View Full Version : Đinh Hùng
Bach Van Phi
07-09-2002, 07:51 PM
ĐINH HÙNG
(1920-1967 )
Đinh Hùng là nhà thơ sinh trưởng ở vùng "quê lụa" Hà Đông nổi tiếng , bắt đầu sáng tác thơ và "nhập bọn " với các văn nhân thời tiền chiến như Thế Lữ , Vũ Hoàng Chương , Thạch Lam .... từ những năm 40
Những thi phẩm đầu của Đinh Hùng đã xuất hiện trên báo chí trong thời kỳ Thơ Mới , tuy nhiên mãi tới năm 1954 trở về sau , những tập thơ của Đinh Hùng như " Mê hồn ca " , "Đường vào tình sử " , "tiếng ca bộ lạc " mới ra mắt độc giả .
Đinh Hùng vừa là thi sĩ của phong trào Thơ Mới , vừa là thi sĩ của thời kì sau Thơ Mới . Trong khi nhiều thi sĩ khác như Xuân Diệu , Huy Cận , Tế Hanh ... từ năm 1954 chuyển hướng ngòi bút sang thơ cách mạng , thì Đinh Hùng dường như vẫn tiếp tục mạch Thơ Mới , mặc dù thời hoàng kim của nó đã qua
Đinh Hùng là một thi sĩ có khuynh hướng tự do ngay từ lúc còn ngồi trên ghế nhà trường:
"Ta ném bút , giẫm lên sầu một buổi
Xa vở bài , mở rộng sách Ham Mê
Đã từng phen trèo cổng bỏ trường về
Xếp đạo đức dưới bàn chân ngạo mạn
(thơ mới nhớn )
Đinh Hùng là mẫu người không thích để đời " khuôn vào mực thước " , mà chỉ chạy theo hứng thú của bản thân . Uyên Thao đã từng phê phán Đinh Hùng là người trốn tránh thời cuộc , không quan tâm đến vận mệnh đất nước trong lúc dầu sôi lửa bỏng . Sự phê phán đó không phải là không có lý . Tuy nhiên xưa nay cũng không ít thi nhân chỉ " góp mặt với đời " bằng " những cánh hoa rất mong manh " của thi ca mà thôi
Toàn bộ thơ Đinh Hùng toát lên sự "bùng nổ " của một " bãn ngã thi nhân " khác mạnh mẽ và độc đáo , xét cả về các mặt tình cảm, trí tuệ và xu hướng
Cái cá tính vốn ngang tàng ,cuồng nhiệt và lập dị ( có vẻ có họ gần với cá tính của Vũ Hoàng Chương và Nguyễn Tuân ) bỗng bị một cú " sốc " tình rất mạnh : người yêu đầu đời của thi sĩ , khác nào một đóa phù dung tuyệt sắc , sớm vội lìa cạnh Trong trận " địa chấn " dữ dối ấy , ngòi bút của Đinh Hùng bị cuốn hút mạnh mẽ về phía Thơ Say của Vũ Hoàng Chương , Thơ Điên của Hàn Mặc Tử , thơ của Chế Lan Viên và Bích Khê
Từ ấy , Đinh Hùng hầu như hoàn toàn lặn ngụp vào thế giới nội tâm của mình , triền miên rượt đuổi theo những hoang tưởng lãng mạn
Đầu tiên là sự tái xuất hiện của một nhân vật " người thượng cổ " vào giữa thế giới hiện đại mà theo tác giả , đã bị " hư hèn " đi quá nhiều so với hình tượng con người tuyệt hảo thời nguyên thủy :
Bóng ta đi trùm khắp lối hoang sơ
Và chân bước nghe chuyển rung đồi suối
Trông thấy ta , cả cõi đời kinh hãi ...
... Ta cười mỉm , bỗng thấy nàng che mặt
Ta giơ tay , nàng khiếp sợ lùi xa
Ta lại điên rồ , đau đớn , xót xa
Trong cô độc , thấy tình thương cũng mất
(Bài ca man rợ )
Kế đến là sự tái xuất hiện của người con gái thiên nhiên ( người con gái nguyên thủy ) mà tác giả coi là chuẩn mực của nữ tính thiên chân :
Nàng lớn lên giữa mùa xuân hoa cỏ
Nửa linh hồn u ám bóng non xanh
Ngoài thiên nhiên nở bừng thân mĩ nữ
Nàng yêu ta , huyền hoặc mối kì tình
(Người gái thiên nhiên )
Rồi những hoang tưởng dẫn thi sĩ đi xa mãi , tìm tới cõi vô cùng , cõi vĩnh hằng của linh hồn và tình yêu bất tử :
Em sẽ ngồi im chờ những vì sao đa tình vây phủ
Có nhớ một vì sao hồi hộp giữa không trung ?
(Những vì sao buồn giữa không trung )
và bất ngờ trong cuộc viễn du về quá khứ này , thi nhân bắt gặp thời xưa oanh liệt của dân tộc . Ngòi bút của Đinh Hùng như được truyền thêm một sức mạnh kỳ diệu , trở nên hùng hồn lạ thường :
Những cặp mắt hoả tinh ngùn ngụt lửa
Lửa căm hờn đỏ rực hào quang
Những chàng trai , những bà mế , những cô nàng
Từng thôn bản , từng khóm cây bừng bừng nổi giận
Và tất cả lao vào cơn địa chấn
(Chiến sĩ áo chàm )
Cái phát minh quái đản trở về thời tiền sử của Đinh Hùng rõ ràng là sản phẩm của một tâm hồn lãng mạn , xa rời thực tế , thường thấy ở không ít các thi nhân tiền chiến . Song sự quay lưng lại với tho8`i cuộc đó cũNg bộc lộ tâm trạng chán ngán của thi sĩ đối với một xã hội mà theo ông , còn đầy những điều phi lí , tầm thường , đồng thời phơi bày nhiều thứ lố lăng vô nghĩa của nền văn minh hiện đại
Phái chặng Đinh Hùng là người nhạy cảm , dị ứng với tình trạng con người si mê , ham hố lao vao guồng máy của xã hội văn minh , ngày càng xa rời những chuẩn mực của thiên nhiên ? Phải chăng ông đã có tiên cảm đúng về sự ca6`n thiết phải trở lại với thiên nhiên và con người thiên chân , hài hoà , thuần khiết và tráng lệ ?
Không thể chối cãI rằng nhân vật " người tiền sử " của Đinh Hùng , mặc dù có vẻ man rợ khiến chúng ta sợ hãi , nhưng rõ ràng nhân vật ấy có cái gì cao cả và thánh thiện hơn hẳn những hạng người nhỏ bé . Còn "người gái thiên nhiên " của ông thì đẹp đẽ và lành mạnh hơn hẳn những người con gái của cuộc sống phù phiếm ngày nay nhan nhản khắp hành tinh
Đinh Hùng cũng là một thi sĩ tực thụ của tình yêu . Những bài thơ như " Kì nữ " được coi là những bài thơ tình đặc sắc .Riêng tác phẩm " tiếng ca bộ lạc " đã được Đinh Hùng dành phần lớn để sống lại , để " gọi hồn " và để " thề ước ngày mai hậu " với người yêu đầu đời của ông . Nói cách khác , chính nàng đã làm nên linh hồn của nhiều áng thơ tình nổi tiếng :
Anh sẽ tạc hình em nguyên khối ngọc
Tay tình si lén đặt giữa hồn sầu
Rồi những ngày dài , rồi những canh thâu
Từng giọt lệ nát nhàu vai cẩm thạch
Ý nhạc tâm linh , cung đàn thể phách
Xin ghi vào tiết điệu một bàn tay :
- Em hát anh nghe âm hưởng mến thương này
(Tiết điệu một bàn tay )
Trong số những thi sĩ có mặt từ thời tiền chiến, sau đó di cư vào Nam , Đinh Hùng là thi sĩ gần như duy nhất tiếp tục sáng tác thơ và đã để lại một gia tài thơ có giá trị xét cả về nội dung lẫn nghệ thuật
Bach Van Phi
07-09-2002, 08:45 PM
BÀI CA HẠNH NGỘ
Bài thơ hạnh ngộ đã trao tay,
Ôi mộng nào hơn giấc mộng này ?
Mùi phấn em thơm mùi hạ cũ,
Nửa như hoài vọng, nửa như say .
Em đến như mây, chẳng đợi kỳ,
Hương ngàn gió núi động hàng mi .
Tâm tư khép mở đôi tà áo,
Hò hẹn lâu rồi - Em nói đi .
Em muốn đôi ta mộng chốn nào ?
Ước nguyền đã có gác trăng sao .
Truyện tâm tình: dưới hoa thiên lý,
Còn lối bâng khuâng: ngõ trúc đào .
Em chẳng tìm đâu cũng sẵn thơ .
Nắng trong hoa, với gió bên hồ,
Dành riêng em đấy . Khi tình tự,
Ta sẽ đi về những cảnh xưa .
Rồi buổi ưu sầu em với tôi
Nhìn nhau cũng đủ lãng quên đời .
Vai kề một mái thơ phong nguyệt,
Hạnh phúc xa xa mỉm miệng cười .
Bach Van Phi
07-09-2002, 08:52 PM
CUNG ĐÀN TƯỞNG NIỆM
Khi anh chết, các em về đây nhé,
Vị chút hương tình lưu luyến với nhau xưa.
Anh muốn thấy các em cùng nhỏ lệ
Tay cầm hoa, xõa tóc đứng bên mồ.
Em lả lướt, Em là Buồn cố kết,
Tự ngày anh ra sống kiếp trần ai.
Em khóc cho anh mối hận tình dài,
Em nói cho anh tấm lòng cô lữ.
Và em nữa, ôi Sầu Hoài Thương Nữ !
Anh thường mê tiếng hát của Em xưa.
Những ngày vui, bóng mộng mất không ngờ,
Em thân ái vẫn cùng anh tưởng nhớ.
Anh quên đấy: còn người em duyên số.
Em đã về chưa nhỉ hỡi Đau Thương !
Nhớ cùng Em đối bóng mấy canh trường,
Tự đêm ấy cầm tay nhau không nói...
Anh tưởng niệm các Em về một buổi,
Ở bên mồ, cỏ úa sắc chiều rơi.
Ngược Sông Mê, bàng bạc nẻo luân hồi,
Sầu rủ tóc, ngậm ngùi in khóe mắt.
Anh đã thấy dáng em buồn cuối mặt,
Anh cảm lòng vì lệ của Thương Đau.
Các Em sang vĩnh biệt tấm thân sầu...
Các Em khóc, các Em buồn lắm nhỉ ?
Phải xa anh, từ đây đường nhân thế,
Các Em đi, phiêu bạt giữa thời gian.
Và từ đây trong khe núi, bên ngàn,
Các Em dạo, làm những hồn oan khổ.
Anh bơ vơ lạc trên đường thiên cổ.
Lạnh tâm tư, mờ tỏ ánh tinh cầu.
Mất anh rồi, các Em sẽ về đâu ?
Bach Van Phi
07-09-2002, 08:53 PM
GIÁP MẶT PHÙ DUNG
Trong im lặng, tôi rùng mình nín thở,
Cầm tay em, nâng từng ngón tay hoa .
Tình yêu tràn trong thớ thịt, làn da,
Tình yêu rợn tự đầu mày, chân tóc.
Thoáng nét sương, nụ cười in khuôn ngọc,
Em bâng khuâng hé nửa cặp môi hồng,
Mắt nhắm nghiền, và sóng ngực rung rung,
Hơi thở ấm não nùng hương phấn dại .
Mặt giáp mặt để hai lòng tê tái,
Tôi điên rồ uống hết vị hoài nghi
Trên môi em - Hai dòng lệ đầm đìa,
Hai ngực ép tới vô cùng đau đớn.
Tôi e ngại từ nét mi sầu gợn,
Tôi xót thương từ sợi tóc thơm nồng.
Em lả người như một cánh hoa rung,
Tôi khăng khít - ôi cõi đời tiêu tán!
Khi tỉnh lại, trông thấy trời sáng lạn,
Con đường đi bừng nở ánh muôn hồng.
Em tuyệt trần đã mở lối thiên cung,
Tôi sửng sốt hái nụ tình phong nhụy .
Từ buổi ấy, mê một làn hương quý,
Tôi ra đi, chưa biết sẽ về đâu ?
