PDA

View Full Version : Hạng 6 - LẠC ĐIỂU THẦN VŨ --- các bài bình



Bích Vân Thiên
03-02-2008, 12:50 AM
Bài bình của Thất Giới Minh: LẠC ĐIỂU THẦN VŨ
Người bình: Bích Vân Thiên


Đệ xin mạn phép đưa lên bình bình luận về truyện Lạc Điểu Thần Vũ lên. xin mọi người nhận xét và cho ý kiến thêm.


* Phần 1 Tổng Quát

I - Ý Tưởng và cốt truyện

1. Ý tưởng
Lấy ý tưởng từ hình tượng chim Lạc, vị thần cổ xưa của người Việt Nam chúng ta. Từ đó nêu lên truyền thống của dân tộc ta ngàn năm chống giặc ngoại xâm, dù bị đô hộ nhiều năm, không ngừng bị đồng hóa nhưng bản sắc dân tộc vẫn cuộn chảy trong huyết quản của người dân Việt Nam.
Điều này làm cho người bình cảm thấy rất thích thú.

2. Cốt truyện
Xoay quanh cuộc quyết đấu của hai con người, đại diện cho hai quốc gia. Đan xen vào đó là những sự kiện lịch sử có thật. (Giống Kim Dung lão gia luôn viết truyện đan xen với lịch sử). Người bình thấy rằng đây là một hướng rất hay. Do truyện rất ngắn nên cốt truyện cũng chỉ xoay quanh một vài nhân vật. Vì vậy cốt truyện đơn giản không phức tạp làm cho đọc giả cảm thấy dễ hiểu không khó nuốt như những truyện có cốt truyện rối rắm, đến kết mà vẫn không hiểu vì sao lại xảy ra như vậy. Nhưng ngược lại đó cũng là một nhược điểm vì nhiều khi quá đơn giản thì cũng gây ra sự phản cảm đối với độc giả.

3. Xây dựng nhân vật.
Người bình thấy tác giả chưa lột tả hết được cái thần của nhân vật. Nếu chưa học qua lịch sử chắc người bình cũng không biết được sự tráo trở của Kiều Công Tiễn, sự bất phàm của Ngô Quyền. Chắc vì nghĩ đây là hai nhân vật trong lịch sử ai cũng biết nên tác giả đã không chú trọng vào xây dựng hình tượng hai nhân vật này. Tác giả đã xây dựng nhân vật Thiết Thủ một hình tượng anh hùng thôn dã, tính tình bộc trực, trượng nghĩa, quý trọng huynh đệ, thủ tín. Hình tượng nhân vật như vậy cũng rất thường gặp trong các truyện Kiếm Hiệp. Trong một tác phẩm ngắn như thế này mà tác giả miêu tả được như vậy đã là rất tốt rồi.



II - Bố cục và tình tiết

1- Bố cục
Bố cục được tác giả trình bày rất tốt, ở đây tác giả lúc bắt đầu đã đi ngay vào trọng tâm của câu truyện rồi từ đó mở rộng ra những tiền nhân hậu quả. Từ một điểm ban đầu dần dần tác giả dẫn dắt người đọc vào guồng quay của câu chuyện. Bình thường ở những tác phẩm khác tác giả thường mở đầu bằng những tình huống nguyên nhân dẫn đến sự việc xảy ra sau này nhưng ở đây tác giả của truyện Lạc Điểu Thần Vũ lại mở đầu bằng những sự việc đang diễn ra và từ từ nêu ra nguyên nhân của những sự việc đó.


2 - Tình tiết
Những tình tiết trong truyện được nêu nên rất hợp lý. Bất cứ một tình huống nào xảy ra thì tác giả ngay lập tức đưa vào tình tiết nhằm làm cho người đọc hiểu rõ hơn nội dung của câu chuyện. Ví dụ như ở hồi 1, những suy tưởng về quá khứ của Thiết Thủ chủ yếu làm cho độc giả biết "hắn" mà Kiều Công Tiễn và Thiết Thủ vừa nói đến là ai. Ở chương 3 đoạn Chu Giả kể về sự việc 12 năm trước là để cho độc giả biết được mình đã được Thiết Thủ cứu giúp như thế nào và mở ra cho khán giả thấy được mối liên hệ của Thiết Thủ với Tú Vân....
Nhưng truyện lại có những sai sót không đáng có, người bình biết là khi tác giả viết truyện này chắc đã tìm hiểu về bối cảnh lịch sử của thời đại này nhưng do chưa kỹ nên đã mắc phải những sai sót nghiêm trọng.

(1) - Những tình tiết sai lệch so với lịch sử:
Tuy đây chỉ là câu chuyện hư cấu dựa theo lich sử, nhưng những gì liên quan đến lịch sử thì cần phải được tôn trọng không thể sai lệch.

- Sai lệch thứ nhất : Sử ghi Dương Đình Nghệ năm 931 nổi dậy đánh duổi quân Nam Hán, đánh bại quân tiếp viện, giết chết tướng Nam Hán là Trần Bảo rồi lên nắm quyền Tiết độ sứ. Nhưng trong truyện thì lúc đó Dương Đình Nghệ đã lên làm Tiết Độ Sứ một thời gian và vì theo sử là đánh đuổi quân Nam Hán, đánh bại quân tiếp viện và chém chết tướng Nam Hán là Trần Bảo phải là trong năm 931 chứ không thể là ngay đầu năm được. vì vậy việc Trần Bảo mang mang quân sang lúc mùng 4 năm mới là sai với lịch sử. Còn trận tái đấu giữa Thiết Thủ và Lý Khắc Phong diễn ra ngay sau tết vậy thì đó không phải là năm 931. Vì Dương Đình Nghệ lên nắm quyền năm 931 tất nhiên là đã qua cái tết năm đó rồi, mà cái tết tiếp theo phải là cái tết của năm 932. Vậy thì cuôc tái đấu của Thiết Thủ với Lý Khắc Phong phải là vào năm 932. (cái này có liên quan tới sai lầm sau).

- Sai lệch thứ hai : Sau trận tái đấu năm đó, Đinh Thiết Thủ lưu lạc 4 năm bên Trung Quốc tìm con, đến năm thứ 4 thì nghe tin Dương Đình Nghệ bị Kiều Công Tiễn giết chết liền quay về. Sử có ghi lại là Dương Đình Nghệ bị Kiều Công Tiễn giết hại vào tháng 4 năm 937. Vậy tính từ khi bắt đầu lưu lạc sang đất Trung Quốc tìm con trai đến lúc về nước là 4 năm nghĩa là từ năm 932 (cứ cho là vậy vì theo sai lầm thứ nhất. Và vì truyện có nói rằng Đinh Thiết Thủ dưỡng thương mất 3 tháng rồi nóng lòng đi tìm con nên chắc rằng không thể sang năm 933 được) đến năm 936 và đang là mùa đông năm 936 (vì có tuyết nên có thể tính được là vào từ tháng 10 đến tháng 12) thì làm sao có thể nghe được tin Dương Đình Nghệ bị Kiều Công Tiễn giết hại (4/1937) được chứ -> sai với lịch sử.

- Sai lệch thứ ba : ở hồi 3 khi Đinh Thiết Thủ nhớ lại lúc cứu ông thầy bói Chu Giả, có nhớ đến đoạn Lý Thái Vinh được sự hậu thuẫn của Lý Khắc Chính. Việc này cho thấy lúc này Lý Khắc Chính đã đánh bại Khúc Thừa Mỹ và cơ bản đã xâm chiếm nước ta. Theo truyện thì đó là 12 năm trước của năm 931 và là năm 919. Nhưng theo sử sách thì lại nói khác nhau về sự việc Lý Khắc Chính và Lý Tiến đem quân sang đánh Khúc Thừa Mỹ. Theo Đại Việt sử kí toàn thư và Khâm định việt sử Thông giám cương mục chép thời gian này là tháng 7 năm 923. Còn theo Tư trị tân giám và Tân ngũ đại sử (đều của Trung Quốc và ra đời sớm hơn 2 quyển sử ở trên) thì lại là vào 930. Dù là thời gian nào thì sự kiện trong truyện cũng sai vì tính ra là năm 919 sao đã có Lý Khắc Chính ở thành Đại La còn 4 năm nữa mới là 923 và 11 năm nữa mới là 930 -> sai với sách sử.

- Sai lệch thứ tư : Quá lạm dụng từ Nam Việt. Đây là tên một quốc gia cổ có lãnh thổ bao gồm một phần của các tỉnh Quảng Đông, Quảng Tây, Vân Nam của Trung Quốc và phần lớn miền bắc Lãnh thổ Việt Nam. Nam Việt được thành lập năm 207 TCN bởi Triệu Đà và kêt thúc vào năm 111 TCN.

(2) – Những tình tiết vô lý

- Tình tiết thứ nhất : Đó là lúc Đinh Thiết Thủ chạy trốn khỏi pháp trường. Sao vừa chạy ra khỏi pháp trường, chạy một hồi là ra ngay được bãi đất hoang ngoài thành. Vô lý, làm sao có thể chạy ra khỏi thành dễ dàng như vậy. Vì thành nào chả có tường thành bao quanh, có lính canh cổng thành và lính đi lại trên mặt thành. Ngoài ra lúc đó còn là thời gian vừa xảy ra cuộc chiến nên canh phòng rất là nghiêm ngặt, nhưng sao Thiết Thủ lại có thể nhẹ nhàng rời được thành ra ngoài như vậy. Chẳng nhẽ lính canh nhìn thấy tù nhân bỏ chạy mà không chặn lại à ( rất rõ ràng lúc chạy Thiết Thủ trên cổ còn mang gông, ai trông thấy chả biết là tù nhân, lại còn có Kiều Công Tiễn đuổi theo nữa chứ) quả là rất vô lý khi Thiết Thủ an nhiên chạy ra được ngoài thành.

- Tình tiết thứ hai : Lúc Thiết Thủ vùng thoát khỏi pháp trường, truyện viết “Kiều Công Tiễn vừa quay người lại đã vung quyền đánh chết một tên lính đứng gần đó. Không thèm nhìn…” (trang 30 hồi 2). Sao Kiều Công Tiễn lại có thể tự nhiên ra tay đánh chết một tên lính trong khi xung quang đó là người dân cùng với Dương Đình Nghệ được. Quả thật nếu như vậy chẳng nhẽ hắn lại không bị hỏi tội vì tự tiện đánh chết người sao? Lúc đó hắn đang xây dựng hình tượng là một con người yêu nước, ghét cái ác như thù, vì đại nghĩa diệt thân thì sao có thể tự tiện ra tay giết người được. Làm như vậy thì sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của y -> cho tình tiết này vào rất là vô lý.

- Tình tiết thứ ba : Đó là tình tiết hai bộ tướng của Ngô Quyền ngồi nghỉ bên bờ suối. Trong truyện viết rằng hai bộ tướng đó là người do Ngô Quyền phái đến để xin hoãn xử tội cho Thiết Thủ. Tôi nghĩ chỗ họ nghỉ chỉ cách thành Đại La một đoạn mà thôi ( như truyện viết là khi Thiết Thủ chạy tới mảnh đất hoang ngoài thành thì gặp họ) sao họ không nhanh chóng vào thành bẩm cáo sự việc mà lại ngồi nghỉ ở ngay ngoài thành, chẳng nhẽ họ không biết là cứu người như cứu hỏa sao, chỉ cần chậm 1 giây thôi là đã hỏng việc rồi. Từ Ái Châu ( Thanh Hóa ) ra họ sao không nghỉ chỗ khác mà đến tận gần thành rồi mới nghỉ. Theo lẽ thường thì việc khẩn cấp thì họ phải vào thành báo cáo rồi mới nghỉ nghơi không ai lại nghỉ rồi mới đi báo cáo cả -> phi lý.

