View Full Version : Hạng 9 - KIẾM --- các bài bình
Huyết Công Tử
06-17-2008, 10:21 AM
Bài bình của Thiên Thủ Giáo: KIẾM
Người bình: Huyết Công Tử
Trước hết xin cho tiểu đệ gửi lời cảm ơn đến các vị đại ca, đại tỷ đã tạo nên một cuộc thi rất tuyệt vời, giúp cho các huynh đệ yêu truyện kiếm hiệp, yêu sáng tác truyện có nơi để gửi gắm tác phẩm tâm huyết của mình đến những huynh đệ tỷ muội thân thiết trong Cốc. Cũng như cảm ơn các tác giả đã viết truyện và gửi truyện dự thi, giúp cho cuộc thi thêm phần sôi nổi và để cho mọi người cũng như tiểu đệ đây có những giây phút thư giãn sau một ngày mệt mỏi. Hy vọng các vị tiếp tục viết truyện và tham gia những kỳ thi tiếp theo, và biết đâu có vị nào từ đó mà phát hiện ra tài năng của mình và trở nên nổi tiếng thì cũng là niềm vui chung của các huynh đệ tỷ muội trong Cốc :).
Toàn bộ 12 bộ truyện dự thi đều có những cái tên rất hay và lôi cuốn. Do thời gian có hạn nên tiểu đệ mới chỉ đọc được bộ “Kiếm” và xin được viết một bài bình phẩm về bộ truyện này, để góp một phần nhỏ cho cuộc thi. Đệ lần đầu tiên làm việc này, chắc sẽ có nhiều sai sót, mong tác giả cũng như tất cả huynh đệ tỷ muội bỏ quá cho :).
Tiểu đệ vô môn vô phái, nếu ai thấy bài bình của tiểu đệ được muốn thu nhận thì tiểu đệ sẵn sàng trao tặng.
Thêm vào sau: Bạch huynh đã ngỏ lời. Đệ xin dành tặng bài này cho Thiên Thủ giáo.
Kiếm
Nội Dung
Kiếm là một truyện ngắn. Được viết theo dạng kiếm hiệp xen lẫn một chút trinh thám. Phần lớn của câu truyện xảy ra tại một nơi hư cấu có tên là Hoàng Mạc trại, nằm giữa một sa mạc rộng lớn có tên là Hoàng Mạc châu và đại lục.
Hoạng Mạc trại là nơi luyện kiếm nổi danh nhất thiên hạ, ở đó đứng đầu là ba nhà Đường gia, Chu gia, Trình gia. Câu truyện xoay quanh gia tộc nổi tiếng nhất về nghề luyện kiếm là Đường gia. Vì một bí kíp luyện kiếm và kiếm phổ của Trình gia mà Đường gia đã ra tay hạ sát toàn bộ người trong Trình gia, mở đầu cho một loạt thảm kịch về sau.
Phi lộ của câu truyện khá hấp dẫn và lôi cuốn, gọi trí tò mò của độc giả. Khung cảnh cũng không có gì mới mẻ khi xoay quanh một mối thù. Mở đầu cho truyện là một chữ “Kiếm”, và toàn bộ cậu truyện cũng vì những thanh kiếm mà ra. Khi đọc truyện này tiểu đệ thấy tác giả viết tựa như Cổ Long tiền bối, mặc dù không có những cảnh điều tra trinh thám gì. Chỉ là có những cảnh đánh nhau nhưng không tạo cảm giác máu me hừng hực quyết đấu trên giang hồ và câu truyện mang lại cảm giác hồi hộp tò mò u ám hơn cho độc giả. Nhất là càng về sau thì càng có nét giống với “U Linh Sơn Trang”, hầu như tất cả chết sạch :D. Có điều càng về sau thì nội dung câu truyện càng trở nên dễ đoán hơn. Làm mất đi cái hấp dẫn của truyện.Có lẽ do vì ít nhân vật quá. Nhưng đệ nghĩ cũng do tác giả cố ý viết như vậy, để khiến cho độc giả muốn đọc tiếp, xem đến lúc nào thì những nhân vật trong truyện nhận ra điều mà độc giả đã biết, và mọi chuyện xảy ra như thế nào.
Điểm yếu của câu truyện là không đi vào chi tiết, làm cho người đọc khó có cảm giác sâu xa về từng nhân vật cũng như các tình tiết trong truyện. Chẳng hạn như Đường gia làm sao có thể tru diệt được Trình gia hay Kiếm Lượng làm cách nào trở nên tài giỏi như vậy, làm sao làm được những việc hắn đã làm. Tác giả chỉ hay kể ra sự việc mà không đưa ra lý giải.
Văn Phong
Nói về văn phong thì tác giả viết khá lôi cuốn, tả cảnh, tả những cuộc quyết đấu tuy là ngắn cũng rất sinh động. Tuy nhiên có điều khiếm khuyết là không có tên chiêu thức. Tiểu đệ nghĩ đó cũng là vấn đề chung của các tác giả kiếm hiệp Việt Nam. Không biết Hán Việt nên khó nghĩ ra tên chiêu thức sao cho hay cho đúng.
Và truyện cũng không hề chú trọng đến những vấn đề luôn thấy trong các truyện kiếm hiệp như là nội công nội lực hay huyệt đạo. Chỉ chú trọng đến việc sử dụng kiếm.
Thơ văn trong truyện cũng được tác giả nhắc đến đôi chút. Đoạn hình dung về thanh kiếm cũng khá là đặc sắc. Nhưng đến khi Kiếm Lượng đánh đàn thì lời văn lại trở nên lủng củng, khó hiểu, và không ăn nhập vào nội dung.
Trong truyện có thêm những đoạn mây mưa. Tả phải nói là cũng không có thua kém gì các tiền bối như là Bông lão gia :D. Từ nghữ dùng trong lúc đó cũng hình tượng hóa rất sinh động. Có lẽ nên cấm trẻ em dưới 18 tuổi và các tỷ muội chưa chồng.
Nhân Vật
Kiếm Lượng
Người sống sót duy nhất sau thảm cảnh của gia đình. Bị bệnh không thể thoát mồ hôi từ nhỏ, phải cắt máu để thoát nước trong cơ thể.
Nói chung có thể tóm gọn người này trong 6 chữ “Thiên hạ đệ nhất nam nhân”. Cái gì cũng biết, cái gì cũng giỏi. Tài năng xuất chúng, trong vòng mười mấy năm mà có thể văn võ song toàn, cầm kỳ thi họa tất cả đều giỏi, thậm chí cả y dược cũng rành. Có thể trong một cuộc thi Âm cầm mà đánh bại cả Cầm tiên.
Hơn nữa công phu tán gái cũng như trên giường của tên này thì e sánh ngang với Ma chủng của Hàn Bách, mặc dù thân thể thì ốm yếu.
Đệ thấy tác giả tả về nhân vật chính này cái gì cũng hơi thái quá một chút, nên dễ gặp mâu thuẫn. Từ tài năng cho đến khả năng chịu khổ cực. Một đứa trẻ mà uống máu ăn thịt cha mẹ mình trong 18 ngày để sống vượt qua sa mạc thì đúng là chuyện hơi khó tin. Bởi vì lúc đầu tác giả tả Hoang Mạc châu là nơi khắc nghiệt nhất, không có sự sống, lạc đà còn chết huống chi là một đứa trẻ. Ban ngày thì tuy là gã không ra mồ hôi nhưng ban đêm sao chịu thấu cái lạnh. Có lẽ do tác giả muốn thù hận này ghi đậm trong lòng Tử Lượng và muốn nói lên tinh thần kiện định từ nhỏ, nhưng đệ vẫn thấy diễn tả không được hợp lý.
Đường Quý Sinh
Đây là nhân vật đứng đầu trong Đường gia. Từ võ công đến trí tuệ đều rất cao. Tác giả tả nhân vật này rất khá, tuy ít có những cảnh làm nổi bật lên địa vị của y trong gia đình cũng như trong giang hồ. Đáng lẽ một người như y phải được tả một cách kỹ càng hơn, phải nổi bật lên tính cách sẵn sàng hi sinh mọi thứ của y.
Đường Quý An
Người này là con cả của Đường Quý Sinh. Cao lớn vũ dũng, võ công tài giỏi. Là một điển hình của võ tướng. Hữu dũng vô mưu, và cũng là một người si tình. Vì một người không yêu mình mà sẵn sàng hi sinh mạng sống cũng như sự hưng vong của gia tộc.
Đường Quý Bình
Nhị công tử. Là một “Trương Phi” trong truyện, tính nóng như lửa. Luôn luôn ganh ghét với Kiếm Lượng. Cũng là một kẻ hữu dũng vô mưu, trong suốt truyện toàn bị lợi dụng.
Đường Quý Hoan
Tam công tử. Là một người yếu đuối nhưng si tình giống đại ca Đường Quý An, không nổi bật trong truyện. Vợ là Âu Tiểu Thiên bị Kiếm Lượng dụ dỗ.
Đường Mẫn Lạc
Con gái út trong nhà. Được xưng là đệ nhất mỹ nhân của Hoang Mạc trại. Tính tình kiêu ngạo, không hiểu sự đời, là người đầu tiên chịu sự trả thù của Kiếm Lượng. Là điển hình của các tiểu thư trong gia đình giàu sang, khờ dại, ham thích những điều mới lạ và không chịu nổi đả kích đầu tiên từ sự bạc tình của Kiếm Lượng.
Chu Trác Lệ
Là vợ của Đường Quý Bình. Cũng là một trong những người yêu Kiếm Lượng. Là một người con gái yêu thơ văn, nhưng tính tình lại kiên định. Dù là yêu Kiếm Lượng nhưng đến cuối cùng vẫn dứt áo ra đi vì hiểu rằng gã hoàn toàn không yêu nàng.
Thẩm Tại Tâm
Là vợ chưa cưới của Đường Quý An, con của Hoàng Hoa tú sĩ. Là một người con gái rất si tình, yêu Kiếm Lượng đến dại khờ. Tác giả tả điều này rất tốt. Nhưng đến lúc cuối khi tả cảnh mây mưa với Kiếm Lượng thì lại làm cho người đọc thấy đây là một người đàn bà lăng loàn, không hợp với hình ảnh của một người con gái si tình.
Tác giả tả quá kỹ về con người Kiếm Lượng trong khi những người khác thì lại bỏ qua. Làm cho người đọc khó nhận xét được về tính cách của từng người. Như người đọc chỉ cảm thấy tính cách bề mặt của mỗi người còn nội tâm sâu xa thì không được nhắc đến. Tỉ dụ như Đường Kiếm Sinh phải là một người thâm trầm mưu kế, đáng tiếc là lại không được nhắc đến kỹ càng.
Cảm nhận riêng
Tiểu đệ cảm thấy đây là một truyện ngắn khá. Và đệ nghĩ cũng là tác phẩm đầu tay của tác giả. Ý tưởng tuy không có gì mới khi xoay quanh chuyện thù hận giữa vài gia đình. Cách viết lúc đầu cũng hấp dẫn và lôi cuốn, ngôn từ dùng cũng hay và thích hợp. Tuy nhiên do bối cảnh hạn hẹp, nhân vật ít, làm cho nhiều chuyện trở nên gượng gạo. Nhân vật chính thì do được thần tượng hóa quá, làm mất đi cái tính cách riêng của hắn. Tuy nhiên tác giả vẫn diễn tả rất khá về tính cách kiên định của nhân vật, vì trả thù sẵn sàng làm tất cả, và vì mất tất cả rồi cũng không cần gì nữa kể cả tình yêu.
Trong truyện thì cũng có những đoạn không hợp lý, chẳng hạn như việc Kiếm Lượng sẵn sàng gian dâm với người họ Đường ngay tại nơi ở của mình ở trong Đường gia, chỉ cần 1 người nào đó phát hiện ra là mọi kế hoạch của hắn sẽ tiêu tan. Hay là trong 1 tháng Âu Tiểu Thiên luôn đánh nhau với Kiếm Lượng, sau 1 tháng nữa thì lại có mang và giết chồng. Chẳng lẽ với Đường Quý Sinh không nghi ngờ Kiếm Lượng, Đường gia uy thế như vậy, Âu Tiểu Thiên làm gì sao qua mắt họ được, vậy mà việc Âu Tiểu Thiên gian dâm với ai cũng không được để ý. Những điều Kiếm Lượng đoạt được quá dễ dàng, quá đơn giản khiến cho câu truyện mất đi sự lôi cuốn. Nói một cách khác là câu truyện không có được những điểm thăng trầm mà chỉ đi theo một đường thẳng.
Những cảnh mây mưa quá chi tiết cũng không phù hợp với bối cảnh truyện. Vì muốn người con gái yêu mình rồi đau khổ vì mình mà chết không nhất thiết là cứ phải mây mưa điên cuồng. Nó khiến cho khung cảnh u ám của truyện bỗng nhiên trở thành vô vị.
Kết
Tiểu đệ rất khâm phục tác giả đã viết ra được một câu truyện như vậy. Mọi cái tiểu đệ nhận xét đều cố gắng làm một cách khách quan. Có gì sai sót mong tác giả lượng thứ. Mong tác giả tiếp tục cố gắng phát huy tài năng của mình. Và ai thấy bài bình của đệ có gì sai sót thì xin cứ góp y với tiểu đệ. Đa tạ mọi người đã đọc :).
Ngụy Quân Tử
07-14-2008, 01:32 AM
Bài bình của Đông Ly Các: KIẾM
Người bình: Ngụy Quân Tử
Tuân theo lệnh của Anh Cúc, tỷ tỷ đăng bài bình "Kiếm" lên đây, mong nhận được các ý kiến đóng góp của mọi người.
Với tinh thần chê là chính, nghĩa là những đoạn chưa hay thì nói, còn hay thì không nói (thiệt thòi cho tác giả quá :D), bởi vì chê dễ hơn viết, taquyết tâm bỏ chỗ khó lấy dễ.
May mà truyện này ngắn (chỉ có 153 trang thôi), không dài như mấy truyện khác.
Nội dung
Bao trùm lên truyện là sự trả thù.
Một Kiếm Lượng bị tan cửa, nát nhà, toàn gia bị diệt, ăn thịt, uống máu người thân mà sống luyện thành một thân võ công để trả thù. Lần lượt những kẻ thủ ác đã phải đền tội, ngoài ra sự trả thù này còn nhắm đến làm cho kẻ thù đau khổ không biết đâu mà kể, những người xung quanh từ con đến cháu đều làn lượt trở thành nạn nhân của hắn.
Đường Quý Sinh giết bạn, đoạt vợ người, cuối cùng cũng bị Hoa Tú Lê đâm cho một nhát, thì cái gương nhãn tiền đó lại soi cho thấy: Đường Quý Bình cũng đoạt Chu Trác Lệ từ tay người khác, rồi lại bị chính anh ruột mình giết chết (mặc dù cái đoạn tính toán đường kiếm giết người không hay lắm), lại cũng là do mình hạ độc thủ cho con mình. Đường Quý Hoan và vợ Âu Tiểu Thiên giết lẫn nhau. Đường Quý An một đời hào sảng, chính trực mà cuối cùng kết cục cũng đau khổ không kém: vô tình giết em mình, tận mắt thấy người trong mộng phản bội…. Cuối cùng một mòi lửa lớn đã thiêu hết mọi thứ ra tro.
