PDA

View Full Version : Tế Hanh



Tay Doc
09-17-2002, 09:08 PM
Tiểu sử: sẽ bổ sung sau ...

Tay Doc
09-17-2002, 09:11 PM
Ao Ước

Anh là kẻ say mê nhưng nhút nhát
Không hiểu giùm em lại nỡ cho anh
Là không yêu, là một kẻ vô t́nh
Anh tức quá đem ḷng ao ước tê ...

Nếu em chết chắc là anh có thể
Tỏ mối t́nh lặng lẽ, quá sâu thâm,
Anh t́m nơi em nghỉ giấc ngàn năm
Ngồi điên dại, sầu như cây liễu rũ.

Anh không uống, anh không ăn, không ngủ,
Anh khóc van, than khóc đến bao giờ
Nước mắt anh lầy lội cả nấm mồ,
Nhỏ từng giọt xuống thân em lạnh lẽo.

Rồi anh chết, anh chết sầu, chết héo,
Linh hồn anh thất thểu dơi hồn em.
- Và ở đâu kia, ở cơi đời đêm
Chắc em chẳng nghi ngờ t́nh anh nữa ...

Tay Doc
09-17-2002, 09:13 PM
Hờ Hững

Anh tưởng chỉ cần trông thấy thôi
Là em hiểu rơ ḷng anh rồi.
Mối t́nh chan chứa trong đôi mắt,
Anh biết làm sao nói những lời.

Không có khi nào gặp gỡ em
Mà anh giữ được vẻ điềm nhiên:
Dáng anh bẽn lẽn, lời anh ngượng;
Em thử đôi lần nhớ lại xem.

Anh tưởng là em đă biết rồi
Những câu tṛ chuyện giọng đùa chơi,
Những thư thăm hỏi lời vơ vẩn,
Những sách anh đưa nói chuyện đời.

Những bữa trời mưa, những buổi chiều,
Ḷng nghe rưng rức nỗi đ́u hiu,
Những khi trăng sáng, khi hơi gió
Nhẹ thổi vào ḷng cơn mến yêu.

Và những đêm khuya giấc mộng đào,
Mơ màng trên gối gặp chiêm bao,
Anh yêu, anh nhớ, anh thầm trách:
Em chẳng lần nào cảm động sao?

Sao em hờ hững thế cho đành,
Duyên mới cùng người hất hủi anh.
Tội nghiệp cho đời anh biết mấy!
Trăm năm chưa chắc vết thương lành.

Tay Doc
09-17-2002, 09:15 PM
Không Đề

(Những Đoạn Thơ về T́nh Yêu)


Em là cơn gió mát lừng
Thổi rung tất cả lá rừng đời anh
Em là gịng nước long lanh
Soi trong tất cả đồng anh đợi chờ

Đêm dày anh bước bơ vơ
Em đem nắng dọi tan bờ sương che
Thể t́nh anh sống si mê
Em đem mắt đẹp gọi về với thơ

oOo

Yêu em, trao cả tâm hồn
Ḷng thu ngày vắng, t́nh dồn dặm xa
Ngàn năm sau, chỗ đôi ta
Yêu nhau có lẽ lá hoa mọc đầy

oOo

Cành cây trụi lá hôm qua
Hôm nay nhựa chuyển lá ra mịn màng
Con chim hôm trước lạc đàn
Hôm nay nô nức khúc đàn xuân vui
Thiên nhiên măi măi yêu đời
Héo hon như để đến thời tươi thêm
Tấm ḷng trần thế sao em
Kiêu căng chi để đời thêm bẽ bàng!

oOo

Bạn đừng t́m ở ái t́nh
Căn nguyên hạnh phúc, ảnh h́nh khổ đau
Lần yêu là một lần giàu
Thêm hương vĩnh viễn với màu vô biên
Hồn ta là một con thuyền
Bâng khuâng dợn sóng trước miền biển khơi
Ḷng ta lạc giữa ḷng đời
Như con chim nhỏ giữa trời mông mênh

oOo

Hỡi người tác giả vô danh
Câu thơ cùng với trời xanh măi c̣n
Nỗi niềm thúc đẩy tâm hồn
Cơn đau sáng tạo mỏi ṃn tâm tư

oOo


Ta yêu giăi núi chân trời
Xa trông đôi nét, tới nơi vạn cành
Tâm hồn mai đỏ, chiều xanh
Đổi thay như những tâm t́nh nhân gian

Ta yêu biển rộng muôn vàn
Long lanh đáy ngọc, chói vàng ḍng sao
Đêm đêm sóng vỗ dạt dào
Hồn ta như biển khát khao lạ thường.


1942-43-44

Tay Doc
09-17-2002, 09:18 PM
Trăng Tàn

Ta là mảnh trăng đến hồi le lói
Nằm trên cao thương hại kẻ trần gian :
Nhân nghĩa thờ ơ, thú vui mê mải ;
Thấy ta tươi, không thấy thuở ta tàn.

Ta có lúc lên ngôi trên nguyệt điện
Giữa muôn hoa thượng uyển một hoa trăng
Cánh bằng ngọc, sáng ngời màu ảo huyễn
Nhị bằng vàng ẩn hiện bóng tơ giăng

Nhưng vũ trụ không nằm trong bất dịch
Sự mất c̣n tan hiệp tiếp liền nhau
Núi lở, sông ṃn, hoa rơi, lá chết
Ta xinh tươi có lúc cũng phai màu !

Tàn tạ tâm hồn, hao gầy thân thể
Sông buồn ta trôi về bể cô đơn
Và sau hết ta chỉ là ngấn lệ
Nằm rưng rưng trong mắt của đêm hờn

Nỗi cô quả cũng theo niềm héo hắt
Đâu người thương, đâu kẻ nhắc là đâu?
Chỉ nghe vẳng trong bóng đêm khuya khoắt
Tiếng cú kêu lạnh lẽo giục cơn sầu

Ta trơ trọi như một người lữ thứ
Quán trọ nằm không ngủ, nhớ quê hương
Ta thơ thẩn như một cô trinh nữ
Lỡ mộng đầu ră rượi khóc t́nh thương

Ta bè bạn với những chùa mái lạnh
Ta tự t́nh với những băi tha ma
Ta ẩn mặt sau những khu rừng quạnh
Ta nghiêng ḿnh trên những nhánh sông xa

Ta lủi thủi đi sâu vào cơi mất
Hồn ră rời, thể chất hóa sương băng
Cho đến lúc bóng đêm tràn mặt đất
Người mới hay nhân loại thiếu t́nh Trăng.

Lam Dai Ngoc
09-18-2002, 04:59 AM
VU VƠ


Những ngày nghỉ học tôi hay tới
Đón thuyền tầu đi, đến những ga .
Tôi đang bơ vơ xem tiễn biệt,
Ḷng buồn đau xót nỗi chia xa .

Tôi thấy tôi thương những chiếc tàu
ngàn đời không đủ sức đi mau;
Có chi vương víu trong hơi máy,
Mấy chiếc toa đầy nặng khổ đau .

Bánh nghiến lăn lăn quá nặng nề;
Khói phi như nghẹn nỗi đau tê;
Lâu lâu c̣i rúc nghe rền rĩ:
Ḷng của người đi réo kẻ về .

Kẻ về không nói bước vương vương ...
Thương nhớ lan xa mấy dặm trường .
Lẽo đẽo tôi về theo bước họ,
Tâm hồn ngơ ngẩn nhớ muôn phuơng .

Vo^ Ta^m
10-02-2002, 04:44 AM
Chim bay dọc biển đem tin cá*

Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới:
Nước bao vây cách biển nửa ngày sông
Khi trời trong, gió nhẹ, sớm mai hồng
Dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá
Chiếc thuyền nhẹ bǎng như con tuấn mă
Phǎng mái chèo vội vă vượt trường giang
Cánh buồm trương, to như mảnh hồn làng
Rướn thân trắng bao la thâu góp gió ...
Ngày hôm sau, ồn ào trên bến đỗ
Khắp dân làng tấp nập đón ghe về.
Nhờ ơn trời, biển lặng cá đầy ghe.

Những con cá tươi ngon thân bạc trắng
Dân chài lưới làn da ngǎm rám nắng,
Cả thân h́nh nồng thở vị xa xǎm!
Chiếc thuyền im bến mỏi trở về nằm
Nghe chất muối thấm dần trong chất vỏ.

Nay xa cách ḷng tôi luôn tưởng nhớ
Màu nước xanh, cá bạc, chiếc buồm vôi,
Thoáng con thuyền rẽ sóng chạy ra khơi
Tôi thấy nhớ cài mùi nồng mặn quá.

* Câu thơ của thân phụ tôi (Tế Hanh)

Vo^ Ta^m
10-02-2002, 04:47 AM
Tôi, con đường nhỏ, chạy lang thang
Kéo c̣i buồn không dạo khắp làng,
Đến cuối thôn kia hơi cỏ vướng,
Hương đồng quyến rũ hát lên vang.

Từ đấy ḿnh tôi cỏ mọc đầy;
Dọc ḷng hoa dại ngát hương lây;
Tôi ôm đám lúa, quanh nương sắn,
Bao cái ao rêu nước đục lầy .

Những buổi mai tươi nắng chói xa,
Hồn tôi lóng lánh ánh dương sa,
Những chiều êm ả tôi thư thái
Như kẻ nông dân trở lại nhà.

Tôi đă từng đau với nắng hè :
Thịt da rạn nứt bởi khô se;
Đă từng điêu đứng khi mưa lụt :
Tôi lở, thân tan ră bốn bề.

Tôi sống mê man tránh tẻ buồn,
Miệt mài hể hả, đắm say luôn

Tôi thâu tê tái trong da thịt
Hương đất, hương đồng chẳng ngớt tuôn ...

Vo^ Ta^m
10-03-2002, 04:23 AM
Em đi, trǎng sắp độ tṛn
Mùa thu quá nửa, lá gịn khô cây
Tiễn em trong cảnh thu này
Ḷng em muôn tiếng, sao đầy lặng im?
Ta về. Giữa khoảng trời đêm
Vành trǎng thư thể mắt em soi đường.

1968

Vo^ Ta^m
10-03-2002, 04:25 AM
Ngoài em trǎng sáng không em?
Trong anh trǎng sáng mấy đêm đoạn trường
Bụi bờ lạnh lẽo hơi sương
Ḷng anh nỗi nhớ niềm thương bồi hồi

V́ ai ngǎn đón em ơi
Để anh thui thủi một trời riêng tây?
Cách xa của gió, của mây
Cách xa của tháng, của ngày trôi xuôi.

Cách xa của tấm ḷng người
Phút giây gặp gỡ trọn đời biệt li
Đêm tàn lặng lẽ trǎng đi
Bóng ai toả mộng, hoa ǵ nở tươi?

Mang sang ḷng thoảng hương vui
Té ra em đă là người anh yêu!
Trời xanh màu lá xanh nhiều
Em ơi! Đời đẹp tự chiều hôm qua.

Đơn sơ hạnh phúc đâu xa
Chỉ là hoa thắm, chỉ là em xinh
Chỉ anh mê mải với t́nh
Yêu em để khỏi thấy ḿnh lẻ loi.

Vo^ Ta^m
10-03-2002, 04:27 AM
Anh t́m đến thǎm em
Ra về trời tối mất
Một ngọn đèn em thắp
Đưa anh xuống cầu thang

Anh lần bước theo em
Ngọn đèn là con mắt
Một bàn tay dịu hiền
Dắt anh đi từng bậc

Ngoài trời cơn gió thoảng
Như tiếng nói ngọt ngào
Anh về theo hướng sáng
Mắt em là v́ sao

1987

Vo^ Ta^m
10-03-2002, 04:29 AM
Anh nh́n em nhiều khi
Muốn thành nhà hội hoạ
Để anh tả dáng h́nh
Theo sắc màu hoa lá

Anh nh́n em nhiều khi
Muốn thành nhà điêu khắc
Để anh chạm dáng h́nh
Theo nét đường cẩm thạch

Nhưng anh chỉ - than ôi
Một nhà thơ mà thôi!
Nh́n em chỉ biết nói
Em đẹp quá em ơi!

