PDA

View Full Version : T.T.KH (Nhà Thơ Bí Ẩn)



Tieu Dieu Khach
05-03-2002, 05:37 AM
TDK t́nh cờ đọc câu chuyện của nhà thơ TTKH thấy ly kỳ và cảm động quá nên post một phần lên cho các bạn yêu thơ của TTKH tham khăo :

Đă từ lâu rồi h́nh như là 65-70 year ago, trên thi đàn Việt Nam
xuất hiện một thi nhân làm chấn động dư luận không ít, người ấy mang bút hiệu là T.T.KH. Đột hiệh rồi đột biến người ta không biết T.T.KH là ai ? khốn nổi T.T.KH chỉ lu lại bốn bài thơ, mà là nhửng bài thơ t́nh lâm ly, chứa đựng nổi u huất của một cô gái đang dậy ḷng yêu với một chàng nghệ si?, nhưng v́ sự khắc khe của một gia đ́nh phong kiến, nàng phải xa cách người yêu để đi lấy một ông chồng lớn tuổi ; mộng đẹp dở dang, mười mấy ḍng thơ nàng kêu lên mấy tiếng bi thương gợi cảm :( Thế là thiên hạ đổ xô đi t́m người con gái đáng thương ấy, nhiều khách yêu thơ đa t́nh nhôn nhao cho rằng T.T.TK là người yêu của ḿnh, rồi lên tiếng đáp lại xôn xao, ngoài Thanh Tâm c̣n có Nguyển Bính (Bài Ḍng Giư Lệ ) củng thổn thức không kém và bao nhiêu người thích mơ màng với cái h́nh bóng chơi vơi ấy đă gây ra một trường báo động , từ dạo ấy đến nay T.T.KH làm cho nhiều người thắc mắc về thân thế của nàng . Người ta chỉ mường tượng về nàng cái tên T.T.KH , có người cho rằng đó là Trần Thị Khánh, lại có người băo T.T.KH là Thâm Tâm Khánh . Sở dỉ có cái tên Thâm Tâm Khánh là ǵ nhửng khách yêu thơ luận cứ về các bài của Thâm Tâm như: Gửi T.T.KH, Dang Dở, Màu Máu Tigon v.v... nhất là bài Gửi T.T.KH, Thâm Tâm nhắc tới tên một người con gái tên là Khánh, và củng v́ lẻ đó nên người ta cho rằng T.T.KH là Khánh

Miệng chồng Khánh gắn trên môi
H́nh anh mắt Khánh sáng ngời c̣n mơ
Hoặc là:
Góp hai thứ tóc đôi đầu
Sao c̣n đan nối nhửng câu tâm t́nh
Khánh ơi c̣n hỏi ǵ anh
Lá rơi đă hết màu xanh màu vàng

Chính bài thơ Gửi T.T.KH này mà người ta đă gán cho T.T.KH là Thâm Tâm Khánh

T.T.KH có tất cả bốn bài thơ đó là : Hai Sắc Hoa Tigon, Bài Thơ Đang Áo, Bài Thơ Thứ Nhất và Bài Thơ Cuối Cùng

TDK sẻ từ từ post lên nhửng bài này, và nhửng bài của của Thâm Tâm gửi cho TTKH như là : Màu Máu Tigon, Gửi T.T.KH và Dang Dở

Nếu ai có nhửng bài này th́ post lên cho chúng ta cùng đọc :)

Tieu Dieu Khach
05-03-2002, 06:44 AM
Hai Sắc Hoa Tygôn

Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc,
Tôi chờ người đến với yêu đương.

Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Giải đường xa vút bóng chiều phong
Và phương trời thẳm mờ sương cát,
Tay vít dây hoa trắng cạnh ḷng.

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi,
Thở dài trong lúc thấy tôi vui,
Bảo rằng: "Hoa dáng như tim vỡ,
Anh sợ t́nh ta cũng thế thôi !"

