PDA

View Full Version : Xuân Diệu



Bach Van Phi
05-27-2002, 04:07 AM
Tên thật là Ngô Xuân Diệu, sinh ngày 2 tháng 2 năm 1916 tại Tuy Phước, tỉnh Bình Định cũ .

Xuân Diệu là một trong những nhà thơ tiêu biểu nhất của phong trào Thơ Mới. Ông mang ngọn gió rạo rực, thiết tha, nồng cháy, khao khát yêu thương đến cho thi ca. Thơ Xuân Diệu ca ngợi tình yêu bằng muôn sắc điệu, âm thanh và hương vị trong Thơ Thơ, pha lẫn chút vị đắng cay trong Gửi Hương Cho Gió. Nhiều câu nhiều bài chịu ảnh hưởng từ thi ca lãng mạn Pháp.

Xuân Diệu viết nhiều, có khoảng 450 bài thơ. Một số lớn chưa được xuất bản. Tác phẩm tiêu biểu: các tập thơ Thơ Thơ 1938), Gửi Hương Cho Gió (1945), Ngọn Quốc Kỳ (1945), Một Khối Hồng (1964), Thanh Ca (1982), Tuyển Tập Xuân Diệu (1983); truyện ngắn Phấn Thông Vàng (1939); Riêng chung ; Hai đợt sóng ; Cầm tay ; Mũi Cà Mau ...và nhiều bút ký, tiểu luận, phê bình văn học.

Hai đợt sóng dâng một khối hồng
Không làm trôi được chút phấn thông
Chao ôi ngói mới nhà không mới
Riêng còn chẳng có , có gì chung

" Người phải lòng ư ? Không đến nổi "
Mang hương gửi gió dại khờ chưa
Nhặt phấn thông rơi làm của nả
Phú quý đong bằng đấu mộng mơ
Nhịp cầu thơ nối bao đôi lứa
Riêng mình gùi nặng khối bơ vơ
Chờ hoài , đợi chút hương vô vọng
Non thề biển hẹn với hư vô

Trăng rằm trăng khuyết đều trăng mật
Run rẩy ôm ghì khoảng trống trơ
Cầm tay một khối hồng mơn mởn
Lại mãi hôn cát với hôn bờ

Tương tư trọn kiếp người dang dở
Gánh đỡ nhân tình nỗi héo khô
Người tình chết đứng ngoài hiên ướt
Chẳng nhận bao giờ , chỉ biết cho

Thủy Vân
05-27-2002, 04:26 AM
VÌ SAO

Bữa trước, riêng hai dưới nắng đào,
Nhìn tôi cô muốn hỏi "vì sao?"
Khi tôi đến kiếm trên môi đẹp
Một thoáng cười yêu thoả khát khao

Vì sao giáp mặt buổi đầu tiên
Tôi đã đày thân giữa xứ phiền
Không thể vô tình qua trước cửa
Biết rằng gặp gỡ đã vô duyên?

Ai đem phân phát một mùi hương
Hay bản cầm ca! tôi chỉ thương
Chỉ lặng chuồi theo dòng xảm xúc,
Như thuyền ngư phủ lạc trong sương.

Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!
Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều
Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,
Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu...

Cô hãy là nơi mấy khóm dừa
Dầm chân trong nước, đứng say sưa;
Để tôi là kẻ qua sa mạc
Tạm lánh hè gay ,thế cũng vừa

Rồi một ngày mai tôi sẽ đi.
Vì sao, ai nỡ bỏ làm chi!
Tôi khờ khạo lắm ngu ngơ quá,
Chỉ biết yêu thôi chẳng hiểu gì.

Bach Van Phi
05-27-2002, 04:30 AM
DẠI KHỜ

Người ta khổ vì thương không phải cách,
Yêu sai duyên và mến chẳng nhằm người
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi
Người ta khổ vì xin không phải chỗ.

Đường êm quá ai đi mà nhớ ngó
Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương
Vì thả lòng không kiềm chế dây cương,
Người ta khổ vì lui không được nữa.

Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa;
Những tim không mà tưởng tượng tràn đầy.
Muôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mây
Dấn thân mãi đến kiếm trời dưới đất.

Người ta khổ vì cố chen ngõ chật,
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào.
Rồi bị thương người ta giữ gươm dao,
Không muốn chữa, không chịu lành thú độc.

Thủy Vân
05-27-2002, 04:40 AM
BIỂN

Anh không xứng là biển xanh
Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng
Bờ cát dài phẳng lặng
Soi ánh nắng pha lê

Bờ đẹp đẽ cát vàng
Thoai thoải hàng thông đứng
Như lặng lẽ mơ màng
Suốt ngàn năm bên sóng ...

Anh xin làm biển biếc
Hôn mãi cát vàng em
Hôn thật khẽ thật êm
Hôn êm đềm mãi mãi

Đã hôn rồi hôn lại
Cho đến mãi muôn đời
Đến tan cả đất trời
Anh mới thôi dào dạt...

Cũng có khi ào ạt
Như nghiến nát bờ em
Là lúc chiều yêu mến
Ngập bến của ngày đêm.

Anh không xứng là biển xanh
Nhưng cũng xin làm bể biếc
Để hát mãi bên gành
Một tình chung không hết

Để những khi bọt tung trắng xoá
Và gió về bay toả nơi nơi
Như hôn mãi ngàn năm không thoả,
Bởi yêu bờ lắm lắm, em ơi!

4-4-1962

Tieu Dieu Khach
05-27-2002, 05:56 AM
Gửi Hương Cho Gió

Biết bao hoa đẹp trong rừng thẳm
Đem gửi hương cho gió phụ phàng !
Mất một đời thơm trong kẽ núi
Không người du tử đến nhằm hang !
Hoa ngỡ đem hương gởi gió chiều
Là truyền tin thắm gọi tình yêụ
Song le hoa đợi càng thêm tủi
Gió mặc hồn hương nhạt với chiềụ

Tản mác phương ngàn lạc gió câm
Dưới rừng hương đẹp chẳng tri âm ;
Trên rừng hoa đẹp rơi trên đá
Lặng lẽ hoàng hôn phủ bước thầm.

Tình yêu muôn thuở vẫn là hương,
Biết mấy lòng thơm mở giữa đường
Đã mất tình yêu trong gió rủi
Không người thấu rõ đến nguồn thương !

Thiên hạ vô tình nhận ước mơ
Nhận rồi không hiểu mộng và thơ...
Người si muốn kiếp là hoa núi
Uống nhụy lòng tươi tăng khách hờ.

Tieu Dieu Khach
05-27-2002, 05:58 AM
Hoa Đêm

Chen lá lục, những búp lài mở nửa
Hớp bóng trăng đầy miệng nhỏ xinh xinh
Vì gió im và đêm cứ làm thinh
Đoàn giây phút cũng lần khân, nghỉ đã
Trăng ở đó, đất vườn thêu bóng lá
Trời trên kia vàng mạ, sáng như băng
Lá lim dim trên mấy ngọn bằng bằng
Cánh lả lả chờ tay ai đón đẩy

Ôi vắng lặng ! - Trong giờ mơ ngủ ấy
Bông hoa lài thức dậy sáng từng đôi
Hoa lài xanh dưới ánh nguyệt tuôn trời ;
Ánh nguyệt trắng trên hoa lài đúc sữạ

Sao họ khéo nơn nà mà bợ ngợ
Những nàng hoa chờ đợi gió phong lưu !
Đáng yêu thay trong vẽ khẽ nghiêng đầu
Lá xanh đỡ yêu yêu thân tuyết ba.ch.

Nguyệt lác đác tiếng nỡ giòn lách tách
Lòng phơi phơi chừng đợi cái ong châm....
Miệng thở ra hương, hương tỏa tình ngầm
Hoa kỳ nữ đã mở lời trêu ghẹo...

Chàng gió lạ đi khuya ngoài khuất nẻo
Nghe tiếng thơm liều liệu đến tìm hương
Cánh du lang tha thướt phấn qua tường ;
Áo công tử dải là vương não nuột.

Này hoa ngọc đã giật mình trắng muốt
Thoảng tay tình gió vuốt - bỗng lao đao...
Hương hiu hiu bên gió cũng ngạt ngào
Hôn nho nhỏ mà đầu hoa nặng trĩu.

Là màu sắc hay chỉ là âm điệu ?
Là hương say hay ấy chính rượu thơm ?
Gió canh khuya hay nghìn cánh tay ôm ?
Trăng mối lái phủ màng tơ mơ mộng...

Gió chắp cánh cho hương càng tỏa rộng
Xốc nhau đi vào khắp cõi xa bày...
Và hương bay, thì hoa tưởng hoa bay...

Tieu Dieu Khach
05-27-2002, 06:01 AM
Hoa Nở Sớm

Hoa chẳng chờ em, nở sớm hơn,
Một vùng xao xuyến dạ lan hương.
Bỗng đêm ngào ngạt qua khung cửa
Ấy dạ lan hoa hội giữa vườn.
Từ khi hoa trổ những chùm xinh
Trong ý thương yêu đã để dành
Nghĩ đến em về, hoa độ nở
Vì em, hương đợm, cả mi thanh.

Mấy ngày đông ấm giục hoa sinh
Đêm đến tin hương bỗng giật mình !
Như sóng ngạt ngàn từng đợt một
Dạ lan kỳ ảo thấm năm canh.

Muốn cầm hương quý đợi em anh
Anh cất hoa hương giữa ái tình
Muôn vạn hương triều thơm tựa biển
Em về thở lại giữa hồn anh.

Bach Van Phi
05-27-2002, 06:01 AM
TƯƠNG TƯ CHIỀU

Bữa nay lạnh, mặt trời đi ngủ sớm,
Anh nhớ em, em hỡi! Anh nhớ em.
Không gì buồn bằng những buổi chiều êm.
Mà ánh sáng đều hoà cùng bóng tối.
Gió lướt thướt kéo mình qua cỏ rối:
Vài miếng đêm u uất lẩn trong cành:
Mây theo chim về dãy núi xa xanh
Từng đoàn lớp nhịp nhàng và lặng lẽ
Không gian xám tưởng sắp tan thành lệ

Thôi hết rồi! Còn chi nữa đâu em!
Thôi hết rồi, gió gác với trăng thềm,
Với sương lá rụng trên đầu gần gũi,
Thôi đã hết hờn ghen và giận dỗi,
(Được giận hờn nhau! Sung sướng bao nhiêu).
- Anh một mình, nghe tất cả buổi chiều
Vào chậm chậm ở trong hồn hiu quạnh.

