PDA

View Full Version : Hạng 12 - THÁNH KIẾM MÔN --- các bài b́nh



BanTruc
03-03-2008, 08:19 PM
Bài b́nh của Tiêu Dao Môn: THÁNH KIẾM MÔN
Người b́nh: BanTruc

Lâm Phong theo lời trăn trối của mẹ, mang theo di vật là một cuốn bí kíp và một mảnh ngọc đến Lạc Dương thành t́m cha. Tại đây, chàng được gặp thêm hai người anh và một em gái nữa, cũng là con rơi của cha ḿnh, cùng được nuôi dưỡng ở Tiểu Trúc Biệt Viện từ nhỏ. Bốn anh em tuy không lớn lên cùng nhau, nhưng cùng huyết thống, nên có thể yêu thương gần gũi nhau một cách dễ dàng. Giữa họ chỉ có một mối băn khoăn duy nhất, đó là cho đến giây phút này tuyệt nhiên vẫn chưa biết mặt cha, người cha không hiểu v́ sao luôn luôn giữ hành tung bí ẩn, tuyệt đối không lộ mặt cho bất kỳ ai, bất chấp bốn anh em không ngừng hỏi han, t́m kiếm.

Để tăng thêm sự thân mật, để anh em có thể hiểu hơn về xuất thân của nhau, đồng thời cũng hy vọng t́m ra tung tích của “người cha phong lưu háo sắc” của ḿnh, bốn người đă cùng nhau đi tảo mộ, thăm quê mẹ của từng người. Trên đường đi, bốn anh em không hiểu v́ sao luôn bị sát thủ đeo bám hăm hại. Những bí mật dần dần được hé lộ cùng với nguồn gốc thực sự của cả bốn người, nguồn gốc đó có liên quan đến Thánh Kiếm Môn Chủ, Minh Chủ của vơ lâm. Đó cũng là lư do v́ sao bốn anh em không ngừng bị truy sát. Cuối cùng, bốn người đă kịp thời trở về cứu nguy cho cha, tiêu diệt người thúc thúc xảo quyệt, xóa sổ Thiên Ma Giáo mang lại ḥa b́nh cho vơ lâm.

Thánh Kiếm Môn là một tiểu thuyết vơ hiệp khá hay. Kết cấu câu chuyện chặt chẽ, logic, các t́nh tiết nối tiếp nhau một cách tự nhiên, mạch lạc, không một chút khiên cưỡng, hấp dẫn, khiến người đọc có thể nắm bắt từ đầu đến cuối mà không thấy ngán. Các nhân vật xây dựng vừa đủ, không thừa không thiếu, được sử dụng một cách hợp lư với từng t́nh tiết, không khoa trương, tuy nhiên dẫn tới một điểm yếu, đó là không nêu bật được h́nh tượng nhân vật chính. Lời văn dung dị, câu cú hàm súc, mộc mạc, không có được cái vẻ mỹ lệ thường thấy ở văn học kiếm hiệp, nhưng lại tránh được sự sáo rỗng. Những đoạn văn miêu tả vơ thuật rất tốt, chiêu thức rơ ràng như đang diễn ra trước mắt người đọc, không ngắn quá để người đọc chưa kịp h́nh dung, nhưng cũng không dài quá để khiến người ta phát ngán, thật đáng khâm phục. Tuy nhiên, trong một số đoạn, tác giả không chú ư nên đă hai lần viết nhầm tên của nữ nhân vật chính Tuệ Trân (Tiểu Linh). Có một đoạn đối thoại giữa Lâm Phong của Tuệ Trân cũng sơ sót, đang từ huynh muội đột nhiên chuyển thành anh, em, sau đó lại đổi vể huynh muội, nhưng đây cũng chỉ là những lỗi nhỏ, không ảnh hưởng nhiều đến cốt truyện.

Tuy nhiên, tôi xin đề nghị rút Thánh Kiếm Môn khỏi danh sách truyện dự thi Tàng Kinh Kiếm Phổ v́ một số lư do sau :

- Truyện đă sử dụng y nguyên cốt truyện, gần như y nguyên các t́nh tiết, nhân vật của một bộ truyện tranh rất được yêu thích của Nhật Bản : “Ớt Bảy Màu” (Niji-Iro Togarashi http://vncomicfarm.com/index.php?showtopic=1217) của tiên sinh Adachi Mitsuru. Hiện tượng vay mượn nội dung hoặc t́nh tiết của người khác đem vào truyện của ḿnh th́ không hiếm, nhưng việc xào lại y nguyên nhân vật, bê nguyên xi gần hết t́nh tiết nổi bật trong tác phẩm của người khác về truyện của ḿnh, trong khi tuyệt nhiên không có một lời nào nhắc đến nguyên tác là điều hoàn toàn không thể chấp nhận được.

- Truyện mượn nội dung truyện của người khác nhưng lại không biết cách sửa đổi cho hợp lư để thành truyện của ḿnh.

Thứ nhất, Ớt Bảy Màu là câu chuyện về bảy đứa con rơi của một vị thành chủ. Không phải ngẫu nhiên mà Adachi lại lựa chọn là bảy người con, rồi lại cho mỗi đứa bé lại thông thạo một tuyệt nghệ riêng : con cả là người kể chuyện sách, con hai là cháu ngoại của một vơ đường nổi tiếng về kiếm, con thứ ba là thầy chùa, con thứ tư xuất thân từ nhân viên chữa cháy, con thứ năm là một thần đồng chế tạo máy móc, con thứ sáu là ninja, con thứ bảy là một kẻ ám sát chuyên nghiệp. Bảy đứa con, như bảy sắc trên cầu vồng, mỗi đứa một h́nh một vẻ, một tính một nghệ, là những ngành nghề hết sức đặc trưng cho Nhật Bản. Trong khi đó tác giả Thánh Kiếm Môn lại sửa thành 4 người con. Tuy có đưa thêm t́nh tiết về tứ linh thú, nhưng cũng khá mờ nhạt, có ảnh hưởng đến kết thúc cuối cùng của truyện đấy, nhưng vẫn thấy có điểm khiên cưỡng.

Thứ hai, Ớt Bảy Màu là truyện của Nhật Bản, phong tục, cách ăn mặc và xử thế hoàn toàn khác với Trung Quốc. Khách thương nhỏ lẻ người Nhật Bản thường hay mang gùi sau lưng, nhưng chưa bao giờ nghe nói thương nhân của Trung Quốc, đặc biệt là một nơi như Lạc Dương cũng mang gùi sau lưng để đi buôn bán. Một sự chắp vá quá nực cười. Lại thêm t́nh tiết về vị tiểu thư Mai Hiểu Nhiên, con gái duy nhất của hiệu buôn vải lớn nhất Lạc Dương. Một vị tiểu thư con nhà quyền quư nhu ḿ yểu điệu như thế mà lại có thể đi lại thong dong trên đường, kết giao với người khác hay sao ? Con gái một thương gia lớn chứ có phải là con gái ở vơ môn đâu mà thiên tiện như vậy. Cực kỳ vô lư.

Bỏ qua nội dung đi vay mượn của người khác, Thánh Kiếm Môn là một truyện viết khá chắc tay, đủ hấp dẫn để người đọc theo dơi từ đầu đến cuối. Nhưng tôi kiên quyết đề nghị rút Thánh Kiếm Môn khỏi danh sách truyện dự thi Tàng Kinh Kiếm Phổ.

Huyết Công Tử
08-18-2008, 07:11 AM
Bài b́nh của Thiên Thủ Giáo: THÁNH KIẾM MÔN
Người b́nh: Huyết Công Tử

Nội dung:

Truyện kể về Lâm Phong, một chàng trai lớn lên trong ṿng tay của người mẹ và không biết cha ḿnh là ai. Sau cái chết của người mẹ, chàng theo di huấn của bà lên đường đến Lạc Dương t́m cha ḿnh. Sau khi đến Lạc Dương th́ chàng phát hiện ra ḿnh lại có thêm 2 anh trai và 1 em gái nữa. Rồi tất cả dần bị cuốn vào ṿng xoáy tranh đoạt quyền lực giữa Thiên Ma Giáo và Thánh Kiếm Môn.