Vo^ Ta^m
10-03-2002, 04:32 AM
Yêu em như một bài thơ
Mà nay câu chữ đều mờ trong anh

Yêu em như một bức tranh
Mà nay màu đỏ màu xanh đều tàn

Yêu em như một bản đàn
Mà nay điệu bổng điều trầm đều im

1991

Vo^ Ta^m
10-03-2002, 04:34 AM
T́nh yêu không ở nơi em
T́nh yêu không ở nơi anh
T́nh yêu ở giữa hai ta

Anh yêu nhiều đến nỗi
Em không c̣n là em nữa, em ơi!

Anh yêu em nhiều đến nỗi
Anh không c̣n anh nữa em ơi!

Em đến cho anh
Sự cứng rắn
Của một người đàn bà
Cũng như anh đă cho em
Sự yếu đuối
Của một người đàn ông.

1988

Vo^ Ta^m
10-03-2002, 04:37 AM
Ngày xuân tha thẩm trên đường
Hoa ai một nhánh bên vườn chào ta
Đến gần nh́n rơ - th́ ra
T́m xuân lại gặp hoa là tầm xuân

Vo^ Ta^m
10-03-2002, 04:39 AM
Anh gặp em trong một thời biến chuyển
Vừa ban mai sao đă ban chiều
Anh dù biết t́nh yêu không vĩnh viễn
Vẫn đi t́m vĩnh viễn của t́nh yêu

Vo^ Ta^m
10-03-2002, 04:42 AM
Mồng bảy tháng bảy, tiết mưa ngâu
Chạnh nhớ chàng Ngưu và ả Chức
Chẳng biết ḷng ḿnh đang ở đâu
Trong cảnh vừa hư lại vừa thực

Sông Ngân một dải rộng mênh mang
Chức Nữ làm sao gặp Ngưu Lang
Đội đá trọc đầu thương chú quạ
Bắc cầu Ô Thước để ai sang

Em đi biền biệt tận phương trời
Anh đợi chờ em ở khắp nơi
Ngày vắng không vơi ḷng tưởng nhớ
Đêm dài thêm nặng nỗi tương tư
Ngưu Lang Chức Nữ cách xa nhau
C̣n có những nhịp cầu Ô Thước
Anh muốn t́m em biết ở đâu
Muốn đến cùng em không đến được

Đêm nay anh nh́n dải sông Ngân
Ḷng nhớ thương em biết mấy tầng
Mưa ngâu rơi hạt trên mi mắt
Hàng vạn ngôi sao bỗng sáng ngần.

1991

Vo^ Ta^m
10-03-2002, 04:44 AM
Ta đă yêu em
Như yêu cuộc sống
Ngày hiện trong đêm
Thực hoà với mộng

Thấy hoa thêm tươi
Thấy trời thêm xanh
Thấy hiểu thêm người
Thấy hiểu thêm ḿnh

Vụ gieo hôm nay
Vụ mùa ngày mai
Suối nhỏ ngh́n tay
Nối ra sông dài

Dẫu mai xa nhau
Đôi ngả đôi đường
Ḷng ta vẫn giàu
Thêm một t́nh thương

Vo^ Ta^m
10-03-2002, 04:52 AM
Xưa kia từng thấy liễu
Mướt tóc giữa thơ Đường
ấm màu trong tranh Tống
Rủ ḿnh trong giấc mơ
Giờ thấy liễu rườm rà
Mọc dài theo cuộc sống

Chẳng giống liễu thơ Đường
Khác xa liễu tranh Tống
Không như liễu trong mơ
Nhưng ḷng tôi xúc động
Càng ở ngoài xứ mộng
Liễu lại càng nên thơ
Nhưng nếu lại chẳng thơ Đường
Nếu không màu tranh Tống
Không huyền ảo chiêm bao
Chắc ǵ trong cuộc sống
Liễu đă mang thơ vào
Chắc ǵ mắt em như lá liễu
Đă cắt vào ḷng anh một nét dao.

1957

Vo^ Ta^m
10-03-2002, 04:55 AM
Em lại về đón mừng hội lớn
Trong khi mùa lại đón thu sang
Thuỷ tinh trong suốt tầng không khí
Rót mật ong trải nắng vàng

Trời xanh êm soi nước xanh êm
Mây như lụa mỏng, gió tơ mềm
Tiếng ai thầm gọi trong trǎng sáng
Một ánh mong chờ gợn mắt em?

- Anh lớn ơi! Hồi chưa Cách mạng
Mùa thu có đẹp thế này không?
- Thu này đẹp lắm, ơi em nhỏ!
Đời giống như em má ửng hồng

Thu 1960

Vo^ Ta^m
10-03-2002, 04:58 AM
Anh trong đau ốm gặp em
Em ơi! Đối xử dịu hiền với anh
Ngày mai bệnh khỏi. Trời xanh
Câu thơ đẹp nhất anh dành tặng em.

Vo^ Ta^m
10-03-2002, 05:00 AM
Anh như bốn phía mưa rơi
Em bỗng đến và cuộc đời hửng nắng
Giữa hai ta c̣n muôn ngàn im lặng
Anh vẫn nghe xao động bao lời

Tưởng con sông đến khúc trôi êm
Mùa hạ hết và màu thu sắp đến
Anh lại thấy ḷng ḿnh xao xuyến
Bởi một cái nh́n xa thẳm của em.

Em biết không? Giữa anh và em
Không nói được nhiều hơn là nói được
Như khi chúng ta nh́n ḍng nước
Giữa thuyền và bến, giữa bến và thuyền

Ngày mai kia trong biến động liên hồi
Anh không thể giữ cả những ǵ yêu quí nhất
Nhưng t́nh anh đối với em không thể mất
Như bao t́nh yêu chân thật trên đời .

Thu 79

Vo^ Ta^m
10-03-2002, 05:02 AM
Mắt anh không được như xưa
Nh́n đêm bỡ ngỡ, nh́n trưa bàng hoàng
Nh́n mai như thể xuân sang
Nh́n chiều như thể thu choàng cỏ cây

Anh nh́n em cũng đổi thay
Cái môi hơi mím, cái mày hơi cong
Mắt em ngày trước hồ trong
Anh nh́n đôi lúc ngỡ ṿng sương rơi

Nói sao hết được em ơi!
Anh không thể bắt cuộc đời đứng yên
Em không thể măi là em
Dẫu anh c̣n măi cái nh́n ngày xưa

Vo^ Ta^m
10-03-2002, 05:05 AM
Tặng em một đoá hoa xuân
Ḷng anh đă hoá mưa nhuần tưới cây
Tặng em quyển sách này đây
Anh từng gối đọc những ngày xưa xa
Tặng em thế kỷ chúng ta
Nỗi vui nỗi khổ đều qua vội vàng
Tặng em mây nổi trên ngàn
Trǎng phơi đầu bến, biển vang cuối bờ
Tặng em tất cả đời thơ
Bốn mươi nǎm lẻ, đợi chở tặng em.

Vo^ Ta^m
10-03-2002, 05:07 AM
Lần này ta lại nhớ Quy Nhơn
Tâm trí nao nao, sáng chập chờn
B́nh Định bao giờ em trở lại?
Hàng dừa trong gió gọi từng cơn

1983

Vo^ Ta^m
10-03-2002, 05:14 AM
Nếu anh đi bên phải
Đường đời chắc đă gặp em
Nhưng anh lại đi bên trái
Mỗi ngày một xa thêm

Vo^ Ta^m
10-03-2002, 05:17 AM
ở đây rét lắm em ơi!
Con chim én cuối đă rời về Nam
Đêm nghe gió rít qua thềm
Nhớ về Hà Nội của em vô chừng
Cuối thu trǎng vẫn sáng trưng
Hoàng lan hoa sữa thơm lừng không gian
Hồ Tây, Hoàn Kiếm, Thuyền Quang
Nước thu sóng sánh soi hàng mây bay
Nhớ về Hà Nội hôm nay
Cây me cây sấu có thay lá vàng?
Con chim én đă về Nam
Giục anh trở lại cầm bàn tay em.

Biển Cáp Ca 10-1979

Vo^ Ta^m
10-03-2002, 05:20 AM
Bằng lǎng soi bóng ven hồ
Xuân đi thu đến bao giờ hở hoa
Hoa ơi có phải v́ ta
Mà hoa tím cả trời xa trời gần

Vo^ Ta^m
10-03-2002, 05:22 AM
Mùa thu về nhẹ nhàng
Như tay ai dịu dàng
Bóc bưởi cho ta ǎn
Bưởi không chua không ngọt
Mà vừa ngọt vừa chua

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 08:35 AM
Hai câu

ở trên c̣n có t́nh thương
Đời là cô đảo, trùng dương là t́nh

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 08:37 AM
Xe chạy anh nh́n lại phía em
Đẹp như bức tượng đứng im ĺm
Em làm cái mốc trên biên giới
Của những con đường qua trái tim

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 08:39 AM
Con đường hai chúng ta đi
Em không trở lại anh th́ cũng không
Cuối đường chỉ có hàng thông
Đầu nghiêng theo gió ngóng trông người về

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 08:41 AM
Trở lại Huế, đêm đầu tiên
Chiêm bao lại thấy gặp em thế này
Mười lǎm, mười tám thơ ngây
Mắt đầy cả nắng, hồn đầy cả trǎng

Con đường đi học sương giǎng
Lung linh hoa phượng kết bằng lưu li
Ḷng như tiếng sóng rầm ŕ
Câu thơ trong giấy nói ǵ yêu thương

Diệu kỳ thay giấc mộng xuân
Bốn mươi lǎm lẻ đă ngừng không trôi?
Hay đôi bạn trẻ ngoài đời
Gặp nhau trong giấc mộng tôi, t́nh cờ?

Cám ơn thành phố tuổi thơ
Cho tôi sống lại những giờ xưa xa
Từ nay - cùng với Thơ ca
T́nh yêu, Tuổi trẻ không già trong tôi.

Huế, xuân 85

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 08:43 AM
Một chiều cuối nǎm
Biết em chưa về anh vẫn đến thǎm
Cǎn pḥng vắng vẻ anh nh́n măi
Chỗ em ngồi đọc, chỗ em nằm

Chiếc đồng hồ sao quá ngẩn ngơ
Dừng kim chỉ phút, kim chỉ giờ
Những tờ lịch cũ không ai bóc
Từ lúc người đi vẫn đợi chờ

Cháu nhỏ mở to đôi mắt trẻ
Như nói cùng anh: Mẹ chưa về
Cánh tay áo rách không ai vá
Hay bữa ǎn chiều cơm cháy khê?

Vắng em mọi cái đơn giản nhất
Bỗng thành phức tạp, chẳng b́nh thường
Mà tấm ḷng anh chiều nay nữa
Cũng bồi hồi trong nỗi cảm thương ...

1987

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 08:47 AM
Anh gặp em
Một ngày không có thời gian
Một nơi không bờ không bến
Anh t́m kiếm ở em một cái ǵ vĩnh viễn
Trong khi anh tự biết ḿnh
Muốn tồn tại trên trái đất này
Phải
Tính
Từng
Giây

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 08:49 AM
Có một ngày xuân c̣n nhớ?
Mười lǎm mười sáu tuổi hoa niên
Ta đi tha thẩn, đường quê vắng
Mía, mía bao vây, mía khắp miền.