Anh nhớ tiếng. Anh nhớ hình. Anh nhớ ảnh.
Anh nhớ em, anh nhớ lắm! Em ơi!
Anh nhớ anh của ngày tháng xa khơi
Nhớ đôi môi đang cười ở phương trời.
Nhớ đôi mắt đang nhìn anh đằm đắm.

Bach Van Phi
05-27-2002, 06:03 AM
PHẢI NÓI

Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ?
"Anh tham lam, anh đòi hỏi qúa nhiều.
Anh biết rồi, em đã nói em yêu ;
Sao vẫn nhắc một lời đã cũ?"

- Yêu tha thiết thế vẫn còn chưa đủ,
Nếu em yêu mà chỉ để trong lòng
Không tỏ hay, yêu mến cũng là không,
Và sắc đẹp chỉ làm bằng cẩm thạch.

Anh thèm muốn vô biên và tuyệt đích
Em biết không? Anh tìm kiếm em hoài.
Sự thật ngày nay không thật đến ngày mai...
Thì ân ái có bao giờ lại cũ?

Yêu tha thiết thế vẫn còn chưa đủ,
Phải nói yêu trăm bận đến nghìn lần;
Phải mặn nồng cho mãi mãi đem xuân,
Đem chim bướm thả trong vườn tình ái.

Em phải nói, phải nói, và phải nói:
Bằng lời riêng nơi cuối mắt đầu mày,
Bằng nét vui, bằng vẻ thẹn, chiều say,
Bằng đầu ngả, bằng miệng cười, tay riết,

Bằng im lặng, bằng chi anh có biết!
Cốt nhất là em chớ lạnh như đông
Chớ thản nhiên bên một kẻ cháy lòng
Chớ yên ổn như mặt hồ nước ngủ,
Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ.

Tieu Dieu Khach
05-27-2002, 06:04 AM
Hoa Ngọc Trâm

Anh tặng cho em hoa ngọc trâm
Hoa như ánh sáng, ngọc như mầm
Như cài trên tóc hoa trâm ngọc,
Anh tặng cho em hoa ngọc trâm.
Lá biếc đơn sơ, cánh nuột nà,
Rung rinh trên nước một cành hoạ
Một cành chụm nở hoa hai đóa,
Ôi cái đêm đầu hợp giữa ta .

Hoa giúp cho anh tỏ mối tình,
Vì ta hoa đã nở năm canh ...
Dịu dàng canh một trăng soi bóng,
Tha thiết canh năm nguyệt trở mình.

Từ ấy anh yêu hoa ngọc trâm .
Những khi vắng vẫn mong thầm.
Mỗi mùa hoa nở trong như tuyết,
Anh lại tìm thăm hoa ngọc trâm.

Tieu Dieu Khach
05-27-2002, 06:06 AM
Mời Yêu

Ngày trong lắm, lá êm, hoa đẹp quá,
Nhan sắc ơi, cây cỏ chói đầy sao;
Tháng giêng cười, không e lệ chút nào,
Bằng trăm cánh của bướm chim rối rắm.
Ai có biết mùa xuân lên nặng lắm
Trên cành hồng và trong những trái tim ?
Nghe điệu lòng hưởng ứng với ca chim,
Tôi tự thấy lạc loài trong nắng mới .

Mở miệng vàng...và hãy nói yêu tôi ...
Dù chỉ là trong một phút mà thôi ...
Đã bao lúc màu hoa đem nhớ tới,
Biết nhớ ai, đành chỉ nhớ xa xôi .

Lời ái ân ngừng lại ở trên môi,
Mặc ánh sáng tha hồ reo trên nội .
Năm nay lại vương bồi hồi gió sợi .
Năm nay hương dây lại tới bồi hồi .

Một trời mơ đang cầu nguyện trong tôi,
Chờ một tiếng để bừng lên hạnh phúc .
Mở miệng vàng...và hãy nói yêu tôi,
Dù chỉ là trong một phút mà thôi !...

Cần chi biết ngày mai hay bữa trước ?
Gần hôm nay thì yêu dấu là nên .
Tôi ưng đùa, người hãy cợt thản nhiên :
Ta tưởng tượng một tình duyên mới nụ

Người được nói, tôi được nghe là đủ
Thực càng hay, mà giả dối lại sao ?
Gặp nhau đây, ai biết tự thời nào;
Xa nhau nữa, ai đoán ngày tái hội !

Mở miệng vàng, và hãy nói yêu tôi,
Dù chỉ là trong một phút mà thôi ...
Hỡi nhan sắc, ngại ngùng chi không nói,
Cho trời thêm xanh, cho cảnh càng xinh,

Cho dư âm vang động của lời tình
Làm êm ấm đôi ngày xuân trống trải .
Tôi lắng đợi ! Nhịp lòng tôi đứng lại !
Tôi cần tin ! Tôi khao khát được nhầm !

Cho tôi mơ một ảo tưởng thâm trầm,
Và mặc kệ, nếu đó là dối trá !
Mở miệng vàng ! và hãy nói yêu tôi !
Dù chỉ là trong một phút mà thôi !

Tieu Dieu Khach
05-27-2002, 06:09 AM
Với Bàn Tay Ấy

Với bàn tay ấy ở trong tay,
Tôi đã nguôi quên hận tháng ngày,
Một tối trăng cao gieo mộng tưởng
Vào lòng gió nhẹ thẩn thơ bay .
Một tối bầu trời đắm sắc mây,
Cây tìm nghiêng xuống cánh hoa gầy .
Hoa nghiêng xuống cỏ, trong khi cỏ
Nghiêng xuống làn rêu, một tối đầy .

Những lời huyền bí toả lên trăng,
Những ý bao la rủ xuống trần,
Những tiếng ân tình hoa bảo gió,
Gió đào thỏ thẻ bảo hoa xuân.

Bóng chiều đi vụt : bỗng đêm nay
Tôi lại đa mang hận tháng ngày
Dưới ánh trăng cười, tôi kiếm mãi
Dấu bàn tay ấy ở trên tay.

Tieu Dieu Khach
05-27-2002, 06:11 AM
Nhớ Mông Lung

Muôn ngìn thương nhớ tới bên tôi,
Tôi tới bên cây lẳng lặng ngồị
Ánh sáng vấn vương chiều uể oải,
Sắc hè bông phương rớt từng đôi .
Sắc hạ rung rinh bốn phía hè...
Hồn ai hiu hắt lá xanh tre ?
Dịu dàng như có, như không có,
Biển ở xa xăm gởi gió về.

Hương ngây tội lỗi rải mơ màng
Da thịt du dương của những nàng
Tên tuổi mờ bay, thân chẳng định,
Mắt buồn đâu đã khép trong sương.

Có ai nhớ đến giữa lòng tôi
Phong cảnh trăm năm, buồn vạn đời
Trong gió ? Trong mây ? Trong nắng ngã ?
Từ đâu đưa lại tiếng chơi vơi !

Mà nhớ điều chi ? Hay nhớ ai ?
Cũng không biết nữa . Nhớ nhung hoài
Những trời xa lắm, xưa, xưa quá,
Đến nỗi trong lòng sắc đã phai.

Thủy Vân
05-27-2002, 06:11 AM
MUỘN MÀNG

Anh biết yêu em đã muộn màng
Nhưng mà ai cưỡng được tình thương!
Ngậm ngùi tặng trái tim lưu lạc
Anh chỉ xin về một chút thương

Một chút hương phai của ái tình
Mà em không thể gửi cùng anh
Để lòng ướp với tình phai ấy
Anh tưởng từ đây bớt một mình

Mắt ướt trông nhau, lệ muốn tuôn
Gượng cười anh phải khóc thầm luôn
Em là người của ai ai đấy
Lưu luyến chi nhau để xót buồn.

Dầu chiếm tay em, anh vẫn hay
Rằng anh chỉ nắm cánh chim bay:
Bao giờ có được người yêu dấu!
Chất chứa trong lòng vạn đắng cay.

Anh chỉ như con chim bơ vơ
Lạnh lùng bay giữa gió, sương, mưa
Qua gần tổ ấm đôi chim bạn
Bỗng thấy lòng cuồng yêu ngẩn ngơ.

Yêu ngẩn ngơ rồi đau xót xa,
Số anh là khổ phận anh là
Suốt đời nuốt lệ vào trong ngực
Đem ái tình dâng kẻ phụ ta.

Chưa đi mà đã xa cách nhau
Lúc biệt li rồi, xa đến đâu?
Thôi hãy để anh đi hốt hoảng
Gấp đem thương nhớ khuất mây mù.

Thôi hãy để anh đi thất thơ
Mặc luồng gió lạnh, mặc mưa to
Đánh vào thân thể run như sậy.
Tôi chẳng cần ai thương hại cho.

Tieu Dieu Khach
05-27-2002, 06:14 AM
Thơ Bát Cú

Em tới, em đi, ngọn gió lành
Gió hương thương mến đến phòng anh
Bỗng òa gặp mặt sau muôn nhớ
Rồi lại chia tay giữa vạn tình.
Em ở nữa giờ, thương mỗi nét
Em đi hai tháng ngóng từng canh
Anh như cây cối chờ xuân biếc
Hôm sớm trông mong ngọn gió lành.

Tieu Dieu Khach
05-27-2002, 06:27 AM
Lưu Học Sinh

Một tiếng cò qua trong gió mau
Đưa hồn nhớ cảnh đã phai màu
Từ năm giống ái vừa gieo hạt
Cho đến bây giờ mộng chín saụ
Khi ấy lòng xanh mới đón tình
Rảo trường ngăn ngữ kín vườn xinh
Chàng trai nhỏ nhẹ, tôi khi ấy
Đi giữa thiên nhiên để kiếm mình

Lá như con mắt cụm mây nhìn
Trái tựa hình tim, chim hót xin
Gió ấy đầu hoa ngang ngửa thắm !
Nhị vàng hoa cạnh liếc hoa bên

Đôi khi ngày nhạt, tiếng chim qua
Xui ngước đều lên để nhỡ xa
Cánh mất còn lưu đường rẽ trắng
Khi buồn quan ải, rợn làn dạ

Ai trả cho tôi những mộng đầu
Người con gái nhỏ áo sai bâu
Đoạn tình thứ nhất sương bao ấp
Hoa cỏ đưa thơ, lá bắt cầu ?

