View Full Version : Bích Khê
SoKhanh
09-19-2002, 12:03 AM
Bích Khê ( 1916 – 1946 )
Bích Khê tên thật là Lê Quang Lương, sinh ngày 24 tháng 03 năm 1916, tại quê ngoại ở xă Phước Lộc ( nay là Tịnh Sơn ) huyện Sơn Tịnh, tỉnh Quăng Ngăi và ông mất ngày 17 tháng 01 năm 1946.
Bích Khê xuất thân trong một gia đ́nh Nho giáo giàu truyền thống. Ông đậu kỳ thi Pháp - Việt tại Đồng Hới năm 1929, rồi học tiếp bậc trung học ở trường ḍng Pellerin tại Huế, Ông hoàn thành chương tŕnh học trong ba năm . Song Ông ra Hà Nội học ban tú tài nhưng nữa chừng bỏ học , đi vào con đường sáng tác .
Ông cùng bà con hai lần mở trường tư thục Hồng Đức và Quảng Thuận vào các năm 1934 và 1938 đều ở Phan Thiết , nhưng chỉ sau một thời gian ngắn trường phải đóng cửa. Ngoài ra ông có dạy ở trường Phú Xuân ( Huế ) vào năm 1941, dạy một thời gian th́ nghĩ do căn bệnh nan y thời bấy giờ là bệnh lao hành hạ.
Trong cuộc đời tài hoa ngắn ngủi của ḿnh, Ông đă trải qua nhiều mối t́nh nhưng không được trọn vẹn. Ngoài các giai nhân như: Song Châu, Ngọc Kiều, Bích Thủy đă đi qua đờI ông và cùng tan vỡ với nhiều lư do th́ ông c̣n h́nh bóng một giai nhân khác mà trước khi ĺa đời ông mới thổ lộ với người thân.
Sinh thời Bích Khê có nhiều bạn thân, nhưng gần gũi nhất th́ có Trường Thơ Loạn gồm Hàn Mặc Tử , Chế Lan Viên và Bích Khê. Ông cũng rất thân với Quách Tấn.
Trong giai đoạn đầu sáng tác của ḿnh, Bích Khê sáng tác theo trào lưu thi ca cũ với những bài thơ Đường luật , từ khúc và hát nói thường đăng ở các báo Tiếng Dân ( Huế ), Phụ nữ tân văn ( Sài G̣n ) , Đông Tây ( Hà Nội ) … với các bút danh: Lê Mộng Thu, Bích Khê.
Tập thơ Tinh huyết xuất bản vào cuối năm 1939, với bài tựa của Hàn Mặc Tử và lời bạt của Trọng Miên . Năm 1944, nhà thơ chuẩn bị cho in tập thơ thứ hai có tên là Tinh Hoa nhưng chưa hoàn thành. Tập Tinh hoa được người nhà của ông giữ ǵn và mới được xuất bản những năm gần đây.
SoKhanh
09-19-2002, 12:40 AM
Tỳ Bà
Nàng ơi ! Tay đêm đương giăng mềm
Trăng đan qua cành muôn tơ êm
Mây nhung pha màu thu trên trời
Sương lam phơi màu thu muôn nơi .
Vàng sao nằm im trên hoa gầy
Tương tư người xưa thôi qua đây
Ôi nàng năm xưa quên lời thề
Hoa vừa đưa hương gây đê mê .
Cây đàn yêu thương làm bằng thơ
Dây đàn yêu đương run trong mơ
Hồn về trên môi kêu : em ơi
Thuyền hồn không đi lên chơi vơi .
Tôi qua tim nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
T́nh tang tôi nghe như t́nh tang
Yêu nàng bao nhiêu trong ḷng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu t́m Đào nguyên cho xa xôi
Đào nguyên trong ḷng nàng đây thôi
Tôi ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu : em yêu
Trăng nay không màng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
Buồn lưu cây đào xin hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi ! Vàng rơi ! thu mênh mông …
SoKhanh
09-19-2002, 12:43 AM
Nghê Thường
Ôi trời hôm nay sao mà xanh !
Ngọc trăng xây vàng trên muôn cành ,
Nhung mây tê ngồi sao kim cương ,
Dạ lan tơi ngời say men hương ;
Lầu ai ánh ǵ như lưu ly ?
Nụ cười ai trắng như hoa lê ?
Thủy t́nh ai để ḷng gương hồ ?
Không gian xà cừ hay san hô ?
Ta ôm hồn ta chơi phiêu diêu
Bắt gặp nàng thơ diện yêu kiều ;
Man mác cho nên nhớ chị Hằng
Hai ta nhịp nhàng lên cung trăng …
Ồ là ngọc thạch hay trân châu ?
Mă năo hay là hổ phách đây ?
Cung thiềm vắt vẻo cài lên mây .
Tiên nữ ra chào t́nh ngây ngây …
Này muôn ngọc nữ ngớp y thường
Tóc quyện hay mùi tô hợp hương
Uốn ḿnh say lượn sóng xiêm nghê
Khúc Phụng Cầu Hoàng say đê mê …
Diễm lệ , Hằng Nga bước xuồng đền ;
Điệu ca thần diệu vẳng đưa lên
- Chúng ta lạc giữa mộng như ngà
Ngỡ vướng vào muôn tơ lụa sa …
Hai ta vừa ghé bến sông Ngân :
Ô ! nàng Xuân Hương ngực để trần
Ngâm bài “ Vấn Nguyệt “ tiếng trong ngần
Nh́n xuống nhân gian cười như điên .
SoKhanh
09-19-2002, 12:49 AM
Bài Viết Của Đinh Hùng Về Bích Khê
Tiếng thơ Bích Khê rạo rực những cảm giác ân t́nh nồng cháy . Từng ḍng chữ mê cuồng níu kéo từng ḍng chữ . Từng điệp âm vờI gọi từng điệp âm . Mỗi tiết nhịp nghe nóng ran từng hơi thở . Mỗi vọng thanh tưởng kèm theo cả một cơn gió rùng ḿnh . Và những đảo ngữ , những chuyển cung , cả những chổ ngừng , chổ nghỉ cũng làm nên hồi hộp , bất ngờ . Và từ điệu nhiều lúc rạt rào thác lũ, sôi nổi cuồng lưu , cũng có lúc thao thức quằn quại , da diết như một thân thể đang bừng bừng cơn sốt bạo hành . V́ lời thơ Bích Khê , từng ḍng , từng chữ , bất cứ lúc nào cũng tỏa lên sinh khí ngùn ngụt , tưởng chừng có thể mọc lên da thịt thực sự .
Đó là Thơ – Tinh Huyết
Đó cũng là Thơ – Tinh Hoa ,
Trong hai tập thơ , một xuất bản rồi , và một trở thành di cảo ( chưa xuất bản ) , tiếng thơ ân t́nh của Bích Khê quả thực đều kết tinh bằng máu , tủy năo , cân rút từ tim , từ óc , từ hồn , bằng tất cả sinh khí chảy lưu trong xương , trong thịt , trong mỗi tế bào , và nghĩa là bằng tất cả tinh túy , anh hoa của đời sống một con người , từ thể xác đến tâm linh . Cái kết tinh ảo diệu mà đau xót đến tuyệt vời đó , phối hợp với cả tâm lẫn vật , cả mộng lẫn thực , cả trừu tượng lẫn cụ thể , từ cái vô cùng nhỏ đến cái vô cùng lớn , từ cái tột đỉnh thanh cao đến cái vô cùng đục vẩn , từ địa ngục đến thiên đường , cả thần linh lẩn ác quỉ … Vậy th́ những trang giai nhân từng dạo qua đờI sống Bích Khê , Những Người –Yêu - Của – Thi – Sĩ , hay là những Người - Được - Thi – Sĩ – Yêu , những Song Châu , Thanh Thủy , Ngọc Kiều … chỉ c̣n là chất liệu ! Chất liệu , vật liệuhay thi liệu cũng thế . Sự thành h́nh một hồn thơ tượng trưng như Trường hợp Bích Khê là một công tŕnh tự tu , tự tạo gian khổ lâu dài , có thể gọi đó là một cuộc luyện kim ( alchimie ) , một hiện tượng không phải dễ dàng phân tích hay theo dơi . Chẳng rơ Bích Khê có trải qua “ một cuộc xáo trộn mênh mông trường kỳ và đạt lư tất cả mọi giác quan “ như kiểu nhà thơ thấu thị Rimbaud ( un long , immense et raisonnédérè - glement de tous les sens ) , nhưng tạo được những đóa hoa lạ như Tinh Huyết và Tinh Hoa , chắc chắn Bích Khê đă phải sống những giây phút mặc khải tuyệt vời – phút giây xuất thần , phút giây vĩnh cửu - với những cảm giác khoái lạc hay đau đớn ? Ảnh tưởng lệ kiều hay quái đản ? Khung cảnh sóng gió hay b́nh yên ? Đó là niềm bí mật chỉ riêng nhà thơ hiểu thấu , mà có khi đến chính nhà thơ cũng không thấu hội được hết ư nghĩa những đường nét , sắc màu chập chờn , hỗn độn hiện ra trong cơn tột hứng .
Mộng ?
Thiên tài ?
Trên hỗn độn khỏa thân
Đẹp tỉ mỉ , hơi rung động truyền thần
Ṛng âm nhạc của ḷng trai ấp mái …
Duy Tân
Thi sĩ chỉ biết đó là một Ḥa điệu , một Tổng hợp giữa vô vàn chất liệu tinh túy , và cái Đẹp hay Mộng Ảo , Thiên Tài , Đau Thương , T́nh Ái … không phải chỉ có một h́nh thái , mà sẵn mang thiên h́nh vạn trạng .
Trích “ Ngày đó có em “
Giao điểm xuất bản . 1967
Ngao_0p
09-27-2002, 10:11 AM
Mộng Cầm Ca
Đây bát ngát và thơm như sữa lúa ;
Nhựa đương lên ; sức mạnh của ḷng thương :
Mùi tô hợp quyện trong tơ trăng lụa ;
Đây dạ lan hương , đây đỉnh trầm hương .
Không gian tơ , không gian tơ gợn sóng :
Âm thanh ǵ sắp sửa Ngọc Kiều ơi !