Nhóm người Hoàng Hạc tú sĩ Thẩm Nhan Bình, Âu Triển Vũ, Đường Quý Sinh giết Trình gia vì lý do gì: Hoàng Hạc tú sĩ thì vì mấy quyền sách quý, Đường Quý Sinh thì vì bí quyết rèn bảo kiếm, còn Âu Triển Vũ thì vì cái gì?
Ban đầu đọc truyện cảm giác rằng tác giả đã để cho kết cục không có hậu, chỉ cần bỏ đi hai câu cuối, hoặc sửa một chút thì người đọc còn có thể hy vọng vào một chút thiện lương còn lại của con người. Nhưng ngẫm kỹ ra kết thúc như vậy là hợp lý, bởi vì từ đầu đến cuối truyện là Kiếm Lượng chỉ có báo thù, báo thù và báo thù, không hề có một phút giây hối hận, thì làm sao sau sáu năm tỉnh lại lại có thể thay đổi nhanh như vậy. và cái quan trọng hơn là nên để hắn sống, sống mà nhớ lấy, sống mà thấy rằng những gì tốt đẹp đã từng bị hủy trong tay hắn, nếu không còn cái ý chí trả thù thì cái gì sẽ là ý nghĩa cuộc đời hắn.
Nhân vật
Kiếm Lượng
Nhân vật chính với mối huyết hải thâm cừu bị diệt toàn gia bởi chính những người tự xưng là huynh đệ với phụ thân hắn, nhằm đoạt được bí quyết rèn kiếm và kiếm pháp của Trình gia. Trải qua hai mươi năm nghiền ngẫm, thực thi âm mưu quả thực không đơn giản, có cảm giác sự trả thù của nhân vật Kiếm Lượng giống như đã được lập trình sẵn, cứ thế mà chạy ro ro thôi, chẳng có cái gì có thể ảnh hưởng tới được.
Nhân vật này quả thực đã được dành cho quá nhiều ưu ái, cái gì cũng giỏi, cái gì cũng hay, nào là phong hoa tuyết nguyệt, cầm kỳ thi tửu... (không hiểu hắn học được ở đâu nữa?). Nhưng cái quá nào cũng có mặt không thật của nó. Quá trình báo thù của hắn cao minh tới mức nào mà không một ai nhận ra vậy?, ở đây có một bầy cừu quá non và một con sói quá già. :coc:
Vì báo thù mà hắn giết hết những người mang họ Thẩm, họ Âu, họ Đường: bao nhiêu là ân tình của các nữ nhân đối với hắn, Đường Quý An một mực bảo vệ cho hắn, gã lại là người hào sảng, cương trực,,, mà vẫn không làm hắn cảm động một mảy may nào hay sao,… không hề phải trăn trở suy nghĩ là mình báo thù như vậy có đúng hay hay chưa… Cho nên thật sự nhân vật Kiếm Lượng này chưa có đủ chiều sâu nội tâm cần thiết đủ để độc giả có thể thông cảm với việc làm của hắn, cũng không có thật lắm, do đó chất “hiệp”, chất “nghĩa” trong truyện “Kiếm” này không có nhiều.
Vì báo thù mà nhằm vào lưới tình đối với các nữ nhân thì cũng không hay lắm, tuy nhiên cái này cũng khó trách được, “bất chấp thủ đoạn” mà, (ngoài ra cả bốn cô cũng chẳng đáng được hắn coi trọng lắm). Lợi dụng Tiểu Lam để gián tiếp hại chết Đường Mẫn Lạc, rồi lại cho Tiểu Lam dùng thuốc để nàng ta tự vẫn; giả vờ yêu thương Thẩm Tú Tâm để bức Đường Quý An tự hủy mình rồi giết Thẩm Tú Tâm; phục thuốc cho Âu Tiểu Thiên để nàng tưởng mình đã mất đứa con rồi trở về đi giết Đường Quý Hoan; Tráo siêu thuốc của Đường Tiểu Tâm để Quý Bình tự tay giết con…. Thế mà cho đến lúc cuối vẫn nói rằng “ta chưa giết người nào trong họ Đường các ngươi mà” (trang 147), nhưng âm mưu mượn tay giết người của gã quả khiến người ta phải ghê sợ.
Vậy mà đọc từ đầu tới cuối vẫn thấy hắn thật sự rất ôn nhu, rất dịu dàng, rất yêu thương đối với cả “Hoàng Mạc tứ kim hoa”: Đường Mẫn Lạc, Âu Tiểu Thiên, Chu Trác Lệ, Thẩm Tú Tâm, và cũng vẫn ôn nhu, dịu dàng như vậy khi đưa người khác vào chỗ chết.
Mà hầu hết các nữ nhân trong truyện cũng làm người ta quả thực là thất vọng. Đường Mẫn Lạc có thể nảy sinh luyến ái với Kiếm Lượng đó là chuyện có thể hiểu được, chỉ thương cho một cô gái cuối cùng chết vì danh tiết bị bại hoại mà vẫn không biết được bộ mặt thật của tình nhân. Còn Âu Tiểu Thiên, Chu Trác Lệ, Thẩm Tú Tâm đều đã có chồng, có hôn ước mà hành xử không giống như những thiên kim tiểu thư, hoàng hoa khuê nữ thông thường.
Ban đầu đọc truyện tôi cho rằng tác giả có ác cảm với nữ nhân khi xây dựng đa phần các nhân vật nữ như thế này, thì hẳn là nam nhân, thế nhưng gần đây mới biết mình nhầm; thế hóa ra Cổ Long luận lúc nào cũng đúng sao? [thở dài mode])
Chu Trác Lệ yêu chồng, Đường Quý Bình cũng rất yêu vợ thế mà nàng ta không có hạnh phúc (trang 119), cái này thì không thể tin được, vì yêu người ta có thể “một trăm chỗ lệch cũng kê cho bằng”, sao lại để chỗ trống cho Kiếm Lượng chen vào. Rất yêu chồng mà không hạnh phúc?!?! nên chỉ gặp Kiếm Lượng lần thứ hai đã đồng ý cùng hắn đi hội hoa, khi bị chồng tra hỏi thì trả lời rằng ta không phải là một món đồ của người, người đừng có cố quản việc làm của ta (trang 57) ???
Chu Trác Lệ cuối cùng cũng biết được những việc làm độc ác của Kiếm Lượng mà vẫn cứu hắn ta, đủ biết tâm tư nàng ta thật không đơn giản; để rồi cuối cùng thì lại bỏ đi, hy vọng rằng hắn có thể bỏ được hận thù, nhưng quả thật là nàng đã phải chịu thất vọng rồi. Đáng tiếc vì đã đặt tình yêu nhầm chỗ, tin nhầm người.
Hoàng Hoa Tú Nữ Thẩm Tại Tâm đã chọn Đường Quý Bình làm lang quân tương lai từ 6 năm trước, rồi sau đó mới gặp Kiếm Lượng và cũng tỏ lòng yêu thương. Khi trở lại Hoàng Mạc Châu sau khi tưởng rằng Kiếm Lượng chết đã ba năm mà trong lòng vẫn còn luôn tưởng nhớ đến đủ biết nàng ta yêu hắn rất sâu sắc. Vậy nên mới không hiểu Đường Quý Bình là gì trong lòng của nàng. Vì đứng ra bảo đảm cho Kiếm Lượng mà không màng đến danh tiết của mình, đến lúc chết mới nhận ra con người thật của hắn.
Đường Quý Sinh thì quả là đầu mối của mọi tai ương, không hiểu với con người như vậy thì Đường gia có gì mà phong quang ở Hoàng Mạc châu. Cướp Hoa Tú Lê từ tay người khác, ép chồng nàng ta tự sát. Diệt toàn bộ Trình gia để cướp bí quyết rèn kiếm và kiếm pháp. Tẩm thuốc độc vào kiếm khi tỷ đấu ngự tiền để giết kẻ đại diện cho Đường gia tham dự. Cuối cùng thì cũng nhận được kết quả tương báo.
Hoa Tú Lê là một nhân vật được nhắc đến rất ít trong truyện, nhưng cuối cùng cũng thể hiện được một chút bản lĩnh khi tự tay đâm Đường Quý Sinh, châm một mồi lửa thiêu hết mọi ân oán, hận thù và máu.
Đọc xong truyện này cảm giác như con người đã bị mất hết nhân tính, đến cả tính thú vật cũng chưa chắc còn. “Hổ dữ còn không ăn thịt con”, khi biết Âu Tiểu Thiên mang trong mình cốt nhục của mình mà Kiếm Lượng vẫn để cho nàng ta chết thì đúng là hắn không bằng cầm thú.
Một số tình tiết vô lý trong truyện:
- Kiếm Lượng mắc quái bệnh: không có mồ hôi nên hàng ngày phải chích máu. Có mấy vấn đề ở đây:
+ Thứ nhất: không có mồ hôi quả thực là một bệnh lạ, có lẽ từ trước đến này chưa từng gặp trong y văn thế giới cũng như chưa có tác giả kiếm hiệp nào cho nhân vật của mình mắc bệnh này, vì một lẽ rất giản đơn, mắc bệnh này thì làm sao mà sống nổi, sống bình thường thôi, chứ chưa nói đến luyện võ. Cơ thể thoát mồ hôi, chức năng quan trọng nhất là điều hòa thân nhiệt chứ không phải là giải độc, chỉ cần vận động mạnh, đi đứng chạy nhảy một lúc thôi là cơ thể đã nóng bừng lên rồi, để duy trì được mức 37độ C thì phải có cái gì làm mát chứ, chỉ có nằm yên một chỗ như sáu năm sau này thì may ra…
+ Hàng ngày phải chích máu, thế thì tại sao không dùng lại vết thương cũ mà lại rạch vết cắt mới (trang 1), nếu cắt liên tục như vậy thì sau bao nhiêu năm lấy đâu ra chỗ để chích nữa đây? Trang 141 nói rằng Tử Lượng hay Kiếm Lượng là kẻ không có máu.
- Trên sa mạc khi sát hại cả nhà họ Trình, người cuối cùng bị giết là Trình Tử Khiêm, theo về lý mà nói thì người đầu tiên bị giết phải là người này chứ?. Đứa trẻ Kiếm Lượng bị rơi xuống một cái hố rất sâu có xác của Ma Vực Vương đã chết từ lâu. Cái hố này có vách để có thể khắc võ công được, mà trải qua bao nhiêu năm trong sa mạc lại không bị gió cát thổi vùi lấp đi hay sao, làm sao còn cho Kiếm Lượng thấy được một bộ xương khô. Trong mười mấy ngày tồn tại trên sa mạc, Kiếm Lượng là một đứa trẻ phải ăn thịt, uống máu người thân mình để tồn tại (trang 147), nhưng máu người ta sau khi chết làm sao còn có thể uống suốt mười tám ngày được.
- Nhóm người Hoàng Hạc tú sĩ, Âu Tiểu Vũ, Đường Quý Sinh, bọn họ đều biết quái bệnh của Tử Lượng từ nhỏ (trang 136), vậy mà khi gặp lại Kiếm Lượng cả Hoàng Hạc cư sĩ (trong ba năm) và Đường Quý Sinh đều không nhận ra sao (cái này chứng tỏ họ không thể nhanh nhạy bằng độc giả chúng ta được) :D.
- Khi Đường Mẫn Lạc đi trên đường thấy rất nhiều người cũng cầm họa tự trên tay (trang 101). Thời đó không biết công nghệ in ấn đã tiến bộ đến mức nào mà trong một thời gian ngắn đã có nhiều bức họa ra đời vậy, hay là Kiếm Lượng phải “lao động” cật lực trong mấy chục ngày để ra chừng đó bức họa (trong khi chỉ cần một bản treo lên cho mọi người thấy cũng đủ rồi nhỉ). :D
- Khi Âu Tiểu Thiên chết còn mang trong mình thai nhi hơn một tháng (trang 111), cái này người Kiếm Lượng còn sống ra thì làm sao mọi người trong Đường gia có thể biết được?.
Nhan Si
07-23-2008, 12:29 AM
Bài bình của Tiêu Dao Môn: KIẾM
Người bình: Nhan Si
I.Nội dung & Ý tưởng:
1.Tóm tắt nội dung:
Đường Gia được xưng là đệ nhất kiếm phường tại Hoàng Mạc trại, ngày tổ chức tỉ thí Đường đại kiếm phường cũng là ngày khởi đầu định mệnh đưa đến họa diệt vong cho Đường tộc. Kiếm Lượng, vốn là Trình Tử Lượng thiếu chủ của Trình Gia kẻ sống sót duy nhất sau khi bị thảm sát bởi âm mưu của Đường Gia, họ Âu, họ Thẩm. Gã trở lại bắt đầu công cuộc báo thù, xâm nhập vào Đường Gia với thân phận là kiếm sĩ đại diện cho Đường Gia, đồng thời với thân phận giang hồ là Quỷ kiếm trang chủ, từng bước lập ra những âm mưu hiểm độc giết lần lượt người trong dòng họ khiến Đường Gia tan nát, những cựu thù liên quan tham gia âm mưu thảm sát Trình Gia năm xưa đều bị giết chết. Cuối truyện Kiếm Lượng được nhị phu nhân và con dâu Đường Gia cứu sống như là hành động để kết thúc oán thù.
2.Ý tưởng: “Mắt đền mắt, răng đền răng”, “Gieo gió gặt bão” là ý tưởng cốt lõi của truyện, oan oan tương báo rốt cục chỉ mang lại sự mất mát và đau khổ. Bên cạnh đó truyện ẩn hiện những suy nghĩ và hành động mang tính cách tân của người phụ nữ.
3.Nhận xét:
Nội dung và ý tưởng tuy đơn giản nhưng rõ ràng, với những phương cách báo thù khá độc đáo không kém phần kinh dị, lần lượt đánh gục kẻ thù bằng mật ngọt của ái tình và với cả sự tàn khốc của thú dữ khiến người đọc rùng mình. Việc báo thù ở đây dù đúng hay sai cũng để lại sự bất nhẫn.
Tuy vậy có vài điều trong truyện làm tại hạ cảm thấy không thỏa đáng ở đây:
Kiếm Lượng còn sống sót sau cuộc thảm sát cũng lạ, nhổ có thì phải nhổ tận gốc, giết hết vài chục mạng người chừa lại thiếu gia cuối cùng mới giết, việc không giết được do bão cát tràn đến cũng không nhanh bằng lật tay lấy mạng người.
Việc Quỷ kiếm phường hí lộng hạ nhục Đường gia. Đường đường là đệ nhất kiếm phường mà phản ứng phải nói hầu như không có, nếu truyện cho đánh một trận tưng bừng thì hợp lý hơn, sau cùng lại vì lời khích tướng đơn giản của Quỷ kiếm phường mà ăn phải thịt con mình!? Đường Quý Sinh sỉ hảo hay là kẻ ngốc.
Dựa vào đâu Quỷ kiếm phường có thanh quỷ đầu kiếm tốt tương đương kiếm của Đường kiếm phường
Loại kiếm do Quỷ kiếm phường tạo ra đích thực sắc bén vô cùng, so với Đường gia không thua kém chút nào. Công nghệ luyện kiếm đâu phải một sớm một chiều mà thành công. Tuy rằng Quỷ kiếm trang chủ cũng là Kiếm Lượng nhưng cha gã chết rồi đâu có truyền nghề lại.