Đây là một câu truyện nhẹ nhàng, truyện thường hay kể về những sinh hoạt hàng ngày, những tranh chấp trẻ con giữa Lâm Phong và tiểu muội của ḿnh. Đôi khi mang lại cho tại hạ cảm giác như đang đọc một truyện dành cho tuổi mới lớn hơn là đọc một câu truyện kiếm hiệp. Cũng một phần bởi v́ phần lớn các sự kiện đều không đem lại sự bất ngờ, truyện chưa đề cập đến có lẽ độc giả đă biết hết rồi, ít nhất đối với tại hạ là như thế. Ví dụ như thân thế của Tuệ Trân hay là Dương Tiểu Du, do tác giả đề cập rất nhiều đến chuyện “vừa gặp đă cảm thấy thân thiết” giữa hai người ruột thịt mà Lâm Phong th́ lại thân và hợp với Dương Tiểu Du hơn là Tuệ Trân.

Câu truyện cũng không có những đoạn thăng trầm mặc dù tác giả đă cố gắng xây dựng, và những điểm bất hợp lư th́ rất nhiều. Ví dụ như:
- Chuyện hợp thể của 4 anh em, không được mô tả rơ ràng, chỉ cần biết là khi cần đến việc hợp thể th́ sẽ hợp thể được, không cần tập luyện ǵ hết, lấy lư do mỗi người họ tập một phần của một tâm pháp và cùng là anh em th́ quá khiên cưỡng.
- Hay là cái chết của Tô Đồng người được kể như là một sát thủ chuyện nghiệp, tâm tư cẩn mật, nhưng cuối cùng lại chết trong một cái bẫy rất đơn giản.
- Và kỳ lạ nhất đối với tại hạ là thuật nhiếp hồn của Đồng Thánh Sứ, trong khi được viết là khi trúng thuật này rồi th́ nếu không được chính hắn giải th́ lâu dần sẽ phát điên. Nhưng sau đó Tô Đông giết gă xong th́ những người trúng tà thuật cũng trở lại b́nh thường. Theo như truyện nói th́ đó là một thuật thôi miên bằng mắt chứ không phải là chuyện khống chế tinh thần từ xa, làm sao có thể v́ Đồng Thánh Sứ chết mà tự giải được. Hơn nữa lời nói để người trúng tà phát điên lại là tên của người đó, vậy chỉ cần đổi tên họ là được rồi, không ai nhắc đến nữa th́ sẽ không sao, có vẻ đơn giản quá.

Tác giả dành rất nhiều thời gian cho Lâm Phong và tiểu muội của ḿnh. Trong khi đoạn có lẽ là quan trọng nhất trong truyện là sự tranh đấu giữa Thánh Kiếm Môn và Thiên Ma Giáo lại diễn ra quá nhanh và kết thúc cũng quá nhanh. Tại hạ thấy Thiên Ma Giáo quan tâm quá nhiều đến bốn tiểu tử không hiểu chuyện giang hồ. Phái hết người này đến người khác ám sát bốn người họ, và cuối cùng hi sinh hết binh lực mà chẳng làm ǵ được bốn người họ. Nếu để bốn người họ tiếp tục chu du tứ hải th́ có lẽ mọi chuyện sẽ thuận lợi hơn nhiều, v́ vốn họ chẳng có liên quan ǵ đến Thánh Kiếm Môn cả. Họ sống hay chết th́ đối với việc ám toán ở cuối truyện cũng không có ảnh hưởng ǵ cả. Thậm chí v́ sự theo đuổi của Thiên Ma Giáo cho nên Lâm Phong mới biết thân thế của ḿnh. Kim Thánh Sứ coi trọng quyền lực chứ không phải là t́nh cảm cho nên việc truy đuổi giết bốn người để trả thù cho những người đă chết cũng không có tính thuyết phục.

Văn Phong:

Văn phong của tác giả rất trẻ trung, đơn giản, dễ hiểu, nhưng cũng v́ thế mà dễ gây nhàm chán khi đọc, không tạo nên cảm giác hứng thú. Thiếu đi một chút thi thơ làm cho truyện cũng khô khan hơn. Có một vài kiểu viết mà tại hạ thấy rất không hợp như kiểu cười “ha ha” ở cuối câu. Có vẻ rất gượng ép. Mô tả về về vơ công th́ tác giả viết khá lôi cuốn, mặc dù các môn vơ công của các nhân vật chính th́ lại không được mô tả nhiều.

Nhân Vật

Khổng Vơ

Là đại ca trong bốn anh em. Là một người vui tính, vơ công cũng rất khá. Nhưng không được nhắc đến nhiều trong truyện, cho nên không gây được ấn tượng ǵ nhiều đối với tại hạ.

Nam Cung Vân

Nhị ca của Lâm Phong. Con người thông ḿnh, đi nhiều hiểu biết nhiều. Rất có phong thái của một lăng tử trong truyện kiếm hiệp. Gây nhiều thiện cảm cho người đọc, mặc dù sự xuất hiện cũng chỉ nhuư của Khổng Vơ.

Lâm Phong

Nhân vật chính trong truyện. Con người đơn giản, mộc mạc, có ḷng chính nghĩa và tự lập. Tuy nhiên cũng khá khù khờ trong truyện giang hồ và không tự kiềm chế được bản thân ḿnh. Vơ công th́ không biết là nên nói thâm hậu hay không, v́ có lúc quá giỏi, có lúc th́ lại đánh măi không thắng, có lẽ v́ sự miêu tả các tầng lớp vơ công trong truyện không có được rơ ràng.

Lâm Phong được 3 người con gái trong truyện yêu thích. C̣n một người thứ tư là Tôn Bạch Phụng nhưng theo nhận thấy của tại hạ th́ vị tiểu thư này chỉ muốn t́m một người bạn chơi cùng chứ không có dính ǵ đến tư t́nh nam nữ.

Bạch Tuệ Trân

Là nhân vật nữ chính trong truyện, sánh vai cùng Lâm Phong. Lúc đầu tưởng là sư muội của Lâm Phong, sau khi biết sự thật th́ đă quay sang yêu ngay người anh này. Có một điều kỳ lạ là lúc đầu th́ hai người đều có vẻ rất nhút nhát trong truyện nam nữ, nhưng sau này th́ lại rất mạnh dạn thổ lộ mọi chuyện ra cho người khác biết.

Tính t́nh của Tuệ Trân th́ trái ngược hẳn với Lâm Phong, có lẽ v́ thế mà hai người này yêu nhau. Nhưng tại hạ th́ lại rất không có thiện cảm với những nhân vật nữ như vậy. Những biểu thị t́nh cảm của nàng ta th́ trước sau cũng rất khác nhau, lúc th́ mạnh bạo quá, lúc lại mềm yếu quá. Như lúc biết ḿnh không phải là anh em ruột với ba người c̣n lại th́ tâm thần sa sút quá mức. Thực ra th́ cô ta lớn lên cùng Nam Cung Vân và Khổng Vơ, đă sớm coi họ như là anh ḿnh chứ không phải là v́ họ cùng cha với ḿnh. Cho nên theo lư th́ chuyện này cũng không có thể nào gây nên một cú sốc lớn như vậy được.

Dương Tiểu Du

Người này là một sát thủ chuyên nghiệp. Là anh cùng mẹ khác cha của Tuệ Trân. Chính là người huynh đệ thực sự c̣n lại của Lâm Phong, Nam Cung Vân và Khổng Vơ. Đúng như một sát thủ chuyên nghiệp, tính t́nh của người này rất lạnh lùng, khó gần. Nhưng tất cả cũng chỉ để che dấu tỉnh cảm thực của anh ta.

