PDA

View Full Version : Nguyễn Tất Nhiên



Dong Ta
07-13-2002, 04:11 PM
Gia Phả

Quê hương gốc tích ngàn năm
So nh́n gia phả ... ôi, toàn câu kinh ?

Ông tôi đi lính triều đ́nh
giáo gươm thất thủ nơi thành quách xưa

Cha tôi kháng chiến đánh Chà
Tầm vong gẫy dưới chiến xa năm nào

Anh tôi áo trận hoa màu
Một ngày con khóc vợ đau mất chồng

Tôi, sinh viên dở học hành
AK, nón cối - chiến trường Cao Miên

Chừng nào xứ Việt b́nh yên ?
Tôi ngu ngơ hỏi hoài trên xác người ...
Paris 21/4/80

Dong Ta
07-18-2002, 12:42 AM
Về Trên Mạng Gỗ

Từ anh cất bước chinh nhân
Nàng làm thiếu phụ thương con xót chồng
Một mùa đông ... chín mùa đông
Biên khu cách trở hơn .... đồng giấy xanh
Chín năm làm vợ nhà binh
Đồng lương vợ lính bốn con vẫn cười
Trời làm cho đám mưa rơi
Chín năm ai khiến nụ đời vừa tan ?
Quê hương sầu nát điêu tàn
Hậu phương tiêng hát buồn chan tháng ngày
Giă từ mái tóc thảo ngay
Giă đời vợ lính tháng ngày xanh xao
Nàng làm gái rượu má đào
Phấn son khách cũng cúi chào nâng niu
Đời trên bạc lắm tiền nhiều
Nhớ đêm đô thị hơi chiều ... tắm con
Nghe vui, kỷ niệm hao ṃn
Đương xuân ai để héo hon tuổi đời ?
Giă từ t́nh nghĩa anh ơi
Phấn son em đă chọn đời cho thuê

Ngày kia lính chiến trở về
Vơi ngh́n tâm sự cuối nghề đao binh
Về trên mạng gỗ mà nh́n
Chín năm chinh chiến thương ḿnh làm cha
Chín năm chống nạn ve6`n hà
Bốn con trên một tay bà run run
Hỏi nàng, mẹ bảo : theo chồng
Hỏi nàng, con nói : theo o6ng mất rồi

Hăy cười đi chiến binh ơi
Sá chi dâu biển dưới trời hợp tan
Bao nhiêu đau khổ trần gian
Gửi chàng cho trọn cưu mang kiếp người
Hăy cười đi chiến binh ơi
Trở về nay đă mắt người phế nhân
Đạn thù cắt mất một chân
Vợ tôi đă chọn ngoại nhân làm chồng

Về trên mạng gỗ mà trông
Lô nhô lănh đạo cong lưng bôn đào
Huân Chương Bảo Quốc đây sao ?
Hôm nay là tội giết bao ... "anh hùng"

Về trên mạng gỗ mà trông
Chín năm chinh chiến ... đeo tṛng "ngụy quân"
Con thơ nhục nhă đến trường
Ê a phỉ báng máu xương cha ḿnh
Cha "lính ngụy" - con tự nhiên
Thầnh phần không được ngóc lên làm người
Học vừa đủ biết đọc thôi
Đủ làm gia súc hiểu lời Đảng sai

Hăy cười đi phế binh ơi
Một tay cũng ráng mà ... moi củ ḿ

Từ đây dỗ đói thường khi
Ru con tôi hát năo nề ca dao ...

Dong Ta
07-18-2002, 12:50 AM
Ca Dao

Chàng về nay đă cụt tay
Đêm đêm dạ hội lấy ai dắt d́u ?
Thương chàng nay hết nâng niu
Theo chồng ngoại quốc nó ch́u tuổi xuân

Chàng về nay đă cưa chân
Thương chàng thương một - thương thân thương mười
Trời sinh em cũng là người
Bỏ anh em cũng ... chín mười đắng cay

Chàng về nay tắt tṛng ngươi
mấy năm chinh chiến - nửa đời âm u
Thế gian ai thích chồng mù ?
Khuyên chàng đừng trách bể dâu cuộc đời

Anh nay đă phế nhân rồi
Thương anh lạnh bấy cuộc đời tàn binh
Thương anh ... cũng muốn chung t́nh
Chị em, chúng bạn, gia đ́nh ... không ưng

Chàng về ấn tích "ngụy quân"
thân tàn "nợ máu nhân dân" lút đầu
Anhnay cầm cuốc nổi đâu
Lấy chồng bộ đội ... làm dâu Bác Hồ

Paris 21/4/80

Dong Ta
07-18-2002, 01:00 AM
Oanh


Hăy yêu chàng, yêu chàng như yêu ḍng sông
Ngậm ánh trăng non bàng bạc đêm rằm
Sông chở phù sa về ươm lộc mới
Chàng chở t́nh ve6` cho mắt em ngoan

Hăy yêu chàng, yêu chàng như yêu áng mây
Lăng đăng trôi xuôi ngon thuở mộng dài
Mây ủ mưa hồng thơm hoa kết trái
Chàng ủ t́nh hồng thả tóc em bay

Hăy yêu chàng, yêu chàng như yêu giọt sương
Sớm vẫn ngủ quên trên cành hoa lá
Sương kết hơi mù mơn man lá cỏ
Chàng kết t́nh vui hơi thở em nồng

Hăy yêu chàng, yêu chàng như yêu luông mạ
Say gió chiều nghiêng kể chuyện thanh b́nh
Mạ đơm lúa đầy trẻ thơ mau lớn
chàng đơm t́nh đầy trong ngực em, xinh

Hăy yêu chàng, yêu chàng như yêu mặt trời
Bỏ quên sợi nắng lụa vàng tươi
Mặt trời nổi lửa soi trần thế
Chàng thắp t́nh soi dáng nhỏ em, lười

Hăy yêu chàng, yêu chàng như yêu hy vọng
Bay nhảy siêng năng từng trái tim người
Hy vọng vuốt ve sau lần thất thế
Chàng vuốt ve t́nh nóng hổi bàn tay

Hăy yêu chàng, yêu chàng như yêu cánh gio'
Chơi giỡn tung tăng hai vạt áo dài
Gió đưa mây về, trời mưa, bong bóng vỡ
Chàng đưa t́nh về xót ngọn cỏ may

1969

Hoa Vo Khuyet
07-22-2002, 03:41 PM
Cô Bắc Kỳ Nho Nhỏ

Đôi mắt tṛn, đen, như búp bê
Cô đă nh́n anh rất ... Bắc Kỳ
Anh vái trời cho cô dễ dạy
Để anh đừng uổng mớ t́nh si

Anh vái trời cho cô thích mộng
Để anh ngồi kể chuyện nằm mơ
"Đêm qua có một chàng bươm bướm
Nguyện chết khô trên giấy học tṛ "

Anh chắc rằng cô sinh trong nam
Cảnh tượng di cư chắc lạ lùng ?
Khi nghe ai luyến thương Hà Nội
Chắc cô nghe bằng tim dửng dưng

Anh vái trời cho cô dửng dưng
Coi như Hà Nội - xứ hoang đường
Để anh c̣n dắt cô đi dạo
C̣n rủ cô vào rạp cải lương

Anh vái trời cô thích cải lương
"Thích kẻ anh hùng diệt bạo tàn"
Mốt mai thê thảm quanh đời sống
Cô sẽ c̣n đôi chút lạc quan

Đôi mắt tṛn, đen, như búp bê
Cô nhớ nh́n thiên hạ lận lường
Mà hăy nh́n anh cay lắm chuyện
Nhưng c̣n con trẻ chuyện yêu đương

(1973)

Hoa Vo Khuyet
07-22-2002, 03:49 PM
Đám Đông


1.
cô Bắc Kỳ nho nhỏ
tóc "demi-garcon"
chiều vui thương đón gió
có thương thầm anh không ?
cô Bắc Kỳ nho nhỏ
tóc "demi-garc,on"
cười ngày thơ hết nụ
t́nh cờ thấy anh trông
khi không đường nín gió
bụi hết thời bay rong
khi không đường nín gió
anh lấy ǵ lang thang ?
cô Bắc Kỳ nho nhỏ
tóc "demi-garc,on"
chiều đạp xe vô chợ
mắt như trời bao dung
anh v́ mê măi ngó
nên quên thù đám đông!
2.
đời chia muôn nhánh khổ
anh tận gốc gian nan
cửa chùa tuy rộng mở
tà đạo khó nương thân
anh đành xưng quỉ sứ
lănh đủ ngọn dao trần!
qua giáo đường kiếm Chúa
xin được làm chiên ngoan
Chúa cười run thánh giá
bảo: đầu ngươi có sừng!
đời chia muôn nhánh khổ
anh tận gốc gian nan

cô Bắc Kỳ nho nhỏ
mắt như trời bao dung
hăy nh́n anh thật rơ
trước khi nh́n đám đông
hăy nh́n sâu chút nữa
trước khi vào đám đông!


(1973)

Hoa Vo Khuyet
07-22-2002, 03:56 PM
Gái Bắc


Em nhớ giữ tánh t́nh con gái bắc
Nhớ điêu ngoa nhưng giă bộ ngoan hiền
nhớ thật thà nhưng thâm ư khoe khoang
Nhớ duyên dáng ngây thơ mà xăo quyệt
Ta cố dặn ḍ ḷng nên tha thiết
nên dễ dàng tin tưởng chuyện vu vơ
nên yêu dương bằng gương mặt khờ khờ
nên hùng hổ dễ dợi chờ thua thiệt
hay tin em vừa thi rớt luật
môi trâm anh tàn héo nụ xa vời
mắt công nương thầm khép mộng chân trời
ôi tội nghiệp lần dầu em thất vọng
(dù thật vậy cũng dáng dời em lắm )
rớt di Duyên rớt dể thương người
ta thằng mang hận tú tài dôi
tâm sự buồn không biết t́m ai kể lễ
Chim lớn thôi dành cam rớt lệ
Ngày ta buồn thần thánh cũng thôi linh
nếu v́ em mà ta phải diên t́nh
Cơn giận dữ dă tột cũng mê muội
Th́ dừng sợ Duyên ơi thiên tài yếu duối
Ta tre khô mối mọt ăn luồn
dễ găy ḍn tơi ta miêng sương
khi tàn bạo xiết cỗ người yêu dấu
Em chằng bao giờ rung dộng cũ
Ta quang năm nguyệt ngă với t́nh sầu
dễ trở về như một con sâu
lê chân mơng qua các tàn cây lậm
Nuôi hy vọng sau ngàn mưa nắng lậm
Lá xanh em chưa vết lỡ loan nào
dễ ta thành thi sĩ nhất loài sâu
nh́n lá nơn tiếc thèm dâu dám cắn
Nếu v́ em mà thiên tài chán sống
Th́ cũng v́ em ta ngại bước xa dời ...

Hoa Vo Khuyet
07-22-2002, 03:59 PM
Em Hiền Như Ma Sœur


đưa em về dưới mưa
nói năng chi cũng thừa
phất phơ đời sương gió
hồn ḿnh gần nhau chưa ?

tay ta từng ngón tay
vuốt lưng em tóc dài
những trưa ngồi quán vắng
chia nhau t́nh phôi thai
xa nhau mà không hay


(hỡi em cười vô tội
đeo thánh giá huy hoàng
hỡi ta nhiều sám hối
tính nết vẫn hoang đàng!)

em hiền như ma soeur
vết thương ta bốn mùa
trái tim ta làm mủ
ma soeur này ma soeur
có dịu dàng ánh mắt
có êm đềm cánh môi
ru ta người bệnh hoạn
ru ta suốt cuộc đời


(cuộc đời tên vô đạo
vết thương hành liệt tim!)

