PDA

View Full Version : Hạng 11 - KIẾM CHI VƯƠNG --- các bài bình



kevothi
06-22-2008, 07:02 AM
Bài bình của Thiên Thủ Giáo: KIẾM CHI VƯƠNG
Người bình: kevothi

Nội dung :

Là hành trình của cậu thanh niên Huỳnh Kỳ Chí Vũ để cứu cha bị trúng độc và để trở thành kiếm thủ đệ nhất thiên hạ. Hành trình này đầy những thăng trầm vì nó nằm giữa cuộc tranh đấu giữa hai phái chính tà trên giang hồ và nhân vật chính cũng liên tục gặp quý nhân và kỳ ngộ. Đây là một mô típ xuất hiện trong rất nhiều các truyện kiếm hiệp trước nay, do đó để có thể hấp dẫn được người đọc thì đòi hỏi khả năng xử lý tình huống, văn phong và sự sáng tạo trong các tình tiết rất cao của tác giả. Chỉ tiếc là tác giả không thành công ở mặt này nên cảm giác của tôi khi đọc truyện này không còn sự háo hức vì gần như đã biết trước được các kết cục và tiến trình của sự kiện.

Phải nói Kiếm Chi Vương là một truyện rất đặc biệt trong kỳ thi Tàng Kinh Kiếm Phổ lần này. Đặc biệt ở chỗ nó không hề có một nhân vật nữ chính nào và số nhân vật nữ xuất hiện trong truyện cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay, có lẽ vì lý do này mà truyện khá khô khan.

Không biết có phải vì tác giả thấy truyện không có nhân vật nữ khiến cho truyện quá khô khan hay vì tác giả hâm mộ thể loại truyện tiên hiệp mà tác giả đã viết một chương Âm Dương Giới với sự xuất hiện của nhân vật nữ Linh Hồ. Sau khi đọc xong truyện tôi vẫn thực sự không hiểu ngoài mục đích trên tác giả viết thêm chương này làm gì :p. Nếu nói là chương này để giúp người đọc cảm nhận những đức tính đẹp đẽ của Chí Vũ thì cũng không đúng, vì cả Chí Vũ và Linh Hồ mục đích tìm đến Âm Dương Giới là để lấy thuốc cứu người thân nhưng rồi cả 2 lại nảy sinh tình cảm quên luôn người thân :fun1: mà chỉ còn nhớ đến việc sẵn sàng hy sinh cho nhau trong hiểm cảnh.

Nhân vật nói nhiều quá, lúc phẫn hận thấy đối phương bị thương ngồi trước mặt mà cũng cãi nhau cho bằng được chứ không lao vào đánh :p.

Trong truyện có quá nhiều tình tiết và nhân vật thừa và nhiều tình tiết bất hợp lý làm cho người đọc bị loãng sự tập trung và đứt đoạn mạch truyện :

- Sự xuất hiện của 2 nhân vật Triệu Vân, tên khách giành gái với Vô Tư ở Lệ Đông Viện khá dư thừa.

- Huỳnh Kỳ Chí Vũ lúc thì như cậu bé mới lớn cái gì cũng không nhưng lúc lại như giang hồ lão luyện. Có lúc hắn đang sốt ruột đi cứu cha bị trúng độc mà dư thời gian lo chuyện bao đồng, can thiệp vào chuyện của vợ chồng Hồ Xuyên. Mà vợ chồng này sắp đặt cạm bẫy một cách quá lộ liễu và tức cười. Bản thân Hồ Xuyên được tác giả miêu tả là cao thủ vô cùng lợi hại nhưng ở trên lưng và nắm được vào người Chí Vũ mà không hạ thủ được. Tên họ Huỳnh như tên ngốc rơi vào bẫy rập rất lộ liễu của 2 vợ chồng này nhưng thoắt một cái trở nên lợi hại tinh tường đến mức chỉ nhìn vào mắt đối phương mà đoán ra cạm bẫy của 2 lão thành cao thủ thì thật khó thông được. Họ Huỳnh cũng rất giỏi khi chỉ nhìn mấy bộ hài cốt “y phục đã mục nát” trong Tử Mật Động mà biết là nam hay nữ

- Luận về Tam Tuyệt Độc cũng không thuyết phục, “Nhất độc là bất chấp thủ đoạn, nhị độc là bất chấp nhân tình, tam độc là bất chấp nhân mạng”. Những thứ mà gọi là độc đó thực chất là thủ đoạn chứ không phải chất độc. Hơn nữa một chất độc mà phải 20 ngày mới giết được người ta thì so với nọc rắc bình thường, thời gian tác dụng còn nhanh hơn nhiều, cho dù chất độc đó lợi hại mấy mà thời gian tử vong của nạn nhân kéo quá dài thì càng dễ cho nạn nhân giải độc, như vậy thì hạ độc có ích gì? Tác giả cho Tam Độc Môn trăm phương ngàn kế để đoạt Hồng Hương Liên vì đây là thuốc giải độc nhưng loài hoa này lâu lắm mới nở, nở rồi không biết cách chế luyện thì chế luyện không được, chỗ cất giấu lại là một tử địa, đó là chưa kể nở một lần số lượng được chẳng bao nhiêu thì chế được bao nhiêu thuốc giải vậy thì việc gì phải đoạt hoa cho rách việc.

- Lãnh Nguyệt Thần Quân là người sáng lập ra Tam Độc Môn, ở đoạn kể của Trí Viễn đại sư nói vì hắn là bạn thâm giao nên không tranh giành với Trung Nguyên Đệ Nhất Thần Đao Đình Nguyên nhưng đoạn sau lại nói sau khi hắn chế được chất độc thì quay lại giết cả nhà họ Đình. Hành động này của Lãnh Nguyệt Thần Quân quả thực hơi mâu thuẫn. Nếu đã vì là bạn không giành thì quay lại giết cả nhà người ta làm gì? Còn nếu đã không nể tình bạn thì tại sao lúc đó không kiếm đại chất độc nào đó mà tính sổ với họ Đình luôn cho rồi (lúc đó là bạn thân càng dễ hạ độc) mà phải chờ thời gian dài như vậy chứ ?

- Cách đổi cảnh, chuyển cảnh của tác giả không liền lạc và không hợp lý. VD : mới đoạn trước Tứ Diệm Trấn Quân dùng mê hương và dùng độc môn điểm huyệt khống chế được Thiện Ngộ đại sư, đoạn sau Thiện Ngộ đại sư đã nắm Chí Vũ “trổ khinh công thượng thừa” rồi hoàn toàn bình thường thoát khỏi độc môn điểm huyệt của Ngô Quang, võ công như vậy, tự giải huyệt giỏi như vậy, sao để bị không chế? Cảnh trước Chí Vũ bị thương te tua với Tứ Diệm Trấn Quân vậy mà cảnh sau đã khỏe mạnh bước vào chùa, cánh bày bố để nhân vật Liêu Hóa với võ công lợi hại vô cùng mà lại bị lũ chim ngăn chặn cũng không hợp lý. Tử Mật Động là nơi không ai ra vào được trong bao nhiêu năm mà sao Thiện Ngộ đại sư lại nắm rõ tình hình và cấu trúc trong động, nắm rõ thế rồi sao lại không đi lấy Hồng Hương Liên mà chống lại Tam Độc Môn?

- Thiện Ngộ đại sư trước lúc chết dặn dò Chí Vũ “sau này gặp hắn thì phải nhẫn nhịn … không thôi mang họa sát thân. Hãy vì võ lâm chúng sinh mà diệt quần ma, ngăn chặn ý đồ hoành bá của Tam Độc Môn.” Dặn như vậy là bảo hắn đánh với Tam Độc Môn hay không đánh ? :D

- Tam Độc Môn Chủ đúng là thừa hơi khi giả thành Vô Tư để tiếp cận Chí Vũ, với thực lực của hắn thừa sức quét sạch Chánh Hưng tiêu cục, vậy mà lại bỏ công việc trong Tam Độc Môn để làm Vô Tư mà chẳng để làm gì. Trong quá trình đóng làm Vô Tư tôi có cảm giác là hắn ‘yêu’ Chí Vũ với 1 tình yêu đồng giới luôn chứ không phải là bằng hữu bình thường :fun1:.

Truyện nhắc khá nhiều đến 2 từ "bình phàm" nhưng cho đến khi đọc xong truyện tôi vẫn chẳng hiểu thế nào là một mẫu người bình phàm như tiêu chuẩn trong truyện . Chí Vũ không phải, Tam Độc Môn Chủ cũng không phải nếu là Lão Tam - Quyền Lâm thì cũng không đúng (bình phàm gì mà võ công kinh người, lúc cần thiết lại can thiệp vào võ lâm chính sự ?). Vậy "bình hàm" ở đây, theo tác giả phải là như thế nào ?

Cuối cùng thì đây có lẽ là truyện dùng nhiều địa danh trong Nhạn Môn Quan nhất (Lệ Đông Viện, Đường à quên Tử Mật Động) nên có lẽ Ban Giám Khảo phải có điểm khuyến khích cho truyện này . :D

Văn phong :

Dùng những mỹ từ ca tụng nhân vật chính hơi bị nhiều khiến cho nhân vật chính trở nên không thật.

Dùng từ không chuẩn, VD : Lúc Chí Vũ đánh bại và giết Tứ Diệm Trấn Quân ‘Tứ Diệm Trấn Quân đã trở thành một huyền thoại’ – Một Tam Độc Môn tà ác, một Tứ Diệm Trấn Quân phụ hoa theo bọn ác nhân lại trở thành một huyền thoại thì thật khó hiểu. Hay lẫn lộn giữa hài cốt và tử thi (đoạn trong Đường …. À quên Tử Mật Động :p).

Nhân vật nói quá nhiều kể cả trước và trong lúc quyết đấu sinh tử vẫn thường xuyên đấu khẩu với nhau khiến cho các trận đấu trong truyện không còn đi sự căng thẳng và cao trào vốn có.

Nhân vật :

Huỳnh Kỳ Chí Vũ : một thanh niên ai gặp cũng khen là tài năng luyện kiếm, có tham vọng trở thành đệ nhất kiếm thủ. Tuy nhiên, nhân vật chính như là một đứa trẻ được người lớn bảo bọc lo lắng cho gần như tất cả mọi việc, hành trình của hắn tuy nói là thăng trầm nhưng luôn dễ dàng thoát hiểm nên không có điều kiện cho hắn thể hiện cá tính, bản lĩnh của mình. Nhân vật này quá tình cảm đến mức ủy mị, đối phương chết cũng bùi ngùi (Lúc thấy mộ của Tứ Diệm Trấn Quân Ngô Quang), chim chết cũng buồn rầu đem đi chôn trong khi suốt ngày lo lắng không kịp về với phụ thân mà có thời gian làm nhiều chuyện tào lao. Hắn thường xuyên tự nhủ rồi thầm nhắc bản thân về mục đích, về người thân về đủ thứ trên đời trước khi làm bất kể điều gì. Điều này chứng tỏ hắn còn khá trẻ con ham chơi lúc nào cũng sợ quên việc nên phải nhắc đi nhắc lại cho nhớ hoặc là hắn có tâm lý khá yếu nên lúc nào muốn làm gì đều phải hô khẩu hiệu, lên tinh thần trước rồi mới làm :p. Quân tử không đúng chỗ (tha Liêu Hóa lúc bị thương) và tin người 1 cách khá ngây thơ (gặp 1 tên điên ở đâu đó liền dẫn về nhà chẳng cần biết địch ta gì hết :D).
Các nhân vật khác thì quá mờ nhạt chẳng có gì để phân tích.

Võ công :

Ý tưởng của tác giả rất sáng tạo khi dùng phương thức nấu các nóm ăn để tàng ẩn võ công thượng thừa trong đó hay đạo lý muốn ngộ ra võ công tuyệt đỉnh thì phải quên đi thù hận, quên đi tình cảm (đoạn Chí Vũ quên đi quá khứ học nấu ăn với Lão Tam) nhưng tiếc là cách thể hiện chưa tốt nên đọng lại trong người đọc dường như chỉ là mấy cái tên kiếm pháp theo món ăn chứ uy lực, tinh diệu của các chiêu thức đó không cảm nhận được. Thực ra tác giả có rất nhiều đoạn luận về võ trong truyện nhưng điều lạ là những đoạn võ luận này thường không phải trong các trận đấu nên người đọc khó mà liên tưởng được. Ngoài ra tác giả chú trọng đến cái thần của võ học hơn là tỷ mỷ đi vào từng chiêu, từng thức nên nhiều đoạn võ luận khó thuyết phục được người đọc.

htnhan
07-03-2008, 07:25 PM
Bài bình của Đông Ly Các: KIẾM CHI VƯƠNG
Người bình: htnhan


1) Cách hành văn (tối đa: 20 điểm)

Đã từng tham gia hiệu đính, biên tập cho khá nhiều truyện dịch ở Nhạn Môn Quan, tôi đặc biệt phản cảm với những câu văn dở Việt dở Tàu, chẳng hạn như:


Trên đỉnh núi, không khí bao trùm tử khí bởi sự hiện hữu của hai cao thủ đang đứng lặng yên đối nhãn.



Tiếng thủy lưu lại vang lên, nhưng lần này lại rõ hơn lần trước



Thì ra là một mật đạo bên dưới nhấp nhoáng ánh nước đang thường lưu


Ngoại trừ khá nhiều lỗi chính tả, truyện còn vấp phải lỗi dùng từ không chính xác:


“Hắn là một kỳ tài võ học. Nhưng tham vọng làm đệ nhất kiếm thủ sẽ là một sắc đao (thanh đao sắc???) có thể giết chết hắn. Thiện tai, thiện tai... ”.



Hắn thật không đơn giản, nếu truy đúc (rèn luyện???) đúng mức sẽ là một đại nhân vật.



Chí Vũ không trả lời, chỉ lặng im quan sát mục trường (tình cảnh???) từ trên nóc cho đến bên dưới.