Mải mê chuyện tṛ, khi dừng bước
Ngẩn ngơ con bóng quấn tṛn chân
Ngày đă đứng trưa, cùng khát nước
Em gác, anh lùng bẻ mía ǎn

Khúc mía mượt mà và ngọt mát
Rǎng anh rắn chắc tước giùm em
Mía cứa môi anh, em hoảng hốt
Đưa tay lau miệng... bàn tay êm

- Câu chuyện ngây thơ tự thuở nào
Bây giờ lại nhớ ngỡ chiêm bao
Ơi cô bạn nhỏ đâu rồi nhỉ?
Chỉ thấy trong tôi mía xạc xào...

1985

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 08:54 AM
Anh đến với em là lẽ tất nhiên
Như con sông trở về với biển
Như qua mùa đông mùa xuân lại đến
Như sau cơn mưa là lúc mặt trời lên

Anh đến với em là lẽ tất nhiên
như cái hoa đến ngày kết quả
Như con chim buổi chiều quay về tổ
Như máu trong người trở lại tim
Anh đến với em là lẽ tất nhiên
Như quyển truyện phải đến hồi kết thúc
Như cây kim địa bàn quay về hướng Bắc
Cuộc đời anh hướng đến cuộc đời em
Anh đến với em là lẽ tất nhiên.

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 08:56 AM
Em đến với anh như tia nắng ấm
Giữa những ngày mây phủ bốn phương trời
Cơn gió lạnh mỗi giờ mỗi thấm
Nắng lên đi đẹp quá nắng ơi!
Em đến với anh như cơn gió mát
Cho một người ở giữa quăng đường xa
Chân đă mỏi mà cổ th́ đói khát
Cơn gió về như nước xối chan hoà

Em đến với anh thêm nguồn an ủi
Đau khổ thế nào vẫn giữ tấm ḷng thơ
Đêm sắp hết và b́nh minh đang đến
Hạnh phúc không xa hăy đợi chờ

Em đến với anh c̣n rung cảm hay không
Khi quanh ta toàn những người thiết thực
Thấy bó rau xanh không thấy đoá hoa hồng

Con vịt trong chuyện An-đéc-xen găy cánh
Trở thành thiên nga bay khắp trời xanh
Anh ra khỏi nỗi buồn tật bệnh
Chào đón mùa xuân - Em đến với anh.

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 08:57 AM
- Kính này màu trắng trong
Với điểm cao hội tụ
Để cho anh nh́n gần
Thấy rơ gần như cũ

Kính này màu vàng phai
Soi chân trời phía trước
Để cho anh nh́n xa
ít ra hai trǎm thước

Kính này có một màu
Như màu mây xam xám
Sáng ra trong bóng râm
Sẫm đi ngoài ánh sáng

- Có một thứ kính nào
Màu thời gian đặc biệt
Tôi thấy lại mặt em
Trong một ngày xuân đẹp?

1977

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 09:01 AM
Vườn nhỏ nhà em có của chua
Một hôm anh đến hỏi bông đùa:
"Mùa xuân đă đến rồi em đó
Cây nhót nhà em có quả chưa?"

Cả một vườn chỉ một thứ cây?
Người trồng chắc ngụ ư ǵ đây?
Giống như quả ớt không như ớt
Nhót chẳng bao giờ có vị cay.

Một ít chua thôi tựa cuộc đời
Nỗi buồn xen lẫn với niềm vui
Cũng như (em nhỉ), t́nh yêu vậy
Nước mắt song song với nụ cười

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 09:02 AM
Đêm nay trǎng lạc với ḿnh
Trǎng thơ bát ngát, trǎng t́nh chơi vơi
Suốt đêm trǎng sáng em ơi
Tưởng như trǎng sáng suốt đời của anh.

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 09:05 AM
Biển một bên em một bên
Ta đi trên băi cát êm đềm
Thân buông theo gió, hồn theo mộng
Sóng biển vào anh với sóng em.

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 09:09 AM
Thế là Hà Nội vắng em
Anh theo các phố đi t́m ngày qua

Phố này bên cạnh vườn hoa
Nhớ khi đón gió, quen mà chưa thân

Phố này đêm ấy có trǎng
Cùng đi một quăng nói bằng lặng im

Phố này anh đến t́m em
Người qua lại tưởng anh t́m bóng cây

Anh theo các phố đó đây
Thêm yêu Hà Nội vắng đầy cả em.

1980

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 09:12 AM
Anh yêu em đôi mắt mở to như muốn chứa tất cả cuộc đời rộng lớn
Anh yêu nơi em cái miệng như trái mọng mùa thu làm ngọt cả cành cây
Em là một biển đầy
Anh đứng trên bờ rợn ngợp
Em là một pho sách
Anh mới đọc mấy trang đầu
Anh gửi nơi em những mối t́nh ngày qua mà anh không c̣n nữa
Anh gửi nơi em những mối t́nh ngày mai mà anh không thể có
Em là ngh́n trận gió
Anh là một làn mây

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 09:27 AM
Em gần gũi, em xa xôi
Sao em như thể chân trời trước anh?
Đưa tay tưởng với được t́nh
Bước đi tới măi mà t́nh vẫn xa.

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 09:33 AM
Anh yêu em như hoa nở không nghĩ đến giờ tàn
Anh yêu em như trǎng tṛn không nghĩ đến hồi khuyết
Anh yêu em như người vào bữa tiệc
Uống cốc rượu đầy không nghĩ đến khi tan.

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 09:36 AM
Khi em đan áo ấm cho anh
Gió c̣n thổi qua bàn tay lạnh
Những đôi chim t́m nhau ủ cánh
Mây đầy trời, rơi rớt nắng mong manh

Em vội dệt thời gian qua sợi thắm
Những giờ trưa không nghỉ những đêm thâu
Sợi len mịn so sợi ḷng rối rắm
áo đan rồi, mùa lạnh hết c̣n đâu!

Em gửi áo lo anh giận dỗi
Nhận áo em anh lại ngại em phiền
Đời cán bộ ít giờ nhàn rỗi
V́ việc chung đôi lúc nhẹ niềm riêng

Hoa bắt đầu thưa thớt cuối đường xuân
Cành cây đă sum suê lá đậm
Tháng ba đến với những ngày nắng ấm
Bỗng mùa đông trở lại! Rét nàng Bân

Nàng Bân xưa may áo ấm cho chồng
áo may xong không c̣n mùa lạnh nữa
Nàng Bân khóc, đất trời thương lệ ứa
Cho rét về đáp lại nỗi chờ mong

Anh mặc áo của em và cảm thấy
Bàn tay yêu nhân ấm gấp hai lần
Thời gian hiểu ḷng ta biết mấy:
Có t́nh người nên có rét nàng Bân.

1957

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 09:40 AM
Em chờ anh không nghĩ đến thời gian
Trước vẫn tưởng hai nǎm rồi không gặp mặt
Bây giờ đây nước nhà c̣n chia cắt
Em chờ anh không kể Bắc hay Nam

Em chờ anh không có hoa tàn
Dầu chúng nó giam cầm, tra tấn, giết
T́nh em đối với anh không thể chết
Em chờ anh - đau khổ ấy vinh quang
Em chờ anh không nghĩ đến thời gian.

1957

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 09:44 AM
Anh xa nước nên yêu thêm nước
Anh xa em càng nhớ thêm em
Trǎng Tây Hồ vời vợi thâu đêm
Trời Hàng Châu bốn bề êm ái
Mùa thu đă đi qua c̣n gửi lại
Một ít vàng trong nắng trong cây
Một ít buồn trong gió trong mây
Một ít vui trên môi người thiếu nữ...
Anh đă đến những nơi lịch sử
Đường Tô - Đông - Pha làm phú
Đường Bạch - Cư - Dị đề thơ
Hồn người xưa vương vấn tự bao giờ
C̣n thao thức trên cành đào ngọn liễu
Phong cảnh đẹp nhưng ḷng anh thấy thiếu
Bức tranh kia anh muốn điểm thêm màu
Có hai ta cùng tựa bên cầu
Cho mặt nước Tây - Hồ trong sáng nữa
Lá phong đỏ như mối t́nh đượm lửa
Hoa cúc vàng như nỗi nhớ dây dưa
Làn nước qua ánh mắt ai đưa
Cơn gió đến bàn tay em vẫy
Chúng ḿnh đă yêu nhau từ độ ấy
Có núi sông và có trǎng sao
Có giận hờn và có chiêm bao
Cay đắng ngọt bùi cuộc đời kháng chiến
Nói sao hết em ơi bao kỉ niệm...
Những ngày buồn nghĩ đến thấy vui vui
Những ngày vui sao lại thấy bùi ngùi
Anh không muốn hỏi nhiều quá khứ
Ngày đẹp nhất là ngày rồi gặp gỡ
Rời Tây Hồ trǎng xuống Bắc Cao Phong
Chỉ ḿnh anh với im lặng trong pḥng
Anh ngước nh́n bức thêu trên vách:
Hai bóng người đi một hàng tùng bách
Bàn tay nào đă dệt nỗi ḷng anh?
Tiếng mùa xuân đem sóng vỗ bên ḿnh
Vơ vẩn t́nh chǎn chập chờn mộng gối
Anh mơ thấy Hàng Châu thành Hà Nội
Nước Tây Hồ Bỗng hoá nước Hồ Tây
Hai chúng ḿnh cùng bước dưới hàng cây

1956

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 09:46 AM
Chiêm bao bừng tỉnh giấc
Biết là em đă đi xa
Trên tường một tia sáng
Biết là đêm đă qua.
Ban ngày công tác bận
Ban đêm dành nhớ em
Ban ngày ở miền Bắc,
ở miền Nam ban đêm
Dầu anh đâu, em đâu
Hai ta vẫn gần nhau
Giấc chiêm bao đêm trước
Soi sáng cả ngày sau.

5-1956

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 09:49 AM
Trung thu đi thǎm em
Đi từ khuya mười lǎm
Đến rạng ngày mười sáu
Mặt trời đă mọc lên
Mà mặt trǎng chưa lặn
Đi chưa hết vàng trǎng
Lại đi trong vàng nắng
Đi trong vàng của đêm
Tiếp trong vàng của ngày
Ôm trùm lên ngang cây
Ṿm trời cao xanh biếc
Mùa thu trải mênh mông

Một màu vàng bất tuyệt
Một màu vàng vô biên
Trên đường anh đến em.

Thu 1968

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 09:52 AM
Cái giếng đầu làng của em
Dưới khóm dừa xanh toả bóng êm
Em đi gánh nước đôi vai mịn
Đ̣n gánh cong cong uốn dẻo mềm

Cái giếng đầu làng của anh
Một buổi trưa hè trời trong xanh
Em múc trao anh gàu nước mát
Mặt nước hoà đôi bóng chúng ḿnh

Cái giếng đầu làng của bà con
Nước trong như lọc, vị thơm ngon
Nơi hàng ngày hẹn ḥ gặp gỡ.
Câu chuyện làm ǎn chuyện xóm thôn

Cái giếng đầu làng của người bốn phương
Lau giọt mồ hôi dừng bên đường
Uống ngụm nước đựng trong ḷng nón
Nghe thấm tràn t́nh nghĩa quê hương...

Cái giếng đầu làng. Cái giếng đầu làng
Em như kỉ niệm, trong như ngọc
Một mảnh ḷng tôi ở miền Nam
- Bọn giặc Mỹ rải đầy thuốc độc!

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 10:01 AM
Mặt em như tấm gương
Anh nh́n thấy quê hương

Ḱa đôi mắt, đôi mắt
Ḍng sông yêu trong vắt

Ḱa vừng trán thanh thanh
Khoảng trời xa yên lành

Miệng em cười tươi thắm
Như vườn xanh nắng ấm

Hơi thở em chan hoà
Như hơi thở quê ta

Hôm qua ai thù giặc
Mà môi em mím chặt?

Hôm nay ai xót thương
Mà mi em mờ sương?

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 10:02 AM
Sầm Sơn có những cặp bên nhau
Mắt trong mắt tay trong tay âu yếm
Sao ta vẫn một ḿnh với biển
Em ở đâu rồi, em ở đâu?

