặp những câu rất hay.

Như tả cảnh đồi núi một đêm trăng có câu:

Ngả nghiêng đồi cao bọc trăng ngủ
Đầy ḿnh lốm đốm những hào quang.

Lên chơi trăng có câu:

Ta bay lên! Ta bay lên!
Gió tiễn đưa ta tới nguyệt thềm.
Ta ở cơi cao nh́n trở xuống:
Lâng lâng mây khói quyện trăng đêm.

Đọc những câu ấy có cái thú vị ở xứ lạ gặp người quen, v́ đó là những cảm giác ta có thể có. Lại có khi những cảm giác ở ta rất thường mà trong trí Hàn Mạc Tử rất dễ sợ. Một đám mây in h́nh dưới ḍng nước thành ra:

Mây chết đuối ở ḍng sông vắng lặng
Trôi thây về xa tận cơi vô biên.

Cái ư muốn mượn lời thơ để tả tâm sự ḿnh cũng trở nên điên cuồng và đau đớn dị thường:

Ta muốn hồn trào ra đầu ngọn bút;
Mỗi lời thơ đều dính năo cân ta
Bao nét chữ quay cuồng như máu vọt,
Như mê man chết điếng cả làn da.

Cứ để ta ngất ngư trong vũng huyết,
Trải niềm đau trên mảnh giấy monh manh;
Đừng nắm lại nguồn thơ ta đương siết,
Cả ḷng ta trong nhớ chữ rung rinh.

Tôi chỉ trích ra vào đoạn có thể thích được. C̣n bao nhiêu đoạn nữa tuy ta không thích v́ nó không có ǵ hợp với ḷng ta, nhưng ta cũng biết rằng với Hàn Mạc Tử hẳn là những câu tuyệt diệu. Nó đă tả đúng tâm trạng của tác giả. Lời thơ có vẻ thành thực, thiết tha lắm.

Xuân Như Ư: Mùa xuân Hàn Mạc Tử nói đây có khi ở đâu hồi trời đất mới dựng lên, có khi ra đời một lần với Chúa Jésus, có khi h́nh như chỉ là mùa xuân đầu năm. Nhưng dầu sao cũng không phải là một mùa xuân ta vẫn quen biết. Đây là một mùa xuân trong tưởng tượng, một mùa xuân theo ư muốn của thi nhân, đầy dẫy những lời kinh cầu nguyện, những hương đức hạnh, hoa phẩm tiết, nhạc thiêng liêng, cùng ánh trăng, ánh thơ. Nhất là ánh thơ. Với Hàn Mạc Tử thơ có một sự quan hệ phi thường. Thơ chẳng những để ca tụng Thượng Đế mà cũng để ban ơn phước cho cả và thiên hạ. Cho nên mỗi lần thi sĩ há miệng -- sao lại há miệng? -- cho thơ trào ra, làm chín từng mây náo động, muôn v́ tinh tú xôn xao. Người sẽ thấy:

Đường thơ bay sáng láng như sao sa
Trên lụa trắng mười hai hàng chữ ngọc
Thêu như thêu rồng phượng kết tinh hoa.

H́nh như trong các thi phẩm xưa nay có tính cách tôn giáo khôngcó có ǵ giống như vậy. Hàn Mạc Tử đă dựng riêng một ngôi đền để thờ Chúa. Thiếu ḷng tin, tôi chỉ là một du khách bỡ ngỡ không thể cùng quỳ lạy với thi nhân. Nhưng ḷng tôi có dửng dưng, trí tôi làm sao không ngợp v́ cái vẻ huy hoàng, trang trọng, linh lung, huyền ảo của lâu đài kia? Có những câu thơ đẹp một cách lạ lùng, đọc lên như rưới vào hồn một nguồn sáng láng. Xuân Như Ư rơ ràng là tập thơ hay nhất của Hàn Mạc Tử.

Với Hàn Mạc Tử Chúa gần lắm. Người đă t́m lại những rung cảm mạnh mẽ của các tín đồ đời Thượng cổ. Ta thấy phảng phất cái không khí Athalie. Cho nên mặc dầu thỉnh thoảng c̣n sót lại một hai dấu tích Phật Giáo, chắc những người đồng đạo chẳng v́ thế mà làm khó dễ chi với di thảo của thi nhân.

Huống chi thơ Hàn Mạc Tử ra đời, điều ấy chứng rằng đạo Thiên Chúa ở xứ này đă tạo ra một cái không khí có thể kết tinh lại thành thơ. Tôi tin rằng chỉ những t́nh cảm có thể diễn ra thơ mới thiệt là những t́nh cảm đă thấm tận đáy hồn đoàn thể.

Thượng Thanh Khí: Một vài bài đặc sắc ghi lại những cảnh đă thấy trong chiêm bao, ở đâu giữa khoảng các v́ tinh tú trên kia Đại khái không khác cảnh Xuân Như Ư mấy, chỉ thiếu tính cách tôn giáo, huyền bí nhưng không thiêng liêng.

Cẩm Châu Duyên: Một hai năm trước khi mất, sự t́nh cờ đưa đến trong đời Hàn Mạc Tử h́nh ảnh một giai nhân có cái tên khải ái: nàng Thương Thương. Nàng Thương Thương có lẽ chỉ yêu thơ Hàn Mạc Tử và Hàn Mạc Tử h́nh như cũng không biết ǵ hơn ngoài hai chữ Thương Thương. Nhưng như thế cũng đủ để thi nhân đưa nàng vào tháp thơ. Nàng sẽ luôn luôn đi về trong những giấc mơ của người. Có khi người mơ thấy ḿnh là Tư Mă Tương Như đương nghe lời Trác Văn Quân năn nỉ:

Đă mê rồí! Tư Mă chàng ôi!
Người thiếp lao đao sượng cả người.
Ôi! ôi! hăm bớt cung cầm lại,
Ḷng say đôi má cũng say thôi.

Song những phút mơ khoái lạc ấy có được là bao. Tỉnh dậy, người thấy:

Sao tŕu mến thân yêu đâu vắng cả?
Trơ vơ buồn và không biết kêu ai!
Bức thư kia sao chẳng viết cho dài,
Cho khăng khít nồng nàn thêm chút nữa.

Ta tưởng nghe lời than của Huy Cận.

Nhưng cuộc đời đau thương kia đă đến lúc tàn, và nguồn thơ kia cũng đă đến lúc cạn. Hàn Mạc Tử chốc chốc lại ra ngoài biên giới thơ, lạc vào thế giới đồng bóng.

Duyên Kỳ Ngộ và Quần Tiên Hội: Mối t́nh đối với nàng Thương Thương c̣n khiến Hàn Mạc Tử viết ra hai vở kịch bằng thơ này nữa. Quần Tiên Hội viết chưa xong và không có ǵ. Duyên Kỳ Ngộ hay hơn nhiều. Đây là một giấc mơ t́nh ái, ngắn ngủi nhưng xinh tươi, đặt vào một khung cảnh tuyệt diệu. Thi nhân dẫn ta đến một chốn nước non thanh sạch chưa từng in dấu chân người. Ở đó tiếng chim hót, tiếng suối reo, tiếng tiêu ngân đều biến thành những lời thơ t́nh tứ. Ở đó Hàn Mạc Tử sẽ gặp nàng Thương Thương mà người không mong được gặp ở kiếp này. Nàng sẽ nói với người những lời nồng nàn âu yếm khiến chim nước đều say sưa. Nhưng rồi người sẽ cùng tiếng tiêu cùng đi như vụt nhớ đến cái nghiệp nặng nề đương chờ người nơi trần thế. Và giữa lúc nàng gục đầu khóc, cảnh tiên lại rộn ră tiếng suối ca.

Trong thi phẩm Hàn Mạc Tử có lẽ tập thơ này là trong trẻo hơn cả. C̣n từ Thơ Đường Luật với những câu:

Bóng nguyệt leo song sờ sẫm gối;
Gió thu lọt cửa cọ mài chăn.

cho đến Gái Quê, Thơ Điên, Xuân Như Ư và các tập khác, lời thơ thường vẩn đục.

* * *

Tôi đă nói hết cảm tưởng của tôi trong lúc đọc thơ Hàn Mạc Tử. Không có bao giờ tôi thấy cái việc phê b́nh thơ tàn ác như lúc này. Tôi nghĩ đến người đă sống trong một túp lều tranh phải lấy b́ thư và giấy nhựt tŕnh che mái nhà cho đỡ dột. Mỗi bữa cơm đưa đến người không sao nuốt được v́ ăn khổ quá. Cảnh cơ hàn ấy và chứng bệnh kinh khủng đă bắt người chịu bao nhiêu phũ phàng, bao nhiêu ruồng rẫy. Sau cùng người bị vứt hẳn ra ngoài cuộc đời, bị giữ riêng một nơi, xa hết thảy mọi người thân thích. Tôi nghĩ đến bao nhiêu năm người bó tay nh́n cả thể phách lẫn linh hồn cùng tan ră...

Một người đau khổ nhường ấy, lúc sống ta hững hờ bỏ quên, bây giờ mất rồi ta xúm lại kẻ chê người khen. Chê hay khen tôi đều thấy có ǵ bất nhẫn.

Bach Van Phi
06-04-2002, 02:21 AM
MÙA XUÂN CHÍN

Trong làn nắng ửng: khói mơ tan,
Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng.
Sột soạt gió trêu tà áo biếc,
Trên giàn thiên lư . Bóng xuân sang.

Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời.
Bao cô thôn nữ hát trên đồi.
Ngày mai trong đám xuân xanh ấy,
Có kẻ theo chồng, bỏ cuộc chơi.

Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi,
Hổn hển như lời của nước mây,
Thầm thỉ với ai ngồi dưới trúc
Nghe ra ư vị và thơ ngây.

Khách xa, gặp lúc mùa xuân chín,
Ḷng trí bâng khuâng sực nhớ làng:
"- Chị ấy, năm nay c̣n gánh thóc
Dọc bờ sông trắng nắng chang chang?..."

Tieu Dieu Khach
06-05-2002, 04:46 PM
Tôi Không Muốn Gặp

Tôi hằng muốn thấy người tôi yêu
Nhơ nhởn đồi thông lúc xế chiều
Để ngực phập phồng cho gió rỡn
Đưa tay hứng lấy t́nh thanh cao .

Tôi thích nép ḿnh trong cánh cửa
Hé nh́n dáng điệu của người yêu
Bước đi ngượng nghịu trên đường cái
Mỗi lúc ngang qua trước mặt lềụ

Có lần trông thấy người tôi yêu
Đôi má đỏ bừng, tôi chạy theo
T́m lấy hương thừa trong nếp gió
Thờ ơ, làn gió thoảng bay vèọ

Có lần trông thấy người tôi yêu
Tôi lại giả vờ lên mặt kiêu
Như chẳng sá ǵ cô gái lịch
Xa rồi, hối hận mới nh́n theo .

Tôi cũng trông thấy người tôi yêu
Ngồi cạnh suối trong, cởi yếm đào
Len lén đưa tay vóc nước rửa
Trong khi cành trúc động và xao .

