View Full Version : Hạng 10 - NGƯ LỆ --- các bài bình
Nhan Si
07-09-2008, 02:19 AM
Bài bình của Tieu Dao Mon: NGƯ LỆ
Người bình: Nhan Si
Với tinh thần chê là chính của Tiêu Dao Môn .... :D
I.Nội dung & thể loại:
Thể loại: truyện tiên hiệp có linh thú, ngự kiếm phi hành, người sói, yêu hồ, người cá sống mấy trăm năm …
Tóm tắt: Ngư lệ là báu vật truyền thuyết, là giọt nước mắt Ngư nhân đầu tiên của Ngư tộc, được đồn đại đem lại sự trường sinh bất tử cho người sở hữu. Sự tranh giành báu vật của các môn phái Hải Kình Bang, Song Phụng Thần Cung, Vô Cực Môn và Mị Hồ Tộc, đan xen mối thù giết mẹ, giết vợ của giữa Hỏa Lang Tộc và Hải Kình Bang, mối thù truyền kiếp của Mị Hồ Tộc và Song Phụng Thần Cung. Chìa khóa để tìm được Ngư lệ là phải có Huyết Hải Đồ và Huyết Ngư Nhân dẫn đường đến Ngư tộc. Cuối truyện toàn bộ quần hùng bỏ mạng tan tác, và truyền thuyết về Ngư lệ xem như cũng chấm dứt. Bên cạnh đó truyện lồng vào một ít tình cảm giữa sư huynh muội, nhưng là một tình yêu không trọn vẹn đi vào ngõ cụt, và cuối cùng cao trào là người mẹ nhẫn tâm đâm dao vào tim đứa bé vô tội .
1.Đánh giá nội dung, ý tưởng:
Rối rắm: Ngư Lệ là báu vật rất mơ hồ của Ngư tộc muốn lấy được phải có được Huyết Hải đồ dẫn đường, muốn sử dụng Huyết Hải đồ phải có Huyết ngư nhân, cuối cùng cả bọn tìm được một viên châu cứ tưởng là Ngư lệ hóa ra không phải, phải có linh lực của Thánh nữ ngư tộc nữa mới có tác dụng cải tử hoàn sinh. Truyện cũng có thắt mở gây bất ngờ, nhưng việc này tác dụng phụ làm cho sự việc thêm rối rắm khó chịu ví dụ tìm được viên châu cho là Ngư Lệ, sau cùng không phải Ngư Lệ mà là phải có linh lực của Thánh nữ
Thiếu thuyết phục: Nếu nói về thuật dị dung chắc truyện này thuộc loại siêu phàm, tỉ như Tử Hận giả dạng Hải Sư cái một, từ sư phụ đến người yêu không ai nhận ra. Hoặc Thư Ngọc Phụng giả dạng Bạch Mao Hồ. Tiểu Hỷ ban đầu là Thư Ngọc Phụng trong Hải Kình Bang, sau cùng Tử Hận ra ngoài lại cho một tên Thường Hỷ đâu đó giả dạng thành mình mà Tử Hận cũng chẳng biết gì ráo.
Dư thừa: Nhân vật Lương Tán vì mối thù giết cha mà ẩn nhẫn tại Hải Kình Bang, cứ tưởng đâu sau này làm nên cơm cháo gì nhưng rồi sau cùng lại mờ dần và mất hẳn. Sự biến đổi nhân vật Tiểu Hỷ thành Thường Hỷ để làm gì ??? Nhân vật Trác Vân cuối truyện lại sống lại lại mang theo mối thù giết cha, sẽ hoạch thêm một kế hoạch báo thù, và bí mật Ngư lệ vẫn còn
Trác Vân, gã đã từng tham dự trận chiến tranh đoạt bảo vật.
...
Bí mật Ngư Lệ, đến cuối cùng vẫn chưa hoàn toàn bị chôn vùi chăng? Thật là gượng ép, rõ ràng bí mật đâu còn gì nữa, gã đã thấy các đại môn phái tìm kiếm bảo vật đã chết hết ráo, cảnh Hải Lam giết con để kết thúc truyền thuyết Ngư Lệ đã rành rành.
Tàn nhẫn: Tính nhân văn không có trong truyện, tình cảm giữa con người và con người quá hời hợt, chỉ có hai chữ thù hận, đâm chém. Toàn truyện chỉ thấy sự hung hăng, lợi dụng giữa con người và con người lẫn nhau. Chỉ hiếm hoi tình bằng hữu tương trợ lúc đầu giữa Tiểu Hỷ (Thư Ngọc Phụng) giúp đỡ Hải Lang. Kết thúc lại quá tàn nhẫn máu lạnh khi người mẹ giết đứa con thơ chưa biết gì để chấm dứt cái gọi là truyền thuyết Ngư Lệ, có thể nói tính CON chiếm chủ yếu trong truyện hơn là tính NGƯỜI.
Ý tưởng là lạ trong truyện (chưa đến mức sáng tạo) cốt truyện lấy truyền thuyết mỹ nhân ngư để viết, là sự kết hợp hôn nhân giữa người sói và người cá (nhưng không thấy đột biến gen) :D và sự kết hợp này chẳng làm truyện hấp dẫn thêm.
II. Tuyến nhân vật: (chỉ nêu vài người):
Hải Lang: hay gọi là Tử Hận, tên gọi đúng như người chuỗi đời chỉ là sống trong thù hận, sống trong sự đau khổ, lạnh lùng. Khi biết mình có người cha là Hải Thiên Ưng thì cũng dửng dưng, sau tận tay giết Lang Độc Cơ cái một để trả thù cho việc Hỏa Lang Tộc giết mẹ của mình mặc dù là dì và có công nuôi dưỡng đến lớn. Khi thấy vợ là Hải Lam bị khống chế trong hang động thì cũng lờ đi như không biết. Tóm lại đây là mẫu nhân vật hồ đồ
Hải Lam: vốn là ngư nhân thánh nữ Ngư tộc, từ nhỏ bị mồ côi trong vụ thảm sát và được Hải Thiên Ưng đem về nuôi dưỡng, không nói được (chính xác hơn là không muốn nói), lớn lên trong Hải Kình Bang đem lòng yêu thương sư huynh của mình là Hải Sư, trong giai đoạn yêu đương này tính tình Hải Lam ngây thơ và dễ mến, nhưng kể từ khi Hải Sư chết thì tại hạ cảm giác cô ta hành động biến đổi không giống con người nữa, mặc dù lấy Hải Lang nhưng sống trong sự trầm uất và cuối cùng đã ra tay đâm chết đứa con thơ vô tội, cho dù biện minh lý do gì đi chăng nữa. Tóm lại đây là mẫu nhân vật bị trầm cảm dẫn đến điên loạn.
Hải Sư: Là đồ đệ của Hải Thiên Ưng, vốn là người yêu đầu của Hải Lam, võ công không cao lắm mà kiêu căng tự phụ, suy nghĩ nói chung là nông cạn, bản tánh thì nóng nảy. Sau bị chết dưới tay Song Phụng Thần Cung và là một kết thúc lãng xẹt. Riêng tại hạ thấy Hải Lam vì sao yêu tay này cùi bắp quá, may mà gã bị chết trẻ. Tóm lại đây là mẫu nhân vật xấu mà lại đóng vai ác.
Thư Ngọc Phụng: Đây là một nhân vật nữ có thể nói xuất hiện xuyên suốt, từ lúc giả dạng xâm nhập Hải Kình Bang cho đến cuối cùng câu truyện. Tại hạ cũng thích tính cách lúc đầu của nhân vật này, càng về sau thì cũng không có gì đặc sắc chỉ nhàn nhàn, sau trận tranh đoạn Ngư Lệ cũng không thấy nhắc đến không biết đi về đâu.
Hải Thiên Ưng: Đường đường là bang chủ đệ nhất bang Hải Kình Bang, khi lên đường tìm Ngư Lệ để kẻ thù đột nhập dễ dàng vào nhà bắt mất đứa con trai độc nhất (là do trang viện chỉ để vài con chó và lính canh) thật không hiểu nổi nhân vật có danh mà không có lực này làm cách nào lãnh đạo một bang đứng đầu giang hồ.
1.Đánh giá về nhân vật:Toàn nhân vật phản diện đóng vai ác xâu xé lẫn nhau, không thể thấy nhân vật chính diện trong truyện để cân bằng sinh thái lại.
III. Võ công:
Võ công trong truyện thuộc dạng tiên hiệp siêu việt, thỉnh lôi thần, ngự kiếm phi hành, hỏa kiếm, ngự lửa nhưng cách thể hiện lại khá đơn giản, không biết quá trình nhân vật trui rèn ra sao mà bản đạt đến cảnh giới đó, tóm lại không thể hiện được tinh túy của võ thuật.
IV. Hành văn:
Mạch lạc, nhưng từ ngữ đối thoại nghe hơi sáo rỗng. Câu từ tương đối gãy gọn, nhưng nhiều khi cộc lốc, nhiều câu hỏi được trả lời bằng một câu hỏi khác. Một số câu đọc lên cảm giác như học sinh cấp hai làm văn tả, như lúc tả Diệp Phi
Nhưng đôi tròng mắt hắn láo liên, đuôi mắt xếch. Đây là một kẻ không nên đắc tội. Vì hắn rất hẹp lượng.
Ngược lại những đoạn tả cảnh trong truyện thì rất hay, có sự quan sát tốt.
Chớp giật sáng lóa, xé toang bầu trời. Sấm động từng hồi, tựa như tiếng reo hò uy mãnh của trăm vạn binh mã ...