Hay hơi thở của hoa hồng mơ mộng ?
Nhịp chèo đâu đưa hồn rơi xa khơi .
Níu cho ta , cho ta muôn yến nguyệt ,
Ngọc Kiều ơi ! – Này khúc Lạc mai hoa .
Suối tóc mát xuống một vườn sương tuyết ,
Xuống một vườn sương tuyết của trăng hoa .
Trăng gây vàng , vàng gây lên sắc trắng
Của gương hồ im lặng tựa bài thơ .
Đêm âm nhạc - một trời thu phiêu lăng
Dẫn hồn thu đi lạc ở trong mơ …
Đâu đôi mắt mùa thu xanh thơ ngọc ?
Vú non non , da dịu dịu , êm êm ?
Đâu hang báu cho người ta phải khóc !
Trên môi son ta liếc lưỡi gươm mềm !
NgườI cho ta một thanh gươm rất sắc
Ồ vun lên …cắt mạch nguyệt vàng xanh !
Xẻ mạch trời – mây xô sao răng rắc !
Phăng cành đêm – hương vỡ ứa ngầm tinh !
Người cho ta một thanh gươm rất sắc
Ta điên rồ … múa giữa áng b́nh minh .
Bích Khê
Ngao_0p
09-27-2002, 10:14 AM
Gửi Liên Tâm
Nhờ Quách Tấn trao lại
Canh sương tiếng hát vẳng kia sông ,
Thơ dẹp em đang ướp cạnh ḷng .
Thưa chị đem nay dường nhớ quá !
Đưa thư hồng nhạn biết mang không ?
Một nhành mai trắng rung rinh ngọc ,
Đôi cụm sao vàng lớt đớt bông .
Muốn thấy người xa trong giấc mộng ,
Khuya lơ c̣n tựa ở bên song .
Bích Khê
Ngao_0p
09-27-2002, 10:20 AM
Tấm Bia Trước Mộ
Người hỡi ngh́n năm người chửa chết
Trong bài thơ đẹp khóc giai nhân
Hăy khép trong đau để ước mơ ,
Để yêu lờ lặng những trang thơ ,
Để chôn tất cả hờn vô hạn ,
Sâu hóm trong đây huyệt chữ mờ .
Huyệt chữ bằng tinh vạn thước sâu :
Mồ người thi sĩ rất đa sầu !
Mồ người mỹ nữ xuân mười bốn !
Hai đứa bên nhau quấn lấy nhau .
Bích Khê
Ngao_0p
09-27-2002, 10:24 AM
Tóc Xơa Đàn Tơ
Tóc xơa đàn tơ rơi lướt mướt
Hồn thu đă hiện khóc thu gầy !
Tôi nh́n đôi mắt rưng rưng lệ ,
Cả mảnh hồn thơ rợn ư say .
Bích Khê
Ngao_0p
09-27-2002, 10:27 AM
Quán Khách Xuân Về
Thân bệnh triền miên sầu quán khách
Đầu đường dương liễu nảy tươi xanh
Gởi t́nh cái én xuân muôn dặm
Hắt giọt ḷng đông cảnh một ḿnh .
Bích Khê
Ngao_0p
09-27-2002, 10:33 AM
Dưới Trăng Ngồi Gảy Đàn
Mây nước mê ly cầm dưới nguyệt ,
Cỏ hoa vờ vật mộng trong hương
Tỉnh hồn như có ai kêu gọi
Ngàn liễu trăng soi ngất dặm đường .
Bích Khê
Ngao_0p
09-27-2002, 10:36 AM
Nhặt Hoa
Muôn dặm sông Ngân con mộng lớn ,
Ôi là đài điện ánh trân châu .
Đêm nay ta nhặt hoa trăng rụng ,
Những cánh đau thương sắp mặt lầu .
Bích Khê
Ngao_0p
09-27-2002, 10:40 AM
Mộng Trong Hương (*)
Nửa cánh giang hồ bạc nhớ thương ,
Đêm nay buồn lắm ! gục bên giường …
Ngoài ly Lư Bạch trời như mộng ,
Sau khói phù dung mộng cố hương
Th́ mộng : Xuân Hương nường đă đến
Thưa cô , dáng nguyệt tuyết c̣n vương
Tỉnh ra th́ thấy ḿnh trong mộng ,
Nửa mảnh trăng treo một mặt buồn !
Bích Khê
Có Bản in là Mộng Xuân Hương *
Ngao_0p
09-27-2002, 10:43 AM
Hồ Xuân Hương
Canh sương quán lạnh nguyệt tà song ,
Bên gối hương lan đến ấp ḷng .
Người vợ trong thơ gần cách mộng
Đêm nay chẳng biết có về không ?
Văn chương quán thế không ai biết ,
Trong mộng ḿnh về thưởng với tôi .
Xanh liễu ngoái song thay đổi lá ,
Đă ghen tài sắc mấy đêm rồi ?
Đêm nay nửa gối nghiêng nghiêng mộng ,
Muôn dặm người xa đă thấy về .
Xanh liễu ngoài song vừa đổi biếc
Màu thi sắc lá đọ dung nghi .
Bích Khê
Ngao_0p
09-27-2002, 10:45 AM
Gơ Bồn
Liêu Trai trở lại , lánh ṿng trần ,
Ma Phật mơ hồ mộng với thân !
Mặt ngọc bên trời tàn bóng nguyệt ,
Ḿnh ta trước cửa thưởng hoa xuân ,
Gơ bồn chẳng thấy ai tao khách ,
Cách núi khôn t́m bóng cốn nhân
Một tiếng trên không trong ác lặn
Hạc kêu bay lẫn đám phù vân .
Bích Khê
Ngao_0p
09-27-2002, 10:52 AM
Giọt Lệ Trích Tiên
Sông dài chảy tận về đâu ?
Non xanh xanh măi bên sầu thế nhân !
Ḷng này gởi Hán Vân có được
Xin gởi về non Ngọc đài Dao
Bụi hồng cách với hoa đào ,
Bụi hồng cách mấy hoa đào nẻo xưa !
Nước lạnh lùng sông đưa lá thắm ,
Cuốn nỗi ḷng thăm thẳm nào chăng ?
Non c̣n mải ngó vừng trăng ,
Bàn câu nhân sự sau bằng mộng mơ
Vắng tiên hạc bơ vơ dưới thế ,
Gảy tiên cầm điệu lẻ trong sương ;
Sông Ngân cách mấy sông Tương
Sông Ngân cách với sông Tương mấy trời !
Chưa xong một tiếng cười Bao Tự
Hẹn ngày về mấy độ chiêm bao
Gió hương đưa lại đồng sao
Trâu bày ăn tại đồng cao xanh ŕ
Lại đưa đến Diêu Tŕ thưở trước
Hội Bàn Đào chén ngọc rời tay …
Ao xuân lồng bóng mây bay
Rèm châu tuyết phủ mây bay nửa lầu .
Sông dài những tương tư trời rộng
Non xanh c̣n đứng mộng vừng trăng .
- - - - - - - - - - -
Bích Khê
Ngao_0p
09-27-2002, 10:54 AM
Hai Tiên Nữ Nhớ Lưu Nguyễn
Khúc Nghê vắng tựa lâu rồi ,
Mộng tiên dài dặc , mộng người biết đâu .
Trời trong động , quạnh xuân sâu ,
Nẻo trần không lối rầu rầu trăng soi .
Hương đầy suối , cánh đào trôi ,
Men khe cát trắng , cỏ thôi bơ sờ !
Sương mai ,đèn gió mơ hồ ,
Sông đành không chốn hỏi đ̣ Lưu lang .
Bích Khê
Ngao_0p
09-27-2002, 10:56 AM
Mỹ Tửu Ca
Trăm năm vui được mấy hồi ,
Rượu ngon c̣n đó c̣n mời vương tôn .
Ngựa hồng nghỉ dặm quan sơn ,
Thuyền bơi : sen động , khe đờn , trăng lên .
Chén này khách hăy cạn liền ,
Ngó đôi mắt ngọc th́ quên bụi hồng !
Tóc mây chảy suối hương nồng ,
Em là Ngọc nữ , Kim đồng là ai ?
Chén rồi lại chén nữa đây ,
Núi không , đêm tịnh , nhỡ say chớ sầu !
Xuân thơm tuy hết mặc dầu ,
Rượu ngon c̣n măi khách lưu lại cùng .
Bích Khê
Ngao_0p
09-27-2002, 10:58 AM
Cùng Người Trong Sách Tương Hội
Trong sách có người ngọc
Khép cửa mặc hoa xuân
Đốt ḷ vàng . Mở quyển
Tương hội với tân nhân .
Ngu Cơ theo Bao Tự !
Phi Yến lẫn Ngọc Chân !
Người đẹp ở trong quyển
Niên hoa măi có phần
Ngoài trời là mộng cả ;
Hương lại thêm vài phân .
Người như trang Đạo uẩn
Ta như khách Tô Tần !
Tương kỳ cùng tương ứng ,
Tương cảm lại tương thân .
Cùng nhau ta hoan lạc ,
Hư thực chẳng phân vân .
Bích Khê
Ngao_0p
09-27-2002, 11:00 AM
Cảm Hứng
Mây bạc gác đầu non lúp xúp ,
Ác vàng soi mặt nước lanh chanh .
Giữ t́nh cái én xuân muôn dặm ,
Lắc giọt long đong cảnh một ḿnh !
Bích Khê
Ngao_0p
09-27-2002, 11:03 AM
Hoàng Hạc Lâu
Thanh mây uốn khúc chồng non mộng
Nhạc gió dài hơi thổi lụy sầu .
Hạc vàng vút cánh về đâu tá ?
Có phải bay về Hoàng Hạc lâu ?
Bích Khê
Ngao_0p
09-27-2002, 11:06 AM
T́nh Xuân
Ngày xuân ai chẳng lại
Chơi xuân một nhành mai
Gió xuân rơi hoa hết ,
T́nh xuân dễ lợt phai .
Bích Khê
Lieu Hoa Hoa
12-22-2002, 03:54 AM
Tranh khỏa thân
Dáng tầm xuân uốn trong tranh tố nữ
Ô tiên nương, nàng lại ngự nơi này
Nàng ở mô ? xiêm áo bỏ đâu đây
Đến triển lăm cả tấm thân kiều diễm
Nàng là tuyết hay da nàng tuyết điểm ?
