Bích Vân Thiên
03-02-2008, 12:50 AM
Bài bình của Thất Giới Minh: LẠC ĐIỂU THẦN VŨ
Người bình: Bích Vân Thiên
Đệ xin mạn phép đưa lên bình bình luận về truyện Lạc Điểu Thần Vũ lên. xin mọi người nhận xét và cho ý kiến thêm.
* Phần 1 Tổng Quát
I - Ý Tưởng và cốt truyện
1. Ý tưởng
Lấy ý tưởng từ hình tượng chim Lạc, vị thần cổ xưa của người Việt Nam chúng ta. Từ đó nêu lên truyền thống của dân tộc ta ngàn năm chống giặc ngoại xâm, dù bị đô hộ nhiều năm, không ngừng bị đồng hóa nhưng bản sắc dân tộc vẫn cuộn chảy trong huyết quản của người dân Việt Nam.
Điều này làm cho người bình cảm thấy rất thích thú.
2. Cốt truyện
Xoay quanh cuộc quyết đấu của hai con người, đại diện cho hai quốc gia. Đan xen vào đó là những sự kiện lịch sử có thật. (Giống Kim Dung lão gia luôn viết truyện đan xen với lịch sử). Người bình thấy rằng đây là một hướng rất hay. Do truyện rất ngắn nên cốt truyện cũng chỉ xoay quanh một vài nhân vật. Vì vậy cốt truyện đơn giản không phức tạp làm cho đọc giả cảm thấy dễ hiểu không khó nuốt như những truyện có cốt truyện rối rắm, đến kết mà vẫn không hiểu vì sao lại xảy ra như vậy. Nhưng ngược lại đó cũng là một nhược điểm vì nhiều khi quá đơn giản thì cũng gây ra sự phản cảm đối với độc giả.
3. Xây dựng nhân vật.
Người bình thấy tác giả chưa lột tả hết được cái thần của nhân vật. Nếu chưa học qua lịch sử chắc người bình cũng không biết được sự tráo trở của Kiều Công Tiễn, sự bất phàm của Ngô Quyền. Chắc vì nghĩ đây là hai nhân vật trong lịch sử ai cũng biết nên tác giả đã không chú trọng vào xây dựng hình tượng hai nhân vật này. Tác giả đã xây dựng nhân vật Thiết Thủ một hình tượng anh hùng thôn dã, tính tình bộc trực, trượng nghĩa, quý trọng huynh đệ, thủ tín. Hình tượng nhân vật như vậy cũng rất thường gặp trong các truyện Kiếm Hiệp. Trong một tác phẩm ngắn như thế này mà tác giả miêu tả được như vậy đã là rất tốt rồi.
II - Bố cục và tình tiết
1- Bố cục
Bố cục được tác giả trình bày rất tốt, ở đây tác giả lúc bắt đầu đã đi ngay vào trọng tâm của câu truyện rồi từ đó mở rộng ra những tiền nhân hậu quả. Từ một điểm ban đầu dần dần tác giả dẫn dắt người đọc vào guồng quay của câu chuyện. Bình thường ở những tác phẩm khác tác giả thường mở đầu bằng những tình huống nguyên nhân dẫn đến sự việc xảy ra sau này nhưng ở đây tác giả của truyện Lạc Điểu Thần Vũ lại mở đầu bằng những sự việc đang diễn ra và từ từ nêu ra nguyên nhân của những sự việc đó.
2 - Tình tiết
Những tình tiết trong truyện được nêu nên rất hợp lý. Bất cứ một tình huống nào xảy ra thì tác giả ngay lập tức đưa vào tình tiết nhằm làm cho người đọc hiểu rõ hơn nội dung của câu chuyện. Ví dụ như ở hồi 1, những suy tưởng về quá khứ của Thiết Thủ chủ yếu làm cho độc giả biết "hắn" mà Kiều Công Tiễn và Thiết Thủ vừa nói đến là ai. Ở chương 3 đoạn Chu Giả kể về sự việc 12 năm trước là để cho độc giả biết được mình đã được Thiết Thủ cứu giúp như thế nào và mở ra cho khán giả thấy được mối liên hệ của Thiết Thủ với Tú Vân....
Nhưng truyện lại có những sai sót không đáng có, người bình biết là khi tác giả viết truyện này chắc đã tìm hiểu về bối cảnh lịch sử của thời đại này nhưng do chưa kỹ nên đã mắc phải những sai sót nghiêm trọng.
(1) - Những tình tiết sai lệch so với lịch sử:
Tuy đây chỉ là câu chuyện hư cấu dựa theo lich sử, nhưng những gì liên quan đến lịch sử thì cần phải được tôn trọng không thể sai lệch.
- Sai lệch thứ nhất : Sử ghi Dương Đình Nghệ năm 931 nổi dậy đánh duổi quân Nam Hán, đánh bại quân tiếp viện, giết chết tướng Nam Hán là Trần Bảo rồi lên nắm quyền Tiết độ sứ. Nhưng trong truyện thì lúc đó Dương Đình Nghệ đã lên làm Tiết Độ Sứ một thời gian và vì theo sử là đánh đuổi quân Nam Hán, đánh bại quân tiếp viện và chém chết tướng Nam Hán là Trần Bảo phải là trong năm 931 chứ không thể là ngay đầu năm được. vì vậy việc Trần Bảo mang mang quân sang lúc mùng 4 năm mới là sai với lịch sử. Còn trận tái đấu giữa Thiết Thủ và Lý Khắc Phong diễn ra ngay sau tết vậy thì đó không phải là năm 931. Vì Dương Đình Nghệ lên nắm quyền năm 931 tất nhiên là đã qua cái tết năm đó rồi, mà cái tết tiếp theo phải là cái tết của năm 932. Vậy thì cuôc tái đấu của Thiết Thủ với Lý Khắc Phong phải là vào năm 932. (cái này có liên quan tới sai lầm sau).
- Sai lệch thứ hai : Sau trận tái đấu năm đó, Đinh Thiết Thủ lưu lạc 4 năm bên Trung Quốc tìm con, đến năm thứ 4 thì nghe tin Dương Đình Nghệ bị Kiều Công Tiễn giết chết liền quay về. Sử có ghi lại là Dương Đình Nghệ bị Kiều Công Tiễn giết hại vào tháng 4 năm 937. Vậy tính từ khi bắt đầu lưu lạc sang đất Trung Quốc tìm con trai đến lúc về nước là 4 năm nghĩa là từ năm 932 (cứ cho là vậy vì theo sai lầm thứ nhất. Và vì truyện có nói rằng Đinh Thiết Thủ dưỡng thương mất 3 tháng rồi nóng lòng đi tìm con nên chắc rằng không thể sang năm 933 được) đến năm 936 và đang là mùa đông năm 936 (vì có tuyết nên có thể tính được là vào từ tháng 10 đến tháng 12) thì làm sao có thể nghe được tin Dương Đình Nghệ bị Kiều Công Tiễn giết hại (4/1937) được chứ -> sai với lịch sử.