Thân thể thon gọn, chắt nịch, đôi mắt rất tinh xảo (sắc sảo???)


Tựa của truyện “Kiếm Chi Vương” cũng có chút vấn đề. Theo giáo sư tiếng Trung của Đông Ly Các thì "Kiếm vương có thể là người hoặc là kiếm, kiếm chi vương là kiếm thôi, kiếm của kiếm." Vậy một khi tựa đề truyện là Kiếm Chi Vương, thì theo hiểu biết thường thức: truyện đã nhấn mạnh vào thanh kiếm, chứ không phải là vào người cầm kiếm. Biệt hiệu cho người cũng nên đặt là Kiếm Vương chứ không phải là Kiếm Chi Vương.

Vài đoạn so sánh hiếm hoi sử dụng tiếng Việt thuần túy thì lại không tạo ra ấn tượng, ví dụ như:


gương mặt của chàng rạng rỡ như sông cạn gặp nước mưa

Tôi chắc là bị ảnh hưởng bởi tình hình ô nhiễm thời nay, nên lập tức liên tưởng ngay đến 1 dòng nước đục ngầu rác nổi lềnh bềnh, không biết khuôn mặt của Chí Vũ bình thường thế nào mà khi “rạng rỡ” lại giống như “sông cạn gặp nước mưa” vậy? :(

Có nhiều đoạn lập luận ngô nghê, dường như bắt chước Cổ Long, tiếc là vẽ rồng không thành mà lại sang vẽ rắn:


Trường Thanh đạo trưởng đưa tay vuốt nhẹ chòm râu điểm bạc, bật cười rồi nói:
- Bằng vào thanh kiếm ấy. Nếu không có thanh kiếm, các hạ sẽ dựa vào đâu?
Thanh niên ngầm giật mình, nhưng vẫn bình thản đáp:
- Bằng vào chính mình.
Trường Thanh đạo trưởng lại hỏi tiếp như muốn dồn đối phương vào chân tường:
- Bằng vào chính bản thân thì kiếm trên tay của các hạ còn ý nghĩa gì? Sao không vứt nó xuống vực thẳm dưới kia cho rồi.


Tôi hiểu được ý của tác giả là: phải dựa vào chính mình chứ ko phải dựa vào vật ngoài thân, nhưng tác giả nên coi lại cách diễn giải cho hợp lý hơn.

Tác giả cũng cần dùng cách xưng hô thống nhất cho các nhân vật. Chí Vũ lúc được gọi là chàng, lúc thì lại là hắn, khiến cho người đọc đầu óc cũng mơ hồ loạn xạ cả lên.

2) Ý tưởng - Tình tiết (tối đa: 50 điểm)
Kiếm Chi Vương (Kiếm Vương) là câu chuyện kể về quá trình phấn đấu của chàng thanh niên Huỳnh Kỳ Chí Vũ trở thành một Kiếm Chi Vương, nắm trong tay thanh “kiếm sáng, kiếm nhân kiếm nghĩa, kiếm thiên biến vạn hóa...”

2.1 Ý tưởng

Ý tưởng truyện không mới, nếu không nói là đi vào lối mòn của bao nhiêu truyện kiếm hiệp từ trước tới giờ: một chàng trai vì thù nhà vì ước mơ kiếm đạo mà bôn ba giang hồ, tìm cách cứu cha và tìm sư phụ giỏi để rèn luyện thành bậc Kiếm Chi Vương (!). Tuy vậy, truyện cũng có đôi chút sáng tạo khi cho nhân vật chính luyện võ công từ cách nấu ăn, với những chiêu thức đậm chất “protein và lipid” như ... Vịt Tiềm Tứ Quý! Khoan nói những chi tiết đó có thuyết phục hay không, nhưng cũng có thể tặng một điểm cho sức tưởng tượng phong phú của tác giả.

2.2 Tình tiết

Kết cấu truyện rời rạc, nhiều lúc tình tiết lan man, khiến người đọc có chút chán nản. Đó cũng là lý do vì sao toàn truyện chỉ có 356 trang nhưng tôi lại thấy truyện dài hơn hẳn so với các tác phẩm khác như Thiết Kỵ Vô Song, Đinh Hương – Bích Lạc – Hồng Trần (đều hơn 400 trang)

Nhất là đoạn Chí Vũ tiến vào Âm Dương Giới, tôi cũng lơ mơ như nhân vật chính, không biết đây là thật hay là mơ. Tuy vậy, đoạn này hầu như chẳng ảnh hưởng gì đến cốt truyện, sự xuất hiện của Linh Hồ cũng là một nút thắt mà tác giả “quên” giải quyết về sau. Nếu tác giả lược bỏ hẳn đi thì truyện sẽ “gọn gàng” hơn.

Có nhiều tình tiết không hợp lý hoặc được giải thích không thỏa đáng:

- Tại sao các nhà sư ở Trùng Quang Phật Tự phải phong tỏa Tử Mật Động ngay khi Chí Vũ đi vào?

- Vô Tư được mô tả như là một tên khờ, thế mà lại biết đeo vắt vẻo trên mái nhà kỹ viện để ... đòi gái!

- Bách Thủ Thần Thâu Phương Kiện mà lại bị lừa vì ... một cặp ngọc giả. Một tên thần thâu chỉ cần nhìn qua không lý nào không phân biệt được đó là ngọc thật hay ngọc giả, làm sao mà có thể sơ suất ... ăn trộm lầm được chứ?

- Hình như việc đưa cặp ngọc mã cho tiêu cục vận chuyển đi là một âm mưu, nhưng sau đó nhân vật Vân Triệu và âm mưu này không được nhắc tới nữa.

- Hồ Xuyên là người trong Tam Độc Môn, lại còn nắm chặt được vạt áo của Chí Vũ, thế mà không biết phóng độc hại y để cho y thoát chết.

- Tam Độc Môn được giải thích như sau


Tam Độc không khác gì tâm độc ác của con người. Nhất độc là bất chấp thủ đoạn, bằng mọi giá phải đạt mục tiêu. Nhị độc là bất chấp thân tình, người yêu quí nhất cũng phải tuyệt tình. Tam độc là bất chấp nhân mạng, bất kể bao nhiêu người.

Theo ý tôi, nhất độc: bất chấp thủ đoạn đã bao gồm cả nhị độc và tam độc. Đã bất chấp thủ đoạn, bằng mọi giá phải đạt được mục tiêu thì còn để ý gì đến tình thân và nhân mạng nữa chứ? Cách lý giải Tam Độc Môn chẳng hợp lý chút nào. Vả lại, loại độc của môn phái này đã bị Khả Chân đại sư gần như phá giải được, vậy tại sao cả trăm năm sau vẫn tiếp tục dùng loại độc đó mà không phối chế ra chất độc mới chứ?

- Chí Vũ khi gặp xác của Khả Chân đại sư thì thấy có dòng chữ:


« Người đã đến ắt hẳn là chính nhân quân tử... »

Làm sao mà Khả Chân đại sư có thể biết được người đến là chính nhân quân tử? Những thử thách từ khi bước vào Tử Mật Động chỉ giúp gạn lọc ra những người dũng cảm và có trí tuệ cao thôi, chứ có liên quan gì đến tâm tính con người đâu?

- Việc Chí Vũ từ Tử Mật Động đi ra rồi lạc đường, không biết lối quay về chùa rất kỳ lạ. Chẳng lẽ người xưa không biết cách định hướng Đông Tây Nam Bắc? Trận pháp bao vây Liêu Hóa còn kỳ lạ hơn, lối ra bị chim chặn lại, bốn bề là rừng cây, theo mô tả không có gì đặc biệt, vậy tại sao lão không vượt rừng bỏ trốn mà cứ khăng khăng phải đi ra theo lối đó làm gì?

3) Võ công - Nhân vật (tối đa: 25 điểm)

3.1 Võ công
Quan điểm về võ công và môn phái của các nhân vật trong truyện rất phóng khoáng. Đệ tử Võ Đang có thể bái người ngoài làm sư phụ (Giang Chiêu), các tông sư (Thiếu Lâm, Võ Đang) sẵn sàng dạy võ công cho người ngoài để chống lại địch nhân.

Các trận đánh không có gì đặc sắc, không thể hiện được sự khác biệt giữa các môn phái khác nhau. Nếu không kể đến tên chiêu thức thì Liêu Vĩnh Phong và Chí Vũ đánh đấm cũng na ná nhau.

3.2 Nhân vật
Trong các nhân vật, tôi chỉ có ấn tượng với 2 người sau đây:

- Huỳnh Kỳ Chí Vũ: một cái tên khiến tôi cứ phải lẩm nhẩm lại mấy lần. Nếu Huỳnh Kỳ là họ kép thì xưng hô phải là Huỳnh Kỳ công tử chứ không phải là Huỳnh công tử. Còn nếu Kỳ chỉ là tên đệm thì đúng là hiếm gặp trong cách đặt tên nhân vật kiếm hiệp. Tuy nhiên, tên này vẫn còn thuận tai hơn những cái tên kiểu như ... Đinh Hành Phương Nam! Nhiều lúc không biết các bậc cha mẹ (trong trường hợp này là tác giả) có nghĩ đến cảm xúc của những đứa con (tinh thần) của mình khi phải mang một cái tên quá ư “kỳ lạ” hay không!

Ngoài ra, tác giả còn mô tả Chí Vũ ... nhí nhảnh quá mức cần thiết:


Hai nam nhân bật cười ròn, chơi trò cút bắt. Họ hồn nhiên cợt đùa trong thế giới vô hận, vô thù, vô tư lự, để mặc cho ngày mai định mệnh sẽ đưa họ về đâu.


Tôi không hiểu tại sao nhân vật này lại nằng nặc muốn đi tìm Quyền Lâm để học võ nghệ như vậy. Sau trận đánh giữa Quyền Lâm và Trường Thanh đạo trưởng thì Quyền Lâm mất tích, điều đó chứng tỏ kiếm pháp của y không thể nào bằng được đạo trưởng, vậy sao Chí Vũ nhất định phải đi tìm một Quyền Lâm xa xăm mịt mù mà không chịu đi thẳng lên Võ Đang xin làm đệ tử của Trường Thanh đạo trưởng cơ chứ?

Ngay từ đầu, tác giả đã mô tả nhân vật này “kiếm pháp đã đến mức cao thâm... Thanh kiếm trong tay có thể vũ lộng thần oai một khi đã tìm được đối tượng”. Thế mà sau đó lại đánh đấm chẳng ra gì, lý do là ... vội quá quên đem theo kiếm.

Mọi người (đạo trưởng bịt mặt, Thiền Ngộ đại sư...) đều trông cậy vào Chí Vũ để giải nạn kiếp Tam Độc Môn, tuy nhiên suy cho cùng, võ công của hắn vẫn còn kém sư phụ, vậy hắn có điểm gì đặc biệt khiến cho mọi người quan tâm đến thế chứ? Quyền Lâm tự mình “ngộ” ra kiếm đạo, còn hắn thì phải được chỉ dạy mới “ngộ” ra được, vậy hắn sao có thể so sánh được với Quyền Lâm?

Ngoài ra, Chí Vũ khù khờ còn hơn cả Vô Tư, tin tưởng mù quáng vào mọi thứ người ta nói với mình. Hắn sống với Lão Tam một thời gian dài cũng không nhận ra Lão Tam và sư đệ có gì đặc biệt, đến chừng gặp một lão nhân bịt mặt (chương 14) xưng là thâm giao của sư phụ cũng tin ngay. May mắn đó là người nhà thật, nếu là kẻ thù giả dạng thì Chí Vũ chết sớm từ lâu rồi.

- Vô Tư aka Liêu Vĩnh Phong: tên này ban đầu được mô tả như một trung niên hơn 40 tuổi, nói năng điên khùng, nhưng chỉ trong vòng ... 5 ngày ngắn ngủi đã thu phục được cả Chính Hưng tiêu cục, qua mặt cả những tay sành sỏi từng trải trong giang hồ. Mị lực của người này mê hoặc được cả nam nhân lẫn nữ nhân, đúng là hiếm có!

Đây cũng là một nhân vật rất mâu thuẫn. Y tiềm nhập vào Chánh Hưng tiêu cục, bày mưu kế hại người, nhưng sau đó lại hết sức “nhẹ tay” với Chí Vũ, tha chết cho hắn không biết bao nhiêu lần. Thêm vào đó, xuất thân từ Tam Độc Môn “bất chấp thủ đoạn” mà còn nói ra được câu thế này thì đúng là rất kỳ lạ:


Tam Độc Môn chúng ta tuy là ngoại đạo nhưng cũng có uy phong của nó, không thể tùy tiện bất phân sai trái mà làm chuyện mờ ám


Với một tầm nhìn hơi bị "ngắn" như vậy, y không xứng đáng là một môn chủ, kết cục chết thảm dưới tay Chí Vũ cũng là hợp lý.

4) Cảm nhận chủ quan (tối đa : 5 điểm)
Tác giả nếu chịu khó trau chuốt lại câu văn, rút gọn lại những tình tiết dư thừa thì đây cũng là một truyện không tồi trong kỳ thi Tàng Kinh Kiếm Phổ này.

Lâm Hiểu Nhiên
07-29-2008, 03:42 AM
Bài bình của Lệ Đông Viện: KIẾM CHI VƯƠNG
Người bình: Mợ ba Lâm Hiểu Nhiên

Tư tưởng chủ đạo:
Không có đam mê, thì thành quả không thể thăng hoa. Xưa nay chưa thấy ghi nhận một thành tựu vượt bậc nào có được nhờ ăn may, vớ bở kiểu chó ngáp phải ruồi hay mèo mù vớ cá rán. Hãy xem Edison, ông đã đốt cháy 1 nghìn cái dây tóc trước tìm ra cái cuối cùng thích hợp cho bóng đèn thắp sáng, ... Nhưng lại có những thành công nhờ trí huệ đĩnh ngộ lãnh hội được huyền cơ từ những hiện tượng tự nhiên mà thành chánh qủa. Chẳng hạn như Archimedes lao ra khỏi nhà tắm (trong trạng thái không mặc gì) hét lên Eureka khi phát hiện ra quy luật nổi, hay như ông Newton ngộ ra định luật vạn vật hấp dẫn khi bị 1 trái táo rớt xuống đầu khi đang ngủ gà ngủ gật dưới gốc cây...