Nàng là hương, hay nhan sắc lên hương ?
Mắt ngời châu, rung ánh sáng ghê thường
Lệ tích lại, sắp tuôn hàng đũa ngọc
Đêm u huyền, ngủ mơ trên mái tóc
Vài chút trăng, say đọng ở làn môi
Hai vú nàng, hai vú nàng, chao ôi
Cho tôi nút một ḍng sâm ngọt lộng
Ôi lồ lộ, một lầu hoa ngưng động
Tôi run run, hăm lại cánh hồn si
Ồ hai tay, rớt chén ngọc lưu ly
Ô hai chân, nở màu sen ẻo lả
Cho tôi nàng, cho tôi nàng, tất cả
Tôi mien man, uống lại mộng quỳnh dao
Cho đê mê, chới với, hồn lên cao
Một tinh cầu sắp tan ra biển lệ
Tiên nương hỡi, nàng sống trên thế hệ
Bóng thời gian phải qụy dưới chân nàng
Xuân muôn đời đi dưỡng giữa vùng tang
Gương phép tắc, suốt soi ngàn mộng ảnh
Cớ làm sao, nâng niu bầu giá lạnh
Ấp tranh người, lơ đăng ngắm thi nhân,
Hay nàng nhớ nhung các phượng đền lân
Hay nàng thiết tha, t́nh trong trắng ngọc
Ôi nàng ơi,cớ sao nàng chẳng khóc ?
Người thi nhân, vẻ đẹp của khiêu dâm
Trăng thanh tịnh, c̣n lóng trong thơ câm
Nhạc vô minh, hằng soi trên ne"t chu*~
Ôi nàng ơi, thốt lên lời ngọc nữ
Lời trân châu, rúng cả phiếm ḷng tôi
Ngọc Kiều, Ngọc Kiều, đến cặp song đôi
Cho tôi đọ vẻ hương trời sắc nước
Vẻ huyền diệu, ứ men say lướt mướt
Vẻ yêu tinh, dồn giận thấu vô gan
Tôi ngất đi, trong một phút mê loàn
Xuống muôn đợt, rồi tăng lên tột bực
--------------------------------------------------
Nhân tiện cho tại hạ hỏi luôn là huynh đệ thựng dùng browser ǵ để truy cậo NMQ ? Tại hạ dùng Mozilla 1.2b mà mỗi khi muốn post bài mà dùng font VNI th́ không thể nào mà quay lên trên để sửa những cái ǵ ḿnh viết đưọc, v́ làm như thế th́ số 1 sẽ không c̣n là dấu sắc, cũng như số hai không c̣n là dấu huyền...v.v
VongHonTienTu
01-29-2003, 03:48 AM
Nhạc
Ô ! nắng vàng thơm... rung rinh điệu ngọc,
Những cánh hồng đơm, -- những cánh hồng đơm
Nhẹ nhàng, nhịp nhàng thở đều trong sương;
Màu trăng không gian như gờn gợn sóng.
Từ ở phương mô nhạn mang thơ về,
Đàn thơ cơ hồ lên cung âm điê.u.
Đây giây trinh bạch khóc mướt trong mơ;
Đây hồn ngọc thạch xanh xao như tờ ?
Ồ côi lầu mây ánh ǵ kim cương,
Áo nàng thơ ngây nao nao nghê thường.
Thơ bay ! thơ bay vô bàn tay ngà,
Thơ ngà ngà say ! thơ ngà ngà say !
Nàng ơi ! đừng động... có nhạc trong giây,
Nhạc gây hoa mộng, nhạc ngát trong mây;
Nhạc lên cung hường, nhạc vô đào động,
Ô nàng tiên nương ! -- hớp nhạc đầy hương.
VongHonTienTu
01-29-2003, 03:50 AM
Hiện H́nh
Gió thiệt đa t́nh hôn mặt hoa,
Thơm tho mùi thịt bắt say ngà !
Gió đi chới với trong khung trắng
Lộ nửa vần thơ, nửa điệu ca.
Tôi ráp lại xem. Ồ ! sự lạ !
Một người thiếu nữ hiện trong trăng.
Khăn hồng chùi lệ ngấn đôi mắt;
Da thịt phô bầy ư tuyết băng.
Nường hé môi ra. Bay điệu nhạc
Mắt như xuân mà ngọt tợ hương:
Ôi sao là khúc Ba sinh lụy
Rào rạt như đầy nỗi cảm thương !
Tiếng ngọc, màu trăng quấn quít nường
Phút giây người bộ mỏng như sương.
-- Nường tan ra nhạc ? -- Tan ra nhạc !
Khung trắng trời mây trắng lạ thường !
VongHonTienTu
01-29-2003, 03:53 AM
Hoàng Hoa
Lam nhung ô ! màu lưng chừng trời;
Xanh nhung ô ! Màu phơi nơi nơi.
Vàng phai nằm im ôm non gầy;
Chim yên neo ḿnh ôm xương cây.
Đây mùa Hoàng hoa, mùa Hoàng hoa:
Đông nam mây đùn nơi thành xa...
Oanh già theo quyên quên tin chàng !
Đào theo phù dung: thư không sang !
Ngàn khơi, ngàn khơi, ta, ngàn khơi:
Làn trăng theo chàng qua muôn nơi;
Theo chàng ta làm con chim uyên;
Làn mây theo chàng bên nhung yên.
Chàng ơi! hồn say trong mơ màng,
-- Hồn ta ? hay là hồn t́nh lang ?
Non Yên tên bay ngang muôn đầu...
Thâm khuê oan ǵ giam xuân sâu ?
-- Ai xây bờ xanh trên xương người ?!
Ai xây mồ hoa chôn đời tươi ?!
VongHonTienTu
01-29-2003, 03:55 AM
Mộng
Ồ ! Mộng đêm thu, mây vút xa,
Say sưa lộ sắc cạnh Đào Hoa:
A ta ! Lư Bạch ! hồn ba lệ !
Rượu nốc vào: rung khúc đập ca...
Mộng trắng phau phau, vót cung nga:
Xuân Hương ! người ngọc, máu say ngà !
Nhấn dây tơ loạn, -- buồn lơi lả
Đờn phất hương trăng, nẩy điệu ra...
Muôn dặm sông Ngân, con mộng lớn,
Ô ! là đài điện ánh trân châu...
Có người thi sĩ nhặt hoa ru.ng.
Những cánh đau thương sắp mặt lầu !
..............................................
Cỏ thơm lay nguyệt thu như mướt
Đùa mộng mơ bên suối ngọc tuyền;
Trên bờ ai chết khô ra xác ?
Đây Ngọc Kiều đây !
Trinh tiết nguyên.
VongHonTienTu
01-29-2003, 03:58 AM
Sọ Người
Ôi khối mộng của hồn thơ chếnh choáng !
Ôi buồng xuân hơ hớ cánh đào sương !
Ôi b́nh vàng ! ôi chén ngọc đầy hương !
Ôi hồ nguyệt đọng nhiều trăng lấp loáng !
Ôi thần t́nh ! người chứa một trời thương.
Người yên tịnh nhưng người đi muôn dặm
Máy thu thanh ḥa âm nhạc thơm tho !
Miệng yêu kiều mơn ánh sáng say no !
Nguồn trinh tiết gây hồng tươi xanh thắm !
Bầu sữa người êm mát vạn sầu lo.
Một đêm vàng -- một đêm vàng âm điệu
Đầy nhựa thơm, xanh mịt ngàn phi lau
Mộng ngời lên bay đến một bến tàu --
Biển ngọc bích, thuyền buồm say sóng dịu;
Hương ngọt ngào, ánh sáng chớp mau mau.
Hương say người như say men t́nh ái,
Kề ngực trăng người mớm vị say sưa.
Người chưa say v́ hương vị chưa bưa:
D́m trăng xuống một vùng trăng nước giăi
Và xóa lên... diêu động bóng ngàn xưa.
...Hoa thần bí vấn vương hồn ngọc nữ;
Động đào nguyên chấp chóa ánh lưu ly;
Ô ! sắc phàm trên bộ mặt từ bi;
Ô ! tiên nương trong t́nh xuân đầy ứ;
-- Một u sầu d́u dịu của cung phi.
Ôi ! Sọ người ! Sọ người ! -- Gương phép tắc.
-- Ngọc Kiều ơi ! ghé lại ngắm dung nhan.
Ngọc Kiều ơi ta chợp lấy tim nàng,
Tim nàng bằng đá, tim nàng bằng sắt.
Ngọc Kiều ơi ! hơi độc sắp tràn lan !
Người ngất ngư -- Chết trong muôn thế kỷ !
Chạy điên rồ... đứng sựng giữa xương ma.
Người là ai ? Người có phải là ta ?
VongHonTienTu
01-29-2003, 04:00 AM
Đồ Mi Hoa
Ḷng nao nức như hương trầm mới dậy:
Gió tâm tư say chúi nửa lừng mơ...
Đêm kim sa hay sao mà run rẩy ? --
Không khí men, trăng liễu mướt đường tơ.
Đây một đóa đồ mi, -- ta đón lấy,
Ấp hồn hoa... đem giặt giữa bài thơ.
Đài nộn nhụy hóa nguồn trinh tinh khiết
Ướp một làn hương rượu quyện lâng lâng;
Tràng cánh trắng biến ra da thịt tuyết,
Một tiên nương mừa tựa một giai nhân,
Ngửng đôi mắt chứa mùa xuân phẩm tiết,
Giữa bài thơ... đưa vẳng tiếng ngân ngân.
Ôi sắc đẹp ! anh hoa dồn vũ trụ !
Phẩm tràng sinh ! tinh chất khí âm dương !
Mi làm long phím ḷng muôn trinh nữ;
Muôn tài hoa nghiêng trước vẻ thiên hương.
Mi rớt ngọc cho vang muôn t́nh tứ;
Mi nhả sâm ngọt lịm vạn sầu thương.
Giai nhân đi trong chiêm bao ẻo lả
Để lời ca gợn sóng khí hoa men;
Tay búp sen kẻ lên vàng óng ả
Những đường thêu kim tuyến rúng đêm huyền.