Trời màu xanh nước cũng xanh màu
Sợi gió đến se cùng sợi liễu
Sao ta vẫn một ḿnh lẻ thiếu
Em ở đâu rồi, em ở đâu?

Những ngày qua ta khắc tận ḷng sâu
Sao em chỉ ghi hờ trên cát băi?
Nay Sầm Sơn một ḿnh ta trở lại
Em ở đâu rồi, em ở đâu?

Ta không phải người đi kiếm khổ đau
Nhưng đau khổ vẫn là sự thật
Như đất nước ḷng ta chưa thống nhất
Em ở đâu rồi em ở đâu?

Ta không phải người đi kiếm khổ đau
Nhưng đau khổ vẫn là sự thật
Như đất nước ḷng ta chưa thống nhất
Em ở đâu rồi em ở đâu?

Dầu ḷng ta có hóa con tàu
Ḷng em chẳng bao giờ thành bến
Nên ta vẫn bơ vơ trời biển
Em ở đâu rồi, em ở đâu?

1957

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 10:04 AM
Cơn băo nghiêng đêm
Cây gẫy cành bay lá
Ta nắm tay em
Cùng qua đường cho khỏi ngă
Cơn băo tạnh lâu rồi
Hàng cây xanh thắm lại
Nhưng em đă xa xôi
Và cơn băo ḷng ta thổi măi.

1957

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 10:06 AM
Mảnh vườn xưa cây mỗi ngày mỗi xanh
Bà mẹ già tóc mỗi ngày mỗi bạc
Hai ta ở hai đầu công tác
Có bao giờ cũng trở lại vườn xưa?

Hai ta như ngày nắng tránh ngày mưa
Như mặt trǎng mặt trời cách trở
Như sao Hôm sao Mai không cùng ở
Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa?
Hai ta như sen mùa hạ cúc mùa thu
Như tháng mười hồng tháng nǎm nhăn
Em theo chim đi về tháng tám
Anh theo chim cùng với tháng ba qua

Một ngày xuân em trở lại nhà
Nghe mẹ nói anh có về anh hái ổi
Em nh́n lên ṿm cây có thổi
Lá như môi thầm thỉ gọi anh về
Lần sau anh trở lại một ngày hè
Nghe mẹ nói em có về bên giếng giặt
Anh nh́n giếng giếng sâu trong vắt
Nước như gương soi lẻ bóng h́nh anh

Mảnh vườn xưa cây mỗi ngày mỗi xanh
Bà mẹ già tóc mỗi ngày mỗi bạc
Hai ta ở hai đầu công tác
Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa?

1957

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 10:08 AM
Em là cơn gió mát lừng
Thổi rung tất cả lá rừng đời anh
Em là ḍng nước long lanh
Soi trong tất cả đồng anh đợi chờ

Yêu em trao cả tâm hồn
Ḷng thu ngày vắng, t́nh dồn dặm xa
Ngàn nǎm sau, chỗ đôi ta
Yêu nhau có lẽ lá hoa mọc đầy!

Mẹ thường nuông những đứa con
Khó khǎn sinh dưỡng, hao ṃn ḿnh ve
Ḷng ta nay đă sang hè
Vẫn c̣n lưu luyến đi về xuân xưa
Rưng rưng nhớ đoạn t́nh thơ

Vết thương thứ nhất bây giờ c̣n đau.

Không em, anh chẳng biết t́nh
Không ngày hôm ấy, đời thành ra sao?

1944-1945

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 10:11 AM
Cánh cổng đi vào run rẩy đưa;
Lối đi cỏ rậm phủ che vừa
Ngôi nhà mái cũ rêu in lớp
Hé bức rèm đơn đỡ nắng trưa.

Nắng nhớ rưng rưng chớp lệ mờ,
Mây buồn đôi mảnh vẫn lơ thơ
Cỏ cây im lặng như từ thuở
Đôi lứa xa nhau vẫn đợi chờ.

Cây ổi, cây xoài vẫn đứng đây;
Cây lê vẫn ngả ở bên này.
Ngoài kia hàng chuối thân trơn mát
Đôi lứa hay ôm áp má đầy

Đôi má tṛn xinh của tuổi đương
Mê ǎn, mê ngủ sống như thường
- Một ḿnh trở lại bên cây chuối
áp má vào cây thấy cấn xương.

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 10:16 AM
Tỉnh mộng rồi sao? Có lẽ nào
Ân t́nh ngắn ngủi thể chiêm bao?
Tay không trơ trọi t́m tay ngọc
Môi lạnh mân mê vị má đào.

Lẩn bóng, nương h́nh gặp gỡ em,
Mến yêu ảo ảnh cũng êm đềm.
Nhưng ôi lỡ dở cơn yêu mến:
Mộng có về đâu với những đêm.

Rồi vẫn cô đơn, vẫn tủi sầu.
Niềm vui ai có biết cho đâu?
Cơn mơ mai mỉa thêm cơn tỉnh
Quạnh quẽ thâu canh gối dăi dầu.

1941

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 10:18 AM
Đâu người em của thuở duyên thơ?
Đâu buổi ḷng ta sống hững hờ
Bóng tối ư buồn len lỏi đến
T́m người san sẻ bớt bơ vơ?

Người có mơ màng một vẻ tiên
Thân lơ lửng dáng, trán mơ huyền,
Lung linh đôi mắt cười tinh nghịch
Buồn ẩn xa xôi thoáng dịu hiền...

Không khí chung quanh hoá nhẹ nhàng,
Nỗi buồn bứt rứt bỗng tiêu tan
Khi từ cái miệng xinh tươi ấy
Những tiếng ngây thơ toả dịu dàng

Ta thấy ḷng ta bớt thiết tha;
Chỉ thương nhè nhẹ, mến ôn hoà
Bùi ngùi ta nghĩ: v́ sao nhỉ
Người chẳng là người em gái ta?

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 10:21 AM
Có những con đường ta đă đi
Thẩn thơ qua lại rất nhiều khi
Nhà người yêu mến ngang qua đấy
Vắng mặt nên ḷng thấy biệt li.

Ta gửi t́nh ta ở khoảng đường:
Bước này tưởng nhớ, bước này thương.
Ta đưa ngượng nghịu, hàng mi chớp,
Ngực đánh dồn thêm, chân vấn vương.

Đi măi không hề biết mỏi xa,
Đi suông không dám ngó vô nhà.
Đường thường bỗng hoá trung tâm điểm,
Lắm cớ xui ḿnh phải bước qua.

Ta tưởng bao giờ có thể quên
Con đường như một mối tơ duyên.
Ai ngờ khúc ruột tương thân ấy
Cũng phải buồn đau chuyện chẳng bền.

ấy lúc ḷng ta hết với người
Hay ta yêu mến đổi dời nơi.
Con đường bị bỏ trong quên lăng
Sầu tủi nằm thương dưới bụi đời.

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 10:22 AM
C̣n ǵ sướng bằng trông cặp mắt
Êm như nhung, sưng tím lệ tràn trề;
Ngắm bộ ngực tṛn xinh đau quằn quại
Nặng nề buông từng hơi thở đê mê!

Nguồn vui thú hăy t́m trong tiếng khóc
Rách đau thương như lụa xé tơi bời.
Trên cặp môi đỏ tươi như vết máu
Kiếm nụ cười héo hắt tựa hoa rơi.

V́ ta quá yêu em - nhưng thất vọng!
(Ngàn muôn nǎm, yêu chỉ nghĩa là điên)
Nên ta mong lấp vùi ḷng đau đớn
Trong những giờ vui thú nhọn như kim.

1939

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 10:24 AM
Vui không dám vui nhiều,
Miệng cười như thể mếu!
Lo lắng nối đ́u hiu
Vấn vương ngày yểu điệu.

Đau buồn che dấu lệ;
Ta có thở than đâu!
Em xinh tươi như thế
Ai sẽ nở chia sầu?

Một lời em nói vội,
Một bước em đi nhanh,
Ta tưởng chừng thế giới
Sụp đổ vỡ tan tành.

Quen biết, vẫn cô đơn,
Lứa đôi thêm tẻ lạnh;
Ta ôm chịu tủi hờn,
Chết dần ḷng kiêu hănh.

Bấy lâu ta vẫn ngỡ
Đi kiếm chút êm đềm
Nay ḷng ta nát vỡ,
Đau đớn quá đi em!

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 10:26 AM
Trong chậu, một đoá hoa vừa nở,
Một đoá hoa tươi buổi sớm đầu.
V́ biết đời hoa mau héo rũ
Nên tôi mong mỏi giữ cho lâu.

Tôi đem để chậu dưới hiên nhà,
Cho đoá hoa cười khỏi nắng mưa
Tôi không dám ngửi e hương nhạt;
Sợ sắc mau phai chẳng dám sờ.

Nhưng chỉ bày thêm niềm tiếc rẻ:
Mới chiều hoa đă sắc hương bay.
Bao nhiêu tính toán, bao khôn khéo .
Không giữ cho hoa quá một ngày.

Dẫu được em cười vẫn quạnh hiu,
Không gần em lắm, ngó em nhiều;
Thiệt tḥi, lủi thủi ta mang hết
Đôi lúc ta ngờ chẳng có yêu.

Tưởng biết lo xa, chịu tủi sầu,
Mối t́nh nhỏ nhẹ sẽ bền lâu.
Than ôi! T́nh cũng như hoa mỏng
Ta có bao giờ giữ được đâu!

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 10:28 AM
Anh nghĩ đến em, đầy tín cẩn
Ra vườn kết một bó hoa xuân.
Nhưng em không đến, ḷng đau cắt
Anh ngó hoa phai cánh ra dần.

Cũng tưởng hoa sung sướng được vầy
Bởi người diễm lệ có bàn tay.

Trắng ngần. Ngón nhỏ thon thon nhọn.
Đă xé ḷng anh tự bấy nay.

Anh đứng ngây chờ em lại chơi
Cho hoa ngắn ngủi chết yên đời:
Tay anh thô quá! - Em không đến
Nỡ để cho anh tủi mộng rời.

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 10:30 AM
Anh mua bó hồng tươi
Tặng người anh gặp gỡ.
Người ta bỏ tôi rồi;
Tôi mua làm chi nữa?

Anh dùng bó huệ trắng
Biếu một kẻ tương thân,
Tôi có một người bạn
Nhưng nay chẳng được gần

Đừng hỏi nữa người ơi!
Tôi chẳng thích hoa tươi
Người bán giùm hoa héo
Để tôi tặng ḷng tôi.

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 10:31 AM
Em bảo anh: "em không yêu anh nữa!"
Em đành ḷng, anh biết nói làm sao?
Nhưng em ơi, em nên suy nghĩ lại:
Không có anh, em sẽ mất dường nào.

Không có anh, ai đem đôi mắt ngọc
Sáng long lanh so sánh với v́ sao?
Ai đem ví làn mây cùng mái tóc?
Vừng trán trong ai ví với trời cao?

Hàm rǎng trắng hết cười ra ánh sáng,
Làn môi son thôi nở những bông hoa.
Trên đôi má b́nh minh không tỏ rạng,
Trong giọng vàng không có tiếng chim ca.

Ai sẽ bảo: "Cả mùa xuân hương sắc
Nở tưng bừng trong một phút em vui,
Khúc nhạc nổi theo bước đi d́u dặt,
Cả mùa thu trong dáng điệu bùi ngùi?

Không có anh rồi đây em sẽ mất
Vẻ thiêng liêng vàng ngọc cũng tiêu tan;
Bước vội vă không làm rung trái đất,
Mắt lệ mờ không ấm cả không gian.

Và đời em phút giây ai nhắc nhở?
Ai sống giùm từng tí khổ, phần đau?
Và đời em phút giây ai tưởng nhớ?
Nỗi buồn chiều lạnh lẽo những ngày sau.