đưa em về dưới mưa
xe lăn đều lên dốc
chở t́nh nhau mệt nhọc!

đưa em về dưới mưa
áo dài sầu hai vạt
khi chấm bùn lưa thưa

đưa em về dưới mưa
hỡi em c̣n nít nhỏ
chuyện t́nh nào không xưa ?

vai em tṛn dưới mưa
ướt bao nhiêu cũng vừa
cũng chưa hơn t́nh rụng
thấm linh hồn ma soeur

Hoa Vo Khuyet
07-22-2002, 04:04 PM
Hai Năm T́nh Lận Đận

1.
hai năm t́nh lận đận
hai đứa cùng xanh xao
mùa đông, hai đứa lạnh
cùng thở dài như nhau

hai năm t́nh lận đận
hai đứa cùng hư hao

(em không c̣n thắc bính
nuôi dưỡng thời ngây thơ
anh không c̣n lưnh quưnh
giữa sân trường trao thư )

hai năm t́nh lận đận
hai đứa đành xa nhau
em vẫn c̣n mắt liếc
anh vẫn c̣n nôn nao
ngoài đường em bước chậm
trong quán chiều anh ngóng cổ cao

2.
em bây giờ có lẽ
toan tính chuyện lọc lừa
anh bây giờ có lẽ
xin làm người t́nh thua
chuông nhà thờ đổ mệt
tượng Chúa gầy hơn xưa
Chúa bây giờ có lẽ
rơi xuo6'ng trần gian mưa

(dù sao th́ Chúa cũng
một thời làm trai tơ
dù sao th́ Chúa cũng
là đàn ông ... dại khờ )

anh bây giờ có lẽ
thiết tha hơn tính đồ
nguyện làm cây thánh giá
trên chót đỉnh nhà thờ
co6 đơn nh́n bụi bậm
làm phân bón rêu xanh

(dù sao cây thánh giá
cũng được người nhân danh)

3.
hai năm t́nh lận đận
em đă già hơn xưa!

Hoa Vo Khuyet
07-22-2002, 04:07 PM
Khúc Buồn T́nh


(1)
người từ trăm năm
về qua sông rộng
ta ngoắc ṃn tay
trùng trùng gió lộng

(thà như giọt mưa
vỡ trên tượng đá
thà như giọt mưa
khô trên tượng đá
có c̣n hơn không
mưa ôm tượng đá)

người từ trăm năm
về
về khơi t́nh động
ta chạy ṿng ṿng
ta chạy ṃn chân
nào hay đời cạn

(thà như giọt mưa
vỡ trên tượng đá
thà như giọt mưa
khô trên tượng đá
có c̣n hơn không
mưa ôm tượng đá)

người từ trăm năm
về như dao nhọn
ngọt ngào vết đâm
ta chết âm thầm
máu chưa kịp đổ

(thà như giọt mưa
vỡ trên tượng đá
thà như giọt mưa
khô trên tượng đá
có c̣n hơn không
mưa ôm tượng đá)

(2)
thà như giọt mưa
gieo xuống mặt người
vỡ tan vỡ tan
nào ta ân hận
bởi c̣n kịp nghe
nhịp run vồi vội
trên ngọn lông măng

(người từ trăm năm
v́ ta phải khổ)


(1970)

Hoa Vo Khuyet
07-22-2002, 04:09 PM
Đôi Mắt Nào Linh Hiển


Mùa đông đă về rồi đó nhỏ
Đồng bằng miền nam trở trời trái gió
Anh chợt nghe hồn thánh thót tiếng chuông
Vừa đủ hồi sinh miền giáo đường buồn

Mùa đông đă về rồi đó nhỏ
Anh mặc áo len quấn khăn quàng cổ
Bồng ẵm tim ḿnh đi lễ t́nh yêu
Đồng bằng miền nam dù chẳng lạnh bao nhiêu
Nhưng cũng phải ra cái điều rét mướt
Làm chiên ngoan, cả đời, tôn vinh hạnh phúc
Cả đời tin sự thật có, thiên đàng

Đôi mắt nào của Chúa ở trần gian
Bóng tôi ngă hướng thâm cùng đời sống khó

Mùa đông đă về rồi đó nhỏ
Phúc âm mừng ngân vọng được bao lâu ?
Tôi cả tin, nên rất dễ nghi ngờ
Tôi vụng tính, nên vẫn thường do dự
T́nh chảy xiết qua đời như, thác lũ
Tội thân tôi bầm dập, mủn, như bùn

Đôi mắt nào của Chúa ở trần gian
Có soi thấu tận cùng miền u uẩn ?
Đôi mắt nào sáng như trời quang đăng
Hay ân cần chuyên chở lụy phiền tôi

Chẳng bao giờ thần thánh chịu hở môi
Tôi cũng thế nên sầu say lúy túy
Tôi cũng thế nên hờn cao ngất núi
Chờ em qua, rồi, để qua luôn ...

Đôi mắt nào của Chúa ở trần gian
Hăy phán đoán tâm hồn tôi, thánh thiện
Đôi mắt nào tuyệt vời linh hiển
Hăy ṭ ṃ thêm chút nữa, t́nh tôi !

Chẳng bao giờ thần thánh chịu lià ngôi
Tôi cũng thế nên tượng h́nh rêu phủ
Tôi cũng thế nên xương tàn cốt rũ
Nơi miếu đền hoang rợn cánh dơi bay
(Hăy một lần định bụng đến thăm tôi
Thần thánh cô đơn rất să(n sàng đăi ngộ !)

Mùa đông đă về rồi đó nhỏ
Anh lặng ḿnh thấm thía tiếng chuông
Làm cây thông già đứng lặng hưởng mù sương
C̣n bao nhiêu đèn và bao nhiêu nến
Hăy một lần mang ra thắp hết
Hăy một lần khôi phục lại, niềm vui

Đôi mắt nào của Chúa ở ḷng tôi
Nhỏ ơi, ơi nhỏ, và nhỏ ơi ...


1974

Hoa Vo Khuyet
07-25-2002, 02:53 PM
Em c̣n nhỏ làm sao mà biết được
Ta oặn ḿnh trong những khổ tâm riêng
Em c̣n nhỏ làm sao mà biết được
Đời buồn hiu như lá rụng, ban đêm

Chiều đă kêu chiều bằng tiếng gió
Ḷng ta u uất cũng kêu nhau

Em c̣n nhỏ làm sao mà biết được
Nụ cười nào báo hiệu cơn đau
Nụ cười nào chỉ là hơi thở mệt
Của một thằng mạt gọng, rán, phong lưu
Nụ cười nào phát âm từ đáy ngực
Đă gần như những tiếng ho khan

Chiều đă kêu chiều bằng tiếng gió
Trong ta đêm xuống rất bạo tàn

Mưa với nắng dẫu chung trời, chung đất
Mà quanh năm bắt buộc tránh nhau hoài
Ta với người bắt buộc, phải chia hai
Làm sao em biết trời đau đớn
Làm sao em lớn bằng ta lớn
Để chung cùng công việc: đứng than thân
Để chung cùng rơ nghĩa thêm , hơn
Phía nào khác của biến từ "chóng mặt"

Em c̣n nhỏ làm sao mà biết được
Áo cơm hành bủn rủn thiên tài
Học thói người xưa ta cạo đầu bán tóc
Chưa đủ tặng em nửa chiếc áo dài

Em c̣n nhỏ làm sao mà biết được
Ta với đời, thực sự chẳng nương nhau
Ta với đời, tất nhiên thua cuộc
V́ áo cơm là những ngọn lao

Em c̣n nhỏ làm sao mà biết được
Mỗi nụ t́nh ẩn chứa một loài sâu

Và , khi em thấm nhuần ê ẩm
Ta sợ tài ta đă rũ nhầu


(1974)

Hoa Vo Khuyet
07-25-2002, 02:54 PM
Trời nào đă tạnh cơn mưa
Mà giông tố cũ c̣n chưa muốn tàn
Nhà người tôi quyết không sang
Thù người tôi những đêm nằm nghiến răng
Quên người - nhất quyết tôi quên
Mà sao gặp lại c̣n kiên nhẫn chào

Chiều xưa có ngọn trúc đào
Mùa thu lá rụng bay vào sân em
Mùa thu lá rụng êm đềm
Như cô với cậu cười duyên dại khờ
Bởi v́ hai đứa ngây thơ
T́nh tôi dạo ấy là ... ngơ ngẩn nh́n
Thế rồi trăng sáng lung linh
Em mười sáu tuổi giận hờn vu vơ
Sang năm mười bảy không ngờ
T́nh tôi nít nhỏ ngồi mơ cũng thừa
Tôi mười bảy tuổi buồn chưa
Đầu niên học mới dầm mưa cả ngày

Chiều nay ngang cổng nhà ai
Nhủ ḷng tôi chỉ nh́n cây trúc đào
Nhưng mà không hiểu v́ sao
Gặp người xưa lại nh́n nhau mỉm cười ?


(1973)

LiQui
07-13-2003, 10:46 PM
Chiều em đi hai hàng bính tóc ,
Gieo xuống đôi vai nhỏ thiệt thà
C̣n bao nhiêu dấu hài khuê các
Sao đành gieo xuống phố đời ta ?

Chiều em đi nón lá che nghiêng
Sao đành che mất nụ cười duyên ?
Mây vẫn chưa về gom bớt nắng
Trần ai đông lắm kẻ si t́nh .

Chiều em đi trong nắng trời tây
Bóng đổ lên đênh - bóng đổ gầy .
Bóng đổ gầy như ta ốm yếu
Đeo đẳng hoài theo t́nh không may .

Chiều em đi bước ngại bước ngùng
Như sợ làm đau ngọn cỏ nhung .
Như sợ bay lên từng đoá bụi
Sao khách tài hoa nát cả ḷng ?

Chiều em vui quá, thuở vàng son
Ta bỗng lang thang khắp ngả đường
Ta đi cho hết thời oanh liệt
Cho thấu một trời đau đớn riêng !

LiQui
07-13-2003, 10:59 PM
1.
Dĩ văng là địa ngục
giam hăm đời muôn năm
tôi - người yêu dĩ văng
nên sống gần Satan
ngày kia nghe lời quỉ
giáng thế thêm một lần
trong kiếp người linh mục
xao gầy cơn điên trăng!

2.
V́ tôi là linh mục
không mặc áo nhà gịng
nên suốt đời hiu quạnh
nên suốt đời lang thang!

V́ tôi là linh mục
giảng lời t́nh nhân gian
nên không có thánh kinh
nên không có bổn đạo
nên không có giáo đường
(một tín đồ duy nhất
vừa thiêu hủy lầu chuông!)

V́ tôi là linh mục
phổ lời t́nh nhân gian
thành câu thơ buồn bă
nên hạnh phúc đâu c̣n
nên người t́nh duy nhất
vừa thiêu hủy lầu chuông

V́ tôi là linh mục
không biết mặt thánh thần
nên tín đồ duy nhất
cũng là đấng quyền năng!

3.
Tín đồ là người t́nh
người t́nh là ác quỉ
ác quỉ là quyền năng
quyền năng là tín đồ
tín đồ là người t́nh
(v́ tôi là linh mục
giảng lời t́nh nhân gian!)

4.
v́ tôi là linh mục
không biết rửa tội người
nên âm thầm lúc chết
tội ḿnh c̣n thâm vai ...

LiQui
07-13-2003, 11:07 PM
Phu thê nếu phải nợ rồi ,
Th́ tôi đâu ngại ngỏ lời yêu em .