Triểu đình tuyển chọn Ngự tiền bao gồm kiếm sĩ phải chặt gãy kiếm đối phương để biết kiếm tốt
Luật dự thí là kiếm thủ dùng kiếm do phường đó tạo ra, chặt gẫy kiếm của đối phương là thắng. Và
Luật của tỉ đấu cấm giết người. Kẻ nào giết người sẽ bị xử thua ngay tức khắc. Nếu kẻ thua do bị xử thua có kiếm tốt hơn thì vẫn thua, theo tại hạ triều đình phải quan trọng việc chọn kiếm hơn là chọn người. Và tách bạch ra việc chọn kiếm và chọn người thì đúng hơn.
Thập đại cao thủ là những ai, nêu ra thì hay hơn. Võ công đạt cảnh giới nào thì gọi là thập đại cao thủ.
II.Hành văn và câu cú:
Đây là điểm mạnh của truyện, với lối hành văn lôi cuốn, và táo bạo khi mô tả tình cảm nam nữ, câu cú gãy gọn và gợi hình những đoạn tả cảnh
Trên cao không, mây ôm ấp vầng nguyệt non, dường như cũng mờ ảo như cõi lòng nàng. Hay đoạn tự sự
Một kiếm thủ như tại hạ, so với chiếc lá si rơi trên dòng nước kia, quả thực không mấy khác biệt… Tại hạ phải dùng nó để mưu sống, để phải làm kiếm thủ tỉ thí cho Đường Gia, để phải khiến phu nhân ghét bỏ.
Và đoạn cầm đấu giữa Kiếm Lượng và Trương Vinh khá gây ấn tượng.
III.Tình tiết:
Các tình tiết khá lôi cuốn khi thắt nút và lần lượt hé mở khúc cuối với nhân vật Kiếm Lượng, có vài chi tiết khiên cưỡng sau:
Hố mà Kiếm Lượng rớt xuống để gặp bộ xương và võ công của Ma Vực Vương không biết bao lớn, vì bão cát hàng ngày với bao nhiêu năm tất nhiên sẽ khó tồn tại cái hố.
Nó ngã sụp xuống một cái hố rât sâu. Trong hố không tối lắm vì ánh sáng vẫn chiếu vào. Nếu ở bình nguyên hoặc vùng khác có lý hơn.
Đường Quý Hoan ban đầu không nói có võ công, chỉ thích đọc sách,
Đường Quý Hoan tính tình yếu ớt, thích đọc sách ngâm thơ hơn là giao thiệp bên ngoài.Sao có có thể giết chết được vợ có võ công khá hơn mình, tuy rằng Quý Sinh sau cùng nói Quý Hoan có một ít võ công. Và ai cũng tin đó là sự thật!?
Đường Quý Bình vị bị Quý An chận kiếm đến nổi mất đà té vào kiếm chết và việc này lại nằm trong kế hoạch trả thù của Kiếm Lượng!?
Y cố tình dùng lời khích bác buộc Đường Quý Bịnh định giết y, khiến Đường Quý An phải phi kiếm ngăn chặn
Hoa Tú Lê đâm chồng là Đường Quý Sinh và đốt luôn nhà để kết thúc oán thù? về lý thì nói việc trả thù qua lại giữa hai bên coi như có qua có lại, còn về tình thì dù sao cũng là chồng mình ăn ở đã bao lâu nay.
IV.Nhân vật:
Các nhân vật với tính cách khá đa dạng, nhưng có cảm giác nhạt , đặc biệt đa phần nhân vật nữ trong truyện đều bị chinh phục bởi Kiếm Lượng, già hay trẻ, dù là có gia đình hay không có gia đình, Không biết do bản chất yếu đuối và cần chia sẻ? Hay do tư tưởng cách tân vượt vòng lễ giáo? Hay hoàn cảnh sống đưa đẩy? Câu trả lời có lẽ tất cả những lý do trên.
Kiếm Lượng: Từ nhỏ đã chứng kiến toàn gia bị thảm sát, phải lóc thịt người thân ăn để sống sót trong sa mạc, là điều dễ hiểu khi việc báo thù tất yếu phải xảy ra. Gã với sự khôn ngoan và máu lạnh của loài rắn, nhưng sự tàn bạo của con người vượt qua xa mãnh thú khi mà mãnh thú tàn sát nhau chỉ vì miếng ăn sinh tồn. Lòng hận thù có lẽ kiếp này ăn sâu vào máu gã cho dù được săn sóc sáu năm trời nằm liệt giường. Thật sự hận thù đã làm nên một con quỷ.
Đường Quý Sinh: Là chủ nhân Đường Kiếm Phường, tạo sát nghiệt để rồi phải nhận lãnh, nhưng thiếu sự khôn ngoan và quyết đoán, nếu việc tề gia chu toàn thì có lẽ kẻ thù khó có cơ hội.
Đường Quý An: Tính cách ôn hậu, một mẫu kẻ si tình đúng nghĩa, khi đối mặt với kẻ thù lại phải tự hủy hoại mình một cách đáng thương. Thật khó nói hắn ngốc hay vì tình sâu nghĩa nghĩa nặng?
Đường Quý Bình: Nông nổi, ngu ngốcvà kích động, một mẫu nhân vật dễ bị lợi dụng, để cuối cùng phải bị “làm thịt” đúng nghĩa đen.
Đường Mẫn Lạc: Một mẫu thiếu nữ mới lớn, chưa đủ bản lĩnh để nhìn nhận sự vật, tất nhiên dễ dàng sa vào cạm bẫy tình ma quỷ của Kiếm Lượng để rồi tự sát.
Chu Trác Lệ: Người phụ nữ khá hoàn hảo, thuộc danh gia vọng tộc, nhưng là một đóa hoa lài cắm nhằm chỗ, khát vọng được yêu và được chia sẻ chiến thắng tất cả, việc đứa con bị chết như giọt nước làm tràn ly để công khai với Kiếm Lượng, mạnh mẽ khi lấy mạng sống mình bảo vệ y khi trúng độc, Sau khi chăm sóc Kiếm Lượng nàng bỏ đi, tuy đau khổ nhưng hợp lý.
Âu Tiểu Thiên: Mạnh mẽ và bướng bỉnh, nhưng thực chất ngoài cứng trong mềm có phần dễ dãi khi mang thai với Kiếm Lượng, để rồi con chết, chồng chết, chính mình chết trong sự mù quáng.
Thẩm Tại Tâm: Số phận bi thảm và đáng thương, liệu cảm giác chết bởi người mình yêu quý có nhẹ nhàng hơn không, hay là đau khổ gấp bội phần.
V.Võ công:
Chiêu thức võ công được mô tả khá đơn giản, và chỉ xoay quanh loại vũ khí là kiếm, trận đấu đọc tàm tạm chỉ là đoạn Kiếm Lượng đấu với Âu Dương Phách. Đáng lẽ cuộc đấu Ngự tiền sau đó phải nâng lên cho đúng tầm nhưng việc thể hiện lại đơn giản hơn nhiều so với trận đấu Đường đại kiếm phường.
Cảm nhận riêng: Truyện tuy ngắn nhưng dư vị đọng lại chẳng dễ chịu chút nào. Một nhân vật chính vai phản diện tuy đi ngược lại truyền thống kiếm hiệp trọng anh hùng, nhưng cũng là một điều lạ thú vị.
VoTamDaoNhan
08-08-2008, 08:49 AM
Bài bình của phái Côn Luân: KIẾM
Người bình: VoTamDaoNhan
Tác phẩm đại ý xoay quanh sự trả thù tàn khốc của nhân vật chính mang tên Kiếm Lượng.
Mối thù bắt đầu từ mười tám năm trước, khi mà cha gã Trình Tử Khiêm nghiên cứu thành công phương pháp luyện kiếm mới, và cũng chính vì đó mà bị các nghĩa đệ cùng bằng hữu hãm hại.
Gã đã phải vật lộn với sa mạc khắc nghiệt nhất, đã phải cắt thịt người thân, uống máu để sống còn. Chính vì mối thù này mà gã đã ra tay vô cùng độc ác, lừa tình, gian dâm vợ của con kẻ thù, giết dần mòn từng kẻ trong gia đình địch nhân.
Kết quả là ngọc đá đều tan, tất cả cháy ra tro còn gã thì nằm sống dở chết dở trên giường qua bao năm tháng.
Không gian
Toàn bộ câu truyện xảy ra tại Hoàng Mạc châu, hay chính xác hơn là ở Hoàng Mạc trại. Hai cụm từ Hoàng Mạc châu và Hoàng Mạc trại khó có thể phân biệt được rõ ràng trong phần đầu của tác phẩm, vì
Triều đình dùng chính sách an dân, đem Hoàng mạc và Hoàng Mạc trại nhập làm một, kêu bằng Hoàng Mạc châu
và
ranh giới giữa Hoàng Mạc châu và đại lục địa lại có một ốc đảo lớn: Hoàng Mạc trại
Nói chung, đây là 1 vùng được mệnh danh là “một mảnh đất chết”:
- Nơi mà có lúc “bốn mươi chín năm không có một giọt mưa”. Bốn mươi chín năm không có một giọt mưa thì đúng là không thể tưởng tượng nổi, không biết nó còn khô cằn đến dường nào. Trên thật tế, vùng khô cằn nhất thế giới là sa mạc Atacama ở phía Bắc Chi Lê cũng chỉ đạt được trong mười năm có một lần mưa.
- Nơi mà “mồ hôi có rơi ra cũng bốc thành khói trong tức khắc”, vậy thì nhiệt độ môi trường xung quanh là bao nhiêu?
Tuy nhiên, ở ranh giới giữa Hoàng Mạc châu và đại lục địa lại có một ốc đảo lớn: Hoàng Mạc trại
Từ đại lục địa ta có thể hiểu rằng Hoàng Mạc châu chính là vùng sa mạc, một mặt giáp biển, một mặt giáp với Hoàng Mạc trại qua một dãy núi cao vút tên là “Thông Thiên đỉnh”. Nhưng gọi Hoàng Mạc trại là một ốc đảo thì nghe không ổn lắm, bởi vì 2 từ “ốc đảo” ám chỉ một vùng đất màu mỡ nằm trên sa mạc, còn nếu như trên thì nó đã là một phần của đại lục địa rồi.
Thời gian
Diễn biến của câu chuyện trong tác phẩm chính thức chỉ kéo dài khoảng thời gian 3 tháng, kể từ khi Đường gia mở cuộc thi tuyển kiếm thủ, cho đến sau cuộc ngự tiền tỉ thí chốn hoàng cung.
Diễn biến quá ngắn gọn và dồn dập, đến nỗi nếu nghĩ kỹ lại thì nhân vật chính khó có thể có đủ thời gian để làm những chuyện lớn và khó khăn như vậy. Nhất là chuyện có thể trong khoảng thời gian đó dụ dỗ được “tứ kim hoa” mà mỗi người lại một tính cách, một hoàn cảnh khác nhau. Nữ nhân vốn khó chìu, mà gã chỉ trong ba tháng khiến một nàng ngây thơ trong trắng, một nàng đanh đá hiếu thắng, một nàng đã trở thành mẹ đoan trang nghiêm túc và một nàng tú nữ hiền thục mê gã đến điên đảo...
Nội dung
Như đã tóm tắt ở trên, nội dung chính của câu chuyện xoay quanh sự trả thù tàn khốc của nhân vật chính. Sự báo thù của gã có thể tóm tắt một cách chiến lược như sau:
Xâm nhập vào hang ổ địch để hãm hại địch nhân cùng gia quyến từ bên trong. Để làm được điều này gã đã phải chiến thắng trong cuộc tỷ thí chọn kiếm thủ của Đường gia.
Dụ ả nha hoàn phục dịch mang tên tiểu Lam.
Gạt tình của tứ tiểu thư xinh đẹp, ngây thơ, trong trắng chưa biết mùi đời. Để rồi khiến nàng đau khổ dằn vặt vì tình. Và cuối cùng hạ đòn sát thủ bằng cách họa hình khỏa thân của nàng thông qua lời tường thuật của tiểu Lam mà tung ra ngoài, dẫn đến việc treo cổ tự tử của tứ tiểu thư Đường gia. Trong hành động này gã đã nhập vai một trang quân tử quang minh chính đại, tiêu sái, thanh cao.
Dụ tam thiếu phu nhân, vốn có cá tính mạnh mẽ, mà trong khi tam thiếu gia thì vô cùng nhu nhược. Với nữ nhân có cá tính như vậy thì gã đổi bộ mặt sàm sỡ, thô tục, khiến nàng mê mệt rồi phá giới. Kết cuộc là nàng giết chồng mình là tam thiếu gia Đường Quý Hoan và rồi lại bị chính tình nhân là gã dùng gươm hạ sát.
Với nhị thiếu phu nhân, vốn đã có một con thì gã lại trở thành một tài tử: cầm, kỳ, thi, họa. Mượn thơ văn bóng gió, đóng kịch anh hùng cứu mỹ nhân khiến trái tim của nàng cuối cùng cũng lay động mà… ngoại tình. Làm sao không rung động được khi phải so sánh giữa một tài tử văn thơ đầy bụng và một ông chồng thô lỗ nóng nảy? Chính vì vậy mà nàng đã chung tình với gã, mặc dù biết rõ bộ mặt gian tà của gã (???), thậm chí còn săn sóc gã đến tận sáu năm sau, khi gã liệt giường một cục.
Từ nhị thiếu phu nhân mà gã đã khiến nhị thiếu gia Đường Quý Bình lửa ghen ngất trời. Lại thêm vài pha đóng kịch ngây thơ, quang minh chính đại, khiến nhị thiếu gia, vốn nóng nảy, thô lỗ bỏ nhà ra đi, để rồi lọt vào một cái bẫy khác. Đến lúc chạm trán nhau trên võ đài thì gã đã dùng lời thô tục, bẩn thỉu kích giận y rồi giết chết một cách oan uổng. Thịt và máu của y thì đem ra làm mồi và rượu cho cha và anh nhậu.
Đại thiếu gia Đường Quý An là cao thủ kiếm thuật, tính hào sảng, chân thật và yêu say đắm Hoàng Hoa tú nữ. Nàng là con gái của Hoàng Hạc tú sĩ, một trong những kẻ thù giết cha mà gã đã sớm thanh toán. Gã đã dụ dỗ nàng từ trước, khiến nàng yêu gã say đắm mà đánh mất cả vẻ “tú nữ” đoan trang thuần khiết. Gã ân ái nóng bỏng với nàng để kích giận Đường Quý An, rồi dùng nàng để uy hiếp buộc y tự cắt bỏ gân tay gân chân và cuối cùng là tự tai giết nàng trước mặt y. Còn đại thiếu gia thì bị gã kéo lê như một con chó trên phố, rồi cũng bị gã hạ sát. Đây là một trong những điểm khiến tại hạ khá bất mãn. Một kết cục tệ hại đến như vậy lại xảy ra cho một người tốt chân thật và thủy chung như đại thiếu gia.
Đường chủ Đường Quý Sinh là kẻ đại thù nên phải sống sót mà nhìn từng người trong gia đình bị hãm hại mà lần lượt ra đi. Tình cảnh bi đát đến tuyện vọng như vậy xảy đến mà lão có vẻ như vẫn không bị ảnh hưởng gì, mặc dù lão mới chính là kẻ đại thù. Đến phút cuối thì lão lại không chết trong tay gã mà lại chết trong tay nhị phu nhân, người mà lão đã hãm hại, cưỡng đoạt về.