Tôi không muốn gặp người tôi yêu
Có lẽ v́ tôi mắc cỡ nhiều
Sắc đẹp nơn nà hay quyến luyến
Làm tôi hoa mắt nói không đều

Tieu Dieu Khach
06-05-2002, 04:47 PM
Huyền Ảo


Mới lớn lên, trăng đă thẹn tḥ
Thơm như t́nh ái của ni cô
Gió say lướt mướt trong màu sáng,
Hoa với tôi đều cảm động sơ .

Đang khi màu nhiệm phủ ban đêm,
Có thứ ǵ rơi giữa khoảng im .
- Rơi từ thượng tầng không khí xuống
Tiếng vang nhè nhẹ dội vào tim .

Tôi với hồn hoa vẫn nín thinh,
Ngấm ngầm trao đổi những ân t́nh
Để thêm ấm áp nguồn tư tưởng
Để bóng trời khuya bớt giật ḿnh.

Từ đầu canh một đến canh tư,
Tôi thấy trăng mơ biến hoá như :
Hương khói ở đâu ngoài xứ mộng
Cứ là mỗi phút mỗi nên thơ ...

Ánh trăng mỏng quá không che nổi
Những vẻ xanh xao của mặt hồ
Những nét buồn buồn tơ liễu rủ
Những lời năn nỉ của hư vô .

Hăy quỳ nán lại, tiếng sao rơi,
Khua ánh trăng xanh động khí trời,
Gió thở hay là hoa thở nhỉ :
Ô hay ! người ngọc biến ra hơi !

Không gian dày đặc toàn trăng cả :
Tôi cũng trăng mà nàng cũng trăng
Mỗi ảnh mỗi h́nh thêm phiêu diêu
Nàng xa tôi quá ! nói nghe chăng ?!

Tieu Dieu Khach
06-05-2002, 04:48 PM
Đêm Không Ngủ

Non sông bốn mặt ngủ mơ màng
Thức chỉ ḿnh ta dạ chẳng an
Bóng nguyệt leo song sờ sẫm gối
Gió thu lọt cửa cọ mài chăn
Khóc giùm thân thế hoa rơi lệ
Buồn giúp công danh dế dạo đàn
Chỗi dậy nôm na vài điệu cũ
Năm canh tâm sự vẫn chưa tàn

Bach Van Phi
06-05-2002, 11:29 PM
ÂM NHẠC

Tinh hơn đồng trinh
Hừng qua hừng đông
Em ḿnh nghe không
Im chưa nên đông
Say chưa ra ḷng
Đều ngâm giấm cả .

Màu nào sắp ră
Vồng nào sắp cao
Ánh nào tương giao
Muôn thương đều lắng
Nhấn nào khăn khắn
Nhịp nào âu lo
Em hăy cầu cho .

Tinh hơn đồng trinh
Hừng quá hừng đông
Em ḿnh nghe không?

Nhạc vàng tỏ rơ
Như sao trên trời
Đem nguyền ra phơi
Đem phần ra phơi
Ân t́nh tri ngộ
Trước đời trăng lên.

Em hăy làm duyên
Em cứ y nguyên
Đàn rơ tơ riết
Cả ḷng đam mê .
In h́nh tưởng nhớ
Như tuồng ai ra
Như tuồng lân la
Đâu đây quyến luyến
Đố Nàng gần xa .

Màu không thấy ửng
Mùi qua linh thiêng
Những cốt cách tiên
Thảy đều cảm biết
Khi ḷng xin thương
Lên gần đài Trăng
Hương ráng sức hương
Bừng bừng cao trăng.

Dâng lên quá trí
Quá giải Hàn Giang
Đố Nàng nói sao .

Trong nụ cười nao
Trong búp hoa nào
Có ǵ phôi thai .
Sao vấn vương hoài
Sao đầm hơi thở
Hương đầm hơi nhớ
Hương đầm hơi quen
Đố Nàng hay em.

(Thượng Thanh Khí)

Bach Van Phi
06-05-2002, 11:32 PM
BẾN HÀN GIANG

Này đây lời ngọc song song
Xin dâng muôn sóng tơ đồng vơi vơi
Xin dâng này máu đang tươi
Này đây nước mắt giọng cười theo nhau

Mới hay phong vị nhiệm màu
Môi chưa nhấp cạn, mạch sầu đă tuôn
Ớ Địch ơi, lệ có nguồn
Hăy chia bớt nửa nỗi buồn sang tôi

Hôm nay trời lững lơ trời
Ḍng sông ánh sáng sẽ trôi hoa vàng
Tôi ngồi ở bến Hàng Giang
Khóc thôi mây nước bàng hoàng suốt đêm.

Bach Van Phi
06-05-2002, 11:33 PM
BẼN LẼN

Trăng nằm sóng soải trên cành liễu
Đợi gió đông về để lả lơi
Hoa lá ngây t́nh không muốn động
Ḷng em hồi hộp, chị Hằng ơi.

Trong khóm vi vu rào rạt măi
Tiếng ḷng ai nói? Sao im đi?
Ô ḱa, bóng nguyệt trần truồng tắm
Lộ cái khuôn vàng dưới đáy khe.

Vô t́nh để gió hôn lên má
Bẽn lẻn làm sao lúc nửa đêm
Em sợ lang quân em biết được
Nghi ngờ tới cái tiết trinh em.

Bach Van Phi
06-05-2002, 11:38 PM
BUỒN THU

Ấp úng không ra được nửa lời,
T́nh thu bi thiết lắm thu ơi!
Vội vàng cánh nhạn bay đi trớt.
Hiu hắt hơi may thoảng lại rồi...
Nằm gắng đă không thành mộng được,
Ngâm tràn cho đỡ lúc buồn thôi.
Ngàn trùng bóng liễu trông xanh ngắt,
Cảnh sắp về đông mắt đă vơi.

Bach Van Phi
06-05-2002, 11:42 PM
CÔ LIÊU

Gió lùa ánh sáng vô trong băi
Trăng ngậm đầy sông, chảy láng lai.
Buồm trắng phất phơ như cuống lá
Ḷng tôi bát ngát rộng bằng hai.

Tôi ngồi dưới bến đợi nường Mơ,
Tiếng rú ban đêm rạn bóng mờ,
Tiếng rú hồn tôi xô vỡ sóng,
Rung tầng không khí bạt vi lô.

Ai đi lẳng lặng trên làn nước,
Với lại ai ngồi khít cạnh tôi?
Mà sao ngậm kín thơ đầy miệng,
Không nói không rằng nín cả hơi?

Chao ôi! Ghê quá trong tư tưởng,
Một vũng cô liêu cũ vạn đời!
Chao ôi ghê quá! Chao ghê quá!
Cảm thấy hồn tôi ớn lạnh rồi!

Bach Van Phi
06-05-2002, 11:45 PM
ĐÀ LẠT TRĂNG MỜ

Đây phút thiêng liêng đă khởi đầu.
Trời mơ trong cảnh thực huyền mơ!
Trăng sao đắm đuối trong sương nhạt
Như đón từ xa một ư thơ.

Ai hăy làm thinh chớ nói nhiều,
Để nghe dưới đáy nưới ḥ reo,
Để nghe tơ liễu rung trong gió,
Và để xem trời giải nghĩa yêu.

Hàng thông lấp loáng đứng trong im
Cành lá in như đă lặng ch́m.
Hư thực làm sao phân biệt được!
Sông Ngân Hà nổi giữa màn đêm.

Cả trời say nhuộm một màu trăng,
Và cả ḷng tôi chẳng nói rằng.
Không một tiếng ǵ nghe động chạm,
Dẫu là tiếng vỡ của sao băng...

Tieu Dieu Khach
06-06-2002, 04:36 AM
ĐÊM XUÂN CẦU NGUYỆN

Trời hôm nay b́nh an như nguyệt bạch,
Đường trăng xa, ánh sáng tuyệt vời bay...
Đây là hương quí trọng thắm trong mậy
Ngời phép lạ của đức tin kiều diễm :
Câu tán tạ, không khen ḷng cả phiếm,
Bút xuân thu mùa nhạc đến vừa khi
Khắp mười phương điềm lạ trổ hoài nghi :
Cây bằng gấm và ḷng sông toàn ngọc;
Và đầu hôm một v́ sao liền mọc
Ở phương Nam mầu nhiệm biết ngần mô !
V́ muôn kinh dồn dập cơi thơm tho
Thêm nghĩa lư sáng trưng như thất bảo,
Ta chắp hai tay lại quỳ hoan hảo,
Ngửa trông cao, cầu nguyện trắng không gian.
Để vừa dâng, vừa hiệp bốn mùa xuân,
Nở một lượt giầu sang hơn Thượng Đế.

Đă no nê, đă bưa rồi thế hệ,
Của phường trai mê mẩn khí thanh cao;
Phượng hoàng bay trong một tối trăng sao,
Mà ánh sáng không c̣n khiêm nhượng nữa;
Đương cầu xin, ọc thơ ra đường sữa,
Ta ngất đi trong khoái lạc của hồn đau...
Trên chín tầng điêu động cả trân châu,
Đường sống lại muôn ngàn hoa phẩm tiết,
Nhịp song đôi : này đây cung cầm nguyệt,
Ướp lời thơ thành phước lộc của đường tu
Tôi van lơn thầm nguyện Chúa Giê-su
Ban ơn xuống cho mùa xuân hôn phối;
Xin tha thứ những câu thơ tội lỗi
Của bàn tay thi sĩ kẻ lên trăng :
Trong bao đêm xao xuyến vũng sông Hằng.

Tieu Dieu Khach
06-06-2002, 04:38 AM
Trồng Hoa Cúc

Thích trồng hoa cúc để xem chơi
Cúc ngó đơn sơ, lắng mặn ṃi
Đêm vắng gần kề say chén nguyệt
Vườn thu vắng vẻ đủ mua vui

Tieu Dieu Khach
06-06-2002, 04:40 AM
MẤT DUYÊN

Xuân em hơ hớ đào non
Chàng đă thương thương muốn kết hôn
Từ ấy xuân em càng chín ửng
Ngày ngày giặt lụa bến sông con.

Chàng đă vời ai đi tới bỏ
Cau trầu, lễ vật ở nhà em
Má em nhận gả không đ̣i cưới
Thấp thỏm em mừng được tấm duyên.

Từ ấy sao chàng không trở lại
Vuông tơ em dệt đă gần xong
Mấy lần đổi lá dâu ngoài ngơ
Mấy lượt mong chàng, chàng biết không?

Tieu Dieu Khach
06-06-2002, 04:44 AM
Duyên muộn

Từ khi đôi má đỏ hây hây
Em tập thêu thùa, tập vá may
Chim sáo trước sân bay tới đậu
Em mừng: sắp được lấy chồng đây .

Những lượt thu về, em thấy xuân
Trên đôi má nơn lại phai dần
Và ḷng em chẳng c̣n nao nức
Như lúc trăng lên đốt khói trầm.

Người nói duyên em đă muộn màng
Bởi v́ nghèo khó chẳng xênh xang
Nhưng xuân em chín từ năm ngoái
Há phải v́ em áo nối quàng.

Tieu Dieu Khach
06-06-2002, 04:45 AM
EM LẤY CHỒNG

Ngày mai tôi bỏ làm thi sĩ
Em lấy chồng rồi hết ước mơ
Tôi sẽ đi t́m mỏm đá trắng
Ngồi lên để thả cái hồn thơ

Tieu Dieu Khach
06-06-2002, 04:47 AM
Hồn Cúc

Bấy lâu sát ngơ, chẳng ngăn tường
Không dám sờ tay sợ lấm hương
Xiêm áo đêm nay tề chỉnh quá
Muốn ôm hồn cúc ở trong sương.