Sao em không, sao em không cảm thấy
Mối t́nh thơ rộng răi tựa trǎng sao
Mà nỡ nói những lời đau đớn vậy?
Không có anh em mất đến dường nào...

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 10:32 AM
Anh tưởng chỉ cần trông thấy thôi
Là em hiểu rơ ḷng anh rồi.
Mối t́nh chan chứa trong đôi mắt,
Anh biết làm sao nói những lời...

Không có khi nào gặp gỡ em
Mà anh giữ được vẻ điềm nhiên:
Dáng anh bẽn lẽn, lời anh ngượng;
Em thử đôi lần nhớ lại xem!

Anh tưởng là em đă biết rồi
Những câu tṛ chuyện giọng đùa chơi,
Những thư thǎm hỏi lời vơ vẩn
Những sách anh đưa nói chuyện đời.

Những bữa trời mưa, những buổi chiều.
Ḷng nghe rưng rức nỗi đ́u hiu
Những khi trǎng sáng khi hơi gío
Nhẹ thổi vào ḷng cơn mến yêu.

Và những đêm khuya giấc mộng đào,
Mơ màng trên gối gặp chiêm bao,
Anh yêu, anh nhớ, anh thầm trách;
Em chẳng lần nào cảm động sao?

Sao em hờ hững thế cho đành,
Duyên mới cùng người hất hủi anh
Tội nghiệp cho đời anh biết mấy!
Trǎm nǎm chưa chắc vết thương lành.

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 10:34 AM
Những đêm tối là giờ lo tĩnh tọa,
Những chiều im là buổi ráng cầu kinh,
Ta đắm say, mê tín đạo Ân T́nh.
Đọc câu kệ "Yêu em... anh nhớ quá!"
Với mong mỏi thiết tha thành chánh quả:
Hồn mong manh trực tiếp với niềm yêu.

Miệng lâm râm, ta tụng niệm thật nhiều,
Tay cung kính khoanh đè trên ngực sợ,
Mắt chẳng thấy vật chi tuy vẫn mở,
Tai bưng im gác bỏ chuyện quanh ḿnh;
Ta thành tâm chờ đợi phút anh linh
Im lặng đến, không biết ǵ, không nghĩ...
Ḱa em lên! Rực rỡ bốn phương trời,
Đôi mắt to ném lửa sáng nơi nơi,
Vừng trán rộng hào quang loà chói rực
Ta thấy sáng, hồn phiêu phiêu thoát tục
Ḷng lâng lâng, không muốn ước mơ chi,
Mắt lim dim, đầu cúi gục, chân qú
Mở hết cửa tâm hồn chờ thánh nhập.

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 10:36 AM
Nghe em kể lể nỗi niềm
Bấy lâu cách trở nhớ niềm cố hương.
Yêu em ta những vấn vương;
Nghĩ quê quán bạn dạ thường ngẩn ngơ.

Mơ màng tin tức ra vô
Mải mê trông tấm bản đồ t́m tên...
- Quê em ở chốn nào em!
Phải nơi nước biếc êm đềm non tươi?
Phải nơi chim hát hoa cười,
Trǎng chào gió hỏi? - Đúng rồi, phải không?

Bởi v́ đôi mắt em trong
Ngó ta, ta thấy cả ḷng sáng choang;

Bởi lời em nói dịu dàng,
Lá run thỏ thẻ suối đàn vuốt ve

Bởi từ trí cạnh, hồn kề,
Đời ta tươi thắm, mọi bề nhờ em...

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 10:38 AM
Không lắng đợi, cũng không cần rơ rệt,
Chỉ thoáng nhè nhẹ, thoáng nghe thôi
Tôi đă không giữ được tự nhiên rồi;
Ḷng cảm động nao nao đầy ứ nghẹn,
Ôi vương víu cái tên người yêu mến!
Thế mà c̣n những tiếng giống hơi hơi
Hay đồng âm trái nghĩa với tên người,
Ḷng thắc mắc cũng kiếm điều tư lự.
Đôi cái dấu thêm vào đôi cái chữ.
Dáng thân quen từ thuở nhỏ a, b.
Bởi v́ đâu tôi thấy quá nặng nề:
Từng nét nhỏ in sâu như chạm khắc
Trong tâm trí rơ ràng và nhọn sắc?
Và nhất là cái chữ đứng đầu tên,
Cái chữ hoa lưu luyến với điệu huyền.
Lần trông thấy là một lần bỡ ngỡ;
Mắt ám ảnh thấy đầy trong sách vở
Trong những h́nh chữ nhật, những h́nh vuông.
Bước ra đi gặp gỡ ngă tư đường;
Đứng dưới bóng cành giao nhau kết chữ...
Hễ có đường dọc ngang là tôi cứ
Nghĩ loanh quanh t́m kiếm cái tên ai.
Núi in xa và mây nối trên trời
Tôi cũng thấy phô bày h́nh tưởng nhớ
Ôi cái chữ hoa kia sao mà rực rỡ!

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 10:40 AM
Tặng Phan Ngô

Ngồi viết tên yêu trên băi cát,
Kĩ càng, chậm răi, rơ như kêu
Ngón tay ấn mạnh từng đường kẻ
Cho thấm mong chờ, sâu mến yêu.

Bỗng thấy ḷng đau nhẹ khác thường.
H́nh như yêu, ghét, giận, hờn, thương
Bấy lâu chất chứa trong tim nặng
Đă chảy tràn lan xuống kẽ đường.

Cả nỗi niềm riêng chẳng một lời
Chiều nay trên cát nhẹ bày phơi:
Gió qua, t́nh sẽ bay lên núi...
Nước lớn, ḷng trôi đến biển khơi...

Từ thuở nào đâu vẫn lặng thinh
Yên vui ai có rơ tâm t́nh
Cực ḷng đi kiếm quên trên cát
Cát nhẹ xa đi nói chuyện ḿnh.

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 10:43 AM
Tặng Lưu Quang Thuận

Hỏi mượn nhiều khi chẳng để dùng
Đến hồi giao trả mắt rưng rưng:
Ḷng riêng lủi thủi xin đừng tí
Lo sợ người ta quá lạnh lùng.

Người mượn, rồi người trả lại thôi
Thế mà tôi đă xót xa rồi!
Trách ai hờ hững đành xô đuổi
Một tí t́nh tôi gửi lén người.

Em nói làm chi tiếng "cám ơn"?
Anh mong giúp đỡ phải đau hờn;
Nói chi kiểu cách lời "xin lỗi"?
Quen biết sao đành tính thiệt hơn!

- Thắc mắc t́m thêm lẽ tủi sầu,
Đau buồn v́ những cớ không đâu.
Bao điều vụn vặt người không nhớ
Đă chạm ḷng tôi, những vết sâu.

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 10:44 AM
Ḷng em thay đổi như là
Đổi thay cô ả Hằng Nga trên trời:
Có khi rực rỡ sáng ngời,
Có khi nhợt nhạt, khi thời đi đâu.
Để cho đêm tối u sầu,
Để cho vũ trụ nhuộm màu héo hon?
Hôm rằm hớn hở xinh tṛn,
Vài hôm sau đă hao ṃn ḿnh tiên.
Nhiều đêm quá nặng ưu phiền
Thân se như cái lưỡi liềm lửng lơ...
Biết đời yêu dấu ước mơ
Làm duyên khi sớm, khi chưa ẩn ḿnh.
Bắt người chờ đợi từng canh;
Nhiều khi khuya vắng cô ḿnh mới ra.

Mặt trời khờ dại như ta:
Ngẩn ngơ tṛn măi, thiết tha nóng hoài,
Lửa ḷng đeo đẳng cho ai
Để ai đem rải cho người trần gian.

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 10:45 AM
Thơ anh lên, ḷng anh mong nói lắm!
Vần theo nhau, điệu nhịp gọi nhau vang;
Anh tưởng chừng viết được bao hàng
Cầm đến bút, ḷng không như giấy trắng!
Bởi v́ em, bởi v́ em quá lặng.

Anh làm thơ rồi biết tặng cho ai?
Sao em không bày tỏ một hai lời
Cho anh biết ḷng em đôi chút với?
Anh cầu khẩn, nguồn thơ anh ngóng đợi;

Em nói đi! Em nói có yêu anh

Cho tim anh vang dội tiếng ân t́nh,
Cho ḷng anh tràn trề ḷng yêu mến.
Anh sẽ làm thơ đưa em đi đến
Bờ thời gian ta ghé bến xa xôi.

Nếu ḷng anh mong mỏi đă sai rồi
Em chớ ngại nói giùm em chẳng đoái
Đến t́nh anh. Đừng để anh măi măi
Sống nghẹn ngào mờ tỏ giữa t́nh em .
Không sao đâu anh sẽ được giàu thêm
Sau đau đớn với bao niềm chua chát.
Anh sẽ viết những giọng đầy nước mắt.
Anh sẽ than sẽ khóc mối t́nh sầu.

Đấy em xem: anh có hỏi ǵ đâu!
Anh cũng vẫn làm thơ v́ em đó.
- Em chẳng nói, làm sao anh biết rơ!

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 10:47 AM
Tôi là triệu phú: rất nhiều yêu,
Buồn nhớ mùa thu với buổi chiều,
Nhưng cả đời nghèo nàn túng thiếu,
Bởi tôi chẳng giám chi tiêu.

Cảnh đẹp người tươi chẳng dám trông,
Sợ ḷng xao động nỗi say nồng;
Thoáng yêu ư nhớ vô t́nh đến
Đă vội: người kia có biết không?

Tay đè lên đống của vô biên,
Mắt ngó thao thao sợ mất tiền,
Ngơ ngác như người đi lạc lối;
Người cho kiểu cách, kẻ cho điên.

Nhưng mặc! Tôi riêng chỉ có biết t́nh,
Ai cười, ai nói cũng làm thinh.
Tôi dành vàng ngọc cho người ấy,
Tôi có tiêu đâu lấy một ḿnh?

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 10:48 AM
Buồn làm sao cho ngày chủ nhật
Của người học tṛ vơ vẩn hay yêu!
Những ngày kia vui vẻ hơn nhiều
Ngồi chǎm chỉ lắng nghe lời thày giảng
Hay vui đùa, chuyện tṛ cùng chúng bạn.
Trí b́nh yên thư thái biết bao nhiêu,
Và nhất là được trông thấy người yêu,
Người thiếu nữ xinh như tờ giấy trắng.
Lần đi học là một lần đắn đo:
Đi làm sao cho gặp được giữa đường
Cô nữ học sinh tha thướt đến trường
Tay đỡ nón và tay cầm sách vở .
Ngày chủ nhật là một ngày mong nhớ
ở trong nhà không ngớt ngoái trông ra
Hi vọng người yêu mến bước ngang qua;
Gặp gỡ măi cũng gây t́nh lưu luyến.
Chờ đă mệt mà người không thấy đến
- Có bao giờ người nghĩ đến ta đâu!

Th́ giờ đêm qua... nắng xế qua đầu
Ḷng rưng rức, người bần thần, bực bội.
Quần với áo đă mấy lần thay đổi;
Quyển sách nào đem đọc cũng buồn tênh.
Tâm thần ta như có vẻ bấp bênh
Như chán chê, như ră rời, ngao ngán;
Ta trách thầm những kẻ ở xa xôi
Sao hờ hững không thư từ chi cả!

Quanh quẩn măi... Trông ra ngày sắp ngả,
Lần cuối cùng, nhất định bước ra đường,
Đi bơ vơ, ḷng thấm thía ngùi thương
Đường quen quá chán chường nhe tắt lối!
Ta quay lưng lủi thủi trở về nhà
Không hiểu sao thấy tiếc một ngày qua.