- Tình tiết thứ tư : Nói về nàng Hoàng Hoa, truyện nói rằng nàng là vợ của 1 bộ tướng của Khúc Thừa Mỹ, sau khi Khúc Thừa mỹ bị bắt thì không chịu đầu hàng đã dẫn một số tàn quân chống chọi được mấy năm. Hoàng Hoa gặp được liền cưới, sống với nhau được ba tháng thì chồng bị giết liền chạy về đây.
+ Nếu tính là năm 930 Khúc Thừa Mỹ bị đánh bại thì chồng của Hoàng Hoa dẫn tàn quân chống lại chỉ được mấy tháng là cùng vì hiện tại trong truyện là năm 931 chứ làm sao được mấy năm.
+ Nếu tính là năm 923 thì còn có lý. Nhưng lại sai lệch so thời gian trong truyện đó là Lý Khắc Chính đem quân sang từ trước năm 919.

- Tình tiết thứ năm : Đó là việc lúc Thiết Thủ đánh nhau với con hổ thứ hai. Lúc lao vào con hổ quá đà bị con hổ đưa mồm cắn vào chân. Thiết Thủ đã đạp mạnh hai chân vào hàm trên của con hổ làm con hổ văng ra nhưng hai lòng bàn chân bị răng hổ cắm vào phụt máu ra lỗ chỗ -> chỗ này vô lý à nha. Mọi người thử nhĩ xem khi hai chân đã đạp vào hàm trên của con hổ thì làm sao lại bị răng cắm vào lòng bàn chân được, vì chắc chắn khi nhảy tới hai chân của Thiết Thủ phải ở phía trên của con hổ vì nếu ở dưới thì làm sao mà đạp vào hàm trên được. Mọi người đã có ai từng đá chó ở ngoài đường chưa. Người bình đã từng đá vào mõm của vài con chó, nhưng nếu đá từ bên trên vào mõm của nó thì mõm của nó sẽ chúi xuống dưới vậy thì làm sao gây ra vết thương ở lòng bàn chân được.

- Tình tiết thứ sáu : Cái này hơi khiên cưỡng à nha. Đoạn Thiết Thủ có cảm giác là có người nào đó cố tình thả hai con Hổ vào trong rừng nhằm hại mình. Hic pó tay. Người bình nghĩ rằng đó chỉ là tình tiết của tác giả nhằm xây dựng tình huống cho con chó nhỏ xuất hiện, rồi sau này con chó nhỏ đó cứu sống Thiết Thủ thoát khỏi chén rượu độc. Nhưng cũng rất là phi lý thời chiến loạn ai lại hâm đến mức đem thả Hổ vào rừng ngay cạnh thành Đại La chứ ( chính Thiết Thủ khẳng định là khu rừng này không có Hổ). Cứ giả thiết cho rằng là để hại Thiết Thủ thì đối với võ công của Thiết Thủ thì hai con Hổ này làm sao hại được hắn -> thả vào vô ích. Với lại thành Đại La có 4 cổng sao biết Thiết Thủ đi vào thành bằng đường nào mà giăng bẫy. Với lại còn tấm biển chỉ dẫn sai chứ, nếu chỉ dẫn như vậy thì sẽ có vô khối người đến thành Đại La đi lạc vào và làm mồi cho Hổ đói, nhưng vào dịp này thì toàn là những người có võ công từ xa đến để xem cuộc tái đấu của Thiết Thủ và Lý Khắc Phong -> nếu gặp Hổ thì Hổ chết chứ chẳng phải họ (vì người ta thường đi theo nhóm), còn tấm biển là để dẫn dụ Thiết Thủ đi vào làm mồi cho Hổ thì thật là vô lý, chẳng nhẽ Thiết Thủ sống mười mấy năm tại Thành Đại La lại không biết rõ những con đường để đi tới thành Đại La ư vì hắn là Tiều Phu nên đường tắt, đường rừng nào quanh thành hắn lại không biết. vì thế treo tấm biển chỉ sai đường và thả Hổ vào khu rừng là chuyện vô ích. Ai lại đi làm những chuyện vô ích đó chứ -> phi lý. Còn nếu tác giả nêu vào chỉ để hợp thức cho tình huống con chó nhỏ xuất hiện thì cũng hơi khiên cưỡng. Vì ngoài cách đó ra còn rất nhiều cách xuất hiện như là nằm lả bên đường được Thiết Thủ cứu chẳng hạn… thiếu gì cách xuất hiện hợp lý mà lại cho xuất hiện vào một cái tình huống như vậy.

- Tình tiết thứ bảy : Đó là khi Dương Cát Lợi quay về với Kiều Công Chuẩn đang bị thương. Khi đó “Kiều Công Tiễn hét thất thanh : “Ủa! Ai, ai … làm hắn ra nông nỗi này?”…”. Liệu có ai khi xúc động thấy con mình bị thương lại gọi con mình bằng hắn chứ. Nếu không là “ai làm con ta ra thế này?” thì cũng là “Ai làm nó ra thế này?”. “Hắn” chỉ được dùng khi gọi người cùng lứa, còn “nó” thì dùng để nói về những người ở bậc dưới. Vì thế trong hoàn cảnh này dùng từ “Hắn” là không hợp lý.

- Tình tiết thứ tám : Lúc khi gặp tên bịt mặt đang đánh nhau với Kiều Công Chuẩn, vì sao Thiết Thủ lại nhận ra ngay hắn là Tạ Cửu Linh. Dù rằng chỉ gặp một lần vào 12 năm trước cùng với bang chủ Đại Bàng bang. Nhưng đó lại là điều vô lý vì khi đó thực ra truyện chỉ viết là lúc bọn Thiết Thủ cùng với Ngô Quyền ngồi trong quán thì thấy 4 người Đại Bàng bang đang ngồi đợi ai đó ( Chắc đang đợi Tạ Cửu Linh) rồi thì sau đó xảy ra việc tên Lý Thế Vinh đánh lão Chu Giả. Tất cả chạy ra xem, thì truyện viết là Ngô Quyền "nghe loáng thoáng tiếng lão già cổ quái Tạ Cửu Linh nói với Bạch Khế Công ..." ặc sao biết đó là đó là Tạ Cửu Linh chứ, chưa gặp lần nào mà. Với lại ngay sau đó thì mọi người bỏ đi hết còn lại 4 người Ngô Quyền, Thiết Thủ, Kiều Công Tiễn và Chu Giả là vào quán uống rượu vậy thì làm gì có cơ hội biết đến Tạ Cửu Linh chứ. Có thể là do nhận ra vũ khí đặc chủng của Tạ Cửu Linh nhưng 12 năm trước Tạ Cửu Linh đâu có xuất thủ mà biết đó là vũ khí của Tạ Cửu Linh, mà có lúc đó có nhìn thấy thì cũng làm sao biết được người đó là Tạ Cửu Linh, vì rằng lão không xưng tên và rằng chính xác là Thiết Thủ đâu có gặp đâu. Vì lão có bước vào quán đâu lão chỉ đứng ở ngoài đường xem "kịch" 1 lát rồi đi ngay thì làm gì có cơ hội cho Thiết Thủ biết lão là ai, dùng vũ khí gì. Và truyện chỉ đề cập đến mỗi một lần về Tạ Cửu Linh như vậy -> Thiết Thủ không có cơ sở để biết về Tạ Cửu Linh, đã không biết sao lại gọi tên ra được (quá siêu)

- Tình tiết thứ chín : Là tình tiết khi Ngô Văn Xương đâm chết Kiều Công Tiễn. Khi đó truyện viết "Con tiểu khuyển đứng với Hoàng Hoa chỉ đợi có vậy, nó phóng thẳng người nhe hàm răng há vào cổ họng Kiều Công Tiển chực táp. Tuy bị bất ngờ nhưng Kiều Công Tiễn đâu dễ để một con chó làm khó y được. Y đạp mạnh vào bụng ngựa ngã về sau, đồng thời hai tay y cuốn theo đám vào thân con tiểu khuyển. Năm quyền Kiều Công Tiễn đi vào giữa khoảng không khiến y không thể ngờ tới. Làm sao ngờ được một con chó lại có thể đánh lừa được y. Con tiểu khuyển phóng lên rất hùng dũng nhưng không cố ý cắn Kiều Công Tiễn, nó cắn vào áo Xương Văn lúc này không còn bị Kiều Công Tiễn khống chế lôi xuống đất. Chỉ một khắc sững sờ Kiều Công Tiễn đã thấy ngực trái của mình lạnh buốt. Trong lúc sắp rớt xuống đất Ngô Xương Văn đã xoay mũi thương phóng vào Kiều Công Tiễn." Đoạn này có 3 điểm vô lý.
+ Thứ nhất : "Y đạp mạnh vào bụng ngựa ngã về sau", đạp mạnh vào bụng ngựa là sao? khi ngồi trên lưng ngựa thì hai chân của người cưỡi sẽ ôm gọn bụng ngựa, vậy thì làm sao có thể đạp mạnh vào bụng ngựa được, mọi người cứ thử hình dung xem liệu có làm được việc này không. Tất nhiên là không, cứ cho là đạp vào bụng ngựa đi và nếu thế khi có tác động mạnh vào ngựa thì nó sẽ chạy vậy thì làm sao mà con tiểu khuyển đang lao tới lại có thể có thể cắn được chính xác vào áo Xương Văn để kéo câu ta xuống được. Ở đây đúng ra phải là "hai chân kẹp chặt vào bụng ngựa ngả người ra phía sau" mới đúng.
+ Thứ hai : Đó là việc Xương Văn "ngã xuống xoay mũi thương phóng về phía Kiều Công Tiễn", có ai khi bắt được con tin lại để cho con tin cầm vũ khí không, chắc chắn là không rồi khi đó phải đoạt ngay lấy để dùng nữa chứ, Kiều Công Tiễn là một cao thủ (tuy là chuyên về quyền cước nhưng cũng là một vị tướng vì vậy riêng về thương phải sử dụng rất tốt) lại là một tên cáo già vì vậy không thể phạm lỗi dở hơi như vậy.
+ Thứ ba đó là việc Xuơng Văn đâm chết Kiều Công Tiễn. Mọi người thử tưởng tượng xem liệu lúc đang lao xuống Xương Văn lại có thể đâm trúng ngực Kiều Công Tiễn được khi mà hắn ta đang ngã người trên lưng ngựa, trúng bằng niềm tin à, nếu có đâm trúng thì người bình tin chắc là chỉ trúng vào tay hoặc vai là cùng. Vậy mà lại trúng vào ngực trái -> quá phi lý.

- Tình tiết thứ mười : Đoạn Thiết Thủ cùng với Chu Giả đến nhà Lý Khuê để bỏ gông. Ta thấy Chu Giả gọi Lý Khuê là "Lý đại ca". Việc này quá là vô lý dù rằng ngay lúc sau tác giả đã cho tình huống giải quyết vấn đề này, để cho Lý Khuê gọi Chu Giả là bá bá. Nhưng vẫn không làm thỏa mãn được cảm nhận của người bình. Vì người Việt Nam từ xa xưa đã có phong tục kính trọng người già. Chu Giả lúc này đã hơn 70 tuổi ( 12 năm trước đã hơn 60 tuổi). Và Chu Giả cùng với Lý Khuê ở cái làng Hoàng Hoa đã qua lại với nhau trong một thời gian dài, không có lý nào Lý Khuê lại để Chu Giả gọi mình là đại ca trong một khoảng thời gian dài như thế, dù gì Lý Khuê cũng chỉ đáng tuổi cháu Chu Giả mà thôi. Vì rằng Lý Khuê cũng là một hảo hán đầu đội trời chân đạp đất làm sao có thể để cho việc đảo lộn luân thường đạo lý đó xảy ra được.

