PDA

View Full Version : Những bài chiêu niệm



Bach Van Phi
06-11-2002, 11:25 PM
Những bài thơ đưa chúng ta về thời quá khứ , Những bài thơ tưởng niệm các nhà thơ , nhà văn vang bóng một thời . Phát họa phần nào cuộc đời của những vì sao rực sáng trên bầu trời văn học Việt Nam .

Bach Van Phi
06-11-2002, 11:28 PM
THẾ LỮ

Chúa sơn lâm gậm tiếng gầm
Quẩn quanh trong cũi âm thầm: Thế gian
Thép thời gian bóng thêm chăng
Hay xem nước thép hàm răng có ngời?

Hoa chăm, cỏ xén quen rồi
Nhớ khi đùa suối vờn trời, uống trăng?
Cái thời oanh liệt hiên ngang
Còn đâu giữa cảnh giả vàng, giả mơ...

Những con hổ đại ngàn thơ
Mang hồn treo ngược làm trò hóa thân
Giữa khung chuồng hẹp thế gian
Không gầm lên nỗi lầm than kiếp người !

Nguyễn Vũ Tiềm

Bach Van Phi
06-11-2002, 11:31 PM
CAO BÁ QUÁT

Chấm muội đèn chữa câu phạm húy
Cái roi song xóa mộng công danh
Văn chưng một thuở "vô Tiền Hán"
Cùm khóa chân, nghiên bút tan tành.

Dẫu sửa văn vua tài đến mấy
Sao bằng cây kiếm đỡ nhân văn
Tứ thơ gồng cả hai đầu núi
Tam Đảo, Ba Vì chiến tuyến giăng.

Roi song nát thịt, đầu không khuất
Chỉ cúi trước cành mai xứ quê
Thân dẫu vùi sâu ba lớp đất
Tấc lòng còn hận cửu thiên đê !

Nguyễn Vũ Tiềm

Bach Van Phi
06-11-2002, 11:36 PM
NGUYỄN DU

Tưởng rằng phận bạc Ðạm Tiên
Ngờ đâu cụ Nguyễn Tiên Ðiền nằm đây
Ngẩng trời cao, cúi đất dày
Cắn môi tay nắm bàn tay của mình
Một vùng cồn bãi trống trênh
Cụ cùng thập loại chúng sinh nằm kề
Hút tầm chẳng cánh hoa lê
Bạch đàn đôi ngọn gió về nỉ non
Xạc xào lá cỏ héo hon
Bàn chân cát bụi, lối mòn nhỏ nhoi
Lặng im bên nấm mộ rồi
Chưa tin mình đã đến nơi mình tìm

Không cành để gọi tiếng chim
Không hoa cho bướm mang thêm nắng trời
Không vầng cỏ ấm tay người
Nén hương tảo mộ cắm rồi lại xiêu

Thanh minh trong những câu Kiều
Rưng rưng con đọc với chiều Nghi Xuân
Cúi đầu tưởng nhớ vĩ nhân
Phong trần còn để phong trần riêng ai
Bao giờ cây súng rời vai
Nung vôi, chở đá tượng đài xây lên
Trái tim lớn giữa thiên nhiên
Tình thương nối nhịp suốt nghìn năm xa...

Vương Trọng

Bach Van Phi
06-11-2002, 11:40 PM
NGUYỄN TRÃI

Ba họ - bao nhiêu người?
Bao đầu rụng tru di buổi ấy?
Dòng thơ - dòng máu chảy
Sáu thế kỷ rồi đâu dễ vơi.
Ba họ vùi chung một hố
Cho những câu thơ cải tử hoàn đời.

"Tình thư một bức phong còn kín..."
làm sao đắc tội với mình rồng?
Hay đêm ấy chị Hằng xuôi sông Đuống
ánh ngọt vườn trăng quá dịu dàng?
Một vườn thơ chỉ kết mùa nhân nghĩa
làm sao trọng tội với triều đình?
Hay bởi thi tài vòi vọi tỏa
vầng trăng nhân nghĩa quá lung linh?