Vo^ Ta^m
10-07-2002, 10:49 AM
Chiều hôm nay đất trời ngơ ngẩn cả:
Sương xuống đầy mờ toả bóng lung linh
Như mời ta kể lể chuyện ân t́nh,
Anh chờ đợi: em đâu em chẳng đến?
Hiếm hoi quá, em ơi! Giờ hứa hẹn
Của t́nh ta cùng với cảnh thiên nhiên
Để cho anh t́nh tự với người tiên.
Trong sương bóng thầm th́ lời mây nước.
Anh cảm thấy chiều nay anh nói được
Lời ái ân bày tỏ nỗi ḷng anh,
Đă bao lần gặp gỡ chỉ làm thinh:
Không gian sáng phơi trêu t́nh trơ trẽn.
- Chiều hôm nay bóng hơi che bẽn lẽn.
Trông thấy em thấp thoáng giữa sương mờ
Anh tưởng cùng nhau gặp gỡ trong mơ
Nói với em mà anh như cảm thấy.
Anh tự nói với chính ḷng anh vậy,
Lời dễ dàng như lúc cách xa em
Và phải không? Em đáp lại êm đềm
Em đáp lại dịu dàng và cảm động

***

Anh thấy trước trên con đường mơ mộng
Ḷng bên ḷng và tay ở trong tay;
Hai ta đi biệt lập giữa sương dầy.
T́nh êm ả lâng lâng hơi bóng vướng.
Hai bên đường hân hoan sương điểm bướm
Cánh phân vân hoà nhịp với ḷng ta.
Và như mừng, như đón, ở xa xa
Hơi nước trắng giǎng phơi từng tấm lụa.

VongHonTienTu
12-19-2002, 08:14 AM
Cắn Đào

Nắng gắt, môi khô, miệng khát khao
Dừng chân hứng mát bóng in đào
-Em ngồi vắt vẻo trên cao ấy
Quẳng xuống cho anh trái thử nào!

Oâi! Trái đào ngon em ngó xem;
Da hồn mát tựa má hồng em …
Miệng kề vội vă anh toan cắn
Nhưng sợ đau em, phải nhịn thèm.

VongHonTienTu
12-19-2002, 08:17 AM
Cảm Thông

Nằm trong cỏ một chiều man mác
Nghe gió xuân thổi quạt hồn cây
Thái b́nh xanh ngắt từng mây
Lá phơi sắc biếc, đời gây mộng đào
Chiều trầm mặc, dáng chiều lặng lẽ
Dăy bàng cao đượm vẻ đoan trang
Thân nghiêm đứng thẳng làm tàn
Hồn vui ngự giữa nhịp nhàng bao la
Này khăng khít da ta, da đất
Mạch cảm thông ngây ngất tâm can
Giác quan mở rộng dặm ngàn
Nghe như cỏ mọc bàng hoàng khắp thân
Giọng suối ngân trong tay sôi nổi
Trong chân mê bối rối dặm đường
Ngạt ngào đôi mắt đưa hương
Bông hoa đất nở giữa vườn ḷng tươi
Giờ thanh tháot. Đất ơi! Có biết?
Ta không buồn tử biệt sinh ly
Tao phùng ấy buổi ra đi
Đến khi ta chết là khi trở về


Hà Nội – Huế 43
( Đăng Thanh niên số tết 1944, ở Sài G̣n)

VongHonTienTu
12-19-2002, 08:21 AM
Cánh Đồng Bao La


Cánh đồng bao la
Giăi ra xa xa
Hàng tre tha thướt,
Ḷng ta thướt tha

Phất phơ trong gió
Hương vị thơm tho
Của buổi ḥ;
Em ơi! Có rơ …

Em trông đám dậu
Cao hơn đám lúa
Như anh cao hơn
Em nửa cái đầu.

Đường đi th́ nhỏ
Bờ cỏ th́ xanh
Trời cao th́ thanh
Em ơi! Có rơ …

Anh mang trong ḷng
Cả một cánh đồng
Anh nghe nặng nề
Bao mối t́nh quê …

Đồng quê ngát t́nh
Ḷng anh ngát xanh
Ḱa đôi chim hót
Em ơi! Yêu anh …

VongHonTienTu
12-19-2002, 08:25 AM
Chiếc Rổ May

Thuở bé nhiều hôm tôi bỏ chơi,
Cảm thương đứng ngó mẹ tôi ngồi
Và bên chiếc rổ mùi thơm cũ
Như tấm ḷng thơm của mẹ tôi.

Lơ thơ chỉ rối sợi con con
Những cái kim hư, hột nút ṃn
Tiện tặn để dành trong lọ nhỏ:
Vải lành gói ghém mấy khoanh tṛn.

Lặng lẽ bàn tay lặng lẽ đưa
Đắp từng miếng vá ấm con thơ :
Những mong đời mẹ, đời con măi
Gần gũi nhau cùng mối chỉ thưa …

Mẹ ơi! Chiếc áo con đă rách.
Con biết làm sao trở lại nhà
Để mẹ vá dùm? Con thấy lạnh
Gió lùa nỗi nhớ thấm vào da.

VongHonTienTu
12-19-2002, 08:27 AM
Chứa Chất

Mùa thu đă đến … cả người tôi
Hoảng hốt như thu đă hết rồi;
Lo lắng giờ thay cho ngóng đợi
Thu làm tôi cực quá đi thôi!

Mắt mở to luôn, chứa chứa nhiều
Những h́nh ẻo lả, sắc xiêu xiêu:
Tai thêm linh thính lo thâu góp
Những điệu ly sầu, tiếng tịch liêu.

Lồng ngực phồng to ráng hít vào
Phổi gh́ không khí đến nôn nao
Da tê xúc động niềm thương nhớ
Màu động hương thu sắc bớt đào.

Đi măi ngoài không chẳng ở nhà,
Đầu trần áo mỏng để ḷi da
Hơi thu mơn trớn như hơi thịt
Tôi dựa vào thu dịu lắm mà!

VongHonTienTu
12-19-2002, 08:52 AM
Chuyện Buồn

Một đêm kia, một người Do Thái
Kể lể cùng tôi nỗi nhớ nhà
Thất thiểu trọn đời nơi đất khách
Nên nhờ, sống gửi xứ người ta.

Tôi nhớ, ông ơi, héo cả hồn!
Đời tôi, tôi chẳng muốn ǵ hơn
Là về cố quận, mai sau chết
C̣n có bên nhà miếng đất chôn.

Tôi cũng như ông, cũng lạc loài,
Bơ phờ như chiếc lá thu rơi
Lang thang mang bóng nơi xa ấy,
Tôi cũng như ông, cũng nhớ hoài

Nhưng nỗi sầu ông dễ hiểu hơn,
Chớ tôi không biết cớ sao buồn:
Chưa hề mất mát, nhưng t́m măi
Chẳng cách vời ai, vẫn đợi luôn

VongHonTienTu
12-19-2002, 08:55 AM
Chùa
Tặng Quách Tạo

In rơ rệt chân trời quá khứ,
Chùa không thôi t́nh tự thuở xa xăm
Tuổi thơ tôi là cả một đêm rằm
Trăng tỏ rạng sáng chầu quanh đức Phật
Hồn thanh thoát chưa hề vương vật chất
Đồng vọng xa cùng nhịp tiếng chuông bay

Này hai cây bạch lạp ánh hai tay
Đôi mắt chói này rung trong ngọn nến
Niềm tin cẩn tượng h́nh nên trái chín
Phút tâm thành ngào ngạt tỏa hương hoa.

Oâi buổi lớn khôn! Ơi buổi xa nhà
Tôi đâu biết cách xa chùa đến thế!
Gió lăng mạn thổi qua buồn thế hệ
Sóng thị thành tan ră cả ḷng tin
Thuyết hoài nghi mờ xóa những kinh nguyền
Buồn số kiếp đưa về cơn gió lạnh

VongHonTienTu
12-20-2002, 01:23 AM
Dễ Thương

Sao vẻ đôi nhà quá dễ thương!
Buồn vương trước ngơ, nhớ bên vườn
Cũ càng mái rợp quen mưa nắng
Bỡ ngỡ khêu hoài nỗi vấn vương

Cảm giác êm êm khẽ động vừa
Lan từ bóng lá ủ ê đưa
Aâm thầm cửa hé trông xa vắng
Như lúc đầu thu những buổi trưa

Người khách vu vơ ngóng đợi thầm
Dịu dàng thấp thoáng bóng giai nhân
Thói nhà khép nép trong cây lá
Thổn thức thầm xem truyện Tố Tâm.

VongHonTienTu
12-31-2002, 12:31 AM
Hoàng Hôn

Trái tim hấp hối của ngày tàn
Ứa lệ chan ḥa hám thế gian
Ấy lúc trời cao buồn góa bụa
Cúi ôm trái đất đỡ băng hàn

Có phải v́ tôi kiểu cách đâu!
Khách quan, ngoại cảnh gợi khêu sầu
Hư vô, ư chết luồn trong gió,
Hồn đứng bơ phờ trước vực sâu

Lẻ loi cho đến cả bên chân
Cái bóng trung trinh cũng chẳng quầng
Tay trái thờ ơ, tay phải lạnh
Hững hờ buông thơng hết tương thân.

Một con gà nhỏ lạc trong thôn
Mất mẹ bi thương gọi đứt hồn
Có phải ḷng tôi đau quạnh quẽ
Kêu t́m ḷng bạn giữa hoàng hôn?

1944

VongHonTienTu
12-31-2002, 12:33 AM
Kể Lể

Em bỏ anh là phải lắm rồi!
Mến yêu chi kẻ chỉ buồn thôi,
Mến yêu chi kẻ bao giờ cũng
Ngơ ngác in như lạc giữa đời.

Kể từ gặp gỡ buổi ban sơ,
Len lẻn thư đi lại mấy tờ
Anh đă làm buồn màu giấy trắng
Với sầu không cớ, nhớ bâng quơ.

Kịp đến trao duyên những chuyện đầu,
Trời ơi, anh có nói ǵ đâu
Cho vui, cho đẹp ḷng anh tư,
Quanh quẩn không qua chuyện tủi sầu

Người ta mạnh mẽ biết bao nhiêu,
Lo lắng cho nhau thật đủ điều;
Anh chỉ đem tấm ḷng yếu ớt
Như nhờ, như dựa ở t́nh yêu.

Người ta lo nghĩ đến tương lai.
Kết tóc xe tơ, chuyện vững dài,
Anh chỉ yêu suông v́ anh biết
Không làm sung sướng được cho ai

Quen biết em chi tội lắm mà!
Anh trông ngày tháng hững hờ qua
Mà lo, mà sợ, mà đau đớn;
Một phút cùng em một cách xa

…Bây giờ em đă có nơi,
Biết phận anh đâu dám trách người,
Vội vă, anh đi như trốn tránh;
Tấm ḷng hết cả những màu tươi.

