PDA

View Full Version : Hạng 7 - THÁI LIÊN KHÚC --- các bài bình



tiểu Tâm Di
03-17-2008, 01:11 PM
Bài bình của phái Côn Luân: THÁI LIÊN KHÚC
Người bình: tiểu Tâm Di


“Thái Liên Khúc” viết về tình bằng hữu, tình thân quyến thuộc trong giang hồ có chút khác lạ so với các tác phẩm võ hiệp khác. Tình bằng hữu trong truyện là tình bạn tri kỷ, có phần giống như Bá Nha Tử Kỳ ngày trước, tình quyến thuộc trong truyện là thứ tình cảm dù không được nhận biết rõ ràng nhưng vẫn mơ hồ níu giữ những người trong cuộc. Tình cảm trong truyện có vẻ như thích hợp với khung cảnh nho nhã mơ màng hơn là chốn giang hồ mưa máu gió tanh, nhưng chính sự kết hợp tưởng như không phù hợp lắm đó lại tạo nên một nét riêng cuốn hút cho tác phẩm.
Tác phẩm đã giải quyết được hầu hết những “nút thắt” đã đặt ra, giải thích khá hợp lý những uẩn khúc trong câu chuyện. Nhưng riêng vụ huyết án Liên Hoa thôn thì lại không có lời giải thích nào? Phải chăng đó là bàn tay sắp đặt của tác giả để tạo cớ cho những sự việc xảy ra sau đó?
Giọng văn của tác giả thiên về cách viết mộc mạc, nhưng đôi chỗ cũng sử dụng mỹ từ, dùng giọng văn nhẹ nhàng uyển chuyển, nhất là những đoạn tả cảnh. Tuy nhiên, cách viết mộc mạc có lẽ là điểm mạnh của tác giả, bởi cách đoạn văn trữ tình tả cảnh dường như chưa đạt đến độ đẹp đẽ mà nó cần phải có. Đôi lúc còn đôi chút lầm lẫn trong cách miêu tả, tiêu biểu là đoạn viết về sự gặp gỡ giữa Giang Phong và Nữ Nhi. Đó là khoảng thời gian cuối xuân đầu hè, nhưng khi đọc lên, cảm giác như đó là mùa thu, giữa mùa thu:
“Buổi chiều vàng rực rỡ. Vàng đến nỗi lá cây nhuộm sắc như mùa thu, cỏ cây hai bên bờ lấp lánh như trong sách cổ (trang 4)
Hay: “Tịch dương dần buông xuống. Bóng chiều vàng lấp loáng lấp loáng li tu kéo từng vệt dài chạy trên nước…” (trang 5)
Thủ pháp miêu tả của tác giả cũng chưa được đều tay, khiến cho đôi lúc người đọc cảm giác như gặp phải những viên sạn nhỏ, làm giảm bớt hiệu quả của câu chữ. Ví dụ như cách hành văn trúc trắc, không thoát ý:
“Nữ Nhi ghì chặt lấy chàng, họ nằm trong cỏ rậm mà tưởng tâm hồn mình tan nát” (trang 17)
Hay hình ảnh miêu tả không được trau chuốt:
“…ôm chàng bằng cả hai tay lẫn hai chân.” (Trang 17)
Tác giả cũng nên chú ý về sự chính xác trong kiến thức:
- “Lá sen gói cốm mùa thu…” (trang 3)  nếu câu chuyện xảy ra ở Trung Quốc thì không hợp lý, người Trung Quốc không làm cốm.
- “Họ đủ tư thế, nào đứng, nào ngồi, nào lom khom xếp hàng, vẫn còn đang giữ nguyên như vậy” (trang 10)  ở chỗ này miêu tả không hợp lý, người đã chết rồi, ngồi dựa vào đâu đó còn có thể giữ không ngã ra được, chứ làm sao mà đứng chết được?
- “… giấc mộng mùa xuân đã vĩnh viễn tàn rồi…?” (trang 13)  tính theo lịch âm thì rằm tháng 4 đã chuyển sang đầu hè.
Hay trong cách sử dụng từ:
- “Cô gái được chàng tặng hoa gương mặt đẫy đà…” (trang 3)  thường không dùng từ “đẫy đà” để miêu tả khuôn mặt.
- “… thi thể vẫn còn đang tươi cười của Thúy Thúy…” (trang 10)  từ “tươi cười” chỉ để dùng tả mặt chứ không thể dùng cho thi thể được.
Ngoài ra, những sai sót về chính tả, về tên người, viết thiếu từ, sai từ … cũng làm giảm bớt thiện cảm của người đọc. Có thể kể ra đây một số ví dụ:
- “Chàng thanh niên cuối cười chào họ” (trang 2).
- “… chiều vàng như sách cổ…” (trang 5)  thiếu từ “trong”.
- “Tấm mặt nạ đó chỉ khóe mắt và miệng…” (trang 25)  thiếu chữ “có”.
- “Tầng hạ của tòa lầu có bốn mươi hai vị khách mang mặt nạ da người” (trang 33), -nhưng đúng ra phải là “Ba mươi hai người tại đây…” (trang 25)
- “…từ chỗ này nhìn xuống thật là ngoạn ngục.” (trang 33)  đúng ra là “ngoạn mục”.
- “… kẻ chính ta giết toàn bộ gia tộc ngươi…” (trang 37)  đúng ra là “chính tay”.
- “… có thể sẽ kéo theo cả chúng lẫn Hồng Đăng sát thủ cùng chết.” (trang 98)  thiếu chữ “ta” (chúng ta).
- “Lưu Tinh “hừ” lên một tiếng” (trang 109)  nhầm tên (Giang Thiên Ý)
Điểm cuối cùng tại hạ muốn nói đến, đó là chương cuối của truyện. Nếu chương đó vẫn được kể bằng giọng của người ngoài cuộc, có lẽ sẽ hấp dẫn hơn là được thuật lại qua lời kể của Lưu Tinh. Cách kết thúc này khiến tại hạ cảm giác như đang được xem một bộ phim truyền hình dài tập đã có rất nhiều tình tiết trúc trắc ở các tập trước, tập cuối cùng, để cho gọn, tác giả kịch bản để cho một nhân vật đứng ra “tường thuật” lại toàn bộ cách giải quyết các tình tiết trước đó.

tiểu đạo tặc
06-23-2008, 09:10 AM
Bài bình của Thiên Thủ Giáo: THÁI LIÊN KHÚC
Người bình: tiểu đạo tặc


Muội vừa thi xong nên tranh thủ vào đây chút. :)


1.
Trước khi đọc truyện này, muội đã được cảnh báo trước là truyện có phong cách Quỳnh Dao. Nhưng mà muội thì lại thấy khác, bởi Quỳnh Dao thì sẽ có những mối tình thắm thiết, dai dẳng và ố đầy nước mắt. :con: Nhưng Thái Liên Khúc ở đây lại khác, vì những mối tình trong tác phẩm này, thực tế là muội thấy chẳng có chút gì sâu sắc, lãng đãng hay sụt sùi. Những mối tình trong tác phẩm này hoàn toàn mờ nhạt và nhẹ tênh.


Đầu tiên, ta hãy nói về 2 nhân vật ngọn nguồn câu chuyện, đó là chàng lãng tử Giang Phong cùng cô thôn nữ hái hoa (sen) Nữ Nhi. :p


Chàng – Giang Phong: theo như tác phẩm thì chàng xuất thân từ một gia đình tương đối về kinh tế (hoặc có thể giàu có), có địa vị, danh tiếng trong võ lâm. Chàng thích đi ngao du xuân thủy, kết bạn bốn phương. Những hành động của chàng sau khi gia đình bị giết cũng khá hợp lý. Tình cảm của chàng với nàng sẽ được nói đến sau.