- Tình tiết thứ mười một : Ở hồi 2 đoạn mọi người can ngăn việc xử trảm Thiết Thủ "Già này còn nhớ hơn mười năm về trước, trước cả khi tên kiêu tướng Lý Khắc Chính sang đánh bắt Khúc độ sứ thì Đinh Thiết Thủ đã làm một chuyện chấn động cả xứ Giao Châu này, hắn ngang nhiên đối mặt với bọn Hán tặc và danh chính ngôn thuận đứng ra tranh đoạt chức vô địch Đệ nhất Vũ đài...". Theo người bình đã nêu ở phần sai lệch thứ 3 của những sai lệch lịch sử ở trên, thì trước khi tổ chức đánh võ đài thì thành Đại La đã nằm trong tay Lý Khắc Chính rồi.

Tình tiết thứ mười hai : Đó là việc Thiết Thủ dễ dàng phá vỡ bức tường phía tây của thành Đại La cho quân của Ngô Quyền tràn vào. Chẳng nhẽ lúc đó quân lính của Kiều Công Tiễn bỏ chạy hết rồi hay sao mà không có ai cản lại. Đáng ra lúc đó đang có đánh nhau, trong thành đâu đâu cũng phải có quân lính chứ nhất là những nơi trọng yếu sao lại dễ dàng để cho một người phá vỡ tường thành như thế. Tác giả miêu tả việc Thiết Thủ phá vỡ thành quá dễ dàng làm cho người bình tưởng như là thành Đại La lúc này không còn ai vậy.


III - Hành văn và ngôn ngữ

1. Về cách hành văn người bình thấy rất tốt, viết rất là lôi cuốn. Ở đây người bình không muốn so sánh với văn phong của các đại hành gia như Kim Dung hay Cổ Long vì như vậy rất khập khiễng.

2. Về ngôn ngữ
Trong tác phẩm này ngôn ngữ mà tác giả dùng để diễn đạt rất phong phú không gò bó nhưng nhiều chỗ dùng từ không đúng. Ví dụ như chữ "Tiểu xảo" ở trang 20 hồi 2 để đó có nghĩa gì, đáng ra phải là "Tấu xảo" mới đúng. "Một con giáp" ở trang 70 hồi 4, bình thường được hiểu là 1 năm (một con giáp mà) nhưng tác giả lại viết là 12 năm (sai nghiêm trọng) hoặc "đầy cảm tính tình cảm" ở trang 20 hồi 2 đó là cái gì vậy? Còn ở ngay hồi đầu lúc mà Kiều Công Tiễn nói chuyện với Thiết Thủ ở trong nhà lao có đoạn nói "làm tay sai cho bọn tàu", "bọn tàu" hai từ này người bình thấy không thoả đáng, thời đó không ai nói là "bọn tàu" cả người ta bao giờ cũng chỉ nói là "làm tay sai cho bọn người Hán" cho từ "bọn tàu" vào đây là không hợp lý, dùng từ không chuẩn. Ngay sau đó lại là "học tuồng quân tử tàu" cái này cũng vậy cho vào làm cho người bình cảm thấy củ chuối thời đó lấy đâu ra những từ ngữ như vậy? Người bình thấy đáng ra nên viết là "học theo lối quân tử" có khi câu văn lại ổn hơn...

Còn nhiều lỗi nhỏ nhặt nữa nhưng vì nó cũng không có ảnh hưởng gì lớn tới tác phẩm nên người bình không thêm vào nữa.



IV - Võ Công trong tác phẩm.

Trong tác phẩm này, tác giả không viết ra những tên chiêu thức hoa mỹ mà chỉ miêu tả ngắn gọn súc tích từng cử động của từng chiêu võ đánh ra. Nhưng nói chung là về phần này tác giả cũng không chú trọng cho lắm. Vì cả trận đánh nhau cũng chỉ miêu tả về một vài chiêu thức dù cho đó là trận đánh sinh tử.



* Phần 2 Cảm tình của đọc giả

1. Cảm tình dành cho nội dung cốt truyện
Nội dung cốt truyện hay, gắn liền với một giai đoạn lịch sử huy hoàng của dân tộc ta. Nêu bật lòng tự tôn, bản sắc dân tộc.


2. Cảm tình dành cho nhân vật.
Đó là sự thủ tín của Thiết Thủ, dù thế nào vẫn giữ lời hẹn 12 năm. Sự ân oán phân minh của Thiết Thủ, dù biết bị Kiều Công Tiễn hãm hại nhưng khi thấy con của hắn bị nạn vẫn liều thân cứu giúp "có thể nhìn lầm bằng hữu nhưng không thể nhìn lầm con của bằng hữu". Sự dịu dàng đằm thắm của Hoàng Hoa, thể hiện bản chất bao đời nay của người con gái Việt Nam. Sự khí khái bất phàm của Ngô Quyền, sự quang minh chính đại của Lý Khắc Phong...




(Do chấm lần đầu nên sẽ có rất nhiều chỗ sơ sài và sai sót, mong mọi người góp ý thêm. Đệ chỉ thấy đạt nhất là phần tìm lỗi của truyện thì phải còn các phần khác thì cực kém. Đừng cười những chỗ đệ nhận xét ngô ngê nhé, ai cười là hở mười cái răng đấy. :D .)

kevothi
06-19-2008, 09:38 PM
Bài bình của Thiên Thủ Giáo: LẠC ĐIỂU THẦN VŨ
Người bình: kevothi


Nội dung :

Truyện lấy bối cảnh nước Việt vào khoảng thời gian từ khi Ngô Quyền còn là một thuộc tướng của Dương Đình Nghệ cho đến khi ông tiêu trừ Kiều Công Tiễn và đánh bại quân Nam Hán, Ngô Quyền cũng là một nhân vật được nhắc đến trong truyện. Nhân vật chính của truyện là Đinh Thiết Thủ, cũng là một thuộc tướng của họ Dương. Nhận vật này là cao thủ của đất Giao Châu bấy giờ có rất nhiều ân oán với Lý Khắc Phong đệ nhất cao thủ Trung Quốc. Hành trình của Đinh Thiết Thủ được lồng ghép vào những sự kiện lịch sử có thật trong giai đoạn này.

Có thể thấy qua truyện Lạc Điểu Thần Vũ, tác giả thể hiện một lòng tự hào dân tộc rất cao mà đỉnh điểm là cuộc tỷ võ của Đinh Thiết Thủ và Lý Khắc Phong.

Cốt truyện cũng bám theo các sự kiện lịch sử có thật đúng như tinh thần của một tác phẩm võ hiệp – dã sử.

Mạch truyện đều, ít có những điểm không hợp lý.

Tính sáng tạo của tác giả rất cao, đặc biệt là ở chỗ miêu tả võ công và các trận đấu. (Chỗ này tôi sẽ bàn kỹ hơn ở phần bình về võ công.)

Tôi cũng rất thích tác giả vận dụng các đạo lý trong từng chi tiết như đạo lý “thanh xuất ư lam” (màu lam từ màu xanh mà ra nhưng lại đậm đà hơn – cái này không rõ lắm nhưng đại ý là như vậy :p) ở chi tiết Đinh Thiết Thủ được sư phụ ban đầu là người Trung Quốc dạy võ để rồi đánh bại được cao thủ của Trung Quốc, đạo lý về lòng yêu nước, tự hào dân tộc,…

Về những chỗ còn chưa hay trong nội dung của truyện :

Tôi có cảm nhận là các nhân vật trong truyện nói quá nhiều, cách nói chuyện có đôi khi hơi sáo khiến cho dụng ý tạo sự mộc mạc cho các nhân vật của tác giả không khớp với nhau.

Hai nhân vật Đinh Thiết Thủ và Ngô Quyền dường như là từ điển sống về các nhân vật võ lâm từ Việt Nam đến Trung Quốc vậy. Gặp một người nào đó, không cần họ giới thiệu, chỉ sơ sài nói vài câu là hai nhân vật này đoán ngay ra tên họ, biệt hiệu của đối phương.

Đinh Thiết Thủ là cao thủ lừng danh bị đem đi xử trảm phải mang gông, mang xích tay mà lại không có xích chân để tạo điều kiện cho hắn trốn thoát :p.

Tôi không hiểu âm mưu hại Đinh Thiết Thủ của Kiều Công Tiễn là nhắm mục đích gì ? Nếu nói là để tranh sự sủng tín của Dương Đình Nghệ thì đối tượng của họ Kiều phải là Ngô Quyền chứ không phải là họ Đinh, vậy thì tại sao Kiều Công Tiễn phải sắp đặt một âm mưu (khá thô thiển) để vu oan giá họa cho Thiết Thủ. Kiều Công Tiễn dùng mọi cách xử trảm Thiết Thủ dù rất nhiều người xin cho Thiết Thủ nhưng đến khi thuộc tướng của Ngô Quyền nói vài câu hời hợt thì lại bỏ qua không truy cứu. Ở đây tác giả có lẽ muốn đề cao vai trò của Ngô Quyền nhưng đề cao theo cách hạ thấp đối thủ của Ngô Quyền (Kiều Công Tiễn) xuống quá thấp như vậy chỉ khiến cho hình tượng của Ngô Quyền cũng bị kéo xuống thấp theo.

Trận đấu giữa Đinh Thiết Thủ và Lý Khắc Phong là tâm điểm của mọi chuyện nhưng tác giả nâng tầm nó lên thành cuộc chiến đại diện cho cả 2 quốc gia thì đã quá lố. Hai cá nhân dù là cao thủ cũng không thể đại diện cho 2 nước, thắng thua trong 1 trận tỷ đấu không thể so sánh với thắng thua trên chiến trường. Ở đây tác giả lại để cho Ngô Quyền và Kiều Công Tiễn sa đà vào cuộc chiến này càng làm hỏng đi hình tượng thủ lĩnh của nhân vật (sa vào chuyện vặt vãnh mà không phài là quốc gia đại sự).

Ở chương 2 của truyện có đoạn nói Dương Đình Nghệ đánh bại Lý Tiến và Đinh Thiết Thủ ở trong ngục tại thành Đại La nên không biết chuyện đó. Tuy nhiên, nếu Dương Đình Nghệ không đánh thắng Lý Tiến thì sao có thể ở thành Đại La mà giam người và xử người?

Ở đoạn cuối lúc Ngô Quyền đánh thành Đại La, tác giả mô tả quá sơ sài về trận đánh này, cả đội quân của Ngô Quyền không đánh được thành mà chỉ cần một mình Đinh Thiết Thủ xuất hiện làm gần như tất cả mọi việc như thể thành này không có người vậy (thành trong cuộc chiến mà phòng ngự lỏng lẻo đến mức có người lên được tường thành thả dây xuống, Thiết Thủ đột nhập xong rồi thoải mái phóng hỏa,thành đang chống địch mà chẳng thấy quân thủ thành chuẩn bị chống cháy, tường thành dù cho có yếu nhưng chịu được sự công phá của quân Ngô Quyền mà không chịu được một đòn của Thiết Thủ,…).

Tiểu La chỉ là một tiểu nhị tầm thường làm sao biết được chỗ yếu của tường thành?

Cuối cùng thì truyện này có một số chi tiết mà tôi thấy khá quen, có lẽ tác giả đã tham khảo từ một cuốn truyện kiếm hiệp Việt Nam viết về Ngô Quyền mà tôi đã đọc từ rất lâu rồi (lâu đến nỗi quên luôn tựa rồi :p). Những chi tiết đó là bối cảnh thành Đại La, ông thầy bói, Kiều Công Tiễn cõng ông thầy bói để bỏ trốn. Tôi xin nói rõ là không nói tác giả sao chép mà chỉ nói là tác giả có tham khảo thôi vì nhân vật chính và cốt truyện của 2 truyện này là hoàn toàn khác nhau.

Đoạn cuối truyện, cái chết của Kiều Công Tiễn không thuyết phục.