-- Ngừng hơi thở... ta nép trong bóng lá
Để vần thơ theo nhịp điệu thuyền quyên.
Ta những muốn sầu thương thôi biểu lộ
-- Sắc trong màu, màu trong sắc; hân hoan...
Ta những muốn mùa đông nhường lại chỗ.
-- Nhạc gầy hương, hương gầy nhạc; lan man...
Ta những muốn màn đen về cơi mộ
-- Cả không gian là bể sáng tràn lan...
Rồi sắc đẹp hiện ra trong chính phẩm
Linh thiêng như mây nước đỉnh Nga My !
Và muôn hồn hoa lên v́ say ngấm.
Và muôn ḷng phát tiết cả uy nghi;
-- Đêm nầy đây ngời ngọc ngà sa gấm
Sắc đẹp vừa hiện giữa đóa đồ mi.
VongHonTienTu
01-29-2003, 04:03 AM
Duy Tân
Đường kiến trúc nhịp nhàng theo điệu mới
Của lời thơ lóng đẹp. Hạt châu trong.
Hạt châu trong ngời nhỏ giọt vô ḷng
Tràn âm hưởng như chiều thu sóng nắng.
Trong ṿm xanh. Màu cưới màu, b́nh lặng,
Gây phương phi: chiếu sáng ngả sang mờ
V́ h́nh dung những sắc mát, non, tơ,
Như mặt trời mọc qua khóm liễu, một
Hoàng hôn. Ôi đàn môi, chim báu tới:
Chữ biến h́nh ảnh mới, lúc trong ngâm
Chữ điêu khắc, tỉa nghệ thuật sầu câm,
Đầy thẩm mỹ như một pho thần tươ.ng.
Lúc trong ngâm, giữa kho vàng mộng tưởng,
Múa song song khiêu vũ dưới đêm hồng
(Những con cừu tim trẻ mướt như lông
Nên da thịt lên làn sa lụa mỏng,
Mỗi con cừu bốc lên men hy vọng...)
Thơ nhịp nhàng ư nhị nhịp theo thơ.
Tôi cắn vào trái bổ vỏ xanh mơ
T́m chất quư thơm tinh mùi khoái lạc
Bằng hơi mộng, trong hàm răng, tản mác
Mộng ?
Thiên tài ?
Trên hỗn độn khỏa thân
Đẹp tỷ mỷ, hỡi rung động truyền thần
Ṛng âm nhạc của ḷng trai ấp mái
Người họa điệu với thiên nhiên, ân ái
Buồn, và xanh trờị (Tôi trôi với bờ
Êm biếc -- khóc với thu: lời úa ngô
Vàng... khi cách biệt -- giữa hồn xây mộ --
T́nh hôm qua -- dài hôm nay thương nhớ,
Im lặng nh́n bông ư, lặng lờ lên
Những dáng h́nh thanh khí...) Giữa mông mênh,
Đường nhiếp ảnh, sắc khua màu -- Tiếng thở
Hỡi hội họa, đến muôn đời nức nở.
Ta nhịp nhàng ư nhị nhịp theo Ta
Lời nối lời bố thí lộc tinh hoa
Của âm điệu, mơ màng run lẩy bẩy
Một hỗn hợp đẹp xô bồ say dậy
Bằng cảm t́nh, bằng h́nh ảnh yêu thương
Và mới mẻ -- trên viễn cổ Đông phương !
(Ai có nghe sức tiềm tàng bí mật ?)
Thơ lơa thể ! -- Giai nhân tuần trăng mật,
Nữ thần ơi ! Ta nô lệ bên người !
VongHonTienTu
01-29-2003, 04:06 AM
Ngũ Hành Sơn
Lại chơi ḥn Non Nước
Chẳng mọc cánh mà bay
Bạn bè thôi bỏ hết
Ngất ngưởng Vọng Hải Đài
Ngó lên trời xanh ngắt !
Cheo leo quán sông Ngân:
Phải chăng chàng Lư Bạch
Ngồi chuốc chén đêm ngày:
Thuyền neo bên lau lách,
Sông lạnh bóng sao rơi
Mặt nước vỗ bành bạch
Da trăng trắng tợ hàu
Đứng trên đài Vọng Hải
Ngỡ tới Hoàng Hạc lâu
Tuyệt thay ḥn Non Nước !
Hồn Thôi Hiệu ở đâu
Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, lạy
Trên, dưới, đất, trời, chầu
Vàng sao ngời mắt rạng
Sương châu nhỏ giọt sa
Gọi sắc cỏ thơm dậy
Lẩn quất khí rừng hoa
Gọi hồn đại hải lại
Nhập khói động Huyền Không
Điều thú về hết thảy:
Phụng hoàng múa theo công,
Rồng xuống khoe năm vẻ
Bạch viên ngoạm trái đào
Thần tiên rủ yêu quái
Cử lên nhạc tiêu thiều
Sực nức ḷ hương xông;
Trập trùng màu xiêm áo;
Lác đác trổ mưa bông;
Phật Như Lai thoạt hiện
Trên bảy sắc cầu vồng
Quái thay ḥn Non Nước
Nghe giảng đủ mười tông
Muôn năm ḷng đá rắn
Nhuần thấm giọt từ bi
Biển xanh thay chất mặn;
Rừng thẳm lọc hơi sầu
Có ai biết trên cao
Da trời máu thịt sứa
Da trời se chất sữa
Truyền cảm hứng mênh mông
Gió thơm vùng nổi dậy:
Cảnh sắc biến thành không
Ta trên đài Vọng Hải
Ngất ngưởng mặt thần đồng
Khôi ngô và lẫm liệt
Cất tiếng hát trong veo;
Trước chơi ḥn Non Nước
Thi hứng, suối tuôn đèo
Không hiểu người đến trước
Mấy kẻ biết "đăng đài" ?
Không biết người đến sau
Ngất ngưởng sẽ là ai ?
Từ nay lên Ngọc Điện
Chỉ nhượng Phật Như Lai
Lượn theo thế biển rừng
Xếp lại h́nh lá cỏ:
Động hóa mây năm vùng
Đại bàng bay chẳng tới
Ng̣i nhược thủy bao quanh
Suối thiên thai chảy dựng
Rắn bảy đầu đến khoanh
Bảy lần đài Vọng Hải
Ta sẽ ngồi nhập định
Bốn mươi chín ngày đêm
Mặt nguyệt rót êm đềm;
Mặt trời tuôn sáng tạo
Thần trí mở kho tàng
Tượng trưng vây cao đạo
Chỗ chính phẩm văn chương
Ta bước xuống long sàng
Viết trên hai tảng đá
Bài hậu Ngũ Hành Sơn
Ngó trời cười sang sảng
Trở lại giữa bạn bè
Vỗ hai bàn tay trắng !
Ngao_0p
10-17-2011, 08:39 AM
Xuân tượng trưng
Hỡi lời ca man dại
Điệu nhạc thở hơi rừng
- Đêm nay xuân đă lại
Thuần tuư là tượng trưng -
Nâng lên núm vú đồi
Sữa trăng nhi nhỉ giọt
Bay qua cụm liễu khơi
Những cườm tay điểm hột
Sương phất phơ lau lách
Khẽ uốn ḿnh giai nhân
Đường non kheo điêu khắc
Những dáng h́nh khoả thân
Lụa mây nẩy vàng chạm
Tía ngọc bén màu ngân...
Chủ xuân đang triển lăm
Lời ca như hạc theo
Gió lên t́nh múa reo
Những điệu vàng châu báu
Dường có con chim báu
Rỉa cánh trên ngai ḷng
Ḷe x̣e màu lông công
Vườn thơm khua sắc mát
Rồng uốn vóc từng cong
Áo bạch mai khoát khoát
Môi đào chờ khoái lạc...
Hồn tôi như đỉnh hương
Bốc lên ḿnh thánh giá!
Ư xuân mát đến xương
Ngậm tuyết phun lă chă.
Bích Khê
Ngao_0p
10-17-2011, 08:42 AM
Lên kim tinh
Thơ thủy tinh nơi ḷng trăng mật
Nhạc thiên nhiên đầy nhạc pha lê
Đêm nay gấm trên xuân lục
Bút thi nhân mềm chữ thơ đề:
Lên kim tinh xác bằng thanh khí
Đất lưu li không khí xa hương
Cây du dương lâu đài song sóng
Trên biền châu trời lộn kim cương
Trăng có đôi: rưng rưng ánh ngọc
Mùa rất cao: đẹp xuống anh hoa
Chàng gặp chàng: lời hay ư sắc.
Khí trang nghiêm và chuyển thần qua.
Nàng Vệ Nữ theo nàng Vệ Nữ
Áo âm dương gió tóc thơm rừng
Người như nhạc trong xuân bằng nhạc
Thơ t́nh ṛng đội báu linh lung!
Bích Khê
Ngao_0p
10-17-2011, 08:50 AM
Châu I
Tôi nói làm sao - Cái đẹp câm,
Đẹp trong pho tượng xuất ra thần
Một con người mộng - con người mộng
Trễ nải thanh tân biếng nhác thầm.
Muôn sợi đàn tơi buông lơa xơa...
Vẻ ǵ sùm sụp ướt trên mi
Vẻ ǵ dă dượi không lay động
- Cặp mắt mùa thu đương đắm si.
Ôi đẹp đau thương, dáng thiết tha
Hồn ơi! Cặp mắt vỡ men hoa
Hồn ơi! Cặp mắt say thơ mộng
Dần biến ra châu trắng mịn mà...
Bích Khê
Ngao_0p
10-17-2011, 08:55 AM
Châu II
Tôi thấy vàng mơ động khí giời
Mà nàng làm tượng lẳng im hơi
Để ra một vẻ đau thần bí
Linh động vang lên chín phẩm ngời
Tôi mượn t́nh câm mớm lưỡi răng
Để nghe rũ rượi đă bay lan
Để đưa sanh mạch khơi hơi thở;
Hấp hối hờn run hộ vệ nàng
Có cặp lông mày phớt ráng đêm
Dậy như men rượu gọi mơ thèm
Có ǵ uyển chuyển trên da thịt
Nức một đường thơm một điệu êm
Đây máy thu thanh im dưới tóc
Dẫn cho âm hưởng thấu vô ḷng
Và hai lổ hở hờ hương vị
Úp mở như h́nh một dáng cong
Đôi má bây chừ tôi xát yêu
Nóng run như gió lá say chiều
Từ lưng uốn éo xuống chân trúc
Đờ đẫn thanh bai tỏa ư kiều
Những dấu tiên tri kín đáy hồn
Đây tôi truyền sóng ở trong hôn
Cho nàng sống với hồn tôi sống
Với cả hoa trăng sáng chập chờn
C̣n tiếng đàn tranh bay ra môi
Những thơm những mộng rúng bồi hồi
Và bàn tay ngọc dính trên ngực
Ôm nhịp đau thương muốn rụng rời.