Tác giả Kiếm Chi Vương là người thấu hiểu điều đó! Huỳnh Kỳ Chí Vũ đã nhờ trí óc linh mẫn, lại có cơ duyên gặp được kỳ nhân, nên đã tự mình đẩy bản thân mình lên một tầm cao vượt bậc, đạt đến cảnh giới tối thượng trong võ học, đó là tự sáng tạo ra các thế võ công mang dấu ấn của riêng mình. Không còn lối mòn của việc bắt chước, thực hành cái người ta đã từng một thời lừng lẫy, không săn tìm cái một thời vinh quang, mà chính bản thân mình phát minh, khai sáng. Đây dường như là xu hướng chung của các tác giả hiện đại. Đã qua rồi mô típ té núi lọt hang, gặp kỳ thư trở thành cao thủ tuyệt đỉnh. Sau đó tái xuất giang hồ mượn danh hành hiệp trượng nghĩa giết người như nghoé, trên con đường thống nhất võ lâm có vô số mỹ nhân luyến ái. Rồi được cả thiên hạ vỗ tay tung hô, cuối cùng trở thành minh chủ (???!!!)

Kiếm Chi Vương rất khác biệt. Vẫn là khao khát được trở thành một kiếm thủ đệ nhất thiên hạ, nhưng con đường đạt mục đích của Huỳnh Kỳ Chí Vũ thật tự nhiên. Nhiều chông gai, nhiều thử thách, nhiều gian truân, những phen thập tử nhất sinh, những phen tiến toái lưỡng nan... đòi hỏi y phải can trường và sáng suốt. Thực ra, xét cho đúng, mộng trở thành đệ nhất kiếm thủ của y là điều chính đáng, bởi đã đam mê ai chẳng mong muốn thành quả của mình được thăng hoa, đạt đến tầm cao khó với. Nhất là y lại không mong thành kiếm thủ đệ nhất để thoả mãn hư danh, hay làm điều thương thiên hại lý, mong muốn của y cũng như người thợ thêu muốn áo của mình được dâng lên cho hoàng thượng, người lương y muốn một liều thuốc trị được bách bệnh, người nông phu mong hoa màu không có sâu rầy, kẻ sĩ tử mong có ngày đội mũ trạng nguyên... đó là một điều đáng trân trọng, bời vì đã gieo hạt, ai cũng mong có ngày quả ngọt đầy cây.

Nhưng sinh ra trong vòm trời này, một chữ mệnh đưa đến hoàn cảnh, một chữ tâm quyết định mục tiêu và một chữ trí đưa đường dẫn lối. Khen cho tác giả đã xây dựng nên một câu chuyện thắm đượm nghĩa tình trong một hoàn cảnh bi thương và dồn dập. Ngoại trừ tuyến nhân vật nền phải chịu sự sắp đặt với những cái chết nhẹ bẫng, vô nghĩa. Còn thì mỗi nhân vật dù bên chính hay tà đều mang một vẻ khí khái và trái tim nhiều xúc cảm. Bên chính thì thôi đó là điều tất yếu, còn bên tà: như Liêu Vĩnh Phong giáo chủ Tam Độc môn đa mưu túc trí, thủ đoạn tàn độc nhưng lại sinh lòng thương mến con trai kẻ tử thù, hành động của y vẫn có phần quân tử, trượng nghĩa. Hay như Hồ Xuyên không nỡ giết Đỗ chưởng môn dù phu nhân của y đã chết dưới tay y, hay như Đoạt Mệnh Kỳ Quân muốn tự vẫn vì không muốn trở thành một phế nhân...

Một nét hay nữa của tác phẩm đó là đã để cho mọi việc diễn ra một cách khá tự nhiên. Các tình huống về tính bất ngờ đột phá tuy không nhiều và cũng không thật xuất sắc nhưng rất đáng khích lệ. Việc Tam lão trở thành Kiếm Chi Vương đời trước, ra tay cứu Chí Vũ là một phần thưởng tinh thầncho người đọc. Hay như Trường Thanh đạo trưởng thành người áo đen thần bí đến thăm viếng nửa đêm cũng gợi nên sự tò mò và háo hức cho độc giả.

Văn phong càng lúc càng gãy gọn, mạch lạc, miêu tả càng lúc càng trơn tru. Quả thực những chương về sau càng đọc càng hân hoan, hài lòng vì tác giả hoàn thiện ngòi bút hơn. Đặc biệt về kết cấu là một câu chuyện liền mạch, chi tiết chứng tỏ tác giả rất có sự đầu tư, dành nhiều thời gian và tâm huyết để hình thành nên cốt truyện và bồi đắp nội dung.

Thêm một điểm cộng nữa cho tác phẩm, bởi ý tưởng đưa Huỳnh Kỳ Chí Vũ từ một kẻ cừu hận đầy mình trở thành một tên tiểu nhị để học cách làm một thường nhân, học cách thực hiện những công việc tầm thường nhỏ nhặt để rèn luyện nhân cách và khám phá võ công. Toàn bộ câu chuyện đề cao sự nhân ái, và phương cách hành xử trượng nghĩa. Tiêu biểu như tình huống Trí Viên, Thiền Ngộ 2 lần tha chết cho Liêu Hóa, hay như Liêu Vĩnh Phong bâng khuâng không nỡ xuống tay sát hại Chí Vũ, Hồ Xuyên không giết chết Đỗ chưởng môn ... Khiến cho độc giả dù đọc những trang nhuốm máu vẫn cảm thấy một sợi chỉ nhân đạo xuyên suốt và dẫn dắt đến kết cục nhân văn.

Xin tạm dừng phần ngợi khen tại đây, xin có đôi lời chia sẻ cùng tác giả về một số hạn chế, nếu lời nhận xét có chỗ nào hơi quá, xin tác giả bỏ qua cho, xét cho cùng, cũng là ý kiến chủ quan cá nhân của tại hạ:

Đã là người cầm bút viết văn, không thể không trau chuốt câu từ, cẩn thận chữ nghĩa. Thậm chí giữa hai từ đồng nghĩa vẫn suy nghĩ chọn một từ thích hợp hơn. Kiếm Chi Vương ngay từ những trang đầu đã đầy rẫy những lỗi chính tả sơ đẳng, và điều này lặp lại cho đến chương cuối cùng. Và cũng vì thế câu chuyện trở nên thiếu chiều sâu vì cảm giác câu chữ chưa biểu đạt trọn vẹn ý nghĩa. Ngoài lỗi chính tả, tác giả còn dùng các từ Hán Việt không chuẩn nghĩa với mục đích làm cho văn phong mang màu sắc kiếm hiệp bị cường điệu trở nên gượng gạo (trích dẫn chi tiết xin được bổ sung sau).

Về văn phong, lối dẫn truyện: không mang một dấu ấn đặc biệt nào. Tuy nhiên như đã ngợi khen ở trên: câu văn gọn gàng, mạch lạc, dễ hiểu. Nhưng đây cũng chính là yếu điểm. Khi một tình huống tới, độc giả chưa cần suy đoán gì thì mọi chi tiết đã được tác giả nêu ra lồ lộ, phân tích rạch ròi, điều này khiến cho nội tâm nhân vật bớt đi chiều sâu và độc giả cảm thấy mất đi nhiều hứng thú, bởi không cần suy đoán và không thỏa mãn sự tò mò. Chẳng hạn như khi Chí Vũ phải lên Trùng Quang Phật tự, Trí Viễn căn dặn y nửa úp nửa mở, vừa nói đến rừng trúc nhưng lại vừa bảo rằng tùy ở căn cơ của hắn, khiến cho người đọc biết ngay là thể nào y cũng gặp rừng trúc và thể nào cũng lấy được Hồng Hương Liên về. ... (các dẫn chứng khác xin được bổ sung sau).

Về xây dựng hiện trường: Một tác phẩm với quy mô như thế này, việc kéo theo các đại môn phái lừng lẫy kinh điển của trung nguyên như Hoa Sơn, Thiếu Lâm, Võ Đang cần một ngòi bút nhiều kinh nghiệm hơn để thực hiện. Việc cho các phái này xuất hiện với những đại diện đều là nhân vật tầm cỡ quyền cao chức trọng như chưởng môn, trụ trì mà chỉ có vài chục đệ tử hộ tống để tham gia vào một cuộc chiến với khoảng 50 tên địch nhân cả chủ lẫn tớ được xem là kiếp nạn võ lâm thì thật không xứng với tầm cỡ của nó. Phải chi tác giả đem cuộc ân oán này trong phạm vi cuộc thanh trừng nội bộ của các trang viên với nhau bởi các oán thù truyền kiếp thì sẽ hợp lý hơn chăng?

Về tính hợp lý trong diễn biến: Nhìn chung các nhân vật không có được một cá tính rõ ràng nào, đôi khi còn lẫn lộn giữa chính với tà, giữa thiện với ác. Có thể đây là dụng ý của tác giả muốn thể hiện trong mỗi con người đều có hai phần đối nghịch nhau, không ai thực tốt và cũng không ai thực xấu. Tuy nhiên việc này đòi hỏi ngòi bút cần tinh tế sắc bén hơn khi thể hiện nội tâm nhân vật. Đối với cách hành xử của nhân vật: còn rất nhiều tình huống ngây ngô. Chẳng hạn như khi Chí Vũ vào Tử Mật Động, tại sao lại cần có chi tiết đánh sập cửa động (?), khi Chí Vũ tỉnh lại ở nhà lão Tam, cho dù đinh ninh cha và Trí Viễn đã chết rồi, nhưng có lẽ nào y không mong tìm xác họ (?), hoặc như khi y đến thăm họ ở căn nhà lá trong đêm, có lẽ nào chỉ vì thấy cha nằm ngủ mà chỉ "mắt rộn vui, nhưng đượm phần lo lắng", rồi cứ đứng đó chuyện trò với Trí Viễn, không sà vào giường nhìn khuôn mặt cha mà nhỏ vài giọt lệ nhớ nhung (?), hoặc như khi Liêu Vĩnh Phong chặn đánh Đoạt Mệnh Kỳ Quân bên bìa rừng, có lẽ nào một môn chủ Tam Độc Môn oai phong lẫm lẫm, làm chết khiếp bọn lính le như y lại không có đủ bản lĩnh thuần phục Kỳ Quân theo một chiều hướng khác mà chỉ qua vài câu đối đáp đã vội vã lao vào đánh nhau với y trước mặt đám thuộc hạ, hoặc ngay cả Tam Độc môn chủ giả ngây theo hắn về nhà để làm nội ứng trong cuộc thảm sát Chánh Hưng tiêu cục cũng là điều phi lý ...

Về Nhân vật: Nhìn chung mỗi nhân vật đều được khắc hoạ riêng dù chưa thật sắc nét. Đặc biệt nhân vật Chí Vũ thực sự chiếm được cảm tình của Nhiên vì thành quả y có được dựa vào sức lực và tâm tánh của y là phần lớn, kỳ duyên của y chỉ là cái hỗ trợ thêm, vì vậy thành công của y trở nên thuyết phục hơn. Và điều này đưa đến một mẫu nhân vật hoàn hảo đúng nghĩa: có chông gai, thử thách, có khám phá sáng tạo, có sự nhân ái hào hiệp nhưng không hồ đồ, và luôn luôn hành xử đúng đắn, mẫu mực.

Về sự sắc xảo trong lý luận: với nhiều cố gắng, các đoạn hội thoại đã thể hiện được phần nào tính cách nhân vật, nhưng chưa thể hiện được sự khúc chiết, mẫn tiệp đáng có của các nhân vật tầm cỡ. Các đoạn suy niệm về nhân sinh mang màu sắc của Cổ Long tiên sinh cũng đem lại hiệu ứng tốt, tuy nhiên cần sắc nét hơn nữa. Rất mong tác giả hoàn thiện thêm.

Võ công: các màn đánh đấm được miêu tả khá chi tiết, và công phu. Tuy nhiên chưa gột tả được hết tính chất ác liệt của trận chiến. Đoạn viết về việc sáng tạo ra 10 chiêu kiếm pháp thông qua 10 món ăn về mặt ý tưởng là một điều mới mẻ tuy nhiên việc lý giải dẫn dắt còn chưa hợp lý, minh triết. Việc đặt tên cho các chiêu thức võ công dù khá đầy đủ nhưng mô tả còn rất đại khái, thể hiện sự cố gắng, sự chú tâm và sự say mê của tác giả dù chưa thật hoàn hảo nhưng cũng vẽ nên một cảnh tượng rõ ràng. Xin một chút lưu ý, tác giả đã có phần ôm đồm khi để cho Chí Vũ trong vòng hơn nửa tháng trời vừa luyện 10 chiêu kiếm pháp mới, vừa học công phu thượng thừa của cả hai phái Thiếu Lâm và Võ Đang. Đây là chi tiết làm phản lại giả thiết ban đầu của chính tác giả khi Chí Vũ dù say mê luyện tập kiếm pháp nhưng trình độ mới chỉ ở mức trung bình khá, như vậy trong 2 tuần học 2 món công phu khác mà y không say mê sẽ thành tựu được đến đâu (???). Thiết nghĩ cứ để cho y u u tịch tịch luyện kiếm dưới trăng, ngộ thêm chân lý từ các bài học của Tam lão bản có phải là hợp lý hơn chăng (?). Anh hùng nổi danh chỉ cần một chiêu sát thủ, huống hồ y nghiệm ra cả 10 chiêu, sao còn sợ thiếu.