Tieu Dieu Khach
06-06-2002, 04:49 AM
ĐÂY THÔN VĨ DẠ
Sao anh không về chơi thôn Vĩ ?
Nh́n nắng hàng cau nắng mới lên
Vườn ai mướt quá, xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền.

Gió theo lối gió, mây đường mây
Ḍng nước buồn thiu, hoa bắp lay
Thuyền ai đậu bến sông Trăng đó
Có chở trăng về kịp tối nay ?

Mơ khách đường xa khách đường xa
Aó em trắng quá nh́n không ra
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết t́nh ai có đậm đà .

Bach Van Phi
06-06-2002, 04:58 AM
SAY THƠ

Bốn mùa thơ xanh xanh như cẩm thạch
Chim ngàn trăng đem tiếng lạ về ca .
Ca, cầm ca, tơ đồng vọng dang ra
Cho thêm ư, nguồn hương thêm đầy dẫy .
Màu như ru, sóng âm thanh xô đẩy .
Bao hương thơm trong lời nguyện chiều nay,
Lên bốc lên và ân huệ dường bay .
Ôi! khí hậu lọc bao nguồn ánh sáng.
Chưa no sao ? Nhân từ êm vô hạn
Do bàn tay Thiên Chúa chảy tuôn ra .


Ca, cầm ca, tơ đồng vọng dang ra .
Đức ân ái dồn lên muôn trượng cả .
Hăy quỳ lạy nh́n xem cho sướng đă,
Cả ḷng thơ say tớt khí linh thiêng.
Nhạc nồng say mà t́nh tự c̣n nguyên.
Cơn sốt sắng xinh hơn cầu vàng diệp,
Ngửa tay thôi, ơn trời đà xuống hiệp.


Trăng và trăng cho thấm hết mọi nơi .
Người thế gian, ôi miệng lưỡi đâu rồi ?
Và tán tạ và khong khen nức nở .
Trăng tờ mờ một trời mơ sớm nở
Bao hoa hồng mầu nhiệm Nữ Vương xưa .
Ôi! đây là đền cao ngự nhà vua
Ḍng Đa Vít thuở xưa trời sáng cả .
Hăy quỳ lạy nh́n xem cho sướng đă,
Quê hương thơ đằm thắm biết dường nào .
Đây là vườn nên hoa lá xôn xao .
Gió đổi mới thêm hương cho ánh sáng.
Mùa rộng răi, trái trăng chao vô hạn,
Ngon thơm hơn thái tảo bữa hôm nay .
Điệu đàn xưa không sánh kịp bường dây
Bởi huyền diệu in như màu nguyệt bạch,
Bởi ước ao tuôn tràn vô pho sách,
Bởi Thánh Kinh no chán nghĩa sâu xa
Lần hít trí khôn ngoan người thế .
Người đă khấn say sưa vô cùng để
Hiệp ḥa thơ cho yêu mến bâng khuâng,
Bao nhiêu ḷng ai trút sạch lâng lâng.
Đây tất cả, hỡi ôi! Ḿnh Thánh Chúa,
Của tế lễ là nguồn ơn chan chứa,
Đáng trọng thiên và rất đáng mong ơn.
Ly Tao rằng đàn ngọc cũng theo đờn
Bởi đạo hạnh rung muôn dây t́nh cảm.
Không mê chi kỳ trân người vàng chạm,
Trời cỏ bồng bay thú vị tiêu dao,
Rượu nồng thơm say hoa nguyệt hồng đào .
Đây chỉ mới xe vấn vương ḷng dạ .


Hăy quỳ lạy nh́n xem cho sướng đă,
Không ǵ tiên cho sánh kịp bường thơ .
Tính chất thanh mà phẩm vật không ngờ,
Rất yêu chuộng màu nhơn đức sạch sẽ .
Hồn rất vốn ưa phiêu diêu trong gió nhẹ,
Bay giang hồ không sót một phương nào .
Càng lên cao dây đồng vọng càng cao,
Quyến rũ biết bao kinh cầu nguyện
Và kết tinh thành hào quang kim tuyến
Theo tràn về cho đến cơi vô biên.
Hân hoan thôi! Thơ dường gặp hương nguyền
Là sum hiệp với muôn v́ cả Thánh.
Tôi là kẻ đi đường đêm gió lạnh,
Không mong ǵ hơn kêu gọi tấm ḷng thơ .
Bởi chưng đây là xuân trước đợi chờ,
Hơi ấm áp như một nguồn an ủi .
Trời mở rộng và không ai hờn tủi,
Lượng bao dong tha thiết cánh tay êm.
Chao! Tràn trề là phúc hạnh ban đêm,
Va đây chính là cao lương mỹ vị
Của nguồn đạo mà ngày xưa Thánh Khí
Thơ với ḷng ai phối hiệp nên duyên.
Mà ai đâu cầm được nỗi niềm riêng.

Tieu Dieu Khach
06-06-2002, 05:00 AM
Vịnh Hoa Cúc

Thu về nhuộm thắm nét hoàng hoa
Sương đẫm trăng lồng bóng thướt tha
Vẻ mặt khác chi người quốc sắc
Trong đời tri kỷ chỉ riêng ta

Bach Van Phi
06-06-2002, 05:01 AM
ĐÀN NGỌC

Điệu Hàm Chương mai hoa c̣n rớt ngọc,
Xiêm nghê nàng ven vén để hương lay,
Nốc đi cho làn phấn điểm màu say,
Cho rung động toàn thân người rớm khóc.

Rồi muôn xuân đă nư chiều thổn thức,
Đều run lên như thể tấm hồn mơ.
Ai gieo chi thương tiếc giữa đường tơ,
Cho lỡ dở vang lên từng tiếng nấc!

Nguồn sáng láng lờ đi trong sự thật,
Trong ảo huyền và trong cả mê ly.
Ai nỡ nào cắt nghĩa tới hàng mi:
Là ứ lại, là trào ra nước mắt.

Bằng trăm tiếng vẽ ra trăm màu sắc,
Với đôi tay này trút hết đê mê.
Dạ lan hương bừng nở cánh e dè,
Trong khúc nhạc rên đều hơi gió rớt.

Đàn ngọc đă rít lên chiều nả nớt,
Tôi kêu rêu van khóc lạy nàng thôi!
Hăy uống đi cốc rượu ngấm đầy hơi,
Chan chứa vị nồng say đêm hợp cẩn.

Nàng! Lạy nàng! hăy nghe tôi cầu khẩn:
Hăy khoan tay cầm lại trí tương tư,
Đang chờn vờn trong nguồn sáng ngất ngư,
Đang lướt mướt ở trong màu hoa lệ.

Trên cung bực hăm mau niềm ngọc kể,
Với ḷng run ngưng hết cả thanh âm,
Cho lửng lơ chới với điệu phong cầm,
Cho tôi bớt bồi hồi trong một phút.

Bach Van Phi
06-06-2002, 05:03 AM
ĐỜI PHIÊU LĂNG

Mây trắng ngang trời bay vẩn vơ
Đời anh lưu lạc tự bao giờ
Đi đi... đi măi nơi vô định
T́m cái phi thường cái ước mơ.
Ở chốn xa xôi em có hay
Nắng mưa đă trải biết bao ngày
Nụ cười ư vị như mai mỉa
Mỉa cái nhân t́nh lúc đổi thay.
Trên đời gió bụi, anh lang thang
Bụng đói như cào lạnh khớp răng
Không có nhà ai cho nghỉ bước
V́ anh là kẻ chẳng giàu sang
Ban đêm anh ngủ túp lều tranh
Chỗ tạm dừng chân khách bộ hành
Đến sáng hôm sau anh cất bước
Ra đi với cái mộng chưa thành.

Tieu Dieu Khach
06-06-2002, 05:04 AM
TRÁI MÙA

Mấy độ trong vườn, cam chửa chín
Mỗi lần em nhớ người trai tơ
Trưa hè năm ấy mua cam ngọt
Nhưng thấy cam xanh lại cáo từ .

Năm ngoái trong vườn cam chín cả
Gốc đào em đợi chàng qua mua
Nhưng con chim khách không về nữa
Chàng chẳng sang đâu, cam hết mùa .

Cam héo ḷng em cũng héo hon
đến nay em đă có chồng con
T́nh cờ hôm ấy, chàng qua lại
Cam trái mùa rồi, hết thứ ngon..

Bach Van Phi
06-06-2002, 05:05 AM
ĐỪNG CHO L̉NG BAY XA

Thượng thanh khí tiết ra nguồn sinh khí
Xa xôi trăng mọc nước Huyền Vi,
Đây Miên Trường, đây Vĩnh Cửu, tề phi!
Cao cao vượt với hai hàng bóng vía .
Trời nhật nguyệt cầu vồng bắt tứ phía,
Ôi Hoàng Hoa, hồn phách đến nơi đây .
Hương ân t́nh cho kết lại thành dây,
Mong manh như lời nhớ thương hàng triệu
Đàn cung bậc gió dồn lên âm điệu,
Sững ḷng chưa ? Say chấp cả thanh bai .
Sang chơi thôi, sang chơi thôi! mà ai,
Thu đây rồi, bước lên cầu Ô Thước
Sao! Vàng sao rơi đầy nơi sóng nước,
Đừng ngả tay mà hứng máu trời sa .
Thôi kéo về đừng cho ḷng bay xa ...
Thu vươn này, thu vươn ra như ư ...
Mau rất mau trong muôn hoa kiều mỵ,
Mùa rất trai và ánh sáng rất cao .
Đừng nói buồn mà không khí nao nao,
Để chơi vơi này bông trăng lá gió,
Để phiêu phiêu này tờ thơ vàng vơ,
Để dầm dề hạt lệ đôi ta .
Tầng thượng tầng lâu đài ngọc đơm ra .
Khói nhạt nhạt xen vô màu xanh biếc.
Đẩy đưa dài hơi ngào ngạt trầm mơ .
Thinh không tan như bào ảnh hư vô,
Giải Ngân Hà biến theo cầu Ô Thước.
Và ước ao nhớ nhung lần lượt
Đắm im ĺm trong mường tượng buồn thiu .

(Thượng Thanh Khí)

Tieu Dieu Khach
06-06-2002, 05:07 AM
MỘT ĐÊM NÓI CHUYỆN VỚI GÁI QUÊ

Chứa đầy hoa mộng trên trời cao
đêm ấy không trăng mà có sao
Một tiếng vang xa, rơi xuống suối
Th́ thầm trong gió ngàn phi lao .

Ḿnh nắm tay ta hỏi mật thiết
Bước đời thi sĩ nhiều cay nghiệt
Hay đầy hương vị như rừng mai
Nhắm mắt ta vờ đường chẳng biết.

V́ nếu ta đây là trích tiên
Là hồn thi sĩ có lương duyên
Với bao gái đẹp trong nhân thế
Th́ sống vô tâm chẳng biết phiền.

Ta có như ai thèm phú quư
Ngày đêm mơ ước điều xa xôi
Tuy không tư lự nhưng hồi hộp
Và biết làm thinh với ngọn đồi .