- Sai lệch thứ ba : ở hồi 3 khi Đinh Thiết Thủ nhớ lại lúc cứu ông thầy bói Chu Giả, có nhớ đến đoạn Lý Thái Vinh được sự hậu thuẫn của Lý Khắc Chính. Việc này cho thấy lúc này Lý Khắc Chính đã đánh bại Khúc Thừa Mỹ và cơ bản đã xâm chiếm nước ta. Theo truyện thì đó là 12 năm trước của năm 931 và là năm 919. Nhưng theo sử sách thì lại nói khác nhau về sự việc Lý Khắc Chính và Lý Tiến đem quân sang đánh Khúc Thừa Mỹ. Theo Đại Việt sử kí toàn thư và Khâm định việt sử Thông giám cương mục chép thời gian này là tháng 7 năm 923. Còn theo Tư trị tân giám và Tân ngũ đại sử (đều của Trung Quốc và ra đời sớm hơn 2 quyển sử ở trên) thì lại là vào 930. Dù là thời gian nào thì sự kiện trong truyện cũng sai vì tính ra là năm 919 sao đã có Lý Khắc Chính ở thành Đại La còn 4 năm nữa mới là 923 và 11 năm nữa mới là 930 -> sai với sách sử.
- Sai lệch thứ tư : Quá lạm dụng từ Nam Việt. Đây là tên một quốc gia cổ có lãnh thổ bao gồm một phần của các tỉnh Quảng Đông, Quảng Tây, Vân Nam của Trung Quốc và phần lớn miền bắc Lãnh thổ Việt Nam. Nam Việt được thành lập năm 207 TCN bởi Triệu Đà và kêt thúc vào năm 111 TCN.
(2) – Những tình tiết vô lý
- Tình tiết thứ nhất : Đó là lúc Đinh Thiết Thủ chạy trốn khỏi pháp trường. Sao vừa chạy ra khỏi pháp trường, chạy một hồi là ra ngay được bãi đất hoang ngoài thành. Vô lý, làm sao có thể chạy ra khỏi thành dễ dàng như vậy. Vì thành nào chả có tường thành bao quanh, có lính canh cổng thành và lính đi lại trên mặt thành. Ngoài ra lúc đó còn là thời gian vừa xảy ra cuộc chiến nên canh phòng rất là nghiêm ngặt, nhưng sao Thiết Thủ lại có thể nhẹ nhàng rời được thành ra ngoài như vậy. Chẳng nhẽ lính canh nhìn thấy tù nhân bỏ chạy mà không chặn lại à ( rất rõ ràng lúc chạy Thiết Thủ trên cổ còn mang gông, ai trông thấy chả biết là tù nhân, lại còn có Kiều Công Tiễn đuổi theo nữa chứ) quả là rất vô lý khi Thiết Thủ an nhiên chạy ra được ngoài thành.
- Tình tiết thứ hai : Lúc Thiết Thủ vùng thoát khỏi pháp trường, truyện viết “Kiều Công Tiễn vừa quay người lại đã vung quyền đánh chết một tên lính đứng gần đó. Không thèm nhìn…” (trang 30 hồi 2). Sao Kiều Công Tiễn lại có thể tự nhiên ra tay đánh chết một tên lính trong khi xung quang đó là người dân cùng với Dương Đình Nghệ được. Quả thật nếu như vậy chẳng nhẽ hắn lại không bị hỏi tội vì tự tiện đánh chết người sao? Lúc đó hắn đang xây dựng hình tượng là một con người yêu nước, ghét cái ác như thù, vì đại nghĩa diệt thân thì sao có thể tự tiện ra tay giết người được. Làm như vậy thì sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của y -> cho tình tiết này vào rất là vô lý.
- Tình tiết thứ ba : Đó là tình tiết hai bộ tướng của Ngô Quyền ngồi nghỉ bên bờ suối. Trong truyện viết rằng hai bộ tướng đó là người do Ngô Quyền phái đến để xin hoãn xử tội cho Thiết Thủ. Tôi nghĩ chỗ họ nghỉ chỉ cách thành Đại La một đoạn mà thôi ( như truyện viết là khi Thiết Thủ chạy tới mảnh đất hoang ngoài thành thì gặp họ) sao họ không nhanh chóng vào thành bẩm cáo sự việc mà lại ngồi nghỉ ở ngay ngoài thành, chẳng nhẽ họ không biết là cứu người như cứu hỏa sao, chỉ cần chậm 1 giây thôi là đã hỏng việc rồi. Từ Ái Châu ( Thanh Hóa ) ra họ sao không nghỉ chỗ khác mà đến tận gần thành rồi mới nghỉ. Theo lẽ thường thì việc khẩn cấp thì họ phải vào thành báo cáo rồi mới nghỉ nghơi không ai lại nghỉ rồi mới đi báo cáo cả -> phi lý.
- Tình tiết thứ tư : Nói về nàng Hoàng Hoa, truyện nói rằng nàng là vợ của 1 bộ tướng của Khúc Thừa Mỹ, sau khi Khúc Thừa mỹ bị bắt thì không chịu đầu hàng đã dẫn một số tàn quân chống chọi được mấy năm. Hoàng Hoa gặp được liền cưới, sống với nhau được ba tháng thì chồng bị giết liền chạy về đây.
+ Nếu tính là năm 930 Khúc Thừa Mỹ bị đánh bại thì chồng của Hoàng Hoa dẫn tàn quân chống lại chỉ được mấy tháng là cùng vì hiện tại trong truyện là năm 931 chứ làm sao được mấy năm.
+ Nếu tính là năm 923 thì còn có lý. Nhưng lại sai lệch so thời gian trong truyện đó là Lý Khắc Chính đem quân sang từ trước năm 919.
- Tình tiết thứ năm : Đó là việc lúc Thiết Thủ đánh nhau với con hổ thứ hai. Lúc lao vào con hổ quá đà bị con hổ đưa mồm cắn vào chân. Thiết Thủ đã đạp mạnh hai chân vào hàm trên của con hổ làm con hổ văng ra nhưng hai lòng bàn chân bị răng hổ cắm vào phụt máu ra lỗ chỗ -> chỗ này vô lý à nha. Mọi người thử nhĩ xem khi hai chân đã đạp vào hàm trên của con hổ thì làm sao lại bị răng cắm vào lòng bàn chân được, vì chắc chắn khi nhảy tới hai chân của Thiết Thủ phải ở phía trên của con hổ vì nếu ở dưới thì làm sao mà đạp vào hàm trên được. Mọi người đã có ai từng đá chó ở ngoài đường chưa. Người bình đã từng đá vào mõm của vài con chó, nhưng nếu đá từ bên trên vào mõm của nó thì mõm của nó sẽ chúi xuống dưới vậy thì làm sao gây ra vết thương ở lòng bàn chân được.