Các chi tiết bổ sung: Nhìn chung câu chuyện vừa đủ. Các tình tiết khá phù hợp, và có dính líu đến nhau. Duy chỉ có đoạn cặp báu vật song ngọc cùng với Vân sư thúc không biết biến đi đâu mất, khúc cuối chẳng thấy nói gì. Và cô gái hồ ly trong Âm Dương giới cũng trở thành một vệt màu mất hút như ảo giác của Chí Vũ, tình cảm luyến ái nam nữ bất chợt của y cũng tan đi và không lần nào được khơi dậy trong toàn bộ câu chuyện nữa. Đoá hoa Huyết Hương Liên trong Tử Mật Động gây cho Chí Vũ bao phiền toái cuối cùng lại chẳng có công dụng gì. Còn Hồng Hương Liên lại có cả đầm nở rộ và nằm ở bên ngoài động. Thêm nữa là Tam Độc Môn có sở trường dụng Tam Tuyệt độc châm, nhưng ngoài việc hạ độc Huỳnh Kỳ Dân ra thì không thấy thêm lần nào nữa, hay như khi Trí Viễn mỗi ngày dùng một cánh Hồng Hương Liên chưa bệnh cho Huỳnh Kỳ Dân, mấy tháng trời trôi qua mà chỉ có 10 đoá hoa thì làm sao cho đủ ...vv...

Điều đặc biệt là: Kiếm Chi Vương không có đất diễn cho nữ nhân. Nhân vật nữ chỉ có 4 người ở tuyến phụ: Một là Hà đại nương nấu bếp, hai là má mì Lệ Đông Viện xuất hiện trong mấy trang rồi qua đi. (Về đoạn này xin hết sức cảm ơn tác giả đã quảng cáo cho Lệ Đông Viện), ba là nàng hồ ly trắng đến trong ảo ảnh của Chí Vũ, người kia là vợ của Hồ Xuyên - Lãnh Diện Nương. Hic, bản thân Nhiên là nữ nhân, cảm thấy như bị thiên vị. Xin tác giả sau này giải thích cho Nhiên đây được biết, hay bởi vì chính tác giả chưa có kinh nghiệm nhiều với nữ nhân nên khó lòng thêm vào cho câu chuyện thêm màu sắc. :p

Nhìn chung: đây là một tác phẩm hay, có sự đầu tư. Hình ảnh nàng hồ ly trắng gợi nhớ đến Tru Tiên và trận chiến Âm Dương Giới gợi nhớ đến Thất giới truyền thuyểt. So với hàng loạt những tác phẩm xuất bản tràn lan bởi các nhà xuất bản Đà Nẵng, Phụ nữ hồi những năm 90 thì xuất sắc hơn nhiều. Khi so sánh với các tác phẩm trong Tàng Kinh Kiếm Phổ lần III này, đây cũng là một tác phẩm khá tốt. Xin chúc mừng tác giả Kiếm Chi Vương, Nhiên xin dành vé VIP cho các hạ đặng sau này trên đường hành hiệp giang hồ ghé qua Lệ Đông Viện chơi dzui. Điểm hiện thời xin chưa công bố vội vì cần xem xét các tác phẩm khác.

Kính bút!
Lâm Hiểu Nhiên

BanTruc
09-11-2008, 10:26 AM
Bài bình của Tiêu Dao Môn: KIẾM CHI VƯƠNG
Người bình: BanTruc


Về cơ bản, tôi cực kỳ không hài lòng với tác phẩm Kiếm Chi Vương. Không chỉ có một nội dung hết sức nhạt nhòa, kém cỏi, truyện còn được viết một cách chắp vá, câu chữ vừa sáo rỗng vừa lủng củng. Đọc truyện mà tôi có cảm giác chẳng khác nào đang ngồi ăn một bát cơm do một cô con dâu vừa lười vừa vụng nấu, cứ chốc lát lại nhằn phải một hòn sạn, mà nhiều khi hòn sạn to bằng hòn sỏi

Xin phép không bình truyện mà chỉ làm công tác nhặt sạn :

Phi lộ :


"Trên đỉnh núi, không khí nặng nề bao trùm tử khí bởi sự hiện hữu của hai cao thủ đang lặng yên đối nhãn, trang phục của họ phất mạnh theo gió, mái tóc tung bay như muốn tách rời thân thể mà họ vẫn đứng vững như thạch trụ"

Không hiểu hai người đang sống sờ sờ, lại chả luyện ma công gì đặc biệt mà lại phát ra tử khí mới lạ chứ ???? Diễn đạt câu chữ lại càng tệ, không còn lời nào để nói về cụm từ " bay như muốn tách rời thân thể"

Câu văn lủng củng không thể chịu nổi :


"…. Đã từng đối mặt với biết bao cao thủ thượng đẳng mà y không một chút kiên vì, ngoại trừ đạo nhân ở trước mặt…"

Càng về sau, những hòn sạn càng ngày càng lớn.

Hồi 1 :


"Không những vậy, nếu tiền bối chịu nấu những món kỳ trân hảo vị thì vãn bối sẵn sàng hậu đãi tiền bối, bao nhiêu cũng được"

Kỳ trân hảo vị là món gì. Đương nhiên đó là một danh từ chung chỉ các món ăn, nhưng một kẻ ngồi lỳ ở quán nhà người ta bao lâu lại chỉ để đòi hỏi một thứ rất chung chung như thế hay sao, thật quá phi logic. Điểm này cho thấy tác giả rất không tôn trọng tác phẩm của mình, mượn câu chữ sáo rỗng để phù phiếm cho qua một chi tiết.


"Lão hòa thượng đưa tay chỉnh lại chiếc áo cà sa màu vàng sậm cũ rít với vài mảnh vá khi nghe tiếng chân người rảo tới. Lưng dựng thẳng, chân bắt chéo theo lối kiết già trông thật trang nghiêm"

Chấm phẩy cực kỳ tùy tiện.


"Thì ra tất cả mọi việc đều do một tay của hòa thượng an bày. Lão Tam này đã nói một lời thì như tứ mã nan truy… không nấu đâu!"

Nguyên văn : "nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy - một lời đã thốt, bốn ngựa khó theo", không hiểu tác giả cho thêm chữ " như" vào đây để làm gì ???? Không biết có cần phải giải nghĩa lại câu này cho tác giả hiểu rõ ngọn ngành không, chứ kiểu thêm chữ này thực sự rất tùy tiện và làm người ta khó chịu. Câu ở dưới cũng thế, mùi thơm là được rồi, việc gì phải thêm chữ vào, đọc lủng củng không chịu nổi. Huống chi ta chưa bao giờ thấy người ta gọi mùi thức ăn bằng mấy chữ "mùi hương thơm"


Một mùi hương thơm phức phát ra từ phía nhà bếp làm Chí Vũ ….

Hồi 2 :


… Đi ngang qua Lệ Đông Viện thì thấy một đám đông nhốn nháo đang chắn ngang lối đi. Ngước lên nóc nhà thì thấy một trung niên gần tứ tuần trong trường y xốc xếch màu lam thẫm, tóc thả xuôi, tay cầm bình rượu, đang đi qua đi lại. Thân hình của y xiêu vẹo như có thể rớt xuống bất cứ lúc nào. Nhưng kỳ thật, mỗi lần y gần như sắp ngã thì lại không có gì, làm vô số cặp mắt trợn ngược, lồng ngực đánh thình thịch như tim sắp sửa phóng ra ngoài"

Cực kỳ lủng củng, đến mức không muốn đọc tiếp. Lồng ngực đánh thình thịch là thế nào, mới nghe có trống ngực, chứ chưa bao giờ nghe thấy lồng ngực biết đập cả


"Kẻ nhìn bóng nào ai phân biệt được bóng của kẻ điên hay kẻ tỉnh"

Ý tứ của câu rất hay, nhưng diễn đạt quá tệ làm hỏng cả.


"Đêm lạnh, thiếu gia căn dặn phải mang bình trà nóng cho lão gia dùng cho ấm bụng"

Uống trà đêm thì chỉ tổ cào ruột ra, ấm bụng thế quái nào được. Nếu dùng là "ấm người" thì còn được.

"Chưa đầy một tách trà …."

Chưa đầy một tách trà là khoảng bao nhiêu lâu ????. Mới nghe đến cụm từ " tuần trà" để chỉ thời gian, chứ chưa bao giờ nghe nói đến "tách trà"


- Hắn là Bách Thủ Thần Thâu Phương Kiện. Trên giang hồ không ai không ngán ngẩm đôi diệu thủ của hắn. Võ công của hắn lại không tệ, nhờ vào tuyệt kỹ Hồng Sa Chưởng mà hắn có thể ung dung chuyển hung thành kiết, ra vào mọi nơi như là không có cửa vậy "


"Nếu ta đến chậm một bước thì ngươi đã biến thành hỏa nhân với Hồng Sa Chưởng của hắn"

Ở đây tôi có chút không hiểu lắm. Căn cứ vào gần hai chục năm thâm niên luyện truyện kiếm hiệp, tôi có thể hiểu đại khái về các môn võ. Nhìn chung, cái gì cũng phải có logic của nó. Theo như tôi thấy thì võ công của tên này mang tính cương, vì Hồng Sa Chưởng của hắn có thể đốt cháy được người khác cơ mà. Thế nhưng vị Vân lão gia này lại nói hắn có đôi "diệu thủ" . Diệu thủ thường được chỉ những đôi bàn tay nhanh nhẹn, khéo léo, tên này chắc phải đặc biệt lắm mới có thể luyện một chưởng lực hùng hậu mà vẫn giữ được đôi bàn tay nhanh nhẹn, khéo léo ????. Mà tôi mới nghe tới cụm từ " ra vào như chốn không người", chứ chưa nghe tới "không có cửa". Không có cửa thì ra vào bằng cách nào ???, đập tường xông vào hả ?


"phường vá áo túi cơm"

vá hay giá ???

Càng đọc càng thấy tác giả viết hết sức tuỳ tiện, chêm thêm rất nhiều từ hán việt, thành ngữ, nhưng do không chịu tra xét ngữ nghĩa cẩn thận nên càng đọc càng thấy buồn cười. Viết lách cẩu thả như vậy khiến tôi không khỏi có cảm giác, tác giả không chỉ coi thường người đọc mà còn coi thường ngay chính bản thân tác phẩm của mình. Một tác phẩm mà chính tác giả còn không muốn chăm chút, thì liệu còn đáng cho ai đọc hay không ???

Tiểu Ngọc
09-11-2008, 11:42 AM
Bài bình của Thất Giới Môn: KIẾM CHI VƯƠNG
Người bình: Kamilen


Vua của kiếm, người đạt đến cảnh giới cao nhất trong các các kiếm thủ, đó là người như thế nào?
“Dựa vào đâu?”
“Thanh kiếm này?
“Bằng vào thanh kiếm kiếm ấy. Nếu không có thanh kiếm, các hạ sẽ dựa vào đâu?”
“Bằng vào chính mình”
“Bằng vào chính bản thân thì kiếm trên tay của các hạ còn ý nghĩa gì? Sao không vứt nó xuống vưc thẳm dưới kia cho rồi.”
“Ta là đệ nhất kiếm thủ. Kiếm là mạng sống, đạo trưởng bảo ta vứt đi là ý gì?”
(…)
“Nếu ta bị bại dưới kiếm của đạo trưởng thì ông hãy trao thanh kiếm này cho kẻ nào tương xứng với nó để nó không bị quên lãng.”

Đó là Quyền Lâm, vì vua của Kiếm, người chủ của Kiếm.
Đó là phi lộ của Kiếm Chi Vương, truyện về nhân và kiếm.
*
Trong đọan đối thọai của Kiếm Vương Quyền Lâm ở đọan phi lộ này có thể thấy được nhiều điều:
• Trận đấu khẩu, đấu ý của hai nhân vật Quyền Lâm và Trường Thanh đã định được thắng bại trước khi diễn ra trận đấu kiếm thực sự. Về lý Kiếm Chi Vương đã đuối lý. Trường Thanh hỏi kiếm trong tay các hạ còn ý nghĩa gì? Quyền Lâm không đáp thẳng lại vin vào lý do “Ta là đệ nhất kiếm thủ” rồi dùng câu hỏi khác để hỏi Trường Thanh. Thân là Kiếm Chi Vương nhưng đạo về kiếm có thể nói Quyền Lâm vẫn chưa thông suốt, vẫn bị người bắt lý được. Xét về đấu ý thì Quyền Lâm chưa đánh đã tính đến chuyện “Nếu ta bị bại”. Nghĩ đến bại thì đấu ý đã giảm. Trong khi đó Trường Thanh đạo trưởng ung dung bất phàm, thắng bại không mảy may vướng bận, lý lẽ hùng hậu. Trận chiến này chiếu theo lẽ thường mà nói Kiếm Chi Vương chưa đánh đã bại.
• Qua đọan đối thọai ta thấy được tinh thần kiếm đạo của tác giả. Đó là kiếm dựa vào người, quá trình luyện kiếm do người mà thành, kiếm có thể mất, người thì tự lập.
• Đọan phi lộ nói về trận quyết chiến giữa hai đệ nhất cao thủ, khí thế hùng hậu, có thể nói nghiêng trời lệch đất, trở thành huyền thọai của vũ lâm, nhưng khi đọc lên người bình không cảm nhận được cái khí thế đó. Thần thái của Trường Thanh đúng với vẻ an nhiên bình thản của người tu đạo, nhưng khí thế của Kiếm Chi Vương thì thiếu đi phần ngạo khí đỉnh thiên lập địa. Có thể lời thọai của Quyền Lâm không đạt đến độ súc tích của người đã đi đến được cảnh giới tối cao về kiếm đạo. Cũng có thể chính bản thân người viết không phải là kẻ cô ngạo nên văn phong không có được khí thế của kẻ đã đi đến tột cùng vinh quang, tột cùng kiếm đạo.
Về nội dung:
Khi đọc tựa đề Kiếm Chi Vương tại hạ đã nghĩ đó là một câu chuỵên viết về kiếm và kiếm đạo trong lòng tác giả. Nhưng cốt truyện làm tại hạ hơi thất vọng. Nội dung truyện xoay quanh một đọan đời của Hùynh Kỳ Chí Vũ từ một thiếu niên đến lúc trở thành kiếm vương. Nhưng cuộc đời của Chí Vũ không chỉ có kiếm. Kiếm cũng không chiếm tòan bộ tâm tư chàng, không phải là nỗi dằn xé lớn lao nhất trong đời chàng. Kiếm chỉ là một phần trong cuộc đời chàng. Yếu tố đó khiến cuộc đời chàng vẻ vang nhưng con đường chàng kiếm đạo của chàng lại dễ dàng và bình thường. Nói như thế không phải là câu chuyện về kiếm này không có những điểm sáng. Những quan điểm về kiếm của tác giả xin sẽ phân tích sau nhưng với một nền cốt truyện không mới Kiếm Chi Vương khó mà tạo ra một nét đặc sắc
Về văn phong:
Đọc Kiếm Chi Vương tại hạ có một cảm giác nhẹ nhàng, cách hành văn giản dị khiến người đọc hiểu rõ cách dẫn dắt của tác giả. Đặc biệt những đọan đối thọai rất dễ thương, dễ đi vào lòng người.
Vì Vô Tư là một kẻ vô tư.
“Vô Tư, ngươi từ đâu đến?
“Tiểu nhân từ một nơi xa xôi đến, nhưng không nhớ là đâu.”
“Vô Tư, sao ngươi háu ăn thế?”
“Vì thức ăn của đại nương nấu quá tuyệt!”
“Nhìn kỹ dung mạo của ngươi cũng tuấn tú đấy chứ, nhưng sao vô tư thế? Thông minh chút dùm ta!”
“Thông minh là gì? Có phải nhanh nhẩu như tiểu đồng của ngươi không?”
Tuy nhiên ở nhiều chỗ khác trong Kiếm Chi Vương tác giả lại hành văn khá lủng củng.