Ta thường giơ tay níu ngàn mây
đi lại lang thang trên ngọn cây
Bởi ánh sáng trăng ngà đă yếu đuối
Sương lam thấm áo lạnh không hay .

Mỗi khi mưa ngớt cơn giông qua
Xắn áo ra vườn ta lượm hoa
Những cánh vô duyên theo gió ră
Vừa cười, vừa khóc ta chôn hoa .

Ḿnh ơi, ta vốn khách đa t́nh
Nhưng mối t́nh ta toàn nhạt cả
V́ bao mỹ nữ, ta đều khinh.

(Gái Quê) [/color]

Tieu Dieu Khach
06-06-2002, 05:10 AM
Bút thần khai


Ngọn bút thần khai phước lộc nhà
Sáng như gươm báu, lạnh như ma
Mực lùa khí vị vô hồn chữ,
Văn bút hào quang ở miệng ta .
Giấy trắng tinh khôi, tuôn huyết mạch,
Lời vàng nguyên vẹn trổ tài hoa .
Ấm hơn tiếng nhạc reo trong ư,
Thơ đợi xuân về phát tiết ra .

(Xuân Như Ư )

Tieu Dieu Khach
06-06-2002, 05:12 AM
GÁI QUÊ

Xuân trẻ, xuân non, xuân lịch sự
Tôi đều nhận thấy trên môi em
Làn môi mong mỏng tươi như máu
Đă khiến môi tôi mấp máy thèm.
Từ lúc bóng em bỏ trái đào
Tới chừng cặp má đỏ au au
Tôi đều nhận thấy trong con mắt
Một vẻ ngây thơ và ước ao
Lớn lên, em đă biết làm duyên
Mỗi lúc gặp tôi che nón nghiêng
Nghe nói ba em chưa chịu nhận
Cau trầu của khách láng giềng bên.

(Gái Quê )

Tieu Dieu Khach
06-06-2002, 05:16 AM
Nụ cười

Trăng lên, nước lặng, tre la đà
Rơi bóng im trên đám cỏ hoa
Tiếng động sau cùng lau cỏ mọc
Tiếng ca chen lấn từ trong ra

Tiếng ca ngắt - cành lá rung rinh
Một nường con gái trông xinh xinh
Ống quần vo xắn lên đầu gối
Da thịt, trời ơi! Trắng rợn ḿnh.

Cô gái ngây thơ nh́n xuống hồ
Nước trong nổi bật h́nh dung cô
Nụ cười dưới ấy và trên ấy
Không hẹn đồng nhau nở lẳng lơ .

Tieu Dieu Khach
06-06-2002, 05:17 AM
Tiếng vang

Trên đọt tre già trăng lưỡi liềm
Hỡi trăng hăy chặt khóm thùy dương
Nghiêng ḿnh trước gió chiều lơi lả
Và chặt luôn ta đứt nỗi niềm.
Ḷng ta rào rạt như làn sóng
Tay ngoắt đám mây dừng lại ngay
Mây vốn hơi sương và đọng lại
Mau bay vào cuống họng ta đây .
Ta đang khao khát t́nh yêu thương
Cất tiếng kêu vang trong im lặng
Tiếng va vào núi, dội quanh vùng.

(Gái Quê )

Bach Van Phi
06-06-2002, 05:23 AM
DUYÊN KỲ NGỘ

Tiếng Suối Reo

Đâu gió lên tầng mây che mắt lạ
Ta muôn năm len lỏi ở Đào Nguyên
Nước trong sáng ḷng ta thơm vô giá
Sao không ai đi lạc tới non tiên?

Để ta dâng, ta mời ai giải khát
Nếm cho bưa mùi vị nước trường sinh
Ồ tiếng tiêu đâu bay ra man mác
Khiến nao nao nguồn thanh tịnh quanh ḿnh.

Lời Chim Phụ Họa

Tiếng tiêu nao từ phương xa bay vẳng
Tiếng thanh thanh mà rất mực tương tư
Xuân đây rồi lan tràn như bóng nắng
Ta nên bay cho khỏi vướng sầu u.

Tiếng Tiêu

Vàng bay theovàng đuổi theo vàng bay
TIếng vàng này vừa mê vừa say
Dồn qua phương đông mặt trời chưa nóng
Dồn qua phương tây màu sắc hây hây

Ta là khúc Phượng Cầu Hoàng năm trước
Đem ân t́nh rải khắp cả trời duyên
Cho Quân Thụy lấy nàng Thôi thuyền quyên
Xuân vô cùng đến ngàn năm ơn phước.

Song le Nàng vẫn luôn luôn cách biệt
Bến Ô Giang lành lạnh khúc thầm thương
Ta vẫn c̣n ngân bao lời tha thiết
Trong nắng mai d́u dịu mối sầu vương.

Chàng

Mải vui t́m cành hoa trên cánh bướm
Ai đưa ta lạc đến nước non này
Mùi cỏ lạ thơm như mùi nhụy chớm
Cùng tiếng tiêu đồng hợp chất nồng say

Đến đây rồi ta mơ niềm hận cũ
Đă bao năm nào thấy bóng giai nhân
Hoa lá bỗng xôn xao t́m lấy thú
Trong khi này lừng lẫy nhạc tường vân.

Lời Suối Reo

Ồ sự lạ muôn đời thế kỷ
Đất Linh Sơn in dấu vết phàm nhân
Ta reo lên với đàn thông thủ thỉ
Cho lay bay t́nh ư ở xa xăm
Xin mời chàng tài hoa thi sĩ đó
Ngồi xuống đây bên thảm ngọc vườn châu
Hai tay chàng thử vốc vào nước nọ
Mát tê đi như da thịt nàng dâu.

Lời Chim Hót

Ôi chàng kia, thực ra chiều phong vận
Hăy nghe ta cao hót khúc b́nh an
Này mặt nhựt tṛn vo đương sáng láng
Gió đương lên vươn quyện tấm ḷng ngây
Ta đă nghe danh chàng cao vời vợi
Như thơ ra đồng vọng cả thinh gian

Chàng

Nắng càng cao, ḷng ta càng hừng hực
Thơ lên rồi bay quá dải nhàn vân
Mùi hương đâu trong lời ca sực nức
E hư vô rung động cả phong trần
Ôi chao, mê toàn thân như khoái cảm
Như đêm xuân uống phải rượu quỳnh tương
Không đâu mà, có điều chi vừa chạm
Đến tâm linh - để báo hiệu phi thường.
Ta hăy giấu tiếng tiêu trong cụm lá
Đừng cho ra nghe lờ lặng trời mây
Ta hăy ẩn ḿnh ta trong kẹt lá
Để chờ xem sự lạ đến gần đây

Nàng

Mây bay theo với mây bay
Ḿnh sao ra nước non này mà chơi
Sáo ơi, d́u dặt khơi vơi
Buông mau âm điệu để mời nhân gian
Nắng cao ư muốn lan tràn
Ở đây vắng vẻ cây ngàn suối reo
Chim ơi hót khúc tương giao
Có người thục nữ lần vào Thiên Thai
Không gặp ai, chửa gặp ai
Duyên c̣n ngậm kín, t́nh hoài miên man
Tiêu tao đến nỗi bẽ bàng
Đi trong hiu quạnh gặp toàn bơ vơ

Lời Suối Reo

Ở đây có suối đoàn viên
Có cây Phối hợp, có duyên Ngọc vàng
Nước ta trong trắng ơ Nàng
Đọ xem trinh tuyết có phần thanh cao
Cởi xiêm cởi áo ra nào
Xuống đây nàng tắm cho rạt rào thơ ...

Nàng

Ôi chao thơ ngầm bay theo dải nắng
Lộng vào trong xiêm áo mỏng mành sao!
Tiếng ai cười vang trong im lặng
Khiến ḷng ta hồi hộp biết dường bao!


Chàng (ở lùm cây ra)

Tiếng tiêu vương vấn vào nhau măi
Ta cho Nàng đây, gẫm lạ kỳ
Không duyên hồ dễ mong theo nắng
Xin dâng nàng nụ cười với đôi mi.


Nàng (kinh ngạc)

Ở đâu chàng ở đâu ra
Xem trong cốt cách mới ra tính t́nh
E khi ḿnh chửa iết ḿnh
Nói câu kỳ ngộ in h́nh hổ ngươi
Chàng ôi, thốt chẳng nên lời
Không quen sao lại lả lơi chuyện tṛ?

Chàng

Phải quên Nàng ở Đào Nguyên
Bởi chưng sắc đẹp lại thêm đa t́nh
Xuống đây t́m nợ ba sinh
Không hay trời khiến ta ḿnh gặp nhau.

Nàng

Em là Trần Thương Thương
Ngụ ở bến Tầm Dương
Đi t́m chàng thi sĩ
Trong pho sách Kim Cương
Đi tới Tương tư xứ
T́m không ra người thương

Chàng

Em là Trần Thương Thương
Anh là Hàn Mặc Tử
Không phải cách âm dương
C̣n có khi hội ngộ
Em là hoa mười phương
Anh là mây tứ xứ
Gặp nhau ở cạnh đường
Nói sao cho bằng khóc.

Lời Chim Hót

Hỡi ôi người tục khách t́nh
Đến đây nh́n sững cho ḿnh thêm ghen
Má ơi, má núm đồng tiền
Môi sao ướt đỏ ta thèm biết bao!
Nắng ơi, nắng có lên cao
Làm sao da thịt hồng hào thế kia?

Nàng

Người mộng hỡi từ nay ta mới biết
Sao thơ anh nhuộm toàn màu ly biệt?
Kêu không thôi, và nức nở cả ban đêm
Nhạc thanh bai ḥa trong cung cầm nguyệt
Với bao màu sang sáng ửng duyên thơm
Em mê quá thi nhân Hàn Mặc Tử.
Người trai tơ thùy mị như t́nh duyên.

Chàng

Thương Thương em, trời cho ta kỳ ngộ
Nói cho ta thần điệu của vàng bay
Đôi nhụy thắm in trên màu rực rỡ
Đây đôi chim gù gật với niềm say
Anh van em cho anh quỳ san sát
Cho mùa xuân ngầm ngấm tận hồn anh
Thơ anh sẽ như trầm hương ngào ngạt
Tỏa lên cao lồng lộng giữa trời xanh.

Nàng

Tất cả em là trân châu vô giá
Dành cho anh rîêng hưởng hạnh phúc này
Em kết tinh ở bao thanh sắc lạ
Ṭa thiên nhiên đúc sẵn để mê say
Sao trời hỡi không cho em nguyền ước
Em theo anh mà hứng lấy sao rơi
Vẻ đài các c̣n nguyên trong khăn, lược
Để làm chi, t́nh hỡi, khi xa xôi.

Chàng

Chỉ có em làm thơ anh mănh liệt
T́nh anh vang như luồng gió van lơn
Chỉ có em, ḷng anh yêu tha thiết
Yêu điên cuồng không một phút nào hơn
Bây giờ đây khóc than niềm ly hận
Hỡi Thương Thương người ngọc của ḷng anh
Ta nh́n em với bao lời ta thán
Khiến hoa chim nghe được cũng không đành.


Nàng

T́nh quân hỡi, muôn năm em chỉ muốn
Sống bên anh cho thắm được t́nh yêu
Mùa xuân em sẽ rất nhiều hoa bướm
Bởi thơ anh tô điểm đẹp trăm chiều.