Thấy quanh đây toàn xác thịt âu sầu,
Toàn những dáng hoa phai buồn ủ rũ .
Ôi hương sắc một thân hình nương tử!
Cặp mắt thu và đôi má mùa xuân.
Ôi áng thiên hương một buổi yêu gần!
Bach Van Phi
07-09-2002, 08:54 PM
HOÀI NIỆM
Chiều mùa đông
Đốt ngọn lửa hồng
Ta đọc tập thơ sầu, cười với bóng,
Khói thuốc xanh bay về hư không.
Trăng lên đầu phố vắng
Ồ bóng ta say!
Bóng với ta cùng im lặng
Cốc rượu ngọt uống cay nồng.
Bạn là người bạn chung tình,
Gần nhau không hẹn,
Lòng giữ nguyên hương hoa bình minh.
Bên đèn tâm sự,
Bạn với tôi như đôi hồn viễn xứ,
Đôi bóng phù du,
Không dưng mà thương nhớ,
Không đâu mà ngẩn ngơ,
Rủ bướm chim theo vào giấc ngủ,
Thả sầu trên con thuyền mây đưa .
Trời giăng sao tỏ
Đêm mùa thu
Cửa phòng tôi bỏ ngỏ
Giấc mộng tôi hững hờ,
Ta biết giăng buồn ngày ta còn nhỏ,
Ai biết ta buồn vì lòng ngây thơ ?
Nhìn cuộc đời
Tin rằng hạnh ngộ,
Bạn yêu giăng và tôi yêu gió,
Cười nụ cười đơn sơ .
Bạn với tôi xưa
Đứng bên hồ,
Nằm chung mộng,
Ân ái cùng Thơ .
Đêm hoa cành nguyệt,
Gió giăng xao động ngoài màn.
Bạn hát bài ca phóng đãng,
Cười lên trăng xanh, tôi dạo đàn.
Xuân đến giấc mơ đầy thiếu nữ,
Ta nằm ta ngủ,
Lệ đa tình chứa chan.
Ôi thời gian! thời gian tình tự,
Mặc nổi lòng người bi hoan.
Mộng cung tần
Xoay nghiêng mặt gối,
Ai cười ? Ai nói ? Ai xênh ca ?
Lênh đênh nước biển trăng nhòa,
Những vì sao lạ đã sa xuống gần.
Trời buồn giáng điệu giai nhân,
Trái đất xoay vần - đứng lặng mà nghe:
Rạt rào sóng nhạc pha lê,
Đêm tàn, núi đổ, ra đi một mình.
Ra đi! Ra đi! Đời ngủ cả,
Vào cuộc luân chuyển ân cần của các hành tinh.
Ôi những trời sao mùa hạ!
Về đâu ? Về đâu những mảnh sao sa ?
Về đêu nữa cả bóng hai ta
Lạc vào tục phố
Nhịp bước giang hồ ca ?
Ánh hoa đêm hay tàn đèn rụng
Trong những ca lâu đầy huyền ảnh với đàn bà ?
Lòng đã đi qua
Biết bao quán trọ là nhà .
Ta tiếc thương gì quê hương đã mất?
Giang sơn đây
Trong buổi chiều tà
Gọi hồn ta về cười ngây ngất,
Rung sắc hồng pha,
Xây Đô Kỳ Nghệ Thuật
Ôi những phố trường sầu đi mất về đâu ?
Ngày tàn, gió thổi,
Tôi mất Tình Yêu
Tôi mất người yêu .
Bên sông hoa rụng từng chiều,
Lòng tôi không nói,
Thương vì trái đất cô liêu .
Tôi nói làm chi ?
Anh nhớ làm chi ?
Lòng tôi đây và lòng anh đó
Nghe câu chuyện sầu dài sao chẳng điên mê ?
Một buổi anh về,
Trúc gầy, liễu rủ .
Ôi câu chuyện huyền vi
Trong lòng nấm mộ,
Tôi muốn nghe,
Và anh muốn nghe!
Ôi những bước u hồn về ảo phố,
Anh đã đi
và tôi sẽ đi!
Bach Van Phi
07-09-2002, 08:55 PM
KỲ NỮ
Ta thường có từng buổi sầu ghê gớm
Ở bên Em -- ôi biển sắc, rừng hương!
Em lộng lẫy như một ngàn hoa sớm,
Em đến đây như đến tự thiên đường.
Những buổi đó, ta nhìn em kinh ngạc,
Hồn mất dần trong cặp mắt lưu ly,
Ôi mắt xa khơi ! Ôi mắt dị kỳ !
Ta trông đó thấy trời ta mơ ước.
Thấy cả bóng một vầng đông thuở trước,
Cả con đường sao mọc lúc ta đi,
Cả chiều sương mây phủ lối ta về,
Khắp vũ trụ bỗng vô cùng thương nhớ.
Ta run sợ, cho yêu là mệnh số,
Mặc tay em định hộ kiếp ngày sau.
Vì người em có bao phép nhiệm mầu,
Một sợi tóc đủ làm nên mê hoặc.
Ta đặt em lên ngai thờ Nữ Sắc,
Trong âm thầm chiêm ngưỡng một làn da.
Buổi em về xác thịt tẩm hương hoa,
Ta sống mãi thở lấy hồn trinh tiết.
Ôi cám dỗ! Cả mình em băng tuyết,
Gợn xuân tình lên bộ ngực thanh tân.
Ta gần em, mê từng ngón bàn chân,
Mắt nhắm lại, để lòng nguôi gió bão.
Khi sùng bái, ta quỳ nâng nếp áo,
Nhưng cúi đầu trước vẻ ngọc trang nghiêm.
Ta khẩn cầu từng sớm lại từng đêm,
Chưa tội lỗi, đã thấy tràn hối hận.
Em đài các, lòng cũng thoa son phấn,
Hai bàn chân kiêu ngạo dẫm lên thơ.
Ôi vô lương ! Trong một phút không ngờ,
Ta đã muốn trở nên người vô đạo.
Tất cả em đều bắt ta khổ não,
Và oán hờn căm giận tới đau thương.
Và yêu say, mê mệt tới hung cuồng,
Và khát vọng đến vô tình, vô giác.
Hỡi Kỳ Nữ! Em có lòng tàn ác,
Ta vẫn gần - ôi sắc đẹp yêu ma !
Lúc cuồng si, nguyền rủa cả đàn bà,
Ta ôm ngực nghe trái tim trào huyết.
Ta sẽ chết ! Sẽ vì em mà chết !
Một chiều nào tắt thở giữa môi hôn,
Ta hái trong em lấy đóa hoa hồn.
Bach Van Phi
07-09-2002, 08:56 PM
TỰ TÌNH DƯỚI HOA
Chưa gặp em, tôi vẫn nghĩ rằng:
Có nàng thiếu nữ đẹp như trăng.
Mắt xanh là bóng dừa hoang dại,
Thăm thẳm nhìn tôi, không nói năng.
Bài thơ hạnh ngộ đã trao tay,
Ôi mộng nào hơn giấc mộng này ?
Mùi phấn em thơm mùi hạ cũ,
Nửa như hoài vọng, nửa như say.
Em đến như mây, chẳng đợi kỳ,
Hương ngàn gió núi động hàng mi.
Tâm tư khép mở đôi tà áo,
Hò hẹn lâu rồi - Em nói đi !
Em muốn đôi ta mộng chốn nào ?
Ước nguyền đã có gác trăng sao.
Truyện tâm tình: dưới hoa thiên lý,
Còn lối bâng khuâng: Ngõ trúc đào.
Em chẳng tìm đâu cũng sẵn thơ.
Nắng trong hoa, với gió bên hồ,
Dành riêng em đấy. Khi tình tự,
Ta sẽ đi về những cảnh xưa.
Rồi buổi ưu sầu em với tôi
Nhìn nhau cũng đủ lãng quên đời.
Vai kề một mái thơ phong nguyệt,
Hạnh phúc xa xa mỉm miệng cười.
Bach Van Phi
07-09-2002, 08:58 PM
XUÔI DÒNG MỘNG ẢO
Chim hồng về khu rừng cũ ,
Xuân ấy hai lòng mới yêu .
Cùng hoa , bướm trắng sang nhiều ,
Nắng thơm những chiều tình tự .
Xin em ngồi trên nhung cỏ ,
Nghe suối ca vui nhịp nhàng .
Anh ru cho hồn em ngủ ,
Bằng điệu ca sang dịu dàng .
Chim xanh về khu rừng cũ ,
Hè tới , hai lòng còn yêu .
Cỏ thơm mọc đã cao nhiều ,
Cành mộng bao nhiêu hoa đỏ
Nếu bước chân ngà có mỏi ,
Xin em dựa xát lòng anh .
Ta đi vào tận rừng xanh ,
Vớt cánh rong vàng bên suối .
Lá đỏ rơi trong rừng cũ ,
Thu về , hai lòng còn yêu .
Đường tình trải một làn rêu ,
Ngơ ngẩn hồn chiều tư lự .
Em có lên sườn núi biếc ,
Nhặt cánh hoa mơ gài đầu .
Này đôi nai vàng xa nhau ,
Có tiếng gọi sầu thảm thiết .
Chim buồn xa khu rừng cũ ,
Đồi núi trập trùng cỏ rêu .
Hai lòng nay đã thôi yêu ,
Có tiếng suối chiều nức nở .
Em không nghe mùa thu hết ?
Em không xem nắng thu tàn ?
Trời ơi ! Giọt lệ này tan ,
Là lúc linh hồn anh chết !
Bach Van Phi
07-09-2002, 08:59 PM
ÂN TÌNH DẠ KHÚC
Đêm thân ái có muôn hoa hồng nở,
Em tới đây tình tự một đôi lời.
Hồn phong hương trầm tuổi mộng hai mươi,
Ta nói khẽ đủ hai lòng nghe rõ.
Tình chẳng xa xôi mà lời giăng gió
Đến làm chi thêm nhạt giấc mơ này?
Nói đi em, từng ý nhỏ mà say,
Từng rạo rực cánh lòng hoa đang mở.
Từng xao động vô cùng trong nhịp thở,
Từng mê ly qua một thoáng môi cười.
Cả rạt rào thương nhớ đấy, em ơi!
Cả thao thức mạch đời trong tiếng nhẹ.
Ôi bát ngát trái tim hồng nhỏ bé
Nghe làm sao ân ái điệu rung trời?
Nói đi em, cho từng mảnh sao rơi,
Từng vũ trụ tắt dần trong lồng ngực.
Xin hãy để cả mình em thổn thức
Trên tay này mở sẵn đón thân hoa.
Gió ân cần trộn lẫn tóc hai ta,
Gió đằm thắm giúp đôi hồn phơ phất.
Anh say ngất tình em trong khóe mắt
Say hương thầm trên mái tóc tơ nhung.
Cặp môi em, xuân thắm nét hoa rừng,
Anh mê uống nhụy thơm tràn vị ngọt.
Nói đi em, lời tự tình thánh thót,
Hẹn ngàn năm trong một phút êm đềm.
Lời tự tình, em hãy nói đi em,
Lời tình tự cũng là lời bỡ ngỡ.
Đêm thân ái có muôn hoa hồng nở,
Phấn hương bay phơi phới báo duyên lành.
Thơ ân tình, anh chuốt lụa mong manh.
Ngao_0p
07-10-2002, 05:05 AM
Khi Mới Nhớn
Khi mới nhớn, tuổi mười lăm, mười bảy,
Làm học trò mắt sáng với môi tươi
Ta bước lên chân vẫn dạo bên người
Ngoài cặp sách , trần ai xem cũng nhẹ .
Đời thấp thoáng qua học đường nhỏ bé ,
Phố phường vui , cuộc sống mới lên hoa
Ta ngồi nghe những tiếng thị thành xa
Hồn lơ đãng mộng ra ngoài cửa lớp
Nắng thuở đó khiến lòng ta hồi hộp ,
Ta nhìn cao mới rõ bị giam cầm
Ôi tiếng nào vang bốn bức tường câm ?
Không khí nặng mơ hồ thầy với bạn .
Ta lớn lên, bước đường không giới hạn
Có lẽ đâu kiềm giữ nổi tay người
Tuổi hoa hồng _ kiêu hãnh của ta ơi !