Về nhân vật:
Nhân vật của Kiếm Chi Vương không quá nhiều cũng không quá ít, có thể nói là phù hợp với độ dài của câu chuyện và độ phức tạp của nội dung. Một điều đáng để nói trong Kiếm Chi Vương là tác phẩm này hầu như không xuất hiện một nhân vật nữ nào trong truyện. Nếu người bình nhớ không lầm thì ngòai Cung Ngọc trong Hồ Cung song sát và linh hồ ngàn năm trong Âm Dương giới thì ngòai ra không còn nhân vật nữ nào cả. Mà hai nhân vật này cũng chỉ xuất hiện trong vài phân cảnh. Tính cách và đặc điểm của hai nhân vật này cũng không có gì đáng để nói.
Chính vì rất ít nhân vật nữ cho nên trong truyện cũng vắng bóng tình yêu, làm cho câu chuyện có phần khô khan đi.
Về Nhân vật chính:
Hùynh Kỳ Chí Vũ: Ấn tượng đầu tiên là một thiếu niên kiên nhẫn, tâm cao chí lớn, từng trải, nội nhu ngọai cương, tài năng xuất chúng. Nhưng từ khi chàng thiếu niên ở quán ăn Thường Lai trở thành Hùynh Kỳ Chí Vũ thì lại gợi ra đây là một thiếu niên gia thế không tệ, đời sống vô lo, tâm tánh nhân hậu.
Tính cách thứ nhất thể hiện từ hồi 2 khi Chí Vũ gặp gỡ Vô Tâm. Đọc hồi này người đọc có thể nghĩ rằng tác giả đang định kể về quá trình của một chàng thiếu niên tâm tính cô ngạo, một mực truy cầu cảnh giới tối cao của kiếm. Nửa thông minh, lịch duyệt này của chàng thể hiện trong cách ứng chiến với các đại nhân vật và trong những trận chiến lớn.
Tính cách thứ hai là tính cách của một đứa con ngoan sinh trưởng trong gia đình trưởng giả. Chàng thương cha, hiếu thuận, tính tình còn nhiều nông nổi, nhân hậu, vô tư, khi chàng đối phó với tình phụ tử, nói chuyện với Vô Tư, hay đối phó với ái tình của linh hồ.
Chính vì vậy tính cách của nhân vật này không thông suốt.
Một điểm nữa phải nói về nhân vật chính đó là chàng được quý nhân phù trợ quá nhiều. Tòan bộ câu chuyện luôn đề cao Hùynh Kỳ Chí Vũ là người tài năng kiệt xuất, là tương lai của võ lâm, vì vậy tất cả các cao nhân đều dốc lòng đào tạo chàng. Điều này làm tại hạ cảm thấy tương lai và đường đi của Chí Vũ không phải chỉ do ý chí của chàng quyết định mà đã được định sẵn bởi các bậc võ lâm tiền bối. Chàng hòan tòan đóng vai trò bị động. Thậm chí các gian lao của chàng như trong quá trình tìm Hồng Hương Liên, mất hết võ công, luyện thành “ẩm thực kiếm phổ” đều là do các cao nhân thế ngọai này đã bày ra nhằm hun đúc chàng trai. Vì thế cứ đến hồi nguy cấp nhất là chàng lại được cứu giúp.
Tại hạ cũng cảm thấy tác giả muốn khắc họa Chí Vũ kiên cường quả cảm, vượt qua nỗi đau vượt qua bản thân. Trong hồi kể về việc Chí Vũ bị Tam Độc Môn Chủ đả thương, mê man bất tỉnh, mộng thấy hai con đường đi về tương lai và quá khứ đã thể hiện chí nguyện của Chí Vũ. Tác giả cũng đã để chàng phải nếm trải nhiều nỗi đau như : mất mát người con gái vừa mới chớm có tình cảm, súyt mất phụ thân v.v… và cao trào là cơn hơn mê sau khi bị Tam Độc Môn Chủ đả thương. Nhưng những nỗi đau đó thiếu tính dồn dập, và cách miêu tả nội tâm của nhân vật sau những biết cố không được sâu sắc như trông đợi.
Tam Độc môn chủ-Vô Tư-Liêu Vĩnh Phong: Đối với người bình thì nhân vật này thực sự ấn tượng. Có thể nói đây là nhân vật thành công nhất, xuất thần nhất trong tòan bộ câu chuyện. Liêu Vĩnh Phong vừa là tri kỷ vừa là cừu nhân số một trong đời Chí Vũ. Nhưng… theo cảm nhận của người viết Vĩnh Phong hơn nhân vật chính một bậc. Thật đáng tiếc cho kết cục của Liêu Vĩnh Phong, dường như cái chết và thất bại của y có một phần là do ý muốn Thiện thắng ác, chánh thắng tà của người viết. Tiếc cho một nhân vật được tả xuất thần lại có một kết cục không xứng đáng.
Đầu tiên ta xét về tài năng của nhân vật này: Nếu như Hùynh Kỳ Chí Vũ liên tiếp được cao nhân phò trợ thì Tam Độc môn chủ một mình tự lực, không chỉ ngộ được kì công mà còn sáng tạo nên chiêu thức mới, rốt cuộc Chí Vũ học đủ danh sư cũng chỉ đánh ngang tay với y.
Về nhân tính: Y là đại diện của lòng đam mê quyền lực, phục hưng môn hộ. Xét cho cùng cái ý muốn phục thù và hùng mạnh không phải chỉ thỏa mãn dục vọng của y mà còn dính líu đến ý thức trách nhiệm của y với Tam độc môn. Tội của y vì vậy có thể giảm nhẹ một chút.
Xét về nhân cách: Bản chất của y không xấu. Tấn công lên Võ Đang, nghe những bậc võ lâm tiền bối luận tội cha mình, Liêu Vĩnh Phong cảm thấy đỏ mặt xấu hổ. Khi thân phụ toan giở hạ sách trong trận Võ Đang Vĩnh Phong đã ngăn cản. Điều này chứng tỏ y có tự trọng.
Ngòai ra còn phải kể đến cách hành xử của y đối với Chí Vũ. Tại hạ rất ấn tượng đêm Tam Độc Môn tấn công Chánh Hưng tiêu cục. Đối mặt với Chí Vũ đã buông tay chờ chết, Liêu Vĩnh Phong đã nói: Ta không giết kẻ bình thường, ta chỉ giết kiếm thủ.
Điều này có 2 ý:
Thứ nhất: Ta không giết kẻ tay không tấc sắt, cầm kiếm lên, ta không giết kẻ yếu.
Thứ nhì: Kiếm thủ phải chết cùng với kiếm. Cầm kiếm lên, ta cho ngươi cái chết với danh hiệu của một kiếm thủ.
Hai điều này Hùynh Kỳ Chí Vũ đều nên cảm kích Liêu Vĩnh Phong.
Nhưng cũng trong hồi này tác giả đã vụng trong cách xử lý tính cách Liêu Vĩnh Phong. Theo mạch truyện trước khi giao thủ với Vĩnh Phong, Chí Vũ đã đánh liền 2 trận, đều với 2 cao thủ, sức tàn hơi kiệt rồi mới đánh với Liêu Vĩnh Phong. Điều này có chỗ bất ổn, theo tại hạ một người như Liêu Vĩnh Phong không ra tay với kẻ đã sức tàn hơi kiệt. Nếu y là kẻ tư lợi, tiểu nhân như vậy thì y đã giết ngay con người tiềm năng Hùynh Kỳ Chí Vũ ngay từ khi Chí Vũ còn chưa thành tài kìa.
Nhưng y không giết. Ngay cả lúc người áo đen lạ mặt xuất hiện cứu Chí Vũ đi, nếu y là kẻ manh tâm tiểu nhân y cũng đã giết cùng đuổi tận, tìm cách âm thầm ám tóan tại chỗ, tin chắc dù có cao nhân giúp đỡ Chí Vũ cũng khó thóat chết. Nhưng Vĩnh Phong đã để Chí Vũ đi, đã mong y làm một người bình phàm, đã mong sẽ không bao giờ đối mặt với Chí Vũ trong một cuộc giang hồ tương tranh nữa.
Tư cách của vai Vô Tư cũng rất hay. Y là một chàng ngốc, một chàng ngốc với những câu nói thâm túy và tràn đầy triết lý sống.
Tại hạ cho rằng trước khi diễn ra trận sống mái cuối cùng tác giả đã chuẩn bị trước một trận đấy về ý chí cho 2 nhân vật này.
“Vậy thiếu gia thấy gì trong trăng?”
Chí vũ nói:
“Ta thấy “thanh” và “lặng” trong trăng”
Vô Tư nói:
“Ta thấy ánh sáng, ta thấy một oai lực tiềm tang tỏa sáng từ vần trăng đó.
Không phải sao? Ánh sáng tỏa khắp không gian, tất cả đều nằm trong phạm vi của nó”
Chí vũ nói:
“Khi đám mây che phủ thì nó sẽ không còn thắp sáng mọi nơi nữa.”
“Mây che nhưng mây rồi cũng sẽ phải bay đi, vĩnh viễn không thể nào tuyệt đi ánh sáng của vầng trăng. Nó mới thật sự ngự trị trên bầu trời bao la, bát ngát này.”
Chí vũ nói:
“Trăng có cao, trăng có thanh, có tỏa sáng bao nhiêu thì nó vẫn ở lơ lững giữa bầu trời, không thể thóat ra được bầu trời ấy.”
Phải, cho dù Vô Tư là kẻ kỳ tài kiệt xuất, thông minh hơn người, cuối cùng y cũng không thóat khỏi bầu trời của tham vọng.
Cho dù y đã từng làm một Vô Tư dễ mến, cho dù đã có lúc tâm y thóat vòng tục lụy, nhưng đến cùng… Đáng tiếc lắm thay.
Có thể nói đọan “Minh Nguyệt Luận” này là một trong những đọan đẹp nhất trong truyện. Hình ảnh đùa với bóng cũng rất hay… nhưng nếu đó không phải là 2 nam tử mà là một đôi uyên ương có lẽ còn thơ mộng hơn rất nhiều.
Về các nhân vật khác: Tương đối mờ nhạt. So với Tam Độc Môn Chủ còn kém xa.

Một điểm đáng ghi nhận là việc tác giả đã lồng vào trong truyện những cảnh giới mang tính triết lý và tôn giáo. Tuy rằng cảnh giới nửa ma nửa thần trong truyện làm người độc có cảm giác lơ lớ như kiếm hiệp pha với tiên hiệp nhưng những suy tư và chiêm nghiệm bên trong những cảnh giới đó thật đáng khích lệ. Tin rằng nếu tác giả có thêm nhiều thời gian chỉnh sửa bồi bổ những cảnh giới, suy tưởng này có thể vượt qua giới hạn của nó. Đến lúc đó chân giá trị của tác phẩm sẽ còn được nâng lên rất nhiều.
Tổng kết:
Một vài điểm góp ý cùng tác giả:
1. Lý do Tam Độc Môn Chủ trà trộn vào Chánh Hưng tiêu cục không rõ ràng. Nếu để tiêu diệt môn phái này thì quá dễ dàng, không cần phải đích thân trà trộn như vậy. Nếu lý giải là vì y quý Chí Vũ và muốn sống một đọan đời an nhàn thì ý tứ này tác giả chưa làm rõ.
2. Thế lực của võ lâm chính phải ngòai Trùng Quang phật tự (có vẻ không phải là 1 chi phái của Thiếu Lâm) chỉ còn có Võ Đang và nhóm người Chánh Hưng tiêu cục. Các đại phái khác ở đâu? Võ Lâm hình như hơi nhỏ hẹp.
3. Tương quan lực lượng của Tam Độc môn so với Chánh phái không phải là quá áp đảo. Đếm đầu ngón tay cao thủ cũng xấp xỉ, nhân lực thì một Tam Độc Môn khó chọi với cả giang hồ. Điều này không gây nên một áp lực lớn đến mức khuất phục giang hồ.
4. Vai trò của Chí Vũ trong chuyện đập tan tà phái có vẻ không lớn như được kỳ vọng. Nếu chỉ là giết chết Tam Độc giáo chủ thì ngay từ trận Chánh Hưng tiêu cục người khách áo đen đã áp chế được Vô Tư, khả năng hạ sát y hoàn toàn có .

