View Full Version : Hạng 8 - ĐOẠN DẠ HUYẾT THƯ --- các bài bình
Nhan Si
07-14-2008, 12:14 AM
Bài bình của Tiêu Dao Môn: ĐOẠN DẠ HUYẾT THƯ
Người bình: Nhan Si
I.Nội dung và ý tưởng:
1.Ý tưởng:
Sườn truyện bám theo khái niệm chính và tà thực chất không phân biệt, không giới hạn ở môn phái hay võ công nào, minh chứng qua những số phận bị đẩy đưa đến tội ác của mỗi nhân vật.
2.Tóm tắt nội dung: Giang hồ tồn tại Ma Cung và Ngũ đại phái, trong trận huyết chiến giữa Ma Vương tân thế và hai đệ nhất cao thủ Bạch đạo, cả hai bên lưỡng bại câu thương. Nhân vật chính Lãnh Tư Phi mồ côi mẹ sau trận thảm sát, được chưởng môn Thiên kiếm nhận nuôi dưỡng, khi lớn lên được truyền ngôi vị chưởng môn và gả ái nữ, ngày tân hôn bị vu oan đến nổi phải ở tù và truy sát. Được Ma vương cứu và luyện thành bản lãnh để đứng đầu Ngũ sắc ngũ đại cao thủ của Ma Môn.
Trong lúc Lãnh Tư Phi truy tìm lại hai bảo vật vật bị mất của Ma cung, và phát hiện ra bí mật và sự thật oan cừu năm xưa tại Thiên kiếm phái, giang hồ nổi sóng chém giết giữa Hắc đạo và Bạch đạo, Ma cung bị san bằng và sau đó Ngũ đại phái chưởng môn cũng bị giết chết, Lãnh Tư Phi thống nhất giang hồ trở thành trở thành Ma Vương như cha mình, nhờ sự giúp đỡ cảm hóa của người vợ là Nguyệt Dạ nên vào một ngày để lại huyết thư và tử kiếm, từ bỏ giang hồ đi biệt tích.
3.Đánh giá ý tưởng và nội dung:
Ý tưởng phân biệt giữa thiện và ác và sự đấu tranh của nó, tuy không mới nhưng luôn được khai thác, trong truyện này lý luận và đặt ra vấn đề như thế nào là chính ? thế nào là tà? Nhưng cách lý luận cảm thấy phi lý vô nghĩa như lúc Ma Vương hỏi Lãnh Tư Phi để ép hắn nhận công lực của mình theo Ma môn
Người chính phái các ngươi có ăn thịt không? Và lấy con chó khổ ra để minh chứng cho chính với tà.
Ngươi khổ, hắn khổ, con chó cũng khổ Lấy việc giết người là để phân biệt chính tà.
Chính phái các ngươi có giết người không? Một người khi ngăn cản một tên cướp khát máu vẫn có thể giết người được mà, đâu ai nói người đó là tà ác nên giết người. Lúc Tiêu Đỉnh Sơn đòi giữ lại Thiên Tàn Công để nghiên cứu:
Võ học không phân tà chính, là lòng người chính hay tà mà thôi.Mà môn võ công này muốn luyện thành phải giết người không gớm tay như Huyết Quỷ để tích tụ "oán khí"!? Độc ác cỡ như Cửu âm chân kinh còn kém xa lắc. Người sử dụng môn võ công này không lẽ không tà? Việc lý luận chính tà như vậy quả thực là không ổn.
Nội dung truyện được trình bày trải rộng khá công phu, nhưng lại khá mập mờ, một số cảnh thiếu logic.
Lãnh Tư Phi bị vu oan để làm tiền đề cho truyện ai cũng tin dễ dàng!? vì trước đó tư cách sống nhân vật là rất tốt, được Tiêu Lập sơn gả con gái và chỉ định làm tân chưởng môn.
Việc Lãnh Tư Phi là cho làm con người đa nhân cách, vừa Tử Đoạn, cũng là Ma Vương chỉ khiến nội dung lùng nhùng mập mờ, không gây hiệu ứng đáng kể.
Năm nhân vật chính Ma môn công phu trùm đời, ra giang hồ gặp Bạch đạo giết như đập ruồi. Nhưng sau bị võ lâm tấn công Ma Cung dễ ợt giết chết gần hết, sau đó Thanh Trúc giận lên chỉ một chiêu đập cho chưởng môn phái Thiên Vũ nát bét!?
Huyết Quỉ bỗng dưng cho vu là Tam thốn bán tiên Triệu Lôi là cao thủ bạch đạo nổi tiếng, võ lâm không ai mảy mai nghi ngờ? Giang hồ ngờ nghệch đến thế.
Phương Kỉ hãm hại Lãnh Tư Phi đã đời, vu oan để cướp vợ và ngôi vị chưởng môn, giết Tưởng Phi vì tưởng là con Lãnh Tư Phi và Tiêu Lộ Ngọc, hại sư nhạc phụ Tiêu Lập Sơn thành phế nhân, tra tấn vợ là Tiêu Lộ Ngọc tàn khốc đến rùng mình
Bàn tay của thiếu phụ nát bấy đầy những lỗ nhỏ… Khuôn mặt bị rạnh nham nhở bằng những vết cắt. Cắt xong lại cầm máu, rồi lại cắt tiếp Vậy mà còn đứng ra mắng Lãnh Tư Phi khi gặp lại
Ta nói ngươi và con họ Tiêu là gian phu dâm phụ. Lãnh Tư Phi còn đôi co cãi lại
Ngươi có thể sĩ nhục ta, Lãnh Tư Phi này không ngại… Rồi sau đó không nỡ giết tên này vì
Ta vốn định giết ngươi, nhưng nể tình sư phụ, Lộ Ngọc và cả con gái ngươi!?
Bất ngờ nhất là sau đó Tiêu Lộ Ngọc xem Phương Kỉ không có lỗi gì hết, chỉ là hiểu lầm hai người nên làm như thế!?
Huynh đi mau đi, nếu huynh ở đây, đại sư huynh sẽ hiểu lầm chúng ta…
II.Hành văn:
Viết khá tỉ mỉ trơn tru, một số đoạn từ ngữ rất biểu cảm và gợi hình
Nguyệt nữ mỉm cười, làn tóc mây dịu dàng của nàng sáng lấp lánh dưới trăng
Có sự đầu tư khi mô tả tên các chiêu thức võ công có ý nghĩa bằng từ Hán Việt.
Tuy nhiên vẫn còn những hạn chế nho nhỏ về cách đặt tên gần trùng lắp gây lẫn lộn như Tiêu Đỉnh Sơn, Tiêu Lập Sơn, Dạ Nguyệt và Hạ Nguyệt, việc hai nhân vật rõ ràng khác nhau là Lâm Hy Phong & Lãnh Tư Phi mà dùng quanh quẩn các từ Ma Vương tân thế, Ma Vương, rồi lại dùng tân thế Ma Vương khiến cho rối rắm.
Các ngôi xưng dùng tán loạn không hiểu dùng cho văn nói hay văn viết, cho tiểu thuyết hiện đại hay kiếm hiệp: lúc gọi nó, hắn, con bé, con nhóc, tôi, ta.
III.Tình tiết:
Các tình tiết cố tình sắp đặt đan chéo với mục đích gây bất ngờ nhưng có lẽ gây thêm sự khó hiểu không đáng có. Ngoài ra một số tình tiết sắp đặt quá sơ sài dễ dãi.
Lãnh Tư Phi rớt xuống vực và được cứu sống như thế nào?
Khi bị Tiêu Lập Sơn phế bỏ nội công, phát hiện thấy nốt ruồi son trên tay ông ta, nghi ngờ là hung thủ thảm sát toàn thôn năm xưa, góp phần làm nên thù hận để gia nhập Ma môn, sau gặp lại Tiêu Lập Sơn mới biết chỉ là nốt ruồi đen, nhìn lầm do màng máu che mắt!? Mở nút thiệt đơn giản.
Lãnh Tư Phi dễ dàng giả làm thần y Ngụy Dương Hoa, chỉ vì che dấu không có võ công được tin là thần y. Nhưng Tiêu Lập Sơn hấp hối gần chết lại nhận ra lập tức là Lãnh Tư Phi?
IV.Nhân vật tiêu biểu:
Lãnh Tư Phi: Nhân vật chính của truyện được tác giả đầu tư công phu, từ thiện thành ác và cuối truyện xem như bỏ ác quay đầu trở lại. Số phận nhân vật kinh điển trong trong kiếm hiệp, là nhân vật chính ngoại trừ võ công ra cá tính không có gì đặc sắc, thậm chí có phần ngờ nghệch khi gặp kẻ thù là Phương Kỉ.
Tiêu Lộ Ngọc: Một số phận bi thảm nhưng mù mờ trong nhận thức ai thiện ai ác, ai là kẻ thù thực sự, Tiêu Lộ Ngọc giết Hồng Điệp và đổ vấy lý do
Vì… ả đã hại chồng ta, con ta, cha ta…Vì ả đã cùng y phá vỡ giấc mộng hạnh phúc của ta…
Thật tiếc khi tác giả không cho nối lại tình xưa với Lãnh Tư Phi mà lại chết lãng xẹt trong tay Ma Vương Lãnh Tư Phi
Phương Kỉ: Sư huynh của Lãnh Tư Phi, được khắc họa khá thành công như một kẻ đại gian đại ác không gì không dám làm, nhưng thường những kẻ ác thường rất khôn, trong truyện chỉ thấy ác mà không khôn gì hết!?
Nguyệt Dạ : Nhân vật nữ hiền lành hiếm hoi trong truyện, là nhân vật cứu tinh để Lãnh Tư Phi hồi tâm rời bỏ Ma đạo, cảnh gặp Lãnh Tư Phi loáng thoáng như Vương phi Đao Bạch Phụng đến với Đoàn Diên Khánh trong Thiên long bát bộ :D
Thanh Trúc & Bạch Ngư: Đôi nam nữ rất thú vị, là cặp nhân vật sáng tạo của tác giả điểm xuyết cho truyện không quá khô khan tàn khốc, hoàn cảnh éo le đẩy đưa cặp “bà trẻ cháu non” này vào Ma môn cùng hành tẩu giang hồ, việc xưng hô bà cháu khi xêm xêm tuổi tác là có nguyên nhân, nhưng thật tiếc khi cuối truyện cả hai đều phải chết. Tại hạ rất thích sự xuất hiện cặp nhân vật này.
Nhìn chung các nhân vật không được xây cá tính sâu sắc và rõ ràng, với những suy nghĩ đơn giản, đơn thuần họ chỉ hành động theo hoàn cảnh xảy ra.
V.Võ công:
Các vũ khí và chiêu thức đa dạng đảm bảo truyện có sự hấp dẫn nhất định, như vũ khí và võ công đặc dị của Ngũ sắc ma, mô tả khá thuyết phục và lôi cuốn các màn giao đấu.
Tuy nhiên việc chứng minh một số khái niệm trong võ công bị trật đường ray và vô lý, như nói là mạnh mẽ uy lực nhất không phải là đá, là sắt mà là nước. Sự nhẫm lần khi nói rằng đâm xuyên nước là chinh phục được nước!!!
Nếu có thể xuyên thủng được nước, thử hỏi trong thế gian còn vật gì là không thể xuyên thủng?
Hay việc cho rằng thanh kiếm dẹp, chém hai cạnh và đâm là không uy lực bằng thanh kiếm tròn!? Khi chỉ dùng để đâm?
Thanh kiếm của y lại là một thanh kiếm tròn?Bởi lẽ nó vốn chỉ dùng để đâm, độc nhất dùng để đâm. Mà thanh kiếm tròn thì gọi là côn hay chĩa sắt chứ đâu gọi là kiếm nữa!!!
Việc Hồng Điệp lúc là đứa bé bảy tuổi, lúc thành thiếu nữ đôi mươi mà không ai nhận ra, xúc cốt công làm xương cốt có thể co rút thân hình nhưng dung mạo chưa chắc.
Các nhân vật khi cần là có “đồ chơi” để sử dụng ngay!?
Cảm nhận riêng: Phải ghi nhận truyện đã được tác giả đầu tư công phu thời gian và sức lực và đạt được thành quả nhất định, tuy rằng một số tình tiết, câu cú không hợp lý như đã nêu. Khuyến cáo truyện pha nhiều cảnh tàn khốc kinh dị không thích hợp cho trẻ em dưới 18 tuổi đọc :D
Docconhan
07-28-2008, 02:51 PM
Bài bình của Côn Luân: ĐOẠN DẠ HUYẾT THƯ
Người bình: Am Tham & docconhan
"Xưa nay chính tà vốn bất lưỡng lập.