Cuối cùng chết để bảo vệ người thân của ḿnh. Tuy lạnh lùng nhưng nhân vật này lại tạo rất nhiều thiện cảm cho tại hạ.

Tôn Bạch Dương

Là cha của bốn anh em, do phong lưu đa t́nh. Có thể liên tưởng đến Đoàn Chính Thuần, có con riêng nhưng v́ địa vị của ḿnh nên không chăm sóc cho con của ḿnh được. Những người đàn bà ông ta yêu th́ có vẻ thấu hiểu cho ông ta quá mức, sống trong sự bạc t́nh của ông ta nhưng vẫn bảo vệ ông ta cho đến khi chết.

Nếu không v́ địa vị của Tôn Bạch Dương th́ người này không đáng nhắc đến do xuất hiện quá ít. Nhưng tác giả tả về nhân vật này rất xứng với vị trí của Kiếm Thánh Môn chủ.

Tôn Bạch Hạc

Là em của Tôn Bạch Dương, và đồng thời cũng là Kim Thánh Sứ của Thiên Ma Giáo. Con người xảo quyệt, mưu mô và rất biết kiên nhẫn. Đă nhẫn nhục t́m cơ hội chiếm lấy Thánh Kiếm Môn và làm chủ vơ lâm, thêm vào mộng làm hoàng đế. Đáng tiếc cuối cùng bị 4 anh em Lâm Phong phá hỏng kế hoạch và chết.

Nh́n chung truyện mô tả các nhân vật rất hời hợt, không tạo được nhiều ấn tượng cho độc giả. Hầu như tất cả đều tập trung lên Tuệ Trân và Lâm Phong. Do đó tại hạ mới nói nó có phần giống truyện cho tuổi mới lớn hơn là vậy.

Cảm nhận riêng:

Tại hạ không biết về “Ớt Bảy Màu” nên không dám so sánh ǵ về chuyện này, cũng không có ư kiến. Và do có ư kiến nói là truyện này đă trộm ư tưởng nên tại hạ cũng không có muốn nói ǵ về ư tưởng trong truyện và những vấn đề liên quan đến nó.

Đọc hết 1 nửa và đọc xong tại hạ tự hỏi sao truyện này lại có tên là “Thánh Kiếm Môn” v́ hầu như toàn bộ câu truyện không có nói ǵ nhiều về Thánh Kiếm Môn mà chỉ xoay quanh Lâm Phong và Tuệ Trân. Tuy là những nhân vật trong truyện đều có liên quan đến Thánh Kiếm Môn nhưng mà thực chất th́ không có nói ǵ nhiều về Thánh Kiếm Môn, mà thường chỉ là về chuyện riêng tư của các nhân vật mà thôi. Và do cả 4 anh em cùng hợp lại để thi triển tâm pháp của Thánh Kiếm Môn, bên cạnh đó tâm pháp này cũng đóng vai tṛ quan trọng trong truyện, nên theo lư th́ cả bốn người này đều phải được diễn tả kỹ càng hơn. Nhưng đáng tiếc tác giả chỉ chú trọng vào Lâm Phong và Tuệ Trân, làm mờ nhạt đi vị trí của những người khác, kể cả hai người đại ca và nhị ca.

Sau khi đọc xong truyện này th́ tại hạ cảm thấy đây là một câu truyện đọc giải trí được, nhẹ nhàng, không có những cảnh hừng hực quyết đấu, cũng như không có những pha đấu trí căng thẳng. Cũng v́ vậy mà kết thúc rồi th́ cũng hết, không đọng lại được ǵ trong tâm của độc giả.

Về phần vơ học th́ tại hạ cũng không có ư kiến ǵ nhiều. V́ nó vốn thuộc về sự tưởng tượng của tác giả, chỉ cần không trước một sau hai là được rồi. Tuy nhiên tác giả nên chú ư đến việc phân rơ ranh giới vơ công hơn. V́ đọc truyện thật khó phân biệt ai mạnh ai yếu, hoàn toàn chỉ do tác giả nói ra. Nói một cách khác là nhân vật mạnh là do tác giả nói họ mạnh, chứ người đọc không cảm nhận được vơ công cao siêu của nhân vật đó.

Thanh Hùng
09-07-2008, 03:22 AM
Bài bình của Hắc Ưng Bang: THÁNH KIẾM MÔN
Người bình: Thanh Hùng


I. Nội dung và cốt truyện.

Tác phẩm xoay quanh Thánh Kiếm Môn, và bốn người con tư sinh của Tôn Bạch Dương - môn chủ Thánh Kiếm Môn Chính Tông, đan xen vào đó là sự tranh đoạt quyền lực của người em Tôn Bạch Hạc - môn chủ Thánh Kiếm Môn Thứ Tông.

Cốt truyện dí dỏm, giản dị, hồn nhiên, vài đoạn đối thoại giữa các nhân vật rất hài hước và trẻ thơ. Mạch truyện dài trải, bình ổn, không có những đoạn cao trào.

II. Bố cục và tình tiết.

Bố cục hài hòa, cân đối. Tình tiết đơn giản, khá vui nhộn, nút thắt mở nhanh gọn, dễ đoán, không gây bất ngờ cho độc giả, làm mất đi sự thú vị cho tác phẩm.

Tình tiết chưa thuyết phục:

1.
Nam Cung Vân lúc nhỏ đã mạo danh nhập môn Nam Cung gia để học võ. Nếu Nam Cung Nhất Long là người “ngoài lạnh trong nóng” như tác giả miêu tả, tuy bên ngoài lãnh đạm thờ ơ nhưng thật ra vẫn rất quan tâm đến mẹ con Nam Cung Vân: hàng năm vẫn đi tảo mộ con gái, hay làm món gà nướng muối cho cháu ăn,... (thật ra người bình cũng nghi vấn về chi tiết này, vì tác giả đã nói Nam Cung Nhất Long từ cả mẹ lẫn con, sao có thể làm món ăn cho Nam Cung Vân được) thì Nam Cung Vân không thể nào mạo danh vào học mà lão không biết, để sau này phát hiện ra thì mới trục xuất Nam Cung Vân khỏi môn phái.

2.
Tôn Bạch Phụng tuy là thiên kim tiểu thư, nhưng đây là tiểu thư của Thánh Kiếm Môn, một bang phái trong giang hồ, biết võ công, tính tình lại cực kỳ hiếu động, khó có thể nghĩ Tôn Bạch Phụng là tiểu thư khuê các không bước chân ra khỏi cửa. Vẻ thích thú như lần đầu tiên được biết đến những thứ bên ngoài trong lần đi dạo quanh thành Lạc Dương với Lâm Phong, không biết gì về “giặt quần áo” khi gặp Bạch Tuệ Trân,… không được thuyết phục cho lắm.


Bạch Phụng lấy một cái khăn trong người ra lau mặt, ngạc nhiên hỏi:
- “Giặt quần áo ư? Giặt quần áo là gì?”.
- “Thế mà cũng không biết! Làm sạch quần áo bẩn thế thôi”.
Hồi 4

Những tình tiết tác giả nhầm lẫn:

1.