Nàng – Nữ Nhi: nàng là một cô thôn nữ hái sen, hát hay, xinh đẹp. Muội hơi bất ngờ về tính cách của nàng. Đừng quên rằng nàng sống trong thời kì phong kiến của Trung Quốc, và nàng cũng không tham gia võ lâm. Nhưng nàng lại có tính cách khá là “thoáng”: sau khi chàng tán vài câu, nàng liền dẫn chàng về nhà/thuyền, tắm trước mặt chàng, không biết là may hay rủi mà trong lúc nàng tắm chàng lại ngủ quên. :p Nói chung là muội thấy nếu xét về hoàn cảnh lịch sử và xã hội thì tính cách của nàng là buồn cười bỏ xừ.

Mối tình của nàng và chàng: mối tình của nàng và chàng không được nói rõ trong truyện, vì không phải nhân vật trung tâm nên mối tình này có vẻ đơn giản, hình như chàng và nàng “ăn cơm trước kẻng” thì phải, chưa thấy thành thân. :p Trong truyện mối tình của 2 người này có vẻ hơi mơ hồ: nàng đi hái hoa, chàng tặng hoa cho, sau một hồi thì 2 người thành đôi. Cái này là ý kiến cá nhân thôi, vì muội vốn hơi kém cảm tình với mấy câu chuyện tình yêu kiểu này.


2.
Giang Thiên Ý: đây rồi, con của Giang Phong và Nữ Nhi ở trên. Đúng như hoàn cảnh lớn lên là trên đỉnh núi cao không mấy giao tiếp, Giang Thiên Ý tính tình thô lỗ, ứng xử kém.



Lưu Tinh gật đầu với một nụ cười nở rộng. Họ Giang cũng hơi cười:
- Hình như ngươi đánh giá ta hơi cao. Ta vẫn còn thua ngươi chút đỉnh và cũng chẳng thể tâm linh tương thông với ngươi được.
Lưu Tinh mơ hồ đáp:
- Phải, ngươi nói ta mới thấy, ngươi còn thua xa ta, chẳng thể kếp hợp cùng ta phá hỗn nguyên trận được.
Giang Thiên Ý nghe nói suýt nữa đã rút đại đao ra. Y nói:
- Ai bảo ta thua ngươi xa. Đấu lại lần nữa không. Lần này ta quyết không nương tình, hạ đao chém thẳng...

Câu trước đá câu sau, mới bị tên kia khích 1 câu đã nổ đom đóm mắt. Tên này tính tình nóng nảy, thành ra học võ công dương cương là đúng.

Lưu Tinh: rõ ràng là trong 2 nhân vật nam chính thì tên này nổi bật hơn hẳn. Tên này tài trí tuyệt đỉnh, võ công cái thế, hình như cũng đẹp trai, nói chung là thuộc loại hoàn hảo. Tên này điềm tĩnh, suy nghĩ trước sau, vậy nên học võ công thiên về âm hàn.


3.
Ngọc Đài Môn: đây là nhân vật duy nhất trong truyện muội có cảm tình. Cô này tính tình tự nhiên, vui vẻ, võ công cũng được. Nói chung là khá ổn. Chỉ tiếc là tác giả có vẻ không ưu ái cho nàng lắm nhỉ, nàng chia sẻ hoạn nạn với 2 cha Thiên Ý, Lưu Tinh mà cuối cùng lại không lọt vào mắt chàng nào.

Tiểu Anh Anh: nhân vật này ít xuất hiện quá nhỉ, muội không ấn tượng mấy, tình cảm của cô này với Thiên Ý thì lại càng mờ nhạt hơn. Vậy mà Giang Thiên Ý lại chọn cô này. Thôi thì cái số nó thế!

Độc Cô Thiên: muội thấy xây dựng nhân vật có nhiều điểm mơ hồ quá. Chẳng hiểu thế nào mà tự dưng lão này lại trở thành lão Đại của Hồng Đăng Hội – tình tiết này không thấy được nhắc đến. Võ công lão này mang danh vô địch thiên hạ nhưng trong truyện vẫn chỉ đến mức kinh nhân, vẫn bị Giang Thiên Ý và Lưu Tinh đánh lại, chán quá.

Yên Khinh Hà: bà này là vợ Độc Cô Thiên, thuộc loại nhân vật hay gặp trong truyện kiếm hiệp đây. Bà này vì hận tình mà tóc bạc, thù đời. Thế nhưng đại loại là bà ấy vẫn chưa dứt hết tình, lúc trước vẫn cứu thằng Lưu Tinh, lúc sau vì mắc mưu thằng Lưu Tinh mà tưởng rằng hận đã hết, tình cảm trào lên nên hối hận. Bà này người nhất ở điểm là bà ý vẫn còn sợ, sợ cô đơn. Biết vậy sống khổ sở như vậy làm gì.

À đấy, suýt quên nhân vật này: Sở Hồng Hồng, cũng bởi nhân vật này bị Lưu Tinh lu mờ. Sở Hồng Hồng tính tình tốt, lo liệu cho tay Lưu Tinh, võ công khá, dung nhan thì đẹp, lúc cần thì cứng rắn, tài trí cũng khá.


4.
Không biết ở đây đã có ai xem Spider Man 3 chưa nhỉ. Muội thấy tình tiết trong truyện này cũng giống như phim Spider Man 3. Cốt truyện thiếu chặt chẽ, sơ sài. Một đống kẻ xấu xuất hiện, và rồi cuối cùng, như thường lệ, người hùng chiến thắng.

Tại sao thôn của Nữ Nhi bị giết hết? Từ đầu đến cuối truyện, không ai biết.

Lực lượng Hồng Đăng Hội mạnh đến đâu, tàn nhẫn thế nào? Về lực lượng, chẳng ai biết. Về độ tàn nhẫn, miêu tả hời hợt.

Cực Lạc Tinh có gì hấp dẫn ngoài mấy món đồ ăn và vài khúc hát? Cực Lạc Tinh, đơn giản là được miêu tả quá tầm thường so với danh tiếng của nó.

Tam Tiên, Tam Ma có gì là lợi hại? Qua mấy màn đánh nhau thì chưa thể hiện được mấy, mới chỉ là đơn thuần giỏi võ.

Tại sao Độc Cô Thiên lại là lão Đại của Hồng Đăng Hội, không có uẩn khúc gì sao? Đến cuối tự dưng ngã ngửa ra, chả ai biết tại sao.

Mối tình tay ba giữa Độc Cô Thiên, vợ y và mẹ Lưu Tinh? Được kể lại ngắn gọn trong vài ba câu.

Các tình tiết trong truyện chưa rõ đầu đuôi mà đơn giản chỉ là liệt kê ra. Điều này khiến truyện trở nên thiếu hấp dẫn và kịch tính.

Những lực lượng xấu trong truyện cứ thế xuất hiện, bày ra, một đống, một thôi một hồi một mớ. Những kẻ xấu được miêu tả danh tiếng lẫy lừng lắm, nhưng thực chất thì chả rõ là bao. Cũng chính vì tính chất độc ác của các lực lượng xấu trong tác phẩm không rõ nên thế đối đầu giữa thiện – ác cũng thiếu gay cấn, li kì.

Bên cạnh đó, muội cũng ít thấy miêu tả ngoại hình nhân vật.


5. Kết:
Thái Liên Khúc không phải là một truyện quá dở. Nếu như để đọc chơi chơi thì ta vẫn có thể đọc hết từ đầu đến cuối truyện. Tuy nhiên, nếu đọc kĩ thì thì tác phẩm có vẻ hơi mỏng manh và thiếu hợp lí.

meoom82
07-22-2008, 07:38 AM
Bài bình của Lệ Đông Viện: THÁI LIÊN KHÚC
Người bình: Mợ Hai mèo ốm


Đây là một tác phẩm nên thơ, tuy chủ đề liên quan đến những ân oán tình hận giang hồ nhưng xuyên suốt vẫn là nét đẹp dịu dàng của liên hoa. Meo om thật sự thưởng thức những ngôn từ giàu vần điệu, những hình ảnh nên thơ mà tác giả đã đưa vào truyện một cách tinh tế. Nhờ vậy mà tác phẩm có nét dịu dàng độc đáo riêng, không thể tìm đâu khác mà có đươc.