Nhưng thiên hạ ai là người giải thích được chính là gì?
Chính là chính? Tà là tà? Hay chẳng qua tất cả chỉ là ý niệm?"
Ngay những hàng đầu của Đoạn Dạ Huyết Thư, tác giả đã đặt dấu hỏi lớn sau chính, tà. Tác giả hỏi, để rồi bằng vào câu chuyện về cuộc đấu tranh không khoang nhượng giữa hai phe Hắc, Bạch giúp cho độc giả tự tìm lời giải đáp cho mình hay đúng hơn là câu trả lời của chính tác giả.
Mở đầu câu chuyện là cuộc quyết đấu giữa Ma Vương tân thế với hai lãnh tụ của Bạch đạo là Tứ Vô đại sư và Tiêu Đỉnh Sơn. Cuộc chiến kết thúc với cái chết của hai vị lãnh tụ Bạch Đạo, còn Ma Vương tân thế lãnh một kiếm chí mạng của Tiêu Đỉnh Sơn. Và sau đó giang hồ lắng động 30 năm, không có cuộc tỉ đấu chấn động nào giữa Hắc, Bạch, ngoại trừ thỉnh thoảng có 1 kẻ sát nhân tàn sát cả làng để hút khí huyết của người chết.
Rồi một ngày xuất hiện Ngũ Sắc ma môn với Tử Sát, Hắc Sát, Hồng Sát, Thanh Sát, Bạch Sát. Ngũ Sát này dường như lập ra để đối đầu với ngũ đại môn phái của Bạch Đạo. Tử Sát sử dụng một cây kiếm đặc biệt, chuyên môn đối đầu với người dùng kiếm của Bạch Đạo mà đại diện là Thiên Kiếm; Hắc Sát dùng đao, sát tinh của Thiên Đao; Bạch Sát cao thủ về ám khí khắc tinh của Thiên Ám, Thanh Sát và Hồng Sát là hai nữ nhân. Thanh Sát đi cặp với Bạch Sát dùng giải lụa làm vũ khí, Hồng Sát cao thủ dùng độc, hóa trang.
Xuyên suốt nửa phần đầu của truyện là các trận đánh lớn nhỏ để tạo nên bối cảnh truyện. Tính cách, võ công và vũ khí của các nhân vật chính phụ cũng được giới thiệu với độc giả qua các trận đánh đó. Mọi việc diễn tiến rất nhanh, đọc có vẻ như đang đọc tóm tắt truyện vậy. Đến nửa phần sau nhịp độ truyện mới thong thả lại, và đi sâu hơn vô chi tiết và tâm lý nhân vật.
Trong truyện, cả Hắc lẫn Bạch đạo đều làm chuyện ác, nhưng khác nhau ở chỗ Hắc đạo dám làm dám nhận, còn Bạch đạo làm xong thì giấu biệt, không dám để cho người khác biết (bởi vậy mới mang danh Bạch Đạo :p). Đoạn Dạ Huyết Thư là một câu chuyện để cho chúng ta thấy nếu có người xấu rồi thì sẽ có người khác xấu hơn. Nếu trong truyện Ma giáo là "chân tiểu nhân", thì Bạch đạo đích thị là "ngụy quân tử".
Đây có vẻ như là 1 truyện viết cho Nhạn Môn Quan, vì cốt truyện xoay quanh Ma giáo, các nhân vật Ma giáo đều được đề cao, và còn có Lệ Đông Viện của lão Ma Le lập ra để dụ khị khách giang hồ. Đã là người của Nhạn Môn Quan thì Cổ Long phải là số một, và tác giả mô phỏng theo lối viết của Cổ tiên sinh cũng là điều dễ hiểu. Tiếc là tác giả có lòng nhưng không đủ tài nên khiến người đọc ... theo rất mệt. Và rất nhiều câu diễn giải theo tại hạ rất tối nghĩa thậm chí vô lý. Thí dụ: "Chúng (đàn quạ) là súc sinh nhưng lại cảm nhận được tử khí cuồng nộ của Ma Vương, cả thảy hớt hơi (chắc là hốt hoảng?) bay đi cầu lấy sinh lộ. Thế nhưng, kình lực của Ma Vương, đến cao thủ còn khiếp hãi, huống hồ lũ quạ ấy. (trang4). Câu, chữ dùng khá dễ dãi đến bất cẩn. Thí dụ: "Sự tinh tiến của kẻ này đến chóng mặt (trang 4). "Đứng ở trong cành là một thanh niên mặc áo trắng. Y tầm hăm lăm, hăm sáu."(trang 54) Những câu văn như thế chúng ta sẽ bắt gặp rất nhiều trong truyện. Và một điều tại hạ phát giác, tác giả dùng rất nhiều từ khép "bất giác" và hình như không hiểu "bất giác" theo kiểu tại hạ hiểu, là dùng để diễn tả những gì diễn ra đột ngột, bất thình lình. Ở ngay những trang đầu của truyện, lúc đọc:
"Rồi như ngọn đèn dầu cạn đáy, bàn tay buông thõng trên nền đất, hết một đời anh hủng lẫm liệt.
Mọi người xung quanh bất giác đều nhỏ lệ."
trong đoạn Tứ Vô đại sư và Tiêu Đỉnh Sơn tử chiến, tại hạ đã cười thầm "À thì ra Tứ Vô đại sư viên tịch (đã được tả chết trước đó) và nhìn thấy thương thế của Tiêu Đỉnh Sơn thì không khóc, đến khi phát giác ra Tiêu Đỉnh Sơn chết mới sụt sùi khóc" . Và trong truyện không ít từ "bất giác" khiến tại hạ bật cười như thế.
Trong cố gắng phỏng theo lối viết đôi khi tại hạ cũng bắt gặp những câu khá hay có hơi hướm của Cổ lão gia.
"Nhưng cái tuyệt trong võ công của Thanh Trúc không phải cái đẹp.
Tuyệt là ở gió.
Gió động lụa, lục đẩy gió, gió vô hình, lụa hữu hình, lụa tạo hình gió. Lụa thả dài, co ngắn, trải rộng, bó hẹp, thoắt tạo gió thành những lưỡi đao bén ngọt. Không phải độc đao mà là vạn đao. Thanh sát xuất thủ là tung ra hàng vạn những lưỡi phong đao. Phong đao sát tử địch nhân, nhanh, ngọt và không đau đớn. Khi cơn đau bắt đầu thì dương số cũng dứt."
Tiếc những câu như thế tại hạ không gặp nhiều.
Về võ công, tác giả đầu tư không ít. Trong truyện ta sẽ gặp vô số vũ khí, theo tại hạ đây là điểm son của truyện.
--------
Bài bình này do Am Tham và Docconhan song kiếm hợp bích :) Lời bình thì chung, nhưng điểm riêng của mỗi người :p
72/100 là số điểm của Am Tham dành cho truyện. Docconhan cho 65/100.
Qkamejoko
08-11-2008, 03:23 AM
Bài bình của Lệ Đông Viện: ĐOẠN DẠ HUYẾT THƯ
Người bình: Qkamejoko
Thiện - ác, chính – tà có lẽ là chủ đề thông dụng nhất mà các tác giả kiếm hiệp theo đuổi, Đoạn Dạ Huyết Thư cũng không ngoại lệ. Suốt câu chuyện, tác giả đã miêu tả lại cuộc chiến giữa chính đạo và ma đạo, một trận chiến gây nhiều đau thương, chết chóc và nhiều tình cảnh éo le.
Điều mà tại hạ thấy rõ nhất trong tác phẩm này, ấy là sự tiến bộ của tác giả thể hiện qua từng trang viết. Đoạn đầu có vẻ rất non tay, câu chuyện dường như hời hợt, tuy nhiên càng sau thì mạch văn của tác giả càng mạch lạc hơn, khắc họa các nhân vật cũng rõ nét hơn. Khi đọc, tại hạ có cảm giác đây là tác phẩm đầu tay, một thử nghiệm về khả năng viết của tác giả.
Suốt một thời gian dài, tại hạ tìm hiều tác phẩm này, có điều tại hạ cảm thấy bất lực trong việc hiểu nó, có lẽ nó cũng không chấp nhận tại hạ. Nhưng tại hạ cũng có thể khẳng định, sự thành công thu được của tác phẩm này còn rất nhiều hạn chế.
- Điểm hạn chế thứ nhất: Nội dung câu chuyện không có gì mới. Thú thật là khi đọc tại hạ thấy các chi tiết rất quen thuộc, chịu nhiều ảnh hưởng của các tác phẩm khác, đặc biệt là Tru Tiên và vài tác phẩm kiếm hiệp kinh điển khác.
- Điểm hạn chế thứ hai: Về mặt thể hiện ý tưởng, tác giả cũng chưa khai thác hết được các ý tưởng của chính bản thân mình đặt ra ban đầu. Các vấn đề đặt ra cũng lại không có gì mới. Điều thú vị ở một điểm: có lẽ tác giả mong muốn tạo ra chi tiết một xác hai hồn để đột phá, thú vị là nó lại trùng khớp với một tác phẩm khác cùng dự thi, mà tại hạ lại đọc tác phẩm kia trước, âu cũng là một thiệt thòi.
- Điểm hạn chế thứ ba: Về nhân vật, có thể cảm nhận rõ là tác giả muốn đưa nhân vật chính Lãnh Tư Phi vào những tình thế bi đát trong cuộc đời, dần dà xô đẩy anh ta đi vào ma đạo, rồi sau đó tình yêu kéo anh ta trở lại. Tuy nhiên tác giả đã thất bại. Nhân vật chính lúc đầu xuất hiện với thù hận bị giết mẹ, giết cả thôn và manh mối là nút ruồi đỏ trên vai hung thủ… càng về sau mục đích đó càng mờ nhạt, sau khi gia nhập Ngũ Sắc Ma Môn, lần lần người ta quên mất mục đích của nhân vật, kế đó nhân vật trở thành lay lắt theo các sự việc xảy ra, sống gần như không có mục đích, không có kim chỉ nam cho hành động khiến cho anh ta rất thiếu sức sống, tới đoạn cuối cũng khó mà hiểu tại sao anh ta nhập ma thành Ma Vương, lí do Ma Ấn rất không đủ thuyết phục. Tới lúc anh ta được Nguyệt Dạ kéo trở lại thành người cũng vậy, bởi tình cảm của họ cũng không đủ sâu đậm để đánh thức tiềm thức anh ta, có thể là do trách nhiệm với đứa con, cũng có thể là một lí do khác. Độc giả (ít nhất là tại hạ) cảm thấy không thỏa mãn. Các nhân vật phụ khác mặc dù cũng được tác giả hết sức cố gắng trong việc kết nối số phận, gắn kết quan hệ, khắc họa tình cách nhưng tất cả đều không rõ ràng và thiếu tương xứng. Người đang như thế này bỗng lại xử rất kỳ cục ở phần sau. Người khắc họa mờ nhạt thì có quá nhiều đất diễn trong khi một số nhân vật khắc họa tốt hơn lại cho chết sớm, và lí do chết cũng rất sến và lãng nhách. Không hề tạo được điểm nhấn trong tác phẩm. Các nhân vật hầu hết còn chưa để lại trong lòng độc giả điều gì.
- Điểm hạn chế thứ tư: Về bối cảnh, tác giả đã cố gắng xây dựng một võ lâm với các võ phái rất riêng, cố gắng tạo ra một thế giới mới để phát triển câu chuyện. Có điều thế giới đó quá nghèo nàn, Các đại phái Thiên kiếm, Thiên đao, Thiên dược, Thiên vũ, Thiên Ám quá ít đệ tử, sự xuất hiện của họ cũng làng nhàng bình dân. Thậm chí một đại hội võ lầm cũng chỉ lèo tèo vài người, đánh một trận giữa hai chủ tướng xong rồi giải tán. Điều này góp phần khiến cho việc phát triển câu chuyện gặp rất nhiều gò bó.
Về võ công, tác giả cũng có nhiều cố gắng trong việc diễn ta chiêu thức cho sống động. Nhưng hệ thống võ công có vẻ không nhất quán. Có lúc chiêu thức hùng hục như kẻ võ biền, có lúc thần tiên mà không hiệu quả, có lúc lại như truyện ma truyện quỷ khi hút oán khí người chết luyện tà công. Thế giới võ học hồ đồ, loạn xạ.