Dương Tiểu Du im lặng hồi lâu rồi nói:
-“Ngươi đã nhượng ta bốn chiêu, ta sẽ làm cho ngươi bốn việc để đáp lại. Nhưng ta nói trước, ta sẽ không gia nhập Thiên Ma Giáo các ngươi, và sau khi làm xong ba việc cho ngươi, ta có thể sẽ tìm cách giết ngươi bất cứ lúc nào để trả mối nhục bại trận ngày hôm nay. Từ trước đến giờ ta chưa bao giờ phải nhận ân huệ của ai, sau này cũng vậy”.
Hồi 2

2.
Tên nhân vật không nhất quán

Lúc là “Tuệ Trân”, lúc lại “Tiểu Linh”

Đột nhiên, có người gọi tên Tiểu Linh từ đám đông bên đường. Tiểu Linh nhìn quanh một vòng rồi không để ý đến Lâm Phong nữa mà reo lên chạy về phía một cô nương xinh đẹp trạc tuổi mình…
-“Hiểu Nhiên tỷ tỷ, mấy ngày không gặp tỷ thôi mà tỷ đã đẹp lên bao nhiêu rồi.”
-“Tuệ Trân muội, muội đừng trêu chọc tỷ nữa. Người càng ngày càng đẹp ra là muội mới đứng đó. Hôm nay muội đi chợ hả?”
Hồi 3

Hiểu Nhiên tiểu thư lúc họ “Mai”, lúc họ “Lâm”

… khi đến Thập Lý Đình họ chỉ thấy cả đám cận vệ đã nằm la liệt dưới đất, xem ra không còn ai toàn mạng và Lâm tiểu thư cùng thị tỳ đang bị bảy tên áo đen bịt mặt cầm kiếm bao vây trong đình…
…Có vẻ như bọn chúng định bắt sống Mai tiểu thư nên không hề tổn hại nàng. Hồi 3

Nhầm lẫn trong cách gọi


Mai Hiểu Nhiên nhìn quanh rồi như vô tình chợt hỏi:
- “Lâm ca ca không có ở đây ư?”.
- “Phong đệ đã ra ngoài rồi. Nghe nói đệ ấy muốn được ngắm trăng ở hoa viên nên đã ra ngoài đó rồi”. – Khổng Võ thuận miệng đáp.
- “Vậy để muội mang ra cho huynh ấy”. – Tuệ Trân nói rồi và lấy một gói bánh lên tay.
Đột nhiên Khổng Võ cười nói:
- “ Í da, sao bánh mang cho Phong đệ lớn thế nhỉ!”.
- “Huynh đa nghi quá hay là huynh đang trêu muội vậy”. – Hiểu Nhiên nét mặt ửng hồng gượng cười nói. Đoạn Hiểu Nhiên đóng cửa bước ra ngoài.
Hồi 6


Thì ra người ngồi ghế đầu tiên này chính là Trí Kiếm Tôn Bạch Hạc, môn chủ của Thánh Kiếm Môn Thứ Tông ở Nhạc Dương, đến để chúc thọ tam ca của mình. Hồi 7

Tôn Bạch Dương phải là nhị ca chứ không thể là tam ca của Tôn Bạch Hạc

III. Hành văn và ngôn ngữ.

Tác giả hành văn mạch lạc, ngôn từ rõ ràng, dễ hiểu. Tuy nhiên tác giả có phần cẩu thả khi nhầm lẫn tên của nhân vật trong truyện (phần này đã được để cập đến trong “Bố cục và tình tiết”), cách xưng hô không nhất quán, lúc “tôi” lúc “ta” (Tôn Bạch Phụng), lúc “gã” lúc “hắn” (Dương Tiểu Du) làm khó phân biệt được nhân vật, gây phản cảm cho độc giả.

IV. Võ công - Binh Khí.

Võ công trong truyện khá bình thường, không có gì đặc biệt. Các trận đánh, các chiêu thức được miêu tả đơn giản, rõ ràng đủ để độc giả hiểu và tự hình dung.

Đoạn này tác giả lý luận về võ công chưa được thuyết phục


Nên biết trong võ học luôn quan niệm nam dương, nữ âm điều này cũng tương ứng với đặc tính và cấu tạo cơ thể của đa phần nam và nữ, do đó nam thường luyện dương công và nữ thường luyện âm công. Tất nhiên cũng có những trường hợp ngoại lệ nhưng nam luyện âm công cũng như nữ luyện dương công thì sẽ khó khăn hơn bình thường gấp bội. Nay thấy Tưởng bà bà có thể luyện được dương công đến mức này thì có thể thấy sự khổ luyện và công lực của bà ta đến mức nào. Hồi 4

Tuy vạn vật đều phân ra âm dương, nhưng trong âm có dương, trong dương có âm, cả hai bổ khuyết cho nhau, chưa chắc là nam luyện âm công hay nữ luyện dương công sẽ khó khăn hơn.

V. Xây dựng nhân vật.

Tôn Bạch Dương - môn chủ Thánh Kiếm Môn Chính Tông, dung mạo anh tuấn, võ công trác tuyệt, phong lưu đa tình, đi tới đâu lưu tình tới đó (chi tiết phu nhân hạ bút), có tới bốn người con tư sinh. Thế nhưng các tình nhân của Tôn Bạch Dương vẫn yêu thương không hề oán ghét ông, sau khi chết vẫn gửi con đến cho ông chăm sóc.

Tôn Bạch Hạc – môn chủ Thánh Kiếm Môn Thứ Tông, là bào đệ của Tôn Bạch Dương, cũng chính là Kim Thánh Sứ của Thiên Ma Giáo. Y là một kẻ cơ trí, mưu lược, thâm hiểm và tàn nhẫn, lại cực kỳ nhẫn nại, hành sự cẩn trọng, bất chấp thủ đoạn để đạt được mục tiêu. Y chẳng những muốn làm Minh chủ võ lâm mà còn có tham vọng thống nhất thiên hạ, lên ngôi hoàng đế.

Khổng Võ là người vui vẻ, phóng khoáng, dễ gần, mê uống rượu, thích đánh cờ, thiện dụng quyền pháp, có phong độ của một bậc huynh trưởng.

Nam Cung Vân dung mạo tiêu sái, tính tình điềm đạm, thích vẽ tranh và ngao du khắp nơi, là một thiên tài về kiếm thuật, có thể sánh ngang với Tà Kiếm Dương Tiểu Du.


Hai người như hai thái cực trái ngược nhau. Nam Cung Vân dùng kiếm như một nghệ sĩ thiên tài, mỗi đường kiếm như một tác phẩm. Còn Dương Tiểu Du thì sử kiếm như một cỗ máy giết người hoàn hảo. Nhưng hai người lại cũng có những nét giống nhau là người và kiếm hoàn toàn tương thông. Nói cho cùng dùng kiếm pháp như nghệ thuật hay để giết người hoàn hảo thì cùng hướng đến cái đẹp trong kiếm pháp mà thôi, chỉ có điều con đường của hai người khác nhau. Hồi 14

Tà Kiếm Dương Tiểu Du, là một trong bốn người con của Tôn Bạch Dương, là người anh cùng mẹ khác cha với Bạch Tuệ Trân. Dương Tiểu Du cũng là một thiên tài kiếm thuật, độc lai độc vãng, tính tình cao ngạo, hơi quái dị nhưng cũng là dạng người ngoài lạnh trong nóng: rất yêu thương Bạch Tuệ Trân, không ít lần nương tay với huynh đệ Lâm Phong vì cảm thấy có một mối liên hệ nào đó. Cuối cùng, Dương Tiểu Du đã hy sinh thân mình để cứu Lâm Phong và Bạch Tuệ Trân.

Lâm Phong, bản tính hiền lành, mộc mạc chân chất, giàu tình cảm, hết lòng vì huynh đệ tỷ muội, đôi lúc có những suy nghĩ và hành động trong sáng, ngây thơ rất dễ thương. Lâm Phong cũng là một nhân vật đào hoa, được lòng cả bốn mỹ nhân trong tác phẩm: Bạch Tuệ Trân, Mai Hiểu Nhiên, Tôn Bạch Phụng và Quách Tú Quỳnh.

Bạch Tuệ Trân là người giản dị chân phương, tính tình thẳng thắn, rất mạnh mẽ đôi khi đến mức ương ngạnh. Cô vốn không phải là con của Tôn Bạch Dương.