Chàng

Than ơi đời biệt ly chan chứa
Anh sắp đi với hai ḍng lệ ứa
Cả đau thương dồn dập xót tâm bào
Khi xa em đă bao lần vọng tưởng
Mơ trong mơ làm hoảng hốt đêm trăng
Khi gần em tâm thần anh sửng sốt
Mùi yêu đương vương vít cả tâm hồn
Em ở đó sao anh không thề thốt
Bao ḍng châu đem hiến tối tân hôn.


Nàng

Nói làm chi những câu mê sướng quá
Nói những câu khờ dại cả người em
Phải chăng anh tài hoa cao trọng lắm
Đă bao lần khét tiếng ở đền vua
Bao người ngọc đắm say lời ngọc thắm
Bao giai nhân hâm mộ tấm t́nh thơ!


Chàng

Anh chỉ ngó say em trong chốc lát
Để hồn thơ rời rạc với mây bay
Gần em luôn để hưởng bao khoái lạc
Thưa em không, anh đâu dám mê say!
Một mai kia ở bên khe nước ngọc
Với sao sương, anh nằm chết như trăng
Không t́m thấy Nàng Tiên mô đến khóc
Đến hôn anh và rửa vết thương tâm.


Nàng

Em quyết níu với bao tơ nắng dịu
Níu thơ anh và níu cả hồn anh
Hoa cỏ sẽ làm ơn theo chứng kiến
Biệt ly nào dứt được mối thâm t́nh?


Chàng

Thôi chào em giờ không trở lại
Anh đi rồi mà hương phấn vẫn theo luôn (chàng biến mất)


Tiếng Suối Reo

Xin đừng vầy bàn chân trong suối ngọc
Hỡi giai nhân người lụa bến Tầm Dương
Xin Nàng đợi để đêm khuya sẽ vọc
Bao nhiêu trăng sáng dịu giữa hơi sương.

Bach Van Phi
06-06-2002, 06:01 AM
ĐÔI TA

Mà anh hay em trong tim đều rạn
Đều chôn sâu h́nh ảnh một người mơ
Bây giờ đây quấn quít hiện bây giờ
Chỉ biết có đôi ta là đang sống
Đang cho nhau ngọt ngào và đang mộng
Cố làm lơ không biết đến thời gian
Đến bông hoa tàn tạ với trăng ngàn
Đến những t́nh duyên chung quanh thất vọng
Nhiều hành tinh tan đi v́ đă lỏng
Ôi muôn năm! Giấc mộng đă đời chưa ?
Lúc ấy sóng triều rên rỉ chưa bưa
Cứ nhắm mắt, cứ yêu nhau như chết
Cứ sảng sốt, tê mê và rũ liệt
Đừng nghe chi âm hưởng địa cầu đang
Vỡ toang ra từng mảnh, cả không gian
Cả thời gian, từ tạo thiên lập địa
Đều trộn trạo, điều ḥa và xí xóa
Thành hư không như t́nh ái đôi ta .
Trong im ĺm, lẻ loi trong dăy động,
Cũng h́nh như, em hỡi, động Huyền Không
Mà đêm nghe tiếng khóc ở đáy ḷng,
Ở trong phổi, trong tim, trong hồn nữa .
Em cố nghĩ ra một chiều vàng úa,
Lá trên cành cành héo hắt, gió ngừng ru:
"Một mối t́nh nức nở giữa âm u,
Một hồn đau ră lần theo hương khói,
Một bài thơ cháy tan trong nắng rọi,
Một lời run hoi hóp giữa không trung,
Cả niềm yêu, ư thơ, cả một vùng,
Hóa thành vũng máu đào trong ác lặn",
Đấy là tất cả người anh tiêu tán,
Cùng trăng sao bàng bạc xứ Say Mơ
Cùng t́nh em tha thiết như văn thơ
Ràng rịt măi cho đến ngày tận thế.

Ngao_0p
06-07-2002, 10:47 AM
Phan Thiết ! Phan Thiết !

Nhớ khi xưa ta là chim Phượng Hoàng
Vỗ cánh bay chín tầng trời cao ngất
Bay từ Dao Ly đến trời Đâu Suất;
Và lùa theo không biết mấy là hương
Lúc đằng vân gặp ánh sáng chận đường
Chạm tiếng nhạc, va nhằm thơ thiên cổ
Ta lôi đ́nh thấy trăng sao liền mổ
Sao tan tành rơi xuống một cù lao
Hóa đài điện đă rất nên tráng lệ
Ở ngôi cao, ngước mắt ra ngoài bể
Phong lưu ghê, sang trọng chẳng vừa chi
Ta mê man như tới chốn Phượng tŕ
Ở măi đấy không về Thiên Cung nữa .

Nhưng phép lạ có một v́ tiên nữ
Hao hao như nường nguyệt cơi Đào Nguyên
Ta đắm mê trong ánh sáng trần duyên
Và van lạy xin cô nường kết ngăi
Mỉa mai thay cho phượng hoàng si dại
Là ta đây đương ở kiếp muôn chim
Trở lại trời tu luyện với muôn đêm
Hớp tinh khí lâu năm thành chánh quả
Ta trở nên như ngọc đàng kim mă
Rất hào hoa rất phong vận: Người Thơ
Ta là trai khí huyết ước ao mơ
Người thục nữ sanh giữa thời vô thượng
Rồi ngây dại nhờ thất tinh chỉ hướng
Ta lang thang t́m tới chốn Lầu Trăng
Lầu Ông Hoàng, người thiên hạ đồn vang.

Nơi đă khóc, đă yêu thương da diết
Ôi trời ôi! là Phan Thiết Phan Thiết
Mà tang thương c̣n lại mảnh trăng rơi
Ta đến nơi Nường ấy vắng lâu rồi
Nghĩa là chết từ muôn trăng thế kỷ
Trăng vàng ngọc, trăng ân t́nh, chưa phỉ!
Ta nh́n trăng, khôn xiết ngậm ngùi trăng
Ta văi tung thơ lên tận sông Hằng,
Thơ phép tắc bỗng kêu rên thống thiết
Hỡi Phan Thiết! Phan Thiết!
Mi là nơi ta chôn hận ngh́n thu
Mi là nơi ta sầu muộn ngất ngư .

(Xuân Như Ư)

Hàn Mặc Tử

Bach Van Phi
06-11-2002, 12:42 AM
ÂM THẦM

Từ gió xuân đi, gió hạ về
Anh thường gửi gắm mối t́nh quê
Bên em mỗi lúc trên đường cái
Hóng mát cho ḷng được thỏa thuê!

Em có ngờ đâu trong những đêm
Trăng ngà giăi bóng mặt hồ êm
Anh đi thơ thẩn như ngây dại
Hứng lấy hương nồng trong áo em

Bên khóm thùy dương em thướt tha
Bên này bờ liễu anh trông qua
Say mơ vướng phải mùa hương ướp
Yêu cái môi hường chẳng nói ra

Độ ấy xuân về em lớn lên
Thấy anh em đă biết làm duyên
Yêu dấu ḷng anh ôm hận riêng.

Bach Van Phi
06-11-2002, 12:44 AM
BẮT CHƯỚC

Để cho hoa gió th́ thào
Để cho mây nước nôn nao
Quên câu thương nhớ rồi sao
Em ơi thế nghĩa là sao
Khi hương thơm kề lỗ miệng
Khi t́nh mới chạm vào nhau?
Em ơi thế nghĩa là sao?
Trăng đang nằm trên sóng cỏ
Cỏ đùa trăng đến bên ao
Trăng lại đẫm ḿnh xuống nước
Trăng nước đều lặng nh́n nhau...
Đôi ta bắt chước th́ sao?

Bach Van Phi
06-11-2002, 12:45 AM
CUỐI THU

Lụa trời ai dệt với ai căng,
Ai thả chim bay đến Quảng Hàn,
Và ai gánh máu đi trên tuyết,
Mảnh áo da cừu ngắm nở nang.

Mây vẽ hằng hà sa số lệ,
Là nguồn ly biệt giữa cô đơn.
Sao không tô điểm nên sương khói,
Trong cơi ḷng tôi buổi chập chờn.

Đây băi cô liêu lạnh hững hờ,
Với buồn phơn phớt, vắng trơ vơ.
Cây ǵ mảnh khảnh run cầm cập,
Điềm báo thu vàng gầy xác xơ.

Thu héo nấc thành những tiếng khô.
Một v́ sao lạ mọc phương mô?
Người thơ chưa thấy ra đời nhỉ?
Trinh bạch ai chôn tận đáy mồ?

Bach Van Phi
06-11-2002, 12:48 AM
GHEN

Ta ném ḿnh đi theo gió trăng
Ḷng ta tản khắp bốn phương trời
Cửu trùng là chốn xa xôi lạ
Chim én làm sao bay đến nơi ?

Chiếc tàu chở cả một đêm trăng
Muôn ánh sao ngời chói thẳng băng
Muôn sợi hương trầm bay bối rối
Muôn vàn thần thánh sống cao sang.

Giây phút ôi chao! nguồn cực lạc
T́nh tôi ghen hết thú vô biên
Ai cho châu báu cho thinh sắc
Miệng lưỡi khô khan, hết cả thèm.

(Đau Thương)

Bach Van Phi
06-11-2002, 12:50 AM
KHÓI HƯƠNG TAN

Tối hôm nay muôn sao bay nhấp nhánh
Sông Mê Hà đưa đẩy sóng triền miên
Thuyền anh buông lửng lơ trong hiu quạnh
Tới em chưa, đă tới bến ḷng em
Mộng uyên ương đang khi tim rào rạt
Thuyền anh neo đậu trước bến Hàn Giang
Nhưng uyên ương khi trăng sao bàng bạc
Biến mất rồi, anh thấy khói hương tan

Bach Van Phi
06-11-2002, 12:51 AM
LƯU LUYẾN

Chửa gặp nhau mà đă biệt ly
Hồn anh theo dơi bóng em đi
Hồn anh sẽ nhập trong luồng gió
Lưu luyến bên em chẳng nói ǵ.

Thơ em cũng giống ḷng em vậy
Là nghĩa thơm tho như ánh trăng
Mềm mại như lời tơ liễu rủ
Âm thầm trong áng gió băn khoăn.

Anh đă ngâm và đă thuộc làu
Cả ngàn rung động bởi thương đau
Bởi v́ mê mẩn, v́ khoan khoái
Anh cắn lời thơ để máu trào.

Lời thơ ngậm cứng không rền rĩ
Mà máu tim anh vọt láng lai
Thơ ở trong ḷng reo chẳng ngớt
Tiếng vang tha thiết dội khắp nơi.

Em đă nghe qua em đă hay
T́nh anh sao phải chứng mê say
Anh điên anh nói như người dại
Van lạy không gian xóa những ngày.

Những ngày đau khổ nhuộm buồn thiu
Những ngày mây lam cuốn dập d́u
Những mảnh nhạc vàng rơi lả tả
Những niềm run rẩy của đêm yêu.

Anh đứng cách xa hàng thế giới
Lặng nh́n trong mộng miệng em cười
Em cười anh cũng cười theo dọi
Để nhắn hồn em đă tới nơi.