Nhân vật :

Ngoại trừ Đinh Thiết Thủ được tác giả chăm chút các tuyến nhân vật khác đều mờ nhạt, không nổi bật, có quá nhiều nhân vật phụ nhiều nhân vật chỉ xuất trong một vài cảnh rồi biến mất

Đinh Thiết Thủ : nhân vật này được tác giả khá chăm chút, yêu nước, tự hào dân tộc cao, có ngộ tính trong võ học cao, có trách nhiệm (đi sang Trung Quốc tìm con),… Nhân vật được tác giả cố ý xây dựng một cách xù xì, bình dân rồi từ đó tỏa ra những phẩm chất đẹp. Nhưng như tôi đã nói ở trên nhân vật này nói hơi nhiều, rất kiểu cách từ hành động rót rượu tuyệt giao với Kiều Công Tiễn (khi hắn đã đi đâu mất tiêu rồi :D) đến những đoạn mà hắn giao đấu với những kẻ yếu hơn thì luôn tỏ ra vẻ cao ngạo nhiều khi đến mức coi thường đối phương (Chỗ này thì cũng phải thông cảm cho nhân vật vì hắn được tác giả quá “yêu” nên xây dựng hắn giống như một ‘ngôi sao’ được nhiều người hâm mộ vậy :D), sống rất thoáng và vô tư (ngủ với người ta đến có con mà chẳng nhớ, chẳng biết gì hết). Hắn có ngộ tính cao trong võ học nhưng hơi ngu trong cuộc sống (âm mưu của Kiều Công Tiễn sờ sờ ra vậy mà chẳng biết gì hết, nghe mình có con thì xồng xộc chạy sang tận Trung Quốc để tìm dù chẳng biết mặt mũi con mình thế nào, ở đâu,…). Trong truyện có đoạn Kiều Công Tiễn đánh giá Đinh Thiết Thủ là một người “trọng tình trọng nghĩa và hơn nữa ngươi cũng là một kẻ đa tình” không biết tại sao Kiều Công Tiễn lại nói Đinh Thiết Thủ là kẻ đa tình trong khi hắn chưa biết gì về chuyện của Bạch Tú Vân và Thiết Thủ ?

Ngô Quyền : một nhân vật được khắc họa khá mờ nhạt so với vai trò của ông trong lịch sử. Tác giả cố gắng tạo cho ông một vẻ thâm mặc bất trắc (sâu không thể dò) nhưng lại không thành công khiến cho hình tượng của nhân vật trở nên không thuyết phục và khá miễn cưỡng (ai gặp Ngô Quyền cũng dốc hết tình cảm cho ông ví dụ như Đinh Thiết Thủ trong khi ông này cứ có vẻ lạnh nhạt thế nào đó). Khả năng quân sự của Ngô Quyền cũng không được nhắc đến trong 2 trận chiến lớn nhất là đối phó Kiều Công Tiễn (vì tất cả đã có Thiết Thủ làm thay) và trận Bạch Đằng (vì đã hết truyện :D).

Lý Khắc Phong : một cao thủ danh trấn phương Bắc chuyên luyện thuật Thái Bổ hoặc Phòng Trung bí pháp hoặc Vân Vũ Song Tu (trong Đại Đường Song Long) :p, cứ trước mỗi trận quyết chiến đều phải tìm nữ nhân để nạp năng lượng :fun1:. Nhân vật này bị dằn vặt trong sự hối hận vì đã mất người con gái mà mình yêu nhưng đó là phúc của Bạch Tú Vân vì nếu cô này lấy hắn thì cứ theo số lượng trận quyết chiến của họ Lý đảm bảo cô này sẽ bị tăng-xông vì ghen :D.

Dương Diên Nghệ : một tướng lãnh lừng danh mà lại không nhận biết được 1 âm mưu đổ tội rất thô thiển. Mới bình định được thành Đại La đã sẵn sàng xử tử một công thần không cần biết hậu quả của việc đó với lòng quân, tướng mình ra sao. Khá ba phải, thấy người dân kêu oan cũng thấy có lý nhưng Kiều Công Tiễn nói mấy câu thì lại đồng ý giết người, lại với vài ba lời của bộ tướng do Ngô Quyền phái đến thì lại bỏ qua mọi chuyện. Chưa kể nói là Đinh Thiết Thủ tiết lộ quân tình vậy mà ông vẫn thắng trận thế mà chẳng nghi ngờ gì hết vẫn coi Thiết Thủ là có tội. Cách nhìn người, dùng người khá ấu trĩ không đúng với một người đánh bại được quân Nam Hán.

Kiều Công Tiễn : đây là một nhân vật phản diện đã đi vào lịch sử, thơ văn, tuồng cổ nên rất khó cho tác giả miêu tả. Chính vì vậy mà Kiều Công Tiễn này không đủ ác, không đủ đảm lược để làm những chuyện ác (suốt ngày sợ sệt Ngô Quyền), không đủ thâm trầm (âm mưu đổ tội quá thô), không đủ sáng suốt (thân là tướng quân nói có mấy câu với một người Tàu đã quyết chiến sinh tử), không có thủ hạ (chẳng thấy thủ hạ nào ra hồn), không có tài năng (đổ tội cho Đinh Thiết Thủ mà chẳng biết để làm gì, làm phản nhưng chẳng có kế hoạch gì cụ thể) với con người như thế thì việc giết được Dương Đình Nghệ là nhờ ăn may và nhờ họ Dương quá ngu :D.

Bạch Tú Vân : không biết phải nói về nhân vật nữ này như thế nào :p. Yêu Lý Khắc Phong say đắm, không yêu Thiết Thủ nhưng “Bạch Tú Vân không phản kháng, nàng không yêu hắn nhưng lại muốn hiến dâng”. Đây không hiểu gọi là loại phụ nữ gì, lúc thì rất thoáng về tình cảm (hiến dâng cho Đinh Thiết Thủ dù không yêu) lúc lại như một người vợ thủ tiết (bỏ Lý Khắc Phong ở vậy nuôi con của Đinh Thiết Thủ dù vẫn khẳng đi không yêu). Thật là một nhân vật lạ lùng.

Tiểu Khuyển : một con chó theo tôi là có IQ chắc phải cỡ 180, vừa có thể canh đúng lúc để phối hợp với Đinh Thiết Thủ đánh hổ, vừa biết nhận diện chất độc và người xấu lại còn biết giải cứu con tin (con Ngô Quyền) khỏi tay một cao thủ như Kiều Công Tiễn và làm cho hắn lúng túng đến mức bị một đứa trẻ con đâm chết.

Về phong cách viết và văn phong :

Tác giả sử dụng một kết cấu khá hiện đại ở đầu truyện (không theo thứ tự thời gian thông thường mà lẫn lộn giữa hiện tại và quá khứ) nhưng cấu trúc này chỉ dùng ở đầu truyện và cuối truyện, còn phần còn lại dùng kết cấu thời gian tuần tự bình thường.

Phong cách viết của tác giả rất riêng không chịu ảnh hưởng của các đại gia võ hiệp lớn như Kim hay Cổ.

Văn phong khá thô, mộc, đơn sơ phù hợp với tính cách đa số nhân vật trong truyện nhưng lại không phù hợp để mô tả tình cảm, đặc biệt là tình cảm nam nữ hay tạo sự hoành tráng trong những cảnh giao đấu.

Về võ công

Tác giả cho các nhân vật chính diện sử dụng binh khí là chiếc đòn gánh (được cách điệu :D), chiếc liềm cắt cỏ,… những vật dụng đơn sơ này được tôn lên thành các binh khí để đấu với những đao, kiếm,… chính thống của cao thủ phương Bắc càng làm cho tính tự tôn dân tộc được đề cao. Tôi rất thích đoạn võ luận của Đinh Thiết Thủ với ba anh em họ Lý và tư tưởng “Võ Nhất Nam” của tác giả.

Các trận đấu trong truyện cũng rất đa dạng, người đấu với người, người đấu với hổ, đơn đấu, quần chiến đều có đủ làm cho võ công và cảnh chiến đấu trong truyện khá phong phú.

Có lẽ tác giả đề cao tinh tự nhiên trong võ đạo khi nhân vật Lạc Thần dù đã già nhưng vẫn rất trẻ thơ, bộ võ công Lạc Điểu Thần Vũ có cảm hứng từ những điệu múa và đặc biệt là đoạn cuối khi Ngô Quyền dùng chiếc trống đồ chơi trẻ con giúp Thiết Thủ thắng trận đấu với Lý Khắc Phong.

Việc mô tả võ công, mô tả các trận đấu cũng đi vào chi tiết để cho người đọc dễ hình dung nhưng cũng có những chỗ khá mâu thuẫn (VD : Lúc Thiết Thủ đấu với 3 tên họ Lý, tên anh cả dùng Thanh Phong Cước bay lên đá Thiết Thủ cùng lúc 2 em của hắn tấn công bằng binh khí vậy mà khi đối phó Thiết Thủ hóp người tránh được binh khí của 1 tên, “đòn gánh quét xuống” buộc Thanh Long Cước phải lui lại. Bay lên đá mà bị quét đòn gánh ở dưới cũng phải lùi lại tránh?).

Tác giả miêu tả các trận đấu đặc biệt là các trận đấu quan trọng chỉ tập trung vào một, hai chiêu nào đó mà thôi chứ không phải toàn trận chiến khiến cho người đọc cảm thấy trận chiến quá ngắn, quá đơn giản.

meoom82
07-26-2008, 08:29 AM
Bài bình của Lệ Đông Viện: LẠC ĐIỂU THẦN VŨ
Người bình: Mợ Hai Lệ đông viện


Hôm trước meoom đọc tác phẩm Thái liên khúc mượt mà như liên hoa, hôm nay đọc Lạc điểu thần vũ oai khí hùng dũng. Bỗng có cảm giác 2 truyện kề nhau này ( truyện số 7&8) như mỹ nhân sánh với anh hùng.Lạc điểu thần vũ là một câu chuyện kiếm hiệp lấy nước Nam làm bối cảnh. Thật là vui khi đoạn lịch sử hào hùng của dân tộc ( thời đại của Dương Đình Nghệ- Ngô Quyền) được tác giả sử dụng làm nền cho tác phẩm. Tác giả đã xây dựng thành công mối quan hệ của các nhân vật hư cấu lẫn nhân vật lịch sử xuất hiện trong truyện.

Điểm thu hút người đọc chính là đưa tình tiết Thiết Thủ trong đại lao lên đầu truyện, sau đó từ từ dẫn dắt vào mối quan hệ sâu xa giữa Ngô Quyền- Thiết Thủ- Công Tiễn. Cách viết này cuốn độc giả vào diễn tiến của câu chuyện.

Thiết Thủ được khắc hoạ như người con của Đại Việt, hoang sơ, mộc mạc, kiên cường, sức khoẻ rèn luyện từ săn bắn, vũ khí là đòn gánh , tâm hồn thì đơn thuần chất phác.

Ngô Quyền xuất hiện như 1 dũng tướng thao lược, nhưng chưa có " đất diễn" thể hiện điều này. Kiêù Công Tiễn trong truyện vẫn chưa nổi lên như 1 nhân vật phản diện với mưu mô thâm trầm. Trong truyện, tình tiết hắn bẫy Thiết Thủ chưa đuợc xây dựng rõ ràng và chặt chẽ, nên không bộc lộ được sự gian hùng của nhân vật.

Đoạn sau của tác phẩm tạo cho meo om có cảm giác tác giả đang chạy nước rút với thời hạn nộp bài. Những sự kiện được mong đợi như cuộc tỷ thí, sự làm phản của Công Tiễn, cuộc thanh trừng nội loạn ....được viết vội vã, sơ sài, mất đi cấu trúc chặt chẽ ban đầu của câu chuyện .

Tuyến nhân vật nữ trong truyện theo ý meo om thì bị " ăn hiếp" quá nên meoom xin lên tiếng dùm . Không những không có đất thể hiện mà còn bị áp đặt tình cảm không thương tiếc. Tố vân ban đầu ác cảm với Thiết Thủ, vậy mà sau khi được hắn cứu thì không biết nảy sinh tình cảm lúc nào mà đi hiến thân cho hắn lúc giận chồng sắp cưới.