VI. Cảm nhận riêng

Hà hà ... Truyện quảng cáo miễn phí cho Hắc Ưng Bang và có đề cập đến Thánh Nữ Vô Ưu Thảo - phu nhân bổn bang chủ. Giành được 5 điểm bonus ... :hip:

Hừm hừm … truyện đã bẻ cong hình tượng oai phong bát diện của bổn bang - “Đảng cướp Hắc Ưng”, ví Thánh nữ là cỏ độc dược. Trừ 5 điểm :ke: :fun1:

Thứ hạng: ...

Bình: Thanh Hùng và phu nhân :p

NgoanDong
09-08-2008, 11:41 PM
Bài bình của Lệ Đông Viện: THÁNH KIẾM MÔN
Người bình: NgoanDong

Truyện viết về bốn anh em cùng cha khác mẹ tụ họp lại do lời di huấn của mẹ bọn họ để tìm đến người cha phong lưu, trong đó nhân vật chính là người con đến sau cùng - Lâm Phong. Trải qua một số thăng trầm tranh đấu cuối cùng bốn người con cũng biết được cha đồng thời dung hợp được bộ võ công gia truyền.

Truyện mang tính cách nhẹ nhàng nhiều hơn là bạo lực căng thẳng. Lối hành văn tả chân đặc sắc, đối thoại súc tích. Các nhân vật được miêu tả khá sống động và mang tính cách riêng biệt. Tình tiết trong truyện có liên quan khá chặt chẽ nhưng không mấy gây sốc hoặc kinh ngạc hào hứng cho độc gỉa. Lão phu có cảm giác mạch truyện hơi bị "loãng" và nhân vật chính không có gì nổi bật hẳn so với 3 người anh em của y.

Hạn chế & thiếu sót:
1) Lâm Phong đã 20 tuổi thì không kêu là thiếu niên hay cậu được mà phải gọi là chàng :nc:
2) Một số nhân vật như Mai Hiểu Nhiên (mợ 3 Lệ Đông Viện) không biết đi về đâu :bt:
3) Đoạn Thiết Thánh Sứ giả thư Mai Hiểu Nhiên để dụ Lâm Phong ra ngoài hơi vô lý, bởi vì tác gỉa không đề cập tới người đưa thư.

:banana::banana:

_^o^_
09-10-2008, 10:23 PM
Bài bình của phái Côn Luân: THÁNH KIẾM MÔN
Người bình: _o^o_


Nội dung:
Truyện được tác giả “phóng tác” từ bộ truyện tranh Ớt Bảy Màu của một tác giả khá nổi tiếng của Nhật Bản – Adachi. Câu chuyện bắt đầu từ khi Lâm Phong – theo lời căn dặn của mẫu thân đã quá cố - tới Lạc Dương tìm phụ thân chưa bao giờ gặp mặt của mình. Ở đây chàng đã gặp được 3 người huynh muội cùng cha khác mẹ, và bị cuốn vào vòng tranh đấu giữa Thánh Kiếm Môn, đại diện cho chính nghĩa võ lâm và Thiên Ma Giáo. Trong diễn tiến của câu chuyện đó, bốn huynh muội từ từ vén lên bí mật về thân thế của mình, và cuối cùng đã sử dụng võ công gia truyền để giúp phụ thân Tôn Bạch Dương, cũng là môn chủ Thánh Kiếm Môn, trừ được thân đệ Tôn Bạch Hạc, đầu lĩnh tối cao của Thiên Ma Giáo.

Ưu điểm:
- Do “phóng tác” từ một tác phẩm hoàn chỉnh nên cốt truyện khá hoàn chỉnh, mạch truyện được lồng ghép hợp lý thêm một số tình tiết phụ nhằm giảm đi sự khốc liệt.

Nhược điểm: Hầu hết các nhược điểm đều xuất phát từ khác biệt giữa thể loại của nguyên bản (là truyện tranh) và của tác phẩm (truyện kiếm hiệp) cũng như không gian, hoàn cảnh của nguyên bản (Nhật Bản) và của tác phẩm (Trung Quốc), tác giả khi phóng tác đã không vượt qua được những sự khác biệt này. Có thể kể ra hai sự khác biệt tiêu biểu mà tác giả chưa vượt được qua:

- Môn phái: Để cho phù hợp với “môi trường võ hiệp” nên tác giả đã đưa vào hai đại phái Thiếu Lâm, Võ Đang, cùng với Thánh Kiếm Môn và Phượng Hoàng Cung là tứ đại môn phái đứng đầu võ lâm. Tuy nhiên vai trò của hai phái này rất mờ nhạt. Cũng không hiểu vì sao, nguyên tác gồm bảy anh em, tác giả đã cắt đi ba, chỉ để lại bốn, và để (hoặc cố tình ép) cho họ luyện tập Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ chân kinh. Tuy nhiên, tác giả cũng không thể hiện được sự đặc sắc và khác biệt của bốn loại bí kíp này trong tác phẩm.

- Giao đấu: Các trận giao đấu được mô tả chủ yếu bằng việc diễn giải hình ảnh, không bằng chiêu thức võ công, tuy nhiên việc “diễn giải” lại hình ảnh tác giả làm chưa được thuần thục lắm, có những chỗ còn hơi phi logic:
Cô gái không hề chần chừ, lắc nhẹ cổ tay để hai sợi dây quấn vào tay hai gã, kéo mạnh một cái, làm cho hai gã đổ ập vào nhau, nằm lăn ra đất rên rỉ. Sau khi kéo hai gã đập vào nhau, cô gái mượn lực đó lộn mình trên không một vòng
--> Dùng sợi dây để kéo hai gã đập vào nhau thì làm sao có thể mượn lực được?

Ngoài ra truyện còn một vài hạt sạn nhỏ như xưng hô nhiều chỗ còn để nguyên “Anh / em”, hay là nhầm tên nhân vật, như ở đầu chương 8, Lâm Phong gọi Khổng Vũ là “Anh”, Khổng Vũ gọi Tuệ Trân là “Linh muội”.

Điểm: Tại hạ xin chấm truyện này được 50 điểm, lý do là đây là một sự “phóng tác” không hoàn hảo một bộ truyện hay.

Tiểu Ngọc
09-11-2008, 02:14 PM
Bài b́nh của Thất Giới Minh: THÁNH KIẾM MÔN
Người b́nh: vomenh


Thánh Kiếm môn – Vơ lâm chí tôn, môn phái bảo vệ cho sự yên b́nh của vơ lâm trung nguyên. Ai có ngờ, Thiên Ma giáo, kẻ đại thù của vơ lâm, cũng chính do một tay tổ tiên Thánh kiếm môn dựng lên. Vơ công có thể đưa người ta lên đỉnh vinh quang, cũng có thể đưa người ta vào Ma đạo.

Ư tưởng và cốt truyện.

Truyện được xây dựng trên một mô típ quen thuộc, một vơ lâm thế gia sở hữu một bộ bí kíp vơ công – Hạo Nhiên Cương Khí. Tuy nhiên, nếu cố luyện đến tầng 10, do có bốn luồng chân khí khác nhau, người luyện sẽ bạo phát mà chết.

Duy nhất có một thiên tài vơ học của Tôn gia dùng phương pháp âm độc, lấy máu người luyện công, biến vơ công huyền môn chính tông thành Huyết ảnh ma công, ác danh bao trùm thiên hạ, lập ra Thiên Ma giáo.

Cũng chính Tôn gia, với thế trận hợp kích của bốn cao thủ, đă tiêu diệt Thiên Ma giáo, đưa Thánh Kiếm môn lên vị trí vơ lâm chí tôn.

Nhiều đời sau, Thiên Ma giáo lại quật khởi, Vơ Lâm Minh chủ Tôn Bạch Long chết đi, người nhị đệ quen phiêu lăng giang hồ Phong Lưu Kiếm Tôn Bạch Dương bất ngờ quay về lănh đạo quần hùng tiêu diệt Thiên Ma giáo, cùng tam đệ Tôn Bạch Hạc thống lĩnh vơ lâm bạch đạo.