Bach Van Phi
06-11-2002, 12:52 AM
MƠ DUYÊN

Non nước tâm t́nh rộng bốn phương
Đ̣i em làm Nhạc, tôi làm Hương
Đêm nay đại yến Lâm Xuân các
Điêu Thuyền đàn khúc Tề Vương

Xong rồi đôi ta qua Đào Nguyên
Em làm rượu ngọt, anh làm men
Tiên cô không đợi duyên mời mọc
Say thôi g̣ má đỏ rần lên.

Liêu Tây bây giờ đang chiêm bao
Bao giờ ly biệt đến phương nao
Ước chi ta hóa làm Lê Ảnh
Để khóc thương nhau đến bạc đầu .

(Thượng Thanh Khí)

Bach Van Phi
06-11-2002, 01:51 AM
MUÔN NĂM SẦU THẢM

Nghệ hỡi Nghệ, muôn năm sầu thảm
Nhớ thương c̣n một nắm xương thôi
Thân tàn ma dại đi rồi
Rầu rầu nước mắt bời bời ruột gan
Nghe gió là ôm ngang với gió
Tưởng chừng như trong đó có hương
Của người ḿnh nhớ ḿnh thương
Nào hay gió tạt chả vương vấn ǵ
Nhớ lắm lúc như si như dại
Nhớ làm sao bải hoải tay chân
Nhớ hàm răng, nhớ hàm răng
Mà ngày nào đó vẫn khăng khít nhiều
Dẫu đau đớn v́ lời phụ rẫy
Nhưng mà ta không lấy làm điều
Trăm năm vẫn một ḷng yêu,
Và c̣n yêu nữa rất nhiều em ơi.

Tieu Dieu Khach
06-12-2002, 06:57 PM
NHỮNG GIỌT LỆ


Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi !
Bao giờ tôi hết được yêu v́
Bao giờ mặt nhật tan thành máu
Và khối ḷng tôi cứng tợ si ?

Họ đă xa rồi không níu lại
Ḷng thương chưa đă, mến chưa bưa ...
Người đi, một nửa hồn tôi mất
Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ

Tôi vẫn c̣n đây hay ở đâu ?
Ai đem tôi bỏ dưới sông sâu ?
Sao bông phượng nở trong màu huyết ?
Nhỏ xuống ḷng tôi những giọt châu !

Tieu Dieu Khach
06-12-2002, 07:03 PM
Quảdưa

Ánh nắng lao xao trên đọt tre
Gió nam như lửa bốc tư bề
Môi khô chưa nếm mùi son phấn
Khao khát, trời ơi, bụm nước khe .

Lơ đăng mắt nh́n đến vạt dưa
Quả dưa xinh xắn buổi ban trưa
Chán chường hóng mát nằm phơi bụng
Ai thấy lúc này mà chẳng ưa .

Ta liền ngắt đi rồi bóc xem
Má hồng ưng ửng lại răng đen,
Đă nh́n tận mặt c̣n chi nữa,
Ta vội kề môi cắn kẻo thèm.

Ánh nắng lao xao trên đọt tre
Tiếng ca lanh lảnh trong vườn me
Tiếng ca im bặt. Rồi thấp thoáng
Vạt áo màu nâu hiện trước hè .

Mùi hương đi trước nàng theo sau
Đến chỗ vạt dưa, bỗng nghẹn ngào
Hổn hển nấc lên từng tiếng một
Quả dưa ai hái ? Quả dưa đâu .

(Gái Quê).

Bach Van Phi
06-12-2002, 09:47 PM
QUẦN TIÊN HỘI

Hoa Khôi

Liên hồ đây, bốn mùa Xuân cả bốn
Ngát hương đưa trong gió sớm chơi vơi
Làn nước mát và chưa bao giờ bợn
Vết phong trần đưa lại ở xa khơi.

Ghê thay cho cô Quỳnh Tiên dao động
Xuống đây mà đứng sựng để làm duyên
Bao nhiêu cá lặn ch́m theo tăm sóng
Bao nhiêu hoa thầm sợ vẻ hồn nhiên.


Các Tiên Khác

Đây mùi đạo vẫn c̣n thơm ngan ngát
Mà ai cho các chị nói t́nh yêu?
Ai cho thỏa bao niềm mong rào rạt
Mà ai cho ḷng ngọc tỏa phiêu phiêu?


Hoa Khôi

Đă lâu rồi chúng ta xa trần tục
Nỗi thầm thương chôn kín khổ bao nhiêu!
Nên say sưa mơ ḷng theo nao nức
Yêu nhau đi, T́nh gái, dịu dàng yêu.


Chim Anh Vơ bảo Họa Mi

Mi! Mi! Mi! Có nghe trong gió thắm
Có nghe không t́nh lạ thoảng mùi trai
Có nghe không, ḷng ai ra âm ấm
Không như ḷng cô gái ở Bồng Lai.


Hai Chim Trao Đổi Cùng Nhau

Mùi vị ấy bay từ cô gái ấy
Nên ran ran ḷng dạ ở chung quanh
Để ư xem nước da cô thắm dậy
Và đôi môi biểu lộ hết xuân t́nh.


Hoa Khôi

Chị em ơi, chàng làm duyên thái quá
Không hài ḷng khi nói đến t́nh yêu
"Chàng" giả bộ không ưa tṛ lơi lả
Không ưa nh́n bao vẻ gấm hoa thêu!


Huyền Tiên
(nói cùng Quỳnh Tiên)

Nương nương ơi! Biết nhau từ độ ấy
Tóc xanh thêm và t́nh đậm đà nhiều
Tao phùng duyên đến bây giờ lại thấy
Ḷng nghiêng qua, sóng mắt muốn xiêu xiêu.

Bach Van Phi
06-12-2002, 09:49 PM
NGOÀI VŨ TRỤ

Lụt Hồng thủy trời không cho tái lại,
Khiến bồ câu bay bổng quá không gian.

- Ra không gian là vượt hẳn thượng tầng.
Tấp tới đến ở ngoài kia vũ trụ,
Nơi khí tượng bốc ngùn muôn tinh tú,
Nơi không cho hồn lai văng quan chiêm.

Sáng vô cùng, sáng láng cả mọi niềm,
Không u ám như cơi ḷng ma quỷ .
V́ có đấng hằng Sống, hằng Ngự trị,
Nhạc thiêng liêng dồn trổi khắp hư linh.

Ồ say sưa trên hết các tục t́nh,
Ồ thú lạ, những phút giây thanh thoát.
Hương cho thơm ứ đầy hơi khoái lạc,
Máu cho cuồng run giật đến miên man.

Hồn hỡi hồn, lên nữa, quá thinh gian.
T́m tới chốn chiêm bao ngoài sự thực.
Mộng là mộng tràn trề muôn vạn ức.
T́nh thơm tho như ngấn lệ c̣n nguyên.

Ta ước ao đầu đội mũ triều thiên,
Và tắm gội ở trong nguồn ánh sáng.
Ca những điệu ngọc vàng cao sang sảng,
Lời văng xa truyền nhiễm đến vô song.
Bầu hạo nhiên lồng lộng một màu trong,
Không rung động bởi tơ huyền náo nức.

Hồn hỡi hồn, bay ra ngoài kia mức,
Nơi thiên sầu địa thảm giới Lâm Bô
Say máu ngà, say nữa tới chừng mô ?
Cả vũ trụ tan theo ngày phán Xét,
Là khủng khiếp cả Trời Đất tiêu diệt.

(Đau Thương)

Bach Van Phi
06-12-2002, 09:50 PM
NHỚ TRƯỜNG XUYÊN

Trường Xuyên ơi! Trường Xuyên ơi!
Viết chẳng nên câu nói nghẹn lời
Mây nước bao la t́nh lẳng lặng
Gió sương mờ mịt nhớ chơi vơi
Tương tư mộng thấy năm canh mộng
Luyến ái trời vương bốn phía trời
Đây nhớ đây thương ḿnh tệ quá
Có ai khắng khít lại quên ai.

Bach Van Phi
06-12-2002, 09:51 PM
SẦU VẠN CỔ

Ḷng ta sầu thảm hơn mùa lạnh,
Hơn hết u buồn của nước mây,
Của những t́nh duyên thương lỡ dở,
Của lời rên siết gió heo may.

Cho ta nhận lấy không đền đáp,
Ơn trọng thiêng liêng xuống bởi trời,
Bằng tiếng kêu gào say chếnh choáng,
Bằng tim, bằng phổi nóng như sôi.

Và sóng buồn dâng ngập cả hồn,
Lan tràn đến bến mộng tân hôn.
Khóe cười nức nở nơi đầu miệng,
Là nghĩa, trời ơi, nghĩa héo don.

Bach Van Phi
06-12-2002, 09:52 PM
SIÊU THOÁT

Mới hay cơi siêu h́nh cao tột bực,
Giữa hư vô xây dựng bởi trăng sao .

Xa lắm rồi, xa lắm, hăi dường bao!...
Ai tới đó chẳng mê man thần trí,
Ṭa châu báu kết bằng hương kỳ dị
Của t́nh yêu rung động lớp hào quang.

Những cù lao trôi nổi xứ mênh mang,
Sẽ quy tụ, thâu về trong một mối,
Và tư tưởng không bao giờ chấp nối .
Là v́ sao ? V́ sợ kém thiêng liêng.
Trí vô cùng lan nghĩ rộng vô biên
Cắt nghĩa hết những anh hoa huyền bí .

Trời bát ngát không cần phô triết lư .
Thơ láng lai chấp chóa những hàng châu .
Ta hiểu chi trong áng gió nhiệm mầu ?
Những hạt lệ của trích tiên đày đọa .

A ha hả! say sưa chê chán đă .
Ta là ta hay không phải là ta ?
Có ǵ đâu, cả thể với cao xa,
Như cỗi rễ của trăm nguồn đạo hạnh.

Hớp rượu mạnh, máu càng tăng sức mạnh.
Ôi điên rồ! khoái lạc đến ngất ngư .
Thương là thương ḷng ḿnh giận chưa nư .
Hồn vội thoát ra khỏi bờ trí tuệ.

(Đau Thương)

Bach Van Phi
06-12-2002, 09:54 PM
T̀NH QUÊ

Trước sân anh thơ thẩn
Đăm đăm trông nhạn về
Mây chiều c̣n phiêu bạt
Lang thang trên đồi quê.
Gió chiều quên ngừng lại
Ḍng nước quên trôi đi
Ngàn lau không tiếng nói
Ḷng anh dường đê mê
Cách nhau ngàn vạn dặm
Nhớ chi đến trăng thề
Dầu ai không mong đợi
Dầu ai không lắng nghe
Tiếng buồn trong sương đục
Tiếng hờn trong lũy tre
Dưới trời thu mang mác
Bàng bạc khắp sơn khê
Dầu ai trên bờ liễu
Dầu ai dưới cành lê
Với ngày xuân hờ hững
Cố quên t́nh phu thê
Trong khi nh́n mây nước
Ḷng xuân cũng năo nề.