Nguyễn Vũ Tiềm

Bach Van Phi
06-11-2002, 11:44 PM
BÙI GIÁNG

Ta thấy anh là - con dế điên
Cả mùa xuân - hát giữa thanh thiên
Mùa xuân hoa cỏ vương đầy sách
Anh ném thơ ca - xuống vơng thiền

Ta thấy anh - là con dế què
Suốt mùa hạ thẫm - hát im nghe
Anh chưa nhảy khỏi bờ nhân ngã
Lại ném tồn sinh tím vỉa hè

Ta thấy anh - là dế sương mù
Hát ca ầm ỉ suốt mùa thu
Anh mơ hồ cả đêm xoè nguyệt
Vàng cả Kim Cương mở lối tu

Ta thấy anh là dế nội đồng
Lẫn vào hương cỏ hát mùa đông
Anh sai ngôn ngữ như phù thuỷ
Ngôn ngữ đè anh xuống cõi không

Ta với anh - cùng Dế Ðá trời
Thượng đế cầm râu ngoáy ngoáy chơi
Chọi với hư vô đầu trụi tóc
Tìm trong đá tảng - cái chơi vơi

Phạm Thiên Thư

Bach Van Phi
06-11-2002, 11:48 PM
XUÂN DIỆU

Người phải lòng ư? Không đếm nổi
mang hương gửi gió, dại khờ chưa
nhặt phấn thông rơi làm của nả
phú quý đong bằng đấu mộng mơ.

Nhịp cầu thơ nối bao đôi lứa
riêng mình gùi nặng khối bơ vơ
chờ hoài, đợi hút phương vô vọng
non thề biển hẹn với hư vô.

Trăng rằm, trăng khuyết đều trăng mật
run rẩy ôm ghì khoảng trống trơ
cầm tay một khối hồng mơn mởn
lại mải mê hôn cát, hôn bờ.

tương tư trọn kiếp người dang dở
gánh đỡ nhân tình nỗi héo khô
người tình chết đứng ngoài hiên ướt
chẳng nhận bao giờ, chỉ biết cho!

Nguyễn Vũ Tiềm

Bach Van Phi
06-11-2002, 11:52 PM
Nguyên Sa

Tháng tư người đi hành trang là gió
hôm nay hình như có sợi mây hồng
Thổi vào hư không nhịp tin sóng vỗ
Dấu chân vết còn bảy sắc cầu vồng
Câu hỏi quẩn quanh nửa khuya tỉnh thức
Tháng tháng ngày ngày bèo bọt như sông
Đời cõi tạm ai phân vân mộng thực
Như ‘có cũng xong mà không cũng xong’

Tháng tư người đi hành trang là nắng
Một thuở Paris câu hát bềnh bồng
Đôi mắt hạt dẻ mầu phai im vắng
Mi liếc khép rồi cuối nỗi nhớ mong

Tự hỏi thâm tâm có đành quên lãng
Trời chợt mưa mau ai lạy trời mưa
‘Tháng Giêng Và Anh’ thẫn thờ dĩ vãng
Phong tỏa đường về thoáng mấy âm xưa

Tháng tư người đi hành trang thao thiết
Mặt nước sông Seine vẫn lạnh buồn tênh ?
Đứng giữa đỉnh trời vẫy tay vĩnh biệt
Ai ngẩn ngơ quanh mấy kiếp sóng ghềnh ?

Không gian có đủ nỗi sầu thế kỷ
Sao vằng vặc trời cũng lúc về ngôi
‘Giấc Mơ’ mênh mang mấy thời nghiệp dĩ
Phải : ‘tôi đưa người hay người đưa tôi’

Tháng tư người đi hành trang vô tận
Chiếc lá còn bay ‘Tám Phố Sài Gòn’
Tiếng guốc quạnh không đáy hồn đứng ngẩn
Màu lụa Hà Ðông còn nhớ vết son

Đất thẳm trời xanh buồn như ga đợi
Ngọn đèn vàng lu chỉ lối xưa sau
Nhủ thầm với lòng đừng nên bước vội
‘Nhưng chậm thế nào, thì cũng phải xa nhau...’

Nguyễn Mạnh Trinh

Bach Van Phi
06-11-2002, 11:57 PM
Nguyễn Nhược Pháp

Chùa Hương không gặp gỡ
Rừng mơ chắc đã mơ?
Lời còn trong hơi thở
Giai nhân cùng người thơ.