Kết cục thì gã bị trúng độc liệt thân, thù nhân cùng hậu nhân của thù nhân cũng bị gã tiêu diệt hết. Còn Đường gia kiếm phường uy danh lừng lẫy thì bị thiêu cháy thành than.
Điểm còn chưa hợp lý
- Kiếm Lượng là nhân vật chính, thân mang bệnh nan y từ thưở nhỏ, không toát được mồ hôi nên mới phải rạch tay “dùng máu của chính mình để cho nước thoát khỏi cơ thể” (???). Từ điểm này có thể thấy được chảy mồ hôi chính là con đường duy nhất để con người thoát nước . Thật sự thì Chức năng lớn nhất của mồ hôi chính là giảm thân nhiệt cho cơ thể và chức năng này khó có thể thay thế bằng cách rạch tay cho máu chảy ra được. Ngoài ra, tác giả còn khẳng định, chính nhờ dị tật này mà gã có thể sống sót vượt qua được sa mạc khắc nghiệt tột bực như vậy (???).
- Gã cùng toàn gia nhà họ Trình ba mươi tám người bị Đường Quý Sinh đưa vào sa mạc qua một đường ngầm để phi tang. Việc hạ thủ thì theo lý đã phải diễn ra ngay trong Trình gia trang, sau khi cả nhà bị đánh thuốc mê, rồi mới đem xác ra sa mạc. Nhưng ngược lại thì theo truyện việc hạ thủ diễn ra tại sa mạc, vì lúc đó máu của mẹ gã vẫn chưa đông lại và gươm của kẻ thù vẫn còn găm trên người cha gã. Việc có thể đánh thuốc mê cả một nhà ba mươi tám người, rồi vận chuyển đi xa như vậy là một điểm bất hợp lý. Lại càng vô lý hơn nữa khi cha gã, gia chủ của Trình gia trang, là kẻ có võ công cao nhất lại là người bị hạ thủ cuối cùng, để rồi do bão cát đến mà “vội rút kiếm”, khiến kiếm “gãy đôi”, rồi lưu lại một mảnh trong cơ thể. Chuyện này khó có thể xảy ra khi phải hạ thủ một kẻ không còn sức chống cự, còn kiếm thì chí ít cũng phải là bảo kiếm mới xứng với gia chủ của một kiếm phường lừng lẫy.
“Sau đó, để thoát khỏi sa mạc, ta đã dung khúc kiếm này cắt thịt từng người trong gia đình ta làm lương ăn đường, cắt mạch hứng máu để uống”. “Ta đã uống máu suốt mười tám ngày, ăn hết ba mươi sáu miếng thịt”. Sa mạc vốn được mô tả vô cùng khắc nghiệt đến nỗi “mồ hôi có rơi ra cũng bốc thành khói trong tức khắc” thì làm sao gã có thể cắt thịt để còn lưu giữ suốt mười tám ngày, và còn hứng đủ máu để dành để đủ sống sót qua sa mạc? Hơn nữa, máu vốn không phải là dạng chất lỏng có thể giữ lâu được mà không bị đông lại.
Gã trải qua khốn khó, đau khổ, lại mang bệnh nan y nhưng cuối cùng lại có thể trở nên “anh tuấn, tiêu sái”, có mị lực khôn cùng? Gã đáng gọi là thiên tài của mọi thiên tài từ thi ca, họa nhạc đến kiếm pháp lẫn sự ác độc đều đạt mức tột đỉnh. Đến nổi tiếng đàn còn vượt cả Cầm tiên (???), họa hình khỏa thân chỉ qua lời tả nhưng giống như thật. Còn sự gian ngoan ác độc thì thật không ai sánh bằng. Để trả thù gã đã đầu nhập làm đồ đệ rồi giết thầy, lừa tình, gian dâm, hại cả ba đời kẻ thù. Mối thù tận xương tủy như vậy mà gã vẫn giữ được bình tĩnh chung sống với kẻ thù, thay đổi bộ mặt, tính cách như chớp, không chút ngượng ngập. Đây là một trong những chuyện mà theo tại hạ nghĩ còn khó hơn việc trở thành cao thủ đệ nhất nữa. Gã đã bằng vào cái gì mà đạt được tất cả những thành tựu “tột đỉnh” như đã liệt kê ở trên?
Tam công tử Đường Quý Hoan thì theo trong truyện phải khoảng giữa 18 (tứ tiểu thư Đường Mẫn Lạc) và 25 tuổi (nhị công tử Đường Quý Bình). Mẫu thân của gã là nhị phu nhân, tuổi “mới ngoài tam thập”, lại trước đó đã có một đời chồng. Như vậy không lẽ bà có mang hắn lúc mới khoảng 12 tuổi?
Nơi mà Đường gia bố trí cho Kiếm Lượng ở là một gian tiểu ốc nằm sau chỗ rèn kiếm. Một gian nhà nhỏ khá đơn sơ nhưng sạch sẽ, lại ít người qua lại
Đây là một trong những đoạn mô tả không hợp lý, không hợp với thân phận của gã sau khi chiến thẳng cuộc thi tuyển kiếm thủ và trở thành kiếm thủ quan trọng đại diện cho Đường gia đi tỷ thí trước hoàng thượng. Với thân phận như vậy mà lại được bố trí chỗ đơn sơ quá mức vậy? Rồi sau đó thì gần như bị bỏ quên, không ai thèm quan tâm, hỏi han nên gã mới có thời gian bố trí và lân la dụ dỗ mấy mỹ nhân.
Và điểm cuối cùng còn chưa hợp lý chính là sự xuất hiện trở lại của tiểu Tâm, con của nhị thiếu phu nhân và nhị công tử Đường Quý Bình ở đoạn “Vĩ Thanh”. Nhân vật tiểu Tâm chính thức đã chết do thuốc độc của Đường Quý Bình. Chẳng lẽ đây lại là một tiểu Tâm khác? Một tiểu Tâm cốt nhục của chính gã? Còn Chu Trác Lệ? Sau khi đã biết toàn bộ sự thật, biết được bộ mặt giả dối ác độc của gã nhưng vẫn chăm lo bảo vệ cho gã? Nữ nhân vốn khó hiểu, nhưng khó hiểu đến mức này thì… xin chịu thua
Điểm nổi bật
Tên nhân vật được đặt rất hay, rất Hán, đến nổi khó có thể mà bắt bẻ được gì. Cả tên của Đường gia công tử, tiểu thư cũng ngân lên khá êm ái: An, Bình, Hoan, Lạc. Trừ nhị công tử là Đường Quý Bình, mang tên là Bình nhưng tính tình lại nóng nảy thô lỗ, còn những tên còn lại thì rất hợp với người.
Cấu trúc truyện cũng hiện đại, mở đầu bằng “Phi Lộ” và kết thúc bằng “Vĩ Thanh”. Tác giả đã tạo ra một khúc dạo đầu mở để dẫn dắt người đọc dần dần đi vào tình tiết câu chuyện đã xảy ra, để rồi sau khi kết thúc lại trở lại với hiện tại một cách nhẹ nhàng.
Nội dung tuy còn nhiều điểm chưa hợp lý nhưng rất dồn dập và nhiều ý tưởng. Tình tiết phong phú, nhân vật tuy không nhiều không ít, nhưng lại có cá tính riêng biệt, không trùng lắp với nhau. Cảnh phòng the cũng được tác giả chú ý phát triển cho phù hợp với xu hướng hiện đại bây giờ :p
Ý tưởng về việc cuộc ngự tiền tỷ thí cũng khá hay. Hay nhất là chuyện triều đình bắt buộc chia ra giữa kiếm phường và kiểm thủ. Kiếm thủ đại diện cho kiếm phường thì không được là người trong kiếm phường. Điểm này đặc biệt vì nó chính là tư tưởng hiện đại phóng khoáng trong việc tìm kiếm và phát hiện nhân tài. Nếu không như vẫy thì khó có kiếm phường lừng lẫy nào chịu trao thanh bảo kiếm đệ nhất của mình cho người khác mà không tự mình thử ra sức giành lấy vinh quang. Điều này có thể so sánh với nhà tài trợ và thí sinh, hay là nhà sản xuất và người tiêu dùng của thế giới hiện tại. Nhà sản xuất đã tạo ra sản phẩm tốt thì người sử dụng bao giờ cũng phải là một người khác, để có một cách nhìn khác với nhà sản xuất về sản phẩm, để còn có thể đẩy mạnh việc cải tiến sản phẩm không ngừng.
Kiếm luận
Tác phẩm chỉ lấy tựa đề là một chữ “Kiếm” duy nhất, bởi vậy nếu không nói về “kiếm” của tác phẩm thì cũng không được. Trước hết là một loại kiếm mới mà tại hạ lần đầu tiên được nghe đến chính là “thủ kiếm”.
Thủ kiếm là một loại kiếm đặc biệt. chỉ có lưỡi không có đốc. Thủ kiếm dài độ một gang tay, đầu nhọn hơn so với kiếm thường. Người dùng thủ kiếm kẹp thủ kiếm giữa hay ngón tay, tự do vận dụng. Thường thủ kiếm được dùng cho tấn công tầm gần, lúc cần có thể coi như ám khí mà phóng ra.
Đọc đoạn này thiệt khiến người ta liên tưởng đến phi đao của “tiểu Lý phi đao”. Tại sao lại gọi nó là kiếm, một khi nó chỉ như một loại ám khí, một loại dao? Kiếm không có đốc có phải là kiếm không? Ngay cả kiếm của tiểu Phi và Kinh Vô Mạng cũng không được công nhận là kiếm vì nó không có đốc, nhưng nó lại chính là một “lợi khí giết người”.
Một gang tay chỉ bằng khoảng 4, 5 cm, nếu dùng nó thì có thể đoạt được yếu tố bất ngờ, có được sự linh hoạt vì nó không chỉ là 1 thanh kiếm dài cứng ngắc mà là cả cánh tay với độ linh hoạt có thể tấn công ở bất cứ góc độ nào. Có lẽ vì vậy mà nó được gọi là “thủ” kiếm.
Điểm bất lợi duy nhất của thủ kiếm chính là quá ngắn, khó có thể mà nhập nội tấn công được. Một khi cả hai bên đều là cao thủ thì càng khó khăn hơn. Bởi vậy để sử dụng thủ kiếm thì phải có thân pháp đặc biệt hỗ trợ. Mà đã như vậy thì đó không phải là “kiếm thuật” cao siêu như trong trận đánh đầu tiên của gã Kiếm Lượng.
Có điều gã thư sinh đã dùng thủ kiếm chặt đứt kiếm của gã có râu sát tới tận gần đốc trong khi gã đang tấn công, công phu ấy phải gọi là cao thủ trong số cao thủ. Hơn nữa chưa ai kịp nhận ra chuyện gì đã xảy ra thì đã thấy gã có râu thảm bại rồi, kiếm thuật như thế trong số những người ở đây chắc gì đã mấy ai bằng?
Ngoài ra tác phẩm còn phân loại kiếm pháp ra làm hai loại thượng, hạ và trong hạ kiếm pháp còn được chia là bỉ kiếm pháp và mỹ kiếm pháp. Cách phân chia này đúng vì nó chỉ nói chung chung, mà không nói rõ được. Thế nào là hạ kiếm pháp và thế nào là thượng? Trong các tác phẩm của Cổ Long có thể chỉ là dao cùn, có thể đường kiếm không đẹp mắt nhưng ai dám nói là hạ kiếm pháp? Còn về thượng kiếm pháp thì sao? Chẳng lẽ chỉ đạt đến thượng là đủ, không còn cảnh giới nào cao hơn?
Kiếm của ông chỉ trọng về độc.
Không cần nhanh.
Không cần chuẩn.
Kiếm độc mang cả nhanh và chuẩn (???)
“Kiếm độc” và “độc kiếm” là những từ hay dùng để chỉ gã. Gã được ví như một thanh kiếm độc, bởi vì sự độc ác của gã hay vì gã luyện kiếm pháp ác độc? Người và kiếm cũng thường được so với nhau, thậm chí ở cảnh giới cao, người và kiếm cũng có thể hợp nhất. Như ta vẫn biết Tây Môn Xuy Tuyết được xem như một thanh lãnh kiếm, vì gã cô ngạo, lạnh lẽo, cả đời chỉ biết kiếm mà không cần biết đến những chuyện khác. Nhưng nếu nói đến sự ác độc thì một thanh kiếm độc chẳng thể nào so bì với một người ác độc như gã Kiếm Lượng này. Kiếm độc nào có thể bì được sự thù hận độc ác của gã? Làm sao độc bằng sự gian dâm, lừa dối, hãm hại, gặm nhấm tinh thần một cách từ từ như gã. Thà một kiếm hạ sát cả nhà địch nhân cũng chưa thể nào bằng sự độc ác đầy tính toán của gã.
Văn phong
Về văn phong thì cũng có nhiều điểm chưa được như:
- Phân đoạn không rõ ràng, nhiều đoạn dài, bao gồm nhiều ý khác nhau mà vẫn không được ngắt cẩn thận, khiến người đọc dễ mệt mỏi mà chỉ lướt qua.
- Câu cú, ngữ nghĩa còn nhiều chỗ chưa rõ ràng, ví dụ như:
“Đến cả những con lạc đà khỏe nhất cũng từng chết vùi tại Hoàng Mạc châu”.
“Kiếm Lượng không đáp. Ánh mắt y nhìn ra xa. Dường như y cũng bị mị lực của chính mình hấp dẫn. Trong khóe mắt y không có đám đông, chỉ có một vẻ cô tịch tuyệt đối.”
“Cự li kiếm đi…”
- Từ Hán Việt được sử dụng quá nhiều, không phù hợp với ngữ cảnh và thậm chí lại càng làm cho câu văn thêm khó hiểu:
“Đường Đại Kiếm Phường”
"Vì mẫu ái tử, Đường Quý Sinh luôn nổi giận với Đường Quý Bình chính là vì chuyện nây”
“đang điểm phấn tô son để đọ mĩ với phu nhân đây”
“Xin đa đa chỉ giáo”. Không biết có phải truyện của Côn Lôn môn hạ không mà sao thấy đa đa bay rợp trời :ke:
“phong tư tót vời”
- Cách xưng hô giữa các nhân vật so với bối phận, tuổi tác và thời điểm của truyện còn nhiều chỗ chưa hợp, lúc “tôi” “lão nhân gia”, lúc “ông” và “mày”, “ngươi”, “nô gia”…
Kết luận
Truyện lấy tựa là kiếm, tuy có ví gã Kiếm Lượng như một thanh kiếm độc, nhưng khi đọc người ta vẫn chỉ cảm giác được những hận thù hận, hành vi ác độc. Về kiếm lẫn kiếm thuật, kiếm pháp vẫn còn quá sơ sài, không phù hợp với tựa đề, vốn đã được nhấn mạnh bằng một từ gọn ghẽ duy nhất “Kiếm”. Đây là điểm chết của tác phẩm, vì như vậy có nghĩa là chính tác giả đã không nắm rõ được nội dung chính của truyện mà chọn tựa đề cho phù hợp hơn.
Nội dung truyện và ý tưởng truyện không tệ, nhưng vẫn còn thiếu nhiều điểm đặc biệt sáng tạo.
Tác phẩm này tại hạ xin cho 65/100 điểm.