Về mặt nội dung, đây không phải là một tác phẩm phục vụ cho những sở thích đọc truyện căng thẳng gay cấn hay mưu kế phức tạp. Tuy tác giả đã xây dựng những nút thắt éo le giữa các mối quan hệ ân oán nhưng không tạo được cảm giác hấp dẫn người đọc về các mối quan hệ. Cao trào của truyện là cuộc tỷ đấu ở hồ sen. Tỷ đấu cũng dịu dàng như hoa sen nên không gây nhiều hiệu ứng căng thẳng cho người đọc .

Dưới ngòi bút của tác giả, meoom không cảm thấy có nhân vật nào quá phản diện hay quá hung ác, dù là Hồng đăng sát thủ. Về các nam vai chính, Lưu Tinh thì thật sự được lăng -xê là một người quá toàn bích nên meo om thích Thiên Ý hơn . Còn các nhân vật nữ chính đều đáng yêu và dịu dàng như nhau, nhưng như vậy thì hơi mất đi phần đặc sắc riêng, cá tính riêng của mỗi người. Cá nhân meoom ưa những nữ nhân có cá tính .

Có một số điểm trong tình tiết meoom cảm thấy hơi dễ dãi, xin góp ý chút xíu với tác giả:
- Lưu Tinh và Hồng Hồng biết quá tường tận về Thiên ý và sư phụ dù cả 2 ẩn cư 25 năm trên thâm sơn cùng cốc ? Sao không liên lạc với Thiên ý từ trước để nhận bà con?
- Rồi ở đoạn cuối, Lưu Tinh lại bất ngờ thành người nắm rõ mọi chuyện: Biết Hồng đăng sát thủ là cha mình, là sư phụ của Thiên Ý... Bất ngờ này hơi khiên cưỡng. Lưu Tinh định ra tay giết cha để tránh cho Thiên Ý nỗi đau khổ khỏi phải giết sư phụ, thà rằng mình chịu khổ, 2 nỗi đau khổ này cái nào hơn cái nào?
-Cứ cho là Lưu Tinh dễ dàng tiết lộ những bí mật cực lạc tinh và võ công cho Thiên Ý vì hắn biết rõ Thiên Ý là bà con. Nhưng Thiên Ý chỉ quen Lưu Tinh trong 1 thời gian ngắn, chưa hề thấy có tình huống nào là sinh tử chi giao mà Thiên ý đã dám dùng đao tự tử để Yên Khinh Hà cứu bạn. Tình bằng hữu sơ giao sâu sắc đến vậy sao, nếu thật sự như thế thì truyện chưa đẩy được mối quan hệ đến mức như vậy .
-Hơn nữa là Yên Khinh Hà chưa hề đòi mạng sống của hắn để cứu mạng Lưu Tinh mà hắn đã hoành đao tự vẫn rùi !!! Tính mạng coi nhẹ vậy sao? Hành động này hơi hồ đồ, nhưng biết đâu là tâm lí chung của trai non nớt mới lớn ra giang hồ :D

Đây là một câu chuyện có hậu, các mâu thuẫn được tạo ra 1 cách phức tạp lại được giải thích và giải quyết thật dễ dàng . Hơi tiếc vì tác phẩm không gây được cảm giác căng thẳng cho người đọc ở những cao trào, nhưng đó chính là nét độc đáo riêng của người viết: Tác phẩm dịu dàng và nhẹ nhàng như câu chuyện liên hoa :love:.
( Vì là chấm điểm theo thang Lệ Đông viện nên meo om hơi tiếc vì không thể tặng điểm thưởng :heo: ra trong tác phẩm thanh tao này, tại hông tìm ra khúc xxx nào hết :D, thiệt tình xin lỗi tác giả)

* Sau khi đọc xong, meo om thật muốn đóng cửa đi chơi, mặc một cái áo thật mỏng mảnh dịu dàng, kiếm cảnh hồ sen, ngồi uống trà đào, tận hưởng phong vị cuộc đời ....

Thanh Hùng
08-23-2008, 10:12 AM
Bài bình của Hắc Ưng Bang: THÁI LIÊN KHÚC
Người bình:Thanh Hùng & Vo Uu Thao


I. Ý tưởng và cốt truyện.

Đây là một thể loại truyện kiếm hiệp, với hai nhân vật chính Giang Phong và Lưu Tinh là hai cô nhi của Giang gia trang, được nuôi dưỡng và huấn luyện bởi hai đại sát thủ của tổ chức Hồng Đăng sát thủ. Diễn biến mạch truyện là quá trình tiêu diệt Hồng Đăng sát thủ của hai cô nhi này.

Ý tưởng cốt truyện bình thường, dạo đầu là khung cảnh lãng mạn, nhẹ nhàng trong cuộc tao ngộ giữa đôi trai gái Giang Phong và Nữ Nhi, nhưng liền sau đó là thảm cảnh Liên Hoa thôn bị thảm sát. Truyện ngày càng lôi cuốn hơn, tạo được nút thắc mở. Điểm đáng chú ý là thân thế của Lưu Tinh.

II. Bố cục và tình tiết.

Bố cục tương đối hợp lý, diễn tiến câu chuyện từ tốn, nhẹ nhàng, những đoạn tả cảnh, tả tình bàng bạc hương sen. Ý tưởng về dòng sông rượu rất thú vị.

Tình tiết thú vị của truyện: dòng sông rượu ...


- Tôi làm phép biến nước thành rượu cho huynh xem.
Nàng rướn người lên, với lấy một chùm quả mọng lòa xòa gần đó. Nàng ngắt ra hai trái mọng, nghiền nát hòa với nước sông...
...
Thúy Thúy nói:
- Loại này mấy chị em chúng tôi phát hiện ra đấy nhé. Huynh xem tôi có lừa huynh không hả? Ở đây thực sự có một dòng sông rượu hả?
Giang Phong nhìn theo bờ sông vàng rực nắng chiều và chi chít những cây Rượu mà nói:
- Quả thực là một dòng sông rượu. Chẳng rõ loại trái cây này có làm người ta say như rượu thật không?
Hồi 1


Một vài tình tiết chưa được hợp lý:

1.
Các thôn dân Liên Hoa thôn tuy bị Hồng Đăng sát thủ giết chết một bất ngờ, nhưng sau khi chết, các thôn dân không thể vẫn giữ nguyên tư thế như khi sống như miêu tả bên dưới được ...

Họ đủ tư thế, nào đứng, nào ngồi, nào lom khom xếp hàng, vẫn còn đang giữ nguyên như vậy. Bọn họ chết nhanh đến nỗi không kịp ngã xuống, vẫn còn cứ loay hoay làm việc, trong mắt hoàn toàn không có chút biểu hiện nào sợ hãi. Chỉ có vài người như đã phát hiện ra điều gì không ổn vội vứt hàng chạy đi. Chỉ tiếc họ chạy chưa được mấy bước đã ngã xuống. Bọn họ là những cái xác duy nhất nằm chết trên đường.
Hồi 2

2.
Nữ Nhi - mẹ của Giang Thiên Ý - sau khi sinh y ra đã qua đời, làm sao bảo là y nhớ đến giọng ca của mẹ y rất rất lâu rồi, chi tiết này chưa hợp lý ...


Trên lầu, Giang Thiên Ý cũng thoáng cười. Giọng hát của ca nữ hay quá, ngọt ngào quá... nó làm y nhớ đến một giọng ca rất rất lâu rồi, giọng ca của thân mẫu y. Sư phụ của y nói mẹ y hát hay nhất trần đời. Hay như thế nào Giang Thiên Ý không nhớ nhưng chẳng hiểu vì sao vừa nghe cô Hồng Tiên Nữ hát y đã nghĩ: “Giọng hát của mẹ ta hẳn cũng giống thế này”.
Hồi 3

3.
Cách đặt họ tên của hai nhân vật Ngọc Đại Môn và Yên Khinh Hà không thấy có mối liên hệ gì, mối quan hệ của họ cũng chưa thể hiện tình tiết nào. Nhưng tác giả có phần gán ghép khi Ngọc Đài Môn tiết lộ Yên Khinh Hà là cô ruột của nàng ...