- Tình tiết thứ sáu : Cái này hơi khiên cưỡng à nha. Đoạn Thiết Thủ có cảm giác là có người nào đó cố tình thả hai con Hổ vào trong rừng nhằm hại mình. Hic pó tay. Người bình nghĩ rằng đó chỉ là tình tiết của tác giả nhằm xây dựng tình huống cho con chó nhỏ xuất hiện, rồi sau này con chó nhỏ đó cứu sống Thiết Thủ thoát khỏi chén rượu độc. Nhưng cũng rất là phi lý thời chiến loạn ai lại hâm đến mức đem thả Hổ vào rừng ngay cạnh thành Đại La chứ ( chính Thiết Thủ khẳng định là khu rừng này không có Hổ). Cứ giả thiết cho rằng là để hại Thiết Thủ thì đối với võ công của Thiết Thủ thì hai con Hổ này làm sao hại được hắn -> thả vào vô ích. Với lại thành Đại La có 4 cổng sao biết Thiết Thủ đi vào thành bằng đường nào mà giăng bẫy. Với lại còn tấm biển chỉ dẫn sai chứ, nếu chỉ dẫn như vậy thì sẽ có vô khối người đến thành Đại La đi lạc vào và làm mồi cho Hổ đói, nhưng vào dịp này thì toàn là những người có võ công từ xa đến để xem cuộc tái đấu của Thiết Thủ và Lý Khắc Phong -> nếu gặp Hổ thì Hổ chết chứ chẳng phải họ (vì người ta thường đi theo nhóm), còn tấm biển là để dẫn dụ Thiết Thủ đi vào làm mồi cho Hổ thì thật là vô lý, chẳng nhẽ Thiết Thủ sống mười mấy năm tại Thành Đại La lại không biết rõ những con đường để đi tới thành Đại La ư vì hắn là Tiều Phu nên đường tắt, đường rừng nào quanh thành hắn lại không biết. vì thế treo tấm biển chỉ sai đường và thả Hổ vào khu rừng là chuyện vô ích. Ai lại đi làm những chuyện vô ích đó chứ -> phi lý. Còn nếu tác giả nêu vào chỉ để hợp thức cho tình huống con chó nhỏ xuất hiện thì cũng hơi khiên cưỡng. Vì ngoài cách đó ra còn rất nhiều cách xuất hiện như là nằm lả bên đường được Thiết Thủ cứu chẳng hạn… thiếu gì cách xuất hiện hợp lý mà lại cho xuất hiện vào một cái tình huống như vậy.
- Tình tiết thứ bảy : Đó là khi Dương Cát Lợi quay về với Kiều Công Chuẩn đang bị thương. Khi đó “Kiều Công Tiễn hét thất thanh : “Ủa! Ai, ai … làm hắn ra nông nỗi này?”…”. Liệu có ai khi xúc động thấy con mình bị thương lại gọi con mình bằng hắn chứ. Nếu không là “ai làm con ta ra thế này?” thì cũng là “Ai làm nó ra thế này?”. “Hắn” chỉ được dùng khi gọi người cùng lứa, còn “nó” thì dùng để nói về những người ở bậc dưới. Vì thế trong hoàn cảnh này dùng từ “Hắn” là không hợp lý.
- Tình tiết thứ tám : Lúc khi gặp tên bịt mặt đang đánh nhau với Kiều Công Chuẩn, vì sao Thiết Thủ lại nhận ra ngay hắn là Tạ Cửu Linh. Dù rằng chỉ gặp một lần vào 12 năm trước cùng với bang chủ Đại Bàng bang. Nhưng đó lại là điều vô lý vì khi đó thực ra truyện chỉ viết là lúc bọn Thiết Thủ cùng với Ngô Quyền ngồi trong quán thì thấy 4 người Đại Bàng bang đang ngồi đợi ai đó ( Chắc đang đợi Tạ Cửu Linh) rồi thì sau đó xảy ra việc tên Lý Thế Vinh đánh lão Chu Giả. Tất cả chạy ra xem, thì truyện viết là Ngô Quyền "nghe loáng thoáng tiếng lão già cổ quái Tạ Cửu Linh nói với Bạch Khế Công ..." ặc sao biết đó là đó là Tạ Cửu Linh chứ, chưa gặp lần nào mà. Với lại ngay sau đó thì mọi người bỏ đi hết còn lại 4 người Ngô Quyền, Thiết Thủ, Kiều Công Tiễn và Chu Giả là vào quán uống rượu vậy thì làm gì có cơ hội biết đến Tạ Cửu Linh chứ. Có thể là do nhận ra vũ khí đặc chủng của Tạ Cửu Linh nhưng 12 năm trước Tạ Cửu Linh đâu có xuất thủ mà biết đó là vũ khí của Tạ Cửu Linh, mà có lúc đó có nhìn thấy thì cũng làm sao biết được người đó là Tạ Cửu Linh, vì rằng lão không xưng tên và rằng chính xác là Thiết Thủ đâu có gặp đâu. Vì lão có bước vào quán đâu lão chỉ đứng ở ngoài đường xem "kịch" 1 lát rồi đi ngay thì làm gì có cơ hội cho Thiết Thủ biết lão là ai, dùng vũ khí gì. Và truyện chỉ đề cập đến mỗi một lần về Tạ Cửu Linh như vậy -> Thiết Thủ không có cơ sở để biết về Tạ Cửu Linh, đã không biết sao lại gọi tên ra được (quá siêu)
- Tình tiết thứ chín : Là tình tiết khi Ngô Văn Xương đâm chết Kiều Công Tiễn. Khi đó truyện viết "Con tiểu khuyển đứng với Hoàng Hoa chỉ đợi có vậy, nó phóng thẳng người nhe hàm răng há vào cổ họng Kiều Công Tiển chực táp. Tuy bị bất ngờ nhưng Kiều Công Tiễn đâu dễ để một con chó làm khó y được. Y đạp mạnh vào bụng ngựa ngã về sau, đồng thời hai tay y cuốn theo đám vào thân con tiểu khuyển. Năm quyền Kiều Công Tiễn đi vào giữa khoảng không khiến y không thể ngờ tới. Làm sao ngờ được một con chó lại có thể đánh lừa được y. Con tiểu khuyển phóng lên rất hùng dũng nhưng không cố ý cắn Kiều Công Tiễn, nó cắn vào áo Xương Văn lúc này không còn bị Kiều Công Tiễn khống chế lôi xuống đất. Chỉ một khắc sững sờ Kiều Công Tiễn đã thấy ngực trái của mình lạnh buốt. Trong lúc sắp rớt xuống đất Ngô Xương Văn đã xoay mũi thương phóng vào Kiều Công Tiễn." Đoạn này có 3 điểm vô lý.
+ Thứ nhất : "Y đạp mạnh vào bụng ngựa ngã về sau", đạp mạnh vào bụng ngựa là sao? khi ngồi trên lưng ngựa thì hai chân của người cưỡi sẽ ôm gọn bụng ngựa, vậy thì làm sao có thể đạp mạnh vào bụng ngựa được, mọi người cứ thử hình dung xem liệu có làm được việc này không. Tất nhiên là không, cứ cho là đạp vào bụng ngựa đi và nếu thế khi có tác động mạnh vào ngựa thì nó sẽ chạy vậy thì làm sao mà con tiểu khuyển đang lao tới lại có thể có thể cắn được chính xác vào áo Xương Văn để kéo câu ta xuống được. Ở đây đúng ra phải là "hai chân kẹp chặt vào bụng ngựa ngả người ra phía sau" mới đúng.