Phải người từ xưa nhớ
Phảng phất nỗi sương mờ
Hay vẫn người mấy thuở
Tích cũ miền cổ sơ
Thần linh chung chỗ ở
Voi, hổ đến hầu cờ
Cá, cua lên bờ thở
Rắn ngủ cùng bé thơ
Tiểu đồng giọng chưa vỡ
Mơ những điều vẩn vơ.
Bồng đảo hương chưa mở
Tiên nữ còn măng tơ
Xiêm rơi chưa mắc cỡ
Cửa động then hững hờ

Chèo vui đêm xuân lỡ
Thuyền lạc dưới trăng mờ
Tiếng trần gian lại ngỡ
Cung Quảng vào đêm thơ
Tiên với người ngờ ngợ
Bạn cũ tự bao giờ.
Sương vương chưa ai gỡ
Thế gian còn tinh mơ
Mặt trời chưa cơ nhỡ
Trăng chẳng khuyết bao giờ
Hoa chưa hề dang dở
Nhụy suốt đời trinh sơ
Tim chưa hề trắc trở
Không biết đến đợi chờ.

Động Thiên Trù chợt mở
Giật mình bừng giấc thơ
Người đi, thơ vẫn ở
Rót ngọc đến bây giờ...

Kiếp phù sinh: hơi thở
Tuổi thọ nhường cho thơ!

Nguyễn Vũ Tiềm

Bach Van Phi
06-12-2002, 12:01 AM
Nguyễn Tất Nhiên

Ngồi đọc những bài thơ khóc em
Mà nghe như lệ ứa đầy tim
Khóc em, không phải, mà tôi chỉ
Nhân dịp em đi ngó lại mình
Ngó lại mình : tôi với bạn bè
Và em, thi sĩ, một người đi
Một người đi đã xa xôi lắm
Và một người đi, người sẽ đi...

Đừng hỏi vì sao ngưòi bỏ đi
Người đi đâu có nói năng gì
Người đi người để Tâm Dung lại
Cho cõi trần gian mải vuốt ve

Người đi như cánh hạc bay ngang
Trời rộng.Thiên Thu cánh hạc vàng
Như mới hôm qua người đã lặng
‘Giữa tiếng làm thinh của ghế bàn’

Người có điên không, ai mà hay
Hỡi người mộng ở trần gian này
Chỉ biết Chuông Mơ còn gọi mãi
‘Nàng Thơ Trong Mắt’ quá thơ ngây

Ô hay , vĩnh biệt không buồn sao ?
Chỉ có bâng khuâng ngọn Trúc Ðào
Chỉ có Tâm Khai ngàn nụ nở
Trên cành gío lộng, rất xôn xao!

Thiên tai ai biết là mưa gío
Hay cõi bình yên , chốn vĩnh hằng
Ta tiễn người đi. như trái đất
Ngó lên trời, thấy vệt sao băng...

Vi Khuê

Bach Van Phi
06-12-2002, 12:05 AM
Hàn Mạc Tử

Từng phút - anh đến gần cửa huyệt
Từng phút - anh tan vào cõi thiêng.

Ôm riết từng giây, từng nhân ảnh
Khuôn ngọc tròn trăng, mặt chữ điền
Thinh sắc đồng trinh nguyên vẹn trắng
Vẫn còn bẽn lẽn lúc quy tiên.

Thi tài linh vận vào oan nghiệt
Xuân mấy mươi tàn, huyết chửa tan
Tâm linh tinh biến trong vô thức
Để hồn trang trải nợ nhân gian.

Thiên tài có giống như thiên thạch
Bùng cháy khi vô khí quyển dày?
Nhân thế tai ương ung tích mãi
Thiện, ác giao tranh xú uế đầy.

Phút siêu thăng hóa là giây phút
Hạnh ngộ tình quê cõi cực nguyền
Ngoi đầu thở gấp vài thi tứ
Thác quái trần ai ngập nhỡn tiền...

Nguyễn Vũ Tiềm

Bach Van Phi
06-12-2002, 12:12 AM
Nguyễn Ðình Chiểu

Ngả đường nào cũng mịt mù đen đặc
Ông đi
Tìm nghĩa sĩ tế linh nơi Cần Giuộc
Kiếm ngư tiều trị bịnh xứ Ba Tri
Ông đi
Không phi nhờ vào cây gậy.

Buổi cương thường u mị
Con mắt nhắm rồi chưa xong
Thiếu mắt xem chừng còn quá đủ
Để nhìn thế sự: mớ bòng bong.

Ví thử mắt nhìn thông tỏ
Tim vỡ từ lâu còn gì
Thân già ắt hẳn còn bung xé
Kiến ngãi bao giờ chịu bất vi !