Trong tiếng cò nay vương nắng xưa
Thu sang chim trắng vội bay ngừa
Cổ dài rẽ biếc kêu vô định
Trở lại bên lòng sợi gió thưa.

TieuYenTu
05-27-2002, 09:11 PM
Kỷ Niệm

Ôi ngắn ngủi là những giờ họp mặt !
Ôi vội vàng là những phút trao yêu !
Vừa nắng mai sao đã đến sương chiều ?
Em hờ hững, để cho lòng anh lạnh.

Em có nhớ một buổi chiều yên tịnh
Chúng ta chìm trong một biển ái ân,
Chúng ta say trong chén rượu tuyệt trần,
Mà tình ái rót đầy dâng bạn mới.
Anh gọi nhỏ kề tai em: "Em hỡi!"
Trên tay anh em bèn viết: "Anh ơi".

Rồi ngó mê nhau, ta mỉm mắt cười,
Và lặng lẽ thấy lòng cao chín bệ.
Không cần nóị Trái tim dường mở hé,
Hoa muôn năm nghe nở tiếng thần tiên
Trái tim ngừng trong một lúc vô biên:
Thời gian hết; đất trời không có nữa..

Em lúc ấy nhìn anh như lệ ứa,
Êm ái như trong gió có mùi hương.
Trong mắt em anh tưởng thấy thiên đường,
Ôi hạnh phúc ! Anh gục đầu, nhắm mắt...

Sao ngắn ngủi là những giờ họp mặt ?
Sao vội vàng là những phút trao yêu?
Vừa nắng mai, sao đã đến sương chiều
Em hờ hững, để cho lòng anh lạnh.

Tieu Dieu Khach
05-27-2002, 09:28 PM
Hẹn Hò

Anh đã nói, từ khi vừa gặp gỡ :
"Anh rất ngoan, anh không dám mong nhiều .
Em bằng lòng cho anh được phép yêu;
Anh sung sướng với chút tình vụn ấy".
Em đáp lại : "Nói gì đau đớn vậy !
Vừa gặp anh em cũng đã mến rồi .
Em phải đâu là ngọn nước trôi xui;
Chưa hy vọng sao anh liền thất vọng ?"

Lời nói ấy về sau đem gió sóng
Cho lòng anh đã định chỉ yêu thôi;
Anh tưởng em là của của anh rồi,
Em mắc nợ, anh đòi em cho được

Đấy, ai bảo em làm anh mơ ước !
Lúc đầu tiên anh có mộng gì đâu !
Tưởng có nhau ai ngờ vẫn xa nhau,
Em ác quá ! Lòng anh như tự xé...

Tieu Dieu Khach
05-27-2002, 09:32 PM
Bên Ấy Bên Này

Lòng ta trống lắm, lòng ta sụp
Như túp nhà không, bốn vách xiêu
Em chẳng cứu giùm, em bỏ mặc
Mưa đưa ta đến bến đìu hiu .
Em ở bên mình : ta ngó say :
Song le bên ấy với bên này
Cũng xa như những bờ xa cách
Không có thuyền qua, không cánh bay.

Ta thấy em xinh, khẽ lắc đầu
Bởi vì ta có được em đâu !
Tay kia sẽ ấp nhiều tay khác
Môi ấy vì ai sẽ đượm màu.

Họ sẽ ôm em với cánh tay,
Và em yêu họ đến muôn ngày
Thôi rồi ! Em chẳng thờ ơ nữa,
Nhứ đối cùng ta tự bấy nay.

Như đối cùng ta giữa cảnh mưa,
Mà lòng không hiểu, trán bơ vơ,
Không tăng âu yếm trong câu nói,
Trong mắt còn nguyên vẻ hửng hờ.

Tieu Dieu Khach
05-27-2002, 09:34 PM
Lạc Quan

Vườn cười bằng bướm, hót bằng chim;
Dưới nhánh, không còn một chút đêm :
Những tiếng tung hô bằng ánh sáng
Ca đời hưng phục trẻ trung thêm.
Gió qua, như một khách thừa lương,
Lay nắng trên mình lá loáng sương .
Hoa cúc dường như thôi ẩn dật .
Hoa hồng có vẻ bận soi gương .

Vàng tươi, thược dược cánh hơi xòa;
Ửng dạng, phù dung nghiêng mặt hoa;
Nhánh vút làm cho bông huệ ngợp .
Lòng trinh giữ lại nửa bông trà .

Hình eo, dáng lả, sắc xinh xinh
Phơi phới cùng nhau thở thái bình
Của nỗi yêu trùm không giới hạn
Dịu dàng tỏa xuống tự trời xanh .

Hạnh phúc vờn trong buổi sớm mai,
Vừa tầm với bắt của tay người;
Ái tình đem máu lên hoa diện :
Thi sĩ đi đâu cũng thấy cười.

Tieu Dieu Khach
05-28-2002, 09:59 PM
Thác

Như nước dòng lao gặp đá ngăn
Cuộn từ đáy vực tỏa băn khoăn
Chưa vần được đá nên tung sóng,
Ức mãi ngàn năm vẫn thét gầm :
Thắm thiết tình anh gặp cách xa
Cuộn tròn đau khổ sóng tung hoa.
Cuốn em đi đấy, em yêu hỡi!
Cuốn mãi ngàn năm chẳng thả ra.

Tri_A^m
05-28-2002, 10:03 PM
Ý Thu

_Những chút hồ buồn trong lá rụng
Bị nhàu ai tưởng dưới trăm chân.
Bông hoa rứt cánh, rơi không tiếng;
Chẳng hái mà hoa cũng hết dần.

_Dưới gốc, nào đâu thấy xác ve,
Thế mà ve đã tắt theo hè.
Chắc rằng gió cũng đau thương chứ
Gió vỡ ngoài kia ai có nghe ?

_Hôm nay tôi đã chết theo người
Xưa hẹn nghìn năm yêu mến tôi;
Với bóng hình xưa, tăm tiếng cũ
Cách xa chôn hết nhớ thương rồi.

_Yêu vui xây dựng bở nguôi quên.
Muốn bước trong đời, phải dậm trên
Muôn tiếng kêu than thầm lẳng lặng.
Nhưng hoa có thể cứ lâu bền.

_Ờ nhỉ ! Sao hoa lại phải rơi ?
Đã xa, sao lại hứa yêu hoài ?
Thực là dị quá - Mà tôi nữa !
Sao nghĩ làm chi chuyện nhạt phai ?

Tieu Dieu Khach
05-29-2002, 02:58 AM
Chiều

Hôm nay trời nhẹ lên cao,
Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn...
Lá hồng rơi lặng ngỏ thuôn
Sương trinh rơi kín từ nguồn yêu thương.
Phất phơ hồn của bông hường,
Trong hơi phiêu bạt còn vương má hồng.
Nghe chừng gió ý qua sông,
E bên lau lách thuyền không vắng bờ
Không gian như có dây tơ
Bước đi sẽ đứt động hờ sẽ tiêu
Êm êm chiều ngẩn ngơ chiều
Lòng không sao cả, hiu hiu khẽ buồn.

Tieu Dieu Khach
05-29-2002, 03:02 AM
Vô Biên

Như kẻ hành nhân quáng nắng thiêu,
Ta cần uống ở suối thương yêu;
Hãy tuôn âu yếm, lùa mơn trớn,
Sóng mắt, lời môi, nhiều thật nhiều !
Chớ nên tiết kiệm, hỡi nàng tiên !
Ta được em chăng, lại mất liền :
Với bạn ân tình hay với cảnh,
Nơi nào ta cũng kiếm Vô biên.

Những phen reo hót, những cơn say,
Những lúc mây đen ám mặt mày,
Là lúc rời xa muôn thế giới
Đến vờn trong dạ cánh chim bay...

Trời cao trêu nhử chén xanh êm;
Biển đắng không nguôi nỗi khát thèm.
Nên lúc môi ta kề miệng thắm
Trời ơi, ta muống uống hồn em !

Bach Van Phi
05-30-2002, 06:59 PM
BÁ NHA TRƯƠNG CHI

Anh là người thuyền chài Trương Chi
Trong trái tim mang em đọng lại
Anh là người gảy đàn Bá Nha
Đã đặt em thành khúc nhạc ca
Khúc ca khi nắng và khi gió
Lúc nhặt khoan và lúc lặng im
Mang em ngày thắm và đêm biếc
Trong trái tim - nhưng vẫn còn tìm...
Ngọn sáo anh vừa chuốt trong lau
Lắng nghe ngọn sáo tiếng vi vu...
Bức hình anh mới in trong dạ
Xem thử bức hình trong như châu...
Một chiếc thuyền đi lại đi
Anh là người thuyền chài Trương Chi
Một khúc mê đời ca lại ca
Anh là người gảy đàn Bá Nha....

Bach Van Phi
05-30-2002, 07:00 PM
BÀI THƠ TUỔI NHỎ

Giơ tay muốn ôm cả trái đất
Ghì trước trái tim , ghì trước ngực
Cho đầy trước mắt khoảng cô đơn
Bao la muôn trời , sâu vạn vực.

Làm sao sống được mà không yêu
Không nhớ không thương một kẻ nào ...
-- Hãy đốt đời ta trăm thứ lửa
Cho bừng tia mắt đọ tia sao!

Bach Van Phi
05-30-2002, 07:01 PM
BẾN THẦN TIÊN

Xin em nói với thời gian
Ghé thuyền chở hộ ta sang bến Thần.
Lên bờ vừa mới đặt chân
Nước non đâu bỗng trong ngần gần xa.
Quanh mình cũng chỉ có ta
Sao nghe nhân loại hòa ca với mình
Không hoa, cũng chẳng lá cành,
Mà sao em đã tạo thành sắc duyên

Tạo hình gió thoảng, trăng lên
Hoa bên bờ suối, mây trên đá gành.
Một mình em sáng tạo anh
Theo em, anh sáng tạo thành đôi ta.