+ Thứ hai : Đó là việc Xương Văn "ngã xuống xoay mũi thương phóng về phía Kiều Công Tiễn", có ai khi bắt được con tin lại để cho con tin cầm vũ khí không, chắc chắn là không rồi khi đó phải đoạt ngay lấy để dùng nữa chứ, Kiều Công Tiễn là một cao thủ (tuy là chuyên về quyền cước nhưng cũng là một vị tướng vì vậy riêng về thương phải sử dụng rất tốt) lại là một tên cáo già vì vậy không thể phạm lỗi dở hơi như vậy.
+ Thứ ba đó là việc Xuơng Văn đâm chết Kiều Công Tiễn. Mọi người thử tưởng tượng xem liệu lúc đang lao xuống Xương Văn lại có thể đâm trúng ngực Kiều Công Tiễn được khi mà hắn ta đang ngã người trên lưng ngựa, trúng bằng niềm tin à, nếu có đâm trúng thì người bình tin chắc là chỉ trúng vào tay hoặc vai là cùng. Vậy mà lại trúng vào ngực trái -> quá phi lý.
- Tình tiết thứ mười : Đoạn Thiết Thủ cùng với Chu Giả đến nhà Lý Khuê để bỏ gông. Ta thấy Chu Giả gọi Lý Khuê là "Lý đại ca". Việc này quá là vô lý dù rằng ngay lúc sau tác giả đã cho tình huống giải quyết vấn đề này, để cho Lý Khuê gọi Chu Giả là bá bá. Nhưng vẫn không làm thỏa mãn được cảm nhận của người bình. Vì người Việt Nam từ xa xưa đã có phong tục kính trọng người già. Chu Giả lúc này đã hơn 70 tuổi ( 12 năm trước đã hơn 60 tuổi). Và Chu Giả cùng với Lý Khuê ở cái làng Hoàng Hoa đã qua lại với nhau trong một thời gian dài, không có lý nào Lý Khuê lại để Chu Giả gọi mình là đại ca trong một khoảng thời gian dài như thế, dù gì Lý Khuê cũng chỉ đáng tuổi cháu Chu Giả mà thôi. Vì rằng Lý Khuê cũng là một hảo hán đầu đội trời chân đạp đất làm sao có thể để cho việc đảo lộn luân thường đạo lý đó xảy ra được.
- Tình tiết thứ mười một : Ở hồi 2 đoạn mọi người can ngăn việc xử trảm Thiết Thủ "Già này còn nhớ hơn mười năm về trước, trước cả khi tên kiêu tướng Lý Khắc Chính sang đánh bắt Khúc độ sứ thì Đinh Thiết Thủ đã làm một chuyện chấn động cả xứ Giao Châu này, hắn ngang nhiên đối mặt với bọn Hán tặc và danh chính ngôn thuận đứng ra tranh đoạt chức vô địch Đệ nhất Vũ đài...". Theo người bình đã nêu ở phần sai lệch thứ 3 của những sai lệch lịch sử ở trên, thì trước khi tổ chức đánh võ đài thì thành Đại La đã nằm trong tay Lý Khắc Chính rồi.
Tình tiết thứ mười hai : Đó là việc Thiết Thủ dễ dàng phá vỡ bức tường phía tây của thành Đại La cho quân của Ngô Quyền tràn vào. Chẳng nhẽ lúc đó quân lính của Kiều Công Tiễn bỏ chạy hết rồi hay sao mà không có ai cản lại. Đáng ra lúc đó đang có đánh nhau, trong thành đâu đâu cũng phải có quân lính chứ nhất là những nơi trọng yếu sao lại dễ dàng để cho một người phá vỡ tường thành như thế. Tác giả miêu tả việc Thiết Thủ phá vỡ thành quá dễ dàng làm cho người bình tưởng như là thành Đại La lúc này không còn ai vậy.
III - Hành văn và ngôn ngữ
1. Về cách hành văn người bình thấy rất tốt, viết rất là lôi cuốn. Ở đây người bình không muốn so sánh với văn phong của các đại hành gia như Kim Dung hay Cổ Long vì như vậy rất khập khiễng.
2. Về ngôn ngữ
Trong tác phẩm này ngôn ngữ mà tác giả dùng để diễn đạt rất phong phú không gò bó nhưng nhiều chỗ dùng từ không đúng. Ví dụ như chữ "Tiểu xảo" ở trang 20 hồi 2 để đó có nghĩa gì, đáng ra phải là "Tấu xảo" mới đúng. "Một con giáp" ở trang 70 hồi 4, bình thường được hiểu là 1 năm (một con giáp mà) nhưng tác giả lại viết là 12 năm (sai nghiêm trọng) hoặc "đầy cảm tính tình cảm" ở trang 20 hồi 2 đó là cái gì vậy? Còn ở ngay hồi đầu lúc mà Kiều Công Tiễn nói chuyện với Thiết Thủ ở trong nhà lao có đoạn nói "làm tay sai cho bọn tàu", "bọn tàu" hai từ này người bình thấy không thoả đáng, thời đó không ai nói là "bọn tàu" cả người ta bao giờ cũng chỉ nói là "làm tay sai cho bọn người Hán" cho từ "bọn tàu" vào đây là không hợp lý, dùng từ không chuẩn. Ngay sau đó lại là "học tuồng quân tử tàu" cái này cũng vậy cho vào làm cho người bình cảm thấy củ chuối thời đó lấy đâu ra những từ ngữ như vậy? Người bình thấy đáng ra nên viết là "học theo lối quân tử" có khi câu văn lại ổn hơn...
Còn nhiều lỗi nhỏ nhặt nữa nhưng vì nó cũng không có ảnh hưởng gì lớn tới tác phẩm nên người bình không thêm vào nữa.
IV - Võ Công trong tác phẩm.
Trong tác phẩm này, tác giả không viết ra những tên chiêu thức hoa mỹ mà chỉ miêu tả ngắn gọn súc tích từng cử động của từng chiêu võ đánh ra. Nhưng nói chung là về phần này tác giả cũng không chú trọng cho lắm. Vì cả trận đánh nhau cũng chỉ miêu tả về một vài chiêu thức dù cho đó là trận đánh sinh tử.
* Phần 2 Cảm tình của đọc giả
1. Cảm tình dành cho nội dung cốt truyện
Nội dung cốt truyện hay, gắn liền với một giai đoạn lịch sử huy hoàng của dân tộc ta. Nêu bật lòng tự tôn, bản sắc dân tộc.
2. Cảm tình dành cho nhân vật.
Đó là sự thủ tín của Thiết Thủ, dù thế nào vẫn giữ lời hẹn 12 năm. Sự ân oán phân minh của Thiết Thủ, dù biết bị Kiều Công Tiễn hãm hại nhưng khi thấy con của hắn bị nạn vẫn liều thân cứu giúp "có thể nhìn lầm bằng hữu nhưng không thể nhìn lầm con của bằng hữu". Sự dịu dàng đằm thắm của Hoàng Hoa, thể hiện bản chất bao đời nay của người con gái Việt Nam. Sự khí khái bất phàm của Ngô Quyền, sự quang minh chính đại của Lý Khắc Phong...
(Do chấm lần đầu nên sẽ có rất nhiều chỗ sơ sài và sai sót, mong mọi người góp ý thêm. Đệ chỉ thấy đạt nhất là phần tìm lỗi của truyện thì phải còn các phần khác thì cực kém. Đừng cười những chỗ đệ nhận xét ngô ngê nhé, ai cười là hở mười cái răng đấy. :D .)