Tình đã hẹn ở trên đường nắng mới
***
Ta ném bút dẫm lên Sầu một buổi
Xa vở bài, mở rộng Sách Ham Mê
Đã từng phen trèo cổng, bỏ trường về ,
Xếp đạo đức dưới bàn chân ngạo mạn .
Đời đổi mới từ ngày ta dấy loạn ,
Sớm như chiều hư thực bóng hoa hương .
Ta ra đi , tìm lớp học thiên đường
Và khi đó thì mẹ yêu ngồi khóc...
Ôi ! khoái lạc những giờ trốn học ,
Những bình minh xuân đẹp, những chiều thu !
Bao cảnh nước mây đằm thắm hẹn hò
Khi biếng gặp , nhớ nhung pha màu áo .
Hỡi thành đô với linh hồn Bách Thảo
Còn nhớ ta chăng, tuổi trẻ tóc bay ,
Làm học trò nhưng không sách cầm tay
Có tâm sự đi nói cùng cây cỏ .
Riêng ta nhớ những trưa hè sắc đỏ ,
Đường hoàng lang nắng động : lối đi quen
Nhìn bóng cây chen bóng mộng hư huyền ,
Ta đến đó lần đầu nghe rạo rực.
Thấy phảng phất hình đôi vai, bộ ngực
Làn môi tươi in một nét son hồng
Cặp má đào phơn phớt ánh phù dung ,
Đầu lả lướt mái tóc dài sóng gợn ?
***
Ta ngây ngất cả tấm thân vừa lớn
Bỗng rùng mình thở vội ánh dương qua
Tưởng hương thơm một da thịt đàn bà.
Đinh Hùng
Ngao_0p
07-10-2002, 05:14 AM
Truyện Lòng
Em đến thăm tôi nắng đã chiều
Hai lòng nghe rõ ý đìu hiu
Vàng thu sắp sửa làm thương nhớ,
Lời nói ai trầm đến tịch liêu ?
Tôi hết thơ hoa , mộng bướm rồi,
Bây giờ lòng kể chuyện lòng thôi .
Bởi Em mơ dáng sầu đôi chút,
Tôi mới bâng khuâng ngỏ mấy lời .
Em cũng im nghe câu chuyện lòng,
Mắt buồn qua một thoáng mây trong
Nghe tôi gợi ý vào thân mến ,
Em nghĩ làm sao để má hồng ?
Tôi kể chuyện vàng êm ái xưa ,
Có lời chân thật, có lời thơ ,
Ý đem bát ngát hồn non nước
Đặt giữa lòng thương _ Em hiểu chưa ?
Tâm sự mong manh nói ít nhiều ,
Em nhìn, lơ đãng biết bao nhiêu !
Chiều thu nắng đọng hàng mi biếc,
Tôi nghĩ trong lòng : Em cũng yêu ...
Đinh Hùng
Ngao_0p
07-10-2002, 05:20 AM
Gặp Em Huyền Diệu I
Em tự ngàn xưa chuyển bước về ,
Thuyền trao sóng mắt dẫn trăng đi.
Những dòng chữ lạ buồn không nói,
Nét lửa bay dài giấc ngủ mê.
Em đến, mong manh vóc ngọc chìm,
Tàn canh hồn nhập bóng trăng im.
Ta van từng đóa sao thùy lệ,
Nghe ý thơ sầu vút cánh chim.
Mười ngón tay dâng lửa nguyện cầu,
Hỡi ơi ! Hồn chuyển kiếp về đâu ?
Ta xin giữ trọn lòng trinh bạch,
Ngưỡng vọng em như Nữ Chúa Sầu.
Em đến từ trong giấc hỗn mang,
Lơì ca không mở cửa thiên đường.
Thời gian bốn phía nhòa gương mặt,
Ảo tưởng nghiêng vầng trán khói sương.
Em với ta chung một hạn kì ,
Hóa thân vào nét chữ cuồng si.
Chiêm bao động gót giày mê hoặc,
Trang giấy bay mùi tóc ái phi.
Nét chữ hoang sơ hiện dáng người,
Ta ngừng hơi gọi: Diệu - Huyền ơi !
Mắt ai tinh lạc xanh vần điệu ?
Tuyết gợn làn da bóng nguyệt trôi.
Đinh Hùng
Ngao_0p
07-10-2002, 05:28 AM
Gặp Em Huyền Diệu II
Em đến vầng trăng bỗng tỏa hương,
Quen nhau, ngờ chuyện rất hoang đường.
Trang thư xõa tóc cười e lệ,
Nét chữ thu gầy, vóc ngậm sương.
Thăm thẳm chìm sâu cõi mộng nào ?
Nửa chiều huyền hoặc, nửa thần giao,
Mắt xanh Em đến như màu khói,
Một thoáng hồng nhan ngọn gió trao.
Cặp mắt nhìn nhau có hẹn thề ?
Não lòng -- ôi khóc ngọc lưu ly !
Bài thơ khát vọng thành mưa gió,
Anh gửi vào trong những giấc mê.
Giấy mực say nồng hương tóc Em,
Thương qua dòng chữ ngón tay mềm.
Vệt son loáng nét môi cuồng vọng,
Lắng tiếng xuân cười, chết mỗi đêm.
Chết giữa mùa xuân, lạ cuộc đời,
Tên Em còn đượm ngát vành môi.
Lung linh sao rụng, mưa hàng chữ,
Chợt sáng hồn Em đáy mắt tôi.
Trăng bỗng u huyền, nắng cổ sơ,
Em về, nếp áo rộng hư vô.
Khói sương thạch động xa vầng trán,
Ta lạc vào trong tiểu thuyết xưa.
Mây quấn vòng lưng, tóc xõa vai,
Hồn lên thao thức búp tay dài.
Khoá xuân trinh bạch trăng làm gái,
Em lẩn vào Thơ, trốn Mộng hoài.
Gối rợn mình hoa, ửng má hồng,
Lòng Em -- Ôi bí mật thâm cung !
Thịt da hương phấn, ngây dòng mực,
Nét bút đa tình, cánh bướm rung.
Trắng muốt tâm linh vạt áo sầu,
Canh gà chưa rụng đã xa nhau.
Thương cho xác bướm hai lần mộng,
Đành hẹn bài thơ gửi kiếp sau.
Tôi sẽ đi như giấc mộng buồn,
Và đi như vệt nắng cô đơn.
Kinh thành hoang phế, Em ngồi lặng,
Mái tóc còn vương một chút hồn.
Đinh Hùng
Ngao_0p
07-10-2002, 05:36 AM
Ác Mộng
Niềm khát vọng, ta ghi vào huyết sử,
Dưới chân em, Thơ lạc mất linh hồn.
Ta đau xót trong mỗi giờ tình tự,
Ta khóc nhiều cả những lúc trao hôn.
Đời tàn tạ em đừng ca hát nữa :
Hội thanh bình, cuộc sống gượng vui thôị
Ta muốn điên vì khóe miệng em cười,
Ta cuồng dại bởi nghìn câu em nóị
Nhan sắc ấy chớ nên tàn nhẫn vội,
Tình mất rồi ! oán hận đã mênh mông.
Chớ thờ ơ ! Ta nổi giận vô cùng,
Nhiều ác mộng hằng len vào giấc ngủ.
Ta quên hết ! Ta sẽ làm Bạo Chúa,
Sống nghìn năm , ngự trị một lòng em.
Cuộc ân tình ghê rợn suốt muôn đêm ,
Nào ai tiếc thương gì thân mỹ nữ !
Tay mỏi ôm sẽ dày vò nhung lụa,
Phấn hương nhàu, tan tác áo xiêm bay .
Ta bắt em cười, nói, bắt em say,
Ta đòi lấy mảnh linh hồn bỡ ngỡ.
Ôi ! ly rượu em dâng toàn huyết đỏ,
Ta uống cùng dòng lệ chảy đêm xưa,
Để ưu tư, hờn giận với nghi ngờ
Về hiển hiện bóng ma kề bên gốị
Bao hoan lạc ! Sau những giờ tội lỗi,
Một mình Em sửng sốt đứng bên giường,
Ngắm ta nằm say giấc ngủ đau thương,
Trong run sợ bỗng thấy lòng tê táị
Đinh Hùng
Ngao_0p
07-10-2002, 05:51 AM
Gởi Người Dưới Mộ
Trời cuối thu rồi - Em ở đâu ?
Nằm bên đất lạnh chắc em sầu ?
Thu ơi ! Đánh thức hồn ma dậy,
Ta muốn vào thăm nấm mộ sâu .
Em mộng về đâu ?
Em mất về đâu ?
Từng đêm tôi nguyện, tôi cầu,
Đấy màu hương khói là màu mắt xưa .
Em đã về chưa ?
Em sắp về chưa ?
Trăng sao tắt, ngọn đèn mờ
Ta nằm rỏ lệ đọc thơ gọi hồn.
Em hãy cười lên vang cõi âm,
Khi trăng thu lạnh bước đi thầm.
Những hồn phiêu bạt bao năm trước,
Nay đã vào chung một chỗ nằm.
Cười lên em !
Khóc lên em !
Đâu trăng tình sử,
Nép áo trần duyên ?
Gót sen tố nữ
Xôn xao đêm huyền.
Ta đi, lạc xứ thần tiên ,
Hồn trùng dương hiện bóng thuyền U Minh.
Ta gởi bài thơ anh linh,
Hỏi người trong mộ có rùng mình ?
Nắm xương khô lạnh còn ân ái ?
Bộ ngực bi thương vẫn rợn tình ?
Hỡi hồn tuyết trinh !
Hỡi người tuyết trinh !
Mê em, ta thoát thân hình,
Nhập hồn cây cỏ, đa tình mỗi đêm.
Em có vui thêm ?
Em có buồn thêm ?
Ngồi bên cửa mộ ,
Kể cho ta biết nỗi niềm.
Thần chết cười trong bộ ngực điên,
Ta nghe em thở tiếng ưu phiền.
Nỗi lòng xưa dậy tan Thanh Vắng.
Hơi đất mê người -- Trăng hiện lên.
Đinh Hùng
Ngao_0p
07-10-2002, 06:13 AM
Khi Lòng Đầy Hương
Gần gũi nhau rồi,
Xin em cùng vui .
Thu may áo cưới
Tặng em và tôi ;
Áo dệt tơ trời,
Thêu toàn nắng mới,
Thơ bay nụ cười .
Mấy ngày có hoa,
Rước Em sang nhà .
Bướm vàng đưa lối,
Bốn bề chim ca .
Bên này là Thu,
Bên ấy là Thơ,
Tôi ra đón gió,
Xin Em hãy chờ ...
Gió ở bên nào ?
Gió nhủ làm sao ?
Em ra cửa nhỏ
Trông nắng hoa đào .
Rước Em sang nhà,
Trời thu bao la,
Mùa thu niên thiếu
Có nắng thướt tha,
Và mây yểu điệu
Làm dáng xa xa .
Nắng cười nửa miệng,
Nắng cũng đồng tình.
Ôi phút thần linh!
Ngày đi không tiếng.
Và tôi cầu nguyện,
Cho hồn thu xanh.
Mộng xế hoàng hôn,
Xin em ngồi lại .
Mười ngón tay thon
Mở trang thần thoại
Bát ngát linh hồn.
Chiều thu tân hôn
Lừng hương nhiệt đới,
Một nét môi son
Tím màu hoa dại ...
Chiều nhẹ chiêm bao
Ngập ngừng áo mỏng,
Có trăng hoài vọng
Cùng mây tiêu dao,
Có một vì sao
Ghé vào giấc mộng.
Tóc em gió lộng
Bay hương ngọt ngào ...
Gió lạc theo mây
Và mây theo gió,
Ôi bóng đêm say
Thơm từng hơi thở,
Từng hơi thở dài .
Em hỡi! nghiêng vai,
Ngả đầu chút nữa,
Xát vành tóc mai,
Kề đôi lòng nhỏ,
Đôi lòng cùng bay ...
Hương thầm phơ phất
Trên ngón tay ai ?
Một thoáng u hoài
Não nùng khóe mắt.
Hoa cau ngây ngất
Cười trắng đêm dài,
Mộng xõa trên vai
Là mùi thiên lý .
Linh hồn hoa huệ
Còn ở trần ai,
Tâm sự hoa nhài
Xin đừng e lệ .
Bông hồng phong nhụy
Mơ suốt canh trường.
Bóng dạ lan hương
Hiện hình tuyệt thế .