Như con chim mới tập chuyền
Bâng khuâng gấm lụa thánh hiền em ra .
Mặt trời rực rỡ phương xa
Ở đây hạnh phúc chỉ là đau thương
Những đôi mắt ngó lườm lườm
Những nanh vuốt thú ẩn trong dáng người
Cách ǵ tôi nhủ khuyên tôi
Sống cho ra vẻ cần đời, trang nghiêm
Sống không khinh lũ thấp hèn
Thế nên từ đó cơn điên xé đời .

Cách ǵ tôi nhủ khuyên tôi
Sống không dữ dội, sống nguôi hận thù
(Tôi duy tâm, rất nhân từ
Thế nhưng thời đại suy tư đă ... tàn !)

Phu thê nếu đă buộc ràng
Th́ xin nhẫn nhục cưu mang vợ chồng
Tôi, quanh năm sống hoang đàng
Cũng xin nhỏ lệ hoàn lương khóc t́nh !


(Biên Hoà, 05/9/78)


bài na`y mơ'i quá công nha^.n hay thiiệt

mickey
09-09-2003, 11:40 AM
Em hết thương ta rồi phải không ?
Thôi thế cho ta bớt năo nùng
Thôi thế cho đời ta ngậm đắng
C̣n nghe vị ngọt của t́nh nhân !



Ta có ǵ đâu ngoài khốn khổ
Ngoài vết thương thấm thía u t́nh
Yêu ai ta quấn dây oan nghiệt
Mặc sức nhân gian siết bạo tàn



Ta có ǵ đâu ngoài trái tim
Đem phơi hệ lụy giữa thanh thiên
Ngờ đâu thiên hạ vô tâm quá
Mua vui trên những nỗi đoạn trường



Thế nhân khắc nghiệt hơn ta tưởng
Em cũng vô t́nh nghiệt ngă theo
Yêu ai ta đốt thời niên thiếu
Bây giờ mang thảm kịch tàn tro



Em hết thương ta rồi phải không ?
Thôi thế cho ta chút mát ḷng
Thôi thế cho ta c̣n bác ái
C̣n tưởng tin người v́ tưởng tin em ...



(Biên Hoà, 09/04/78)

mickey
09-09-2003, 11:41 AM
1.
năm năm trời ... ta làm tên quái đản
cầu danh trên nước mắt của người t́nh
năm năm trời có nhục có vinh
có chua, chát, ngọt, bùi, cay, đắng ...
có hai mái đầu chia nhau thù oán
có thằng ta trút nạn xuốn vai em!
năm năm trời ... có một tên Duyên
ta ca tụng, rồi chính ta bôi lọ
t́nh ta đẹp nhưng tính ta c̣n nít nhỏ
nên lỗi lầm đă đục màu sông
nếu em c̣n thương mến tuổi mười lăm
xin nuốt hận mĩm môi cười xí xóa
hồn ta đẹp nhưng đời ta thảm quá
nên tị hiềm nhen nhúm giữa ngây thơ
nếu em c̣n chút đỉnh mộng mơ
xin rộng lượng thứ dung người lỡ dại!
năm năm trời ... ta là tên chiến bại
t́m mưu thâm hạ thủ đê hèn
và lần nào ta lén lút đâm em
bằng những ngọn dao mù ḷng quáng dạ
Duyên oàn oại cũng là Duyên sáng giá
bởi trước đây ta đă tự đâm ḿnh!
năm năm trời ... đeo đuổi hư danh
ta mấy kiếp vẫn là ta mắc nợ
ḿnh hậu thế cách chi mà gặp gỡ
bởi v́ ta không dễ được đầu thai!
nếu được đầu thai, không dễ được làm người!
(dù chỉ làm người trên đất ... mọi!)
2.
ta háo thắng nên tưởng ḿnh cứng cỏi
tưởng đâu ḿnh can đảm giết t́nh yêu
tưởng đâu ḿnh Quan Đế tuyệt đường siêu
giờ ngă ngựa, tiểu nhân như ... Tào Tháo
ta háo thắng nên thành người trâng tráo
bị đời khinh lại giở giọng khinh đời!
kỷ niệm đầu thơm ngát cả đôi môi
ta nông nỗi đưa tay cầm chén máu!
3.
năm năm trời ... có t́nh giông nghĩa băo
có con sông chờ cuốn kẻ quên bờ
có trăm ngàn cánh lá trúc đào khô
rơi rụng trước sân nhà em thổn thức
Duyên kiêu hănh cũng là Duyên chết giấc!
sau năm năm ... hồn chắc cũng lạnh mồ (?)
ta ngày nay, tạ lỗi một bài thơ
em hăy ráng thuộc ḷng ... cho trẻ lại!



(1972)

mickey
09-09-2003, 11:42 AM
T́nh mới lớn phải không em rất thích ?
Cách tập tành nào cũng thật dễ thương
Thuở đầu đời chú bé soi gương
Và mê mải dĩ nhiên làm lạ



T́nh mới lớn phải không em rất lạ ?
Cách tập tành nào cũng ngượng như nhau
Thuở đầu đời chú bé ôm phao
Và nhút nhát, dĩ nhiên ngộp nước



Tôi có cánh buồm tấp về kư ức
Em có chỗ ngồi quên lăng như mây



Dù cát bụi có nhiều phen dấy loạn
Cũng yên nằm mang phân bón cho cây
Nên bao giờ tôi cũng phải thương tôi
(Những ích kỷ nảy sinh sau lần thảm bại !)



Tuổi mười lăm giữa con trai, con gái
Đă rơ ràng ai khờ khạo hơn ai
Nên bao giờ tôi cũng phải thương tôi
(Những ích kỷ nảy sinh sau lần nhục nhă !)



Em có một đời rong xanh mơ đá
Tôi có ngàn năm say khướt hận thù !



T́nh mới lớn phải không em rất mỏng ?
Cách tập tành nào cũng dễ hư hao
Thuở đầu đời cầm đũa thấp cao
Và nâng chén, dĩ nhiên, đổ vỡ



Khi mỏi ṃn nghe đời ḿnh trắc trở
Hơn lúc nào tôi quá đỗi thương tôi !

mickey
09-09-2003, 11:45 AM
Bởi yêu em nên sầu khổ dịu dàng
Những kỉ niệm đời xin hăy c̣n xanh
Có một ngày ḿnh bỏ trường bỏ lớp
Cùng ra đi như định luật Trời dành

Nắng bờ sông như màu trang vở cũ
Thuở học tṛ em làm khổ ai chưa?
Anh muốn khóc trong buổi đầu niên học
Bàn tay xương cầm hờ hững văn bằng

Em hăy đứng trước gương làm dáng
Tự khen minh: "đẹp quá!" đi em
Lỡ mai kia mốt nọ theo chồng
C̣n đôi chút luyến lưu thời con gái

Em hăy ra bờ sông nh́n nắng trải
Nhớ cho ḿnh dáng dấp người yêu
Lỡ ḍng đời tóc điểm muối tiêu
C̣n giây phút chạnh ḷng như mới lớn.

Ḿnh hăy trách đời nhau nhiều hư hỏng
Rồi giận hờn cho kỉ niệm đầy tay
Thu miền Nam không thấy lá vàng bay
Anh phải nói: buồm chúng ta màu trắng

T́nh cứ đuổi theo người như chiếc bóng
Người th́ không bắt bóng được bao giờ
Anh muốn khóc trong buổi đầu niên học
Bởi yêu em nên sầu khổ dịu dàng.

mickey
09-09-2003, 11:46 AM
Người yêu tôi khóc ngất
Chiều quân đội nghĩa trang
Rạt rào hơi gió nóng
Cho đau tà áo tang
Người yêu tôi khóc ngất
Chiều quân đội nghĩa trang
Ngập ngừng hơi xác ướp
Bay pha mùi áo nhang
Người yêu tôi khóc ngất
Trước quan tài sĩ quan
Trước hai chàng lính đứng
Thao diễn nghỉ lạnh lùng
Người yêu tôi khóc ngất
Trung úy thản nhiên cười
Lồng trong khung ảnh đẹp
Dựng sau b́nh bông tươi
Sự vinh thăng bất ngờ
Là đem theo nước mắt
Là danh dự xót xa
Là một lần đắp mặt
Một lá cờ quốc gia
Tờ thư nào cuối cùng
Nơi chiến trường Cam Bốt
Tờ thư nào cuối cùng
Dùng làm câu trăn trối
"Nhớ gởi lời giùm anh
Ai cũng thăm nhắn hết
Nhớ cho Duyên hai ngh́n
Nó mừng hôm sinh nhật ! ... "
Chiều quân đội nghĩa trang
Chiều mệnh danh tổ quốc
Có muôn ngàn câu kinh
Có muôn ngàn tiếng khóc
Có chuyến xe nhà binh
Đưa "Thiên Thần" xuống đất
C̣n ai, c̣n ai chăng ?
Mua cờ bằng tính mệnh
Cho tôi đừng biết tên
Cho tôi đừng nhận diện
Cho tôi đừng chứng kiến
Xác "thiên thần" ră manh
Người yêu tôi khóc ngất
Chiều quân đội nghĩa trang
Vài dặm bụi lang thang ...

(1971)

mickey
09-09-2003, 11:48 AM
ờ bạn nào đâu có nghịch ngầm
cười duyên lần lữa chẳng hồi âm
ừ, tôi cũng thấy cộ.. ngoan lắm
dài cổi tại người -- bộ tại em ?
ờ bạn nào đâu có khó thương
cười ngây thơ kéo hẹn nh́ nhằng
ừ, tôi cũng thấy cộ.. khờ lắm
ai chết tại người -- cho chết luôn !
ờ cá vàng đâu có lửng lơ
yểu điệu trời cho đẹp nhởn nhơ
người ta cáu kỉnh v́ nôn nóng
ai nhận bà con phải rán chờ !
ờ tiểu thơ nhu nhă dạ thưa
người nghe như gió động hoa đưa
ừ, tôi cũng thấy cộ.. hiền lắm
thưa dạ rồi ai chết biết chưa ?
ờ bạn từ tâm dễ mũi ḷng
cho tôi thấy được đứa lành hơn
nhờ cô, tôi biết tôi lành lắm
chẳng thế sao nhầm em dễ thương !
ừ, tôi đổ quạu đến... trời ơi !
nhiếc móc cho ai tức đáng đời
ngày mai em cũng chưa thư nữa
đáng đời ai vậy ? chắc đời tôi !

mickey
09-09-2003, 11:49 AM
chở em đi học mưa, chiều
tóc hai đứa ủ đôi điều xót xa
mưa thánh thót, mưa ngân nga
(h́nh như có băo băng qua thị thành!)
bàn tay thiếu máu lạnh tanh
cóng tôi chịu đựng cho đành luyến thương!
chở em đi học mưa, buồn
tôi Honda cũ trèo luôn dốc đời
th́nh ĺnh chết máy như chơi
đừng tin lắm chuyện xa vời nhé em!
đèo em qua dăy cột đèn
khẳng khiu soi dơi đường đêm bóng người
bóng xấp nhập, bóng tách rời
bóng co, bóng dăn, bóng trôi dập dềnh...
(dối gian như bóng dối h́nh
dối gian theo những lời t́nh gió bay ...)
đèo nhau qua đoạn đời này
cầu Trương Minh Giảng nghe đầy hoàng hôn
mưa rỉ rả, mưa nguồn cơn
mưa đâm lóc thịt, mưa dầm thuộc da ...
chở em đi học mưa nḥa
đường loang loáng nước lập ḷa loáng cây
lạnh vừa đủ siết ṿng tay
run đi em để sau này ... nhớ nhau ...
chở em sa vũng lầy nào
về nhà nói mẹ qua cầu sẩy chân!