Thời gian rót xuống dần dà
Một mình êm dịu bao la đất trời
Trải bao đau khổ trong đời
Mới dành cho - phút được ngồi - bên em.

Tieu Dieu Khach
05-30-2002, 07:40 PM
Rạo Rực

Tơ liễu dong gần tơ liễu êm;
Bướm bay lại sánh bướm bay kèm;
Ngàn đôi chim hót . - Chàng trai ấy
Không có người yêu để gọi "em".
Mặt trời vừa mới cưới trời xanh.
Duyên đẹp hôm nay sẽ tốt lành.
Son sẻ như trời mười sáu tuổi;
Má hồng phơn phớt, mắt long lanh.

Có lẽ chàng tơ đến tuổi rồi .
Ra đường, ngỡ gặp dáng hoa khôi .
- Uổng cho áo mới mừng Xuân rộn !
Ai đợi chàng đâụ Chỉ nắng cười .

Ghen tuông nhìn chạnh gió chen cây;
Chim lẻo không im; liễu cứ gầy .
Và các môi hoa như sắp nói :
"Ái tình đẹp tợ chúng em đây".

Tieu Dieu Khach
05-30-2002, 07:43 PM
Tình Thứ Nhất

Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất,
Anh cho em, kèm với một lá thư .
Em không lấy, và tình anh đã mất .
Tình đã cho không lấy lại bao giờ .
Thư thì mỏng như suốt đời mộng ảo .
Tình thì buồn như tất cả chia ly .
Giấy phong kỹ mang thầm trong túi aó .
Mãi trăm lần viết lại mới đưa đi .

Lòng e thẹn cũng theo tờ vụng dại
Tới bên em, chờ đợi mãi không về .
Em đã xé lòng non cùng giấy mới,
- Mây đầy trời hôm ấy phủ sơn khê .

Cũng may mắn, lòng anh còn trẻ quá,
Máu mùa xuân chưa nở hết bông hoa;
Vườn mưa gió còn nghe chim rộn rã .
Ai lại còn yêu, bông lựu, bông trà .

Nhưng giây phút dầu say hoa bướm thắm .
Đã nghìn lần anh bắt được anh mơ
Đôi mắt sợ chẳng bao giờ dám ngắm .
Đôi tay yêu không được nắm bao giờ .

Anh vẫn tưởng chuyện đùa khi tuổi nhỏ .
Có ai ngỡ lòng vỡ đã từ bao !
Mắt không ướt, nhưng bao hàng lệ rỏ .
Len tỉ tê thầm trộm chảy quay vào .

Hoa thứ nhất có một mùi trinh bạch,
Xuân đầu mùa trong sạch vẻ đơn sơ .
Hương mới thấm bền ghi như thiết thạch;
Sương nguyên tiêu, trời đất cũng chung mờ .

Tờ lá thắm đã lạc dòng u uất,
Ánh mai soi cũng pha nhạt màu ôi .
Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất,
Anh cho em, nên anh đã mất rồi .

ChepTho
06-02-2002, 02:44 PM
Thơ Duyên

Chiều mộng hòa thơ trên nhánh duyên,
Cây me ríu rít cặp chim chuyền.
Đổ trời xanh ngọc qua muôn lá,
Thu đến - nơi nơi động tiếng huyền.

Con đường nhỏ nhỏ, gió xiêu xiêu,
Lả lả cành hoang nắng trở chiềụ
Buổi ấy lòng ta nghe ý bạn,
Lần đầu rung động nỗi thương yêụ

Em bước điềm nhiên không vướng chân,
Anh đi lững đững chẳng theo gần,
Vô tâm - nhưng giữa bài thơ dịu,
Anh với em như một cặp vần.

Mây biếc về đâu bay gấp gấp,
Con cò trên ruộng cánh phân vân.
Chim nghe trời rộng giang thêm cánh,
Hoa lạnh chiều thưa sương xuống dần.

Ai hay tuy lặng bước thu êm,
Tuy chẳng băng nhân gạ tỏ niềm,
Trông thấy chiều hôm ngơ ngẩn vậy,
Lòng anh thôi đã cưới lòng em.

1940

Bach Van Phi
06-02-2002, 10:01 PM
XA CÁCH

Có một bận em ngồi xa anh quá
Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn,
Em xích gần hơn một chút anh hờn,
Em ngoan ngoãn xích gần hơn chút nữa.

Anh sắp giận, em mỉm cười, vội vã
Đến kề anh, và mơn trớn: "Em đây"
Anh vui liền, nhưng bỗng lại buồn ngay.
Vì anh nghĩ, thế vẫn còn xa lắm.

Đôi mắt của người yêu, ôi vực thẳm!
Ôi trời xa, vừng trán của người yêu!
Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều
Mà ta riết giữa đôi tay thất vọng.
Dầu tin tưởng: Chung một đời, một mộng,
Em là em; anh vẫn cứ là anh.
Có thể nào qua Vạn Lí trường thành
Của hai vũ trụ chứa đầy bí mật.
Thương nhớ cũ trôi theo ngày tháng mất,
Quá khứ anh, anh không nhắc cùng em.
- Linh hồn ta còn u ẩn hơn đêm,
Ta chưa thấu, nữa là ai thấu rõ.
Kiếm mãi, nghi hoài, hay ghen bóng gió,
Anh muốn vào dò xét giấc em mơ,
Nhưng anh giấu em những mộng không ngờ,
Cũng như em giấu những điều quá thực...

Hãy sát đôi đầu! Hãy kề đôi ngực!
Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài!
Những cánh tay! Hãy quấn riết đôi vai!
Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt!
Hãy khăng khít những cặp môi gắn chặt
Cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng;
Trong say sưa, anh sẽ bảo em rằng:
"Gần thêm nữa! Thế vẫn còn xa lắm!"

Bach Van Phi
06-02-2002, 10:02 PM
YÊU MẾN

Bao nhiêu sầu, ôi sầu biết bao nhiêu
Khi yêu tình, khi theo mãi tình yêu!

Một phút gặp thôi là muôn buổi nhớ
Vài giây trông khơi mối vạn ngày theo
Mộng bay chơi nhằm một buổi trời chiều
Gặp tóc biếc: tưởng sắc ngày xưa nở!

Nửa câu nói, một chút cười, đôi tiếng thở
Tình cờ qua trên miệng mở quá xinh:
Ta ngây thơ vội tưởng họ yêu mình
Về dâng vội cả ân tình thứ nhất
Đương vương chủ ta bỗng thành hành khất
Chỉ vì nghe một lời hứa như chim

Ôi đôi chân! Sao mà chúng hay tìm
Ôi cái ngực! Sao mi thường đập mạnh
Toả thương nhớ để ôm choàng bóng ảnh,
Những chiều thu góp lạnh giữa mù sương
Những đêm đông giạt bước ở trên đường
Gió khuya khoắt dậy cơn buồn lá úa
Sao rải rác như lệ vàng đêm nhỏ
Mưa lơ phơ như dạ khóc âm thầm!

Những mai mong, tối đợi, những trưa cầm,
Đến phong cảnh cũng mượn làm nỗi thảm...
Bao nhiêu sầu! Ôi sầu biết bao nhiêu
Khi yêu tình, khi theo mãi tình yêu?

Bach Van Phi
06-02-2002, 10:05 PM
NGẨN NGƠ

Ta tiếc theo sau những đoá hồng
Những nàng con gái sớm phai bông
Những cô hây hẩy còn đôi tám
Xô đuổi tình yêu, vội lấy chồng.

Ta đã tìm thăm những nấm mồ
Vô tình chôn giữa trái tim thơ
Vô tình ôm ấp bao di tích
Của những tình thương bị hững hờ.

Giở lạnh rồi đây! Sắp nhớ nhung!
Sương the lãng đãng bạc cây tùng
Từng nhà mở cửa tương tư nắng
Sắp sửa lòng ta để lạnh lùng!

Mùa cúc năm nay sắc đã già
Chim hồng, chim phượng với chim nga
Dõi cùng chim thúy đi đâu mất?
- Ôi! Phượng bao giờ lại nở hoa!

Bach Van Phi
06-02-2002, 10:07 PM
THỞ THAN

Tôi là một kẻ điên cuồng
Yêu những ái tình ngây dại
Tôi cứ bắt lòng tôi đau đớn mãi
Đau vô duyên, đau không để làm gì

Ôi, tình si
Không có một giờ yên ổn!
Nếu bỏ được trải lòng cho gió cuốn,
Đem vứt đi, như là trái chua cay!
Nếu một chiều có thể rải tung bay
Tất cả linh hồn thổn thức!

Nhưng mỗi lần đưa tay lên nén ngực
Lại nghe tình nhiều hơn số ngón tay
Với mi kia, mắt nọ, với môi này,
Với chuỗi tên người liên tiếp...
Yêu với mến! mến và yêu! tiếng điệp
Của khúc ca nào vừa cắt vừa say?

Lòng tôi lạnh lẽo, đêm nay,
Theo một con đường mấy nẻo.
Và đêm nay lòng tôi lạnh lẽo...
Như sáng trăng trên mặt nước thu lờ.
Tôi là một kẻ bơ vơ
Yêu những ái tình quạnh quẽ.

Tieu Dieu Khach
06-02-2002, 11:18 PM
Anh Là Người Bạc Bẽo

Ngẫm cho kỹ anh là người bạc bẽo,
Em yêu rồi, anh đã vội quên ngay
Mới hôm kia tình tự đến mê say
Sang bữa nay anh làm như mất hết
Anh đòi mãi như một kẻ keo kiệt,
Trong hồn anh tình ái chẳng lâu sao ?
Anh không chắt chiu dành dụm tí nào,
Là đất xấu hạt gieo không nảy nở
Nên anh mới luôn luôn nghèo khổ
Giận hờn như anh chẳng được em yêu
Mà thật ra em yêu dấu rất nhiều
Ngẫm cho kỹ anh là người bạc bẽo.

Thủy Vân
06-03-2002, 02:27 AM
GIỤC GIÃ

Mau với chứ, vội vàng lên với chứ,
Em, em ơi, tình non đã già rồi;
Con chim hồng, trái tim nhỏ của tôi,
Mau với chứ! Thời gian không đứng đợi.