Hoa ngâu thùy mị,
Hoa mộc hiền lương,
Ngọc lan thanh quý
Ngủ mê đầu tường.
Tàn đêm trăng xế,
Nâng tà áo sương,
Thấy hoa đầy lệ
Và lòng đầy hương.
- Hỡi em mến thương!
Có nghe trời bể
Tương tư dặm trường?
Hoa cỏ mênh mang
Nối lời ước thệ
Trọn mùa yêu đương.
Đinh Hùng
Phần in nghiêng bản của N_0 không có , ai có bản chính xin vui lòng nhắn PM cho N_0 . Xin cám ơn !
Ngao_0p
07-10-2002, 06:32 AM
Chớp Bể Mưa Nguồn
Có kẻ nghe mưa, trạnh mối sầu,
Vắt tay chờ mộng suốt đêm thâu.
Gió từ sông lại, mưa từ biển,
Không biết người yêu nay ở đâu ?
Tôi ngủ bâng khuâng một gối buồn,
Giường lênh đênh nổi giữa băng sơn.
Xoay mình, giận mảnh chăn hờ hững,
Tuyết phủ, sương dâng một nửa hồn.
Người ta xa lánh cả tôi rồi !
Trở gối, nghe hồn động biển khơi,
Xa bạn, xa lòng, xa mắt đẹp,
Gió mưa dòng tóc đắng vành môi .
Dĩ vãng dầm mưa lén bước về,
Áo trùng, mây tỏa, mặt sầu che .
Run tay ấp nửa bàn chân lạnh,
Thương những con đường mưa cuốn đi .
Gió táp ba canh mộng thở dài,
Lùa mây bên gối, suối bên vai .
Cô đơn, tay níu trời khung cửa,
Đèn phố nhòa trong nước mắt ai ?
Lác đác trong mê rụng tiếng đàn,
Hồn ai khóc rợn bốn giây oan ?
Gót chân thửa ấy vào mưa gió,
Còn thoảng hơi sương đậu cánh màn.
Có lẽ Tình đi lạc mất nhà,
Lặng nằm tưởng đến một tên hoa .
Ngẩn ngơ thương mãi vầng trăng lặn,
Hoài vọng nghe rung một tiếng gà.
Ai đến đây buồn chơi với ta ?
Ngọn đèn tâm sự thắp trong nhà.
Trời gần mái ngói hay xa nhỉ ?
Truyện nở ân tình, đêm nở hoa .
Đinh Hùng
Ngao_0p
07-18-2002, 06:18 AM
Xin Hãy Yêu Tôi
Xin hãy yêu tôi, những lòng thiếu nữ !
Tôi chép thơ ca tụng miệng hoa cười.
Ôi những nàng như liễu, mắt xa xôi!
Yêu tôi nhé, tôi vốn người mê đắm!
Xin hãy yêu tôi, những lòng hoa thắm!
Xuân đã hồng, thu biếc, tôi làm thơ.
Cửa phòng tôi giăng lưới nhện mong chờ,
Buồn phơ phất mới trông chiều, ngóng gió.
Tôi vẫn ở một phòng sầu bé nhỏ,
Riêng một đèn, một gối, một tình yêu.
Đời của tôi là giấc mộng ban chiều,
Tôi lấy bút vẽ con đường vũ trụ.
Em có má hồng dạo lòng qua đó,
Bởi vô tình không biết đấy mà thôi :
Trời của tôi mà Thu cũng của tôi ,
Để em tới em làm người khách lạ.
Miệng kia xinh sao tình lơ đãng quá!
Tôi không yêu sao có má em hồng ?
Tôi không buồn sao có mắt em trong ?
Tôi không mộng sao có lòng em đẹp ?
Nay đến trước xin yêu, hồn khép nép,
Tự trời xanh rơi xuống để gần em.
Một tờ hoa đính ước gởi thơ kèm,
Si tình thế vậy mà hiu quạnh mãi!
Yêu tôi với! tôi làm thơ ân ái
Để yêu người và cũng để người yêu.
Để các em qua từng bước diễm kiều
Trong cảnh nước non tình tôi xếp đặt.
Ngày hôm nay cánh bướm vàng phơ phất,
Các em đi tha thướt, áo màu hoa.
Đời đua vui, tôi buồn ở trong nhà,
Tình chép mãi, thơ sầu như châu lệ.
Các em dịu dàng sao tàn nhẫn thế ?
Mà lòng tôi hoài vọng cứ đa tình!
Hãy yêu tôi vì tôi biết em xinh,
Tôi biết khóc để cho Tình cảm động.
Hãy yêu tôi vì tôi làm nên mộng ,
Hãy yêu tôi vì tôi dệt nên trời.
Em đi trong trời mộng đó, em ơi !
Theo áo nhẹ, bay cao hồn vũ trụ.
Xin hãy yêu tôi, những lòng thiếu nữ !
Một hôm nay Tình ghé bến Thu Hồng,
Tôi khổ rồi, em có thấy yêu không ?
Ðinh Hùng
Ngao_0p
07-18-2002, 06:30 AM
Một Tiếng Em
Từ giã hoàng hôn trong mắt em
Tôi đi tìm những phố không đèn
Gió mùa thu sớm bao dư vị
Của chút hương thầm khi mới quen .
Cùng bóng hàng cây gặp giữa đường
Ân cần tôi ngỏ tấm tình thương
Bao nhiêu hoài bão bao hy vọng.
Nói hết cho lòng nhẹ mối vương .
Rồi đây , trên những lối đi này ,
Ta sẽ cùng ai tay nắm tay .
Nhịp bước năm cung đàn ảo tưởng
Buông chìm tâm sự nửa đêm nay .
Từng bước trôi cùng trăng viễn khơi ,
Thâu đêm chưa hiểu miệng ai cười ,
Nụ cười gởi tự nhiên thu lại ,
Tiền kiếp nào xưa . Em hé môi ?
Dĩ vãng nào xanh như mắt Em ?
Chao ôi ! Màu tóc rợn từng đêm !
Hàng mi khuê các chìm sương phủ
Vời vợi ngàn sao nhạt dáng xiêm .
Kỷ niệm thơm từng năm ngón tay
Trăng lên từng nét gợn đôi mày
Bóng hoa huyền ảo nghiêng vừng trán
Chưa ngát hương tình, hương đã bay .
Sông biển nào đâu thả nỗi niềm ?
Sóng đâu còn khoé mắt thâm nghiêm?
Lòng ơi ! Hoài vọng bao giờ nói
Thăm thẳm trùng dương một tiếng "EM " ?
Nhẹ bước chiêm bao tưởng lạc đường ,
Rưng rưng mùi phấn bổng ngùi thương .
Sương đầm vạt áo mong manh lệ ,
Sao rụng bay vào tóc dạ hương .
Tôi lánh trần ai đi rất xa .
Bâng khuâng sao lặn ánh trăng tà ,
Ngày mai hứa hẹn bừng hương cỏ ,
Tôi sẽ say nằm ngủ dưới hoa .
Ðinh Hùng
Tieu Dieu Khach
07-26-2002, 01:41 AM
Hương
Hai ngươì có buổi bâng khuâng quá
Kể truyện mưa xuân với nắng hè
Chắc hẳn đôi lòng lơ đãng cả
Vì chưng cùng nói chẳng cùng nghe
Tôi nhìn cặp mắt trong xanh ấy
Để thấy hồn tôi trong mắt xanh
Thuyền mộng lênh đênh vào xứ lạ
Chèo đưa nét nhạc lượn mong manh
Ôi! nếu đời ta ngừng bước lại
Một giờ, một buổi, một mùa thu!
Lòng tôi hoá bướm tình si mất
Cánh mỏng u hoài lả giấc mơ
Tôi nghe em nói bằng im lặng
Bằng dáng nghiêng nghiêng động nét mày
Bằng cả mênh mang chiều lắng đọng
Nụ cươì em gưỉ gió thu bay
Tóc quyện mây choàng vai mộng nhỏ
Chìm chìm hơi nắng, bước thu đi
Hồn như khói tỏa say tà luạ
Chợt tỉnh, còn như truyện ngủ mê
Thoảng cánh hoa rơi, nhoà giấc mộng
Giật mình, tay nắm ngại rơì tay
Lẻn trong nếp aó, muì hương thẹn
Nắng sươỉ bàn chân, gót chuyển mây
Vai ngả gần vai bát ngát trơì
Rừng thương, nuí nhớ lẩn vành môị
Muà thu lọt giưã vòng tay khép
Bỡ ngỡ nhìn nhau trọn cuộc đời
Lam Dai Ngoc
10-01-2002, 06:27 PM
Cặp Mắt Người Xưa
Anh với tôi nằm mộng canh trường.
Giăng kề song cửa, hoa kề gối,
Anh truyện sầu, tôi truyện mến thương.
Tôi với anh giường chung, mộng chung,
Vì duyên thơ, mới có duyên lòng.
Anh buồn tự thủa giăng lên núi,
Ấy độ tôi hoài ước lại mong.
Ai biết lòng anh thương nhớ đâu?
Gần nhau không nói, nói không sầu.
Cầm tay hỏi mộng, buồn như tủi,
Thầm hiểu anh thôi, lặng cúi đầu.
Tôi cảm thương vì hai chúng ta,
Tuổi đang xuân mà bóng sang già.
Đêm nào tôi mộng buồn riêng gối,
Anh đã nằm yên dưới mộ hoa.
Anh lánh mùa xuân, nép cửa sầu,
Đêm nằm ghê gió lạnh canh thâu.
Gặp nhau, nắm chặt tay lần cuối,
Anh khép hàng mi, chẳng nguyện câu.
Tôi đến tìm anh, vuốt mắt hiền.
Đêm sâu chìm đáy mắt vô biên.
Vọng thanh nghe rợn hồn cô tịch,
Tôi hiểu lòng anh chửa toại nguyền.
Tôi lạc hồn Xuân giữa Cố Đô,
Hỏi giăng, giăng mọc nước Tây Hồ.
Hỏi hoa, hoa vẫn thôn đào liễu,
Lòng hỏi riêng lòng : Đâu bạn xưa?
Trăng nước vô tình, gió đẩy đưa,
Đường tôi muôn vạn ngả tình cờ.
Chiêm bao phảng phất, tôi thường gặp
Cặp mắt anh nhìn, như trẻ thơ.
Lam Dai Ngoc
03-22-2003, 04:11 AM
Xuân Ấm Hương Rừng
Thương em, trăng xế nửa vầng,
Mùa xuân thở ấm hương rừng trên vai.
Giang tay ôm bóng núi dài,
Đá thiên sơn có hồn ai tạc hình?
Tiếng vang chim lạ gọi mình,
Huyền âm chín cõi u minh truyền về.
Sao chìm đáy mắt sơn khê,
Màu đêm dã thú hôn mê tóc rừng.
Lửa sàn linh loạn hoa dung,
Núi nghiêng vai áo cẩm nhung đổi màu.
Hồn nào ngủ thiếp bông lau,
Bạc thời gian, cánh bướm sầu ngàn xưa .
Chập chờn khe liếp trăng mưa,
Bên Em, mùi phấn giao mùa còn say?
Nửa vầng trăng, nét xuân gầy,
Ta mơ giấc ngủ còn ngây hồn rừng.
Em đi, sầu núi chất từng,
Gót chân từ thạch buông trùng sóng hoa.
Mây bay ánh mắt trăng tà,
Nồng hương cỏ dại, sương pha áo ngàn.
Người đi vào giấc mơ tan,
Ta soi dòng suối đêm tàn tìm nhau.
Đinh Hùng
Lam Dai Ngoc
03-22-2003, 04:19 AM
Trời Ảo Diệu
Đi lên em ơi! đường khinh thanh,
Nhìn trăng, ta hát điệu vong tình.
Bốn mùa chuyển dáng xuân thu động,
Mây núi buồn nghiêng mái tóc xanh.
Đây hoa cỏ thoát hình hài ảo mộng,
Ta ngắm nàng trút bỏ áo xiêm thơ.
Ta dừng bước, bài thơ tình in bóng,
Cảm hồn trời bao dãy núi trầm tư !
Hỡi non thẳm! Trước thời gian xao động,
Đá bâng khuâng, màu thạch nhũ phai mờ;
Mấy xuân thu ngươi đứng nhìn sao rụng ?
Ta tìm trên tuyết dấu người xưa.