4.
Cách tìm con của Độc Cô Thiên không được thuyết phục cho lắm ... Không thể dựa vào việc Lưu Tinh có thể phá được Hỗn Nguyên trận mà xác định huyết thống với y được ...

- Vì vậy mà ông bày ra Hỗn Nguyên trận hòng dụ đến truyền nhân của Hồng Đăng?
Lão Đại đáp:
- Phải.
Lưu Tinh hỏi:
- Còn một chưởng đánh ta cũng là để kiểm chứng ta phải không?
...
- Ông có nghĩ nếu sau hai mươi sáu năm, truyền nhân của Hồng Đăng vẫn không tìm ra cách phá Hỗn Nguyên trận thì ta phải chết chắc sao?
Lão Đại nói:
- Ta... không còn cách nào khác để kiểm chứng con.
Hồi 12

III. Hành văn và ngôn ngữ.

Tác giả hành văn uyển chuyển, ngôn từ mượt mà, hương sen thấm đẫm lời văn. Tác giả đã vận dụng một cách nhuần nhuyễn những đoạn Đường thi rất hợp tình hợp cảnh, tăng thêm sự sinh động cho lời văn.

Đoạn tả về Yên Khinh Hà phu nhân, tác giả đã tả như sau:

Bạch Phát tam thiên trượng
Ly sầu tự cá trường
Bất tri minh kính lý
Hà xức đắc thu sương

Sầu đối gương thu, ba ngàn dặm tóc trăng bay... ly biệt... ly biệt trùng trùng... dường như mấy câu thơ của thi nhân đời Đường viết ra chính là để tả mái tóc này, con người này. Hồi 8

Đoạn mang âm hưởng Cổ Long tiên sinh:

“Nữ nhân sinh ra vốn cô độc. Chúng tôi rất khó có bằng hữu thân thiết, gắn bó keo sơn suốt cả đời. Vì chúng tôi còn có tình nhân và con cái. Với nữ nhân, bằng hữu không thể so sánh với gia đình của nàng. Nhưng không có nghĩa là nữ nhân không có bằng hữu, không hết mình vì bằng hữu. Lúc nam tử các người rút thanh đại đao, vì bằng hữu tự đâm vào cuống họng thì nữ nhân cũng có thể vì bằng hữu của họ chết ngay tức khắc. Chẳng qua tình cảm của họ lên xuống thất thường như tiết trời mùa hạ vậy”.
Hồi 7

Đoạn mang phong cách nhân sĩ Luyện Võ Đường: :p


- Hồi xưa ta thi uống rượu với Thu Thiền ca ca lần nào cũng thắng đấy nhé. Đừng tưởng ta là nữ nhi, tửu lượng không tệ đâu. Vò rượu Trúc Diệp Thanh hai mươi cân này thì sá gì?

Đọc tới đoạn này tại hạ lập tức liên tưởng đến lời mời quen thuộc văng vẳng trong Luyện Võ Đường: “Tieu Y, tôi kính ông một ly.” :ke: :banana:

IV. Võ công.

1.
Điểm nổi bật trong tác phẩm là trận pháp Hỗn Nguyên, tác giả luận về trận pháp này như sau:

Hỗn Nguyên không thể kềm tỏa, Vô Hư không thể chống cự.

Hỗn Nguyên là lúc sơ khai, loạn khí luân chuyển chưa định hình dạng. Hỗn Nguyên hút lấy sức mạnh của vạn vật làm sức mạnh của mình cho nên Hỗn Nguyên không thể chống lại. Hồi 7

2.
Đoạn mô tả trận đánh giữa Hồng Đăng lão đại – Độc Cô Thiên với Lưu Tinh và Giang Thiên Ý tại Liên Hoa thôn, tác giả có miêu tả một chiêu thức khá hay:

Một làn bụi mỏng thổi tung lá khô trước mặt tụ thành hai ngọn roi lớn. Một ngọn roi vây chặt lấy Giang Thiên Ý, đầu ngọn roi mở ra như con mãng xà lớn nhe nanh múa vuốt, chiêu thức thực hùng mạnh vô cùng.

3.
Tuy nhiên, Tam Ma và Tam Tiên được mô tả có võ công cao cường, lừng danh mấy chục năm trước, nhưng khi trận đấu của bọn họ với nhóm Lưu Tinh diễn ra thì võ công của họ được miêu tả chưa “ngon lành” lắm :p ... Thậm chí đối với Huyết Ma - vốn trước đó giang hồ nghe danh đã tảng đởm - đã từng bắt sống Tiểu Anh Anh và Ngọc Đài Môn một cách dễ dàng, nhưng khi đóa sen chọn đối thủ hạ trước mặt y thì y tỏ ra kinh hãi nhảy vọt lên không. Thật không xứng tầm một cao thủ được miêu tả danh tiếng chấn động giang hồ như y.

Thêm nữa, việc Huyết Ma bị bại trước Tiểu - Ngọc hai nàng :p do xảo kế của Lưu Tinh chỉ bày chưa được thuyết phục. Phải chăng chi tiết này có phần ưu ái đề cao mưu trí của Lưu Tinh chăng? :ke:

V. Xây dựng nhân vật.

Độc Cô Thiên: tính tình cô ngạo, là một kẻ yêu đao, võ công đạt đến mức không có địch thủ, được mệnh danh là Thần đao. Đối với bằng hữu, y rất là nghĩa khí, cứu Giang Phong, nuôi dưỡng Giang Thiên Ý. Tuy Độc Cô Thiên mang chức nghiệp sát thủ, nhưng y hành xử rất có tình.


Đối với đao y đối bằng cả sinh mạng, đối với bằng hữu y đối bằng cả chân tình.
Hồi 7

Lưu Tinh: nhân vật rất gây ấn tượng, chiếm được cảm tình của người đọc, với phong thái lịch lãm, hào hoa phong nhã, mưu trí, sắc sảo, võ công lại cao cường, hết lòng vì bằng hữu. Y là một người khá là hoàn hảo.

Giang Thiên Ý: là biểu đệ của Lưu Tinh, được chân truyền từ Độc Cô Thiên nên võ công khá cao cường. Tính tình bộc trực thẳng thắn, trọng tình nghĩa nhưng đôi khi lại mất tự tin khi gặp một người tài giỏi như Lưu Tinh.


Vì bằng hữu của y, nam nhân sẵn sàng rút kiếm cắt lấy đầu mình.
Hồi 7

Cảnh ngộ của cả hai khá đau lòng, toàn gia thảm tử, kẻ thù lại chính là cha ruột và sư phụ chân truyền truyệt học, nuôi dưỡng từ bé.

Tiêu Anh Anh và Ngọc Đài Môn, hai nữ nhân hoạt bát, đa tình trượng nghĩa. Tình bằng hữu giữa hai nhân vật này rất chân thành và rất đẹp.

VI. Thông điệp đằng sau tác phẩm.

Tác phẩm đề cao tình bằng hữu, tình huynh đệ giữa người với người.


Điểm số: ...