IV. Cảm nhận riêng:
Truyện này đọc rất mơ hồ rối rắm, một người quen của tại hạ cũng đọc để bình nói ... sao đọc hoài không hiểu :D, mức độ lạnh lùng tàn nhẫn trong truyện dữ dội, không tồn tại cái gọi là tình cảm đồng loại. Miêu tả diễn biến tâm lý nội tâm nhân vật còn thiếu. Tuy nhiên với cốt truyện là lạ này nếu được đầu tư kỹ càng có chiều sâu hơn chắc hẳn làm truyện đặc sắc.
kevothi
07-09-2008, 09:00 PM
Bài bình của Thiên Thủ Giáo: NGƯ LỆ
Người bình: kevothi
Nội dung :
Truyện thuộc thể loại Tiên Hiệp với những chủng tộc kỳ lạ, năng lực siêu phàm,…. Truyện xoay quanh cuộc truy tìm bảo vật Ngư Lệ của các thế lực lớn để sau cùng tất cả đều đi đến chỗ diệt vong vì tham vọng của mình.
Truyện hơi khó hiểu với nhiều chi tiết không được giải thích hoặc không hợp logic như :
Ngư Lệ là bảo vật chưa từng xuất thế (kể cả lúc Thủy Nham lấy đi từ Ngư tộc) vậy mà ai cũng biết năng lực, uy lực của Ngư Lệ để tranh đoạt.
Thủy Nham giấu Ngư Lệ là để giải thoát cho Ngư Lệ vậy còn để lại Huyết Hải Đồ để làm gì ?
Tuy là truyện tiên hiệp, võ công và các quái vật hoàn toàn do tác giả sáng tạo nhưng cũng cần phải có sự hợp lý. Ví dụ như ngay đoạn đầu tiên, Hải Thiên Ưng đánh nhau với con cá khổng lồ. Ở trên mới nói con cá như hòn núi di động, thuyền thì chỉ là thuyền bình thường thế nhưng cả ngọn núi đập và con thuyền mà thuyền không vỡ và với kích thước như vậy thì vết thương do Hải Thiên Ưng chém trúng mắt con cá chỉ như vết dằm đâm vào mắt con cá thôi chứ đâu đến mức chém mù mắt con cá được.
Hải Kình Bang là thiên hạ đệ nhất thế lực nhưng người ngoài như Tử Hận, Tiểu Hỷ, Lang Độc Cơ muốn vào là vào, muốn đi là đi như chỗ không người thì thật khó hiểu.
Văn phong :
Mạch truyện trôi chảy, tình tiết được tác giả dẫn dắt tương đối hợp lý. Tuy nhiên, các đoạn chuyển cảnh được tác giả xử lý bằng cách xáo trộn thứ tự nhưng cách làm không không khéo khiến cho tình tiết rời rạc và để lại nhiều câu hỏi không có lời đáp (VD : từ Quỷ Trúc Lâm, các thể lực gầm gè nhau rồi hết, không ai biết sự việc diễn tiến làm sao? Hải Lam có nói Ngư Lệ thì nghe lời Ngư Tộc một cách mù quáng dù không thuộc về Ngư Tộc vậy tại sao Hải Lam không nghe lời và giết được Ngư Nhân Lý Nhân ? …) có lẽ vì vậy mà truyện này đọc hơi rối và khó hiểu.
Nhân vật :
Hải Lang – Tử Hận : Con người của bi kịch nhưng được khắc họa mờ nhạt trong tình cảm đối với người thân (đối với cha – Hải Thiên Ưng, với đại di Lang Độc Cơ) dường như hắn chỉ nồng nhiệt với gái đẹp (Hải Lam, Thư Ngọc Phụng). Tác giả xây dựng hắn như một con sói thông minh, linh tính và giác quan rất nhạy nhưng theo mạch truyện thì dường như là do đối thủ của hắn quả ngu không nhận thấy kế hoạch của hắn (từ Hải Sư, Hải Thiên Ưng,…) hoặc hắn quá may mắn (vừa đến Hải Kình Bang thì gặp ngay Tiểu Hỷ giả). Tác giả cho hắn thuộc chủng người sói Hỏa Lang Tộc, mỗi khi biến hình thì có thêm sức mạnh nhưng dường như chỉ duy nhất Hải Lang – Tử Hận làm điều đó còn các thành viên khác trong tộc thì không (kể cả tộc trưởng Tam Nhãn Lang Yêu). Kết cục của hắn cũng không trọn vẹn khi lang thang cưỡi linh thú đi tìm vợ và con . Trong khi vợ và con hắn không biết tái sinh ở đâu khi nào, thậm chí là có tái sinh không . Cho dù có họ tái sinh dưới biển còn hắn cứ bay vòng vòng trên trời thì liệu có ích gì không? :D.
Hải Lam : một thánh nữ của Ngư tộc là bảo vật Ngư Lệ bị mất đi linh lực nhưng hình ảnh cô gái này còn mờ nhạt hơn của Hải Lang – Tử Hận, một phần có lẽ vì cô nàng giả câm, một phần vì cô ta … không phải là người :D. Chính vì không phải là người nên cô ta mới tự bế con đi tìm linh lực để trở lại vai trò Ngư Lệ, tự giết con để chấm dứt lời nguyền. Nếu cô ta không đi thì có lẽ cũng chẳng có kết cục xảy ra ở cuối truyện (có thể giải thích cô ta đi là do Lý Nhân bắt buộc nhưng khi cô ta giết Lý Nhân thì rõ ràng là cô ta có thể tự suy nghĩ và quyết định). Đến đây thì người bình lại thấy hơi lạ, Hải Lam là Ngư Lệ, sinh con ra cũng là Ngư Lệ. Vậy tại sao Ngư tộc khi nắm Ngư Lệ trong tay không để cho Ngư Lệ đẻ nhiều nhiều một chút làm đồ dự phòng nhỉ :fun1:? Việc Hải Lam cứu Tử Hận không biết là yêu hắn hây hận hắn . Vì thực tế để hắn sống mà vợ con, người thân đều chết trong khi hắn sống thì cuộc sống đó liệu có tốt hơn là chết không ?
Các nhân vật khác khá mờ nhạt. Hành động không nhất quán (Đổng Thiết Hùng lúc thì muốn giết, lúc thì muốn tha Tử Hận và Ngọc Phụng) hoặc tham vọng một cách không hợp lý (Hải Thiên Ưng đang là thiên hạ đệ nhất nhân lại cắm đầu đi tìm Ngư Lệ rồi để chết mất xác trong khi nếu không có Ngư Lệ hắn vẫn có thể xưng bá một phương).
Võ công :
Năng lực chiến đấu của các nhân vật trong truyện có lẽ là chỗ để tác giả mặc tình sáng tạo, vì đây là tác phẩm tiên hiệp. Các chiêu thức tạm gọi là võ công trong truyện, lúc thì là chiêu thức bình thường, lúc thì là tiên thức. Sự kết hợp này khiến người đọc rất khó so sánh. Đối với thể loại tiên hiệp các trận đấu đã vượt khỏi giới hạn con người thì người đọc thường chú trọng đến sự hoành tráng chứ không còn chú ý đến các chi tiết như trong truyện kiếm hiệp nữa. Đáng tiếc là tác giả không sáng tạo được gì nhiều ở các trận đấu trong truyện và các trận đấu cũng không đạt được sự hoành tráng mà độc giả chờ đợi.
Thanh Hùng
09-05-2008, 01:38 AM
Bài bình của Hắc Ưng Bang: NGƯ LỆ
Người bình: Thanh Hùng & Vo Uu Thao
I. Nội dung và cốt truyện.
"Người chết, lại trở thành cát bụi. Cải tử hoàn sinh, nghịch thiên hành sự. Liệu Ngư Lệ có thể chăng? Hay chỉ là ảo vọng thêu dệt trong tâm trí nhân loại."
Trải qua hàng ngàn năm, tam đại thế lực Hải Kình Bang, Song Phụng Thần Cung, Vô Cực Môn cùng với Hỏa Lang Tộc, Mị Hồ Tộc, Ngư Tộc, không ngừng đấu đá, tranh giành các mảnh Huyết Hải đồ nhằm tìm kiếm Ngư Lệ với mong muốn lợi dụng đặc tính thần bí của nó đem lại sự trường sinh bất tử, một sức mạnh hủy thiên diệt địa.
Tác phẩm được viết theo hướng kiếm hiệp huyền ảo với sự có mặt của linh thú Bằng Lang, Tiểu Hải quái, ngự pháp bảo, triệu Hỏa thần ..., diễn biến mạch truyện có nhiều điểm sáng tạo, tuy nhiên tình tiết của câu chuyện khá rắc rối, không rõ ràng, làm người đọc khó hiểu.
II. Bố cục và tình tiết.
Bố cục tương đối cân đối, hợp lý với mạch truyện.
Những điểm chưa hợp lý:
1.
Một con thuyền gỗ giữa cơn bão biển, bị va vào quái thú, bị gãy cột buồm, bị húc vào thân thuyền, lại chỉ bị hư hại nhẹ. Chi tiết có vẻ khiêng cưỡng.
-Bẩm bang chủ. Thuyền chỉ bị hư hại nhẹ. Các thuộc hạ bị con quái thú quật trúng, năm gã rơi xuống biển.
2.
Tử Hận lãnh mệnh tiến nhập Thánh động để trui rèn bản lãnh, thế nhưng các vị trưởng lão Thánh động có vẻ quá dễ dàng viện cớ là nhân tài mà để hắn thông qua mà lấy Lang Nhãn Châu ... Nên chăng cần tạo ra những tình tiết khó khăn một chút nữa để y thể hiện ý chí và bản lãnh của hắn.
- Tử Hận, nếu đánh tiếp, lão phu e ngươi cũng sớm thọ thương. Nhưng lão tin ngươi là nhân tài. Lang Nhãn Châu còn lại, lão sẽ trao cho ngươi....
- Bọn ta để ngươi qua ải dễ dàng, vì hy vọng ngươi có thể đoái công chuộc tội.