Tình cảm của Thiết Thủ với Hoàng Hoa cũng không được rõ rệt, nhưng chi "ánh mắt của Hoàng Hoa làm hắn nao lòng " là 1 điểm son trong mối quan hệ này.

1 điểm vô lí trong truyện là: Thiết Thủ đang là trọng phạm của triều đình lại có thể thượng đài đánh với Lí Khắc Phong mà không thấy triều đình hay Công Tiễn truy bắt.

Lạc Điểu thần vũ: vũ điệu chim Lạc của nước Nam là một sáng tạo độc đáo của tác giả. Vũ điệu này thì ra ẩn tàng một đường lối võ công tuyệt vời của người Việt đã thất truyền qua các thế hệ. Nhưng không biết sao meoom không thể hình dung ra cảnh gã trai thô sơ mộc mạc của núi rừng múa điệu chim Lạc dịu dàng như thế nào, thiệt tình meoom chịu chi 1 ngàn để coi hắn múa chứ chẳng chơi .:D

Meo om rất thích cách viết của tác giả ở 4-5 hồi đầu, văn phong và cốt truyện trôi chảy theo tự nhiên. Hy vọng tác giả sẽ chăm chút toàn diện cho tác phẩm kế tiếp.:love:

@ Cũng tiếc khi thông báo là tác phẩm này hông có điểm thưởng theo tinh thần " Lệ đông viện " :heo:

BanTruc
09-11-2008, 08:24 AM
Bài bình của Đông Ly Các: LẠC ĐIỂU THẦN VŨ
Người bình: BanTruc


Sinh thời Cao Bá Quát có viết một đôi câu đối rất hay : "Phá tặc đãn hiềm tam tuế vãn. Đằng vân do hận cửu thiên đê". Lịch sử Việt Nam từ ngàn xưa đã vậy, truyền thống dựng nước luôn đi kèm với giữ nước, thời gian hòa bình thì ít, thời gian đấu tranh chống giặc ngoại xâm thì nhiều. Tuy truyền thống lịch sử lâu đời như vậy, nhưng những tác phẩm dã sử võ hiệp của Việt Nam còn rất thưa thớt, sơ sài, chưa có một tác phẩm nào đồ sộ đến mức có thể làm kim chỉ nam cho nền văn học dã sử võ hiệp.

Trong hoàn cảnh đó, Lạc điểu Thần vũ với lựa chọn là thể loại dã sử võ hiệp, một mặt đề cao truyền thống dân tộc, một mặt không đi vào lối mòn của thể loại kiếm hiệp truyền thống Trung Hoa, có thể coi là một bước đột phá mới mẻ. Tuy chưa phải là một tác phẩm đặc sắc, nhưng Lạc Điểu Thần Vũ cũng là một tác phẩm ta có thể đọc được.

Điểm mà tôi thấy ưng ý nhất ở Lạc Điểu Thần Vũ, ấy là bố cục của truyện. Về mặt số lượng, Lạc điểu thần vũ không phải là một tác phẩm đồ sộ. Với chỉ bảy chương ngắn ngủi, mỗi chương tầm gần 20 trang A4, có thể nói Lạc Điểu Thần Vũ là tác phẩm dự thi có dung lượng nhỏ nhất trong số những tác phẩm dự thi Tàng Kinh Kiếm Phổ kỳ này. Tuy nhiên, với bố cục chặt chẽ, nội dung tác phẩm vẫn được truyền tài một cách đầy đủ, chính xác, không rườm rà cũng như không cụt lủn. Tôi đánh giá rất cao điểm này. Những tình tiết được bố trí một cách liên hồi, hợp lý, bắt buộc người đọc phải theo dõi diễn biến một mạch từ đầu đến cuối mà không một chút ngán ngẩm, buồn chán. Những đoạn hồi tưởng được bố trí xen kẽ với nội dung chính, một số chi tiết nút thắt tuy còn hơi đơn giản một chút, nhưng nhìn chung là bố trí khá hợp lý, khiến tác phẩm có điểm nhấn, điểm mở, tạo nên một bố cục hết sức hài hòa, ổn định.

Lạc Điểu Thần Vũ cũng không nhục mệnh khi lựa chọn thể loại dã sử võ hiệp. Những nhân vật trong truyện được bố trí một cách rất thoải mái. Tôi đã đọc rất nhiều tác phẩm dự thi Tàng Kinh Kiếm Phổ, một số tác giả vì muốn đạt được mục đích của mình nên cố tình ép câu, ép chữ, khiến tác phẩm đọc đơn lẻ một vài trang thì hay, nhưng đọc cả tác phẩm thì rất nặng nề, chắp vá. Nhưng Lạc Điểu Thần Vũ không như vậy. Những nhân vật trong tác phẩm được bố trí xuất hiện rất hợp lý, nhân vật xuất hiện để truyền tải tình tiết của truyện, chứ không phải xuất hiện để gò ép tác phẩm vào đúng thể loại dã sử võ hiệp. Trong chính sử, chúng ta đều biết tới một chiến thắng lẫy lừng của Ngô Quyền trên cửa sông Bạch Đằng. Tuy nhiên, nguyên nhân của trận chiến đó chỉ được miêu tả bằng vài câu rất ngắn ngủi : "Năm Tân Mão (931) Dương Đình Nghệ là tướng của Khúc Hạo ngày trước (cha của Khúc Thừa Mỹ) nổi lên, mộ quân đánh đuổi bọn Lý Khắc Chính và Lý Tiến đi, rồi tự xưng làm Tiết độ sứ. Được gần 7 năm, đến năm 937, Dương Đình Nghệ bị Kiều Công Tiễn, một nha tướng sát hại để cướp vương quyền. Ngô Quyền kéo quân ra thành Đại La tiêu diệt kẻ phản bội." Lấy ý tưởng từ chi tiết đó, Lạc Điểu Thần Vũ đã dựng lên một câu truyện hết sức hợp lý. Kiều Công Tiễn, Ngô Quyền và Đinh Thiết Thủ vốn là huynh đệ kết giao, nhờ thế mà hắn có thể rất dễ dàng trong việc vu oan cho Đinh Thiết Thủ. Trong lúc Ngô Quyền đang ở xa, Đinh Thiết Thủ trốn chui nhủi, hắn dễ dàng mưu sát được Tiết Độ sứ Dương Đình Nghệ. Các tình tiết được xây dựng một cách hết sức logic, vừa khít với chi tiết mà chính sử đã đề ra mà không làm người đọc thấy khiên cưỡng, gượng ép. Tuy nhiên, Lạc Điểu Thần Vũ cũng không hề sa đà vào lịch sử mà quên mất cái thể loại mình đang đeo đuổi : dã sử võ hiệp. Nội dung câu truyện vẫn xoay quanh cuộc chiến giữa Đinh Thiết Thủ và Lý Khắc Phong, một cao thủ đến từ phương Bắc. Cuộc chiến giữa Đinh Thiết Thủ và Lý Khắc Phong không chỉ đơn thuần là cuộc chiến giữa hai cá nhân, mà hơn thế, nó còn là một cuộc chiến gián tiếp của hai dân tộc. Vì lòng tự hào dân tộc, Đinh Thiết Thủ đã không ngần ngại phế bỏ võ công của mình, vốn được truyền thụ từ phương Bắc, để chuyên tâm học hỏi võ công chính thống của dân tộc, nhằm chứng minh rằng, võ công nước Nam tuyệt đối không thua kém so với bất kỳ kẻ nào, cũng như Lý Thường Kiệt đã từng viết " Nam quốc sơn hà, Nam đế cư - Tiệt nhiên định phận tại thiên thư" Nước Nam tuy nhỏ, nhưng nó cũng vẫn là một quốc gia độc lập như Bắc phương, không kẻ nào có thể chối cãi được điều đó.

Tào Phi từng viết " Làm văn lấy ý làm chính, lấy khí làm phụ, lấy lời làm hộ vệ". Nếu như về nội dung, Lạc Điểu Thần Vũ không hẳn là một tác phẩm nổi trội, thì về mặt hình thức, câu chữ, so với những tác phẩm đợt này, Lạc Điểu Thần Vũ khá xuất sắc. Không có những câu văn tả cảnh sướt mướt rườm rà, các tình tiết trong truyện được miêu tả dưới những câu chữ đơn giản, bình dị, nhưng tuyệt nhiên không gợi cho người ta cảm giác khô khan, sơ sài.

Tóm lại, Lạc Điểu Thần Vũ không phải là một tác phẩm xuất sắc, nhưng sự hài hòa giữa nội dung, câu chữ và kết cấu cũng khiến nó đáng được đánh giá cao so với những tác phẩm tham dự kỳ này. Tôi rất hy vọng Lạc Điểu Thần Vũ sẽ chiếm được một trong ba giải đầu.

11.09.08

Thái Kỳ Thư
09-11-2008, 12:17 PM
Bài bình của Đông Ly Các: LẠC ĐIỂU THẦN VŨ
Người bình: Thái Kỳ Thư


Điệu múa của chim Lạc, điệu múa của người Việt, là niềm tự hào, là sức sống mãnh liệt giúp người Việt đứng dậy qua phong ba. Nếu người Việt chịu cất bỏ lòng tự ti, tìm về với những giá trị cội nguồn, tìm về với điệu múa cổ xưa của chim Lạc, họ sẽ vươn lên và chiến thắng mọi kẻ thù. Đó là thông điệp mà tác phẩm Lạc Điểu Thần Vũ muốn gửi gắm đến độc giả, và cũng là điểm son đáng trân trọng của tác phẩm.

Có thể nói tác giả đã trình bày câu chuyện khá tròn trặn, bố cục cân đối, mạch văn trôi chảy tự nhiên. Điểm sáng tạo của tác phẩm chính là điệu múa chim Lạc, hoà với tiếng trống cơm đã giúp cho nhân vật chính thoát khỏi mê chướng giành chiến thắng tối hậu. Chi tiết dùng âm nhạc và ca vũ để khống chế tinh thần võ sỹ trong các truyện kiếm hiệp không thiếu, nhưng đưa hình ảnh chiếc trống cơm quen thuộc dân dã vào truyện, theo đánh giá của tại hạ, là một sáng tạo đáng khen.

Tiết tấu của câu chuyện khá nhanh, gọn. Những trường đoạn Thiết Thủ vượt thoát khỏi pháp trường, Thiết Thủ đả hổ được miêu tả sắc gọn, sống động, giàu hình ảnh. Những đoạn hồi tưởng của Thiết Thủ được đan xen khá khéo léo vào mạch truyện tạo nên những quãng lặng vừa phải, không tạo cảm giác nhàm chán.

Do tác phẩm không dài, tác giả không sa đà miêu tả nhiều âm mưu phức tạp. Câu chuyện chỉ quay quanh một lời hứa tỷ võ mang tính cách danh dự giữa người Việt và người Hán nhằm khẳng định sự sáng tạo, sự tự chủ của người Việt. Câu chuyện về sự phản trắc của Kiều Công Tiễn, một chi tiết thật tồn tại trong sách sử chỉ được sử dụng làm tiền đề cho câu chuyện phát triển nên chỉ được miêu tả lớt phớt. Vì vậy mà ta không thấy có sự phức tạp của âm mưu, không thấy những cuộc đấu trí gay go, cũng như những biến chuyển tâm lý phức tạp... Các chi tiết trong câu chuyện được miêu tả ở một chừng mức hợp lý để dẫn dắt câu chuyện phát triển.