Tay Doc
09-11-2008, 05:33 PM
Bài bình của Ma Giáo: KIẾM CHI VƯƠNG
Người bình: Ông Kẹ




Tại sao Ông Kẹ lại nhảy :coc: từ kiếm phổ #3 sang tận kiếm phổ #6?
Đó là vì uyên nguyên thâm sâu giữa tác giả với Ông Kẹ :p. Ông Kẹ rất mong muốn thấy được sự tiến triển trên con đường viết truyện kiếm hiệp của tác giả. Vậy KIẾM CHI VƯƠNG có là một tiến triển so với lần trước hay không?



Thật bất ngờ khi vào tới hơn 1/3 bề dài của truyện mới tìm ra một nhân vật phái yếu, mà lại là một yêu hồ :p, rồi liền lập tức bặt tăm bặt tích! Đây có lẽ là bí kíp kiếm hiệp sạch sẽ không một chút lời qua tiếng lại léo nhéo ỉ ôi của đám đàn bà con gái :D.



Tác giả rất gan dạ khi mở đầu với:

Phi lộ:
Bóng người ẩn hiện, cuồng phong như thác lũ, tất cả trở thành một cảnh tượng được lưu vào huyền thoại võ lâm.

Một cảnh tượng, một trận chiến muốn lưu vào huyền thoại cần những yếu tố gì? Chắc chắn không phải là một trận chiến giữa một "cậu bé" hơn ba chục tuổi đời non nớt với một ông già từng trải rồi.


- Dựa vào đâu?
Thanh niên giơ cao thanh kiếm báu, rồi lạnh lùng đáp:
- Thanh kiếm này.
Trường Thanh đạo trưởng đưa tay vuốt nhẹ chòm râu điểm bạc, bật cười rồi nói:
- Bằng vào thanh kiếm ấy. Nếu không có thanh kiếm, các hạ sẽ dựa vào đâu?
Thanh niên ngầm giật mình, nhưng vẫn bình thản đáp:
- Bằng vào chính mình.
Trường Thanh đạo trưởng lại hỏi tiếp như muốn dồn đối phương vào chân tường:
- Bằng vào chính bản thân thì kiếm trên tay của các hạ còn ý nghĩa gì? Sao không vứt nó xuống vực thẳm dưới kia cho rồi.
Trong lòng của chàng thanh niên khẽ dao động trước lời nói khó nghe của đạo trưởng. Nét mặt của y đanh lại, giọng nói mang chút nộ khí.
- Ta là đệ nhất kiếm thủ. Kiếm là mạng sống, đạo trưởng bảo ta vứt đi là ý gì?

Chưa đánh nhau đã "giật mình", lòng đã "khẽ dao động", lại tự cao tự đại "đệ nhất kiếm thủ", nằng nặc coi "kiếm là mạng sống". Ai thắng ai thua đã biết chắc, còn "huyền thoại" gì nữa? Nhất là khi "cậu bé" còn dám mở miệng:


- Nếu ta bị bại dưới kiếm của đạo trưởng thì ông hãy trao thanh kiếm này cho kẻ nào tương xứng với nó để nó không bị quên lãng.
:p:p:p ...

Mà đó cũng là điểm yếu lặp đi lặp suốt truyện: một giang hồ ngây thơ không hiểm độc; các "cao thủ" rất ư là trẻ con. Có lẽ một lời hứa hoa lá hẹ của nhân vật chính đã đủ thể hiện sự trẻ con của toàn cảnh:


- Chí Vũ bất hiếu, không thể kề cận chăm sóc cho cha. Bấy lâu nay đối mặt với sinh tử mới hiểu tấm lòng như trời như bể của cha. Tiểu nhi xin hứa, sau khi giải trừ hiểm họa cho Võ Đang sẽ trở về phụng dưỡng cha, vĩnh viễn không rời nửa bước.
Ôi giấc mộng anh hùng đao kiếm!

Chẳng hạn như ở hồi 4, Huỳnh Kỳ Dân trúng độc bị thương nặng, lại bắt cao thủ duy nhất trong nhà là Vân Triệu lên đường đi xa, rồi dặn con đừng cho người trong nhà biết, chỉ nhắc người nhà canh phòng cẩn mật??? Lão già này thiệt là lão giang hồ!!! :p

Chẳng hạn như:

Hồi 5:
- Vậy thì bọn ta tìm Thiền Ngộ đại sư.
Đại sư gật đầu.
- Đúng thế. Nhưng không phải bọn ta mà là ngươi.
Chí Vũ kinh ngạc.
- Vãn bối?
Huỳnh lão gia mở toan đôi mắt cũng vì kinh ngạc, liền nhìn sang đại sư.
- Chỉ có ngươi mới có thể làm việc đó. Hiện thời phụ thân của ngươi đang trong tình trạng nguy kịch, ta phải ở đây ứng phó. Vả lại, kẻ thù đang rình rập, có thể ra tay bất cứ lúc nào.
Huỳnh lão gia gật đầu tán đồng, nhưng lòng âu lo vì Chí Vũ đã từng xuất hành đi xa bao giờ.
Sao lão thầy chùa Trí Viên nhận ra được điều này mà cha con họ Huỳnh lại u tối vậy?

Chẳng hạn như:

Hồi 5:
- Hừ, sao không ai chơi cút bắt với ta vậy?
- Ta sẽ chơi với ngươi.
Vô Tư mừng rúm lên, liền quay phắt lại.
- Thiếu gia đã về... Cả ngày nay không thấy thiếu gia. Thiếu gia đã đi đâu?
Chí Vũ thấy cử chỉ vui mừng của y mà lòng vui lây tuy rằng tâm sự trùng trùng.
- Ta có việc phải làm. Vô Tư hôm nay đã làm gì?
Vô Tư ngó lên trên không, chớp đôi mắt, gắng nhớ lại mình đã làm gì.
- Ta à... ngủ, ăn, rong chơi.
Chí Vũ phì cười.
- Dường như không có gì mới mẻ ngoài ba thứ đó. Hay ngươi đọc sách đi.
...
- Thiếu gia chơi cút bắt với ta đi.
Nhìn nét mặt vô tư của y, Chí Vũ không khỏi ngưỡng mộ. Trong đời người có mấy lúc được vô tư?
Chí Vũ mỉm cười thốt: "Được!".
Hai nam nhân bật cười ròn, chơi trò cút bắt. Họ hồn nhiên cợt đùa trong thế giới vô hận, vô thù, vô tư lự, để mặc cho ngày mai định mệnh sẽ đưa họ về đâu.
Hai tên già đầu còn chạy giỡn cút bắt??? Mới ra khỏi ngọa thất của cha, vừa gặp cha mình bán sống bán chết mà còn "chơi" với "phì cười"?

Chẳng hạn như hồi 6, Thiền Ngộ giữ Lạt Ma Xá Lợi và bí mật Hồng Hương Liên mà tầm thường đến mức bị một lão Tứ Diệm Chấn Quân Ngô Quang thua kém Huỳnh Kỳ Chí Vũ khống chế thì làm sao mà giữ mấy thứ đó tới bây giờ được? Cái vụ rừng trúc có kỳ trận gì mà thấy ai ai cũng lọt vô vậy?

Chẳng hạn như:

Hồi 7:
Tam Độc Môn từ bấy lâu vẫn dòm ngó đến Lạt Ma Xá Lợi và Hồng Hương Liên nên đã bí mật cài nội gian nơi đây. Bần tăng sơ ý bị trúng phải mê dược.
Thần tăng mà cũng sơ ý trúng mê dược?

Chẳng hạn như hồi 14 Đoạt Mệnh Ma Quân của Tam Độc Môn thộp cổ Huỳnh Kỳ Chí Vũ rồi mà còn tha vì ngờ vực ? Ma đầu đâu có dễ dãi vậy!

Chẳng hạn như:

Hồi 17:
Biết không thể tiếp tục thi triển "Tiếu Lạc Âm", Hồ Xuyên liền thoái về sau đứng bên những tên còn lại trong tư thế như pho tượng gỗ. Lão liền đưa cây sáo trúc lên miệng, lần lượt thổi lên khúc "Đoản Phiêu Vân".
Âm thanh ngay từ đầu phiêu diêu, nhẹ nhàng êm dịu như ru lòng người. Người nghe như không còn muốn tranh đấu, trở nên mệt mỏi, rã rời.
Mọi người đều biến sắc, tiếp tục phong bế thính quan. Ở giữa sân còn lại ba cặp đang tranh đấu sinh tử đến giờ phút hiểm nguy, họ đều cố gắng xua đuổi tạp niệm, bỏ tiếng sáo ngoài tai.
Lôi Phong Ma Quân đang giao đấu chưởng lực với Trí Viên đại sư. Lão liếc nhìn hiện trường không khỏi nhíu mày vì lực lượng có phần suy giảm. Lão điên tiết quát lên:
- Hồ Xuyên! Ngươi không đánh thì chớ, còn ung dung thổi sáo làm kinh động thần thức của ta!
Phe địch thổi sáo để rồi cả đám địch chửi bới? Nghe như con nít chia phe đánh lộn - phe mình cãi nhau chí choé!!! Trường Thanh cầm đầu chính đạo thì lại đứng im lìm bên ngoài không chịu tiếp trận?

Chẳng hạn như:

Hồi 17
Đôi mắt u sầu của Hồ lão ánh lên nỗi hận, gương mặt của lão lạnh lẽo lộ đầy sát khí. Lão ôm thân xác của phu nhân đặt bên một tàng cây gần đó, rút ra thanh kiếm còn đang gắm vào thân thể của bà, rồi khẽ nói: "Cung Ngọc, bà hãy tha thứ cho ta... trả thù xong ta sẽ đưa bà đi... ".
Đoạn lão quay phắt người lại, phóng tia hung quang về phía Đỗ chưởng môn, chân bước nhanh về hướng ấy.
Nghe tiếng chân đến gần, Đỗ chưởng môn mở nhẹ đôi mắt thì vừa lúc Hồ Xuyên đã đứng trước mặt cách ông hai trượng. Hồ lão chỉa mũi kiếm vào mặt của Đỗ chưởng môn trầm giọng:
- Đứng lên! Đấu với ta với thanh kiếm của ngươi. Ta sẽ thay Cung Ngọc để lấy mạng ngươi.
Đỗ chưởng môn điềm tĩnh đáp:
- Mạng của ta ngươi cứ việc đến lấy.
Hồ Xuyên gằng giọng:
- Hãy đứng lên như một trượng phu đi!
Đỗ chưởng môn không di động mà vẫn tiếp tục đáp:
- Nếu mạng của ta có thể xoa dịu nỗi đau mất mát của ngươi thì hãy xuống tay.
Hồ Xuyên thét lên:
- Ngươi đứng lên cho ta!!!!!
Vẫn không có sự thay đổi. Nộ khí xung thiên, Hồ lão liền đâm mũi kiếm vào bả vai của Đỗ chưởng môn. Máu đỏ liền phun ra khi thanh kiếm rời khỏi thân ông.
Bàn tay cũng Đỗ chưởng môn bấu chặt mặt đất, co giật trong cơn đau đớn. Vì cánh tay bên kia đã bị chấn thương nên không thể làm gì được. Ông cắn chặt hàm răng, thủy chung không phát ra tiếng rên la nào.
Cả đám chính đạo đứng dòm lão già Hồ Xuyên đâm Đỗ Thiên Phi đang té quỵ :p. Đỗ Thiên Phi tửng tới mức cho lão ta muốn đâm gì thì đâm? Còn Hồ Xuyên đâm hoài cũng đâm không chết Đỗ Thiên Phi? Are we watching Wile E. Coyote and Road Runner?

Chẳng hạn như:

Hồi 17:
Ông ôn tồn nói:
- Phương thí chủ còn tâm nguyện gì chưa dứt, lão nạp xin hết sức hoàn thành cho thí chủ.
Phương Kiện đang oằn oại, cố lấy hơi để thều thào lời trăn trối.
- Đại sư... hỏa tán ta... rồi rải trên mặt biển...
- A Di Đà Phật. Lão nạp nhất định làm được.
Phương Kiện gượng một nụ cười héo hắt:
Ma đầu tới lúc chết cũng rất bé thơ :D.


Rồi còn những triết lý ngộ nghĩnh:

Hồi 5:
- Tam Độc không khác gì tâm độc ác của con người. Nhất độc là bất chấp thủ đoạn, bằng mọi giá phải đạt mục tiêu. Nhị độc là bất chấp thân tình, người yêu quí nhất cũng phải tuyệt tình. Tam độc là bất chấp nhân mạng, bất kể bao nhiêu người.
Không phải "Nhất độc" với châm ngôn "bất chấp thủ đoạn, bằng mọi giá phải đạt mục tiêu" đã gồm hết cả 3 rồi hay sao?


Hồi 9:
"Tử", có lúc nặng như thái sơn, có lúc nhẹ như lông hồng.
"Tử", không phải là một lựa chọn cho những loài còn mang hơi thở.
"Tử", chỉ khác nhau ở cái ý nghĩa của sự chết.
Tại sao không phải là một chọn lựa cho "những loài còn mang hơi thở"?