Thuở đó nào tôi có hiểu ǵ
Cánh hoa tan tác của sinh ly,
Cho nên cười đáp: "Màu hoa trắng
Là chút ḷng trong chẳng biến suy".

Đâu biết lần đi một lỡ làng,
Dưới trời gian khổ chết yêu đương.
Người xa xăm quá !
Tôi buồn lắm,
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường...

Từ đấy, thu rồi, thu lại thu,
Ḷng tôi c̣n giá đến bao giờ?
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ...
Người ấy, cho nên vẫn hững hờ.

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi,
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người.

Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Như hồng tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm pha !

Tôi nhớ lời người đă bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi...
Đến nay tôi hiểu th́ tôi đă,
Làm lỡ t́nh duyên cũ mất rồi !

Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ,
Chiều thu, hoa đỏ rụng.
Chiều thu gió về lạnh lẽo chân mây trắng,
Người ấy sang sông đứng ngóng đ̣.

Nếu biết rằng tôi đă lấy chồng
Trời ơi ! Người ấy có buồn không ?
Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng ?

ChepTho
05-03-2002, 11:07 AM
Bài Thơ Thứ Nhất

Thuở trước hồn tôi phơi phới quá ,
Ḷng thơ nguyên vẹn một làn hương ...
Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại ,
Êm ái trao tôi một vết thương.

Tai ác ngờ đâu gió lạ qua ,
Làm kinh giấc mộng những ngày hoa ,
Thổi tan âm điệu du dương trước
Và tiễn Người đi bến cát xa .


Ở lại vườn Thanh có một ḿnh ,
Tôi yêu gió rụng lúc tàn canh ;
Yêu trăng lặng lẽ rơi trên áo ,
Yêu bóng chim xa, nắng lướt mành .


Và một ngày kia tôi phải yêu
Cả chồng tôi nữa lúc đi theo
Những cô áo đỏ sang nhà khác,
-- Gió hỡi ! Làm sao lạnh rất nhiều ?


Từ đấy không mong, không dám hẹn
Một lần gặp nữa dưới trăng nghiêm,
Nhưng tôi vẫn chắc nơi trời lạ ,
Ngươi ấy ghi ḷng : " Vẫn nhớ em !"


Đang lu'c ḷng tôi muốn tạm yên ,
Bỗng ai mang lại ca'nh hoa tim
Cho tôi ép nốt ḍng dư lệ
Nhỏ xuống thành thơ khóc chút duyên ?


Đẹp ǵ một mảnh ḷng tan vỡ
Đă bọc hoa tàn dấu xác xơ !
Tóc úa giết dần đời thiếu phụ ...
Th́ ai trông ngóng, chả nên chờ !


Viết đoa.n thơ đầu lo ngại quá
Vi` to^i co`n nhớ hẹn nhau xưa :
-- "Cố quên đi nhe', câm mà nín
Đừng thở than bằng những giọng thơ !"


Tôi run sợ viết; lặng im nghe
Tiếng la' thu khô siết mặt hè
Như tiếng chân người len lén đến.
Song đời nào dám gặp ai về !


Tuy thế, tôi tin vẫn có người
Thiết tha theo đuổi nữa, than ôi
Biết đâu ... to^i: mo^.t ta^m ho^`n he'o,
Bên cạnh chồng nghiêm luống tuổi rồi !

Tieu Dieu Khach
05-03-2002, 02:43 PM
Đan áo cho chồng

Chi ơi! Nếu chi đă yêu
Đă từng lỡ hát ít nhiều đau thương,
Đă xa hẳn quăng đường hương,
Đă đem ḷng gởi gió sương mit mùng.

Biết chăng chĩ Mỗi mùa đông,
Đáng thương những kẻ có chồng như em,
Vẫn c̣n thấy lạnh trong tim,
Đan đi đan lại áo len cho chồng.

Như con chim hót trong lồng,
Hạt mưa nó rụng bên song bơ thờ.
Tháng ngày nổi tiếng tiêu sơ,
Than ôi! Gió đă sang bờ ly tan...