Người bình: Bích Vân Thiên
Đệ xin mạn phép đưa lên bình bình luận về truyện Lạc Điểu Thần Vũ lên. xin mọi người nhận xét và cho ý kiến thêm.
* Phần 1 Tổng Quát
I - Ý Tưởng và cốt truyện
1. Ý tưởng
Lấy ý tưởng từ hình tượng chim Lạc, vị thần cổ xưa của người Việt Nam chúng ta. Từ đó nêu lên truyền thống của dân tộc ta ngàn năm chống giặc ngoại xâm, dù bị đô hộ nhiều năm, không ngừng bị đồng hóa nhưng bản sắc dân tộc vẫn cuộn chảy trong huyết quản của người dân Việt Nam.
Điều này làm cho người bình cảm thấy rất thích thú.
2. Cốt truyện
Xoay quanh cuộc quyết đấu của hai con người, đại diện cho hai quốc gia. Đan xen vào đó là những sự kiện lịch sử có thật. (Giống Kim Dung lão gia luôn viết truyện đan xen với lịch sử). Người bình thấy rằng đây là một hướng rất hay. Do truyện rất ngắn nên cốt truyện cũng chỉ xoay quanh một vài nhân vật. Vì vậy cốt truyện đơn giản không phức tạp làm cho đọc giả cảm thấy dễ hiểu không khó nuốt như những truyện có cốt truyện rối rắm, đến kết mà vẫn không hiểu vì sao lại xảy ra như vậy. Nhưng ngược lại đó cũng là một nhược điểm vì nhiều khi quá đơn giản thì cũng gây ra sự phản cảm đối với độc giả.
3. Xây dựng nhân vật.
Người bình thấy tác giả chưa lột tả hết được cái thần của nhân vật. Nếu chưa học qua lịch sử chắc người bình cũng không biết được sự tráo trở của Kiều Công Tiễn, sự bất phàm của Ngô Quyền. Chắc vì nghĩ đây là hai nhân vật trong lịch sử ai cũng biết nên tác giả đã không chú trọng vào xây dựng hình tượng hai nhân vật này. Tác giả đã xây dựng nhân vật Thiết Thủ một hình tượng anh hùng thôn dã, tính tình bộc trực, trượng nghĩa, quý trọng huynh đệ, thủ tín. Hình tượng nhân vật như vậy cũng rất thường gặp trong các truyện Kiếm Hiệp. Trong một tác phẩm ngắn như thế này mà tác giả miêu tả được như vậy đã là rất tốt rồi.
II - Bố cục và tình tiết
1- Bố cục
Bố cục được tác giả trình bày rất tốt, ở đây tác giả lúc bắt đầu đã đi ngay vào trọng tâm của câu truyện rồi từ đó mở rộng ra những tiền nhân hậu quả. Từ một điểm ban đầu dần dần tác giả dẫn dắt người đọc vào guồng quay của câu chuyện. Bình thường ở những tác phẩm khác tác giả thường mở đầu bằng những tình huống nguyên nhân dẫn đến sự việc xảy ra sau này nhưng ở đây tác giả của truyện Lạc Điểu Thần Vũ lại mở đầu bằng những sự việc đang diễn ra và từ từ nêu ra nguyên nhân của những sự việc đó.
2 - Tình tiết
Những tình tiết trong truyện được nêu nên rất hợp lý. Bất cứ một tình huống nào xảy ra thì tác giả ngay lập tức đưa vào tình tiết nhằm làm cho người đọc hiểu rõ hơn nội dung của câu chuyện. Ví dụ như ở hồi 1, những suy tưởng về quá khứ của Thiết Thủ chủ yếu làm cho độc giả biết "hắn" mà Kiều Công Tiễn và Thiết Thủ vừa nói đến là ai. Ở chương 3 đoạn Chu Giả kể về sự việc 12 năm trước là để cho độc giả biết được mình đã được Thiết Thủ cứu giúp như thế nào và mở ra cho khán giả thấy được mối liên hệ của Thiết Thủ với Tú Vân....
Nhưng truyện lại có những sai sót không đáng có, người bình biết là khi tác giả viết truyện này chắc đã tìm hiểu về bối cảnh lịch sử của thời đại này nhưng do chưa kỹ nên đã mắc phải những sai sót nghiêm trọng.
(1) - Những tình tiết sai lệch so với lịch sử:
Tuy đây chỉ là câu chuyện hư cấu dựa theo lich sử, nhưng những gì liên quan đến lịch sử thì cần phải được tôn trọng không thể sai lệch.
- Sai lệch thứ nhất : Sử ghi Dương Đình Nghệ năm 931 nổi dậy đánh duổi quân Nam Hán, đánh bại quân tiếp viện, giết chết tướng Nam Hán là Trần Bảo rồi lên nắm quyền Tiết độ sứ. Nhưng trong truyện thì lúc đó Dương Đình Nghệ đã lên làm Tiết Độ Sứ một thời gian và vì theo sử là đánh đuổi quân Nam Hán, đánh bại quân tiếp viện và chém chết tướng Nam Hán là Trần Bảo phải là trong năm 931 chứ không thể là ngay đầu năm được. vì vậy việc Trần Bảo mang mang quân sang lúc mùng 4 năm mới là sai với lịch sử. Còn trận tái đấu giữa Thiết Thủ và Lý Khắc Phong diễn ra ngay sau tết vậy thì đó không phải là năm 931. Vì Dương Đình Nghệ lên nắm quyền năm 931 tất nhiên là đã qua cái tết năm đó rồi, mà cái tết tiếp theo phải là cái tết của năm 932. Vậy thì cuôc tái đấu của Thiết Thủ với Lý Khắc Phong phải là vào năm 932. (cái này có liên quan tới sai lầm sau).
- Sai lệch thứ hai : Sau trận tái đấu năm đó, Đinh Thiết Thủ lưu lạc 4 năm bên Trung Quốc tìm con, đến năm thứ 4 thì nghe tin Dương Đình Nghệ bị Kiều Công Tiễn giết chết liền quay về. Sử có ghi lại là Dương Đình Nghệ bị Kiều Công Tiễn giết hại vào tháng 4 năm 937. Vậy tính từ khi bắt đầu lưu lạc sang đất Trung Quốc tìm con trai đến lúc về nước là 4 năm nghĩa là từ năm 932 (cứ cho là vậy vì theo sai lầm thứ nhất. Và vì truyện có nói rằng Đinh Thiết Thủ dưỡng thương mất 3 tháng rồi nóng lòng đi tìm con nên chắc rằng không thể sang năm 933 được) đến năm 936 và đang là mùa đông năm 936 (vì có tuyết nên có thể tính được là vào từ tháng 10 đến tháng 12) thì làm sao có thể nghe được tin Dương Đình Nghệ bị Kiều Công Tiễn giết hại (4/1937) được chứ -> sai với lịch sử.