Ngoài ra, việc tác giả còn đang thử nghiệm bút lực khiến cho tác phẩm có nhiều đoạn rất bí từ, không thoát được ý. Chẳng hạn khi miêu tả thanh kiếm của Huyết Quỷ:
“Máu bắn tung tóe trên thanh kiếm. Dưới ánh lửa, màu bạch quang của kiếm và màu máu hòa quyện thành thứ ánh sáng lấp lánh, đẹp một cách ghê tởm.”
Có lẽ tác giả muốn diễn tả cái vẻ đẹp của thanh kiếm, vừa đẹp vừa đáng sợ. Tuy nhiên “đẹp một cách ghê tởm” là một hình tượng rất tối nghĩa, gây phản cảm.
Bố cục câu chuyện cũng chưa được phân phối hợp lí. Tác giả dành hẳn 2 chương dài (1/4 tác phẩm) cho những việc xảy ra tại Linh Sơn Thiên Kiếm Môn. Sau việc đó các nhân vật gần như chết hết, điều này khá lãng phí và gây hụt hẫng cho độc giả. Kế đó các sự việc xảy ra ở tổng đan Ma Môn lại diễn quá nhanh, không đủ sâu rộng để trở thành điểm nhấn khiến Lãnh Tư Phi trở thành Lâm Phong. Hoặc tác giả miểu tả rất kỹ việc Phương Kỷ hạ sát đứa bé Phương Tưởng Phi, suốt quá trình hắn giết con bé, tại hạ mong sao có người tới giải thoát cho đứa nhỏ vô tội. Nhưng không có. Hắn đã tạo ra một tội ác quá kinh tởm rất thành công mà sau đó thì việc Phương Tưởng Phi chết cũng không ảnh hưởng gì nhiều tới thế giới ngoại trừ anh hưởng tới Phương Kỷ, khốn nối tới lúc chết hắn cũng chẳng biết điều đó. Việc này khiến cho hắn tạo ác mà gần như không bị trả giá, không bị luận tội, không bị nhân quả báo ứng mà gần như chết chỉ vì một vị sư đệ bị hại về báo thù. Đoạn này quá hụt hẫng.
Đọc tác phẩm, tại hạ thấy gần như tác giả đang miêu tả lại một câu chuyện mà chưa thổi được vào mục đích chủ đạo cho tác phẩm, chưa lồng ghép được tuyên ngôn của mình vào tác phẩm. Tuy tác phẩm này còn rất nhiều hạn chế, nhưng tại ha tin là tác giả đã gặt hái được rất nhiều kinh nghiệm cầm bút khi cố gắng hoàn thành tác phẩm. và trong tương lai, các tác phẩm của tác giả chắc chắn sẽ là các tác phẩm hay trong kho tàng kiếm hiệp.
Hạ long 11/08/2008
Ngoài lề: Tại hạ mất khá nhiều thời gian đọc đi đọc lại tác phẩm này (còn nhiều hơn thời gian của 2 tác phẩm trước cộng lại), cũng như có nhiều day dứt, trăn trở trước khi viết ra bài bình. Xin cảm ơn!
Lẩm cẩm
09-02-2008, 04:05 PM
Bài bình của Thiên Thủ Giáo: ĐOẠN DẠ HUYẾT THƯ
Người bình: Lẩm Cẩm
Nội dung và ý tưởng:
* Ý tưởng:
Mở đầu tác giả đưa ra một nhận định về quan niệm chính tà. Chính thì sao, tà thì thế nào? Nhận định này mở màn cho từng chuỗi dài quyết đấu và tranh giành diễn ra giữa chính và tà. Một số nhân vật trong truyện cũng vì quan niệm này mà số mạng đẩy đưa đến sự chọn lựa giữa chính và tà và cũng từ đó mà bao nhiêu cuộc sát phạt kinh hồn đã diễn ra.
* Tóm tắt nội dung:
Truyện bắt đầu bằng một cuộc huyết đấu giữa đại diện của phe chính phái và kẻ đứng đầu của Ma Môn đang hoành hành trên giang hồ. Cuộc chiến diễn ra rất ác liệt, kinh hồn, trời long đất lở và rồi kết thúc bằng cảnh đồng quy tự tận của phe chính phái nhằm tiêu diệt kẻ cầm đầu của Ma Môn. Ma Vương bị thương nặng và rút vào bóng tối và hai kẻ cầm đầu phía bạch đạo thì tử vong. Giang hồ nhờ đó mà yên ổn được một thời gian.
Nhưng rồi giang hồ đã dậy sóng, bắt đầu bằng cuộc huyết tẩy một thôn trang hẻo lánh do Huyết Quỷ gây ra mà hậu quả là toàn bộ người thôn trang ấy đã bị giết, chỉ may mắn còn sót lại một đứa bé là Lãnh Tư Phi. Và giọt máu sống sót ấy vì chứng kiến cảnh tàn sát quá man rợ mà nảy sinh một mầm cừu hận khôn tả, để sau này dẫn đến những cuộc huyết sát ghê hồn trong võ lâm. Lãnh Tư Phi (đứa bé sống sót) được Chưởng môn của Thiên Kiếm là Tiêu Lập Sơn nuôi dưỡng và truyền thụ võ công cho. Rồi Lãnh Tư Phi lại được cân nhắc để thừa kế chức Chưởng môn và được sánh duyên cùng tiểu sư muội là Tiêu Lộ Ngọc. Nhưng vì sự ganh tỵ của người đại sư huynh Phương Kỹ mà Lãnh Tư Phi bị hàm oan ngay trong ngày tân hôn, sa vào con đường tù tội, bị sư phụ phế võ công và bị vị sư huynh nhỏ nhen truy sát. Vận số đẩy đưa mà Lãnh Tư Phi được Ma Vương cứu, thuyết phục gia nhập Ma Môn và truyền thụ võ công cho.
Thời gian trôi qua, Lãnh Tư Phi nay trở thành Tử Đoạn, một nhân vật đứng đầu Ngũ Sắc Ma Môn (Tử, Hắc, Hồng, Thanh, Bạch), đã cùng với tứ sát gây nên những vụ lưu huyết với Ngũ đại chính phái (Thiên Kiếm, Thiên Đao, Thiên Ám, Thiên Vũ, và Thiên Dược) để trả thù những người đã hãm hại họ trước đây và đẩy đưa họ tới bước đường cùng. Phe bạch đạo cảm thấy bị đe dọa nên đã tìm cách đưa người vào làm nội gián để điều tra nội tình của Ma Môn và tìm cách tiêu diệt Ma Cung.
Rồi cuối cùng thì phe bạch đạo cũng đã tiêu diệt được Ma Môn, giết chết tứ sát và hủy diệt Ma Cung. Nhưng Tử Sát thì vẫn chưa bị kết liễu và cuộc chiến lại tái diễn với sự tàn sát phe bạch đạo của Ma Vương mới (Tử Đoạn hóa thân). Cuối cùng thì Ma Vương toàn thắng, khuất phục các cao thủ của phe bạch đạo. Nhưng rồi kết cuộc lại rẽ sang một hướng khác. Có lẽ vì tình yêu và sự cảm hóa của Nguyệt Nữ và đứa con mới chào đời mà Tử Đoạn đã tỉnh ngộ, rời bỏ giang hồ ra đi biệt tích. Tử Đoạn khi ra chỉ lưu lại thanh Tử Kiếm và lá huyết thư mà chỉ có vài vết máu trên đó mà thôi. Đó cũng là phần kết của truyện. Phần kết, tác giả để cho độc giả tự phán đoán cho kết cuộc của nhân vật Tử Đoạn.
* Đánh giá:
Tác giả đặt ra quan niệm chính, tà và đặt câu hỏi "đâu là ranh giới của chính, tà", chính thì sao, tà thì sao? Có gì để phân biệt? Quan điểm này cũng không mới lạ, cũng thường xuất hiện trong các truyện kiếm hiệp khác. Độc giả khi xem truyện có cảm tưởng tác giả có quan điểm là chính và tà vốn không phân biệt chỉ là do nhận thức của mỗi người. Quan niệm chính tà được tác giả khai thác trong những câu đối đáp của Ma Vương với Lãnh Tư Phi, nhưng theo tại hạ thì những câu đối đáp đó không đủ sức thuyết phục độc giả bởi lý luận không chặt chẽ và logic cho lắm, khó mà biến đổi người khác để thuần phục mình.
Về phần kết cấu của truyện thì được dàn dựng khá rộng rãi, khá công phu. Nhưng có đôi chỗ không rõ ràng và khiến độc giả hụt hẫng. Thí dụ như việc Lãnh Tư Phi nghi Tiêu Dật Sơn là Huyết Quỷ đã tàn sát cả thôn chỉ vì một nốt ruồi son trên cánh tay và cuối cùng khi biết rõ là lầm thì cũng không kiểm chứng xem Vi Thực Dĩnh có nốt ruồi đó hay không? Rồi một Lãnh Tư Phi ngày thường hay giúp đỡ người xung quanh, vậy mà lúc bị hàm oan thì không một người nào nghi ngờ là có vấn đề gì trong đó, hoặc là bênh vực phần nào. Rồi thì Lãnh Tư Phi thực sự là con của Ma Vương Lâm Hy Phong, Lâm Hy Phong biết nhưng không nhận lại đứa con của mình, rồi cuối cùng Lâm Hy Phong lại bị Tử Đoạn (tức Lãnh Tư Phi hay Lâm Phong) giết chết một cách hết sức mơ hồ. Tác giả dựng lên nhân vật Lãnh Tư Phi có rất nhiều nhân cách, vừa là Tử Đoạn lạnh lùng, cô độc nhưng vẫn có tình cảm, vừa là Ma Vương lạnh lùng, háo sát, tàn nhẫn giết cả cha mình và tiểu sư muội (người mà một thời là thanh mai trúc mã với mình). Kế đến là Ngũ Sắc Ma Môn được tác giả tạo cho mỗi người có bản lãnh sở trường riêng, khét tiếng trong giang hồ nhưng trong trận đấu tại Ma Cung thì bị giết chết một cách dễ dàng và lãng xẹt. Rồi thì Nguyệt Nữ vào làm nội gián trong Ma Cung quá dễ dàng, Ngũ Sắc Ma Môn không ai nghi ngờ gì cả, nhưng ai cũng biết là các nhân vật trong hắc đạo thì không dễ dàng tin như vậy. Khi biết Nguyệt Nữ là nội gián thì cũng chẳng ai làm gì, cứ để Nguyệt Nữ tự do thong thả đi lại. Khi Phương Kỹ giết con gái mình là Phương Tưởng Phi thì cũng chẳng biết mình tự tay giết con mình, cứ tưởng là đứa con ngoại hôn, và trước khi chết cũng không biết hậu quả của việc mình làm. Tiếp theo nữa là Tiêu Lộ Ngọc có tình cảm với Lãnh Tư Phi, nhưng khi kết hôn với Phương Kỹ thì hình như mù quáng, không biết người nào tốt, người nào xấu; đến đứa con gái là Phương Tưởng Phi còn rõ ràng hơn cả mẹ nó.
Phần logic trong truyện thì không thuyết phục cho lắm. Mọi sự việc xảy ra, hễ người nào có uy tín lên tiếng thì những người khác cứ vậy mà nghe theo, không nghi ngờ, không tìm hiểu, không nghi vấn chỉ biết nghe theo một chiều mà thôi. Vấn đề này làm cho độc giả cảm thấy người giang hồ sao mà ngờ nghệch thế sao? Chỉ biết hùa theo chứ không có chính kiến gì. Phương Kỹ ganh tỵ đổ oan cho Lãnh Tư Phi thì mọi người cứ hùa theo. Mạnh Xung Kỳ cướp vợ và vu oan cho Hắc Sát thì mọi người chẳng ai có ý kiến gì. Vi Thực Dĩnh giết chết Tam Thốn Bán Tiên và vu oan là Huyết Quỷ thì mọi người cũng nghe theo.
Hành văn:
Có lối viết khá mạch lạc, trôi chảy, dùng nhiều từ tượng thanh, tượng hình để tả cảnh và tình tiết rất sống động và phong phú.
Khá thành công khi dùng từ Hán Việt để mô tả tên các chiêu thức võ công.
Khi đặt tên nhân vật thì hơi hạn chế, dùng nhiều tên nghe na ná, rối rắm và dễ gây lầm lẫn, nên độc giả dễ bị hiểu lầm và lẫn lộn.