Tháng ngày miễn cưỡng em đan,
Kéo dài một chiếc áo len cho chồng.
Như con chim nhốt trong lồng,
Tháng ngày mong đợi ánh hồng năm nao !

Ngoài trời mưa gió xôn xao,
Ai đem khóa chết chim vào lồng nghiêm ?
Ai đem lễ giáo giam em?
Sống hờ trọn kiếp trong duyên trái đời..

Ḷng em khổ lắm chi ơi !
Trong bao tủi cực với lời mỉa mai
Quang cảnh lạ, tháng năm dài,
Đêm đêm nghĩ tới ngày mai giật ḿnh!"

Tieu Dieu Khach
05-03-2002, 03:12 PM
Bài thơ cuối cùng

Anh hỡi tháng ngày xa quá nhỉ ?
Một mùa thu cũ, một ḷng đau...
Ba năm ví biết anh c̣n nhớ,
Em đă câm lời, có nói đâu !

Đă lỡ, thôi rồi ! chuyện biệt ly,
Càng khơi càng thấy lụy từng khi
Trách ai mang cánh "ti-gôn" ấy,
Mà viết t́nh em, được ích ǵ ?

Chỉ có ba người đă đọc riêng,
Bài thơ "đan áo" của chồng em.
Bài thơ "đan áo" nay rao bán,
Cho khắp người đời thóc mách xem...

Là giết đời nhau đấy, biết không ?
Dưới dàn hoa máu tiếng mưa rung,
Giận anh, em viết ḍng dư lệ,
Là chút dư hương : điệu cuối cùng !

Từ đây, anh hăy bán thơ anh,
C̣n để yên tôi với một ḿnh,
Những cánh hoa ḷng, hừ ! đă ghét,
Th́ đem mà đổi lấy hư vinh.

Ngang trái đời hoa đă úa rồi,
Từng mùa gió lạnh sắc hương rơi.
Buồng nghiêm thờ thẫn hồn eo hẹp,
Đi nhớ người không muốn nhớ lời !

Tôi oán hờn anh, mỗi phút giây,
Tôi run sợ viết, bởi rồi đây
Nếu không yên được th́ tôi chết
Đêm hỡi ! làm sao tối thế nầy ?

Năm lại năm qua cứ muốn yên
Mà phương ngoài gió chă?ng làm quên;
Và người vỡ lỡ duyên thầm kín,
Lại chính là anh ? anh của em !

Tôi biết làm sao được hỡi trời ?
Giận anh, không nỡ ! Nhớ không thôi !
Mưa buồn, mưa hắt, trong ḷng ướt
Sợ quá đi, anh..."có một ngươi...

Tieu Dieu Khach
05-04-2002, 10:09 PM
Sáng nào cũng vậy, hết giờ dạy vẽ ở trường mỹ thuật về qua phố Tràng Tiền, họa sư Lê cũng không quên mua một bó hoa "ti-gôn". Đó là thói quen của họa sư mà không môt. người bạn hay người hoc. tṛ thân nào là không biêt' rơ. Đến muà hoa "ti-gôn" nở nhiều nhất, trong nhà họa sư Lê người ta chẳng c̣n thấy môt. thứ hoa nào khác. Mà có người nào tân mẩn ngắt môt. nụ hoa nho nhỏ ấy xem kỹ, họ sẽ phải cho lời nhận xét của họa sư Lê là đúng: "Hoa ti-gôn" h́nh quả tim vỡ làm mấy mảnh. màu hồng dịu như nhuốm máu đào".Rồi người ta phải tự hỏi thầm:

"Tại sao họa sư Lê laị thích chơi cái thứ hoa trông như giấy ấy, để trong pḥng quá môt. ngày đă rụng rồỉ Chắc lại có điều tâm sự chi đây".
Một buổi trưa - hồi đó Lê Chất hai mươi bốn tuổi, c̣n là một hoạ sĩ nghèo mới ở trường ra - môt. buổi trưa đạp xe về các vùng lân cận Hà Nội, Lê Chất rẽ vào làng Mọc với giá vẽ buộc trên xẹ Người thiếu niên ấy đi t́m cảnh đẹp.