Chỉ là, người lăng tử phong lưu giang hồ tuy đă dừng chân, những t́nh nghiệt th́ chưa dứt, bốn đứa cô nhi lần lượt xuất hiện, mang theo trên ḿnh bốn chiếc ngọc bội và bốn bộ vơ công: Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ. Chính bốn cô nhi này đă hợp sức tiêu diệt kẻ đứng đầu Thiên Ma giáo đang định quật khởi, Kim Thánh Sứ - cũng chính là Tôm Bạch Hạc của Tôn gia.

Truyện có kết cấu gọn, tương đối chặt chẽ, diễn biến nhanh với những đoạn miêu tả giao chiến rất chi tiết, thể hiện một sự t́m ṭi, đầu tư của người viết. Nhân vật đa dạng, không gian trải rộng nhưng không loăng. Việc miêu tả t́nh cảm nhân vật tuy không nhiều nhưng cũng tạo được những giai điệu êm đềm cho chuyện.

Xây dựng nhân vật.

Tác phẩm đă không khắc họa được rơ nét một nhân vật nào cả, thậm chí có lúc mâu thuẫn nhau trong tính các. Nhân vật để lại ấn tượng nhất là Tà Kiếm Dương Tiểu Du, không phải là nhân vật chính, th́ có một quá khứ khó hiểu. Tuy nhiên, nhân vật này đă được chết một cách hợp lư, phần nào để lại ấn tượng tốt với người đọc. Các nhân vật c̣n lại đều nhạt nḥa, kể cả kẻ đứng đâu phe phản diện Tôn Bạch Hạc. Các nhân vật chủ chốt nh́n chung chưa có nét riêng, thể hiện sự non nớt trong bút pháp xây dựng nhân vật.

Vơ công.

Các đoạn miêu tả đánh nhau được đầu tư tương đối nhiều, tuy không có sáng tạo ǵ đặc biệt, phần miêu tả c̣n rườm rà, văn phong nhiều chỗ chưa rơ, nhưng cũng thể hiện được tâm huyết của tác giả. Nếu được đầu tư hơn, chắt lọc hơn, tác phẩm sẽ có thành công nhất định.

T́nh tiết – Giọng văn

Giọng văn kể chuyện nhẹ nhàng, tương đối mượt mà. Các nút thắt mở nhẹ nhàng, tương đối hợp lư. T́nh tiết được dẫn dắt tuy mang nhiều hơi hướng của các câu chuyện kiếm hiệp cũ, những phần nào cũng thuyết phục được người đọc. Những cái chết trong truyện của Dương Tiểu Du, hay nhân vật đứng đầu Ám Bộ hay của nhân vật phản diện Tôn Thiên Bá được cân nhắc kỹ, thể hiện sự khốc liệt trong cuộc chiến chính tà. Bên cạnh đó, những ngang trái, hiểu lầm xuất phát từ tính phong lưu của Tôn Bạch Dương đă tạo ra nhưng bất ngờ thú vị cho truyện.

Tổng kết.

Nh́n chung, đây là một truyện đọc được, mang hơi hướng của các tiểu thuyết vơ hiệp “ăn theo” các tác phẩm vơ hiệp của các tác gia nổi tiếng từng xuất hiện nhan nhản một thời. Điều này chứng tỏ tác giả là người am hiểu kiếm hiệp, biết chọn lọc các chi tiết nhằm xây dựng lên một câu chuyện của ḿnh. Người đọc b́nh thường có thể đọc hết tác phẩm mà không gặp quá nhiều t́nh tiết có thể gây khó chịu cho ḿnh. Đọc xong có thể quên, nhưng ít nhất là không đến nỗi đọc vài trang là vất xuống ngay.

Điểm chung: 75/100 điểm

ThuyThuy
09-12-2008, 02:34 PM
Bài bình của Đông Ly Các: THÁNH KIẾM MÔN
Người bình: ThuyThuy

1) Cách hành văn

Đây là một truyện để lại những ấn tượng khó chịu trong lòng Thúy Thúy về cách hành văn, ngữ pháp, câu cú, chính tả…

Chẳng phải là thi thoảng mà là thường xuyên những lỗi chính tả. Ngay khi đọc hồi đầu của tác phẩm thì cái cảm giác như đang ăn mà nhai phải sạn, đang bước đi băng băng mà vấp ngã, làm cho cảm hứng đọc tác phẩm đã tụt xuống dốc, không sao phanh lại được.

Hành văn dài dòng, câu từ quá rườm rà, thí dụ như:

Hồi 1:

Đúng lúc, hai cánh tay bị chặt của A Phúc cùng khay rượu và thức ăn vốn định hất vào người khách lạ lại bay thẳng về phía ba kẻ giả làm thương khách tấn công từ phía sau. Ba người này, đánh ra không trúng, chưa kịp thu chiêu về và người khách lạ vốn che khuất tầm nhìn. Lại thêm, khi xuất kiếm hắn đã khéo léo dụng lực, đẩy luôn những vật đó về phía những kẻ tấn công từ phía sau, làm cho một trong số chúng không kịp né tránh, bị rượu và thức ăn trong khay văng trúng người.

Chỉ một đoạn trích dẫn ngắn phía trên đã lộ rõ hạn chế của tác giả trong diễn đạt. Những từ bôi đen là những từ dư thừa trong câu văn. Khi đọc cảm thấy mất hứng vô cùng. Ba kẻ giả làm thương khách tấn công từ phía sau thì ai cũng biết rồi khi đọc từ đoạn trên, sao ở đây phải chú giải lại? “và người khách lạ vốn che khuất tầm nhìn” chẳng ăn nhập gì ở trong câu văn này, đọc cảm thấy rối rắm vô cùng; chỉ vì sơ xuất một chữ “vì” đã biến ra chữ“và”, câu văn không còn ý nghĩa đúng của nó….

Hay như:


Nhìn thấy miếng ngọc Dương Tiểu Du chăm chú nhìn lại còn có vẻ hơi động dung.

-->Hai từ “lại còn” đặt trong văn cảnh cho thấy cách viết văn không chỉnh chu, giải thích lai dai.


Hôm qua, bị sáu sát thủ tập kích, hắn không hề biến sắc, vậy là (thay bằng từ mà) nay lại động dung trước miếng ngọc thô bình thường này.
--> Sai chính tả.


Kẻ được xưng là công tử gật đầu, hào hứng nói:..
-->Sao lại là “được xưng” phải là “tự xưng” chứ?


May cho Kim tặc nhà ngươi (!) ta đã trễ hẹn với Trần bá bá rồi (,) nếu không thì không chỉ nhẹ nhàng trừng trị ngươi bằng nắm bùn đó đâu nhé
-->Câu văn rườm rà, không dấu phẩy, dấu chấm ngắt câu.

… (Quá nhiều không thể nào viết xuể.)

Chưa có một truyện nào mà quá nhiều lỗi chính tả, cách ngắt câu (dấu phẩy, dấu chấm), thật sự như một “nhi đồng” mới tập viết vậy. Quá nhiều lỗi. Đây là một trong những khiếm khuyết lớn nhất của tác phẩm này. Nếu ai đã đọc truyện Thiết Kỵ Vô Song thì hẳn thấy thảm hại khi đọc truyện này.