Thanh Hùng
08-20-2008, 03:40 AM
Bài bình của Hắc Ưng Bang: KIẾM
Người bình: Thanh Hùng & Vo Uu Thao
1. Ý tưởng, cốt truyện
Câu chuyện kể về quá trình báo thù của Trình Tử Lượng, tức Kiếm Lượng. Mười tám năm trước, chỉ trong một đêm, toàn bộ ba mươi tám nhân khẩu của Trình gia bị giết sạch, chỉ còn lại một Trình Tử Lượng may mắn sống sót. Tử Lượng nhờ cơ duyên xảo hợp học được kiếm pháp vô địch của Ma Vực Vương Tần Chiến Bảo, trở về báo thù nhà. Y vạch ra một kế hoạch hết sức tỉ mỉ và tàn nhẫn, từng bước từng bước một đưa kẻ thù vào tử địa.
Chủ đề báo gia thù tuy rất bình thường nhưng đã được tác giả vận dụng rất tốt, và triển khai thành một câu chuyện đầy kịch tính, khá lôi cuốn.
2. Bố cục tình tiết
Bố cục hợp lý, cân đối, diễn tiến câu chuyện rùng rợn, tàn khốc, kế hoạch trả thù thâm hiểm và độc ác.
Những tình tiết vô lý trong tác phẩm:
1.
“Hai năm trước Đường Quý Bình đã kết hôn cùng Chu Trác Lệ - con gái độc nhất của Chu Gia Bảo. Chu Trác Lệ bốn năm trước đã sinh hạ cho Đường Quý Bình một nữ nhi khả ái, khiến Chu gia bảo chủ cười không ngậm miệng lại được, ...
Chi tiết Chu Trác lệ sinh con trước khi thành thân, có thể ý đồ của tác giả nên có thể không xét ... :D
Nhưng chi tiết vô lý ở chỗ: thời kiếm hiệp - phong kiến, Chu Trác Lệ sinh con trước khi thành thân mà Chu gia bảo chủ - thân làm cha - lại vui mừng đến độ cười không ngậm miệng lại được. :d1:
2.
“Đường Mẫn Lạc giận điên, quay đầu lại quát lớn với người vừa đến:
- Tam ca, ca vừa phải thôi.
Đường Quý Bình cười cười, ánh mắt không chút thiện ý, nhìn chòng chọc về phía Kiếm Lượng, hất hàm nói:
- Dám thử với ta một chiêu không?
Kiếm Lượng lờ lời nói của Đường Quý Bình, ôm quyền nói:
- Tam công tử quá lời.
...”
Ở một vài đoạn nữa ...
Hạt sạn ở chỗ:
Đường Quý Bình vốn là nhị công tử - nhị ca. Ở đây tác giả có sự nhầm lẫn cách gọi nhị ca và tam ca (tam ca: vốn là Đường Quý Hoan). Một vài chỗ bên dưới thì có gọi lại là nhị công tử.
3.
Chuyện Đường Quý Bình và Kiếm Lượng xung khắc, Đường Quý Bình không hiểu vì nguyên nhân gì cứ lần mò đến tìm Kiếm Lượng đòi tỉ thí thì ai ai trong Đường gia cũng biết.
Trang 97 - Hồi 3
Vậy tại sao chuyện Âu Tiểu Thiên ngày ngày đánh lén Kiếm Lượng, luôn làm phiền gã trong lúc gã dưỡng thương và luyện kiếm mà trong Đường gia không hay biết, hoặc giả hay biết nhưng lại không có ý kiến gì?
4.
Làm sao mà Đường Quý An không thể nhận ra em trai mình trong lốt Kiếm Quỷ, hai người cùng sống từ thuở nhỏ với nhau, võ công cùng một nguồn mà ra, cho dù trong mấy tháng ngắn ngủi đã được Quỷ Kiếm phường truyền thụ võ công gì nữa cũng không thể che giấu được võ công vốn đã trui luyện suốt mấy chục năm qua được.
5.
Từ sau Thẩm Tại Tâm đứng ra làm nhân chứng ngoại phạm cho Kiếm Lượng trong vụ hạ sát 3 kiếm thủ hộ kiếm lên kinh của Đường gia ... Nàng đã trở lại Kinh sư.
Tuy nhiên sau đó không thấy đề cập nàng trở lại Hoàng Mạc châu, nhưng lúc Đường Quý An hoảng loạn dẫn đến phát điên do ăn “nhân nhục” và uống “huyết tửu” của em trai, rồi bỏ chạy như điên như dại thì lại đến cư xá của Thẩm Tại Tâm - có lẽ lúc này nàng ở tận Kinh sư lận :p, như thế kế hoạch của Kiếm Lượng sao có thể tiến hành âm mưu khi cố ý mây mưa với Thẩm Tại Tâm tại cư xá của nàng như vậy chớ, chi tiết hơi khiên cưỡng chăng? Hoặc chưa được thuyết phục ...
6.
“Sau lưng nàng, Hoa Tú Lê nước mắt tràn mi, nhìn Đường Quý Sinh:
- Thiếp không hề lỗi phụ đạo với y, cho dù y là người duy nhất trên thế gian hiểu được tiện thiếp”.
Trang 159 - Hồi 4
Ở đây, Hoa Tú Lệ than không hề lỗi phụ đạo với y. Vậy y ở đây là ai? Kiếm Lượng chăng. Cũng không hợp lý. Cha của Kiếm Lượng? Cũng không thấy đề cập mối quan hệ này trong truyện. Một dấu chấm lửng ... cho độc giả ??? :D
7.
Cái cách Kiếm Lượng sống sót trên sa mạc lúc nhỏ vượt quá mức có thể chịu đựng đối với đứa bé không biết võ công vào lúc đó cho dù ý chí của nó có thể sắt đá tới đâu :p
8.
Tác giả thật ưu ái với Kiếm Lượng đến mức các tài năng đều tập trung vào y, võ công thì xuất sắc, tài nghệ đánh đàn vượt cả Cầm tiên, họa pháp cũng cực kỳ tinh tế. Thật ra, với mỗi một tài nghệ nhưng vậy, muốn đạt đến mức này thì với một thanh niên còn trẻ tuổi, mỗi tài nghệ ngốn của y không biết bao nhiêu thời gian mới đạt được đến mức đó, trong khi cảnh nhà tan cửa nát, vốn y không thể có nhiều thời gian để luyện các kỹ năng này.
“Bản thân Trác Lệ cũng rất thích gặp Kiếm Lượng. Nàng đã nói rất nhiều lần là một lần nói chuyện với Kiếm Lượng còn có giá trị hơn đọc sách ba năm. Trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, thế gian này kẻ luyện võ có tri thức như gã thật khó kiếm”.
Ghê gớm, ghê gớm, thật bái phục ... :p
3. Văn phong
Văn phong mạch lạc, rõ ràng, dứt khoát, ngôn từ sinh động, tuy nhiên vẫn có vài hạt sạn về cách xưng hô lúc “ngươi” lúc “mày” nghe có vẻ hơi hiện đại:
“Mắt Đường Quý Sinh lóe hung quang, tay chộp lấy thanh kiếm. Nhưng Chu Trác Lệ đã đá văng thanh kiếm ra xa. Đường gia chủ trợn ngược mắt, thét lên:
- Mày dám!
Chu Trác Lệ khuôn mặt đẫm nước mắt, quỳ xuống chắn trước mặt Đường Quý Sinh, che cho Kiếm Lượng.
- Mày dám làm phản ư! Được, để ta xem ngươi bảo vệ được y bao lâu.”
4. Võ công
Võ công không được nhấn mạnh trong tác phẩm.
Trận đấu để tuyển chọn kiếm thủ cho Đường đại kiếm phường giữa Kiếm Lượng và Âu Dương Phách được châm chút bao nhiêu thì cuộc Ngự tiền tỉ đấu giữa Kiếm Lượng và Quỷ Kiếm (Đường Quý Bình) lại hời hợt bấy nhiêu - chưa xứng tầm của một trận đấu quan trọng được chuẩn bị công phu và chờ đợi như vậy ...
Người bình chỉ thú vị với thanh thủ kiếm của Kiếm Lượng, có vẻ là một điểm hay của tác phẩm:
“Thủ kiếm là một loại kiếm đặc biệt, chỉ có lưỡi không có đốc. Thủ kiếm dài độ một gang tay, đầu nhọn hơn so với kiếm thường. Người dùng thủ kiếm kẹp thủ kiếm giữa hai ngón tay, tự do vận dụng. Thường thủ kiếm được dùng cho tấn công tầm gần, lúc cần có thể coi như ám khí mà phóng ra. Thủ kiếm có cái lợi nữa là hết sức bí mật, khiến địch nhân bị bất ngờ...”
Ngoài ra còn có một đoạn tác giả luận về kiếm pháp cũng khá thú vị:
“Kiếm pháp được chia thành thượng kiếm pháp và hạ kiếm pháp. Hạ kiếm pháp cũng có hai loại: Bỉ kiếm pháp và Mĩ kiếm pháp. Bỉ kiếm pháp là thứ kiếm pháp do bỉ nhân dùng, dụng kiếm như thanh dao cùn, khiến người ta phải cười nhạo. Mĩ kiếm pháp là thứ kiếm pháp cao cấp hơn, nhưng so với Bỉ kiếm pháp cũng không khác biệt. Bỉ kiếm pháp là kẻ dùng không biết tôn trọng kiếm, khiến cho kiếm mất đi giá trị. Còn Mĩ kiếm pháp, kẻ dùng biết dùng kiếm, nhưng kiếm chỉ là một thứ trang sức, nhìn đẹp mắt song cũng không có giá trị.”
5. Nhân vật
Trình Tử Lượng tức Kiếm Lượng, đây là nhân vật chính, thân thế rất bi thảm, từ nhỏ đã chứng kiến cảnh toàn gia bị tru sát nên mối hận thù ăn sâu vào tâm khảm, khiến y trở thành một con người cực kỳ tàn bạo, nhẫn tâm và độc ác. Y hạ thủ một cách lạnh lùng, không từ một thủ đoạn nào để báo thù, kể cả dùng nam nhân kế đánh vào tâm lý tình cảm yếu mềm của nữ nhân.
Điều kỳ lạ là Kiếm Lượng là một thư sinh kiếm, hình dáng nhược bất cấm phong, lại có chứng bệnh bẩm sinh từ nhỏ đã yếu ớt thế mà lại là cao thủ trong tình trường, khiến cho cô nương nào cũng điên đảo.
Đường Quý Sinh, trang chủ của Đường đại kiếm phường lừng danh, là một người rất độc ác: y cấu kết với họ Thẩm, họ Âu giết toàn bộ Trình gia, cướp bí phổ luyện kiếm; là kẻ sẵn sàng giết chồng cướp vợ. Tuy nhiên có những chi tiết Đường Quý Sinh lại giống như kẻ ngốc: Kiếm Lượng hoành hành trong phủ như thế mà ông không hề hay biết gì. (Đường Quý Bình cố ý gây hấn với Kiếm lượng thì cả trang viện đều biết, nhưng Kiếm Lượng quyến rũ Âu Tiểu Thiên, bày mưu hạ sát Đường Quý Hoan, phục thuốc Tiểu Lam… thì chẳng ai biết cả???)
Đường Quý An là một người trầm tính, nhưng si tình đến mức mù quáng, sẵn sàng cắt gân tay gân chân để cứu mạng người yêu. Y được miêu tả là võ công rất cao, được tặng danh hiệu là “Đệ nhất thần võ”, nhưng lại không được thể hiện ở đoạn nào cả.
Đường Quý Bình là người nóng nảy, dễ bị kích động, nắm đấm của y nhanh hơn suy nghĩ, y đã bị Quỷ Kiếm phường lợi dụng và tự chui đầu vào bẫy của Kiếm Lượng, đúng như mô tả tính cách của y.
Đường Quý Hoan là một nhân vật mờ nhạt, nhu nhược, sự kết hợp nhân vật này với Âu Tiểu Thiên thật quá khập khiễng.
Đường Mẫn Lạc, Chu Trác Lệ, Âu Tiểu Thiên và Thẩm Tại Tâm đều ngây thơ, nhẹ dạ và cả tin như nhau. Tất cả đều mê muội Kiếm Lượng và lần lượt được y đưa vào bẫy.
6. Cảm nhận riêng:
Oan oan tương báo, Ác giả ác báo ...
Điểm số: ...
Bình: Thanh Hùng và phu nhân :p
kevothi
08-27-2008, 12:31 AM
Bài bình của Thiên Thủ Giáo: KIẾM
Người bình: kevothi
Sau khi bị một thế lực đen tối hăm dọa khiến cho việc mua bán bài bình giữa Đông Ly Các và kevothi đổ bể (phải hoàn lại tiền) :ahu. Các bài bình này bây giờ xin được đăng tại Thiên Thủ Giáo cho mọi người ngâm cứu .
Trước khi đọc truyện nay tôi khá tò mò về các tình tiết kinh dị trong truyện mà những người đã đọc thể hiện. Sau khi đọc xong tôi lại tò mò về giới tính của tác giả (nguyên nhân thế nào tôi sẽ trình bày dưới đây).
Nội dung :
Nội dung của truyện khá đơn giản, là một cuộc trả thù vô cùng tàn khốc của Trình Kiếm Lượng đối với nhà họ Đường, Âu, Thẩm vì trước đây họ đã giết hại cả nhà họ Trình để đoạt bí quyết luyện kiếm và kiếm pháp. Cuộc trả thù này bắt đầu bằng việc Trình Kiếm Lượng tham gia cuộc thi tuyển kiếm thủ của Đường gia để có cơ hội xâm nhập Đường gia mà trả thù, thông qua cuộc tỷ kiếm ngự tiền do triều đình tổ chức. Tuy nhiên trong nội dung đơn giản này lại đầy rẫy những chi tiết bất hợp lý.
Thứ nhất, lý do để Kiếm Lương trà trộn vào Đường gia quá thô và phi lý vì cuộc thi kiếm ngự tiền 10 năm tổ chức một lần, có nói lần trước Đường gia thắng. Vậy người đại diện Đường gia lần đó đi đâu mà Đường gia phải tổ chức tuyển người cho Kiếm Lượng có cơ hội xâm nhập. Cứ cho là người đó sau 10 năm chết đi thì Đường gia có thời gian 10 năm để đào luyện một hay nhiều đệ tử của mình để dự thi chứ việc gì phải tổ chức một cuộc tuyển người rầm rộ như ở dầu truyện. Nên nhớ, Đường Quý Sinh cũng là một cao thủ dùng kiếm không thua gì Kiếm Lượng.
Thứ hai, một gia tộc lớn như Đường gia, có một chủ nhân giỏi giang như Đường Quý Sinh mà nhận người là vào nhà, đảm nhiệm trọng trách cho mình mà không hề điều tra thân thế người đó như thế nào đã để cho hắn vào nhà, tự do đi khắp nơi, làm đủ mọi chuyện cả trong và ngoài Đường gia, tán tỉnh vợ, con gái, con dâu mình mà vẫn không hề hay biết thì thật là lạ. Đường Quý Sinh là một kẻ hại người khác để đạt được thành công, loại người này không thể không biết đề phòng người khác hại mình.