Việc xưng hô thì cũng hơi hạn chế vì đôi lúc dùng lối xưng hô kiểu kiếm hiệp Trung Hoa, có khi lại xưng hô theo lối kiếm hiệp Việt Nam, nghe hơi chói tai.
Tình tiết:
Tình tiết trong truyện được sắp xếp tương đối có trình tự. Đôi lúc cũng làm cho độc giả bị bất ngờ và hứng thú, nhưng đôi khi sự sắp đặt lại làm khó hiểu cho độc giả.
Sự dàn xếp có tính toán nhưng đôi khi lại sơ sài. Thí dụ như những âm mưu sắp đặt do Phương Kỹ để vu oan cho Lãnh Tư Phi không làm cho độc giả bất ngờ vì hình như độc giả đã mường tượng được rồi. Rồi khi bị truy sát, Lãnh Tư Phi nhảy xuống vực thẳm, nhưng tình tiết như thế nào thì không được miêu tả rõ. Khi nghi ngờ Tiêu Lập Sơn là kẻ thù giết hại những người trong thôn năm xưa thì chỉ rất là mơ hồ, lập luận không rõ ràng và sau này khi đã rõ chuyện rồi thì hầu như không có lời gì minh oan hay hối hận.
Hầu như trong toàn truyện sự sắp đặt là tạo ra những hiểu lầm, những hận thù, những giết chóc, những trái ngang của cuộc đời. Nhưng hầu như vấn đề hối hận vì sai lầm, và lương tâm cắn rứt và dày vò thì không thấy đặt ra. Kẻ giết người như ngóe nhưng không thấy sám hối hay bù đắp gì cho những nạn nhân của những vụ thảm khốc mà có thể chỉ vì sai lầm, mọi việc cứ xem như đã rồi, vậy thôi.
Nhân vật tiêu biểu:
Lãnh Tư Phi: được tác giả đầu tư, hư cấu là một đứa bé côi cút mang trong mình một mối huyết thù, để từ thiện mà đổi thành ác và cuối cùng thì trở về với con người thật của mình. Tác giả đầu tư để xây dựng nhân vật này vì hoàn cảnh đẩy đưa mà biến đổi tâm tính và luyện thành một thân võ công tuyệt kỹ. Nhưng ngoài những sự lạnh lùng và cô độc và tâm tình biến đổi bất thường ra thì nhân vật này cũng không có gì đặc sắc cho lắm.
Lâm Hy Phong: được xây dựng là một nhân vật tiêu biểu cho Ma Môn nhưng chỉ sau cuộc đại chiến lúc mở màn thì bóng dáng rất mờ nhạt và hầu như bị chết lãng xẹt trong tay Tử Đoạn.
Tiêu Lộ Ngọc: là tiểu sư muội của Lãnh Tư Phi, có tình cảm sâu sắc với Lãnh Tư Phi, nhưng khi nhìn thấy Lãnh Tư Phi bị bắt và hành hạ thì không có biểu hiện gì mạnh mẽ. Sau lại lấy Phương Kỹ, biết Phương Kỹ là một người không tốt, không thương yêu vợ và con gái nhưng vẫn không nhận thức được bạn, thù, lại đi đổ lỗi cho người khác mà những người đó lại chẳng có liên hệ gì với sự việc xảy ra. Cuối cùng thì bị chết thảm trong tay tân Ma Vương.
Phương Kỹ: được xây dựng khá thành công là một nhân vật đại gian đại ác, thủ đoạn, xảo trá. Nhưng nhân vật này ác thì có ác nhưng lại không sâu sắc cho lắm. Cuối cùng đến chết mà không biết được nhân quả của việc giết chết đứa con gái một cách nhẫn tâm.
Nguyệt Dạ: là nhân vật được xây dựng để tạo nên những tình tiết êm dịu, nhẹ nhàng, để giảm bớt đi những việc chém giết tơi bời, đẫm máu. Tình cảm giữa Nguyệt Dạ và Tử Đoạn trong truyện này giống như là thương hại hơn là tình yêu, tội nghiệp mà tới với nhau hơn là tình cảm đôi lứa. Điều làm mọi người cảm thấy thắc mắc là Nguyệt Dạ là nội gián của phe bạch đạo cài vào, nhưng khi mọi chuyện đổ bể thì Nguyệt Dạ vẫn không gặp khó khăn hay hối tiếc vì chuyện mình đã làm.
Vi Thực Dĩnh: là Minh chủ võ lâm và cũng là Huyết Quỷ đã gieo rắc bao nhiêu sự kinh hoàng cho võ lâm. Nhân vật này được xây dựng là người có mưu mô, xảo trá, nhưng khi Nguyệt Dạ từ chối không hợp tác trong công cuộc tàn sát phe hắc đạo nữa thì Vi Thực Dĩnh hầu như rất rộng lượng, không ép buộc hay khó dễ gì Nguyệt Dạ. Việc này làm độc giả đặt dấu hỏi là: Vi Thực Dĩnh một kẻ giết người không gớm tay mà lại lưu tình vậy sao?
Tóm lại còn nhiều nhân vật nữa, nhưng trên đây là những nhân vật tiêu biểu. Các nhân vật hầu như được xây dựng theo bản năng và hành động tùy theo hoàn cảnh đối phó, hơi đơn giản và thiếu phần sâu sắc.
Võ công:
Võ công trong truyện được diễn tả khá hấp dẫn. Những chiêu thức và vũ khí rất đặc sắc, đặc dị và đa dạng. Chiêu thức và các trận đấu được mô tả rất hồi hộp và lôi cuốn. Nhưng một vài chi tiết thì có vẻ hơi hời hợt khi lý luận sức mạnh của nước và đá thì không sai nhưng không tạo được sự thuyết phục. Còn về công phu Xúc Cốt Công mà Hồng Điệp khi sử dụng thì thân hình co rút nhưng gương mặt thì sao, có biến đổi hay không, có khác biệt gì với khuôn mặt thật mà không ai có thể nhận ra được?
Về môn phái thì được xây dựng rất đặc biệt. Những môn phái được dàn dựng không theo những lề lối trước và có một cái gì đó rất riêng. Những môn phái cũ như Võ Đang, Thiếu Lâm, Nga My, Hoa Sơn, Thanh Thành…v.v. thì không được nhắc tới. Đây là một nét chấm phá mới so với các truyện kiếm hiệp cũ.
Nhận xét riêng:
Nhìn chung thì Đoạn Dạ Huyết Thư theo tại hạ đánh giá là rất khá. Tình tiết được xây dựng khá công phu, lời văn mạch lạc, trau chuốt, nội dung không mới nhưng cũng có nhiều điểm rất riêng biệt. Những hạn chế là lý luận chưa được logic và thuyết phục cho lắm, nhiều tình huống có vẻ hơi đơn giản, sơ sài. Hy vọng là tác giả nhận thấy được ưu, khuyết điểm để trong tương lai có những sáng tác hay hơn, độc đáo hơn và có đường lối riêng biệt hơn.
Về phần chấm điểm thì tại hạ không chấm điểm vì không phải là người của Thiên Thủ Giáo, chỉ nêu ra vài điểm để các vị giám khảo lưu ý khi cho điểm:
- Tình tiết dàn dựng công phu, trải rộng nhưng đôi lúc có vẻ đơn giản, thiếu chiều sâu. Lý luận thì thiếu logic và sức thuyết phục.
- Hành văn khá lưu loát, trôi chảy, mạch lạc. Miêu tả cảnh rất sống động.
- Nội dung thì vài chỗ bị ảnh hưởng của Tru Tiên hay truyện tiên hiệp. Bố cục truyện thì phân chia không đồng đều. Đôi lúc dành quá nhiều thời gian, tình tiết cho một bối cảnh nào đó, lại dành quá ít cho những bối cảnh khác, làm cho độc giả mỏi mệt ở phần này, nhưng lại cảm thấy hụt hẩng ở phần khác.
- Võ công và các chiêu thức thì cũng khá. Dùng từ Hán Việt cho các chiêu thức cũng khá ổn.
- Cách xưng hô không đồng nhất. Đôi khi dùng lối xưng hô kiểu kiếm hiệp Trung Hoa, lại có chỗ dùng lối xưng hô như lối kiếm hiệp Việt Nam nên nghe hơi chói tai.
- Truyện không miêu tả nhiều đến ẩm thực, không nhắc đến những món ăn ngon hay mỹ tửu.
- Phần tình cảm thì miêu tả hơi hời hợt, ít đi sâu vào nội tâm.
- Truyện không có phong cách của Cổ Long, ít ra là cảm nghĩ riêng của tại hạ.
- Tác giả cũng nhắc tới Lệ Động Viện trong truyện. Phần này mang hơi hướm quảng cáo cho Ma Le Viện chủ.
Thanh Hùng
09-04-2008, 09:33 PM
Bài bình của Hắc Ưng Bang: ĐOẠN DẠ HUYẾT THƯ
Người bình: Thanh Hùng & Vo Uu Thao
I. Nội dung và cốt truyện.
Cốt truyện nói về cuộc phân tranh kéo dài hàng trăm năm giữa Ma môn và Ngũ Thiên phái. Câu chuyện bắt đầu bằng trận quyết đấu giữa Lâm Hy Phong – Ma vương tân thế và Tứ Vô đại sư – Chưởng môn Thiên Dược, Tiêu Đỉnh Sơn – Chưởng môn Thiên Kiếm. Câu chuyện tiếp diễn với cuộc đời của Lãnh Tư Phi tức Lâm Phong con của Lâm Hy Phong. Huyết Quỷ khiến y trở thành đứa con côi, cơ duyên xảo hợp gia nhập Thiên Kiếm rồi vì hàm oan và hận thù mà nhập ma đạo trở thành kẻ đứng đầu Ngũ sắc ma môn, và là Tân thế Ma vương sau này.
Chủ đề chính tà phân tranh đã được đề cập rất nhiều trong các tác phẩm khác, nhưng tác giả không thành công nhiều trong tác phẩm này.
II. Bố cục và tình tiết.
Bố cục tác phẩm không cân đối với diễn biến mạch truyện, những nút thắt được giải quyết quá gọn gàng, nhanh chóng không tương xứng với việc tác giả đã dày công tạo ra nó.
Rõ ràng nhất là ở chi tiết nốt ruồi máu trên tay Huyết Quỷ, kẻ thâm thù đại hận khiến Lãnh Tư Phi nhập ma đạo, cuộc đời hoàn toàn thay đổi, rốt cục chỉ là do nhầm lẫn.
Tứ sắc ma môn võ công, thủ đoạn lừng lẫy giang hồ lại chết một cách quá dễ dàng khi võ lâm các phái tấn công vào Thánh địa.
Võ công của Ngũ Thiên phái thực chất chỉ đề cập đến Thiên Kiếm và Thiên Dược, các phái Thiên Đao, Thiên Ám, Thiên Vũ rất mờ nhạt, hầu như không thấy nhắc đến, thế mà khi đánh vào Thánh địa ma môn lại thắng lợi quá dễ dàng.
Những điểm chưa hợp lý:
1.
Khoảng cách một trăm dặm thật sự là rất xa, khó có thể mục kích trận chiến rõ ràng và đến nơi nhanh như tác phẩm miêu tả...
Từ lâu, võ lâm nhân sĩ đã tụ tập thành đám đông cách Vạn Ma chi mộ trăm dặm hồi hộp chờ trận đấu. Và phía bên kia, ma nhân khắp thiên hạ cũng tụ lại cả ở đây. Bởi ai cũng hiểu trận đấu này sẽ quyết định tương lai võ lâm hắc bạch lưỡng đạo.
Trận chiến càng căng thẳng, lòng người càng xôn xao. Đến lúc này, chẳng ai còn có thể đứng im. Người nối người hấp tấp lao về Vạn Ma chi mộ.
2.
Cách Tiêu Lập Sơn tin vào chuyện Lãnh Tư Phi cưỡng gian giết người rồi chối bỏ y thật quá dễ dàng, không chút nghi ngờ. Lẽ nào trí tuệ của chưởng môn phái Thiên Kiếm lừng danh thiên hạ chỉ có thế
Mọi người nhìn Lãnh Tư Phi, ánh mắt bắt đầu thay đổi, sự ghê sợ dường như đang dần lấn chiếm. Tiêu Lập Sơn cũng nhìn Lãnh Tư Phi, tay cầm kiếm của ông như muốn run lên.
3.