mickey
09-09-2003, 11:51 AM
Ngày thi sắp gần kề rồi đó nhỏ
Nhỏ lo năm mà ta ngại tới mười
Sợ bài thi làm nhỏ biếng môi cười
Ta thật sự nghe ḷng đau khôn xiết
Ta tưởng tượng nếu nhỏ mà thi rớt
Nhỏ sẽ buồn như những lá thu bay
Lệ thắm nồng ướt đẫm chiếc khăn tay
Như có dạo nhỏ buồn ta phải đổ



Ta tưởng tượng nếu nhỏ mà thi đổ
Nhỏ có mừng chưa chắc đă hơn ta
Nụ nhỏ cười sẽ rực rở như hoa
Nổi sung sướng ửng hồng đôi má đỏ



Ngày thi đă gần kề rồi đó nhỏ
Ta không thi nhưng hồi hợp lạ thường
Đêm ta nằm cầu mong Chúa xót thương
Cho nhỏ đổ dẩu ta... người ngoại đạo

mickey
09-09-2003, 11:52 AM
áo em trắng cả sân trường trắng
tan học chiều nay có ngẩn ngơ ?
chiều nay anh ở xa lăng lắc
không cách chi về đón tiểu thơ!
chiều nay anh ở đất bon chen
cái mộng tan theo cái thấp hèn
cái thực lem theo ngày sống vội
không cách chi dài phút nhớ em!
chiều nay em bước ngang giáo đường
mắt Chúa chắc buồn thăm thẳm hơn
chắc cây thánhg iá thành di tích
chuyện một người chuộc tội hoài công!
chiều nay em c̣n măng tóc mai
hay đă lao tâm luống bạc rồi ?
chiều nay vừa đến giờ tan học
hay vừa buông cuốc chặm mồ hôi ?
chiều nay em bước trên quê hương
chắc tóc không c̣n óng ả chuông
chắc chuông không mượt nâng tà tóc
chắc tóc và chuông đă ... đoạn trường!
chiều nay em trên que hương
chắc Chúa chẳng nh́n như mọi hôm
bởi v́ mắt Chúa và em đă
lóng lánh vùi chôn ngấn lệ ḷng!
áo trắng cả sân trường trắng
tan học trong đời anh thẩn thơ
đời anh quên, nhớ, quên... nhiều lắm!
chiều chiều xứ Mỹ cũng chuông mơ ...

mickey
09-09-2003, 11:54 AM
Biên Ḥa, 1972



đ̣ qua sông, chuyến đầu ngày
người qua sông, mặc áo dài suông eo
sông hiền sóng lạ lùng reo
trời bao la cũng nh́n theo ... ái t́nh
người qua sông, qua một ḿnh
nắng trên sông, nắng vàng hanh mái đầu
xin em vài sợi tóc nhầu
trói thân ta với ngh́n sầu chung nơi
mong em ǵn lấy ơn trời
thấy quanh năm, thấy ta đời tai ương!
người qua sông, mặc áo hường
nắng dương gian, nắng buồn hơn trước nhiều

mickey
09-09-2003, 11:55 AM
Westminster, CẠ ngày 04.07.87)



tâm hồn tôi có một ḍng sông
chảy qua nhà cô bạn chung trường
chiều sông dâng sóng miên man gió
bay tóc bay hồn tôi thanh tân...
tâm hồn tôi có một bờ sông
bên cạnh nhà cô bạn chung trường
chiều miên man gió sông dâng sóng
dâng tuổi dâng t́nh tôi mênh mông...
tâm hồn tôi thức trắng đêm dài
em bay áo trắng nắng ươm mây
chiều êm nắng rủ nhau đi ngủ
trên tóc ai lành ru ngủ vai ...
tâm hồn tôi có quẩn quanh tôi
có một sông quanh khúc quẩn đời
có một bàn tay ôm cặp, gói
cả mộng mơ kia, luyến tiếc này ...
tâm hồn tôi có tuổi thơ tôi
có một bâng khuâng thức trắng đời
đời cứ rủ nhau đi ngủ cả
tôi thức cho buồn ngỡ ... mới thôi ...

mickey
09-09-2003, 11:57 AM
Khổ đau oằn oại sinh thời
Yêu ai tôi chỉ có lời thở than
Có môi hôn trộm vội vàng
Khiến em hoảng hốt trong cơn t́nh đầu



Nụ cười giữ được bao lâu ?
Nhân sinh là một gịng sầu miên man ...
Sông dài rồi cũng chia phân
T́nh bao nhiêu lớn cũng tàn phai phôi
Tôi đam mê siết thân người
Hay đâu đá tảng đeo đời trăm năm !



Em gầy guộc, em mong manh
Em chưa đủ sức long đong cùng chàng
Em ngây thơ đến rỡ ràng
Em chưa đủ lượng khoan hồng thứ dung
Em tội nghiệp, em tủi thân
Em chưa tự chủ kíp ngăn lệ ràn ...



Lôi người té sấp gian nan
Lỗi tôi, ừ đó, muôn phần lỗi tôi




(Biên Hoà , 29/8/79)

mickey
09-09-2003, 11:58 AM
lúc gần sáng bỗng ầm ầm tiếng đất
chàng đang mê ngỡ pháo kích đêm khuya
th́ ra hồn vía đă quen rung chuyển
trên quê hương thường nhật cảnh chia ĺa
nửa đêm bỗng nhịp rung ngân dài kéo đợt
chàng giật ḿnh, xong chờ tới số, có sao đâu!
chẳng khác ǵ đạn mấy mươi ly dồn nổ sát
trúng nhà ai nấy dạ tiếng trời kêu!
bấm điện thoại "long distance" tâm sự vặt
sau vài hôm đợi hệ thống Mỹ loan tin
bạn gái "vậy hả ?" tỉnh bơ "ụa, động đất?"
rồi tà tà khoe nàng vừa "feel good" một "boy friend"
h́nh như chàng cười ... h́nh như quả pháo sảng ngay tim

mickey
09-09-2003, 12:00 PM
T́nh đă theo em về dĩ văng
Buồn tôi như lá thẩn thờ bay
Ví dù lá rụng đầy thu ướt
Lá cũng xin đừng bận gót aị.
T́nh đă theo em về dĩ văng
Buồn tôi như bóng lặng lờ in
Ví dù bóng đẳng đeo ngh́n thuở
Bóng cũng xin người cứ ... thản nhiên



T́nh đă theo em về dĩ văng
Buồn tôi như bụi khắp không gian
Ví dù bụi ố hoen màu trắng
Bụi cũng xin đừng vương mắt xanh



T́nh đă theo em về dĩ văng
Buồn tôi như lịch nhẩn nha rơi
Mỗi ngày thiên hạ nhuần tay xé
Lịch mới, như tờ-thương-nhớ-tôi

mickey
09-09-2003, 12:01 PM
em ham chơi chưa hết mùa con gái
cười như hoa vui tiếng gọi mặt trời
nghịch như chim ăn dở trái chín cây
cây chín trái ḷng anh rơi lăn lóc
em ham vui chưa hết ngày chim chóc
lời nhẹ nhàng nào anh trách cho đang
trời sinh chim hót cho cả mai hồng
cho vạn vật... có nhành cây nó đậu
lúc chợt hiểu ra th́ anh đă khổ
ḷng bao dung nào sánh nổi cây cành!
em ham đi chưa hết tuổi xuân xanh
như chim chóc thiên di theo thời tiết
anh trụi lá mùa trơ xương gánh rét
thèm như thông ngăn ngắt đứng đầu non
chẳng bao giờ thông dáng đứng cô đơn
tạo hóa cũng bất công cùng cây cỏ!
em mắc cỡ chưa hết thời au má đỏ
gió se đông có làm tái môi son?
sân lúa hồn anh nắng đă không c̣n
anh chỉ trách thời gian bày sớm, tối
chứ ai nỡ giận chim bay ù té
v́ quá yêu nó liến thoắng tinh nhanh
em ham chơi mà đời lại ham giành
anh thua cuộc v́ ... cắn răng độ lượng
anh thua cuộc v́ nghĩ ḿnh... cao thượng
(có nghĩa là đau chới với em ơi!)
chiều hôm nay mưa nhỏ nhỏ, sầu đời
sao chim sẻ tung tăng đùa khúc khích?
em ríu rít cho anh buồn muốn chết!

mickey
09-09-2003, 11:35 PM
Ta sẽ về thương lại nhánh sông xưa
Thương lại bóng h́nh người năm năm trước...
Em nhớ giữ tính t́nh con gái Bắc
Nhớ điêu ngoa nhưng giả bộ ngoan hiền
Nhớ dịu dàng nhưng thâm ư khoe khoang
Nhớ duyên dáng, ngây thơ mà xảo quyệt !



Ta sẽ nhớ dặn ḍ ḷng nên tha thiết
Nên vội vàng tin tưởng chuyện vu vơ
Nên yêu đương bằng khuôn mặt khờ khờ
Nên hùng hộ để đợi giờ thua thiệt !



Nghe nói em vừa thi rớt Luật
Môi trâm anh tàn héo nụ-xa-vời
Mắt công nương thầm khép mộng-chân-trời
Xin tội nghiệp lần đầu em thất vọng !



(dù thật sự cũng đáng đời em lắm
rớt đi Duyên, rớt để thương người !)
Ta -- thằng ôm hận tú tài đôi
Không biết t́m ai mà kể lể



Chim lớn thôi đành cam rớt lê.
Ngày ta buồn thần thánh cũng thôi linh !
Nếu v́ em mà ta phải điên t́nh
Cơn giận dữ đă tận cùng mê muội



Th́ đừng sợ, Duyên ơi, thiên tài yếu đuối
Tay tre khô mối mọt ăn luồn
Dễ găy ḍn miểng vụn tả tơi xương
Khi tàn bạo siết cổ người yêu dấu !



Em chẳng bao giờ rung động cũ
Ta năm năm nghiệt ngă với t́nh đầu
Nên trở về như một con sâu
Lê chân mỏng qua những tàn cây rậm



Nuôi hy vọng sau ngàn mưa nắng lậm
Lá xanh em chưa dấu lở loang nào
Để ta c̣n thi sĩ nhất loài sâu
Nh́n lá nơn, tiếc, thèm...đâu dám cắn !



Nếu v́ em mà thiên tài chán sống
Th́ cũng v́ em ta ngại bước xa đời !



(1972)

mickey
09-09-2003, 11:36 PM
Ta làm chim tuyệt vọng bỏ quên trời
Nên cánh vỗ như tay chào vĩnh biệt
Nên hót điệu khàn khàn thống thiết
Em có chiêm bao thấy ngậm ngùi ?



Ta phải khổ cho đời ta phải khổ
Phải ê chề cho tóc bạc với thời gian
Phải đau theo từng hớp rượu tàn
Phải khép mắt sớm hơn giờ thiền định
(V́ thượng đế từ lâu kiêu hănh
Cầm trong tay sinh tử muôn loài
T́nh ta vừa gánh nặng thấu xương vai
Th́ em hỡi ngai trời ta đạp xuống)



Thời mới lớn em dễ dàng xao động
Buồn thay ta không bắt nổi hồn nàng
Nên mật t́nh đắng giọng ngàn năm
Thôi, phận bạc hăy nhuộm giùm tóc bạc



Ta vẫn nhớ trưa nào em ngồi hát
Ta vẫn thèm hôn lên mắt tiểu thơ buồn
Ta vẫn thèm ăn năn những lúc đón đường
(Em khó chịu ... mà thư nào em cũng nhận)



Ta cất tiếng rủ ren người tuyệt vọng
Hết c̣n ai can đảm đợi thư t́nh
Để ta đành một kiếp ngóng tin em ...



