PDA

View Full Version : Hứa Đại Xả



Tay Doc
09-11-2002, 09:52 AM
Hứa Đại Xả - [1119 - 1180]

Hứa Đại Xả, chưa rơ tên thực là ǵ, sinh năm Kỷ Hợi, niên hiệu Hội Tường Đại Khánh thứ mười (1119), quê ở phường Đông Tác (1). Lúc nhỏ theo học với Thiền sư Đạo Huệ ở huyện Tiên Du; lớn lên tu ở chùa Báo Đức, núi Vũ Ninh (2), ngày đêm nghiên cứu kinh Hoa nghiêm và các câu thần chú, đứng trong thế hệ thứ mười, ḍng thiền Quan bích. Được các bậc vương công thời bấy giờ, nhất là Kiến ninh vương (3) và công chúa Thiên Cực (4) rất mực kính trọng. Về sau, ông dựng một ngôi chùa ở núi Tuyên Minh (?) để dạy học, số học tṛ tới học rất đông. Tuy những hoạt động bùa chú của ông có gây ra những ảnh hưởng nào đấy không lợi, nên ông từng bị Thái úy Đỗ Anh Vũ bắt vào cung răn đe nghiêm khắc (và rất có thể, cũng v́ thái độ ngờ vực đó của triều đ́nh đương thời mà cuối cùng ông đă phải dùng thuốc độc để quyên sinh), nhưng mặt khác, ông vẫn được vua Lư Anh Tông (1137 - 1175) xem như một cố vấn Phật học.

Mất ngày 5 tháng Hai năm Canh Tư niên hiệu Trinh Phù thứ năm (tức ngày 3 tháng Ba năm 1180).

Tác phẩm: c̣n 2 bài kệ làm trước khi mất.

Chú thích:

(1) Phường Đông Tác: tên một phường cổ ở kinh thành Thăng Long.

(2) Núi Vũ Ninh: theo An Nam chí lược là núi ở châu Vũ Ninh thuộc lộ Bắc Giang. Nay thuộc huyện Quế Vơ, tỉnh Bắc Ninh.
(3) Kiến ninh vương: (?-?); tên là Long ích, chưa rơ tiểu sử, chỉ biết vào năm Trinh Phù thứ mười đời Lư Cao Tông (1185) theo lệnh vua đem quân đi đánh dẹp bọn Đinh Vũ, Đinh Sáng ở sách Linh.

(4) Công chúa Thiên Cực: (?-?); con gái Lư Anh Tông. Năm 1167, nhà vua đem gả cho châu mục châu Lạng là Hoài trung hầu. Không nên lầm với vợ Lư Huệ Tông (vốn là con gái họ Trần), sau khi Huệ Tông bị họ Trần bức giết (1226), cũng bị giáng làm công chúa Thiên Cực.

------------------



Thạch Mă

Chân Tính

Tay Doc
09-11-2002, 10:40 AM
Thạch Mă

Thạch mă xỉ cuồng ninh,
Thực miêu, nhật nguyệt minh
Đồ trung nhân cộng qua,
Mă thượng nhân bất hành.


Dịch nghĩa:

Ngựa Đá (1)

Ngựa đá có hàm răng hung dữ,
Gặm cỏ non, hư suốt đêm ngày (2).
Trên đường, người qua kẻ lại tấp nập,
{Thế mà} người ngồi trên ngựa vẫn không cất bước.


Dịch thơ:

Hàm răng ngựa đá dữ sao,
Cỏ non gặm miết, lại gào thời gian.
Ḍng người lũ lượt đường quan,
Mà ai lưng ngựa, bền gan cứ ngồi.

Nguyễn Huệ Chi dịch


Gớm ghê răng ngựa đá,
Ăn cỏ, hí thâu ngày.
Bên đường người qua lại,
Trên ngựa kẻ ngồi ngây.

Đỗ Văn Hỷ dịch


Chú thích:

(1) Bài thơ này vốn là lời kệ đọc trước lúc mất, có lẽ nhằm phát biểu một nguyên lư sâu xa của đạo Thiền về vấn đề động và tĩnh. Nhưng khách quan, nó lại vẽ lên một h́nh tượng thực: một bức tượng người ngựa bằng đá giữa cánh đồng trơ trọi.

(2) Câu này có nhiều cách hiểu. Có thể hiểu chữ minh đây là nhật nguyệt minh, nghĩa là mặt trời và mặt trăng kêu lên không ngừng. Với cách hiểu này th́ có thể tác giả đă mượn một từ tượng thanh để nhân cách hóa mặt trời và mặt trăng (tức là thời gian), và làm cho khái niệm thời gian (vận động) càng thêm đối lập với khái niệm ngựa đá (tĩnh tại). Nhưng cũng có một cách hiểu khác: minh đây là mă minh, và nghĩa cả câu thơ là: ngựa gặm cỏ và hí suốt đêm ngày.

Tay Doc
09-11-2002, 10:44 AM
Chân Tính

Tứ xà đồng kiệp bản nguyên không,
Ngũ uẩn sơn cao diệc bất tông.
Chân tính linh minh vô khuể ngại,
Niết bàn sinh tử nhiệm già lung.


Dịch nghĩa:

Chân Tính

Đất, nước, lửa, gió (1, cùng chung trong hộp {vật chất, thực ra} vốn là hư không.
Năm yếu tố { làm thành thân thể và tâm trí người ta}(2 tuy như núi cao song cũng chẳng có nguồn gốc.
{Nếu} chân tính thiêng liêng sáng suốt chẳng vướng mắc ǵ,
Th́ có kể chi sự ràng buộc của niết bàn và sinh tử.


Dịch thơ:

Tứ xà cùng hộp vốn nguyên không,
Ngũ uẩn non cao chẳng có ḍng.
Chân tính sáng thiêng không vướng mắc,
Niết bàn, sinh tử mặc lao lung.

Nguyễn Đức Vân và Đào Phương B́nh dịch


Chú thích:

(1) Tứ xà: cũng là tứ đại.

(2) Ngũ uẩn: thuật ngữ đạo Phật, chỉ năm nguyên tố hợp thành thân thể và tâm trí con người là: sắc, thụ, tưởng, hành và thức. Cũng có một quan niệm khác cho năm yếu tố đó là đất, nước, lửa, gió và ư thức.