lamthientieu
12-24-2009, 10:27 PM
Tác gia Trương Hán Siêu, như đă có lần giới thiệu ông trong “Bạch Đằng Giang Phú“; xuất thân là môn khách của Hưng Đạo Đại vương Trần Quốc Tuấn, là người tài năng và đức độ. Ông ra làm quan nhà Trần qua suốt 4 triều vua: từ Anh Tông, Minh Tông, đến Hiến Tông và Dụ Tông. Ông được coi là 1 trong những danh nho nhà Trần thời bấy giờ, tên tuổi ông được nhắc đến cùng với Mạc Đĩnh Chi, Lê Lập, Phạm Sư Mạnh, Chu Văn An, Hàn Thuyên … Khi ông mất, vua Trần Nghệ Tông coi ông là bậc hiền tài đất Việt và đưa vào thờ trong Văn Miếu để tỏ ḷng tôn kính.
Người ta kể rằng ông lúc trẻ th́ tôn Nho bài Phật, nhưng đến khi về già lại là người sùng đạo Phật. Truyện này cụ thể thế nào th́ đời sau khó mà nói được, nhưng đúng là tư tưởng về đạo Phật có ảnh hưởng đến nhiều sáng tác sau này của ông, tiêu biểu như bài “Dục Thúy Sơn khắc thạch”
:d1:
Núi xanh xanh mượt xanh mà,
Người đi chơi tận phương xa chưa về.
Sáng ngời bóng tháp ḷng khe,
Cửa hang đá mở lập loè trên cao.
Mặc đời trôi nổi nơi nao,
Mới hay rằng cái danh nào hư danh.
Ngũ hồ trời đất rộng thênh,
Lại về câu chỗ đá ghềnh khi xưa.
(Nguyễn Duy dịch)
Người ta kể rằng ông lúc trẻ th́ tôn Nho bài Phật, nhưng đến khi về già lại là người sùng đạo Phật. Truyện này cụ thể thế nào th́ đời sau khó mà nói được, nhưng đúng là tư tưởng về đạo Phật có ảnh hưởng đến nhiều sáng tác sau này của ông, tiêu biểu như bài “Dục Thúy Sơn khắc thạch”
:d1:
Núi xanh xanh mượt xanh mà,
Người đi chơi tận phương xa chưa về.
Sáng ngời bóng tháp ḷng khe,
Cửa hang đá mở lập loè trên cao.
Mặc đời trôi nổi nơi nao,
Mới hay rằng cái danh nào hư danh.
Ngũ hồ trời đất rộng thênh,
Lại về câu chỗ đá ghềnh khi xưa.
(Nguyễn Duy dịch)