Một Tiêu Lộ Ngọc võ công cực kỳ tầm thường, lại có thể giết chết Hồng Điệp một cách quá dễ dàng, trong khi Hồng Điệp là một trong Ngũ sắc ma môn, lịch duyệt giang hồ không hề tầm thường, dù có lụy vì tình cũng khó mà bất cẩn đến vong mạng như thế, tác giả lại chỉ đề cập sơ qua về việc này, càng làm chi tiết này khó chấp nhận.
4.
Việc Thanh Sát luyện tập võ nghệ từ thuở nhỏ mâu thuẫn với tình tiết trong tác phẩm, vì thuở nhỏ Thanh Sát vốn là con của một nông phu, rồi sau đó lại về sống với gia gia, cũng là một người bình thường, đến năm 14 tuổi thì bị gả vào Đinh gia. Với xuất thân như vậy, Thanh Sát không thể nào biết võ nghệ từ nhỏ được.
Thanh Sát lại là một nữ nhi có luyện tập võ nghệ từ thủa nhỏ. Tuy võ nghệ nàng học vô cùng thô lậu nhưng lại giúp nàng có thể đạt cảnh giới cao hơn trong võ học.
Hồi 4
5.
Mưu kế của Hồng Điệp vạch ra để Phương Kỷ nghi ngờ Phương Tưởng Phi không phải là con ruột của mình: những lời bịa đặt của vị đại phu chăm sóc Lộ Ngọc lúc sinh nở, mảnh ngọc giả, phụ tử lan hoa… quá áp đặt, có thể thấy rõ tác giả cố hướng suy nghĩ của Phương Kỷ theo hướng tiêu cực, trong khi có rất nhiều cách suy luận khác cho những nghi vấn này. Chi tiết này thành ra chưa được thuyết phục.
6.
Lực đạo xuyên thủng thác nước được mô tả ở trường đoạn này rất mạnh mẽ, nhưng vẫn chưa đủ để có thể nói câu “thử hỏi trong thế gian còn vật gì là không thể xuyên thủng?” vì nước không dùng để thể hiện sự cứng rắn.
Dòng nước hung bạo bị xuyên thủng!
Dòng nước hung bạo đã bị xuyên thủng!
Tử Sát hơi mỉm cười. Y biết dòng nước kia đã bị khí phát động từ tuyệt chiêu thứ mười bảy này xuyên thủng. Nếu có thể xuyên thủng được nước, thử hỏi trong thế gian còn vật gì là không thể xuyên thủng?
7.
Ngũ sắc ma môn lừng danh giang hồ lại chết một cách quá dễ dàng khi võ lâm đánh vào tổng đàn của Ma giáo.
8.
Phương Kỷ muốn Ngụy Dương Hoa nối lưỡi cho sư phụ để tìm hiểu về bí kíp võ công, có thể nói đây là một việc rất quan trọng với y. Thế nhưng khi đến kỳ hạn thì lại không thấy Phương Kỷ có hành động gì. Tác giả đã bỏ lửng chi tiết này.
III. Hành văn và ngôn ngữ.
Ngôn từ mộc mạc, văn phong đơn giản, không trau chuốt, câu văn đôi chỗ trúc trắc, diễn đạt chưa suôn sẻ, lập từ lập ý hơi nhiều, tả cảnh tả tình còn thô vụng.
Nhầm lẫn tên nhân vật, lúc “Tiêu Lập Sơn”, lúc “Tiêu Đỉnh Sơn”:
Tiêu Lập Sơn uống cạn. Một chiếc lá vàng vô tình bay lạc hướng, rơi trên bàn thạch. Bất giác ông thở dài:
- Xem ra lão huynh có tâm sự.
Tam thốn bán tiên lại hỏi. Tiêu Đỉnh Sơn đáp:
...
(Hồi 2)
Không nhất quán cách gọi nhân vật, lúc “Tử Sát” lúc lại “Tử Đoạn” trong cùng một tiểu đoạn, gây rối rắm cho độc giả.
Tử Đoạn hỏi:
- Cậu muốn gì?
Bạch Ngư khoanh tay, thao thao bất tuyệt:
- Bổn thiếu gia đích thực là thiên tài phóng ám khí, nhưng có giỏi đến mấy cũng khó mà mô phỏng vết thương cho giống y hệt được. Nếu muốn thực sự không tì vết thì phải dùng chính võ khí của Tử Sát huynh…
…
Bất lực, Bạch Ngư ném trả lại thanh kiếm:
- Món đồ chơi này coi vậy mà cũng khó xài thật.
Tử Sát lắc nhẹ cổ tay, thanh tử kiếm thoắt đã hiện ra. Bạch Ngư hơi nhăn mặt, xét về niên kỉ, Tử Đoạn chẳng hơn y được mấy tháng…
Hồi 3
IV. Võ công.
Đoạn miêu tả về Tử kiếm:
… một vật nhỏ dài chừng hơn hai đốt ngón tay, hình trụ tròn màu tím sậm, ở phần gắn với xích nơi tay ó khắc một bông hoa nhỏ đặc biệt có năm cánh. Vật đó tỏa ra hàn khí lạnh lẽo…
Y ngạc nhiên nhìn vật đó, hỏi:
- Vật này là…
- Tử kiếm!
Ma Vương lạnh lùng đáp lời. Rồi ông ta nói tiếp:
- Tử kiếm chỉ trao cho kẻ đoạn tình, ngươi muốn dùng nó thì phải biết đoạn tình…
Hồi 2
Tử kiếm không dùng để chém.
Nó được xếp thành nhiều khúc nối, khi bình thường thì thu lại trong lõi trụ tròn dái độ chừng nột đốt ngón tay màu tím sậm, như một vật trang sức dính vào sợi dây xích đeo trên tay. Nhưng khi dùng, nó trở thành một thanh kiếm trụ tròn, dài ngắn tùy ý. Thanh kiếm trụ tròn đó, không có lưỡi để chém. Nó chỉ có một mục đích duy nhất.
Đâm!
Hồi 3
V. Xây dựng nhân vật.
Lãnh Tư Phi, nhân vật chủ chốt của truyện, có thân thế khá bi thảm, bị mồ côi từ nhỏ, mang mối hận trong lòng, rồi lại bị hàm oan, dồn đến bước đường cùng, nhập ma đạo. Y có hai nhân cách, một là Lãnh Tư Phi, một là Ma vương tân thế. Võ công cao cường, kiêm đủ hai lộ võ học chính đạo và ma môn. Tuy nhiên tâm tính y đôi lúc ngờ nghệch, bị hàm oan mà không tìm hiểu và truy ra kẻ mưu hại mình, sau đó vì tình cờ mới khám phá ra.
Phương Kỷ là một nhân vật phản diện, tính tình thủ đoạn, tàn nhẫn và độc ác, có thể vì danh lợi mưu hại huynh đệ đồng môn, giết cả sư phụ, vì nghi ngờ mà xuống tay giết con ruột của mình. Tuy nhiên tác giả lại không thành công khi mô tả nhân vật này, do quá sắp xếp các tình tiết mà làm Phương Kỷ thành một kẻ gần như ngu xuẩn, không đúng với hình tượng muốn tạo ra ở y.
Tiêu Lộ Ngọc, đại tiểu thư của Thiên Kiếm phái, tính cách ảm đạm, nhu nhược ... khi hiểu rõ người trong lòng mình là ai, lại sống từ thuở nhỏ bên nhau mà không hiểu tính cách người mình yêu, không tỏ một chút nghi ngờ và phản ứng khi chàng ta bị án oan ... Mù mờ lẫn lộn bạn thù ... sống trong mộng ảo ...
Người bình cảm thấy rất thú vị với đôi Thanh Bạch song sát, cung cách vừa yêu tà quỷ dị, lại vừa vui nhộn đáng yêu, khá là đặc biệt.
Điểm số: ...
Bình: Thanh Hùng và phu nhân :p
Ngụy Quân Tử
09-10-2008, 09:37 PM
Bài bình của Đông Ly Các: ĐOẠN DẠ HUYẾT THƯ
Người bình: Ngụy Quân Tử
Cảm nhận chung
Truyện này viết có nhiều lớp lang, nghi vấn này chưa qua, âm mưu khác đã tới, nhiều nhân vật được đề cập, mỗi người đều được khắc họa những nét riêng của mình mà không bị nhàn nhạt lẫn vào nhau. Văn phong trôi chảy, ngôn từ hoa mỹ, nhiều đoạn tả cảnh tả tình rất hay, thu hút người đọc. Nhiều đoạn miêu tả tâm trạng khá sâu sắc, ví dụ như đoạn Tiêu Lập Sơn nhận ra Lãnh Tư Phi trong lốt Ngụy Dương Hoa khi ông ta sắp chết.
Nội dung
Một tương lai sáng lạn đang mở ra trước mắt Lãnh Tư Phi, được cưới người con gái mà mình thương yêu, được sự tín nhiệm của sư phụ, tương lai sẽ là chưởng môn của Thiên Kiếm. Thế mà ngay trong ngày thành hôn, tất cả đều sụp đổ: bị tố cáo là cưỡng dâm và mưu đồ giết người; bị tất cả mọi người từ bỏ, sư phụ thì muốn giết y để bảo toàn danh tiếng cho sư môn, y thì lại phát hiện ra rằng sư phụ chính là kẻ năm xưa đã từng hại chết tất cả mọi người trong thôn, kể cả người mẹ yêu quý của hắn; vậy mà người từng cứu hắn ra khỏi nơi đó, nuôi hắn nên người lại chính là sư phụ.
Tại Vạn Ma chi mộ đã diễn ra cuộc chiến kinh thiên động đại giữa Tân thế Ma Vương và Linh Sơn Thần Kiếm Tiêu Đỉnh Sơn liên thủ cùng Tứ Vô đại sư, hai người chết. Ma Vương thương thế trầm trọng rút lui khỏi giang hồ nhưng không bỏ mộng tranh bá thiên hạ. Ngũ Sắc Ma Môn được thành lập nổi danh với Ngũ Sắc ma sứ: Tử, Hắc, Hồng, Thanh, Bạch. Năm sát thủ mỗi người đều có cuộc đời riêng với biết bao oan trái, cay đắng trong đó (trang 272)…
Quan điểm về chính, tà, hắc đạo, bạch đạo chẳng qua chỉ là vỏ bên ngoài mà thôi, các nhân vật bị mang tiếng là hắc đạo lại hành sự đàng hoàng hơn các vị mang danh là quân tử, đại hiệp (trang 347). Những kẻ mang danh chánh phái như: Khương Vĩnh Xuân (hai mươi ba mạng người họ Đỗ ở Hạnh Hoa thôn do lão chịu trách nhiệm), Bát Bảo kiếm được cử đến để bảo vệ Khương Vĩnh Xuân, nhưng lại chọn cách hy sinh người đổi lại lợi cho mình. Phương Kỉ vì yêu sanh hận, đang tâm đẩy sư đệ của mình đến chỗ chết để cướp lấy Tiêu Lộ Ngọc và cái chức chưởng môn của Thiên Kiếm, rồi sau đó lại sẵn sàng giết bố vợ mình là Tiêu Lập Sơn để lấy bí mật về Ma Cung họa đồ; Thiên Đao chưởng môn Mạnh Xung Kì dùng người nghĩa đệ của mình (Hắc Sát) để làm huyết luyện, hại chết Du Hạ Nguyệt; … còn rất nhiều những ngụy quân tử giả nhân giả nghĩa như vậy; nguyên nhân thực chất của việc danh môn chính phái tập hợp lực lượng đánh vào Ma cung thực ra chỉ là vì bí quyết Thiên Tàn Công mà thôi (trang 342)...
Nhiều âm mưu được sắp đặt, nhưng có thể do cách nhìn của tác giả nên khá dễ đoán, nhưng giới giang hồ trong truyện lại khá ngây thơ (như khi Lãnh Tư Phi bị hàm oan, khi Vi Thực Dĩnh giết Triệu Lôi rồi phao rằng đó là Huyết Quỷ… mà không ai nghi ngờ), tuy nhiên cũng có nghi vẫn đến cuối mới được mở (đó là thân phận thực của Huyết Quỷ, Ma Vương sau này thực ra là một hóa thân khác của Tử Đoạn mà hắn không hay, mãi đến khi được Nguyệt Dạ nói hắn mới hiểu; Thanh Trúc thực ra là tiểu muội của Tử Đoạn…).
Nhân vật
Tử Đoạn Lãnh Tư Phi: là nhân vật chính của chuyện, là con của Ma Vương tân thế Lâm Hy Phong và Lỗ Bạch Hoa. Cuộc đời y chịu nhiều đả kích, có thể nói là về y là “tim đã chết”, nhưng kết cục của truyện cuối cùng vẫn là có hậu cho y, y gặp được một người con gái yêu thương y thật lòng, vì y mà rút khỏi giang hồ, cố công nuôi dưỡng con của y nên người để chờ ngày y trở về.