Đi vào mộng những sơn thần yên ngủ,
Em! kìa Em ! đừng gọi thức hư không !
Hãy quì xuống đọc bài kinh ái mộ:
Hồn ta đây, thành tượng giữa vô cùng.
Mùa ảo diệu chuyển giao đường tinh tú,
Em biệt xuân, còn để lại hoa dung.
Ta cười xuống kẻ tình nhân tục phố:
Tay cầm tay, lòng có thấu chăng lòng ?
Đi vào mộng những cơn thần yên ngủ.
Đôi hồn người tưởng gặp bóng cô đơn.
Rượu trường sinh: ta uống mắt em buồn,
Sầu mấy kiếp, giấc ngủ say bừng đỏ ?
Quên đi em, hãy sống đời cây cây cỏ,
Từng linh hồn dang díu với hương hoa.
Ta nhớ xưa: đêm thu rụng tiếng gà,
Trăng vĩnh viễn khóc thời gian tình tự
Mây hay gió động nỗi niềm phong vũ,
Bẩy xứ tình che lấp dáng khinh thanh.
Theo lối mộng đi về ân ái cũ,
Em nghe ta, cùng mê hoặc thân hình.
Khuya sớm tìm sang lối tuyết trinh.
Lầu xuân, hoa dựng ngọc liên thành.
Lệ in bóng núi, mờ nhân ảnh,
Mây đó về đâu, có gặp mình ?
Thương nước vô danh, người mộng ảo,
Ta cười một nét, vẽ hư linh.
Áo thơ đã ố màu tang hải,
Em thoát xiêm đi, hiện dáng tình.
Đinh Hùng
Lam Dai Ngoc
03-22-2003, 04:21 AM
Tình Lại Mới
Đã bao mùa xuân xa tôi rồi,
Em mới về đây ngồi cạnh tôi.
Đôi mắt, đôi môi ngày hạ ấy
Có cười vui nữa chẳng là vui!
Đâu biết lòng em còn trẻ thơ?
Em không hờn giận để tôi ngờ ...
Cuộc đời đi hết - tôi ngồi lại
Ngắm mặt buồn quen, hoa thủa xưa .
Chao ôi! Lời nói được bao nhiêu!
Em ngủ đi em! Xuân mộng chiều ...
Tỉnh giấc nhìn nhau, tình lại mới,
Mà lòng yêu thế có là yêu ?
Đinh Hùng
Lam Dai Ngoc
03-22-2003, 04:24 AM
Gặp buổi cùng em chung một thuyền,
Mới hay gần gũi cũng là duyên.
Nước Tây Hồ trầm tư mặt ngọc,
Chẳng gió giăng nên chửa ước nguyền.
Em nói, em cười vẳng tiếng oanh,
Hồn tôi bay theo khói kinh thành,
Mộng ngoài sơn hải, làm mây trắng,
Tưởng bóng hồ như bóng mắt xanh.
Em im lời nói lúc hoàng hôn,
Vì thấy hồ kia nổi sóng cồn.
Trước mắt ta: trời tình, nước bạc,
Khuất bờ dương liễu, bóng hoa thôn.
Một giang sơn ấy với đôi lòng
Bên cạnh Tây Hồ, thỏa ước mong.
Tôi bắc cầu hoa, làm thủy tạ,
Mỗi chiều ngồi ngắm mắt em trong.
Sen bạch, sen hồng của chúng ta
Mà bông chưa mở, cánh chưa già .
Trong vùng gió đợi, hương chờ ấy,
Lòng tưởng cùng ai đã dạo qua .
Trăng Tầm Dương cũ, nguyệt Cô Tô ...
Tình chẳng xưa, mà cảnh giống xưa .
Ta dạo thuyền đây - ai nhớ lại
Đình hoa Yên Phụ, sóng Tây Hồ?
Đinh Hùng
Lam Dai Ngoc
03-22-2003, 04:28 AM
Duyên Phượng Hoa
Một độ tôi ngồi thương khóc hoa
Cửa chiều hiu hắt nắng xuân tà.
Nhớ người năm ngoái, năm xưa mãi,
Nhớ nụ cười xuân thấp thoáng qua.
Lòng gửi sầu theo mây gió bay,
Trông thời gian, để bóng hao gầy .
Trải bao đêm biếc tàn sao lệ,
Trời kết duyên đào: Em tới đây .
Tôi thả chim xanh lượn trước nhà,
Điểm trang lòng, đợi ái tình qua .
Em đi, mắt có thơ mùa hạ,
Má phấn hồng in bóng phượng hoa.
Tôi mất trời xanh của tuổi thơ,
Nên yêu em cũng bởi tình cờ
Gặp mùa hoa cũ trên đôi má,
Trong mắt em nhìn gặp bóng xưa.
Tôi ngẩn ngơ từng buổi tịch liêu,
Con ve hoài cổ thở than nhiều.
Điệu trường sầu vọng lên cao vút,
Đời sắp về xưa: Em hãy yêu.
Em yêu tôi và ta yêu nhau
Tôi lại say như buổi hạ đầu.
Cánh phượng hồng cùng tơ nguyệt bạch
Xin em ghi giữ thuở tôi sầu.
Đinh Hùng
Lam Dai Ngoc
03-22-2003, 04:35 AM
Em trở về đây với bướm xuân,
Cho tôi mơ ước một đôi lần.
Em là người của ngày xa lắm,
Lòng cũ hai ta cũng chẳng gần.
Em trở về đây để nắng hồng,
Hồn xưa còn đẹp ý xưa không?
Trăng tình chưa nguyện lời hoa bướm,
Em chẳng về đây để ngỏ lòng.
Một thời mây biếc đã trôi qua,
Nay tưởng cây vàng lại nở hoa.
Em chẳng mơ gì, tôi chẳng nói,
Đôi hồn không biết có nhìn xa?
Tôi vẫn chiêm bao rất nhẹ nhàng,
Đèn khuya xanh biếc, mộng thường sang.
Nhưng rồi em rõ lòng tôi khổ,
Em sẽ đi xa trước giấc vàng.
Đinh Hùng
Lam Dai Ngoc
03-22-2003, 04:39 AM
Hôm nay có phải là thu?
Mây năm xưa đã phiêu du trở về.
Cảm vì em bước chân đi,
Nước nghiêng mặt ngọc lưu ly phớt buồn.
Ai về xa mãi cô thôn,
Một mình trông khói hoàng hôn nhớ nhà?
Ngày em mới bước chân ra,
Tuy rằng cách mặt, lòng ta chưa sầu .
Nắng trôi vàng chảy về đâu?
Hôm nay mới thực bắt đầu vào thu.
Chiều xanh trắng bóng mây xưa,
Mây năm xưa đã phiêu du trở về.
Rung lòng dưới bước em đi,
Lá vàng lại gợi phân ly mất rồi!
Trời hồng, chắc má em tươi,
Nước trong, chắc miệng em cười thêm xinh.
Em đi hoài cảm một mình.
Hai lòng riêng để mối tình cô đơn.
Hôm nay tưởng mắt em buồn:
Đã trông thấp thoáng ngọn cồn, bóng sương.
Lạnh lùng chăng, gió tha hương?
Em về bên ấy, ai thương em cùng?
Đinh Hùng
Lam Dai Ngoc
03-22-2003, 04:43 AM
Em đi, rừng núi vào xuân,
Áo thiên thanh dệt trắng ngần hoa bay.
Búp lan dài mướt ngón tay,
Cả lâm tuyền nhớ gót giầy phong hương.
Nghe như đàn lả cung thương,
Bầy chim bên suối soi gương tự tình.
Cỏ thơm nếp lụa đồng trinh,
Mây giăng cánh bướm cho mình lên non.
Sông rừng uốn khúc lưng thon,
Nụ cười hoa dại nét son não nùng,
Tình vương xóm Mán trập trùng,
Lòng như xuân tỏa hồn rừng hoang vu.
Cầu treo nối nhịp tương tư,
Lắng trong cây lá , giấc mơ về ngàn.
Nắng soi ấm mái nhà sàn,
Hơi xuân ủ cánh phong lan nơn nà.
Óng vàng mái tóc tiên sa,
Cỏ đồi chải phớt lược ngà buông lơi.
Nhớ về Bản nhỏ lưng trời
Xuân đi, còn lẩn nụ cười trong mây
Đinh Hùng
Lam Dai Ngoc
03-22-2003, 04:48 AM
Tiếng trống làng xa dồn mặt nước,
Tháng giêng, quê bạn, hội đêm rằm.
Hương đồng tỉnh giấc, ta ngồi dậy,
Nhìn ánh trăng xuân đẹp chổ nằm.
Trắng xóa vườn cảm động bước ai?
Bờ ao lấp lánh đóa sao cài.
Thơm thơm hoa bưởi như hò hẹn,
Yểu điệu hồn quê tóc chảy dài.
Thu nhỏ trời xanh, nét lá vờn,
Ngoài kia chim giọt móc cô đơn.
Đi đi mái tóc đầy sao rụng,
Có thấy lời hoa cũng đượm buồn?
Đây lúc hồ ao khẽ chuyển mình,
Chập chờn sương phủ miếu thần linh.
Mang mang tiếng ếch từ thiên cổ,
Nhớ một quê xưa thoáng chút tình.
Nửa gối hoàng lan sực nức hương,
Ngờ như thảo mộc hiện quanh tường.
Long lanh cặp mắt sầu thôn nữ,
Nghiêng cả vườn trăng xuống mé giường.
Nhịp vơng nào đưa chĩu lá cành?
Ôi màu thiên lý, sắc thiên thanh!
Vàng mưa dưới gót tầm xuân lượn,
Quấn quít tơ hồng, em với anh...
Trăng lên phơi phới ngọn xoan đào,
Lòng giếng chừng nghiêng sóng mắt trao?
Nửa khép vòng tay, vầng nguyệt thẹn,
Mây nhàu nếp lạu, rối chiêm bao.
Mùi lửa, hương cau vẹn tiết trinh,
Mến thương, ôi nhịp thở chung tình!
Ba giăng, hẹn một mùa giăng tỏ,
Thao thức, lòng ta lại nhớ mình.
Lả ngọn tre vàng ngất ngất say,
Nhớ nhung dâng sóng lúa vơi đầy.
Suốt đêm trăng đẹp vào chung gối,
Mộng thấy hồn hoa thấp thoáng bay.
Đinh Hùng
Lam Dai Ngoc
03-24-2003, 11:27 PM
Tôi đã gục đầu trên vai em,
Tìm trong dòng lệ chút hương chìm.
Mộng in sắc trắng bàn tay nhỏ,
Hồn vẫn e dè nép cánh xiêm.
Tôi đã nhìn sâu trong mắt em,
Soi màu trăng cũ lần vào đêm.
Thương nhau, sợ thấy trăng hờn tủi,
Nước mắt không khi hết nổi niềm.
Nghi hoặc chiêm bao, đợi giấc sầu,
Bướm bay vào mộng gặp hồn nhau.
Lời thề trên gối như sao rụng,
Sao có tan trong giọt lệ đầu?
Tôi đã nghe từng thoáng giận hờn,
Nửa hàm răng thẹn lướt môi hôn.
Chiều mưa đỉnh núi, vai nào lạnh?
Sóng gió vòng tay bỗng nổi cồn.
Hơi thở gieo hoa quấn gót giầy,
Không gian chìm ánh mắt mây bay.
Hương thơm những nụ cười vô tội,
Còn đọng làn môi chút nắng say.
---oOo---
Em biết mùa hoa nở tận đâu?
Hè sang trong một chiếc hôn đầu.
Rồi mai em khóc và anh khóc,
Thu sẽ về trên mái tóc sầu.
Anh vẽ cho em những giấc mê,
Chiêm bao nho nhỏ: lối đi về.
Đường khuya thủy mặc nhòa chân bước,
Áp má chia đôi mặt gối thề.
Tâm sự đêm nào thơm tóc nhau,
Cánh tay vờn mộng gối chung đầu.
Em ơi! Mấy kiếp qua rồi nhỉ?
Tỉnh giấc, thời gian có đổi màu?
Em gọi tên anh, khấn nguyện thầm,
Nét buồn khuôn mặt tạc trăm năm.
Tương lai nín lặng, thương vầng trán,
Lời nghẹn trên môi, tắt vọng âm.
Từng buổi chiều đi, nắng thoát hồn,
Mắt em ngây ngất khói hoàng hôn.