Bach Van Phi
06-12-2002, 09:56 PM
THI SĨ CHÀM

Ta mới thấy xuân vờn trong ánh sáng
Muôn sắc h́nh múa giỡn dưới ao khuya
Đôi tháp cao kiêu hănh với hàng bia
Với lau lách ngă ḿnh trong cảnh vắng
Sợ chừng như tiếng rụng của sao băng
Mà v́ đâu những tháp Hời kiêu ngạo
Hàng muôn năm sống măi với đêm sương
Mà v́ đâu nghe tiếng bật giữa im ĺm
Như mơ tiếc những thời hung bạo
Phải ngươi chăng, bên suối uống mây trôi
Phải ngươi chăng đồi cao đương hoảng hốt
Bọc trăng vàng trong áo ngủ quên đi
Để hoàng hôn loang loáng đốt oai nghi
Bao dấu vết thời xưa giờ ủ dột
Phải ngươi chăng thi sĩ của dân Chiêm
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Người lắng nghe lắng nghe trong đáy giếng
Tiếng vàng rơi ch́m lỉm xuống hư vô
Tiếng ngọc địch nhớ nhung c̣n uyển chuyển
Bên cầu sương lưu đọng ánh trăng mơ
Người thổn thức tiếc buồn bao cảnh sắc
V́ luôn đêm sóng bận réo cung Hằng
Người khóc đi khóc đi cho hả nỗi hờn căm.

(Đau Thương)

Bach Van Phi
06-12-2002, 09:57 PM
XUÂN ĐẦU TIÊN

Mai sáng mai, trời cao rộng quá
Gió căng hơi và nhạc lên mây
Đôi ḷng cũng ấm như xuân ấm
Chỉ có ao xuân trắng trẻo thay .

Mai này thiên địa mới tinh khôi
Gió căng hơi và nhạc lên trời
Chim khuyên hót tiếng đầu tiên hết
Hoa lá hồ nghi sự lạ đời .

Trái cây bằng ngọc vỏ bằng gấm
C̣n mặt trời kia tợ khối vàng
Có người trai mới in như nguyết
Gió căng hơi và nhạc lên ngàn.

Thuở ấy càn khôn mới dựng nên
Mùa thơ chưa gặt tốt tươi lên
Người thơ phong vận như thơ ấy
Nào đă ra đời ngọc biết tên.

Xuân gấm đầu tiên giữa cơi đời
Mùi thơm ngây dại sóng con người
Hăy hoan hô, lời cao như sấm
- Vạn tuế, bay ơi! nắng rợp trời.

(Xuân Như Ư)

Bach Van Phi
06-12-2002, 09:58 PM
VỘI VÀNG CHI LẮM

Vội vàng chi lắm nhạn lưng mây
Chầm chậm cho ḿnh giữ mối dây
Về đến Thần Kinh khoan nghỉ đă
Ghé miền Gia Hội tỏ t́nh ngay
Suốt năm canh mộng hồn mê mỏi
Chỉ một ḷng son muốn giải bày
Này nhạn! Ta c̣n quên chút nữa
Con tim non nớt tặng nàng đây.

Ngao_0p
06-15-2002, 11:24 AM
Trăng Vàng Trăng Ngọc



Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng!
Ai mua trăng tôi bán trăng cho
Không bán đoàn viên, ước hẹn ḥ...
Bao giờ đậu trạng vinh qui đă
Anh lại đây tôi thối chữ thơ.

Không, Không, Không! Tôi chẳng bán ḥn Trăng.
Tôi giả đ̣ chơi, anh tưởng rằng
Tôi nói thiệt, là anh dại quá:
Trăng Vàng Trăng Ngọc bán sao đang.

Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng!
Trăng sáng trăng sáng khắp mọi nơi
Tôi đang cầu nguyện cho trăng tôi
Tôi lần cho trăng một tràng chuỗi
Trăng mới là trăng của Rạng ngời.

Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng!


Hàn Mặc Tử

Lam Dai Ngoc
03-24-2003, 02:20 AM
Cười cho lắm cho dầm dề nước mắt
Chết ruột gan mà ngoài mặt như không.
Anh nh́n Mai chua xót cả tấm ḷng
Không biết nói làm sao cho da diết!

Trắng như tinh và rất nên thanh bạch
Cốt cách đều rất mực đồng trinh
Mai của anh, chiều phong vận xinh xinh.
Say một nửa và thơm một nửa.

Bay chới với điệu quỳnh dao hương múa
Mê cầm trăng trong một tối xa hoa.
Nâng âm thanh trên những ngón tay ngà
Giây phút ấy rượu say, trời lảo đảo.
Thêm nóng mặt, ân t́nh thôi gượng gạo
Sững ḷng đi trong một tối tân hôn.
Đây Mai Đ́nh, tiên nữ ở Vu Sơn
Đem mộng xuống gieo vào muôn sóng mắt,
Nàng! Ôm nàng! Hai tay ta gh́ chặt
Cả bài thơ êm mát lạ lùng thay!
Ta là người uống muôn hận sầu cay
Nàng là mật của muôn tuần trăng mật.
Ôi khoái trá thấm dần vô thể chất
Hồn trong sương, ảnh hưởng đến mê tơi!
Quư như vàng, trọng như ngọc trên đời
Mai! Mai! Mai! Là Nguyệt Nga tái thế.
T́nh rất nặng và nghĩa đầy lượng bể,
Tôi ôm nàng, muốn cắn chết nàng đi!
Bao năo nùng sầu hậ n trong mêly
Anh thấy rơ rằng anh đang trơ trọi.
Em xa quá, biết làm sao nhắn với?
Anh đưa ḷng cho tới huyệt ḷng em!
Mai! Ôi Mai, là em vẫn c̣n nguyên,
Hay đă chết như t́nh anh đă chết?

Tieu_long_vuong
04-04-2003, 06:08 AM
Âm Thầm

Hàn Mặc Tử


từ gió xuân đi, gió hạ về
anh thường gửi gắm mối t́nh quê
bên em mỗi lúc trên đường cái
hóng mát cho ḷng được thỏa thuê!

em có ngờ đâu trong những đêm
trăng ngà giăi bóng mặt hồ êm
anh đi thơ thẩn như ngây dại
hứng lấy hương nồng trong áo em

bên khóm thùy dương em thướt tha
bên này bờ liễu anh trông qua
say mơ vướng phải mùa hương ướp
yêu cái môi hường chẳng nói ra

độ ấy xuân về em lớn lên
thấy anh em đă biết làm duyên
yêu dấu ḷng anh ôm hận riêng.

Tieu_long_vuong
04-04-2003, 06:14 AM
Bắt Chước

Hàn Mặc Tử


Để cho hoa gió th́ thào
Để cho mây nước nôn nao
Quên câu thương nhớ rồi sao
Em ơi thế nghĩa là sao
Khi hương thơm kề lỗ miệng
Khi t́nh mới chạm vào nhau?
Em ơi thế nghĩa là sao?
Trăng đang nằm trên sóng cỏ
Cỏ đùa trăng đến bên ao
Trăng lại đẫm ḿnh xuống nước
Trăng nước đều lặng nh́n nhau...
Đôi ta bắt chước th́ sao?

Tieu_long_vuong
04-04-2003, 06:15 AM
Bài Cửa Sổ Đêm Khuya

Hàn Mặc Tử


Hoa cười nguyệt rọi cửa lồng gương
Lạ cảnh buồn thêm nỗi vấn vương
Tha thướt liễu in hồ gợn bóng
Hững hờ mai thoảng gió đưa hương
Xa người nhớ cảnh t́nh lai láng
Vắng bạn ngâm thơ rượu bẽ bàng
Qua lại yến ngàn dâu ủ lá
Ḥa đàn sẵn có dế bên tường.

Tieu_long_vuong
04-04-2003, 06:16 AM
Bến Hàn Giang

Hàn Mặc Tử


(Này đây lời ngọc song song)

Này đây lời ngọc song song
Xin dâng muôn sóng tơ đồng vơi vơi
Xin dâng này máu đang tươi
Này đây nước mắt giọng cười theo nhau

Mới hay phong vị nhiệm màu
Môi chưa nhấp cạn, mạch sầu đă tuôn
Ớ Địch ơi, lệ có nguồn
Hăy chia bớt nửa nỗi buồn sang tôi

Hôm nay trời lững lơ trời
Ḍng sông ánh sáng sẽ trôi hoa vàng
Tôi ngồi ở bến Hàng Giang
Khóc thôi mây nước bàng hoàng suốt đêm.

Tieu_long_vuong
04-04-2003, 06:22 AM
Biển Hồn Ta

Hàn Mặc Tử


Máu tim ta tuôn ra làm bể cả
Mà sóng ḷng rồn rập như mây trôi
Sóng ḷng ta tràn lan ngoài xứ lạ
Dâng cao lên, cao tột tới trên trời.

Ôi ta đă mửa ra từng búng huyết
Khi say sưa với lượn sóng triền miên
Khi nhận lấy trong thâm tâm cay nghiệt
Giọng hờn đau trăm vạn nỗi niềm riêng.

Ta muốn níu hồn ai đương hiển hiện
Trong ḷng và đang tắm máu sông ta
Ta muốn vớt ai ra ngoài sóng điện
Để nh́n xem sắc mặt với làn da.

Ôi ngông cuồng! Ôi rồ dại, rồ dại!
Ta đi thuyền trên mặt nước ḷng ta
Ôi ngông cuồng, ôi rồ dại, rồ dại
Ta cắm thuyền chính giữa vũng hồn ta.

baisulaonhan
06-15-2004, 12:22 AM
"Đây thôn Vĩ Giạ" - Hàn Mặc Tử

Ấn tượng của bài thơ mạnh đến nỗi, có thể nói không ngoa rằng từ khi bài thơ ra đời và được phổ biến, thiên hạ chỉ biết đến và chỉ nh́n cái thôn Vĩ Giạ của xứ Huế qua con mắt của Hàn Mặc Tử mà thôi.

* Lời b́nh của nhà thơ Anh Ngọc

Sao anh không về chơi thôn Vĩ?
Nh́n nắng hàng cau nắng mới lên
Vườn ai mướt quá, xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền.

Gió theo lối gió, mây đường mây
Ḍng nước buồn thiu, hoa bắp lay
Thuyền ai đậu bến sông trăng đó
Có chở trăng về kịp tối nay.

Mơ khách đường xa, khách đường xa
Áo em trắng quá nh́n không ra
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết t́nh ai có đậm đà.

* Lời b́nh

Tôi trộm nghĩ, xưa nay mọi chất liệu thơ rút cuộc cũng chỉ xây dựng trên hai yếu tố: thực và hư. Sự phân hóa của các h́nh thức thơ cũng phụ thuộc vào liều lượng và sự phối hợp của hai yếu tố này. Thái quá về một phía, bất kể thực hay hư, cũng đồng nghĩa với bất cập, thơ sẽ mất nhiều hơn là được. Bởi vậy, một h́nh tượng thơ tối ưu phụ thuộc nhiều vào tính mức độ, một thuộc tính hàng đầu của mọi sáng tạo nghệ thuật, không riêng ǵ của thơ. Một số bài thơ hay của Hàn Mặc Tử là một thí dụ.

Có thể nhận thấy đại bộ phận thơ Hàn Mặc Tử, nhất là giai đoạn sau, là thứ thơ đào sâu một cách cực đoan vào thế giới tâm hồn riêng tư, một tâm thế tuy vẫn có những điểm chung với mọi người, nhưng lại mang quá nhiều những nét khu biệt đến mức khác lạ, xuất phát từ hoàn cảnh đặc biệt của tác giả như chúng ta đă biết.