Nhân vật Đinh Thiết Thủ được miêu tả khá sống động, là mẫu người hảo hán, hành sự nhanh nhẹn, dứt khoát, vô tư, hiếu võ, trọng nghĩa khí và tình bằng hữu, là mẫu nhân vật rất phổ thông trong các truyện kiếm hiệp kiểu xưa, thuở người ta say sưa với Thuyết Đường, Tiết Nhơn Quý, v.v... Tuy nhiên, có một chi tiết hay hay ở đây, đó là Thiết Thủ thường tưởng tượng đối thủ nhỏ yếu hơn thực tế để tự kỷ ám thị bản thân đủ dũng khí và tự tin đối phó. Ngoài ra, chi tiết Thiết Thủ cảm tình âu yếm của Hoàng Hoa mà nhập tịnh đạt đến cảnh giới quy chân cũng là một chi tiết khá hay. Có lẽ tại hạ quả kiến cô văn, nhưng theo chỗ tại hạ biết đến lúc này, thông thường các cao thủ tiến nhập được vào đại định thường do gặp kỳ duyên ăn nhằm tiên đơn diệu quả, hay rơi vào thánh địa hấp thụ linh khí trời đất, v.v...; dường như chưa từng thấy có vị cao thủ nào ở giữa thôn ổ bình thường chỉ vì cảm cái tình âu yếm dịu ngọt của một người phụ nữ mà tiến nhập đại định.

Đoạn ân tình giữa Thiết Thủ và Bạch Tú Vân cũng được miêu tả khá tinh tế và hợp lý. Từ một thiếu nữ kiêu căng ngang ngạnh trải qua gia biến, hoàn cảnh đẩy đưa mà dấn mình vào mối quan hệ nam nữ vi diệu, từng biến chuyển tâm lý của Bạch Tú Vân được miêu tả một cách thuyết phục... Cách xử sự của nàng đối với Lý Khắc Phong và Đinh Thiết Thủ phù hợp với mẫu phụ nữ cổ điển, có tình có nghĩa, có thuỷ có chung...

Hình tượng Ngô Quyền được phác hoạ sơ, nhưng tỏ ra có phong độ là người có đủ uy lực nhiếp nhân phục chúng, xứng đáng là là thần long phục quốc của người Việt... Những nhân vật phụ khác như Chu Giả, mấy anh em họ Lý, v.v... chỉ là vài nét truyền thần, tuy không thực sự đặc sắc nhưng cũng khá sinh động.

Cách xây dựng nhân vật của phe đối kháng như Lý Khắc Phong khá tích cực. Họ là đối thủ nhưng vẫn đáng kính trọng vì thực tài, vì phẩm giá...

Tuyến nhân vật phản diện thực sự chỉ có Kiều Công Tiễn và Tiểu La... Một kẻ kiêu ngạo đầy tham vọng, không thoả mãn với vị trí kẻ bầy tôi, nỡ nhẫn tâm phản bạn, giết cha nuôi, cõng rắn cắn gà nhà... Y cũng khá khéo léo trong việc kích động tâm lý người khác để thực hiện âm mưu của mình, thể hiện qua màn trình diễn của y và Tiểu La nơi pháp trường trong ngày xử chém Thiết Thủ... Kẻ kia là mẫu người hèn mọn, nhát gan, tham tiền và bị lợi dụng, nhưng đứng trước tội phản quốc thì lương tâm y không thể ngủ yên...

Các trận đấu trong tác phẩm được miêu tả chân phương, nhưng khá sống động. Triết lý võ công của Thiết Thủ mơ hồ gợi cho tại hạ nhớ đến nguồn gốc của môn võ Vovinam (dù không chắc chắn lắm) và môn võ Kê Quyền (Tây Sơn - Bình Định) do Nguyễn Lữ sáng tạo và phát triển, và như đã nói ở trên, tác giả đã đưa điệu múa chim Lạc vẫn được khắc trên trống đồng và tiếng trống cơm thức tỉnh tâm thần của Thiết Thủ để đối chọi với tiếng tiêu và môn võ Thiên Long Thủ tượng trưng cho sức mạnh cuồn cuộn của người phương Bắc là một sáng tạo thú vị đối với tại hạ.

Tuy vậy, tác phẩm vẫn không tránh khỏi những hạt sạn ngoài ý muốn. Chẳng hạn, đoạn Thiết Thủ thoát khỏi pháp trường. Tuy tác giả mô tả khá sinh động, nhưng tại hạ có chỗ thắc mắc, không hiểu sao lúc này chỉ có mỗi Kiều Công Tiễn đuổi theo Thiết Thủ. Cho dù, tác giả đã khéo léo tả rằng những kẻ bàng quang đứng xem náo nhiệt đa phần có cảm tình với Thiết Thủ, nên thay vì cản trở y lại xoay ra cản trở quân lính, chúng ta cũng chớ quên là Kiều Công Tiễn đã kích động tâm lý của dân chúng trước đó, để họ đồng khẳng định tội trạng của Thiết Thủ. Thế thì, cho dù có bằng hữu của Thiết Thủ ở đó, cũng có cả quân lính phải tuân lệnh Kiều Công Tiễn và Dương Diên Nghệ ở đó, lại có cả những người bị Kiều Công Tiễn kích động tâm lý trước đó. Lẽ ra, cuộc trốn chạy của Thiết Thủ phải gian nan, chông gai hơn chút nữa...

Ngoài ra còn vài chi tiết lửng lơ khó hiểu, ví dụ như Bạch Công Khế, cha của Tú Vân vì sao lại bị tập kích không minh bạch giữa đêm khuya? Lão già cổ quái Tạ Cửu Linh đóng vai trò gì trong câu chuyện khi lão xuất hiện ba lần: bên cạnh Bạch Công Khế, tập kích con trai của Kiều Công Tiễn và trong kỳ tái tỷ võ?

Trong hồi 2, đoạn Tiểu La kể lại cuộc tỷ đấu giữa Thiết Thủ và Tiêu Ích, có lúc tác giả lỡ tay, gọi nhầm tên tướng người Nam Hán là Lý tướng quân thay vì Tiêu tướng quân...

Nói chung, tại hạ dành khá nhiều cảm tình cho tác phẩm này: chủ đề tư tưởng, triết lý võ công, v.v... Tuy nhiên, cảm giác tối hậu sau khi đọc xong dòng cuối cùng là dường như tại hạ quay về thời thiếu niên, đọc truyện dã sử của Nhà Xuất Bản Kim Đồng, hay là các truyện Thuyết Đường, Bình Tây, v.v.... Tác phẩm tròn trặn, gọn gàng, cân đối, mang tính giáo dục cao, với lời văn suôn sẻ, trong sáng (trừ những lỗi chính tả về dấu hỏi ngã), nhưng có lẽ phần nào đó nó chưa thoả được cơn khát của một độc giả đã trải đời mong được học thêm điều gì đó sâu hơn nữa, ngoài chuyện “mua vui cũng được một vài trống canh”. Nếu phải cho điểm tác phẩm, tại hạ mạo muội tặng cho tác phẩm này điểm 75/100.

LucHuong
09-12-2008, 08:51 AM
Bài bình của Thiên Thủ Giáo: LẠC ĐIỂU THẦN VŨ
Người bình: LucHuong


Trong thư pháp hay trong nghệ thuật đều có những bậc thầy lấy thô làm xảo, lấy cái thuần phác tự nhiên mà nói lên được những triết lý uyên thâm mà trong kiếm hiệp chúng ta thường gặp ở khái niệm "phản phác quy chân".
Trong cuộc thi Tàng Kinh Kiếm Phổ lần này, Lạc Điểu Thần Vũ là một trong những truyện chú trọng khai thác triệt để chất đơn sơ, thuần phác để tạo nên nét riêng, nét khác biệt của mình so với những truyện khác. Cái đơn sơ, chất phác của truyện được thể hiện từ lối hành văn, xây dựng nhân vật đến những triết lý võ công.
Tuy nhiên, để lấy thô làm xảo đòi hỏi rất nhiều ở khả năng của tác giả, dù sao tác giả của truyện này cũng là người nghiệp dư nên không thể hoàn toàn thành công với cách làm này nhưng cũng đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng người đọc. Cũng chính vì hạn chế này khiến cho truyện có một số khuyết điểm như: đơn sơ quá thì mất đi kịch tính trong tình tiết (những âm mưu, nút thắt trong truyện không chặt chẽ), nhân vật nhiều khi không được khắc họa rõ nét (không chỉ ờ tuyến nhân vật phụ mà tuyến nhân vật phản diện cũng vậy). Nếu nhân vật Bao Bất Đồng trong Thiên Long Bát Bộ khiến người ta nhớ với câu cửa miệng "Không phải đâu là không phải đâu" thì người bình đặc biệt không thích nhân vật tiểu nhị Tiểu La với câu cửa miệng "Sợ quá đi thôi", chất phác quá khiến cho có nhiều tình tiết không hợp lý phát sinh, đặc biệt là trong việc mô tả tâm tư, tình cảm của các nhân vật.
Một nét đáng chú ý nữa của truyện là tinh thần tự hào dân tộc, vận dụng những nét riêng của văn hóa truyền thống dân tộc Việt Nam (trống đồng, truyền thuyết chim Lạc,..) để làm chất liệu sáng tác cho truyện.
Kết luận: Tuy còn nhiều thiếu sót, nhưng Lạc Điểu Thần Vũ cũng đã có một nét độc đáo riêng của mình so với các truyện tham dự thi Tàng Kinh Kiếm Phổ lần này.

kamilen
09-12-2008, 11:47 AM
Bài bình của Thất Giới Môn: LẠC ĐIỂU THẦN VŨ
Người bình: kamilen