Mùa thu mái tóc xa vời vợi,
E cũng hao gầy vóc áo đơn.
Khát vọng còn nguyên lửa cháy rừng,
Ôi hồn lãnh các, mắt thâm cung!
Hờn ghen, nghiến nát môi trào hận,
Nép bóng nghe mưa đổ trập trùng.
Tình lẩn mùi hương vạt áo đêm;
Nhớ em, nhờ cả gió giăng tìm.
Bao giờ trăng tới chia nguồn lệ?
Và gió phương nào vẫn gọi em?
Đinh Hùng
Co? Da.i
03-27-2003, 07:01 AM
Hờn Giận
Em đến hôm nào như hoa bay,
Tình không độc dược mà đắng cay.
Mùa thu tàn nhẫn từ đôi mắt.
Mùi hương sát nhân từng ngón tay.
Em đến hôm nào như mây bay,
Gió mưa triền miên từ nét mày.
Đường vào lòng nhau toàn sạn đạo,
Bước chân tha hương từ dấy giầy.
Anh rỏ đôi dòng nước mắt say,
Trao em, không ướt trọn vòng tay.
Chiều đi, vai thấm đầy sương núi,
Lệ cũng phai hương tự lúc này.
Anh tiễn em sang giấc mộng nào ?
Giận lây tà áo cưới chiêm bao.
Lời nguyền không buộc vào mây sớm,
Em có nghe tình khóc dưới sao ?
Em đến, trăng rằm xanh bóng mây,
Em đi, trăng hờn cong nét mày.
Chiều qua, má hồng còn thơ ngây,
Chiều nay, hàng mi sương xuống đầy
Thương nhau, gói trọn hồn trong áo,
Mất nhau từ trong tà lụa bay.
Mắt ngại nhìn nhau từng đêm dài,
Nhòa hương kỷ niệm, tóc thu phai.
Dòng sông bơ vơ tìm dĩ vãng,
Thuyền trôi bâng khuâng về tương lai.
Anh hận bình minh, ngờ nắng hồng,
Hờn ghen bao nhiêu hoa mùa xuân.
Sánh vai nhưng không là vợ chồng,
Kề môi vẫn không là tình nhân.
Cười vỡ giấc mê đêm hợp cẩn,
Vò nhàu mái tóc đêm tân hôn.
Sính lễ không hòa đôi linh hồn,
Đính ước không chung lòng cô đơn.
Thầm trách vầng trăng không biết sầu,
Ngàn sao theo em bay về đâu ?
Oán cả không gian, thù cả mộng,
Ghen cả trời xanh trong mắt nhau.
Em đến hôm nào, mưa trên vai,
Chiều thu, sương đượm nét mi dài.
Nụ cười rung cánh hoa hờn giận,
Trong mắt em còn bóng dáng ai ?
Đinh Hùng
Lam Dai Ngoc
03-27-2003, 10:39 AM
Vì em cho phép buổi giao thân,
Hy vọng ngày xưa lại sắp gần.
Màu tím hoa xoan - Ôi hứa hẹn !
Cành tơ, lá ngọc, nắng chiều xuân.
Em nhớ làm chi hờn giận qua?
Hôm nay hội ý, nắng sang nhà.
Xuân kia để lỡ mươi ngày trước,
Đã sắp xa lòng hai chúng ta.
Giấc mộng chiều nao vắng bóng anh,
Mắt em như nắng giãi hoang thành.
Hồng lên má phấn, hoa bừng tỉnh,
Xuân với em vừa lả tóc xanh.
Em hãy cười như thủa mới quen,
Trời xanh trao khóe mắt như thuyền.
Hàm răng hé nửa chiều hy vọng,
Xuân cũng nghiêng vai ước mộng hiền.
Thấp thoáng linh hồn nắng viễn du,
Nắng thơm hôn mái tóc tình cờ.
Chiều vương từng cánh hoa e lệ,
Gió bướm tung màu áo trẻ thơ.
Em hãy nhìn như thủa mới say,
Màu xuân tô vệt nắng đôi mày.
Rung rung vai nhỏ gầy thương nhớ,
Ta vẫn còn nguyên hiện tại này.
Cành tơ, lá ngọc cũng tương thân,
Hạnh phúc ngày xưa đã tới gần.
Đầu ngọn cây xoan, con bướm lượn,
Hoa màu hy vọng, nắngchiều chiều xuân.
Đinh Hùng
Co? Da.i
03-27-2003, 02:04 PM
Tiếng Dương Cầm
Chiều nắng say, con bướm vàng thơ thẩn,
Bên nhà em hiu hắt tiếng dương cầm.
Hồn ai xưa khóc lại giữa thanh âm?
Mối sầu ấy biết em còn tưởng nhớ ?
Tôi nghe rõ buổi chiều hoa nức nở,
Ôi tay buồn em để tiếng vàng rơi!
Vô tình sao! Em rung phím lòng người,
Bao thương nhớ chiều nay về quá khứ .
Nhớ từ đâu, có một chiều khách lữ,
Trong hương đàn vương mãi ánh hương ai .
Ôi mắt xanh, mày lặng, ánh mi dài,
Người khuê nữ tóc buồn như suối chẩy .
Và tay trắng trên phím ngà run rẩy,
Và hồn sầu tan rụng với hồng sa .
- Anh van em ngừng lại khúc đàn hoa,
Nương tay nhẹ, gieo một lời vĩnh biệt.
Anh van em chớ sầu trong mắt biếc,
Cho hồn ai thôi nhớ chút ly hương.
Chiều hôm nay thổn thức nắng bên tường,
Và lời gió cũng run bằng cánh bướm.
Em không thấy u hoài như sóng gợn,
Tự lòng anh rung lại mấy thanh âm?
Bên nhà em hiu hắt tiếng dương cầm.
Đinh Hùng
Thien Sat Ma Yeu
01-04-2004, 12:22 PM
Ấm Cúng
Mưa bay! Mưa bay!
Bão táp suốt ngày .
Ta buồn, ta lạnh,
Ta nhớ ai đây ?
Ngoài trời sương bạc,
Gió lùa cành cây,
Cửa phòng ta khép,
Quạnh hiu trong này .
Tôi chờ giấc mộng,
Tôi chẳng chờ em,
Thì em chợt đến,
Tiếng chân ngoài thềm ...
Mưa bay! Mưa bay!
Một hôm trời bão,
Em đến chơi đây,
Nước đầm vạt áo,
Lạnh lùng lắm thay !
Em vào cùng gió,
Em đến cùng mưa .
Chiều tối bao giờ ?
Bóng vào cửa sổ,
Lòng em để ngỏ,
Lọt câu hững hờ .
Em bớt lạnh chưa ?
Lòng tôi kề dó
Một ngọn đèn đỏ,
Đôi lòng đêm xưa .
Em ngồi em nhớ,
Tôi ngồi tôi mơ:
Một đời nho nhỏ,
Một phòng xinh xinh,
Cảnh trời mưa gió,
Và hai chúng mình ...
Mưa bay! Mưa bay!
Ấm cúng trong này .
Một hôm trời bão,
Em vào chơi đây .
Thien Sat Ma Yeu
01-04-2004, 12:25 PM
Âm Hưởng
Hôm nay chim yến vui ca
Ran ríu bên sườn núi trắng:
Xuân này có nắng gieo hoa,
Ta sẽ cùng ra biển lặng.
Hôm nay gió bảo cùng mây:
Rời xa những miền tuyết trắng,
Tôi từ biển vắng về đây
Mừng hội xuân này đẹp nắng.
Hôm nay cây quế trong rừng
Bỗng nhủ cùng làn suối bạc:
Xuân này tôi khoác áo nhung,
Mà bác vang lừng tiếng nhạc.
Hôm nay chim nhạn sang sông
Tìm sợi rong vàng làm tổ,
Tôi đan những sợi thơ hồng
Nhờ chim gửi người viễn phố.
Hôm nay hoa bướm hẹn thề,
Hương có bay về phương ấy?
Mưa phùn lả ngọn tường vi,
Mái tóc em còn suối chẩy?
Em là công chúa si mê
Ngủ giữa ngàn hoa lửa cháy.
Bao giờ lại trắng hoa lê,
Em tỉnh giấc mơ bừng dậy?
Thien Sat Ma Yeu
01-04-2004, 01:07 PM
Bài Ca Man Rợ
Lòng đã khác ta trở về Đô Thị,
Bỏ thiên nhiên huyền bí của ta xưa
Bóng ta đi trùm khắp lối hoang sơ,
Và chân bước nghe chuyển rung đồi suối.
Lá cỏ sắc vương đầy trên tóc rối,
Ta khoác vai manh áo đẫm hương rừng
Rồi ta đi, khí núi bốc trên lưng,
Mắt hung ác và hình dung cổ quái.
Trông thấy ta, cả cõi đời kinh hãi,
Dòng sông con nép cạnh núi biên thùy.
Đường châu thành quằn quại dưới chân đi,
Xao động hết loài cỏ hoa đồng nội.
Người và vật nhìn ta không dám nói,
Chân lảng xa, từng cặp mắt e dè.
Ta ngẩn ngơ nhìn theo bóng ngựa xe,
Nhìn theo mãi đến khi đời lánh cả.
Và ta thấy hiện nguyên lòng sơn dã:
Cảnh sắc này bỗng nhuộm máu tà dương.
Ta xót thương, ta căm giận, hung cuồng,
Ta gầm thét, rung mấy trời thế sự.
Rồi dữ tợn, ta vùng đi khắp xứ,
Nắm hai vai người tục khách qua đường.
Lòng lạ lùng tìm ảnh với tìm hương.
Nhưng lẫn lộn chỉ thấy màu xiêm áo.
Trán thì phẳng -- ôi đâu là kiêu ngạo ?
Đâu hồn nhiên trên nét vẽ râu mày ?
Ta ghì người tắt thở ở trong tay,
Miệng quát hỏi: có phải ngươi là bạn ?
Ôi ngơ ngác một lũ người vong bản,
Mất tinh thần từ những thuở xa xôi !
Ta về đây lạ hết các ngươi rồi,
Lạ tình cảm, lạ đời chung, cách sống.
Trong bỡ ngỡ, duy lòng còn chút mộng,
Ta đi tìm người thiếu nữ ngàyxưa.
Nàng không mong, ta đi đến không ngờ,
Giây phút ấy thực mắt nhìn tận mắt.
Ta cười mỉm, bỗng thấy nàng che mặt,
Ta giơ tay, nàng khiếp sợ lùi xa,
Ta điên rồ, đau đớn, xót xa.
Trong cô độc, thấy tình thương cũng mất.
Ôm Nhan Sắc với hai bàn tay sắt,
Ta nhìn ai -- ôi khoé mắt ta nhìn !
Em có là ma, là quỉ, là tiên ?
Em có mấy linh hồn, bao nhiêu mộng ?
Em còn trái tim nào đang xúc động ?
Em có gì, trong xác thịt như hoa ?
Lạc thiên nhiên đến cả bọn đàn bà,
Với những vẻ dung nhan kiều diễm nhất.
Ta lảo đảo vùng đứng lên cười ngất,
Ghì chặt nàng cho chết giữa mê ly.
Rồi dày xéo lên sông núi đô kỳ,
Bên thành quách ta ra tay tàn phá.
Giữa hoang loạn của lâu đài, đình tạ,
Ta thản nhiên, đi trở lại núi rừng.
Một mặt trời đẫm máu xuống sau lưng.
Thien Sat Ma Yeu
01-04-2004, 01:12 PM
Bao Giờ Em Lấy Chồng
Như bao người gái đến xuân thì.
Mỗi đêm say tỉnh vài cơn mộng,
Trở giấc, lòng ơi! buồn làm chi?
Ôi biết bao giờ em lấy chồng?
Đầu thu hay cuối một mùa đông?
Bên người có ánh trăng, đèn mới,
Em nhận thơ lòng tôi nữa không?
Hoa nở cô đơn, bóng động thềm,
Vườn xưa còn thoảng chút hương em.
Xót xa lá cỏ vương mùi tóc,
Tà áo bay về, nhớ suốt đêm.
Em cũng như làn hương phấn kia,
Gió về rồi đến buổi chia lỵ
Nhớ trong khung cửa, mong ngoài ngõ,
như kẻ xưa buồn lối phượng đi.
Nhớ buổi người yêu, kẻ hững hờ,
Em là thục nữ, chỉ mê thơ.