- Tử Hận, hiện tại công phu ngươi hãy còn kém cỏi. Nhưng các vị trưởng bối đều tin tưởng ngươi....
- Lang trưởng lão, bọn ta làm theo lời ngươi dặn, thả cho tiểu tử ấy qua ải. Ngươi không sợ hắn sinh tự mãn à?
Chưa được lôi cuốn ...
3.
Tử Hận từ khi sinh ra đã bị bắt về Hỏa Lang Tộc - một tộc sống ẩn cư, cách biệt với loài người - và lớn lên ở đấy, thế nhưng lần đầu tiên tiến nhập thế giới loài người, hắn được nhận mệnh làm gián điệp ngon ơ, lại có thể hiểu tâm lý con người, có khả năng bày mưu tính kế sành sỏi như một lão giang hồ, thật chưa thuyết phục độc giả về tình tiết này ...
4.
Thiếu môn chủ Diệp Phi của Vô Cực Môn được miêu tả là người rất ưa hành hạ kẻ hạ nhân mỗi khi không vừa ý một điều gì. Với chi tiết hắn ra tay “chém thớt” Tử Hận trong lốt hạ nhân của Hải Kình Bang khi thương thảo với Hải Thiên Ưng không thành, tác giả có ý hé mở bí mật thân thế của Tiểu Hỷ (Thư Ngọc Phụng) qua Hỗn Nguyên chân khí nhằm mở màn cho các tình tiết về sau.
Tuy nhiên lại chưa thuyết phục ở những điểm:
- Việc Diệp Phi làm bẽ mặt Hải Thiên Ưng bằng việc hạ sát hạ nhân trong khi thương thảo một điều bất trí. Vậy mà kẻ bất trí đó lại được cử đi thương thảo ...
- Việc Hải Thiên Ưng chẳng những không có ý kiến gì về hành động của Diệp Phi - chỉ là một hậu bối chẳng có gì lấy làm ghê gớm lắm - mà còn chuẩn bị kẻ nạp mạng cho hắn ... Đánh mất phong độ của một đại long đầu 1 phương như ông.
- Tiểu Hỷ (Thư Ngọc Phụng) cũng là một gián điệp. Điều tối kỵ của một gián điệp là tiết lộ bí mật thân thế của mình với người khác, nhất là một kẻ chẳng có thân tình gì lắm như Tử Hận.
5.
Tổng đàn Song Phụng thần cung được giữ bí mật hoàn toàn suốt cả ngàn năm, nhưng với một gã Hải Sư tầm thường - tầm thường ở võ công, chỉ bị một đòn của Cao Ngọc Lân đã mất mạng - đã gần như khám phá ra được lãnh địa bí mật của Song Phụng Thần Cung. Nếu có thể theo dõi dễ dàng như vậy thì bí mật đó làm sao có thể được giữ qua hàng ngàn năm thế cơ chứ ... Trong khi các đại long đầu của các thế lực lớn “ngon lành” hơn Hải Sư mà không thể tìm được ...
III. Hành văn và ngôn ngữ.
Tác giả sử dụng cú pháp diễn dịch để liên tục mạch truyện tạo hiệu ứng lôi cuốn, nhưng cũng tạo ra tác dụng ngược, gieo ý tưởng của mình vào suy nghĩ của độc giả, làm câu chuyện trở nên rối rắm
Văn phong tả cảnh các trận đấu khá huyền ảo và lôi cuốn ...
Tuy nhiên trong một tiểu đoạn và các tiểu đoạn liền kề, tác giả lại sử dụng không nhất quán tên gọi của con thủy quái như: con quái, con quái thú, con quái vật ... cũng như đối với Bằng Lang: con quái thú, con quái, quái lang. Việc gọi này gây nên một sự vấp vấp cho độc giả ...
Dùng từ:
Chẳng hạn:
... tiên tổ của Thủy phu nhân, lúc ấy còn trẻ, đã vượt đại dương vào đến Trung Nguyên. Người mang nhiều thứ bảo bối trân quý để kết giao bằng hữu. Hẳn nhiên không ai biết người là một ngư nhân. Đáng tiếc, nhân loại luôn có kẻ tham vọng.
Thật ra, điều này là hiển nhiên, có gì mà đáng tiếc, nhân loại không có kẻ tham vọng mới là chuyện lạ trong thế gian ...
IV. Võ công - Binh Khí.
Truyện thiên về hướng huyền ảo nên xuất hiện những linh thú, pháp bảo và các chiêu thức huyễn hoặc như:
Bằng Lang: một linh thú có khả năng bay lượn, chở người, phún lửa, hiểu tiếng người.
Tiểu hải quái: linh thú của Lý Nhân, hóa thân của chiếc ngọc đeo tay. Có khả năng thủy tính rất cao ...
Trảm Lang đao: pháp bảo của Hải Thiên Ưng, có uy lực với tính huyết sát rất lớn, có linh tính đối với chủ nhân của nó.
Ám Miên Bạch Ngọc và Ám Tàng Bạch Ngọc là một cặp bảo vật, một mảnh có năng lực thần bí như giúp sinh vật giữ thân xác bất hoại trong giấc ngủ triền miên, một mảnh có năng lực tàng hình khi đặt cạnh sinh vật ...
Chiêu thức Hỏa tru: có thể thỉnh hỏa thần hỏa thiêu đối tượng hướng đến
Bí pháp Yên Ba kiếm pháp có thể sử dụng như bút đàm khi triển họa trong không khí
V. Xây dựng nhân vật.
Tử Hận: vốn chính là đứa con độc nhất của Hải Thiên Ưng - Hải Lang. Bị đại di của mình bắt về với mục đích sử dụng để giết cha hắn. Được miêu tả trong truyện là một nhân vật trẻ tuổi nhưng tâm tư chu đáo, tỉ mỉ, là một nhân vật vô ơn - khi sự âm mưu của Lang Độc Cơ đổ vỡ thì lạnh lùng giết chết bà cho dù hắn được bà nuôi dưỡng từ thuở nhỏ - là kẻ lãnh tâm không đáng đến nỗi Hải Lam hy sinh bản thân và giết con để cứu hắn khi thấy vợ bị khống chế lúc ở hang động tìm ngọc.
Hải Lam: là Thánh nữ Ngư tộc, cũng là Ngư Lệ tái sinh. Thuở nhỏ mồ côi được Hải Thiên Ưng đem về nuôi nấng. Nàng có tính tình dễ mến, thương yêu vị đại sư huynh của mình, nhưng từ khi Hải Sư chết, tâm tính trở nên trầm uất, cùng lúc đó với nàng dần dần lấy lại ký ức hàng ngàn năm quên lãng với sự tái sinh của Ngư Lệ.
Hải Thiên Ưng: là đại long đầu của Hải Kình bang, tham vọng cả đời của ông ta là sở hữu Ngư Lệ - nhưng lại không biết Ngư Lệ là thứ gì. Bản lãnh cũng như mưu kế cũng không thấy có gì xuất sắc (như bị Lý Nhân cho vào trong suốt mấy chục năm mà không hề nghi ngờ một chút gì), nhưng lại có thể xây dựng một bang phái hùng mạnh trong thiên hạ lúc bấy giờ.
VI. Thông điệp đằng sau tác phẩm.
Tham vọng hàng ngàn năm của loài người là không ngừng tìm tìm kiếm kiếm sự trường sinh bất tử. Một ảo vọng hư vô!
Điểm số: ...
Bình: Thanh Hùng và phu nhân :p
NgoanDong
09-08-2008, 11:43 PM
Bài bình của Lệ Đông Viện: NGƯ LỆ
Người bình: NgoanDong
Câu truyện nửa kiếm hiệp nửa ma quái này lấy nền tảng xoay quanh sự trả thù của nhân vật chính Hải Lang, mà sự trả thù này cũng chỉ là một thủ đoạn của một nhóm thế lực trong qúa trình đấu tranh không ngừng nghỉ của nhiều nhóm thế lực với nhau, với mục đích là tìm kiếm và đoạt quyền sở hữu Ngư Lệ.
Truyện này có bố cục tinh tế, tình tiết ly kỳ, thật thật gỉa gỉa khó lường. Địch hay bạn, thắng hay bại luôn chuyển không ngừng, chưa đến phút cuối thì cũng chưa biết ai mới thật sự là kẻ chiến thắng. Những màn đấu trí trong truyện được mô tả rất đặc sắc bằng giọng văn rõ ràng và súc tích. Tình tiết trong truyện làm người ta ngạc nhiên khó ngờ, ví dụ như một gã đệ tử xoàng Tiểu Hỷ lại đổi thành kẻ khác, rồi lại biến thành đại tỷ của y, rồi nữ nhân đó lại là nhị cung chủ Song Phụng Thần Cung ... Có thể nói truyện này từ đầu đến cuối đều có những phần sáng tạo những tình tiết bất ngờ, mà cao trào là cuộc chiến đấu tại Qủy Trúc Lâm và cuộc chiến ở đoạn kết.
Truyện có nội dung mới lạ, lối hành văn mạch lạc, từ ngữ dùng không nhàm chán, tình tiết biến hóa tạo cho độc gỉa (tức là lão phu) cảm giác hứng thú và bị lôi cuốn từ đầu đến cuối. Những nhân vật xuất hiện nhiều trong truyện đều có phong cách đặc thù.
Nói chung lão phu đánh gía cao truyện này :vt:
:banana::banana:
Thái Kỳ Thư
09-10-2008, 12:28 PM
Bài bình của Đông Ly Các: NGƯ LỆ
Người bình: Thái Kỳ Thư
Ngư Lệ là gì, mà khiến cả giang hồ phải tham muốn, bỏ cả mạng sống, quên cả tình thân?! Phải chăng nó thực có khả năng cải tử hồi sinh, giữ cho sở hữu chủ trường xuân bất lão? Phải chăng nó có linh lực phi thường có thể giúp sở hữu chủ thống trị cả thế gian?