Tiêu Lộ Ngọc, con gái của Tiêu Lập Sơn, yêu Lãnh Tư Phi, nhưng ngay trong ngày cưới đã phải chịu một đả kích rất lớn khi vị hôn phu bị khép vào tội gian dâm, giết người diệt khẩu… Nàng lấy Phương Kỉ có một đứa con là Phương Tưởng Phi nhưng càng về cuối nhân vật này càng nhạt, không nhìn ra được con người thật của Phương Kỉ, đến khi bị đặt vào tình thế chẳng đặng thì quay sang oán trách Lãnh Tư Phi đã làm ta tan cửa, nát nhà, mất cha, mất chồng, mất con (trang 256)… rút cục nàng cũng chỉ là một người phụ nữ đáng thương mà thôi.
Nguyệt Dạ được danh môn chính phái cho trà trộn vào Ngũ Sắc Ma Môn để tìm hiểu về bí mật Ma Cung họa đồ, là một nhân vật đóng vai trò rất quan trọng trong chiến thắng của phe Bạch đạo khi tấn công và Ma Cung. Nhân vật này được khắc họa ban đầu khá nhạt, khi nàng quyết định chuyện mình với Tử Sắc quá nhanh, không có nhiều dằn vặt, ưu tư gì lắm (hay là cũng có mà tôi không cảm nhận được nhỉ?!:D). Rồi những đoạn đối thoại giữa nàng và sư huynh lặp lại nhiều lần quyết tâm rút chân khỏi giang hồ, không dính lứu gì tới Ngũ Sắc Ma Môn…
Phương Kỉ, một người ghen tuông mù quáng, vì yêu và háo danh đã dám nhúng tay làm nhiều tội ác, tự tay giết chết con mình.
Vi Thực Dĩnh là đương kim Võ lâm minh chủ, đứng đầu danh môn chính phái mà mang dã tâm độc ác, dùng biểu muội của mình thâm nhập Ma cung nhưng không hề quan tâm đến tính mạng của nàng (trang 289), vì danh vì lợi mà luyện Thiên Tàn Công để đứng đầu thiên hạ, cũng từ đó mà gây ra bao nhiêu chuyện.
Hai nhân vật Thanh Trúc, Bạch Ngư (Thanh Bạch nhị sát) đã được tác giả dành nhiều ưu ái cho họ, khiến cho số phận của họ làm lay động tâm tư của độc giả…
Võ công
Hệ thống môn phái bạch đạo: Thiên Dược, Thiên Kiếm, Thiên Đao, Thiên Vũ và Thiên Ám (hai môn phái cuối ít được nhắc tới). Hắc đạo thì chủ yếu có mỗi Ma Môn với bí quyết Thiên Tàn Công. Các chiêu thức được miêu tả sinh động.
Quan điêm võ công không phân chính tà, nhưng quả thực cách luyện Thiên Tàn Công “kẻ luyện môn võ công này cần oán khí của người mới chết để mượn dẫn sự oán hận của họ vào thân mình…” (trang 241), giết hầu hết mọi người trong những thôn xóm chỉ để đạt tới tu vi cao hơn thì không thể nói là tùy vào người sử dụng mới thành chính tà được.
Tiểu Ngọc
09-11-2008, 11:47 AM
Bài bình của Thất Giới Minh: ĐOẠN DẠ HUYẾT THƯ
người bình: Kamilen
Tóm tắt:
Tại Vạn Ma Chi Mộ, Ma vương tân thế Lâm Hy Phong ác đấu với Vô Tứ thiền sư của phái Thiên Dực và Tiêu Đỉnh Sơn của phái Thiên Kiếm. Kết quả ma vương bị một kiếm xuyên qua cột sống còn 2 nhân vật của chính phải tử thương. Cùng lúc đó thì tại một ngôi làng nhỏ, huyết quỷ xuất hiện, thảm sát cả thôn làng, chỉ chừa lại một thằng nhỏ may mắn thóat chết. Trước khi hôn mê thằng nhóc thấy mẹ nó kéo được vai áo của Huyết quỷ xuống làm lộ ra một nốt rùi đỏ.
Nhiều năm sau đứa nhỏ năm nào trở thành Lãnh Tư Phi, đệ tử yêu của tân nhiệm trưởng môn phái Thiên Kiếm. Vì tư chất thông minh cho nên Tư Phi trở thành hiền tế của trưởng môn, không ngờ lại bị vu oan cho tội cưỡng bức dân nữ, khiến ngay trong ngày thành hôn Tư Phi trở thành tội nhân phải chịu lưu đày. Trong lúc dằn co y tình cờ phát hiện trên vai sư phụ cũng có nốt rùi đỏ. Tư Phi bị lưu đày vẫn bị truy sát phải nhảy xuống vực tự tử nhưng lại may mắn được Ma vương cứu.
Lãnh Tư Phi lúc đầu không chịu gia nhập ma giáo nhưng trong người y có sẵn ma ấn lại phải chịu qua nhiều khuất nhục, chứng kiến nhiều cảnh thảm sát cho nên không chống cự nỗi với ma công mà Ma vương truyền vào, cuối cùng trở thành Tử Đọan, đứng đầu Ngủ Sắc Ma Môn, trên vạn người, dưới 1 người.
Trong trận chiến nhiều năm trước 2 báu vật của ma giáo là bản đồ ma công và thiên tàn bí lục bị thất tung. Ngũ sắc ma môn đi tìm lại 2 báu vật này. Trong quá trình đó Tử Đọan quay về Linh Sơn, gặp lại sư muội, phát hiện ra sư phụ không phải kẻ thù mà chính là đại sư huynh mới là người hại mình. Sau đó vì y có tình cảm với sư muội chưa dứt làm cho Hồng Sát, người yêu y đơn phương, ôm hận mà bày mưu khiến đại sư huynh nghi ngờ con gái mình không phải là con ruột mà giết con, giết vợ gần chết. Vì hận sư huynh Tử Đọan giết sư huynh, đưa sư muội về nhưng sư muội lại óan hận, bày kế giết chết Hồng Sát lẫn Tử Đọan. Sư muội y lại bị Ma vương giết còn Tử Đọan vì có ma ấn trong người, bách độc bất xâm nên còn sống. Trong chuyến đi này Tử Đọan tìm được 2 báu vật bị mất cắp.
Trong thời gian này y lại có tư tình với 1 cô nương là Dạ Nguyệt và làm nàng cô mang. Cô nàng là người của chính phái cài vô. Dạ Nguyệt là biểu muội của Minh chủ võ lâm. Dạ nguyệt ăn cắp bản đồ ma cung, khiến ma giáo bị chính giáo thảm diệt.
Tử đọan còn sống nhưng thần trí mê man, trở thành ma vương. Thì ra ma vương Lâm Hy phong là cha của y, nhưng trong lúc ma vương truyền hết công lực cho y nhiều năm trước thì y cũng giết chết cha mình. Tâm thần bất thông, lúc là Tử Đọan, lúc là Ma Vương. Tử Đọan Ma vương giết lại chính phái, tìm ra huyết quỷ năm xưa chính là Minh Chủ võ lâm hiện tại. Y giết hết kẻ thù, tâm thần mê chấp thì Nguyệt Dạ khuyên ngăn đủ điều khiến y hồi tỉnh trở lại thành Tử Đọan. Nhưng tâm thần vẫn bất ổn, lòng dạ bất yên vì gánh nặng sát nghiệp nênn bỏ đi thất tung, chỉ còn lại hai mẹ con Nguyệt Dạ chung tình nuôi hy vọng chờ y về.
Điều đáng trân trọng nhất trong tác phẩm này là một cốt truyện khá chặt chẽ, đọc tới đâu hiểu tới đó, kết cuộc của các nhân vật được giải quyết rốt ráo. Kẻ xấu chết, người tốt cũng chết, kẻ đáng giận chết, người đáng thương cũng chết. Ngọai trừ một Tử Đọan thất tung thất tích và nàng Dạ Nguyệt lâm bồn sinh con ra, xem chừng chẳng có nhân vật nào thóat tay Thần Chết. Quả thực là một cách giải quyết triệt để.
Nhưng mặc dầu kết cấu câu chuyện mạch lạc, nhưng đây vẫn là một câu chuyện khiến người ta đau đầu. Cái đau đầu nhất của Đọan Dạ Huyết Thư chính là ở chữ Huyết này.
Tổng cộng câu truyện có 8 hồi (không kể hồi mở đầu) trong mỗi hồi thường thường lại có thêm những đọan nhỏ nhỏ được đánh số. Tám hồi lớn không tính, chỉ xem những hồi nhỏ nhỏ thì tại hạ đếm được không quá một bàn tay các hồi không xuất hiện chữ “Huyết”. Nhẹ thì nhân vật thổ ra vài búm huyết, nặng thì thành hố máu, biển máu, máu tràn từ đầu đọan tới cuối đọan. Đặc biệt là trong hai hồi đầu tác phẩm, tác giả đã nhấn ngay người đọc vào những trường đọan tả cảnh thảm sát vừa sinh động vừa cận cảnh, khiến không ít thì nhiều người đọc dù dũng cảm đến mấy cũng cảm thấy nhờn nhợn mùi máu tanh.
Mặt khác cốt truyện cũng có một điểm yếu chí mạng đó là tầm thường và xưa cũ.
Đọan Dạ Huyết Thư là câu chuyện xoay quanh một mối tranh cãi đã có tính rất truyền thống: Thế nào là chính thế nào là tà? Chính có phải là tà? Tà có phải là chính?
Tác giả đã triển khai câu chuyện trên những cực đối trọng chính như sau:
Hắc đạo: Ngũ sát ma môn: Ma Vương, Bạch ngư, thanh trúc, hồng điệp, hắc thủy, Tử kiếm.
Bạch đạo: Vô Tứ, Tiêu Đỉnh Sơn, Thiên Dược, Thiên Kiếm, Thiên Đao, Thiên Vũ, Thiên Ám
Ma đối với Thiên, chính đối với tà, kỹ năng của ngũ sắc ma môn lại đối với ngũ phái chính đạo. Kiếm của Tử Kiếm và kiếm của Thiên Kiếm, Đao của Hắc Thủy và đao của Thiên Đao, Độc của Hồng Điệp và thuốc của Thiên Dược, Vũ đạo của Thiên Vũ và Thanh sát, ám khí của Bạch Sát và Thiên ám.
=>> Tầm thường.
Những vế đối sát nhau vạch ra một địa thế giang hồ rõ ràng rành mạch giữa chính tà. Nhưng lại trong tà có chính trong chính có tà. Ngũ sắc Ma Môn mỗi người một cảnh, đều là những người hiên lương bị dồn đến nước đường cùng. Chính đạo lại có những Phương kỹ, Vi Thực Dĩnh tà ác khôn cùng, dã tâm cuồng lọan.
=>> Vẫn tầm thường.
Đó là tương tranh bên ngòai.
Lớp tương tranh bên trong là sự đối lập của các tính cách của nhân vật chính Lãnh Tư Phi.
Nhân vật này có ít nhất hai lớp tính cách: Tính cách thừa kế của Ma Vương tân thế: tàn độc, độc đóan, khát máu, tham vọng. Tính cách của Tư phi: ao ước một mái nhà, một giấc mộng bình thường.
Ngòai ra còn lồng vào lớp tính cách của Tử Đọan. Một lớp tính cách trung gian.
Nếu Ma vương trong người Tư phi tàn ác, đọc đóan, còn Lãnh Tư Phi trọng tình trọng nghĩa rất minh bạch thì lớp tính cách Tử Đọan của nhân vật này khá là lấp lửng. Chữ đọan trong chữ đọan tuỵệt với hàm ý dứt bỏ quá khứ nhưng lại không rõ được là dứt bỏ cái gì. Dứt bỏ sự mềm mỏng, tốt đẹp của Tư Phi, hay dứt bỏ giang hồ, tình nghĩa. Rốt cuộc y bị một chữ đọan trói buộc mà chẳng đọan được gì cho nên lớp tính cách Tử Đọan ngòai vẻ mặt lạnh lùng ra không còn gì để nói.
Kết quả Ma giáo tận diệt, chính phải thương vong không ít. Tư Phi nửa tỉnh nửa mê, thất tung thất tích.