Còn lòng tôi đấy, em không rõ,
Chẳng đến dò thăm, chẳng muốn ngờ.
Mà chẳng tình chung cũng hẹn nhiều,
Lời em bay bướm, tưởng rằng yêu.
Vì ai làm đẹp mây trời thế?
Tôi đợi tin thu sớm lại chiều.
Em ướp hương vào những giấy thư,
Tôi hôn lên chữ một đôi tờ.
Nghĩ rằng: Em gửi hồn thơm đấy,
Là bởi lòng kia đã ước mơ.
Mơ ước hiền như truyện trẻ thơ,
Hoài nghi từng nét mực phai mờ.
Chữ Yêu lượn nét hoa kiều diễm,
Tưởng thấy nghìn đuôi mắt hẹn hò.
Vầng trăng vừa ngả bóng chung đôi,
Em đã xa như dĩ vãng rồị
Tình cũng quan san từ đáy mắt,
Một hàng mi lặng, mấy trùng khơi.
Nghe động bàn chân, nắng tỏa hương,
Mong manh từng gợn phấn còn vương.
Em đi, nửa gối hoa tàn mộng,
Thương nhớ bay cùng mây viễn phương.
Thien Sat Ma Yeu
01-04-2004, 01:15 PM
Buồn Aù Đông Xưa
Buồn xưa Đông Á về muôn phương.
Mắt ta loạn dáng mây hồ hải,
Mộng ngát lâm tuyền mái tóc hương.
Xưa Á Đông buồn xuôi đại dương,
Chiều tha phương đến ngủ bên nàng.
Tóc ai thả lướt con thuyền mộng,
Nghiêng xuống đôi vai chút phấn vàng.
Nắng nhỏ phiêu lưu rợn cánh sầu,
Vòng tay non biển thoắt lìa nhaụ
Giang biên thoảng ướt mùi hương lạ,
Hồn lạc sân ga, lỡ chuyến tầu.
Nếp áo trường sơn, tóc suối ngàn,
Nụ cười phiêu lãng giữa không gian.
Người đi, mây cũng làm du khách,
Nắng chuyển hương theo nhịp gió đàn.
Mộng ơi! thuyền có trao đầu sóng,
Xin nở tươi mầu hoa đại dương.
Biển biếc, cù lao dài ánh mắt,
Ngàn khơi, mơ bóng nguyệt hoang đường.
Ta khát cuồng lưu vị biển đông,
Dìu em trên lá cỏ thu bồng.
Cơn say thấm tận lòng thương hải,
Chìm nổi vầng dương đáy thủy cung.
Hoàng hôn khép áo em lên đường,
Buồn Á Đông xưa về viễn phương.
Đảo tuyết, rừng hoang, mây lữ thứ,
Hồn ơi! Xin hẹn cánh chim sương.
Thien Sat Ma Yeu
01-04-2004, 01:18 PM
Cánh Chim Dĩ Vãng
Anh trở lại con đường lên núi biếc,
Thương mây bay từ đó vẫn cô đơn.
Những bông hoa còn có nửa linh hồn.
Những lá cỏ nghiêng vai tìm mộng ảo .
Ôi nắng cũ nhạt mùi hương dã thảo!
Lạnh màu riêu, tảng đá nhớ chân đi .
Những cánh chim từ quá khứ bay về,
Tà áo mỏng chập chờn phai sắc bướm .
Bài thơ nhỏ hôm xưa hồng nắng sớm,
Trêm môi em, gió núi đã gieo vần.
Mùa hạ nào thơm mái tóc hoài xuân?
Hơi phấn thoảng còn ướp say hình bóng.
Giấc em ngủ, thơ anh về báo mộng,
Nhắn sao khuya soi lén nụ hôn đầu .
Ôi sườn non, mây lụa quấn vai nhau!
Mỗi bậc đá nâng cao từng ước vọng.
Em chuyển bước, trùng dương nào cuộn sóng
Dưới bàn chân? - Hồi hộp biển cây xanh.
Hương phất phơ chùm hoa mộng đầu cành,
Gò má thẹn một màu hồng hợp cẩn.
Hãy dừng lại hỡi mùa hoa hồng phấn!
Mấy hoàng hôn, mái tóc đã sang thu ?
Chĩu hàng mi, lá úa rụng tình cờ,
Tờ thư lạnh, gió sương bay dòng chữ .
Thương tâm sự, mưa sa vành nón cũ,
Anh ngờ em mang cả núi non đi .
Hoa qua đầu, cánh bướm cũng vu quy,
Nhòa nắng xế, nụ cười mây khói tỏa .
Ai trao gửi lời thề trên xác lá,
Để vầng trăng tìm mãi dấu chân xưa ?
Ngôi sao buồn lên đỉnh núi bơ vơ,
Cành trinh nữ, thu xanh màu tóc lạ .
Lời ước hẹn dư âm truyền vách đá,
Em vội đi, hờn giận tiếng non cao .
Em đi rồi! Then khóa cả chiêm bao,
Gầy vóc mộng, gói tròn manh áo nhớ .
Nhắc làm chi ? Ôi! nhắc làm chi nữa ?
Em đi rồi, mưa gió suốt trang thơ .
Mây lìa ngàn, e lệ cánh chim thu,
Con bướm ép thoát hồn mơ giấc ngủ .
Anh trở gót, hương đưa về núi cũ,
Theo mây bay, tìm mãi hướng trăng thề .
Nhắc làm chi ? Còn nhắc nữa làm chi ...!
Thien Sat Ma Yeu
01-04-2004, 01:19 PM
Dạ Hội
Đèn quanh Thủy tạ, hội đêm hè,
Em đến phương nào ? Đây ngựa xe .
Đáy nước hoa chìm, giăng ẩn hiện,
Thơ phòng Khánh Tiết, nhạc Schubert.
Mời các cô em trang điểm vào,
Má hồng gợn chút mới thanh tao .
Thuyền thơ anh đợi nghiêng tình tứ,
Nghìn chiếc hôn bay, thoảng phấn đào .
Khiêu vũ đêm nay, Mộng trá hình,
Trong vườn Quên Lãng, áo ai xanh?
Lòng ai hóa bướm Phù Tang nhỉ ?
Ta chọn nhầm hoa, lẫn Ái Tình.
Tha thướt trời Tây, gái đẹp về,
Phương này ta hẹn với Tây Thi .
Thẹn đâu trinh bạch bàn tay phấn?
Tuyết nguyệt dài chăng, phải đợi kỳ ?
Tuổi hạ giăng tròn, em vẫn si,
Lẳng lơ, ai nép mặt hoa quỳ ?
Phượng Liên nàng ấy điên vì mộng,
Lạc gió thần tiên: kịch Shakespeare ....
Thien Sat Ma Yeu
01-04-2004, 01:20 PM
Đàn Thu Tay Ngọc
Ôi phím đàn ngọc lan ngón tay
Mưa nhòa cung bậc trắng mây bay
Em ban hạnh phúc trầm giai điệu
Khi gió nghiêng mình đến ngủ say
Mười ngón tay buồn chưa ráo lệ
Một cung bạch ngọc náo trường canh
Tay run điệu múa hương rừng thắm
Biển vọng hồi âm ngẩn mắt xanh
Bát ngát không gian ngọc nối lòng
Chập chùng nhạc uốn nét mi cong
Xin em thắp ngón hương kỳ ảo
Ve vuốt từng hơi thở mặn nồng
Anh nắm bàn tay nhạt sương chìm
Bàn tay dạ nhạc mướt nhung êm
Tiếng vang tiềm thức dài âm hưởng
Cánh mộng hồn anh nhập bóng em
Ngào ngạt hương tay một vĩ đàn
Bàn tay hoa nở trắng không gian
Bước chân người tám thu hò hẹn
Ôi đóa hồn say phím ngọc lan
Xin em đưa nhạc lên trời xanh
Ý đẹp tay thơm kết mộng lành
Anh gục đầu lên trang sách ước
Chờ nghe máu chuyển một dư thanh
Thien Sat Ma Yeu
01-04-2004, 01:23 PM
Đường Khuya Trở Bước
Tôi đến đêm xưa, Em vắng nhà,
Trăng vàng, mây bạc, sầu như hoa .
Tôi từ viễn phố rời chân lại,
Chỉ thấy sương nhiều như lệ sa .
Ở cũng bâng khuâng, đi chẳng đành,
Đêm trời, sao cũ sáng long lanh.
Lòng ta ngẫm truyện mười phương vậy:
Người gái khuê phòng kia mắt xanh?
Tôi cũng chưa đi hết dặm đường,
Đời dài, mới đến nửa sầu thương.
Một đêm trở bước cho lòng nghĩ,
Sao biếc rơi tàn mộng phấn hương.
Thien Sat Ma Yeu
01-04-2004, 01:25 PM
Đường Vào Tình Sử
Khi tóc mùa xuân dài trước cửa,
Khi nắng chiêm bao khẽ chớp hàng mi,
Khi những con thuyền chở mộng ra đi,
Giấc mộng phiêu lưu như bầy hải điểu,
Kỷ niệm trở về, nắm tay nhau hiền dịu,
Ngón tay thơm vàng phấn bướm đa tình,
Anh sẽ tìm em như tìm một hành tinh,
Mặc trái đất sắp tan vào mộng ảo .
Trên đường ta đi,
Những đóa hoa nở mặt trời xích đạo,
Những làn hương mang giông tố bình sa,
Những sắc cầu vồng nghiêng cánh chim sa,
Và dĩ vãng ngủ trong hồ cẩm thạch
Của đôi mắt sáng màu trăng mặc khách,
Thời gian qua trên một nét mi dài .
Núi mùa thu buồn gợn sóng đôi vai,
Dòng sông lạ trôi sâu vào tâm sự .
Chúng ta đến nghe nỗi sầu tinh tú:
Những ngôi sao buồn suốt một chu kỳ,
Những đám tinh vân sắp sửa chia ly,
Và sao rụng biếc đôi tay cầu nguyện.
Ôi cặp mắt sáng trăng xưa hò hẹn,
Có nghìn năm quá khứ tiễn nhau đi .
Anh vịn tay số kiếp dẫn em về,
Nhìn lửa cháy những lâu đài mặt biển.
Phơi phới thuyền ta vượt bến,
Từ đêm hồng thủy ra đi .
Lòng ta dao cắt
Chia đôi
Biên thùy,
Dòng máu kinh hoàng chợt tỉnh cơn mê .
Chúng ta đi vào lá hoa Tình Sử,
Hơi thở em hòa sương khói đường thi .
Anh đọc cho em những dòng cổ tự
Ai Cập và Cổ La Hy .
Anh viết cho em bài thơ nho nhỏ
Bài thơ xanh ánh mắt hẹn tình cờ .
Có những chữ Hoa yểu điệu,
Không phải đại danh từ .
Nét uốn đơn sơ
Lưng mềm óng ả
Những chữ hoa không thêu phù hiệu,
Những chữ hoa không biết phất cờ .
Một bài thơ
Có tiếng thở dài đôi hồn tình tự,
Vần điệu dìu nhau đi trong giấc mơ,
Sông núi trập trùng lượn theo nét chữ,
Những chữ thương yêu,
Những chữ đợi chờ,
Đẹp như
Dáng em e lệ chiều xưa .
Anh sẽ tìm em, chiều nào tận thế
Khi những sầu thương cất cánh xa bay .
Khi những giận hờn, khi những mê say,
Khi tất cả hiện nguyên hình ảo mộng :
Giọt lệ hoa niên, cung đàn hoài vọng,
Và những hương thơm tình ái trao duyên .
Những không gian thăm thẳm mắt u huyền,
Những vạt áo bỗng trở màu sông biển.
Chúng ta đến, mùa xuân thay sắc diện,
Chúng ta đi, mùa hạ vụt phai nhòa,
Gương mặt mùa thu phút chốc phôi pha,
Ta dừng gót, chợt mùa đông tàn phế .
Em hát mong manh bài ca Tuổi Trẻ,
Bướm bay đầy một âm giai .
Khúc nhạc lang thang như hồn Do Thái,
Đại dương cồn sóng gọi tên ai ?
Vời vợi tiếng em lướt qua Hồng hải,
Tiếng hát nhân ngư tuyệt vọng than dài .
Chúng ta thở những hơi nồng nhiệt đới,
Nghe mùa xuân nẩy lộc rợn trên vai .