Ta muốn riêng ta - người bất hạnh
Để em c̣n mím lệ chảy ngang tôi
Tay run run vuốt mặt kẻ qua đời
Và sau đó ... em nên cười ta dại dột !



(1972)

mickey
09-09-2003, 11:37 PM
Hôn rách mặt mà sao c̣n nghi ngại ?
Nhớ điên đầu sao cứ sợ chia tan ?



Mỗi ḷng người một lư lẽ bất an
Mỗi cuộc chết, có một h́nh thức, khác
Mỗi đắm đuối có một mầm gian ác
Mỗi đời t́nh, có một thú, chia ly



Chiều nắng âm thầm chào biệt lũ lá me
Lá me nhỏ, như nụ cười hai đứa, nhỏ
T́nh cũng khó theo thời cơm áo, khó
Ta d́u nhau đi dưới bóng nợ nần



Em bắt đầu thấy ân hận, chưa em ?
V́ lỡ nói thương anh, cái thằng quanh năm túng thiếu
Ân hận, có, th́ hăy nên, ráng chịu
Hăy xem như cảnh ngộ đă an bài
Như địa cầu không thể ngược ṿng quay
Như Chúa, Phật phải gay go trước giờ lên ngôi Phật, Chúa



T́nh cũng khó theo thời cơm áo, khó
Nên mới yêu, mà cư xử rất vợ chồng
Rất thiệt t́nh khi lựa quán b́nh dân
Khi nói thẳng: "Anh gọi cà phê đen bởi hụt tiền uống cà
phê đá"



Mỗi cuộc sống thăng trầm, phải mua bằng nhục nhă
Mỗi mặt trời, phải trả giá một hoàng hôn
Đêm, chẳng c̣n cách khác tối tăm hơn
Nên mặt mũi ta đây, bùn cứ tạt



Môi thâm tím bận nào tươi tắn, hát
Em nhớ vờ hoan hỉ vỗ tay khen
Để anh c̣n cao hứng cười duyên
C̣n tin tưởng nụ hôn ḿnh, vẫn ngọt



Khăn tăm tối hăy ngang đầu quấn nốt
Quấn cho nhau, quấn bạo, quấn cuồng điên
Ṿng sau cùng sẽ gặp quỷ Sa Tăng
Bởi hạnh phúc mơ hồ như, Thượng Đế



Đời, vốn không nương người thất thế
Th́ thôi, ô nhục cũng là danh



Ḿnh nếu chọn đời nhau làm dấu chấm
Mỗi câu văn đâu được chấm hai lần




(1973)

mickey
09-09-2003, 11:37 PM
Em hết thương ta rồi phải không ?
Thôi thế cho ta bớt năo nùng
Thôi thế cho đời ta ngậm đắng
C̣n nghe vị ngọt của t́nh nhân !

Ta có ǵ đâu ngoài khốn khổ
Ngoài vết thương thấm thía u t́nh
Yêu ai ta quấn dây oan nghiệt
Mặc sức nhân gian siết bạo tàn

Ta có ǵ đâu ngoài trái tim
Đem phơi hệ lụy giữa thanh thiên
Ngờ đâu thiên hạ vô tâm quá
Mua vui trên những nỗi đoạn trường

Thế nhân khắc nghiệt hơn ta tưởng
Em cũng vô t́nh nghiệt ngă theo
Yêu ai ta đốt thời niên thiếu
Bây giờ mang thảm kịch tàn tro

Em hết thương ta rồi phải không ?
Thôi thế cho ta chút mát ḷng
Thôi thế cho ta c̣n bác ái
C̣n tưởng tin người v́ tưởng tin em ...

(Biên Hoà, 09/04/78)

mickey
09-09-2003, 11:38 PM
Khi không t́nh năo nùng buồn
Gót chân ai bỏ con đường nhớ nhung
Gót chân ai nhẹ vô cùng
Dẫm trên xác lá tôi từng tiếng kêu
Gót chân ai bước nhẹ hều
Bước qua tôi, bước, hư nhiều thói quen



Khi không t́nh năo nùng buồn
Nhớ hôm qua vẫy tay ngừng ngập bay
Tóc ai ngắn ngắn, như là
Suốt đời chưa chịu thiệt thà chấm vai
Suốt đời khét nắng rong chơi
Kể như hơi hướm bàn tay tôi, thừa



Mừng em sớm biết lọc lừa
Biết ngây thơ giả, biết đùa với đau



Biệt ly dù ở ga nào
Cho tôi ngồi một toa tàu lăng quên




(1974)

mickey
09-09-2003, 11:39 PM
Em mùa thi diện cũng xênh xang
Áo mới c̣n bay mùi tơ hàng
Ta tiếc dùm ai từng sợi tóc
Rụng lẻ loi sầu trên vai ngang



Em mùa thi khua đôi guốc cao
Bàn chân Nam Định rất chiêm bao
Ta sợ bùn đen vây nếp chỉ
Bởi v́ tháng bảy có mưa mau



Em mùa thi mơn như trái cam
Con mắt kiêy kỳ rất Việt Nam
Ta đợi hôm nào em chợt khóc
Dù đượm u hoài hay hân hoan



Em mùa thi ưng ửng phấn hồng
Đôi má làm duyên cùng bướm ong
Ta lo ngàn cánh môi tàn nhẫn
Chờ gió giông nào rớt nụ hôn



Em mùa thi xanh màu lá non
Ve vẩy cười trên cành lộc thơm
Toan ghé tay phàm ai trộm ngắt
Đau đớn trong ta mấy trận đ̣n



(1970)

mickey
09-09-2003, 11:39 PM
Ta bạt mạng kéo theo người bạt mạng
Nên cơn vui thường kéo theo cực h́nh
Nên tương lai bằn bặt ở ḷng ḿnh
Nên bất hạnh ngập đầu ai vô tội



Người mới lớn cửa hồn chưa bám bụi
Vội vàng chi mở rộng cánh tin yêu ?
Biết đâu ta lẩn quẩn một đời, liều
Chuyên đội lốt thánh nhân đi ... lường gạt



Người mới lớn vung t́nh ra thẳng tắp
Không so đo cân nhắc phút giây đầu
Như tên bay chưa kịp nhắm bia nào
Khi kiệt sức cam đành ... ghim xuống đất



Người mới lớn tiêu hoang t́nh thứ nhất
Chỉ v́ ham đổi được phút danh thơm
Biết đâu ta cong xương sống, cong xương sườn
D́m uất hận nơi đáy gan lửa rực
Ném nhân cách vào ngàn sâu kư ức
Trát bùn tanh lên mặt đă bao năm
Mới ngoài hai mươi mà trầm trọng chứng đau lưng
Bởi luồn cúi mỗi ngày dăm bảy bận !



Đời chẳng khác tay ma đầu biển lận
Keo kiệt từng phần danh lợi sớt chia
Bước ra đời ai cũng đội măo mang hia
Ai cũng cố ngụy trang cũng nặng phần tŕnh diễn
Người mới lớn tưởng lầm ta linh hiển
Nên cuối cùng lệ rát má thanh tân
Nên cuối cùng tê tái dạ ăn năn
Ta lúc nào cũng động ḷng trắc ẩn
Những nhân đạo càng nhiều càng ... chết sớm
Bởi ta từng ngă ngựa rơi thương
Cũng như từng nâng đỡ kẻ dưới chân
Từng thua ngược nhiều phen hơn thắng ngược !



Người mới lớn có buồn, th́, cứ khóc
Kinh nghiệm đời ta tặng đó, cầm đi !
Lá c̣n xanh trên nhành cánh xuân th́
Đau đớn chỉ như ... vài xao xác rụng
Gió c̣n nổi bạo tàn muôn muôn trận
Hăy tập tành chịu đựng thêm, hơn
Hăy nhớ rằng, không phải sự ghen tuông
Là phương pháp buộc ràng hạnh phúc !



Người mới lớn có buồn, th́, cứ khóc
Bàn tay ḿnh hứng lấy lệ ḿnh rơi
Máu sẽ hoà tan ngàn phiến ngậm ngùi
Sẽ giảm nhiệt ... (rất cần cho mai hậu !)



Ta đă đứng thế quay cuồng bông vụ
Trớn theo roi mới giữ được thăng bằng




(1974)

mickey
09-09-2003, 11:40 PM
Gian truân lắm mới hôn người
Chiếc hôn t́nh lớn đem đời theo nhau
Hôn em phớt nụ hôn liều
Bỗng nghe trật tự khá nhiều đổi thay
Ví dù nội cỏ ngàn cây
Cũng môi trường đúng mới khai lá cành
Mới đơm bông, mới trái lành
Như tôi hướng thiện bởi t́nh thăng hoa
Hôn em lén nụ bất ngờ
Âm ba thảng thốt, đào sâu tận cùng
H́nh như trời đất bàng hoàng
Không, không phải thế ... tim ngừng đấy thôi
Hôn em chấn động đầu đời
Chiếc hôn t́nh lớn kiếp người đôi giây .




(Biên Hoà - Trung Thu Mậu Ngọ)

mickey
09-09-2003, 11:42 PM
Có lẽ em không hay
Đôi cánh chàng, đă gẫy
Chàng cần được ngủ yên
Trong nấm mồ hiện tại



Phải, chính em đang mang
Băo bùng hung hăn tới
Quật mồ chàng lạnh tanh
Bỗng thành tang tóc, mới



Em buộc chàng hồi sinh
Sống, bằng đôi cánh gẫy



Định mệnh vút như tên
Cắm ngập từng thân phận
Phải, chính em giương cung
Hồn chàng đành rơi rụng



Hồn chàng đành rơi rụng
Ngoan ngoăn xuống tay ai
Như ngoài khung kiếng cửa
Chiếc lá khẽ qua đời ...



Bây giờ vốn liếng anh
Chỉ c̣n đôi mắt dại
Trông vời hướng cố hương
(Tinh anh nào sót lại
Đủ xanh màu nhớ nhung ?)



Bây giờ trí óc anh
Vang vang hoài sóng bạc
Cách chi thơ thành vần
Tặng em mừng, chớp mắt



Ôi những chiều bên nhau
Hai đứa cười chung nụ
Ǵn giữ được bao lâu ?
Chút sương t́nh óng ả ?