Bình: Thanh Hùng và phu nhân :p

phi long
09-10-2008, 11:20 AM
Bài bình của Ma Giáo: THÁI LIÊN KHÚC
Người bình: phi long


Nội dung truyện cũng khá đơn giản dễ hiểu xoay quanh nội dung toàn gia bị thảm sát rồi thì kết thúc nhân vật chính báo được đại thù. Trong truyện không co nhiều tính tiết gây cấn gợi trí tò mò của đọc giả. Trong truyện thỉnh thoảng tác giả lồng vào những bài thơ và đây là một điểm lạ cho truyện Thái Liên Khúc và cũng chứng tỏ tác giả cũng chịu khó tìm hiểu nghiên cứu về mặt này. Nhìn chung truyện này không phải là ttruyệ dở, nhưng cũng không đặc sắc lắm. trong truyện vẫn còn một vài chỗ tác giả cần chú ý hơn khi sử dụng từ


Trong một khoảng hồ rậm hoa, thấp thoáng có bóng vài cô gái nhỏ, chàng nghe tiếng ca trong leo lẻo của một nàng áo xanh vọng
đến. (hồi 1)
Tại sao không xài trong trẻo cho nó ngắn gọn dễ hiểu :D


nhưng vẻ đẹp thật thà và lấm lám mùi mồ hôi của nàng làm làm động lòng người.
Lần đầu tiên tại hạ thấy có người liên tưởng vẻ đẹp phụ nữ bằng…mùi mồ hôi:ga:


nhanh đến nỗi tâm trí Giang Vĩnh Xuân vẫn còn đậu trên một cành hoa quế chưa kịp về... (hồi 2)
Câu này làm tại hạ liên tưởng tâm trí giống như…chim :D


Chỉ khác gương mặt họ đẫm máu, quần áo đẫm máu. Máu từ một lỗ hổng trên trán vẫn còn chảy ồng ộc.
Máu chảy kiểu này giống bình nước thủng đáy :D


Giang hồ có lời đồn: Cực Lạc Tinh là tiên cảnh trên hạ giới, đến đó có thể tận hưởng hết mọi lạc thú trần ai, muốn gì được nấy. Muốn đến Cực Lạc Tinh phải vào sòng bài Vạn Phú, tiêu cho kỳ hết ba mươi vạn lượng bạc thì sẽ được tặng một cây Như Ý Minh Đăng hoặc phải đánh bại cho kỳ đủ ba mươi cao thủ nhất đẳng trong giang hồ rồi đến tiền trang Minh Nguyệt cũng sẽ được tặng một cây đèn Như Ý. (hồi 3)
Nói một cách khác người nào vô đây và muốn đi Cực Lạc Tinh thì bắt buộc phải thua, rủi ai đó có vận hên khi đánh bài thì bảo đảm…không có số đi Cực Lạc Tinh :D


Lớp bụi vàng tan hết rồi hai người bọn họ mới nhảy xuống đất. Chỗ từng là xác ướp trước đây còn lại một mảnh kim cương lớn bằng bàn tay người. Một luồn đạo lực mạnh mẽ phi thường đã khắc lên phiến kim cương mấy dòng chữ…
Mảnh kim cương này thật là vô giá, đã vậy còn có người xài nó giống miếng giấy khắc chữ lưu lại. Ông Hồng Đăng lão đại quả thật quá giàu.


Hai mươi lăm, hai mươi sáu năm về trước ta đã gặp ông ấy một lần. Tại đúng nơi, đúng thời điểm mà cha mẹ đệ gặp nhau. Năm đó ta chỉ là một đứa bé năm sáu tuổi nhưng vẫn còn nhớ được rất rõ ràng.
Đứa bé này có thể xem là thần đồng. Chuyện đã xảy ra mấy chục năm vẫn nhớ khuôn mặt người mình chỉ thoáng gặp, đã vậy còn nhận xét được con giống cha


Giang Thiên Ý vẫn còn kinh hoảng thì Lưu Tinh đã ngủ thật. Chàng ngủ nhanh đến độ khó tin, giống như vừa nói dứt lời xong thì mọi ý thức đã chìm vào mộng mị vậy. Giang Thiên Ý chẳng còn cách nào đành phải ngồi xuống cạnh bằng hữu, chờ lúc trời sáng lên. Lâu lâu y lại liếc chừng chỉ sợ Lưu Tinh ngủ luôn không dậy nữa. Nhưng hơi thở của chàng đã dần dần điều hòa lại, sâu và dài như buổi sáng sớm đang đến gần.
Tại hạ không hiểu sự liên quan giữa hơi thở và buổi sáng


Giang Thiên Ý co chân đá vào Lưu Tinh một phát. Y tưởng chàng sẽ nở một nụ cười điểm tỉnh, đưa tay che mắt tỉnh dậy nhưng có vẻ giấc ngủ của chàng sâu hơn rất nhiều.
Không biết có phải do tại hạ mẫn cảm hay không nhưng dùng từ “chàng” ở khúc này làm tại hạ nổi da gà :D


Lúc đó thanh Mạc Vất Đao rút ra khỏi vỏ. Một Đao Lôi Công Nhất trảm lại phát ra. Lần này đến bảy tám phần công lực Giang Thiên Ý đều dồn vào đao chiêu. Khí thế của thanh đao rẽ đôi mặt hồ đêm, chém xuống Độc Quỷ trên cột gỗ. Nhuyễn tiên của Độc Quỷ quá mỏng manh không thể chống đối với cương đao hùng hậu một cách trực diện thì chỉ có nước nhảy tránh đi. Hễ y mà tránh đi thì chỗ đứng cũng bị đao khí chém nát. Tuy không giết được Độc Quỷ nhưng lại có thể làm y mất điểm trụ, ít nhiều cũng có thể lập lại thế quân bằng.
Sao không nói là toàn bộ công lực cho ngắn gọn :D

Kết luận, Thái Liên Khúc là truyện coi được, không nhàm chán có thể đọc để thư giản.

Tiểu Ngọc
09-11-2008, 01:08 PM
Bài bình của Thất Giới Minh: THÁI LIÊN KHÚC
Người bình: Vo Uu Thao


1. Ý tưởng và cốt truyện: 40 điểm

"Rằm tháng tư, đèn đỏ treo cao
Máu nhuộm Liên Hoa thôn, không gian tràn ngập mùi tanh tưởi, vấy bẩn hương sen tinh khiết. Tiếng thét gào điên dại của thiếu nữ vang vọng giữa đêm trăng.
Lạc Dương thành, toàn gia Giang Vĩnh Xuân bị thảm sát.

Một năm sau
Rằm tháng tư, đèn đỏ lại treo cao
Kẻ thoát khỏi tử thần của nhà họ Giang đã dùng sinh mạng mình để báo thù, để lại trên đời một đứa con côi.
Lạc Dương thành, cả nhà kẻ thù của Giang gia đền mạng.

Oán nghiệp chất chồng. Tất cả đều từ ngọn đèn đỏ lơ lửng giữa trời."

Câu chuyện bắt đầu bằng cuộc tao ngộ lãng mạn giữa nàng thôn nữ Nữ Nhi và chàng lãng tử Giang Phong. Thế nhưng cả hai đã rơi vào một trường bi kịch, người máu nhuộm khắp thôn, kẻ toàn gia thảm tử. Bi kịch nối tiếp bi kịch khi Giang Phong dùng sinh mạng mình để báo thù nhà. Hai mươi bốn năm sau, những đứa con côi sống sót năm xưa bắt đầu lên đường tiêu diệt tổ chức sát thủ Hồng Đăng, nguyên nhân của bao thảm cảnh, để rồi tất cả ân oán tình thù được phơi bày ra ánh sáng.

Ý tưởng một tổ chức sát thủ tung hoành trên giang hồ, để rồi bị cuốn vào ân oán mấy đời, cuối cùng tự sinh tự diệt khá quen thuộc với tác phẩm kiếm hiệp. Tác giả đã dựng lên một thế giới giang hồ mang phong vị lãng mạn. Đúng với cái tên "Thái Liên Khúc", hương sen bàng bạc khắp tác phẩm. Những câu chuyện tình đẹp như tranh hay những màn giao đấu đầy sát khí đều thấm đẫm hương sen, cùng với một kết thúc hoàn mỹ gần như cổ tích ở cuối truyện đã làm cho giới võ lâm trong tác phẩm quá thanh bình, yên ả.

Câu chuyện diễn ra một cách từ tốn, nhẹ nhàng, không cao trào, rồi kết thúc tuyệt đẹp. Tương phản với ấn tượng ban đầu mà tác giả thể hiện: thảm cảnh của Liên Hoa Thôn và toàn gia Giang Phong. Tác phẩm chỉ thú vị đến chương ba, từ chương bốn trở đi bút lực của tác giả yếu dần, câu chuyện trở nên gượng ép, xếp đặt gây hụt hẫng và nhàm chán cho đọc giả.