Tình thổi gió, màu yêu lên phấp phới.
Nhưng đôi ngày, tình mới đã thành xưa.
Nắng mọc chưa tin, hoa rụng không ngờ.
Tình yêu đến, tình yêu đi, ai biết?
Trong gặp gỡ đã có mầm li biệt
Những vườn xưa, nay đoạn tuyệt dấu hài.
Gấp đi em, anh rất sợ ngày mai;
Đời trôi chảy, lòng ta không vĩnh viễn.
Vừa xịch gối chăn, mộng vàng tan biến;
Dung nhan xê động, sắc đẹp tan tành
Vàng son đương lộng lẫy buổi chiều xanh.

Quay mặt lại : cả lầu chiều đã vỡ
Vì chút mây đi, theo làn vút gió.
Biết thế nào mà chậm rãi em ơi?
Sơm nay, sương xê xích cả chân trời.
Giục hồng nhạn thiên đi về cõi Bắc.

Ai nói trước lòng anh không phản trắc.
Mà lòng em sao lại chắc trơ trơ?
- Hái một mùa hoa lá thuở măng tơ
Đốt muôn nến sánh mặt trời chói lói:
Thà một phút huy hoàng rồi chợt tối.
Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm.
Em vui đi, trăng nở ánh trăng rằm.
Anh hút nhuỵ của mỗi giờ tình tự
Mau với chứ! Vội vàng lên với chứ!
Em, em ơi! Tình non sắp già rồi...

Bach Van Phi
06-03-2002, 05:49 AM
CHÉN NƯỚC

Em cho anh chén nước,
Anh biến thành rượu nho
Rượu triền miên mộng ước
Rượu nồng nàn thơm tho.

Cái men trong mắt em
Anh để vào chén nước;
Hương hơi thở của mình
Đã hoá thành rượu chuốc.

Anh thêm vào chén nước
Rượu cất của hồn anh,
Rượu cười sao lấp lánh
Như ánh mắt trời xanh.

Ôi! Chén rượu ân tình
Từ bình minh sự sống
Rót mãi tới vô cùng
Của cuộc đời lồng lộng.

Anh lại nâng chén nước
Mời em nhắp môi cho
Em ơi, đừng uống hết
Kẻo say chết bây giờ.

Sài gòn - Mĩ Tho 17-8-1975

Bach Van Phi
06-03-2002, 08:02 AM
TRĂNG KHUYA TRÊN HẮC HẢI

Trăng trên Hắc Hải rạng ngà
Biển như hồ rộng bao la mới kì!
Ngút ngàn sóng lượn li ti
Sao con đôi chấm nghĩ chi trên trời.

Khuya không ngủ được ra ngồi
Tựa bao lơn ngắm trùng khơi một mình.
Nếu như không có ân tình
Thì anh lạnh đến ghê mình, em ơi.

Nhưng hồn anh sáng anh vui,
Anh nghe đây đó cuộc đời gần quanh
Có em: ấm cả trời xanh;
Sóng bên chân khẽ cùng anh chuyện trò.

Nếu anh tả biển bây giờ
Thì trăng kia cũng đợi chờ tả trăng
Tả đêm tả cát sao bằng
Tả anh thương nhớ lòng giăng vạn trùng.

Bach Van Phi
06-04-2002, 03:31 AM
BUỒN TRĂNG

Gió sáng bay về, thi sĩ nhớ ;
Thương ai không biết, đứng buồn trăng.
Huy hoàng trăng rộng, nguy nga gió,
Xanh biếc trời cao, bạc đất bằng.

Mây trắng ngang hàng tự thuở xưa,
Bao giờ viễn vọng đến bây giờ.
Sao vàng lẻ một, trăng riêng chiếc;
Đêm ngọc tê ngời men với tơ ..

Khắp biển trời xanh, chẳng bến trời,
Mắt tìm thêm rợn ánh khơi vơi,
Trăng ngà lặng lẽ như buông tuyết.
Trong suốt không gian, tịch mịch đờị

Gió nọ mà bay lên lên nguyệt kia,
Thêm đêm sương lạnh xuống đầm đìa
Ngẩng đầu ngắm mãi chưa xong nhớ,
Hoa bưởi thơm rồi : đêm đã khuya.

Bach Van Phi
06-04-2002, 03:34 AM
CẢM XÚC

Làm thi sĩ , nghĩa là ru với gió
Mơ theo trăng, và vơ vẩn cùng mây,
Để linh hồn ràng buộc bởi muôn dây,
Hay chia sẻ bởi trăm tình yêu mến.

Đây là quán tha hồ muôn khách đến;
Đây là bình thu hợp trí muôn hương;
Đây là vườn chim nhả hạt mười phương,
Hoa mật ngọt chen giao cùng trái độc ....

Đôi giếng mắt đã chứa trời vạn hộc;
Đôi bờ tai nào ngăn cản thanh âm :
Của vu vơ nghe mãi tiếng kêu thầm ...
Của xanh thắm thấy luôn màu nói sẽ ...

Tay ấp ngực dò xem triều máu lệ,
Nghìn trái tim mang trong một trái tim
Để hiểu vào giọng suối với lời chim,
Tiếng mưa khóc, lời reo tia nắng động.

Không có cánh nhưng vẫn thèm bay bổng;
Đi trong sân mà nhớ chuyện trên trời :
Trút ngàn năm trong một phút chơi vơi ;
Ngắm phong cảnh giữa hai bề lá cỏ ...

-- Tôi chỉ là một cây kim bé nhỏ,
Mà vạn vật là muôn đá nam châm;
Nếu hương đêm say dậy với trăng rằm,
Sao lại trách người thơ tình lơi lả

Bach Van Phi
06-06-2002, 12:57 AM
DỐI TRÁ

Nói chi nữa tiếng buồn ghê gớm ấy
Để lòng tôi sung sướng muốn tiêu tan?
Tất cả tôi run rẩy tựa dây đàn
Nghe thỏ thẻ chính điều tôi giấu kĩ,
Sợ đôi mắt điềm nhiên và diễm lệ,
Vâng, nói chi để khêu lại nguồn sầu.

Tôi ngỡ đã cạn hẳn trong bấy lâu
Để lại nhóm cho cháy thêm ngọn lửa
Tưởng gần tàn-yêu? yêu nhau? làm chi nữa!

Tôi vẫn biết rằng tôi chẳng xứng người,
Mùa xuân tôi chưa hề có hoa tươi;
Tôi như chiếc thuyền hư, không bến đỗ;
Tôi là một con chim không tổ,
Lòng cô đơn hơn một đứa mồ côi,

Nhặt nụ cười của thiên hạ, than ôi,
Để tự nhủ: "Ta được yêu đấy chứ!"
Tôi chỉ sống để hoài hoài tưởng nhớ
Mãi mãi yêu nhưng giấu giếm luôn luôn
Mà người thì, lơ đãng, giậm trên buồn,
Bận đi hái những cành vui xanh thắm.,

Tôi biết lắm, trời ơi, tôi biết lắm!
Hỡi lòng dạ sâu xa như vực thẳm!
Tôi biết rằng người nói vậy cười chơi.,
Tiếng đã làm tôi tê tái cả người
Tim ngừng đập, để thu hồn nghe lắng,
Máu ngừng chạy, để cho lòng bớt nặng.

Tôi biết rằng chỉ cách một ngày sau,
Cây bên đường sẽ trông thấy tôi sầu,
Đi thất thểu, đi lang thang, đi quạnh quẽ.

Vì vội đến kiếm tìm nhau, tôi sẽ
Chỉ thấy người thương nhưng chẳng thấy tình thương,
Và như màu, theo nắng nhạt như hương
Theo gió mất, tình người đà tản mác.
Tôi sẽ trốn, thẫn thờ, ngơ ngác,
Trái tim buồn như một bãi tha ma.
Gượng mỉm cười: "người quên nghĩ rằng ta
Sẽ đau đớn bởi một lời nói vội".

Vì, khốn nỗi! Tôi vẫn còn tin mãi
Sự nhầm kia: - tôi không thể không yêu.

Dầu không tin, tôi càng cứ yêu nhiều:
Khi người nói, tiếng người êm ái quá...
Có lúc, tưởng chỉ để rơi tàn lửa,
Tay vô tình gieo một đám cháy to:
Người tưởng buông chi đôi tiếng hẹn hò
Tôi hưởng ứng bằng vạn lời say đắm.

Đang rạo rực, thì thào, rối rắm.
Ngập lòng tôi. - Mà ai ngó tới đâu;
Tôi điên cuồng, tất nhiên phải khổ đau
Tôi biết lắm, trời ơi, tôi biết lắm!

Vậy trót lỡ, tôi sẽ đành lẳng lặng
Chịu mối tình gây lại bởi tay ai.
Không cầu xin, không trách móc, vì - ôi!
Tôi chẳng biết làm cho lòng người cứng cỏi

Cứ như thế cho đến giờ đen tối
Hoa ái tình chung phận đoá hồng khô,
Mà trái tim đã ghê dáng hững hờ
Sẽ chung phận của tro tàn bếp lạnh.
Tôi giấu sẵn một linh hồn hiu quạnh,
Cho nên, liền chiều đó, tôi hết vui.
Không thấy người bằng không thấy mặt trời

Tôi ôm ngực thử nhìn xem biên giới
Của sầu tủi. Nhưng, hỡi người yêu hỡi!
Nó mênh mông vô ảnh, bủa vây tôi,
Yên ổn đi, thắc mắc đến đây rồi,
Mơ ước tới, mà chán chường cũng lại.
Và mơn trớn cả một kho ân ái,
Tôi một mình đối diện với tình không
Để lắng nghe tiếng khóc mất trong lòng.

Ngao_0p
06-07-2002, 12:09 PM
Nguyệt Cầm

Trăng nhập vào dây cung nguyệt lạnh
Trăng thương, trăng nhớ, hỡi trăng ngần
Đàn buồn, đàn lặng, ôi đàn chậm
Mỗi giọt rơi tàn như lệ ngân.

Mây vắng trời trong đêm thủy tinh
Lung linh bóng sáng bỗng run mình
Vì nghe nương tử trong câu hát
Đã chết đêm rằm theo nước xanh.