=>> Khá hơn một chút, nhưng lại có vẻ giống Trương Tiểu Phàm lẫn Điền Phi Long của Thiết Kỵ Vô Song.
Chính và tà trên cả 2 mặt trận trong câu chuyện vẫn chưa được giải quyết.
“Chính là chính? Tà là tà? Hay chẳng qua tất cả chỉ là một ý niệm?”
Lời Phi Lộ tác giả đặt ra 1 câu hỏi. Câu chuyện của tác giả là một dẫn chứng cho câu hỏi của mình. Nhưng bản thân câu chuyện lại không mang lại cho người ta một lời giải quyết xác đáng. Cái ý niệm mà tác giả nói đến là gì? Câu chuyện dường như chỉ dẫn ra một ví dụ mà không đưa đến một hướng đi nào. Cái triết lý mà tác giả để ra ở đầu truyện đến cuối truyện vẫn là cái triết lý đó, không phát triển, không bổ xung, làm người đọc thất vọng.
Về mặt nhân vật:
NHÂN VẬT CHÍNH:
Lãnh Tư Phi – Lâm Phong – Tử Đọan: nhân vật này phần mở đầu của tác phẩm khiến người ta phải có chút ít liên tưởng đến Trương Tiểu Phàm của Tru Tiên. Y cũng như Tiểu Phàm, tòan thôn thảm sát, rồi lại nhận ra ân sư là hung thủ, có tình cảm với tiểu sư muội, bị trục xuất khỏi sư môn, trở thành môn nhân của ma giáo. Một làm phó tông chủ, một đứng đầu Ngũ Sắc Ma Môn, cũng coi như là phó giáo chủ. Một bị Phệ Hồn làm lọan ma tâm, một bị ma ấn thao túng đầu óc.
Nhưng đọc tiếp thì hai nhân vật này bắt đầu có chút khác nhau.
Lãnh Tư phi có vẻ may mắn hơn Trương Tiểu Phàm mấy phần. Vì sư phụ tôn kính của y rốt cuộc chỉ là ngộ nhận chứ không phải là Huyết Quỷ có thù giết thôn làng, giết mẫu thân. Sư muội của y cũng có tình cảm với y chứ không đến nỗi cự tuyệt như Điền Linh Nhi. Sau nhiều năm bặt vô âm tín, Lãnh Tư Phi trở thành Tử Sát, đứng đầu ma môn, đọan tả y ngồi trong quán rượu nhỏ như sau:
Tôn Nhị Thất nhận lời, lắng tai nghe. Mọi người cũng nín lặng chờ coi y nghe được gì. Người ngồi góc bàn tựa hồ như chẳng biết mình đang là tâm điểm của sự chú ý. Thình thịch… thình thịch… tiếng tim đập. Bỗng Tôn Nhị Thất bịt chặt tai, cúi gằm xuống đất, lắc đầu quầy quậy:
- Ta không nghe nữa, nhịp tim của ai, ta cũng không nghe nữa.
Sự việc quái dị khiến cho mọi nguời đều thất kinh. Tôn Đại Thất có hỏi gì thì Tôn Nhị Thất cũng bịt tai, mặt xám ngóet, lắc đầu quầy quậy không chịu nói thêm gì.
Khách lạ âm thầm dời chỗ ngồi, lẳng lặng bỏ đi. Đợi y đi thật xa, Tôn Nhị Thất mới chịu bỏ tay xuống, mặt vẫn tái xám. Y chầm chậm nói không ra hơi:
- Kẻ đó… tim… đã chết.
Thông qua thái độ của gã Tôn nhị Thúc chuyên làm nghề nghe tim người đóan chuyện, đọan văn vừa tả được cái lạnh nhạt của người thanh niên ngồi trong góc quán rượu, vừa tả được cái đáng sợ của y, lại vừa nói lên được cái chỗ đáng sợ của y. Đáng sợ ở một chữ “đọan”. Một kẻ tim đã chết. Đã đọan tuyệt với sinh mạng và tình cảm của mình.
Có thể nói đó là một đọan văn hay trong truyện, nhưng hình như cái tái xuất của Tư Phi và hình ảnh Trương Tiểu Phàm sau khi trở thành Quỷ Lệ, ngồi trong quán rượu nhỏ lạnh lạnh trầm trầm, sầu sầu khổ khổ ít nhiều tương thông làm người đọc vẫn có một cảm giác nhập nhằng khó chịu.
Thêm một điều nữa về nhân vật này đó là cách đặt tên của tác giả. Tác giả đã dụng ý cho y một chữ Đọan nhưng thực ra y đã đọan được gì? Đọan đuợc tình? Hay đọan được hận? Trở về Linh Sơn, y vẫn còn lưu tình với sư muội, cô gái Phương Tưởng Phi gợi lên trong lòng những tình cảm trong sáng, cô nương Nguyệt Dạ làm xúc động tâm can y. Rồi đến cách đối sử với Tiểu Thanh. Xem ra ngoài cô nương Hồng Điệp là y thủy chung lạnh lùng ra, các cô nương khác y đều đối xử có phần diệu dàng. Tình nhi nữ y vẫn chưa đọan được. Tình ân sư y vẫn còn chút luyến lưu. Còn hận thì sao? Hận càng ngày càng lớn. Một chữ “Đồ” trên đuôi mắt y không bao giờ xóa đi, bởi vì y vẫn hận. Mối hận khắc vào cốt tủy. Y muốn vung dao chặt đứt điều gì trong một chữ đọan của mình? Cả tình và hận đều không thể dứt.
Thường thường người ta càng muốn dặn mình điều gì thì đó lại chính là cái người ta không làm được. Nhân vật Lãnh Tư Phi cũng là một người bình thường như vậy. Cái bình thường làm nên cái hồn thật của nhân vật nhưng cũng vì sự bình thường đó nhân vật chính lại không để lại một ấn tượng đặc biệt nào sâu đậm. Vì vậy cho dù mang cái bóng của Trương Tiểu Phàm, Lãnh Tư Phi quá thiếu sót và không hề lưu lại chút cảm tình nào trong lòng người độc.
NHỮNG NHÂN VẬT KHÁC:
Những nhân vật khác được xây dựng trên một trục chính: Chính phái thì gian ác, tà phái thì có qúa khứ đau khổ. Vô tình làm thành một khuôn mẫu chung cho các nhân vật trong truyện làm mất đi tính phong phú của thế giới nhân vật. Vì vậy ngay khi tác giả giới thiệu một nhân vật Thiện thì đã biết ngay y thế nào cũng ác, còn giới thiệu nhân vật ác thì biết ngay y thế nào cũng có khổ tâm.
Một điểm nữa là về số lượng nhân vật. Có phải chăng có hơi ít nhân vật trong một câu truyện dài hơn ba trăm trang như Đọan Dạ Huyết Thư? Ngòai Ngũ Ma, còn thêm những Phương Kỷ, Tiêu Ngọc Lộ, Nguyệt Dạ, Phương Tưởng Phi, Mỵ La v.v… tóm lại nhân vật có chút trọng lượng trong truyện khỏang độ 10 người. Những nhân vật như Vi Thực Dĩnh hay Vô Tứ, Tiêu Đỉnh Sơn thấp thóang cộng lại cũng chỉ độ hai mươi có lẻ vừa chính vừ phụ. Xem ra có vẻ hơi nghèo nàn. Mà trong số nhân vật nghèo nàn này lại cũng chẳng có mấy người được tác giả chú trọng miêu tả.
VỀ VĂN PHONG.
4 hồi đầu diễn biến nhanh, từ hồi 4 trở đi thì chậm lại. Ngắt từng đọan văn nhỏ để miêu tả diễn biến chính của câu truyện. Những đọan này có đọan kịch chiến, có đọan tả cảnh sinh họat, có đọan chỉ vài câu nói đan xen lẫn nhau. Nhưng thay vì dùng những đọan văn đưa đẩy cốt truyện thì nhiều khi tác giả lại không để người đọc tự khám phá câu chuyện mà đè nén luôn cả suy nghĩ của độc giả. VD: Khi người đọc mơ hồ đóan được thân phận nội gián của Nguyệt Dạ, vẫn còn đang thắc mắc nàng là ai thì tác giả khai luôn nàng là biểu muội của minh chủ đương kim Vi Thực Dĩnh.
Dùng từ nhiều chỗ không đúng: Hồng Phất Nữ chuyển thành Hồng Phật Nữ.
Chương cuối cùng là điểm chốt lại làm lóe sáng vọng trong tòan câu truyện: Sự ra đời của con trai ma vương ở một nơi hiền hòa, xa lánh tương tranh. Tiếng khóc cậu bé và niềm hy vọng của mẹ cậu bé gửi gắm về một ngày mai tươi sáng và những tình cảm tốt đẹp vẫn còn bảo tòan.
Nhưng một lần nữa hai chữ Vĩ Thanh đặt tên chương cuối lại khiến tại hạ cảm thấy cái gì đó của Tru Tiên.
Với một câu chuyện tầm thường, tình tiết không mới và nhân vật không gây thiện cảm, Đọan Dạ Huyết Thư khó mà gọi là một truyện thành công.
Tiểu Ngọc
09-11-2008, 04:13 PM
Bài bình của Thất Giới Minh: ĐOẠN DẠ HUYẾT THƯ
Người bình: Tiểu Ngọc
+ Ưu điểm đầu tiên của Đoạn Dạ Huyết Thư theo Ngọc là tựa truyện nghe hay tuyệt.
+ Ưu điểm thứ hai: Phi lộ tuy hơi ngắn (dễ gây cảm giác không được cân đối, đẹp mắt), nhưng sớm thông báo cho độc giả biết đường hướng chủ đạo của truyện.
+ Ưu điểm thứ ba phải kể đến cách hành văn. Ngắn gọn nhưng khá là mềm mại. Câu thoại không có cái kiểu rườm rà, lòng thòng như đại đa số tác phẩm kiếm hiệp "chợ trời" bày bán nhan nhản ở Việt Nam cũng như tại Tàng Kinh Cốc – Nhạn Môn Quan. :p
+ Ưu điểm thứ tư: không xài bối cảnh cũ, võ công cũ, môn phái cũ … Thâm niên đọc truyện chưởng từ hơn chục năm nay, khiến Ngọc bây giờ dễ rởn gai ốc với những bối cảnh, hình ảnh, danh tính cũ … kiểu kiểu như là: Động Đình Hồ, Bích Hổ Du Tường, Võ Đang, Nga My, Cái Bang …
Nhìn vào mấy thứ liệt kê bên trên, xem ra Đoạn Dạ Huyết Thư quả có ưu mỹ. Tuy vậy, chưa hẳn đã vô khuyết.
- Với Ngọc, điểm hạn chế đầu tiên là truyện có những đoạn tàn bạo quá, những cái chết được đặc tả một cách bi thảm và khủng bố tinh thần độc giả quá, khiến truyện hầu như không phù hợp với trẻ em, người già và phụ nữ. :D Nhất là nữ nhân yếu đuối như Ngọc. :p
Ví dụ như cảnh Phương Kỉ hành hạ vợ y vì lòng ghen tuông: "Bàn tay của thiếu phụ nát bấy, đầy những lỗ nhỏ. Trên tay máu còn bết lại đen thẫm. Rõ ràng vừa có người dùng kim đâm đến nát nhừ. Móng tay đều bị cắt sát đến tận cùng. Mái tóc cũng dính bết máu. Lãnh Tư Phi run run gạt mớ tóc lòa xòa trên trán nàng. Khuôn mặt bị rạch nham nhở bằng những vết cắt. Cắt xong lại cầm máu, rồi lại cắt tiếp. Cứ như thế có đến hàng chục vết cắt lớn nhỏ. Khuôn mặt xinh đẹp ấy giờ chỉ còn máu và những vết cắt dọc ngang" (Hồi 6, trang 230).
Hoặc đoạn Phương Kỉ giết Phương Tưởng Nhi, con gái y, một cách quá tàn nhẫn, cái lối giết người của kẻ mất nhân tính sống ở một làng quê nghèo nàn, lạc hậu, tại một quốc gia chậm phát triển trong thế giới đương đại, chứ không phải trong thế giới truyện chưởng. Sau đó, tuy Phương Kỉ đã phải trả giá cho những tội ác mà y gây nên bằng tính mạng, chỉ tiếc đến lúc chết y cũng không hề biết rằng y đã giết lầm con gái ruột của mình, theo Ngọc, nếu như tác giả để Phương Kỉ biết được điều đó, đối với y mới là sự trả giá to lớn nhất, cũng như không gây cho độc giả cảm giác hụt hẫng, bức bí.