2. Bố cục và tình tiết: 50 điểm

Tác phẩm ngắn, nhân vật không nhiều, bố cục tương đối hài hòa với mạch truyện. Tình tiết đơn giản, nút thắc mở dễ đoán, không gây bất ngờ cho đọc giả.

Những tình tiết bất hợp lý trong tác phẩm:

1. Những nạn nhân của Hồng Đăng sát thủ trên trán đều có một chấm đỏ hình tròn như dùi đục, vết thương xuyên qua não, đục xuyên qua đầu. Với hung khí là kiếm (thân dẹp, thiết diện hình thoi) thì làm sao có thể tạo ra vết thương hình tròn như vậy, trừ phi là thân kiếm tròn như kiếm của Tây phương.

2. Cách Hồng Đăng lão đại - Độc Cô Thiên tìm con hơi quái dị, ngay chính tác giả cũng thừa nhận trong tác phẩm. Dùng Hỗn Nguyên trận pháp trứ danh để tìm con thì khả năng chính ông ta giết con mình là rất lớn, thế nhưng ông ta vẫn làm vì… không còn cách nào khác (!?), sao giống với tôn chỉ của Ma giáo "thà giết lầm còn hơn bỏ sót". Lẽ nào một người cha mang trong lòng nỗi day dứt ân hận, rồi dùng cả quãng đời còn lại của mình để tìm con lại có thể dùng cách thức nguy hiểm này không?

3. Khi quần hùng biết Tam Tiên, Tam Ma và Hồng Đăng sát thủ cùng liên kết chống lại võ lâm, ai nấy đều kinh hoảng, chí khí tiêu tan. Ấy vậy mà chỉ một lời nói đơn giản của Lưu Tinh, ngụ ý là cả võ lâm đoàn kết lại sẽ không sợ gì cả, quần hùng lập tức lấy lại tinh thần, phấn chấn hẳn lên. Chi tiết này hơi gượng ép, có phần đề cao Lưu Tinh thái quá. Vì như tác giả đã nói chỉ cần một trong Tam Tiên, Tam Ma hay Hồng Đăng sát thủ cũng đủ khiến võ lâm điên đảo, huống hồ cả ba thế lực đó hợp lại, quần hùng võ lâm dù hợp sức nhưng có thể yên lòng dễ dàng vậy sao?

4. Khi cả ba Lưu Tinh, Giang Thiên Ý và Ngọc Đài Môn từ chỗ Bạch Phát phu nhân quay về rừng U Minh để cứu Sở Hồng Hồng và Tiểu Anh Anh thoát khỏi tổ chức Hồng Đăng sát thủ. Trong lúc bằng hữu lâm nạn, tình thế khẩn bách như vậy mà ba người bọn họ vẫn có thể ung dung thổi tiêu, ca hát, thảnh thơi như đang vân du ngoạn cảnh thì thật là phi lý với tính cách trọng tình nghĩa của cả ba, và càng phi lý hơn với tính thẳng thắn, nóng nảy của Giang Thiên Ý.

Tình tiết do tác giả nhầm lẫn:

Đoạn mô tả cái chết của Giang Liên Nguyệt: "Giang Liên Nguyệt quỳ rạp dưới đất, lặng nhìn thi thể trượng phu. Nàng bỗng chạy đến đầu giường rút ra thanh kiếm xanh biếc như sóng thu nhìn chằm chằm vào sát thủ, trong mắt thoáng một bi tình vừa ôn nhu vừa thống thiết rồi… đột ngột bằng một nỗ lực kinh người nàng dùng chính con dao đó đâm thẳng vào tim."

Vì quá sắp xếp mà tác giả đã tạo ra tình tiết buồn cười trong tác phẩm:

Giang Thiên Ý đến thôn Liên Hoa, quê hương của thân mẫu. Y ngơ ngẩn ngắm nhìn vẻ đẹp của hồ sen, chợt thèm được nghe một tiếng hát hay âm thanh của mái chèo khua sóng, y cầm chặt một viên sỏi trắng giữa lòng bàn tay và ước: "Trên hồ này, thời điểm này, người nào cho ta nghe một tiếng hát, ta sẽ lấy người đó làm vợ". Người bình rất ngạc nhiên và khâm phục sự "can đảm" của nhân vật này, vì nếu kẻ cất tiếng hát kia là một tiều phu, một đứa trẻ hay một lão bà bà thì sao nhỉ?

Vài tình tiết khá quen thuộc, thường gặp trong các tác phẩm kiếm hiệp như:

1. Trường đoạn Ngọc Đài Môn kể lại tình cảnh Tiểu Anh Anh bị bắt cóc, gợi nhớ tới trường đoạn Nghi Lâm kể lại cảnh Lệnh Hồ Xung giao đấu với Điền Bá Quang cho quần hùng trong Tiếu Ngạo Giang Hồ Ký.

2. Yên Khinh Hà - Bạch Phát phu nhân vì tình phụ mà hận hết đàn ông trong thiên hạ đã từng gặp ở Lý Mạc Sầu trong Thần Điêu Hiệp Lữ, Dương phu nhân trong Thiên Long Bát Bộ, Á bà bà trong Tiếu Ngạo Giang Hồ Ký,…

3. Hành văn và ngôn ngữ: 70 điểm

Tác giả hành văn mạch lạc trôi chảy, ngôn từ hoa mỹ, ý tứ phong phú, giọng văn trau chuốt. Các bài thơ được dẫn vào tác phẩm một cách uyển chuyển, làm ý tình thêm sống động, tạo chiều sâu cho lời văn. Tuy nhiên, tác giả cũng có vài sơ sót, tuy không đáng kể nhưng vẫn như những hạt sạn trong chén cơm ngon:

1. Tác giả dùng từ "sen hoa" để chỉ hoa sen trong tác phẩm, nếu dùng tiếng Việt thì là "hoa sen", Hán Việt là "liên hoa", cách gọi "sen hoa" có vẻ trái khoáy, không thuận cho lắm.

2. Một Giang Phong trên hai mươi và một Giang Thiên Ý hai mươi bốn tuổi mà vẫn được gọi là "thiếu niên"?

3. Tên nhân vật không nhất quán, lúc thì "Thi Bạch Vân", lúc lại "Bạch Vân Thi" (hồi 4, trang 27); lúc "Lục Trúc", lúc lại "Độc Trúc" (hồi 4, trang 35)

4. Võ công: 60 điểm

Nổi bật trong Thái Liên Khúc là Hỗn Nguyên trận pháp của Hồng Đăng lão đại, sự lợi hại cũng như cách hóa giải trận pháp này được tác giả mô tả khá thú vị theo luật tương sinh tương khắc của vạn vật.

Các chiêu thức, lộ số võ công còn lại đều bình thường. Phần làm cho người bình thích thú trong tác phẩm là trận đánh trên hồ sen giữa nhóm Lưu Tinh - Giang Thiên Ý và Tam Tiên, Tam Ma. Hoa sen, hương sen bảng lảng với mùi tử khí. Cảnh hồ sen tan tác sau trận chiến gợi tư vị bi tráng, thê lương, như người anh hùng quay nhìn chiến trường với thây người chồng chất, giáo rời gươm gãy.

5. Xây dựng nhân vật: 50 điểm

Ngoài một vài nhân vật chính, các nhân vật còn lại trong tác phẩm tính cách đều đơn giản, mờ nhạt, không có gì đặc biệt. Tác giả vẫn chưa thể hiện được chiều sâu của nhân vật.

Lưu Tinh, nhân vật chủ chốt của tác phẩm được tác giả cực kỳ ưu ái. Ngoài dáng vẻ phong lưu tiêu sái, thần thái khinh linh thoát tục, y còn là một người văn võ toàn tài, đa mưu túc trí, tuyệt đỉnh thông minh. Mười tuổi đã có thể gánh vác và phát triển Cực Lạc Tinh thành một nơi tiếng tăm lừng lẫy giang hồ. Y lãnh đạo quần hùng đối đầu với Hồng Đăng sát thủ, Tam Tiên và Tam Ma; tìm ra cách hóa giải Hỗn Nguyên trận pháp. Y lại là người trọng tình cảm, hết lòng vì huynh đệ bằng hữu. Có thể nói Lưu Tinh là một nhân vật hoàn mỹ.