Về cách viết văn thì phải nhận định rằng văn tả cảnh rất đơn… sơ, nếu không muốn nói hiếm khi tả cảnh. Sao không thấy một vạt rừng âm u, tĩnh mịch, ghê rợn trong đêm một mình băng tìm Đồng Thánh Sứ của Thiên Ma Giáo- kẻ có thuật Ma Nhãn Nhiếp Hồn Đại Pháp của Lâm Phong? Sao không có một dòng thác gầm rú, dữ tợn khi Dương Tiểu Du nhảy xuống, thoát chết trong đường tơ kẽ tóc?... Hầu như không thấy đâu một cảnh non nước hữu tình hay cảnh hiểm trở, cheo leo… Một bức tranh phác họa hết sức mộc mạc và nghèo từ ngữ miêu tả… Cả một hành trình dài kéo đi từ Lạc Dương, chu du qua hết bao tỉnh thành rộng lớn mà không thể cảm nhận được bức tranh rộng lớn đó. Có lẽ tác phẩm sẽ sinh động và tạo được kịch tính hơn nhiều nếu hành trình của các nam thanh, nữ tú đó được lồng trong những cảnh trí ngoạn mục…

Về cách mô tả nhân vật cũng không có gì xuất sắc, thậm chí là sơ lược, không rõ nét, chung chung. Trung niên tài giỏi, đẹp trai, phong tình thì cảm tưởng cũng giống chàng trẻ tuổi phóng khoáng, phong lưu… Các cô gái thì còn mơ hồ hơn nữa so với các chàng trai. Cô nào cũng xinh xắn, trẻ trung…, không hiểu khác nhau ở điểm nào? Nhưng nhân vật khoác vai phản diện thì nhìn chung đều xấu cả (theo cảm nhận của bản thân), mắt ai cũng giống thú dữ :rolleyes:, cũng có sát khí tỏa ra… Chắc tác giả muốn để cho các độc giả yêu mến của mình được phát huy hết khả năng tưởng tượng phong phú vốn có.

Về nột tâm nhân vật thì càng mờ nhạt (Híc, càng chia nhỏ thì càng thấy khuyết điểm). Không tìm đâu được đoạn lột tả nội tâm nhân vật sâu sắc, phân tích tình cảm cực kỳ qua quýt và thiếu tính chặt chẽ. Có thể ý tưởng của tác giả là tình cảm và nột tâm nhân vật phát triển tự nhiên, kết cục rõ ràng là thế chăng?

Tóm lại, tác phẩm này đem lại cho độc giả một cảm giác trơn truột, không ưu tư, không cảm thán, do cách viết quá đơn giản và từ ngữ không trau truốt, lặp đi lặp lại.

2) Ý tưởng - Tình tiết
2.1 Ý tưởng

Ý tưởng của Thánh Kiếm Môn không mới mẻ. Một câu chuyện về âm mưu đoạt ngôi bá chủ trong giang hồ của kẻ cuồng vọng, nhưng tất nhiên là cái ác không thể chiến thắng được cái thiện.

Minh chủ Võ lâm, tên Tôn Bạch Dương, hiện là Môn chủ của Thánh Kiếm Môn-một môn phái nổi danh giang hồ, chiếm vị trí độc tôn do Tôn Bạch Dương đã đánh tan âm mưu thanh toán võ lâm của Thiên Ma Giáo Giáo chủ. Nhưng bản chất lại là người phong tình. Trước người vợ danh chính ngôn thuận, đã có đến 4 người con với 4 người con gái khác. Các thiếu niên này sau khi mẫu thân qua đời đều lần lượt trở về bên một tiểu viện của cha họ. Sự hội tụ của huynh muội họ cũng là lúc nạn Thiên Ma Giáo hoành hành lại nổi lên. Trải qua bao nhiêu sự “vô tình” thì những thanh niên quả cam, võ nghệ tinh thông này đã phá tan những âm mưu giết hại Tôn Bạch Dương và chiếm ngôi vị Minh chủ của Kim Thánh Sứ Thiên Ma Giáo, đồng thời cũng là Môn chủ của Thánh Kiếm Môn Thứ Tông Tôn Bạch Hạc. Kẻ ác tất diệt vong. Người thiện tất được hạnh phúc trăm năm.

Hơn nữa, giang hồ đồn thổi rằng: Thánh Kiếm Môn là câu chuyện có nội dung y hệt tập truyện “Ớt bảy màu” (Chỉ đưa ra vậy, không bình luận :p).

Rút lại, ý tưởng của truyện không mới. Trong toàn bộ tác phẩm cũng có vài đoạn cao trào nhưng không tạo ấn tượng sâu sắc, không tạo ra điểm sáng cho toàn cục như: Việc xuất hiện thêm một nhân vật có thuật Nhiếp Hồn Đại Pháp. Đáng ra hắn có thể làm đảo điên giang hồ nhưng (có thể do tác giả muốn tác phẩm đúng đủ lượng yêu cầu nên) hắn chỉ khuấy đảo chút, làm ra một vài khó khăn nho nhỏ cho tuyến nhân vật chính nghĩa. Hay đoạn Tôn Bạch Hạc đánh lén Tôn Bạch Dương, nhưng thất vọng cho một người thân mang tuyệt kỹ như Bạch Dương Môn chủ lại thất thủ luôn… Rồi cũng có vài nút thắt, nút mở trong truyện, ví như: Chiếc kính cổ: Thiên Ma Nguyệt Kính, tác dụng và vai trò của nó. Rồi như bí ẩn về thân thế của Dương Tiểu Du và Tuệ Trân…

Kết cục của câu chuyện quá lộ với người đọc. Ai cũng có thể đọc đoạn đầu mà đoán tiếp tình hình diễn ra như thế nào. Nhân vật chính, là người tốt thì tất nhiên dù gặp nguy hiểm đều được hỗ trợ, cứu giúp, không thì cũng do kỳ học (bột phát) tự thân thoát hiểm. Một ý tưởng quá đơn giản và giải quyết tình huống nhất nhất một mô túyp chung từ đầu đến cuối truyện.

2.2 Tình tiết

Vì ý tưởng không mới, cách hành văn miêu tả đơn giản và sơ sài làm cho tình tiết diễn biến của tác phẩm không cuốn hút được độc giả suốt từ đầu cho đến kết thúc. Mọi tình tiết diễn biến chiến đấu giữa các nhân vật chính với người Thiên Ma Giáo đều là do vô tình gặp hoặc do âm mưu của bọn người Thiên Ma Giáo, trừ đoạn Lâm Phong đi cứu Tuệ Trân. Những người được xây dựng là những nhân vật chính, hiệp nghĩa (4 huynh muội cùng cha khác mẹ) không hề có ý thức tự đi điều tra, truy lùng và đả bại bọn đang gây ra loạn đả trên giang hồ. Chỉ đến khi người thân của mình bị nguy hiểm mới hành động. Một loạt sự kiện dễ dàng vượt qua mọi thử thách, gian nguy của tuyến nhân vật được tác giả yêu mến làm cho độc giả nhàm chán vô cùng.

Ngoài ra, còn có những tình tiết vô lý hết sức: Một kẻ như Tô Đồng – thủ lĩnh Ám Bộ của Thánh Kiếm Môn, hết sức thông minh và đầy kinh nghiệm, có thể đoán biết được âm mưu của Đồng Thánh Sứ, lại chết lãng xẹt dưới một mẹo vặt vãnh của Ngân Thánh Sứ - con trai của Kim Thánh Sứ Tôn Bạch Hạc. Sự việc lạc mất nhau của mấy huynh đệ Khổng Võ, Nam Cung Vân, Lâm Phong và Tuệ Trân vô cùng hồ đồ…

3) Võ công - Nhân vật
3.1 Võ công

Có lẽ điểm đánh khen của truyện này là cách tả tỉ mỉ đường công, thế võ, lối đánh của từng chiêu thức. Lối viết chi tiết và rất rõ ràng về cách đánh ra, chống đỡ của các nhân vật qua các đoạn đấu võ, tỉ thí làm cho độc giả rất tường minh và có thể tưởng tượng rõ ràng về các thế công, thủ. Tuy nhiên, thật là thiếu sót vì các thế võ hầu như không có tên, chỉ biết là đó là võ công gia truyền; chỉ có một số chiêu thức nổi bật được nêu ra, nhưng cũng cảm thấy vô cùng quen, không gây tâm lý khám phá hay háo hức.