Ôi , những chiều bên nhau
Hát chung bài hát cũ
Dăm nụ cười nít nhỏ
Chén vơi sầu vong lưu




(Paris, 18/11/79)

mickey
09-09-2003, 11:42 PM
Bây giờ em đă xa tôi
Hay là sông núi xa đời lăng du
Bây giờ đêm dă ngh́n thu
Hay là nhật nguyệt thôi bù đắp nhau
Bây giờ t́nh đă chai đau
Hay là cây cỏ bạc đầu tuyết sương
Bây giờ ảnh đă lià guơng
Hay hoa vạn thọ trong ḷng thu đông ?
Bây giờ chín khúc cửu long
Hay sông vẫn một ḍng trăng không là...
Bây giờ mây của hôm qua
Tiếng con qụa khản kêu ca một ḿnh
Sương hoàng hôn đẹp b́nh minh
Nắng ban mai mới tinh trên nấm mồ
Á à lệ vẫn chưa khô
A ha trời đất mơ hồ hay tôi

mickey
09-09-2003, 11:43 PM
t́nh đau về với ta buồn
buồn ta cũng tạt như nguồn mưa đông
mắt em có thấm lạnh hồn?
mưa ta có lệ ngoằn trên kiếng đời ?
tháng mười một, gió, thấp trời
là ta ủ dột ḷng mùi khóc ai
hỡi người như chuyện mây bay
cám ơn em bỏ thiên tài tang thương!
t́nh đau về với ta buồn
buồn ta cũng dịu như sương đầu ngày
hiên người ẩm giọt mù mai
th́ sương vắn đẫm sầu dài mấy trăng...
em ngồi em lạnh bàn chân
t́nh hay ho thuở dằn ḷng ngó ra!
ngày chiều phất vạt mưa qua
cám ơn em đă lệ sa kiếng ngoài ...
ơn người cứ phụ ḷng ai
ơn đời sống một đề tài khổ đau!

mickey
09-09-2003, 11:44 PM
trên đường đến nhà em
trời tháng ba mưa nhỏ
mưa lóng lánh nắng vàng
nắng mưa đùa ướt phố
người yêu gặp người yêu
nắng mưa đẹp cả chiều ...
trên đường đến nhà em
trời tháng xuân óng ả
nắng không nhịn mưa lên
mưa không nhường nắng tỏ
người yêu gặp người yêu
xôn xao mưa nắng gió ...
trên đường đến nhà em
chuông giáo đường quyện lấy
xóm đạo nắng mưa chuông
chuông nắng mưa từ ái
người yêu gặp người yêu
lâng lâng cả khung chiều ...
nhưng sao em vắng nhà
đă qua giờ tan lễ ...
người yêu đợi người yêu
mưa ǵ dai dẳng thế ?
sao em đâu mất tiêu
mưa khua thềm nho nhỏ ...
người yêu đợi người yêu
tiêu điều nghe tiếng vỡ!
Quốc Lộ 1 buồn hiu
trên đường về đi bộ
người yêu giận người yêu
mưa trên đầu trên cổ!

mickey
09-09-2003, 11:44 PM
Thân tặng Quang C̣ và Phạm Kim Luân
(Westminster, CẠ ngày 12.10.87)



1.
tết, gần rồi đó nhỏ
chim núi của ḷng anh
tội t́nh chi thế, nhỏ
mắt, lệ c̣n long lanh?
mắt, lệ dẫu thành sông
vẫn là ta khốn khó
vẫn là ta héo ṃn
chứ hay ho ǵ, nhỏ ?
2.
hạnh phúc nào mong manh
cũng cần gom góp hết
bởi tụi ḿnh chung thân
bị trời hành trời phạt
giấu giếm măi mùa xuân
ở một trần thế, khác!
thôi nhé, kể như ḿnh
lúc đầu thai đă thích
chọn kiếp đời lưu linh
(nhỏ nặng nề đau tim
với từng cơn kích ngất
anh ốm nhách ốm nhom
kéo lê ngày lất phất!)
3.
Đà Lạt rét cao nguyên
nhỏ làm chim nội trú
Biên Ḥa sương đồng bằng
anh làm xe đạp cũ
cọc cạch từng mắt sên
rán lăn ṿng bánh, vẹo
ba trăm cây số đường
nhỏ chờ anh chứ, nhỏ ?
4.
mùa xuân tâm hồn anh
có con chim khổ sở
bay lẩn quẩn loanh quanh
trong rào sân trường đạo
bây giờ, sân trường đạo
d́ phước đă ... "nhân dân"
bàn tay nào che chở
chim én của đời anh?
hồi chuông nào báo tử
đôi mắt c̣n long lanh!
5.
tết, gần rồi đó nhỏ
chim núi của ḷng anh
nhớ, ra đồi thông xanh
khuyên chúng đừng chết rũ
nhớ, ra đồi thông xanh
dịu dàng ru chúng ngủ
bằng một bài thơ anh!
bằng một bài thơ anh!
nhỏ cũng luôn thể, ngủ!
hạnh phúc nào trong mơ
cũng ngàn lần hơn thật
và, v́ anh làm thơ
nên, cuối cùng biến mất!

mickey
09-09-2003, 11:45 PM
Những kỷ niệm đời xin hăy c̣n xanh
(Có một ngày ḿnh bỏ trường bỏ lớp
Anh cũng đi như luật định trời dành
Em cũng đi như luật định trời dành)



Nắng bờ sông như màu trang vở cũ
Thuở học tṛ em làm khổ ai chưa ?



Anh muốn khóc trong buổi đầu niên học
Bàn tay xương cầm hờ hẫng văn bằng



Em hăy đứng trước gương làm dáng
Tự khen ḿnh đẹp quá đi em
(Lỡ mai kia mốt nọ theo chồng
C̣n đôi chút luyến thời con gái)



Em hăy ra bờ sông nh́n nắng trải
Nhớ cho ḿnh dáng dấp người yêu
(Lỡ ḍng đời tóc điểm muối tiêu
C̣n giây phút chạnh ḷng như ... mới lớn)



Ḿnh hăy trách đời nhau nhiều hư hỏng
Rồi giận hờn cho kỷ niệm đầu tay
Thu miên man không thấy lá vàng bay
Anh phải nói: buồn chúng ta màu trắng



T́nh cứ đuổi theo người như chiếc bóng
Người th́ không bắt bóng được bao giờ



Anh muốn khóc trong buổi đầu niên học
Bởi yêu em nên sầu khổ dịu dàng



(1970)

mickey
09-09-2003, 11:46 PM
Giọt mưa xanh mấy tuổi nàng
Tôi nghe lá rụng như vàng áo xưa



Hơi tàn tro ấm lần đưa
Ba năm khơi lại cũng vừa đủ đau



Sớm, trưa, chiều, tối, ra, vào
Người chưa yên nỗi thầm xao xác ḷng
Nên thời gian ấy ngùi trông
Khô như hạt bụi trưa ngừng ngập bay



Ba năm vuốt sợi t́nh dài
Ừ tôi c̣n vụng ngón tay dậy th́
Thuở nào sầu đă lâm ly
Giờ thêm già héo (nhiều khi hận thù)



Lửa đom đóm mỏi ṃn, lu
Nhưng tôi buồn cứ vi vu thổi hoài



Mưa th́ mưa thả phai phai
Rồi sau đó sẽ một vài tang thương
Bởi quen cầm lược soi gương
Biết ai ôm gối mộng thường lâu chăng ?



Giọt mưa xanh mấy tuổi nàng
Tôi nghe lá rụng như vàng áo xưa ...




(1970)

mickey
09-09-2003, 11:47 PM
Từng ḍng hạnh phúc tôi tan
Cây đau đớn đă rộng tàn đớn đau
Tiếng cười huyên náo đêm thâu
Có tôi khuân vác tôi sầu đến đây
Có người vui vẻ bắt tay
Mà trong tay bắt đủ đầy vết thương
Sớt cho ai một chút buồn
Sao tôi không nỡ, nên thầm cạn ly ...
Bạn bè hạnh phúc, đôi khi
Nói năng vô ư, ngồi nghe đớn ḷng
Sáu chai bia, cả ngàn đồng
Sao chưa đổi được, xuất thần phút giây ?
Yêu người thất tán men say
Phía trong giặc giă - mặt ngoài trấn an
Thanh b́nh nào ở Việt Nam
Sớm mai nào ở tỉnh hoàng hôn tôi ?



(1974)

mickey
09-09-2003, 11:47 PM
v́ áo quần lâu giặt
v́ hay mang dép ṃn
v́ hay quên rửa mặt
v́ hay quên chải tóc
tôi sẽ không tới trường
vào những giờ tan học
sợ nhiều khi vô t́nh
xấu hổ người tôi thương!
tôi sẽ không tới trường
vào những giờ tan học
để em c̣n tung tăng
hồn nhiên cười nhí nhảnh
ăn cà rem dọc đường
mà tối về ngủ ngon
tôi sẽ không tới trường
vào những giờ tan học
để em c̣n như gương
vô tư cười phản chiếu
những nụ-đời-yêu-thương
tôi sẽ không tới trường
vào những giờ tan học
để môi thân t́nh gần
hăy c̣n hư ảnh yếu
để em c̣n trong xanh
soi đón thơ hàm tiếu
trong hồn người ... văn chương
v́ em quen đại học
vẫn dịu hiền như nhung
nên tôi tin trời đất
c̣n bao nhiêu tấm ḷng
nên không chê Âu Mỹ
giáo dục người phương Đông!
v́ em quen đại học
vẫn nhẹ nhàng như tơ
nên tôi chê đám Việt
nhà quê ham đèo ḅng
c̣n lâu mới ḥa đồng!
v́ lếch thếch lang thang
v́ chiếc xe ọp ẹp
tôi sẽ không tới trường
vào những giờ tan học
sợ đường chỉ t́nh duyên
trên bàn tay thon đẹp
em trắc trở tự nhiên
đổ thừa bánh xe xẹp!
v́ ngại em chạm mặt
với cuộc đời không thơ
tôi cũng chẳng ḷ ḍ
tới nhà em lúc nhớ
nhỡ cuộc đời trơ trơ
giết một lần chung lượt
tôi lẫn người tôi mơ!

mickey
09-09-2003, 11:48 PM
mưa nắng hai mùa trên xứ nội
vun trồng từng luống mạ vồng khoai
mấy dây trầu "lẹt" tươi màu lá
ôm ấp hàng cau với tháng ngày
ngoài ngơ giàn bầu rợp bóng trưa
bờ mương lả ngọn mấy cây dừa
đàn gà tíu tít bươi t́m thóc
đống lúa phơi vàng sân gió đưa
no gió diều lên ở cuối đê
ca dao quê cũ ngọt hương thề
phên tre mái lá hai bà cháu
hủ hỉ vui ngầm hưởng thú quê
từ lúc giặc về, con biệt xứ
nát ḷng chim quốc nhớ quê hương
mấy thu vàng úa đời xa cội
chẳng biết mộ phần nội có yên?

mickey
09-09-2003, 11:49 PM
Tôi bắt đầu yêu hay bắt đầu dự tính ?
(Dự tính nào cũng thật ngây thơ!)
Tôi bắt đầu ngây thơ hay bắt đầu già ?
(Khi mặc cả t́nh yêu cũng thù hận)



Xin đánh đổi cuộc đời này (lận đận)
Bằng phút giây cầm được tay người



Em c̣n đứng bên ḍng sông ngát lạnh
Cho đầy hồn mơ ước viển vông
Tôi c̣n đứng bên ḍng sông giá lạnh
Cho một mưu toan tự tử âm thầm



Ngày sắp hết, năm sắp hết
Thời gian nào cho bốn mắt ta xanh ?
Thời gian nào đưa ta về địa ngục ?
(Những kẻ yêu nhau chẳng có thiên đàng)



Thế nào rồi em cũng bỏ tôi
Như những hoàng hôn bỏ mặt trời



Khi tôi thốt lời t́nh như bảo vật
Em ngu si nên từ chối dễ dàng
Tôi ngu si nên làm người không tiếc của
(Hai kẻ ngu si khó sống gần)



Thế nào rồi em cũng giết tôi
Xin hận thù em suốt quăng đời



Tôi bắt đầu yêu hay bắt đầu dự tính ?
(Dự tính nào cũng thật ngây thơ)
Tôi bắt đầu ngây thơ hay bắt đầu già ?
(Khi mặc cả t́nh yêu cũng thù hận)