Sau mấy hôm liền đọc qua những câu chuyện đằng đằng sát khí, người chết thây phơi, đọc đến Lạc Điểu Thần Vũ liền cảm thấy cảm tình.
Cùng với Đại Việt Anh Hùng truyện đây là một trong những tác phẩm hiếm hoi lấy bối cảnh Việt Nam. Tác phẩm ngắn, vỏn vẹn chỉ có 7 hồi, mỗi hồi chừng mười mấy trang, kết cấu rõ ràng, mạc lạc, văn viết cũng khá trong sáng. Có thể xem như một quyển sách bỏ túi để đọc trong một này mùa hạ nhàn rỗi.
Câu chuyện vẫn lấy bối cảnh sự xung đột của Đại Việt và Trung Hoa, qua đó đề cao lòng tự hào dân tộc, khí khái anh hùng Việt Nam. Bối cảnh tuy rộng, xen lẫn cả những nhân vật lịch sử có thật như Ngô Quyền, nhưng phạm vi miêu tả lại hẹp. Chủ yếu là cuộc so tài được định ước từ mười hai năm trước của Đinh Thiết Thủ và Lý Khắc Phong.
Vì câu truyện ngắn cho nên tình tiết cũng không có gì phức tạp, tâm lý cũng không có nhiều chuyển biến vì thế tại hạ không phân tích kỹ vào từng nhân vật mà chỉ chỉ ra những phần quan trọng và ưu và khuyết của truyện.
Ưu Điểm của truyện:
• Phần mở đầu một giáp mười hai năm khá ấn tượng và có ý tứ.
• Phần 1 đã có nhiều sự kiện liên tục diễn tiến tạo được hấp dẫn cho đọc giả.
• Cách kể chuyện xen lẫn quá khứ và hiện tại đã gây được ấn tượng tốt. Người đọc có thể cảm nhận được hào khí ngất trời của chàng thanh niên Đinh Thiết Thủ đến vẻ hào sảng, từng trải của chàng lúc trung niên. Câu chuyện xen lẫn quá khứ và hiện tại rất hài hòa khiến người đọc không cảm giác truyện bị ngắt mạch rời rạc mà như cảm thấy được phong vị khác nhau của từng thời. Đây thật là một điểm đáng khen ngợi.
• Mối tình với nàng Bạch Tú Vân và những cảm giác mới chớm với thiếu phụ Hòang Hoa xen lẫn trong câu chuyện thật ý vị. Một Bạch Tú Vân người Hán gặp gỡ vào thời son trẻ xinh đẹp, ngạo mạn, một nàng Hòang Hoa như mặt nước, như hòang hôn đã tĩnh lặng và sâu thẳm của đời người, một mối tình đầu còn lưu luyến và chua xót và một mối tình muộn mang hơi hướng hòai cổ đan xen vào hai thời kỳ này đã tạo được thiện cảm.
• Tác giả tận dụng những món đồ thuần Việt như đòn gánh, liềm, đinh ba dùng trong nông cụ biến thành vũ khí giao thủ. Cũng là một điểm lạ.
• Trận chiến cuối cùng của Lý Khắc Phong và Thiết Thủ không chỉ là trận chiến của cá nhân mà còn là một bản anh hung cả của người phương Nam đối với người phương Bắc. Hình tượng chim Lạc, trống cơm nước việt và Thần Long Trung Hoa. Ý tưởng về trận điểu chiến trong thực tế và trong tinh thần này đã để lại ấn tượng tốt.
Khuyết điểm của truyện:
• Ngay từ đọan đối thọai đầu tiên tác giả đã định luôn nhân vật nào là chánh (Đinh Thiết Thủ), nhân vật nào là tà (Kiều Công Tiên) làm mất đi hứng thú của người đọc. Ngay cả trong đối thọai người ta cũng có thể nhận ra sự gian xảo không che dấu của Kiều Công Tiễn, và nỗi hàm oan khó rửa của Đinh Thiết Thủ.
• Đọc càng về cuối truyện số lượng nhân vật xuất hiện càng nhiều hơn. Tuy không phải là quá đáng nhưng số lượng nhân vật và số lượng trang viết có phần không tương xứng khiến các nhân vật phụ có phần mờ nhạt.
• Miêu tả võ công không đặc sắc lắm. Tuy viết về Đại Việt nhưng trong lối miêu tả võ công lại không làm bật lên những nét đặc trưng của võ Việt Nam. Ngọai trừ những món binh khí như đòn gánh, lưỡi hái gặt lúa v.v… là một điểm nhấn nhỏ thì nhìn tổng thể chiêu thức không có gì mới lạ và thóat ly Kiếm Hiệp Tàu. (Viết truyện kiếm hiệp VN cần phải đầu tư điểm này rất kỹ, nếu không cũng chỉ là bình mới rượu cũ mà thôi) Chiêu thức, thế võ miêu tả vẫn cứ na ná Tàu.
• Điểm này cũng thể hiện ở cách tác giả miêu tả nhân vật. Các nhân vật phe Tàu như Bạch Tú Vân, Đại Bàng Bang, Lý Khắc Phong… và các nhân vật phe Ta như nàng Hòang Hoa, Đinh Thiết Thủ v.v… cách sinh họat và tư duy cũng không có gì khác biệt. Viết truyện về Đại Việt thì nên đưa những nét văn hóa đặc trưng của người Việt và những tính cách đặc trưng của người Việt vào để có sự phân tách với phe Tàu. Nếu không thì hóa ra Tàu đã thành công trong quá trình đồng hóa Việt Nam, khiến con người hành xử, sinh họat na ná nhau như thế.
• Sự chuẩn bị của tác giả cho sự xuất hiện của Ngô Quyền rất công phu, nhưng khi vị đại anh hung này xuất hiện, phong thái, cử chỉ, cách ăn nói lại không có gì thật sự thu hút như người ta mong đợi.
Một vài điểm khác:
1.
“Trong mười hai năm nay tại hạ đã đi và tìm hiểu khá kỹ với các bậc tiền bối trên đất Giao Châu. Hầu như các vị mà tại hạ gặp được đều cho là người Giao Châu chúng ta trước kia từ lâu đã có võ công riêng của mình……Các vị ấy không lẽ chạy sang tận phương Bắc để tìm học cho được võ công rồi mới trở về làm việc lớn hay sao?”
Đọan luận về võ học của Đinh Thiết Thủ và Lý Minh đã thể hiện được 2 điều:
Người Giao Châu có võ học của Giao Châu. Võ học đó độc lập với phương Bắc (Trung Hoa) và có bản sắc của riêng mình. Đây thật là một điều rất hay. Tác giả viết võ hiệp, một thể tài của người Trung Hoa đề ra những đã có tư tưởng và hơi hướng dựng nên một nền võ hiệp của người Việt. Đọan luận trên thể hiện tác giả không chỉ chuyển hóa bối cảnh lịch sử mà còn muốn chuyển hóa nội dung và bản sắc của kiếm hiệp Trung Hoa thành một câu truyện hòan tòan của người Việt Nam, chứng tó hòai bảo và sự đầu tư của tác giả. Ý tưởng về võ học Giao Châu thật đáng khích lệ.
2.
“Thế tiểu điệt vừa đánh cắp cái gì của lão bá, lão bá nói nghe thử xem.
Lão già loạng choạng đứng dậy, tay vẫn không buông Đinh Thiết Thủ, lão đưa khuôn mặt đầy mùi rượu ra nói:
- Ngươi vừa đánh cắp của ta một giấc mơ, một giấc mơ đẹp. Ngươi bắt buộc phải trả cho ta thôi.
(…)
Một giấc mơ ta đã mơ dài trong mười hai năm rồi. Ngươi mà không trả được ta sẽ không tha thứ cho ngươi đâu.”

Giấc mơ đó là gì? Là giấc mơ Chim Lạc.
Hình tượng vì Lạc Thần lưu lạc trong nhân gian dưới dạng một người hành khất ngủ trong rừng gây một ấn tượng mạnh mẽ. Hình tượng này gợi lên những điệu múa cổ xưa từ thời đại Hùng Vương và những giấc mơ từ Hùng Vương lưu truyền mãi. Văn hóa Việt khác với văn hóa phương Bắc, nền văn hóa truyền miệng trong dân gian phát triển rất mạnh mẽ. Có phải ý tác giả khi xây dựng nhân vật hành khất này cũng muốn ám chỉ đến một nền văn hóa truyện miệng phát triển trong giới bình dân rất phong phú và vĩ đại?
Và đọan văn trên cũng là một đọan rất đẹp và đáng nhớ trong Lạc Điểu Thần Vũ.
3.
Việc Lý Khắc Phong trước khi giao đấu phải mây mưa với 1 nữ nhân có vẻ giống giống với Phó Hồng Tuyết trong Thiên Nhai Minh Nguyệt Đao. Trước khi giao đấu đã ngủ với vợ của Công Tôn Vũ. Nhưng hai việc này nhìn lại lại khác nhau. Phó Hồng Tuyết là một sự giải tảo tâm lý để đạt đến trạng thái tâm lý bình ổn nhất cho việc quyết đấu. Còn Lý Khắc Phong là vì điều gì thì không rõ. Những việc này có lẽ cần phải xem lại một chút vì một người sau đêm giao hoan và một người ngủ nghê đầy đủ, ai sung sức hơn có lẽ không cần phải bàn. Hay là tác giả có lý do khác?

Lạc Điểu chưa phải là một tác phẩm đặc sắc, khai mở được hướng đi cho kiếm hiệp Việt Nam. Nhưng ý tứ về người phương Nam và dòng máu chim Lạc rất đáng chú ý. Thêm nữa, đây là truyện dành thiện cảm của người đọc. Những tác phẩm còn lại quá thiên khích, đối nghịch kịch liệt.

Cũng tin rằng tác phẩm này sẽ dành được vị trí xứng đáng trong cuộc thi này.

Docconhan
09-12-2008, 03:04 PM
Bài bình của phái Côn Luân: LẠC ĐIỂU THẦN VŨ
Người bình: Docconhan & Am Tham


Một truyện ngắn chỉ 125 trang. Từ chương đầu tiên đến chương áp chót xoay quanh cuộc tỉ thí võ giữa Đinh Thiết Thủ -đại diện cho Nam Việt- và Lý Khắc Phong, 1 cao thủ đến từ phương Bắc. Đối với Lý Khắc Phong chỉ là một cuộc đấu võ như muôn ngàn cuộc thí võ giang hồ khác, nhưng với Đinh Thiết Thủ thì không phải vậy, đây là cuộc đấu võ không chỉ vì hắn mà cả vì danh dự của cả Nam Việt. Hắn thay mặt cho cả dân tộc đang nằm dưới ách cai trị của người phương Bắc cả ngàn năm nay, chứng minh với Lý Khắc Phong cũng như với cả võ lâm phương Bắc rằng người Nam Việt có võ công riêng biệt không liên quan, hay có nguồn gốc gì với võ học phương Bắc.

Cốt truyện chỉ có thế, tác giả dựng truyện cũng đơn giản chẳng có các màn đối chưởng kịch liệt, máu chảy thây phơi, cũng chẳng có các cuộc đấu trí, mưu mô thần sầu quỷ khốc. Cách thức kể truyện đều đều bình lặng như dòng sông lững lờ, dễ khiến người đọc nản. Nhưng nếu nhịp tim bạn đập nhanh một tí, mạch máu căng phồng lên, mỗi khi đọc được những trang oai hùng trong lịch sử của nước ta, thì bạn nên chịu khó đọc đến chương cuối. Khi bạn đọc xong bảo đảm bạn sẽ đọc lại lần nữa và lần này chắc chắn sẽ tập trung hơn. Tại hạ táo gan đại ngôn cho rằng tác giả này bút lực cao siêu, nội lực thâm hậu (bố cục truyện chặt chẻ, mạch truyện liền lạc). Từ văn phong, đến cách dùng từ, lối nói chuyện giữa các nhân vật trong truyện, tác giả đều cân nhắc kỹ lưỡng.

Bởi nguyên nhân của cuộc hẹn đấu mười hai năm là thế này:


Được. Nhưng ta rất công bằng, nếu như ngươi chứng minh bằng cách tạo ra hoặc tìm ra được một loại võ công khi xuất thủ thấy ngay là đặc tính của người Giao Châu của các ngươi thì ta sẽ tin, ít nhất là điều đó nói lên người Giao Châu các ngươi có bản sắc.
nên trong suốt truyện, tác giả chú trọng đến cách hành văn và các câu đối thoại, để tỏ rõ bản sắc riêng biệt của Nam Việt ta. Các câu đối thoại giữa các nhân vật phương Bắc hoặc giữa các nhân vật Việt với người phương Bắc chúng ta sẽ bắt gặp lối nói chuyện mà chúng ta thường gặp ở phần lớn các truyện kiếm hiệp khác (mà tác giả vốn người Trung Hoa), riêng các mẫu đối thoại giữa những người Việt với nhau sẽ khác hẳn. Và chúng ta hãy nghe tác giả nói về võ học xứ ta


Những gì tại hạ có được đến nay hoàn toàn là do chính bản thân mình sáng tạo và học hỏi từ những bậc tiền bối Giao Châu và từ thiên nhiên của đất trời Nam việt. Cái gốc người Giao Châu chúng ta đã cùng có thì Lý Khả huynh bảo sao (võ công của) chúng ta không giống nhau được.


Các cụ ngày xưa rất thông minh, bọn Hán tặc dùng biển người cưỡng bức, các cụ không muôn để thất truyền những gì tổ tiên để lại đã âm thầm sáng chế đưa vào phương pháp canh nông hoặc gì gì đó với mong ước Nam Việt được mãi trường tồn.
và vì thế võ khí độc đáo của ta là liềm, đinh ba (của anh em họ Lý) hoặc đòn gánh (của Đinh Thiết Thủ). chớ không phải là gươm, đao như người phương Bắc.

Cả thần linh biểu tượng dân tộc cũng không phải là Rồng mà là chim Lạc


Trong khắp vùng trời phương Nam của cõi Bách Việt chim Lạc là chim thần là linh vật đứng đầu trong tất cả các linh vật biến hóa không cùng.
Về nhạc cụ cũng khác, Lý Khắc Phong nghe tiếng tiêu mang tuyệt kỹ "Thiên Long Thủ" tưởng đã thất truyền, còn Đinh Thiết Thủ thì có tiếng trống cơm của chú bé Ngô Văn Xương.