Thu lạnh càng thêm nguyệt tỏ ngời,
Đàn ghê như nước, lạnh trời ơi...
Long lanh tiếng sỏi vang vang hận
Trăng nhớ Tầm Dương, nhạc nhớ người...

Bốn bề ánh nhạc: biển pha lê
Chiếc đảo hồn tôi rộn bốn bề...
Sương bạc làm thinh, khuya nín thở
Nghe sầu âm nhạc đến sao Khuê.

Xuân Diệu

Bach Van Phi
06-09-2002, 10:20 PM
BIẾT TẠC ÐÂU RA EM CỦA ANH

Đôi ta dừng. Em đi vào lối cỏ
Anh nhìn theo dáng nhỏ bước xa dần
Anh thuộc tay em, anh thuộc bàn chân
Em như từ trong anh bước ra đường cái...

Anh thuộc mắt em, anh thuộc tóc em
Anh như vỏ mà em là ruột quả
Ôi một trái luôn chia làm hai nửa
Mỗi lúc em về rồi lại đi

Đó là một sớm mai cách đây tuần lễ
Hình em đi - anh bỗng nghĩ bàng hoàng:
Nếu ngày nào em hết ở cùng anh
Nếu đến khi anh không còn em nữa.

Anh biết tạc đâu ra một người như thế,
Anh ấp iu mang mẻ làm sao
Anh biết lấy đâu ra, anh biết lấy đâu vào
Anh biết mượn đất trời sao cho được?

Anh lấy thịt xương đâu chứa đầy mộng ước
Anh lấy gì biến hoá để thành em?

Anh bóp vụn ngày, anh xé nát đêm
Anh vá víu những người trên trái đất

Người ta có thể vô cùng xinh đẹp
Có thể thông minh, có thể rạng ngời,
Có thể yêu anh đi nữa, em ơi!
Anh không thể kiếm tìm em đâu cả!

Đó là một sớm mai cách đây tuần lễ
Dáng em đi in mai mãi bóng hình
Nếu ngày em chẳng cùng anh nữa
Biết tạc đâu ra em của anh?

Bach Van Phi
06-09-2002, 10:23 PM
BỨC TƯỢNG

Em đến thăm anh trên đôi dép cao su
Em đã vào nhà mà anh còn thấy bóng em in trên trời rộng

Khuôn mặt nhìn nghiêng dáng mũi cao
Bấy lâu trong nhớ đẹp làm sao

Anh đã gặp em ở một bến đò
Thương nhớ bao la trên dòng sông vắng
Phong cảnh đã vào chiều, trời hiu hiu nắng
Cây đôi bờ đứng lặng, nặng hồn xa...

Anh đã gặp em ở chân ngọn núi xanh
Núi sẫm biếc như mùa thu đọng lại
Trong thung lũng hoang sơ, ngô lay cờ rộng rãi
Phấn ngô còn đượm mãi hồn ta.

Anh đã gặp em bên bờ biển sóng xao
Phi lao rì rào hồn trao cho gió
Bờ cát mịn dạt dào sóng vỗ
Niềm ân tình vạn thuở chẳng hề vơi.

Anh đã gặp em dưới một trời sao
Và đôi mắt em in vào vũ trụ
Anh ngợi giữa muôn vàn tinh tú
Đêm mơ màng thơm hương áo của em...

Từ lúc yêu em, ngay sau buổi gặp đầu tiên
Anh đã tạc hình ảnh của em trên nền thương nhớ
ở đâu có nhớ thương, anh đã đặt tượng em vào đó
Nên bây giờ anh nhớ: đã gặp em

Bach Van Phi
06-09-2002, 10:24 PM
Cây đời mãi mãi xanh tươi

Mọi lí thuyết đều màu xám
và cây đời vĩnh viễn xanh tươi(1)

Vĩnh viễn chim ca, vĩnh viễn nắng cười
Vĩnh viễn anh yêu em, như yêu sự thật
Và cây đời mãi mãi xanh tươi
Mãi mãi em ơi
Cây đời trĩu trái
Gió trong lá mùa thu rồi trở lại
Rì rào đôi ta tình ái muôn đời
Trong mắt đen em mãi mãi ánh trời
Ngời qua một sợi tóc buông rũ trán
Mãi mãi môi em nhuỵ đời vô hạn
Và cây đời ôi! Xán lạn xanh tươi

(1) Câu của Goethe

Bach Van Phi
06-09-2002, 10:27 PM
CỨ PHẢI LÀ EM

Cứ phải là em; chẳng phải ai
Là em, em nữa, chỉ em thôi
Sao người anh quí anh yêu thế
Mà chẳng cùng anh ở suốt đời?

Khác chi cây sống mà đem chặt
Chặt giữa ngang lưng sự sống còn,
Chặt giữa đang hoa, ngang giữa lá
Khác chi hoa nở phải vùi chôn!

Em có bao giờ tưởng tượng xem
Một mình anh sẽ sống không em,
Bơ vơ như đã muôn lần chết,
Đã chết nhưng còn phải sống thêm!

Lời ước cùng nhau thuở sánh đôi
Anh còn vẹn vẻ giữ y lời
Rằng không ai thể thay em được
Em vắng, yêu em vẫn suốt đời.

Duy có lòng em, vẫn hẹn hò,
ấy là ân huệ của em trao
Cho anh một đoá hoa tinh tuý
Một đoá hoa lòng chẳng héo khô.

lanhlung
06-11-2002, 07:39 PM
Trăng

Trong vườn đêm ấy nhiều trăng quá,
Ánh sáng tuôn đầy các lối đi.
Tôi với người yêu qua nhẹ nhẹ...
Im lìm, không dám nói năng chi.

Bâng khuâng chân tiếc dậm lên vàng,
Tôi sợ đường trăng tiếng dậy vang,
Ngơ ngác hoa duyên còn núp lá,
Và làm sai lỡ nhịp trăng đang

Dịu dàng đàn những ánh tơ xanh,
Cho gió du dương điệu múa cành;
Cho gió đượm buồn, thôi náo động
Linh hồn yểu điệu của đêm thanh.

Chúng tôi lặng lẽ bước trong thơ,
Lạc giữa niềm êm chẳng bến bờ
Trăng sáng, trăng xa, trăng rộng quá!
Hai người nhưng chẳng bớt bơ vơ.

Bach Van Phi
06-12-2002, 10:01 PM
ANH ÐÃ GIẾT EM

Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh
Từ đây anh không được yêu em ở trong sự thật
Một cái gì đã qua, một cái gì đã mất
Ta nhìn nhau, bốn mắt biết làm sao ?
Ôi ! Em mến yêu ! Em vẫn là người anh yêu mến nhất.
Cho đến bây giờ ruột anh vẫn thắt
Tim anh vẫn đập như vấp thời gian,

Nhớ bao nhiêu yêu mến nồng nàn,
Nhớ đoạn đời hai ta rạng rỡ
Nhớ trời đất em cho anh mở
Nhớ
Muôn thưở thần tiên
Ôi ! Xa em, anh rơi vào vực không cùng
Đời anh không em, lạnh lùng tê buốt
Nhưng còn anh, còn em, mà đôi ta đã khác
Ta: hai người xa lạ - phải đâu ta !
Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh
Anh vẫn ước được em tha thứ
Anh vẫn yêu em như thưở ban đầu
Thê" mà tại sao ta vẫn xa nhau ?
Tại em cố chấp
Tại anh đã mất
Con đường đi tới trái tim em
Anh đã giết em rồi, anh vần ngày đêm yêu mến
Em đã giết anh rồi, em vứt xác anh đâu ?

Bach Van Phi
06-12-2002, 10:02 PM
CHẬM CHẬM ÐỪNG QUÊN

Chậm chậm đừng quên em, em ơi
Chớ quên yêu mến hứa muôn đời,
Đừng quên hoa duối, hoa sim dại,
Hoa dạ lan hương ôm lứa đôi.
Chậm chậm đừng quên, em ơi em
Chớ quên tâm sự những ngày đêm,
Đừng quên những tiếng bên tai rỉ,
Những lúc thương nhau mắt lặng nhìn.

Chậm chậm mà em! Quên được sao
Ngọt bùi chia sẻ, đói no trao,
Áo ta đùm bọc nhau khi rét,
Khi một mình vui chẳng nỡ nào.

Chậm chậm em mà! sao nỡ quên
Khi em đau ốm có anh bên:
Anh nằm bệnh viện, em thăm đến
Nắng rỏ mồ hôi trên má em.

Chậm chậm đừng quên cỏ với sương,
Trăng sao ta ngắm những đêm trường.
Em ơi chậm chậm đừng quên núi,
Suối Bạc, Cầu Mây đã ngát thương.

Những bến tàu xe, những cửa ga
Hãy còn níu chặt bóng đôi ta.
Những mùa hoa quả bao vương vấn,
Chậm chậm đừng quên cốm đậm đà.

Đừng quên, em hỡi, những trung thu,
Những Tết tươi lên vạn sắc màu:
Em nhỉ, mấy xuân đằm thắm lạ!
- Không em, Tết có vị gì đâu.

Muôn sợi ngàn dây đã thắt nhau,
Em ơi, chậm chậm tháo gì mau.
Tháo dây, rứt cả vào da thịt,
Anh biết bao giờ mới hết đau.

Dây buộc đôi ta lại với đời;
Gỡ dây, gỡ cả cuộc đời thôi.
- Chớ quên hoa duối, hoa sim dại,
Em hỡi! đừng quên "hoa-anh-ơi"

Bach Van Phi
06-12-2002, 10:06 PM
ÐÀN

Em nâng đàn tới ngang mày
Và em hạ xuống vừa tay, ôm đàn
Ngón tay em nhạc chứa chan
Mến tuôn trên phím, yêu tràn vào dây.

Lâng lâng hồn nhạc hây hây
Đôi ta chắp cánh bạn bầy cùng mơ
Chim reo trong khoảng hoa thưa...
Suối tuôn róc rách, trăng vừa lên cao...

Tình cảm ấy, ước mơ nào,
Bíttôven với ngọt ngào Môda
Tay em thoắt biến thành hoa,
Hồn em lắng lại như là tặng anh.

Những khi xa cách một mình,
Nhớ đàn em, nhớ hồn thanh cây đàn.

