PDA

View Full Version : Đoàn Thị Lam Luyến



vuongnguyen
04-29-2009, 09:39 AM
Em Gái

Em đầy ngộ nhận như tôi
Cũng yêu chí chết cái người mình yêu
Cũng tìm những lối phong rêu
Để rồi bước trật bước trèo uổng công

Mắt thì thăm thẳm mùa Đông
Trái tim mùa Hạ, tấm lòng mùa Thu
Mùa Xuân ở tít xa mù
Mà băng tuyết... đến bao giờ cho tan

Gặp em cơ nhỡ cưu mang
Em đâu biết đến lỡ làng về sau
Em đương lấy sóng làm cầu
Khơi xa làm bến, đáy sâu làm thuyền
Lấy khao khát để làm yên
Lấy duyên làm phúc, lấy tiền làm khinh
Rồi ra em giống chị mình
Lấy bao nhiêu cái thất tình làm vui

vuongnguyen
08-21-2009, 12:19 PM
Bao nhiêu nước biển mặn rồi
Lẽ ǵ nước mắt trong đời mặn hơn?

Ḷng người - cái biển tí hon
Mà ngh́n năm nữa vẫn c̣n sâu xa!
Có bờ để đánh thuyền ra
Không bờ, để tự bao la sóng dào...

Trong ta bờ bến thế nào
Mà con tim cứ thiết trao một người.
Mà bao nhiêu kiếp luân hồi
Mà thổn thức đến muôn đời v́ nhau?

Mà sung sướng mà khổ đau
Mà từng nhuộm trắng mái đầu đương xanh!
Mà lên thác mà xuống ghềnh
Mà rồi từng mảnh lênh đênh giữa đời...

Biển ngoài kia đă lặng rồi
Biển trong ta vẫn chưa nguôi dạt dào.