Tất cả chủ ý của tác giả chỉ muốn nói lên một khát vọng:


Biển học mênh mông, Đầu Sắt tuy cố công lắm nhưng sức người có hạn. Chỉ mong người Giao Châu chúng ta dẹp yên giặc dã, đất nước thanh bình rồi mọi người cùng nhau hợp sức đem tâm trí hợp lại tinh túy của tổ tiên mà xây dựng lưu truyền cho đời sau. Được như thế người Nam Việt mình mới thật sự hùng mạnh tránh được áp chế của bọn người Hán và cũng là tấm lòng đối với tổ tiên.
Thông điệp này không chỉ của Đầu Sắt gửi cho 3 huynh đệ họ Lý, mà chắc còn là lời nhắn của tác giả đến với chúng ta những người cùng thời với tác giả.

Nói đến đương thời, tại hạ xin dẫn hai cụm từ ngày nay mà tác giả đã bỏ vào miệng những người sống cách đây cả 1000 năm.

Khi lần đầu đọc


Thủ hòa trong thế thắng! Đinh Thiết Thủ trầm ngâm trước câu nói của Lý Khuê.
Tại hạ đã phì cười và có ghi chú "thượng phong" vì cụm từ "hòa trên thế thắng" tại hạ chỉ đọc đầu trong vài năm trở lại ở những trang thể thao "www...vn" thôi. Nhưng ở 1 chổ khác cũng nói về cuộc đấu đó, trong cuộc nói chuyện giữa những người phương Bắc thì từ "thượng phong" có xuất hiện. Rõ ràng là tác giả cố tình viết thế.


Mình tiến thì người ta cũng tiến. Mà người ta đã đi trước mình rồi thì sự tiến bộ phải khác nhau thôi. Cái gọi là đi tắt đón đầu chỉ là hảo huyền trừ khi gặp được duyên kỳ ngộ nào đó.
Hai câu với cụm từ mới khá ngậm ngùi, có phải tác giả muốn nói lên cảm giác của mình khi hằng ngày bắt gặp những câu sáo ngữ kia?

Cuối cùng, xin hãy nghe tác giả "giảng" Lạc Điểu Thần Vũ -tựa truyện:


Lạc Điểu Thần Vũ, điệu múa thần của con chim Lạc, con chim của sự yên ổn hòa bình đang nhảy múa ngay trên đất của mình thì không có bất cứ một thế lực hùng mạnh nào có thể lấn át nó được. Chim Lạc được tôn xưng là Thần là linh vật trấn quốc của người Nam Việt kể từ khi nước Văn Lang được hình thành rõ ràng đến bây giờ. Thần chim Lạc vừa là người tiên phong mở đất, vừa là người bảo vệ mùa màng lo lắng cho sự yên bình của muôn người. Hình ảnh Thần chim Lạc còn hiện diện, ý chí người Nam Việt mãi trường tồn, không ai có thể chạm được vào con người, vào tất đất nào của người Nam Việt.

Và chương cuối khép lại với một kết thúc mỹ mãn, Đinh Thiết Thủ có con với một giai nhân phương Bắc, mà mãi đến sau cuộc đấu võ hắn mới biết. Đứa bé đang được Lý Khắc Phong (vốn là người tình của mẹ của đứa con Đinh Thiết Thủ) nuôi dưỡng, sau này sẽ dẫn về đoàn tụ với Đinh Thiết Thủ và Đinh Thiết Thủ sẽ kết duyên với một cô gái góa chồng. Kẻ xấu Kiều Công Tiễn bị giết. Rồi đóng lại với lời tuyên bố hào hùng của Ngô Quyền

Thần chim Lạc sẽ mãi mãi cùng song hành với non sông đất Việt. Kể từ hôm nay cho đến ngàn sau con cháu của dòng giống Lạc Hồng đời đời thịnh trị.

Chắc không ít người đọc sẽ có ý nghĩ tác giả thượng tôn dân tộc đến thế, chắc sẽ hạ nhục kẻ thù. Không, không phải vậy. Lý Khắc Phong kẻ đối đầu trên võ đài với Đinh Thiết Thủ là một đại hiệp quân tử, Tiêu Ích tướng nhà Bắc triều là anh kết nghĩa của Đinh Thiết Thủ.

Truyện này bàn thì tại hạ còn dám liều, chứ phê thì không dám, bởi đây không phải là một tác phẩm nghệ thuật thuần túy góp vào kho tàng kiếm hiệp, mà đây là lời gan ruột của một người có trái tim hừng hực khi chứng kiến những gì đang diễn ra trước mắt.

Mỗi nhân vật, câu chuyện được đưa vào truyện đều có góp phần nhất định vào chủ ý của tác giả, tại hạ vẫn thắc mắc tại sao tác giả ở những chương cuối lại đem Tiểu Khuyển vào truyện? Tiểu Khuyển quá linh thông làm tại hạ nghĩ Tiểu Khuyển là một linh vật trong truyện cổ tích hơn là truyện kiếm hiệp.

----
Nhạn lộng ngôn :) với sự góp ý và chỉnh sửa của Am Tham.

Bach Van Phi
09-12-2008, 04:59 PM
Bài bình của Ma Giáo: LẠC ĐIỂU THẦN VŨ
Người bình: Dong Ta - Bach Van Phi


Không biết dụng tâm của tác giả là gì khi viết lên một truyện dã sử? Nếu để cho người đọc biết rõ hơn về lịch sử, hay về việc tự hào dân tộc thì tác giả đã thất bại trong hai việc nói trên.

Nếu một người không rành gì về sử Việt, sau khi đọc xong bộ truyện này thì vẫn không biết rõ gì về thời điểm đó. Tác giả đã làm lu mờ đi những nhân vật lịch sử. Độc giả chỉ thấy một Dương Đình (Diên)? Nghệ thiếu sự minh mẫn, một Kiều Công Tiễn lúc nào cũng sợ Ngô Quyền, và về Ngô Quyền thì không nhắc tới điều gì ngòai hắn là người Đường Lâm, con rể của Dương Đình Nghệ. Không những vậy, tác giả còn vẽ một Ngô Quyền dung túng thuộc hạ. Hai tướng của Ngô Quyền làm sao có thể ỷ mình là tướng của Ngô Quyền mà thiếu tôn trọng đối với Kiều Công Tiễn như vậy được.

Đọc mấy câu này không khỏi có cảm giác hổ tướng của Ngô Quyền y như con nít, động 1 chút là đem Ngô Quyền ra doạ người :fun1: :


Người áo trắng nhíu mày, trang nghiêm đáp:
- Kiều tướng quân xin hãy cẩn ngôn. Đỗ Cảnh Thạc này là người của Ngô Quyền tướng quân chứ không phải thuộc hạ của ai khác.


Độc giả phải thấy tự hào vì chiến thắng của Đinh Thiết Thủ hay sao? Đinh Thiết Thủ quá coi trọng trận đấu, cho rằng mình phải đại diện đất nước. Nhưng đối với Lý Khắc Phong thì hắn chỉ coi trận đấu là cuộc so tài về võ công cá nhân mà thôi. Lần thứ hai khi Lý Khắc Phong sang thì hắn không có ý định đấu với Đinh Thiết Thủ, mà chỉ muốn nói với hắn một chuyện, trái lại Đinh Thiết Thủ toàn thách thức đối thủ. Chính Lý Khắc Phong còn nói “Ta không liên quan tới chúng” khi quân Nam Hán tấn công vào Nam Việt. Nếu nói Lạc Điểu Thần Vũ là đại diện cho tính tình người Nam Việt, “yên ổn nhảy múa trên đất của mình, không có bất cứ một thế lực hùng mạnh nào có thể lấn át nó được” thì thần điểu múa có hơi trễ vì


“Từ khi vua Vũ Đế nhà Hán sai Lộ Bát Đức sang đánh lấy Nam Việt cho đến khi ông Ngô Quyền đánh đuổi người Tàu về Bắc, tính vừa tròn 1050 năm” (Trích Từ Việt Nam Sử Lược của Trần Trọng Kim).

Văn phong:
Tình tiết trong truyện được sắp sếp khá hợp lý. Việc xen kẽ các sự việc đã xảy ra như những hồi ức, những giấc mơ khiến người đọc đỡ nhàm chán và câu chuyện chuyển tiếp uyển chuyển hơn. Tuy nhiên, cách ngắt câu không hợp lý, có những câu quá dài mà không hề có chỗ dừng, khiến cho câu văn hơi lủng củng .


Bên cạnh đó cũng có những tình tiết khá mơ hồ, bất hợp lý:

Nếu đã thấy được chút ánh sáng, nghe được tiếng gà gáy sao Đinh Thiết Thủ lại chỉ biết phân biệt thời gian qua những bữa cơm ...


Trên bốn bức tường kín mít vẫn có những ô song nhỏ cung cấp dưỡng khí cho tù nhân, nhờ những ô song đó Đinh Thiết Thủ trong hai tháng trời dù cách biệt thế giới bên ngoài hắn vẫn thấy được chút ánh sáng và nghe được một âm thanh gần gủi đáng yêu bậc nhất của nhân gian: tiếng gà gáy.


Hai tháng trời không nhìn thấy ánh dương quang, thời gian hắn đếm được qua những buổi đưa cơm của người lính già câm điếc.

Ở hồi cuối, tác giả miêu tả trận chiến là do Ngô Xương Ngập chỉ huy công thành, vậy thì Ngô Quyền ở đâu ra? Nếu đã có Ngô Quyền ở đó, đương nhiên thống soái toàn quân phải là Ngô Quyền mới đúng .

Ngô Xương Ngập con trai của Ngô Quyền cháu ngoại của Dương Đình Nghệ, cùng với cậu mình là Dương Tam Kha đội khăn tang trắng tấn công thành Đại La quyết bắt cho được Kiều Công Tiễn.

Trong lúc binh biến, tên bay đạn lạc mà Ngô Xương Văn, một cậu bé mới hơn mười tuổi, đã đi loạn 1 mình, không hề có 1 người tuỳ tùng,:


Kiều Công Tiễn chạy loanh quang bất chợt y thấy trước mặt có một thiếu niên mặt đồ tang trắng cầm thương ngắn cưỡi ngựa đứng cản đường, y liền chậm chân lại.

Cái chết của Kiều Công Tiễn cũng không được thoả đáng cho lắm. Một đứa bé có thể bình tĩnh quay lại đâm kẻ thù một nhát thật chính xác trước khi té xuống ngựa ... nhưng một tướng lĩnh dày dạn trận mạc lại bị sững sờ vì một con chó đến nổi thảm tử. Hơn nữa, một con tiểu khuyển liệu có đủ sức lôi nổi Ngô Xương Văn hay không ? :rolleyes:

Mong rằng trong tương lai tác giả sẽ có một tác phẩn dã sử hòanh tráng hơn đúng với tinh thần Lạc Điểu Thần Vũ


Lạc Điểu Thần Vũ, điệu múa thần của con chim Lạc, con chim của sự yên ổn hòa bình đang nhảy múa ngay trên đất của mình thì không có bất cứ một thế lực hùng mạnh nào có thể lấn át nó được. Chim Lạc được tôn xưng là Thần là linh vật trấn quốc của người Nam Việt kể từ khi nước Văn Lang được hình thành rõ ràng đến bây giờ. Thần chim Lạc vừa là người tiên phong mở đất, vừa là người bảo vệ mùa màng lo lắng cho sự yên bình của muôn người. Hình ảnh Thần chim Lạc còn hiện diện, ý chí người Nam Việt mãi trường tồn, không ai có thể chạm được vào con người, vào tất đất nào của người Nam Việt.

Kiếm Phổ
09-15-2008, 05:06 PM
Trên đây là các bài bình truyện LẠC ĐIỂU THẦN VŨ --- truyện đoạt hạng 6 kỳ thi TÀNG KINH KIẾM PHỔ III.