Như loài thiêu thân mê lửa ngọn
Buổi yêu em, tôi hăng hái lià trần



(30 Tết Tân Hợi - 1971)

mickey
09-09-2003, 11:50 PM
sống, hàm nghĩa làm tên chiến bại
đó là điều ta muốn nói cùng em:
sao ta có vạn kẻ thù để quên
khi chỉ có một người yêu để nhớ?!
16.
cám ơn đời chận cổ ta ngạt thở
hạnh phúc là không khí vẫn hằng quanh
hạnh phúc là mặt đất giáp bàn chân
cám ơn đời đă treo ta dọng ngược!
17.
t́nh đă đến trong những ngày độc dược
trong những ngày bức tử mọi con tim
trong những ngày khẩu hiệu nhọn như đinh
đóng liên tục cho cực mù lư trí
đóng liên tục cho phần người triệt hủy
chỉ c̣n trơ phần thú tính đê hèn!
nh́n nhau đi em, để thấy đối gương
t́nh phản chiếu muôn ngàn tia nhân ái!



t́nh đă đến trong những ngày sát hại
trong những ngày đồng loại hết dung nhau
trong những ngày ích kỷ lạnh như dao
cắt tàn nhẫn mọi tha-nhân-giềng-mối
người khó cưỡng ăn thịt người lúc đói
người nhân danh trong thời đại nhân danh!
nh́n nhau đi em, để thấy những ḍng xanh
hạnh phúc trần gian đang lăn từ khóe mắt...
t́nh đă đến trong những ngày độc dược
trong những ngày rữa nát mọi tinh hoa
trong những ngày sự sống diễn ra
bằng điên dại dẫm bừa lên sự sống!
nh́n nhau đi em để thấy t́nh nhu thuận
bản năng sinh tồn sát ranh giới tử, sinh...
18.
thấy địa cầu là guồng máy chiến tranh
thấy mỗi quốc gia là từng cơ phận
mà nguyên liệu là sinh linh bất tận
cung cấp cho sự vận chuyển đêm, ngày
thấy bơ vơ lạc lơng giữa muôn loài
qui tắc sống chung chung là vật chất!
những tàn ác nếu khiến ḿnh kinh ngạc
bởi ta quên ta động vật tên "người"
Cộng-Sản hằng nhắc nhở măi đấy thôi
ai bảo ta đặc quyền trái tim tối thượng?!
thấy ư nghĩa cuộc đời này động loạn
trong vũng lầy sệt quánh của ḷng tham!
19.
thế đứng, đi nào vững chăi hơn nằm?
nhưng thiên hạ cứ hung hăn bước phóng!
b́nh phẳng ở cực cùng cơn khủng hoảng
em có nghe b́nh phẳng chốn ngàn thủ
chân thác nào cũng dữ dội thét gào
lại chính là nơi nước trở về lành lặn
căm hận đến tận đáy gan căm hận
đúng là nơi lành lặn lại t́nh người
ḍng-sông đời nào cũng thế, trôi, trôi
có giọt nước nào hay giờ tan vỡ?
nghe chăng em? từ phương vĩnh cửu
lượng êm đềm c̣n vẳng tiếng vỡ tan...

mickey
09-09-2003, 11:50 PM
Người nh́n người bằng xạ nhăn diều hâu
người tận dụng người từng manh thịt rữa
người tỉ mỉ trám từng li ti hở
cấm ngặt nghiêm nhân đạo ướm chân ra
thế nhưng ta, ta thả cửa bung thùa
xem hậu quả của hành vi tâm cảm
ḿnh xác tín thương yêu là lẽ sống
th́ hề chi dăm đ̣n thuật giết người
sá ǵ em, đôi ngụm đỏ máu tươi
bắt buộc phải ọc trào theo sức nện!
ta thánh thiện bởi v́ em thánh thiện
tự nhiên phai, phai nhạt đắng cay đời
tự nhiên ngây thơ hẳn nụ cười
tin sự sống, bởi v́ em môi ngọt
tin Thượng Đế, bởi v́ em có thật
tan hằn thù v́, chếnh choáng lương duyên ...
ta bỗng thôi thèm khát vọng b́nh yên
(đời ư nghĩa khai sinh trong dữ dội
mầm ánh sáng nẩy lên từ bóng tối
như hiền lành nhờ độc ác biện minh!)
ta bỗng thôi thèm khát giọt b́nh yên
(đời hết đẹp nếu không c̣n nghiệt ngă!)
mỗi thân phận là một cây sai quả
cứ đều đều chín tới trái oan khiên!

mickey
09-09-2003, 11:51 PM
năm năm trời ... ta làm tên quái đản
cầu danh trên nước mắt của người t́nh
năm năm trời có nhục có vinh
có chua, chát, ngọt, bùi, cay, đắng ...
có hai mái đầu chia nhau thù oán
có thằng ta trút nạn xuốn vai em!
năm năm trời ... có một tên Duyên
ta ca tụng, rồi chính ta bôi lọ
t́nh ta đẹp nhưng tính ta c̣n nít nhỏ
nên lỗi lầm đă đục màu sông
nếu em c̣n thương mến tuổi mười lăm
xin nuốt hận mĩm môi cười xí xóa
hồn ta đẹp nhưng đời ta thảm quá
nên tị hiềm nhen nhúm giữa ngây thơ
nếu em c̣n chút đỉnh mộng mơ
xin rộng lượng thứ dung người lỡ dại!
năm năm trời ... ta là tên chiến bại
t́m mưu thâm hạ thủ đê hèn
và lần nào ta lén lút đâm em
bằng những ngọn dao mù ḷng quáng dạ
Duyên oàn oại cũng là Duyên sáng giá
bởi trước đây ta đă tự đâm ḿnh!
năm năm trời ... đeo đuổi hư danh
ta mấy kiếp vẫn là ta mắc nợ
ḿnh hậu thế cách chi mà gặp gỡ
bởi v́ ta không dễ được đầu thai!
nếu được đầu thai, không dễ được làm người!
(dù chỉ làm người trên đất ... mọi!)
2.
ta háo thắng nên tưởng ḿnh cứng cỏi
tưởng đâu ḿnh can đảm giết t́nh yêu
tưởng đâu ḿnh Quan Đế tuyệt đường siêu
giờ ngă ngựa, tiểu nhân như ... Tào Tháo
ta háo thắng nên thành người trâng tráo
bị đời khinh lại giở giọng khinh đời!
kỷ niệm đầu thơm ngát cả đôi môi
ta nông nỗi đưa tay cầm chén máu!
3.
năm năm trời ... có t́nh giông nghĩa băo
có con sông chờ cuốn kẻ quên bờ
có trăm ngàn cánh lá trúc đào khô
rơi rụng trước sân nhà em thổn thức
Duyên kiêu hănh cũng là Duyên chết giấc!
sau năm năm ... hồn chắc cũng lạnh mồ (?)
ta ngày nay, tạ lỗi một bài thơ
em hăy ráng thuộc ḷng ... cho trẻ lại!

(1972)

mickey
09-09-2003, 11:52 PM
Cùng em cùng một khung trời
Chung nghe sa mạc ḷng người chuyển mưa
Cùng em cùng một ngày mùa
Chung nghe t́nh nước non chưa lỗi thề
Cùng em ngàn dặm ra đi
Chung nghe thiên lư đường về trong tim
Cùng em sông hậu sông tiền
Lia thia quen chậu t́nh hiền quen khăn
Cùng em cửa mắt cài trăng
Nhẹ tay phẩy bụi chung ḷng như gương



V́ em là lượng Cửu Long
Bún khô vẫn gạo nanh chồn, nàng hương
V́ em là ngọt sông đồng
Vàng chua bưởi mễ vẫn bông Biên Ḥa
V́ em là một mái nhà
Anh thân tứ cố vẫn ra người hiền
Chim quyên ngồi đứng không yên
Em xa cha mẹ buồn riêng một ḿnh

mickey
09-09-2003, 11:53 PM
Giữ cho nhau một chút t́nh
Giữ cho nhau một an''h nh́n thiên thu
Giữ long lanh , giữ sa mù
Giữ phai nhạt , giữ đền bù nhạt phai
Giữ hương cho thở ngây ngây
Giữ hiu hiu gío đượm dài luyến lưu
Giữ sương mai , giữ sương chiều
Giữ sông trong giọt lệ sầu xưa, sau
Giữ cho nhau một chút nào
Giữ duyên đáp nghĩa đền câu phụ lon`g
Giữ thơm không khí phiêu bồng
Giữ mây cho khói mang hồn sông theọ...

mickey
09-09-2003, 11:53 PM
Em có trăng rằm trong đáy mắt
Hồn anh từ đó khảm muôn sao
T́nh anh là một trời trong vắt
Chẳng gợn mây, không sợi vẩn nào...



Em có mặt trời trong ánh mắt
Tim anh ngàn phượng nở bâng khuâng
Đường quê t́nh tự trong anh bỗng
Trùng điệp ve ran dậy tiếng mừng...



Em có sân trường trong mắt nắng
Có trăng huyền thoại tế trung thu
Có sông đời chợt reo vui thác
Là có t́nh anh đấy - biết đâu !

mickey
09-09-2003, 11:54 PM
Ôi những hàng cây nhung nhớ nhung
Có như ta đứng lạnh vô cùng
Có nghe sương tuyết làm hon héo
Chút ǵ màng muộn thuở thanh xuân



Ôi những hàng cây ngơ ngẩn ngơ
Có khổ đau nghe lá hững hờ
Có như ta nửa đời hiu hắt
Muốn chết, sau đôi bận giă từ ?



Ôi những hàng cây im đứng im
Ngùi tưởng bao nhiêu lá phụ t́nh
Có như ta đứng - tàn mơ mộng
Máu vẫn loang từ vết nhân duyên ?



Này những hàng cây đứng trơ xương
Có đứng như ta đứng nát ḷng
Có như ta đứng chờ không hẹn
Một người ... không biết nhớ ta không ?

mickey
09-09-2003, 11:54 PM
T́nh mới lớn phải không em rất thích ?
Cách tập tành nào cũng thật dễ thương
Thuở đầu đời chú bé soi gương
Và mê mải dĩ nhiên làm lạ

T́nh mới lớn phải không em rất lạ ?
Cách tập tành nào cũng ngượng như nhau
Thuở đầu đời chú bé ôm phao
Và nhút nhát, dĩ nhiên ngộp nước

Tôi có cánh buồm tấp về kư ức
Em có chỗ ngồi quên lăng như mây

Dù cát bụi có nhiều phen dấy loạn
Cũng yên nằm mang phân bón cho cây
Nên bao giờ tôi cũng phải thương tôi
(Những ích kỷ nảy sinh sau lần thảm bại !)

Tuổi mười lăm giữa con trai, con gái
Đă rơ ràng ai khờ khạo hơn ai
Nên bao giờ tôi cũng phải thương tôi
(Những ích kỷ nảy sinh sau lần nhục nhă !)

Em có một đời rong xanh mơ đá
Tôi có ngàn năm say khướt hận thù !

T́nh mới lớn phải không em rất mỏng ?
Cách tập tành nào cũng dễ hư hao
Thuở đầu đời cầm đũa thấp cao
Và nâng chén, dĩ nhiên, đổ vỡ

Khi mỏi ṃn nghe đời ḿnh trắc trở
Hơn lúc nào tôi quá đỗi thương tôi !

mickey
09-09-2003, 11:55 PM
Nắng ấm chan hoà trên lá biếc
Sớm mai anh bỗng thấy vui vui
Đêm qua có phải em ngồi học
Cố ư dành riêng chút ngọt bùi ?



Đêm qua tôi quán em say mướt
Đành ngủ nhờ qua giờ giới nghiêm
Mắt nhập mắt nhoà anh cũng rán
Nh́n ai chăm chỉ cúi đầu, em .
Chia hai tóc buộc ngoan vai áo
Sách vở vô hồn rất thảnh nhiên
Sách vở vô hồn nên ác độc
Làm rơi nước mắt hỏng thi em !