Nguyễn Vũ Tiềm

Bach Van Phi
06-12-2002, 12:16 AM
Tú Xương

Lẳng lặng mà nghe tôi chúc ông
Từ ngày ông chán cảnh người đông
Ung dung thượng giới trời mây dạo
Lều chơng long đong hết bận lòng.

Tôi lại mừng ông được tiếng sang
Văn chương có giá chốn cung Hằng
Dưới đây lạ lắm, nhiều thi phẩm
Vừa bán, vừa cho vẫn ế hàng.

Nguyễn Vũ Tiềm

Bach Van Phi
06-12-2002, 12:18 AM
Vũ Trọng Phụng

Hàng tỷ vi trùng "cốc"
Tấn công hai lá phổi gầy
Trận tuyến này
Chưa thể gọi là giông tố !

Rứt ruột mỗi cơn ho
Bật ra từng búng máu
Thảm trạng này
Chưa thể bằng vỡ đê!

Thằng hề, ai biết được
Tóc đỏ, tâm đen
Thành vĩ nhân cứu quốc!

Ðứt mạch văn tài
Giữa trận cười hộc huyết!

Nguyễn Vũ Tiềm

Bach Van Phi
06-12-2002, 12:21 AM
Xuân Quỳnh

Tây nâng nhành hương sắc
Lại gặp mặt mùa xuân
Hoa có nhớ một bông hoa tự hát
Giữa gió mưa vẫn riêng ngát hương quỳnh.

Hoa nở dọc chiến hào từ dạo ấy
Yêu hết mình cả trong những cơn đau
Sống hết mình, như một người tri kỷ
Càng bao dung nơi bom rụng trên đầu.

Muốn nghe mãi lời hoa trong gió lạnh
Hát ru con cùng ru nỗi đợi chờ
Ru khắc khoải mặt trời trong quả trứng
Ru những điều gần gũi ở trong mơ.

Muốn nghe mãi chiều heo may xào xạc
Chở thầm thì lời hoa cỏ may
Tài sắc bao giờ thôi phận bạc
Trái tim vào đất vẫn nồng say...

Nguyễn Vũ Tiềm

Bach Van Phi
06-12-2002, 01:19 AM
Quang Dũng

Chợt nhớ một miền chân chưa đặt
Nhập vô quá khứ của bao người
Mây núi như còn trong thủy mạc
Quân đi như thuở "kỷ nhân hồi"

Nhớ đến thương sao dáng áo chàm
Quen mùi thơm nếp dẫu chưa ăn
Trong mơ mờ hiện lên Tây tiến
Lúc bóng kiều hoa, lúc cọp vờn.

Nhớ sắc màu xa, nơi chinh chiến
Da vàng tóc rụng vẫn xòe xanh
Trăng rơi lả tả quanh đường kiếm
Hoa đong đưa buồn tiễn các anh.

Những người trai ấy giờ đâu nhỉ
Tro tàn trên tóc, mắt sương giăng
Thời gian như nước bào trơ đá
Đá vẫn gan lì chất sắt đanh.

Những người trai ấy giờ đâu nhỉ
Hồn về Sầm Nứa hay đồng bằng?
Độc mộc hút vô mồ miền viễn xứ
Gửi lại thời gian khúc độc hành.

Nguyễn Vũ Tiềm

baisulaonhan
02-10-2003, 10:09 PM
Lên Mai Châu, nhớ Quang Dũng

Ðâu xứ "Mùa em thõm nếp xôi"
Ðâu hồn "Tây Tiến" Mai Châu õi?!
Ðêm nay nhớ ghé về bản Lác
Nhà sàn ai mây nâng chõi või

Hít tràn lồng ngực hương thung lũng
Või đầy choé rượu thả xa mõ
Nghe chiêng trống gọi chừng nao nức
Bềnh bồng men bay lay câu thõ

Em ở Xãm Khoè hay Mai Hạ
Mà mắt em cười xanh Mai Châu
Chút bối rối chàng trai đất lạ
Quên chít khãn piêu phủ kín đầu

Sớm mai em bước vui chợ Núi
Trán gùi thổ cẩm dáng rừng xa
Mùa này nắng đổ vàng ong mật
Muốn bắc cầu mây đưa em qua

Thung Khe dốc đứng xa xôi lắm
Gió gắt, xe bươn giục lối gần
Dấu cũ chưa phai nhoà nãm tháng
Anh có về mõ lại giấc xuân?.

Nguyễn Dịch Long