VongHonTienTu
12-31-2002, 12:34 AM
Một Làng Thương Nhớ

Làng ấy, buồn ủ rũ một bên sông
Hồn thương nhớ đắm ch́m trong dĩ văng
Thuở phong lưu, sắc đời đầy tươi sáng
Tơ lụa vàng chói rạng khắp bao thôn
Dưới trời xanh, soi biếc cả tâm hồn
Dâu tăm tắp từ đồng ra đến băi
Đi hái lá, buổi chiều về cô gái
Vẳng lời ca ân ái khúc xuân t́nh
Tiếng chim ca nô nức với b́nh minh
Người thôn nữ thấy ḷng như lụa mướt
Tay đưa thoi, ngồi dệt t́nh mơ ước
Đời thanh b́nh mây gió giục yêu đương
Đôi chàng trai lơ đăng để tơ vương
Đem tâm sự gửi vào dây chỉ mộng
Và con sông tưng bừng theo nhịp sống
Cũng rộn ràng lộng những bóng Tây Thi …

xXx


Nhưng một hồi tơ lụa phải ra đi
Hàng ngoại hóa giết dần hàng nội hóa
Vắng bóng kẻ sớm chiều đi hái lá
Dáng dâu mềm lả lướt đă nhường cho
Vẻ nặng nề không sắc của khoai ngô
Cỏ từ đây hắt hiu niềm nhớ tiếc
Những đôi lứa bỗng nhiên đành vĩnh biệt
Thôi c̣n đâu tha thiết với đường tơ
Việc hàng ngày vất vả, quá thô sơ
Đời lam lũ lấy ǵ thơ với mộng
Trước khung cửi nằm im chờ nhện đóng
Phận con tằm lở dở nghĩ mà thương
Bao trái tim góa bụa giữa tầm thường

Một thế hệ hao ṃn trong lặng lẽ
Cho đến nỗi cháu nghe bà kể lể
Hạnh phúc xưa như thể chuyện hoang đường
Chỉ làng buồn c̣n giữ một màu tang
Và đất nhớ vơ vàng mơ ước cũ

Và con sông âm thầm trong nước ngủ
Vẻ mồ côi của một xứ buồn tênh

1942

VongHonTienTu
12-31-2002, 12:36 AM
Một Nỗi Niềm Xưa
Kính dâng cha tôi

Chim quyên xuống đất ăn trùn
Anh hùng lỡ vận lên nguồn đốt than (1)

Tôi đă sống vơng nôi trong tiếng hát
Của người cha thất chí trở về quê
Khi trưa vắng cây buồn lay bóng nhạt
Khi đêm im gió bạt ánh trăng hè.

Tiếng trầm nặng vang âm như lệ ứ
Tháng năm đầy tâm sự giải khôn ra
Đôi mắt rộng vọng xa về quá khứ
Trên trán sầu vơ vẩn bóng ngày qua

Bóng đau thương mấy mươi năm về trước
Núi sông buồn trang sử mở suy vong
Đường số mệnh là con đường của nước
Nợ nam nhi canh cánh giục bên ḷng …

Bao hoài vọng xa xôi dần nhạt mắt,
Phôi pha rồi bao ư nghĩ hiên ngang!
Con chim quyên có ngày ăn dưới đất
Người anh hùng lỡ vận phải bán than

Hương hoa thơm một mai trong kẽ vách
Mặc thế thường lầm lẫn sạch cùng nhơ
T́m tri kỷ nơi vài ba quyển sách
Ru tâm t́nh theo tiếng vơng đung đưa

Tôi cảm thấy tỏa trong không khí nóng
Một nỗi buồn u uất trĩu trên mi
Trưa sao gắt gao như niềm thất vọng
Đêm sao năo nề như buổi chia ly!

Và bao ai oán ngậm ngùi ngột ngạt
Bao ước mơ xưa, bao xót xa ḷng,
Đều lần lượt lên giây trong tiếng hát
Đưa hồn tôi vào nỗi nhớ hưng vong

VongHonTienTu
12-31-2002, 12:40 AM
Người Mẹ

Người mẹ đầu tiên lặng ngó con,
Nao nao nghe tự đáy tâm hồn,
Nỗi niềm xương thịt tan như nước
Sự sống nhân đôi, sóng dập dồn

Mới mẻ người mang một mối t́nh
Bàng hoàng cơ thể chói tâm linh
Từ ta – như – thế sang ta – phải
Người đứng cao hơn số phận ḿnh.

Trông đứa hài nhi thịt thắm tươi
Y nguyên người gặp lại thân người
Tưởng đà chia xẻ trong sinh hóa
Này lại giàu thêm hạt máu rơi

Người bế con lên trong ánh sáng.
Vui mừng bày tỏ với xa khơi,
Từ trong vật chất vô tri giác
Sự sống vươn lên ánh mặt trời

1944

VongHonTienTu
12-31-2002, 12:42 AM
Nhắn Nhe

Ai qua sông đó ai ơi!
Cho tôi nhắn gởi đôi lời nhớ nhung
Người, tôi không cách muôn trùng:
Chỉ con sóng nhỏ năo nùng đôi bên,
Đất liền t́nh chửa b́nh yên,
Lựa là nước chảy triền miên mấy gịng …
Nhắn nhe theo nước theo sông!
Bên đây, bên đấy, tấm ḷng sẻ chia …

VongHonTienTu
12-31-2002, 12:43 AM
Những Ngày Nghỉ Học
Tặng Nguyễn Văn Bổng

Những người nghỉ học tôi hay tới
Đón chuyến tàu đi đến những ga…
Tôi đứng bơ vơ xem tiễn biệt,
Ḷng buồn đau xót nỗi chia xa.

Tôi thấy ḷng thương những chiếc tàu
Ngàn đời không đủ sức đi mau
Có chi vương víu trong hơi máy,
Mấy chiếc toa đầy nặng khổ đau

Bánh nghiến lăn lăn quá nặng nề!
Khói ph́ như nghẹn nỗi đau tê
Lâu lâu c̣i rúc nghe rền rĩ
Ḷng của người đi réo kẻ về

Kẻ về không nói bước vương vương …
Thương nhớ lan xa mấy dặm trường
Lẽo đẽo tôi về theo bước họ
Tâm hồn ngơ ngẩn nhớ muôn phương.

VongHonTienTu
12-31-2002, 12:44 AM
Nhớ

Ngh́n năm trước, tôi sinh bên khóm liễu
Nhớ nhung nhiều, cúp ngọn kiếm xa xôi,
Trong gian nhà ao ước mộng song đôi
Cúi gửi bóng chạy theo gịng nước yếu.

Dáng dười dượi ngày qua như lẻ thiếu,
Sắc trời buồn, mây bạc ng6ản ngơ trôi
Hương thiếu hơi, tiếng chẳng có âm hồi,
Sắc mất thắm, cùng nhau luôn họa điệu.

Chiều chiều đến, tựa người bên cửa sổ
Đợi hồn nào trở lại vẩn vơ sông
Hay nghe ngóng ư về trong tiếng gió,

Tôi dần dần khô héo với chờ mong
Đến bây giờ than ôi tôi vẫn nhớ,
Vẫn thấy ǵ thiếu thốn ở trong ḷng!

VongHonTienTu
12-31-2002, 12:46 AM
Phơi Phới

Trời rộng phơi màu xanh mới tinh
Nắng trong trải ấm gió đưa t́nh
Như khi c̣n bé về bên ngoại
Hớn hở hồn tôi dơi mộng xinh.

Lần lượt bao nhiêu ư mến đời
Theo niềm phơi phới nở chơi vơi;
Thân buông tín cẩn trong tươi mát,
Đường mở hai tay đon đả mời.

Chân bước khoan thai giữa biếc hường
Và ḷng vơ vẩn giữa yêu thương,
Cả hai không hẹn đều mang máng,
Biết có mùa xuân đợi cuối đường.

VongHonTienTu
12-31-2002, 12:48 AM
Phượng

Lưu ly chất ngọc đọng màu bông
Cành rực hừng theo trận gió nồng
Ơi phượng! Ngươi là cây đuốc sáng
Đất đầy tin tưởng vọng lên không
Đốt cháy bao la sáng mặt trời,
Linh hồn mùa hạ hiện thân ơi!
Đời người kết tụ bao nhiêu nắng?
Trưa chói chang cao, lửa rạng ngời
Phung phí t́nh yêu quá mức thường
Sống thời hoàng tử, chết quân vương
Nguy nga cây nở bừng son thắm
Lộng lẫy hoa rơi sắc ngợp đường.
Ta đứng trên cao gió lộng bày
Ngọn đèn tâm tưởng đảo điên lay
Cầu ngươi hỡi Phượng tươi như máu
Dâng sáng linh hồn cánh dợn bay

1944

VongHonTienTu
12-31-2002, 12:50 AM
Quyển Vở Nháp

Những vở: soạn bài hay toán, luận
Địa dư, cách trí, …dáng âu lo,
Chỉnh tề, đầy đủ như ông giáo,
Vở nháp lôi thôi giống học tṛ.

B́a rách lung lay giấy chẳng lành;
Mực th́ đủ thứ : tím, đen, xanh …
Không cần giấy thấm, không cần thước
Bài chép chưa xong đă vẽ h́nh

Nháp luận chữ tây, rồi quốc văn.
Đôi lời thầy giảng chép loăng quăng
Tṛi chơi giải trí bên bài toán
Rất khó, bài thơ trải điệu vần …

Vài cái tên người chạm khắp trương,
Làn môi, cặp mắt, vẽ từng đường
Aáy là những lúc chàng trai nhớ
Nghĩ đến người kia thoát khỏi trường.

VongHonTienTu
12-31-2002, 12:52 AM
Sống Vội
Tặng Huy Cận

Trong tôi văng vẳng dư vang
Điệu buồn của lá phải vàng rơi thưa

Trong tôi thoang thoảng hương đưa
Cỏ hoa tàn cũ, mộng xưa vẫn sầu.

Mây tời nhuộm bóng thương đau
Lá hoa hén rũ, nắng nhàu ḿnh tơ …

Hơi sương nhỏ lạnh ḷng thơ;
Tôi nghe rợi ngợp nước mờ nao nao …

Biệt ly tụ họp thời nào,
Thương vương khắp nẻo, nhớ bao tư bề …

Thu đi lâu quá không về!
Ḷng chờ vội sống giữa hè ít thu …

VongHonTienTu
12-31-2002, 12:55 AM
Tấm Lịch Đời

Tôi muốn đem ngày tôi
In thành một bản lịch,
Để tôi gỡ tờ đời
Tùy theo hồi sở thích

Tôi sẽ để thật lâu
Những tờ ghi hạnh phúc,
Và vội bỏ tờ sầu
Không theo giờ, đợi lúc.

Khi vắng mặt người yêu
Th́ giờ không muốn hết
Tôi sẽ gỡ thật nhiều
Để chi ngày cách biệt?

VongHonTienTu
12-31-2002, 12:57 AM
Trao Đổi

Tôi dư một ít lời thơ,
Tôi dư thương sớm, sẵn ngơ ngẩn chiều
Chất chen xa lạ vô liêu
Trán đầy trăng gió, rất nhiều mùa thu…

Nhưng tôi nghèo lắm: than ôi
Đó đây lẻ chiếc trọn đời bơ vơ!
Tủi thân chỉ gặp hững hờ
Ḷng đơn lạnh lẽo nay chờ may trông.

Bạn ơi! Đây của đây ḷng
Xin đem tặng bạn tặng không đủ rồi
Có chăng mong mỏi đôi hồi
Bạn cười tôi với ngó tôi ít lần.

VongHonTienTu
12-31-2002, 01:12 AM
Trái Chín

Hỡi trái dưa lơ lửng trên cành
Sắc vàng chín nổi giữa trời xanh
Biết bao huyền diệu trong đời trái
Từ cơi hư vô đến tượng h́nh?

Giữa ḷng đất mẹ, giữa ḷng sâu
Đây rễ lo toan kiếm mỡ màu
Nhựa sống chuyền lan lên nhánh đợi
Nhịp nhàng theo tiếng gọi trên cao

Đạy nặng niềm xuân máu nhớ bông
Điểm thưa cḥm biếc, lá chen hồng
Nhịp nhàng giây phút âm dương gặp
Khao khát t́nh cây, ân ái nồng.

Đây lúc hoa tàn, cánh ră rơi
Hồn theo gió nghĩa thổi qua đời
Nỗi vui sáng tạo đưa hoa chết
-C̣n lắm công tŕnh trái nhỏ ơi!