Bach Van Phi
06-12-2002, 10:08 PM
ÐƠN SƠ

Em nói trong thư: "Mấy bữa rày,
"Sao mà bươm bướm cứ đua bay;
"Em buồn em nhớ, chao! em nhớ!
"Em gọi thầm anh suốt cả ngày.

"Ngoài ấy vui không, anh của em?
"Trong này đã có nắng vàng êm;
"Mỗi lần nắng rọi, em ra cửa,
"Em nghĩ gì đâu, đứng lặng im.

"Mùa xuân khó chịu quá đi thôi!
"Cảnh đẹp làm em thấy lẻ loi,
"Chim hót xui em nghe quạnh quẽ:
"- Hay là anh đã bỏ em rồi"?"

ồ! mới nghiêng mình xem nước trong
Vui mừng em thấy má em hồng..."
Em tôi ăn nói vô duyên quá!
Em đốt lòng anh, em biết không?

VongHonTienTu
08-19-2002, 03:45 AM
Yêu

Yêu là chết trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu
Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu
Người ta phụ hoặc thờ ơ chẳng biết
Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt
Tưởng trăng tàn hoa tạ với hồn tiêu
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu !
Yêu là chết trong lòng một ít
Họ lạc lối giữa u sầu tĩnh mịch
Những người si theo dõi dấu chân yêu
Và cảnh đời là sa mạc cô liêu
Và ái tình là sợi dây vấn vít
Yêu là chết ở trong lòng một ít

VongHonTienTu
08-19-2002, 03:52 AM
Nguyên Đán

Xuân của đất trời nay mới đến
Trong tôi, xuân đã đến lâu rồi.
Từ lúc yêu nhau, hoa nở mãi.
Trong vườn thơm ngát của hồn tôi.

VongHonTienTu
08-19-2002, 04:00 AM
Dâng

Đây chùm mong nhớ, khóm yêu đương.
Đây nụ mơ màng đợi ánh sương
Đây lá bâng khuâng run trước gió
Đây em, cành thẹn lẫn cành thương.

Tất cả vườn anh rất đợi chờ.
Bởi vì em có ngón tay thơ.
Đến đây em hái dùm đôi lộc
Kẻo tội lòng anh tủi ước mơ

Bước đẹp em vừa ngự tới đây
Chim hòa ríu rít, liễu vui vầy
Hãy làm dáng điệu xuân ôm ấp
Ánh sáng ban từ một nét tay

VongHonTienTu
08-19-2002, 04:04 AM
Mưa

Lâm râm mưa chuyện trên cành
Thì thầm lá nói trong mành nước xa
Phòng anh nghe tiếng mưa đi
Em xe chẳng hiểu làm chi giờ này

Khi đêm man mát qua tay
Có mưa thưa nhẹ thêm ngây vị hè
Ve im lặng vắng tứ bề
Em xa mưa có bay về chốn em ?

Hơn là nhắn cá gửi chim
Nhờ mưa đưa bức chăn êm tới người
Thôi em nghỉ việc, khuya rồi.
Chăn mưa em đắp cùng trời với anh.

5/1961

VongHonTienTu
08-19-2002, 04:07 AM
Vấn Vương

Anh chả hiểu vì sao vấn vương
Năm năm như mấy chục năm trường
Vẫn làn mắt ấy làn môi ấy.
Anh hãy còn thương chẳng hết thương.

VongHonTienTu
08-19-2002, 04:16 AM
Đây Mùa Thu Tới

Rặng liễu điều hiêu đứng chịu tang
Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng:
Đây mùa thu tới - mùa thu tới
Với áo mơ phai dệt lá vàng.

Hơn một loài hoa đã rụng cành
Trong vườn sắc đỏ rủa màu xanh,
Những luồng rung rẩy rung rinh lá ...
Đôi nhánh khô gần xương mỏng manh.

Thỉnh thoảng nàng trăng tự ngẩn ngơ ....
Nơi xa khởi sự nhạt sương mờ ...
Đã nghe rét mướt luồn trong gió ...
Đã vắng người sang những chuyến đò ...

Mây vẩn từng không chim bay đi.
Khí trời u uất hận chia li
Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói.
Tựa cửa nhìn xa nghĩ ngợi gì.

VongHonTienTu
08-19-2002, 04:22 AM
Nước Đổ Lá Khoai

Lòng ta là một cơn mưa lũ.
Đã gặp lòng em là lá khoai
Mưa biếc tha hồ rơi giọt ngọc.
Lá xanh không ướt đến da ngoài.

Ta trút bâng quơ một trận lòng.
Biết rằng đau khổ giữa hư không.
Khóc mình uống lệ rơi vô lí.
Mưa vẫn cần rơi lệ vạn dòng.

Ta như cô khách khoảng điều hiu.
Đã gặp chiều hôm lại bước liều
Muốn trốn sầu đơn muôn vạn kiếp
Lại tìm sa mạc của tình yêu.

Ngày mai nắng mọc, mưa rơi hết.
Mặt tạnh cơn si, lòng cạn hồ.
Ta sẽ thôi yêu như đã giấu.
Không hề oán hận lá khoai khô.

VongHonTienTu
08-19-2002, 04:30 AM
Quả Sấu Non Trên cao

Chót vót trên cành cao vót
Mấy quả sấu con con
Như mấy chiếc khuy lục
Trên áo trời xanh non
Trời rộng lớn muôn trùng
Đóng khung vào cửa sổ.
Làm mấy quả sấu tơ.
Càng nhỏ xinh hơn nữa.
Trái con chưa đủ nặng.
Để đeo oằn nhánh cong
Nhánh hãy giơ lên thẳng.
Trông ngây thơ lạ lùng
Cứ như thế trên trời.
Giữa vô biên sáng nắng.
mấy chú quả sấu non.
Giỡn cả cùng mây trắng.
Mấy hôm trước còn hoa
Mới thơm đây ngào ngạt
Thoáng như một nghi ngờ.
Trái đã liền có thật.
Ôi từ không đến có
Xảy ra như thế nào?
Nay má hây hây gió
Trên lá xanh rào rào
Một ngày một lớn hơn.
Nắng từng vòng nhựa một.
Một sắc nhựa chua giòn
Ôm đọng tròn quanh hột...
Trái non như thách thức
Trăm thứ giặc, thứ sâu.
Thách kẻ thù sự sống
Phá đời không dễ đâu
Chao ! Cái quả sấu non.
Chưa ăn mà đã giòn.
Nó lớn như trời vậy
Và sẽ thành ngọt ngon.

11/1967

VongHonTienTu
08-19-2002, 04:35 AM


Sáo vi vu thổi trong veo
Lên non là gió qua đèo là mây
Ngả bên dòng suối là cây
Nương trong ánh mắt là dây tơ hồng
Sáo ngân nga mãi bên lòng
Vẫn trơ là đá thấm hồng là son
Núi cao chót vót chon von
Anh xây, xây mãi chưa tròn tình yêu
Sao nồng đượm biết bao nhiêu
Mơn man với cảnh, thân yêu với người
Quanh ta ríu rít là đời
Bên em ai hát ai cười là anh ....

28/7/1967

VongHonTienTu
08-19-2002, 04:39 AM
Chủ Quan

Sự sống rất chủ quan
Từ trái đất muốn tràn vũ trụ
Tình yêu rất chủ quan
Nghĩ mình vĩnh cửu với thời gian.

Trẻ con rất chủ quan
Tưởng ăn được cả ngàn chiếc bánh.
Bà mẹ rất chủ quan
Con tôi đáng mến nhất trần gian.

Muốn vượt lâu xa, thắng rụng tàn
Muốn xây dựng mãi không hề cũ
Yêu một đời chưa đủ
Em ơi anh chủ quan

VongHonTienTu
08-19-2002, 04:45 AM
Vô Biên

Như kẻ hành quân quáng nắng thiêu.
Ta cần uống suối thương yêu
Hãy tuôn âu yếm lùa mơn trớn
Sóng mắt, lời môi nhiều - thật nhiều !

Chớ nên tiết kiệm, hỡi nàng tiên !
Ta được em chăng lạo mất liền.
Với bạn ân tình hay với cảnh
Nơi nào ta cũng kiếm vô biên

Những phen reo hót những cơn say
Những lúc mây đen ám mặt mày.
Là lúc lời xa muôn thế giới
Đến vờn trong dạ cánh chim bay ...

Trời cao trên như chén xanh êm
Biển đắng không nguôi nỗi khát thèm.
Nên lúc môi ta kề miệng thắm
Trời ơi, ta muốn uống hồn em !

Tay Doc
09-17-2002, 09:26 PM
Có Những Bài Thơ

Hãy ngó sâu vào tận mắt anh,
Đọc bài thơ mới chưa làm thành;
Lòng anh rạo rực không duyên cớ
Khi nắng chiều tơ giỡn với cành.

Nghiêng đầu bên trái, hãy kề nghe
Những ngón tay thần sẽ vuốt ve
Cho điệu lòng anh thêm ấm dịu;
Sờ xem: ngực nóng khúc đê mê.

Tuy thế, bài thơ sẽ dở dang
Vì lời không đủ vẻ huy hoàng:
Vần không phải ngọc rung muôn ánh;
Nhịp thiếu êm đềm, tiếng thiếu vang.

Hãy biết rằng anh đương say thơ,
- Người thì say rượu, kẻ say mơ -
Thế thôi . Anh nói làm sao được?
Anh ngẩng đầu cao đợi gió hờ ...

Có những bài thơ rất thắm tươi
Nhưng mà chỉ nở giữa lòng người;
Chớ mong hái được loài hoa ấy!
Tay nhẹ làm hoa cũng rã rời.

Tay Doc
09-17-2002, 09:27 PM
Hoa Tím

Lâu lắm, em ơi, tháng rưỡi rồi
Sao nhiều xa cách thế em ơi !
Sớm trông mặt đất thương xanh núi
Chiều vọng chân mây nhớ tím trời.

Bỗng nhiên trời đất nhớ người yêu
Mây vắng chim bay, nắng vắng chiều
Nước chảy lơ thơ bờ líu ríu
Mây chừng ấy đó, gió bao nhiêu.

Hoa tím tương tư đã nở đầy,
Mời em dạo bước tới vườn đây;
Em xem, yêu mến em gieo hạt,
Hoa tím tương tư đã nở đầy.

