PDA

View Full Version : Thanh Tịnh



Ngao_0p
09-07-2002, 12:16 AM
Thanh Tịnh



Thanh Tịnh tên thật là Trần Thanh Tịnh ; sinh ngày 12 tháng 2 năm 1913 ,tại làng Dưỡng Nỗ ,tỉnh Thừa Thiên . Trước học trường Đông Ba ,kế đó là trường Pellerin ( Huế ) . Sau khi đỗ bằng Thành chung , ông dạy tư ở Huế . Ông thường viết cho các báo :
_ Phong hoá
_ Ngày nay
_ Tinh hoa
_ Hà nội báo
_ Tiểu thuyết thứ năm ….
Năm 1936 , ông cho xuất bản tập thơ đầu tay Hận chiến trường . Thơ ông thường đăng báo nhiều hơn là xuất bản tập thơ . Ông chẳng những là nhà thơ mà c̣n là cây bút chuyên viết truyện ngắn như :
_ Quê mẹ ( thuộc khuynh hướng hồn quê , Đời nay xuất bản 1941 )
_ Chú tôi ( hoạt kê )
_ Ra làng ( phong tục )
_ Ngậm ngải t́m trầm ( truyện kư , Hà nội tân văn 1941 )
_ Hài cốt của anh em Tây Sơn , hiện ở đâu ( khảo cứu , Hà nội báo , 1936 )

Thanh Tịnh là người chiếm giải nhất đồng hạng với thi sĩ Phạm Đ́nh Bách trong cuộc thi thơ tháng Hai số 5 ngày 5-2-1936 do Hà Nội báo tổ chức .

Ngao_0p
09-07-2002, 12:22 AM
Hoài Thanh - Hoài Chân viết về Thanh Tịnh trong Thi nhân Việt Nam :
Thanh Tịnh Họ Trần, sinh ngày 12-12-1913 ở làng Dưỡng Nỗ (Thừa Thiên). Học: Trường Đông Ba, trường Pellerin (Huế). Có bằng thành chung, hiện dạy tư ở Huế.
Đă viết giúp: Phong hóa, Ngày nay, Hanội báo, Tiểu Thuyết thứ năm, Tinh hoa …
Đă xuất bản: Hận chiến trường ( 1936)
Xem thơ Thanh Tịnh cái cảm giác trổi nhất của tôi là thấy một cái ǵ cứ dàn trải, dàn trả hoài mà lại lỏng. Có lẽ là một mặt hồ. Cũng chưa đúng. Hồ c̣n có bờ, có h́nh nhất định. Ơ ûđây không có bờ, và nước, âu cũng phải gọi là nước, cứ chảy tràn lan. Những cảnh sắc in h́nh trên mặt nước vẫn thường thay đổi, có khi là một cây liễu rủ, cũng có khi là một lũy tre. Nhưng sắc dầu có khác cảnh bao giờ cũng chỉ ngần ấy nước mà thôi. Có một lần người ta bỗng thấy mặt nước dựng lên một lâu đài xương máu, nhưng khi người ta tới nơi, nó lại biến đâu mất. Th́ ra một ảo ảnh.
Kể chỗ này cũng trống trải. H́nh như đằng kia có vài ngọn núi. Nhưng đây vẫn là nơi ḥ hẹn của những ngọn gió bốn phương. Một lần gió đến, nước không buồn cưỡng, cứ tự nhiên lướt theo chiều gió. Nhưng gió qua lại thôi và rồi nó cũng giữ được cái mềm mại, cái ẩn ước là bản sắc của nó.

Ngao_0p
09-07-2002, 12:29 AM
Tơ Trời Với Tơ Ḷng

C̣n nhớ hôm xưa độ tháng này
Cánh đồng xào cạc gió đùa cây .
Vô t́nh thiếu nữ cùng ta ngắm
Một đoạn tơ trời lững thững bay .

Tơ trời theo gió vướng ḿnh ta ,
Mỗi khắc bên nàng nhẹ bỏ qua
Nghiêng nón nàng cười , đôi má thắm ,
Ta nh́n vơ vẩn áng mây xa .