Nắng ấm chan hoà trên lá biếc
Anh ngồi thả khói thuốc bâng khuâng
Tháng giêng ríu rít bày chim sẻ
Đánh thức ngỡ ngàng, lũ ngói rong



Tháng giêng em áo dài trang nhă
Tỉnh lỵ c̣n nguyên nét Việt Nam
Đài các chân ngà ai bước khẽ
Quyện theo tà luạ cả phương đông



Nắng ấm chan hoa trên lá biếc
Sớm mai em nhỏ nhắn sang đường
Đôi chim nào đập trên dây điện
Ngơ ngác nghiêng đầu thật dễ thương



Anh hớp ngụm cà phê (đă nguội)
Lẻ loi cười nụ vẩn vơ đời ...




(1/1975)

mickey
09-09-2003, 11:56 PM
Sao thiên thu không là xa nhau ?
nên mưa xưa c̣n giăng ngang hồn sầu
tôi đứng như cây cột đèn gẫy gập
và một con đường cúp điện rất lâu
Sao thiên thu không là chôn sâu ?
nên nắng xưa c̣n hanh mái tóc nhầu
tôi đứng như xe tang ngừng ngập
và một họ hàng khăn trắng buồn đau



Sao thiên thu không là đường chim ?
nên mây năm xưa c̣n trên tay phiền
tôi đứng như tường vôi luống tuổi
và những tàng xanh chùm gởi quê hèn!



Sao thiên thu không là lăng quên ?
nên t́nh xưa c̣n cháy âm thầm
tôi đứng như căn nhà nám lửa
và những người thân trốn chạy vội vàng!



Sao thiên thu không là sương tan ?
nên mặt trời xưa c̣n gượng huy hoàng
tôi đứng như ḍng sông im lặng
và những cánh buồm kiệt sức lang thang!



Sao thiên thu không là thiên thu
nên những người yêu là những ngôi mồ
tôi đứng một ḿnh trong nghĩa địa
và chắc không đành quên khổ đau!



(1970)

mickey
09-09-2003, 11:57 PM
1.



Trời mưa , không lớn lắm
nhưng đủ ướt đôi đầu !
t́nh yêu , không đáng lắm
nhưng đủ làm ... tiêu nhau !
2



Đường người, vui có chăng
ta trùng điệp u buồn
nhớ ai mà tóc rụng
ngóng ai muốn đục tṛng



Vươn vai ngồi thở bụi
thúng thắng cơn ho đờm
rầu thay thân bạc nhược
tay bới t́nh em chôn !



Đường người, đau có chăng
em tính c̣n ham chơi
lưng ngoan ḍng tóc bính
môi trinh non thích cười



Chiều chiều hay giỡn nắng
t́nh trôi kệ t́nh trôi



3



Ta là ta bất tử
thơ khởi tự hồn oan
cám ơn ai đào huyệt
vùi dập giấc mơ phàm !



Ta là ta bất tử
thơ khởi tự mê cuồng
cám ơn ai hành ha.
kẻ bất thường ... điên luôn !



4



Ḷng như xưa , khó gội
h́nh người, - mực đă thâm !
ngày kia ta tù tội
chỉ là án sát nhân !



5



Em phải nằm xuống trước
ám ảnh một đời ta !...



( 1974 )

mickey
09-09-2003, 11:57 PM
1.
Và thơ tôi gom hết cho người
Rất tội nghiệp như ḍng sông nước cạn!



2.



Chiều nay trời mưa trên tóc nhuộm
Không biết người có sợ tàn phai ?



3.



T́nh một hai năm chưa phải t́nh dài
Cũng không thể gọi là mới lớn !
Tôi vẫn đợi như ngày tôi đă đợi
Vẫn ngậm t́nh về như buổi ngậm t́nh đi



(Nghĩa là tôi ấp úng chuyện yêu người
cơ khổ như những lời thú tội !)



4.



T́nh chóng vỡ khi gần nhau quá vội
Tôi làm sao can đảm ngắm tro tàn ?!
Nên cuộc đời cứ thế, run run
Gió th́ lạnh, tay chẳng màng đánh lửa !



Tôi vẫn đợi, đợi thêm người chút nữa
Tự an ủi ḿnh khi cắn nổi sầu đau:
-T́nh một hai năm chưa bạc mái đầu
chưa tuyệt vọng (bởi v́ chưa hy vọng !)



5.



Chiều nay trời mưa trên tóc nhuộm
Xơ xác người, tôi thấy buồn chưa tôi ?



6.



T́nh c̣n đầy là t́nh c̣n xa xôi
T́nh im lặng là t́nh không chết yểu !



7.



Cha mẹ sinh tôi thằng con bất hiếu
Thề thốt thương người hơn cả song thân !

mickey
09-09-2003, 11:58 PM
T́nh đă đến trong những ngày địa ngục
Trong những ngày người, thú phải như nhau
Trong những ngày ác quỷ tọa ngai cao
Phô nanh vuốt bày gươm đao xiềng xích



Ta gượng sống giữa bao trùm nỗi chết
Tay khăng khăng cầm giữ nụ hoa hồng !
Khi yêu ai ta mănh liệt sinh tồn
Ta chịu đựng phi thường, cực h́nh man rợ.



Vai kịch thảm đời chọn ta đảm nhận
Đớ chọn ta để chà đạp không nương
Lúc em vừa chợt hiểu, chợt ngùi thương
Th́ hai đứa c̣n đâu cơ hội nữa !



T́nh đă đến trong những ngày nhuộm đỏ
Trong những ngày Thượng Đế phải ra đi
Trong những ngày giá trị của lương tri
Được thẩm định bằng tín điều duy vật !



T́nh đă đến trong những ngày địa ngục
Trong những ngày cướp của, sát nhân
Trong những ngày nhăn hiệu "nhân dân"
Dán bừa băi trên mỗi hành vi bạo ngược !



Có những chiều ta muốn hôn em, rồi khóc
Mùa b́nh an nào chờ đợi uyên ương ?
Nhớ hôm xưa em mảnh khảnh tan trường
Hương trinh khiết ngây ngây chiều nắng lụa



Áo đông phương c̣n e dè trước gió
Đôi tà ngoan chưa phỉ sức tung tăng
Bụi trần gian chưa gợn vướng mi cong
Thơ ta sáng theo hồn ta trẻ nhỏ



Nhớ hôm xưa em b́nh minh thiếu nữ
Môi vô tư chưa bợn nhuốm hơi người
Tay măng tơ chưa vọc nước ḍng đời
Tóc bính thảnh thơi chưa phiền khói thuốc



Ta lẽo đẽo theo t́nh ê ẩm bước
Để chiều về nghẹ thấm thía gian nan !
Nhớ hôm xưa em mơ mộng nhẹ nhàng
Hay hát khẻ đôi bài t́nh man mác



Trang thư nhỏ ép bông hoa, làm dáng
Cài tơ nhung lên tóc mượt, làm duyên
Cười với t́nh nhưng... tránh vội sang bên
Như thể sợ t́nh yêu làm lấm áo !



Chim trong tổ biết chi đời giông bảo
Em con cưng nào biết tuổi lưu đày
Em yên vui sao đoán được một ngày
Run tay vuốt máu chồng nơi lao ngục !



Em gia giáo phải ḷng anh lang bạt
Xưa, lặng nh́n nhau tim đập, v́ yêu
Nay, lén nh́n nhau bi thiết vợ chồng tù
Khoảng phân cách hai lần rào gai thép !



Xưa nước mắt giận hờn "anh thấy ghét"
Giờ mau tay quệt lệ thảm, thân tàn
Ngó theo em ra tắm vũng trâu đầm
Thất thiểu bước nối chân hàng nữ tội



Ta thờ thẫn không hay ḿnh khụy gối
Ngồi bệt hồi nào trong lúc đứng đeo song...
Giá phận người phải trả bằng đau thương
Chẳng hạn định bao nhiêu là cùng tận



Thôi, hăy cùng ta coi thường sự sống
Hăy cùng ta lăng mạng giữa gông cùm !
Dành lại đi em giọt lóng lánh dang rưng
Hương buồn bă cũng đừng nên phí phạm



Dành lại đi em giọt ngùi giọt ngậm
Lỡ mai xa c̣n... ṃi mặn đôi ḍng
Thuở ly tan, c̣n luyến tiếc đây, gần
(đời mất mát lường đâu nổi mà giữ ?)



Ta lê lết qua từng giờ nhừ tử
Ngày bức hơi, đêm tra tấn tinh thần
Bốn thước vuông ngọ nguậy hai mươi thằng
Bị đè bẹp, dĩ nhiên con thú đẹt !



Bạn tù ơi vô t́nh bây ác nghiệt
Cơm thăm nuôi ta liếc trộm chực thầm
Bây ăn rơi, ăn rớt dửng dưng
Lại nói dóc : bo bo ngon hơn gạo !



Ta nhẫn nhục qua từng giờ tàn bạo
Chứng kiến thân nhân cha mẹ trần truồng
Chứng kiến nạn nhân sợ chết cuống cuồng
Trước họng súng lạnh lùng tùy tiện !



Ta ngán ngẩm qua từng phen khựng, điếng
Chứng kiến bạn bènghệ sĩ bán lương tâm
Chứng kiến nhà tu bán rẻ linh hồn
Bán giáo chủ chọ cửa hàng thực phẩm !



Hỡi đầu óc kẻ nuôi mồm cẩn thận
Ngày mai có định mệnh của ngày mai !
Thôi, hăy cùng ta uống, cạn, em ơi
Bi đát xuống ruột non chờ tiêu hóa



Em sẽ thấy hận thù là phép la.
Tháp cho người đôi cánh lớn hăng say
Như đại bàng khi dũng mănh nghiêng vai
Săn hạnh phúc từ ṿm trời lư tưởng !

mickey
09-09-2003, 11:59 PM
1.
hăy ngồi yên lặng đó
ta về nhé em yêu
t́nh xa như bóng nắng
bên kia quả địa cầu
dăm nụ cười héo hắt
gửi cho nhau, ḷng đau!
hăy ngồi yên lặng đó
ta về nhé em yêu
t́nh xiêu như nắng xế
trong hai vuông hồn chiều
tia mắt nào ấm đủ
đôi cuộc đời xế xiêu ?
hăy ngồi yên lặng đó
ta về nhé em yêu
ngồi gầy thêm vóc ốm
thấm thía từng hắt hiu
đời cho em phấn sáp
mốt mai thành rong rêu
đời cho ta tài tử
rồi tan theo bọt bèo
đời trong khi hạnh ngộ
đă ngh́n trùng xa nhau!
2.
dù sao, ḿnh cũng đă
cho nhau những tạm cười
những nhất thời mê mệt
những nhất thời ... mại hơi!
dù sao, ḿnh cũng đă
cám ơn nhau, ơn đời
cám ơn kim định mệnh
khâu khíu sầu chung đôi
cám ơn hai là một
(dù đă một đăi bôi
rồi là một tả tơi!)
dù sao, ḿnh cũng đă
cám ơn nhau, cần nhau
mắt môi nhau mộng du
sống cho nhau, dù sao ...
3.
đời vàng hong cũng đă
khô tóc nước hoa người
đời dối gian cũng đă
dạy người nhuyễn lả lơi
đời lang tâm cũng đă
dạy người chớ tin ai
đời phù du cũng đă
dạy người hưởng đi thôi!
nhưng đời oằn oại đă
dạy ta sống cho người ...
4.
hăy ngồi yên lặng đó
ta về nhé em yêu
ngồi nghe từng gốc tóc
bạc phần đời quạnh hiu
nghe tế bào da thịt
chẳng như da trời chiều
lột thành mai khác được!
ta về nhé em yêu ...