Mà cảnh đẹp đây là môt. thiếu nữ chàng mới gặp chiều qua.

Đến gần môt. ngôi nhà cũ kỹ, trông ra dáng biệt thự của một ông quan hưu dùng làm chỗ nghỉ ngơi, Chất hăm xe, ngểnh cổ nh́n qua một hàng rào cây tốt um tùm. Chiều qua, lúc Chất sắp đạp xe rất nhanh qua đó, t́nh cờ liếc vào nhà,bỗng thấy một thiếu nữ đứng trên một chiếc ghế cao, đang với tay lên những dây hoa đỏ trên giàn nứa. Người con gái mặc áo cánh lụa cụt tay, hở cổ, để lộ một màu da khoẻ mạnh, như thứ da thường ra nắng của những cô gái nhỏ. Hai má ửng hồng, vài sợi tóc trên vừng trán, cảnh "con gái hái hoa" ấy như một bức tranh linh động, khiến người họa sĩ phải dừng chân ngắm không chán mắt. Khuôn mặt đều đặn, vẻ đẹp thông minh, nhất là đôi môi có mộ nét vẻ lạ, đó là thứ nhan sắc hiếm hoi, ai trông thấy một lần đều in sâu trong trí nhớ. Thiếu nữ vô t́nh, bận gỡ hoa trên giàn đă để Lê Chất có th́ giờ nh́n ngắm kỹ. Đến khi cô gái bước xuống đất, sắp vào nhà, đưa mắt nh́n ra đường thấy có người đứng nh́n ḿnh, mới cau mày tỏ vẻ không bằng ḷng.

Nhưng từ hôm đó, hôm nào hoạ sư cũng đạp xe vào làng Mọc, giá vẽ buộc trên xe, mà chẳng vẽ bao giờ, v́ c̣n bận quanh quẩn gần biệt thự.Thiếu nữ động trông thấy bóng anh chàng là lẩn vào nhà.

Lê Chất chỉ được trông thấy nàng vài lần nữa rồi thôi, bởi ngôi nhà h́nh như sau đó không có người ở nữa, ngày nào cũng chỉ thấy có một ông già cuốc cỏ trong vườn.


Muà lạnh năm ấy, Lê Chất đi vẽ ở một vùng Vân Nam phủ. Trong một bữa tiệc chiêu đăi của toà lănh sự Pháp, hoạ sĩ trông thấy một thiếu phụ ta, đẹp môt. vẻ khác thường, nhưng có dáng buồn. Chất bỗng ngờ ngợ như hơn một lần đă gặp người này ở đâu ? Chất giật ḿnh. Có thể nào ? Nhưng quên làm sao khuôn mặt ấy, đôi môi ấy ? Nhờ một người quen giới thiệu, Chất được rơ: thiếu phụ là vợ một viên chức trong toà lănh sự.

Trong khi nhảy với thiếu phụ trong một bản "tango", Lê Chất đột nhiên hỏi:

- Bà vẫn thích hái hoa "ti-gôn" chứ?
Thiếu phụ nh́n chàng rất ngạc nhiên:
- Ông nói ǵ... tôi không hiểụ
- Có lẽ bà đă quên cảnh Hà Thanh, làng Mọc, cái biệt thự xinh xinh có một giàn hoa...

Người đàn bà ấy kêu lên, mắt long lanh:

- Có phải ông là cái anh chàng hoạ sĩ vẫn nh́n trộm tôi ngày trước đó không?
Nàng nói tiếp :
- Thảo nào mới nh́n ông tôi cũng tự nghĩ không biết đă gặp ở đâu rồi. Tám chín năm rồi đấy, thế mà chúng ta c̣n nhận được nhau...