T́m dấu hoa xưa giữa cánh đồng .
Bên ḿnh chỉ nhận lúa đầy bông .
Tơ trời lơ lững vươn ḿnh uốn
Đến nối duyên ḿnh với …cơi không .

( Phong hóa )

Thanh Tịnh

Ngao_0p
09-07-2002, 12:44 AM
Ṃn mỏi

_ Em ơi nhẹ cuốn bức rèm tơ
T́m thử chân mây khói tỏa mờ
Có bóng t́nh quân muôn dặm ruổi
Ngựa hồng tuôn bụi cơi xa mơ .

_ Xa nh́n bên cơi trời mây ,
Chị ơi em thấy một cây liễu buồn .

_ Bên rừng em hăy lặng nh́n theo ,
Có phải chăng em ngựa xuống đèo ?
Chị ngỡ như chàng lên tiếng gọi
Trên ḿnh ngựa hí lạc vang reo

_ Bên rừng ngọn gió rung cây ,
Chị ơi con nhạn lạc bầy kêu sương .

_ Tên chị ai gieo giữa gió chiều ,
Phải chăng em hỡi tiếng chàng kêu ?
Trên ḍng sông lặng em nh́n thử
Có phảI chăng người của chị yêu ?

_ Sóng chiều đùa chiếc thuyền lan ,
Chị ơi con sáo gọi ngàn bên sông …
Ô ḱa ! bên cơi trời đông
Ngựa ai c̣n ruổi dặm hồng xa xa ?

_ Này lặng em ơi lặng lặng nh́n
Phải chăng ḿnh ngựa sắc hồng in .
Nhẹ nhàng em sẽ buông màn xuống ,
Chị sợ trong sương bóng ngựa ch́m .

_ Ngựa hồng đă đến bên hiên ,
Chị ơi trên ngựa chiếc yên vắng người .

( Báo tinh hoa )

Thanh Tịnh

Ngao_0p
09-07-2002, 01:25 AM
Lời Cuối Cùng

I
_ Rồi một hôm , nếu về , cha hỏi :
Mẹ ở đâu ? con biết nói sao ?
_ Con hăy bảo : trông cha ṃn mỏi
Mẹ từ trần sai mấy tháng đau .

II
_ Nếu cha hỏi sau nhà vắng vẻ ?
Mẹ khuyên con hăy trả lời sao ?
_ Con lặng chỉ b́nh hương khói rẽ .
Và trên giường chỉ đĩa dầu hao !

III
_ Nếu cha hỏi cặp đào trước ngơ
Sao chỉ c̣n một gốc ngả nghiêng ?
_ Con sẽ chỉ một cây đào nhỏ
Bên cây tùng , rồi đứng lặng yên .

IV
_ C̣n mồ mẹ , nếu cha muốn biết ,
PhảI hướng nào , con nói cùng cha ?
_ Con lặng chỉ bầu trời xanh biếc
Và bên trời chỉ nội cỏ xa !

( Hà nội báo số 5 ngày 5-2-1936 )

Thanh Tịnh

Ngao_0p
09-07-2002, 01:35 AM
Hoa Giấy Và Hoa Đồng Quê

Ngượng như thôn nữ mới lên Kinh
Như quả tim non đượm máu t́nh ,
Ngơ ngác cô nh́n xem lặng lẽ
Muôn ngh́n vẻ lạ sắc tươi xinh .

Cô đem so sánh vẻ cao sâu ,
Của chốn phồn hoa với ruộng bầu
Như cảnh muông màu cô ví với
Sắc đồng lúa chín nước ao thâu .

Bên hồ trong biếc nước phung rơi
Những gái Thần kinh ghé lại ngồi ,
Vui vẽ cùng nhau thi rẽ tóc
Đếm màn hoa giấy quyến hoa khôi .

Bất giác cô em cũng chạnh ḷng
Đưa tay nhẹ rẽ mớ tơ xuân
Mớ tơ ngày tháng sương trời điểm
Buồn để cô em lụy nhỏ ḍng .