Câu hỏi này, có lẽ nhân vật chính Hải Lang đã tự đặt ra cho mình rất nhiều lần, vì bản thân tác giả đã lặp đi lặp lại ý này không dưới năm lần với những ngôn từ na ná trong vỏn vẹn sáu chương truyện với gần 300 trang giấy khổ A4.
Toàn bộ câu chuyện chỉ xoay quanh truyền thuyết về “ngư lệ”, quá trình tranh đoạt bức Huyết Hải đồ dẫn đường đến nơi cất giấu báu vật vô song này cùng với những âm mưu. Truyền thuyết kể rằng khoảng nghìn năm trước, một người họ Thủy thuộc ngư tộc đã tìm đến nhân gian, kết giao bằng hữu. Vì thế mà thiên hạ biết đến sự tồn tại của ngư tộc, về những báu vật mà họ nắm giữ, nhất là về “ngư lệ”, báu vật vô song có thể mang đến cho người sở hữu nó những quyền năng to lớn, cưỡng thiên đoạt mệnh. Từ đó, với lòng tham vô đáy, thiên hạ không ngừng tìm kiếm tung tích của người-vật có thể dẫn họ đến với báu vật ấy. Trong số những kẻ tham tâm, có Hải Thiên Ưng, bang chủ Hải Kình Bang. Vì đi tìm “ngư lệ” mà y mất đi đứa con trai mới lên sáu tuổi, nhưng cũng vô tình cứu được một nữ hài lai lịch bí ẩn. Đứa con trai của y, Hải Lang vốn bị bắt cóc bởi chính dì ruột của nó, được nuôi lớn giữa bầy sói-lang nhân và được nhồi nhét lòng hận thù với chính cha ruột của mình. Khi đứa trẻ lớn lên, với cái tên mới – Tử Hận, hắn được cử về Hải Kình Bang để tìm cách giết Hải Thiên Ưng, là người mà hắn tin rằng đã hại chết mẹ mình. Hắn đã tìm được cách tiếp cận Hải Sư, đại đệ tử - nghĩa tế tương lai của Hải Thiên Ưng, lọt vào Hải Kình Bang, rung động trước vẻ đẹp ngây thơ thánh thiện của Hải Lam, đứa bé gái nhặt được năm nào – giờ là nghĩa nữ của Hải Thiên Ưng, rồi bị cuốn vào âm mưu tranh đoạt “ngư lệ” của các đại môn phái và các dị tộc như Hỏa Lang tộc (ngoại tộc của chính Hải Lang-Tử Hận), Mị Hồ tộc. Rốt cuộc, tất cả bọn họ cũng đã tìm đến được kho báu. Đáng tiếc, mọi việc không như mong đợi, “ngư lệ” không là một vật, mà là một “người”, một “mỹ nhân ngư”, nhưng dù sở hữu linh lực siêu phàm, mỹ nhân ngư này lại không thể làm chủ được số phận của chính mình, và rốt cuộc đã chọn cách liễu kết cực đoan nhất. Chỉ tội nghiệp cho gã Hải Lang-Tử Hận bị cuốn theo vòng xoáy của số phận, tiếp tục đuổi theo một ảo ảnh.
Nội dung câu chuyện không có bứt phá mới lạ. Mô típ tranh đoạt báu vật là chủ đề thường gặp trong rất nhiều câu chuyện. Tác giả muốn đưa thêm yếu tố huyền hoặc vào tác phẩm để tạo sự mới là nhưng các dị tộc như Hải Lang tộc (người sói), Mị Hồ tộc (hồ ly), Ngư tộc (người cá), v.v... chưa tạo được nét độc đáo và đột phá, vì ngoài những miêu tả sơ lược về ngoại hình, tác giả đã không nêu được các đặc điểm độc hữu nhằm phân biệt giữa giống loài này và giống loài khác. Kết cấu câu chuyện tuy tròn vẹn nhưng còn sơ lược, một chiều, những âm mưu thủ đoạn được mô tả phơn phớt sơ sài, thiếu những nút thắt nghẹt thở, và những cú lật ngoạn mục. Bất ngờ duy nhất, có lẽ là thân phận của Ngư Lệ, nhưng nó gây cho người ta cảm giác hụt hẫng nhiều hơn là bị thuyết phục bởi tính logic của sự việc. Rốt cuộc việc Thuỷ Nham mang “ngư lệ” rời khỏi ngư tộc, lại tách linh lực của “ngư lệ” giấu vào động đá thì giúp được gì cho “ngư lệ”, hành động đó đã “giúp” “ngư lệ” được giải thoát như thế nào? Y đã giấu linh lực của “ngư lệ”, để cho nàng trở thành một người bình thường, rồi vẽ Huyết Hải Đồ dẫn đường trở về nơi cất giữ linh lực để làm gì nữa? Mà rồi ở đây tác giả lại khiến người đọc nảy sinh một thắc mắc là trong suốt quãng thời gian chết đi và liên tục tái sinh, chẳng lẽ Ngư Lệ chưa từng có hậu nhân, nhất là trong khoảng ngàn năm theo Thuỷ gia và hậu nhân của họ lưu lạc giang hồ như là một người bình thường, không có linh lực, không có chút ký ức nào về nguồn gốc xuất thân của mình? Hải Lam nói đứa con do nàng và Hải Lang sinh ra cũng là “ngư lệ”, vậy phải chăng có thể đặt giả thiết là trong các kiếp sống khác trong suốt ngàn năm lưu lạc đó, nàng cũng đã từng nảy sinh tình cảm, có thể đã có những đứa con khác, và chúng cũng đều lạ “ngư lệ”? Tại sao “ngư lệ” vốn không thuộc về Ngư tộc, nhưng vẫn phải chịu sự khống chế của họ?
Trích hồi 5, trang 103-104
- Vì sao? Nàng có một sức mạnh kỳ quái, e rằng thiên hạ chẳng ai đương cự nổi. Ngư nhân dựa vào đâu mà khống chế nàng.
- Không biết. Tôi không muốn. Nhưng vô thức làm theo. Mặc dù cố chống lại cảm giác thúc giục ấy, vẫn là vô phương phản kháng.
Thế nhưng nàng vẫn triệt tiêu được nội lực của Lý Nhân – một ngư nhân để cho lão đồng chung số phận với Hải Thiên Sư và những người khác. Mặt khác, tại sao linh lực của Hải Lam – Ngư Lệ có thể hấp thu chân lực của mọi người, dồn họ vào tử lộ, trừ Thư Ngọc Phụng vẫn tỉnh táo như thường mà không có nguyên do gì đặc biệt. Thật là cả một mớ lùng nhùng mâu thuẫn.
Ngoài ra, tác giả còn bỏ lửng rất nhiều tình tiết, mà nếu khai thác sâu hơn, có lẽ sẽ làm câu chuyện sống động hơn. Ví dụ:
Giấc mơ của Tử Hận – Hải Lang, nên chăng có thêm mô tả về chuyển biến tiệm tiến về mặt tâm lý của đứa con bị xoá bỏ ký ức nhưng vẫn có nhưng linh cảm thuộc về huyết thống?
Vì sao Hải Lam – Ngư Lệ lại có thể giao cảm phi ngữ ngôn với Hải Lang trong lốt Tử Hận, mà lại không thể dùng nó sau này khi hắn ở trong lốt Hải Sư hay khi hắn đã trở lại thành Hải Lang?
Vai trò của Lý Nhân được mô tả qua loa, trong khi ông ta là một người đóng vai trò chủ chốt trong các âm mưu nên lẽ ra phải được khai thác sâu hơn.
v.v...
Về phần miêu tả tâm lý nhân vật, cảm giác đầu tiên của tại hạ là có lẽ tác giả còn quá trẻ, để có thể viết được một tác phẩm có chiều sâu tâm lý vừa đủ. Các nhân vật và sự kiện được xếp đặt cạnh nhau như những con rối gỗ vô hồn. Tác giả không phải là không cố thổi cho chúng một chút cảm xúc đây đó, nhưng tất cả chỉ là những hơi thở phều phào không tạo nổi sức sống.
o Hải Lang: nhân vật trung tâm của câu chuyện được tác giả miêu tả như một con rối bị giật dây, một con cờ chịu sự sắp đặt của người khác trong bàn cờ số phận. Mô hình nhân vật của Hải Lang cũng không mới mẻ, đây đó ta đã từng gặp trong rất nhiều câu chuyện. Thế nhưng, cái thiếu của tác giả ở đây là thủ pháp mô tả tâm lý. Hải Lang được nuôi dưỡng trong sự hận thù giả tạo, thế nhưng khi gặp lại cha ruột của mình, tình máu mủ không tạo cho y chút linh cảm nào, không có chút dằn vặt nào, không một thắc mắc nào... Hải Lang cứ như một chú ngựa bị bịt mắt, chỉ chăm chăm tiến về hướng mà người ta muốn lái y tới. Y dễ dàng tin rằng Hải Thiên Ưng là kẻ thù giết mẹ mình, rồi bị lôi kéo vào âm mưu đoạt “ngư lệ”. Trong quá trình “nằm vùng” ở Hải Kình bang, thân phận thực sự của y được phát hiện thế nào, y cũng không hay vì quá chủ quan trong vỏ bọc của mình (trong khi tác giả vốn vẽ ra một Hải Lang thông minh tinh tế khôn ngoan). Rồi đến khi phát hiện ra chính dì ruột và ngoại tộc trưởng lão bày mưu hãm mình vào tội nghiệt sát phụ đoạt bảo, y hùng hục đi kiếm kẻ thù để tiết hận, nhưng bất thành, cũng chẳng nghĩ ra được biện pháp gì. Phụ thân gán ghép y thành hôn với dưỡng nữ của ông, nàng vốn vẫn có cảm tình với y chợt biến tính lạnh lùng như một tảng băng, y thắc mắc thất vọng nhưng cũng không tìm hiểu. Hình như y sợ phải tìm hiểu bất cứ điều gì. Bên cạnh y có Thư Ngọc Phụng, đối với y có tình cảm dường như vượt mức bình thường. Có lẽ y hiểu, có lẽ y cố tình trốn lánh, nhưng miêu tả của tác giả khiến cho nhân vật trở nên co cứng, không thật...