Thứ ba, cũng là điểm mà làm tôi tò mò về giới tính của tác giả. Theo thủ đoạn trả thù tàn khốc, tính khí nhỏ nhen của Kiếm Lượng thì có lẽ tác giả là phái nữ (hy vọng không bị trừ tiền ở chỗ này :D) nhưng cách tác giả mô tả tình cảm của các nhân vật nữ trong truyện này lại vô cùng bất hợp lý giống như một bé trai luôn tự tin vào sự hấp dẫn tưởng tượng của mình vậy. Bất kể nhân vật nữ nào gặp Kiếm Lượng cũng say mê hắn đến mức quên hết mọi thứ, quên cả đầu óc suy nghĩ, quên cả việc tìm hiểu xem gia cảnh, tình duyên hắn thế nào dường như những cô gái này gặp hắn là yêu ngay không cần biết trời đất gì nữa. Trong cùng một nhà có bao nhiêu nữ đều mê hắn mà không ai biết hắn đã dụ dỗ những người khác. Mà có phải hắn dấu diếm gì cho cam, hắn đi chơi với Đường tiểu thư ngoài chợ, Âu Tiểu Tiên thường xuyên đến gặp hắn mà cũng không ai nghi ngờ, hay có dị nghị. Tôi không dám nói là mình giàu kinh nghiệm sống nhưng tôi biết là có những người con gái chỉ cần nghe người yêu họ nói chuyện về một người con gái khác cũng biết là nói thật hay nói dối hoặc chỉ qua ánh mắt người con gái nhìn một người con trai cũng biết họ có tình ý với nhau hay không, còn những cô gái trong Đường gia vừa ngốc, vừa mù đến mức khó tin.
Thứ tư, đoạn nhà họ Trình ngộ hại là ở trong nhà nhưng không hiểu sao ba người Đường, Âu, Thẩm lại phải mang hết người của họ Trình ra ngoài rồi mới giết để cho bão cát nổi lên cứu được Kiếm Lượng. Nếu là giết người rồi mới mang ra ngoài thì Kiếm Lượng không thể thoát chết, còn nếu nói là giết trong nhà thì bão cát có ảnh hưởng gì???
Trong nội dung truyện này tốt nhất có lẽ là cách tác giả viết và xử lý những cảnh nóng :p, còn phần gây nhiều ấn tượng cho một số người đọc khác là tính kinh dị trong thủ đoạn của Kiếm Lượng thì tôi lại thấy khá bình thường (có lẽ vì tôi hay xem phim kinh dị và một trong bộ phim yêu thích của tôi là Sự im lặng của bầy cừu :fun1:).
Thứ năm, tác giả đưa hơi thở thời đại vào tình tiết của truyện là một cách làm lạ nhưng tiếc là tình tiết quá hiện đại không phù hợp với bối cảnh của truyện kiếm hiệp. Đó là tình tiết nhân vật Đường Mận Lạc tự tử, cô gái này tự tử vì tranh khỏa thân của mình bị tung ra ngoài (giống như tình tiết các ca sỹ, diễn viên bị tải hình khỏa thân lên mạng :D) nhưng không phù hợp ở chỗ, tại sao ai cũng biết đó là thân thể của Đường Mẫn Lạc qua những dấu vết kín trên thân thể. Đường Mẫn Lạc là một tiểu thư gần như khuê môn bất xuất vậy mà khi tranh đưa ra ai cũng biết đó là những dấu vết “kín” trên người cô tiểu thư này mà không ai nghĩ là đây là tranh ghép (dù là ghép tay chứ không phải dùng Photoshop :D). Chẳng lẽ cô gái này để nhiều người trong trấn biết chỗ kín trên thân thể mình lắm sao :fun1:.
Về nhân vật :
Với một cốt truyện có nhiều sơ hở như vậy thì tất yếu tính cách của nhân vật sẽ bị phản ánh méo mó so với dụng ý ban đầu của tác giả. Tôi chỉ xin điểm qua một vài nhân vật chính.
Trình Kiếm Lượng : nhân vật chính, trưởng thành từ bi kịch thê thảm của gia đình, lớn lên bằng thù hận. Hắn xâm nhập vào Đường gia để trả thù, để khiến kẻ thù của mình nếm trải tất cả những gì mà hắn đã phải trải qua, cuối cùng hắn đã thành công nhưng cũng bị hôn mê một thời gian. Nhân vật này có lẽ tác giả muốn xây dựng với tính cách máu lạnh, tâm ngoan, thủ lạt, bất chấp thủ đoạn thế nhưng ấn tượng cuối cùng hắn để lại cho tôi lại là một con người ích kỷ đến mức bệnh hoạn. Tác giả muốn dùng hoàn cảnh, xuất thân bi thảm của Kiếm Lượng để giải thích cho hành động tàn bạo, không có nhân tính của gã tuy nhiên, tôi lại cảm nhận dường như sự tàn bạo mất nhân tính này là bản tính, là sở thích của gã chứ không phải do hoàn cảnh. Bởi vì, nếu một người mang trong mình thù hận như gã, lại không có gia đình, người thân thì lẽ ra hắn phải rất coi trọng gia đình và người thân, đằng này hắn sẵn sàng giết chết và bỏ mặc những đứa con của mình không hề áy náy thì không thể nói là hắn bình thường được. Hơn nữa, với một người mang thù hận như mục đích sống thì sau khi trả thù xong thường có 2 khuynh hướng, một là cảm thấy trống rỗng, hai là cảm thấy được giải thoát nhưng Kiếm Lượng sau khi trả thù xong thì không hề có tâm thái đó. Hắn vẫn thế, vẫn ích kỷ, vẫn lạnh lùng, vẫn không cần người thân. Hắn khiến cho tôi cảm nhận là hắn mượn kẻ thù làm một cái cớ để bộc lộ sự tàn bạo của mình, vì xét cho cùng những người chịu thảm cảnh tàn khốc của hắn đa phần là những người vô tội, họ không phải là hung thủ gây ra thảm án cho nhà hắn nhưng hắn vẫn ra tay và vẫn cảm thấy thỏa mãn, sung sướng khi chứng kiến điều đó. Chỗ này có thể tôi hơi nhạy cảm và hơi thiên về cái nhân văn của Phương Đông hơn là tư tưởng “Tội lội của người cha rơi xuống con cháu đến 3 đời” (câu này hình như tôi đọc trong truyện Bá tước Monte Cristo) như Phương Tây.
Đường Quý Sinh : một nhất gia chi chủ, một tuyệt đại gian hùng nhưng đây là một thất bại của tác giả vì sự thể hiện của Đường Quý Sinh không xứng tầm với vai trò mà tac giả trao cho hắn. Lẽ ra hắn phải là một đối trọng ác với nhân vật chính nhưng hắn lại không ác bằng nhân vật chính. Lẽ ra hắn phải là một đối trọng về trí tuệ với nhân vật chính để nhân vật chính có cơ hội đấu trí nhưng hắn lại quá ngu ngơ để cho Kiếm Lượng mặc sức tung hoành ngay trong nhà mình mà đến phút cuối mới hiểu ra moi việc. Ngay cả một người bình thường khi mà trong nhà liên tục xảy ra truyện gắn với sự xuất hiện của một người lạ thì người ta ít nhiều cũng có nghi ngờ nhưng Đường Quý Sinh thì không, lão tuyệt đối tin vào sự trung thành của Kiếm Lượng hơn cả tin vào con cái trong nhà.
Các nhân vật khác dù là nam hay nữ đều mờ nhạt, hời hợt như những con rối trong tay Kiếm Lượng, bảo gì biết đó, để kế nào thì trúng kế đó. Trong đó, tuyến nhân vật nữ là tệ nhất, ai trong bọn họ cũng như là những kẻ thiếu thốn tình cảm và chỉ có Kiếm Lượng mới đáp ứng được cho họ vậy. Những điểm khác đã nói ở trên nên xin miễn nhắc lại.
Về phong cách viết và văn phong :
Văn phong rất trôi chảy, dễ đọc. Các âm mưu tuy nhiều nhưng đa phần khá dễ đoán.
Về võ công :
Các trận đấu trong tryện thường được tả khá sơ sài, thỉnh thoảng có đưa vào các chi tiết nhưng các chi tiết trong các trận đánh thường rời rạc, khó cho người đọc hình dung và nắm bắt (như trận dấu giữa Âu Triển Vũ và Đường Quý Sinh, Kiếm Lượng và Đường Quý Bình,…).
Tác giả cũng có quan niệm về kiếm pháp khá ngộ nghĩnh đó là biết càng nhiều thứ kiếm pháp thì thực lực kiếm pháp của bản thân càng cao (Chương 4, đoạn Đường Quý Sinh đánh nhau với Kiếm Lượng có câu, nếu chỉ có kiếm pháp của họ Đường thì Đường Quý Sinh đã sớm thua nhưng vì có thêm Trình gia kiếm nên thực lực mạnh hơn). Xin nói rõ, ở đây tôi không nói đến đúng sai vì quan niệm mỗi người về võ công là khác nhau, coi trọng tinh hay tạp là tùy vào quan niệm riêng của mỗi tác giả.
Xin miễn tranh cãi với tác giả về những vấn đề thuộc cảm nhận và quan điểm nhưng nếu trong nhận định tình tiết có gì sai thì xin mới góp ý :p.
NgoanDong
09-08-2008, 11:38 PM
Bài bình của Lệ Đông Viện: KIẾM
Người bình: NgoanDong
Truyện này được xây dựng trên bối cảnh của một "Kiếm Phường", tức là một cơ sở rèn và cung cấp kiếm. Bối cảnh này hầu như chưa từng thấy trong các truyện kiếm hiệp khác mà lão phu đã đọc qua, chỉ có điều là giống y như bộ phim Hồng kông TVB mang tên "Huyết Chiến Tình Thù" có Trịnh Thiếu Thu đóng.
Nội dung truyện xoay quanh sự tiềm nhập vào gia đình kẻ thù và sự trả thù của nhân vật chính Kiếm Lượng. Nhân vật chính nàyvới tính cách biến thái đã thực hiện việc trả thù trên cả nữ nhân lẫn nam nhân của gia tộc thù địch, bao gồm cả những người liên quan dù không có trực hệ huyết thống của kẻ thù. Với nữ nhân thì y dùng cách câu dẫn, chiếm đoạt rồi tìm cách giết. Với nam nhân thì y dùng mưu mô hãm hại ... Nội dung truyện nói chung là hấp dẫn lôi cuốn, những tình tiết trong truyện cũng có kết cấu khá chặt chẽ để từ từ đưa đến cao trào ở đoạn kết vén màn bí mật và kết cục lưỡng bại câu thương.
Văn phong và từ ngữ trong truyện này ngắn gọn và mạch lạc, rất có hồn và phảng phất có nét Cổ Long.
Những hạn chế và bất hợp lý của truyện:
Nhân vật trong truyện, ngoại trừ nhân vật chính còn thì hầu hết đều chỉ có một tính cách, giống như là những robot: người thì chỉ có lõ mãng, kẻ thì chỉ có nhu nhược, kẻ thì lại chỉ có si tình ... nói chung là nhân vật không có chiều sâu và không giống như người bình thường.
Về tình tiết, nhân vật chính thật sự không thể nào có thời gian để mà quyến rũ 4, 5 cô gái một lúc mà lại không bị đổ bể, đặc biệt là các cô nàng này đều quen biết nhau hoặc là người nhà của nhau. Bình thường nếu quyến rũ được một nàng thôi cũng đã đủ bị bám dính cả ngày rồi, nói gì còn có thêm 2, 3 người nữa. Sợ rằng y không còn có thời gian mà ngủ nữa chứ chưa tính thời gian luyện công hay bày mưu trả thù.
Cuối cùng, truyện thì ngắn mà lại có hơi nhiều tình tiết của Ưu lão gia, cách dùng từ như "phá thành đoạt luỹ" của Ưu lão gia cũng được "mượn" xài :bt:
:banana::banana:
Tiểu Ngọc
09-11-2008, 01:03 PM
Bài bình của Thất Giới Môn: KIẾM
Người bình: Vo Uu Thao
Đây là lần đầu tiên muội bình truyện Tàng Kinh Kiếm Phổ, kiến thức muội còn hạn hẹp nên sẽ có rất nhiều thiếu sót, mong nhận được góp ý từ mọi người.
Muội xin dựa theo tiêu chí của Tiêu Dao Tử huynh để chấm điểm, thang điểm 100 cho mỗi tiêu chí, sau đó cộng lại chia trung bình.
1. Ý tưởng và cốt truyện: 70 điểm
"Hoàng Mạc Châu là một mảnh đất chết, thế nhưng đó là nơi Đường gia với tài luyện kiếm danh chấn thiên hạ tọa lạc. Dưới chân núi Thông Thiên, Đường gia trang uy nghiêm bề thế, tổ tiên công trạng lừng lẫy, con cháu hùng tài đại lược, hứa hẹn một tương lai vô cùng xán lạn.
Ráng chiều phủ lên đỉnh Thông Thiên một màu vàng óng ả như mật. Bạch y thư sinh khẽ di động thân mình, đứng đối diện với Đường gia môn uy vũ. Đôi mắt y nhìn trân trân vào đó, đôi môi khẽ nhếch thành nụ cười nửa miệng. Y nói tiếng nói đầu tiên từ khi xuất hiện đến giờ:
- Đường gia môn, ta đã đến rồi đây.
Tòa trang viện chìm ngập trong biển lửa.
Ngọn lửa thiêu rụi mọi thứ, kể cả những ân oán hận thù và máu.
Có thiêu cháy hết được không?
Nghiệt chướng.
Bắt đầu từ một mối thù của mười tám năm về trước…”
Chủ đề kẻ sống sót duy nhất trả mối thù toàn gia bị thảm sát rất thường thấy trong tác phẩm võ hiệp. Tuy nhiên, tác giả đã vận dụng ý tưởng này một cách nhuần nhuyễn để xây dựng nên một câu chuyện ân oán tình thù pha trộn giữa trinh thám và kiếm hiệp rất sắc xảo. Hình ảnh kiếm xuyên suốt mạch truyện, ánh thép trên lưỡi kiếm bàng bạc khắp nơi, lạnh lùng tàn nhẫn, ảm đạm buồn thương.
Cốt truyện trả thù đơn giản đã được tác giả khai thác triệt để, phát triển thành những mưu lược thâm hiểm rất thu hút, không tạo cảm giác nhàm chán. Kế hoạch trả thù của nhân vật Kiếm Lượng chủ yếu đánh vào sự nhẹ dạ, cả tin, lòng phản trắc của nữ nhân và tính cách của từng kẻ thù. Từng bước từng bước một cho đến khi kết thúc, tác giả đã thành công khi khai thác được chiến thuật tâm lý này, nhân vật Kiếm Lượng khắc họa một cách sống động câu miêu tả về y: “Huynh là một thanh kiếm, rất đẹp, cũng rất độc.”
2. Bố cục và tình tiết: 55 điểm
Bố cục hoàn chỉnh và cân đối. Tác phẩm ngắn, cốt truyện đơn giản, nhân vật không nhiều, không gian thu hẹp trong một vùng đất gọi là Hoàng Mạc Châu. Phần mở đầu rất ấn tượng, diễn biến câu chuyện tuy dễ dàng nhận ra điểm mấu chốt, nhưng cách dẫn dắt của tác giả vẫn thu hút người đọc theo dõi tác phẩm cho đến lúc cuối cùng.
Tình tiết khá lôi cuốn, mỗi sự kiện đưa ra đều dẫn tới một kết quả nào đó, cách giải quyết sự việc nhanh gọn và tàn độc làm người đọc dễ hình dung ra nhát chém sắc lạnh của kiếm, thể hiện được ý tưởng chủ đạo của tác phẩm.