( Hà Nội báo số 13 , 1-4-36 )


Thanh Tịnh

Ngao_0p
09-07-2002, 01:51 AM
Cô Láng Giềng Tôi

Cô láng giềng tôi đẹp mặn mà ,
Môi hồng luôn điểm nụ cười hoa
Gặp tôi qua ngơ th́ cô đă
thỏ thẻ :” Mời anh ghé lại nhà .”

Bên đường tôi ngắt cánh hoa lê
Bỗng gặp cô em gánh gạo về
Trên gạo cô mời tôi đến để :
Thúng này sách vở , thúng này ..lê .

Tôi si giọng hát của cô em
Trong trẽo , thơ ngây giọng rĩ rền ,
Gấp sách tôi ngồi vơ vẩn mộng
Giật ḿnh canh vạc đă kêu đêm .

Một hôm tôi viết bức thi t́nh
Tạm biệt cô em đến Đế kinh .
Đôi má ửng hồng cô đến nói ,
Nói hoài chỉ được : “ Em yêu anh “.

.. Về nhà độ ấy nhăn c̣n non
Cách mặt cô em mấy hạ tṛn ,
Thổn thức bên nhà hơi hát nhẹ
Nhẹ nhàng mới biết hát … ru con .

( Hà nội báo số 17 , 29 – 4 – 36 )


Thanh Tịnh

Ngao_0p
09-08-2002, 01:21 AM
Thất Vọng Trên Thất Vọng
    ( Gởi , MC . Hà Nội )


Nương tử ơi !Ta t́m ǵ được
Bóng vô t́nh trên nét tiên nga
Hay lời thừa trong giọng trầm ca
Để quên nỗi nhớ thương ngày trước .

Nương tử ơi ! Ta mong t́m măi
Vẻ bơ phờ trên dáng diệu tiên
Để lừa ta sắc đẹp u huyền
Mà buổi ấy ḷng ta tê tái .

Nương tử ơi ! Sắc trang kiều mỹ ,
T́m đâu ra vẻ úa minh hoa
Nét thô sơ của sắc đậm đà
Mà ta muốn tầm thường vô vị .

Ác thật ! nàng ơi ! ta ác thật !
V́ quá ưa nàng kém vẻ xuân
Và luôn phai những nét sắc thần
Mà lắm phút ta quên trờI đất .

Là v́ , nàng ơi ta muốn dối
Mảnh u t́nh tha thiết của ta .
Nhưng vết trần đâu bợn huyền nga
Nét thường tụ , mà mong an ủi .

( Hà nội báo số 20 , 20-5-36 )

Ngao_0p
09-08-2002, 01:27 AM
Tiếng Gọi Của “ Con Tim “


I . Lan Anh em ở đâu ?
Trời tuôn giọt lệ sầu .
T́m em cùng phương nẻo
Đồng ruộng , núi , ngàn sâu .

II. Trong sương anh t́m em ,
Sương bạc hóa sương đêm .
Sương đêm đầy lạnh lẽo ,
Trời lặng , xóm làng êm .

III . Tên em anh lớn kêu ,
Đáp anh có gió chiều .
Gió chiều đùa tơ liễu ,
Tơ liễu gợi t́nh yêu .

IV . Yêu em gái giang hồ ,
Đường đời thân thế cô ,
Pḥng xuân em khóc lạnh ,
Sương lạnh lệ em khô .

V . Gặp em giữa chiều vàng .
Chia tay đêm ấy tan .
Đêm tan t́nh chưa cạn ,
Lệ cạn em buồn than .

VI . Em than đời em mờ ,
V́ em chỉ biết mơ .
Mơ tan t́nh nhân biệt ,
Từ đấy em ngẩn ngơ .

VII . Nhưng em , Lan Anh ơi !
Đời em vẫn trong ngời .
Mặc dầu thân em đọa ,
Con thuyền giữa biển khơi .