Hồi 17:
Đôi mắt tuy nhắm, như đại sư vẫn cảm giác được hung hiểm gần kề. Đôi mắt ấy vụt mở toan nhưng cũng vừa lúc ngọn chủy thủ đã gắm vào ngực sâu một lóng tay. Đại sư mím môi chịu đựng. Lập tức, bằng một thủ pháp nhanh hơn dao cắt, bàn tay hữu của đại sư như một cây móc thép thộp lấy hổ khẩu của Phương Kiện rồi bóp chặt, kéo mạnh sang bên.
Phương Kiện há hốc miệng kinh hoảng vì chiêu phản hồi quá thần tốc của đại sư. Hắn mất đà, lộ sơ hở ở mé hông.
Giữa lúc ấy, tả thủ của Đạo Năng đại sư liền vung ra một chiêu Kim Cang Phá Thạch thật hùng hậu vào chỗ hở ấy.
"Á".
Một tiếng khô khan từ bên hông của hắn vang lên, dường như tất cả những khúc xương đều bị vỡ nát.
Phương Kiện bật ngã người về sau như diều đứt dây, miệng thổ ra một ngụm máu tươi thấm cả y phục màu nâu thẫm của hắn.
Đạo Năng đại sư chấp tay niệm một tiếng "A Di Đà Phật", từ từ rút ngọn chủy thủy ra. Vết thương tuy không sâu nhưng máu đã rỉ máu loan ố chiếc áo cà sa. Ông vận công phong bế ba huyệt đạo quanh vết thương rồi lảo đảo đứng lên, bước dần đến Phương Kiện để xem thương tích của hắn. Đại sư thở dài khi thấy hắn đang trong tình trạng nguy ngập, hơi thở như chỉ mành treo chuông. Lòng từ bi trỗi dậy, đại sư cảm thấy xốn xang, ông thầm nhủ "Ta không giết chúng sinh, chúng sinh vì ta mà chết... tội lỗi, tội lỗi".
Đánh người ta chết như vậy rồi còn la: "Không giết chúng sinh"? :p ...



Có lẽ nhân vật đáng để ý nhất trong truyện không phải là Huỳnh Kỳ Chí Vũ mà là "Vô Tư" Liêu Vĩnh Phong, nhưng càng về sau nhân vật này càng biến mất khí thế ban đầu:


Hồi 16:
Y bước gần đến nơi tảng đá bị đánh vỡ, nhìn đống vụn, nhíu mày thầm nghĩ:
- Lôi Phong Chưởng của phụ thân đã đến mức xuất thần nhập hóa. Ta phải chỉnh đốn môn hạ, giảm thiểu vây cánh của phụ thân, nếu không thì sau này, ngay cả ta cũng sẽ bị phụ thân khống chế!
Phong thái của Liêu Vĩnh Phong? Tên này cũng không thua hai tên trẻ họ Điền và họ Phàn trong THIẾT KỴ VÔ SONG bao nhiêu ... :p ...


Hồi 17:
Liêu Vĩnh Phong cũng lấy làm ngạc nhiên với võ công của hắn. Y nghĩ thầm "Hắn còn bao nhiêu tuyệt chiêu nữa? Nếu tên này hợp cùng với gia phụ làm mưa làm gió thì Tam Độc Môn sẽ có ngày bị điêu đứng. Chức môn chủ này của ta cũng không yên... hừ! Phải xem ngươi còn bản lĩnh gì nữa... ".
Làm Môn chủ gì kỳ vậy? Xem ra sự anh minh thần vũ ban đầu đã biến mất hẳn.


Hồi 17:
Liêu Vĩnh Phong rắn giọng:
- Cha, Phong nhi nghĩ rằng đã có định ước thì hãy chờ đến ngày đó mà hành sự. Tam Độc Môn bọn ta tuy là ngoại đạo nhưng cũng có uy phong của nó, không thể tùy tiện bất phân sai trái mà làm chuyện mờ ám.
Trời! Đi ám toán Huỳnh Kỳ Dân cho đã - đi ám toán Thiền Ngộ cho đã rồi lại nói câu này? Đó là chưa kể một đám chính đạo thì nằm im lìm trong rừng như heo trên bàn thớt chờ người ta làm thịt.



Tác giả mùa này ham dùng từ ghép kỳ dị:

"vững chạc" (hồi phi lộ) => chữ "chạc" chỉ có nghĩa khi đi chung với "chững", sao lại ghép với "vững"?
Mọi thứ bỗng trở nên vô vị khôn ngần (hồi 1) => chỉ có "vô ngần" chứ làm gì có "khôn ngần"?
Trung phụ béo phì kia lại lớn tiếng kêu đám hộ vệ đang đứng gần (hồi 2) => "trung phụ"??? Cùng lắm là "trung niên phụ nhân" chứ làm gì có "trung phụ"?
Bất chợt, có tiếng gió phất nhẹ phía sau lưng làm y quay phắt lại, giật mình đánh thót khi thấy Chí Vũ đang trầm nhãn nhìn y (hồi 2) => "trầm nhãn"? Đó giờ chưa thấy!!!
Nay lại thêm một người nữa, sự vướng bịu tạo cho hắn một cảm giác khác lạ, như rằng không được thoải mái (hồi 2) => "vướng bịu"? Chỉ có "vướng bận" chứ làm gì có "vướng bịu"?
Chí Vũ như đoán được phụ thân sẽ hỏi đến việc đó nên hắn trầm nhiên đáp (hồi 2) => "trầm nhiên"? Cũng là lần đầu tiên thấy!
Vũ nhi, Chánh Hưng tiêu cục đang chờ ngươi lưu tâm tới. Sao lại móng tâm ra bên ngoài? (hồi 2) => "móng tâm"? Nghĩa là gì?
nhĩ căn vang lên những tiếng lùng bùng (hồi 6) => "nhĩ căn"?


Còn có những ngữ nghĩa hơi lạ:

Nhưng tham vọng làm đệ nhất kiếm thủ sẽ là một sắc đao có thể giết chết hắn. Thiện tai, thiện tai..." (hồi 1) => "sắc đao" là sao???
Huỳnh lão gia hắng giọng, tay cầm tách trà hớp một ngụm rồi thong thả đáp (hồi 2) => "tách" là từ ra đời giai đoạn cuối thế kỷ XIX có nguồn gốc từ tiếng Pháp "tasse". Thông thường truyện kiếm hiệp chỉ dùng "chung" dùng "chén" chứ đâu có dùng "tách".
Chưa đầy một tách trà, người áo đen đã chiếm thượng phong (hồi 3) => thường nghe "chưa đầy một tuần trà", còn "chưa đầy một tách trà" thì dị hợm lắm.
Chí Vũ lắng nghe mà bàng hoàng, thương xót cho kẻ tử nạn. Mặt khác lại bức xúc vì hành vi ác độc của Tam Độc Môn (hồi 5) => "bức xúc" là từ ngữ quái gở thời nay, khó mà thấy trong các tác phẩm kiếm hiệp!
Chừng xong một đốt nhang, rừng trúc lồ lộ trước mặt (hồi 6) => hồi đó giờ chưa bao giờ nghe nói nhang có đốt như tre.
Bên trong, một cảnh tượng kinh hoàng được diễn ra (hồi 11) => văn Việt đâu có theo lối bị động kiểu ngoại quốc như vầy.
Tưởng tượng khi trúng phải vô số kim châm thì cả hai không khác gì hai con thổ lạc => "con thổ lạc" là con gì?




Mà cũng chẳng thể bỏ qua quan hệ tuy mật thiết với Lệ Đông Viện nhưng không rành rọt cá tính Ma Le gì mấy:

Hồi 2:
- Cứu người!... Ai cứu được hắn thì Lệ Đông Viện sẽ thưởng cho một trăm lạng bạc.
Lệ Đông Viện mà hở ra thưởng bạc cứu người thì bị gạt trắng tay rồi. Vả lại lão Viện chủ hói sọi lại keo kiệt còn hơn là lão đệ Bủn Xỉn Mất Vợ nữa, sao có thể giao cả trăm lượng cứu ai chứ? :p


Hồi 2:
Chí Vũ đưa tay vào trong áo lấy ra một đỉnh bạc rồi trao cho Kim má má. Hắn ôn tồn nói:
- Số bạc này đủ cho một tháng để tiên sinh này tá túc ở đây. Kim má má bằng lòng chứ?
Người ta đã la làng cứu được người sẽ thưởng bạc; bây giờ đã cứu người mà lại chịu rút tiền trả ngược? :p


Hồi 6:
Tử như cởi bỏ y phục vậy, hắn không hề nao núng.
Kể cả trước mặt nữ nhân? :p Xem ra đúng là lề lối của đám khách nhân Lệ Đông Viện :p.



Đáng tiếc, KIẾM CHI VƯƠNG lại sút kém hơn tác phẩm lần trước của tác giả nhiều. Đây rất có thể là vì thời gian dành cho tác phẩm quá eo hẹp để chăm chút văn từ ngôn ý.
KIẾM CHI VƯƠNG không có tới một chút xíu ý nghĩa gì sâu sắc để người bình khen tặng, bởi nó thẳng hướng một lèo từ đầu tới cuối không một chút gian truân éo le bất ngờ lạ thường cần nghiền ngẫm. Người đọc cứ rề rề đi tới, như một PacMan lang thang không có ác nhân ác thú rượt nà. Không lý thú, cũng không mệt nhọc, cứ đều đều, đều đều!


Hồi 17:
Lão cắn răng chống tay xuống đất, cố gượng ngồi dậy. Nhưng toàn thân lại quỵ xuống đất.
"Sao thế này? Thân ta cũng không nghe lệnh của ta?... ".
Lão đập mạnh bàn tay xuống đất ra chiều giận dữ. Miệng không ngớt gầm gừ những tiếng thật khó nghe.
Thủy chung lão không thể di động được và vĩnh viễn lão không còn di động được nữa.
Ít ra lão ta còn có thể đập mạnh tay, kẻ không di động vốn phải là người đọc.

:p:p:p:p:p:p:p:p

VoTamDaoNhan
09-11-2008, 05:49 PM
Bài bình của phái Côn Luân: KIẾM CHI VƯƠNG
Người bình: VoTamDaoNhan

Kiếm, kiếm được xem là vua của các loại binh khí, huống chi lại là „kiếm chi vương“, là vua, là vương của các loại kiếm.

Tác phẩm dự thi Tàng Kinh Kiếm Phổ lần III lấy tựa đề là „Kiếm Chi Vương“ nhưng nội dung thật sự lại khá hời hợt với kiếm. Truyện đại ý xoay quanh câu chuyện về nhân vật chính, từ lúc còn non dại cho đến lúc trưởng thành đạt được danh hiệu Kiếm Chi Vương.

Tác phẩm chỉ có thể so sánh với những truyện kiếm hiệp bình thường với một nội dung cổ điển. Tất cả đều xoay quanh nhân vật chính: nhân vật chính thường được khen là kỳ tài, là người có thể gánh vác trọng trách võ lâm mà thực chất lại khá non dại, liên tục gặp nguy hiểm do thiếu suy nghĩ mà lại luôn gặp kỳ duyên, được các bậc tiền bối xúm lại „yêu mến“, giúp đỡ.

Nhật vật trong truyện rất ít và mờ nhạt, thậm chí lại cho xuất hiện để rối biến mất không còn dấu tích gì như Vân Thiên, Linh Hồ... khiến nhiều chi tiết trở nên mơ hồ và dư thừa. Tụ lại cũng chỉ xoay quanh hai nhân vật là Chí Vũ và Liêu Vĩnh Phong mà thôi.


Ngôn từ

- Lạm dụng nhiều từ Hán Việt, nhưng lại dùng không đúng chỗ khiến câu văn thêm trúc trắc, khó hiểu hơn

Hắn là một kỳ tài võ học. Nhưng tham vọng làm đệ nhất kiếm thủ sẽ là một sắc đao có thể giết chết hắn.

Ta đi đây. Sẽ có một ngày ngươi phải ra tay để nấu những món hảo vị cho ta xem.

Sao lại móng tâm ra bên ngoài?

Hai nam nhân dần quên đi thực tại mà chìm vào trong cõi mộng du.

Vào thời khắc đầy cô đọng này, chàng không còn là một kẻ chưa biết trời cao đất rộng mà là một chàng thanh niên đậm nét khôi phong.

- Phóng đại quá chén.

Lão Tam há miệng to như cái lu rồi kêu lên:

- Xưng hô loạn xạ như đoạn đầu lúc náo loạn thanh lâu: Phương lão gia được tả ngoài tứ tuần, nhưng lúc thì gọi là „lão gia“, lúc thì gọi là „hán tử“ hay „gã“. Còn Chí Vũ thì xưng hô với cha hắn lúc „cha-con“, lúc „phụ thân-tiểu nhi“.

- Lầu xanh xây kiểu gì mà quá xá cao so với thời đó, hơn mười mấy trượng lận, mà một trượng là khoảng 3,3m đến 4,7m (theo wikipedia (http://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%C6%B0%E1%BB%A3ng)), nghĩa la cao khoảng gần 50m.
- Ngày vừa mới chết được gọi là ngày giỗ?

Dù cố gắng bao nhiêu, hán tử kia cũng không thể kéo dài thêm nữa, vụt hét lên kinh hoàng khi toàn thân rơi nhanh xuống dưới, cách đó hơn mười mấy trượng. Tưởng chừng như ngày nay sẽ là ngày giỗ của y,

Và còn nhiều chỗ dùng từ cũng như các cụm từ sai lệch như „vứt áo ra đi“, „lực đạo mạnh như lở núi“...


Văn phong
Cách hành văn rất màu mè, dài dòng và ủy mị. Đọc tác phẩm kiếm hiệp mà tại hạ cứ nghĩ mình đang đọc một bài văn tả cảnh. Trong truyện rất thường được xen vào những đoạn tả cảnh vật xung quanh, nào gió, nào trăng, nào côn trùng, nào hoa lá hẹ. Tuy cách diễn tả cũng khá hay nhưng nếu nhiều quá hoặc không hợp với ngữ cảnh đang xảy ra thì chỉ khiến câu truyện thêm loãng một cách vô vị.

Ví dụ như đoạn ông già tía của gã Chí Vũ tự nhiên ngồi bần thần lo lắng về chuyện áp tiêu cho đôi bạch ngọc, mặc dù vào thời điểm đó giá trị của nó vẫn chưa hề được nhắc tới. Tuy rằng sau đó cũng có nói giá trị bằng nửa gia sản của tiêu cục, nhưng với một tiêu cục lừng danh, đã từng có những phi vụ khó khăn thì cũng chẳng phải là một chuyện cần phải lo lắng như vậy.