Tuy nhiên, nếu đi sâu vào chi tiết thì sẽ thấy nhiều điểm phi lý, có những lỗi đơn thuần là tác giả nhầm lẫn trong diễn đạt tình tiết, nhưng cũng có những sai sót có thể làm thay đổi cả mạch truyện.
1. Đường Quý Sinh trong một đêm đã xóa sổ ba mươi tám nhân khẩu của Trình gia một cách thần không biết quỷ không hay, có thể nói lão cũng là loại người thâm hiểm, đầy thủ đoạn. Thế mà khi Kiếm Lượng làm mưa làm gió trong phủ, lão lại không một chút nghi ngờ gì về hành tung của y. Cho là y khéo léo che đậy như thế nào đi nữa, nhưng đã có bao nhiêu chuyện bất thường xảy ra kể từ lúc Kiếm Lượng xuất hiện ở Đường gia. Điều này thật hết sức vô lý.
2. Khi Đường Quý Bình mang mặt nạ quỷ giao đấu với Kiếm Lượng, Đường Quý Sinh và Đường Quý An mục kích trận đấu từ đầu cho đến cuối, lẽ nào cả hai không nhận ra chiêu thức và bộ pháp của Quý Bình để dẫn đến kết cục ngộ sát nhau như vậy. Họ là phụ tử, là huynh đệ kia mà.
3. Kiếm Lượng, nhân vật chủ chốt của câu chuyện, được miêu tả với dáng vẻ “nhược bất cấm phong”, vốn ốm yếu từ nhỏ vì mang chứng bệnh kỳ lạ không thể thoát mồ hôi, phải dùng máu để thoát nước. Khi toàn gia bị thảm sát, y chỉ mới là một đứa bé. Một đứa bé yếu ớt có thể sống sót qua sự khắc nghiệt của vùng sa mạc (ban ngày nhiệt độ lên đến 50 độ C, còn đêm thì xuống tới -10 độ C) mà không có một sự hỗ trợ nào ngoài sự thù hận trong tim không? Có lẽ tác giả đã quá ưu ái nhân vật này nên đã đẩy năng lực của anh ta đến mức cực hạn, gần như không tưởng.
4. Nhầm lẫn của tác giả trong một vài tình tiết:
“Đường Quý Bình hai năm trước đã kết hôn cùng Chu Trác Lệ - con gái độc nhất của Chu gia bảo. Chu Trác Lệ bốn năm trước đã sinh hạ cho Đường Quý Bình một nữ nhi khả ái…” Theo chi tiết này thì Chu tiểu thư có hài nhi trước khi thành thân?
Chu Trác Lệ được miêu tả là một người nhu mì, dịu dàng, thích văn chương thi phú, lại có thể “thường lời qua tiếng lại không dứt” với Âu Tiểu Thiên, khiến "toàn gia phải mệt lòng với hai vị phu nhân này"?
Đường Quý Bình là nhị công tử của Đường gia, nhưng không ít lần Quý Bình được tác giả đẩy xuống thành tam công tử.
“Đường Mẫn Lạc giận điên, quay đầu lại quát lớn với người vừa đến:
- Tam ca, ca vừa phải thôi.
Đường Quý Bình cười cười, ánh mắt không chút thiện ý, nhìn chòng chọc về phía Kiếm Lượng, hất hàm nói:
- Dám thử với ta một chiêu không?
Kiếm Lượng lờ lời nói của Đường Quý Bình, ôm quyền nói:
- Tam công tử quá lời.
…
Đường Mẫn Lạc dậm chân xuống đất, thét lớn:
- Tam ca, dừng tay!
- Để ta thu thập tên này đã.
Đường Quý Bình điềm nhiên đáp lại…”
Đây chỉ là những nhầm lẫn nhỏ, không ảnh hưởng nhiều đến mạch truyện, nhưng làm cho tác phẩm mất đi sự liền lạc hoàn chỉnh, gây phản cảm cho đọc giả.
5. Đường gia bị thảm sát, Kiếm Lượng độc phát ngã xuống, chỉ còn cách nằm chờ chết. Ngay lúc ấy, chính Hoa Tú Lê đã giết Đường Quý Sinh cứu Kiếm Lượng, bà đốt tòa trang viện rồi nằm chết bên cạnh Đường Quý Sinh. Bà có nói một câu với Đường Quý Sinh:
“Thiếp không hề lỗi phụ đạo với y, cho dù y là người duy nhất trên thế gian hiểu được tiện thiếp. Quý Sinh, năm xưa ông ép tiên quân tự sát, giết toàn bộ Trình gia, đến đứa con côi cũng không tha. Ông tác nghiệt quá nhiều rồi, đừng có sai thêm nữa. Tiện thiếp xin thay lão gia chuộc lại toàn bộ lỗi lầm.”
“Y” ở đây là ai? Nếu nói về “phụ đạo” thì Hoa Tú Lê chỉ có hai người chồng, một đã chết, hai là Đường Quý Sinh. “Y” ở đây chỉ có thể là người chồng đã chết. Nếu vậy thì câu “Thiếp không hề lỗi phụ đạo với y, cho dù y là người duy nhất trên thế gian hiểu được tiện thiếp” phải hiểu như thế nào? Ý nhân vật muốn nói gì?
Đây là câu nói người bình cảm thấy mơ hồ, nhưng do chỉ là cảm nhận cá nhân nên viết ra đây để tham khảo ý kiến của mọi người, không tính vào phần chấm điểm.
3. Hành văn và ngôn ngữ: 70 điểm
Tác giả hành văn mạch lạc, ngắn gọn, hàm súc, diễn đạt mạch truyện khá giống với phong cách của Cổ Long tiên sinh. Tuy nhiên khi đi vào miêu tả chi tiết, phong cách Cổ tiên sinh nhạt dần và quay về chính văn phong của tác giả, nhưng có thể nói tác giả đã thành công với văn phong này. Ngoài ra có thể bắt gặp trong những trường đoạn miêu tả cảnh mây mưa giữa các nhân vật phong cách hiện đại, mạnh mẽ, dùng từ ngữ gợi tả hình ảnh rất sinh động thường gặp trong các tác phẩm đương thời.
Xin trích dẫn một vài đoạn mang đậm nét Cổ Long tiên sinh:
"Thực sự Đường Quý Hoan có biết chuyện gì xảy ra không?
Câu trả lời của Kiếm Lượng dành cho Âu Tiểu Thiên là không.
Tiểu Thiên đã biết được điều ấy trước khi thanh kiếm của Kiếm Lượng xọc thẳng vào người nàng.
Thủy chung vẫn là khốc ái.
Không chỉ là khốc ái mà còn là bi ái.
Nếu không có chân ái, liệu có khốc ái và bi ái không?”
“Kiếm của ông dùng ba yếu quyết:
Nhanh.
Dùng tốc độ nhanh nhất để đoạt mạng kẻ thù.
Chuẩn.
Kiếm phải sử dụng thật chuẩn xác, nếu có thể trong một chiêu đoạt mạng là tốt nhất.
Độc.
Kiếm đi không thể lưu tình, không thể để kẻ địch có cơ phản kháng.”
4. Võ công trong truyện: 40 điểm
Võ công không được đề cập nhiều trong tác phẩm, chủ yếu là miêu tả các trận chiến, cách dụng kiếm, cách xuất chiêu, không có cả tên chiêu thức. Tác phẩm chỉ chú trọng miêu tả mưu lược, phương cách báo thù.
Điểm gây chú ý của tác phẩm là cây thủ kiếm của Kiếm Lượng, nguồn gốc và cách thức sử dụng binh khí này rất ấn tượng. Có thể thấy thủ kiếm và chủ nhân thật tương đồng, chỉ có thể diễn đạt bằng hai từ: tàn độc
5. Xây dựng nhân vật: 50 điểm
Tính cách của các nhân vật đã được tác giả định hình ngay từ đầu, rất đơn giản: nham hiểm thủ đoạn, thật thà bộc trực, nhu nhược yếu đuối, nhẹ dạ cả tin… cứ thế triển khai theo mạch truyện, không có một chút bất ngờ hay đột phá. Nhân vật không có chiều sâu nội tâm, vốn dĩ rất phức tạp và khó thể đoán định. Có thể nói các nhân vật không có sức sống riêng cho mình.
Kiếm Lượng, nhân vật tuyệt đỉnh thông minh, cầm kỳ thi họa môn nào cũng giỏi, lại là cao thủ trong tình trường. Trong lòng y chỉ có thù hận, có thể nói thù hận chính là nguồn sống và mục đích sống của y. Thù hận đã làm mọi thứ trong con người y trở nên đáng sợ: tàn nhẫn, thâm hiểm, thủ đoạn, mất hết nhân tính.
Đường Quý An hào sảng, chân thật và si tình. Kẻ có thể bất chấp danh dự Đường gia đại công tử, quỳ ba canh giờ ở góc đường giữa hội hoa để đổi lấy chậu hoa cho người yêu, thì khả năng y vì yêu mà mất mạng là không thể tránh khỏi.
Đường Quý Bình nóng nảy, kiêu ngạo, suy nghĩa chậm hơn nắm đấm. Với tính khí này y rất dễ bị lợi dụng, bị cho vào tròng, tự tay giết con và cũng tự mình chuốc lấy cái chết.
Đường Quý Hoan nhu nhược yếu đuối đến mức biết vợ ngoại tình mà cũng không dám lên tiếng, để rồi chết một cách oan uổng, không minh bạch.
Đường Mẫn Lạc, Chu Trác Lệ, Âu Tiểu Thiên, Thẩm Tại Tâm và Tiểu Lam được thể hiện khá bình thường, không có gì đặc sắt. Tất cả đều nhẹ dạ, cả tin, mau thay đổi… đúng với bản tính nữ nhân. Họ lần lượt rơi vào cái bẫy của Kiếm Lượng và trở thành công cụ cho kế hoạch trả thù của y. (Tác giả có quá tàn nhẫn với nữ nhân không, nữ nhân trong tác phẩm này xấu không chịu được! :( )
Đường Quý Sinh có lẽ là nhân vật thất bại nhất trong tác phẩm. Tài trí, thủ đoạn của lão khi thảm sát toàn bộ Trình gia mâu thuẫn vô cùng với thái độ “ngây thơ” không lầm lẫn được trước những trò của Kiếm Lượng. Điều này đã được đề cập trong phần Cốt truyện và tình tiết ở trên.
Tuy nhiên vẫn có một điểm có thể khiến người đọc phải ngẫm nghĩ đôi chút. Kiếm Lượng quay lưng với mẹ con Chu Trác Lệ vì bản tính tàn nhẫn của y, hay sẽ tốt hơn cho mẹ con họ khi không sống cùng y, một kẻ đã nhuốm đầy máu? Một dấu hiệu khác thường trong tính cách của y? Có thể lắm!
6. Thông diệp sau tác phẩm
Thật sự người bình không nhận thấy thông điệp nào sau tác phẩm. Tất cả chỉ có cừu hận, thủ đoạn, phản trắc và tàn nhẫn.
Vậy, điểm trung bình của truyện là 57 điểm
Hac Dinh Ngoc
09-13-2008, 06:52 AM
Bài bình của Đông Ly Các: KIẾM
Người bình: Hac Dinh Ngoc
Tên truyện ngắn gọn, một chữ “Kiếm”.
Hiểu thế nào về kiếm, chắt lọc được những gì liên quan đến kiếm trong một “rừng kiếm” được thể hiện ở truyện Kiếm? Có lẽ tác giả muốn người đọc tự rút ra theo suy nghĩ của bản thân họ.
Nói đôi điều về bối cảnh Hoàng Mạc Châu – vùng đất chết. Câu chuyện diễn ra tại một địa điểm nhỏ, nằm lọt thỏm giữa vùng đất chết khô cằn – Hoàng Mạc Trại, tách biệt bởi dãy núi thật cao. Điều này vô hình chung tạo ra một thế giới riêng lẻ đối với bối cảnh rộng lớn trong các truyện kiếm hiệp trước đây. Một khung cảnh gói gọn rất dễ theo dõi câu chuyện nhưng không thỏa mấy về góc nhìn rộng. Cảm giác của tại hạ khi đọc truyện là hơi tù túng, cứ muốn vươn ra ngoài cái Hoàng Mạc Trai đó để chứng kiến nhân vật chính đã lưu lạc như thế nào.
Tiếp xúc với Kiếm, tại hạ bắt đầu liên tưởng đến những thanh kiếm được trui rèn bên bể luyện hừng hực lửa, đến những đường kiếm hoặc lả lướt như nước chảy mây trôi, hoặc mạnh mẽ nặng nề tựa thiên lôi bổ núi, ảo kiếm, tốc kiếm…những kỹ thuật, trường phái dụng kiếm.
Nhưng kỹ thuật dụng kiếm mà tác giả gán cho các nhân vật có nhiều chỗ hơi “quái”.
Đầu tiên là thủ kiếm. Tại hạ thấy ngoại trừ lưỡi kiếm mỏng, tất thảy lợi thế còn lại đều kém hơn trủy thủ. Những uy lực đáng gờm của thủ kiếm phần lớn là dựa vào lực, vào kỹ năng, sự linh hoạt của người sử dụng. Vậy, đặc tính lợi hại của thủ kiếm là gì mà chọn nó thay vì trủy thủ? Theo tại hạ, thủ kiếm trong « Kiếm » có lẽ đặc biệt bởi ý nghĩa của nó. Nó chính là khúc kiếm Đường Quý Sinh lưu lại trên người của Trình trang chủ trong cuộc tàn sát Trình gia, là khúc kiếm mà một đứa bé dùng để cắt thịt người thân hòng duy trì sự sống. Phải chăng Kiếm Lượng chọn thủ kiếm vì lẽ đó?
Thứ là đến kiếm xoay. Kiếm không như côn, bề mặt tiếp xúc của mũi kiếm cực nhỏ. Thực tình là khó nghĩ người dùng mũi kiếm đón chặn mũi kiếm liều lĩnh đến dường nào. Mà lưỡi kiếm suốt đến tận mũi là dẹp. Nếu dùng cổ tay lắc thì mũi kiếm nó lắc theo như cái đầu rắn chứ làm sao xoay được nhỉ? Thường thì cái gì xoay sẽ tịnh tiến, chỉ có lắc mới khó đoán hướng. Mà đường kiếm hướng đến trên dưới, trái phải cũng không bao hàm một phạm vi quá rộng tính từ hướng tấn công chính ban đầu. Nhẹ nhàng và đơn giản, nếu tại hạ là Kiếm Lượng, sẽ dùng lưỡi kiếm mỏng tang lách vào đường kiếm của đối phương để “thuận nước đẩy thuyền”, bởi Kiếm Lượng nhìn ra tâm xoay thì khó gì mà không tìm thấy quỹ đạo đường kiếm, lách lưỡi kiếm vào an toàn hơn.
Trận tỉ kiếm với Âu Dương Phách, gọi nôm na là trận chung kết, lại thiếu những điều “quái” ấy, chiêu thức được miêu tả bình thường, hời hợt, kém đặc sắc. Có thể tác giả đầu tư cho phần đầu nhiều hơn là phần cuối.
Nhưng, dứt chương một, tại hạ bắt đầu nhận ra mình đặt sai trọng tâm khi đọc truyện. Kiếm không hẳn nói về kiếm, tại hạ thấy người nhiều hơn thấy kiếm. Kiếm pháp, kiếm ý, danh kiếm không phải là những thứ tác giả chú tâm khai thác.