VIII . V́ t́nh rất thiêng liêng ,
Xa cao cơi mộng huyền .
Con tim trần máu nóng ,
Tạo được cơi thần tiên .

IX . Nhưng em chẳng nghe anh ,
Em nghe tiếng thị thành .
Thị thành đầy cát bụi ,
Bỏ lại , nước , trời xanh .

X . Thế rồi buổi xuân tươi ,
Sương rơi lệ anh rơi .
Sương rơi cành liễu đón ,
Lệ anh tản giữa trời …

XI . Đồng ruộng núi ngàn sâu !
T́m em cùng phương nẻo .
Trời tuôn giọt lệ sầu ,
Lan Anh em ở đâu ???

( Đồng quê )


Thanh Tịnh

Ngao_0p
09-08-2002, 01:35 AM
Vàng , Máu

Nào những buổi b́nh minh nắng gội
Tắm gốc rừng run rẩy dưới sương mai ,
Th́ giữa ngàn cây thác đổ rền tai
Vài cô gái trần truồng b́ bơm lội .

Mấy cô đăi vàng trên ḍng thác
Giữa voi gầm , gió hú , hồ ŕnh xa
Và giữa ngàn linh , rừng thẳm bao la
Đàn trăn lục lươm mồi trên nước bạc .

Nước lay đá , hâm hùng như say phản
Chần các cô bên mỏm đá nhám xanh ,
Đoạn cúi lôi theo theo gậm núi loanh quanh
Vung máu nhuộm hang sâu màu đỏ loăng !

Trong lúc ấy các ngai vàng chói lọi
Bốn phương trời rạng rỡ ánh kim thoa
Buổi tiệc đêm trong điện các hương pha
Ngh́n thanh nữ đầy thân vàng loáng ngợi …

Hay thiếu phụ cơng con trên lưng nặng
Đăi cát vàng bên hóc núi cheo leo
Thấy vàng trôi , nàng hớn hở vơi theo
Vô ư ngă , con rơi , ḍng lôi thẳng .

Nàng hốt hoảng đuổi vàng theo con dại
Th́ bên chân vàng đứng , xoáy không trôi
Cúi lượm lên , nàng bỗng ngă : con ôi !
Nước lùa mẹ theo con , ḍng thác chảy :

Trong lúc ấy các ngai vàng chói lọi .
Bốn phương trời rạng rỡ ánh kim thoa
Buổi tiệc đêm trong điện các hương pha
Ngh́n thanh nữ đầy thân vàng loáng ngợi …

  Bích Đào Thanh Tịnh (Đồng quê )
  ( Hà- nội báo , số 27 , ngày 8-7-1936)

Ngao_0p
09-08-2002, 01:42 AM
T́nh Yêu

Ai đi nghiêm khắc với t́nh yêu ,
Với kẻ mơ hoa mộng gió chiều ,
Ngọn gió chiều vàng lay lá rụng .
Chiều vàng thường vắng tiếng tim kêu !

T́nh câm ai khiến gió im hơi .
Khí lạnh sương lam tỏa mịt trời ,
Chiến nhạn mất bày , sương gió gọi
Gió ngừng , sương lạnh bóng chim rơi !.

T́nh yêu là giải áng mây bay ,
Là nước sông trôi cuộn tháng ngày ,
Mây vẫn thay h́nh hôn gió nhẹ .
Nhẹ nhàng nước quyện bóng chim bay .

T́nh yêu thường với sắc thiên nhiên .
Đào tạo ra nên cảnh mộng huyền ,
Như điểm son t́nh cô thiếu phụ
Uốn ḿnh thôn nữ nét duyên tiên .

T́nh yêu thường mượn sắc hoa tươi
Để điểm cô em mấy nụ cười ,
Mượn liễu buông mành thêm mái tóc ,
Mượn hồ thu nhuộm nét xuân tươi .

Nhưng , thời gian xóa vết yêu thương .
Trong quả tim t́nh tắm lệ sương ,
Chỉ để bên ḷng hương vị cũ
Của hồn hoa nhẹ lúc tà dương .