- Sai lệch thứ ba : ở hồi 3 khi Đinh Thiết Thủ nhớ lại lúc cứu ông thầy bói Chu Giả, có nhớ đến đoạn Lý Thái Vinh được sự hậu thuẫn của Lý Khắc Chính. Việc này cho thấy lúc này Lý Khắc Chính đã đánh bại Khúc Thừa Mỹ và cơ bản đã xâm chiếm nước ta. Theo truyện thì đó là 12 năm trước của năm 931 và là năm 919. Nhưng theo sử sách thì lại nói khác nhau về sự việc Lý Khắc Chính và Lý Tiến đem quân sang đánh Khúc Thừa Mỹ. Theo Đại Việt sử kí toàn thư và Khâm định việt sử Thông giám cương mục chép thời gian này là tháng 7 năm 923. Còn theo Tư trị tân giám và Tân ngũ đại sử (đều của Trung Quốc và ra đời sớm hơn 2 quyển sử ở trên) thì lại là vào 930. Dù là thời gian nào thì sự kiện trong truyện cũng sai vì tính ra là năm 919 sao đã có Lý Khắc Chính ở thành Đại La còn 4 năm nữa mới là 923 và 11 năm nữa mới là 930 -> sai với sách sử.
- Sai lệch thứ tư : Quá lạm dụng từ Nam Việt. Đây là tên một quốc gia cổ có lãnh thổ bao gồm một phần của các tỉnh Quảng Đông, Quảng Tây, Vân Nam của Trung Quốc và phần lớn miền bắc Lãnh thổ Việt Nam. Nam Việt được thành lập năm 207 TCN bởi Triệu Đà và kêt thúc vào năm 111 TCN.
(2) – Những tình tiết vô lý
- Tình tiết thứ nhất : Đó là lúc Đinh Thiết Thủ chạy trốn khỏi pháp trường. Sao vừa chạy ra khỏi pháp trường, chạy một hồi là ra ngay được bãi đất hoang ngoài thành. Vô lý, làm sao có thể chạy ra khỏi thành dễ dàng như vậy. Vì thành nào chả có tường thành bao quanh, có lính canh cổng thành và lính đi lại trên mặt thành. Ngoài ra lúc đó còn là thời gian vừa xảy ra cuộc chiến nên canh phòng rất là nghiêm ngặt, nhưng sao Thiết Thủ lại có thể nhẹ nhàng rời được thành ra ngoài như vậy. Chẳng nhẽ lính canh nhìn thấy tù nhân bỏ chạy mà không chặn lại à ( rất rõ ràng lúc chạy Thiết Thủ trên cổ còn mang gông, ai trông thấy chả biết là tù nhân, lại còn có Kiều Công Tiễn đuổi theo nữa chứ) quả là rất vô lý khi Thiết Thủ an nhiên chạy ra được ngoài thành.
- Tình tiết thứ hai : Lúc Thiết Thủ vùng thoát khỏi pháp trường, truyện viết “Kiều Công Tiễn vừa quay người lại đã vung quyền đánh chết một tên lính đứng gần đó. Không thèm nhìn…” (trang 30 hồi 2). Sao Kiều Công Tiễn lại có thể tự nhiên ra tay đánh chết một tên lính trong khi xung quang đó là người dân cùng với Dương Đình Nghệ được. Quả thật nếu như vậy chẳng nhẽ hắn lại không bị hỏi tội vì tự tiện đánh chết người sao? Lúc đó hắn đang xây dựng hình tượng là một con người yêu nước, ghét cái ác như thù, vì đại nghĩa diệt thân thì sao có thể tự tiện ra tay giết người được. Làm như vậy thì sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của y -> cho tình tiết này vào rất là vô lý.
- Tình tiết thứ ba : Đó là tình tiết hai bộ tướng của Ngô Quyền ngồi nghỉ bên bờ suối. Trong truyện viết rằng hai bộ tướng đó là người do Ngô Quyền phái đến để xin hoãn xử tội cho Thiết Thủ. Tôi nghĩ chỗ họ nghỉ chỉ cách thành Đại La một đoạn mà thôi ( như truyện viết là khi Thiết Thủ chạy tới mảnh đất hoang ngoài thành thì gặp họ) sao họ không nhanh chóng vào thành bẩm cáo sự việc mà lại ngồi nghỉ ở ngay ngoài thành, chẳng nhẽ họ không biết là cứu người như cứu hỏa sao, chỉ cần chậm 1 giây thôi là đã hỏng việc rồi. Từ Ái Châu ( Thanh Hóa ) ra họ sao không nghỉ chỗ khác mà đến tận gần thành rồi mới nghỉ. Theo lẽ thường thì việc khẩn cấp thì họ phải vào thành báo cáo rồi mới nghỉ nghơi không ai lại nghỉ rồi mới đi báo cáo cả -> phi lý.
- Tình tiết thứ tư : Nói về nàng Hoàng Hoa, truyện nói rằng nàng là vợ của 1 bộ tướng của Khúc Thừa Mỹ, sau khi Khúc Thừa mỹ bị bắt thì không chịu đầu hàng đã dẫn một số tàn quân chống chọi được mấy năm. Hoàng Hoa gặp được liền cưới, sống với nhau được ba tháng thì chồng bị giết liền chạy về đây.
+ Nếu tính là năm 930 Khúc Thừa Mỹ bị đánh bại thì chồng của Hoàng Hoa dẫn tàn quân chống lại chỉ được mấy tháng là cùng vì hiện tại trong truyện là năm 931 chứ làm sao được mấy năm.
+ Nếu tính là năm 923 thì còn có lý. Nhưng lại sai lệch so thời gian trong truyện đó là Lý Khắc Chính đem quân sang từ trước năm 919.
- Tình tiết thứ năm : Đó là việc lúc Thiết Thủ đánh nhau với con hổ thứ hai. Lúc lao vào con hổ quá đà bị con hổ đưa mồm cắn vào chân. Thiết Thủ đã đạp mạnh hai chân vào hàm trên của con hổ làm con hổ văng ra nhưng hai lòng bàn chân bị răng hổ cắm vào phụt máu ra lỗ chỗ -> chỗ này vô lý à nha. Mọi người thử nhĩ xem khi hai chân đã đạp vào hàm trên của con hổ thì làm sao lại bị răng cắm vào lòng bàn chân được, vì chắc chắn khi nhảy tới hai chân của Thiết Thủ phải ở phía trên của con hổ vì nếu ở dưới thì làm sao mà đạp vào hàm trên được. Mọi người đã có ai từng đá chó ở ngoài đường chưa. Người bình đã từng đá vào mõm của vài con chó, nhưng nếu đá từ bên trên vào mõm của nó thì mõm của nó sẽ chúi xuống dưới vậy thì làm sao gây ra vết thương ở lòng bàn chân được.