Binh khí sử dụng của các nhân vật võ lâm cũng không có gì đặc sắc; ngoài bảo bối Huyền Thiết Mộc là cây gậy được làm từ một thứ cây quý hiếm.
Thực chất võ công trong tác phẩm tuy được mô tả chi tiết, nhưng do câu văn quá dài dòng, thiếu sự trau chuốt nên không gây ấn tượng.

3.2 Nhân vật

Số lượng nhân vật trong truyện không nhiều, các tình tiết chỉ xoay quanh nhóm nhân vật chính (4 huynh đệ con của Minh chủ Võ lâm). Tính cách của các nhân vật thì đơn giản, không khó nắm bắt, dễ phân tích và đưa ra kết luận. Các tình huống trớ trêu của số phận những nhân vật chính không mấy nan giải, có thể nói là bình thường, vì vậy tính cách của nhân vật được thông suốt một cách dễ dàng. Không có nhân vật thực sự nổi bật, gây hứng thú và ghi sâu vào lòng người đọc.

Tuy vậy, cũng xin nêu ra một số nhân vật chính trong chuyện gồm:

- Nhân vật đầu tiên được kể đến là Lâm Phong, con trai thứ ba của Tôn Bạch Dương. Tại sao phải kể đến đầu tiên? Vì đây là nhân vật được tác giả dành nhiều đất diễn nhất trong tác phẩm. Một thanh niên mộc mạc, giản dị, chân chất và hiền lành. Một người có võ công cũng phi phàm so với độ tuổi bản thân. Một tính cách bình dị, luôn nhường nhịn mọi người, nhưng lại có những phản ứng rất chi tức cười, như việc luôn đối ngôn, cãi vã với Tuệ Trân, là người con gái trong lòng y sau này. Một người điềm đạm trong các trận đấu, nhưng lại có những phản ứng rất nông nổi khi đi cứu Tuệ Trân. Phải chăng tác giả muốn nhấn mạnh tình cảm của y dành cho Tuệ Trân? Nói chung chắc cũng do tại nhân vật trẻ tuổi quá nên tính tình tất nhiên là không thể nào không hành động nông nổi được.

- Nhân vật thứ hai gây chú ý chính là Dương Tiểu Du, một kẻ tà không rõ, chính không minh. Một thân cô độc hành tẩu giang hồ vì nghĩa gì? Trong hắn mang một nỗi đau không hàn gắn là nỡ tay đâm chết chính cha nuôi của mình. Hắn bỏ nhà ra đi, luyện thành một cao thủ kiếm pháp nhất lưu trên giang hồ. Nhưng chẳng nhẽ do nỗi đau đó mà hắn tà chính không phân? Tuy nhiên một kẻ giết người nhanh như chớp, cũng có những tình cảm lưu luyến và thân thuộc với huynh đệ của mình thì cũng là điềm an ủi cho hắn chăng? Có lẽ hắn là nhân vật gây tò mò nhiều nhất, vì nếu không đọc đến cuối truyện sẽ có thắc mắc là tác giả cho hắn sống hay chết? Nếu sống thì sống thế nào đây với nội tâm mẫu thuẫn kỳ cục vậy? Rút cuộc thì kẻ giết người cũng đền mạng, hắn vĩnh biệt thế gian mà vẫn nhất định không màng tình thân vì sợ người thân bị mang tiếng xấu chăng? Kết cục của hắn không bi thảm mà chỉ có một dấu hỏi to đùng: Dụng ý của tác giả là gì đây?

- Nhân vật nữ cũng có số lượng lên tới hơn 3 người. Nhưng lại không nổi bật, cũng là những cô nương xinh đẹp, giỏi võ gia truyền, ngang ngạnh và ưa quậy phá. Không có gì để bàn tới nhiều.
Cảm nhận chung về nhân vật là không nổi bật, không có đấu tranh đau đớn, không phải trải qua những gian khó, hiểm nguy cùng cực mà thường hay được đề cập đến trong truyện kiếm hiệp. Có lẽ đây là điểm khác của câu chuyện này.

4) Cảm nhận chủ quan

Thánh Kiếm Môn là một truyện cũng đơn giản như tên tựa của nó vậy. Không gây ồn ào (ngoại trừ việc sai chính tả liên miên), tình tiết không gấp gáp, đơn giản về cả tuyến nhân vật và cả ý tưởng của truyện.

Bach Van Phi
09-13-2008, 07:45 PM
Bài bình của Ma Giáo: THÁNH KIẾM MÔN
Người bình: Dong Ta

Thánh Kiếm Môn là một truyện nhẹ nhàng, giống như một nhật ký hàng ngày hơn là một truyện kiếm hiệp. Từ đầu tới cuối truyện, không thấy có climax, không có âm mưu thâm độc, không có gì bất ngờ đối với độc giả. Không nói tới những lỗi chính tả hay câu văn, chỉ nói tới những điểm lầm lẫn.
Khi Trần Sảng tới gặp Tôn Bạch Dương, chỗ ở của võ lâm minh chủ mà lại không có người canh gác.
Một võ lâm minh chủ gì mà cứ lo làm theo ý vợ không, khi chung quanh có xảy ra án mạng, có trộm cướp và có tin là Ma Giáo quật khởi, nhưng võ lâm minh chủ không cho người đi điều tra, mà hầu hết nhân mã để minh chủ phu nhân điều động đi lo tiệc.
Không biết chữ “sinh thần” có nghĩa gì? Lần đầu tiên nghe tới.
Khi thì “Mai tiểu thư”, lúc thì “Lâm tiểu thư”, chắc khi nàng Mai trong Luyện Võ Đường nhảy cầu, chắc tác giả cũng cho nàng Mai trong truyện đi bán muối luôn :D :p
Lúc chúc thọ, Tôn Bạch Hạc nói là tới chúc thọ cho tam ca, trong khi chỉ có 3 anh em và hắn là người thứ ba, phải là chúc thọ nhị ca.
Sao Nam Cung Vân khi hỏi Bạch Phụng mà lại quay sang hỏi Tuệ Trân. “Khi Tôn Bạch Hạc đi khỏi. Nam Cung Vân quay sang hỏi Tuệ Trân: 'Lúc nhỏ ở đây ta có vài lần tấy Tam thúc thẩm của cô nương, ...'”
“Tam thúc thẩm”? Chữ này nghĩa gì?
Khi Lâm Phong bế Tuệ Trân đi tìm người thi triển nhiếp hồn thuật thì hai anh em Khổng Võ và Nam Cung Vân làm gì mà không đi cùng họ, để rồi khi về thì Nam Cung Vân nói là đều mà hắn sợ lại xảy ra.
Khi đấu với Tôn Bạch Hạc, dùng nội công biến chân khí thành khối cầu rồi đẩy qua tấn công Tôn Bạch Hạc, cái này thì giống trong cartoon mà tại hạ thấy mấy thằng em hay coi là Dragonball.
Tác giả chưa đủ thuyết phục khi giải thích rằng dùng Hạo Nhiên Thiên Khí khắc chế Ma Công vì công phu đó ép người dùng Ma Công phải dùng hết sức để rồi bị vỡ kinh mạch mà chết. Nếu đó là nhược điểm của Ma Công thì chỉ cần một số cao thủ dùng xa luân chiến hay hợp công.
Mong truyện tới, tác giả đọc kỹ càng tác phẩm của mình, sửa những lỗi sơ đẳng trước khi đem đi dự thi.

Kiếm Phổ
09-14-2008, 08:15 PM
Trên đây là các bài bình truyện THÁNH KIẾM MÔN --- truyện đoạt hạng 12 kỳ thi TÀNG KINH KIẾM PHỔ III.