Ngoài Hải Lang là nhân vật chính được tác giả dành cho nhiều đất diễn, các nhân vật còn lại được miêu tả qua loa đến mức tại hạ không biết phải bình luận gì.
o Hải Thiên Sư chỉ đăm đăm một việc đi tìm “ngư lệ”, thù nhà không thèm báo, con mất chẳng quan tâm. Sau này khi đã tìm được tung tích con trai rồi, mà thuỷ chung vẫn chẳng thấy tác giả hé lộ rằng y có chút biểu tình gì. Đến lúc Hải Lang vì phẫn uất, suy sụp tâm lý sau cú sốc thân thế tiết lộ trong Quỷ Trúc lâm mà bỏ đi, y cũng không lý tới. Lẽ nào y thực sự là người không có chút nhân tính nào, ngoài lòng tham? Y là bang chủ của một bang phái mà chẳng có tâm cơ linh mẫn để phát hiện được Trác Vân, đệ tử tin cẩn là nhân vật do địch nhân cài vào dù chính Hải Lang – Tử Hận đã có hành động ám thị, không mảy may thắc mắc vì sao Diệp Khuê Vũ sẵn sàng bỏ qua nỗi đau mất con để cộng tác với y, càng không chút nghi ngờ động cơ của Lý Nhân...
o Hải Lam – Ngư Lệ lại càng khiến cho người ta không hiểu được. Rốt cuộc nàng ta yêu ai? Hải Sư hay Hải Lang? Không lẽ nào một người bình thường yêu một người lại không nhận ra chân tướng của người yêu, sau khi tiếp xúc một thời gian dài, huống chi hai người là hai thái cực khác nhau. Lẽ nào tâm tư thiếu nữ đang yêu lại kém tinh tế và bén nhạy đến thế sao? Thái độ của Hải Lam biến đổi hết sức lạ lùng. Thông thường, người phụ nữ sẽ cảm động và yêu thương người luôn ân cần bên họ, làm cho họ vui. Hải Sư luôn xa lánh nàng, trong khi Hải Lang trong lốt Hải Sư mới làm cho nàng hân hoan vui thích. Như vậy, cho dù nàng có hiểu lầm là chính Hải Lang đã giết chết Hải Sư đi nữa, biểu tình của nàng trong suốt thời gian sáu tháng vị hôn sau khi Hải Lang quay lại với thân phận thật của mình không thể chỉ là sự lạnh nhạt của pho tượng đá, nàng lẽ ra phải thắc mắc, phải cảm thấy tình cảm bị giằng xé, v.v... Nếu nói nàng không yêu Hải Lang thì cũng không đúng vì nàng cuối cùng đã cứu mạng y, nhưng vì thiếu các chi tiết về chuyển biến tình cảm như đã nói trên khiến cho tại hạ cảm thấy phản ứng và hành động của Hải Lam – Ngư Lệ thật thất thường, thiếu logic... Và rồi vì sao Hải Lam lại nhẫn tâm giết đứa con ruột của mình dễ dàng, như không chút băn khoăn xúc động vậy?
o Thư Ngọc Phụng mang tính nhất quán hơn về mặt tâm lý, nhưng mẫu nhân vật của nàng không mới, không có nét tính cách đột phá nào nên nói chung, nhân vật diễn tròn vai nhưng nhạt nhẽo, không tạo được dấu ấn.
o Trác Vân thần bí, nhưng không được miêu tả tỉ mỉ, nên cũng như Thư Ngọc Phụng, y chỉ như một hình nhân được đặt vào vở kịch để lấp chỗ trống trên sân khấu chứ chưa có xương thịt hình hài thật sự, mặc dù kết cục lửng mà tác giả cố ý để cho Trác Vân là một trong những người sống sót nhưng lại không thấy được chân tướng của Ngư Lệ có thể mở ra một ngách cho truyền thuyết hoang đường kia có thể sống lại và tiếp tục tạo thêm trường kiếp nạn mới cho giang hồ.
o Lý Nhân – tuy chỉ xuất hiện vẻn vẹn có ba lần trong cả câu chuyện, nhưng chính ông ta là một trong những nhân vật chủ chốt khơi dậy truyền thuyết và dẫn dắt âm mưu. Cho nên, như đã nói ở trên, lẽ ra tác giả nên để cho nhân vật này nhiều đất diễn hơn, tạo ra một gương mặt mưu sỹ nhiều thủ đoạn để cho câu chuyện thêm sống động.
o Độc phu nhân, Lang trưởng lão, Diệp Khuê Vũ, Cao Ngọc Lân, v.v... cũng chỉ là những nét phác thảo...
Võ công trong Ngư Lệ được miêu tả theo hình thức pha trộn giữa chiêu thức huyền ảo như trong các truyện dạng tiên hiệp lẫn những chiêu thức bình thường theo đường lối kiếm hiệp truyền thống. Do câu chuyện không dài, kết cấu không phức tạp, nên những màn giao đấu cũng ít, và cũng chỉ được miêu tả sơ lược. Vì thế, ta khó đánh được mức độ hợp lý về võ công trong tác phẩm này, cũng như không thấy được những đột phá mới mẻ.
Về chủ đề của tác phẩm, tại hạ mạo muội đoán, tác giả muốn nói lên ba vấn đề: lòng tham, sự dối trá và vô tri. Lòng tham dẫn đến lầm lạc, đến sa đoạ trong tính cách, khiến người ta có thể quên bỏ tình thân để đoạt được đối tượng tham cầu. Sự dối trá và vô tri dẫn con người ta miệt mài đi từ ảo ảnh này đến ảo ảnh khác, từ sai lầm này đến sai lầm khác.
Văn phong trong Ngư Lệ nói chung khá suôn sẻ. Tuy nhiên, tác giả hay lạm dụng thủ pháp “playback” tạm dịch là hồi tưởng/tua lại theo thủ pháp của các tác phẩm hiện đại. Thủ pháp này rất hay, nhưng xét trên thời lượng của tác phẩm mà dùng thủ pháp này tới ít nhất là ba lần thì lại tạo ra sự nhàm chán. Ngoài ra, bỏ đi những lỗi chính tả mà có thể chỉ đơn thuần là do đánh máy sai, tại hạ thỉnh thoảng lại bị vấp phải những hạt sạn rất khó nuốt, đó là cách dùng từ nôm không ra nôm, hán việt không ra hán việt của tác giả, ở những chỗ hoàn toàn không cần thiết. Ví dụ:
- “cẩm hộp” >>> nếu nói đúng hán việt phải là “cẩm hạp tử”, trong khi hoàn toàn có thể dùng chữ thuần Việt là “hộp gấm”
- “bất lành” >>> nếu nói đúng hán việt thì phải là “bất tường”, còn dùng thuần Việt thì là “chẳng lành”
Vì vậy theo đánh giá của tại hạ, tác phẩm này cần được gia công thêm chi tiết và đào sâu tâm lý nhân vật để hoàn toàn trở nên một tác phẩm có sức sống và đáng thưởng thức.
VoTamDaoNhan
09-10-2008, 06:31 PM
Bài bình của phái Côn Luân: NGƯ LỆ
Người bình: VoTamDaoNhan
Con người, đã là con người thì khó có thể tránh thoát được tham vọng, luôn luôn truy cầu tiền tài và quyền lực. Nhưng đã là tham vọng thì vốn không có bến bờ. Một khi mà người ta đạt được tiền tài và quyền lực thì lại mong được trường sinh bất lão để có thể hưởng thụ nó. Tuổi già là một trong những giới hạn tự nhiên mà người ta vẫn luôn tìm cách vượt qua, nhất là những bậc bá chủ thiên hạ như Tần Thủy Hoàng hay là chính nhân vật Hải Thiên Ưng trong câu truyện này.
Ngư Lệ, nó vốn là một truyền thuyết, là dạng vật chất, một thứ mà người ta chỉ đồn rằng khi có được nó sẽ trở nên thiên hạ vô địch và trường sinh bất tử. Nó tuy chỉ được xem như là truyền thuyết mà người ta không chứng thực được, nhưng cũng đã không ít người hy sinh xương máu lẫn tính mệnh để tìm nó.
Truyện xoay quanh Ngư Lệ, xoay quanh bí mật cũng như những tranh đấu chết sống chung quanh nó. Truyện thuộc thể loại thần tiên huyễn hoặc, một thể loại mới mẻ chỉ xuất hiện trong những năm gần đây, tạo dựng một thế giới kỳ diệu mà con người, lang tộc, ngư tộc cũng như linh thú chung sống với nhau. Tác giả phải có một trí tưởng tượng phong phú và cũng đã rất can đảm khi đặt chân trên con đường mới mẻ này.
Điểm nổi bật
Như vừa nói ở trên thì một trong những điểm nổi bật của tác phẩm dự thi chính là thể loại của nó. Một thể loại hiện đại, khai phá trí tưởng tượng của con người, tạo nên một thế giới kỳ lạ và hấp dẫn hơn. Nào là lang nhân và ngư nhân, nào là linh thú thân sói nhưng có thể bay lượn bằng hai cặp cánh trên lưng, nào là thủy quái... tất cả những điểm đó hòa quyện với nhau tạo cảm giác mới mẻ đầy lôi cuốn đến cho người đọc.