Giang Thiên Ý là người tâm tính đơn giản, bộc trực thẳng thắn, hào sảng trượng nghĩa và có phần lãng mạn. Với thanh đao Mạc Vấn trong tay, Giang Thiên Ý là người huynh đệ đồng sinh cộng tử với Lưu Tinh.

Độc Cô Thiên, cũng chính là lão đại của Hồng Đăng sát thủ, y là nhân vật số một trong võ lâm từ võ công cho đến mưu trí, nhưng có lẽ cũng là nhân vật đau khổ nhất trong tác phẩm. Cái phong thái cô ngạo lúc đầu của Độc Cô Thiên hoàn toàn biến mất ở chương cuối, khi mọi chuyện được phơi bày ra ánh sáng. Chính tay hạ sát tình nhân Giang Liên Nguyệt, im lặng nhìn huynh đệ Giang Phong đi vào chỗ chết, trơ mắt nhìn con mình bị kẻ khác cướp đi, phụ rẫy Yên Khinh Hà phu nhân làm bà cả đời thống hận, rồi lại bỏ cả đời ra để tìm con bằng phương cách vô cùng nguy hiểm.


Vậy, điểm trung bình của truyện là 54 điểm

Hac Dinh Ngoc
09-12-2008, 11:37 AM
Bài bình của Đông Ly Các: THÁI LIÊN KHÚC
Người bình: Hac Dinh Ngoc

Thái liên khúc là một truyện không mấy dài, nhưng nó làm cho người ta có cảm giác thiên thu vĩnh hằng … mãi mãi … mãi mãi cũng không thể nào đọc hết được
Bình Thái Liên Khúc, giống như sống lại một cơn ác mộng vừa mới thóat ra.
Ngổn ngang suốt truyện là một văn phong luộm thuộm với cách sử dụng từ tuỳ tiện và tối nghĩa:



Ðại Hồng sát thủ


=> sát thủ hồng lớn?




Người đàn ông trung niên mặt mày đạm nhã (H 2, T 19)

=> Chắc sợ đánh máy nhiều hư móng hay sao mà tác giả chuyên môn có kiểu dùng từ tắt như là đạm nhã (thay cho điềm đạm/ thanh đạm, trang nhã) và tinh linh (tinh thần/ tinh trùng, linh khí) etc


Cách chấm phẩy ngắt câu tuỳ tiện:



Cả người y ngập trong khí núi, tinh thần, bền vững và mạnh mẽ như đại thụ (H3, T1)

=> Tự nhiên tương cho 1 cái dấu phẩy ngay đó hông biết để làm gì.

Cách dùng từ lặp lại:


Bướm mùa hạ đang dạt đi

Lá xanh vừa dạt đi

=> Người đọc cũng muốn dạt đi chỗ khác chơi luôn.


Những hình ảnh ví von so sách tầm thường, sáo rỗng và không phù hợp.


Y đứng sững giữa trời, hữu thủ hơi vươn ra, một làn gió mát vút vụt thổi, chưởng phong rạch đến, tà lụa đỏ trong tay Hồng Hồng không nghênh đón mà lập tức biến chiêu . (H 8, chương 10)

=> người gì đâu dễ xương thấy ớn, đang đánh nhau tóe khói còn ở đó quạt mát cho đối thủ nữa


Nói chung, chỉ đọc lướt để lấy ý thì còn đỡ đỡ, nếu phải đọc kỹ từng câu để bình thì dám là Hạc ói máu chết từ ba tháng trước rồi, cho nên tạm thời chỉ chưng ra bi nhiêu dẫn chứng thôi, nếu cần thêm thì phải đặt hàng trước để Hạc biết đường uống thuốc nhồi máu cơ tim.

Tuy tuổi đời rất là xì tin, hai nhân vật chính lại rất thích đem đao to búa lớn ra hù nhau:


Nếu ngươi canh cánh trong long việc này, mở miệng nói một tiếng đa tạ thì ta một đao tự vẫn trả lại mạng cho ngươi lập tức .

=> thiệt là anh Cương con bác sĩ Cường mà, người ta mới cám ơn có 1 câu đã đòi vung đao tự cắt …………… đứt động mạch cổ rồi …

Các chi tiết miêu tả nhân vật rất hời hợt, sáo rỗng và có phần … phản tác dụng . Ví dụ như đoạn Hồng tỷ xuất hiện rực rỡ như minh tinh điện tử, nhưng mà mở miệng ra thì hỡi ôi:



- Huynh đã ngả giá mà lại đi đâu mất. Tôi hát bài từ Ðiệp Luyến Hoa huynh yêu cầu huynh đã nghe chưa ?


(hồi 3 trang 5)
=>Nàng này có biết chữ WÊ viết sao hông ? Ai đời kỳ nữ đẹp lồng lộn, hát hay chết bỏ mà mở miệng líu lo 1 hồi xong phải quay lại hỏi coi khán giả đã ngủ chưa?



Hồng hồng đã nói: “Nữ nhân sinh ra vốn cô độc . Chúng tôi rất khó có bằng hữu thân thiết, gắn bó keo sơn suốt cả đời . Vì chúng tôi còn có tình nhânb và con cái . Với nữ nhân, bằng hữu không thể so sánh với gia đình của nàng . Nhưng không có nghĩa là nữ nhân không có bằng hữu, không hết mình vì bằng hữu . Lúc nam tử các người rút thanh đại đao, vì bằng hữu tự đâm vào cuống họng thì nữ nhân cũng có thể vì bằng hữu của họ chết ngay tức khắ c. Chẳng qua tình cảm của họ lên xuống thất thường như tiết trời mùa hạ vậy.”

=> Ðúng là triết của gái có khác, quá ư là “make sense” luôn:

Mệnh đề: Nữ nhân sinh ra vốn cô độc
Phân tích: Chúng tôi rất khó có bằng hữu thân thiết (cha mẹ, anh em, bồ nhí, kép lớn, chồng kèo, con cột không tính cho nên không có bạn hữu thân thiết là phải cô độc rồi)
Lý do không có bằng hữu: vì chúng tôi có tình nhân và con cái (chắc mấy tên nam nhi chí lớn chí bé thì không có tình nhân và con cái cho nên mới phải kiếm ít bồ tèo cho đim dzìa bớt lạnh).

……………….

Nói tóm lại, qua ngòi bút của tác giả, Hạc cảm thấy khó mà thương được nhân vật nào, cũng có lúc xém có chút cảm tình với Lưu Tinh nhưng mà lực bất tòng tâm, vì thủ pháp miêu tả nhân vật của tác giả cứ làng nhàng làng nhàng như vậy làm sao tình củm thăng hoa được?

Tình tiết của truyện cũng khá đơn giản và quen thuộc, cặp Lưu Tinh, Giang Thiên Ý thì cũng na ná như Tiểu Ngư Nhi, Hoa Vô Khuyết, đứng bên cạnh Ðộc cô hiệp nữa thì xém xíu là 2 cặp này giống nhau như 4 giọt nước. Bạch Phát Ma nữ thì na ná Anh Cô, nói chung là gặp người quen khá nhiều, chỉ tiết là Hạc hông có rành truyện Cổ Long gì mấy cho nên hong biết có bỏ sót ai hay không.

Phần võ công cũng hông mấy gì đặc sắc. Hỗn Nguyên và Hư Vô vốn là 2 khái niệm rất ư trừu tượng và khó hiểu của đạo gia, qua thủ pháp miêu tả của tác giả lại thêm thập phần hư ảo, làm Hạc phải nghĩ tới long tóc gáy luôn mới hiểu được vì sao hai tên Tinh - Ý kia lại phá được cái trận Hỗn Nguyên đó. Tuy nhiên, Hạc không đồng ý lắm với cách giải thích hời hợt đó, vì nó giống như là vẽ công thành quạ vậy.