Trực giác đi ra trên trán kia
Có màu sắc tướng rất phương phi...
Vẻ chi mănh liệt những êm ái
Trong cặp tuyết lê ướm dậy th́
Tôi nh́n đâu khắp cặp đùi non
Một vẻ tơ mơ một vẻ ngon...
Tôi hốt ghen tuông h́nh ảnh mộng
Rêm rêm khoái lạc - khói sương vờn.
Bích Khê
Ngao_0p
10-21-2011, 02:19 AM
Châu III
Tôi đắm hồn tôi cho chết say
Như hoa mảnh khảnh xác thu gầy
Ở trong cặp mắt như châu ấy
Và biển ra châu lă chă đầy
Em đă là châu lệ cũng châu
Mắt tôi đỡ khát biết bao sầu
Biết bao ánh ngọc rung rinh nổi
Giữa bề vàng mơ giữa cảnh mơ
Tê tái hồn tôi khóc nức nở
Là khi ảnh ấy ở trên tay
Cơ hồ thân thể run cầm cập
- Thanh sắc muôn xuân đến đă đầy!
Cơ hồ trực giác trên cung bậc
Điệu nhạc mê người đến chết say
Ảnh ơi! Tôi áp lên trên ngực
Khoan hăm tim tôi đứng lại ngay
Tôi c̣n hơi hám trên môi miếng
Giữ kín ngầm yêu tinh chửa dây
Tôi c̣n sú ảnh trong môi miếng
Hôn đứt hơi tôi những phút này
Chao ôi! Thân thể run cầm cập
- Thanh sắc muôn xuân đến đă đầy!
Ảnh ơi! Đôi mắt mơ màng quá
Ăn đứt màu thơ - xanh ngất ngây
Tóc xơa đàn tơ rơi lướt mướt
Hồn thu đă hiện khóc thu gầy
Chao ôi toàn ảnh tuôn ra lệ
Tê tái hồn tôi khóc rấm rây
Châu vỡ nguồn châu - năo vỡ năo
- Thanh sắc muôn xuân đến đă đầy!
Say mức say mơ say mất mây
Thần châu tôi xuất phút này đây
Mau lên! Tinh túy ngàn - muôn - triệu
Thế giới - hư linh - hiệp lại này
Tối hôm nay mùa thu đang ảo năo
Trong gió rên và trong lá vàng bay
Mỗi gân trắng rúng rẩy một luồng say
Mỗi hơi thở hoa hồng vang nức nở
Và mạch máu không gian dường vỡ lở
Hú ma điên - kinh động vạn hồn đau
Muôn ưu phiền dầy đặc ở trong đầu
Muôn sầu hận xây mồ ngay giữa phổi
Tôi ngây ngất trong bể ḷng sôi nổi
Để hồn mê trôi dạt cơi xa mơ
Ḿnh lặng ngồi trên tảng đá trơ vơ
T́nh khóc mướt trong đêm thu ấp ủ
Nhạc khiêu vũ đâu đây lan sóng múa
Tôi tưởng chừng... da thịt biến ra thơm
Những đầu lâu ră hết khí xanh dờn
Những xiêm áo bay rờn trong cảnh mộng
Cả địa ngục đi vào trăm lỗ hổng
Bắn tinh ra trộn trạo giữa nguồn hương
Nhưng, nhiệm mầu! Trước mắt, ánh trăng hường
Bay lả tả - muôn hoa đều nín thở
Một sắc động? Một mùi hương mới vỡ?
Một màu son phảng phất ư mơ màng?
Không! Từ trong thanh khí dội hương vang
Bỗng đôi mắt hiện h́nh - Đôi mắt ngọc.
Ôi đôi mắt! - Toàn thân tôi rởn ốc!
Cả linh hồn óc năo phổi tim gan
Đều say rêm trong sóng điện rang rang
Với âm cốt tinh thần và khí phách
- Hỡi đôi mắt! Nơi người là ngọc thạch
Nơi giếng người phản chiếu ảnh thiên thần
Nơi suối người giữ kín tiếng châu ngân
Nơi triển lăm cả một bầu tiên động
Nơi rung rinh cả một trời thơ mộng
Người là ai? Người hỡi! Người là ai?
- Nhưng đôi mắt lờ lặng và mê say
Nh́n đắm đuối không một lời náo nức
Đôi mắt nh́n đắm đuối và mê say
- Hỡi đôi mắt! Người hăy hiện trên tay
Cho ḷng ta ấp yêu nguồn suối lệ
Hồn ta say trong nhạc vàng kể lể
T́nh ta dâng trong gợi sóng thu ba
Cả máu đào tủy trắng với xương ma
Cùng tinh loăng và bao nhiêu bảo vật
Để xây đắp đàn thờ cao chất ngất
Lút mây xanh và lút cả thiên thai
Người là ai? Người hỡi! Người là ai?
- Bỗng đôi mắt rưng rưng dường rớm khóc
Nhưng cười nụ trong màu hoa ánh ngọc:
- Ta là CHÂU ! Thi sĩ ! Ta là CHÂU !
...
Tối hôm qua làm văn tế
Tôi khóc sống người giai nhân
Tối hôm nay tôi xuất thần
Tôi muốn nàng đừng có chết
Thần tôi đời mô mới hết
Thơ tôi đời mô mới đau
Là nàng trở nên sang giàu
Tôi sú cho nguồn Khoái Lạc
Tôi cho ăn toàn Hương Nhạc
Tôi bắt vận toàn âm dương
Tôi để vạn miếng Nghê Thường
̉a vào đôi con mắt ngọc
Nàng dội Thiên Liêng lên tóc
Nàng lùa Thanh Sắc vô tay...
Bích Khê
Ngao_0p
10-24-2011, 08:01 PM
Ảnh ấy
Anh ấy mơ màng trong ảnh ấy
Người em lăng mạn quá đi thôi
Anh nh́n trân trối, anh tơ tưởng
Anh ngỡ là em đứng đấy rồi.
Anh tính ôm chầm lấy mắt mơ
Lấy môi lấy má... lấy ngây thơ
Để anh nút ớn mùi hương ấm
Của một t́nh yêu giận hững hờ!
Anh tính - kề tay lên trái tim
Ta đ̣i nóng hổi với say im.
Nhưng chao! Sao chỉ không gian lạnh?
Không bóng! Không h́nh! - không có em!
Anh ghi lấy ảnh. Những đau thuơng
Thấu tận ḷng anh khổ chán chường.
Anh núp mắt vào đôi mắt ấy.
Rồi không ngăn được lệ anh tuôn...
Nước mắt tràn lên đôi mắt ấy.
Nào anh hay khóc! Phải em đâu?
- Đời mô em khóc v́ anh khóc
Cho lệ ḷng anh bạc vẻ sầu!
Anh không rời nữa ảnh thơ ngây
Và trở nên người dễ khóc lây
Anh khóc mắt anh trong mắt ấy
Để rằng:
- Em khóc với anh đây!
Ngao_0p
10-24-2011, 08:05 PM
Thi vị
Lá vàng rơi
(Tôi khóc anh ơi!)
Đàn rung tiếng:
Người yêu đương ngồi ...
Trăng vàng rơi
(Tôi khóc anh ơi!)
Đàn nghẹn tiếng:
Người yêu giận rồi
Hoa vàng rơi
(Tôi khóc anh ơi!)
Đàn rụng tiếng:
Người yêu đi rồi
Sao vàng rơi
(Tôi khóc anh ơi!)
Đàn câm tiếng
Người yêu xa rồi
Đêm vàng rơi
(Thôi hết anh ơi!)
Đàn bẻ phím!
Người yêu chết rồi!
Bích Khê
Ngao_0p
10-24-2011, 08:08 PM
Tân hôn
Ô lạ! Làm sao thương nhớ quá!
Đêm nay trăng ngủ ở bên đường
Hồn chiêm bao hốt mơ trăng lạnh
Để giả vờ như ấp bóng nường!
Họ tưởng tân hôn êm ấm lạ!
Không hay sao ốm lá hoa tàn!
Và đêm nay khóc cho nên mới
Lộ một sông trăng chảy lệ vàng!
Họ tưởng tân hôn êm ấm lạ!
Không hay xuân kín mở màn trinh!
Ngoài kia gió lá lồng qua cửa
Chứng kiến làm sao chuyển đến cành?
Một rớt đêm nay như chất ngọc:
Người ta say nghiến những men t́nh:
Tôi hoan hô - phút giây thần diệu!
Chết giả nhưng cười trắng thủy tinh.
Bích Khê
Ngao_0p
10-24-2011, 08:18 PM
Cuối thu
Đêm nay hồn lặng làm sao
Cảnh thu ôm cả chiêm bao vào ḷng
Sao xanh lợt tím tơ đồng
Gió ơi là gió, buồn đông thổi về
Không gian mưa lệ đầm đ́a
Đầy sân trắng toát hoa lê đầu mùa
Trời lam ứ đặc t́nh thu
Ô ḱa mây bạc nặng lùa về tây!
Hồn sao không động mà say!
Chà đôi chim khướu nó bay tung trời ...
Nhạc đâu bỗng vót từng khơi
Hồn theo với nhạc, hồn ơi là hồn
Buồn thôi như rượu thấm dồn
Lên men nồng khướt, xoay tṛn trên không
Bích Khê
Ngao_0p
10-24-2011, 08:20 PM
Sắc đẹp
Mộng rất xanh, mộng rất xanh, rất xanh...
Choáng thời gian vây môn đầu thục nữ.