- Tình tiết thứ sáu : Cái này hơi khiên cưỡng à nha. Đoạn Thiết Thủ có cảm giác là có người nào đó cố tình thả hai con Hổ vào trong rừng nhằm hại mình. Hic pó tay. Người bình nghĩ rằng đó chỉ là tình tiết của tác giả nhằm xây dựng tình huống cho con chó nhỏ xuất hiện, rồi sau này con chó nhỏ đó cứu sống Thiết Thủ thoát khỏi chén rượu độc. Nhưng cũng rất là phi lý thời chiến loạn ai lại hâm đến mức đem thả Hổ vào rừng ngay cạnh thành Đại La chứ ( chính Thiết Thủ khẳng định là khu rừng này không có Hổ). Cứ giả thiết cho rằng là để hại Thiết Thủ thì đối với võ công của Thiết Thủ thì hai con Hổ này làm sao hại được hắn -> thả vào vô ích. Với lại thành Đại La có 4 cổng sao biết Thiết Thủ đi vào thành bằng đường nào mà giăng bẫy. Với lại còn tấm biển chỉ dẫn sai chứ, nếu chỉ dẫn như vậy thì sẽ có vô khối người đến thành Đại La đi lạc vào và làm mồi cho Hổ đói, nhưng vào dịp này thì toàn là những người có võ công từ xa đến để xem cuộc tái đấu của Thiết Thủ và Lý Khắc Phong -> nếu gặp Hổ thì Hổ chết chứ chẳng phải họ (vì người ta thường đi theo nhóm), còn tấm biển là để dẫn dụ Thiết Thủ đi vào làm mồi cho Hổ thì thật là vô lý, chẳng nhẽ Thiết Thủ sống mười mấy năm tại Thành Đại La lại không biết rõ những con đường để đi tới thành Đại La ư vì hắn là Tiều Phu nên đường tắt, đường rừng nào quanh thành hắn lại không biết. vì thế treo tấm biển chỉ sai đường và thả Hổ vào khu rừng là chuyện vô ích. Ai lại đi làm những chuyện vô ích đó chứ -> phi lý. Còn nếu tác giả nêu vào chỉ để hợp thức cho tình huống con chó nhỏ xuất hiện thì cũng hơi khiên cưỡng. Vì ngoài cách đó ra còn rất nhiều cách xuất hiện như là nằm lả bên đường được Thiết Thủ cứu chẳng hạn… thiếu gì cách xuất hiện hợp lý mà lại cho xuất hiện vào một cái tình huống như vậy.
- Tình tiết thứ bảy : Đó là khi Dương Cát Lợi quay về với Kiều Công Chuẩn đang bị thương. Khi đó “Kiều Công Tiễn hét thất thanh : “Ủa! Ai, ai … làm hắn ra nông nỗi này?”…”. Liệu có ai khi xúc động thấy con mình bị thương lại gọi con mình bằng hắn chứ. Nếu không là “ai làm con ta ra thế này?” thì cũng là “Ai làm nó ra thế này?”. “Hắn” chỉ được dùng khi gọi người cùng lứa, còn “nó” thì dùng để nói về những người ở bậc dưới. Vì thế trong hoàn cảnh này dùng từ “Hắn” là không hợp lý.
- Tình tiết thứ tám : Lúc khi gặp tên bịt mặt đang đánh nhau với Kiều Công Chuẩn, vì sao Thiết Thủ lại nhận ra ngay hắn là Tạ Cửu Linh. Dù rằng chỉ gặp một lần vào 12 năm trước cùng với bang chủ Đại Bàng bang. Nhưng đó lại là điều vô lý vì khi đó thực ra truyện chỉ viết là lúc bọn Thiết Thủ cùng với Ngô Quyền ngồi trong quán thì thấy 4 người Đại Bàng bang đang ngồi đợi ai đó ( Chắc đang đợi Tạ Cửu Linh) rồi thì sau đó xảy ra việc tên Lý Thế Vinh đánh lão Chu Giả. Tất cả chạy ra xem, thì truyện viết là Ngô Quyền "nghe loáng thoáng tiếng lão già cổ quái Tạ Cửu Linh nói với Bạch Khế Công ..." ặc sao biết đó là đó là Tạ Cửu Linh chứ, chưa gặp lần nào mà. Với lại ngay sau đó thì mọi người bỏ đi hết còn lại 4 người Ngô Quyền, Thiết Thủ, Kiều Công Tiễn và Chu Giả là vào quán uống rượu vậy thì làm gì có cơ hội biết đến Tạ Cửu Linh chứ. Có thể là do nhận ra vũ khí đặc chủng của Tạ Cửu Linh nhưng 12 năm trước Tạ Cửu Linh đâu có xuất thủ mà biết đó là vũ khí của Tạ Cửu Linh, mà có lúc đó có nhìn thấy thì cũng làm sao biết được người đó là Tạ Cửu Linh, vì rằng lão không xưng tên và rằng chính xác là Thiết Thủ đâu có gặp đâu. Vì lão có bước vào quán đâu lão chỉ đứng ở ngoài đường xem "kịch" 1 lát rồi đi ngay thì làm gì có cơ hội cho Thiết Thủ biết lão là ai, dùng vũ khí gì. Và truyện chỉ đề cập đến mỗi một lần về Tạ Cửu Linh như vậy -> Thiết Thủ không có cơ sở để biết về Tạ Cửu Linh, đã không biết sao lại gọi tên ra được (quá siêu)
- Tình tiết thứ chín : Là tình tiết khi Ngô Văn Xương đâm chết Kiều Công Tiễn. Khi đó truyện viết "Con tiểu khuyển đứng với Hoàng Hoa chỉ đợi có vậy, nó phóng thẳng người nhe hàm răng há vào cổ họng Kiều Công Tiển chực táp. Tuy bị bất ngờ nhưng Kiều Công Tiễn đâu dễ để một con chó làm khó y được. Y đạp mạnh vào bụng ngựa ngã về sau, đồng thời hai tay y cuốn theo đám vào thân con tiểu khuyển. Năm quyền Kiều Công Tiễn đi vào giữa khoảng không khiến y không thể ngờ tới. Làm sao ngờ được một con chó lại có thể đánh lừa được y. Con tiểu khuyển phóng lên rất hùng dũng nhưng không cố ý cắn Kiều Công Tiễn, nó cắn vào áo Xương Văn lúc này không còn bị Kiều Công Tiễn khống chế lôi xuống đất. Chỉ một khắc sững sờ Kiều Công Tiễn đã thấy ngực trái của mình lạnh buốt. Trong lúc sắp rớt xuống đất Ngô Xương Văn đã xoay mũi thương phóng vào Kiều Công Tiễn." Đoạn này có 3 điểm vô lý.
+ Thứ nhất : "Y đạp mạnh vào bụng ngựa ngã về sau", đạp mạnh vào bụng ngựa là sao? khi ngồi trên lưng ngựa thì hai chân của người cưỡi sẽ ôm gọn bụng ngựa, vậy thì làm sao có thể đạp mạnh vào bụng ngựa được, mọi người cứ thử hình dung xem liệu có làm được việc này không. Tất nhiên là không, cứ cho là đạp vào bụng ngựa đi và nếu thế khi có tác động mạnh vào ngựa thì nó sẽ chạy vậy thì làm sao mà con tiểu khuyển đang lao tới lại có thể có thể cắn được chính xác vào áo Xương Văn để kéo câu ta xuống được. Ở đây đúng ra phải là "hai chân kẹp chặt vào bụng ngựa ngả người ra phía sau" mới đúng.
+ Thứ hai : Đó là việc Xương Văn "ngã xuống xoay mũi thương phóng về phía Kiều Công Tiễn", có ai khi bắt được con tin lại để cho con tin cầm vũ khí không, chắc chắn là không rồi khi đó phải đoạt ngay lấy để dùng nữa chứ, Kiều Công Tiễn là một cao thủ (tuy là chuyên về quyền cước nhưng cũng là một vị tướng vì vậy riêng về thương phải sử dụng rất tốt) lại là một tên cáo già vì vậy không thể phạm lỗi dở hơi như vậy.