Lời cuối trước khi kết thúc, Hạc xin lỗi trước các tác giả đã gởi truyện không mấy gì hay đi dự thi, vì Hạc vốn rất kém tắm ... à không ... kén đọc truyện kiếm hiệp, mà viết truyện quan trọng nhất là văn phải cho mượt mà trơn tru, thì cho dù tình tiết có kém 1 tí cũng còn tha thứ được, kiểu như gái đẹp thì không có tội vậy ... chứ còn để một người ngày bận trăm công, đêm lo ngàn việc như Hạc phải ngồi đó nhặt sạn với cả trám lại răng (vì lỡ nhá phải viên đá quá to) thì thật là nhẫn tâm quá :ahu/

Ngoc Dien Ho
09-12-2008, 07:56 PM
Bài bình của Tiêu Dao Môn: THÁI LIÊN KHÚC
Người bình: Ngoc Dien Ho


Tại hạ vừa bình vừa bắt lỗi, theo đúng tôn chỉ của Tiêu Dao Môn năm nay là bới lông tìm vết, bới bèo ra bọ, chê nhiều hơn khen:

Có ai dùng chữ “tạ tạ” để nói “cám ơn” bao giờ không ?

- Lại kia tạ tạ người ta đi kìa, người ta hái sen cho đấy.
“Cuối cười” là cái gì ?

Thiếu niên cuối cười chào họ.
“Nước trong” chứ “sông trong” là gì ?

Thuyền đã cập ở một khúc sông trong. Sông trong nhìn thấy đáy.
“Sen hoa” sao không viết là hoa sen cho rồi ?

Trong mỗi nấm mồ Nữ Nhi lại để lại mấy đóa sen hoa, nàng lâm râm ca, vừa gạt nước mặt vừa hát như ru người chết xuống mồ. Đến sáng sớm hai người họ đã chôn xong dân làng. Những nấm mộ không tên, chỉ có một cành hoa sen.

Giang Phong và mấy cô hái sen sao vừa gặp nhau đã huynh huynh muội muội rồi ? Xưng hô bất nhất, ngay trong một chương giữa hai người với nhau đã lẫn lẫn lộn lộn hết cả.
Suy nghĩ của nhân vật phi logic:

Nàng nói xong thả tóc xuống. Mái tóc dài cuồn cuộn chảy xoãi ra trên nước. Thiếu nữ đã nhảy xuống sông, nương dòng nước bơi đi, một phần làn da trắng nõn lấp ló trong dòng sông. Giang Phong hơi kinh ngạc nghĩ: “Nàng ta đi tắm gội ư?”. Con gái vùng thôn lãnh này dạn dĩ hơn chàng tưởng nhiều.
Trời mới đêm, trăng hãy còn là một quầng sáng mờ nhạt trên cao màu như sữa lúa, màu như làn da nàng thiếu nữ mới nãy. Giang Phong chặc lưỡi than thầm: “Chắc ta cũng phải nhảy xuống sông mất”.

Đầu óc có vấn đề hay sao mà nghĩ thế ?
Tự dưng sao lại “hảo hảo” ở đây làm gì ?

Nàng bật lên cười, những ngượng ngùng lúc chiều dường như đã được dòng nước sông rửa tan tất cả.
- Giang Phong hảo huynh.
Chàng cùng toét miệng cười theo:
- Nữ Nhi tiểu muội.

Ngoài ra thời ấy là thời phong kiến, làm gì có chuyện nam nữ vừa gặp nhau đã qua đêm trên thuyền, thân mật thế này.
Chết ngóm rồi sao mà loay hoay làm việc được ?

Bọn họ chết nhanh đến nỗi không kịp ngã xuống, vẫn còn cứ loay hoay làm việc, trong mắt hoàn toàn không có chút biểu hiện nào sợ hãi.

Đèn lên đến đỉnh ? Đỉnh gì ? Đứt dây rồi thì bay lên trời chứ lại ?

Dây tơ mảnh buộc ngọn đèn đứt như một sinh mạng vừa bị cắt lìa. Ngọn đèn bay cao... bay cao... Lúc ngọn đèn đến đỉnh, hán tử áo đen đã biến mất. Trong rừng vọng ra vô số u thanh... một ngọn đại phong nổi lên mù mịt.

Câu trên câu dưới đập nhau chan chát

Toàn gia nhà họ Giang, ngoại trừ đứa bé đó không còn ai sống sót.
Đại thế gia miền Nam, ba đời làm tiêu sư, gia sản ngàn vàng trong một đêm đều bị tận diệt. Chỉ riêng cậu con trai út Giang Phong vì mãi ngao du thiên hạ mà tránh được sát cơ... nhưng chàng còn có thể tránh được bao lâu?

Trai gái gặp nhau được một lần, chưa nói chưa rằng đã yêu đương trao thân ??? Bên Mỹ cũng không thoáng vậy đâu. Mà cả làng bị giết, vừa mới đó còn chuẩn bị treo cổ, chỉ một loáng đã hát véo von rồi là sao ?

Nàng gạt một giọt nước mắt. Giang Phong hơi ngồi dậy bỗng bị nàng ôm chặt lấy. Nàng không nói lời nào nhưng đã nói nhiều hơn lời. Cô gái quê trao cho chàng tấm thân mình, tâm hồn mình... dẫu biết không thể níu giữ được lãng tử nàng vẫn trao cho Giang Phong tất cả tình yêu...
“Thanh hà cái lục thủy, phù dung ba hồng tiên. Lang kiến dục thái ngã, ngã tâm dục hoài liên”.
Sen xanh che nước biếc, phù dung hoa tươi hồng. Chàng thấy muốn hái cho, em ôm hoa vào lòng...
Một cành hoa công tử hái thả vào lòng tiểu mỹ nhân, nào ngờ thả luôn vào trái tim nàng một tình yêu vô ngần trong sáng.

Câu trên đang “chàng”câu dưới lại “ y” ngay được.

Giang Phong còn sững sờ thì một bàn tay kéo y đi, đưa luôn cả vợ y vào một chiếc xe ngựa lớn. Tứ mã sải vó, tận lực tận sức bỏ chạy vào rừng hoang, lên tận Lô Sơn này. Nếu ngày đó không phải Độc Cô Thiên mang Giang Phong đến đây thì giờ đây chắc rằng y đã trở thành một thây ma oan mạng nữa.

Đến đây thì tại hạ hết kiên nhẫn để bắt lỗi nữa, từ giờ sẽ chỉ nhận xét một cách tổng thể.
Nhiều chỗ phi logic, đoạn trên đoạn dưới đánh nhau chan chát, thậm chí hoàn toàn vượt khỏi khả năng tưởng tượng vốn rất phong phú của … một số người.
Các mối quan hệ trong truyện hời hợt, vô lý và xây dựng quá nhanh.
Nhân vật chẳng có gì đặc sắc, ai cũng xẹt qua cái rồi biến mất, đến cả nhân vật chính cũng không để lại cho tại hạ ấn tượng gì rằng hắn là nhân vật chính nữa.
Tâm lý nhân vật nhiều khi hơi vô lý, chẳng hạn như đoạn hai cô nương tung hoa sen chọn đối thủ ở chương 11, cớ gì mà Huyết Ma phải sợ hãi, Tuyết Tùng phải run bắn người lên như thế ?
Nhưng Thái Liên Khúc cũng có vài ưu điểm.
Truyện ngắn vừa phải, tạm gọi là không bị lê thê.
Cốt truyện tương đối được, nếu phát triển theo một cách khác sẽ rất hay.
Tác giả đã rất khéo léo lồng thi từ ca phú vào truyện, tính ra cũng khiến nó mềm mại đi đôi phần.
Mong tác giả tiếp tục cố gắng để viết thêm nhiều tác phẩm nữa.

Muôn vàn cảm tạ Thanh Hùng huynh.

Kiếm Phổ
09-15-2008, 06:06 PM
Trên đây là các bài bình truyện THÁI LIÊN KHÚC --- truyện đoạt hạng 7 kỳ thi TÀNG KINH KIẾM PHỔ III.