Hồn đê mê, trong khi ḷng giận dữ,
Và tạo ra một thứ sáng hào quang:
Những mặt trời, nhan sắc đẹp như trăng
Và sắc lẻm như thanh gươm vấy máu;
Những đôi mắt, kho tàng muôn châu báu,
Có những hàng đũa ngọc gắp hương yêu;
Những môi son phản ánh một trời chiều,
Một trời chiều mà muôn hoa nín thở
Những vú nơn: đồi cong thon, nho nhỏ,
Với đôi ḍng suối sửa trắng như tinh:
Ôi rất thanh! Rất thanh là rất thanh!
Ngát thinh khí v́ thơm tho như xạ,
Và rùng rợn như một điểm quái lạ.
Hồn ngươi nặng bị riềng khoan sắt đỏ,
Hễ chiêm bao là thấy chuyện đau thương.
Hồn ngươi mê như sắc đẹp trên giường.
Bích Khê
Ngao_0p
10-24-2011, 08:23 PM
Sầu lăng tử
Buồn sao muốn khóc cho ra tiếng
Nước mắt tương tư phủ điệu đàn...
Buồn sao muốn khóc như con nít
Rạo rực trong mi tợ nắng giàn...
Buồn sao muốn khóc cho ra máu
Hiện ảnh trong hồn một đám tang...
Buồn sao muốn hốt bao nhiêu lệ
Viết mạnh trong tay một chữ Nàng...
Có người buồn quá không sao khóc
Làm mùi thanh khí quyện tiêu nương
Có người buồn quá không sao khóc
Cười thơm như ngọc đội hương vang.
- Đây chàng lăng tử buồn rơi lệ
Miệng cứng hào quang chảy tợ vàng...
Bích Khê
Ngao_0p
10-24-2011, 08:34 PM
Bàn chân
Nàng! Hở nàng hăy cắn vào hồn ta.
Hồn nguyệt bạch ran lên chiều háo hức!
Tôi uống trọn cặp môi hường thơm phức.
Ô cặp mắt đa t́nh ngời sắc kiếm!
... Một bàn chân ve vuốt một bàn chân!
Mát làm sao! Mát rợn cả châu thân
Máu ứ lại, máu dồn lên giữa ngực
Ôi! Thớ thịt có đàn lên cung bực
Hồn tôi ôm gót ngọc lắng âm thanh...
Bích Khê
Ngao_0p
10-24-2011, 08:38 PM
Bán sầu
Sầu đâu sầu lạ lùng
Sầu theo lẽo đẽo ngàn trùng cũng theo
Bán sầu chi đó tệ
Xưa đă từng có kẻ bán hoàng thiên
Người bán trời không chứng mới là phiền
C̣n tôi bán hàng sầu tiền chẳng lấy
Sầu nhấm ma men men khó tẩy
Sầu mời thần ngủ ngủ không ngon
Này sầu hoa sầu cỏ sầu núi non
Sầu tất cả bà con say tỉnh dở
Chưa nói đến tớ sầu v́ tớ
Bôn ba mà vỡ lỡ nét tan thương
Ma dắt lối quỷ đưa đường
Sầu đây đó sầu vương chằng chịt măi
Tôi muốn bán hàng sầu không vốn lăi
Khỏe tinh thần hầu tính lại cuộc trăm năm
Để sầu, thêm rối ruột tằm
Bích Khê
Ngao_0p
10-24-2011, 08:40 PM
Bán thơ
Mưỡu:
Hôm xưa tớ đă bán sầu
Món hàng khá đắt, khách cầu khách mua.
C̣n môn Thi vẫn của chua
Khách nào có thích tớ cũng bán đùa làm quen.
Nói:
Sầu đă bán th́ thơ cũng bán nốt
Mối Thi-Sầu không cột lại làm chi!
Ḱa như đau, như khổ, như oán, như si
Nào giọng đàn ai oán, giọt lệ thương bi
Kết cuộc lại "mốc x́" ǵ đâu ráo!
Rồng vẽ lối xưa toàn những sao
Cua ḅ Thơ Mới chả nên câu!
Cũng rung đùi xưng Lí, Đỗ, Hàn, Tô.
Rơ "bát xáo cởi quần ṃ không thấy cái...",
Tớ trót đă cùng mang bệnh dại
Từ nay xin đem bán lại cho đời.
Khách làng chơi ai cần đến vốn chơi
Tớ xin bán không lời, cả vốn.
Đời tranh cạnh xen thi vào càng lộn xộn
Chẳng ích chi thêm hao tốn ḷng người
Để công phấn đấu với đời.
Bích Khê
Ngao_0p
10-24-2011, 08:44 PM
Cặp mắt
Ôi! cặp mắt của người trong tơ ngọc
Sáng như gươm và chấp chóa kim cương!
Mỗi cái ngó là một v́ sao mọc!
Mỗi liếc yêu là phảng phất mùi hương.
Hai mắt ấy chói hào quang sáng ngợp
Dẫn hồn ta vào thế giới thiêng liêng,
Hớp nhiều trăng cho niềm trinh rất ngớp
Say nhạc hường nổi bổng giữa đào nguyên.
Người ở đâu? Người ở đâu? Người hỡi!
Hai mắt người sao cứ hiện bên ta ?
Ta mơ màng và run lên khấp khởi!
Ta ngỡ là uống cạn suối bao la!
Hơn một bận ta đi vào cơi chết
Cạy nắp ḥm t́m thi vị cao sang,
Ôi mắt người! mắt người! hiện rơ rệt:
Ta gào lên... chấn động cả vùng tang.
Bích Khê
Ngao_0p
10-24-2011, 08:46 PM
Cô gái ngây thơ
Sóng thu ba vừa dâng lên khóe mắt,
Ôi thôi rồi! Chết sững cả con ngươi...
Màn hoa trăng trang điểm cặp môi cười
Thêm ư nhị như ân t́nh háo hức;
Mùa nhạc gẫm nao nao trong ḷng ngực;
Đôi tuyết lê ấp úng bởi e dè;
Xuân dậy th́ đương độ khởi đê mê.
Ô cặp má đồng tiền ngây thơ lạ!
Hương da thịt có thơm hơn chất xạ.
Đây đàn thơ, ai sáng kiến cho ra?
Đây đàn thơ từ điệu, sắp ngân nga
Cho vàng ngọc của hồn va sảng sốt...
Hồn tôi rúng đến muôn giây thần cốt,
Phép làm sao! Như chân lí ra đời;
Như nơi đây linh diệu của muôn trời
Vừa hớn hở qui hàng bên Sắc Đẹp.
Chao ôi trời! Làm sao nàng cảm biết
Nàng ở đây hay nàng bước qua đây
Cả anh hoa là sắc tướng thơ ngây
Chưa run chạm những tơ hồng ảo năo?
Men vật chất sặc lên mùi cám dỗ
Hồn nàng sao khỏi lạc giữa yên ba?
Chao ôi trời! Thế giới ánh bao la
Màu trụy lạc vờn trong không khí mộ!
Người nghệ sĩ ḷng buồn hơn cổ độ
Khóc ngây thơ, mà tóc bạc không hay...
Ḷng chết đi, nhưng màu vẫn cuồng say
Nhịp cung cầm cho vang lên tiếng nhạc
Cho ngất lịm những nguồn thơm khoái lạc
Đương tượng h́nh một trinh nữ trong mơ...
Đây du dương vừa ngợp cả trăng sao
Hồn bay qua muôn luồng không khí nhẹ
No ứ quá, nhưng không thôi quạnh quẽ
Không thôi trào máu lệ giữa con ngươi.
Bích Khê
Ngao_0p
10-24-2011, 08:51 PM
Cơn mê
Trời ơi! Khóc đă đứt tươm hơi
Tiếng lệ thôi theo với nhịp đời
Tiếng lệ ĺm đi như xác chết,
Trời ơi! Khóc đă đứt tươm hơi.
Ai bảo là tôi chửa chết rồi!
- Máu cuồng vẫn chảy điệu mê tơi,
Máu cuồng run khắp trong thân thể,
Ai bảo là tôi chửa chết rồi!
... Trời hỡi! Lạy ai cho ai thương
Để ai cho một ống hồi dương
Kéo dài mạch lạc trong im lặng
Níu vía vong ǵ để vấn vương?
Bích Khê
Ngao_0p
10-24-2011, 08:54 PM
Đăng lâm
Hoa cỏ bốn mùa thay đổi tiết
Ngàn năm c̣n măi cụm mây xanh
Cheo leo lắt lẻo đèo treo quán
Róc rách đ́u hiu nước xuống gành
Gió thốc rừng mai bông dă dượi
Mưa thêu làn nắng chỉ mong manh.
Mục tử năm ba tiều thổi điệu
Nắng vàng cao thấp, núi rung rinh.
Bích Khê
Ngao_0p
10-24-2011, 08:59 PM
Đêm xuân đến thôn Vĩ Dạ nghe đàn sáo
Ti trúc mê li xuân dưới nguyệt
Cỏ hoa vờ vật mộng trong hương
Tràng An thủ ấy ai không biết
Vĩ Dạ đêm nay khách chật đường.
Bích Khê
Ngao_0p
10-24-2011, 09:01 PM
Đây bản đàn thơ
Đây bản đàn thơ rất xốn xang
Là đôi mắt biếc của mơ màng
Màu thu lướt mướt trong làn sóng
Run rẩy căm hờn nức nở than
Thơ tôi lưu luyến giữa ḍng châu
Trễ nải cho nên ứ mộng sầu
Châu vỡ thiên tài lai láng cả
Chết rồi, khí phách của tôi đâu?
Tôi đă hôn lên đôi mắt thơ
Rồi mang đôi mắt ở trong mơ
Giờ đôi mắt hiện xanh như ngọc
Ám ảnh hồn tôi đến ngất ngư.
Tôi chết ngay đây, chẳng nói rằng
Cả ḿnh lạnh khớp đến hàm răng
Thần ǵ đă xuất ra đôi mắt
Vội đẩy hồn tôi tới bóng giăng.
Một bóng giăng rồi một bóng giăng
Hồn vẫn phiêu lưu rất nhẹ nhàng
Đến mút không gian là bát ngát
Một trời thơ mộng đẹp mê man
Châu báu cỡ chi không động đậy?
Bầu xanh dày đặc vẻ huyền mơ
Cơ hồ không khí thanh bai quá
Ư sắc thiêng liêng sáng dật dờ.