- Tiếp theo phải kể đến lối đặt tên nhân vật. Hai chữ Tiêu Đỉnh đối với đại bộ phận độc giả đọc Tru Tiên không hề xa lạ. Tác giả không nên lấy hai chữ này đặt tên cho nhân vật của mình (Tiêu Đỉnh Sơn), vì nó gợi cho độc giả cảm giác quen thuộc, đối với một tác phẩm văn học mà nói: "quen thuộc" góp phần làm giảm sự hấp dẫn. Mấy chữ Ma Vương, Lệ Đông Viện cũng vậy, ngày nào huynh đệ tỷ muội Nhạn Môn Quan đi ra đi vô Luyện Võ Đường mà không nhẵn mặt Ông Kẹ cùng cái kỹ viện ế ẩm đìu hiu của lão Ma Le, nay lại nhìn thấy mấy chữ này xuất hiện trong truyện, không chán ốm lên mới là lạ (được dịp kiếm chuyện xiên xỏ, dễ gì ta bỏ qua hì hì … :D)
- Ngoài ra, có không ít câu, từ cần phải chỉnh sửa lại. Ví dụ như "thập thành công lực" (Hồi 1, trang 8), bởi không phải chỗ nào dùng Hán Việt nghe cũng hay. Hoặc một số lối xưng hô hơi "bình dân" quá, ví dụ: "cô bé", "bố"… Hoặc những cụm từ thừa chữ như: "Để thằng oắt này cho lão tử ta" (Hồi 2, trang 19), lí do: đã "ta" thì thôi "lão tử", và ngược lại. Hoặc câu: "Người còn lại là một hán tử trung niên, nét mặt không quá tươi, không quá khắc khổ" (Hồi 1, trang 3). Tươi và khắc khổ xem ra là hai đặc điểm trái ngược nhau. Một người chỉ có thể có nét mặt hoặc tươi tắn, hoặc khắc khổ, hoặc cả hai thứ đều không. Ở đây, không quá tươi + không quá khắc khổ = vừa khắc khổ vừa tươi? Thật khó mà hình dung.
- Cách thức đặt tên hồi nên nhất quát, không nên một hồi để tựa dài sọc như "Họa hổ họa bì nan họa cốt, tri nhân tri diện bất tri tâm", hồi khác lại chỉ một chữ "Ai", một chữ "Hoặc".
Đánh giá tổng quan:
Từ cách trình bày, phân hồi, tách đoạn và đặt tên riêng cho mỗi tiểu đoạn, có thể suy đoán tác giả đã có một cuộc chuẩn bị công phu cho kết cấu truyện trước khi bắt tay vào viết.
Phần đầu nhập truyện tuy hết sức khí thế, nhưng có lẽ do còn mới mẻ bỡ ngỡ trong việc hồi tưởng và vận dụng ngôn ngữ kiếm hiệp vào văn viết, nên khó tránh khỏi lủng củng một đôi chỗ. Nhưng càng về sau người đọc càng thấy được sự tiến bộ của tác giả. Bản thân người bình truyện đặc biệt thích những đoạn viết về Phương Tưởng Phi ngây thơ đáng yêu cùng một số đoạn về Hồng Điệp xảo quyệt nhưng si tình một cách đáng thương. Và quái quỷ làm sao, người đọc hơi cảm thấy nuối tiếc trước cái chết của Hồng Điệp … trong thâm tâm muốn nàng ta vì chân ái mà hướng thiện, cuối cùng được Tử Đoạn đáp lại chút ít tình cảm …
Cốt truyện mà tác giả dựng lên đòi hỏi đất diễn tương đối rộng, nhưng bởi vội vã hoàn thành trong tám chương, thành ra không khỏi có những tình tiết bị gượng ép & giải quyết quá mau lẹ, có vẻ đó là nguyên nhân vì sao những nhân vật "bắc đẩu võ lâm" hoặc "là nỗi ám ảnh của thiên hạ" mau chóng bị giết sạch.
Tác giả sử dụng lối viết ngắn gọn, do đó cũng tạo được khí thế mạnh mẽ cho truyện. Tuy nhiên, có một số trường hợp sử dụng liên tục các câu ngắn lại không gây được cảm xúc như mong muốn, thay vào đó, nó mang một sắc thái dàn xếp màu mè. Ví dụ:
Ma Vương tái thế.
Giang hồ lại hỗn loạn.
Quyền lực.
Danh vọng.
Đó là điểm đích của y. (Hồi 4, trang 160)
Tóm lại, nếu Đoạn Dạ Huyết Thư là tác phẩm đầu tay, thì tác giả hoàn toàn có thể tự hào rằng mình đã bước những bước khởi đầu hết sức tốt đẹp. Người bình tuyệt đối tin rằng, sau Đoạn Dạ Huyết Thư, tác giả sẽ còn tiến xa hơn … :)
Điểm trung bình của truyện: 65/100 điểm
Bach Van Phi
09-13-2008, 03:19 AM
Bài bình của Ma Giáo: ĐOẠN DẠ HUYẾT THƯ
Người bình: Đông Tà - Bạch Vân Phi
Cả câu chuyện của tác giả đề cập tới việc là chánh tà khó phân, không có chánh cũng không có tà, nhưng câu chuyện của tác giả chưa có thể chứng minh được điều này. Tác giả có suy nghĩ lầm lẫn giữa việc làm chánh hay tà với những người tự xưng là chánh phái hay tà phái. Tác giả cho rằng nếu người chánh phái bề ngòai nhân nghĩa nhưng làm việc phi nghĩa, không khác gì tà phái, cho nên không có chánh và tà. Đối với những người đó, có thể nói rằng họ là những kẻ giả hình, nhưng cũng có những kẻ chính nhân quân tử thật sự, chẳng hạn như Tiêu Lập Sơn. Tác giả tạo nên những nhân vật tự xưng chính phái nhưng làm việc tàn ác, nhưng không cho thấy việc những kẻ tàn ác làm việc thiện. Tác giả cho rằng nếu người chánh phái cũng giết người, cũng ăn thịt thì không khác gì tà phái. Lập luận không vững chắc và đúng lắm. Nếu ta thấy một tên giết người cướp của, mà nếu chúng ta không ra tay ngăn chặn, dù là ra tay ngăn chặn bắt buộc phải đánh với hắn hay giết hắn. Việc làm nào là chánh nghĩa hơn? Ra tay ngăn chặn hay là đứng nhìn?
Lời văn nhẹ nhàng, mạch truyện êm ả quả thật có sức lôi cuốn người đọc. Tác giả cũng rất công phu trong việc đặt tên các chiêu thức thật hoa mỹ, thật có ý nghĩa. Lạc Diệp Tụ Tâm ... Thiên Diệp Ái Tâm ... Tố Mệnh Khai Hoa ... thật đẹp ... đẹp đến chết người.
Lực lượng chính tà cũng được miêu tả rất cân xứng, làm đối trọng lẫn nhau . Nếu như Bạch đạo có ngũ đại môn phái thì Ma đạo cũng có ngũ sắc sứ.
Bạch Sát --- Thiên Ám trọng về chuẩn, ám khí bắn ra là máu phải đổ
Thanh Sát --- Thiên Vũ trọng về ảo, chiêu thức lăng lệ như gió đùa hoa
Hồng Sát --- Thiên Dược trọng về "độc", tinh thông cả y lẫn độc
Hắc Sát --- Thiên Đao trọng về tốc, sử đao vừa nhanh vừa mạnh
Tử Sát --- Thiên Kiếm trọng về chỉnh, kiếm xuất ra là có người ngã xuống
Nhưng điểm nổi bậc nhất của truyện chính là máu ... máu nhuộm khắp thôn làng ... máu nhuộc khắp võ lâm ... máu nhuộm cả những giấc mơ ...
Rồi từ phương Đông, mặt trời nhú lên. Ánh sáng đỏ yếu ớt của mặt trời khi bị cơn huyết vũ chặn lấy, giăng khắp mặt đất một màn đỏ ối. Mặt trời thoi thóp cố gắng vùng vẫy trong biển máu, nhòe nhoẹt không thành hình dạng.
Mặt trời chết đuối trong biển máu.
Nhân vật chính - Tử Sát - lại có vẻ phảng phất hình dáng của một Trương Tiểu Phàm ... cũng toàn thôn bị sát hại bởi 1 người đức cao vọng trọng của bạch đạo... cũng được đệ nhất phái thu nhận ... cũng bị hàm oan mà sa vào Ma đạo ... trở thành đệ nhất cao thủ của Ma đạo ... Tóm lại là không có gì nổi bậc
Sát khí ... huyết khí ... tử khí tưởng chừng như bao trùm cả câu truyện .. vô cùng vô tận. Nhưng điểm xuyết cho không khí đượm màu chết chóc là những cảnh vô cùng hoạt náo của Thanh Bạch song sát sứ. Đây quả thật là 2 nhân vật được xây dựng hoàn toàn mới, rất đặc biệt ... đặc biệt từ phong cách đến xuất thân ... Với Thanh - Bạch Sát, ko phải là nụ cười lạnh lùng "tiếu lý tàng đao" của Hồng Sát, cũng không phải là nụ cười khinh bạc, bất cần đời của Tử Sát, mà là nụ cười hồn nhiên, vô tư lự
Thiếu niên kia thoắt đổi sắc mặt, mất hẳn cái vẻ tiêu dao lúc nãy:
- Đưa tôi xuống mau, nãy giờ chóng mặt quá!
Thiếu nữ thở hắt ra, chống nạnh nghểnh cổ nhìn thiếu niên:
- Lúc nãy ai cứ nằng nặc đòi ta đưa lên đó để tạo dáng? Bây giờ ở trên đó luôn đi!
Bạch y thiếu niên đáp, giọng cợt nhả:
- Sao tôn nhi có thể để cặp mắt của tên phàm phu đó làm vấy bẩn sắc đẹp của nải nải tôn kính, một chiêu “Lạc Diệp Tụ Tâm” đã quá là dễ dãi.
Thanh Trúc bỗng chau mày:
- Lạc Diệp Tụ Tâm? Không phải là Bách Diệp Hội sao?
Bạch Ngư phảy tay:
- Đó là tên cũ, tôi mới đổi tên nghe cho thuận tai. Tuyệt chiêu của Bạch sát, danh xưng tuyệt không được tầm thường.
Thanh Trúc bĩu môi xì một tiếng, đẩy Bạch Ngư ra xa:
- Có mỗi mấy chiêu thức mà đặt tên đi đặt tên lại, đồ rỗi hơi! Cứ như bà nội đây, đệ nhất thức, đệ nhị thức, đệ tam thức... đơn giản mà hữu hiệu.
Bạch Ngư nghiến răng:
- Dám to tiếng với nải nải, chán sống rồi. Tự dưng làm phí một chiếc lá trong “Thiên diệp ái tâm” của ta!
Thanh y thiếu nữ nói:
- “Thiên diệp ái tâm?” Lại đổi tên hả?
Tức thời mặt hắn đổi ngay thái độ, hòa nhã đến lạ lùng:
- Nải nải thấy đấy, tên này toát mới lên được nhiều thi ý.
Y cười híp mắt lại, nụ cười làm càng làm khuôn mặt của y thêm phần khả ái. Thật chả ai nghĩ người có khuôn mặt đáng yêu nhường này lại là một tên sát nhân.
Nhưng... Thanh Trúc đã cốc hắn một nhát vào đầu:
- Lắm chuyện!
Đáng tiếc là đoạn kết lại rối rắm lung tung khiến cho người đọc cảm thấy như sa vào mê cung. Hắn là ai? Lãnh Tư Phi ... Tử Đoạn ... hay Lâm Phong? Việc tạo nên một Tử Sát đa nhân cách có vẻ không phù hợp cho lắm. Có vẻ như là một cái cớ để đổ trút hết những gì tàn ác mà Ma Vương tái thế gây ra ... để bình thản làm một Tư Phi hiền lành nhân hậu ... hay một Tử Đoạn đáng thương ...
Hoạ hổ hoạ bì nan hoạ cốt
Tri nhân tri diện bất tri tâm
Đâu là chính ... đâu là tà ... khi lòng người nan trắc ...
Kiếm Phổ
09-15-2008, 05:05 PM
Trên đây là các bài bình truyện THÁI LIÊN KHÚC --- truyện đoạt hạng 8 kỳ thi TÀNG KINH KIẾM PHỔ III.
Powered by vBulletin™ Version 4.0.3 Copyright © 2010 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.