Tay Doc
09-17-2002, 09:29 PM
Hỏi

Một năm, thêm mấy tháng rồi,
Thu đi, đông lại, bồi hồi sắp xuân.
Gặp em, em gặp mấy lần,
Tưởng quen mà lạ, tưởng gần mà xa.

Ai làm cách trở đôi ta,
Vì anh vụng ngượng, hay là vì em
Trăng còn đợi gió chưa lên,
Hay là trăng đã tròn trên mái rồi?

Hằng ngày em nói bao lời
Với cha, với me, với người chung quanh,
Với đường phố, với cây xanh,
Sao em chưa nói với anh một lời?

Tương tư ăn phải miếng mồi,
Đứng đi trên lửa, nằm ngồi trong sương.
Phải duyên phải lửa thì thương,
Để chi đêm thẳm ngày trường, hỡi em!


Tháng 7-1959

Tay Doc
09-17-2002, 09:31 PM
Núi Xa

Núi tận chân trời đứng nghĩ xa .
Gió đều trang trải nguyệt bao la ;
Êm êm núi biếc xinh như ngọc
Và cũng buồn như nỗi nhớ nhà.

Thấy núi yêu kiều, tưởng núi yên,
Tha hồ ta mộng cảnh non tiên,
Tưởng như núi đẹp là tranh vẽ.
Nhưng núi không hề đứng thản nhiên.

Lá úa, cành khô vẫn rụng dồn;
Lối mòn, có mạnh vẫn lên chôn.
Chim hôm run rẩy trong tim nhỏ,
Thỏ sợ giơ tai hứng tiếng ồn.

Có lẽ ông tiều sống giữa cây
Đêm nay hồn lạnh đã theo mây;
Gió rừng có lẽ tuôn muôn gốc,
Có lẽ mưa im xối đã đày ...

- Lẫn với đời quay, tôi cứ đi,
Người ngoài không thấu giữa lòng si.
Cũng như xa quá nên ta chỉ
Thấy núi yên như một miếng bìa.

Tay Doc
09-17-2002, 09:33 PM
Viễn Khách

Đương lúc hoàng hôn xuống,
Là giờ viễn khách đi.
Nước đượm màu ly biệt,
Trời vương hương biệt ly,

Mây lạc hình xa xôi
Gió than niềm trách móc.
Mây ôi và gió ôi!
Chớ nên làm họ khóc.

Mắt nghẹn nhìn thâu dạ;
Môi khô hết níu lời ...
Chân rời, tay muốn rã ...
Kẻ khuất... kẻ trông vời ...

Hôm nào như hôm qua
Má kề trên gối sánh?
Anh đi, đường có hoa ...
Tôi nằm trong tuổi lạnh,

Buổi chiều ra cửa sổ;
Bóng chụp cả trời tôi!
-- Ôm mặt khóc rưng rức;
Ra đi là hết rồi.

Lam Dai Ngoc
09-18-2002, 04:12 AM
Huyền Diệu

Này lă'ng nghe em khúc nhạc thơm
Say người như say rượu tối tân hôn;
Như hương thấm tận qua xương tủy,
Âm điệu, thần tiên, thấm tận hồn .

Hãy tự buông cho khúc nhạc hường,
Dẫn vào thế giới của Du Dương:
Ngừng hơi thở lại, xem trong ấy,
Hiến hiên hoa và phảng phất hương ...

Hay nghe lẫn lọn ghé tai
Giọng suối, lời chim, tiếng khóc người
Hãy uống thơ tan trong khúc nhạc
Ngọt ngào than gọi thuở xa khơi .

Rồi khi khúc nhạc đã ngừng im
Hãy vẫn ngừng hơi nghe trái tim .
Còn cứ run hoài, như chiếc lá,
Sau khi trận gió đã im lìm .

Lam Dai Ngoc
09-18-2002, 04:16 AM
Tình Trai

Tôi nhớ Rimband với Verlaine,
Hai chàng thi sĩ choáng hơi men,
Say thơ xa lạ, mê tình bạn
Khinh rẻ khuôn mòn, bỏ lối quen .

Những bước song song xéo dặm trường,
Đôi hồn tươi đậm ngát hoa hương,
Họ đi, tay yếu trong tay mạnh,
Nghe hát ân tình giữa gió sương

Kể chi chuyện trước với ngày sau;
Quên ngó môi son với áo màu;
Thây kệ thiên đường và địa ngục!
Không hề mặc cả, họ yêu nhau .

Lam Dai Ngoc
09-18-2002, 04:24 AM
Nhị Hồ

Trăng vừa đủ sáng để gây mơ,
Gió nhịp theo đêm không vội vàng;
Khi trời quang tôi làm bằng tơ,
Khi trời quang tôi làm bằng thơ .

Cây cỏ bình yên, khuya tĩnh mịch,
Bỗng đâu lên khúc Lạc Âm thiều ...
Nhị hồ để bốc niềm cô tịch,
Không khóc nhưng mà buồn hiu hiu .

Điệu ngã sang bài Mạnh Lệ Quân,
Thu gồm xa vắng tự muôn đời .
Sương nương theo trăng ngừng lưng trời,
Tương tư nâng lòng lên chơi vơi ...
Tiếng đàn thầm dịu dẫn tôi đi,
Qua những sân cung rộng hãi hồ .
Có phải A phòng hay Cô tô ?
Lá liễu dài như một nét mi .

Và nàng Lộng Ngọc lấy Tiêu lang .
Cưỡi hạc một đêm bay lên trời .
Vua Trần hậu chúa ngó trăng vàng,
Khúc hậu đỉnh hoa đương lên khơi .

Linh hồn lưu giữa bể du dương ...
Tôi thấy xiêm nghê nổi gió lùa;
Những nàng cung nữ ước mơ vua,
Không biết bây giờ nguôi nhớ thương .

Tôi yêu Bao Tự mặt sầu bi,
Tôi mê Ly Cơ hình nhịp nhàng,
Tôi tưởng tôi là Đường Minh Hoàng,
Trong cung nhớ nàng Dương quý phi .

Lam Dai Ngoc
09-18-2002, 04:37 AM
Thu

Nơn nà sương ngọc quanh thềm đậu;
Nắng nhỏ buâng khuâng chiều lỡ thì .
Hư vô bóng khói trên đầu hạnh;
Cành biếc run run chân ý nhi .

Gió thầm, mây lặng, dáng thu xa;
Mới tạnh mưa trưa, chiều đã tà .
Buồn ở sông xanh nghe đã lại .
Mơ hồ trong một tiếng chim qua .

Bên cửa ngừng kim thêu bức gấm,
Hây hây thục nữ mắt như thuyền;
-Gió thu hoa cúc vàng lưng đậu,
Sắc mạnh huy hoàng áo trạng nguyên .

Lam Dai Ngoc
09-18-2002, 04:50 AM
LỜI KỶ NỮ

Khách ngồi lại cùng em trong chốc nữa;
Vội vàng chi, trăng sáng quá, khách ơi .
Đêm nay rằm: yến tiệc sáng trên trời;
Khách không ở, lòng em cô độc quá .
Khách ngồi lại cùng em! Đây gối lả,
Tay em đây, mời khách ngả đầu say
Đây rượu nồng . Và hồn của em đây ..
Em cung kính đặt dưới chân hoàng tử .
Chớ đạp hồn em!
Trăng từ viễn xứ
Đi khoan thai lên ngự đỉnh trời tròn;
Gió theo trăng từ biển thổi qua non;
Buồn theo gió lan xa từng thoáng rợn,
Lòng kỹ nữ cùng sầu như biển lớn,
Chớ để riêng em phải gặp lòng em;
Tay ái ân du khách hãy làm rèm,
Tóc xanh tốt em xin nguyền dệt vơng .
Đẩy bộ hồn em triền miên trên sông,
Trôi phiêu lưu không vọng bến hay gành .
Vi` mình em không được quấn chân anh,
Tóc không phải những dây tình vướng víu .
Em sợ lắm . Giá băng tràn mọi nẻo;
Trời đầy trăng lạnh lẽo suốt xương da,
Người giai nhân: bến đợi dưới cây già;
Tình du khách: thuyền qua không buộc chặt .

***
Lời kỹ nữ đã lỡ vì nước mắt .
Cuộc yêu đương gay gắt gị làng chơi .
Người viễn du lòng bận nhớ xa khơi,
Gỡ tay vướng để theo lời gió nước .

***
Xao xác tiếng gà . Trăng ngà lạnh buốt .
Mắt run mời, kỹ nữ thấy sông trôi .
Du khách đi .
-Du khách đã đi rồi .

Vo^ Ta^m
10-01-2002, 08:33 AM
Tôi muốn tắt nắng đi ,
Cho màu đừng nhạt mất ;
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi .

Của ong bướm này đây tuần tháng mật ,
Này đây hoa của đồng nội xanh rì ,
Này đây lá của cành tơ phơ phất ;
Của yến oanh này đây khúc tình si ,
Và này đây ánh chớp hàng mi ,
Mỗi sáng sơm thần vui hằng gõ cửa ;
Tháng giêng ngon như một cặp môi gần ;
Tôi sung sướng . Nhưng vội vàng một nửa ;
Tôi không chờ nắng hạ mới hồi xuân .
Xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua ,
Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất ;
Lòng tôi rộng nhưng lượng trời cứ rộng .
Không cho dài thời trẻ của nhân gian ,
Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn ,
Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại !
Còn trời đất nhưng chẳng còn tôi mãi ,
Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời ,
Mùi tháng năm đều rớm vị chia phôi ,
Khắp sông núi vẫn than thầm tiễn biệt ...
Con gió xin thì thào trong gió biếc ,
Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi ?
Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi ,
Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa ?
Chẳng bao giờ , ôi ! Chẳng bao giờ nữa ...
Mau đi thôi ! Mùa chưa ngả chiều hôm ,
Ta muốn ôm
Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn ;
Ta muốn riết mây đưa và gió lượn ,
Ta muốn say cánh bướm với tình yêu ,
Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều ;
Và non nước , và cây , và cỏ rạng ,
Cho chuếch choáng mùi thơm , cho đã đầy ánh sáng ,
Cho no nê thanh sắc của trời tươi ;
- Hỡi xuân hồng ta muốn cắn vào ngươi !