Nhưng đi trên một con đường mới vốn cũng không dễ dàng gì, ngoài một trí tưởng tượng phong phú cũng cần phải có một vốn từ phong phú tương tự. Bằng vào cách dùng từ ngữ một cách chính xác, ít trùng lắp cũng như cách ngắt đoạn, đan xen những câu chuyện xuyên không gian và thời gian khiến câu truyện trở nên hấp dẫn, êm dịu như một bài nhạc. Đây chỉ là cảm nhận riêng của chính tại hạ khi đọc, mặc dù trong truyện có những đoạn sát phạt, mưu mô nhưng vẫn có một cái gì đó khiến tại hạ cảm thấy nhẹ nhàng, êm đềm.
Nội dung chính của truyện tuy cũng chỉ xoay quanh việc tranh đoạt bảo vật cổ điển như những truyện kiếm hiệp khác, nhưng tình tiết lại hấp dẫn và nhiều màu sắc, từ bộ tộc „Hỏa Lang“ cho đến Tụ Bảo Khố, Quỷ Trúc Lâm... và những tình tiết, âm mưu bất ngờ thay đổi cả cục diện câu chuyện như thân phận của nhân vật Trác Vân (Diệp Vân giả danh)...
Điểm chưa nổi bật
1.
Bầu trời vẫn u ám lạ thường, màn mưa che khuất mọi tầm nhìn. Lão nhân chú mục vào khoảng không đen kịt trước mũi thuyền. Chớp lại lóe lên...
Lão nhân bật cười:
- Hải hiền đệ, gã thuộc hạ của ngươi không đùa đâu. Ngọn núi trước mặt, quả thật nó đi theo chúng ta.
Hải Thiên Ưng vẫn chưa hiểu sự việc là thế nào:
- Lý lão huynh nói thật à? Ngọn núi di chuyển, liệu có tin được chăng?
Hải Thiên Ưng vốn là bang chủ của thiên hạ đệ nhất bang, võ công được xem suýt soát như đệ nhất nhân mà mục lực cũng như trí óc sao kém vậy.
2.
Con quái thú tựa hồ con sói, cao bằng nữa thân Tử Hận, lông toàn thân màu đỏ, đôi mắt vẫn ánh lên màu lục yêu mị giống hắn. Bốn chiếc nanh sắc nhọn hơn cả mũi kiếm, tỏa ra hàn quang lạnh lẽo.
Linh thú lùn tè, chỉ có thể xếp vô hạng hơi bự con trong đám chó thôi, sao có thể chở được 2 người trên lưng như được mô tả trong truyện được?
3.
Tướng mạo ta xấu xí, chỉ làm kẻ hạ nhân chuyên lo việc quét dọn thôi. Ngươi tưởng đầu nhập làm đệ tử Hải Kình Bang dễ lắm à. Người được nhận vào nếu không có gia đình tài phú thì cũng là con nhà thế gia, tư chất thông tuệ.
Tiểu Hỷ vốn có địa vị cao vời là nhị cung chủ của Song Phụng thần cung, nhưng không hiểu sao lại phải đi "nằm vùng" bằng cách làm hạ nhân (???), ở chung lăn lộn với đám hạ nhân là nam nhân khác ở Hải Kình Bang. Thần cung của nàng lừng lẫy đến vậy thì sao lại không tạo được một thân phận khác thích hợp hơn, dễ thăng tiến hơn?
Tiểu Hỷ, thái độ làm việc chăm chỉ của ngươi trong thời gian qua cũng đáng khen, chiếu theo lệ ngươi phải được chuyển đi giống Tử Hận, chỉ tiếc rằng tư chất ngươi kém, không thích hợp luyện công phu chân chính của bổn bang, nên cố gắng theo các hạ nhân luyện ngoại công hộ thể thì hơn
Cả chính nàng cũng coi bộ thích làm hạ nhân nên cũng cố ém tư chất để được làm hạ nhân lâu hơn.
4.
Đổng Thiết Hùng là một nam nhân tầm thước. Dung mạo bình thường, cánh mũi hơi to, nhô hẳn khỏi khuôn mặt gầy gò. Tử Hận được Thư Ngọc Phụng cho biết niên kỷ gã vào khoảng ba mươi sáu, ba mươi bảy.
Tiên phụ qua đời hơn tám năm trước. Lúc người gặp tiên phụ, vãn bối hãy còn ấu nhi.
Chỉ có tám năm mà đã từ ấu nhi trở nên ba mươi sáu, ba mươi bảy tuổi :tk:
5. Hải Thiên Ưng vốn là giáo chủ một đệ nhất bang, không hiểu sao lại quá tự tin khi đi tìm Ngư Lệ ngay khi mình chỉ có một phần ba tấm Huyết Hải Đồ, mà khi lão được cả ba phần thì lại không biết sử dụng như thế nào?
6. Thời gian trong truyện không được hợp lý. Huyết Hải Đồ vốn được được chia làm ba phần từ ba trăm năm trước, Hải Kình Bang một phần, Vô Cực Môn một phần và một phần lưu lạc lòng vòng rồi rơi vô Ưng Vương Bang. Khó hiểu ở chỗ tại sao từ ba trăm năm trước đến nay mà hai mảnh của Hải Kình Bang và Vô Cực Môn chưa được nhập lại làm một, còn Hải Thiên Ưng thì không hiểu tại sao lại phải chờ 16 năm sau mới lại phát động chiến dịch truy tìm kể từ khi lão đi đến Ngư tộc lần thứ nhất. Ngư Lệ là chí bảo, là thứ mà người ta khó có thể kềm lòng mà chờ đợi, vậy mà Hải Thiên Ưng lại lúc hấp tấp, lúc lại kiên nhẫn một cách khó hiểu
7. Mối tình giữa của Hải Sư và Hải Lam được mô tả không cân xứng lắm. Hải Lam được mô tả như một thiên thần, xinh đẹp, thánh thiện không hiểu sao lại có thể yêu thích một gã tàn ác, lạnh lùng như Hải Sư?
8. Hỏa Lang tộc, ngư tộc gồm lang nhân, ngư nhân ngay từ đầu được miêu tả là không có tham vọng, mưu mô hiểm ác như con người, được so sánh như loài sói sống hòa bình trong bầy đàn, nhưng rốt cuộc lại cũng đấu đá, phản phé không thua gì con người. Phải chăng vì có chữ “nhân” trong "lang nhân" hay "ngư nhân" nên cũng không tránh được tham vọng vô bến bờ của con người?
Kết
Câu truyện tuy còn nhiều chi tiết vô lý như đã liệt kê ở trên, nhưng theo cảm nhận riêng của tại hạ thì truyện lại khá hay và hấp dẫn. Truyện được viết khá ngắn, khiến tình tiết đôi lúc khô khan chớp nhoáng nhưng bù lại khá cô đọng không màu mè nhưng vẫn diễn tả được nội dung hấp dẫn của mình. Điểm thêm vào đó tình cảm của Hải Lam cũng như của Thư Ngọc Phụng và truyền thuyết “Ngư Lệ” bi ai khiến câu truyện trở nên suôn sẻ, êm đềm như một bản nhạc nhiều tiết tấu.
Nếu phải cho điểm trên 100 thì tại hạ xin cho truyện này đạt 85 điểm.
Tiểu Ngọc
09-11-2008, 01:14 PM
Bài bình của Thất Giới Minh: NGƯ LỆ
Người bình: Vo Uu Thao
1. Nội dung và cốt truyện: 55 điểm
Câu chuyện kể về quá trình tìm kiếm Ngư Lệ, pháp bảo được mệnh danh là thiên hạ đệ nhất chi bảo, tương truyền người nắm giữ nó sẽ trở nên bất tử, có bản lĩnh hủy thiện diệt địa. Xuyên suốt tác phẩm là những âm mưu, những kế hoạch hòng tranh giành Ngư Lệ giữa các thế lực: Hải Kình bang, Song Phụng thần cung, Vô Cực môn, Hỏa Lang tộc, Mỵ Hồ tộc và Ngư tộc
Tác phẩm hơi thiên về tiểu thuyết huyền ảo, ý tưởng mới lạ độc đáo. Tuy nhiên, tác giả không thành công trong việc triển khai mạch truyện, nhiều nhân vật, nhiều chi tiết hơi thừa gây nhiễu, làm câu chuyện đơn giản trở nên rối rắm.
2. Bố cục và tình tiết: 45 điểm
Bố cục tương đối hợp lý với mạch truyện, cách dùng câu hỏi gợi sự chú ý của độc giả khá hay, nhưng cũng làm hạn chế tư duy của độc giả, giảm sự hứng thú với diễn tiến của câu chuyện.
Một vài tình tiết chưa được thuyết phục lắm:
1. Cảnh đầu tiên trong Phi Lộ, khi con thuyền của Hải Kình bang ngụp lặn trong cơn bão giữa đại dương, nó đã va phải một con thủy quái được mô tả là “to như quả núi, da thịt cứng rắn như kim thiết”, khiến nó rung chuyển dữ dội, nhưng nó vẫn không sao (!?). Người bình rất ngạc nhiên vì thông thường chỉ cần va vào đá ngầm thôi là đã đủ đắm thuyền rồi. Sau đó, con thuyền lại bị thủy quái quất đuôi đánh gãy cột buồm, húc đầu vào thân thuyền, thế mà gã thuộc hạ lại có thể nói với Hải Thiên Ưng rằng: “Bẩm Bang chủ, thuyền chỉ bị hư hại nhẹ…” (!?)
2. Tử Hận lớn lên ở Hỏa Lang tộc, là một dị tộc “sống ẩn cư, tách biệt với nhân gian”, lần đầu tiên ra ngoài tiếp xúc với thế giới con người lại có thể đoán nhân cách, bày mưu tính kế, hiểu biết sành sỏi như một kẻ lịch duyệt giang hồ nhiều năm.