Hàn Mặc Tử đă cố gắng đến cùng để diễn tả chân thực những biểu hiện tinh vi trong thế giới tâm linh của ḿnh nhưng càng đào sâu vào cái vực thẳm không cùng đó, ông càng đi xa mọi người, xa đến độ lạc sang một kênh tín hiệu khác, bỏ tất cả công chúng lại đàng sau, không phải chỉ công chúng thời ông sống mà có thể là cả thế hệ chúng ta và măi măi sau này.

Hiện tượng này xuất hiện từ giữa tập Thơ điên cho đến những sáng tác cuối đời của ông.

May thay, trước khi bước vào một trường thơ quá hư ảo và phi thực, trong phần Hương thơ, mở đầu của Thơ điên, nghĩa là lúc c̣n nhỏ ở bên bờ tỉnh táo. Hàn Mặc Tử đă kịp để lại ít ra hai kiệt tác: Đây thôn Vĩ Giạ và Mùa xuân chín (đương nhiên, đây là những kiệt tác theo nhận thức của những con người b́nh thường là chúng ta, c̣n với Hàn Mặc Tử, th́ chưa hẳn). Chỉ biết rằng, trên con đường đi đến cái hư cực đoan, Hàn Mặc Tử c̣n nán níu lại một chút ở xứ sở của cái thực, và chính ở ranh giới của hai cực đoan này, thơ ông đạt đến độ tối ưu.

Ta hăy thử xem xét tính mức độ trong sự kết hợp của hai yếu tố hư và thực trong Đây thôn Vĩ Giạ, một trong hai kiệt tác nói trên.

Bài thơ viết về một địa danh cụ thể. Những chất liệu trong bài thơ đều có gốc thực, vẽ lên cảnh trí cái làng vườn rất thơ mộng của xứ Huế - những hàng cau, những khu vườn mướt và xanh, có lá trúc, có hoa bắp lay bên bờ sông, có con thuyền đậu bến, có nắng, có trăng, có sương khói và có cả một cô áo trắng... nghĩa là những chất liệu vẫn thường có trong thơ Nguyễn Bính.

Sẽ không có ǵ là sai nếu ta coi Đây thôn Vĩ Giạ và Mùa xuân chín là những bài thơ viết về nông thôn, nghĩa là cùng một đối tượng miêu tả như Nguyễn Bính, Anh Thơ, Bàng Bá Lân, Đoàn Văn Cừ... Nhưng rơ ràng giữa Hàn Mặc Tử và các vị ấy hầu như không có họ hàng ǵ. Tâm thế khác, cách cảm, cách nghĩ khác, nên cách nh́n, cách tả cũng khác.

Những chất liệu của cảnh quan muôn thuở chỉ được mượn để diễn đạt tâm thế của con người hiện đại, phức tạp, tinh vi và do đó, buộc phải cô đúc hơn nhiều. Cô đúc trong từng h́nh ảnh - nắng hàng cau, nắng mới lên; trong từng từ - mướt quá, xanh như ngọc; đến sự dồn nén của một chi tiết - lá trúc che ngang mặt chữ điền.

Câu thơ đạt đến độ tối giản. Nói thực th́ cũng thực đến tận cùng, mà nói hư th́ cũng hư đến hết mức. Hai chi tiết lá trúc và mặt chữ điền đă đành là cũng tiêu biểu cho cảnh và người, nhất là h́nh ảnh mặt chữ điền, nhưng nếu xuất hiện độc lập, rời rạc, không chắc đă tạo nên ấn tượng, nhưng chỉ cần được liên kết lại bằng một gạch nối - tức hai từ che ngang, th́ bỗng bật lên một vẻ đẹp chói lọi có sức gợi mở vượt xa khỏi cái khung chật hẹp của một cấu trúc ngôn từ riết róng, giống như sức bật của một chiếc ḷ-xo khi bị nén chặt. Chọn lọc chi tiết tiêu biểu và độc đáo, siết chặt câu thơ đến tối giản - đó là cách hữu hiệu để tạo ấn tượng cho thơ (chợt nhớ đến câu thơ của Lưu Quang Vũ: Nơi lá chuối che nghiêng như một cánh buồm... cũng là một ví von tươi tắn, đẹp nhưng không chặt được bằng câu thơ của Hàn Mặc Tử).

Trong một bài thơ, trừ những loại thơ quá khiêm lời như tứ tuyệt (thơ Đường) hay haiku của Nhật Bản, th́ bên cạnh những câu trọng tâm - những cái đinh - thường vẫn có những câu đưa đẩy, giao đăi chẳng mấy hàm súc, nhưng vẫn cần thiết. Sao anh không về chơi thôn Vĩ hay: Ai biết t́nh ai có đậm đà trong bài này là như thế. Đó là những thủ pháp mở và kết cho có duyên, thế thôi, không nên quá bận tâm v́ chúng. Gió theo lối gió mây đường mây cũng là một câu đưa đẩy.

Nhưng đến ḍng nước buồn thiu th́ hai tiếng buồn thiu đă đóng đinh được một ấn tượng, bởi nó mạnh mẽ, nó in đậm dấu ấn riêng của hồn người vào cảnh. Và đặc biệt h́nh ảnh hoa bắp lay th́ là một sáng tạo bất ngờ, chói sáng của một sức nhạy cảm tâm hồn, nhạy cảm ngôn từ.

Trong các cây cỏ ở thôn quê, dễ thường cây ngô, tức cây bắp là gây nhiều cảm xúc hơn cả. Cắt nghĩa th́ dài ḍng, nhưng đó là một sự thật. Trong văn học nghệ thuật, h́nh ảnh cây ngô được dùng đến khá nhiều, có lẽ v́ thế chăng?

Riêng từ lay ở đây th́ xứng đáng là một từ làm kinh nhân (làm cho người ta khiếp sợ) như cách nói của Đỗ Phủ. Có lẽ không cần giảng giải tỷ mỉ th́ người đọc cũng dễ dàng cảm thấy ấn tượng mà từ lay, mà ở đây là hoa bắp lay, vừa chính xác về ngữ nghĩa, vừa có sức gợi cảm biết bao nhiêu: Một cái ǵ đó mơ hồ, tẻ nhạt, đơn điệu đến hắt hiu, gây cảm giác quạnh quẽ và buồn buồn...

Không hiểu tôi có quá khiên cưỡng hay không, nhưng ấn tượng thực của tôi về câu thơ mang vẻ đẹp tinh khiết của sự buồn bă này là thế. Sau này nhà thơ Trúc Thông viết: Lá ngô lay ở bờ sông, cũng gây ấn tượng ấy, nhưng dẫu nói ǵ th́ nói và dẫu lá có khác với hoa đi nữa, th́ tại mảnh đất này Hàn Mặc Tử cũng đă kịp cắm một cái mốc chủ quyền từ những năm mươi năm trước.

Nhưng đỉnh điểm của thủ pháp ḥa trộn thực với hư, hay cũng có thể gọi là bút pháp ấn tượng của Hàn Mặc Tử trong bài thơ này là câu thơ kỳ diệu: Áo em trắng quá nh́n không ra. Thiên tài? Hay thiên phú? Có thể là cả hai. Nhưng thiên ǵ đi nữa th́ cái hay siêu phàm của câu thơ này lại nằm chính ở chỗ nó là cảm giác rất thường t́nh của con người, dễ thường không mấy ai trong chúng ta không có lần bắt gặp, nhưng tất cả đều đánh mất, đều bỏ qua, v́ đó là thứ cảm giác mơ hồ của vô thức, tồn tại chỉ trong nháy mắt, mong manh, hư ảo hơn cả một vệt sao băng.

Tôi không cho rằng đây thuần túy chỉ là cảm giác khi ta sống lại với quá khứ và sự phi thực có ở đây chỉ v́ nó thuộc về thời gian đă mất như có lần nhà thơ Vũ Quần Phương đă nhận xét. Điều đó có thể đúng một phần. Đúng là khi nh́n qua lăng kính hồi tưởng, mọi vật có thể được hư ảo hóa, mờ hóa. Nhưng cái hiện tượng trắng quá nh́n không ra ở đây là một cảm giác có thực, hơn thế, c̣n có tính lôgíc - lôgíc của ngoại cảnh và lôgíc của tâm hồn.

Về ngoại cảnh: Có một thực tế - khi có một vật ǵ sáng quá, nó có thể lấn át, làm lu mờ những vật bên cạnh, đồng thời hút mọi sự chú ư vào ḿnh; cái mầu trắng quá của áo em ở đây là như vậy, nó khiến cho ta nhất thời bị lạc hướng mà không kịp nhận ra được gương mặt, dáng người mặc áo, tức là cảm giác nh́n không ra chính em. Đó tựa hồ như là một sự chói mắt, hay lóa mắt mà ta vẫn gặp - không có ǵ là không thể cắt nghĩa được.

Nhưng quan trọng hơn, ấy là cái lôgíc của nội tâm: Nhân vật chủ thể ở đây hẳn trong tâm thế quá khát khao, mong chờ. Khát khao quá mà bất chợt được đáp ứng, th́ dễ có cảm giác như nằm mơ, không tin vào mắt ḿnh nữa. Niềm hân hoan to lớn quá có thể làm ta mờ mắt lắm chứ. Và đó là thứ cảm giác ngỡ ngàng hoàn toàn có thật, dẫu trong đời người có hiếm khi được gặp, th́ cũng không phải là không thể có. Cũng có thể nó là bà con xa với thứ cảm giác thấy em như thấy mặt trời... trong ca dao.

Phân tích kỹ như thế ta mới thấy ngơ hầu mổ xẻ được cái quá tŕnh kỳ diệu của một tâm thức đi từ thực tế hư như thế nào. Và mặc dù đă cố chẻ sợi tóc làm tư khá nhiêu khê, nhưng ta vẫn thấy chưa đọc được hết những thông điệp phong phú của câu thơ. Chỉ biết rằng: Câu thơ không có một từ mong đợi mà toát lên biết bao nhiêu khát khao, mong đợi: không có một từ vui sướng mà nói được bao nhiêu là sướng vui, hoan hỷ.

Nhưng chưa hết, điều kỳ lạ nhất lại chính là ở chỗ: Mặc dù chứa đựng một dung lượng to lớn như vậy trong vẻn vẹn có bảy từ, nhưng câu thơ tuyệt đối không có sự nhồi nhét, cầu kỳ một cách cố t́nh g̣ gẫm, mà ngược lại, nó được thốt lên hồn nhiên như không, như là thứ ngôn từ tự phát mà con trẻ vẫn thường reo lên không biết đến giấu giếm, nghĩa là đạt đến sự minh triết của ngây thơ. Đó chính là cái mà người xưa gọi là chất tính linh ở trong thơ.

Với vẻ đẹp mang tính thiên duyên kỳ diệu ấy, Đây thôn Vĩ Giạ xứng đáng là một kiệt tác trong thơ Việt Nam.

Ấn tượng của bài thơ mạnh đến nỗi, có thể nói không ngoa rằng từ khi bài thơ ra đời và được phổ biến, thiên hạ chỉ biết đến và chỉ nh́n cái thôn Vĩ Giạ của xứ Huế qua con mắt của Hàn Mặc Tử mà thôi.

hoaikhong
06-17-2006, 10:50 PM
Em sắp lấy chồng

Nghe tin em sắp lấy chồng
Anh cười đă lắm anh buồn cũng ghê
em ơi em nuốt lời thề
Anh lầm anh tưởng gái quê thật thà