V́ t́nh là một bóng lan man
Theo dơi non xanh trải dặm ngàn ,
Khi ẩn bên ḷng cô thiếu nữ ,
Êm đềm như mộng lúc mơ tan …

… Nghe lời sắc Đẹp tiếng t́nh kêu
Tim rụng hôm qua , một buổi chiều ,
Một buổi chiều tàn sương lạnh nhắn ;
Ai đành nghiêm khắc với t́nh yêu …

                      (Đồng quê )

Thanh Tịnh

Ngao_0p
09-08-2002, 01:52 AM
Nắng Mai

Ẩn ḿnh sau ngành dương
Trộm rây phấn vàng hương
Mặt trời ghẹo thiếu nữ
Thiêm thiếp trong pḥng sương .

Nắng vàng giỡn trên má
Cô mơ t́nh nhân hôn
Cặp môi từ từ ră
Cô vui với mộng hồn .

Giật ḿnh nắng chói ran
Bên hiên sáo gọi ngàn
Cô em nghiêng ḿnh thẹn
Quàng chăn , ngủ vội vàng .

( Hà Nội báo số 19 , 13-5-36 )


Thanh Tịnh

Ngao_0p
09-08-2002, 01:57 AM
Muôn Bến


Sóng lụa đưa thuyền đỗ bến mơ ,
Trời dồn nẻo khuất khách bơ vơ .
Thuyền trôi muôn bến t́nh quay lái ,
Khách vọng chờ xa một bến bờ .

Miệt mài thuyền chảy nối mênh mông
Rủ nắng thu tơ dính cạnh ḷng ,
Khách lặng quay nh́n muôn bến khuất
Tiếc thầm như gió quyện trời không ?

Thuyền trôi không bến tiếng không vang ,
ĐờI chảy quen sông đỡ lạ ngàn ,
Nhưng một chiều thu thuyền bỗng đỗ
Bên bờ sông trắng gió lan man .

Khách ghé nhưng ḷng chẳng ghé theo
Buồn vương trong bước nước sông reo ,
Chiều đưa tiếng gọi giang hồ vẳng
Khách trở về sông lặng thả chèo .

    ( Ngày nay , số 22 , 17-8-1940 )


Thanh Tịnh

Ngao_0p
09-08-2002, 02:04 AM
Tiếng Gọi Của Đồng Quê

              Đạm đạm trường giang thủy
              Du du tống khách t́nh
              Lạc hoa tương dữ hận
              Đáo địa nhất vô thanh .
                          ( Thơ xưa )


C̣n khổ ǵ hơn lúc xế chiều ,
Em không trông thấy bóng người yêu .
Mơ màng em đợi t́nh quân gọi ,
Khắc khoải bên đồng tiếng dế kêu .

Dế kêu ran tận chân trời
Thương anh , em gọi nhưng lời không đi .
Phương em đứng ngóng phương ǵ ?
Mà chiều tháng trước anh đi không về .

Mưa phùng tháng trước khắp vùng quê
Quảy gánh em không quản nặng nề
Đưa tận bến thuyền em trở bước ,
Đau ḷng em ngắm cánh buồm lê .

Buồm lê trắng xóa phương ngàn
Chập chờn khi hiện khi tàn trong sương
Thuyền anh theo nước ḍng Hương
Bơ vơ , nội cỏ rừng dương , em về .

Em vền nhằm buổi tối mù đen ,
Leo lét hai bên ánh sáng đèn
CuốI xóm anh nghe chồng cợt vợ ,
Nhà em thui thủi một ḿnh em .

Một ḿnh em chuyển xe tơ
Gió ḷm khe cửa em mơ anh về .
Ngoài hiên mưa gió dầm dề
Buồn ôm gối lạnh em kê má hồng .

RồI đêm ấy qua , đêm khác qua ,
Bao nhiêu đêm lặng bấy đêm mà ,
Bên thềm trăng giăi sương rơi lạnh
Măi nhắc em hay anh vắng nhà …

( Hà-nội báo số 15 , 15-4-36 )

Thanh Tịnh