View Full Version : Cuồng Nhân
Tieu Dieu Khach
06-05-2002, 04:32 PM
Cuồng
Kha Kha Kha
Cười cho thấu tận thiên đ́nh
Cười cho thế thái nhân t́nh đảo điên
Cười cho lọt xuống cửu tuyền
Cười cho ma kiếp truân chuyên luân hồi
Cười cho vỡ nát bờ môi
Cười cho Diêm Chúa trát đ̣i mạng đây
Cười cho sặc sụa run thây
Đầu trâu mă viện ùa vây triệu về
Kha Kha Kha
Cười cho cay đắng ê chề
Cười cho những kẻ từng thề ḷng chung
Cười cho hai chữ thủy chung
Cười cho những kẻ khốn cùng chờ mong
Kha Kha Kha
Cười cho câu thệ trong ḷng
Cười cho những kẻ thề không đổi lời
Cười to phỉ báng t́nh đời
Cười to mai mĩa, cười đời lệ rơi
Tieu Dieu Khach
06-05-2002, 04:36 PM
Cuồng Hận
Thù dâng lên miệng, nức vành môi
Gào giữa trời xám một thằng tôi
Hắc bạch bất phân trời lú lẫn
Hoá màu xám độc, hại thế nhân !
Hận đời đẩy người vào cạm bẫy
Hận người gạt người vút mây cao
Để rồi hụt hẫn người rơi xuống
Vực sâu thăm thẳm khó ngóc đầụ
Thời gian đứng lại ! chớ qua mau,
Đừng vội lấp liếm nỗi thương đau,
Quá khứ đă qua là tang chứng
Kiếp sống dật dờ là nhân chứng,
Dối trá mau ra toà đứng hầu !!!
Toà ? hahha ! hahha !
Toà án lương tâm xây ở đâu ?
Công lư là ǵ ? Chính nghĩa nào ?
Toàn là láo khoét ! Là lường gạt !
Đầu môi chót lưỡi nhơ bẩn nào !
Hận ! Hận ! Hận !
Thù dâng lên mắt - toét con ngươi,
Từng lằn gân đỏ giăng chằn chịt,
Cửa sổ linh hồn đầy lệ huyết,
Giết ! Giết ! Giết !
hahha !
Giết chết đi "cái" gọi người.
Tieu Dieu Khach
06-05-2002, 04:37 PM
Cuồng Điên
Mọi người x́ xầm,
chỉ trỏ,
cái thằng đó
nó điên,
nó cứ cười triền miên,
mắt ngó xa huyền ảo ....
bỗng vụt ḿnh nó đảo,
túm tiểu thuyết trên tay
điên cuồng, nó xé ngay
rồi bật cười điên dại,
miệng lầm bầm, lăi nhăi,
"điên ! hahha ! điên !"
nó quay sang bên phải,
chụp tập thơ viết dở
vài giây nó ngẫn ngơ,
rồi nó cứ tỉnh bơ
đánh đập người thi sĩ,
phun, nhổ rất thô bỉ
mặt đanh nó lầm ĺ,
chẳng ai dám can chi ....
nó ngó sang cô bé,
đang khiếp sợ im re,
mắt huyền như ngấn lệ
tay nắm chặt rụt rè
"bé có biết tại sao ?"
hoảng hốt, bé lắc đầu,
"bà có hiểu tại sao ?"
bà bên cạnh mày chau,
"mày có biết lư do ?"
chàng thi sĩ co ro,
"làm sao tôi biết được ?"
nó cười điên hơn trước,
miệng hả mắt đỏ ngầu
đôi mắt sâu man rợ,
nó cười như ngưng thở
ḿnh ngả trước nghiêng sau,
cặp chân mày nhíu chau,
vết thời gian in sâu
vầng trán cao đau khổ
của khuôn mặt rắn rỏi,
rồi nó nhổ, nó ói
"tao nôn mửa tụi bây"
"thơ t́nh ?" **khac*. "ghê thay"
"toàn là lời giả dối,
tụi bây đóng kịch giỏi
giả si, luỵ, đau thương
vờ đau khổ chán chường,
gạt bao tim non dại"
rồi nó quay sang trái
"bé có biết yêu chưa ?"
cúi đầu bé khẽ thưa,
"dạ ... biết rồi, thưa chú"
khẽ thở dài nó nhủ,
"tội cho bé ngây thơ"
tay buông thơng ngó lơ,
mắt xa xăm vời vợi ...
cảnh sát ùa vây tới,
kẻ trói tay khoá c̣ng,
nó đứng ngớ ngẩn trông,
hồn như rời khỏi xác,
cô bé vụt chạy lại
ôm nó trong ṿng tay
thút thít rỉ vào tai
"tội cho chú đau khổ"
"cháu cũng sầu chú ơi !"
một giọt lệ sầu rơi,
nơi mắt sâu man rợ,
nó lại cười ngưng thở,
"hahhâh điên !"
"hahhâh điên !"
Tieu Dieu Khach
06-05-2002, 04:38 PM
Cuồng Say
Ông cười, ông chửi, ông múa tay,
Ông đi, ông đứng té lăn quay,
Ḷm c̣m ḅ dậy mồm lảm nhảm,
"Trời đất ngả nghiêng điên đảo đây !"
"Dô ! dô ! thêm ly nữa đi bây
Chớ ngồi xớ rớ như khúc cây
Nh́n ǵ thao láo đôi mắt ếch
Có mắt không tṛng phải không mầy ?"
Ông nhai, ông nuốt, bóc bằng tay,
Quẹt miệng, quẹt râu, quẹt vào vai
"Ở dơ ḷng sạch, hồn trong sạch
Bề ngoài đẹp chi, bụng bẩn thay !"
"Ê ! Ê ! không say, tao không say,
Đểu cáng làm sao tưởng tao say
Một đoàn cầm thú ngồi chực sẵn
Nhảy vào cấu xé, giết người ngay !"
"Lại đây cùng uống chất đắng cay,
Ngại ngùng quay mặt sợ sao đây ?
Phải đưa gan đối cùng tuế nguyệt
Việc ǵ nhát cấy phải giả say ?"
Powered by vBulletin™ Version 4.0.3 Copyright © 2012 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.