Mai Hạnh - tên thiếu phụ - rất buồn ở Vân Nam phủ. Nàng không có bạn. Lấy một người chồng gia thế cân đối với nhà ḿnh, cuộc đời nàng bằng phẳng nơi đất khách. Bây giờ gặp được người cùng xứ, người đó lạ đă dự vào dĩ văng tươi đẹp của ḿnh, một hoạ sĩ nổi
danh, nàng không có cảm t́nh sao được ? Hạnh thường đến chỗ hoạ sĩ trọ, thăm viếng mỗi ngày, và thuận cho chàng vẽ một bước chân dung.

Một buổi sáng, hai người đi chơi, trên một ngôi chùa Tàu cheo leo đỉnh núi, LêChất nói:

- Tôi biết thế nào trong đời tôi cũng c̣n găp Hạnh, bởi v́ không bao giờ tôi quên cái buổi chiều ở làng Mọc. Nhưng số mệnh khiến chúng ta gặp nhau lần này có phải là để chúng ta chỉ có thể thành đôi bạn thôi ư ? Hạnh có đoán được ḷng tôi lúc này không ?

Mai Hạnh, giọng run run tái nhợt, giơ tay bịt miệng Lê Chất. Nhưng khi Chất đă ôm nàng th́ Hạnh không cưỡng lại:

- Em cũng yêu anh ngay từ buổi đầu.

-Thế là, hai người như sống trong môt. cơn mê. Mai Hạnh cố chống chọi lại với t́nh yêu mỗi ngày một lớn, c̣n Lê Chất th́ lo ngại, tính toán như ngồi trên đống lửa. Chàng định cùng Hạnh trốn đi Nhật, không cần danh dự, chức nghiệp, dư luận của người đời. Nhưng Mai Hạnh tuy yếu đuối hơn, rụt rè, e ngại, sau cùng cũng nhận lời.

Lê Chất trở về Hà Nội, sắp đặt xong moị việc, lo lót giấy tờ tiền bạc, đồ dùng đi xa, tất cả đă sẵn sàng, th́ phút cuối cùng nhận được thư Hạnh: "Chất, anh hăy đi một ḿnh và quên em đi, v́ em không có thể theo anh. Đừng giận em tội nghiệp, em không phải là loài đàn bà có thể vượt được hết những khó khăn như anh đă tưởng. Đến phút cuối cùng, em bỗng sợ, em sợ gia đ́nh tan tác, khổ thân thầy mẹ em, chồng em khinh bỉ, tai tiếng ở đời, những lo ngại ở tương lai...Em thấy rằng: nếu đi với nhau chưa chắc chúng ta đă sung sướng. Anh thấy chưa ? Em là một đứa hèn ! Em không yêu anh được như anh tưởng đâu, v́ em đă hy sinh anh cho tất cả những lo ngại trên kia. Vậy mà em yêu anh có thể chết v́ anh được. Trong đời anh c̣n nhiều chuyện, anh có thể quên em được đấy ! Nhưng c̣n em th́ thật chẳng bao giờ, chẳng bao giờ ! V́ em biết em sẽ không bao giờ tự an ủi được, bởi em đă làm hỏng đời em, nếu em chẳng theo anh..."

Trong thư, một dây hoa "ti-gôn" nhỏ ép rơi ra, những nụ hoa chum chúm h́nh quả tim vỡ, đỏ hồng như nhuộm máu đào. Lê Chất đặt một cái hôn trên những cánh hoa, và khóc ...

Bốn năm sau, môt. hôm hoạ sư Lê Chất thấy trên bàn giấy ḿnh một phong thư viền đen báo tang. Ông mở ra xem th́ đó là của người chồng Mai Hạnh báo tin nàng chết. Ngày nay, hoạ sư Lê Chất đă già, nhưng cứ đến muà hoa "ti-gôn" nở, không buổi sáng nào ông không quên mua một ôm về thay thế cho hoa cũ trong pḥng vẽ, v́ thứ hoa này chóng tàn.