Không chỉ có Kiếm Lượng. Mỗi nhân vật trong truyện là một thanh kiếm.
Kiếm Lượng, hậu nhân duy nhất của Trình gia. Hắn là một thanh kiếm, nhưng không phải độc kiếm. Hắn cũng như thứ vũ khí mà hắn sử dụng – thủ kiếm, một thứ vũ khí bí ẩn, lạnh lẽo. Thủ kiếm không có đốc, nó có hai đầu đều sát thương được. Cách Kiếm Lượng hành xử ví như thủ kiếm, hại người hại mình. Nhân cách của hắn cũng bị vỡ vụn như mẩu kiếm gãy mà hắn luôn mang bên người. Vì bão cát mà Đường Quý Sinh lưu lại mẩu kiếm, vì đại mạc mà Kiếm Lượng được hun đúc thành con người như hiện tại. Một thanh kiếm đẹp và khiếm khuyết.
Đường Quý Sinh, con người này mới thực là độc kiếm. Thanh kiếm hào nhoáng, sang trọng đẹp đẽ và lưỡi kiếm vươn sắc lấp loáng của thứ kỳ độc, chạm vào chỉ có chết. Một dáng vẻ uy phong, một cơ ngơi đồ sộ, quyền lực tuyệt đối tại xứ Hoàng Mạc Châu đã tạo nên vẻ hào nhoáng của Đường Quý Sinh nhưng tâm địa hiểm độc, cái độc hại chết toàn gia họ Trình. Đáng tiếc thanh kiếm độc này đã tẩm chưa đủ lượng. Độc nhưng bất trí.
Đường Quý An, trường kiếm quân tử. Trường kiếm là loại kiếm thông dụng nhất trong thiên hạ. Đường Quý An cũng là mẫu người quân tử không hiếm để gặp, dáng vẻ uy vệ, kiếm pháp cao cường, tâm tính phóng khoáng độ lượng. Và nhược điểm của loại trường kiếm là nó tầm thường, tuy đẹp nhưng không thu hút kiếm thủ. Có lẽ vì thế mà Đường Quý An vĩnh viễn mờ nhạt, không thu hút được ý trung nhân để đến nỗi thân vong vì tình. Đường Quý An, một thanh thép tốt được tại hạ quá nhiều lần, những tưởng sắc bén hơn nhưng lại hóa ra mong manh dễ gãy.
Đường Quý Bình, thanh kiếm to dầy thô ráp. Thanh kiếm có lưỡi dầy, cứng rắn nhưng cùn và hoen gỉ. Đường Quý Bình có thể đối đầu với Kiếm Lượng bởi hắn là kẻ duy nhất không cho Kiếm Lượng là người tốt. Nhưng hắn nóng nẩy, nhỏ nhen, không biết uyển chuyển nên đại bại thê thảm. Hắn làm mất lòng chính những người trong gia đình, thanh kiếm xấu xí không ai muốn lại gần.
Bên cạnh hùng kiếm là thư kiếm
Liễu kiếm, Chu Trác Lệ, nàng ta đẹp mỹ miều, duyên dáng, mỏng manh và tao nhã như liễu kiếm, lại không thiếu nét cứng rắn. Đối với chủ nhân, liễu kiếm uyển chuyển mềm mại vâng lời. Đối với kẻ thù, liễu kiếm không thiếu cương mãnh đoạt lấy sinh mạng. Đối với Kiếm Lượng, Chu Trác Lệ khiêm nhường, quyến luyến. Đối với phu quân, Chu Trác Lệ cứng rắn đối đáp, không một chút nhún nhường. Nàng mang Kiếm Lượng, chăm sóc hắn trong khi biết rõ hắn tiếp tay hại chết nữ nhi của nàng. Nàng không giống người, là kiếm. Bởi nàng ghét kiếm, không trân trọng kiếm nên nàng vốn dĩ là thanh kiếm lạc lối.
Tiểu kiếm - Âu Tiểu Thiên, Đường Mẫn Lạc. Tiểu kiếm đẹp nhưng đoản. Hai nữ nhân xinh đẹp, cương cường, quyết liệt nhưng đoản tâm, đoản tài, đoản trí. Một Âu Tiểu Thiên luôn bám gót để so kiếm, để đoạt mạng lại chưa một lần nhìn thấy Kiếm Lượng sóng đôi cùng Đường Mẫn Lạc, Chu Trác Lệ. Một Âu Tiểu Thiên sính cường bại hết lần này đến lần khác, bị khinh mạn như thế lại nguyện ý vượt vòng lễ giáo quá đơn giản. Một Đường Mẫn Lạc được trân quý như bảo ngọc tại Đường gia không tìm ra lối thoát cho tâm sự lẩn quẩn đến mức vong mạng. Tiểu kiếm thoạt nhìn thì đẹp và tiện nhưng công dụng chẳng bao nhiêu, chỉ là nửa vời.
Nhân vật khác như Đường Quý Hoan, Thẩm Tại Tâm, Hoa Tú Lê, Âu Triển Vũ…tất thảy là những món đồ, những công cụ nhạt nhòa.
Kiếm quả nhiên không nói về kiếm mà nói về người. Hoàng Mạc Trại, Đường gia là một xã hội thu nhỏ. Những toan tính của con người, những tham vọng danh lợi, những thù hận nhục dục đều thể hiện trong Kiếm, loại người nào cũng có. Số phận của mỗi con người ngắn ngủi và như một trò đùa. Kiếm Lượng sắp đặt mỗi con người như những quân cờ, bất kể có tội hay không, bất kể lão niên ấu nhi, hắn đều trưng dụng. Đến tàn cuộc, hắn hóa thành một quân cờ trong bàn cờ báo hận ấy rồi chịu chung số phận với tất cả. Hắn nói không sai. Hắn chưa tự tay sát hại một quân cờ nào thì hắn vẫn là người chơi cờ. Nhưng giây phút hắn quyết định tự thân xuống tay với kẻ thù thì hắn đã dời vị trí người chơi để hòa nhập vào ván cờ.
Kiếm có một lối tiếp cận với nhân sinh quan khá lạ. Nhân tính không tồn tại. Nhưng ác nhân cuối cùng vẫn là không còn tồn tại, tựa hồ có bàn tay số phận quét sạch thối nát mục rửa để làm trong sạch nhân thế. Mọi mưu toan ám muội, mọi con người nham hiểm vẫn bị giam hãm tại Hoàng Mạc Châu, xa rời nhân gian hữu tình bên ngoài.
Tình cảm nam nữ trong truyện phần lớn đều đi theo hướng “nhất kiến chung tình”. Chỉ có cách lí giải ấy để hiểu vì sao Đường Mẫn Lạc say đắm Kiếm Lượng, chủ động nhận hắn làm sư phụ khi nàng rất bướng bỉnh. Chỉ có cách lí giải đó mới kéo Âu Tiểu Thiên cao ngạo lún sâu vào bẫy tình ái. Chỉ có cách lí giải đó mới khiến Hoàng hoa tú nữ Thẩm Tại Tâm thanh cao thoát tục chết trong tủi nhục. Có lẽ tác giả đầu tư vừa và đủ cho tình cảm giữa Kiếm Lượng và Chu Trác Lệ hơn cả. Tuy nhiên, những đoạn ân ái tại Chu gia vẫn là vội vàng.
“Kiếm” giống như một thanh kiếm, mạch truyện đi thẳng từ đầu đến cuối, kết thúc bằng một đầu nhọn – câu nói của Trình Tử Lượng: “Ta cần sao?”. Thực chất Trình Tử Lượng không cần hay không có tư cách để cần? Đây là một câu chuyện khai thác sự hiểm độc ở lòng người. Nhưng có lẽ cái ao quá chật chội cho ý tưởng vùng vẫy.
Bach Van Phi
09-13-2008, 12:39 PM
Bài bình của Ma Giáo: KIẾM
Người bình: Dong Ta - Bach Van Phi
Có người từng bảo "Kiếm" được viết theo phong cách Cổ Long nhưng theo ý Ma Vương ... à không ... Ma Cơ, thì truyện lại theo phong cách của Ưu Đàm Hoa tiên sinh. Nhưng phải nói thêm là có phần vượt cả Ưu tiên sinh :p
Nhân vật trong truyện không nhiều, lại xuất hiện tất cả ở đầu truyện nên không tạo được bất ngờ, tình tiết truyện có thể đoán được một cách dễ dàng. Tính cách nhân vật cũng không được khắc hoạ rõ nét. Ngoài Kiếm Lượng ra, tất cả đều xuất hiện một cách mờ nhạt ... như những cái bóng ... không có chiều sâu nội tâm ... như những con cờ trên một ván cờ trả thù...
Một ván cờ định mệnh... những con cờ mặc người ta thao túng ...
Đường Quý An là mot hảo kiếm thủ, cương trực, nhân hậu nhưng thuộc dạng "hữu dũng vô mưu" và si tình đến khờ dại. Y có thể hy sinh thân mình để cứu Thẩm Tại Tâm nhưng y lại không nghĩ được là y sa cơ rồi hắn có tha chết cho nàng không ...
Đường Quý Bình lại là mẫu hình của những công tử chỉ biết hưởng lạc, kiêu căng hống hách ... ngay cả với phụ thân hắn cũng không chút kính trọng
- Sao lão phu lại có thứ nghịch tử như mày nhỉ? Mới sáng ra đã gây chuyện rồi.
- Lão nhân gia đừng lắm lời.
Y đập mạnh tay xuống lan can, nói lớn:
- Tôi đã bảo lão nhân gia rồi, xin với Triều đình cho phép người của kiếm phường được thí kiếm đi. Ở đâu ra thứ luật lệ phàm là người thuộc kiếm phường thì không có quyền dự thí chứ? Chỉ có lão nhân gia đầu óc lẫn cẫn rồi mới quyết không nghe tôi thôi.
Đường Quý Hoan thì không còn gì để bình ... y xuất hiện còn ít hơn cả ả tiểu tỳ của Đường Mẫn Lạc
Đường Mẫn Lạc lại là nàng tiểu thư không hiểu sự đời và ngang ngược ... lúc nào cũng chỉ biết đến người yêu. Đáng thương là trái tim nàng đặt nhầm chỗ ...
Chu Trác Lệ đoan trang, hiền thục, yêu thích văn chương. Âu Tiểu Thiên mạnh mẽ, hiếu thắng, chuộng võ hơn văn. Đáng lý Chu Trác Lệ và Đường Quý Hoan, Âu Tiểu Thiên và Đường Quý Bình thì xứng đôi hơn ... và bi kịch có lẽ đã không xảy ra ... Sự gán ghép chênh lệch giữa 2 cặp này âu cũng là dụng ý của tác giả ...
Đường Quý Sinh được miêu tả là một tay cáo già, bất chấp thủ đoạn để đạt mục đích ... nhưng càng về sau thì càng mờ nhạt ... không có hùng tài đại lược của một tay gian hùng ...
Nhân vật chính Kiếm Lượng ... một nhân tài ngàn năm khó gặp :p. Cái gì y cũng thông cái gì cũng giỏi cũng giỏi ... từ kiếm pháp ... cầm kỳ thi hoạ ... y thuật ... mưu kế ... rèn kiếm ... trồng hoa ... trên thông thiên văn ... dưới thông địa lý ... và cả tài cua gái nữa :fun1:. Y dưới ngòi bút của tác giả đã không còn là phàm nhân nữa. Chuyện gì y định làm là nhất định sẽ thành công ... y muốn giết ai là kẻ đó phải chết ... muốn dụ dỗ nàng nào là nàng đó sẽ đổ ... Con đường y đi thật êm ái, không có thất bại, không có khó khăn. Những người chung quanh y là những con cờ, mặc y sắp xếp. Đến cả những nhân vật chính của Ưu lão cũng phải nghiêng mình chào thua ...
Truyện có quá nhiều điều phi lý, hoàn hảo quá mức sẽ trở nên phi lý ...
Hoàng Mạc Châu nối với đại lục bằng Hoàng Mạc Trại thông qua một dãy núi cao ngất ... vậy ranh giới bên kia là nơi nào? Kiếm Lượng không thể mất 18 ngày để trở lại Hoàng mạc trại .
Giữa sa mạc, Kiếm Lượng dùng cái gì để đựng máu người thân để uống... Hơn nữa khí hậu rất nóng bức, ngay cả mồ hôi cũng hoá thành khói thì máu làm sao bảo quản được ... đó là chưa tính đến chuyện máu sẽ đông lại nhanh chóng khi ra khỏi cơ thể
Kiếm Lượng mắc bệnh không thể ra mồ hôi ... vậy mà suốt ba năm y làm đệ tử, Hoàng Hạc Cư Sĩ không phát hiện ra ... suốt ba tháng y làm kiếm thủ, cả Đường gia trên dưới không ai hay ai biết ...
Đường Quý Sinh đã có tâm ám hại Trình gia, sao không bỏ luôn độc dược mà dùng mê dược ... sau đó sao không hạ thủ luôn rồi hãy kéo ra sa mạc phi tang chứng cứ ... phi lý hơn nữa là Trình Tử Khiêm nhân vật nguy hiểm nhất lại là kẻ sau cùng bị giết :fun1:
Đường Quý Hoan ít nhất cũng 20 tuổi, thế mà mẫu thân hắn chỉ mới ngoài tam thập :rolleyes:
Cách xưng hô cũng không đồng nhất ... Đường Quý Bình lúc là nhị công tử, lúc lại là tam công tử ... Thẩm Nhan Bình lúc là Hoàng Hạc cư sĩ, lúc lại là tú sĩ ...
Có 1 đoạn nói về thủ kiếm khá hay
Thủ kiếm là một loại kiếm đặc biệt. chỉ có lưỡi không có đốc. Thủ kiếm dài độ một gang tay, đầu nhọn hơn so với kiếm thường. Người dùng thủ kiếm kẹp thủ kiếm giữa hay ngón tay, tự do vận dụng. Thường thủ kiếm được dùng cho tấn công tầm gần, lúc cần có thể coi như ám khí mà phóng ra. Thủ kiếm có cái lợi nữa là hết sức bí mật, khiến địch nhân bị bất ngờ. Tuy nhiên thủ kiếm chỉ đánh được tầm ngắn, sử dụng lại khó khăn do nó kẹp vào giữa hai ngón tay. Người dùng thủ kiếm không cẩn thận thì chưa làm gì được người bản thân đã bị hại trước.
Nhưng đọc xong lại nảy ra nghi ngờ, một lưỡi kiếm kẹp giữa 2 ngón tay làm sao có thể cầm chắc để sử như một thanh kiếm ...
Gieo gió phải gặt bão ... Đường Quý Sinh hại người để rồi gia đình tan nát ... nhưng Kiếm Lượng trả thù cũng hại chết rất nhiều người ... lại vẫn có thể sống an lành ... Truyện nếu như không có đoạn kết chắc hẳn sẽ hay hơn rất nhiều ... ít nhất cũng không thấy rõ Kiếm Lượng là kẻ tàn ác vô tình ... hạng người như hắn thiệt không đáng sống :p
Kiếm Phổ
09-15-2008, 06:05 PM
Trên đây là các bài bình truyện KIẾM --- truyện đoạt hạng 9 kỳ thi TÀNG KINH KIẾM PHỔ III.
Powered by vBulletin™ Version 4.0.3 Copyright © 2012 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.