Ngay chính tác giả cũng tự nhận xét: “Bất chấp sự suy tính khôn khéo, thân hoài tuyệt thế công phu, chung quy hắn vẫn là một gã tiểu tử non trẻ, lần đâu tiếp xúc với nhân thế phức tạp gấp ngàn lần so với Hỏa Lang Tộc yên bình, nơi mà hắn trưởng thành”
Thế mà kế hoạch Tử Hận bàn tính với Lương Tán, đưa Hải Sư vào tròng để hắn và Bằng Lang xâm nhập vào Hải Kình bang, rất tỉ mỉ và kín kẽ. Từ việc bảo Lương Tán quỳ trước linh đường giả vờ nói lên tâm nguyện lấy đầu Hải Sư báo thù, đến việc sắp xếp cho Bằng Lang xuất hiện, rồi tính trước phản ứng của Hải Sư mà bày cho Lương Tán cách đối phó. Tử Hận chỉ mới gặp Hải Sư lần đầu mà có thể biết được tính cách y một cách tường tận như vậy sao?
3. Trong giới giang hồ, sĩ diện là quan trọng nhất, thường có câu “vuốt mặt phải nể mũi” hay “đánh chó phải nể chủ nhà”, giang hồ lại truyền tụng câu: “Đệ nhất Kình bang, đệ nhị Song Phụng, tam hữu Vô Cực, mục hạ vô nhân”. Ấy vậy mà thiếu chủ Diệp Phi của Vô Cực môn lại có thể ngang nhiên giết người của Hải Kình bang ngay trước mặt Hải Thiên Ưng trong lúc thương nghị, dù đó chỉ là một tên hạ nhân, hành động này chứng tỏ hắn chẳng xem đệ nhất Kình bang ra gì. Thế mà Bang chủ Hải Thiên Ưng lại coi đó là bình thường, chỉ trừng mắt cho có lệ rồi phẩy tay cho qua, vốn đã chuẩn bị sẵn những hạ nhân không quan trọng trong bang cho Diệp Phi giết nữa chứ. Nếu nói là vì Huyết Hải đồ thì cũng không được thuyết phục cho lắm, vì rõ ràng sau này khi Diệp Phi bị Trác Vân sát hại, Hải Thiên Ưng đã xử xự rất ra dáng kẻ trưởng thượng. Chi tiết này có vẻ khiên cưỡng.
4. Đoạn Tử Hận bị nhóm Hải Thiên Ưng, Hải Sư chất vấn sau khi Thần Binh Lâu có kẻ đột nhập, sau khi thẩm tra xong cả nhóm bỏ mặt hắn đấy, tiếp tục bàn tính về những chuyện trọng đại trong bang, chỉ tới khi nói gần xong thì Hải Sư mới sực nhớ mà đuổi Tử Hận ra ngoài. Chi tiết này hơi vô lý, vì cả nhóm Hải Thiên Ưng không thể bất cẩn như vậy.
5. Dù cho thuật dịch dung của Song Phụng Thần Cung có lợi hại như thế nào đi nữa, Tử Hận gặp Hải Sư không lâu, thời gian tiếp xúc cũng không nhiều, làm sao hắn có thể giả dạng Hải Sư từ điệu bộ, tính cách cho đến giọng nói một cách thần tình như vậy? Trên dưới Hải Kình Bang tuy có cảm thấy Hải Sư khác lạ, nhưng chung quy vẫn không nhận ra, kể cả Hải Lam vốn là người yêu Hải Sư tha thiết.
6. Tử Hận và Hải Thiên Ưng là hai cha con, thế mà khi gặp ông ta , y lại không bất cứ một cảm giác nào dù chỉ mơ hồ. Chi tiết này không được thuyết phục cho lắm, vì nếu thực sự là phụ tử tình thâm, sẽ có một liên kết tâm linh giữa hai người mà không cách gì xóa bỏ được, huống chi Tử Hận là một người rất nhạy cảm và thường hay có những giấc mơ về cha khi còn nhỏ.
3. Hành văn và ngôn ngữ: 70 điểm
Hành văn trôi chảy mạch lạc, tác giả rất thành công trong việc miêu tả cảnh sắc, tạo không gian huyền ảo tuyệt đẹp cho tác phẩm.
Tuy nhiên đôi chỗ tác giả dùng từ ngữ hiện đại như “động thái” (hồi 1, đoạn nói về trận chiến giữa nhóm Lương Tán và Hải Sư), dùng từ không nhất quán khi gọi một nhân vật nào đó, lúc thì “gã”, lúc thì “hắn” (hồi 1, những đoạn nói chuyện giữa Tử Hận và Tiểu Hỷ)
4. Võ công: 55 điểm
Võ công và các trận đánh trong tác phẩm được mô tả rất chi tiết, sống động. Điều làm người bình thích thú là các thứ pháp bảo, linh thú,... trong tác phẩm.
Ngư Lệ, thực chất là một sinh vật sống không phải đồ vật vô tri, là ngư nhân thánh nữ (Hải Lam) kết hợp với viên ngọc tạo ra một sức mạnh thần bí, hủy diệt mọi thứ.
Trảm Lang đao, vũ khí tùy thân của Hải Thiên Ưng - Bang chủ Hải Kình bang, thân rộng độ một gang tay, chuôi nạm Lang Nhãn Châu, tỏa kim quang rực rỡ, sắc bén vô song, có thể chém đứt thủy quái da thịt cứng như kim thiết của Ngư Nhân tộc, có linh tính, có thể tự trở về nơi ở của chủ nhân
Ám Miên Bạch Ngọc, bảo vật của Thủy gia, một gia tộc ngư nhân bị Ngư tộc trục xuất vì làm lộ bí mật về Ngư Lệ, được tạo ra từ cổ thạch vạn năm ở vùng biển chết, hấp thụ tinh khí huyền ảo nơi ấy. Linh lực của nó giúp con người giữ được dung mạo trong trạng thái say ngủ. Ám Tàng Bạch Ngọc, là một đôi với Ám Miên Bạch Ngọc, có khả năng làm người giữ nó tàng hình. Đôi bạch ngọc này đều là huyết bảo thạch, đặc tính hại nhiều hơn lợi, chỉ phát huy linh lực đối với người nhỏ máu vào nó.
Lang Nhãn châu, bảo vật của Hỏa Lang tộc, có uy lực cực lớn, vốn có một đôi, do mẹ của Hải Lang tức Tử Hận bảo quản, nhưng một viên đã bị Hải Thiên Ưng, cha Tử Hận, cướp đi gắn lên thanh Trảm Lang đao. Chỉ có Hải Lang, mẹ y và cha y là có thể điều khiển được nó.
Tiểu Hải Quái, linh thú thuộc giống Ngư quái, sinh sống ở vùng biển phía đông, bình thường là chiếc ngọc giới chỉ đeo trên ngón tay, khi triển thần lực thì toàn thân phát lam quang, hình dạng không rõ, rất thông thuộc thủy tính.
Bằng Lang, quái thú cao bằng nửa thân người, thân tựa như sói, mắt màu lục yêu mị, răng nanh sắc nhọn hơn mũi kiếm, trên lưng là cặp cánh, sải cánh ước chừng to gấp hai ba lần cánh chim ưng, lông vũ và lông tơ toàn thân đỏ rực như lửa. Bằng Lang có thể bay lượn trên không, tấn công bằng cách phun lửa, hiểu được tiếng người, là linh thú của Hải Lang - Tử Hận
Hỏa Lang tộc (lang nhân - người sói), có hình dáng giống con người, toàn thân phủ một lớp lông tơ mịn màu xám, miệng có răng nanh sắc nhọn, mắt màu lục quỷ dị, có thể biến hình thành con người bình thường.
Ngư tộc (ngư nhân – người cá), nửa thân trên là người, nửa thân dưới là cá, tuổi thọ rất cao, đến mấy trăm năm, có thể hóa thành con người, là chủ nhân của Ngư Lệ.
Mỵ Hồ tộc, loài hồ, khéo ngụy trang, dễ kết thân, có mị lực rất ghê gớm, luôn chinh phục được kẻ đối diện. Cũng vì thế mà loài hồ để lại trên thế gian không biết bao nhiêu truyền thuyết.
5. Xây dựng nhân vật: 50 điểm
Tác phẩm chú trọng tình tiết, tính cách nhân vật không được khai thác nhiều, nổi bật trong tác phẩm là Tử Hận, còn lại đều rất mờ nhạt
Tử Hận (tức Hải Lang), con trai của Hải Thiên Ưng và Ái Cơ - một lang nhân, từ nhỏ đã bị Lang Độc Cơ, đại di của y bắt về Hỏa Lang tộc, xóa đi ký ức, làm cho y tưởng Hải Thiên Ưng, cha y, chính là kẻ thù giết chết mẹ y và cướp Lang Nhãn châu của Hỏa Lang tộc. Y là người tâm trí linh hoạt, mưu lược, trầm tĩnh. Y là nhân vật bị lợi dụng nhiều nhất trong tác phẩm, gần như không có tiếng nói riêng, một con chốt trên bàn cờ . Đoạn mô tả Tử Hận bên ngoài rừng trúc rất đặc sắc, đó là lúc cái tôi của y lên tiếng.
Hải Thiên Ưng, Bang chủ Hải Kình bang là một người hùng tài đại lược, thâm trầm và sâu sắc túc trí đa mưu. Ông có mưu đồ thâu tóm thiên hạ, Ngư Lệ chính là mục tiêu cả đời của ông ta.
Hải Lam, nàng chính là Ngư Lệ trong truyền thuyết. Nàng là một my nhân, tâm tính dịu dàng, hiền lành. Hết lòng yêu thương Hải Sư. Cuối cùng vì kết hợp với ngọc bị lời nguyền khống chế, không thể điều khiển được mình, xuống tay giết tất cả mọi người, và cuối cùng để kết thúc vĩnh viễn truyền thuyết Ngư Lệ nàng giết con mình và tự sát.