Có những giấc mơ lẻn vào quá khứ,
Có những chiêm bao đi về tương lai .
Anh gặp em anh từ thủa nào ?
Mênh mang sóng mắt
Ngờ biển dâu .
Núi non nhìn ta vừa nghiêng đầu
Hình như hội ngộ
Từ ngàn thâu .
Ta tỉnh hay mơ ? Chiều nay trăng khép
Hàng mi sầu
Hay tà dương thu
Mưa rơi mau ?
Em ơi! Vệt nắng phù kiều uốn mình ô thước,
Ta, suốt đời ngư phủ,
Thả con thuyền trên mái tóc em buồn lênh đênh.
Ôi chao dĩ vãng, Dĩ Vãng thần linh !
Một phút, một giây, nhìn ta ngàn kiếp !
Thầm gọi cỏ hoa sang tự tình.
Lời nói bâng khuâng, bàn tay duyên nghiệp.
Anh nhìn em như chiêm ngưỡng một hành tinh.
Thien Sat Ma Yeu
01-04-2004, 01:28 PM
Gặp Nhau Lần Cuối
Khi tôi ngồi xuống ở bên em,
Giở tập thư xưa đọc trước đèn.
Vẫn ngọn đèn mờ, trang giấy lạnh,
Tiếng mùa thu động, tiếng mưa đêm.
Gần nhau, còn lạ nét môi cười,
Em đến như người bạn cũ thôi.
Trận gió năm nào chưa ngớt thổi,
Mà nghe hồn gió lạc xa khơi.
Em hãy ngồi im - khuya đã lâu,
Phút giây tâm niệm tưởng như sầu.
Ngón tay não nuột tàn nhung bướm,
Gỡ cánh hoa phai lả mái đầu.
Đèn nhỏ, sương pha lạnh mặt người,
Lạnh vương từ sợi tóc buông lơi.
Lìa vai, kỷ niệm bay mùi phấn,
Nép mặt hờn nghiêng lá hổ ngươi.
Mắt lặng nhìn nhau từ dĩ vãng,
Chợt xanh màu áo nhớ thương xưa.
Bóng em khoảnh khắc thành hư ảo,
Buồn lướt hàng mi thấp thoáng mưa.
Từng nhớ, từng thương, từng chụm đầu,
Từng chung dòng lệ thấm vai nhau.
Mà trong mắt liếc ngờ non ải,
Nhịp thở ân tình cũng biến đâu.
Sương xuống nhiều thêm, thôi biệt ly !
Nhìn em lần cuối, tiễn em về.
Mưa buồn nỡ để đường thu lạnh ?
- Đây áo quàng vai, em hãy che.
Thien Sat Ma Yeu
01-04-2004, 01:30 PM
Lạnh Mùa Đông Cũ
Thu hết rồi đây, thu sắp hết!
Ngoài kia cành rụng - Em nghe không?
Sông vàng đổi gió đìu hiu cũ,
Bụi cuốn dâu xanh, bãi cát hồng.
Em đã nghe lòng lạnh lắm chưa,
Khi con chim biếc cúi bên hồ,
Lửng lơ đáy nước, cành rong gợn,
Thuyền lá tre vàng trôi ngẩn ngơ ?
Em đã cho lòng thương nhớ chưa ?
Khi chiều sương bạc, ánh sao thưa,
Một đàn chim nhỏ bay về tổ,
Có tiếng chuông chùa rung cõi xưa .
Em đã buồn thêm được chút nào ?
Mà lòng tôi rộng biết là bao!
Nghe trong xác lá hồn tôi rụng,
Mưa nấc từng cơn tưởng lệ trào .
Em có vì thu gieo lệ không?
Tôi về, sớm gặp bóng sang đông.
Chiều xưa nắng hạ, chiều nay lạnh.
Mà chửa yêu thêm đã chết lòng.
Thien Sat Ma Yeu
01-04-2004, 01:32 PM
Liên Tưởng
Ý chiều ngây ngất màu hoàng cúc,
Sao mắt thu buồn dáng hạ xa
Ta nhớ mà thương người sử nử,
Áo mùa thu đọng sắc kiều hoa.
Nước cũ rưng rưng màu ngọc trắng,
Mây ngày xưa tỏ, nguyệt xưa trong.
Người xưa lẫn dáng tình sương tuyết
Riêng cặp môi kia ánh nét hồng.
Ta nhớ giăng hoa ngày hạ trước,
Nhớ hồn thảo mộc lẫn mùi hương.
Nhớ màu xiêm áo người thay đổi,
Những cánh hồng chen với cánhsương sương.
Người đẹp ngày xưa tên giống hoa,
Mùa xuân cây cỏ biếc quanh nhà.
Thùy hương phảng phất sen đầu hạ,
Lén bước trang đài tới gặp ta.
Yểu điệu phương đông lướt dưới đèn.
Ta nằm mộng đẹp đêm thần tiên.
Dáng Xuân nghiêng mặt cười không tiếng,
Lửa Hạ lên rồi -- Ô ý Liên !
Thien Sat Ma Yeu
01-04-2004, 01:34 PM
Mái Tóc Viễn Phương
Đêm hè ngồi nhớ giăng suông,
Nhớ em tà áo nhạt hương chưa về .
Cách rừng , cách cả sơn khê,
Em ơi! giữ mái tóc thề cho xanh.
Thuyền mây từ bỏ kinh thành,
Bến vàng hiu quạnh cũng đành tiễn đưa .
Biển ngoài: núi cũ, thông xưa,
Tịch dương đã trải, nắng mưa đã từng.
Sầu lên bến cát rưng rưng,
Mây trường sơn lại vượt rừng tới đâu ?
Người đi đồi sắn, nương dâu,
Buồn quan san, một con tầu về xa .
Nhớ xuân từ độ còn hoa,
Nhớ em từ độ thướt tha suối thề .
Xa trời, lưu lạc hồn quê,
Có phai, xin để ngày về hãy phai .
Viễn phương mái tóc bay dài,
Nghiêng vai sương lạnh, thương hoài vầng trăng
Thien Sat Ma Yeu
01-04-2004, 01:35 PM
Nụ Cười Thương Nhớ
Thu về, em đã gặp thu chưa ?
Giải nước trường giang lạnh mấy bờ ?
Thoảng bóng hoa buồn in lối cũ,
Dặm đường mơ tưởng bước em xưa .
Tôi mải tìm thu mấy bữa nay,
Mới nên sầu mộng, nhớ nhung này .
Tưởng trong thao thức, lòng giăng gió
Đều nói cùng em: Yêu lắm thay!
Từ trái đồi xanh, xanh mãi đâu
Trở về đồng nội ngát ưu sầu,
Hương thơm ngây ngất, hồn hoa cỏ
Hằng viễn hoài em xa cách lâu .
Mảng nhớ mong em, rừng đã vàng,
Dáng chiều giục giã cửa đài trang.
Cảm thương nhan sắc, mờ thu thủy,
Phơ phất trùng dương khói ải quan.
Nước buồn cũng bởi mắt em xanh,
Hồ biển rưng rưng biếc mấy thành?
Em tự phương trời, thu gởi lại
Nụ cười thương nhớ, nét đan thanh
Thien Sat Ma Yeu
01-04-2004, 01:40 PM
Sâm Thương Sầu Nhạc
Nhớ đêm qua, nguyệt lên đầu cành,
Vàng thưa nhạt, bóng cây lê xanh.
Nhớ đêm qua ngắm vì sao rụng,
Nên tình cờ biết mộng tàn canh.
Buổi ấy, tuy rằng truyện sánh đôi,
Người bên hiên mà tưởng bên trời .
Dưới hoa, đối mặt nhìn giăng tỏ,
Hoa khách tình - ôi nguyệt viễn khơi!
Lời nói trong đêm thấy nghẹn ngào,
Ta lây chung buồn của hồ ao .
Tiếng côn trùng xót xa ánh nước,
Nửa mặt trăng thương khuất lá đào .
Người gái ngồi kia cất tiếng ngâm,
Một thiên ai oán, mấy câu trầm.
Thoáng nghe, chợt tưởng hồn sơn cước,
Cảm nỗi tiêu vong, đến khóc thầm.
Ấy đêm sầu não được gần em,
Để thấy hai lòng cánh biệt thêm.
Tiếng ngọc hương không tình, không ý,
Nói chi, cho lạnh bóng trăng thềm?
Tôi làm như kẻ nhớ phương nào,
Chẳng dám nhìn em, chỉ ngắm sao .
Cây ngậm ngùi với người không tiếng,
Cùng trông giăng xuống để sầu cao .
Tôi đợi giăng về bên phía tôi,
Để sầu in bóng chỗ em ngồi:
Hai linh hồn vào chung một mộng,
Hai bóng người làm một bóng thôi .
Em hiểu rằng tôi yêu đến đâu .
Khi trăng sơ ý xế ngang đầu .
Hồn đêm chợt thoảng qua làn mắt,
Tôi ngẩng nhìn em một thoáng mau .
Thien Sat Ma Yeu
01-04-2004, 01:44 PM
Tâm Tình Cuối Năm
Từng cơn mưa lạnh đến dần,
Dời chưa trang điểm, mà xuân đã về!
Hững hờ để nước trôi đi,
Giấc chiêm bao hết, lấy gì mà say ?
Quê ai đầm ấm đâu đây,
Cho tôi về sống mấy ngày trẻ thơ .
Ước gì trăng gió đón đưa,
Mắt chờ gặp mắt, tay chờ cầm tay .
Cảm lòng, nhận chút hương bay,
Tình thương đất bạn, cỏ cây là người .
Quê nhà ai sẵn nụ cười,
Núi sông hồn hậu, mà Trời bao dung?
Cho tôi về hưởng xuân cùng,
Bao giờ hoa nở thì lòng cũng nguôi .
Thien Sat Ma Yeu
01-04-2004, 01:46 PM
Tần Hương
Có chàng mang lòng thương
Đi dạo muôn con đường,
Một hôm dừng trước mộng,
Yêu nàng tên Tần-Hương .
Nàng nhìn như ý sớm,
Nàng cười như tình xưa .
Áo nàng: hoa vẽ bướm
Đẹp cả giấc chàng mơ .
Và đêm đêm chàng gọi:
Tần-Hương! Ôi Tần-Hương!
Và ngày ngày chàng nói
Chuyện yêu cùng chuyện thương.
Chàng đi ngoài hiên mưa,
Cô nàng ngồi trong cửa .
Tóc liễu buồn phất phơ,
Miệng hoa cười một nửa .
Đài gương không e lệ
Giữa kinh thành ngựa xe .
Cô Tần-Hương thùy mị
Không nấp bóng màn the .
- Tần-Hương! Ôi Tần-Hương!
Tên nàng như hoa đẹp.
Chàng là bướm tơ vương
Nên chàng là Hoài Điệp...
Vâng, chàng làm thơ bướm,
Nàng nhẹ lòng như hoa .
Chỉ chút tình hôm sớm,
Chỉ nụ cười thoáng qua .
Xuân nào như xuân mới ?
Hương nào như hương xưa ?
Lòng chàng không có tuổi,
Duyên chàng se tình cờ .
Chàng nhặt từng cánh hoa,
Giữ từng con bướm ép.
Mùa xuân chàng không già,
Mùa thơ chàng vẫn đẹp.
Gặp nhau rồi mến thương,
Tôi không buồn, không nghĩ .
- Có anh chàng thi sĩ
Tương tư cô Tần-Hương...
Thien Sat Ma Yeu
01-04-2004, 01:48 PM
Thanh Sắc
Đầu xuân có rừng xuân đẹp,
Suối bạc, ngấn vàng long lanh.
Con hươu sao quỳ khép nép,
Uống ngọc bên hòn đá xanh.
Đầu xuân có dòng sông trắng,
Thuyền ai chờ khách nằm đây .
Con chim nhạn biếc theo mây
Trên bến cát hồng xa vắng.
Đầu xuân có hội đua hồng,
Có cuộc thi tà áo lá .
Đầu xuân này cỏ thêu nhung,
Bướm với hoa đồng lơi lả .
Đầu xuân có tiệc xuân tình,
Núi xanh và trời xanh biếc.
Mây đào có má đào xinh,
Em chớ để tình xưa chết.
Powered by vBulletin™ Version 4.0.3 Copyright © 2012 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.