Bỗng khúc dương cầm nấc tiếng thu
Bỗng đôi mắt ngọc hiện xanh mờ...
Và châu và báu và thanh khí
Nức nở tan thành vạn giọt thơ.
Bích Khê
Ngao_0p
10-24-2011, 09:05 PM
Đèo Hải Vân
Bước tới đèo Vân cảnh vắng teo
Rơ ràng trước mắt bức tranh treo
Một vùng bể cả cơn triều dậy
Đôi cụm rừng sâu tiếng gió reo.
Đường sắt xe quanh c̣i dậy đất
Đầu non ác lặn bóng nghiêng đèo.
Xung quanh phong cảnh, ḿnh trơ trọi
Văng vẳng lừng xa giọng cuốc kêu.
***
Cuốc kêu văng vẳng ở đâu đâu
Trời nước mênh mộng lẫn một màu.
Thành cổ rêu phong sương nhuộm đá
Bia xanh chữ lợt sung trơ đầu
Đường đời thành hai cḥm mây bạc
Tiến cử anh hùng ngọn gió lau.
Nh́n cảnh nước non non nước ấy
Ngàn xưa dân bể chạnh ḷng đau.
Bích Khê
Ngao_0p
10-24-2011, 09:09 PM
Huế đa t́nh
Thu về lạnh sắc tà dương
Hoàng cung chừng đă hơi hương bay dồn
Thuận An khuất bóng hoàng hôn
Gió bao giờ thổi lại hồn tràng giang
Nơi đây rụng đổ lá vàng
Lăng vua xa lắm, dặm đàng hạt xanh
Ḍng Hương in gái nguyên lành
Lá thuyền du khách thanh thanh tiếng đờn
Vỹ Dạ thôn, Vỹ Dạ thôn
Biết che cần trúc không buồn mà say
Non xa trăng đă tṛn đầy
Em ơi để mọc ḷng gây lên mùa...
Bích Khê
Ngao_0p
10-24-2011, 09:11 PM
Hàn Mạc Tử
Bóng nào nhợt nhạt như ma
Khắp châu thân hổn hển
Huyền hồ nh́n không ra
Lưu luyến dường thiết tha
Chờm chờm trên giường bệnh
Bóng nào nhợt như ma
Khắp châu thân thấp thểnh
Huyền hồ nh́n không ra ?
Nay là tôi quá hai
Đă chết đi một nửa
Hay là trời ban mai
Bị mù sương vây bủa
Làm buông ngập hoàng hôn
Ảnh hưởng toéi linh hồn
Tiều tuỵ!
Hiện ra b́nh uỷ mỵ ?
Bóng nào trắng dần ra
Trên đầu đón ṿng hoa
Khắp thân in mầu tuyết
Tỏ tỏ gần như nguyệt
Biếc biếc gần như thu
Đều quy trên nét mặt
- Hoàng hôn mai nở sắc
Buồn ban mai trắng ra
Ôi, ôi không là ma
Đừng nh́n trong ư tứ
Quạnh quẽ nh́n không ra
Gần rồi không c̣n xa:
HÀN MẠC TỬ!
Châu lệ thắm t́nh say
Gặp gỡ có hôm nay
Chiêm bao ngày liền ngày
Ngoài ḿnh ai mà hay!
"Anh ơi từ đâu đến ?
Em buồn em đang bệnh!
Anh ơi sao ra hai
Huyền hồ trong phôi thai
Hoá thân trong phương phi
Người em rày mệt quá
Mà nay gặp cố tri
Hai tay đây rả rả!
D́u lấy cùng nhau đi."
Lời nứt ra hơi hương
D́u dịu toả trong buồng
"Anh ơi tôi mới đến
Là hiện thân của bệnh
Quằn quại đau xót xa
Máu mủ nh́n không ra!
Giờ phương phi phương phi!
Là h́nh thơ tinh vi
Là h́nh thơ quy y
Mướt trong màu tuyết vẽ!
Hai ta đều quạnh quẽ
Đứt ruột nhớ thương nhau
Nấn ná sẽ ĺa nhau
Chiêm bao c̣n thấy nhau!"
Rùng ḿnh ta nh́n ra
Huyền hồ đă như ma!
- Ôi không phải là ma!
"Gần sao mà c̣n xa ?
Lại đâu là quê nhà
HÀN MẠC TỬ! HÀN MẠC TỬ!
Quy hoà! Quy hoà!"
Bích Khê
Ngao_0p
10-24-2011, 09:23 PM
Làng em
Nơi đây làng cũ buồn hiu quạnh
Anh có khi nào trở lại chưa?
Ngày đi chậm lắm - Ḍng sông biếc
Hừng sáng trong trời sợi sợi mưa.
Nơi đây thành phố đời ngưng mạch
Mấy nàng lai khách vẫn buồn mơ
Đường lên hội quán sương khuya xuống
Đâu mấy chàng trai dơi nhớ hờ?
Anh có khi nào c̣n trở lại
Chờ lúc hoàng hôn trăng đă lên
T́m ngơ nhà em anh sẽ thấy
Khóm lan thơm nặng khí ưu phiền.
Là lúc về đêm trên mái ngói
Những nhành nhăn muộn cánh dơi lay
Em đang nổi bệnh trong pḥng vắng
T́nh đậm theo trăng sáng sáng đầy...
Bích Khê
Ngao_0p
10-24-2011, 09:28 PM
Một cơi trời
Ồ! Đừng có ngớp! Mời anh hăy bước.
Qua nơi này là cách biệt trần gian
Điềm anh hoa!
.............Nức nở tiếng tơ vang
Lùa hết trọi vào trong khung cửa ngọc;
- Trời tôi rộng, mịn màng hơn suối tóc,
Ngả ngớn trong hương xạ hiệp hương thần
Anh bước đi là lảo đảo hai chân
Mắt mất mát và miệng nghe ngồn ngọt.
Đây bay ra! Bay ra... êm rót rót
Anh ghé tai! - tiếng nhạc dẫn hồn hoa
- Cả trăm hoa, phong vị sắc quần thoa.
Đi vào cơi mê ly không bờ bến...
Bước đi anh! Sa gấm trải ḷng đường.
Trời tôi rộng. Này đây tầng cửa khác.
Đây dồn ứ muôn sắc màu khoái lạc.
Anh đừng run! Đừng dại! Cũng đừng điên!
Lẹ làm sao! Địa ngục hiện ra liền,
Anh đừng khiếp! - Ḷng tôi mang địa ngục
Ḿnh nóng hổi và hơi ran giữa ngực
Tôi mê man gh́ lấy một giai nhân.
Hồn say sưa đương cố lột cho trần
Cả sắc đẹp ngời ra như lưỡi kiếm,
Lưỡi lăng líu mất rồi! - tôi đă liếm;
Ǵ tinh ba trắng rợn sóng làn môi,
Trí thơm tho nên rung động bồi hồi
Trong phút lạ! - mơ hồ xương sọ vỡ...
Trời tôi rộng. Mời anh: bước nữa đi!
Ôi thiên tượng!
..............Ngai vàng vừa xuất hiện;
Trăng dệt gấm mà sao thêu kim tuyến;
Cả không gian ngời kết ngọc kim cương
Đây thơ lùa báu giữa ḷng thương;
Miệng như đàn nói ra thành điệu nhạc
Mắt có phép trào ra hương khoái lạc
Tay hoa tay liền nở chữ phương phi...
Bích Khê
Ngao_0p
10-24-2011, 09:33 PM
Mộng lạ
Mộng sao mộng lạ - trắng như ngà
Giai nhân hiện bóng dưới Hằng Nga...
Họ đẹp như xuân, sắc như gấm
Và hồn hé nhạc thắm như hoa.
Nguồn sống thơm tho chảy giữa ḷng,
Xô bồ gót ngọc bước song song...
Áo xiêm ăn đứt màu trùng sáng
Gió nép ŕnh nghe tiếng chạm vàng
Những cặp môi cười gươm sắc lẹm
Chóa lên không khí dội hương vang.
Khoái lạc ửng hồng như quá gấc.
- Đi đâu ăn cả hương ngây ngất...
Ôi đi! Đoàn tiên lột khỏa thân
Hoan hô xác thịt chiếm ngôi thần.
Bích Khê
Ngao_0p
10-24-2011, 09:36 PM
Nam hành
Mâm vàng đây, đĩa ngọc đây
Tiệc hoa sáng, rượu chung đầy
Trông ra mây nước muôn trùng biếc
Nước ái non t́nh bóng nguyệt đây
Tiếp ly cạn, cạn ly đầy
Năm con một vợ ngồi ṿng xây
Nhạc chim thanh tước rót về đây
Đỗ vàng cành lá lục
Nâng chén t́nh ṛng ca một khúc
Tiệc hoa hề, chén ngọc hề
Giang hồ vút cánh sau chung rượu
Năm vẻ rồng bay áng sắc mây
Tiền ṛng bạc tốt trong tay trắng
Danh nghĩa cao sang tựa mặt trời
Tiếng xe rổn rảng sau bờ trúc
Bóng vợ bóng con lẫn bóng cây
Đông liễu tây đào ngồi khép nép
Nẻo xuân gùi gấm phủ hoa đầy.
Ḿnh ơi! Rót chén này
Nụ cười Bao Tự điểm xuân ngây
Rạng màu yến tiệc ngọc lung lay
Xa xa đường thoảng tiếng chân reo
Dặm cỏ ven đồi huê lác đác
Ngựa ai rung lạc tiếng trong veo.
Bích Khê
Ngao_0p
10-24-2011, 09:43 PM
Nàng bước tới
Nàng bước tới như sông trăng chảy ngọc;
Như nắng thơm hớp đặc cả nguồn hương;
Là nơi đây đoàn tụ nhạc mười phương
Ứ thành xuân cho niền hoa bất tuyệt,
Cho mở rộng muôn cảm hoài tinh khiết;
Cả thời gian dồn lại ở bàn tay;
Hồn hoa men ôm cả trí đêm nay
T́m thi vị bay rờn qua ư sắc...
Ai giam lỏng một v́ sao giữa mắt
Ánh con ngươi hàm súc biết bao lời?
Lời truyền sóng đánh điện khắp muôn trời.