Hải Sư, đại đệ tử của Hải Kình Bang, võ công tương đối khá, vóc dáng cao ráo, gương mặt tuấn tú, tính tình tự cao tự đại, mục hạ vô nhân, là người mà Hải Lam si mê. Vì quyền lợi, địa vị và đố kỵ mà Hải Sư rất căm hận Hải Lang, vì y nghĩ nếu không có Hải Lang thì y sẽ đường đường chính chính trở thành người thừa kế Hải Kình bang. Hải Sư cũng là một nhân vật bình thường, không có vai trò chính trong tác phẩm.
Tiểu Hỷ tức Thư Ngọc Phụng, nhị cung chủ của Song Phụng Thần Cung, là một mỹ nhân đa mưu túc trí, võ công cao cường, có thuật dị dung đệ nhất thiên hạ. Nàng có thể làm nội gián mấy năm trời ở Hải Kình Bang mà không lộ. bề ngoài có vẻ lạnh lùng, song rốt cuộc cũng vì một chữ tình mà đau khổ suốt đời. Kể ra nhân vật này khá tội nghiệp.
Thông điệp đằng sau tác phẩm: 1 điểm
Con người không bao giờ ngừng tham vọng, nhưng tận cùng của tham vọng chỉ là hư không.
Vậy điểm trung bình của truyện là 56 điểm
Bach Van Phi
09-13-2008, 04:28 AM
Bài bình của Ma Giáo: NGƯ LỆ
Người bình: Dong Ta - Bach Van Phi
Ngư lệ. Thiên hạ đệ nhất chi bảo ai ai cũng muốn chiếm hữu.
Tham vọng. Đã là con người mấy ai không có lòng tham?
Hải Thiên Ưng, Cao Ngọc Lân, Diệp Khuê Vũ, nhất đại tôn sư của ba thế lực đứng đầu võ lâm lại mê muội dấn thân vào vòng xoáy của Ngư Lệ … để rồi được gì hay mất tất cả…
Và các tộc nhân khác cũng không ngoại lệ. Ngư tộc, Lang tộc, Hồ tộc… có ai không vì tranh giành Ngư lệ mà thảm tử… Tham vọng mới chính là vũ khí huỷ thiên diệt địa.
Tình. Phải chăng thiên địa vạn vật đều vô tình?
Hải Thiên Ưng được xưng tụng là thiên hạ đệ nhất nhân, nắm trong tay Hải Kình Bang hùng cứ một phương. Nhưng suốt đời lão chỉ sống trong tham vọng, chỉ biết có Ngư lệ, ra sức truy tìm Huyết Hải Đồ mà bất chấp tất cả, không hề có một chữ “tình” trong tâm.
Vì Huyết Hải Đồ, lão sẵn sàng hy sinh luôn phu nhân.
Lão tính toán sai rồi. Nếu Ái Cơ thực nằm trong tay lão, ta vẫn không giao Huyết Hải Đồ.
Thê tử chết rồi, Hải Thiên Ưng mới tấn công Hoả Lang tộc. Để làm gì? Trả thù cho thê tử ư? Hay vì Lang Nhãn Châu? Nếu đã là trả thù sao không tử chiến cùng lang tộc mà chỉ đánh một trận, lấy một viên Lang Nhãn Châu rồi rút lui.
Nhi tử bị mất tích, lão chỉ cho người tìm kiếm qua loa rồi dốc toàn lực truy tìm Huyết Hải Đồ. Bằng chứng là đến mấy năm sau mới phát hiện ra hài cốt một đứa bé bị chết trong khu rừng phía sau Hải Kình Bang. Theo lý mà nói, khi ái tử bị mất tích, hẳn là phải cho người truy lùng từng tấc đất xung quanh tổng đàn. Tình phụ tử liệu có tồn tại?
Hải Lang – Tử Hận. Đúng như cái mình, hắn chỉ sống bằng thù hận. Là một con chốt thí trong một ván cờ thâm độc, hắn sống chỉ để trả thù, luôn tìm cách giêt phụ thân mình. Để rồi khi biết ra sự thật, hắn đã nổi điên lên giết chết Tam Nhãn Yêu Lang và Lang Độc Cơ rồi cầm đao truy sát phụ thân. Khi hắn xuống tay giết chết người đã nuôi dưỡng mình, trong hắn có hai chữ “tình thân” không? Không có. Hắn hạ thủ vô tình, lại đổ thừa rằng do phụ thân xúi giục. Rõ ràng là nguỵ biện. Đối với Hải Thiên Ưng, liệu có chăng một tình “phụ tử”? Không có. Với Hải Lam, liệu có phải là tình yêu?
Hải Lam – nàng là Ngư lệ trong truyền thuyết. Số phận nàng sinh ra đã là một con rối trong tay Ngư tộc. Nàng đứng ngoài vòng thị phi, lạnh lùng, vô cảm… ra tay là phải sát tận giết tuyệt, cho dù là dưỡng phụ, là sư phụ, là phu quân, là ái nữ… ai cũng phải chết. Tình mẫu tử ở đâu khi Hải Lam tàn nhẫn đâm ngọc đao vào tim Hải Tâm.
Bạch Mao Hồ dù biết Cao Ngọc Lân là tôn nữ của mình, vẫn ám toán, trở ngược hỏa kiếm hạ sát nàng. Diệp Vân – Diệp Phi dù là huynh đệ vẫn có thể tương tàn.
Hỡi ôi, chữ tình giữa nhân gian xem ra còn khó kiếm hơn cả Ngư lệ trong truyền thuyết.
Toàn bộ câu chuyện được phủ trùm bằng màu sắc huyền bí, siêu nhiên của những truyền thuyết, những khả năng vượt qua giới hạn của nhân loại theo đúng phong cách tiên hiệp. Cách dẫn truyện khá uyển chuyển, hấp dẫn khi đảo lộn thời gian của các sự kiện. Lời văn tương đối dễ đọc. Nhưng nội dung lại quá thiên về tuyến nhân vật phản diện, không có lấy một nhân vật chính diện. Tất cả đều sống bằng những toan tính, những mưu kế hại người. Một kẻ xấu giết chết một kẻ xấu để rồi bị kẻ xấu khác giết chết… như một vòng luân hồi…
Bên cạnh đó, truyện cũng có rất nhiều điều bất hợp lý.
Hải Kình Bang uy chấn tứ phương chỉ có tiếng mà không có miếng. Mười sáu năm trước, tổng đàn Hải Kình Bang như chốn không người, ai muốn ra thì ra, ai muốn vào thì vào. Một đám sói con ung dung đột nhập thần không hay, quỷ không biết. Canh phòng nghiêm ngặt, một con ruồi cũng không thể lọt vào nhưng thiếu chủ đi ra ngoài rừng dạo rồi té chết mà không một ai nhìn thấy. Mười sáu năm sau, nội gian đầy nhà, đại đệ tử bị giả mạo cũng không ai hay biết, cao thủ vẫn ung dung đi mây về gió. Hoả Lang Tộc mà kéo quân đến đánh úp một trận là bảo đảm chết sạch :fun1:
Lang Nhãn Châu uy lực cực cao vậy mà Ái Cơ vẫn thảm tử dưới tay trưởng lão, trong khi Hải Lang cầm Lang Nhãn Châu lại 1 chiêu giết luôn cả hai người. Hơn nữa Lang Nhãn Châu là báu vật của Lang tộc, chỉ có chủ nhân mới sử dụng được. Vậy mà Hải Thiên Ưng vẫn sử dụng được Lang Nhãn Châu, dùng nó để tăng uy lực cho Trảm Lang Đao.
Ngư lệ khiến cho Ngư tộc trường thọ ba bốn trăm năm. Nhưng mất Ngư lệ rồi, ngư nhân vẫn thọ ba bốn trăm năm. Vậy cần quái gì Ngư lệ nữa mà tìm với kiếm.
Thuỷ Nham nếu như đã đem linh lực của ngư lệ giấu kín nơi hoang đảo để giải thoát ngư lệ, không cho Ngư nhân tìm thấy thì còn vẽ lại Huyết Hải Đồ làm gì? Nếu Hải Lam không có linh lực thì chỉ là một người bình thường, không ai biết được nàng là Ngư lệ. Truyền thuyết sẽ mãi là truyền thuyết… bi kịch sẽ không xảy ra… không cần tranh giành giết chóc. Thuỷ gia phải lưu lạc Trung Nguyên vì cứu đi Ngư lệ, hay bị Ngư tộc trục xuất vì dẫn con người về đảo? Kỳ lạ là ngay cả Thủy phu nhân cũng chẳng biết Huyết Hải Đồ để làm gì. Bà vẫn cho rằng Huyết Hải Đồ dẫn đường về Ngư tộc.
Miêu tả thời gian cũng có chút vấn đề. Ba trăm năm trước, nội tổ của Đổng Thíêt Hùng đã cứu mạng Thuỷ phu nhân. Vậy Đổng gia cũng thọ không kém Ngư nhân. Một trăm năm trước, Liễu Hàm vận đã tam tuần, vậy khi chết ít nhất cũng ngoài trăm tuổi vì Cao Ngọc Lân cũng chỉ mới tam tuần. Một trăm năm trước, Mao Bạch Hồ cũng tam tuần, một trăm năm sau vẫn còn sức lực tranh giành Ngư lệ.
Ngư nhân chết đi sẽ biến thành người cá. Lang nhân chết đi sao không biến thành người sói. Hồ nhân chết đi cũng chẳng biến thành người cáo.
Trên thế gian, liệu có tồn tại một chữ "Tình" ...
Kiếm Phổ
09-15-2008, 06:04 PM
Trên đây là các bài bình truyện NGƯ LỆ --- truyện đoạt hạng 10 kỳ thi TÀNG KINH KIẾM PHỔ III.
Powered by vBulletin™ Version 4.0.3 Copyright © 2012 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.