Nâng niu sớm trắng bao êm ấm
Aâu yếm chiều lam thấm ngọt ngào
Với của đêm dày sương mát dịu
Mặn nồng nung nấu của trưa cao

Thức suốt năm canh trăng mớm sữa
Choàng cành tay gió vuốt yêu đương
Mưa thu, nắng hạ thay nuôi nấng
Cho trái chua me hóa ngọt đường

Cho chát chua đầu được kết tinh
Nâng cao rạng rỡ mọi công tŕnh
Cho hồn hoa tạ không ai oán,
Chất đất, màu cây đă đượm t́nh

Cho một ngày kia lúc rụng rơi
Hân hoan trái chín biệt ly đời
Vào trong tất cả, vào trong chết
Mang nặng mầm sinh buổi Phục Hồi.
Hè – Thu 44

Bot nhao
01-01-2003, 12:06 PM
Cái nh́n


Mắt anh không được như xưa
Nh́n đêm bỡ ngỡ, nh́n trưa bàng hoàng
Nh́n mai như thể xuân sang
Nh́n chiều như thể thu choàng cỏ cây

Anh nh́n em cũng đổi thay
Cái môi hơi mím, cái mày hơi cong
Mắt em ngày trước hồ trong
Anh nh́n đôi lúc ngỡ ṿng sương rơi

Nói sao hết được em ơi!
Anh không thể bắt cuộc đời đứng yên
Em không thể măi là em
Dẫu anh c̣n măi cái nh́n ngày xưa


Chẳng biết thơ Bột post đă có chưa nữa.Cơ mà bài này là một trong những bài Bột rất thích . Nhất là cái câu đầy ... sự kết luận :
"Em không thể măi là em
Dẫu anh c̣n măi cái nh́n ngày xưa"

Tieu_long_vuong
04-05-2003, 08:47 PM
Anh Đến Với Em Là Lẽ Tất Nhiên

Tế Hanh


Anh đến với em là lẽ tất nhiên
Như con sông trở về với biển
Như qua mùa đông mùa xuân lại đến
Như sau cơn mưa là lúc mặt trời lên

Anh đến với em là lẽ tất nhiên
Như cái hoa đến ngày kết quả
Như con chim buổi chiều quay về tổ
Như máu trong người trở lại tim

Anh đến với em là lẽ tất nhiên
Như quyển truyện phải đến hồi kết thúc
Như cây kim địa bàn quay về hướng bắc
Cuộc đời anh hướng đến cuộc đời em

Anh đến với em là lẽ tất nhiên.

Em Đến Với Anh
Em đến với anh như tia nắng ấm
Giữa những ngày mây phủ bốn phương trời
Cơn gió lạnh mỗi giờ mỗi thấm
Nắng lên đi đẹp quá nắng ơi !

Em đến với anh như cơn gió mát
Cho một người ở giữa quăng đường xa
Chân đă mỏi mà cổ th́ đói khát
Cơn gió về như nước xối chan hoà

Em đến với anh như thêm nguồn an ủi
Đau khổ thế nào vẫn giữ tấm ḷng thơ
Đêm sắp hết và b́nh minh đang đến
Hạnh phúc không xa hăy đợi chờ

Em đến với anh thêm một lần thử thách
Tâm hồn anh c̣n rung cảm hay không
Khi quanh ta toàn những người thiết thực
Thấy bó rau xanh không thấy đóa hoa hồng

Con vịt trong truyện Ang-đec-xen găy cánh
Trở thành thiên nga bay khắp trời xanh
Anh ra khỏi nỗi buồn tật bệnh
Chào đón mùa xuân-Em đến với anh

Tieu_long_vuong
04-05-2003, 08:48 PM
Cây Nhót

Tế Hanh


Vườn nhỏ nhà em có của chua
Một hôm anh đến hỏi bông đùa :
" Mùa xuân đă đến rồi em đó
Cây nhót nhà em có quả chưa ? "

Cả một vườn chỉ một thứ cây ?
Người trồng chắc ngụ ư ǵ đây ?
Giống như quả ớt không như ớt
Nhót chẵng bao giờ có vị cay

Một ít chua thôi tựa cuộc đời
Nỗi buồn xen lẫn với niềm vui
Cũng như ( em nhỉ ) t́nh yêu vậy
Nước mắt song song với nụ cười

Tieu_long_vuong
04-05-2003, 08:50 PM
:-( Cắn đào

Tế Hanh




Nắng gắt, môi khô, miệng khát khao
Dừng chân hứng mát bóng in đào
- Em ngồi vắt vẻo trên cao ấy,
Quẳng xuống cho anh trái thử nào!

ồi! trái đào ngon em ngó xem;
Da hồn mát tựa má hồng em...
Miệng kề vội vă anh toan cắn
Nhưng sợ đau em, phải nhịn thèm.

Docconhan
10-25-2003, 09:52 AM
Nhớ con sông quê hương

Quê hương tôi có con sông xanh biếc
Nước gương trong soi tóc những hàng tre
Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè
Toả nắng xuống ḍng sông lấp loáng
Chẳng biết nước có giữ ngày giữ tháng
Giữ bao nhiêu kỷ niệm của ḍng trôi ?
Hỡi con sông đă tắm mát cả đời tôi !
Tôi giữ măi mối t́nh mới mẽ
Sông của quê hương sông của tuổi trẻ
Sông của miền Nam nước Việt thân yêu.
Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu
Khi mặt nước chập chờn con cá nhảy
Bạn bè tôi tụm năm tụm bảy
Bầy chim non bơi lội trên sông
Tôi giơ tay ôm nước vào ḷng
Sông mở nước ôm tôi vào dạ
Chúng tôi lớn lên mỗi người một ngả
Kẻ sớm khuya chài lưới bên sông
Kẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồng
Tôi cầm súng xa nhà đi kháng chiến
Nhưng ḷng tôi như mưa nguồn gió biển
Vẫn trở về lưu luyến bến sông

Tôi hôm nay sống trong ḷng miền Bắc
sờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắc
Hai tiếng thân yêu hai tiếng miền Nam
Tôi nhớ không nguôi ánh nắng màu vàng
Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc

Có những trưa tôi đứng dưới hàng cây
Bỗng nghe một nổi tràn đầy
H́nh ảnh con sông mát rượi
Lai láng chảy ḷng tôi cũng như sông
T́nh Bắc Nam chung thủy một ḍng
Không ghềnh thác nào ngăn cản nổi
Tôi sẽ về lại nơi tôi hằng mong ước
Tôi sẽ về sông nước của quê hương
Tôi sẽ về sông nước của t́nh thương

rongdat
01-24-2004, 12:23 AM
Tế Hanh là người trọn đời sống cho thơ. Ông sinh ngày 20-6-1921 ở xă B́nh Dương, tỉnh Quảng Ngăi. Thân sinh ông một nhà nho, từng lễu chơng đi thi Hương và có tham gia phong trào Đông Kinh Nghĩa Thục.

Tế Hanh xuất hiện trong phong trào Thơ Mới với tập Nghẹn ngào và được luôn giải thưởng Tự Lực Văn Đoàn. Trong Thi nhân Việt Nam, Hoài Thanh viết : "Tôi thấy Tế Hanh là một người tinh lắm. Tế Hanh đă ghi được đôi nét rất thần t́nh về cảnh sinh hoạt chốn quê hương. Người nghe thấy cả những điều không h́nh sắc, không thanh âm như "mảnh hồn làng" trên cánh buồm giương, như tiếng hát của hương đồng quyến rũ con người quê nho nhỏ".

Quả vậy, ngay từ khi mới xuất hiện, Tế Hanh đă có một giọng thơ riêng, tha thiết, đằm thắm, tinh tế, và đặc biệt là những cảm nghĩ hết sức chân thành, hồn nhiên. Những bài thơ ông viết thời rất trẻ ấy là những bài có thể xếp vào những bài thơ hay của phong trào Thơ Mới : Lời con đường quê, Quê hương, Những ngày nghỉ học...

Trong chín năm kháng chiến, Tế Hanh công tác ở khu V làm tuyên truyền, làm báo, dạy học, có chân trong ban phụ trách Hội Văn nghệ Liên khu. Ông có làm thơ, thơ ông muốn nghiêng về hơn nữa tính dễ hiểu, dân gian. Bài thơ Người đàn bà Ninh Thuận của ông cũng được nhiều người biết đến. Nhưng từ khi tập kết ra bắc, trong những năm 1954 cho đến 1975, thời chống Mỹ, cứu nước, tài thơ của Tế Hanh mới thực nở rộ. Bởi ông sẵn một tấm ḷng đôn hậu, nhạy cảm, yêu quê hương đất nước, đi theo cách mạng, chỉ được bồi đắp sâu sắc thêm, đằm thắm, chín thêm. Trong một thời gian ngắn ông ra liền những tập thơ nổi tiếng : Gửi miền Bắc, Ḷng miền Nam, Hai nửa yêu thương... Ông được coi như người phát ngôn của nhân dân ta, đặc biệt là những người con sinh trưởng ở miền Nam, khát khao cho đất nước thống nhất toàn vẹn, độc lập, tự chủ hoàn toàn. Thơ ông được mọi người thuộc, mọi ng_ời tâm đắc, thơ ông có trong ba-lô của các chiến sĩ, cán bộ lên đ_ờng đi đánh Mỹ. Những bài Nhớ con sông quê hương, Bài thơ t́nh ở Hàng Châu, Chiêm bao, Cái giếng đầu làng là những bài thơ hay, tiêu biểu trong thời điểm lịch sử này... Cho đến nay, Tế Hanh đă xuất bản hơn một chục tập thơ. Tuyển tập thơ Tế Hanh được in đi in lại nhiều lần, không chỉ ở Hà Nội, TP Hồ Chí Minh mà c̣n ở nhiều nơi khác nữa. Ông là một trong những nhà thơ tài năng, thơ ca vừa có tính hiện đại lại đậm đà bản sắc dân tộc...

Nhắc đến Tế Hanh, không thể không nhắc đến thơ t́nh yêu. Tế Hanh có rất nhiều bài thơ t́nh nổi tiếng, và có thể nói sau Xuân Diệu, anh là người làm nhiều thơ t́nh nhất. Ngay trong những năm đất nước c̣n chia cắt, đấu tranh cho thống nhất, Tế Hanh đă có những bài thơ t́nh thật đằm chín như : Băo, Chiêm bao, Vườn xưa, Bài thơ t́nh ở Hàng Châu. Có một lần trao đổi ư kiến với anh, tôi đă nói : T́nh riêng của anh sao lại gắn với đất nước quê hương đến thế.

Tế Hanh cười và đáp : Th́ sự chia cắt của đất nước, với sự xa cách của lứa đôi, chẳng làm tăng thêm cái xót xa trong t́nh yêu ?

Sau này anh c̣n nhiều bài thơ t́nh hay khác được các lớp thanh niên các thế hệ tiếp theo đều thuộc.

Cuộc đời thơ của Tế Hanh là cuộc đời gắn ḿnh với quê hương, đất nước, sống hết ḿnh cho thơ ca, cho cách mạng. Ông là người yêu cái mới, ham học, nhưng lại từ những học hỏi, hiểu biết, tạo được tiếng nói riêng cho ḿnh. Thơ Tế Hanh là một giọng riêng, hồn thơ, cốt cách, con chữ, cách nghĩ đằm hơi thơ, giọng điệu của quê hương xứ sở, mà những nét hiện đại vẫn rất rơ. Thơ ông có vẻ giản dị, thậm chí có lúc dễ dăi, nhưng nhiều bài tính triết lư lại rất cao. Ông rất mê thơ Pháp, thơ Đường, yêu Baudelaire, Rimbaud, Verlaine, Eluard, Lư Bạch, Đỗ Phủ, nhưng thơ ông lại đằm chín hồn Việt. Ông rất quư và thân thiết với các lớp nhà thơ trẻ. Ông viết nhiều bài giới thiệu các nhà thơ trẻ như Xuân Quỳnh, Thanh Thảo, Hữu Thỉnh... Ông c̣n là dịch giả. Những nhà thơ nổi tiếng như Petofie, Kikmet, Rissos, Aragon, Eluard, v.v. từng được ông dịch và giới thiệu với độc giả Việt Nam. Hiện nay mặc dù mắt kém, sức yếu, ông vẫn sáng tác, vẫn tham gia hoạt động văn học. Tâm hồn và t́nh của ông với thơ, với đời vẫn thiết tha, đằm thắm.