Ngoài ra còn đoạn khó hiểu khác, như khi tả gã Chí Vũ ủy mị len lén lên đường tìm thuốc giải cho cha mà sợ gặp người nhấc chân ra đi không đành lòng (???).

Trong truyện tả quá nhiều về chi tiết đời thường, những chuyện vụn vặt như đi câu cá, ngắm trăm chỉ khiến đi xa rời hơn cái chất „kiếm hiệp“ cần được lột tả trong thể loại này.

Những mẫu đối thoại trong truyện cũng nhiều và khá vô vị, đại loại như:

- Hôm nay vãn bối không ăn món này. Vãn bối muốn được thưởng thức những món tuyệt hảo mà chính tay tiền bối nấu.
Đang lau chùi bàn ghế, lão Tam liền ngừng tay, ồ lên một tiếng.
- Thì ra ngươi chưa bị câm.
- Vãn bối bị câm bao giờ?
Lão Tam nhướng mày:
- Nếu không câm, sao mười ngày qua ngươi không lên tiếng?
Thanh niên mặt lộ vẻ ngạc nhiên thốt:
- Tiền bối có hỏi vãn bối bao giờ?
Gã đến để yêu cầu người ta mà suốt 10 ngày chỉ ôm kiếm đến mà „không nói một tiếng“?

Bên cạnh đó cũng có vài đoạn triết lý khá hay như

Ánh nắng lên cao gần đến đỉnh đầu. Hai chiếc bóng in đậm trên mặt đất như không thể tách rời.
Kẻ nhìn bóng nào ai phân biệt được bóng của kẻ điên hay kẻ tỉnh?


Những điểm chưa hợp lý

- Nhân vật chính mang tên Chí Vũ, từ nhỏ vốn muốn trở thành Kiếm Chi Vương, được đánh giá là kiên nhân, thương yêu kiếm, kỳ tài kiếm sĩ (???) mà suy nghĩ quá đơn giản: chỉ cần tìm Quyền Lân Kiếm Chi Vương xin học võ là vô địch. Hành động thì lại càng ngây ngô, vì gã chỉ suốt ngày lổng nhổng ngoài đường hay đi câu cá, cút bắt...

- Ngay từ đầu gã đã được tả là „tuấn tú“ mà lại chỉ „phất phưởng một nét nhìn thu hút“. Hơn nữa lại có „nét lãnh đạm phủ đầy trên gương mặt“ càng khiến người ta nghĩ đến gã đang có mối thù đốt nhà, vợ con bị vùi dập :D. Trong khi đó gã lại là con nhà thế gia, được chìu chuộng nên rất vô tư và hay đi long nhong.

Hắn cũng tuấn tú, phất phưởng một nét nhìn thu hút, quả là một trang nam tử cho nhiều thiếu nữ mơ mộng. Tuy nhiên, vì nét lãnh đạm phủ dầy trên gương mặt, hắn trở thành một pho tượng biết đi và biết suy nghĩ.

- Tú bà ở lầu xanh lại quá nhân đạo, sợ khách khật khùng nhảy lầu tự tử nên khóc lóc năn nỉ thảm thiết, lại còn dám trả trăm lạng để cứu tên khùng đó???


Một Vô Tư chỉ biết cười, chỉ biết nghe, và chỉ biết vui đùa, nhưng đã vô tình hé mở cánh cửa vô hình phong kín của những kẻ ở tại đây. Dần dà, không những y đã chiếm được cảm tình của những người ở Chánh Hưng tiêu cục, mà còn đánh tan sự hoài nghi của Vân Triệu và thay đổi cách nhìn khắc khe của Huỳnh tổng tiêu đầu. Quan hệ phụ tử của Huỳnh lão gia và Chí Vũ trở nên cởi mở và dần dà thân thiết hơn.
Nghe gượng gạo và mắc quá :p


- Mưu kế gạt kẻ thù ở Trùng Quang Phật Tự lại quá đơn giản. Một kẻ thù vốn đã phải „chuẩn bị“ đến giả mạo để cướp xá lợi lại bị gạt một cách ngây ngô...

Chí Vũ chợt nói:
- Xá lợi của Khả Chân tổ sư quả thật là kỳ trân!

Điểm vô lý vẫn còn nhiều :D
...


Võ công

Mô tả đơn giản không có nhiều điểm đặc sắc lắm. Chỉ có một điểm đột phá so với võ công trong các truyện khác là đem ẩm thực hòa vào võ công, giống như Huỳnh Dị khi đem hội họa nhập vào võ công mà thôi. Tuy nhiên mô tả cũng khá hời hợt, lướt qua cho có, khiến tại hạ sau khi đọc xong thì cũng chẳng tồn đọng lại chút ấn tượng gì.

Ngay cả khi bình về kiếm cũng quá hời hợt. Kiếm Chi Vương? Thật sự mang ý nghĩa như thế nào trong câu chuyện này? Quyền Lâm có thật được danh hiệu „Kiếm Chi Vương“ nếu vẫn chưa đả bại được lão già Trường Thanh. Danh hiệu này quá mơ hồ, ở đâu ra vậy?

Kết
Truyện này tại hạ cảm thấy rất loãng, hời hợt và quá nhiều chi tiết vô lý, dư thừa, bởi vậy chỉ có thể cho điểm trung bình là 60 trên 100 mà thôi.

Thanh Hùng
09-11-2008, 10:38 PM
Bài bình của Hắc Ưng Bang: KIẾM CHI VƯƠNG
Người bình: Hoaloc
Đa tạ Hoaloc huynh tương trợ Hắc Ưng Bang :cn:


I. Nội dung và cốt truyện

Câu chuyện bắt đầu bằng cuộc so kiếm giữa hai nhân vật cao thủ võ lâm. Quyền Lâm thách đấu với Trường Thanh đạo trưởng để bước lên ngôi vị đệ nhất kiếm thủ. Rốt cuộc Quyền Lâm có đạt được mục đích hay không?

Huỳnh Kỳ Chí Vũ là một chàng thanh niên ham mê kiếm pháp và quyết chí trở thành một đệ nhất kiếm thủ nối gót Kiếm Chi Vương Quyền Lâm. Hành trình tìm kiếm vị kiếm thủ Quyền Lâm của Chí Vũ bị cuốn vào vòng xoáy tranh đấu giữa hai phe chánh tà trên giang hồ.

Đọc hai chương đầu của câu chuyện Kiếm Chi Vương, tôi thấy có một chút thu hút mặc dù ý truyện không có gì mới mẻ. Tuy nhiên càng đọc các chương sau, tôi cảm nhận tác giả chưa đủ công lực để phát huy được câu chuyện mà mình xây dựng để có thể lôi cuốn người đọc.

II. Bố cục và tình tiết

Có vài chi tiết tôi muốn nêu ra sau khi cố gắng đọc hết truyện này:

- Có lẽ việc Thôi Cửu nhờ Chấn Hưng tiêu cục áp tải là một âm mưu. Sau khi Thần Thâu Phương Kiện đánh cắp cặp bạch mã thì tác giả lại không nhắc tới nữa.

- Khi Trí Viễn đại sư chỉ dẫn Chí Vũ tới Trùng Quang Phật Tự mà lại không chịu nói cách giải phá trận pháp. Cứu người như cứu lửa.

- Âm mưu của vợ chồng Hồ Cung Song Sát để sát hại Chí Vũ hơi đơn giản và mục đích giết hay không giết thiếu rõ ràng. Võ công hai vợ chồng này hợp lực đủ để đưa Chí Vũ lên đường mà lại phải mắc công âm âm mưu mưu chi cho nó mệt người (vì bị treo ngược giò). Tại sao cuối cùng khi không đâm được Chí Vũ lão Hồ Xuyên lại nói là có thể chủ nhân không muốn đoạt mạng hắn mà muốn giày vò thôi.

- Khi Chí Vũ tiến vào Thiên Vĩ Trúc thì hắn bị mất phương hướng, sau khi khổ chiến với sáu con hung xà thành công và tỉnh dậy thì lại ra khỏi trận pháp. Đây là trận pháp hay chỉ là chỗ có linh thú trấn giữ. Nếu vậy Trùng Quang Phật Tự không sợ dân thường bị lạc vào sao?

- Tại sao lại có Âm Dương Giới? Tôi không hiểu là thật sự có chỗ này hay là chỉ do tâm vọng tưởng mà có. Chí Vũ nói rằng chỉ là mộng mị mà Thiền Ngộ đại sư lại nói hắn là người đầu tiên trong trăm năm trở về từ Âm Dương Giới.

- Từ lúc Chí Vũ bước chân vào Tử Mật Động, có lúc gặp nguy khốn nhưng đều được những câu “huyền cơ” và vật dụng mà Thiền Ngộ đại sư chuẩn bị cứu hắn. Vậy Thiền Ngộ đại sư đã từng đi vào Tử Mật Động?

- Trước trận đánh ở núi Võ Đang, tác giả mô tả Tam Độc Môn có vẻ lấn át phe Trường Thanh đạo trưởng nhưng tới khi trận chiến xảy tôi lại thấy ngược lại.

- Nội bộ của Tam Độc Môn đang tranh giành quyền lực thì hơi khó để tranh bá thống nhất võ lâm Trung Nguyên.

- Hồng Hương Liên được mô tả là báu vật trên đời cho nên Tam Độc Môn muốn tranh giành cướp lấy để thống nhất Trung Nguyên. Tôi thì chẳng thấy gì ngoài cách trị chất độc Tam Tuyệt Độc Châm và ngăn ngừa chất độc khác xâm nhập.

- Khi Tuệ Không mưu hại Chí Vũ không thành rồi lại bị thương bởi nhát kiếm của Chí Vũ, Tuệ Kiên lúc này mới đòi ra đấu với Tuệ Không. Chẳng lẽ Chí Vũ không nghi ngờ Tuệ Kiên sao? Trong khi hai tên này lại trở lại Trùng Quang Phật Tự cùng một lúc và nói dối bị lạc.

- “Chàng gối đầu bái lạy và thầm nguyện rằng sẽ sánh vai cùng họ.”
Chí Vũ chắc là muốn đi “chết” cùng với chín người bị sát hại trên Trùng Quang Phật Tự?

- Khi Vô Tư và Chí Vũ chơi đùa bắt “bóng”, tôi cứ lơ mơ tưởng tượng một cặp tình nhân đang đuổi bắt nhau. Càng về sau, tôi thấy những câu văn đượm nhiều ý “hận tình” hơn “hận thù” giữa Chí Vũ và Liêu Vĩnh Phong.

- Đoạt Mệnh Kỳ Quân nợ Tam Độc Môn Chủ một mạng, nhưng hắn vẫn phản bội để đi theo Lôi Phong Ma Quân.

- Trên núi Võ Đang, tôi không hiểu lý do tại sao Liêu Vĩnh Phong thách Chí Vũ chạy tuốt ra chỗ khác để đánh đấm. (Xé lẻ để “tâm sự” chăng?)

“Phù…” (mệt quá, chắc phải ngừng ở đây quá)

Ngoài ra, tôi thấy tác giả thường hay chêm vào những câu triết lý trong tác phẩm mà tôi nghĩ nếu lượt bỏ đi được thì dễ đọc hơn.

III. Hành văn và ngôn ngữ

Trong Kiếm Chi Vương, tôi cảm nhận tác giả có lẽ muốn (thích) dùng từ mới lạ trong câu văn của mình, tôi thì thấy hơi buồn cười.
Thí dụ:
- “Sau một giờ lao công,..”

- “ông chợt nhìn hài tử mà xót dạ như muối mặn trong lòng,...”

- “nhưng ngặt vì trách vụ, y đành phải thi hành…”

- “tại sao lại hạ thủ với một kẻ uẩn trí?”

- “Dẫu có chết ta cũng quyết liệt đến cùng,...”

- “chỉ cần truy đúc thì có thể trở thành một kiếm thủ xuất chúng…”

- “nghe được tiếng thủy lưu trong Tịnh Mật Động,…”

- “chỉ còn một chữ “triệt!””

- “Mạch sống của gia phụ trông chờ vào đại sư.”

- “nhưng lần này họ không phải đùa với bóng mà là triệt bóng”

- “Vậy thì chúng ta hãy làm khó nhau đi.” (nếu là tôi, tôi sẽ bỏ chữ “làm khó” mà đặt chữ “yêu” vào)

- “tha hồ mà bắt chúng như dế trong rọ.”

- “Thực lực của họ như mò kim dưới bể,…” (là khó tìm?)

Tác giả thay đổi liên lục cách xưng hô và tên gọi, một vài thí dụ:

- Khi thì Phong nhi, tiểu nhi, hài nhi hoặc xưng tên chỉ trong một câu văn ngắn.

- Tam Độc Môn, Tam Độc Phái.

IV. Võ công – Binh Khí

Phần này tôi chỉ nêu lên thắc mắc môn võ công trong truyện. Đại Ấn Thủ (Đại Thủ Ấn???)

V. Cảm nhận riêng

Đây là lần đầu tôi bình truyện dự thi trong Tàng Kinh Kiếm Phổ III nên có thể có một vài thiếu sót.
Tác giả của truyện Kiếm Chi Vương này không biết có phải lần đầu sáng tác hay không nhưng tác phẩm không có gì đặc sắc và nhiều sai sót. Tuy nhiên nếu tác giả là người đam mê kiếm hiệp, tôi tin rằng sự học hỏi và “truy đúc” đúng cách (đùa với tác giả một tí) sẽ giúp tác giả viết ra những tác phẩm khác hay hơn sau này. Vạn sự khởi đầu nan. Chúc tác giả thành công trên con đường tu luyện, cũng như công lực đạt đến mức “lấy tịnh khắc động, vô chướng, vô ngại, khí huyết thường lưu”.
Tôi xin trở lại làm người “bình phàm”. Chấm hết.

Kiếm Phổ
09-15-2008, 05:03 PM
Trên đây là các bài bình truyện KIẾM CHI VƯƠNG --- truyện đoạt hạng 11 kỳ thi TÀNG KINH KIẾM PHỔ III.