+ Thứ ba đó là việc Xuơng Văn đâm chết Kiều Công Tiễn. Mọi người thử tưởng tượng xem liệu lúc đang lao xuống Xương Văn lại có thể đâm trúng ngực Kiều Công Tiễn được khi mà hắn ta đang ngã người trên lưng ngựa, trúng bằng niềm tin à, nếu có đâm trúng thì người bình tin chắc là chỉ trúng vào tay hoặc vai là cùng. Vậy mà lại trúng vào ngực trái -> quá phi lý.
- Tình tiết thứ mười : Đoạn Thiết Thủ cùng với Chu Giả đến nhà Lý Khuê để bỏ gông. Ta thấy Chu Giả gọi Lý Khuê là "Lý đại ca". Việc này quá là vô lý dù rằng ngay lúc sau tác giả đã cho tình huống giải quyết vấn đề này, để cho Lý Khuê gọi Chu Giả là bá bá. Nhưng vẫn không làm thỏa mãn được cảm nhận của người bình. Vì người Việt Nam từ xa xưa đã có phong tục kính trọng người già. Chu Giả lúc này đã hơn 70 tuổi ( 12 năm trước đã hơn 60 tuổi). Và Chu Giả cùng với Lý Khuê ở cái làng Hoàng Hoa đã qua lại với nhau trong một thời gian dài, không có lý nào Lý Khuê lại để Chu Giả gọi mình là đại ca trong một khoảng thời gian dài như thế, dù gì Lý Khuê cũng chỉ đáng tuổi cháu Chu Giả mà thôi. Vì rằng Lý Khuê cũng là một hảo hán đầu đội trời chân đạp đất làm sao có thể để cho việc đảo lộn luân thường đạo lý đó xảy ra được.
- Tình tiết thứ mười một : Ở hồi 2 đoạn mọi người can ngăn việc xử trảm Thiết Thủ "Già này còn nhớ hơn mười năm về trước, trước cả khi tên kiêu tướng Lý Khắc Chính sang đánh bắt Khúc độ sứ thì Đinh Thiết Thủ đã làm một chuyện chấn động cả xứ Giao Châu này, hắn ngang nhiên đối mặt với bọn Hán tặc và danh chính ngôn thuận đứng ra tranh đoạt chức vô địch Đệ nhất Vũ đài...". Theo người bình đã nêu ở phần sai lệch thứ 3 của những sai lệch lịch sử ở trên, thì trước khi tổ chức đánh võ đài thì thành Đại La đã nằm trong tay Lý Khắc Chính rồi.
Tình tiết thứ mười hai : Đó là việc Thiết Thủ dễ dàng phá vỡ bức tường phía tây của thành Đại La cho quân của Ngô Quyền tràn vào. Chẳng nhẽ lúc đó quân lính của Kiều Công Tiễn bỏ chạy hết rồi hay sao mà không có ai cản lại. Đáng ra lúc đó đang có đánh nhau, trong thành đâu đâu cũng phải có quân lính chứ nhất là những nơi trọng yếu sao lại dễ dàng để cho một người phá vỡ tường thành như thế. Tác giả miêu tả việc Thiết Thủ phá vỡ thành quá dễ dàng làm cho người bình tưởng như là thành Đại La lúc này không còn ai vậy.
III - Hành văn và ngôn ngữ
1. Về cách hành văn người bình thấy rất tốt, viết rất là lôi cuốn. Ở đây người bình không muốn so sánh với văn phong của các đại hành gia như Kim Dung hay Cổ Long vì như vậy rất khập khiễng.
2. Về ngôn ngữ
Trong tác phẩm này ngôn ngữ mà tác giả dùng để diễn đạt rất phong phú không gò bó nhưng nhiều chỗ dùng từ không đúng. Ví dụ như chữ "Tiểu xảo" ở trang 20 hồi 2 để đó có nghĩa gì, đáng ra phải là "Tấu xảo" mới đúng. "Một con giáp" ở trang 70 hồi 4, bình thường được hiểu là 1 năm (một con giáp mà) nhưng tác giả lại viết là 12 năm (sai nghiêm trọng) hoặc "đầy cảm tính tình cảm" ở trang 20 hồi 2 đó là cái gì vậy? Còn ở ngay hồi đầu lúc mà Kiều Công Tiễn nói chuyện với Thiết Thủ ở trong nhà lao có đoạn nói "làm tay sai cho bọn tàu", "bọn tàu" hai từ này người bình thấy không thoả đáng, thời đó không ai nói là "bọn tàu" cả người ta bao giờ cũng chỉ nói là "làm tay sai cho bọn người Hán" cho từ "bọn tàu" vào đây là không hợp lý, dùng từ không chuẩn. Ngay sau đó lại là "học tuồng quân tử tàu" cái này cũng vậy cho vào làm cho người bình cảm thấy củ chuối thời đó lấy đâu ra những từ ngữ như vậy? Người bình thấy đáng ra nên viết là "học theo lối quân tử" có khi câu văn lại ổn hơn...
Còn nhiều lỗi nhỏ nhặt nữa nhưng vì nó cũng không có ảnh hưởng gì lớn tới tác phẩm nên người bình không thêm vào nữa.
IV - Võ Công trong tác phẩm.
Trong tác phẩm này, tác giả không viết ra những tên chiêu thức hoa mỹ mà chỉ miêu tả ngắn gọn súc tích từng cử động của từng chiêu võ đánh ra. Nhưng nói chung là về phần này tác giả cũng không chú trọng cho lắm. Vì cả trận đánh nhau cũng chỉ miêu tả về một vài chiêu thức dù cho đó là trận đánh sinh tử.
* Phần 2 Cảm tình của đọc giả
1. Cảm tình dành cho nội dung cốt truyện
Nội dung cốt truyện hay, gắn liền với một giai đoạn lịch sử huy hoàng của dân tộc ta. Nêu bật lòng tự tôn, bản sắc dân tộc.
2. Cảm tình dành cho nhân vật.
Đó là sự thủ tín của Thiết Thủ, dù thế nào vẫn giữ lời hẹn 12 năm. Sự ân oán phân minh của Thiết Thủ, dù biết bị Kiều Công Tiễn hãm hại nhưng khi thấy con của hắn bị nạn vẫn liều thân cứu giúp "có thể nhìn lầm bằng hữu nhưng không thể nhìn lầm con của bằng hữu". Sự dịu dàng đằm thắm của Hoàng Hoa, thể hiện bản chất bao đời nay của người con gái Việt Nam. Sự khí khái bất phàm của Ngô Quyền, sự quang minh chính đại của Lý Khắc Phong...
(Do chấm lần đầu nên sẽ có rất nhiều chỗ sơ sài và sai sót, mong mọi người góp ý thêm. Đệ chỉ thấy đạt nhất là phần tìm lỗi của truyện thì phải còn các phần khác thì cực kém. Đừng cười những chỗ đệ nhận xét ngô ngê nhé, ai cười là hở mười cái răng đấy. :D .)