Chữ bí mật chứa ngầm hơi chất nổ...
Nàng bước tới là tim tôi lay đổ!
Đường thăng thiên t́nh cứ việc bay lên.
Tôi lạy trời! Tôi lạy cả vô biên!
T́nh tôi sững v́ ăn nhiều ánh sáng,
Nao nao quá, hồng thơm v́ ửng rạng,
- Quả nhân duyên mùi mẫn vị phong trần
Nàng! Nàng! Nàng! Không có nữa châu thân;
Xác là mộng mà t́nh là tuyệt đích!
Hỡi không gian! Hăy tan ra tiếng địch
Của ḷng yêu ca ngợi tuyệt vời cao!
Hỡi trần gian! Hăy chết ngột trong sao
Cho chân lư như lưỡi kiếm;
Cho t́nh ta xô dồn sung cực điểm;
Và hào quang khiêu vũ với hào quang...
Bích Khê
Ngao_0p
10-24-2011, 09:45 PM
Phương Thảo
Phương Thảo ơi! Phương Thảo ơi
Đêm nay nàng khóc bao nhiêu lệ
Lệ nàng có chảy máu hay không?
Đêm nay nàng uống bao nhiêu mộng
Mộng nàng có trắng tợ hoa lê?
Phương Thảo ơi! Phương Thảo ơi!
Đêm nay nàng chết trong tim phổi
Mặt nàng dồi phấn trắng xanh xao:
Nhưng trong ṿng mắt buồn mơ ảo:
Cười hoa tàn tạ ở trên môi.
Phương Thảo ơi! Phương Thảo ơi!
Xác nàng giam hăm trên giường bệnh
Một trộ ho dồn dập thấu gan,
Hồn nàng mơ nhạc, hương, yến sáng
Biết trẩy nơi mô ứ đặc t́nh?
Phương Thảo ơi! Phương Thảo ơi!
Đêm nay nàng chết trong tim phổi
- Ngoài cửa tràn trề xuân mộng xuân
Đêm nay mạch lạc nàng tê cứng
Ngực vỡ cho kinh động đến trời!
Phương Thảo ơi! Phương Thảo ơi!
Bích Khê
Ngao_0p
10-24-2011, 09:47 PM
Ngón giai nhân
Đây em gượng khúc tranh này
Mới lên trục gấm nét mày đă cau
Em ơi nhấn mạnh th́ đau
Em ơi nhấn nhẹ khôn lau nét buồn
Tiếng mau e ruột như cồn
Lại trong tiếng đục luống hờn bấy thân
T́nh anh lụy ngón giai nhân
Sống ĺa nay được ấy ngần đoàn viên.
Bích Khê
Ngao_0p
10-24-2011, 09:50 PM
Quả măng cụt
(Chất ngọt thơm da vào giữa mật.
A ha! Mùi sữa mớm vô răng...)
Ôi khồi t́nh! Khối mộng!
Lộ sắc tưởng mùa thu,
Màu da huyền lên nước;
Sóng mặt nổi vân ưu.
Môi ai làm hoa nở
Mời mọc khách qua đường!
Ôi bàn tay rạng mở
Cả một bầu thanh hương!
Múi trắng sao như ngọc!
Múi mát tợ thịt thơm!
Môi hoa ai mời mọc
Ngọt lịm đến linh hồn.
Những ḥn răng anh ánh
(Đây không phải ḥa trăng!)
Cười vỡ cả không gian!
Bích Khê
Ngao_0p
10-24-2011, 09:54 PM
Thơ bay
Thơ bay lên đỉnh núi Nga Mi
Gạ chơi mây nước phương phi
Lột màu sắc tướng trong ni;
Mộng qua, bắt mộng đồ mi lờ đờ!
Thơ bay lên tới động Dương Quư Phi
Gạn xin nước mắt lưu ly
Của không nàng tiếc làm chi;
Mắt tôi ráo lệ lấy ǵ xốn xang!
Thơ bay lên cho đến gă Vương Duy
Ghé xem bức tranh Dương Quư Phi
Tinh thần lộ cả uy nghi;
Càn khôn chụp ở hàng mi trập trùng!
Thơ bay lên cho đến chàng Phụng Kỳ
Gặn nghe thần nhạc lâm ly
Ánh ra màu sắc tinh vi:
Rưng rưng yến sáng những ǵ chiêm bao!
Thơ bay về tắm mát suối âm ty
Xác tôi chết lạnh trôi đi
Lấy ai siêu độ từ bi;
Hồn xiêu hồn đến quy y bên nàng!
Bích Khê
Ngao_0p
10-24-2011, 09:58 PM
Tiếng đàn mưa
Mưa hoa rụng, mưa hoa xuân rụng
Mưa xuống lầu, mưa xuống thềm lan
Mưa rơi ngoài nẻo dặm ngàn
Nước non rả rích giọng đàn mưa xuân.
Lầu mưa xuống, thêm lan mưa xuống
Cùng nước non hoa rụng mưa xuân
Mưa rơi ngoài nội trên ngàn
Nghe trong ư khách giọt đàn mưa rơi.
Đầm mưa xuống nẻo đồi mưa xuống
Bóng dương tà rụng bóng tà dương
Hoa xuân rơi với bóng dương
Mưa trong ư khách mưa cùng nước non.
Rơi hoa kết mưa c̣n rả rích
Càng mưa rơi cánh tịch bóng dương
Bóng dương với khách tha hương
Mưa trong ư khách muôn hàng lệ rơi.
Bích Khê
Ngao_0p
10-24-2011, 10:01 PM
Về Thu Xà cảm tác
Phố phường hai dăi đứng trơ trơ
Phong cảnh nh́n xem đă khác xưa.
Chợ búa lăng xăng tôm cá thịt
Điếm đàng xông xáo sớm chiều trưa.
Thân tiều đâu vắng khoanh tay ngó
Ma đói nên ghé đứng cửa chờ.
Phần thuế xâu, phần công nợ nữa
Thăm quê khiến khách rối ḷng tơ!
Bích Khê
Ngao_0p
10-24-2011, 10:03 PM
Chùa Ông Thu Xà
Mây trắng bay về núi Thạch chưa
Chùa Ông chim hót ở ngoài mưa
Ngồi trên g̣ mả nghe chuông vọng
Sắc cỏ thơm mùi kinh sách xưa.
Bích Khê
Ngao_0p
10-24-2011, 10:07 PM
Trăng sáng bến đ̣ xưa
Trăng sáng giữa trời trong
Soi về miền cổ độ
Ḷng ta bến đ̣ xưa
Bóng trăng sao chẳng tỏ?
Bích Khê
Ngao_0p
10-24-2011, 10:10 PM
Trên núi Ấn nh́n sông Trà
Trà Giang Thiên Ấn chuông gầm sóng
Vang tiếng ngàn năm đất Cẩm Thành
Ngàn năm quả Ấu nằm trơ mốc
Một dải sông Trà chảy sậm xanh
Xót hồn cổ độ sương vài giọt
Xịch bóng tà huy nguyệt mấy canh
Ngh́n dặm cố nhân đâu có tá?
Cánh chim kêu lạnh đập trong cành.
Bích Khê
Ngao_0p
10-24-2011, 10:14 PM
Trái tim
Ngươi, bàn thờ đặt trên đài xuân mộng,
Nhà thi nhân mơ hớp khói trầm hương!
Ngươi, nguồn đào khơi giữa bến Tầm Dương,
Thuyền ngư phủ lờ đờ say sóng nguyệt!
Xây mộng đẹp bằng da ngà áo tuyết.
Gái ôm đàn he hé gặp thu ba:
Tiếng vàng tiếng ngọc xào xạc chen ra...
Đêm rớt lệ, trăng ôm niềm tóc bạc!
Ngươi, đào tiên ngậm trong răng Bạch Hạc.
Ta giơ tay toan hứng phẩm tràng sinh!
Chim bay hút v́ là chim vô t́nh.
T́m đến chỗ nường trăng ngồi vọc nước!
Ngươi! Hỡi ngươi! Gương thủy tinh trong mướt
Soi muôn màu, muôn ảnh ở trần gian!
Đây tân hôn ngào ngạt vị như đàn...
Đây lí tưởng im ĺm như sắc chết...
Đây xác thịt ớn lên v́ đă mệt...
Tôi ăn mày chỉ một trái tim thôi!
Lạy tứ hướng cô mới chịu cho tôi!
Cô vùng vằng là tôi không có thả
Sao tôi thấy vẻ ǵ như sắt đá
Trên tay tôi, êm ái tợ đàn tơ?
Sao tôi cảm vẻ ǵ như bài thơ
Hợp tinh khí chảy ra thành chất ngọc?
Sao tôi ngấm vẻ ǵ như thuốc độc
Máu ngừng ru mà hồn thoát lên cao?
Ḿnh say chưa? Ḿnh đă thật say nao?
Có lảo đảo? Có điên cuồng đây chứ?
(Ôi! Say khướt mới dào muôn ư tứ;
Ôi! Điên rồi mới ngớp ánh chiêm bao:
Ôi dâm cuồng mới biết giá trăng sao.)
- Yêu bằng mộng là mơ tim sáng láng;
- Đây sự thực trần truồng nằm giữa háng!
Bích Khê
Ngao_0p
10-24-2011, 10:16 PM
Tôi chết rồi tiếng nói như châu
Tôi chết rồi! Tiếng nói như châu
Vỗ sóng vàng mơ động máu lầu
Người đứng người đi người hổn hển
- T́nh tôi khóc nức nở chiêm bao
Tôi chết rồi! Tiếng nói như châu
Tản mác ra muôn vạn khí sầu
Người khóc: "T́nh ta thơ mộng cả"
Để t́m khoái lạc ở chiêm bao.
Tôi chết rồi! Tiếng nói như châu
Ánh sắc phương phi rất nhiệm mầu
Tôi sú t́nh tôi trong mắt ước
Mơ màng phối hiệp ở chiêm bao.
Người khóc: "Thiên tài của anh mô?
Cho em ôm ấp chốn pḥng thu
Cho em thờ phụng như châu báu
Rồi chết theo em tận đáy mồ".
Bích Khê
Powered by vBulletin™ Version 4.0.3 Copyright © 2012 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.